Đô Thị  Tin Tức Tố Của Anh Ấy Thật Thơm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tin Tức Tố Của Anh Ấy Thật Thơm
Chương 20: 20: Tôi Không Cần Anh Quan Tâm


"Tạ......!Dương?" Cận Từ sững sờ cầm ly sữa lạnh và bánh quy, vẻ mặt có chút lúng túng.
Tạ Dương lạnh lùng sượt ngang qua, đi thẳng xuống lầu.
Đầu óc Tạ Dương rối bời, cậu đang nghĩ về những chuyện xảy ra ngày hôm nay, không hiểu tại sao lại thành ra như thế này.
Thậm chí cậu còn không biết mình đang nghĩ cái gì, rất mâu thuẫn, rất rối rắm.
Tạ Dương bực bội.
Khuôn mặt Tạ Dương nhăn lại, cả người tản ra sự rối rắm và mâu thuẫn, cậu thật sự không biết mình đang làm cái gì, đang suy nghĩ cái gì.
Tạ Dương nhìn mấy bậc thang cuối cùng, trực tiếp nhảy lên.
Cậu nhảy thẳng ra ngoài
Sau đó lập tức ngay ngẩn tại chỗ.
Cận Từ vẫn luôn không xa không gần đi theo sau Tạ Dương, thấy cậu đứng im tại chỗ hắn hơi dừng lại rồi tiếp tục bước xuống.
Hắn đưa sữa lạnh đến chỗ Tạ Dương có thể nhìn thấy, nhẹ giọng hỏi: "Bây giờ cậu có muốn uống không?"
Ánh mắt mắt Tạ Dương từ từ chuyển đến phía trước, rơi xuống ly sữa, rồi chậm rãi nhìn khuôn mặt lãnh đạm thường ngày của Cận Từ.
Có một cảm xúc đột nhiên dâng lên như ngọn lửa lướt qua lồng ngực.
Tạ Dương tiến về phía Cận Từ, đột nhiên nắm lấy cổ áo đồng phục học sinh của Cận Từ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt xám nhạt của hắn, đôi mắt tràn đầy sự tức giận.
"Anh kêu Trương Ngộ đến phải không?" Giọng Tạ Dương cố nén lại chất vấn Cận Từ, cơn tức giận trong lồng ngực bùng lên, khi nói không khỏi thở hổn hển.
Cận Từ không kịp đề phong bị Tạ Dương túm lấy, sữa trong tay suýt nữa không cầm chắc, hắn cau mày, hắn thực sự không hiểu cảm xúc và hành vi của người trước mặt, nhưng vẫn thành thật trả lời, "Đúng vậy."
Tạ Dương nắm lấy cổ áo đồng phục học sinh của Cận Từ, tay hơi run.
Cậu cúi đầu, hít một hơi thật sâu rồi lại ngẩng lên, một đôi mắt đào hoa màu nâu nhạt tràn đầy sắc đỏ.
Giống như tức giận, tựa như ủy khuất.
Cận Từ nhất thời không phản ứng, hắn nhìn Tạ Dương không dời mắt.
"Ai mượn anh gọi cậu ta đến đây!" Tạ Dương thở hổn hển hỏi Cận Từ, "Ai mượn anh lo chuyện này!"
"Chuyện gian lận này, tự mình tôi gánh! Là tôi nhất định tự mình gánh!"
"Tôi vui! Tôi hạnh phúc!"

