Ngôn Tình Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1360: C1360: Chương 1360


Rất nhiều người đàn ông đều như vậy, họ cảm thấy mình đã gánh vác đủ trách nhiệm bằng cách làm việc chăm chỉ bên ngoài và trở thành trụ cột của gia đình.

Họ cho rằng mấy chuyện của phụ nữ trong nhà đều là chuyện vặt, phớt lờ được thì cứ xem như không nghe không thấy, không ngó lơ được thì trốn tránh thật xa. Nhiều người đàn ông luôn nghĩ không đối mặt thì sẽ không có vấn đề gì.

Nhưng họ đâu biết rằng, khi những việc vặt vãnh tích tụ quá nhiều thì chúng có thể biến thành những vấn đề lớn không thể cứu vãn được.

Quỷ nhu nhược bình luận: “Cuối cùng thì bi kịch của ngươi do chính ngươi gây nên. Nói trắng ra, gia đình ngươi thành ra như vậy, vợ và mẹ ngươi thành ra như vậy, đều nhờ công lớn của ngươi”.

Kết hôn không nhất thiết phải tách khỏi ba mẹ chồng, có người đàn ông không đủ khả năng mua nhà nên không còn cách nào khác là cùng vợ sống với ba mẹ anh ta.

Cũng có người nhu nhược như quỷ nhu nhược, lười giải quyết vấn đề, chọn cách lảng tránh, mẹ với vợ cãi nhau thì đã làm sao? Họ không muốn giải quyết mấy chuyện bất đồng đó, hoặc lấy cớ không thể xử lý được mà để mặc cãi vã ngày một lớn.

Nhưng nếu chúng ta thực sự muốn giải quyết thì làm sao có thể không xử lý được?

Quỷ nhu nhược tóm gọn lại bằng câu nói: “Đáng đời nhà ngươi”.

Quỷ đào hoa: “Đáng đời nhà ngươi”.

Quỷ xui xẻo đua đòi theo phong trào: “Đáng đời nhà ngươi”.

Quỷ hồ đồ: “…”

Nó đã bảo không muốn kể, bọn quỷ này cứ nằng nặc kêu nó kể, kết quả bây giờ quỷ nào cũng phun ra câu đáng đời đáng kiếp.

Quỷ hồ đồ trừng mắt nhìn: “Thế cái chết của các ngươi thì không đáng đời hả?”

Quỷ đào hoa cười khúc khích và nói: “Đúng, trước đây ta đáng bị như vậy.”

Quỷ nhu nhược: “Suỵt…”

Không biết từ lúc nào, Túc Bảo đã ngủ quên.

Bé duỗi tay chân thành hình chữ đại, cổ họng phát ra tiếng ngáy như một chú heo con, ngủ rất ngon lành.

Quỷ nhu nhược bay về phía trước, nhoài người cạnh giường và nhìn Túc Bảo với ánh mắt trìu mến.

Nó muốn giơ tay đắp chăn cho Túc Bảo, nhưng lại phát hiện mình không thể chạm vào chăn.

Quỷ đào hoa thở dài: “Ngáy như vậy à, chắc là mệt quá.”

Cô bé con không ngủ suốt đêm qua.

Bảo bối của đám quỷ mệt quá đây mà!

Lúc này, cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, bà cụ Tô lặng lẽ bước vào nhìn, đắp chăn cho Túc Bảo rồi thém góc chăn để đảm bảo không có gió lạnh luồn vào.

Sau đó bà ngồi nhìn Túc Bảo một lúc rồi lặng lẽ đi ra ngoài.

Quỷ đào hoa nói: “Bà cụ này cứng miệng nhưng dễ mềm lòng”.

Quỷ xui xẻo gật đầu, nhỏ giọng nói: “Đi thôi, đừng làm phiền Túc Bảo.”

Mấy ác quỷ cẩn thận chui vào trong hồ lô rồi biến mất.

Trong hồ lô, nữ quỷ tân nương háo hức nhìn đám quỷ quay trở lại: “Nô gia có kẹo không?”

Quỷ đào hoa lè lưỡi: “Không có, bọn ta ăn hết rồi, có muốn ta phun ra chút âm khí cho ngươi không?”

Nữ quỷ tân nương chán ghét nói: “Xì!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1361: C1361: Chương 1361


Quỷ nhu nhược nhìn lệ quỷ nhỏ đang chạy tới, nó duỗi tay xoa đầu lệ quỷ nhỏ rồi nói: “Lần này anh không có kẹo cho em, nhưng lần trước anh để lại cho em một cái.”

Quỷ nhu nhược lấy ra một cây kẹo m út rồi đưa cho lệ quỷ nhỏ, lệ quỷ nhỏ vui vẻ cầm kẹo chạy đi.

Nữ quỷ tân nương thèm thuồng nói: “Thế phần của nô gia đâu?”

Quỷ nhu nhược mỉm cười: “Ta không còn nữa, nhưng quỷ xui xẻo có đấy.”

Nữ quỷ tân nương lập tức chạy tới nói: “Anh cả xui xẻo, anh có kẹo cho nô gia em không?”

Quỷ xui xẻo nói: “Không có, không có!”

Nói xong, nó nhìn quỷ nhu nhược đầy cảnh giác.

Người gì không biết…. à nhầm, quỷ gì không biết.

Lấy kẹo của quỷ khác để mượn hoa cúng phật hả, thật là vô liêm sỉ!

Quỷ nhu nhược hỏi: “Đúng rồi, quỷ ngụy thiện bị nhốt bên trong thế nào rồi?”

Nữ quỷ tân nương lắc đầu, “Nó nói với nô gia, nó biết mình sai, nhưng nô gia nhìn ra nó gạt quỷ, rõ ràng nó không cảm thấy bản thân có lỗi.”

Quỷ đào hoa nhếch môi: “Ta đi xem thử đám cà độc dược ta trồng trong hồ lô thế nào rồi, nếu không đủ dinh dưỡng thì phải tìm thứ gì đó để tưới…”

Quỷ ngụy thiện lắm sát khí như vậy, cạo chút sát khí của nó tưới cho cà độc dược chắc chẳng sao đâu nhỉ?

Quỷ xui xẻo gật đầu, “Ta cũng đi xem xương cốt chôn ở phía sau, khó khăn lắm mới ấp ủ ra đống xương đó, nhất định phải đổ đầy tà khí vào xương, nếu không lần sau chơi mạt chược sẽ không có xương để dùng đâu.”

Đám ác quỷ bước về phía căn phòng nhỏ tối tăm.

Túc Bảo quá lương thiện, chỉ cần ác quỷ thu nạp về không chạm tới giới hạn của bé thì bé sẽ không tiêu diệt.

Nhưng đám quỷ đào hoa đều cảm thấy không thể để quỷ ngụy thiện tiếp tục tồn tại.

Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ ngụy quân tử, câu nói này không phải nói chơi!

Túc Bảo và hai anh em Tô Tử Du ngủ suốt buổi chiều, mãi đến bữa tối mới thấy đói.

Ăn xong, ba đứa trẻ lại nhanh chóng đi ngủ.

Ngày hôm sau.

Bà cụ Tô dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, tuy trong nhà có người giúp việc nhưng bà vẫn thích tự mình dậy và bận rộn chăm sóc gia đình.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Thời tiết càng lúc càng lạnh, sau khi ra khỏi phòng, bà cụ thấy gió thổi mạnh nên quay lại mặc áo khoác.

Sau đó ông cụ Tô cởi chiếc áo khoác len kiểu cán bộ cũ của mình khoác lên người vợ.

Hơi ấm truyền tới, bà cụ Tô chỉnh áo rồi cười nói: “Ông không thấy lạnh sao?”

Ông cụ Tô khoanh tay, không buồn suy nghĩ mà nói: “Chính vì thấy quá lạnh… nên tôi chuẩn bị thay áo khoác lông vũ.”

Nói xong ông cụ đi vào lấy chiếc áo khoác mới rồi kéo khóa áo lên tận cổ.

Xong xuôi, ông cụ Tô hài lòng gật đầu: “Phải thế này chứ, không còn lạnh nữa rồi!”

Nụ cười đông cứng trên khuôn mặt bà cụ Tô.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1362: C1362: Chương 1362


Ông chồng tốt của bà!

Chính vì muốn thay áo khoác ấm hơn nên ông mới đưa cho bà chiếc áo khoác này!?

“A, đánh ~” Bà cụ Tô dùng tay không đánh vào đầu chồng, sau đó tức giận bỏ đi.

Ông cụ Tô thảng thốt sờ đầu.

Chuyện gì đã xảy ra thế??

Ông cụ có lòng tốt đưa áo khoác của mình cho vợ, thế đã đủ ân cần chưa?

Vậy mà vẫn bị đánh ư?

Ông cụ Tô xoa đầu lẩm bẩm, vung tay sảng khoái rồi đi ra ngoài.

Khi Tô Nhất Trần ngủ dậy thì nhìn thấy bà cụ Tô đang giận dữ làm bữa sáng, anh đưa mắt nhìn ông cụ Tô đang xem tin tức mà hoàn toàn không biết mình đã phạm lỗi gì.

“Ba lại chọc giận mẹ con nữa à?” Anh hỏi theo thói quen.

Gọng kính của ông cụ Tô treo trên sống mũi, ông liếc nhìn nhà ăn từ dưới ống kính.

“Thời kỳ mãn kinh của mẹ con kéo dài, thỉnh thoảng bà ấy lại đánh người, không có gì, cứ để bà ấy đánh đi, tâm tình không tốt thì phải trút giận mà.”

