Ngôn Tình Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1420: C1420: Chương 1420


Trong ánh mắt nó là sự hung ác, đây là sự hung ác muốn đưa Túc Bảo vào chỗ chết.

Hai mắt Diêu Linh Nguyệt sắp nổ tung, cô ấy không quan tâm chút nào lao qua, cũng cắn một cái trên cổ nữ quỷ đầu bạc rồi điên cuồng cắn xé.

Trong lúc cấp bách Túc Bảo nhớ đến lưới trói buộc, cô bé vung tay, lưới trói buộc bay ra ngoài ngăn cản mấy nữ quỷ đầu bạc đang vây quanh.

Sau đó một cái “bánh bao” màu vàng óng ánh bay ra, đập chết nữ quỷ đầu bạc đang cùng mợ cả cắn xé!

Hồ lô linh hồn xoay tròn, liều mạng hấp thụ sát khí do nữ quỷ đầu bạc hóa thành, không bao lâu đã trở nên đỏ tươi trong suốt.

Túc Bảo túm lấy hồ lô linh hồn ném ra ngoài: “Đi đi hồ lô linh hồn! Ngươi là một quả hồ lô trưởng thành, ngươi không chỉ ăn không mà không làm việc được!”

Hồ lô linh hồn: “?”

Thấy hồ lô linh hồn, ánh mắt nữ quỷ đầu bạc đột nhiên trở nên hưng phấn, nó lao về phía hồ lô linh hồn.

Nó nuốt hồ lô linh hồn vào miệng, hồ lô linh hồn nhanh chóng giằng co mãnh liệt, cùng nữ quỷ đầu bạc nhảy tại chỗ.

Nó không làm gì được nữ quỷ đầu bạc, nữ quỷ đầu bạc cũng không nuốt được nó.

Phòng tối trong hồ lô linh hồn dao động, không áp chế được quỷ giả dối, mắt quỷ giả dối sáng lên, lập tức muốn nhân cơ hội chạy trốn.

Không ngờ nó vừa ra đã bị nữ quỷ đầu bạc một ngụm nuốt chửng.

“A… cứu mạng, cứu mạng!”

“Các ngươi không thể thấy chết không cứu…”

Lời còn chưa dứt, quỷ giả dối đang hoảng sợ đã biến mất trong miệng nữ quỷ đầu bạc, nữ quỷ đầu bạc lập tức to gấp đôi, nó che miệng, hung hăng bóp lấy hồ lô linh hồn muốn nuốt luôn nó.

Quỷ xui xẻo: “Cmn!”

Quỷ hồ đồ: “Cmn!”

Nữ quỷ áo cưới: “May mà nô đi ra, nếu không có phải chúng ta cũng bị nuốt rồi không?”

Túc Bảo nắm đại chùy tử kim, vội la lên: “Hồ lô linh hồn cố lên, ta đến rồi!”

Cô bé dùng sức quơ đại chùy, vừa nện vừa hô bát thập, hô một tiếng bát thập là lại nện một chùy xuống.

Dáng người nho nhỏ ra sức chiến đấu.

Quỷ đào hoa thấy mà đau lòng, vẫn như cũ là bát thập, bát thập, cũng sẽ không lại có ai lập tức chạy đến, nơi này chỉ có một mình cô bé.

Cuối cùng Túc Bảo cũng khó khăn đập chết được nữ quỷ đầu bạc, chùy cuối cùng đập xuống, bé đã đập chết được nữ quỷ đầu bạc đang muốn cắn nuốt hồ lô linh hồn.

Cô bé thở hồng hộc, mệt mỏi nằm co quắp trên mặt đất, cảm giác cả người mềm nhũn.

Kiệt sức…

Cô bé chưa từng đánh qua nhiều quỷ như vậy, hơn nữa lại còn là tưởng quỷ lợi hại hơn ác quỷ.

Hồ lô linh hồn quay vòng trong không trung như sợ mình vẫn chưa sạch, đám quỷ đào hoa nhìn nhau, đột nhiên không nói ra lời.

Trước điện diêm vương đột nhiên trở nên im lặng.

Những “thi thể” cứng ngắc xao động kia cũng dừng lại một cách quỷ dị.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1421: C1421: Chương 1421


Quỷ xui xẻo nói: “Kỳ lạ, sao bọn nó không cử động nữa vậy, chẳng lẽ chúng nó là do nữ quỷ đầu bạc kia điều khiển sao?”

Nó vừa dứt lời thì nhóm “thi thể” vừa rồi còn ngừng hoạt động đã lập tức lách cạch chuyển động!

Quỷ xui xẻo: “Cmn, cmn!”

Quỷ đào hoa lắp xong đầu mình vào cổ thì giơ tay đánh một cái vào đầu nó: “Biết mình không may thì bớt nói vài câu đi!”

Quỷ nhu nhược đã lùi về phía Túc Bảo, nó ôm cô bé vào ngực, nhíu mày nói: “Những nữ quỷ đầu bạc này có hơi không bình thường, hồ lô linh hồn đều có thể nuốt…”

Vừa dứt lời cổng to của điện diêm vương đã kẽo kẹt một tiếng, âm phong bên trong tràn ra, nhóm “thi thể” hành động chậm chạp càng trở nên linh hoạt hơn, bắt đầu từ từ đánh về phía bọn họ.

Quỷ xui xẻo: “Cmn! Ta chỉ vừa mới nói xong thôi cũng cựa luôn rồi à… Có cần phải chơi ta như vậy không?”

Quỷ nhu nhược ôm Túc Bảo, ánh mắt nghiêm lại: “Những “thi thể” này… là âm binh à?”

Nó nhìn về phía điện diêm vương sau lưng.

Quỷ đào hoa cũng lùi bước, nó nói: “Đúng vậy, cho dù là nữ quỷ đầu bạc hay những âm binh này thì chúng đều không có cách nào mở cửa lớn của điện diêm vương… Sau khi cửa lớn điện diêm vương mở, những âm binh này mới “sống” lại.”

Quỷ nhu nhược gật đầu: “Nói cách khác, chúng nó muốn cướp điện diêm vương… Mà chúng nó lại không thể mở được điện diêm vương nên mới cố ý chờ Túc Bảo đến để mở nó ra.”

Đúng, không sai, chính là như vậy.

Vừa rồi cửa điện diêm vương còn chưa mở ra, nơi này rất yên tĩnh, nữ quỷ đầu bạc cũng không xuất hiện.

Cửa điện diêm vương vừa mở bọn chúng đã xuất hiện.

Hơn nữa mục tiêu của chúng rất rõ ràng, giết Túc Bảo, xông vào điện diêm vương…

Chẳng lẽ điện diêm vương không nguy hiểm, bên ngoài mới nguy hiểm?