Giọng Tạ Dương khàn khàn, âm thanh từng chữ như muốn xé rách lồng ngực.
Cậu không hiểu, điều duy nhất cậu có thể hiểu là không muốn làm rõ chuyện này.
Ít nhất sẽ không đột ngột như bây giờ, không phải như bây giờ, cậu còn chưa kịp chuẩn bị.
Thậm chí đến bây giờ Tạ Dương cũng không biết mình đang nghĩ cái quái gì.
"Không cần anh quan tâm! Ai mượn anh làm rõ!"
"Việc gian lận là do tôi tự đổ lên đầu mình!"
"Anh dựa vào cái gì..." Tạ Dương hét quá nhiều, cuối cùng lời nói chỉ có thể vỡ vụn chậm rãi rơi ra khỏi miệng, giọng nói run run.
Hai mắt Tạ Dương hoàn toàn đỏ lên, nhưng không có gì từ khóe mắt rơi xuống, dùng đôi mắt đỏ đó mà chất vấn, trút giận vào Cận Từ.
Sau khi hét lên, Tạ Dương mím môi, tay hơi run buông lỏng Cận Từ ra.
Không biết chuông tan học vang lên từ lúc nào, chờ cậu phản ứng lại thì đã có người vây quanh rồi.
Tạ Dương quá kích động, tay còn đang phát run, cúi đầu, cuối cùng nhẹ giọng nói: "Tôi không cần anh quan tâm..."
Truyện được đăng tại lloading404.wp.com và wattpad Sasaswa.

Những nơi khác đều là reup/ăn cắp, vui lòng đọc tại link gốc để ủng hộ editor.
Cận Từ đang cầm bánh quy và chai sữa ấm, lặng lẽ quan sát Tạ Dương.

Kể từ khi cậu trút giận hét vào mặt hắn, ngoại trừ lúc đầu có chút ngạc nhiên, sau đó hắn không có biểu hiện gì cả.
Cho đến khi Tạ Dương trầm giọng nói xong câu cuối cùng, Cận Từ mới cầm hai thứ trong tay, im lặng một lúc rồi thấp giọng đáp lại Tạ Dương.
"Được." Cận Từ đè giọng nói, sau đó liếc Tạ Dương, xoay người rời đi.
Những người xung quanh nghe không hiểu, Tạ Dương không nghe được bất kỳ âm thanh nào, những người muốn lên lầu tìm thầy cố gắng giảm thiểu cảm giác tồn tại, run rẩy chen người đi qua Tạ Dương.
Người qua đường cũng lặng lẽ bước như mèo, đi được một đoạn thì bắt đầu chạy.
Tạ Dương giơ tay nhíu mày, sau đó bàn tay rơi xuống chạm vào hầu kết của mình, nhẹ nhàng xoa bóp.
Cậu nhìn trái phải, ấn hầu kết của mình rồi rời đi theo một hướng khác, không quay lại lớp học.
**

Việc Chu Đào gian lận là kết cục đã định, không chỉ lần này, mà mọi kỳ thi trước nay đều giởi trò.
Chu Đào gian lận dựa vào công nghệ cao, trải qua cảm giác được người khác sùng bái giả dối đó một lần rồi mất kiểm soát.
Chu Đào dựa vào những thủ đoạn không chính đáng để có được vị trí ngày hôm nay.

Cậu ta sợ bí mật của mình bị tiết lộ, vì vậy sau mỗi bài kiểm tra, cậu ta đều học thuộc lòng phần giải thích các câu hỏi trên bài thi, cũng học thuộc mọi bài tập về nhà.
Khi Chu Đào trả lời câu hỏi của giáo viên bằng cách ghi nhớ thì bắt đầu nghĩ mình thật sự rất giỏi, cậu ta đã từng thi mà không gian lận vài lần, nhưng đều vô ích.
Chu Đào rối rắm, chỉ có thể học thuộc đáp án mà thôi.
Chiều hôm đó, hình phạt của Chu Đào vì tội gian lận được công khai.
Một tấm áp phích chữ to được dán trên tường thông báo của trường, học sinh qua lại đều bị thu hút, rồi ngạc nhiên, ngỡ như thế giới quan của mình sụp đổ đến nơi.
Chu Đào bị đuổi học, nhà trường giải thích với công chúng rằng Chu Đào đã gian lận trong suốt thời gian dài, điều này dường như cắt đứt khả năng chuyển trường của Chu Đào sang các trường khác.
Ít ra thì các trường xung quanh thành phố cũng không được.
Chủ nhiệm Trương bênh vực Chu Đào cũng chịu cảnh không có nơi để đi, không lâu sau khi sự việc của Chu Đào được giải quyết, cô Trương bị gọi lên phòng giáo vụ, sau đó thì nhận được thông báo điều tra từ cấp trên.
Ở trường cấp ba Giang Dương, không còn chủ nhiệm Trương nữa.
Tiết tự học lớp A1 là tiết toán, nhưng thầy toán hiển nhiên không có tâm trạng giảng bài nên chỉ dạy tiết 1, thời gian còn lại để học sinh tự học.
Trong lớp học lớp học có hai chỗ trống.
Một chỗ thuộc về Chu Đào, chỗ còn lại thuộc về Tạ Dương.
Từ đầu buổi chiều cũng không biết đã đi đâu.
Điện thoại di động để trong lớp, cũng không liên hệ với ai.
【Thế giới này điên rồi】
- Topic chính: Chắc tôi điên mất, mọi chuyện trước giờ thực sự chỉ có mình Chu Đào thôi à? Trước đây tôi...!trước đây có rất nhiều người từng mắng Tạ Dương? Hai năm, tôi thật sự mắng người ta hai năm! Tôi vẫn luôn giữ thành kiến trong hai năm!
Tạ Dương đã mang danh gian lận trong hai năm!
Tôi, tôi thực sự...!thực sự muốn khóc mất.

