Ngôn Tình Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1400: C1400: Chương 1400


Bé hơi quan tâm tới công việc này rồi đó~

Bé tự hỏi bây giờ người khóc thay trong đám tang có thể kiếm được bao nhiêu tiền?

Túc Bảo nghĩ vậy bèn hỏi: “Cậu cả ơi, bây giờ thuê người khóc tang bao nhiêu tiền?”

Tô Nhất Trần trả lời mọi câu hỏi, nhanh chóng liếc nhìn thông tin mình tìm được: “Ở Bắc Kinh, dịch vụ chuyên nghiệp có giá là năm ngàn tệ, gia đình có điều kiện còn yêu cầu người khóc tang trang trí mặt tiền trước nhà tang lễ. Trường hợp này giá sẽ đắt hơn, khoảng năm mươi ngàn tệ mỗi đội.”

Túc Bảo mở to mắt, ôi!

“Có bao nhiêu người trong một đội?”

Tô Nhất Trần: “Thông thường có ba đến năm người. Một số người còn cung cấp dịch vụ đưa linh hồn, đại khái có nghĩa là đưa ma qua Kim Kê Lĩnh và Ác Cẩu Lĩnh, chi phí cộng thêm năm mươi ngàn tệ.”

Túc Bảo đột nhiên cảm thấy mình có thể làm được.

Bé còn có thể đưa linh hồn đến thẳng điện Diêm Vương cơ mà!

“Con có thể thành lập một đội! Dì quỷ mít ướt chịu trách nhiệm khóc lóc, dì quỷ đào hoa chịu trách nhiệm đàm phán làm ăn, chú quỷ hồ đồ và anh Phan phụ trách lãnh đạo, còn con chịu trách nhiệm đưa người đến điện Diêm Vương..” Túc Bảo hào hứng nói.

Chuyên nghiệp như vậy thì thu một trăm ngàn tệ cũng không quá đáng đúng không?

“Các chú dì quỷ chỉ cần cho kẹo là đồng ý ngay. Một gói kẹo giá năm mươi tệ…”

Túc Bảo duỗi ngón tay đếm: “Anh ơi, một chuyến đi em có thể kiếm được bao nhiêu tiền?”

Tô Tử Du không ngờ công việc đưa tang lại có nhiều kiến thức như vậy, cậu ngơ ngác nói: “Trừ tiền hương, tiền giấy, đạo cụ các loại… Em sẽ kiếm được ít nhất 99 ngàn tệ bằng nước mắt.”

Thực sự sẽ kiếm được 99 ngàn tệ trong nước mắt.

Túc Bảo và Tô Tử Du sáng ngời hai mắt.

Tô Tử Du: “Em gái dẫn anh theo cùng, anh giúp em tính toán, không lấy tiền công đâu! Anh cũng không yêu cầu em chia tiền của em cho anh, anh chỉ thích đếm tiền!”

Túc Bảo: “Anh ơi, vậy cuối tuần nào cũng đi thì có thể kiếm được bao nhiêu tiền?”

Tô Tử Du: “Nếu cuối tuần đưa hai đám tang thì chúng ta sẽ kiếm được lợi nhuận ròng 198 ngàn tệ mỗi tuần… tức là 792 ngàn tệ mỗi tháng. Đây là lợi nhuận ròng, không rủi ro và không cần bỏ tiền đầu tư!”

“Một năm có khoảng 52 hoặc 53 tuần, nghĩa là nếu làm việc chăm chỉ hơn, chúng ta có thể kiếm được ít nhất mười triệu tệ một năm!”

“Cái này không bao gồm kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, chúng ta có thời gian trong kỳ nghỉ đông và nghỉ hè. Tổng cộng kỳ nghỉ đông và hè khoảng 90 ngày, mỗi ngày một đám tang, tức là kiếm thêm 8,91 triệu tệ.”

“Tổng cộng cả năm kiếm hơn 19 triệu tệ…”

Làm tròn thành hai mươi triệu tệ luôn!

Kiếm 20 triệu tệ một năm, đứa trẻ nào có thể làm được điều đó?

Nếu có thể phát triển hình thức kinh doanh phụ như bán bùa, xem phong thủy, chọn mộ,… thế thì lại kiếm thêm 50 triệu tệ!

“Các quỷ hồn có thể canh thức suốt đêm mà không cần nghỉ ngơi. Em ơi, em chỉ cần mười phút là có thể đưa linh hồn xuống điện Diêm Vương… Em thu phục thêm mấy con quỷ về làm việc… hai ngày cuối tuần ôm tầm 4 đám tang, kết hợp bán bùa và chọn một ngôi mộ…wow, dễ dàng có 100 triệu tệ mỗi năm rồi.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1401: C1401: Chương 1401


“Khi công việc làm ăn của em vững vàng, chúng ta cũng có thể phát triển chuỗi chi nhánh. Năm đầu tiên hãy phát triển một chi nhánh và để anh quản lý không công giúp em! Sau đó em sẽ kiếm được 200 triệu tệ…”

“Chúng ta không cần vội vã đưa linh hồn xuống điện Diêm Vương luôn mà hãy dặn dò nhân viên nghiệp vụ của chúng ta lấy thông tin ngày sinh, giờ mất và cả bát tự của khách hàng… Sau đó, mỗi tuần em gom các linh hồn lại rồi dẫn xuống điện Diêm Vương một chuyến thôi…”

“Nếu làm vậy lại có thể mở rộng thêm quy mô, chiêu mộ mười đội, mỗi đội năm quỷ… Kiếm một tỷ tệ một năm cũng không thành vấn đề!”

Túc Bảo: “Ồ — thế thì em càng có động lực đi bắt quỷ!”

Khóe miệng Tô Nhất Trần khẽ giật: “???”

Tính toán hay đến nỗi giới tư bản nghe thấy cũng sẽ khóc.

Nhưng Túc Bảo lại rất vui vẻ, như thể bé đã tìm được hướng đi mới cho cuộc đời.

Có điều, dường như bé đã nghĩ đến điều gì khác, lập tức quay lại dặn dò: “Cậu ơi, nếu sau này con chết, hãy nhớ rằng con không cần phải tìm người đưa tang hay người bán bùa và chọn mộ! Con sẽ chọn trước tất cả những thứ này! Ngàn vạn lần đừng lãng phí số tiền này nha cậu cả!

Tô Nhất Trần: “…”

Bảo bối ơi, con mới bốn tuổi thôi mà!

Chưa gì đã lên kế hoạch cho chuyện hậu sự của con rồi ư?

Túc Bảo không chỉ lập kế hoạch cho bản thân mà còn lập kế hoạch cho các thành viên trong gia đình mình: “Phong thủy của lăng mộ gia tộc mà con chọn lần trước rất tốt! Về sau không cần phải thay đổi địa điểm nữa nên có thể tiết kiệm chi phí!”

“Con sẽ dặn các quỷ hồn khóc thay và canh giữ linh hồn giúp mọi người trong nhà mình, không cần tốn tiền tang lễ luôn!”

“Chỉ cần hỏa táng và dứt khoát đi chôn, ngàn vạn lần đừng tốn bất kỳ khoản tiền nào trong quá trình này. Những người ở nhà tang lễ không chuyên nghiệp như con cùng các quỷ hồn nên đều là những kẻ lừa đảo trong mắt tụi con thôi.”

Túc Bảo trịnh trọng dặn dò!

Tưởng tượng kiếm được số tiền từ công việc này hạnh phúc bao nhiêu thì cũng tưởng tượng phải keo kiệt bấy nhiêu khi phải tiêu tiền vào nó.

Tô Nhất Trần nhếch khóe miệng, nghẹn họng nói: “Được rồi, cậu cả hiểu.”

Tô Nhất Trần nghĩ rằng cuộc thảo luận đã kết thúc.

Không ngờ khi đến nhà ăn của công ty, hai đứa trẻ lại tiếp tục bàn cãi xem mợ cả có đi ị hay không?

Lúc nãy ở văn phòng, Túc Bảo và Tô Tử Du đã tính toán, hơn một tháng nay Diêu Linh Nguyệt ăn tổng cộng gần 200 kg đồ ăn, nhưng chỉ tăng được gần 20 kg.

Cô ấy không ị hay ói…vậy khoảng trống giữa đồ ăn và cân nặng cơ thể ruốt cuộc đã trôi đi đâu?

“Mẹ, mẹ… lén lén lút lút đi ị sau lưng tụi con sao??” Ngồi vào bàn ăn, trước mặt Tô Tử Du đặt một miếng bít tết thơm ngon nhưng cậu lại nghĩ đến vấn đề đi ị của mẹ cậu. . Tiên Hiệp Hay

Đầu bếp trưởng đích thân mang bít tết lên bàn ăn ngơ ngác: “???”

Tô Tử Du: “Miếng bít tết này nặng bao nhiêu ạ?”

Đầu bếp trưởng bối rối: “Khoảng 400g…”

Tô Tử Du lẩm bẩm nói: “400g…”

Trước đây Bà cụ Tô cũng từng cho mẹ cậu ăn bít tết, mỗi lần hai miếng, tức là hơn năm lạng.

Ngoài bít tết còn có những món ăn khác, nếu tính theo cách này, một bữa ăn sẽ vượt quá một kg.

Ăn nhiều như vậy mà mẹ cậu chỉ tăng được gần 20 cân.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1402: C1402: Chương 1402


Thế này thì không bình đẳng rồi! Tô Tử Du cảm thấy mình không giải quyết được vấn đề này!

Sau đó, Túc Bảo hỏi: “Có phải mợ cả ngồi xổm trên bãi cỏ và lén lút ị giống như những gì được chiếu trên TV không?”

Tô Tử Du lập tức nhớ tới câu nói của cô bé trên TV: “Cậu tới đây để ị phải không?”

Cậu thậm chí còn tưởng tượng mẹ mình đang ngồi xổm trên bãi cỏ…

Ôi!

Tô Nhất Trần đen mặt, anh nhìn các món ăn trên bàn… cùng vẻ mặt của những người phục vụ và đầu bếp.