Quỷ mít ướt thút thít: “Vậy, vậy có phải chúng ta nên đóng cửa điện diêm vương lại không?” .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tình Yêu Bắt Nguồn Từ Quan Hệ Cô Trò
2. Tình Đầu Quan Trọng Nhất Thế Gian
3. Sau Trọng Sinh Ta Đem Phu Quân Sủng Tận Trời
4. Thảm Thực Vật Hoang Dã

=====================================

Đúng lúc này trong bóng tối lại vang lên tiếng cười ha ha, hơn nữa còn đến từ khắp nơi!

Nhóm ác quỷ ngẩng đầu lên, lập tức thấy trên rễ cây khô, trên vách đá, giữa âm binh… đều toàn là nữ quỷ đầu bạc nằm sấp!

Số lượng rất nhiều, tạm thời không thể đếm được có tổng cộng bao nhiêu.

Quỷ đào hoa lạnh gáy, vừa rồi có mười hai con đã khiến họ phải gắng hết sức mới chống chọi được.

Bây giờ nhiều như vậy… Cái này đánh như nào!

Còn chưa nói đến ngàn vạn âm binh càng ngày càng linh hoạt…

Họ không kịp suy nghĩ thêm gì thì nữ quỷ đầu bạc đã lao đến, có mấy nữ quỷ đầu bạc nhào thẳng vào điện diêm vương rồi chui vào.

Quỷ đào hoa dùng hồn thể của mình ngăn nữ quỷ đầu bạc lại, mặc cho bản thân bị xé nát, nó hét lớn: “Túc Bảo, vào điện diêm vương đi!”

Khóe môi Túc Bảo run rẩy: “Nhưng mà, các ngươi…”

Quỷ nhu nhược hét lớn: “Không cần phải lo cho chúng ta!”

Nó ngăn trước mặt một nữ quỷ đầu bạc, khi còn sống sau khi chết nó đều yếu đuối, lúc này lại không lùi bước dù chỉ một chút, dù là bị đơn phương tàn sát cũng không chịu tránh ra một bước.

“Trong điện diêm vương nhất định có thứ gì đó… Túc Bảo, mau chạy đi, còn sống thì chạy đi…”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1422: C1422: Chương 1422


Túc Bảo mở to mắt, nước mắt nhanh chóng ngập đôi mắt cô bé.

Cô bé lùi từng bước một, sau đó xoay người chạy về phía điện diêm vương.

“Anh Phan… chị đào hoa, chú xui xẻo… các ngươi nhất định phải chờ ta…”

Cô bé bước một chân vào điện diêm vương, nhịn không được mà quay đầu lại, đúng lúc thấy cảnh quỷ nhu nhược bị cắn xé.

“Anh Phan…!” Túc Bảo mở to mắt.

Quỷ nhu nhược mỉm cười lần cuối cùng với cô bé…

Chân Túc Bảo mềm nhũn, lần đầu tiên cô bé cảm nhận được sự bi thương tột độ và sự khủng hoảng vô tận…

Cảnh cuối cùng là mợ cả lao đến, dùng cơ thể ngăn trước cửa chính điện diêm vương, ầm một tiếng, cửa điện diêm vương hoàn toàn đóng lại.

Ngăn cách với tiếng gầm thét cắn xé bên ngoài, ngăn cách cô bé với họ, thế giới này chỉ còn một mình cô bé.

“Ha ha ha…”

Đột nhiên bên tai Túc Bảo vang lên tiếng cười xảo quyệt của phụ nữ…

Một giây trước khi quỷ nhu nhược bị nuốt vào, nó đột nhiên hiểu ra một chuyện.

Kỷ Trường không giống bình thường, quyển sổ lóng lánh kim quang kia.

Hơn nữa hắn vẫn luôn bảo vệ Túc Bảo, luôn dạy cô bé các đạo lý, trải qua nhân gian muôn màu.

Cộng với điện diêm vương trước mắt…

Cho đến bây giờ nghi ngờ không dám khẳng định của họ, cuối cùng cũng đều có đáp án…

Túc Bảo, chính là diêm vương tương lai!

“Túc Bảo, phải sống sót nha…” Trong không khí như có tiếng nỉ non của quỷ nhu nhược: “Không cần phải sợ… Dũng cảm tiến về phía trước…”

Quỷ đào hoa cũng không còn kiên trì nổi, nó cười cười, thấp giọng nói với bản thân: “Không ngờ có thể đưa bé con đến nơi này… Bé ngoan, nhất định phải thắng.”

Quỷ mít ướt và quỷ hồ đồ chưa kịp nói câu nào đã bị nuốt, nữ quỷ áo cưới, dì xấu xí và lệ quỷ nhỏ cũng không biết đã đi đâu.

Quỷ xui xẻo buồn vô cớ cười một tiếng: “Rất muốn ăn một viên kẹo nữa…”

Diêu Linh Nguyệt ngăn trước cửa điện diêm vương, cô ấy bị tầng tầng lớp lớp nữ quỷ đầu bạc bao trùm, chút bóng cũng không nhìn thấy.

Đám quỷ nhu nhược đang định từ bỏ.

Nhưng…

Đột nhiên hình như chúng nghe thấy tiếng Túc Bảo òa khóc.

Quỷ nhu nhược đã bị cắn nuốt đột nhiên mở to mắt.

Không… Không được!

Nó không thể từ bỏ!

Nếu như nó thật sự biến mất thì một mình Túc Bảo lẻ loi ở chỗ này không ra được thì sao?

Nhớ lại cảnh ban nãy… Bé ngoan của nó lẻ loi trơ trọi lảo đảo nghiêng ngả đi trong bóng đêm, nghẹn ngào gọi “anh Phan”…
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1423: C1423: Chương 1423


Ánh mắt quỷ nhu nhược b ắn ra một tia sáng, nó tức giận!

Nó như hắc hóa, dùng tất cả sức lực của bản thân, thôn phệ ngược lại!

Bất kể là ai, thứ gì, tất cả đều bị nó nuốt ngược lại!

Nữ quỷ đầu bạc nuốt được quỷ nhu nhược đang hài lòng nhìn bản thân to lên gấp đôi, lực lượng cũng mạnh hơn gấp đôi.

Nó nhìn chằm chằm Diêu Linh Nguyệt sắp bị nuốt lấy rồi cười lạnh một tiếng, đang định nhào qua thì đột nhiên trên người xuất hiện một vết rách, vết rách ngày càng nhiều, ầm một tiếng cắt nó thành vô số mảnh vụn!

Nữ quỷ đầu bạc mở to mắt, dáng vẻ không thể tin nổi.

Nó… bị giết ngược rồi?

Một ác quỷ nho nhỏ vậy mà lại giết ngược nó?

Không thể nào!

Nữ quỷ đầu bạc hét lên một tiếng, những mảnh hồn thể vỡ nát đều bị quỷ nhu nhược thôn phệ!

Một thiếu niên đứng đó, áo vốn màu trắng đã biến thành màu đen, ánh mắt tràn đầy lệ khí.

Nó giang hai tay, cánh tay duỗi ra rồi lại nắm chặt thành nắm đấm!