- 1L: Tôi cũng vậy...
- 2L: Im lặng một chút...
- 3L: Chà, bị oan suốt hai năm trời, nếu là tôi chắc tôi không chịu được mất.

Không biết Tạ Dương chịu đựng hai năm này như thế nào...
- 4L: Tôi xin lỗi, tôi thật sự không nói nên lời, từ trước tới giờ tôi luôn nghĩ Tạ Dương gian lận.

Lúc đầu vẫn có người đứng về phía Tạ Dương, không ngừng nhấn mạnh rằng Tạ Dương được nhận vào trường cấp ba Giang Dương với điểm số đứng đầu, điểm của cậu ấy luôn nằm trong top ở trường cấp hai, bọn tớ không tin mà còn mắng chửi người khác hai năm...
- 5L: Tôi tôi tôi tôi! Tôi luôn tin Tạ Dương nhất định không phải người gian lận! Tạ Dương và tôi học cùng trường cấp hai! Cậu ấy thực sự rất tốt, rất ưu tú! Cậu ấy sẽ không bao giờ làm những chuyện đó! Tôi tin là như vậy! Hóa ra cũng có ngày sự thật được phơi bày.

Nhưng mà, tôi đã đợi ngày này quá lâu, đã lâu không thấy ánh sáng chói mắt trên người Tạ Dương...
- 6L: Vì vậy, Chu Đào là chính nghĩa, lòng đầy căm phẫn mà hạ chiến thư, từ đầu đến cuối, mục đích là không thể để Tạ Dương, người có khả năng vạch trần cậu ta, vạch trần cậu ta một lần nữa.May mắn Tạ Dương bây giờ đã có Cận Từ, họ không có thua.
......
Trong page trường toàn lời k** r*n của mọi người, bọn họ xin lỗi, chửi bới Chu Đào, tự trách bản thân không biết nhìn người, page trường bị không khí oán giận bao trùm.
Trong lớp A1 của Tạ Dương thậm chí còn hơn thế.
Nếu Tạ Dương đang ngồi trong lớp học thì có lẽ bọn họ sẽ không khó chịu như vậy, nhưng bây giờ cậu không ở đây, họ thậm chí còn không có cơ hội xin lỗi vì đã mắng và chế nhạo Tạ Dương trong hai năm qua.