Anh hơi xấu hổ.

Quả nhiên trẻ con không biết kiêng kỵ điều gì….

“Khụ……”

Cậu cả vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhướn mày bình tĩnh hỏi: “Đồ ăn đã dọn xong chưa?”

Đầu bếp trưởng nhanh chóng nói xin hãy bình tĩnh và đi xuống vội vàng.

Nếu người khác bàn tán chuyện vớ vẩn trong khi ăn, đặc biệt là khi anh ta đang phục vụ đồ ăn… anh ta chắc chắn sẽ cho rằng người kia không được giáo dưỡng tốt.

Nhưng người trước mặt anh ta chính là Tô tổng và thành viên nhà họ Tô.

Bếp trưởng cảm thấy chuyện này chẳng là gì cả—

Vì vậy có đôi khi, trong mắt một số người, giáo dưỡng của người khác thực ra gắn liền với tiền bạc và địa vị…

Tô Nhất Trần thấp giọng nói: “Túc Bảo, Tiểu Du, ở nơi công cộng không nên nói chuyện này, đặc biệt là nhà ăn.”

Nếu bà cụ Tô biết, có lẽ bà sẽ chặt anh bằng tay không ngay bây giờ!

Túc Bảo và Tô Tử Du nhanh chóng im lặng.

Túc Bảo thì thầm nói: “Xin lỗi, cậu cả…”

Tô Nhất Trần đặt miếng bít tết đã cắt trước mặt bé, ấm áp nói: “Không sao đâu. Túc Bảo là một cô bé lịch sự, sau này con sẽ ghi nhớ lễ nghi khi ăn, đúng không nào?”

Lúc sống trong trang viên nhà họ Tô, Túc Bảo nghĩ gì nói nấy, dù sao sống ở nhà mình cần gì phải chú ý mấy phép tắc mệt mỏi làm gì.

Nhưng khi ra ngoài thì khác.

Túc Bảo nghiêm túc gật đầu, bé đã nhớ kỹ.

Bé là một đứa trẻ ngoan ngoãn, lễ phép, sau này nhất định phải cẩn thận không được nói những lời thô lỗ ở nơi công cộng, nếu không người khác sẽ nghĩ bà ngoại và cậu cả đã dạy dỗ bé không tốt.

Diêu Linh Nguyệt nặng nề gật đầu, cô cũng đã nhớ và học được một từ mới…

Ăn tối xong, bà cụ Tô đến đón Túc Bảo.

“Chơi vui không con?” Bà cụ Tô âu yếm ôm Túc Bảo, hai người mới xa nhau hai tiếng đồng hồ nhưng bà đã nóng lòng muốn quay lại, thậm chí còn không thèm quan tâm đ ến việc đi mua sắm với người bạn già thân thiết của mình.

Mặt Túc Bảo hồng hào, bé đội một chiếc mũ nhỏ màu đỏ, càng nhìn càng thấy ngoan ngoãn đáng yêu.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1403: C1403: Chương 1403


Bà cụ Tô không nhịn được mà hôn bé.

“Vậy mẹ và tụi nhỏ về trước” Bà cụ Tô nhìn đồng hồ nói: ” Tan làm con về sớm nhé.”

Vẻ mặt Tô Nhất Trần vẫn như thường lệ, ánh mắt tập trung: “Tối nay con phải tăng ca.”

Bà cụ Tô gật đầu: “Được, mẹ để lại một ít đồ ăn cho con.”

Tô Nhất Trần: “…”

Bà cụ Tô đưa Túc Bảo, Tô Tử Du và Diêu Linh Nguyệt về nhà.

Túc Bảo ngủ quên trong vòng tay bà ngoại.

Bé mê man lẩm bẩm: “Bà ngoại…”

Bà cụ Tô ừ một tiếng nhưng cẩn thận lắng nghe lại không thấy Túc Bảo nói gì tiếp.

Đúng lúc bà cụ quay người nhìn ra ngoài cửa sổ, cô bé con chợt cười khúc khích.

Bà cụ Tô cúi đầu nhìn Túc Bảo trong lòng, thấy bé vẫn nhắm mắt, không biết bé đã mơ thấy giấc mơ ngọt ngào nào mà cười vui vẻ thế.

Bà không khỏi nhếch môi, cũng mỉm cười.

Xe chạy về nhà họ Tô, vừa dừng xe thì Túc Bảo đã tỉnh dậy.

Bà cụ Tô hỏi: “Túc Bảo, con vừa mơ thấy giấc mơ gì vậy? Tại sao con lại cười vui vẻ thế?”

Túc Bảo hưng phấn nói: “Bà ngoại, con nằm mơ thấy mình kiếm được rất nhiều tiền!”

Trong giấc mơ, bé đang ngồi trên một đống tiền vàng, vui vẻ giơ những đồng tiền vàng lên và ném chúng lên không trung.

Nhưng sau đó bé qua đời, bà ngoại và các cậu của bé khóc rất đau lòng, thậm chí còn tiêu tốn rất nhiều tiền.

Túc Bảo nghĩ tới đây liền dặn dò bà ngoại: “Bà ngoại ơi, sau này Túc Bảo có chết cũng đừng tiêu tiền cho con! Cứ hỏa táng rồi đi chôn luôn…”

Bà cụ Tô sửng sốt, cau mày nói: “Đang yên đang lành sao lại nhắc đến chuyện sống chết?”

Túc Bảo đếm đầu ngón tay và kể lại tất cả công việc kinh doanh mà bé và anh trai vừa lập ra.

Bà cụ Tô: “…”

Lần này, ánh mắt hình viên đạn của bà cụ phóng về phía Tô Tử Du.

Tô Tử Du kinh ngạc, đang định lên tiếng thì nghe được Diêu Linh Nguyệt lắp bắp nói: “Đi…. ị…”

Cậu lập tức ôm lấy Diêu Linh Nguyệt rồi chạy thật nhanh: “Đi thôi mẹ, con sẽ nói cho mẹ biết nhà vệ sinh ở đâu!”

Diêu Linh Nguyệt bước rất nhanh.

Hai mẹ con biến mất ngay lập tức.

Bà cụ Tô vừa giận vừa buồn cười, khi nhìn Túc Bảo… bà chỉ xem như bé vừa kể chuyện cười.

Lúc những người còn lại trong nhà họ Tô quay lại, Túc Bảo cũng kể với họ kế hoạch kinh doanh to lớn và vĩ đại của bé.

Mọi người dở khóc dở cười, tất cả đều cho rằng đó chỉ là ý tưởng kỳ quặc của một đứa trẻ.

Họ không ngờ cuộc chia ly lại đến nhanh như vậy, thậm chí họ còn không kịp đến khu vui chơi đảo Nghê Quang để chúc mừng sinh nhật lần thứ năm của Túc Bảo…

“Ngày mai là đông chí, Túc Bảo muốn ăn xôi hay bánh bao?”

“Em con thích đồ ngọt. Bà nội ơi, chúng ta làm món xôi vừng và đậu phộng nhé, ngon lắm ạ.” Tô Tử Du nói.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1404: C1404: Chương 1404


“Bà ơi, con muốn ăn xôi vừng và đậu phộng~” Túc Bảo đáp.

Những bông tuyết đang bay bên ngoài, nhưng bên trong ngôi nhà lại vô cùng ấm áp.

Mùa đông trời tối rất nhanh, khi Tô Nhất Trần trở về nhà, anh đột nhiên nhìn thấy hai bóng người, một lớn một nhỏ đang đứng cách cửa không xa.

Túc Bảo thấy cậu cả trở về, liền chạy trên tuyết nói: “Cậu cả về rồi! Sao trời tối như vậy mới tan làm ạ?”

Tô Nhất Trần cười ấm áp: “Hôm nay thật sự có cuộc họp nên cậu cả về hơi muộn.”

Túc Bảo thò đầu: “Ba con cũng chưa về, gần đây con không nhìn thấy ba.”

Tô Nhất Trần ôm bé, vừa đi vào trong vừa nói: “Chắc tối muộn hơn ba con sẽ về.”

Túc Bảo reo lên, lập tức vùng ra: “Vậy con đi hâm đồ ăn cho ba con nhé!”

“Đúng rồi, ngày mai con sẽ dẫn mợ cả đi nạp điện!”

Tô Nhất Trần gật đầu và nhìn bé chạy vào. Vừa chạy, bé vừa hét lên “Dì Ngô, dì ở đâu ạ~”

Dì Ngô vội vàng bước ra ngoài với nụ cười trên môi: “Có chuyện gì vậy?”

Hai người vừa đi vào bếp vừa nói chuyện.

Tô Nhất Trần quay lại và thấy Diêu Linh Nguyệt vẫn đứng bên ngoài.

“Sao vậy em?” Anh dừng lại và khó hiểu hỏi.

Tuyết rơi dày đặc trên tóc và lông mi của Diêu Linh Nguyệt, cô không cảm nhận được lạnh, cũng không cảm nhận được nhiệt độ của thế giới.

Cô nhìn chằm chằm vào Tô Nhất Trần và ngập ngừng nói: “Rửa…”

Tô Nhất Trần chậm rãi tiến về phía trước vài bước, đi tới gần cô, giúp cô gỡ những bông tuyết trên tóc ra, nhìn quần cô.

Cô đi một đôi dép bông màu hồng mà Tô Tử Du đã mua cho cô.

Sạch rồi sao phải giặt lại?

“Chúng ta vào nhà nào!” Anh nói.

Diêu Linh Nguyệt không chịu rời đi, bướng bỉnh nói: “Rửa…!”

Tô Nhất Trần rũ mắt xuống nhìn cô.

Diêu Linh Nguyệt cũng ngẩng đầu nhìn anh.

Dưới ánh đèn, những bông tuyết nhuốm màu vàng ấm áp, rơi xuống chiếc áo khoác cashmere đen của anh, khiến anh trông càng lạnh lùng hơn.

“Rửa……”

Tô Nhất Trần bất đắc dĩ xoa đầu Diêu Linh Nguyệt, giọng nói lạnh lùng dịu đi một chút, nói: “Muốn rửa cũng phải vào nhà mới rửa được chứ. Đi thôi em.”