Quỷ nhu nhược gầm lên một tiếng giận dữ, một quyền nện thẳng lên người nữ quỷ đầu bạc.

“Cứ thế mà chết sao?” Nó tức giận nói: “Chúng ta chết rồi thì chỉ còn mình Túc Bảo! Cô bé làm sao bây giờ?”

Nữ quỷ đầu bạc kia bị đánh bay, một tay quỷ nhu nhược kéo quỷ xui xẻo đang bị cắn nuốt ra: “Rác rưởi!”

Quỷ xui xẻo: “???”

Cmn, mắng nó rác rưởi?

Quỷ nhu nhược mắng nó là rác rưởi?

Quỷ xui xẻo: “Ngao ngao ngao!!! Không cho phép mắng ta!”

Nó mạnh mẽ lên, bên tai chỉ còn câu nói kia của quỷ nhu nhược, nếu chúng chết rồi thì một mình Túc Bảo phải làm sao bây giờ?

Quỷ xui xẻo cắn đầu nữ quỷ đầu bạc như chó dại, nó điên cuồng cắn nuốt!

Ta ăn! Ta ăn ăn ăn!

Tướng quỷ không tầm thường, bọn chúng là ác quỷ do diêm vương chính thức hợp nhất lại, cầm lương chính thức, là một ác quỷ có năm loại bảo hiểm!

Ai cho bọn này gặm nó như vậy? Nó không tin mình không gặm được mấy con quỷ này!

Hiện trường vô cùng hỗn loạn, quỷ xui xẻo như một đi không trở lại, dù sao không phải ngươi bị ăn thì chính là ta bị ăn, nó không quan tâm nữa, bắt được cái gì ăn cái đó.

Quỷ nhu nhược lại quay về hướng một nữ quỷ đầu bạc khác, nhớ không nhầm thì con quỷ này nuốt quỷ đào hoa, lúc này đang biến to…

Quỷ nhu nhược không nói hai lời, nó nắm lấy đầu nữ quỷ đầu bạc rồi ném mạnh xuống mặt đất!

Mặc dù quỷ đào hoa đã bị nuốt vào nhưng nó vẫn đang liều chết chống cự, không ngờ lại đột nhiên cảm thấy toàn thân chấn động, ngay sau đó sát khí đang bao trùm lên bản thân nó bị xé mở.

Cho dù là quỷ tướng hay là ác quỷ, âm quỷ, oán quỷ… trên bản chất đều là một chỗ âm khí, oán khí hoặc sát khí.

Sau khi nữ quỷ đầu bạc bị xé mở, quỷ đào hoa ngẩn người.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1424: C1424: Chương 1424


Quỷ nhu nhược bất ngờ xuất hiện trước mặt, đứng ngược ánh sáng nhưng toàn thân lại như phát sáng, vô cùng thuận mắt.

Quỷ đào hoa ngây người chớp mắt: “Cmn…”

Tiểu quỷ này trở nên đẹp trai từ lúc nào vậy? Lại còn có sức hút như thế nữa?

“Nói thật đi, ngươi không cân nhắc gì tỷ tỷ ta sao?” Quỷ đào hoa vội vàng đứng lên, vừa quyết tâm thôn phệ nhưng trong lúc cấp bách vẫn không quên lắm mồm.

Không ai trả lời nó.

Quỷ nhu nhược đã lao về phía Diêu Linh Nguyệt, nó kéo cô ấy ra khỏi tầng tầng lớp lớp nữ quỷ đầu bạc.

Ngũ đại ác quỷ đoàn tụ, lại bắt đầu phản sát giữa một đám nữ quỷ đầu bạc, bắt đầu chém giết với nữ quỷ đầu bạc…

Nhưng nữ quỷ đầu bạc quá nhiều, đại tướng lợi hại đến đâu cũng ngại chiến thuật biển người này, càng chưa nói đến âm binh đếm mãi không hết.

Quỷ đào hoa bó tay: “Như thế này chi bằng để ta trực tiếp chết đi cho nhanh…”

Bên ngoài điện diêm vương, nhóm ác quỷ giết đến trời đất quay cuồng, giết đến quên mình là ai, chỉ nhớ phải giữ vững điện diêm vương…

Từng tầng từng lớp âm binh nhào lên, bọn chúng như ngọn nến đứng trong gió, chính mình cũng không biết bản thân có thể kiên trì được bao lâu…

Túc Bảo đứng sau cửa trong điện diêm vương, bé không nghe được chút âm thanh nào ở bên ngoài.

“Mợ cả…” Cô bé nghẹn ngào: “Anh Phan…”

“Đừng bỏ ta lại một mình…”

Bên tai cô bé chỉ còn giọng phụ nữ quỷ quyệt bật cười không ngừng.

“A a~ chỉ còn ngươi thôi.” Giọng điệu của người phụ nữ kia rất sắc bén: “Bọn họ không cần ngươi nữa, ngươi là đồ sao chổi, là ngươi hại chết tất cả bọn họ.”

Túc Bảo cắn môi, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

“Cho nên ngươi đâu còn tác dụng gì nữa? Giao ra đi, giao đồ vật của ngươi ra đây.”

Một bàn tay bất ngờ xuất hiện nắm lấy bả vai cô bé, xoay người cô bé sang một phía: “Kia kìa… Nhìn thấy không? Đó chính là chỗ ngồi của diêm vương.”

Túc Bảo ngẩng đầu, xung quanh tối đen, trong bóng tối có những âm thanh lít nha lít nhít, cô bé không nghe được đó là gì.

Nơi duy nhất tỏa ra ánh sáng nhạt chính là một chiếc ghế khổng lồ, ghế của diêm vương.

“Ngươi lên đó… Móc trái tim của mình đặt ở phía trên, nói ngươi từ bỏ… Cam tâm tình nguyện từ bỏ…”

“Chỉ cần ngươi làm vậy thì mợ cả, anh Phan, tất cả ác quỷ chết vì ngươi đều có thể sống lại.”

Túc Bảo ngơ ngác đứng đó, ánh mắt dần dần hiện lên tia sáng: “Ý của ngươi là họ có thể sống lại?”

Cô bé không biết tình hình ở bên ngoài, bé còn tưởng tất cả mọi người đã chết rồi.

Nụ cười của nữ quỷ càng quỷ quyệt hơn, nó liến thoắng nói: “Đúng thế ~ Cho nên, mau đi lên đi! Móc trái tim của ngươi ra…”

Đôi bàn tay trắng bệch đè lên vai Túc Bảo đẩy cô bé về phía trước!

Túc Bảo đột nhiên nắm lấy bàn tay đang đặt lên vai mình!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1425: C1425: Chương 1425


“Đại uy thiên long!” Túc Bảo hô một tiếng rồi hất cái tay kia ra ngoài.

Ầm… . Truyện Mỹ Thực

Nữ quỷ: “…”

Cmn chứ đại uy thiên long là cái quần què gì…!

