Ngôn Tình Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1380: C1380: Chương 1380


Tô Nhất Trần đưa tay ra, cô ta đặt chiếc đồng hồ vào tay anh.

Tô Nhất Trần kiểm tra, đưa cho Khúc Hưởng nói: “Gửi đi bảo dưỡng, làm sạch và khử trùng.”

Khúc Hưởng nhanh chóng nhận lấy, thế này cũng được hả? Mọi người nhìn màn đòi lại đồng hồ ban nãy mà ngơ cả người!

Tô Nhất Trần lấy lá bùa xuống, đúng như lời Túc Bảo nói, lá bùa sau khi được lấy ra sẽ tự động hóa thành tro.

Anh lấy khăn lau khử trùng từ trong túi ra, lau tay rồi bước ra ngoài.

Diêu Thi Duyệt ngơ ngác đứng đó, cô ta vẫn chưa hoàn hồn cho đến khi được y tá đưa về phòng bệnh, còn Tô Nhất Trần đã gần đến cửa bệnh viện.

“Không… đừng rời đi!” Diêu Thi Duyệt phát điên: “Đừng bỏ rơi em mà, em đã sinh ra hai đứa con trai cho nhà họ Tô, không có công lao cũng có khổ lao mà anh ơi!”

Y tá thấy thế liền trực tiếp tiêm thuốc.

Cô y tá lắc đầu, thầm nghĩ bệnh nhân này càng ngày càng nặng bệnh, ngay cả uống thuốc cũng không có tác dụng, xem ra cả đời đều như thế này rồi…

Ở lối vào bệnh viện.

Bác sĩ vẫn như đang nằm mơ, chần chừ không dám mở miệng, cuối cùng nhịn không được hỏi: “Tô tiên sinh, lá bùa anh vừa dán ban nãy thực ra là gì thế?”

Tô Nhất Trần nói: “Phương pháp trẻ con nhà tôi dạy tôi đó mà, hãy sử dụng tư duy của chính người bệnh tâm thần để giải quyết vấn đề khi nói chuyện với họ.”

Bác sĩ bừng tỉnh ngộ, nói trắng ra thì chính Tô tổng đã lừa Diêu Thi Duyệt?

Nếu người bị gạt ban nãy là đại lão chuyên luyện kim đan ở phòng bên cạnh thì bác sĩ không có gì phải nghi ngờ, nhưng Diêu Thi Duyệt không hề có ảo tưởng về việc tu tiên mà nhỉ?

“Vậy…làm sao lá bùa đó lại cháy được?”

Tô Nhất Trần xoay cổ tay, đầu ngón tay xuất hiện một chiếc bật lửa nhỏ, chỉ cần chạm nhẹ, ngọn lửa xanh lạnh lẽo lập tức xuất hiện.

Bác sĩ: “……”

Bác sĩ hiểu rồi, bảo sao ông ta cứ thấy thật kỳ diệu!

Hóa ra ông ta đứng ở vị trí khác nên không thể nhìn thấy toàn bộ cảnh ban nãy.

“Tô tiên sinh, anh về nhé.” Bác sĩ mỉm cười nói: “Nếu cần gì, bất cứ lúc nào cũng có thể liên lạc với chúng tôi. Chúng tôi sẽ chăm sóc tốt cho cô Diêu.”

Tô Nhất Trần liếc bác sĩ một cái, lạnh lùng nói: “Không cần chăm sóc tốt cho cô ta.”

Sau đó, anh lên xe và rời đi.

Bác sĩ đứng đó suy nghĩ rất lâu mới vỡ lẽ.

Nhà họ Tô trả liền một lần số tiền viện phí của một trăm năm, các bác sĩ còn tưởng Diêu Thi Duyệt rất quan trọng.

Tuy cô ta không phải Tô phu nhân chân chính, nhưng các bác sĩ đoán cô ta là bạn bè thân thiết của nhà họ Tô.

Tỷ như, Diêu Thi Duyệt yêu thầm Tô tổng tới mức mắc chứng hoang tưởng, nhà họ Tô tốt bụng cảm thấy áy náy nên chi tiền viện phí một trăm năm cho cô ta!

Hóa ra cô ta chẳng là gì cả!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1381: C1381: Chương 1381


Bác sĩ thở phào, cuộc sống của Diêu Thi Duyệt sẽ không dễ dàng như trước nữa…

Tô Nhất Trần trở lại tập đoàn Tô Thị, Khúc Hưởng cũng lấy lại chiếc đồng hồ vào buổi trưa.

Khúc Hưởng ôm chiếc túi vội vã đi đến thang máy, nhưng lúc này, một cô gái vô tình va phải anh ấy, chiếc túi trên tay anh ấy bị hất văng ra ngoài.

Chiếc đồng hồ rơi ra khỏi hộp và lăn đi nửa mét.

Lòng Khúc Hưởng lập tức lạnh đi.

Anh ấy vội vàng chạy đến cầm chiếc đồng hồ lên kiểm tra thì thấy mép mặt đồng hồ có một vết xước.

Xong đời rồi!

Cô gái chạy tới, hoảng sợ xin lỗi: “Trợ lý Khúc, tôi xin lỗi! Tôi không cố ý…”

“Cô sao thế hả?” Khúc Hưởng tức giận nói: “Đi đường không nhìn đường hả, không thấy phía trước có người sao?”

Tâm tình Khúc Hưởng thực sự rất tệ, sắc mặt anh ấy cũng rất xấu, lời nói không khách khí chút nào.

Cô gái bật khóc.

“Tôi thực sự không nhìn thấy…” Cô ấy thút thít nói: “Sau giờ làm việc tôi vẫn chưa ăn, đói quá, nhưng vẫn còn rất nhiều tài liệu chưa in nên tôi vội đi in…”

“Huhuuuuuuuu. Tôi nên làm gì bây giờ? Chi phí là bao nhiêu? Tôi có thể trả được không?…”

Khúc Hưởng khó chịu, nhưng còn có thể làm sao được, nhân viên vô tình đụng phải anh ấy, lẽ nào dứt khoát đuổi việc nhân viên ư?

Yêu cầu cô ấy bồi thường sao? Nhìn thôi cũng biết cô ấy đền không nổi!

Khúc Hưởng thực sự tức giận.

Nhìn thấy khuôn mặt u ám của Khúc Hưởng, cô gái càng khóc to hơn: “Tôi thực sự không cố ý… Trợ lý Khúc, giá bao nhiêu, tôi sẽ đền anh, hu hu hu, tôi sẽ mua một cái mới đền cho anh nha.”

Nước mắt cô gái rơi lã chã như thể Khúc Hưởng đã làm gì có lỗi với cô ấy.

Khúc Hưởng không nói nên lời: “Cô đền không nổi đâu!”

Cô gái túm lấy tay áo Khúc Hưởng, nghẹn ngào nức nở nói: “Là do tôi phạm lỗi, bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ đền anh.”

Khúc Hưởng cau mày, giật tay áo ra.

“Chiếc đồng hồ này của Tô tổng. Nó có giá 100 triệu tệ. Cô lấy gì mà đền?”

Cô gái sửng sốt, sau đó càng khóc to hơn: “Sao lại như thế này… Tôi phải làm sao đây? Tôi nên làm gì bây giờ?”

Nghe tiếng khóc của cô gái, Khúc Hưởng thấy phiền muốn chết, dường như cô ấy không biết làm gì ngoài việc khóc.

Thôi cứ xem như mình gặp xui xẻo đi, Khúc Hưởng gói lại chiếc đồng hồ rồi chuẩn bị đi thưa chuyện với ông chủ, sau đó mới lấy đồng hồ đi sửa.

Vết xước như thế này có thể sửa được nhưng cuối cùng chiếc đồng hồ sẽ không hoàn hảo nữa.

Không ngờ cô gái lại nắm lấy tay Khúc Hưởng nói: “Trợ lý Khúc, đưa tôi đến gặp Tô tổng. Tôi sẽ đích thân xin lỗi anh ấy.”

Vừa lau nước mắt, cô ấy vừa đau khổ nói: “Dù Tô tổng yêu cầu bồi thường thế nào thì tôi cũng chịu, hu hu hu hu….”

Khúc Hưởng: “…”

Anh ấy thầm nghĩ dù cô có muốn bồi thường thì Tô tổng cũng không cần!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1382: C1382: Chương 1382


Trên đời này đúng là yêu ma quỷ quái gì cũng có…

Khúc Hưởng đi thẳng vào thang máy rồi rời đi.

Cô gái ngã ngồi xuống đất, hồi lâu mới đứng dậy, vừa khóc vừa nhặt tài liệu.

Tại sao cô ấy lại xui xẻo như vậy?

Cô ấy chưa được ăn, đám đồng nghiệp kia bắt nạt cô ấy, bắt cô ấy đi in ấn.

Thế nên cô ấy mới va phải trợ lý Khúc.

Cô gái kìm nước mắt và nhặt tài liệu.

Khi bước vào cửa, cô ấy nhìn thấy một tiền bối ngồi ở bàn gần nhất đang làm kế hoạch, cà phê trên bàn đã cạn đáy cốc.

Cô ấy vội vàng nói: “Chị Tĩnh, em rót cho chị một cốc cà phê nha? Cà phê của chị hết rồi.”

Chị Tĩnh đang mải nói chuyện nên không để ý, không ngẩng đầu lên mà nói: “Phiền em rồi!”

Cô gái lập tức lấy tài liệu đưa cho một nữ nhân viên khác: “Chị Thư, đây là tài liệu ch cần, lần sau chị muốn in gì cứ bảo em nha!”

Vừa dứt lời, tay cô gái vô tình làm đổ cốc nước.

Ly nước đổ lên bàn phím laptop của chị Thư, màn hình nhấp nháy rồi chuyển sang màu đen!

Chị Thư lập tức tức giận: “Em sao vậy? Sao luôn bất cẩn như vậy!”

Cô gái sửng sốt, nước mắt giàn giụa: “Thật xin lỗi! chị Thư, em không cố ý, bây giờ phải làm sao đây…”

Chị Thư vừa ‘cứu’ máy tính, vừa tức giận nói: “Làm sao đây làm sao đây, ngoài việc khóc lóc và hỏi phải làm sao đây thì em biết làm gì nữa hả?”