Anh nắm một tay cô như dắt một đứa trẻ, nửa kéo nửa dỗ cô vào nhà, rồi gọi người giúp việc đưa nước cho cô.

“Đi đi.” Tô Nhất Trần cởi áo khoác và treo lên mắc áo.

Diêu Linh Nguyệt không chịu rời đi, ngơ ngác nhìn anh, có vẻ tức giận.

Tô Nhất Trần: “…”

Anh liếc nhìn lên lầu và hỏi một cách không chắc chắn: “Muốn anh… tắm cho em à?” [1].
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1405: C1405: Chương 1405


[1]: Từ đầu tiên của từ thích trong tiếng trung có thể hiểu là tắm hoặc rửa.

Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm anh mà không nói gì.

Khóe miệng Tô Nhất Trần giật giật: “Ngoan, đi cùng người giúp việc, anh làm vậy không tiện đâu.”

Diêu Linh Nguyệt mím môi, cụp đôi mắt đẹp xuống, cuối cùng cũng ngoan ngoãn đi theo người giúp việc.

Trong phòng, Diêu Linh Nguyệt ngâm mình trong bồn tắm, dần dần trượt xuống, chìm trong nước, chỉ có bong bóng nổi lên.

Chẳng mấy chốc, mặt nước trở nên tĩnh lặng và không còn bọt sóng nữa…

Phòng tắm yên tĩnh đến đáng sợ.

Đột nhiên có tiếng nước bắn tung tóe, Diêu Linh Nguyệt đứng thẳng dậy, nước từ làn da trắng nõn mịn màng của cô nhỏ giọt xuống bồn tắm.

Cô gật đầu khẳng định: “Xong rồi!”

Sau đó cô đi ra ngoài thay quần áo.

“Haha, này!” Tiểu Ngũ dùng hai móng vuốt móc quần áo, treo ngược người chào Diêu Linh Nguyệt: “Mợ ăn cơm chưa?”

Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm nó.

Cô mở miệng và lẩm bẩm, “Rửa…?”

Tiểu Ngũ: “Rửa cái gì?”

Diêu Linh Nguyệt: “Rửa!”

Tiểu Ngũ bay xuống, đậu trên vai Diêu Linh Nguyệt, nghiêng đầu nhìn cô.

Nó lập tức lắc đầu nói: “Con người thật phức tạp, con không hiểu mợ đang nói cái gì.”

Nói xong nó liền bay đi.

Diêu Linh Nguyệt: “…”

Cái đồ gạt người!

Rõ ràng lúc trước nói… muốn dạy tiếng người cho cô mà!

Ngày hôm sau.

Túc Bảo thay quần áo xỏ giày, đánh răng rửa mặt sạch sẽ rồi chạy ra khỏi phòng.

Tiểu Ngũ theo sát phía sau, đôi cánh đập mạnh khiến Cái Chuông ngứa ngáy, nó chỉ muốn cắn cánh của Tiểu Ngũ.

“Quạc~ Chào buổi sáng!” Tiểu Ngũ đậu lên vai Túc Bảo.

Gần đây trời lạnh quá nên Tiểu Ngũ không thể ra ngoài được, nó chỉ đành nhìn bông tuyết qua cửa sổ, cuộc sống quá đỗi ngột ngạt.

Túc Bảo nghiêng đầu nhìn nó, đưa tay xoa đầu nó, nói: “Chào buổi sáng, Tiểu Ngũ!”

Tiểu Ngũ cọ đầu vào tay Túc Bảo, trìu mến nói: “Bảo! Em đi mua hàu! Nhưng trên đường về nhà, hàu nhảy ra khỏi túi và rơi xuống bùn! Chị có biết tại sao không?”

Giọng nói của Túc Bảo mềm mại như sáp: “Tại sao?”

Tiểu Ngũ: “Bởi vì hàu thích bùn!”

“…”

Cái Chuông trừng mắt.

Túc Bảo lắc đầu chạy xuống lầu.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1406: C1406: Chương 1406


Hôm nay là đông chí, bà ngoại nói sẽ làm món xôi mè và đậu phộng.

Bé chuẩn bị đưa mợ cả đi sạc pin sớm để mợ cả “no” trước, sau đó về sớm và cùng bà ngoại làm bánh bao nếp cẩm.

“Hôm nay đi không con?” Mộc Quy Phàm đi từ trên lầu xuống.

Đêm qua tiểu bảo bối của anh đã nấu chút đồ ăn đợi anh về, đáng tiếc lúc anh tới nhà thì bé đã ngủ rồi.

“Ba!” Túc Bảo sáng bừng hai mắt, chưa kịp nhào tới đã bị Mộc Quy Phàm bế lên.

“Đi thôi, ba sẽ lái xe. Ngày tuyết rơi dày đặc như vậy, cậu cả của con không thể lái xe được đâu.”

Tô Nhất Trần ngẩng đầu lên và liếc nhìn Mộc Quy Phàm.

Ăn sáng xong họ ra ngoài, Hân Hân đòi đi theo nhưng bà cụ Tô không cho, nói bên ngoài tuyết rơi nhiều nên đừng đi gây chuyện.

Tô Tử Tích đứng ở cửa, cầm một quyển sách dày cộp trong tay, dặn dò: “Về sớm nhé, anh làm một bản hướng dẫn thăng cấp cho em rồi.”

Tô Tử Du đưa Diêu Linh Nguyệt ra ngoài, Tô Tử Chiến lạnh lùng đứng ở cửa, hai tay đút túi.

Tô Tử Du nhướn mày nói: “Anh, anh chắc chắn không muốn đi theo hả? Muốn đi thì cứ nói. Trẻ con theo mẹ không phải là chuyện bình thường sao? Hay là anh thích đi theo em gái chúng ta?”

Tô Tử Chiến hừ lạnh một tiếng: “Không cần em quan tâm!”

Mộc Quy Phàm ôm Túc Bảo chạy về phía xe: “Đi thôi!”

Túc Bảo cười khúc khích.

“Về sớm nhé!” Bà cụ Tô nói với Tô Nhất Trần: “Đeo găng tay cho Túc Bảo, đừng để bị cảm lạnh.”

Tô Nhất Trần gật đầu.

Bà cụ Tô mỉm cười nhìn, hôm nay Túc Bảo thay một chiếc áo khoác ngoài màu đen, phối hợp với chiếc mũ màu hồng có hình con thỏ trắng bông.

Trông bé ngọt ngào, mềm mại và rất dễ thương.

Túc Bảo thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, cười tươi vẫy tay chào, bà cụ Tô cũng vẫy tay.

Nhưng khi chiếc xe biến mất ở cuối đường, không hiểu sao mí mắt bà cụ Tô lại giật giật.

“Chuyện gì thế này…” Bà cụ Tô lẩm bẩm, đưa tay xoa xoa:“Sao mí mắt cứ giật, không có chuyện gì đâu nhỉ…”

Ông cụ Tô ngồi bên cạnh xem tin tức, thuận miệng nói: “Có thể xảy ra chuyện gì được? A Trần và Mộc Quy Phàm đều đi, bà chỉ lo bò trắng răng.”

Mí mắt của bà cụ Tô vẫn tiếp tục giật, bà không còn tâm trạng để chém ông chồng già bằng tay không nữa.

Bà lo lắng gọi điện cho Tô Nhất Trần: “Tuyết rơi dày, đường trơn trượt. Con nhắc Mộc Quy Phàm lái xe cẩn thận nhé!”

Giọng nói của Tô Nhất Trần vang lên: “Đừng lo ạ, Mộc Quy Phàm biết rõ tình hình thời tiết mà mẹ”

Có Túc Bảo ngồi trên xe, Mộc Quy Phàm sẽ cẩn thận hơn bất cứ ai.

Bà cụ Tô gật đầu, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hãy về sớm, nhớ để mắt tới Túc Bảo. Trời lạnh quá đừng để hai đứa nhỏ xuống xe.”

Tô Nhất Trần ậm ừ rồi cúp điện thoại.

Túc Bảo hỏi: “Bà ngoại sao vậy ạ?”

Tô Nhất Trần nghiêng đầu nhìn bé nói: “Không sao đâu.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1407: C1407: Chương 1407


Xe dừng lại bên đường dưới chân một ngọn núi hoang vu.

Nơi này khá xa xôi hẻo lánh, người đi bộ cũng ít, cũng không có người tận tâm xúc tuyết, xuống xe phải tự mình đi bộ đến chân núi.

Diêu Linh Nguyệt xuống xe trước, Túc Bảo nhoài trên cửa kính xe địa hình vẫy tay chào cô.

“Mợ cả ơi, đi nhanh về nhanh, cẩn thận nha!”

Diêu Linh Nguyệt vừa quay lại vừa gật đầu trong khi bước chân của cô vẫn tiến về phía trước.

Kết quả, cô trượt chân và lăn vào một đống tuyết.

Tô Tử Du: “…”

Tô Nhất Trần: “…”

Tô Tử Du vội vàng mở cửa xe, nhưng Tô Nhất Trần đã mở cửa, nói: “Đừng ra ngoài, tuyết dày lắm.”

Tô Nhất Trần dẫm lên tuyết, bộ quần áo đen của anh dính đầy những đốm tuyết trắng.

“Em có thể đứng dậy được không?” Tô Nhất Trần đưa tay ra.

Diêu Linh Nguyệt nằm trong tuyết và nhìn anh chằm chằm.

“Con hàu…” Cô nói.

Tô Nhất Trần: “?”

Thèm ăn hàu ư?

Anh nắm lấy một tay cô, kéo cô đứng dậy: “Lúc về anh sẽ kêu người làm cho em ăn.”

Diêu Linh Nguyệt cau mày, cố gắng nhớ lại, lặp đi lặp lại: “Rửa…”

Cô nhìn người đàn ông cao lớn thẳng tắp trước mặt, trên tóc anh có những bông tuyết bay lơ lửng, nhưng anh khẽ cau mày, vẫn không hiểu ý cô.