Tiếng hét chói tai của người phụ nữ vang lên, không rõ thứ gì va vào nhau, sau đó thứ gì đó bỗng sụp đổ.

Len theo ánh sáng mờ ảo từ ngai vàng của Diêm vương, Túc Bảo nhìn thấy đó là một bức tượng đá.

Tượng đá rơi xuống đất là tượng một người có khuôn mặt đen kịt đang thè ra cái lưỡi dài màu đỏ tươi, người này mặc đồ đen, trên đầu đội chiếc mũ có dòng chữ – Thiên Hạ Thái Bình- Hắc Bạch Vô Thường.

Túc Bảo th ở dốc, nhìn chằm chằm hai tay trên mặt đất, cười lạnh nói: “Coi ta là đứa trẻ ba tuổi hả!”

“…”

Những bàn tay trở nên giận dữ và lao tới với một tiếng hét chói tai.

Túc Bảo không nhìn thấy gì hết nên chỉ dựa vào trực giác của mình đập các bàn tay kia bằng chiếc túi vàng óng ả trong tay bé.

Bụp! Không biết liệu cái túi có đập vào mặt người phụ nữ hay không, chỉ nghe thấy tiếng nghèn nghẹn từ cổ họng người đó.

Túc Bảo lập tức tung ra một ngọn lửa tinh thần nhỏ.

Không ngờ ngọn lửa lại bùng lên, thắp sáng tất cả những ngọn đuốc ở hai bên đại sảnh.

điện Diêm Vương đột nhiên trở nên sáng ngời, hai bên sảnh là hai hàng tượng đá, lần lượt là Đầu Trâu Mặt Ngựa, Hắc Bạch Vô Thường, Thập Đại Quỷ Soái, Phán Quan...

Đúng như lời Tô Tử Tích nói.

“Đây là cung điện của Diêm Vương…” Túc Bảo sửng sốt, “Thế hôn quân đâu rồi…”

Tại sao không có bức tượng nào điêu khắc Diêm Vương?

m thanh xung quanh ngày càng dày đặc, tất cả nữ quỷ bạch đầu đã lợi dụng lúc hỗn loạn để bước ra.

Một người phụ nữ đứng đầu đang nhìn Túc Bảo với ánh mắt nham hiểm.

“Ngươi không nghe lời. Ngươi có biết trẻ con không ngoan sẽ nhận kết cục thế nào không?” Nó nói.

Nếu như Diêu Thi Duyệt ở đây, nhất định cô ta có thể nhận ra chủ nhân giọng nói này chính là ‘Tiên gia’ của mình.

Những nữ quỷ bạch đầu vây quanh Túc Bảo, chúng trợn mắt, miệng há đến tận mang tai, gầm nhẹ.

Túc Bảo không còn đường lui, lúc này chỉ còn lại bé. Bé nhớ lại những kỹ năng mà sư phụ đã dạy cho mình, cố gắng hết sức để chống cự.

Cuối cùng, tám nữ quỷ bạch đầu vồ lấy bé và nhấn chìm bé hoàn toàn.

Đại sảnh im lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng nữ quỷ bạch đầu nhai xương… lạo xạo.

Nữ quỷ dẫn đầu cười nói: “Rượu mừng không uống lại muốn uống rượu phạt…”

Đột nhiên một ánh sáng đỏ lóe lên, toàn bộ nữ quỷ bạch đầu đều bị hất văng.

Túc Bảo há hốc miệng nhìn sợi dây màu đỏ móc hồ lô linh hồn trên cổ tay bé.

Cũng như bé, hồ lô vẫn chưa trưởng thành.

Ngược lại, sợi dây màu đỏ vốn luôn không gây chú ý lại có sức mạnh lợi hại nhất.

“Cảm ơn dây đỏ…”

Tay áo của Túc Bảo bị cắn đứt, một ống tay ngắn đi phân nửa, ống tay còn lại không còn gì.

Mảnh thịt bị cắn đứt khỏi cánh tay bé vẫn đang rỉ máu.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1426: C1426: Chương 1426


Nếu ở nhà họ Tô, bé nhất định sẽ khóc lóc đi tìm bà ngoại, nhưng hiện tại bé phải cắn răng chịu đựng dù đau đớn vô cùng.

Túc Bảo chạy tới ngai vàng của Diêm Vương và dùng tay chân trèo lên.

AnhTử Tích nói rằng anh mơ thấy bé đang ngồi trên ngai vàng của Diêm vương và yêu cầu anh lập tức quay lại trần gian.

Vị vua ngu ngốc đó chắc chắn đã biến thành bé để gạt anh Tử Tích và hiện vẫn đang lẩn trốn.

Nếu bé ngồi lên ngai vàng và chiếm vị trí của tên hôn quân đó, liệu ông ta có tức giận và ra mặt không nhỉ?

Cuối cùng, Túc Bảo cũng leo lên ngai vàng cao ngất của Diêm Vương và ngồi xuống.

Bé không để ý đến dòng máu chảy ra từ cánh tay mình đã bị ngai vàng của Diêm Vương hấp thụ.

Trong khoảnh khắc, ngai vàng phát ra ánh sáng, bao phủ hoàn toàn thân thể bé. . Truyện Khác

Túc Bảo sửng sốt, ngơ ngác nhìn lòng bàn tay mình.

Dưới ngai vàng của Diêm vương, những nữ quỷ bạch đầu vừa hét lên thảm thiết vừa nối đuôi nhau lao về phía bé.

Túc Bảo vô thức xua tay, nữ quỷ bạch đầu mà ban nãy bé dùng hết sức lực cũng không thể đối phó bỗng chốc biến thành tro bay, hoàn toàn bị tiêu diệt.

Ánh sáng từ ngai vàng giống như một chiếc xe điện đi qua đường hầm, phát ra tiếng tách tách khi lao vào tay Túc Bảo.

Những vết thương trên cơ thể Túc Bảo lành lại với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường, và hình thành vảy…

Bịch…

Túc Bảo ngồi phịch xuống đất, điện Diêm Vương không còn ở trước mắt bé nữa, nhưng trên sợi dây màu đỏ của bé lại xuất hiện thêm một mặt dây chuyền nhỏ——

Một mặt dây chuyền từ điện Diêm Vương!

Túc Bảo kinh ngạc nhìn chằm chằm mặt dây chuyền, không nói nên lời.

Bé bàng hoàng sau khi trải qua cái chết cận kề.

Hóa ra…. bé chính là hôn quân!

**

Lúc này, bên dưới hang động.

Đám quỷ nhu nhược đã bị nhấn chìm, chúng không thể nhìn thấy mọi thứ trước mặt.

Điện Diêm Vương khổng lồ đột nhiên biến mất, và một đứa trẻ ngã xuống đất.

Hàng ngàn âm binh đang tràn tới như sóng xô đều dừng mọi động tác, ngay cả các nữ quỷ bạch đầu cũng sững sờ.