Ngô Tư Cần – Cô gái thích khóc nhè – càng bối rối hơn, cô ấy đứng chôn chân tại chỗ không biết phải làm gì, chỉ có thể liên tục xin lỗi.

Sao họ có thể trách cô ấy được, nếu họ không sai cô ấy in tài liệu, cô ấy đã không mang chúng qua rồi làm đổ ly nước.

Ngô Tư Cần cảm thấy vô cùng oan ức nhưng không nói gì.

“Sao còn đứng ở đây? Mau đi đi! Hễ gặp em là chị lại xui xẻo!” Chị Thư khó chịu đuổi người.

Ngô Tư Cần kìm nước mắt, đưa tài liệu cho người khác rồi đi phục vụ cà phê cho chị Tĩnh.

Cô ấy trốn trong phòng trà và khóc rất lâu trước khi đi ra với ly cà phê.

Khi đặt nó xuống, cô ấy vô tình làm đổ cà phê lên quần áo của chị Tĩnh.

“A… em làm gì vậy!” Chị Tĩnh cũng khó chịu.

Ngô Tư Cần lại bắt đầu rơi lệ.

Cô ấy thật ngu ngốc và không thể làm tốt bất cứ điều gì!

“Thật xin lỗi!” Đôi mắt cô ấy đỏ hoe: “Em không cố ý…”

Chị Tĩnh đau lòng nói: “Đây là chiếc váy chị vừa mua. Nó là phiên bản giới hạn và có giá 10 ngàn tệ một chiếc!”

Ngô Tư Cần bàng hoàng, nhớ tới chiếc đồng hồ trị giá 100 triệu nhân dân tệ của Tô tổng vừa bị hỏng và giờ đây cô ấy lại làm bẩn bộ quần áo trị giá 10 ngàn tệ của người khác, cô ấy không thể cầm được nước mắt.

“Em… em phải làm gì đây?” Cô ấy nức nở: “Em chỉ là thực tập sinh, em không có tiền để đền…”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1383: C1383: Chương 1383


Chị Tĩnh rất tức giận, chỉ có thể xem như mình xui xẻo, lẩm bẩm: “Em thật ngu ngốc, sao ban đầu em lại được tuyển dụng thế nhỉ?”

Có người ở bên thì thầm: “Khi nghe tin cô ấy không được tuyển dụng, cô ấy đã bật khóc ngay tại phòng phỏng vấn… Các nhân viên cảm thấy như phạm phải tội gì ghê gớm lắm nên họ cho cô ấy thi lại. Không ngờ cô ấy tiếp tục trượt kỳ thi nên càng khóc to hơn và không chịu rời khỏi cửa. Không còn cách nào khác, HR đã cho cô ấy một suất làm thực tập sinh”.

Lúc đó, các nhân viên cũ đều nghĩ Ngô Tư Cần là một sinh viên mới ra trường, chưa va chạm với xã hội nên mới khóc nức nở đến thế, bên HR không đành lòng nhìn thêm nên quyết định cho Ngô Tư Cần một cơ hội.

Không ngờ sau khi vào tập đoàn, ngày nào Ngô Tư Cần cũng khóc một hai lần, sự đồng tình thương cảm của đồng nghiệp đã biến thành mất kiên nhẫn.

Khi mọi người ăn uống xong xuôi và nghỉ ngơi thì Ngô Tư Cần mới có thời gian ngồi xuống ăn trưa, nước mắt cô ấy lại chan cơm!!

Cô ấy thầm nghĩ: Mình đã làm việc chăm chỉ như vậy, tại sao họ vẫn hung dữ với mình.

Còn có chiếc đồng hồ của Tô tổng nữa…

Không, cô ấy làm hỏng đồng hồ của Tô tổng, cô ấy phải đích thân xin lỗi anh…

Có một ác quỷ đang treo lơ lửng trên đầu Ngô Tư Cần – Chính là quỷ mít ướt!

Quỷ mít ướt cũng thút thít: “Làm sao bây giờ! Vất vả lắm mới tìm được ký chủ, nào ngờ ký chủ lại làm việc cho nhà họ Tô?”

Quỷ mít ướt muốn chạy, nhưng lại không thể chạy được, hôm qua bị giữ chân ở ngọn núi hoang vu mấy tiếng đồng hồ, nó yếu tới mức sắp hồn bay phách tán rồi!

Nếu lúc này nó rời khỏi ký chủ và không tìm được ký chủ tiếp theo thì nó sẽ thực sự tan biến.

Quỷ mít ướt chỉ có thể cầu nguyện từ tận đáy lòng rằng ký chủ của nó sẽ bị đuổi việc!

Tuy nhiên, văn hóa doanh nghiệp của Tô Thị khá bao dung và đối xử rất tốt với nhân viên, có lẽ nguyện vọng của quỷ mít ướt còn lâu mới thành hiện thực.

“Sẽ ổn thôi… Ký chủ của mình sẽ không thể lên văn phòng của Tô Nhất Trần đâu. Cho dù lên được, Tô Nhất Trần cũng không thể nhìn thấy mình…” Quỷ mít ướt an ủi bản thân.

Bây giờ nó đang ở công ty của nhà họ Tô, không phải ở trang viên nhà họ Tô.

Túc Bảo và người đàn ông mặc áo choàng trắng chắc chắn sẽ không vô cớ đến Tô Thị đâu.

Dù có đến cũng chưa chắc đụng nhau!

Nghĩ tới đây, quỷ mít ướt cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút.

Vừa nghĩ vậy, nó đã nhìn thấy vài bóng người quen thuộc từ ngoài cửa bước vào.

Dẫn đầu là một bà cụ ăn mặc trang nghiêm, sang trọng, theo sau là hai đứa trẻ.

Theo sau cậu bé còn có một người phụ nữ với khuôn mặt tái nhợt, phía sau người phụ nữ là một ‘người’ đàn ông mặc áo choàng trắng.

Cô bé chạy phía trước, mặc áo khoác màu hồng và đội chiếc mũ nhỏ màu đỏ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé đỏ bừng, đôi mắt đầy sức sống.

Đó thực sự là một cảnh tượng’người gặp người yêu hoa gặp hoa nở, xe gặp xe nổ lốp’ ai trông thấy cũng không khỏi ngoái lại nhìn.

Nhưng, quỷ mít ướt lại tái mặt!

Không đời nào?

Nó hoa mắt hả?
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1384: C1384: Chương 1384


Vừa dứt lời đã xuất hiện ư… Đùa nó à?!

Một cô bé ai gặp cũng yêu thích bỗng xuất hiện ở công ty, hơn nữa, người đưa bé đến lại là mẹ của Tô tổng, các nhân viên đều háo hức chen tới, dù không dám chào hỏi cũng cố gắng nở nụ cười và vẫy tay.

Ngoại trừ Ngô Tư Cần, cô ấy bỗng có một ý nghĩ cực kỳ khó hiểu: Nhanh chóng bỏ chạy thôi!

Đầu cô ấy choáng váng…

Nhưng tại sao lại phải chạy?

Đó là mẹ của Tô tổng, cô ấy đã làm vỡ đồng hồ của Tô tổng, Tô tổng có thể sẽ tức giận, nhưng mẹ của anh đã già rồi thì chắc sẽ dễ nói chuyện hơn chứ nhỉ?

Nếu cô ấy lên xin lỗi, bà cụ Tô sẽ tha thứ cho cô ấy, Tô tổng sẽ không giận nữa.

Ngô Tư Cần muốn đi tới, nhưng vừa nhấc chân lên đã bỏ chạy về phía sau.

Túc Bảo kêu lên: “Dì kia là ai?”

Bà cụ Tô nghe vậy nhìn về phía Ngô Tư Cần.

Bao nhiêu nhân viên đứng đây mà bé con của bà chỉ liếc mắt một cái đã ‘nhìn trúng’ cô gái kia!

Chắc chắn có vấn đề rồi!

Bà cụ Tô nhìn cô lễ tân đang dẫn đường: “Người đó là ai?”

Cô lễ tân cung kính trả lời: “Là thực tập sinh mới của bộ phận dịch vụ khách hàng, tên là Ngô Tư Cần.”

Bà cụ Tô gật đầu: “Mời cô ấy qua đây.”

Cô lễ tân hồ nghi, Ngô Tư Cần từng gặp bà cụ Tô à? Tại sao bà cụ chỉ liếc nhìn một cái đã muốn gọi cô ấy lại?

Danh tiếng vụng về và chỉ biết khóc sau khi gây họa của Ngô Tư Cần đã lan truyền khắp các bộ phận, mọi người đều nghĩ rằng cô ấy đã khóc để vào tập đoàn, nhưng bây giờ có vẻ như không phải vậy?

Nhân viên lễ tân bước tới chỗ Ngô Tư Cần với vẻ nghi ngờ.

Tầng trên cùng.

Tô Nhất Trần sa sầm mặt nói: “Ngày mai tôi đưa cho anh đi sửa tiếp, ra ngoài đi!”

Khúc Hưởng thấy ông chủ không vui nhưng cũng không nổi trận lôi đình.

Có vẻ như sau khi tiểu tiểu thư đến nhà họ Tô, tính tình của ông chủ ngày càng tốt hơn.

“Rõ.” Khúc Hưởng vội vàng đi ra ngoài, sợ một giây sau Tô tổng lại trở mặt.

Nhưng anh ấy vừa đi ra đã nhận được cuộc gọi nói rằng Bà cụ Tô và Tô phu nhân đều ở đây.

Anh ấy lập tức quay lại phòng làm việc của tổng giám đốc và nói: “Tô tổng, Bà cụ Tô đến rồi.”

Tô Nhất Trần ngẩng đầu lên: “Xuống đón bà cụ đi.”

Khúc Hưởng nói thêm: “Tô phu nhân cũng ở đây.”

Tô Nhất Trần hồi lâu mới hiểu Tô phu nhân mà Khúc Hưởng nói đến chính là Diêu Linh Nguyệt, anh chỉ gật đầu nói: “Lần sau nhớ nói trọng điểm.” .

||||| Truyện đề cử: Hổ Tế |||||

Khúc Hưởng toan đi ra ngoài, sau đó anh ấy nói thêm: “Tiểu thư Túc Bảo cũng ở đây.”

Tô Nhất Trần đứng dậy, lạnh lùng liếc nhìn trợ lý một cái, “Lần sau nhớ nói những điểm mấu chốt nhé.”