Cảm giác tội lỗi lan tràn trong lớp học.
Im lặng không một tiếng động.
"Thẩm Tinh Túc, giá như tớ cũng tin Tạ Dương như cậu thì tốt rồi." Sắc mặt Lộc Mẫn tái đi, chống cằm ủ rũ, đối diện bàn nói chuyện, "Nếu không lúc này tớ cũng sẽ không áy náy như vậy."
Thẩm Tinh Túc là lớp phó văn nghệ, dáng vẻ rất thư sinh.
Nghe vậy, y quay đầu lại nhìn ghế trống của Tạ Dương, "Tạ Dương không cần sự áy náy hay xin lỗi của cậu, cậu ấy biết mình đang làm gì và sẽ chịu đựng những gì."
"Sự áy náy hoặc lời xin lỗi của cậu, ở trong mắt của cậu ấy mới thực sự là gánh nặng."
Tạ Dương theo lời Thẩm Tinh Túc - người biết mình đang làm gì lúc này đang đứng trước cửa nhà mình do dự.
Trên người cậu không có gì cả, không tiền, không điện thoại, không chìa khóa.
Tạ Dương trốn học đi bộ về nhà, nghĩ về đến nhà thì sẽ tắm rửa, viết bài xong rồi ngủ.
Kết quả là bị nhốt ở ngoài cửa, cậu không biết bây giờ là mấy giờ, nhưng cậu biết rằng có lẽ mẹ Lý sẽ tăng ca cho đến rạng sáng mới về nhà, còn Cận Từ phỏng chừng một giờ nữa mới về.
Nhưng bây giờ Tạ Dương không muốn nhìn thấy Cận Từ chút nào.

Tạ Dương thở dài, tùy ý vươn tay quét bụi trên bậc cửa, trực tiếp ngồi lên, hai tay ôm má, ngơ ngác nhìn khoảng không trước nhà.
Thẩm Tinh Túc nói không đúng lắm.
Thời điểm mang trên mình cái danh gian lận, cậu đã biết mình đang làm gì, sẽ phải đối mặt với những gì, sẽ gánh vác những gì, nhưng đến nay cậu cũng không nghĩ bản thân sẽ hối hận.
Nhưng giờ đây, tội danh gian lận đã được xóa bỏ, cậu không có gian dối, cậu vô tội.
Càng nhận thức rõ điều này, cậu càng không biết mình đang làm gì.
Có điều gì đó xé toạc tâm trí, đầu cậu trở thành một mớ hỗn độn, thật mờ mịt.
Tạ Dương đang ngồi ở cửa, cho đến khi có tia sáng chiếu vào, cậu khó chịu giơ tay lên che mắt.
Qua kẽ hở giữa các ngón tay, cậu thấy Cận Từ bước xuống xe, lưng mang cặp, quanh thân toàn khí lạnh, còn mang đồng phục học sinh và cặp về giúp cậu.
Tạ Dương không được tự nhiên đứng dậy, chỉ vào cánh cửa sau lưng, "Tôi...!quên chìa khóa."
Cận Từ mang theo đống đồ của Tạ Dương, sải bước tới gần mà không nói lời nào, nhét đồ trong tay vào ngực Tạ Dương, lấy chìa khóa ra mở cửa, không quay đầu lại mà trực tiếp bước vào rồi đi thẳng lên lầu.
Từ đầu tới cuối không nói với Tạ Dương một lời nào.
Tạ Dương ngơ ngác cầm lấy đồ trong tay, quay đầu lại hỏi bác Nghiêm, "Lúc ra về Cận Từ có mang theo không ạ?"
Bác Nghiêm lắc đầu, "Không, lúc đi ra cậu ấy hỏi tôi có thấy cậu không, tôi nói không thấy, cậu ấy liền nói mình để quên đồ, lúc đi ra thì thấy cậu ấy cầm theo cái này."
"Đây là lần đầu tiên tôi thấy hai đứa trẻ biệt nữu* như vậy đó.

Nó nói để quên đồ rồi lập tức chạy đi lấy cho cậu." Bác Nghiêm không để ý đến tâm trạng của Tạ Dương, nói haha như thường lệ, "Sao hôm nay Tiểu Dương về một mình vậy? Cận Từ nói cậu về rồi bác còn không tin."
*kiểu khẩu thị tâm phi, tỏ ra không quan tâm nhưng lại rất quan tâm
Tạ Dương ngơ ngác lắc đầu, "Cháu thấy không khỏe nên về trước, cháu vào nhà trước nhé."
Bác Nghiêm gật đầu, không hỏi thêm câu nào, xoay người rời đi.
Tạ Dương được như ý muốn, vội vàng đi vào phòng tắm.
Sau khi tắm xong, cậu lấy điện thoại từ trong túi áo đồng phục ra, Tạ Dương xem thoáng qua, thấy tin nhắn trên đầu hộp thoại WeChat.
- Thập nhị: Tôi xin lỗi.
Tác giả có điều muốn nói: chuyện gì đến cũng sẽ đến, ví dụ như việc Tạ Dương đã kêu là anh, ví dụ như việc Cận Từ chăm sóc cho cậu.
Cảnh báo hương thơm.