Tất cả đều quay đầu lại và nhìn chằm chằm vào Túc Bảo.

Túc Bảo: “Ha ha ha.”

Hàng trăm nữ quỷ bạch đầu đột nhiên nổi giận, gầm lên lao thẳng về phía Túc Bảo!

Đôi mắt chúng đỏ hoe, hung tợn nhìn chằm chằm vào mặt dây chuyền thuộc về điện Diêm Vương trên cổ tay Túc Bảo.

Của chúng…Điện DIêm Vương thuộc về chúng!

Nữ quỷ bạch đầu nhanh chóng lao tới trước mặt Túc Bảo, há miệng cắn bé.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1427: C1427: Chương 1427


Đôi mắt Túc Bảo như lóe sáng, bé nhảy phốc lên khỏi mặt rồi đáp xuống rễ cây cổ thụ.

Bọn nữ quỷ bạch đầu gầm lên, tất cả va vào nhau thành một quả bóng.

Túc Bảo nhìn lên cao thì trông thấy vô số âm binh và rất nhiều quỷ tướng.

Lúc này, trước cổng điện Diêm Vương chỉ còn lại một mảnh vải rách – Chính là một góc ống quần của Diêu Linh Nguyệt.

Mợ cả cùng đám ác quỷ luôn theo bé đều biến mất không còn tăm tích…

Nước mắt Túc Bảo tràn mi.

Nhìn thấy nữ quỷ bạch đầu lại lao đến từ bốn phương tám hướng, lần đầu tiên trong mắt Túc Bảo xuất hiện sự hận thù.

Giết… giết chúng!

Mái tóc của Túc Bảo bay phấp phới giữa trời lặng gió, sau đó một cơn gió mạnh thổi ập tới từ dưới mặt đất, đám âm binh dày đặc bị đánh ngã.

Túc Bảo giơ chiếc búa tạ màu vàng tím trong tay lên và đánh đám nữ quỷ bạch đầu với khí thế khát máu!

Bùm–

Đôi mắt các nữ quỷ bạch đầu lộ ra vẻ sợ hãi, trong nháy mắt chúng đã biến thành tro bụi.

Đáy mắt Túc Bảo lại chất chứa sự lạnh lùng và nghiêm nghị, bé vỗ tay một cái, giữa không trung xuất hiện một tấm bùa khổng lồ, tiêu diệt nữ quỷ bạch đầu đang lao tới từ phía sau trong tíc tắc.

“Chỉ có chút bản lĩnh đó thôi ư!” Túc Bảo hét lên: “Vừa rồi chẳng phải lợi hại lắm sao!”

Nữ quỷ bạch đầu giận dữ gầm lên.

Đám ác quỷ đào hoa vừa ló đầu ra hoàn toàn sững sờ!

“Chúng… chúng bị ảo giác hả??” Quỷ hồ đồ như chết lặng.

“Đó là bảo bối của chúng ta à?” Quỷ xui xẻo sửng sốt.

Hai mắt quỷ nhu nhược hơi đỏ, giọng nó khàn khàn: “Là bảo bối của chúng ta, bảo bối ra ngoài rồi.”

Quỷ đào hoa: “Người có tài trong thiên hạ, tham vọng nuốt chửng núi sông….Văn có thể dùng ngòi bút mang lại hòa bình cho thế giới, Võ có thể ngồi trên lưng ngựa mà bình định thiên hạ…”

Quỷ mít ướt thảng thốt đến quên cả khóc nhè: “Nói tiếng người đi!”

Quỷ đào hoa: “Chết tiệt, 666!”

Chúng quỷ: “…”

Đám quỷ đang ngơ ngác thì chợt nhìn thấy đứa bé siêu ngầu nhảy xuống từ trên cao, mái tóc mềm mại của Túc Bảo bị gió thổi bay, quần áo tung bay, trong mắt tràn đầy khí thế lẫm liệt.

Bé đáp xuống mặt đất, đặt đôi tay nhỏ bé của mình xuống đất và hét lên: “Mở ra!”

Mặt đất nứt toác, những lưỡi lửa thiêu đốt quét ra.

Đám âm binh cứng ngắc lần lượt ngã xuống, đôi mắt vốn vô cảm của chúng lộ ra vẻ sợ hãi, chúng đồng thời gầm lên, gào thét.

Túc Bảo có thể cảm nhận rõ nỗi sợ hãi và không ngừng cầu xin lòng thương xót của đám âm binh.

Ánh mắt bé lạnh lùng, bé thì thầm: “Đã quá muộn rồi.”

Tạo phản đừng hòng có kết cục tốt đẹp.

Sư phụ đã nói, đừng bao giờ cho kẻ phản bội cơ hội phản bội lần thứ hai.

Chỉ mất chưa đầy mười giây.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1428: C1428: Chương 1428


Nữ quỷ bạch đầu trước mặt cùng vô số âm binh… đều rơi vào địa ngục chân chính!

Quỷ đào hoa mở miệng kinh ngạc nhìn Túc Bảo siêu ngầu vừa đáp xuống đất!

Ngọn lửa địa ngục lăn ra từ dưới mặt đất nứt nẻ, lửa thổi bay chiếc áo khoác trên người bé, để lộ đôi chân trần ngắn ngủn…

Quỷ đào hoa không biết dùng câu từ nào để miêu tả hình ảnh hào hùng phản chiếu trong mắt nó…

Ta là ai, ta đang ở đâu, chuyện gì đã xảy ra!

Vô số âm binh và nữ quỷ bạch đầu giãy giụa khi rơi vào địa ngục chân chính, có kẻ trong nháy mắt đã bị ngọn lửa nuốt chửng, có kẻ cào vào vách đá rồi gào thét đến mất tiếng.

Túc Bảo ấn tay xuống đất và hét lên: “Đóng lại!”

Trên mặt đất sáng lên những đường nét hoa văn của lá bùa khổng lồ, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu sáng toàn bộ không gian dưới lòng đất, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Túc Bảo càng thêm trang nghiêm.

Mặt đất trở lại hình dáng ban đầu như chưa có chuyện gì xảy ra, ngoại trừ những ‘thi thể’ dày đặc ban đầu giờ đã biến mất.

“Cái này, cái này, cái này?” Đôi con ngươi của quỷ xui xẻo như sắp lọt tròng: “Không phải Túc Bảo đã vào điện Diêm Vương sao? Sao giờ lại đi ra?”

Quỷ hồ đồ: “Ơ, điện Diêm Vương đâu rồi???”

Cung điện khổng lồ biến mất rồi ư?

Quỷ mít ướt sợ đến mức ngừng khóc và ngây người nhìn chằm chằm vào gốc cây trống rỗng.

Rễ cây vẫn còn quấn vào nhau thành hình cung điện.

Nhưng, điện Diêm Vương đã biến mất!

Cung điện lớn như vậy, nói biến mất liền biến mất sao?

Quỷ nhu nhược kinh ngạc nói: “Túc Bảo…?”