Tô Nhất Trần nhẹ nhàng nói: “Dạ.”

Ông cụ Tô xem tin tức rồi đột nhiên ngẩng đầu cau mày nói: “Không, ba chỉ muốn hỏi, ba có làm gì sai không? Tại sao mẹ con luôn giận ba không rõ lý do vậy?”

Tô Nhất Trần thầm nghĩ, vừa nãy anh không nói gì sai đâu nhỉ?

Anh bình tĩnh nói: “Ba nghĩ con biết câu trả lời của mấy vấn đề như này ư?”

Ông cụ Tô: “…Đúng vậy, con làm chó độc thân bốn mươi năm rồi, không trách con được.”

Tô Nhất Trần: “…”

Tô Nhất Trần sờ mũi, độc thân thì sao, độc thân nhưng anh có những hai đứa con trai…

Nghĩ vậy hình như cũng ổn.

Anh thấy Tô Tử Chiến, Tô Tử Du và Túc Bảo đều rất tốt, Hân Hân và Tử Tích mặc dù có hơi gập ghềnh nhưng cũng xem như không có gì ảnh hưởng, vẫn đang đi đúng hướng.

Người nhà bình an vui vẻ, kinh tế thoải mái, mặc dù mọi người có hơi bận nhưng thời gian tự do.

Hình như không thiếu gì cả.

Ông cụ Tô cúi đầu xem tin tức, làm như vô tình hỏi: “Đúng rồi, chuyện của “con dâu” con định tính thế nào? Bổ sung giấy kết hôn sao? Còn nữa, có muốn bổ sung hôn lễ không?”

Dù sao Tô Nhất Trần cũng chưa kết hôn, ông cụ Tô cảm thấy kết hôn là việc lớn của đời người, nếu như anh cần thì ông và bà nhà sẽ tổ chức hôn lễ cho anh.

Tô Nhất Trần từ tốn nói: “Không cần.”

Anh dừng một chút rồi nói: “Con sẽ đi lĩnh chứng với cô ấy.”

Sau khi trở về cô ấy đều đi theo Tô Tử Chiến và Tô Tử Du, ít nhất phần lớn thời gian cô ấy đều sẽ ở nhà họ Tô.

Bây giờ cô ấy không có suy nghĩ của bản thân, một thân phận mới có thể giúp cô ấy tránh rất nhiều phiền phức.

Nếu như tương lai cô ấy tỉnh táo lại, không muốn ở lại nhà họ Tô thì lúc nào anh cũng có thể ly hôn với cô ấy.

Trước mắt anh cũng chỉ có thể làm những việc này.

Ông cụ Tô gật đầu: “Cũng được.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1363: C1363: Chương 1363


Tô Nhất Trần nghĩ đến chuyện gì đó, anh ngẩng đầu nói: “Năm sau chính là sinh nhật năm tuổi của Túc Bảo, đến lúc đó con sẽ đưa con bé đến Nghê Quang.”

Ông cụ Tô lập tức nói: “Cái gì mà con đưa con bé đi, chúng ta không cần đi à?”

Tô Nhất Trần im lặng rồi nói: “…Ý con không phải vậy, chúng ta cùng nhau đi.”

Lúc này ông cụ Tô mới yên tâm tiếp tục xem tin tức.

Tô Nhất Trần nhìn kế hoạch thử nghiệm công viên trò chơi trên màn hình.

Công viên trò chơi đã được xây xong, một thời gian ngắn nữa là có thể thử kinh doanh, một khi công viên trò chơi trên đảo trở nên phổ biến hơn thì đó mới là công viên trò chơi.

Tô Nhất Trần không quá để ý đến việc Túc Bảo nhất định phải là người đầu tiên đến chơi, mấy đứa nhỏ đều thích sự náo nhiệt, dù sao công viên trò chơi ồn ào vẫn tốt hơn công viên trò chơi vắng vẻ.

Đợi đến khi công viên trò chơi có tiếng tăm rồi sẽ bắt đầu bán vé… Như vậy lúc Túc Bảo đến muốn chơi gì cũng được, không xếp hàng cũng không quá vắng vẻ.

Còn có thể lãi được ít tiền trong khoảng thời gian này…

Công viên trò chơi là tài sản đứng tên Túc Bảo, về sau tiền công viên trò chơi kiếm được đều sẽ nằm trong sự quản lý của Túc Bảo.

Một năm một trăm triệu, đến khi cô bé mười tám tuổi thì cũng mười mấy hai mươi tỷ, con gái mà, ít nhiều gì phải có tiền thì mới có tiếng nói!

Thời gian trôi qua thật nhanh, cảm giác như đứa nhỏ mới về nhà họ Tô chưa được bao lâu mà giờ cũng đã sắp năm tuổi rồi.

Lúc vừa đón bé về cũng chỉ mới ba tuổi…

Tô Nhất Trần đang suy nghĩ thì nghe thấy tiếng gõ cửa, anh và ông cụ Tô ngẩng đầu lên nhìn, trái tim nhảy lên một cái.

Trên bậc thang có một người phụ nữ mặc váy trắng, mái tóc đen dài thẳng, cứ như vậy đứng đó nhìn họ chằm chằm.

Chỉ cần vừa nhìn ai cũng sẽ giật mình!

Ông cụ Tô bình tĩnh lại, trong lòng vẫn cảm thấy vi diệu.

Khó trách bà nhà sẽ bị dọa, “con dâu” thế này…

Ông cụ Tô lắc đầu, đúng lúc này bà cụ Tô vừa ra khỏi phòng bếp, bà thấy Diêu Linh Nguyệt đứng trên bậc thang thì bị dọa cho run tay, lúc sau mới xoa tim.

“Dậy rồi sao…” Bà cụ Tô nói: “Con xuống ăn gì đi.”

Diêu Linh Nguyệt bình thường không nhúc nhích đột nhiên đưa tay quơ quơ rồi nói:

“Ha… Ha ha này! Xiên… Ra ngoài!”

Tô Nhất Trần: “…”

Ông cụ Tô: “…”

Bà cụ Tô: “…”

Ai dạy?

Lăn ra đây cho bà!

Bà cụ Tô kinh ngạc hoàn hồn, bà lập tức nghĩ đến Tiểu Ngũ, cmn còn có thể là nghe Tô Tử Du nói rồi cô ấy nhớ.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1364: C1364: Chương 1364


Còn ha ha này chỉ có thể là Tiểu Ngũ dạy!

Bà cụ Tô cười dịu dàng: “Tiểu Ngũ dậy rồi sao?”

Chim dậy rất sớm, trời vừa tối đã ngủ, vừa bình minh đã dậy.

Tiểu Ngũ chắc chắn đã dậy, lúc này nó đang chơi ở ban công tầng hai.

Chỉ có một mình con chim là nó nên nó cảm thấy rất nhàm chán, miệng nó ngậm một quả bóng nhỏ rồi ném rổ… Quả bóng rơi đúng vào cái rổ chỉ cao bằng nó.

Ném bóng xong nó lại chạy qua một bên, giẫm lên ván trượt chỉ bằng nửa người nó, loạng choạng đến “bãi đỗ xe” rồi mới dừng ván trượt lại.

Sau đó nó lại ngậm một đồng xu đặt vào hộp tiền cạnh viên đá mài, phía đá mài có một bộ xương khô nhỏ, sau khi bỏ tiền xu vào đó nó bắt đầu mài.

Tiểu Ngũ ngẩng đầu lên nhìn bộ xương khô.

“Ha… Có tiền có thể sai khiến ma quỷ!”

Tiểu Ngũ vỗ cánh, ngậm một cái xe đạp nhỏ, xe đạp này cũng là đồ chơi chuyên dụng của vẹt, lớn chưa đến nửa bàn tay, Tiểu Ngũ cưỡi hai vòng rồi vỗ cánh, xe đạp tự mình bay ra ngoài.

Sáng sớm một mình nó đã chạy tới chạy lui chạy lên chạy xuống, cắn cái này ngậm cái kia, còn bận hơn cả bà cụ Tô chuẩn bị bữa sáng ở bên dưới.

Lúc này Tiểu Ngũ nghe được hình như có ai đó đang gọi nó.

Giống như giọng của bà cụ…

Tiểu Ngũ ha một tiếng rồi xông vào căn phòng nhiệt đối của mình, ngậm cửa lồ ng sắt đóng lại.

Nó vẫn chưa yên tâm, lại chặn thêm một thanh gỗ nữa vào trước cửa.

Sau đó nó hoảng sợ dán lên trên cửa lồ ng, đôi mắt xanh nhỏ như hạt đậu nhìn chằm chằm ra bên ngoài.

“Lão Lục! Lão Lục!” Tiểu Ngũ gọi: “Mày dậy chưa lão Lục!”

Huyền Linh nằm trên thảm cạnh giường Túc Bảo, mí mắt cũng không thèm nâng lên.

Túc Bảo bị tiếng ồn đánh thức, tối hôm qua cô bé ngủ sớm, cũng đã ngủ đủ, cô bé nghiêng người ngồi dậy.

Cô bé mơ màng nhìn xung quanh, cảm thấy có hơi lành lạnh, bé nhanh chóng ôm lấy chăn nhỏ, co quắp lại như một con sâu róm nằm trên giường.

“Lạnh quá nha!” Túc Bảo nhìn ngoài cửa sổ: “Hôm nay không có mặt trời sao?”

Ngồi một lúc lâu, cô bé thò chân nhỏ ra ngoài thăm dò.