(tin tức tố).
 
Tin Tức Tố Của Anh Ấy Thật Thơm
Chương 21: 21: Anh Ơi


Tạ Dương giơ tay ấn khóe mắt vài cái, sau đó cầm điện thoại ném xuống giường.
Xin lỗi, xin lỗi để làm gì?
Công bằng mà nói, Cận Từ không làm gì sai cả.
Hoắc Minh không có, Trương Ngộ càng không.
Bọn họ chỉ nói sự thật, chính là Tạ Dương muốn tự làm theo ý mình thôi.
Tạ Dương nhếch khóe miệng cười khổ, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn vào dòng chữ "Thực xin lỗi" mà Cận Từ gửi trong tiết tự học buổi tối.

Nội tâm cậu vẫn còn nhiều mâu thuẫn, nội tâm bất định khiến cậu rất rối loạn.
"Có bệnh rồi." Tạ Dương ném điện thoại đi, vùi mình vào chăn bông, không hề xem đống tin nhắn chưa đọc phía dưới, nhắm mắt đi ngủ.
Có một số việc không hiểu thì không nhất thiết phải hiểu.
Truyện được đăng tại lloading404.wp.com và wattpad Sasaswa.

Những nơi khác đều là reup/ăn cắp, vui lòng đọc tại link gốc để ủng hộ editor.
Sáng sớm ngày thứ hai, Tạ Dương ngủ đủ rồi liền dậy sớm, sau khi dọn dẹp xong mở cửa đi xuống lầu.
Tay Tạ Dương đặt lên nắm cửa, dừng lại một chút.
Cậu liếc nhìn thời gian, sau đó bình tĩnh lại, đem cửa mở ra.
Sau đó, Tạ Dương gặp Cận Từ cũng đang đi đến cầu thang, mặt Cận Từ không biểu cảm gì, không có dừng bước chân, cố gắng dời mắt khỏi người đối diện như chỉ vô ý đi ngang qua.
Tạ Dương dùng sức kéo tay nắm cửa, lúc này cậu không muốn nhìn thấy Cận Từ.
Nhưng vẫn phải đến trường, vẫn phải ngồi chung xe.
Không thể không gặp Cận Từ*.
*Tác giả để là Tạ Dương nhưng đây đang là mạch suy nghĩ của Tạ Dương nên tui sửaửa xíu.
Điều duy nhất câu có thể mong chờ, chính là đơn xin nội trú sắp được thông báo xuống.
Tạ Dương im lặng đóng cửa, do dự một lúc ở cầu thang rồi mới đi xuống.
Mẹ Lý không biết xuống từ lúc nào, bà đã ngồi vào bàn ăn rồi, dì Vương còn chưa làm bữa sáng.

Tạ Dương chỉ nhớ những gì đã xảy ra, mẹ Lý vẫn chưa nói chuyện với Tạ Dương.
Sự khó chịu từ buổi sáng bắt đầu.
"Dậy rồi." mẹ Lý chống tay lên bàn ăn, nhìn Tạ Dương từ từ ngồi xuống, ánh mắt bình tĩnh, "Tối hôm qua ngủ ngon không?
Tạ Dương thản nhiên ngồi ở trên ghế như thường ngày, thuận tay chỉnh ống tay áo đồng phục, câu cũng không ngẩng đầu nói: "Rất ngon."
Mẹ Lý gật đầu, "Lại đánh nhau?"
"Ừ." Tạ Dương không diễn đạt nhiều, thậm chí còn không nói thêm lời nào.
Bầu không khí yên tĩnh kỳ lạ này cực kỳ hiếm thấy giữa Tạ Dương và mẹ Lý.
Mẹ Lý không nói nữa, Tạ Dương cũng không giải thích gì, như vậy liền giằng co tại chỗ.
mẹ Lý không nói nữa, Tạ Dương cũng không giải thích gì nữa, cô chỉ đứng yên tại chỗ.
Dì Vương nhanh chóng mang đồ ăn sáng đến, có cả cháo sữa mà Tạ Dương luôn thích, cùng trứng chiên vừa miệng.
Tạ Dương bưng một bát nhỏ, chậm rãi ăn, lúc này, mẹ Lý lại lên tiếng, "Trừ tiền tiêu vặt một tháng cũng không quá đáng phải không?"
Tạ Dương thổi cháo, "Không quá đáng."
Bất quá Tạ Dương muốn tiết kiệm số tiền này, tối hôm qua cậu đã dùng tiền từ kho bạc nhỏ của mình để đặt thêm một đợt thuốc ức chế.
Nhưng ngay khi biết mẹ Lý sẽ trừ tiền tiêu vặt của Tạ Dương trong một tháng, cậu vẫn đặt mua một đợt thuốc ức chế.
Hôm qua, Tạ Dương biết rằng hai tuần một lần thì chắc chắn sẽ không hiệu quả.