Diêu Linh Nguyệt lại cố gắng hết sức, sau khi nói lắp vài lần, cuối cùng cô cũng nói ra được chữ mình muốn nói: “Thích.”

Tô Nhất Trần hơi giật mình.

Cô gái trước mặt có khuôn mặt nhợt nhạt nhưng vô cùng xinh đẹp, hàng mi đen hơi chớp nhẹ, mỗi lần nói chuyện cô đều phải tốn không ít sức lực, nhưng cô luôn rất cố gắng.

Cô đưa tay ra như muốn đưa cho anh thứ gì đó.

Tô Nhất Trần vô thức đưa tay ra, nhìn thấy cô đặt vào tay anh một nắm tuyết trộn đất, hơi bẩn.

Diêu Linh Nguyệt lặp lại: “Thích!”

Cô nhìn anh, nói rõ ràng: “Hàu thích bùn!” [1]

[1]: ‘Hàu thích bùn’ và ‘Rất thích anh’ chỉ hơi biến âm một chút ở âm cuối cùng.

Tô Nhất Trần đã hiểu, anh chỉ nghe thấy tiếng gió tuyết thổi qua, giọng nói trong trẻo của cô vang vọng bên tai anh, cô nói cô thích anh lắm!

Hóa ra là vậy……

Mấy lần cô nói trước đây không phải tắm hay rửa gì hết.

Mà là ‘thích’!

Khi Tô Nhất Trần hoàn hồn, Diêu Linh Nguyệt đã đặt chân lên con đường núi vắng vẻ, chỉ để lại một bóng lưng.

Ngọn núi bị tuyết dày bao phủ, chỉ có cô đi một mình, từng bước một, vô cùng kiên định.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1408: C1408: Chương 1408


Tô Nhất Trần mím môi, nhìn tuyết trong lòng bàn tay.

Anh nắm chặt hai tay, tuyết chưa tan trong tay Diêu Linh Nguyệt đã nhanh chóng biến thành một vũng nước trong tay anh.

Túc Bảo ngồi ở trong xe, Kỷ Trường nói: “Sau ngày đông chí này, tiễn mợ cả của con đi thôi!”

Hắn nhìn cuốn sách nhỏ, lạnh lùng nói: “Để mợ cả con ở lại càng lâu thì càng bất lợi cho con.”

Túc Bảo bĩu môi hỏi: “Lại là tên Diêm Vương ngu ngốc đó à? Nếu con không thả mợ cả đi thì tên đó có tới bắt con không? Nếu có bản lĩnh thì cứ tới đây!”

Trán Kỷ Trường nổi lên những đường đen, hắn nhất thời không nói nên lời.

Túc Bảo đá hai bàn chân nhỏ của mình, khi chân bé cử động, đôi tất hình con vịt màu vàng trở nên linh hoạt.

Không biết bé đang nghĩ gì, đột nhiên nhỏ giọng nói: “Sư phụ, con hiểu rồi, tối nay con sẽ nói với bà ngoại và những người khác.”

Tô Tử Du cảm thấy có chuyện không ổn: “Em nói gì cơ?”

Túc Bảo không trả lời mà hạ cửa sổ xuống, nhoài trên cửa sổ xe ngơ ngác nhìn cậu cả ở phía xa.

“Cậu cả ơi ~” Túc Bảo vẫy tay với anh.

Tô Nhất Trần quay người lại, đang định giơ tay lên vẫy, nhưng không biết anh nhìn thấy gì mà đồng tử chợt co rút lại.

Bùm–

Trận tuyết lở trong nháy mắt đã chôn vùi đám người, ngay cả chiếc xe cũng bị vùi lấp, để lại mảng trắng xóa mênh mông.

Tuyết bao lấy người và xe rồi lăn xuống dốc như đất đá, lao về phía bên kia ngọn núi hoang vu.

Bên kia núi là tàn tích của công trường xây dựng dang dở năm xưa, sau khi hai công nhân qua đời, công trường đã bị bỏ hoang, hố đào ra khi trước không được lấp lại.

Phía dưới hố là trụ cầu chỉ được xây dựng một móng, phía dưới trụ cầu là dòng sông đóng băng.

Xe địa hình chui ra khỏi đống tuyết trước tiên, lăn xuống lòng sông, chẳng mấy chốc đã không còn động tĩnh gì, nơi đây hoàn toàn yên tĩnh.

Một lúc sau, Mộc Quy Phàm là người đầu tiên chui nửa người ra khỏi đống tuyết, hai tay anh vẫn mắc kẹt trong đống tuyết, bàn tay dưới đống tuyết đang nắm chặt một vật có lông.

Anh nhớ ra đây chính là chiếc mũ trên đầu Túc Bảo.

Tô Nhất Trần là người thứ hai bước ra khỏi đống tuyết và bế Tô Tử Du lên.

“Mau… Túc Bảo bị chôn ở phía dưới!” Mộc Quy Phàm lo lắng nói.

Nghĩ tới những nữ quỷ bạch đầu ban nãy, lòng mọi người đều thắt lại.

Tô Tử Du không còn quan tâm đ ến mẹ mình nữa, ra sức dùng hai tay đào bới đống tuyết.

Mộc Quy Phàm không dám buông tay, chỉ hét lớn: “Đào phía tay tôi đi, tôi đang nắm Túc Bảo…”

Tô Nhất Trần và Tô Tử Du đào rất nhanh, Tô Nhất Trần hoàn toàn không quan tâm đ ến hình ảnh của mình, nằm trên tuyết và dùng tay chân cào tuyết.

Túc Bảo…Túc Bảo!

Tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì!

Nếu không, khi về nhà cậu cả sẽ bị bà ngoại con chém bằng tay không đó….
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1409: C1409: Chương 1409


Lòng Tô Nhất Trần vô cùng hoảng loạn.

Mộc Quy Phàm một tay nắm lấy mũ, tay kia liều mạng đào bới, hai người một lớn một nhỏ nhanh chóng dọn sạch đống tuyết.

Nhưng, Mộc Quy Phàm chỉ cầm một chiếc mũ trên tay, nào còn bóng dáng của Túc Bảo?

“Túc Bảo…!”

Mộc Quy Phàm hoảng sợ, loạng choạng và cố gắng hết sức để đào đống tuyết bên cạnh.

Tô Tử Du như phát điên, liều mạng đào tuyết, cậu thậm chí còn mở miệng cắn một miếng tuyết.

Nhưng ba người đào hết đống tuyết đến độ ngón tay chảy máu mà vẫn không thấy Túc Bảo đâu cả!

“Túc Bảo…” Tay Mộc Quy Phàm run rẩy, anh không buồn quan tâm tới máu ở tay.

“Đúng rồi, sư phụ của Túc Bảo đâu?” Anh gào lên như phát điên: “Kỷ Trường! Kỷ Trường đâu?!”

Điều họ không biết là không chỉ Túc Bảo mà cả Kỷ Trường cũng đã biến mất.

Tô Tử Du ngã ngồi xuống đất, kìm nén nước mắt, rõ ràng cậu muốn khóc, nhưng lại hoảng sợ đến mức quên rơi lệ.

Làm sao có thể như vậy được, làm sao có thể như vậy được?

Vừa rồi em gái cậu mới xoa đầu cậu và nói rằng ‘xoa đầu chó vạn sự khỏi lo sầu’ mà.

Tại sao em ấy lại biến mất?

Bà cụ Tô không đợi được đám người Túc Bảo về ăn xôi mà lại nhận được tin dữ.

Túc Bảo mất tích!

Mắt bà tối sầm, bà suýt ngã xuống, may sao ông cụ Tô nhanh tay lẹ mắt đỡ bà.

“Chú Nhiếp!” Ông cụ Tô hét lên: “Mau lái xe!”

“Gọi lão Nhị và những người khác quay lại!”

Hôm nay, con đường luôn vắng vẻ cạnh ngọn núi hoang vu bỗng có nhiều xe ô tô.

Tô Tử Lâm và Tô Nhạc Phi lo lắng chạy xe về phía ngọn núi, Tô Nhạc Phi tức giận hạ cửa kính ô tô xuống, mắng: “Sao có thể mất tích? Bọn họ trông chừng con bé kiểu gì thế hả?”

Tô Ý Thâm vừa mới thực hiện một ca phẫu thuật, hai mắt anh đen kịt vì kiệt sức, khi nghe tin Túc Bảo mất tích, anh còn chưa kịp c ởi quần áo phẫu thuật, xe đã lao vút đi, nhìn thôi cũng biết anh hoảng loạn thế nào.

Tô Lạc bỏ lại đoàn làm phim, anh cũng không có thời gian cởi trang phục quay phim, anh liên tục gọi điện trong xe nhưng không có người nhận máy.

Tô Dĩnh Nhạc đang ở nước ngoài nên cần thời gian để quay trở lại, Tô Vân Triều và Tô Cẩn Mặc không ở Bắc Kinh nên họ đã vội vã quay về sau khi nhận được tin tức. .

Dưới chân ngọn núi hoang vu, Mộc Quy Phàm và Tô Nhất Trần đang điên cuồng tìm kiếm mọi ngóc ngách, Tô Nhạc Phi và Tô Tử Lâm nhanh chóng đến nơi cũng tham gia tìm kiếm.

Nhưng toàn bộ tuyết dưới chân núi và đáy sông đã được dọn sạch, cỏ cây cũng được vén lên mà vẫn chẳng tìm thấy dấu vết nào của Túc Bảo.

Tô Nhất Trần nhìn chằm chằm vào bề mặt băng bị xe địa hình đập nát, dòng nước sông lạnh lẽo đang dâng trào bên dưới.

Họ đã tìm kiếm dọc theo con sông nhưng không tìm thấy gì.

Nếu Túc Bảo thật sự rơi xuống sông băng… Tô Nhất Trần đột nhiên cảm thấy sợ hãi, không dám nghĩ tiếp nữa!

