Cập nhật mới

Khác Tiểu y nữ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
74344169-256-k196850.jpg

Tiểu Y Nữ
Tác giả: naplanhuyennguyet
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả : Long Cửu Nguyệt

Sau khi trọng sinh, nàng từ một thiên chi kiều nữ rơi vào thân phận dòng chính nữ bị ruồng bỏ, trở thành vật hi sinh trong tay kẻ khác.

Chưa kết hôn đã mang thai, khiến danh tiếng gia tộc bị vấy bẩn.

Nhưng may mắn thay, nàng có được không gian thần khí kỳ diệu, lại được kính thần phù trợ, bên cạnh còn có hai bảo bảo lanh lợi, đáng yêu luôn đồng hành.

Từ đó, nàng bắt đầu hành trình tu luyện, dần tỏa sáng với vẻ đẹp tuyệt thế, khiến ai nấy ngưỡng mộ, vạn thú quy phục.

Nàng thu hút mọi ánh nhìn của các nam tử khắp thế gian, từng bước tiến đến đỉnh cao vinh quang...



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Tiểu Y Nữ
Chương 1: Bị người bắt đi


Hiên Viên Tri Ninh mơ màng tỉnh giấc, cảm thấy cơ thể có điều gì đó không ổn.

Toàn thân nàng nóng ran – một cơn khô nóng lạ thường như có dã thú đang gào thét trong lồng ngực, khát khao bùng nổ.

Cảm giác đói khát dâng trào, như thể chỉ muốn nuốt trọn thứ gì đó để lấp đầy cơn cuồng loạn trong huyết mạch.

— "Nóng... quá..."

— "Thủy... ta muốn nước..."

Ý thức nàng dần mờ nhạt.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, một bàn tay thon dài, mạnh mẽ, khớp xương rõ ràng khẽ vuốt ve lên khuôn mặt nàng.

Một giọng nam vang lên, trầm thấp mang theo ý cười tà mị:

"Người ta vẫn nói, nữ tử thuần âm thường tuyệt sắc khuynh thành.

Quả nhiên không sai.

Đêm nay, bổn tọa nhất định phải hảo hảo thưởng thức mỹ nhân trong truyền thuyết..."

Lời nói như lưỡi dao lạnh, khiến Hiên Viên Tri Ninh bừng tỉnh trong khoảnh khắc.

Nàng mở choàng mắt, nhìn thẳng vào kẻ đứng trước mặt.

Nam nhân ấy trạc hai bảy, hai tám, dung mạo tuấn mỹ như ngọc, môi hồng răng trắng, nhưng ánh mắt lại mang tà khí u ám – một vẻ đẹp nguy hiểm và lệch lạc.

Vì cớ gì một người như vậy lại làm chuyện hèn hạ, vô liêm sỉ đến thế?

Nàng nghiến răng, cắn mạnh đầu lưỡi.

Cơn đau nhói giúp nàng giữ được chút tỉnh táo.

— "Ngươi là ai?"

Nàng cố muốn ngồi dậy, nhưng toàn thân mềm nhũn như thể huyết mạch bị phong tỏa, vô lực cựa quậy.

Nam tử nhướng mày, tỏ vẻ bất ngờ khi thấy nàng vẫn giữ được tỉnh táo:

"Ồ?

Mỹ nhân vẫn còn ý thức?

Không tồi!

Thật có nghị lực!

Bổn tọa chính là đại danh đỉnh đỉnh — Dạ Lai Hương.

Tin rằng đêm nay, ta sẽ để lại cho ngươi ký ức khó quên nhất..."

Hiên Viên Tri Ninh thấy hắn định lao tới, liền cất tiếng:

— "Chậm đã!"

Dạ Lai Hương khựng lại, đôi mắt dài hẹp nhếch lên, nở nụ cười nửa thật nửa đùa:

"Mỹ nhân, còn muốn dặn dò điều gì?"

Cơn nhiệt trong người nàng từng đợt cuồn cuộn, khiến lý trí như sắp rơi vào vực sâu.

Nàng cố kìm nén, cắn đầu lưỡi thêm lần nữa, rồi lạnh lùng mở lời:

— "Dạ Lai Hương, chỉ cần ngươi chịu buông tha ta, điều kiện gì ta cũng có thể đáp ứng."

Nam tử khẽ nghiêng người, giọng cười càng thêm ác ý, ghé sát mặt nàng:

"Chỉ cần bổn tọa muốn, ngươi bây giờ chính là người của ta.