Nói xong, anh đeo đồng hồ vào tay rồi bước ra ngoài với đôi chân dài.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1385: C1385: Chương 1385


Khúc Hưởng: “…”

Anh ấy cho rằng trọng điểm là Bà cụ Tô.

Dù sao đó cũng là mẹ ruột mà!

Chậc chậc, Tô tổng đúng là cuồng cháu gái – dù tiểu thư Túc Bảo không phải là con gái của Tô tổng nhưng cô bé thực sự còn thân thiết hơn con gái của anh.

Tầng dưới.

Quỷ mít ướt dùng hết sức lực để khống chế Ngô Tư Cần trốn thoát, nó thở phào nhẹ nhõm: May quá may quá, chạy được rồi!

Linh hồn của nó ngày càng yếu đi, nó nằm trên đầu Ngô Tư Cần m*t mạnh.

Năng lượng đen vô hình liên tục tuôn ra từ cơ thể Ngô Tư Cần, một đầu năng lượng đen nối với quỷ mít ướt, đầu còn lại nối với cổ Ngô Tư Cần.

Quỷ mít ướt nhoài người trên lưng Ngô Tư Cần như đang uống trà sữa trân châu.

Ngô Tư Cần nhớ lại chuyện phát sinh trong sáng nay, không biết vì sao lại cảm thấy muốn khóc.

“Mình thật ngu ngốc, làm không được việc gì hết.” Cô ấy nức nở: “Ngay cả dũng khí đi lên xin lỗi Tô lão phu nhân cũng không có… Mình thật vô dụng.”

“Trong công ty mọi người đều không thích mình. Mình làm việc rất chăm chỉ, nhưng họ càng ngày càng ghét mình và không nể nang mình chút nào.” Ngô Tư Cần lầm bầm lầu bầu và thút thít: “Tại sao thế giới này lại bất công như vậy…”

Cô ấy tủi thân, trốn vào góc khóc thầm.

Cô ấy càng khóc thì quỷ mít ướt càng hạnh phúc.

Thật tuyệt… quả nhiên cần có một ký chủ!

Quỷ mít ướt cảm thấy tà khí vừa tiêu hao một nửa lập tức quay trở lại, tuy ít hơn trước đây một chút nhưng vẫn tốt hơn là không có gì.

“Sau ngày hôm nay, nhanh chóng khống chế Ngô Tư Cần từ chức và chạy trốn…” Quỷ mít ướt lập ra kế hoạch, “Chắc chắn không thể ở lại Tô Thị lâu!!”

Hôm nay nó đã may mắn thoát được một kiếp nạn.

Đang suy nghĩ, quỷ mít ướt chợt nghe thấy một giọng nói vang lên: “Này, dì trốn một mình ở đây làm gì vậy?”

Khi quỷ mít ướt ngẩng đầu lên thì sợ hãi đến độ suýt chút nữa hồn bay phách tán.

Nó không cần ký chủ nữa, nhấc chân chạy trốn!

Một giây tiếp theo, Túc Bảo vỗ nhẹ nó rồi nói: “Gọi ba đi nào!”

Mọi người: “…?”

Ngô Tư Cần lơ mơ nói: “Ba…Ba?”

Quỷ mít ướt cũng ngơ ngác, Túc Bảo chỉ vỗ nhẹ một cái mà nó không thể chạy trốn được nữa!?

Sở dĩ nó có thể sống sót an toàn nhiều năm như vậy hoàn toàn là nhờ nguyên tắc ‘chạy trốn’.

Hễ nghi ngờ lập tức bỏ chạy!

Nếu có gì đó không ổn, hãy chạy!

Nếu thấy người trước mặt trông quen quen nhưng không nhận ra thì cũng chạy!

Nó rất chuyên nghiệp trong việc chạy trốn.

Nhưng hôm nay nó đã thất bại.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1386: C1386: Chương 1386


Quỷ mít ướt bất lực nằm trên đầu Ngô Tư Cần, bắt đầu khóc: “Sao vậy! Ta đã chạy năm trăm chương tiểu thuyết rồi, ta còn tưởng ‘tình tiết quỷ mít ướt trong tiểu thuyết này’ đã kết thúc, không ngờ còn có người nhớ tới ta!”

Túc Bảo ngồi xổm trên mặt đất, hừ một tiếng: “Ngươi chạy đi, chạy không thoát đâu!”

Không ngờ, Ngô Tư Cần bỗng nhiên quỳ rạp xuống đất: “Con sai rồi, lão phu nhân, con không cố ý!”

“Con thực sự không cố ý làm vỡ đồng hồ của Tô tổng! Xin hãy tha thứ cho con…”

Mọi người cau mày.

Hà tất phải như vậy.

Trợ lý Khúc đã không truy cứu trách nhiệm rồi mà, anh ấy nói cô ấy không đủ khả năng chi trả.

Chính Ngô Tư Cần nằng nặc muốn tới xin lỗi Tô tổng.

Người ta không cần xin lỗi, hà cớ gì Ngô Tư Cần cứ phải áy náy day dứt mãi.

Thành thật mà nói, lời xin lỗi kiểu này đáng giá bao nhiêu?

Vừa xin lỗi vừa khóc làm bộ đáng thương, nhất định phải được người khác tha thứ, nếu không cô ấy sẽ khóc mãi.

Hoặc là thành thật xin lỗi, hoặc trực tiếp bồi thường!

Có người cau mày nói: “Ngô Tư Cần, sao lúc nào cô cũng khóc thế? Rõ ràng cô làm vỡ đồng hồ của Tô tổng, bây giờ lại khóc như bị Tô tổng bắt nạt vậy!”

“Đúng vậy, cô tới chỗ Tô lão phu nhân mách tội, rốt cuộc cô đang xin lỗi hay đang uy h**p người khác?”

Ngô Tư Cần bật khóc: “Tôi không có, tôi không cố ý… Tôi thực sự chỉ cầu xin sự tha thứ…”

Túc Bảo lắc đầu: “Mẹ con từng nói đứa bé thích khóc vì hy vọng sẽ được mẹ yêu thương. Bà ngoại con không phải là mẹ của dì, nếu dì muốn khóc thì về nhà khóc với mẹ dì đi. ”

Túc Bảo nói câu này theo nghĩa đen.

Nhưng Ngô Tư Cần lại cảm thấy cháu gái của một gia đình giàu có mới tí tuổi đã bày thái độ trịch thượng… và chỉ trích cô ấy là kẻ nghèo hèn dưới đáy.

“Tôi sai rồi, thực xin lỗi.” Ngô Tư Cần mở miệng, lại khóc nói: “Xin hãy tha thứ cho tôi, tôi không có ý đó…”

Túc Bảo nghe mà thấy mệt!

“Dì cứ khóc suốt thế là có ý gì? Dì muốn bà con đỡ dậy và an ủi dì ‘Không sao đâu, bảo bối ngoan đừng khóc’… Dì muốn vậy à?”

Ánh mắt của mọi người lóe lên khi nhìn về phía Túc Bảo, khuôn mặt bé tràn đầy vẻ nghiêm túc.

Giỏi thật, rõ ràng chỉ là một đứa trẻ mấy tuổi… Sao họ lại có cảm giác mỗi lời bé nói ra đều đâm trúng tim đen nhỉ?

Suy nghĩ kỹ thì đây không phải là điều mà Ngô Tư Cần mong muốn sao?

Dù cô ấy đã phạm sai lầm nhưng cô ấy đã sợ đến mức bật khóc rồi mà, mọi người nên nhẹ nhàng an ủi cô ấy và nói với cô ấy rằng không sao đâu, nhỉ?

Nếu không tha thứ cho cô ấy, cô ấy sẽ còn khóc mãi không thôi.

Khi ấy, tất cả là lỗi của mọi người!

Sau khi hiểu được logic của Ngô Tư Cần, mọi người đều bó tay.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1387: C1387: Chương 1387


Có lần khi Ngô Tư Cần trốn trong nhà vệ sinh khóc lóc thì có người nghe thấy tiếng cô ta khóc, cô ta vừa khóc như một nữ chính trong phim Hàn vừa nói cái gì mà mọi người đều gây khó dễ và bắt nạt cô ta vì cô ta là thực tập sinh.

Trên thực tế, việc bắt nạt thực tập sinh ở tập đoàn Tô thị là rất hiếm, mọi người bận chạy KPI còn không kịp, đương nhiên cũng không ngoại trừ có vài trường hợp đặc biệt.

Nhưng điều mà Ngô Tư Cần nói là mọi người đều bắt nạt cô ta.

Phải biết rằng khi cô ta mới vào tập đoàn Tô thị, ban đầu cấp trên yêu cầu cô ta tiếp đón một vị đối tác, nhưng khách hàng lại làm khó cô ta, cô ta đã quay về khóc lóc và nói rằng mình không thể xử lý được vị khách đó.

Không còn cách nào khác, quản lý giao cho cô ta tiếp đón một khách hàng dễ nói chuyện hơn, kết quả cô ta quay về vừa khóc vừa nói rằng khách hàng nói chuyện khéo léo quá khiến cô ta không hiểu khách hàng muốn gì.

Liên tục đổi hết đối tác này đến đối tác khác, lần nào về cũng khóc nói mình vô dụng.

Sau đó, quản lý không còn cách nào khác đành để cô ta ngồi chơi trong văn phòng, đợi đến khi kết thúc thời gian thực tập sẽ loại bỏ cô ta một cách tự nhiên vì không vượt qua được.

Có lẽ Ngô Tư Cần cũng nghĩ đến điều này nên cô ta rất tích cực đến văn phòng để giúp mọi người in tài liệu, giúp mua trà sữa, chạy ngược chạy xuôi trông rất vất vả.

Cuối cùng, cô ta đổ lỗi cho người khác vì đã làm khó cô ta…

Nghe đồng nghiệp bàn tán.

Ngô Tư Cần càng khóc lớn hơn, nhìn thất bại không biết phải làm sao.

Điều làm bà cụ Tô khó chịu nhất là những người dễ khóc.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy Ngô Tư Cần cho đến bây giờ, nước mắt của cô ta chưa bao giờ ngừng rơi.

Bà cụ Tô nhìn Túc Bảo: “Túc Bảo, con có muốn lên gặp cậu cả không?”

Vừa dứt lời, giọng nói của Tô Nhất Trần vang lên: “Chuyện gì vậy?”