Túc Bảo nhặt chiếc búa vàng tím lên rồi quay lại.

Bé đứng vững tại chỗ, hồi lâu mới mím môi, hai mắt lập tức đỏ hoe.

“Mợ cả! Anh Phan! Chị đào hoa! Chú xui xẻo!”

Bé nhào vào lòng Diêu Linh Nguyệt, nghẹn ngào nức nở, cuối cùng không cầm được nước mắt.

“Hu huuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu… Con tưởng mọi người bị tiêu diệt hết rồi, bỏ mặc con một mình.” Túc Bảo ôm cổ Diêu Linh Nguyệt khóc nức nở.

Diêu Linh Nguyệt sửng sốt, run rẩy giơ tay lên và ôm chặt lấy Túc Bảo.

Có một nữ quỷ đầu trắng không biết tự lượng sức mình vẫn chưa chết hẳn, nó chỉ còn lại một nửa cơ thể, lúc này nó hét lên một tiếng rồi lao tới.

Túc Bảo vừa khóc vừa dùng một tay nhặt chiếc búa vàng tím lên và đập nữ quỷ tan nát.

Nữ quỷ bạch đầu đột nhiên mất tiếng, bị búa đập vỡ thành vô số mảnh.

Túc Bảo: ” Hu huuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu, bọn chúng đều đang bắt nạt con, chúng lấy mạnh h**p yếu lấy thịt đè người.”

Quỷ nhu nhược: “…”

Quỷ đào hoa: “…”

Quỷ xui xẻo: “…”

Túc Bảo: “Vừa rồi bọn chúng còn muốn gạt con, muốn con moi tim ra, hu hu!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1429: C1429: Chương 1429


Quỷ nhu nhược: “…”

Quỷ đào hoa: “…”

Quỷ xui xẻo: “…”

Khi Túc Bảo đang khóc lóc kể chuyện, trên mặt đất còn sót lại một cánh tay của một nữ quỷ bạch đầu đang cào cấu như ruồi không đầu.

Túc Bảo khóc đến đau lòng, nhưng bận rộn đến mấy thì bé vẫn không quên duỗi một chân ra, giẫm cánh tay nữ quỷ thành tro bụi.

Bé khóc nhè nói: “Văn có thể dùng ngòi bút mang lại hòa bình cho thế giới, Võ có thể ngồi trên lưng ngựa mà bình định thiên hạ…”

Quỷ hồ đồ: “Tuyệt vời 666!”

Quỷ nhu nhược không khỏi quỳ xuống đất, hai mắt đỏ hoe.

Nó nhẹ nhàng xoa đầu Túc Bảo, nhỏ giọng an ủi: “Túc Bảo…”

“Ngoan, đừng sợ, không sao đâu…”

Quỷ hồ đồ: Nhìn thế này mà nói là sợ hả? Kẻ phải sợ là người khác… à nhầm, quỷ khác chứ!

Quỷ hồ đồ lẩm bẩm, giờ mới nhận ra rằng mình đã sống sót từ kiếp nạn, từ nay trở đi đám ác quỷ chúng nó sẽ là quỷ binh quỷ tướng dưới quyền Diêm Vương.

Chết tiệt, cứ như mua bảo hiểm được đền bù ấy nhỉ!

Quỷ hồ đồ lập tức hưng phấn, khoản đền bù sau tổn thất này to quá!

Hình như hồ lô linh hồn đã mạnh mẽ hơn, nó há to miệng, toàn bộ tà khí đều bị hút vào. Hồ lô vốn chỉ đầy một nửa bỗng lớn nhanh như thổi!

Bên kia, nữ quỷ tân nương, dì xấu xí và lệ quỷ nhỏ đều sợ đến ngây cả quỷ, chúng đứng như trời trồng và mãi không hoàn hồn, vừa rồi ngọn lửa địa ngục khiến chúng sợ chết khiếp.

Bọn chúng không phải đối thủ của nữ quỷ bạch đầu, huống chi đối thủ còn có âm binh mạnh mẽ, thế nên hai lệ quỷ và dì xấu xí đã dựa vào việc chạy trốn để tồn tại cho đến bây giờ.

“Hu huuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu”

Dì xấu xí vừa khóc vừa tìm đầu mình khắp sàn nhà, đầu của dì xấu xí đã rơi ra trong lúc hỗn loạn.

Thân thể lệ quỷ nhỏ cũng tả tơi, nhưng không sao, nó đã vượt qua cơn hoạn nạn, về sau sẽ có rất nhiều thời gian để từ từ hồi phục.

Nó nhìn Túc Bảo bằng ánh mắt đong đầy sự ngưỡng mộ.

Quỷ nhu nhược hỏi: “Túc Bảo, không phải em vừa mới vào điện Diêm Vương à? Tại sao em lại đi ra… điện Diêm Vương đâu rồi?”

Quỷ nhu nhược còn muốn hỏi, sao bảo bối đột nhiên trở nên mạnh mẽ như vậy.

Thật không thể tin được.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Túc Bảo lau nước mắt, lắc đầu nói: “Không có gì, em đã thu phục điện Diêm Vương, nhìn xem!”

Bé giơ tay lên và lắc lư.

Mặt dây chuyền ngọc bích to bằng móng tay, nhìn kỹ sẽ thấy đó là Cung điện của Diêm vương.

Cung điện địa ngục khổng lồ thực sự đã bị thu nhỏ thành một mặt dây chuyền nhỏ??

Quỷ đào hoa: “Ờ…”

Quỷ hồ đồ ngơ ngác: “Hả? Diêm Vương còn có thể bị khuất phục ư? Điện Diêm Vương thu nhỏ như vậy liệu có còn tác dụng gì không…?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1430: C1430: Chương 1430


Quỷ mít ướt phấn khích, “Không ngờ em thực sự có thể thu phục điện Diêm Vương… Túc Bảo là Diêm Vương chân chính phải không?”

Quỷ đào hoa: “Được rồi, đừng hỏi nữa…”

Quỷ nhu nhược mỉm cười nói: “Túc Bảo không sao là đủ rồi. Đây mới là điều tốt đẹp nhất.”

Tất cả ác quỷ đều gật đầu.

Quy tắc đầu tiên của hệ thống hỗn hợp là phải thật tinh tế…ví dụ: đừng hỏi những câu hỏi mà quỷ không nên hỏi lúc này.

Tất cả các quỷ hồn đều đồng loạt im lặng.

Quỷ nhu nhược đứng dậy, nắm chặt tay Túc Bảo, nói: “Bây giờ chúng ta hãy nghĩ cách quay về.”

Vô duyên vô cớ bị một đám nữ quỷ bạch đầu kéo đến nơi này, hiển nhiên nơi đám âm binh rơi xuống ban nãy mới là địa ngục chân chính.

Vậy có nghĩa là, bây giờ họ vẫn còn ở thế giới loài người, có lẽ là nơi rất sâu dưới lòng đất mà ngọn núi hoang vu tọa lạc.