Đôi mắt của Mộc Quy Phàm đỏ lên, anh nhìn chằm chằm vào ngọn núi hoang vu và lạnh lùng nói: “Lên núi!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1410: C1410: Chương 1410


Nữ quỷ bạch đầu đã đi từ trên núi xuống… Về phần sông băng, đám người Tô Nhất Trần sẽ tiếp tục tìm kiếm.

Tô Tử Du nghĩ tới lời nói của Túc Bảo, vô thức nói: “Em con nói không thể rời khỏi đây…”

Nhưng bây giờ ai còn để ý đến câu nói này?

Nhất định phải lên núi!

Dù trên núi có dã thú hay những thứ quỷ dị mà người trần mắt thịt họ không thể chống lại. Dù phải vượt núi đao biển lửa hay lao vào hiểm nguy, họ cũng phải tìm được Túc Bảo!

Mộc Quy Phàm là người đầu tiên lên núi mà không ngoái đầu lại.

Tô Nhất Trần cố gắng bình tĩnh, ngay sau đó xe cứu hỏa đã đến, Vạn Đảo cùng những người ở biệt thự nhà họ Mộc cũng tới.

Ngọn núi hoang vu nay bỗng chật kín người, khi nghe tin tiểu tiểu thư mất tích và gia chủ cũng ở trên núi, người trong biệt thự nhà họ Mộc đều không nói hai lời, vội vàng chạy đến đây.

Người của đội cứu hỏa lo lắng hét lên từ phía sau: “Dừng lại, đừng kích động! Hiện tại trên núi phủ đầy tuyết…”

Vạn Đảo và những người khác hoàn toàn không nghe lời nhắc nhở.

Tuyết phủ đầy núi ư?

Chỉ cần gia chủ ra lệnh, trăm vạn binh lính sẽ tới đây, mỗi người đào một xẻng tuyết là có thể san bằng ngọn núi hoang vu.

Tô Nhất Trần bình tĩnh lại, Mộc Quy Phàm đã đi tìm Túc Bảo trên núi, hiện tại anh cần tìm dưới sông băng.

Khi một người mất tích, cách tốt nhất để tìm người là tìm kiếm theo tám hướng tại nơi người đó biến mất.

Người nhà họ Tô tìm kiếm khắp đường, dưới sông, hạ lưu sông, đồng thời phát động tìm kiếm khắp nơi… trọng điểm tìm kiếm là dòng sông đóng băng.

Một ngày trôi qua, Tô Nhất Trần tìm thấy một chiếc giày của Túc Bảo chôn vùi dưới tuyết nơi giao nhau giữa sông băng và ngọn núi hoang vu.

Hai ngày sau, Mộc Quy Phàm tìm thấy chiếc găng tay còn lại dưới lớp đất đóng băng của ngọn núi hoang vu.

Ba ngày trôi qua, tuyết trên núi hoang vu đã bị giẫm thành bùn, cây bụi và cỏ đã bị giẫm thành mặt đất bằng phẳng.

Đôi mắt của Mộc Quy Phàm đỏ ngầu, anh đã đến nơi trú ẩn máy bay, nhưng nó đã sụp đổ từ lâu, anh dẫn người của mình đào trong ba ngày, cuối cùng họ chỉ tìm thấy tấm quan tài nơi Diêu Linh Nguyệt từng nằm… Ngoài ra chẳng tìm được gì nữa.

Năm ngày sau, Mộc Quy Phàm không màng tin đồn xui xẻo về ngọn núi hoang vu, dứt khoát lái máy xúc san bằng ngọn núi, không ngờ chiếc máy xúc bị mất xích và phát nổ thùng dầu ngay khi chuẩn bị đào. Mộc Quy Phàm và người nhà họ Tô không mê tín nên tự cầm xẻng đào hơn nửa ngọn núi. Nhưng, ngày càng có nhiều người đổ bệnh vô cớ, sự việc cũng lan truyền ồn ào xôn xao, mỗi lúc một nhiều người chú ý đến việc lần này …

Cuối cùng, Mộc Quy Phàm và nhà họ Tô bị cấp trên ra lệnh dừng đào núi.

“Vớ vẩn! Nếu tìm được người thì đã sớm tìm được từ lâu rồi!” Lãnh đạo mắng: “Rõ là làm xằng, anh không nghĩ đến tác động tiêu cực hả? Phải giải thích với dân chúng thế nào đây?”

Nét mặt Mộc Quy Phàm vô cùng đáng sợ, anh hoàn toàn mắt điếc tai ngơ.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1411: C1411: Chương 1411


“Không cần các anh tìm giúp, tôi tự tìm!”

Không dùng được máy xúc, anh sẽ dùng xẻng.

Xẻng không dùng được thì dùng tay!

Anh phải tìm được bảo bối của anh.

Bảo bối bé bỏng của anh bị lạc, con bé nhất định rất hoảng sợ và đang chờ đợi ba mình…

Anh chắc chắn sẽ tìm thấy bé.

Anh đã vắng mặt khi bé gặp nguy lúc nhỏ.

Bây giờ anh không thể vắng mặt được nữa… . truyện đam mỹ

“Mộc Quy Phàm! Ầy…”

Nhìn Mộc Quy Phàm lao ra, không một ai có thể ngăn cản được.

Tô Ý Thâm lạnh buốt ngồi trên xe, tay cầm một cốc nước nóng, khẽ run rẩy.

Túc Bảo được anh đào lên từ đống tuyết lớn, cấp cứu, mang về nhà họ Tô.

Không ngờ bây giờ cũng biến mất giữa trời tuyết lớn.

Lúc trước gò tuyết chôn bé chỉ cao bằng nửa người, bây giờ gò tuyết chôn bé, lại không biết lớn tới nhường nào…

“Túc Bảo…” Tô Ý Thâm nghẹn ngào: “Gọi điện thoại cho cậu út thêm một lần nữa được không…”

“Nói cho cậu út con ở nơi nào, cậu út đi đón con… Được không…”

Anh hiểu quá rõ khi mất tích trong tuyết nguy hiểm tới cỡ nào, bé ngoan của bọn họ còn có thể trở về sao?

Tô Ý Thâm gục trên tay lái, các ngón tay đang cầm lấy vô lăng siết chặt đến mức trở nên trắng bệch.

Bà cụ Tô thì khóc sướt mướt, mới đầu không chịu trở về, cuối cùng bị cưỡng ép mang về nhà họ Tô, cả ngày vô cùng đau đớn nhìn bão tuyết ở bên ngoài.

Tuyết rơi nhiều thêm một ngày, lòng của bà lại thắt lại thêm một chút, đến cuối cùng gần như thở không ra hơi.

Bà ngóng trông tuyết sẽ ngừng rơi nhanh một chút, mặt trời mọc nhanh một chút, hòa tan băng tuyết trên núi hoang.

Nhưng ông trời lại giống như đang đối đầu với bà, bông tuyết to như lông ngỗng xen lẫn gió bắc thổi vù vù, chưa từng dừng lại một ngày nào cả.

“Túc Bảo…” Bà cụ Tô ôm cái mũ màu hồng phấn của Túc Bảo, nghẹn ngào: “Túc Bảo của bà ngoại… Rốt cuộc con đi đâu rồi?”

Ngày Đông Chí bé còn cười tươi roi rói vẫy tay chào tạm biệt bà.

Còn nói đi nói lại rằng khi nào trở về bé muốn ăn bánh trôi đậu phộng mè đen…

Bà ngoại, nếu sau này Túc Bảo mà chết, không phải tốn tiền cho con đâu! Cứ mang thiêu rồi chôn là được…

Cậu cả, cậu cả, nếu sau này có ngày Túc Bảo chết, cậu cả không cần tìm người khóc tang đâu!

Con hy vọng khi con chết, tất cả mọi người đều vui vẻ, cười ha ha trước phần mộ nơ bướm màu hồng nhạt của con.

Người nhà họ Tô nhớ tới lời Túc Bảo nói lúc trước, lại một câu thành sấm.

Thì ra tất thảy đều có điềm báo từ sớm, mà bọn họ lại không hề biết gì cả.

Bây giờ nhớ tới những điều này, trái tim cứ như bị kiến độc gặm c ắn, khiến cho toàn thân bọn họ đau đến không nhịn được mà run rẩy.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1412: C1412: Chương 1412


“Túc Bảo… Túc Bảo của bà…” Bà ngoại ôm mũ cùng một chiếc giày của Túc Bảo, ánh mắt trống rỗng nỉ non.

“Tiếp tục tìm cho tôi…”Tô Nhất Trần nhíu chặt mi tâm, mái tóc luôn luôn chỉnh tề có chút lộn xộn: “Sống phải thấy người, chết… chết phải thấy xác!”

Những lời này, làm cho mọi người không khỏi run lên.

Một tháng sau, ngọn núi hoang tồn tại mấy chục năm cũng không thể bị người đào lên, hoàn toàn bị san thành đất bằng.

Tất cả người của sơn trang nhà họ Mộc đều đã trở lại, cầm xẻng đào từng phát một, đột nhiên có người ngã xuống hoặc là đột nhiên có người phát điên, sẽ thay người khác.

Tướng quân và lính canh xuyên qua núi hoang đất chết, đám chó được sơn trang nuôi dưỡng cũng trải rộng núi hoang và lòng sông đóng băng, lấy núi hoang làm trung tâm khuếch tán ra bên ngoài khoảng mười km, tìm kiếm từng tấc một.

Nhưng đều không tìm thấy Túc Bảo.

Người ngoài cũng không khỏi lắc đầu, hành động này của nhà họ Tô đúng là điên rồ, tìm một tháng vẫn không tìm được… Đứa nhóc còn bé như vậy, có lẽ lành ít dữ nhiều.

Lại nói Túc Bảo, thời khắc bị tuyết vùi lấp, bé cũng cảm giác mình bị thứ gì đó bắt lấy mắt cá chân, nhanh chóng kéo về phía sau!

Bé bị treo ngược lên, mũ đã bị rơi vào đúng lúc đó, chỉ nghe thấy một tiếng “rầm” vang lên, bé ngã đến choáng váng đầu óc, ngẩng đầu lại thì thấy mình đã ở bên trong hầm trú ẩn trên núi hoang rồi!