Hơn nữa, tác dụng của thuốc ức chế đối với cậu dường như đang dần giảm đi.
Ngày hôm qua Tạ Dương không chỉ ngửi thấy mùi pheromone của người khác mà còn cảm nhận được tin tức tố đang mất kiểm soát của chính mình.
Điều này thật tệ.
Mẹ Lý gật đầu, không nói gì thêm, Tạ Dương ăn sáng xong chuẩn bị rời đi, bà nhẹ giọng nói với Tạ Dương, "Tạ Dương, con thật sự không biết mình đang làm gì sao, bộ dáng hiện tại của con như thế nào à?"
Tay cầm cặp sách của Tạ Dương dừng lại giữa không trung một lúc, sau đó tự nhiên cầm cặp sách lên, đi ra ngoài mà không quay đầu nhìn lại.
Tạ Dương và Cận Từ dường như đã quay trở lại ngày đầu gặp mặt, họ không ưa nhau, nếu không nhất thiết phải nói chuyện thì sẽ không nói.
Cả chiếc xe im lặng một cách kỳ lạ.
Tạ Dương không phản ứng gì khi thấy lời xin lỗi của Cận Từ, dường như Cận Từ cũng không quan tâm.

Ngay sau khi đến trường, cả hai xuống xe đi đường riêng, ước gì có thể cách nhau hàng chục người.
Trên đường Tạ Dương đi rất tiêu sái tự nhiên, nhưng khá khó chịu khi thỉnh thoảng bị nhìn bằng ánh mắt kì lạ.

Khi đến sảnh thông báo* đang chuẩn bị đi lên, khi nhìn thấy thông báo xử phạt trên bảng thông báo ở tầng dưới trông như một tấm áp phích chữ lớn, Tạ Dương rốt cuộc cũng hiểu được ánh mắt của những người đó.
*convert để là thư vang lâu🙁(
Thông cảm, thương hại, áy náy, khó chịu.
Tạ Dương nhẹ nhàng chậc một tiếng, cảm thấy có chút phiền.
Một đường thẳng lên lầu, ngay khi bước vào lớp A1 đối mặt với ánh mắt thâm tình muốn hỏi han của mọi người, Tạ Dương muốn quay người rời đi, nhưng dư quang lại liếc nhìn Trương Ngộ.
Tạ Dương dừng lại một lúc, nhưng vẫn chọn vào lớp học.
"Anh Dương! Đợi chút đừng..." Trương Ngộ th* d*c chạy lên lầu, vừa nhìn thấy Tạ Dương ở cửa, chưa kịp nói xong liền thấy Tạ Dương tiến vào phòng học cũng không quay đầu nhìn lại.
"..." Trương Ngộ đứng ở cửa do dự, cậu ta biết trong thời gian ngắn Tạ Dương sẽ bỏ qua chuyện này, nhưng cậu ta không bỏ cuộc, liền chạy tới cửa sổ gần chỗ ngồi của Tạ Dương, nhìn quanh đầu đi tới.