Mọi thứ của ngươi, tự nhiên cũng là của ta.

Vậy còn cần phải đàm điều kiện sao?"

Hiên Viên Tri Ninh siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh:

— "Ta có bí kíp tu tiên, còn có đan dược thăng cấp cao cấp..."

Dạ Lai Hương bật cười lạnh:

"Mỹ nhân, đừng phí công.

Nếu ngươi thực sự có thứ tốt, đã không phải sống khổ sở nhiều năm như vậy.

Hay là ngươi thích bị hành hạ?"

Hắn nhấc người, định nhào tới, giọng cười càng thêm tà dị:

"Ít lời vô ích.

Đến đây, bổn tọa sẽ cho ngươi hưởng thụ chân chính..."

Thấy lời dụ dỗ không hiệu quả, hắn liền động thân áp sát.

Hiên Viên Tri Ninh biết không thể kéo dài nữa – trong tay nàng đã sẵn một bình nhỏ độc phấn hóa cốt – thứ kịch độc chỉ cần chạm da thịt là có thể hóa người thành xương trắng.

— "Một... hai... ba..."

Khi Dạ Lai Hương lao tới, nàng lập tức rắc độc phấn lên lưng hắn!

Chỉ nghe tiếng hét thảm chói tai vang lên.

Dạ Lai Hương cảm nhận kịch độc lan khắp thân, sắc mặt đại biến.

Biết mình nếu chần chừ dù chỉ một hơi thở nữa là tan thành tro bụi, hắn liền bật dậy, móc ra một viên giải độc đan, vội vã ngồi xuống vận công giải độc.

Hiên Viên Tri Ninh tranh thủ nuốt một viên giải độc đan, đè nén dược lực đang thiêu đốt trong cơ thể.

Nàng gắng gượng chống người, chân run rẩy, nhưng vẫn cắn răng lao ra khỏi căn phòng quỷ quái ấy.
 
Tiểu Y Nữ
Chương 2: Hắn cứu nàng


Hiên Viên Tri Ninh dùng ý niệm cường hãn , nỗ lực gắng gượng chống cự thân thể của mình , chạy tới trốn trong một rừng trúc rậm rạp cách đó không xa .

Nàng lắc mình muốn nhập vào không gian , nhưng chợt phát hiện nàng không thể đi vào được !

Vừa rồi còn có thể từ không gian cầm độc dược đi ra , bây giờ lại không vào được ???

Hiên Viên Tri Ninh tức giận tới mức muốn mắng lão thiên khốn kiếp , lúc nguy cấp thế , không cho nàng vào không gian , này chẳng phải để nàng chờ chết hả ?

Trời đánh !

Cũng không biết Dạ Lai Hương đáng chết kia đến cùng hạ thuốc gì cho nàng đây a ?

Nàng đã ăn một hạt giải độc đan rồi mà cũng không có hiệu quả , cả người vẫn khô nóng.

Nghĩ muốn nổi điên , phát điên !

Không được , đầu lưỡi của nàng đều bị nàng cắn nát , bây giờ miệng nàng đầy mùi máu tanh khó ngửi .

Nàng thật sắp không chịu được nữa , lẽ nào ...

Thật sự phải đi tìm một người nam nhân đến để giải độc mới được ?

Hiên Viên Tri Ninh vô lực ngã ngồi trên mặt đất , trong lòng thầm hận không ngớt .

Nàng cũng chỉ biết nghĩ mình quá cao , mà quá đánh giá thấp những người phàm tục .

Nàng cho rằng , chính mình cũng có năng lực có thể tự vệ , lại không nghĩ rằng đến một cái tiểu tặc , tu vi đều cao hơn nàng, có thể giết nàng trong nháy mắt !

Xem ra , trước tiên nàng phải thăm dò rõ ràng quy luật sinh tồn ở cái thế giới này , điều chỉnh lại sách lược sinh tồn của mình rồi mới có thể thích ứng với phép tắc sinh tồn ở thế giới này .

Đời này nàng , không thể giống như kiếp trước , có người yêu, có người thích , có người che chở .

Đời này nàng , là " Ngôi sao tai họa "ai nấy đều sợ hãi, ghét cay ghét đắng.

Những ngày tiếp theo , dù khổ cực thế nào , khốn khổ ra sao , nàng chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình !

Giống như hiện tại , nàng hãm vào trong nước sôi lửa bỏng , muốn sống không được, muốn chết không xong , cũng không ai sẽ tới cứu nàng .