Quỷ đào hoa sờ cằm: “Không biết ông ba của bảo bối Túc Bảo có ra lệnh cho mười vạn quân tới đây, mỗi người đào một xẻng đất… san bằng cả ngọn núi không nhỉ?”

Quỷ xui xẻo lẩm bẩm: “San bằng thì đã làm được gì, chúng ta đang ở rất sâu dưới lòng đất.”

Quỷ nhu nhược nói: “Hãy tìm âm mạch đi.”

Có lẽ chuyện này do âm mạch thành tinh tạo nên.

Quỷ nhu nhược nghĩ đến tiên gia đã thỏa thuận gì đó với Diêu Thi Duyệt.

Chắc chắn cô ta đã sẵn lòng đưa thứ gì đó cho tiên gia, và nhất định thứ đó có liên quan tới âm mạch.

“Âm mạch không phải một con người, nó chỉ là một vật chết mà thôi. Chẳng lẽ thứ tiên gia muốn là bộ óc của Diêu Thi Duyệt?” Quỷ đào hoa suy đoán.

Quỷ xui xẻo nói một cách khó hiểu: “Lấy não của ai không lấy lại thỏa thuận trao đổi với Diêu Thi Duyệt, cô ta quăng não cho chó ăn rồi còn đâu.”

Chúng quỷ nhất trí!

Quỷ nhu nhược liếc nhìn Diêu Linh Nguyệt.

Giả sử giả thuyết này đúng.

Diêu Linh Nguyệt bị chôn vùi trong ngọn núi hoang vu bao lâu và được âm mạch nuôi dưỡng thì lẽ ra tiên gia phải muốn linh trí của Diêu Linh Nguyệt mới phải.

Vào thời cổ đại, ban đầu Vu thần kiểm soát các mạch khoáng sản, bao gồm cả âm mạch.

Luôn có sự trao đổi giữa âm mạch và Vu thần….

“Tìm được âm mạch là biết câu trả lời thôi!” Quỷ hồ đồ nói.

Quỷ mít ướt hỏi: “Nhưng tìm nó ở đâu?”

Đám ác quỷ vô thức nhìn Túc Bảo.

Túc Bảo: “Hả?”

Hãy tìm âm mạch!

“Dễ lắm.” Túc Bảo nói.

Trong ánh mắt mong đợi của tất cả ác quỷ.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1431: C1431: Chương 1431


Túc Bảo duỗi một ngón tay nói…

“Chỉ binh chỉ tướng, chỉ đến ai người đó là kẻ đại ngốc…”

“Ở bên này!” Túc Bảo ngẫu nhiên chỉ một phương hướng.

Khóe miệng của các ác quỷ co giật.

Đúng lúc này, một tiếng gầm trầm phát ra từ hướng Túc Bảo đang chỉ.

Lòng Túc Bảo thắt lại: “Là sư phụ!”

Quỷ nhu nhược bế Túc Bảo lên và nói: “Đi thôi!”

Nó nhanh chóng đi theo hướng mà Túc Bảo chỉ định.

Các ác quỷ khác lập tức đi theo mà không hỏi bất kỳ câu hỏi không cần thiết nào.

Điều thứ hai trong hệ thống hỗn hợp là bất cứ điều gì lão đại Túc Bảo nói đều đúng, ngay cả khi lão đại chỉ là một đứa bé bốn tuổi!

Túc Bảo nhìn mợ cả, muốn tụt xuống nhưng quỷ nhu nhược ôm chặt không chịu buông.

Bé đành phải nằm trên vai quỷ nhu nhược nói: “Mợ cả, theo sát nha.”

Diêu Linh Nguyệt khập khiễng bước đi, cô nhìn chằm chằm vào Túc Bảo, Túc Bảo đi đâu cô theo tới đó.

Mặt đất ngày càng thấp hơn và dường như nó càng lún sâu vào lòng đất hơn khi người cùng ác quỷ đi xuống.

“Con có chắc chắn rằng chúng ta đang đi đúng đường không…” Quỷ hồ đồ hỏi: “Càng lúc càng đi sâu xuống lòng đất hơn.”

Quỷ mít ướt nhìn xung quanh rồi nói: “Nếu chúng ta đang tìm kiếm âm mạch thì đương nhiên nên đi xuống, không sai đâu.”

Quỷ hồ đồ: “…Ồ.”

Nói cũng đúng.

Không biết đi bao lâu, dưới lòng đất càng ngày càng lạnh, ngay cả đám quỷ nhu nhược không cảm nhận được nhiệt độ cũng cảm thấy lạnh.

“Lạnh à?” Quỷ nhu nhược ôm chặt Túc Bảo, nhớ tới việc mình không có hơi ấm, chi bằng đưa Túc Bảo cho Diêu Linh Nguyệt ôm.

Nó bất đắc dĩ phải rời xa Túc Bảo, giao bé cho Diêu Linh Nguyệt.

Dù là xác sống nhưng cô ấy vẫn có 15 độ…

Diêu Linh Nguyệt 15 độ· vươn tay ra.

Nhìn thấy cô đầy vết thương, Túc Bảo lắc đầu nói: “Mợ cả, anh Phan, con không lạnh.”

Quỷ nhu nhược nghi hoặc nhìn Túc Bảo: “Thật sao?”

Cậu không thể quên được hình ảnh Túc Bảo run rẩy khi cậu và đám ác quỷ vừa thoát ra khỏi hồ lô.

Còn có tiếng khóc nức nở của bé khi trông thấy chúng!

Tim quỷ nhu nhược vẫn đau khi nghĩ về chuyện đó.

Nhưng bây giờ hình như Túc Bảo thật sự không lạnh, bởi vì bé không hề run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Và vết thương đã được chữa lành… quỷ nhu nhược liếc nhìn cánh tay nhỏ bé của Túc Bảo.

“Chúng ta tới rồi.” Quỷ đào hoa bỗng lên tiếng.

Quỷ hồ đồ toan hỏi sao ngươi biết chúng ta đã tới nơi.

Nhưng khi nó vừa quay đầu lại thì lập tức câm miệng!

Trước mặt nó có một con “rồng” cuộn tròn nhưng chỉ nhìn thấy được cái đuôi của con rồng.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1432: C1432: Chương 1432


Đôi mắt của quỷ xui xẻo mở to: “Nó thực sự là một con rồng hả?”

Quỷ nhu nhược lắc đầu, “Không, chắc đây là âm mạch.”

Âm mạch có thật sự thành tinh không? Nó biến thành hình dáng của rồng ư?

Chẳng trách vùng núi hoang vu lắm tà khí thế!

Vảy rồng đen còn chưa rõ ràng lắm, thỉnh thoảng nó di chuyển như một sinh vật sống.

“Đây là cái đuôi. Tiếp tục đi về phía trước nào!” Quỷ nhu nhược thì thầm.