Diêu Linh Nguyệt nằm trên mặt đất, cả người đầy máu, không biết là bị thứ gì cắn, hai bên chân đều cong queo một cách kỳ quặc, giống như bị bẻ gãy.

Cô ấy giãy dụa, vươn tay về phía Túc Bảo.

Uỳnh…

Mặt đất hầm trú ẩn đột nhiên nứt ra, Túc Bảo bất ngờ không kịp đề phòng bị rơi thẳng xuống dưới.

Đồng tử Diêu Linh Nguyệt co rụt lại, lảo đảo đứng lên, tung người nhảy xuống khe nứt!

“Túc Bảo!” Khóe mắt Kỷ Trường như muốn nứt ra, nhào tới nhưng đã không còn thấy bóng dáng Túc Bảo và Diêu Linh Nguyệt đâu nữa rồi.

Dưới lòng đất là núi thây biển máu, từng cái đầu người đang gào thét trong im lặng, tròng mắt trắng bệch liều mạng duỗi tay lên trên, rậm rạp chằng chịt khiến người ta tê cả da đầu.

Cảnh tượng này có chút giống địa ngục…

“Túc Bảo! Chịu đựng!” Kỷ Trường chặt đứt hai nữ quỷ đầu bạc, đối phương lập tức biến thành một nhúm sát khí rồi tiêu tán trong nháy mắt.

“Sư phụ tới ngay đây!”

Nhưng mà hầm trú ẩn đột nhiên sụp đổ, ầm một tiếng lấp kín khe nứt.

Một luồng sát khí âm lãnh xông thẳng lên, Kỷ Trường còn chưa kịp phản ứng, luồng sát khí này đã biến thành lực hút, hai mắt hắn tối sầm lại, bị cuốn vào đó.

“Là âm mạch!…”

Tí tách… tí tách…

Tiếng nước nhỏ vào trong hồ.

Túc Bảo cố hé mí mắt nặng nề, lục tục bò dậy.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1413: C1413: Chương 1413


Chung quanh rất tối, bé nhìn khắp nơi một lượt, yếu ớt gọi một tiếng: “Sư phụ…”

Không ai trả lời.

Túc Bảo cảm thấy hơi lạnh, cúi đầu nhìn một chút, không biết một cái giày và một cái bao tay của mình đã biến mất từ lúc nào, cái chân không có giày kia, ngay cả vớ cũng không biết đã lạc trôi đi đâu nữa.

Mũ cũng rớt, áo lông màu đen trên người thì ướt nhẹp.

Túc Bảo không khỏi run rẩy.

Chân trần giẫm phải vật c ứng, cảm giác rét lạnh, Túc Bảo duỗi tay cầm lên, dí sát vào xem thử…

Là một cái xương ngón tay…

Túc Bảo vội vàng ném đi, dùng cả tay lẫn chân bò lên bờ.

“Hắc… Đốm lửa tinh thần…”

Lòng đất tối om lập tức sáng lên, hai tay Túc Bảo nâng đốm lửa tinh thần sưởi ấm, nhưng đây cũng không phải là lửa dương, bé vẫn cảm thấy rất lạnh. .

“Mợ cả…?” Túc Bảo thử gọi.

Lúc bé ngã xuống, mợ cả cũng nhào tới.

Nhưng cũng không có ai trả lời.

“Sư phụ…” Túc Bảo mếu máo, tủi thân đến rơi nước mắt.

Nhưng bé nhanh chóng lau nước mắt đi, cổ vũ bản thân: “Không khóc không khóc, mình không được khóc!”

Bé không đơn độc một mình…

Ánh mắt Túc Bảo còn chưa kịp thích ứng với bóng tối, bé hoàn toàn không chú ý tới, xung quanh bé đều là ‘người’.

Cả đám lẳng lặng đứng đó, trợn trắng mắt, tất cả đều nhìn chằm chằm về phía bé.

Bé quả thật không đơn độc một mình…

Túc bảo lắc nhẹ hồ lô linh hồn.

Bình thường hồ lô linh hồn đều đóng chặt, chỉ có khi nào bé cần mở ra hoặc là ngẫu nhiên quên đóng lại, hồ lô linh hồn mới mở nắp.

Túc Bảo lắc nhẹ hồ lô linh hồn, đám quỷ đào hoa lập tức chui ra ngoài.

Đám quỷ đào hoa cũng không biết ban nãy xảy ra chuyện gì, vừa ra ngoài đã bối rối.

Xung quanh có rất nhiều “người”.

Quỷ xui xẻo đực mặt nói: “Thật… Thật náo nhiệt!”

Quỷ đào hoa vỗ vào đầu nó một cái: “Tĩnh lặng như vậy, náo nhiệt cái quỷ!”

Quỷ mít ướt mờ mịt nói: “Thì rõ là náo nhiệt cái quỷ* còn gì….”

(*) ý là rất nhiều quỷ nên rất náo nhiệt

Chung quanh từng “người” đứng sừng sững, nếu treo thêm một cái đèn nháy trong quán bar, lại thêm một DJ bốc lửa nữa, nó cũng có thể tưởng tượng ra được cảnh tượng quỷ nhảy nhót.

Quỷ nhu nhược nhìn về phía Túc Bảo đầu tiên, chỉ thấy cả người bé ướt sũng, lạnh đến run rẩy, nhất thời đau lòng không thôi.

Nó theo bản năng ôm Túc Bảo vào trong lòng, phát hiện ở đây nó lại có thể làm được.

Quỷ nhu nhược cố gắng muốn sưởi ấm cho Túc Bảo, đáng tiếc hiện tại nó không hề ấm một chút nào.

Hốc mắt Túc Bảo đỏ lên, dựa vào bả vai của quỷ nhu nhược nghẹn ngào nói: “Anh Phan, sư phụ của em đi đâu mất rồi, mợ cả cũng biến mất, ba với cậu cả, anh nhỏ cũng không biết ở nơi nào…”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1414: C1414: Chương 1414


Vừa rồi bé không nghĩ tới ba, cậu cả và anh nhỏ, là bởi vì lúc ở hầm trú ẩn chỉ có bé, mợ cả và sư phụ.

Nhưng bây giờ nhớ tới, lại cảm thấy cực kỳ khủng hoảng.

Ba và cậu cả, anh nhỏ có làm sao không?

“Ba…”

Túc Bảo òa khóc.

Bọn quỷ đào hoa lập tức vây quanh bé, còn chưa hiểu rõ đầu cua tai nheo thế nào, nhưng thấy Túc Bảo khóc đau lòng như vậy, cũng gấp đến độ không kìm nổi.

Quỷ nhu nhược vỗ lưng Túc Bảo, dịu dàng an ủi: “Ngoan, đừng khóc, anh Phan ở đây.”

Nó nhìn xung quanh, giọng nói trầm thấp dễ nghe, dịu dàng nỉ non: “Ngoan ngoan ngoan, không khóc. Túc Bảo hãy kiên trì thêm một chút nữa. Trước tiên cởi áo khoác ướt ra được không nào?”

Quỷ đào hoa nói: “Đúng đúng, cởi áo khoác ướt ra trước.”

Quỷ mít ướt chỉ cảm thấy trong lòng chua xót, cũng khóc theo luôn: “Nhưng hình như nơi này rất lạnh, cởi áo khoác ra cũng sẽ rất lạnh… Hu hu hu, làm sao bây giờ!”

Quỷ xui xẻo lo lắng nhìn chung quanh, luôn miệng nói: “Đừng khóc! Một ngày khóc mười lần, phiền muốn chết.”

Vừa dứt lời, chợt nghe thấy tiếng cạc cạc cạc cạc.

Âm thanh quen thuộc, là tiếng xương cốt cà vào nhau.

Túc Bảo ngẩn người, nhìn về nơi phát ra tiếng, một mảnh đen kịt, không nhìn thấy cái gì hết.

Đốm lửa tinh thần của bé chỉ dùng được một lần, bé lại ném ra một quả cầu lửa, lúc này bé dùng sức, ném ra thật xa.

Chỉ thấy những nơi quả cầu lửa đi qua, tất cả đều là từng khối “thi thể” câm lặng! .

Sở dĩ nói là thi thể, là bởi vì bọn nó không giống quỷ, quỷ có đặc thù của quỷ.

Những thứ này giống như người chết… nhưng lại không khác gì lúc còn sống, ngoại trừ làn da trắng bệch và cặp mắt trắng dã ra.

Túc Bảo theo bản năng co rụt lại.

Quỷ nhu nhược an ủi: “Đừng sợ, cho dù bọn nó có xông lên, anh trai cũng sẽ không cho bọn họ đụng vào ngươi đâu.”

Túc Bảo lắc đầu: “Ừm, Túc Bảo không sợ…”

Quỷ đào hoa nói: “Cởi áo khoác ra trước đi, mặc dù cũng lạnh, nhưng áo khoác ướt, lát nữa bị đóng băng lại còn lạnh hơn.”

Lúc này Túc Bảo mới chú ý tới, áo khoác của bé đang bắt đầu cứng lại rồi.

Vừa rồi bé rơi xuống vũng nước, cả người ướt sũng.

Quỷ nhu nhược nói: “Cởi hết ra đi, anh trai không nhìn đâu…”

Nó đứng lên, kéo theo quỷ xui xẻo và quỷ hồ đồ đi sang một bên: “Chia nhau ra tìm đi, nơi này nhiều người chết như vậy, kiểu gì cũng sẽ có ít vụn quần áo…”

Có cái nào hay cái đó.

Quỷ hồ đồ nhíu mày nói: “Cho dù có, nhưng nơi này vừa ẩm vừa lạnh, có lẽ cũng chẳng khá hơn chút nào đâu.”

Dừng một chút, nó nói tiếp: “Hái hai cái lá cây đi…”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1415: C1415: Chương 1415


Quỷ nhu nhược trừng mắt liếc nó một cái, nói: “Đi tìm trước đã!”

Ba con quỷ chia nhau ra tìm.