Bên ngoài chăn đúng là có hơi lạnh…

Nhưng bàn chân nhỏ của cô bé đúng lúc đụng phải Huyền Linh, lông mèo mềm mại ấm áp, Túc Bảo hơi động đậy bàn chân.

Huyền Linh nghiêng người để lộ bụng, nó nũng nịu meo meo mấy tiếng. . Truyện Xuyên Không

Sau đó dùng bụng mình làm ấm chân cho Túc Bảo.

Máy sưởi ấm chân thương hiệu con mèo~

Túc Bảo chỉ cảm thấy lòng bàn chân hơi ngứa ngáy, bé không nhịn được mà bật cười, hai chân không ngừng cử động.

“Được rồi, mình phải dậy thôi!”

Túc Bảo vén chăn lên chạy nhanh đến tủ quần áo thay đồ rồi lại chạy đi đánh răng rửa mặt.

Ngủ quá lâu, bụng bé đã đói lắm rồi!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1365: C1365: Chương 1365


“Ô, Tiểu Ngũ đâu?” Trước khi ra khỏi phòng Túc Bảo đột nhiên phát hiện hôm nay có gì đó sai sai.

Trước kia cô bé vừa dậy là Tiểu Ngũ đã chạy lại “thổ lộ tâm tình” với cô bé, sao hôm nay không thấy bóng chim nào nha?

Tiểu Ngũ ở phía xa nói: “Trời rất lạnh, có gì đến ổ chăn của tui nói!”

Túc Bảo: “…”

Cô bé đi ra ngoài ban công, ngồi xổm trước “cửa phòng” Tiểu Ngũ hỏi: “Tiểu Ngũ, cậu làm sao vậy?”

Thời tiết quá lạnh sao?

Anh trai nói vẹt là loài chim nhiệt đới, rất sợ lạnh.

Mùa đông chỉ cần dưới 15 độ là vẹt sẽ rất lạnh, thậm chí còn sẽ chết cóng.

Hiện tại thành phố Kinh đã dưới 15 độ một chút, nhưng gần đây Tiểu Ngũ đều ở trong phòng, cô bé cũng không mang nó ra ngoài mà.

Trong phòng có máy sưởi, ban công cũng được che kín bằng kính lớn nên ngay cả ban công cũng ấm, chắc sẽ không lạnh nha!

Túc Bảo chạm vào mũi Tiểu Ngũ: “Cậu không sao chứ?”

Tiểu Ngũ vô cùng đáng thương: “Trống rỗng, cô đơn, lạnh!”

Túc Bảo: “…”

Huyền Linh ở bên cạnh liếc mắt.

Lúc này Túc Bảo mới yên tâm, bé vui vẻ chạy xuống tầng nhào vào lòng bà cụ Tô.

“Bà ngoại, buổi sáng tốt lành nha!” Túc Bảo ngẩng đầu ôm bà cụ Tô nũng nịu: “Tối qua con úp mặt nhận lỗi rất ngoan nha, con có giỏi không?”

Bà cụ Tô cảm thấy buồn cười, con hối lỗi với Chu Công đấy à?

Bà xoa đầu Túc Bảo nói: “Giỏi! Túc Bảo nhà ta là giỏi nhất, mau đi ăn gì đi!”

“Trời lạnh, nên ăn đồ nóng… Sữa đậu nành vừa nấu xong, vẫn đang còn nóng đó.”

Bữa sáng nhà họ Tô rất ít khi là bữa sáng kiểu Tây như đồ ăn sẵn, salad, sandwich các loại, với bà cụ Tô mà nói, bữa sáng vẫn nên ăn nóng mới tốt, nhất là kiểu của Trung Quốc như sữa đậu nành, bánh bao, cháo, thịt… Những món này mới tốt cho dạ dày.

Túc Bảo chạy đến phòng ăn, ngoan ngoãn chào hỏi: “Ông ngoại buổi sáng tốt lành, cậu cả buổi sáng tốt lành, mợ cả buổi sáng tốt lành!”

Từ lúc Túc Bảo xuất hiện Diêu Linh Nguyệt vẫn luôn nhìn theo cô bé.

Nhìn cô bé chào buổi sáng với bà cụ Tô.

Sau đó lại nhìn cô bé chào buổi sáng với Tô Nhất Trần và ông cụ Tô.

Mọi người gặp mặt đều nói chào buổi sáng…

Diêu Linh Nguyệt nắm chặt đùi gà trong tay, cô ấy cúi đầu nhìn đùi gà, im lặng một lúc lâu.

Sau đó cố gắng nói từng từ ngữ rời rạc: “Chào buổi sáng… tốt… sớm.”

Túc Bảo chỉnh sửa: “Là buổi sáng tốt lành nha.”

Giọng sữa mềm mại còn kéo dài âm cuối.

Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm miệng Túc Bảo, khóe môi nhúc nhích, lại lần nữa mở miệng: “Chào buổi sáng… tốt, lành~”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1366: C1366: Chương 1366


Cũng kéo dài âm cuối, cảm giác ngây ngô.

Túc Bảo không chút keo kiệt giơ ngón tay cái lên: “Đúng rồi! Mợ cả thật thông minh, còn thông minh hơn cả Tiểu Ngũ nữa!”

Tay phải Diêu Linh Nguyệt nắm đùi gà, tay trái cầm bánh bao, nhìn nụ cười tươi tắn của Túc Bảo không chớp mắt.

Cô ấy cố gắng cử động khóe miệng nhưng đáng tiếc lại không thể biểu lộ ra gì.

Cô ấy vụng trộm nhớ kĩ mấy từ buổi sáng tốt lành.

Tô Nhất Trần đưa cho Túc Bảo một cốc sữa đậu nành thêm một thìa đường, nhẹ nhàng nói: “Mau ăn đi!”

Túc Bảo cầm cốc lên: “Chu choa~ Ăn ngon thật!”

Trong lòng Diêu Linh Nguyệt không ngừng lặp đi lặp lại từ chu choa… Hình như cái này cô ấy nhớ rồi.

Túc Bảo vừa uống hai ngụm sữa đậu này, quay đầu thấy hai anh trai đang đi xuống, sữa đậu nành trong miệng còn chưa nuốt nên chỉ có thể vẫy vẫy với hai anh trai.

Bên ngoài miệng cô bé còn một vòng sữa đậu này, nhìn rất đáng yêu.

Tô Tử Du thuận tay cầm một tờ giấy lau miệng cho cô bé rồi nói: “Chào buổi sáng! Sao em dậy sớm vậy, không ngủ thêm chút nữa sao?”

Túc Bảo nói: “Em không buồn ngủ.”

Tô Tử Du hạ giọng: “Lần sau còn đi nữa không?”

Nếu ra ngoài muộn hơn thì không được nha!

Trẻ con không ngủ đủ sẽ bị lùn, cậu bé không muốn biến thành Võ Đại Lang đâu!

Túc Bảo lắc đầu: “Lần sau rồi tính!”

Chuyện lần sau thì để lần sau bàn.

Tô Tử Du ngồi xuống cạnh Diêu Linh Nguyệt, nói chào buổi sáng như bình thường rồi bắt đầu ăn bữa sáng.

Diêu Linh Nguyệt im lặng một lúc, cô ấy nhìn Tô Tử Du rồi vụng về nói: “Chào buổi sáng… tốt lành~”

Tô Tử Du sững người, lập tức cảm thấy mừng rỡ không thôi!

Cậu bé lập tức khen ngợi: “Quá giỏi! Mẹ nói được thêm một câu nữa rồi!”

Cmn đương nhiên tính là một câu.

Buổi sáng tốt lành cũng xem như là một câu.

Bây giờ mẹ cậu bé đã nói được hai câu rồi!

Mỗi ngày dạy một câu, một năm sau sẽ được 365 câu.

Từ điển chữ Hán online có tổng cộng 20959 câu, 52 vạn từ ngữ, nhưng từ hay dùng cũng chỉ có 28770 từ.

Một ngày học một từ, 78 năm là có thể học xong hết.

Cậu bé có thể dạy mẹ mình đến già…

Ăn sáng xong mấy đứa bé lập tức đi học.

Sau khi Hân Hân lên tiểu học chỉ còn một mình Túc Bảo đi nhà trẻ.

Túc Bảo không cảm thấy gì, nhưng mỗi lần mọi người đưa cô bé lên xe đều làm như cô bé đang đi đâu rất xa vậy.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, thời tiết cũng ngày càng lạnh, bàn ăn nhà họ Tô cũng phong phú hơn.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1367: C1367: Chương 1367


Lẩu, dê nướng nguyên con, bò bít tết, đầu heo hầm, thậm chí cả bún thập cẩm cay.

Nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy người nhà họ Tô béo hơn một size, lúc đầu cậu cả ngày tập thể dục một tiếng, bây giờ lại tăng thêm một tiếng nữa mới có thể miễn cưỡng duy trì được dáng người.

Mợ cả lại càng mập hơn.

Cái gì cô ấy cũng ăn, bà cụ Tô cho ăn cái gì thì ăn cái đấy, nửa tháng từ một mét bảy nặng 70 cân chỉ có da bọc xương, bây giờ đã thành 85 cân.

“Nửa tháng tăng 15 cân!” Bà cụ Tô hài lòng nhìn cân.

Đúng lúc đó Huyền Linh đang li3m lông, nghe vậy đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn cái cân kia.

Nó có thể hiểu được từ 15 cân này!

Một tháng trước nó bị bà cụ đặt trên cân, sau đó bà cụ vui vẻ nói 15 cân, mèo phải béo một chút mới đáng yêu!

“Meo…” Mèo hoa bị dọa cho bỏ chạy.