Quỷ hồ đồ hỏi: “Tại sao chúng ta không cắt đuôi nó trước?”

Quỷ mít ướt lắc đầu nói: “Tuy ta không hiểu nhiều, nhưng ta nghĩ nếu ngươi cắt đuôi nó, nó sẽ lập tức điên lên hoặc đột nhiên bỏ chạy!”

Cái này gọi là đánh rắn động cỏ!

Quỷ hồ đồ: “Vậy sao ngươi chắc chắn nó không hề hay biết chuyện chúng ta tới?”

Quỷ đào hoa cười khẩy: “Cứ nghĩ đến đầu óc của Diêu Thi Duyệt là hiểu.”

Chúng quỷ lập tức im lặng.

Tìm được âm mạch thì tốt rồi, đám ác quỷ cùng Diêu Linh Nguyệt và Túc Bảo rón rén đi về hướng của âm mạch.

Không gian dưới lòng đất rất lớn.

Bởi vì có âm mạch nên không khí rất trong lành… Tuy âm mạch mang tính âm nhưng vẫn là một loại linh khí của trời đất.

Túc Bảo hít một hơi thật sâu, toàn thân cảm thấy thoải mái.

Ở một nơi khác.

Phần đầu của âm mạch đã bước đầu hình thành, đầu rồng sống động như thật.

Chỉ là con rồng bị bóng tối bao phủ bởi tà khí.

Trong miệng nó có một người mặc áo trắng, chính là Kỷ Trường.

Kỷ Trường chửi thầm trong lòng.

Vừa mở mắt ra, hắn đã phát hiện mình bị hút vào đây, sắp bị nuốt chửng.

Hắn nhanh chóng dùng hết kỹ năng để mắc kẹt trong miệng âm mạch hóa rồng.

“Âm mạch thành tinh…. chuyện này mà mình cũng gặp được!” Kỷ Trường cười lạnh nói: “Đang yên đang lành, tự nhiên lại đi đối lấy cái đầu ngu ngốc của Diêu Thi Duyệt!”

Nhưng sao âm mạch có thể khiến Kỷ Trường hắn chật vật như bây giờ, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Âm mạch phát ra âm thanh ầm ầm, tựa như cảm thấy bị xúc phạm và tức giận.

Kỷ Trường cười lạnh: “Ta nói sai sao?”

“Ngươi đã ở đây mấy trăm năm đúng không? Cuối cùng ngươi cũng có được một linh trí, nhưng vẫn chưa đủ.”

“Cho nên ngươi phái âm linh đóng giả tiên gia đi tìm linh trí thích hợp.”

Nói cách khác, ‘tiên gia’ của Diêu Thi Duyệt thực chất là một loại quỷ hồn được âm mạch nuôi dưỡng và trở thành những linh hồn cấp cao hơn.

“Rõ ràng Diêu Linh Nguyệt – người mang trong mình huyết mạch vu thần mới là mục tiêu đầu tiên của ngươi, nhưng trong lòng Diêu Linh Nguyệt có chấp niệm tìm kiếm hai đứa con của mình nên cô ấy chưa bao giờ đồng ý giao dịch với ngươi, vì vậy ngươi không thể có được linh trí của Diêu Linh Nguyệt mà chỉ đành khiến linh trí của cô ấy hao mòn dần.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1433: C1433: Chương 1433


“Chắc ngươi cũng biết chuyện Túc Bảo cứu Diêu Linh Nguyệt, ngươi đang sốt ruột.”

“Cho nên, ngươi dùng chiếc đồng hồ để Diêu Thi Duyệt nguyện ý trao đổi linh trí với ngươi.”

Con người có ba hồn và sáu phách, trong đó có một phách điều khiển linh trí.

Âm mạch lấy đi cái phách quản lý linh trí của Diêu Thi Duyệt, đồng nghĩa với việc lấy đi chỉ số IQ của Diêu Thi Duyệt.

“Tuy Diêu Thi Duyệt ngu ngốc, nhưng vẫn là hậu nhân của vu thần… Không thể không nói… ngươi chọn người thật kém cỏi.”

Ít ra thì chọn nhị trưởng lão nhà họ Diêu hay Diêu Kính Vân cũng đều tốt hơn việc chọn Diêu Thi Duyệt, phải không?

Nhưng… nếu âm mạch biết Tô Tử Du và Tô Tử Chiến là con của Diêu Linh Nguyệt thì tại sao nó không ra tay với hai đứa trẻ?

Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Kỷ Trường, lúc đầu hắn cho rằng âm mạch sợ bị hắn và Túc Bảo phát hiện, sau đó hắn lại cảm thấy có gì đó không ổn.

Âm mạch tức giận đến muốn đè nát Kỷ Trường.

Kỷ Trường nhanh chóng tỉnh táo lại, trong đầu hắn hiện lên một ý nghĩ.

Hắn kêu lên một tiếng nhỏ và dùng hết sức mở “miệng” âm mạch, âm mạch gần như sắp nghiền nát hắn.

“Đời sau khôn hơn chút nha!” Kỷ Trường vỗ tay một cái, chuẩn bị bay ra ngoài.

Đột nhiên, một đạo hắc quang bay tới!

“Ngươi không thể trốn thoát đâu..”

Không rõ một giọng nói từ đâu truyền đến, sau đó là nụ cười lạnh lùng: “Ta có điện Diêm Vương, có thể áp chế ngươi!…”

Kỷ Trường ngạc nhiên.

Hỏng bét, điện Diêm Vương bị chôn ở đây ư?!

Điện Diêm Vương là nơi Diêm Vương phán xét ma quỷ, nhưng cũng là pháp bảo của Diêm Vương, sau khi Túc Bảo đến nhân gian và trải qua kiếp nạn, điện Diêm Vương đã biến mất và địa ngục chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch.

Không ngờ điện Diêm Vương lại được chôn ở đây!

“Có việc gì thì cứ nhắm vào ta!” Sắc mặt Kỷ Trường lạnh lùng: “Nếu ngươi chạm vào một sợi tóc của Túc Bảo, ta sẽ giết ngươi!”

Tiếng cười không phân biệt được là của nam hay nữ vang lên.

“Dựa vào ngươi ư? Phán quan Kỷ?”

“Đến điện Diêm Vương ta còn dám lấy nữa là …”

“Quỷ tướng của Diêm Vương đều bị ta điều khiển…”

“Ngươi cho rằng ngươi là ai? Ngươi không có tư cách nói chuyện với ta đâu!…”

Lòng Kỷ Trường càng ngày càng nặng trĩu.

Hắn sơ ý quá!

Hắn vẫn tự hỏi tại sao quỷ tướng của Diêm Vương lại có thể xuất hiện ở đây, hóa ra ở đây có Cung điện của Diêm Vương.

“Ngươi là ai!” Kỷ Trường nhìn chung quanh, tìm kiếm.

“Đừng nhìn nữa… Ta đang ở ngay trước mặt ngươi đây…”
 
Back
Top Dưới