Huyền Huyễn Tinh Hà Vạn Dặm

Tinh Hà Vạn Dặm
Chương 40: C40: Thế lực vân mộng


Địa hình của mấy chục thôn trấn quanh vùng giống như trấn Giang gia, trấn Đỗ Gia rất giống một sơn cốc khổng lồ.

Trước đó có nói, nếu Giang Hàn muốn rời khỏi vùng này. thì chỉ có hai con đường, hoặc là băng qua mười mấy thôn trấn, ra khỏi miệng sơn cốc, hoặc là xuyên qua dấy núi Thiên Hồ, đến địa phận của thế lực lớn khác.

Vân Mộng các năm ngay trên một ngọn núi lớn ở miệng sơn cốc này!

Thế lực Vân Mộng các đã tồn tại suốt mấy trăm năm, trước đây nó không tên là Vân Mộng các mà là Thiên Mộng phủ.

Ba mươi năm trước, phụ thân của Tả Y Y là Tả Thiên Tinh suất lĩnh một đám cường giả công chiếm Thiên Mộng phủ, chiếm được vùng đất phong thủy bảo địa này, kế thừa thế lực. của các đại gia tộc dưới trướng Thiên Mộng phủ.

Hơn hai mươi năm trước, Tả Thiên Tinh gặp mẫu thân của Tả Y Y là Lăng Vân Mộng.

Hai người quen biết, cảm mến nhau, kết nghĩa phu thê. Tả Thiên Tinh cực kỳ yêu chiều thê tử của mình, đổi tên Thiên Mộng phủ thành Vân Mộng các.

Bốn năm trước, Tả Thiên Tinh bất ngờ qua đời, Lăng Vân Mộng trở thành các chủ mới, Tả Y Y cũng được Lăng Vân Mộng phong làm thiếu các chủ.

Thế lực dưới trướng Vân Mộng các không chỉ có những gia tộc như Giang gia, Đỗ gia. Mấy trăm thôn trấn nằm ngoài miệng sơn cốc cũng đều phụ thuộc vào Vân Mộng các.

Trong phạm vi ba trăm dặm, Vân Mộng các là bá chủ tuyệt đối, chúa tể của các thế lực đại gia tộc.

Trên con đường lớn dưới chân núi Vân Mộng có hai đệ tử trấn thủ.

Các quy của Vân Mộng các rất nghiêm, hai người đệ tử này ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng, áo màu đen thêu chỉ đỏ, hông đeo trường kiếm, dáng đứng thẳng tảm, nghiêm túc.

Cặp mắt như điện của hai người liếc nhìn xung quanh, từ biểu cảm tới phong thái đều lộ rõ sự oai nghiêm của đệ tử thế lực lớn.

“Vù!"

Đăng xa, một bóng trằng lao vụt tới, còn chưa tới gần đã cảm nhận được oai phong của uy thú tỏa ra, hai người đệ tử lập tức như lâm đại địch, rút sẵn trường kiếm ra.

“Gầm!”

Con thú to gầm lên một tiếng rung trời, dừng lại cách hai người đệ tử mấy trượng.

Hai đệ tử này nhìn bọn họ, sau đó lấy lại bình tĩnh, khom người hành lễ: “Tham kiến thiếu các chủ.”

Con thú to này là một con hổ trằng muốt toàn thân, trên lưng hổ có ba người. Người ngồi đầy chải búi tóc tròn, mặc váy xếp ly màu hồng nhạt, đó là Tả Y Y, người ngồi sau là Giang Hàn và Giang Lý.

Giang Hàn và Giang Lý đều đã thay y phục. Giang Hàn mặc trường bào màu đen mới tinh, Giang Lý mặc váy trắng.

Mấy bộ đồ này được mua khi đi ngang qua trấn Vương Gia.

Tả Y Y nở nụ cười vui vẻ, ánh mắt Giang Hàn lộ vẻ mong chờ, còn Giang Lý thì rụt rè, sợ hãi và bất an.

“Ừm Tả Y Y đáp, bảo hổ trắng đi lên trên núi. Hai người đệ tử lại đột ngột đứng chắn đường, nói: “Thiếu các chủ, nếu hai người này muốn lên núi thì phải xuất trình lệnh bài thông hành.”

“Vù!"

Tả Y Y nhảy khỏi mình hổ trằng, quét ngang chân, hai người đệ tử bị đá bay, nàng ấy nhún chân, lại nhảy lên mình hổ trằng.

Tả Y Y lạnh lùng nói: “Không có lệnh bài, nếu các ngươi còn đòi nữa thì bản tiểu thư sẽ đá thêm hai phát nữa đấy! Tiểu Bạch Bạch, đi!”