Tiểu Ngũ ở bên cạnh gật gù đắc ý: “Ăn tốt, béo tốt… Thức ăn cho heo siêu hiệu quả! Heo gầy, heo không tăng cân thì làm sao bây giờ, hãy dùng thức ăn cho heo siêu hiệu quả này!”

Nó đương nhiên là đắc ý nhất, vẹt chỉ ăn thóc, ngô ngũ sắc, thêm chút rau xanh, không còn thêm gì khác nên dáng nó vẫn đẹp, lông ngày càng sáng bóng, không béo thêm chút nào.

Một tiếng vút vang lên, một chiếc dép lê của bà cụ Tô bay qua.

Tiểu Ngũ lập tức quác một tiếng bay lên: “Súng bắn chim đầu đàn!”

Tất cả mọi người không nhịn được mà bật cười.

Trận tuyết đầu đông từ từ đến muộn, khắp nơi đều bao phủ một màu trắng xóa, ánh đèn trong nhà nhìn vô cùng ấm áp.

Sau khi tan học Túc Bảo chạy vào phòng ăn, việc đầu tiên bé làm là tìm bà cụ Tô, cái miệng nhỏ líu ríu không ngừng với bà cụ Tô.

Bà cụ Tô vui vẻ, bà bê đồ ăn giục: “Đi rửa tay ăn cơm.”

Đồ ăn hôm nay có gà xì dầu, phật nhảy tưởng, vây cá hầm, vịt hầm và các đồ ăn vặt.

Tô Nhạc Phi và Tô Tử Lâm từ công trường về nhìn những món này là nhức đầu, hai người chỉ muốn ăn chút rau xanh.

Tô Ý Thâm còn đỡ, một ngày bận rộn chân không chạm đất, ăn cơm cũng không có thời gian để ăn cho tử tế nên rất đói.

Tô Nhất Trần vừa vào cửa đã lại mang cặp tài liệu đi ra ngoài: “Đột nhiên con nhớ ra vẫn còn việc.”

Thật sự không ăn được nữa.

Bà cụ Tô: “Con ngồi xuống!”

Có chuyện gì không thể ăn cơm xong rồi nói?

Tô Tử Du nói nhỏ: “Chậc chậc, đều là món ngon!”

Miệng Túc Bảo đang nhai nấm hoa, cô bé không hiểu: “Không có cứng đâu anh!”

Tô Tử Chiến lạnh nhạt nói: “Món ngon có nghĩa là hình thức rất phong phú.”

Túc Bảo ồ một tiếng: “Món chính thì nói là món chính, vì sao lại gọi là món ngon?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1368: C1368: Chương 1368


“Rất giỏi thì nói là rất giỏi, vì sao lại phải gọi là có chút tài năng?”

“Vui vẻ cũng là sống, vì sao lại phải nói là sống không vui?”

Tô Tử Du vỗ trán: “Em gái, em ăn đi.”

Tất cả mọi người không ăn được, chỉ có Túc Bảo ăn rất ngon lành… với Diêu Linh Nguyệt.

Hiện tại bà cụ Tô không còn lạ Diêu Linh Nguyệt, bà đưa cái gì cô ấy ăn cái đó, một chút phản đối cũng không có.

“Ăn cái này đi!” Bà cụ Tô gắp cho cô ấy một cái chân vịt: “Cả phật nhảy tường nữa, ăn rất ngon.”

Tay trái Diêu Linh Nguyệt cầm đùi gà, tay phải cầm chân vịt, bát trước mặt cũng chất đầy đồ ăn.

Hai má cũng nhét đầy đồ ăn, lúc này nhìn cô ấy giống như con sóc đang phồng má…

Chẹp chẹp chẹp…

Mợ cả ăn rất nghiêm túc nha.

Mắt thường cũng có thể thấy bụng mợ đang dần to lên.

Túc Bảo lo lắng hỏi: “Bụng mợ cả có khi nào sẽ nứt không?”

Cô bé đưa tay sờ, sau đó lại sờ anh nhỏ Tô Tử Du bên cạnh.

“Mợ cả lạnh!” Túc Bảo ồ lên một tiếng: “Lần trước vẫn còn đóng băng đó!”

Tiểu Ngũ ở trên tầng ló đầu ra nói: “Lành lạnh!”

Khóe miệng mọi người giật một cái.

Tô Tử Du nhanh chóng đưa tay ra sờ: “Không đúng, rõ ràng vẫn còn băng.”

Tô Tử Chiến im lặng không lên tiếng nói một câu: “Ấm.”

Mọi người: “…”

Cuối cùng là lạnh hay là ấm?

“Thằng út, lát nữa ăn cơm xong con kiểm tra qua giúp Tiểu Diêu.” Bà cụ Tô nói.

Túi ăn cơm ngon như vậy… Không phải, gói ăn cơm ngon như vậy, khụ…

“Con dâu” biết điều ngoan ngoãn như vậy, tốt nhất đừng xảy ra chuyện.

Tô Ý Thâm gật đầu: “Được.”

“Chị dâu cả” này của anh… Lần trước kiểm tra đã dọa anh một trận.

Không có nhịp tim, không có nhiệt độ.

Kiểm tra xong cô ấy không khác gì một thi thể, ngoài việc máu trong người vẫn chậm rãi chuyển động thì không còn gì khác.

Nếu tùy tiện mang đến bệnh viện kiểm tra thì sẽ dọa chết một đám chuyên gia già.

Sau khi ăn cơm.

Mọi người vây quanh cửa phòng của Diêu Linh Nguyệt, Tô Tử Du đứng ngoài nhìn.

Tô Ý Thâm đẩy một cái máy đo ra, Túc Bảo nói: “Cậu út, con giúp cậu!”

Tô Ý Thâm nhìn cô bé cười: “Được, Túc Bảo giúp cậu út là tốt nhất!”

Đây là dụng cụ kiểm tra tân tiến nhất trong nước, đối với người bình thường mà nói thì thao tác khá phức tạp, đối với Tô Ý Thâm mà nói đây không phải việc gì khó.

Nhưng dụng cụ này cần dán vào những nơi như tim, ngực, hơn nữa không thể dán qua quần áo.

Nếu là bệnh nhân bình thường thì Tô Ý Thâm sẽ không để ý nhiều, nhưng người trước mắt rất có thể sẽ là chị dâu cả tương lai của anh.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1369: C1369: Chương 1369


Đương nhiên có thể tránh phiền phức thì nên tránh.

Về phần cậu cả… Tạm thời không nhắc đến cậu cả.

(Mộc Quy Phàm không đáng để nhắc đến và anh cả tạm thời không nhắc đến, anh giỏi.)

Cho nên lần đầu tiên kiểm tra, Túc Bảo trở thành trợ lý nhỏ của anh.

Tô Ý Thâm tưởng rằng cô bé sẽ không biết làm, gọi điện thoại cho một nữ đồng nghiệp đến, kết quả thao tác của Túc Bảo lại rất nhanh nhẹn, trên màn hình nhanh chóng hiện lên số liệu.

Đồng nghiệp nữ của anh đến còn khen Túc Bảo dán rất chuẩn.

“Chuẩn bị xong chưa?” Cách một tấm rèm, Tô Ý Thâm hỏi.

Túc Bảo trả lời: “Được rồi! Anh trai nhỏoooo~”

Tô Ý Thâm bị cô bé chọc cười, anh vừa mở máy vừa hỏi: “Ai dạy con?”

Túc Bảo: “Chị Hân Hân nha!”

Tô Ý Thâm: “Ồ? Con bé còn dạy con cái gì nữa?”

Túc Bảo suy nghĩ: “Còn dạy con lấy không nữa!”

Tô Ý Thâm hơi ngạc nhiên: “Lấy không cái gì?”

Túc Bảo nói: “Chuối tiêu nha!”

Khóe miệng Tô Ý Thâm giật một cái: “Cái này nghĩa là…”

Túc Bảo: “Còn nữa còn nữa, mẹ nhà mày!”

Tô Ý Thâm nhíu mày, sao lại còn dạy mắng chửi người nữa?

Cũng đừng để bà cụ nghe được… Nếu không mông Hân Hân kiểu gì cũng bị đánh cho nở hoa.

Tô Ý Thâm hạ giọng nói: “Túc Bảo, mắng người là không văn minh, không thể học!”

Túc Bảo ngạc nhiên: “Chị Hân Hân nói không phải mắng người, là bà nội, cũng chính là bà nha!”

Tô Ý Thâm: “…Cái đó gọi là grandmother.”

Có ai không, kéo đứa nhỏ học hành vớ vẩn Hân Hân này ra ngoài xử bắn năm phút đi!

Lúc này số liệu trên màn hình từ từ tăng lên.

Nhịp tim Diêu Linh Nguyệt vẫn không tăng lên nhưng máu lại lưu thông rất nhanh.

Không thể tin nổi!

“Nhiệt độ cơ thể 15 độ…”

Quá vô lý!

Cũng không thể viết ra được.

Bên ngoài, cách một cánh cửa, Tô Tử Du vội hỏi: “Cậu nh ỏ, đây có nghĩa là gì?”

Tô Ý Thâm im lặng một lúc rồi nói: “Có nghĩa mẹ con là một thi thể ấm áp…” .

Tô Tử Du: “…”

Thi thể ấm áp.

Túc Bảo cảm thấy đây là miêu tả chính xác nhất.

“Nhiệt độ cơ thể cũng là 15 độ, vì sao lần trước lại lạnh như băng còn lần này lại lành lạnh?” Túc Bảo nghi ngờ hỏi.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1370: C1370: Chương 1370


Tô Ý Thâm nói: “Vì trời lạnh, đó là cảm giác ảo thôi.”