Khí tức của Tô Nhất Trần lạnh lẽo, sắc mặt lạnh lùng, khiến cho mọi người vô thức tránh ra.

Túc Bảo chạy tới, nhấc chân bật lên, nhào vào người Tô Nhất Trần: “Cậu cả! Túc Bảo nhớ cậu lắm!”

Tô Nhất Trần âu yếm ôm cô bé, ấm áp nói: “Cái miệng nhỏ ngọt ngào này, con học từ Tiểu Ngũ à?”

Túc Bảo cười nói: “Đúng vậy, cậu cả thật thông minh, cậy đã phát hiện ra hết rồi!”

Nhìn thấy nụ cười trong mắt Tô Nhất Trần, các nhân viên của Tô thị đều cảm thấy khó tin, có người còn sửng sốt.

Thật sự chưa từng thấy gương mặt Tổng giám đốc Tô như này!

Nhưng chỉ ngơ ngác nhìn một chút chứ không dám ngây ngẩn nhìn chằm chằm.

Vị tổng giám đốc mặt tảng băng này mặc dù rất đẹp trai nhưng lại càng đáng sợ hơn, trước đây nếu có người không có mắt nhìn cố gắng dụ dỗ anh, người đó sẽ lập tức bị đuổi khỏi công ty.

Sa thải ngay trong đêm!

Sau này ai dám bàn luận thì cứ cho kpi gấp đôi, làm không được thì cút ngay lập tức.

Cuối cùng mọi người đều rất ngoan ngoãn, ở nhà họ Tô, nguyên tắc đầu tiên để bảo vệ tính mạng đó chính là không được có bất kỳ ý nghĩ không đúng đắn nào đối với tổng giám đốc.

Nhưng Ngô Tư Cần, thực tập sinh trước mặt anh, có vẻ không hiểu tình hình lắm.

Khi nhìn thấy anh Tô, mắt cô ta sáng lên, suy nghĩ thực sự rất rõ ràng.

Cô ta nhìn đồng hồ trên cổ tay Tô Nhất Trần, miệng mím chặt, nghẹn ngào nói: “Xin lỗi tổng giám đóc Tô! Hôm nay tôi có quá nhiều tài liệu phải in nên không chú ý đến đường đi, đã va vào trợ lý Khúc… làm vỡ đồng hồ của anh.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1388: C1388: Chương 1388


Bà cụ Tô cau mày, vô thức liếc nhìn Diêu Linh Nguyệt.

Ánh mắt của Diêu Linh Nguyệt dán chặt vào Tô Tử Chiến.

Trong mắt người ta chỉ có con trai… Haiz.

Quên đi, cái đầu gỗ này chắc chắn không thể hiểu được suy nghĩ không đứng đắn của những cô gái trẻ.

Nhưng Tô Tử Chiến không dễ dụ dỗ như vậy, cậu cảnh giác nhìn Ngô Tư Cần.

Cô ta có ý gì, có phải đang ngấp nghé vị trí làm mẹ của cậu không?

“Rốt cuộc cô khóc lóc cái gì!” Tô Tử Chiến trừng mắt: “Ba tôi không mắng cũng không đánh cô, cũng không bắt cô bồi thường đồng hồ bị đụng hỏng, cô khóc lóc mãi là muốn thu hút sự chú ý của ba tôi sao?”

Dưới sự ảnh hưởng của dì, cả nhà bọn họ đã đọc hết một trăm lẻ tám cuốn tiểu thuyết ngôn tình đấy.

Cách cũ mèm này không có tác dụng ở đây!

Đôi mắt của Ngô Tư Cần ngập tràn nước mắt, trông thật đáng thương: “Tổng giám đốc Tô…”

Tô Nhất Trần hoàn toàn không để ý đến điều này, lạnh lùng nói: “Cho nên cô định bồi thường?”

Ngô Tư Cần sửng sốt nhịn không được khóc nấc lên: “Tôi… Tôi không đủ khả năng chi trả…”

Vẻ mặt Tô Nhất Trần vô cảm, giống như đang kinh doanh: “Vậy giải pháp của cô là gì?”

Ngô Tư Cần chỉ cảm thấy tủi thân, cô ta không có cách nào giải quyết, chỉ muốn xin lỗi và được tha thứ.

Cô ta thực sự không có ý đó, tổng giám đốc Tô không thiếu tiền, có thể dễ dàng mua được tám, mười chiếc đồng hồ như thế này phải không?

Nhưng cô ta chỉ mới tốt nghiệp lại thuộc tầng lớp thấp nhất trong xã hội, tại sao không nói một câu là sẽ tha thứ cho cô ta… Cứ như vậy cô ta cảm thấy bất an lắm.

“Tôi… Tôi… Tôi xin lỗi!” Ngô Tư Cần khóc lóc: “Tôi thực sự không cố ý đâu, tổng giám đốc Tô, anh có thể tha thứ cho tôi được không?”

Tô Nhất Trần lạnh lùng: “Cho nên giải pháp của cô là cô đập nát đồ của tôi, nhưng tôi phải tha thứ cho cô?”

Ngô Tư Cần vội vàng nói: “Ý tôi không phải vậy…”

Túc Bảo lắc đầu: “Vậy ý của cô là?”

“Cậu cả vốn dĩ không yêu cầu dì bồi thường, nhưng dì cứ nói xin lỗi, sau đó đến khi cậu cả yêu cầu dì bồi thường, dì lại nói không đủ khả năng, cho nên dì chỉ muốn cậu cả nói một câu “không sao” thôi.”

Tô Tử Chiến khoanh tay, vẻ mặt không vui nói: “Đúng vậy, cô đã làm hỏng đồ của người khác, thứ đồ này không chỉ là chuyện tiền bạc mà nó là món quà duy nhất mà người di đã qua đời của tôi tặng cho ba tôi, cô dựa vào cái gì mà muốn cha tôi tha lỗi cho cô?”

Ngô Tư Cần “ôi” rồi nói: “Xin lỗi, tôi không biết chiếc đồng hồ này có ý nghĩa lớn đến thế…”

Nước mắt cô ta lập tức trào ra, giống như mở vòi nước, nói khóc là tuôn.

“Tôi phải làm sao đây… Tôi không biết, tôi thực sự không biết… Tôi xin lỗi, tổng giám đốc Tô, tất cả là lỗi của tôi, tôi xin lỗi… Anh muốn tôi bồi thường thế nào cũng được, đều là lỗi của tôi…”

Tô Tử Chiến trợn mắt nói: “Không chịu nổi! Ba tôi không yêu cầu cô bồi thường thì cô cứ liên tục tiếp cận ba tôi để nói xin lỗi! Ba tôi cho cô bồi thường thì cô nói cô không có tiền nên không bồi thường nỗi! Sau khi nói bồi thường không nổi thì giờ lại nói muốn cô bồi thường như thế nào cũng được!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1389: C1389: Chương 1389


“Cứ như thế, cô cho rằng sẽ giống như trong tiểu thuyết viết rồi cô sẽ lấy thaan báo đáp, dùng cả đời của cô bồi thường cho ba tôi à?”

Ngô Tư Cần cắn môi không ngừng khóc.

Nhưng cô ta không có gì khác để bù đắp…

Ánh mắt Túc Bảo rất trong trẻo nhưng lại như thấu cả: “Dì ơi, không phải lời xin lỗi nào cũng sẽ nhận được một câu “không sao” đâu! Cậu cả của con không muốn tha thứ thì cậu cả sẽ không tha thứ, dì đừng cứ mãi làm khó cậu cả được không?”

Ngô Tư Cần: “…”

Cô ta không thể phản bác.

Nhưng tại sao không thể tha thứ cho cô ta?

Cô tự trách mình đến mức bật khóc, cô ta không đáng thương sao?

Họ cũng không thiếu tiền.

Một câu nói bỏ qua khó khăn như thế sao?

Cho dù cái giá bồi thường là cả đời, cô ta cũng không nói là không được… Cô ta đã sẵn sàng hy sinh cả cuộc đời mình…

Túc Bảo nói thêm: “Nếu dì thật sự thấy vẫn còn băn khoăn thì dì về nhà tìm ba ba ma ma của dì đi, bán xe và nhà, rồi vay tiền những người bạn tốt, sau đó dùng số tiền đó trả cho cậu cả của cháu!”

Ngô Tư Cần khóc lóc thảm thiết: “Gia đình tôi không có tiền, không nhà, không xe, tôi cũng không có bạn bè nào để tôi vay tiền…”

Túc Bảo: “Nhìn xem, vậy dì đã gây họa còn muốn người khác lau mông cho mình sao?”

Cô bé từng vô tình nghe sư phụ nói câu này, cuối cùng cũng có cơ hội sử dụng.

Bà cụ Tô trợn mắt, gần như muốn bịt miệng Túc Bảo.

Bé học mấy câu này ở đâu thế!

Lời thô nhưng lý lẽ thì đúng…

Bà cụ Tô cau mày nói: “Được rồi…”

Ngô Tư Cần vui mừng khôn xiết, nghĩ rằng bà cụ Tô không thể chịu đựng được nữa.

Nhưng bà cụ tiếp tục nói: “Nếu như không bồi thường nổi thì tốt nhất là nên đi làm đi, đừng có đứng mãi ở đây áp đặt đạo đức người khác nữa, bắt người khác phải tha thứ cho cô.”

Bà cụ lạnh lùng nhìn Ngô Tư Cần: “Cô gây ra tổn thất hơn mười vạn cho người khác, người ta không bắt cô bồi thường là đã tốt bụng lắm rồi, đừng được voi lại đòi tiên còn muốn người khác phải tha thứ cho cô là điều không thể.”

Bà cụ Tô nói xong nhìn Tô Nhất Trần: “Thực tập sinh này ở bộ phận nào? Làm sao vào được đây? Đầu óc như vậy mà còn cho làm ở bộ phận chăm sóc khác hàng?”

Tô Nhất Trần gật đầu: “Khúc Hưởng, tổng kết lương rồi trả cho cô ta, hôm nay để cô ta đi luôn.”

Mọi người nghe xong thì hóa ra là sự thật! .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Nơi Mặt Trời Chiếu Rọi
2. Thỏ Con! Yêu Đương Nhé
3. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
4. Chú Hàng Xóm Là Chồng Em
=====================================

Đây là kết thúc…

Ngô Tư Cần lần này thật sự hoảng sợ, vào được Tô thị không dễ gì, phúc lợi đãi ngộ lại tốt.