Bên này Túc Bảo cởi áo khoác, tay nhỏ chân nhỏ ôm mình ngồi xổm trên mặt đất.

Nước mắt đọng trên lông mi bé còn chưa khô, bé hít mũi, nói: “Không được nhìn…”

Quỷ đào hoa mắc cười nói: “Được, không nhìn không nhìn! Mọi người đều là nữ, bé ngoan đừng căng thẳng.”

Lúc này lại truyền đến tiếng xương cốt cọ xát.

Túc Bảo cảm thấy rất lạnh, ném quả cầu lửa ra cũng tốn sức, quả cầu lửa yếu ớt chiếu sáng nơi truyền đến âm thanh.

“Cạc cạc cạc…”

“Cạc cạc cạc…”

Âm thanh đó càng lúc càng gần.

Một bóng đen xuất hiện giữa bầy “thi thể” đang im lặng đứng sừng sững, từng bước từng bước đi tới…

Đáy lòng Túc Bảo căng thẳng, bỗng nhiên nhìn thấy khuôn mặt của người nọ, vui mừng nói: “Mợ cả!”

Trên vai Diêu Linh Nguyệt cắm một rễ cây héo rũ, chân của cô ấy bẻ ngoặt với một góc độ không thể tưởng tượng nổi, đã gãy hoàn toàn.

Một cái xương trắng đâm thủng đùi của cô ấy, bàn tay cũng bị xương trắng sắc bén đâm thủng.

Cô ấy kéo lê cái chân, gian nan từng bước một đi tới.

“Mợ cả…!” Túc Bảo vội vàng đứng lên.

Diêu Linh Nguyệt cố gắng ngẩng đầu, trong giây phút nhìn thấy Túc Bảo, đáy mắt cô ấy hiện lên sự vui mừng.

Cô ấy đi nhanh hơn một chút, đẩy đám “thi thể” đang đứng sừng sững bên cạnh qua một bên, nhanh chóng đi đến trước mặt Túc Bảo.

Diêu Tinh Nguyệt ngẩn người nhìn Túc Bảo, chợt dùng sức rút rễ cây khô xuyên thấu bả vai ra, lại nhổ cái xương đang cắm ở trên đùi ra, bởi vì không có cảm giác đau nên chỉ có thể nghe thấy tiếng xương cốt cà vào nhau thôi.

Rút hai thứ này ra xong, Diêu Linh Nguyệt lập tức c ởi quần áo ra, cô ấy cầm lấy quần áo của mình vụng về đắp lên người Túc Bảo.

“Mặc…” Cô ấy nói.

Túc Bảo đang lạnh đến run rẩy chợt cảm thấy ấm áp, cảm giác ấm áp này giống như ngày trước khi bé sắp chết trong đống tuyết, cậu út đã phủ thêm quần áo cho bé vậy.

“Cảm ơn mợ cả…” Mũi Túc Bảo cay cay, ôm lấy cô ấy.

Nhiệt độ cơ thể của Diêu Linh Nguyệt chỉ có mười lăm độ, vào giờ này khắc này lại ấm áp một cách lạ thường.

Cô ấy dùng sức ôm lấy Túc Bảo, lại vụng về quấn chặt áo khoác đang phủ trên người Túc Bảo.

Diêu Linh Nguyệt mím môi, trong mắt hiện lên vẻ tự trách: “Mỏng…”

Cô ấy không cảm nhận được nhiệt độ, cho nên không mặc áo khoác quá dày, chỉ khoác một cái áo lông cừu mỏng manh.

Không giữ ấm được giống như áo lông.

Diêu Linh Nguyệt lập tức muốn cởi thêm quần áo trên người mình ra, nếu không phải ban nãy cô ấy vừa mới lội nước nên ống quần bị ướt, cô ấy còn định cởi cả quần ra cho Túc Bảo mặc.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1416: C1416: Chương 1416


Túc Bảo vội vàng ngăn cô ấy lại.

“Không cần đâu mợ!”

Mợ cả chỉ mặc mỗi áo lót ở bên trong, nếu cởi ra nữa…

Quỷ đào hoa ngồi xổm xuống, kéo đai lưng trên áo khoác lông cừu xuống, giúp Túc Bảo sửa sang lại quần áo, sau đó lại dùng đai lưng buộc chặt.

Giống như một cô bé đang mặc đồ cổ trang vậy.

Ống tay áo còn rất dài, tay Túc Bảo rụt ở bên trong, quỷ đào hoa ép chặt quần áo rộng thùng thình, bảo đảm quần áo dán sát vào người Túc Bảo… Như vậy sẽ ấm hơn một chút.

“Mợ cả, ban nãy mợ rơi xuống chỗ nào vậy, con không tìm thấy mợ.” Có người đi cùng, Túc Bảo từ từ bình định lại.

Diêu Tinh Nguyệt chỉ vào bên kia, khóe môi mấp máy, cố hết sức nói: “Thụ… Phủ…”

“Thụ phủ?” Quỷ đào hoa kỳ quái nói: “Thứ gì vậy?”

Quỷ mít ướt nói: “Cùng qua đó xem thử.”

Túc Bảo nhìn chằm chằm một bên khác, đáy lòng bồn chồn.

Không biết vì sao, hình như bé nghe thấy có tiếng người đang gọi bé…

Quỷ đào hoa hô to một tiếng, gọi quỷ nhu nhược quỷ xui xẻo và quỷ hồ đồ trở về, quỷ nhu nhược thấy Túc Bảo có quần áo để mặc rồi thì mới thấy yên tâm hơn chút.

Nó nhìn cái áo khoác bị ném trên mặt đất của Túc Bảo, muốn nhặt lên treo trên “thi thể” để phơi khô, nhưng không đụng vào được.

Lúc Túc Bảo mặc áo khoác, bọn nó có thể chạm vào, nhưng một khi cái áo khoác này không còn ở trên người Túc Bảo nữa, bọn nó sẽ không thể chạm vào được.

“Đi thôi!” Quỷ đào hoa nói.

Diêu Linh Nguyệt nhấc Túc Bảo lên.

Bởi vì chưa bế ai bao giờ, chân tay cô ấy luống cuống không tìm thấy tư thế chính xác, Túc Bảo bị treo ngược rồi lại bị xoay tròn, vất vả lắm mới bế được.

Quỷ nhu nhược lập tức nói: “Để ta!”

Diêu Linh Nguyệt ôm chặt Túc Bảo, không chịu buông tay.

Cô ấy liếc mắt nhìn quỷ nhu nhược, thốt ra hai chữ: “Ngươi… lạnh.”

Quỷ nhu nhược nhìn thấy một tia đắc ý ở trong mắt Diêu Linh Nguyệt, nó nhất thời im lặng.

Nhưng Diêu Linh Nguyệt quả thật ấm hơn bọn nó, bọn nó không có nhiệt độ, Diêu Linh Nguyệt còn có 15 độ.

“Thôi bỏ đi… Đi thôi!” Nó ép chặt quần áo cho Túc Bảo, gắt gao đi theo phía sau.

Đi thẳng một đường xuyên qua vô số “thi thể”

“Nơi này rốt cuộc là nơi nào vậy…” Quỷ mít ướt nhìn mà thấy sợ, khóc ròng nói: “Thật đáng sợ.”

Quỷ xui xẻo: “Này này, bây giờ ngươi đang là một con quỷ đấy, còn sợ gì nữa?”

Quỷ mít ướt: “Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc tôi sợ đến muốn khóc.”

Bầy quỷ: “…”

Túc Bảo ghé vào vai Diêu Linh Nguyệt, nhìn chằm chằm “thi thể”gần nhất.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1417: C1417: Chương 1417


Những thi thể này trông khá giống mợ cả, đều cứng đờ thẳng tắp, khi bọn họ đi qua, con ngươi của bọn nó sẽ động đậy một chút.

Dưới lòng đất tối tăm, nơi âm u rét lạnh, thình lình bị bọn nó theo dõi, người sống cũng sẽ bị hù chết.

“Đến rồi!” Quỷ đào hoa nói, giọng nói dao động.

Túc Bảo quay đầu, cũng ngây dại.

“Điện… Diêm… Vương?” Bé vẫn chưa biết hết mặt chữ, nhưng ba chữ này lại nhận ra.

Anh Tử Tích nói anh ấy từng ghé qua điện diêm vương một chuyến, nên đã sao chép lại ba chữ điện diêm vương mà mình đã nhìn thấy, chữ phồn thể, hình dạng giống như ba chữ trước mắt này, Túc Bảo không thể nhớ được toàn bộ, chỉ nhận ra được mặt chữ, cho nên đã đọc ra khỏi miệng.

“Điện diêm vương?” Quỷ xui xẻo đực mặt: “Không thể nào… điện diêm vương trông như vậy sao?”

Chỉ thấy bốn phía vắng ngắt, bên này đỡ hơn bên kia một chút, vừa rồi bên kia tối mù tối mịt, nơi này lại có thể tạm thời nhìn thấy được…

Không biết nguồn sáng từ đâu ra.

Túc Bảo trừng to mắt, diêm vương đúng là không phân phải trái trắng đen thiện ác!

Bé còn chưa chuẩn bị xong nữa, đối phương đã lôi bé xuống rồi ư?

“Đúng là cái đồ không biết xấu hổ!” Túc Bảo tức giận nói.

Quỷ nhu nhược vội vàng hỏi: “Làm sao vậy?”

Túc Bảo thuật lại lời mà sư phụ đã nói lúc trước.

Nếu không tiễn mợ cả đi, diêm vương sẽ lấy mạng của bé.

Quỷ đào hoa nói: “Cho nên… bây giờ chúng ta đang ở địa phủ?”

Quỷ hồ đồ nói: “Không phải chứ… diêm vương keo kiệt như vậy, so đo với một đứa trẻ luôn hả?”

Quỷ nhu nhược nhìn bốn phía: “Không giống địa phủ, ta cảm giác chúng ta vẫn đang ở nhân gian.”

Trên đỉnh đầu mơ hồ có tiềng uỳnh uỳnh.