“Tay lạnh sờ 15 độ sẽ có cảm giác ấm, tay ấm sờ 15 độ cảm giác lạnh, có lẽ là vậy.”

Túc Bảo hiểu ra vấn đề.

Cho nên anh nhỏ mới nói tay mợ cả lạnh như băng, còn anh cả lại nói tay mợ cả ấm.

“Tay anh cả lạnh!” Túc Bảo làm như thật gật đầu kết luận, trong tay bé còn cầm một quyển vở, bắt chước dáng vẻ Tô Ý Thâm viết viết vẽ vẽ.

Tô Ý Thâm cười: “Đúng.”

Anh nhéo mũi cô bé, trong mắt đều là ý cười: “Bác sĩ Túc Bảo, cất dụng cụ nha.”

Túc Bảo vâng một tiếng rồi bò xuống giường, cô bé giúp mợ cả lấy dụng cụ xuống, cũng nhanh tay kéo quần áo của cô ấy xuống.

Khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, vô cùng đàng hoàng chuyên nghiệp.

“Mợ cả đứng lên đi!” Túc Bảo vỗ mu bàn tay Diêu Linh Nguyệt.

Diêu Linh Nguyệt như xác chết vùng dậy, vụt một tiếng đã ngồi thẳng lên.

Tô Ý Thâm vừa hay nhìn thấy cảnh này, anh hơi nheo mắt.

Ồ… chị dâu cả này của anh thật không bình thường.

“Sao rồi?” Tô Nhất Trần nhìn Diêu Linh Nguyệt một cái rồi hỏi.

Tô Ý Thâm lắc đầu: “Vẫn không khác lần trước là bao, không có thay đổi quá nhiều.”

“Không có nhịp tim, không có hơi thở… Nhưng máu vẫn có thể lưu thông, mặc dù cân tăng hơn lần trước nhưng tốc độ lưu thông của máu lại ngày càng chậm hơn.”

Bà cụ Tô không khỏi ngạc nhiên, bà thắc mắc: “Vì sao lại như vậy? Có phải ăn nhiều thịt quá nên bị mỡ trong máu không?”

Mọi người không biết nói gì, Diêu Linh Nguyệt thế này… còn có thể bị mỡ trong máu sao?

Sau khi mọi người rời đi, Kỷ Trường vẫn luôn im lặng mới lên tiếng: “Tốc độ máu lưu thông chậm là vì rời khỏi âm mạch âm khí.”

“Cô ấy đã sớm chết, là âm mạch nuôi thi thể của cô ấy, khiến thi thể của cô ấy không thay đổi, nhìn giống như còn sống.”

“Mà linh hồn cô ấy còn bị giữ trong nhục thể nên mới có trường hợp ngày hôm nay.”

Kỷ Trường thở dài: “Đây chính là người chết sống lại.”

Hắn nhìn sổ mà im lặng, tờ giấy thuộc về Túc Bảo cuối cùng cũng xuất hiện nhắc nhở.

Chỉ có hai chữ lựa chọn.

Thiên thư liên quan đến Túc Bảo, nhắc nhở vô cùng đứt quãng.

Gặp khó khăn, sống lại, tâm ma, thiện ác, lựa chọn.

“Diêu Linh Nguyệt vốn là một người chết, bây giờ đang vi phạm quy tắc của địa ngục mà tồn tại, Túc Bảo, con cảm thấy nên tiếp tục giữ lại cô ấy hay nên tiêu diệt?”

Túc Bảo lập tức ngây người: “Vì sao lại muốn tiêu diệt mợ cả…”

Kỷ Trường nhìn cô bé, ám chỉ nói: “Quy tắc như vậy, cô ấy không có khả năng ở lại.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1371: C1371: Chương 1371


Lúc bọn họ cứu Diêu Linh Nguyệt ra hắn đã biết hạnh phúc mỹ mãn ở bên cạnh nhau là kết thúc mà họ muốn cũng không thể đạt được!

Túc Bảo mím môi, tay nhỏ nắm chặt, hỏi ngược lại: “Quy tắc địa ngục là do ai lập ra? Một chút đạo lý cũng không có!”

Kỷ Trường ho một tiếng: “Là diêm vương…”

Túc Bảo trừng mắt, khuôn mặt nhỏ lộ rõ sự khinh thường: “Đúng là đồ hôn quân!”

Kỷ Trường nghẹn lời: “…”

Bảo, đây không phải là lời mắng hay đâu!

Từ khi Kỷ Trường để Túc Bảo chọn giữa việc giữ Diêu Linh Nguyệt lại hay là tiêu diệt, Túc Bảo vẫn luôn rầu rĩ không vui.

Diêu Linh Nguyệt ngày càng trắng bệch, trắng đến nỗi xanh lại, máu chảy chậm đến mức gần như dừng lại.

Máu trong cơ thể cô ấy không biết có được gọi là máu không, sở dĩ có thể lưu thông là vì trước đó bị đính ở núi hoang dẫn đến việc âm mạch chảy vào cơ thể.

Bây giờ cô ấy rời khỏi núi hoang, không có âm mạch âm khí mạnh mẽ duy trì, thời gian dần trôi, cô ấy cũng dần trở nên cứng đờ.

Cách mấy ngày Túc Bảo lại dẫn cô ấy về núi hoang “nạp điện” một lần, mỗi lần “nạp điện đầy đủ”, sắc mặt tái xanh của mợ cả mới có thể biến thành da trắng lạnh, nhưng cô bé biết không thể tiếp tục như vậy.

Vì sư phụ vẫn luôn giục cô bé.

Ngày Túc Bảo dẫn mợ cả về núi hoang “nạp điện”, cậu cả lái xe dừng lại ven đường.

“Trời rất lạnh, đừng đi xuống.” Tô Nhất Trần quay đầu nói.

Túc Bảo lại nhảy xuống xe.

Tô Nhất Trần nhanh chóng xuống xe đeo khăn quàng cổ lên cho cô bé, lại cài kĩ áo lông của cô bé lại, bao tay lông xù cũng được đeo lên rồi mới nói: “Cậu cả đi cùng mợ cả con là được rồi.”

Túc Bảo lắc đầu: “Một mình cậu cả đi rất nguy hiểm.”

Núi hoang nhìn thì có vẻ không có gì khác lạ, chỉ là một ngọn núi nhỏ không được khai thác, nhưng lúc đi rồi mới biết rất dễ lạc đường.

“Lần trước ba và cậu tám đi đã lạc đường, nhưng ba rất lợi hại, không cần con đi tìm cũng tự ra được. Cậu cả không thể đâu!” Túc Bảo nói.

Tô Nhất Trần: “…”

Anh hừ nhẹ một tiếng: “Sao cậu cả con lại không được.”

Nhưng không thể không thừa nhận, Mộc Quy Phàm đúng là rất lợi hại, rõ ràng không nhìn được quỷ nhưng lại có thể mạnh mẽ tìm được cách đuổi quỷ.

Anh đã thử mấy lần nhưng không tìm được cảm giác, chiến thần vẫn là chiến thần, anh không so được.

Nhưng nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của đứa nhóc, cậu cả luôn cảm thấy ghen tị.

Túc Bảo xoa đầu anh: “Ngoan nha, cậu cả kiếm tiền rất giỏi! Kiếm tiền giỏi lại càng lợi hại hơn!”

Nói đến tiền ánh mắt đứa nhóc này sáng lấp lánh.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1372: C1372: Chương 1372


Khóe miệng Tô Nhất Trần hơi nâng lên, đã được an ủi.

Nhưng anh vẫn không yên lòng để Túc Bảo tự đi, mấy lần trước không có tuyết rơi, lần này có tuyết.

Túc Bảo nghĩ rồi dán cho Diêu Linh Nguyệt một tấm bùa: “Mợ cả có thể tự mình đi.”

“Nhớ rõ đi đường phải cong đầu gối nha!”

“Vào trong hầm thì nằm vào quan tài.”

Hầm trú ẩn kia đã được cô bé sắp xếp qua, đảm bảo mợ cả đến là có thể sạc điện.

Ánh mắt Diêu Linh Nguyệt nhìn tấm bùa đang dán trước trán mình, cô ấy đã khôi phục hình dáng, đôi mắt rất đẹp, nhưng lúc này vì nhìn tấm bùa dán trên trán nên giống như mắt gà chọi vậy.

Không biết có phải vì dán bùa trên trán không mà cô ấy lại nhảy tưng tưng, giơ hai tay lên, nhanh nhẹn đi vào trong núi hoang.

Túc Bảo: “…”

Tô Tử Du: “…”

Tô Nhất Trần ngạc nhiên: “Sao đột nhiên lại biến thành cương thi rồi?”

Túc Bảo nói to: “Mợ cả, mợ không phải cương thi nha, đi bình thường!”

Tay Diêu Linh Nguyệt lập tức buông xuống, hai chân đi rất nhanh, rất nhanh đã biến mất.

Tuyết đầu mùa từ từ đến nhưng lại rất lớn. Trời cũng nhanh tối, Tô Nhất Trần dừng xe dưới chân núi, đèn xe chiếu lên bông tuyết không ngừng bay xuống như những tinh linh đang nhảy múa.

Trong xe rất ấm, Tô Tử Du ghé mặt vào cửa sổ nhìn núi hoang hỏi: “Tuyết rơi nhiều như vậy, lỡ như mẹ anh không cẩn thận lăn xuống thì sao bây giờ?”