Sau khi rời khỏi đây, cô ta có thể tìm được công ty tốt như vậy ở đâu?

“Tổng giám đốc Tô, tôi sai rồi, tôi thực sự sai rồi!”

Ngô Tư Cần thực sự đã quỳ xuống và bò về phía Tô Nhất Trần: “Tôi quỳ xuống nhận lỗi trước mặt anh, anh tha thứ cho tôi có được không?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1390: C1390: Chương 1390


“Tôi biết là tôi đã làm vỡ đồng hồ của anh, gây ra thiệt hại rất lớn cho anh! Tôi hỏi phí sửa chữa thì họ nói sẽ tốn bảy đến tám chục vạn…”

Ngô Tư Cần nghẹn ngào nức nở: “Xin hãy để tôi ở lại, tôi sẽ làm việc chăm chỉ để trả ơn cho anh…Tôi sẽ trả lại cho anh bằng tiền lương hàng tháng của mình…”

Túc Bảo cảm thấy đau đầu.

Tại sao cứ nói đi nói lại mấy điều này vậy!

“Cậu cả của cháu phải trả lương cho dì sau đó dì sẽ trả lại cho cậu cả, thế khác nào cậu cả của cháu tự trả tiền cho cậu ấy?”

Túc Bảo khó hiểu: “Người lớn các ngươi vì sao luôn thích chơi trò lưu manh như vậy?”

Ngô Tư Cần nghẹn ngào không nói nên lời: “Nhưng, nhưng tôi đã cống hiến miễn phí cho công ty…”

Những người ở bộ phận dịch vụ chăm sóc khách hàng không thể chịu nổi khi nghe điều này.

“Cô thì cống hiến được cái gì? Không gây phiền toái là được!”

“Trong số ba khách hàng mà cấp trên nhờ cô chăm sóc lần trước, một người bị cô chọc tức nên đi mất, một người thì cấp trên phải tự mình dỗ dành rất lâu, còn người còn lại thì giờ không thèm để ý đến chúng ta nữa. Nhìn lại tất cả mà xem, cô giúp đỡ được cái gì!”

“Đúng vậy, cô đề nghị in tài liệu cho chúng tôi, nhưng chúng tôi từ chối! Cô cứ khóc rồi hỏi chúng tôi có ý kiến gì với cô sao!”

“Còn nữa, cô lấy nước giúp tôi, kể cả hôm nay cô làm cho máy tính của tôi tắt nguồn hai lần! Trong đó còn có bản kế hoạch tôi đang làm… Đáng đời cô!”

“Mau đi đi, nhìn thấy cô phiền chết đi được, từ khi vào đây không làm được chuyện gì ra hồn, suốt ngày chỉ biết gây rắc rối!”

“Gây rắc rối còn khóc lóc, còn muốn mọi người phải an ủi, cô là tổ tông của bọn tôi sao?”

Có lẽ là do bình thường có quá nhiều oán giận nên mọi người đột nhiên bộc phát.

Mọi người đều chỉ trích Ngô Tư Cần.

Tô Nhất Trần chẳng muốn nhìn nữa, ôm Túc Bảo xoay người rời đi.

Ngô Tư Cần lo lắng, đứng dậy và lao tới ôm lấy đùi Tô Nhất Trần.

Nhưng “đùng” một tiếng, cô ta đã va phải thứ gì đó cứng ngay đằng trước.

Khi Ngô Tư Cần ngẩng đầu lên, con ngươi của cô ta co rúm lại vì sợ hãi, trước mặt cô ta là một người phụ nữ với khuôn mặt trắng bệch như người chết đang nhìn chằm chằm cô ta.

Cô ấy giơ thẳng tay lên, đâm xuyên qua người cô ta định đi ra ngoài.

“Xiên… Vứt đi!” Diêu Linh Nguyệt lặp lại: “Rác rưởi… Xiên… Vứt đi!”

Ngô Tư Cần sợ hãi, lớn tiếng kêu lên: “Thả tôi ra, thả tôi ra…”

Túc Bảo gọi mợ cả: “mợ cả, đợi đã nào…!”

Ngô Tư Cần vui mừng đến mức kêu lên: “Tô tiểu tiểu thư, làm ơn…”

Túc Bảo chạy tới nắm tóc cô ta.

Túc Bảo nắm lấy mặt quỷ thích khóc, kéo nó ra.

May mắn thay, cậu cả rất cao nên cô bé chỉ cần cầm lấy nó như cầm một bộ quần áo.

Tô Nhất Trần không có nhìn sang bên cạnh, bà cụ Tô cũng giả vờ như không biết gì.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1391: C1391: Chương 1391


Quỷ thích khóc r*n r*, hoàn toàn mất đi ý chí phản kháng.

Trong khoảnh khắc bị Túc Bảo bắt được, nó đã cảm nhận được sự áp chế mà chỉ Diêm Vương mới có được.

Tiểu gia hỏa này tuyệt đối không đơn giản, nếu không có người đang ông mặc quần áo màu đỏ của Phán Quan đang bay bên cạnh thì nó cũng hoài nghi cô bé là Phán Quan đại nhân.

Túc Bảo nói: “Đủ rồi mợ cả, cảm ơn dì đã vất vả!”

Diêu Linh Nguyệt quay lại, hai tay như xiên qua người Tô Tư Cần, lặp đi lặp lại “Xiên vứt đi, xiên vứt đi.”

Ngô Tư Cần liều mạng vùng vẫy, nhưng điều khiến cô ta sợ hãi là người phụ nữ trước mặt dường như không phải là con người, toàn thân lạnh buốt và cứng đờ, không thể tách ra được!

Một tiếng “bịch” vang lên, Ngô Tư Cần bị ném ra khỏi cửa và rơi xuống đống tuyết.

Cô ta muốn đứng dậy nhưng phát hiện chân mình đã bị trẹo nên khập khiễng đứng dậy và khóc: “Tổng giám đốc Tô, đừng mà, nếu không có công việc này thì làm sao tôi có thể sống được? Tôi thực sự không cố ý, xin hãy tha thứ cho tôi…”

Nhân viên lễ tân nhỏ giọng chửi một tiếng đáng đời

Vốn dĩ người ta cũng không cần cô ta bồi thường, cô ta chỉ cần cúi đầu ngoan ngoãn là được rồi.

Nên làm thì không làm!

Bây giờ thì hay rồi, cô ta đã mất việc… Nhưng ngay từ đầu cô ta đã được quyết định là sẽ không được giữ lại rồi, nhưng mọi người thấy cô ta khóc lóc quá nên chỉ muốn tránh như tránh tà, định đợi đến khi hết thời hạn thực tập thì theo quy trình tự động sa thải thôi.

Tô Nhất Trần, bà cụ Tô và Túc Bảo đều rời đi.

Trưởng bộ phận chăm sóc khách hàng liếc nhìn Ngô Tư Cần, bình tĩnh nói: “Cô đi thu dọn đồ đạc, sau đó đến gặp tôi lấy tờ khai, đến phòng tài chính quyết toán đi.”

Ngô Tư Cần còn muốn nói gì đó, nhưng người quản lý lại lạnh lùng nói: “Tô thị không đối xử tệ với bất kỳ nhân viên nào, kể cả là thực tập sinh! Nhưng nếu cô cảm thấy không ổn thì tôi vẫn có thể quyết định giữ phần tiền này lại!”

Cô ấy nhìn Ngô Tư Cần với ánh mắt “cứ thử xem” rồi quay người rời đi.

Không có ai xin giúp cho cho Ngô Tư Cần, dù sao thì ai cũng thực sự sợ cô ta, sợ bị cô ta bám lấy khóc lóc mãi.

Ngô Tư Cần chỉ có thể khóc trở về văn phòng rồi thu dọn đồ đạc.

“Chị Tĩnh, hu hu hu, chị có thể giúp em nói với cấp trên của em được không…”

Chị Tĩnh không chớp mắt.

Ngô Tư Cần tuyệt vọng, tại sao lại trở nên như thế này.

Tại sao cô ta luôn bất hạnh như vậy, mọi người đều không thích cô ta.

Cô ta buồn bã khóc, nằm trên bàn khóc như thể mình vô cùng oan ức vậy.

Mọi người nhớ lại ngày đầu tiên cô ta đến đây, có vài đồng nghiệp nam thấy cô ta trông thanh tú, yếu đuối nên đồng cảm đã đến an ủi.

Nhưng bây giờ không có ai an ủi cô ta nữa.

Ngô Tư Cần khóc trong cô đơn lạnh lẽo, sau đó chỉ có thể lấy tờ khai đi quyết toán rồi rời khỏi Tô thị trong nước mắt.

Văn phòng của Tô Nhất Trần.

Túc Bảo khoanh tay, khoanh chân ngồi trên sô pha, nhìn chằm chằm quỷ thích khóc.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1392: C1392: Chương 1392


Kỷ Trường cũng giữ nguyên tư thế đó, khoanh chân lơ lửng trên không trung và nhìn chằm chằm vào quỷ thích khóc.

Khúc Hưởng vừa bưng trà bước vào, đột nhiên nghe thấy Túc Bảo nói

“Nói đi, ngươi chết như thế nào?”

Khúc Hưởng: “??”

Đang hỏi anh ta muốn chết như thế nào sao?

Anh ta không có ý đó mà, hu hu hu!

Bà cụ Tô đứng dậy, lấy điện thoại di động ra xem rồi nói: “Khúc Hưởng, tôi muốn đi gặp một người bạn. Cô ấy đang đợi tôi ở đằng kia, cậu lái xe chở tôi đến đó một chút.”

Khúc Hưởng: “Vâng, bà cụ!”

Bà cụ Tô nhìn Tô Nhất Trần: “Lát nữa mẹ sẽ đến đón Túc Bảo, trông chừng con bé, đừng để chạy lung tung! Nếu con bé bị va phải đâu mẹ sẽ tính sổ với con.”

Tô Nhất Trần gật đầu.

Túc Bảo xua tay nói: “Bà ngoại yên tâm. Tạm biệt bà ngoại ~”

Diêu Linh Nguyệt nhìn tay mình, giơ lên vẫy tay: “Bà… ngoại… gặp… lại.”

Bà cụ Tô “…”

Nghẽn.

Bà cụ quay người lại và lặng lẽ rời đi.