Điện diêm vương nằm bên dưới một gốc cây cổ thụ khổng lồ, rễ cây khổng lồ giống như một gốc cây treo ngược, gắt gao quấn lấy điện diêm vương, giống như đang nắm nó trong lòng bàn tay.

Các rễ cây héo rũ khác trải dài về bốn phía, có nhánh xuyên thấu vách đá, có nhánh xuyên thấu những “thi thể” câm lặng đứng sừng sững kia…

Bốn phía là một mảnh nước đọng đen kịt, môn đình phía trước điện diêm vương nửa chìm trong nước.

Vừa rồi lúc Diêu Linh Nguyệt rơi xuống bị rễ cây cắ m vào bả vai, treo ở trên đỉnh, cho nên mới không bị nước nhấn chìm.

Túc Bảo lại cảm thấy hình như có người đang gọi bé, cảm giác rất kỳ quái.

“Đi vào không?” Quỷ hồ đồ do dự, nhìn về phía Túc Bảo.

Quỷ đào hoa nói: “Nơi này là nơi nào chúng ta cũng không biết, hình như cũng chỉ có thể đi vào xem thử.”

Quỷ nhu nhược nói: “Vừa rồi ta đã tìm một vòng, bay qua hai dặm, đều là thi thể.”

Quỷ xui xẻo gật đầu: “Bên ta cũng vậy.”

Nếu như nơi này thật sự là địa ngục, vậy những “thi thể” này cũng không phải là thi thể, hẳn là linh hồn của người chết đã bị giam cầm ở đây, chẳng qua không biết tại sao lại trở nên kỳ quái như vậy.

Nhiều linh hồn như thế, không biết rốt cuộc có phần cuối không nữa? Mà ở cuối cùng là cái gì, không ai có thể xác định.

Túc Bảo ôm cổ Diêu Linh Nguyệt, nói: “Vào xem một chút đi.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1418: C1418: Chương 1418


Bé muốn đi tìm hôn quân kia.

Đánh nhau với đối phương!

Nếu nơi này thật sự là địa phủ, vậy có nghĩa là bé đã chết…

Nhưng bé không muốn chết!

Nếu bé chết, bà ngoại nhất định sẽ khóc rất đau lòng, bé không nỡ rời xa bà ngoại, không nỡ rời xa các cậu, không nỡ rời xa ba và các anh các chị, còn có Canh Gác, Tướng Quân, Tiểu Ngũ, Huyền Linh, ông nội rùa…

“Anh Tử Tích đi một vòng cũng có thể trở về, chắc chắn em cũng có thể trở về.” Túc Bảo nắm chặt nắm tay nhỏ: “Chúng ta đi vào, đánh hôn quân một trận, sau đó bỏ chạy.”

Quỷ nhu nhược: “Ờm…”

Xác định đánh diêm vương một trận xong, còn có thể chạy trốn được hả?

Diêu Linh Nguyệt nghe lời Túc Bảo, thấy Túc Bảo nói muốn đi vào, cô ấy không chút nghĩ ngợi cất bước, khập khiễng đi vào trong.

Tuy rằng chân bị gãy nhưng không ảnh hưởng đến bước đi của cô ấy, người bình thường bị gãy chân không thể đứng thẳng được là bởi vì đau, cô ấy không đau, chỉ cần có một điểm tựa là cô ấy có thể đi tiếp.

Rất nhanh đã đến trước cửa điện diêm vương.

Đứng trước cửa, Túc Bảo ngửa đầu nhìn bảng hiệu trên đỉnh đầu, cổ mỏi nhừ.

Vừa rồi đứng ở ngoài môn đình nhìn thì bé không cảm thấy điện diêm vương cao đến thế, hiện tại mới cảm thấy cực kỳ cao lớn.

Bé nhớ lại lời anh Tử Tích nói, đến trước cửa điện diêm vương thì nhảy vào trong…

Túc Bảo nhìn cửa lớn đóng chặt, khó hiểu, hình như không giống lắm!

Bé đẩy cửa, nhưng lại không đẩy được.

Túc Bảo đập đập cửa, ho thật to: “Mau mở cửa, có bản lĩnh bắt tui xuống, có bản lĩnh thì ông mở cửa đi!”

Khóe miệng của đám quỷ giật giật.

Chuyện này, chuyện này, chuyện này…

Đây là đang khiêu chiến với diêm vương gia hả?

Không hổ là cục cưng của bọn họ!

“Mợ cả, thả con xuống.” Túc Bảo rời khỏi vòng tay của Diêu Linh Nguyệt, đi lên dùng sức đẩy ra.

“Hây dô!” Túc Bảo dùng toàn bộ sức lực, sợi dây đỏ trên tay phát ra một vầng ánh sáng chói lọi!

Chỉ nghe kẽo kẹt một tiếng…

Cửa lớn điện diêm vương, bị đẩy ra!

Một cơn gió mạnh thổi ra từ bên trong.

Trong giây phút cửa lớn bị mở ra, tiếng cười bén nhọn lại vang lên: “Khà khà khà…”

Kẽo kẹt kẽo kẹt…

Xuất hiện cùng với tiếng cười, còn có tiếng thứ gì đó vặn vẹo, mấy người Túc Bảo quay đầu lại nhìn, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

Đám “thi thể” ban nãy còn đứng sừng sững bất động, giờ này khắc này đều vặn ngược cổ, có cái xoay 90 độ, có cái xoay 360 độ, cơ thể không nhúc nhích nhưng đầu lại xoay một vòng.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1419: C1419: Chương 1419


Phương hướng của bọn nó rất thống nhất, tất cả đều nhìn về phía điện diêm vương!

Tiếng kẽo cà kẽo kẹt càng ngày càng nhiều lên, lúc đầu những thi thể này chỉ cử động phần cổ, hiện tại cả tay với chân cũng dần dần sống lại.

Giống như điện diêm vương là nơi đã trấn áp bọn chúng, một khi mở ra, tất cả những thứ này đều sẽ “sống” lại!

“Hì hì hì…” Tiếng cười hì hì của người phụ nữa truyền đến từ bốn phương tám hướng.

Quỷ đào hoa chửi tục một tiếng: “Ta cứ tưởng cảnh này chỉ có thể xuất hiện trong phim thôi… Không ngờ ta lại có ngày được chứng kiến, ta chỉ muốn hỏi… Cười như vậy không mệt sao?”

Vừa dứt lời, một đám nữ quỷ đầu bạc xuất hiện.

Sắc mặt bọn chúng u ám, lạnh lùng nhìn chằm chằm Túc Bảo. .

“Giết…!”

Trong nháy mắt, bọn chúng nhào tới.

Mục tiêu rất rõ ràng, chính là gi ết chết Túc Bảo!

Quỷ đào hoa và quỷ nhu nhược lên trước, bắt đầu chém giết với nữ quỷ đầu bạc.

Nhưng nữ quỷ đầu bạc thuộc về tướng quỷ, so với ác quỷ còn lợi hại hơn, hơn nữa nó còn từng là thuộc hạ của diêm vương.

Quỷ đào hoa chúng nó sao có thể là đối thủ của nó được, chỉ mới đối mặt mà đầu quỷ đào hoa đã bị giật ra, quỷ nhu nhược cũng bị xé làm đôi, nó ngã xuống đất giãy dụa.

Đột nhiên một tiếng “Bát thập!” vang lên.

Túc Bảo nắm lấy đại chùy tử kim, đập mạnh vào người nữ quỷ đầu bạc.

Nữ quỷ đầu bạc lập tức hóa thành một cỗ sát khí, tiêu tán không dấu vết.

Quỷ xui xẻo kêu to cmn cmn, vừa nhắm mắt vừa xông lên.

Quỷ mít ướt thì thút thít khóc, không ngờ mình vừa được hợp nhất đã phải lập tức ra chiến trường, số nó sao lại khổ như vậy chứ…

Nó vừa khóc vừa lao lên, ý định dùng tiếng khóc làm ảnh hưởng nữ quỷ đầu bạc, đáng tiếc còn chưa kịp dùng đã bị chặn lại.

Quỷ hồ đồ co cẳng chạy: “Đánh không lại! Ta sang bên cạnh đánh…”

Bên cạnh chính là “người chết” bắt đầu vùng dậy.

Dì xấu xí và nữ quỷ áo cưới cũng ra, mấy tiểu quỷ vẻ mặt ngơ ngác sợ hãi.

Dưới tình huống nghiền ép mạnh mẽ thế này, chúng nó ra ngoài chính là vật hi sinh, cũng chỉ có thể đi theo quỷ hồ đồ ngăn cản những “thi thể” bắt đầu động đậy kia.

Người có sức chiến đấu duy nhất chính là Diêu Lâm Nguyệt.

Dường như cô ấy đã từng đánh qua với nữ quỷ đầu bạc, sau khi lao đến cô ấy quen thuộc cắn cổ nữ quỷ đầu bạc, giật đầu đối phương xuống.

Túc Bảo hơ cây đại chùy tử kim, cô bé chưa từng chiến đấu thế này bao giờ, cho nên không có kế hoạch gì, đại chùy tử kim vung vẩy lung tung, có thể đánh con quỷ nào thì đánh con quỷ đó.

Bùa chú của cô bé đều ở trong balo nhỏ, sau khi cô bé rơi xuống đây đã không mang theo gì cả, tay chân luống cuống. Có rất nhiều nữ quỷ đầu bạc, ít nhất có mười một mười hai con, bên phía Túc Bảo có thể thật sự chiến đấu chỉ có cô bé và Diêu Linh Nguyệt.

Hai người đối đầu với mười một mười hai con quỷ rất dễ để lộ sơ hở, lúc Túc Bảo vung đại chùy lên nện một con quỷ thì một con khác ngắm chuẩn xác đến bên phía cô bé không phòng bị mà lao lên cắn.

Nữ quỷ đầu bạc cắn lên tray Túc Bảo một cái, một vết thương lớn xuất hiện trên tay cô bé, da thịt cũng bị tróc một mảng lớn.
 
Back
Top Dưới