Khác Time To Play

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
154578878-256-k104427.jpg

Time To Play
Tác giả: shinokuyketsuki
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu truyện không hề có thật



riddles​
 
Related threads
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • Tiếng Đàn Người Nhạc Công (Lifetime of Pavel)
  • TIMELOOP - Phần ?Prologue?
  • Time To Play
    khởi đầu của tất cả


    "Tôi cô đơn...,tôi cảm thấy lạnh lắm

    Làm ơn...xin đừng bỏ tôi...

    Xin cô...... làm ơn"

    Đó là câu nói đơn thuần của những người.....,à...cũng không hẳng là người phải gọi là một kẻ đáng chết thì đúng hơn.

    Tôi là người sẽ kể cho bạn một câu truyện,một câu truyện tưởng chừng chỉ có trí tưởng tượng của con người mà thôi.

    Nhưng tôi không mong đợi bạn sẽ tin vào nó đâu... hi hi hi.

    Câu truyện này sảy ra cũng khá lâu rồi.

    ...

    Ngày 11 tháng 5 năm 2005

    Tôi đang đi học trên con đường thân quen của mình,và trên tay tôi là một cặp sách nhỏ nhắn"hồi ấy tôi chỉ là một bé gái tầm 10 tuổi mà thôi"

    Ngày hôm ấy thời tiết đột nhiên thay đổi thất thường,không giống như mọi khi bầu trời đang tươi sáng bổng trở nên u tối hẳng đi,mọi thứ xung quanh như đang ngưng lại.....

    Những con mèo đứng im như bất động,còn những chú chim như không hề di chuyển,con người cũng bất động..... kể cả tôi nhưng có một thứ gì đó......

    Sau vài giây,mọi thứ trở lại giống như chưa có chuyện gì sảy ra cả.

    Nhưng rỏ ràng tôi vẫn nhớ có cái gì đó đang ở sau lưng của mình....,một thứ gì đó có mùi của máu,sự lạnh lẽo của mùa đông và nhất là giọng cười kinh hãi.

    Tôi cảm thấy khắp người mình trở nên run rẩy,tay chân lạnh ngắt,hơi thở thì gấp rút......"chuyện gì đây...."

    tôi tự hỏi bản thân mình trong sự sợ hãi

    Tôi chầm chậm quay lại phía sau..."bất chợt tôi thấy một chú gấu bông nhỏ,khắp người nó đầy mùi máu,nhìn nó trong có vẻ là của một bé gái nào đó......"

    Trong tíc tắc tôi thấy nó cười với mình."giọng cười ấy.....chính nó,chính là giọng cười kinh hãi khi nãy..."

    Nhưng không hiểu lí do gì mà tôi đã cầm nó lên trong vô thức..........,và nó đã nằm trong cặp của tôi.

    Thế rồi tôi tiếp tục đi trên con đường cũ thân quen ấy,và coi như chưa có gì sảy ra cả.

    ...

    Tôi tiếp tục đi trên con đừng,nhưng.... tôi không thể bước tiếp thêm một bước nào nữa.

    Bởi...."trước mắt tôi là một cái sát.... cái sát chết của một ai đó,tôi ói rất nhiều khi nhìn thấy thứ kinh khủng ấy,nước mắt tôi trào ra trong sự nồng nặt của mùi máu,và mùi sát chết đang bị phân hủy.

    Tôi trong sự sợ hãi đã không thể đứng dậy,tôi bò tới một hòn đá ven đường và ngồi lên đó.

    Nhưng tôi cảm thấy lạ khi ngồi lên hòn đá ấy.....,và khi........nhìn xuống tôi..... tôi.......nghẹn tới tận cổ khi đó là một cái đầu người đang rỉ máu,hai con mắt thì đã bị móc mất,còn cái lưỡi cũng bị cắt mất.

    Tôi lại cảm nhận thấy sự khinh tởm đến tột đỉnh ấy....."

    Và rồi............