Ngay khi ý thứcHiên Viên Tri Ninh mơ hồ triệt để , nàng cảm thấy có người nhẹ nhàng ôm nàng lên .

Nàng thấy được trên người hắn có một mùi hương cực kỳ dễ ngửi , y hệt như mảnh đất khô khốc gặp được cơn mưa, bản năng dẫn dắt nàngtới gần hắn .

Nàng kìm lòng không được tựa sát hắn , hai tay cứ như bắt được nhánh cỏ cứu mạng , ôm chặt eo hắn , tiềm thức trầm thấp nỉ non:

" Cầu ngươi cứu giúp ta ...

"

" Cứu giúp ta ...

"

Thác Bạt Liệt khép mi nhìn Hiên Viên Tri Ninh trong ngực đã bị Dược lực làm cho thần trí mê mang , cảm giác trên người nàng tản ra sức nóng.

Trong thân thể của hắn vẫn đè nén cỗ dương khí , cứ như chịu một sự dẫn dắt nào đó, sắp phá thể mà ra .

Cặp mắt hắn khẽ nheo lại .

Thân thuần âm , đối với hắn là thân thuần dương quả nhiên không thể kháng cự.

May mà nữ nhân hắn gặp phải là nàng , nếu đổi lại nữ nhân khác , hắn còn có thể muốn sao?

Đương nhiên đáp án là : Không cần!

Nữ nhân hắn muốn , xưa nay chỉ có nàng !

Mặc kệ kiếp trước hay kiếp này , chỉ duy một mình nàng !

Cho dù đối phương nắm giữ thân thể thuần âm hiếm thấy , nếu như chẳng phải là nàng , hắn cũng sẽ không muốn !

May là hắn tìm nàng lâu như thế , rốt cục tìm được nàng rồi!

Hơn nữa, còn là lúc mấu chốt nhất , lúc nàng nguy cấp nhất , tìm được nàng !

Thác Bạt Liệt cứ như vậy che chở nàng như trân bảo , ôm nàng đi vào một tòa tiểu viện ở bên cạnh .

Trước khi tiến vào phòng , hắn không thèm quay đầu lại, lạnh giọng phân phó:

" Thanh long , các ngươi canh giữ bốn phía này , không có sự phân phó của ta , không được để bất kỳ người nào vào !

"

Thanh long lĩnh mệnh :

"Vâng!"

Cửa phòng đóng lại , bên trong phòng , rất nhanh đã truyền đến tiếng vang mơ hồ .

Nam nhân nhịn không được thở nhẹ, nữ nhân thanh âm mềm mại thật thấp ...

Một nam nhân khác ẩn tại chỗ tối , nghe xong cả người nóng lên , nhưng lại không có chỗ giải quyết .

Hắn không nhịn được trong lòng thầm rủa Thác Bạt Liệt vô sỉ , tiểu tử ngươi gặp may , có thể tìm được Hiên Viên Tri Ninh trước hắn một bước , bằng không thì nam nhân hiện đang hưởng thụ mỹ nhân chính là hắn !
 
Tiểu Y Nữ
Chương 3: Hắn, là thật lòng?


Hôm sau .

Cho đến khi buổi trưa qua đi , Hiên Viên Tri Ninh mới yếu ớt mở mắt .

Nàng cảm thấy thân thể của mình bị người nào đó ôm chặt vào trong ngực.

Hiên Viên Tri Ninh lập tức cảm giác sắc mặt nóng lên, bên tai dường như cũng nóng lên .

Lại nghĩ tới đêm qua cả đêm điên cuồng, nàng mắc cỡ lập tức nhắm mắt lại , hoàn toàn không có dũng khí nam nhân bên cạnh đang ôm lấy mình là ai?

Nàng kiếp trước có thể nói là vui vẻ và hạnh phúc vô cùng cho đến khi nàng điên cuồng yêu Đế Thiên Phong, cuộc sống của nàng mới lâm vào vực sâu thống khổ .

Sau đó , nàng làm sai vô số chuyện , thân thể cũng bị luân hồi bảo kính khuấy đảo thành mảnh vỡ , chỉ để lại linh hồn bị bể tan tành , bị Tiên đế nhốt ròng rã suốt 304 năm .

Tính ra , linh hồn của nàng ở kiếp trước tổng cộng sống 322 năm .

Nhưng thân thể của nàng vẫn là sạch sẽ.