Tô Tử Chiến ngồi trên ghế sofa, bóc một quả cam đưa cho Túc Bảo và Diêu Linh Nguyệt.

Đồng thời đồng cảm nói: “Mẹ không được gọi là bà ngoại, chỉ có em gái mới gọi là bà ngoại thôi.”

Diêu Linh Nguyệt cúi đầu nhìn chằm chằm quả cam trên bàn, sau đó đột nhiên vươn tay cầm lấy, nhìn không chớp mắt.

Đột nhiên cô ấy há to miệng hình chữ o rồi nuốt hết cả quả.

Tô Tử Chiến giật mình, vội vàng muốn móc quả cam trong miệng cô ấy ra: “Ôi, phải bóc vỏ, bóc bỏ! Không phải đã bóc cho mẹ một…

Cậu còn chưa nói xong, Diêu Linh Nguyệt đã lấy ra nửa quả cam cắn dở ra đưa cho cậu.

Tô Tử Chiến ngơ ngác nhìn, đây mẹ đang… bóc vỏ cam cho cậu?

Hay lắm, phương pháp lột vỏ trong miệng.

“Không, không cần…” Tô Tử Chiến ngơ ngác nói.

Diêu Linh Nguyệt bướng bỉnh đưa tay ra, nhếch khóe môi, nói một từ: “Ăn…!”

Tô Tử Chiến “…”

Điều này làm cậu chần chờ, cậu đã hoàn toàn quên mất những gì mình định dạy vừa rồi và đang bị giằng xé giữa việc ăn và không ăn.

Nếu cậu không ăn, mẹ sẽ nhìn chằm chằm cậu, nếu cậu ăn, thật sự cậu không thể bỏ vào miệng được…

Túc Bảo nảy ra ý tưởng, nhét lại quả cam trong tay Diêu Linh Nguyệt vào miệng cô ấy, dỗ dành cô ấy như trẻ con: “Mợ cả, mợ ăn đi! Bọn con còn có chuyện khác phải làm, mợ ngoan ngoãn ăn đi!”

Diêu Linh Nguyệt được nhét đầy miệng, nhìn Túc Bảo, lại nhìn trái cây trên bàn.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1393: C1393: Chương 1393


Có quả cam, nho, táo, anh đào, chuối tiêu.

Ăn ngoan ngoãn.

Sau khi ăn quả cam trong miệng, cô ấy nhặt một quả chuối tiêu lên.

Thấy cô ấy muốn ăn luôn, Tô Nhất Trần nhanh chóng lấy quả chuối từ tay cô ấy, bóc vỏ rồi đưa cho cô ấy.

Trong mắt Diêu Linh Nguyệt hiện lên một tia ý thức.

Những quả tròn cần bóc vỏ, những quả dài cũng cần bóc vỏ.

Túc Bảo và Tô Tử Chiến thở phào nhẹ nhõm khi thấy Diêu Linh Nguyệt lặng lẽ ăn trái cây và không gây rắc rối nữa.

Túc Bảo nhìn quỷ thích khóc nói: “Nói cho ta biết, ngươi chết như thế nào?”

Quỷ thích khosc cuối cùng cũng ngừng khóc, nhẹ giọng nói: “Cả đời tôi là một người khóc chuyên nghiệp…”

Ồ, còn có cả nghề này sao?

Túc Bảo và Tô Tử Chiến đột nhiên trở nên thích thú, đều vểnh tai lên.

“Người khóc chuyên nghiệp? Là người sẽ khóc khi người khác chết?” Túc Bảo hỏi.

Quỷ thích khóc gật đầu: “Đúng vậy…”

“Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật tự nhiên. Con cháu phần lớn đều đang làm việc bên ngoài, hoặc là khi chết ông bà đã chín mươi một trắm tuổi. Dù con cháu có buồn nhưng có khi không khóc được, mà không khóc được là bất hiếu”.

“Lúc này nên làm gì? Thuê người khóc chuyên nghiệp…”

Quỷ thích khóc khịt mũi nói: “Hồi đó tôi là người giỏi khóc nhất nên mọi người đều thích thuê tôi…”

Tô Tử Chiến: “Cho nên ngươi khóc đến chết?”

Quỷ thích khóc ngập ngừng nói.

“Chuyện này bắt đầu từ khi tôi còn nhỏ…”

“Hồi nhỏ tôi rất thích khóc. Mẹ dẫn tôi đi mua sắm. Tôi nhìn thấy đồ chơi muốn mua nhưng mẹ không cho nên chỉ biết ngồi dưới sàn mà khóc”.

“Đôi khi mẹ tôi sẽ đánh tôi nếu tôi làm phiền bà, nhưng tôi lại chỉ khóc lớn hơn…”

“Tôi không uống được nước, không lấy được thứ mình muốn khi ăn, không thắng được một cuộc tranh cãi với anh chị em… Tôi sẽ khóc.”

Cha mẹ của quỷ thích khóc nghĩ rằng mấy đứa nhỏ đứa nào mà không khóc, lớn lên sẽ ổn thôi.

Ai biết được khi lớn lên tôi sẽ còn khóc nhiều hơn.

Tôi khóc khi không muốn đi học.

Tôi khóc khi không thể theo kịp việc học.

Tôi khóc khi thầy phê bình, được thầy giáo khen tôi cũng khóc.

Khi viết nhật ký hàng tuần, giáo viên chủ nhiệm khi chữa bài đều có phê thêm lời mình, nhưng bài của mình chỉ có một chữ “duyệt” tôi cũng khóc.

“Cứ như vậy, tôi đã khóc từ tiểu học đến cấp hai, từ cấp hai đến cấp ba, cho đến khi vào đại học…”

Tô Tử Chiến: “Sau khi vào đại học, ngươi cuối cùng cũng ngừng khóc?”

Quỷ thích khóc lắc đầu: “Tôi có bạn trai ở trường đại học và càng khóc nhiều hơn.”

Túc Bảo “…”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1394: C1394: Chương 1394


Tô Tử Chiến “…”

Kỷ Trường “…”

Diêu Linh Nguyệt đang bận rộn nhét trái cây vào miệng mình cũng quay sang liếc nhìn quỷ thích khóc.

Tô Nhất Trần ngồi ở sau bàn làm việc chỉnh sửa tài liệu, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên xác nhận xem Diêu Linh Nguyệt có bóc vỏ cam rồi mới ăn không.

Dù sao anh cũng không nhìn không nghe được, chỉ có thể dựa vào một số câu hỏi mà Túc Bảo vàTô Tử Chiến hỏi để có thể đoán được đứa quỷ thích khóc kia nói cái gì.

Quỷ thích khóc tiếp tục: “Tôi đã rất hạnh phúc khi lần đầu tiên có bạn trai. Lần cãi nhau đầu tiên là khi chúng tôi mới hẹn hò được 3 ngày. Anh ấy đi chơi bóng rổ và tôi đã gửi tin nhắn cho anh ấy nhưng anh ấy không trả lời tôi. ”

Quỷ thích khóc và quỷ hồ đồ ở cùng thời, vào thời điểm đó, điện thoại di động chưa phổ biến và công cụ liên lạc phổ biến hơn là PHS.

“Sau khi trở về chúng tôi bắt đầu cãi nhau, khi cãi nhau tôi sẽ khóc.”

“Bạn trai tôi nói, một tin nhắn tốn hai xu, có việc gì có thể gặp nhau nói chuyện, không cần phải nhắn tin nhiều như vậy. Tôi cảm thấy anh ấy keo kiệt, không yêu tôi, thế là tôi chia tay trong nước mắt”.

Chỉ vì những vấn đề tầm thường lông gà vỏ tỏi này mà chúng tôi cứ cãi nhau mãi, cứ cãi nhau là sẽ khóc.

Cuối cùng, bạn trai cảm thấy tôi quá phiền phức nên đã chia tay tôi.

“Sau khi chúng tôi chia tay, tôi đã khóc suốt bốn năm đại học”.

Túc Bảo, Tô Tử Chiến, Kỷ Trường “…”

Chỉ chia tay thôi mà khóc suốt bốn năm?

“Sao lại khóc?” Tô Tử Chiến tò mò hỏi.

Quỷ thích khóc nghĩ về quá khứ đau buồn đó, đó là mối tình đầu… Nghĩ đến đó, nước mắt lại rơi, nó lại than thở: “Mỗi lần tôi nghĩ đến việc mình đã trao cả trái tim mình cho anh ấy nhưng chỉ nhận lại được kết cục là chia tay… Tôi cảm thấy không thoải mái.”

“Nếu yêu một người, chẳng phải bạn nên yêu tất cả mọi thứ của họ sao? Tôi thích khóc, tôi thừa nhận điều đó, nhưng anh ấy là người khiến tôi khóc đầu tiên!”

“Tại sao anh ấy không thể nhẹ nhàng dỗ dành tôi từng giây từng phút? Tôi không muốn khóc, nhưng khi trời sang thu tôi sẽ bỗng thấy buồn, cứ thế nước mắt tuôn rơi, lúc đó anh ấy nên cảm thấy thương yêu tôi rồi ôm tôi vào lòng nói tôi là đồ ngóc…”

Túc Bảo bối rối.

Tô Tử Chiến: Đồ ngốc? Đúng là ngốc thật…

“Tôi thường nói chuyện với bạn bè và mỗi lần nhắc đến chuyện đó đều khóc. Cuối cùng, bốn năm đại học trôi qua, tôi đã khóc với tất cả bạn bè trong lớp và tất cả những người bạn cùng khoa mà tôi quen.”.

Kỷ Trường “…”

Sau khi tốt nghiệp đại học, lần đầu tiên bước vào xã hội chắc chắn sẽ rất khó chịu, và đương nhiên việc khóc là điều khó tránh khỏi.

Những đồng nghiệp mới gặp lúc đầu sẽ an ủi tôi, nhưng sau đó họ sẽ tránh mặt tôi khi nhìn thấy.

Túc Bảo ngơ ngác: “Không phải vừa rồi dì kia cũng giống như vậy sao?”