    Tôi như bị ai đó điều khiển tôi tới gần hơn.... gần hơn nữa..... gần hơn tiến lại với cái sát chết ấy"trên cái sát là một con dao lớn... tôi cầm con dao bằng hai tay của mình... và rồi tôi rạch một đường trên ngực của cái sát ấy.... một đường .... một đường nữa..... một đường nữa......cho đến khi tới trái tim của người ấy... tôi lấy một hòn đá và dùng nó đập vở hết những khúc xương sườn của... người chết ấy... và rồi tôi móc ra một trái tim còn đang rỉ máu.... và cất nó trong cặp sách của mình.

    Tôi cất chiếc cặp sách của mình trong một cái hố,mà tôi mới dùng tay để đào."

    Bây giờ khắp người tôi đầy mùi máu tanh.

    Tôi chạy trong tuyệt vọng đến đồn cảnh sát và báo rằng:"có một cái sát chết của môt ai đó đang nằm ở góc phố đằng kia kìa chú ơi.......chaus sợ lắm.....híc..... híc...."

    Sau khi trình báo với chú cảnh sát,tôi được họ chở về nhà và xin cho nghỉ học hôm ấy.

    Khi về nhà mẹ đã lo cho tôi rất nhiều bà bảo hãy nghĩ ngơi vì tôi đã trải qua một cú sốc tinh thần rất lớn.

    Nhưng tôi khi ấy không một chút cảm súc... tôi lên giường và nằm đó.... trong lúc dường như mọi chuyện đã được giả quyết thì tôi lại không hề ngủ yên được

    ...

    Trong đêm tối tôi thức dậy.....

    đi chầm chậm ..... lén lúc như một kẻ trộm.... sau khi ra khỏi nhà tôi chạy đến chổ mà tôi đã cất chiếc cặp sách của mình.

    Tôi đào nó lên ...... chạy về nhà ..... và cất nó trong phòng của mình... nhưng điều này tôi thật sự không muốn làm lúc ấy tôi như bị điều khiển.....cais cảm giác bất an này là sao.... và ngay lúc tôi đem giấu chiếc cặp sách cùng thứ ây cũng là lúc "mọi chuyện đã bắt đầu...... và dừng như sự kết thúc là còn ở rất xa........."

    ...
     
    Time To Play
    khởi sắc


    Haizzzzz......!

    "Nhàm chán quá đi....... thứ vô dụng này....... thật đáng ghét...... lúc nào cũng vậy......... rồi cũng có lúc ta sẽ vứt ngươi cho lũ quạ....."

    Giọng cười nham nhở vang lên trong đêm tối.

    "Khà... khà... khà...

    đồ tươi lúc nào cũng hấp dẫn..... thật tuyệt ......"

    Mùi máu lang tỏa khắp căn phòng của tôi,thậm chí nếu nghe kĩ tôi còn nghe thấy âm thanh của những giọt máu,những giọt máu đang nhiễu nhão dưới chiếc giường của mình.

    Chợt có cái gì đó đang leo lên giường của tôi,trong đêm khi ánh trăng hé rọi và căn phòng.

    Thứ trước mắt tôi là... là... là..... con gấu bông đầy máu tươi đang đứng trên người tôi "hai con mắt thì mở trừng ra với sự thèm khát,ánh mắt ấy....

    à..... không ..... không thể nào....

    đó là mắt của con người ...... khi nhìn nó .... nó nhe hàm răng của mình cùng với cái lưỡi đỏ tươi như máu,cái lưỡi dài ấy như được may lại với nhau từ những cái lưỡi nhỏ khác......tay chân của tôi run rẩy như lại không hét lên được vì trên cổ tôi là một con dao.... không lẽ..... là con dao đó..... con dao mà tôi đã cầm lên và moi tim cái sát ấy.... không ... không... không thể nào tôi đã vứt nó đi rồi mà ..... sao giờ nó nằm ở trên tay con gấu đó......

    điều mà tôi đã không thể nghỉ tới là......trái tim mà tôi moi từ cái sát bây giờ đang....

    đang nằm bên trong con gấu bông đó...... nó không phải là gấu đồ chơi .... nó là con quỷ ..... một con quỷ trong lớp đồ chơi...... tim tôi đập rất nhanh .... ngày một nhanh hơn..... nước mắt tôi chảy và tôi cảm thấy lạnh tới tận óc ......

    ánh trăng ấy đáng lẽ không nên chiếu roị trong phòng của tôi ......