Túc Bảo nói: “Anh yên tâm, bây giờ đầu gối mợ cả đã cong được, có thể đi được rồi.”

Tô Tử Chiến cúi đầu nhìn ipad, vẻ mặt không chút thay đổi.

Tô Nhất Trần đột nhiên hỏi: “Túc Bảo, có phải mợ cả con không thể ở lại không?” . Truyện Ngôn Tình

Túc Bảo nhụt chí nói: “Cậu cả, sao cậu lại biết?”

Tô Nhất Trần nhìn cô bé, con nhóc này có tâm sự gì sẽ viết hết lên mặt, không chỉ anh biết mà tất cả mọi người đều nhìn ra.

Cho nên gần đây bà cụ cố gắng nhồi nhét cho Diêu Linh Nguyệt ăn, sợ cô ấy đi rồi thì không có ai cho cô ấy ăn nữa.

Túc Bảo ôm gấu bông trong ngực, thấp giọng nói: “Sư phụ con nói mợ cả đã sớm chết rồi, không thể ở lại nữa, cho nên chỉ có thể đưa tiễn mợ đi hoặc tiêu diệt mợ.”

Bàn tay đang nắm vô lăng của Tô Nhất Trần xiết chặt.

“Tiễn có nghĩa là gì?” Anh hỏi.

Túc Bảo nói: “Chính là đưa tiễn hồn phách của mợ cả đi, sau khi đưa tiễn, mợ cả không khác thật sự chết là bao.”

Tô Nhất Trần im lặng một lát rồi hỏi: “Cái này khác tiêu diệt ở chỗ nào?”

Túc Bảo trả lời: “Đưa tiễn còn có hồn, tiêu diệt sẽ không có hồn, cái gì cũng không còn.”

Tô Nhất Trần không nói gì, đây không phải là đang làm khó đứa nhỏ sao?
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1373: C1373: Chương 1373


Đối với cô bé mà nói, cứu Diêu Linh Nguyệt là đúng hay sai, việc đó có ý nghĩa gì?

Tô Nhất Trần chỉ cảm thấy đau lòng, đứa nhỏ mới bốn tuổi đã phải đứng trước quyết định mà ngay cả người lớn cũng không thể quyết định được.

Anh dịu dàng xoa đầu Túc Bảo hỏi: “Không còn lựa chọn thứ ba sao?”

Túc Bảo lắc đầu.

Tô Tử Chiến nhìn chằm chằm ipad nhưng không động đậy, mãi cho đến khi ánh sáng trên màn hình tắt đi.

Cậu bé nâng môi, đột nhiên nói: “Em có thể đưa ra điều kiện với sư phụ em.”

Túc Bảo nhăn mũi: “Sư phụ có đôi khi rất cứng rắn, nói không được là không được!”

Tô Tử Chiến hừ nhẹ: “Đó là em không biết bàn điều kiện thế nào.”

“Trước khi em muốn đạt được thứ gì đó thì phải đưa ra một điều kiện đối phương không thể nào tiếp nhận được, sau đó lại đưa một điều kiện em đã dự trù.”

“Trong hai cái, người bình thường sẽ chọn điều kiện mà em có thể làm được.”

Túc Bảo hoàn toàn không hiểu anh lớn đang nói cái gì.

“Nghĩa là sao?” Cô bé ngơ ngác hỏi.

Tô Tử Chiến: “Ví dụ như em muốn xin bà một trăm vạn, chắc chắn bà sẽ không cho em…”

Túc Bảo: “Không, bà ngoại sẽ cho em.”

Tô Tử Chiến: “…”

Cậu bé nhấn mạnh: “Chúng ta chỉ đang ví dụ.”

Túc Bảo: “Được nha, anh cả anh nói tiếp đi.”

Tô Tử Chiến nói: “Em muốn xin bà một trăm vạn, chắc chắn bà sẽ không cho em, nhưng em muốn xin bà một trăm triệu… Bà sẽ nói một trăm triệu tuyệt đối không thể, nhiều nhất chỉ có thể cho em một trăm vạn!”

“Đấy, mục đích xin một trăm vạn của em đã thành công.”

Khuôn mặt nhỏ của Tô Tử Chiến lạnh lùng, lúc nói những lời này giống như tổng giám đốc bá đạo phiên bản mini.

Túc Bảo hiểu ra: “Anh cả em hiểu rồi, em nói với sư phụ rằng muốn hồi sinh mợ cả, sư phụ chắc chắn sẽ không đồng ý, nói cùng lắm chỉ có thể giúp em giữ mợ cả ở lại… Như vậy đúng không?”

Tô Tử Chiến lại lần nữa bật ipad lên, mơ hồ ừ một tiếng.

Tô Nhất Trần thở dài, anh yêu thương xoa mặt Túc Bảo: “Túc Bảo, con rất thông minh.”

“Sư phụ con đối với con rất tốt, không nên dùng cách bàn điều kiện này với sư phụ con.”

Nói đến đây Tô Nhất Trần đột nhiên dừng lại.

Chỉ là cậu cả cũng có suy nghĩ của riêng mình… Cậu cả không nỡ để con đối diện với thử thách này một mình.

Cậu cả không nỡ thấy con không vui. . Hãy 𝘁ìm đọc 𝘁𝘳a𝔫g chí𝔫h ở + T𝙍𝙪MT𝙍𝖴Ye N﹒VN +

Cho nên anh cũng im lặng, không nói gì thêm.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1374: C1374: Chương 1374


Kỷ Trường khoanh chân ngồi sau xe không nói nên lời, vốn dĩ hắn không muốn đi theo nhưng rảnh rỗi nên mới bay theo.

Không ngờ cậu nhóc vô tâm Tô Tử Du này lại nhân lúc hắn vắng mặt để dạy hư học trò bé nhỏ của hắn.

Kỷ Trường vỗ nhẹ những bông tuyết rồi thả chúng ra ngoài cửa sổ.

Túc Bảo nhìn thấy Sư phụ, hai mắt sáng lên, nói: “Sư phụ, con muốn…”

Kỷ Trường lập tức nói: “Không, con không muốn.”

Túc Bảo: “?”

Bé chỉ muốn nhờ sư phụ lên núi xem thử sao mợ cả mãi chưa xuống núi thôi mà!

“Được…” Túc Bảo đặt bàn tay đeo găng mềm mại dưới cằm, háo hức nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Kỷ Trường do dự một chút, cuối cùng nói: “Có.”

Túc Bảo: “Có gì ạ?”

Kỷ Trường chỉ cảm thấy bản thân sắp gặp rắc rối, than ôi, đối mặt với cô học trò bé bỏng này, hắn hoàn toàn không thể tuân theo nguyên tắc.

“Có một lựa chọn thứ ba.” Hắn nói.

Hai mắt Túc Bảo sáng lên: “Là gì ạ?”

Kỷ Trường nói: “Biệt xứ.”

Túc Bảo: “???”

Chết tiệt!

Kỷ Trường nói: “Hãy để cô ấy đi khắp thế giới này và không bao giờ dừng lại. Linh hồn cô ấy phải luôn trên đường đi.”

“Hãy giúp đỡ những người có thể giúp đỡ, và tích đức càng nhiều càng tốt cho đến khi cô ấy có thể được tha thứ…”

Túc Bảo: “…”

Lựa chọn này có khác gì việc đuổi mợ cả của bé đi không?

Túc Bảo nhìn những bông tuyết ngoài cửa sổ xe, bé không nói nữa, ánh sáng vừa chợt sáng lên trong mắt bé cũng vụt tắt.

Kỷ Trường chần chừ, vừa toan lên tiếng tiếp thì hắn đã nhìn thấy Diêu Linh Nguyệt đi trên núi xuống.

Túc Bảo lập tức vẫy tay với mợ cả, hạ cửa sổ xe xuống và hét lên: “Mợ ơi, ở đây ạ!”

Diêu Linh Nguyệt cũng bước nhanh về phía chiếc xe.

Kết quả là cô bị trượt chân và lăn xuống con đường mòn trong ngọn núi.

“Ơ…” Túc Bảo và Tô Tử Du vội vàng mở cửa đi ra ngoài.

Tô Nhất Trần giữ Túc Bảo lại, nói: “Đừng xuống, bên ngoài lạnh lắm. Để cậu cả xuống.”

Anh mở cửa xe, những bông tuyết ập vào mặt anh, rơi thành từng chấm trên chiếc áo khoác cashmere đen của anh.

Tô Nhất Trần giẫm lên tuyết dày, đi đến chỗ Diêu Linh Nguyệt, động tác của cô không nhanh nhẹn lắm, lúc nãy vẫn đang lảo đảo trong tuyết.

“Đứng dậy nào.” Tô Nhất Trần đưa tay ra.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1375: C1375: Chương 1375


Diêu Linh Nguyệt sửng sốt, trên mặt và trên tóc cô đều có những bông tuyết, sắc mặt cũng tái nhợt.

Cô mặc một chiếc áo khoác màu caramel, vì không cảm thấy lạnh nên cô không hề phản ứng khi tuyết rơi vào cổ.

Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm tay Tô Nhất Trần hồi lâu sau cô mới hiểu ý anh và đưa tay ra.

Tô Nhất Trần nắm tay cô rồi kéo cô đứng dậy.

Nhìn thấy tóc cô phủ đầy tuyết trắng, anh vỗ nhẹ lên tóc cô, chỉ cảm thấy cứng đờ…

“Đi thôi.” Anh trầm giọng nói: “Về nhà nào.”