trong, "Anh Dương, buổi trưa có muốn ăn cơm chung không? Em tìm thấy món ăn ngon..."
Tạ Dương yên lặng ngẩng đầu nhìn Trương Ngộ.
Trương Ngộ nuốt nước bọt, chưa nói xong cũng nuốt vào.
Mặc dù trong lớp A1 vẫn là một bầu không khí kỳ lạ, nhưng không ai dám nói chuyện với Tạ Dương.
Tạ Dương âm thầm vui vẻ, cậu sợ một đám người tới xin lỗi, nhìn cậu với ánh mắt đồng cảm.
May thay cái danh ác bá của Tạ Dương vẫn còn ở đó.
Tạ Dương duỗi tay thò đến bàn tìm một cuốn sách giáo khoa thú vị để giết thời gian, sau đó có một đống đồ vật kỳ quái rơi xuống đất.
Vài lá thư màu trắng cùng các loại đồ ăn nhẹ.
"Thấy chưa!"
"Cái rơi xuống đất hình như là của tớ! Trời ơi, tớ quên mất mình đã viết cái gì!"
Tạ Dương cúi người, nhặt hết mọi thứ trên đất, chất đống lên bàn, nhìn chằm chằm không nói lời nào.

"Chuyện đã qua rồi, có phải Tạ Dương không muốn xem hay không, không muốn nhận lời xin lỗi của chúng ta..."
Lộc Mẫn cũng rối rắm lấy tay đụng vào Thẩm Tinh Túc, "Này, tối hôm qua cậu nói lời xin lỗi của chúng ta sẽ tạo thành gánh nặng cho Tạ Dương....! thật sự như vậy à?"
Thẩm Tinh Túc cười nói cũng không cần ngẩng đầu, "Ừ."
Ngay lúc Thẩm Tinh Túc đang nói chuyện, Tạ Dương đã mở một lá thư chỉ nhìn hai hoặc ba lần liền bỏ xuống.
Tạ Dương đứng lên nhìn về phía các bạn học cúi đầu nói nhỏ, vài cái ánh mắt nhìn thấy cậu, lời nói đến miệng cũng nuốt lại vào bụng.
Tạ Dương im lặng một lúc, sau đó cửa sau mở ra quay người rời đi.
Vị trí lại bị bỏ trống một lần nữa.
Cận Từ bình tĩnh nhìn bóng dáng của Tạ Dương dần dần đi xa, rồi thu ánh mắt lại.
Cận Từ đem cánh cửa đã đóng mở ra.
Sau đó nhìn lại mọi người trong phòng học, hắn nói: "Đem đồ của các bạn về đi Tạ Dương không cần."
Mọi người im lặng từng người một bước đến lấy lại thư xin lỗi và đồ ăn vặt, khi trở về chỗ ngồi, có người thấp giọng hỏi: "Tạ Dương có trở lại không?"
Từ "trở lại" này có rất nhiều nghĩa..
Nhưng Cận Từ hiểu điều cậu bạn kia muốn hỏi là gì, liệu Tạ Dương có trở lại với hào quang chói lọi như trước đây? Hay đúng hơn có thể gượng dậy được không.
**
Tạ Dương chạy ra khỏi lớp, chưa đi được vài bước thì bị thầy An đang đi vào lớp để giám thị chặn lại.
Sau đó mời vào văn phòng uống trà.
"Trò không vui." An Đại Thiện khẳng định.
Tạ Dương cầm chén trà xem màu sắc thăng trầm của lá trà, hỏi An Đại Thiện, "Tại sao không vui chứ."
An Đại Thiện cười không có trả lời Tạ Dương, ngược lại hỏi Tạ Dương một câu khác, "Tiếp theo trò định làm gì?"
Tạ Dương hờ hững liếc mắt nhìn An Đại Thiện, "Ý của thầy là?"
"Hôm qua Trương Ngộ nói với thầy rằng khi em ấy lấy đoạn video này ra làm sáng tỏ hành vi gian lận của trò, trò sẽ tức giận không để ý đến em ấy nữa."
"Lắm miệng." Tạ Dương nhấp một ngụm trà nóng.
An Đại Thiện cười mà không nói lời nào, đứng dậy lấy một lá thư từ trong tủ khóa bên cạnh bàn làm việc.
"Trương Ngộ nói, trò nguyện ý gánh tội gian lận lên người, hiện tại thầy sẽ không hỏi nguyên nhân em làm vậy." An Đại Thiện lấy ra thư đưa cho Tạ Dương, "Thầy hỏi trò những chuyện khác.