    đáng lẽ tôi không đem nó về ....

    đáng lẽ tôi phải vứt nó đi ...... nhưng trong đêm tối ấy thứ kinh khủng này...... vẫn nhìn tôi...."

    Một lúc sau nó tiến lại gần bên tôi và nói.

    "Đến....... lúc....... ngươi nên chết rồi đấy....... khà khà khà..... thời gian sống của ngươi đã hết ..... ta sẽ giết ngươi thật nhanh và nhẹ nhành nhất có thể.... há há há.....ta nên ăn phần nào trước đây .... tay trái hay phải đây

    ....... con nít như ngươi thịt chắc mềm và ngon hơn đấy.....

    ít ra cũng không dai và dở như tên hồi sáng ...... hay ta nên ăn chân của ngươi nhỉ........ không.... không...... không.... ta phải móc mắt của ngươi trước..... rồi cắt lưỡi để măm trước ...... hi hi hi hi hi....... nói thôi đã thèm nhỏ dãi rồi ...... ta sẽ làm thịt ngươi nhanh thôi.......

    ........"

    Lúc này tôi tè dầm ra khắp giường ,trong sự sợ hãi này tôi chỉ là một món đồ ăn không hơn không kém.... nhưng tôi chưa muốn chết ...... tôi muốn sống ...... tôi có thể nghe âm thành cồn cào trong bụng của hắn.....

    "Bây giờ mình nên làm gì đây .........."

    Tôi ngẩm nghĩ và rồi..... tôi quyết định đề nghị với hắn ta một chuyện......

    "Xin ngươi đừng ăn tôi ..... híc...... nếu muốn ăn thứ thịt mềm hơn và ngon hơn thì đừng ăn tôi .... ngay dưới nhà tôi có một bày chó con mới sinh thịt chúng ngon lắm xin đừng ăn tôi......"

    Tôi chỉ là một đứa con gái và tôi không muốn chết ..... tôi thì thầm với chính mình "chúng chỉ là động vật mà động vật trung thành như chúng phải hi sinh cho mình..... phải..... phải chúng phải chết thay cho mình.....

    để mình sống có phải tốt hơn không...... phải ..... phải...... mình không có làm gì sai hết ...... mình không có làm gì sai .... chúng chết mình sẽ sống

    ........"

    Giờ đó là điều mà tôi có thể làm để bảo về mình....... con gấu bông nói với tôi với giọng trầm và đầy sự nghi ngờ"có thật không đấy......

    đừng đùa ta,ta đã ăn nhiều thứ từ người đến thú nhưng chưa có cơ hội ăn mấy con chó con ấy...... hi hi hi hi hi ........ nếu đúng như ngươi nói thì mau bắt hết chúng lên đây ta sẽ ăn trước mặt ngươi.... nếu không ngon như ta nghĩ thì ....... ngươi sẽ chết..... và cũng đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn vì ta sẽ giết và thịt hết từng người trong nhà của ngươi .... khà..... khà..... khà ....."

    Tôi không còn sự lựa chọn, tôi phải đem chúng lên để đỏi lấy mạng của mình...... xin lỗi........"trong sự điên đảo của hắn,hắn ngốn nghiến như kẻ đói....

    ăn từng chú chó nhỏ trước mắt tôi, tôi đã làm gì vậy ......âm thanh gào thét của những chú chó khi rời xa mẹ mình và chưa kịp mở mắt đã..... tôi chỉ có thể đứng nhìn và khóc từng con ..... từng con chết..... và khi đến con cuối cùng hắn ta nuốt trọn....."

    Vậy là tôi đã được sống....... nhưng hắn ta nói rằng " ngày mai sẽ đến lượt ngươi đấy bé gái à.... há... há... há..."

    Tôi sẽ chết vào này mai ư...... thật sự tôi.... sẽ.... chết.... vào ngay mai.... không..... không.... tôi không muốn.

    ...

    Tôi chỉ là con nít

    Và giờ thời gian sống của tôi chỉ còn 24h nữa thôi sao.

    ...
     