Quỷ thích khóc mím môi, tủi thân nói: “Sao có thể giống nhau được? Ít nhất tôi sẽ không khóc lóc cầu xin người khác tha thứ…”

Tô Tử Chiến, nói: “Tôi đoán cũng gần giống vậy.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1395: C1395: Chương 1395


Quỷ thích khóc không hề biện hộ mà chỉ nói: “Tôi cứ khóc như vậy ở mười công ty…”

Tô Tử Chiến trừng mắt nói: “Khóc ở mười công ty! Ngươi cũng giỏi thật đấy…”

Quỷ thích khóc gật đầu: “Chỉ là tôi không kiềm chế được mà thôi! Người ta luôn nói tôi có trái tim thủy tinh, nhưng điều đó không đúng. Ở quê hương chúng tôi gọi đó là thiếu nữ mong manh nhiều nước mắt…”

Túc Bảo, Tô Tử Chiến, Kỷ Trường cùng Diêu Linh Nguyệt nhìn nó không nói tiếng nào, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Quỷ thích khóc nói: “Sau khi rời công ty thứ mười, tôi không biết tại sao các công ty khác lại không tuyển dụng tôi nữa”.

Tô Tử Chiến hỏi: “Có phải cô vào danh sách đen tuyển dụng của công ty không? Chắc ngươi rất nổi tiếng trong giới tuyển dụng rồi.”

Quỷ thích khóc gật đầu: “Có lẽ… Tôi không còn cách nào khác, đành phải đến gặp người quản lý của công ty cũ và cầu xin cô ấy cho tôi quay lại. Nếu cô ấy không đồng ý, tôi sẽ đến công ty mỗi ngày và chờ đợi cô ấy…”

Túc Bảo lắc đầu: “Này ~ thật khó chịu!”

Quỷ thích khóc nhớ lại mình đã buồn đến mức nào, lại lau nước mắt: “Người quản lý cũ của tôi bực mình đến mức tức giận nói rằng tôi khóc nhiều như vậy, thì nên trở thành người khóc thuê chuyên nghiệp đi! Tôi muốn khóc bao nhiêu cũng được! ”

“Khi nghe nói còn có nghề như vậy, tôi đã về quê làm nghề khóc thuê chuyên nghiệp”.

Tôi đã khóc một cách chuyên nghiệp nhất khắp mười tám dặm xung quanh!

Những người khác lúc đầu chỉ khóc được vài phút, sau đó tru lên hoặc phải dùng thuốc nhỏ mắt.

Tôi thì khác, tôi chỉ cần ngồi đó nghe những tiền kèn sô nát bi thương, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Nước mắt rơi xuống như những viên ngọc vỡ, trước khi đưa quan tài ra cửa tôi đã khóc, khóc mãi cho đến khi chôn quan tài xong trở về tôi vẫn còn khóc.

Những người không biết sự thật đều cho rằng tôi là con gái của người đã khuất.

Bằng cách này, tôi đã trở nên nổi tiếng và trở thành minh tinh trong giới khóc tang.

Hàng chục thôn xóm, thậm chí cả các huyện và thành phố gần đó cũng nghe đến danh tiếng của tôi.

“Tất cả các ông lớn trong thành phố đều tìm đến tôi để tôi khóc.” Quỷ thích khóc nói khá tự hào: “Mùa đông là thời điểm tốt nhất cho công việc kinh doanh của tôi. Nhiều người già đã chết khi không thể sống sót qua mùa đông khắc nghiệt. Gần như ngày nào tôi cũng có hai ca, một ca có thể được đến bảy trăm đến một nghìn… Có đôi khi vài chỗ hào phóng còn trả thêm một hai nghìn.”

Bằng cách khóc, tôi có thể dễ dàng kiếm được hai ba mươi vạn mỗi năm.

Tôi làm việc nghiêm túc hơn người khác nhiều!

Túc Bảo và Tô Tử Chiến rất ngạc nhiên.

Thật là một kiến thức tuyệt vời!

Túc Bảo nhiệt tình hỏi: “Việc khóc làm ăn được như vậy sao?”

Quỷ thích khóc lắc đầu: “Cũng chỉ mình tôi kiếm được nhiều thế thôi… Bình thường, những người khóc thuê chuyên nghiệp có thể kiếm được từ năm đến sáu vạn một năm, mà người giỏi nhất cũng chỉ kiếm được bảy đến tám vạn, còn những người khóc không chuyên nghiệp lắm thậm chí kiếm được hai ba vạn một năm cũng có.”

Nhưng tôi thì khác, tôi khóc thật.

“Khóc nhiều như vậy không phải sẽ mù mắt sao?” Túc Bảo tò mò nhìn vào mắt nó.

Đỏ, đỏ hơn cả mắt thỏ.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1396: C1396: Chương 1396


Quỷ thích khóc lắc đầu: “Không biết nữa, chỉ cần uống nhiều nước và ăn nhiều muối thôi.”

Tô Tử Chiến nhất thời không nói nên lời, nhưng lại thấy rất khoa học, có lý, nước mắt là nước, khóc cả ngày cũng cần uống thêm nước.

Nước mắt sẽ phân giải muối nên phải bổ sung muối.

“Vậy ngươi chết như thế nào?” Túc Bảo quay lại vấn đề chính.

Nói một cách logic, khi là một người khóc thuê chuyên nghiệp sẽ không làm phiền người khác, ngược lại khóc còn có tiền.

Có lẽ không vấn đề gì.

Khi nhắc đến điều này, đôi mắt của quỷ thích khóc đột nhiên đỏ lên!

Nó kể: “Sau này tôi lấy chồng. Gia đình chồng thấy tôi kiếm được tiền nên cưới tôi. Nhưng sau khi cưới tôi, họ lại cho rằng tôi xui xẻo vì tôi khóc cho đám tang”. . đam mỹ hài

“Chồng tôi cũng không lên tiếng bảo vệ tôi. Khi tôi sinh con trai lớn thì bị khóc sinh, đứa trẻ vừa sinh ra đã chết rồi, nhà chồng nói đó là do tôi gây ra nghiệp chướng.”

“Tôi không còn cách nào khác. Tôi nói muốn ly hôn nhưng họ nói tôi đã mang lại vận rủi cho gia đình họ và tôi sẽ phải dùng cả phần đời còn lại để trả tiền bồi thường cho bọn họ.”

Tô Tử Chiến không ngờ sẽ có người làm như vậy, sợ người ta xíu quẩy còn cưới người ta, đã cưới rồi đến lúc khó sinh nên đứa trẻ chết lại đổ thừa lên đầu vợ.

Túc Bảo thông cảm nhìn nó: “Sau đó thì sao?”

Quỷ thích khóc đau buồn bật khóc: “Họ yêu cầu tôi ly hôn với chồng nhưng vẫn phải đưa tiền cho họ, sau đó bọn họ dùng số tiền đó để chuẩn bị lễ cưới hỏi cho chồng tôi lấy người vợ thứ hai!”

“Người vợ thứ hai cũng khó sinh và đứa bé đã chết non!”

“Họ tìm đến tôi, không nói gì cứ thế đánh tôi một trận.”

Người ta nói rằng chính vì sự xui xẻo của tôi mà gia đình họ mất đi hai đứa cháu liên tiếp.

Túc Bảo tức giận nói: “Vậy thì đừng cho bọn hắn tiền! Đã ly hôn rồi, chạy đi!”

Quỷ thích khóc: “Mọi chuyện bắt đầu như thế này… Tôi thấy có gì đó không ổn nên bỏ chạy. Tôi thấy một người đang tiến về phía mình. Nhìn quen quen nhưng tôi không nhận ra nên cứ tiếp tục bỏ chạy…”

“Nhưng gia đình chồng cũ luôn có cách để tìm ra tôi. Họ ghì tôi xuống bắt tôi quỳ lạy đứa cháu trai đã chết của nhà họ, dập đầu trước vợ của chồng cũ, thậm chí còn bắt tôi xin lỗi chó nhà họ…”

Chỉ vì tôi khóc cho đám tang nên mới xui xẻo!

“Nếu sợ ngươi xui xẻo thì phải trốn đi thật xa, xa chừng nào tốt chừng đó, lại vẫn còn muốn tìm ngươi đòi tiền, không sợ tiêu tiền của ngươi thì càng xui xẻo hơn sao?”

Tô Tử Chiến gật đầu: “Đúng vậy, bọn họ rõ ràng là tham tiền. Tôi nghĩ hai đứa cháu trai trong nhà họ bị chết yểu hoàn toàn là lỗi của bọn họ.”

Quỷ thích khóc nghẹn ngào nói: “Tôi cũng đã nói như vậy.”

Túc Bảo: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó, họ đánh tôi và lấy đi tất cả thẻ ngân hàng và số tiền tôi giấu trong người. Họ còn nói nếu tôi không đưa tiền để chuộc tội thì họ sẽ tung tin về câu chuyện đen đủi của tôi trên khắp đất nước. Vậy thì sẽ không ai dám thuê tôi khóc nữa.”

Cứ như vậy, thêm hai năm nữa, trong khoảng thời gian này, nhà chồng cũ lại có thêm hai đứa con chết non, gia đình cảm thấy có gì đó không ổn nên đi kiểm tra thì phát hiện t*ng trùng của chồng cũ không bình thường…
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1397: C1397: Chương 1397


Gia đình chồng cũ càng cảm thấy tôi xui xẻo, sớm không dị tật muộn không dị tật, tại sao lại dị tật sau khi sinh đứa con đầu lòng.

Đó là lỗi của tôi.

Lần này ngay cả Kỷ Trường cũng không khỏi ngẩng đầu lên.

“Biến dạng là bẩm sinh, có liên quan gì đến ngươi?” Hắn cau mày.

Chuyện này dính đến một điểm mù trong kiến thức của Tô Tử Chiến.

Trong lớp vệ sinh sinh lý, cậu chỉ biết về sự khác biệt giữa nam và nữ, về nòng nọc… Nhưng mấy thứ cao siêu hơn thì không biết.

Tô Tử Chiến quay lại và hỏi Tô Nhất Trần: “Ba, tại sao t*ng trùng của con người lại bị biến dạng?”

Tô Nhất Trần bị sặc nước trà, liếc nhìn Túc Bảo, trầm giọng nói: “Trẻ con không nên hỏi nhiều.”

Lần này lúc về không được để lão thái thái chém cho nữa?

Quý Trường nói: “Tóm lại, vấn đề không phải là do quỷ thích khóc. Đó là vấn đề di truyền bẩm sinh của một người.”

Tô Tử Chiến tỉnh ngộ, thì ra là thế..