Diêu Linh Nguyệt đứng yên không nhúc nhích, Tô Nhất Trần quay lại nhìn cô một cách kỳ lạ: “Sao thế em?”

Khóe môi Diêu Linh Nguyệt giật giật, phải tốn rất nhiều công sức cô mới nói được từ “rửa…”

Tô Nhất Trần không biết tại sao, rửa cái gì? [1].

[1]: Chữ đầu tiên trong từ ‘thích’ cũng có nghĩa là ‘rửa’.

Tô Nhất Trần nhìn tóc cô, rồi nhìn vết bẩn trên ống quần cô, nói: “Khi về hãy giặt sạch nha.”

Diêu Linh Nguyệt im lặng.

Tô Nhất Trần đi về phía trước, Diêu Linh Nguyệt do dự một lúc rồi lặng lẽ đi theo phía sau, hai người lần lượt lên xe.

Khi chiếc xe chạy đi, khu vực gần ngọn núi hoang vu lại rơi vào bóng tối, như thể không có ánh sáng xung quanh nào có thể chiếu vào, khiến nơi đây càng thêm quỷ dị và chết chóc.

Không biết qua bao lâu, trên núi bỗng nhiên vang lên tiếng động, tuyết trên cành rơi xuống đất.

Một người phụ nữ mặc đồ đen bước xuống, nếu nhìn kỹ có thể thấy chân ‘người này’ không hề chạm đất.

Nó bối rối chạy trốn khỏi ngọn núi hoang vu, bay thật xa trước khi dừng lại vì quá kinh sợ.

“Trốn tới nơi khỉ ho cò gáy này rồi mà còn có thể đụng mặt con bé đó!” Quỷ hồn lẩm bẩm: “Sợ chết khiếp. May mà mình chạy nhanh.”

Không ai khác, quỷ hồn này chính là quỷ mít ướt đã chạy thoát từ nhà họ Tô.

Trước đây nó muốn nhập thân Hân Hân, nhưng Túc Bảo đã quăng ngọn lửa tinh thần nhỏ khiến nó sợ hãi bỏ chạy thoát thân.

Vừa rồi nó đang lang thang bên đường xem có ai đi bộ giữa đêm trong thời tiết lạnh giá như vậy không.

Sau đó nó nhìn thấy xe của Tô Nhất Trần!

Vừa mở cửa, Túc Bảo đã nhảy xuống!

Mẹ kiếp!

Quỷ mít ướt chạy trốn tới ngọn núi hoang vu, nào biết nơi này ăn thịt quỷ, âm khí trên núi tạo thành một vòng xoáy không ngừng hút quỷ mít ướt vào lòng đất!

Quỷ mít ướt bật khóc, lúc này nó mới phát hiện ra ngọn núi hoang vu là nơi mà quỷ không thể đặt chân tới. Nhưng trước sau đều là hiểm nguy, Túc Bảo ở phía trước nên nó không dám xuống núi!

Vì vậy nó quyết định đi bộ từ phía bên kia của ngọn núi hoang vu.

Kết quả là càng di chuyển trong vùng núi hoang vu, nó càng bị hút vào, sát khí trong cơ thể gần như biến mất!

Nó chỉ có thể nghiến răng kiên trì, trước khi đợi được Diêu Linh Nguyệt xuống núi, nó đã nhìn thấy thẩm phán mặc áo choàng trắng – chính là Kỷ Trường.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1376: C1376: Chương 1376


Quỷ mít ướt tưởng rằng lần này nó ‘chết’ chắc rồi, nhưng nó không ngờ đám người Túc Bảo lại thực sự rời đi.

Quỷ mít ướt nhanh chóng đi xuống.

Túc Bảo và Kỷ Trường cũng chẳng thể ngờ, quỷ mít ướt mà họ tìm kiếm bấy lâu nay lại ẩn náu trong ngọn núi hoang vu, nơi này thực sự rất đặc biệt, quỷ hồn bình thường sẽ bị âm mạch hấp thụ khi đến gần, thế nên Túc Bảo và Kỷ Trường mới không nghĩ đến khả năng quỷ mít ướt ẩn náu trong núi.

Quỷ mít ướt bay về hướng ngược lại nơi đám người Túc Bảo rời đi, càng bay nó càng trở nên trong suốt.

Ngọn núi hoang vu này thực sự khủng khiếp!

Vốn dĩ nó thể cầm cự thêm một thời gian nữa, nhưng bây giờ nó phải nhanh chóng tìm ký chủ!

Quỷ mít ướt trôi vào một tòa dân cư tương đối gần ngọn núi hoang vu, tòa nhà có hệ thống sưởi nên nó không dám mạo hiểm đi vào. Dù sao sát khí trên người nó hiện giờ cũng rất yếu.

Nó chỉ có thể chờ xem liệu có người nào đi bộ vào ban đêm trên đường hay không…

Đang ngẫm nghĩ, quỷ mít ướt chợt nhìn thấy một cô gái đi giày cao gót đi tới, cô gái này mặc bộ vest lịch sự và áo khoác dày, trông rất trẻ, có lẽ chỉ mới hai mươi.

Cô gái khoanh tay và sụt sịt, mắt đỏ hoe.

Đôi mắt của quỷ mít ướt sáng lên, trong mắt nó lập tức hiện lên một sự vui mừng khôn xiết!

“Đi mòn gót sắt chẳng thấy bóng, đến khi tìm được chẳng tốn công…” Quỷ mít ướt vồ lên.

Cô gái ủ rũ bước trên tuyết, mắt đỏ hoe.

“Sao việc gì cũng đến tay mình?” Cô ấy nghẹn ngào, “Thực tập sinh không có quyền con người ư?”

Nếu không phải vì sợ nước mắt đông cứng lại ngay khi khóc khiến mặt bị thương thì cô ấy đã khóc suốt chặng đường về rồi!

Lúc này, một cơn gió thổi qua, không hiểu vì sao, cô gái đột nhiên cảm thấy xung quanh rất yên tĩnh.

Cô ấy đã đi qua con đường này rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy có cảm giác kỳ lạ, bụi cây phủ đầy tuyết bỗng bị gãy, cô gái giật mình.

Cô gái vô thức nhìn lại và cảm thấy như có thứ gì đó đang bay qua.

Cô gái lập tức cảm thấy da đầu tê dại, trong đầu cô ấy hiện ra một câu nói, đi đêm lắm có ngày gặp ma!

Cô gái sợ hãi hét lên: “Trời ơi”, sau đó cô ấy chạy thật nhanh về nhà, tuy nhiên khi quét mặt nhận dạng để vào tòa nhà thì hệ thống lại không nhận ra cô ấy!

Cô gái nhìn mình trong màn hình, không hiểu sao lại cảm thấy kỳ lạ nên sợ hãi lùi lại một bước.

“Hu hu hu…” Cô gái khóc rồi hét to: “Mở cửa, mở cửa!”

Cô ấy luôn sử dụng tính năng nhận dạng khuôn mặt nên không mang theo chìa khóa!

Cô ấy sống một mình và không tìm được ai mở cửa giúp mình…

Điều cô ấy không thể nhìn thấy là bóng dáng của cô được phản chiếu trong cửa kính phía sau, và một ‘người’ phụ nữ mặc đồ đen đang cưỡi trên người cô ấy…

Tuyết rơi dày đặc cả đêm, cuối tuần Túc Bảo đã có một giấc ngủ dài.

“Sư phụ, tại sao trời lạnh nằm trên giường lại thoải mái hơn trời nóng nhỉ?” Túc Bảo quấn chăn tò mò hỏi.

Kỷ Trường vừa viết gì đó trong cuốn sổ vừa nói: “Bởi vì chúng ta bịn rịn quyến luyến chiếc chăn bông trong thời tiết lạnh giá hơn cái máy điều hòa của mùa hè.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1377: C1377: Chương 1377


Túc Bảo nghiêng đầu: “Mùa xuân ngủ gật, mùa hạ buồn ngủ, mùa thu không buồn ngủ, mùa đông ngủ ngon đến mức không muốn tỉnh… Tại sao con người không thể mang theo chăn bông đến trường ạ?”

“Con muốn mang chăn đến trường mỗi ngày!”

Kỷ Trường nhếch khóe miệng, khó hiểu nói: “Ra ngoài ai cũng mang theo chăn thì khi chào hỏi cũng không dễ nhận ra nhau.”

Túc Bảo bừng tỉnh ngộ: “Đúng nhỉ!”

Kỷ Trường: “…”

Chỉ thấy cô bé con thò một chân ra, nhà họ Tô có máy sưởi nên kỳ thực cũng không lạnh lắm.

Túc Bảo nhanh chóng mặc quần áo và xỏ giày rồi chạy xuống nhà.

“Bà ngoại, bà đi đâu vậy?” Túc Bảo nhìn thấy bà cụ Tô như sắp đi ra ngoài.

Bà cụ Tô nói: “Cậu cả con quên mang theo đồ, bà ngoại mang tới cho cậu cả.”

Ông cụ Tô ngồi bên cạnh nói: “Chỉ cần kêu chú Nhiếp đưa giúp là được, bà rõ là rảnh rỗi mà!”

Bà cụ Tô trợn mắt nhìn chồng: “Ông thì hiểu cái quái gì, không có chuyện gì thì tôi không thể đến thăm con trai mình sao?”

Mấy năm rồi bà không đến tập đoàn Tô Thị, hôm nay tâm huyết dâng trào nên bà mới muốn đưa đồ cho con trai đó thôi!

Ông cụ Tô liền nói: “Vậy bà đi đi, ra ngoài mặc thêm quần áo kẻo bị lạnh.”