    Time To Play
    xương trắng


    "Thời gian cứ tíc tắc trôi,nhưng thời gian của tôi đã hết....... tôi phải làm gì đây ...... tôi tuyệt vọng....... tôi không muốn chết...... phải làm gì đó ....... bất cứ chuyện gì........ tôi sẽ làm chỉ cần tôi không phải chết là được........ há.... há.... há há...... phải.... phải

    ... phải.....

    đúng thế không cần quan tâm kẻ khác chỉ cần mình được sống........

    "

    Đấy là những gì tôi nghĩ trong đầu lúc này..... tôi muốn được ngủ yên,muốn được sống....... chỉ vậy thôi..... nếu có kẻ kề dao vào cổ giống như tôi thì đây là điều mà một bé gái như tôi cần làm để tồn tại......

    Sáng hôm sau.....ngày 12 tháng 5 năm 2005.

    Tôi đã ngủ thiếp đi từ khi nào ấy nhỉ..... chuyện tối hôm qua là mơ chăng

    ......

    " Tôi nghĩ rằng mọi chuyện hôm qua chỉ là một cơn ác mộng...... haizzzz..... hết cả hồn...... may quá..... hì ...."

    Nhưng trong lúc tôi tưởng chừng nó như một giất mơ thì hiện thực lại..... khác hoàn toàn......

    đàn chó con mới sinh đã mất trong đêm..... mẹ tôi bảo "chắc lũ trộm đến bắt chúng đem bán rồi....

    đừng buồn nhá con của mẹ...."

    Nhưng tôi không nghĩ vậy...... không lẽ cơn ác mộng đó ...... là thật sao........

    " Tôi vội chạy lên phòng ...... và mọi thứ bình thường như chưa có gì sảy ra cặp sách của mình vẫn nằm dưới giường......

    đâu có vết máu nào......con gấu bông cũng không hề có ở đó...... có lẽ ..... mình đã nghĩ nhiều quá rồi ....."

    Hôm nay tôi sẽ đến trường,vì hôm qua tôi đã nghĩ học vì cú sốc ấy.....

    Hôm nay thời tiết thật trong lành, tôi chạy thật nhanh đến trường..... tôi dậy trể ...... nhưng cũng đã đến lớp đúng giờ,khi vào lớp bạn bè đã hỏi tôi rất nhiều về cái sát chết hồi hôm qua.

    Mọi người ai cũng lo cho tôi .......

    ...

    Nhưng cái cảm giác này là sao,cứ như đang bị theo dõi.... không lẽ....."sự lạnh lẽo này là gì.... tôi đang đổ mồ hôi sao.....tay chân tôi bổng trở nên run rẩy..... và rồi......."

    Tôi tĩnh dậy trong phòng y tế của trường " tôi đã ngất trong lúc đang học...... thầy chủ nhiệm đã ngồi cạnh tôi từ lúc tôi ngất tới giờ.

    Nhưng tại sao chứ..... có phải do tôi quá mệt rồi không....hay là do cơn sốc hồi hôm qua......"

    Tôi không hiểu được......

    Mọi chuyện tối hôm qua là sao?

    Tôi bị bệnh à

    Sao tôi không nhớ gì hết vậy

    Nhưng khi ........ tôi ra rằng......

    đây chỉ là một giất mơ....

    Chẳng lẽ nãy giờ tôi vẫn ở nhà

    Tôi bật dậy.... và

    Chuyện gì thế này....sao mình đang nằm trên giường của mình.

    Còn đây là phòng của mình mà.

    Thứ âm thanh ấy... không ..... không.... không thể nào tôi không tin được là mình đã ngủ thiếp đi .... trong khi.... con gấu bông đó vẫn đang kề dao lên cổ của mình.... con gấu nói với tôi....

    "Ngủ ngon chứ...... há há há ta không ngờ ngươi dám ngủ đấy..... không sợ ta cứa cổ ngươi à..... mới có 3h sáng thôi mà.... dậy sớm thế....hay ..... ngươi nôn nóng đến mức để ta làm thịt ngươi à.....