“Gia đình này đúng là cố tình gây sự…”

Trước khi hỏi, cậu cho rằng quỷ thích khóc chết cũng là do bản thân nó, bởi thích quá thích khóc nên bị người ta đánh chết rồi thành quỷ thích khóc.

Không ngờ lại là một bi kịch…

Quỷ thích khóc nói: “Sau đó tôi cũng nghĩ như các người, tôi không phục, tôi nói là do chồng cũ vô dụng còn nghi ngờ do tôi xui xẻo, tôi phải báo chính quyền.”

Họ cảm thấy tôi đã mang lại vận rủi cho gia đình họ, mà tôi không chịu xin lỗi hay quỳ lạy, thậm chí còn dám đe dọa họ.

Bọn họ quá tức giận nên đã đánh tôi một trận, dìm vào chum nước rồi quăng ra sông cho chết đuối.

Quá trình dẫn đến cái chết của quỷ thích khóc có hơi dài dòng, bắt đầu từ việc nó cãi nhau với gia đình chồng cũ, ngày nào cũng bị gia đình chồng cũ mắng mỏ và bắt dập đầu, sau đó cứ khóc mãi cho đến khi chết đuối.

Sau khi chết cứ khóc mãi suốt mười năm.

Cho đến khi nó tích tụ đầy oán khí biến thành ác quỷ.

Túc Bảo không khỏi thở dài.

Sau khi quỷ thích khóc kể lại chuyện đã xảy ra với mình, mặt nó cũng khóc đầy nước

Những giọt nước mắt sau khi chết không phải là những giọt nước mắt thật sự mà là sát khí, vì vậy sát khí đang cuồn cuộn trong văn phòng của Tô Nhất Trần.

Tô Nhất Trần chỉ cảm thấy rất lạnh.

Anh nhìn lên để xem cửa sổ có mở không, kết quả phát hiện…

Diêu Linh Nguyệt đã ăn hết trái cây trên bàn!

“Em… Ăn xong rồi à?” Tô Nhất Trần hơi giật mình.

Diêu Linh Nguyệt đưa quả anh đào cuối cùng vào miệng, sau đó nghiêm túc gật đầu, như thể cô ấy đã hoàn thành nhiệm vụ.

Tô Tử Chiến và Túc Bảo sau đó nhớ đến Diêu Linh Nguyệt, và khi họ quay lại, họ chết lặng.

Tất cả những gì còn lại trên bàn là một đống vỏ trái cây.

Bốn đĩa hoa quả lớn đều đã được ăn hết sạch.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1398: C1398: Chương 1398


Túc Bảo bảo cô ấy ngoan ngoãn ăn trái cây, đúng là cô ấy rất ngoan ngoãn… Thật sự không để thừa lại miếng nào.

Nếu không phải cô ấy đã biết vỏ trái cây không ăn được, đoán chừng cô ấy cũng đã ăn hết luôn vỏ rồi!

Túc Bảo mở miệng: “Mợ cả, mợ… còn chịu được không?”

Tô Tử Chiến lo lắng hỏi: “Con không có kêu mẹ ăn hết!”

Diêu Linh Nguyệt ngây thơ nhìn Tô Tử Chiến và chỉ vào vỏ trái cây trên bàn.

“Ăn… hết?”

Không phải lột vỏ sao?

Diêu Linh Nguyệt chỉ nghe thấy hai từ “ăn hết”, chỉ nghĩ rằng mình cũng phải ăn hết cả vỏ trái cây, Tô Tử Chiến nhanh chóng ném vỏ trái cây vào thùng rác.

Chết mất thôi, chỉ mới không để mắt đến một tí mà cô ấy lại ăn nhiều đến vậy.

Tô Tử Chiến và Túc Bảo nhìn bụng Diêu Linh Nguyệt, bằng mắt thường cũng có thể lấy nó lồi lên một cục nhỏ, tròn vo

Túc Bảo chợt nghĩ tới điều gì đó.

“Đúng rồi, cậu cả.”

“Mẹ… ăn nhiều như vậy có bị tiêu chảy hôi không? ”

Diêu Linh Nguyệt nghi ngờ nhìn bản thân.

Rồi lại nhìn vào tay mình.

Nó không có mùi hôi.

Tô Tử Chiến cũng sửng sốt: “Con chưa từng nghĩ đến vấn đề này… Nói thì cũng chưa từng thấy mẹ đi vệ sinh…”

Túc Bảo sửng sốt: “Vậy mợ cả có thể tăng mấy chục cân, tất cả đều là do đồ ăn sao?”

Tô Tử Chiến gãi đầu: “Điều này không khoa học. Một người cần ăn khoảng tám lạng đến một ký thức ăn trong một bữa. Nếu theo như lời bà nội nói thì một bữa mẹ ăn khoảng một ký rưỡi đến hai ký đồ ăn.”

“Từ ngày mẹ về đến giờ đã hơn bốn mươi bảy ngày, giả sử một bữa ăn một ký rưỡi, bà nội cho mẹ ăn một ngày năm bữa, thì một ngày sẽ ăn khoảng bảy ký rưỡi. Sau bốn mươi bảy ngày thì sẽ là ba trăm năm hai ký rưỡi… Còn chưa kể hoa quả đồ ăn vặt.”

Túc Bảo sửng sốt, hơn ba trăm ký!

Hóa ra người ta có thể ăn nhiều đến thế, thật tuyệt vời!

Tô Tử Chiến không biết lấy đâu ra một tờ giấy, lo lắng tính toán: “Nếu ăn ăn không ị, vậy mẹ hiện tại hẳn là đã hơn bốn trăm ký… Nhưng mà bây giờ chỉ còn một trăm ký, vậy ba trăm ký còn lại đã đi đâu rồi??”

Mẹ cũng không thải ra, cũng không nôn ra.

Tô Tử Chiến có vẻ bối rối.

Túc Bảo cũng có vẻ bối rối.

Túc Bảo nhìn Kỷ Trường, Tô Tử Chiến cũng nhìn… không khí bên cạnh.

Trán Kỷ Trường đầy vết đen: “Đừng hỏi ta, ta cũng không biết.”

Hắn là loại lén lút xem Diêu Linh Nguyệt có đi ngoài hay không sao?

Hỏi hắn làm sao hắn biết được…
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1399: C1399: Chương 1399


Mọi người đều nhìn Diêu Linh Nguyệt.

Diêu Linh Nguyệt đang nhìn chằm chằm vào bàn thì bất ngờ phát hiện dưới vỏ có một quả anh đào chưa ăn.

Cô ấy lập tức nhặt lên cho vào miệng, bụp bụp bụp…

“Quên đi…” Tô Tử Chiến đau đầu nói: “Cái này sẽ trở thành một bí ẩn chưa có lời giải trong thế giới…”

Nhìn mẹ thế này hỏi cũng không được.

Sau khi quỷ thích khóc trả lời xong, Túc Bảo bỏ quỷ thích khóc lại vào hồ lô, lúc này trong hồ lô lại có thêm một ác quỷ khác.

Quỷ đào hoa, quỷ nhu nhược, quỷ xui xẻo, quỷ hồ đồ, nữ quỷ áo cưới, dì xấu xí, tiểu lệ quỷ và một con quỷ giả nhân giả nghĩa đang bị giam, thêm quỷ thích khóc thì tổng cổng có chín con quỷ.

Tô Tử Chiến nhìn sách, có chút mơ hồ, lâu như vậy rồi mới có chín con quỷ…

Tất cả những con khác đều bị tiêu diệt và trở thành đồ ăn nhẹ cho hồ lô linh hồn.

Cộng hết toàn bộ số lượng nó đã ăn bây giờ hồ lô linh hồn mới đầy một nửa, chết tiệt…

Tô Tử Chiến đột nhiên trở nên lo lắng, cảm giác như bài thi chỉ được 50 điểm, bài toán chỉ làm được một nửa, tín hiệu nghe tiếng Anh bị cắt nửa chừng.

Cần bao nhiêu linh hồn nữa để lấp đầy nó… Cậu đang viết và vẽ vào sổ tay của mình.

Tô Nhất Trần đứng lên nói: “Nói xong chưa? Có đói không?”

Dừng một chút, anh nhấn mạnh: “Túc Bảo, cậu hỏi, hai đứa có đói không?”

Túc Bảo sờ bụng nói: “Có một chút ~”

Tô Nhất Trần giúp cô bé mặc áo khoác, ngồi xổm xuống kéo khóa cho cô bé, đội chiếc mũ nhỏ màu đỏ lên.

Sau đó lại ấm áp nói: “Đi thôi, cậu sẽ dẫn con đi ăn đồ ăn ngon, trong đó có kem.”

Hai mắt Túc Bảo sáng lên, “Dạ, dạ dạ!”

Cô bé nắm tay Tô Nhất Trần nhảy lên nhảy xuống.

Đột nhiên, như nghĩ tới điều gì, ngẩng đầu lên nói: “Cậu cả ơi, nếu sau này Túc Bảo có chết thì cậu cạ đừng tìm người khóc thuê nhé!”

Lòng Tô Nhất Trần thắt lại, anh cúi đầu nhìn Túc Bảo.

Cô bé nở nụ cười thuần khiết trên khuôn mặt, đôi mắt biết cười mở to sống động.

Anh im lặng một lúc: “Ừ, cậu không tìm.”

Nếu cô bé thật sự không còn ở đâu, đâu cần tìm người khóc thuê, tất cả người nhà họ Tô đều sẽ khóc thành sông…

Túc Bảo gật đầu trấn an: “Đúng vậy, Túc Bảo hi vọng các cậu, ông bà, anh chị em đều được hạnh phúc. Đừng buồn vì Túc Bảo đã chết.”

Giống như lần trước mẹ bị lạc, bà ngoại buồn đến mức không dậy nổi.

Bé không muốn như vậy, chết thì cũng chết rồi.

Túc Bảo nhấn mạnh: “Con mong rằng khi con chết, mọi người sẽ vui vẻ cười đùa và thắt một chiếc nơ màu hồng trước mộ của con”.

Tô Nhất Trần “…”

Sau khi bắt được quỷ mít ướt, Túc Bảo đã nghĩ đến công việc người khóc đám tang chuyên nghiệp.

Trước đây nó có thể kiếm được hai đến ba trăm ngàn tệ một năm, dù điều này không thể tách rời khả năng đặc biệt của quỷ mít ướt…
 
Back
Top Dưới