Cái này là trò đem lá thư đặt trên bàn của thầy vào ngày hôm trước kỳ thi đúng không? "
"Thầy đã đọc nội dung bức thư, sau đó mới thay đổi câu hỏi.

Thầy đã tìm hỏi giáo viên Ôn về việc này, vừa khéo là cô ấy cũng biết chuyện này."
Tạ Dương cầm lấy lá thư, nhìn những chữ đen lạnh lùng đoan chính trên lá thư cùng với một tấm ảnh nhỏ chụp không rõ.
Nội dung bức thư không rõ ràng hơn Tạ Dương.
Tạ Dương gật đầu, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Làm sao thầy đoán được là em?"
An Đại Thiện chỉ vào camera giám sát trong góc, "Hình như trò cố ý trốn ở hành lang, nhưng không trốn được cái này."
"Tạ Dương, trò không vui, trò tức giận, không phải với Trương Ngộ, cũng không phải với Cận Từ thuyết phục Trương Ngộ tới đây." An Đại Thiện nhẹ giọng nói, "Trò không hài lòng với bản thân, tức giận với chính mình.

"
"Bởi vì trò đang đấu tranh, trò muốn cõng cái danh gian lận vì một lý do mà chúng tôi không biết, nhưng trò lại muốn thoát khỏi cái danh gian lận này."
Tạ Dương chớp mắt nhanh vài cái, đây là cậu đang đấu tranh.
"Tuy nhiên, Tạ Dương, có bao giờ trò nghĩ nội tâm của mình không phải giãy giụa như vậy nữa không?"
Tạ Dương ngơ ngác ngẩng đầu nhìn An Đại Thiện, cậu khó hiểu, cậu khó chịu như vậy thì sao không giãy giụa được?
"Khi trò đặt bức thư lên bàn của thầy, trò đã hạ quyết tâm rồi, muốn bỏ cái nồi thối* trên người." An Đại Thiện làm theo chỉ dẫn của Tạ Dương, "Trong lòng trò đã hạ quyết tâm, Cận Từ cũng thấy được sự chần chừ và giẫy giụa của trò, nên em ấy mới giúp trò.

"
*thường úp nồi có nghĩa là đẩy một việc gì đó lên người ai đó, nồi thối ở đây là việc xấu ô danh
Tạ Dương cầm trong tay tách trà, sửng sốt một chút, sau đó đứng lên, "Em hiểu rồi, cám ơn thầy An."
Tạ Dương nói xong liền vội vàng rời khỏi văn phòng.
"Tạ Dương," Thầy An ngăn Tạ Dương lại, "Em có tính đi thi giao lưu không?"
Tạ Dương bật cười không chút do dự đáp, "Đương nhiên."
**
Tiết tự học buổi sáng đã kết thúc, trong phòng học và hành lang một mảnh ồn ào, chờ học sinh vào lớp một chút.
Tạ Dương liền chạy ra khỏi văn phòng, cậu phải nói rõ với Cận Từ.
Người phải xin lỗi không phải là Cận Từ, mà là cậu.
Vừa chạy lên tầng bốn, Tạ Dương đang định từ cửa trước đi vào, thì thấy cửa sau còn mở, trực tiếp đi từ cửa trước xuống của sau, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người cậu đi từ cửa sau vào lớp ngồi vào vị trí của mình.
Tạ Dương hít vài hơi, nghiêng đầu bò lên trên bàn, nhìn Cận Từ đang nghiêm túc làm bài, nhẹ giọng hỏi: "Anh ơi, anh có thể cho em bánh quy sữa ngày hôm qua được không?"
*bắt đầu từ chương này Tạ Dương có hảo cảm với Cận Từ nên đổi cách xưng hô của 2 người thành anh-em luôn.
 
Back
Top Bottom