    Khà khà khà thấy giất mơ nó sao ..... có thú vị không..... ta bất ngờ khi thấy ngươi điềm tĩnh như vậy đấy.... ta nghe nói ngươi sẽ đi học lúc 6h sáng...... khà khà khà......lũ chó con ấy ngon thật đấy, ngon đến mức đến con chó mẹ cũng bị ta thịt lun rồi .... bửa ăn thật ngon ......suy cho cùng thì ngươi cũng sẽ bị ta thịt thôi ....... ta sẽ chờ cho đến tối nay ..... ngươi thấy như thế nào 11h tối hay nữa đêm......"

    Tôi không tin đây là sự thật

    Nhưng bộ xương trước mặt tôi đã khiến tôi phải chấp nhận nó.

    "Từ giờ tôi phải làm gì đây..... nếu nói cho mẹ tôi thì hắn sẽ thịt mẹ tôi mất....

    ...

    Trong lúc này tôi chỉ có thể khóc .......

    Cuối cùng thì trời cũng sáng.

    Nhìn xung quanh mình tôi chỉ muốn nôn hết những gì mà tối hôm qua mình đã ăn.... mùi máu... xương .... cà cả lông ở khắp phòng ở đâu cũng có

    Tôi ........ phải làm gì đây

    Và con gấu đâu mất tiêu rồi...

    ...

    Bây giờ tôi phải giữ kính chuyện này ..... nếu không...

    Sẽ có chuyện còn tồi tệ hơn

    Thời gian của tôi chỉ còn đông điếm bằng từng giây,từng phút...... và nhất định tôi phải sống để giết con quái vật ấy.

    Nhất định phải giết được nó...

    Sau đêm tối ấy con người,tính cách,suy nghĩ của tôi dần thay đổi,trong tim tôi sục sôi lòng câm hận.

    Tôi muốn giết tất cả..... sự ám ảnh về việt giết chóc đầy rẫy trong suy nghĩ,và hơi thở của tôi

    "Giết... giết... giết... giết... giết..... phải đưa thứ đã chết về nơi của nó phải đưa thứ hư vô trở về,phải đưa thứ kinh khủng đấy về nơi nó bắt đầu.....

    ... và tôi cũng cảm thấy điều này thật điên rồ đặt biệt được xuất phát từ một bé gái mới 10 tuổi......."

    Nhưng ngay lúc này cả tôi cũng sợ chính mình... mọi chuyện đang thực sự diễn ra.....
     
    Time To Play
    điên loạn


    Tôi tự hỏi....?

    "Liệu rằng chúa có tồn tại..... nếu chúa tồn tại thì con xin cầu nguyện cùng ngài.....

    ôi chúa ơi ánh sáng của ngài sẽ cứu rỗi con chứ..... xin hãy ban cho con một phép màu để con có thể giáng cơn thịnh nộ của chúa vào chúng.....con xin ngài hỡi chúa.....

    Hãy ban cho con......

    Xin ngài....

    Từ tận trong tim...

    ...

    Há..... há.... há há... nực cười,

    nếu như kẻ khốn được gọi là chúa như ngươi,thì đáng lẽ ngươi nên chết khuất đi cho rồi..... chúa... chúa ư.... nếu ông mà tồn tại thì tôi đã không lâm vô tình cảnh này..... há há há chúa ư.....ta sẽ băm nát ngươi ra..... sẽ băm nát nhà ngươi .....

    Chúa là gì cơ chứ......

    Nên biến mất hết đi cho khuất mắt của ta....."

    ...

    Trong sự điên dại của tôi đã đến cực hạng.... tôi phát điên và trở nên hoang dại.... há..... há ...... há..." tôi ...

    tôi... tôi ... chỉ là một bé gái 10 tuổi thôi mà,một đứa trẻ ngây thơ... nhưng chính ngươi chính các ngươi đã biến ta trở nên như thế này... chính các ngươi... ta sẽ băm tụi bây ra.... há há há... các ngươi sẽ chết sẽ chết hết.... người còn sống chỉ có ta mà thôi.... tội lỗi ư..... nhẫn tâm ư.....

    điên dại ư......

    đứng dậy và chết hết đi cho ta lũ khốn....."

    ...

    Há há há 12h nữa thôi,12h nữa thôi ta sẻ giết ngươi thứ đồ chơi bị nguyền rủa.... giết chết ngươi thì ta sẽ được giải thoát.....