Tả Y Y vỗ đầu hổ, hai chân hổ trắng nhún một cái, nhảy qua hai người kia, chạy lên trên núi.

Giang Hàn liếc nhìn hai đệ tử bị đã ngã ra đất, thấy biểu cảm của họ u ám, trong lòng hẳn cảm thấy bất an và ngờ vực.

Sau đó, liên tưởng tới thái độ của Hàn Sĩ Kỳ với Tả Y Y, chân mày của Giang Hàn càng cau chặt hơn.

Theo tình huống thông thường thì Tả Y Y có phụ thân là người gây dựng Vân Mộng các, mẫu thân là các chủ đương nhiệm của Vân Mộng các, Tả Y Y là thiếu các chủ, đáng lẽ ra địa vị của nàng trong các phải hơn người.

Hàn Sĩ Kỳ chỉ là đường chủ Nội Vụ đường, bên trên còn có các trưởng lão, vậy mà ông ta lại dám không nể mặt Tả Y Y2

Hiện giờ, ngay cả hai đệ tử giữ núi cũng dám gây khó dễ cho Tả Y Y?

Xem ra địa vị, quyền lực của thiếu các chủ Tả Y Y ở Vân Mộng các không hề lớn như Giang Hàn tưởng!
 
Tinh Hà Vạn Dặm
Chương 41: C41: Giang hàn


Thậm chí, Giang Hàn còn cảm thấy có người trong Vân Mộng các đang nhằm vào Tả Y Y?

Lễ nào...

Lăng Vân Mộng không nắm quyền kiểm soát tuyệt đối ở Vân Mộng các?

Đường núi uốn lượn quanh co, đường đi được lát đá xanh toàn bộ, có lẽ là được tu sửa nhiều nên đường đi rất băng phẳng.

Hổ trằng đi rất nhanh, chạy thẳng một mạch, chỉ tốn vài nén nhang là đã lên tới đỉnh núi.

Ồ...

Khoảnh khắc lên tới đỉnh núi, tầm mắt đột nhiên rộng mở, đẳng trước xuất hiện một tòa thành lớn, phía bắc tòa thành này có một ngọn núi nhỏ. Trên đỉnh ngọn núi nhỏ đó có rất nhiều công trình kiến trúc, trông cực kỳ huyền bí.

“Đây là thành Vân Mộng!”

Tả Y Y giới thiệu cho Giang Hàn và Giang Lý: “Thành Bắc của thành Vân Mộng là nơi đặt trụ sở của Vân Mộng các, phần lớn đệ tử của Vân Mộng các sống ở thành Bắc. Thành Nam là nơi sinh sống của cư dân bình thường và người thân của các đệ tử, ngọn núi kia tên là Đăng Tiên Phong, là nơi ở và †u luyện của mẫu thân ta và các trưởng lão.”

Giang Hàn gật đầu, quy hoạch của Vân Mộng thành cũng không tồi. Tầng lớp lãnh đạo thì ở Đăng Tiên Phong, đệ tử ở thành Bắc, thành Nam dành cho cư dân bình thường và thương nhân, như vậy vừa đảm bảo Vân Mộng các ngay ngắn trật tự, lại vừa khiến thành Vân Mộng trở nên náo nhiệt phồn hoa.

“Chỗ ở của người thân?”

Giang Hàn nghĩ đến một vấn đề, hỏi: “Thiếu các chủ, vậy Giang Lý không thể ở chung với ta được ư?”

“Hả?”

Giang Lý giống như một con thỏ nhỏ hoảng sợ, hai tay nằm vội lấy áo của Giang Hàn, bất an ra mặt.

“Ha ha ha!”

Tả Y Y nhìn thấy biểu cảm của Giang Lý bèn cười to hai tiếng, nói: “Yên tâm đi, ta sẽ làm thân phận tạp dịch cho Tiểu Lý Ngư, vậy là nàng ấy có thể ở chung với chúng ta. Bình thường nàng ấy cũng không cần phải làm gì hết, chỉ cần quét dọn sân vườn, nhà cửa là được.”

“Đa tạ thiếu các chủ!” Giang Hàn như trút được gánh nặng, Giang Lý lộ vẻ vui mừng, đôi mắt to ngập tràn cảm kích nhìn Tả Y Y, nói: “Đa tạ thiếu các chủ tỷ tỷ, ta nhất định sẽ siêng năng làm việc.”

“Được rồi, xuống đây đi, Tiểu Bạch Bạch vào thành sẽ khiến dân chúng trong thành hoảng sợ.”