Nàng chưa từng mây mưa với nam nhân, đối chuyện nam nữ , tự nhiên cực kỳ bối rối .

Chỉ không thể ngờ , nàng đời này , mới trọng sinh qua đến không bao lâu , đã bị nam nhân phá thân mình .

Chuyện kiếp này , thật khó mà dự liệu .

Lại nghĩ tới khối thân thể này cùng vị thái tử gia kia còn có hôn ước , Hiên Viên Tri Ninh nghĩ mà đau đầu .

Bây giờ nàng đã chẳng phải là thân hoàn bích.

Dù cho nàng có trở về quốc công phủ , chỉ sợ cũng không thể lại gả cho Thái tử.

Nàng nên khắc phục hậu quả ra sao ?

Hiên Viên Tri Ninh đang nghĩ ngợi , bất chợt cảm giác mũi mình bị người khác khẽ nhéo .

Sau đó , một giọng chất phác lại từ tính mang theo sự lười biếng ở bên tai của nàng vang lên :

" Tiểu nha đầu , đang suy nghĩ gì đấy ?

"

Hiên Viên Tri Ninh đột nhiên mở to con mắt , nhìn về phía người nói chuyện .

Tầm mắt của nàng đột nhiên nhìn thẳng vào hắn.

Hắn đưa cặp mắt phượng sâu thẳm mỉm cười nhìn nàng.

Nàng quẫn bách lại cấp tốc rủ mắt xuống, sắc mặt một trận đỏ bừng .

Tuy chỉ là trong chớp mắt như thế nhưng nàng cũng thấy rõ dáng dấp của hắn .

Mái tóc của hắn dài như thác nước , chỉ dùng một cái dây cột tóc màu lam thắt lỏng mái tóc dài ở sau lưng .

Hắn mi dài như kiếm , một cặp mắt phượng hẹp dài thâm u , phảng phất như giếng cổ .

Khí chất của hắn lãnh ngạo , cao quý , tuyệt trần ...

Hắn cứ như không phải người trong thế tục phàm trần.

Nàng kiếp trước đã thấy rất nhiều thượng tiên trên thiên giới , phiêu dật xuất trần , tuấn mỹ như thần , có thể mê hoặc chúng sinh thế gian , mà một mình hắn lại hơn tất cả bọn họ .

" Nha đầu , nhìn ta !

"

Hiên Viên Tri Ninh cảm thấy đầu ngón tay của hắn nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên .

Nàng thuận theo mở đôi mắt , đưa mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú đến cực điểm của hắn , định nói rồi lại thôi .

Thác Bạt Liệt cười nhẹ , vươn bàn tay thon dài ôn nhu vuốt vuốt tóc trước trán nàng , vén tóc ở sau tai nàng , lại thấp giọng hỏi :

" Nha đầu , ngươi hối hận không ?

"

Nàng hối hận không ?

Hối hận hữu dụng sao ?

Hiên Viên Tri Ninh trong thâm tâm lặng lẽ hỏi chính mình .

Sau đó , nàng dùng hết sức chăm chú trả lời ,:

" Không!

Ta không hối hận !

Nói đến , ta còn phải cảm tạ ngươi đã cứu ta !

Cám ơn!

"

Nghe được nàng trả lời không hề do dự , Thác Bạt Liệt tâm tình tung bay , cao hứng cười , ôm chặt nàng , ghé vào lỗ tai nàng, lời nói nhỏ nhẹ :

" Nha đầu , ta sẽ không hối hận !

Cả đời này , ta chỉ yêu một mình ngươi !

"

Hiên Viên Tri Ninh có chút quái dị nhíu mày , chúng ta vừa mới nhận thức thôi mà , bởi vì Dược lực mới vạn bất đắc dĩ cùng một chỗ , hắn nói lời này cứ y như đã sớm quen biết nàng ?

Là nàng nghĩ sai rồi sao ?

Nàng không tin tưởng ai sẽ đang cùng người xa lạ sau một lần hoan hảo sẽ đối với đối phương khăng khăng một mực , nói cái gì chỉ yêu một mình ngươi .

Nếu như là nàng , cũng là đã chuẩn bị xong , tỉnh táo, sau đó nói tạm biệt.

Nhưng nàng nhìn thần sắc của hắn tràn đầy nghiêm túc, chuyên chú , không hề giống như đang nói đùa .

Hắn , là thật lòng ?
 
Back
Top Bottom