    ...

    "Và ngay lúc này một bé gái như tôi chỉ biết run rẩy khi sợ hãi... nhưng chính sự sợ hãi đã đánh thức con quỷ trong tôi...."

    Thật thú vị con người tồn tại ... song hành cùng thời gian... như trong số đó luôn tồn tại một bầy quỷ dữ đội lớp người... giống như tôi sự trổi dậy của chúng chỉ đơn giản là sự thù hận ,sự căm phẩn... ngay đây .... ngay lúc này tôi đang ở trường, tôi cố tỏ ra bình thường như mọi người dù rằng thời gian sống của mình có lẽ đang trôi qua khá nhanh...

    ...

    Haizzzz... thời gian cứ trôi,nhưng sao tôi lại điềm tỉnh đến như vậy

    Tôi cứ nghĩ đến việt giết hoặc bị giết... là con mồi hay kẻ đi săn...

    Điều bất thường này khó tin nhưng đấy lại là sự thật....

    Tôi đã trải qua những thứ tồi tệ và kinh khủng nhất....

    Tôi đã khóc, đã phải cầu xin kẻ đã giết người để được sống...

    đã phải hi sinh cả người bạn trung thành của mình... còn gì mà tôi chưa trải qua nữa chứ,mới 10 tuổi đã phải nhìn thấy thứ mà ít người thấy...

    đã moi ra thứ mà không ai dám moi...

    đã.... làm nhiều điều tội lỗi trái nhân cách....

    ...

    Điều ấy liệu có quan trọng ?

    ...

    Điều ấy liệu có quang trọng không ?

    Đặt hi vọng vào đâu khi mạng sống đang gặp nguy hiểm...... tôi chỉ làm điều mình nên làm để tồn tại .....

    ...

    Nhưng thứ mà ngay cả tôi cũng không nghĩ đến thì nó lại sừng sửng trước mắt tôi ...... phải.... một kế hoạch .... một giải pháp..... sẽ chấm dứt tất cả...... nó phải thành công.... nhất định là vậy..... nếu nó thất bại .... tôi ...... sẽ chết trong đau đớn.... tôi không muốn bản thân mình bị hắn ăn,ăn trong lúc tôi vẫn còn sống...... cách mà hắng ăn cũng chẵng khác gì loài quỷ dữ.... nhưng tôi sẽ cho hắn phải chết ..... không chỉ một lần..... hai lần.... mà là nhiều lần..... cho đến khi hắn chẳng còn lấy một mảnh vụn nào nữa mới thôi......

    Kế hoạch lần này sẽ phải có sự hi sinh điều này là phải có...... há... há... há... há... há...... ai sẽ là kẻ phải hi sinh vì tôi đây..... mẹ..... cha..... em trai..... hay bạn bè nhỉ.....

    ...

    Vật hiến này phải làm cho thật ngon và phải tươi rối mới được....

    ...

    Sau một hồi suy nghỉ rất lâu tôi đã có quyết định của mình..."ngay bây giờ vật phải hi sinh đã tăng lên...

    đấy sẽ là phát bắng thứ hai của tôi nếu như phát đầu hụt....

    Và kẻ được chọn chinha là đứa em trai và con nhỏ bạn thân nhất của tôi .... hai miếng mồi ngon và tươi rối.... chỉ cần một trong hai thôi cũng đủ để thực hiện kế hoạch này....

    Nhưng trước tiên phải có con mồi trong tay trước đã...."

    Vết thương trong tim của một đứa bé như tôi đang rỉ máu ... và liệu rằng tôi có dám làm điều này không.... nếu thất bại thì tôi sẽ chết..... và không chỉ có tôi ..... mà còn gia đình và người thân nữa.... ngay sau đó là toàn thế giới.... tôi cần ngăn nó lại dù phải hi sinh cả người thân và bạn bè thì cũng đáng ...

    Thời gian của ngươi sắp hết rồi đấy kẻ giết người...

    Ta sẽ gián cơn thịnh nộ của mình vài ngươi...... và ta sẽ là người cứu rỗi cho ngươi.....

    ...

    Bỡi sự kết thúc này phải gắn liền với.... cái chết.
     
    Back
    Top Dưới