Tả Y Y nhảy xuống, Giang Hàn vội vàng mang Giang Lý xuống dưới. Một chiếc nhẫn ở tay phải của Tả Y Y sáng lên, một chùm sáng đen bao phủ hổ trảng, hổ trằng bỗng chốc. biến mất.

“Chuyện này...”

Giang Hàn và Giang Lý lấy làm lạ, Tả Y Y cười giải thích: “Đây là nhãn chiến thú, bên trong có một không gian đặc biệt, bình thường có thể để chiến thú ở trong đó.”

Nói xong, Tả Y Y dẫn Giang Hàn và Giang Lý nhanh chân đi vào trong thành.

Ở cửa thành Nam không có đệ tử của Vân Mộng các đứng gác, ba người thoải mái đi vào trong.

Thành Nam cực kỳ náo nhiệt, trên đường đi có rất nhiều cửa hàng, ngựa xe như nước, người đến người đi, khiến hai kẻ nhà quê như Giang Hàn và Giang Lý lóa cả mắt.

Có rất nhiều người nhận ra Tả Y Y, trên đường đi, nàng ấy được vô số người hành lễ, lân nào nàng ấy cũng đều gật đầu đáp lại đầy hòa nhã.

Ba người đi thẳng một mạch tới thành Bắc, toàn bộ thành Bắc đều được tường cao bao quanh, tựa như một tòa thành trong thành, ở cửa có sáu đệ tử Vân Mộng các trấn giữ.

“Tham kiến thiếu các chủ”

Trông thấy Tả Y Y, sáu tên đệ tử kia tới tấp hành lễ, Tả Y Y gật nhẹ đầu, chỉ vào Giang Hàn n này là đệ tử mới nhập. các, vị này là tạp dịch mới tuyển nhận, bản tiểu thư dẫn họ. vào trong xử lý thủ tục.”

“Xin lỗi!"

Một đệ tử chắp tay nói: “Thiếu các chủ, theo các quy, không có lệnh bài thông hành thì khôn người ngoài nào được vào trong thành Bắc.”

Tả Y Y sầm mặt lại, ở dưới chân núi đã bị cản một lần rồi, giờ lại bị cản một lần nữa. Nhất là Giang Hàn còn là tiểu đệ mà nàng ấy vừa thu nhận, chuyện này làm nàng ấy rất mất mặt.

“Vù!"

Trong tay Tả Y Y xuất hiện cây chùy to kia, huyền lực vận chuyển trên thân chùy, gương mặt xinh đẹp đằng đẳng sát khí nhìn chăm chắm sáu người kia, nói: “Dùng nó làm lệnh bài thông hành đã đủ chưa? Bản tiểu thư hỏi lại lần cuối, bọn họ có được vào trong không?”

Sáu tên đệ tử nhìn nhau mấy lượt, một tên cắn răng chắp tay nói: “Thiếu các chủ, đây là các quy, nếu như bọn ta cho bọn họ vào thì sẽ bị Hình Luật đường xử phạt, xin thiếu các chủ thứ tội. Nếu như ngài nhất định muốn dẫn họ vào thì hãy bước qua xác bọn ta trước.”

“Vù”

Tả Y Y không tiếp tục nói thêm một câu nào nữa, vung chùy quét ngang, sáu người bị đánh bay ra ngoài, ba người hộc máu giữa trời, rõ ràng là bị trọng thương. không nhẹ.

Như vậy là Tả Y Y đã kiềm chế lực đánh rồi, nếu không cái chùy này mà giáng xuống thì ba người bọn họ sẽ bị đập chết thật.

“Giang Hàn, Giang Lý, chúng ta đi thôi!”

Tả Y Y cất chùy đi, không nhìn bọn họ nữa, sắc mặt không hề thay đổi, dẫn Giang Hàn, Giang Lý đi vào trong.

Giang Hàn nhìn ngó xung quanh, thấy mấy đệ tử kia bị đánh bị thương, trong lòng hắn càng thêm nặng nề.

Vốn hắn còn tưởng Tả Y Y là một chỗ dựa vững chắc, đi theo nàng ấy tới Vân Mộng các thì sẽ được sống yên ổn, thoải mái, giờ xem ra là hắn đã mơ mộng quá nhiều..

Tả Y Y là thiếu các chủ mà cuộc sống còn chật vật như vậy.

Hắn giết mấy đệ tử của Vân Mộng các, còn đắc tội Hàn Sĩ Kỳ, e là sau này cuộc sống ở Vân Mộng các sẽ còn vất vả hơn.
 
Back
Top Dưới