Bà cụ Tô thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài.

Túc Bảo vội vàng nói: “Bà ngoại, con cũng muốn đi!”

Bà cụ Tô ngẫm nghĩ thấy cũng không vấn đề gì, vậy thì cùng đi!

Túc Bảo đi, Hân Hân cũng muốn đi, nhưng sau khi xem bài tập về nhà… cô bé chỉ có thể rút chân lại.

Tại sao anh Tử Du Tử Chiến chỉ cần mười phút để làm bài tập về nhà, nhưng cô bé phải làm cả ngày?

Thực sự không khoa học.

Tô Tử Du thay quần áo, nói: “Con cũng đi.”

Không biết Tô Tử Tích đang viết gì đó trong phòng, Tô Tử Chiến thì do dự, cuối cùng trưng ra bộ dạng ‘còn lâu anh mới làm cái đuôi của em gái’ rồi tiếp tục đọc sách.

**

Bệnh viện tâm thần vắng tanh.

Tô Nhất Trần đang đi trong hành lang của bệnh viện tâm thần, Khúc Hưởng đi theo phía sau nói: “Tô tổng, anh có muốn tôi vào lấy đồ không?”

Tô Nhất Trần bình tĩnh nói: “Tôi tự mình lấy.”

Chiếc đồng hồ này là do em gái anh tặng nên anh phải tự lấy lại.

“Diêu Thi Duyệt giấu rất kỹ, chúng tôi tìm kiếm hơn một tháng mới phát hiện cô ta đã chuyển đồng hồ tới đây.”

Khi cô ta mới vào bệnh viện tâm thần, mọi thứ đều phải được mang đi, nhưng Diêu Thi Duyệt không mang đồng hồ theo.

Tô Nhất Trần ừ một tiếng.

Khi đi lại trong bệnh viện tâm thần, phải luôn chú ý xung quanh, mắt như ra đa tai luôn bắt sóng!

Khi nói chuyện với người bị tâm thần, hãy dựa lưng vào tường để tránh những người bệnh khác đi ngang bỗng nhiên phát bệnh.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1378: C1378: Chương 1378


Khi gặp người bệnh tâm thần, hãy cố gắng đi phía sau người đó.

Tô Nhất Trần bước đi rất bình tĩnh, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng nói chuyện của bệnh nhân trong phòng bệnh.

A nói: “Tình yêu không còn, tình cảm gia đình không còn, tiền bạc cũng không còn, tôi thật sự không còn gì sao?”

B nói: “Không, anh vẫn còn bệnh thần kinh.”

A đáp: “Nói chí phải!.”

B: “Tôi có một bí mật muốn nói cho anh biết! Đừng nói cho người khác nha… Thực ra tôi là con trai của Bồ Tát.”

C: “Tôi sinh đứa con trai là anh khi nào?”

D: “Lão phu đã tu luyện nhiều năm mới tạo ra đan dược vàng. Bọn người kia lại nhất quyết nói rằng đó là đá và đã làm vỡ đan dược vàng của lão phu! Ngoài ra còn có cô gái 16 tuổi ở tầng dưới đã tu luyện thành Nguyên Anh khi vẫn rất trẻ. Đám người kia biết được lại nhất quyết đòi mang Nguyên Anh đi. Điều vô lý nhất là đám người kia đòi đốt cái vỏ bọc của các vị đại thần ở giai đoạn xuất hồn. Ôi, tiên giới đang ngày một mất đi người tài.”

Khúc Hưởng nhịn không được phì cười, sau đó vội nhịn cười, thấp giọng nói: “Những bệnh nhân này thú vị ghê, tôi còn tưởng đi vào đây sẽ nhìn thấy một đám bệnh nhân ngốc nghếch đang la hét.”

Tô Nhất Trần ừm một tiếng: “Bọn họ bị bệnh tâm thần, không phải kẻ ngốc.”

Khúc Hưởng sờ đầu: “Nói cũng đúng.”

Tô Nhất Trần dừng lại trước một phòng bệnh.

Bác sĩ đi bên cạnh nói: “Anh chờ một chút.”

“Bệnh nhân này bị ảo tưởng quá nặng, hai anh đi cùng y tá tới phòng tiếp tân trước nhé! Tôi sẽ đưa bệnh nhân tới đó sau.”

Tô Nhất Trần gật đầu.

Diêu Thi Duyệt cuộn tròn trong chăn bông trên giường, cô ta gầy đi rất nhiều, gần như mất đi dáng vẻ ban đầu.

Đám bệnh nhân nữ khiến cô ta chịu hết nổi rồi!

Có bệnh nhân nói mình là con chim nhỏ, ngày ngày ngồi xổm trên bàn chờ bọ ăn.

Có người nói mình là cây nấm, ngày nào cũng cầm ô ngồi xổm trước cửa.

Còn có một người phụ nữ đang đọc qua sổ ghi thông tin liên lạc, vừa đọc vừa nhận xét cuốn sách rất thú vị nhưng có quá nhiều nhân vật.

Diêu Thi Duyệt không thể ra ngoài mà dành phần lớn thời gian trong phòng, cô ta chỉ có thể ra ngoài đi dạo khi xếp hàng mua thuốc vào buổi trưa và khi được nghỉ ngơi, cô ta cảm thấy mình sắp chết vì trầm cảm.

“Tôi đường đường là Tô phu nhân nhà họ Tô.” Diêu Thi Duyệt lẩm bẩm: “Tôi đã sinh cho Tô tổng hai đứa con, nhưng nhà họ Tô nhất quyết nói rằng những đứa trẻ đó là do chị gái tôi sinh ra và cướp chúng đi… Cô thấy buồn cười không?

Nữ bệnh nhân bên cạnh đồng tình: “Thật buồn cười. Mà tôi hỏi nè, sau khi đám người kia cướp Nguyên Anh, cô làm thế nào để tu luyện trở lại?”

Diêu Thi Duyệt: “…”

Trước đây Diêu Thi Duyệt sẽ mắng họ, bảo họ ra ngoài.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1379: C1379: Chương 1379


Nhưng bây giờ cô ta chán rồi, nghe vậy chỉ kéo chăn ra, vẻ mặt vô cảm.

Cô taôm chiếc đồng hồ trên tay và xoa nó một cách si mê.

Chiếc đồng hồ này là minh chứng cho tình yêu giữa cô ta và anh, có chiếc đồng hồ này, anh nhất định sẽ quay lại gặp cô ta.

Để lấy lại chiếc đồng hồ này, cô ta đã trao đổi một thứ rất quan trọng với tiên nhân.

Ơ, mà cô ta đã lấy gì để đổi thế nhỉ?

Diêu Thi Duyệt đột nhiên không thể nhớ được.

Lúc này cửa bị đẩy ra.

“Diêu Thi Duyệt, có người tới thăm cô, đi theo tôi!”

Hai mắt Diêu Thi Duyệt sáng lên: “Là chồng tôi à? Hai đứa con trai của tôi cũng ở đây à?”

Bác sĩ kiên nhẫn dỗ dành: “Ra ngoài xem một chút sẽ biết.”

Diêu Thi Duyệt nhanh chóng xuống giường thay quần áo và chải tóc trước cửa tấm kính thủy tinh.

Sau đó, cô ta chỉnh trang lại bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình và buộc một chiếc quần dài quanh eo để thu bớt bộ quần áo.

Cô ta gật đầu hài lòng, cảm thấy rất thời trang.

Trong phòng tiếp tân, Diêu Thi Duyệt được nhìn thấy Tô Nhất Trần như mong muốn, cô ta vui vẻ chạy tới: “Chồng ơi, anh đến gặp em à!”

Khúc Hưởng chặn trước mặt cô ta.

Diêu Thi Duyệt nhất thời không vui mắng: “Anh là cái thá gì! Dám chặn bổn phu nhân hả? Anh có tin tôi kêu chồng tôi đuổi việc anh không hả?”

Khúc Hưởng liếc nhìn Tô Nhất Trần.

Tô Nhất Trần nhàn nhạt nói: “Thả cô ta ra đi.”

Khúc Hưởng bị làm khó, nhìn tình trạng của Diêu Thi Duyệt, anh ấy thầm nghĩ hôm nay muốn mua lấy lại chiếc đồng hồ rất khó đây!

Nhưng may mắn thay, có tiền mua tiên cũng được… Nếu Diêu Thi Duyệt không hợp tác, anh ấy chỉ có thể kêu bác sĩ cho cô ta một liều thuốc an thần trước khi lục soát đồ.

Diêu Thi Duyệt vô cùng hài lòng khi thấy Khúc Hưởng nhường bước.

Cô ta là dâu cả của nhà họ Tô, bọn họ nên khách sáo với cô ta, đúng vậy, hiện tại là như vậy.

Diêu Thi Duyệt ngượng ngùng đến gần Tô Nhất Trần và nói: “Chồng ơi…”

Tô Nhất Trần giơ tay lên, một lá bùa được đặt trên trán cô ta.

Đôi mắt của Diêu Thi Duyệt mở to.

Khúc Hưởng mở miệng, nhưng nhất thời không nói nên lời.

Ngay cả bác sĩ cũng kinh ngạc không thôi!

Sao Tô tổng cũng chơi trò bùa chú này, liệu nó có hữu ích không? Thật kỳ diệu…

Không biết có phải vì làm việc trong bệnh viện tâm thần quá lâu không mà bây giờ các bác sĩ nhìn ai cũng thấy giống bệnh nhân tâm thần.

Chỉ nghe Tô Nhất Trần nói: “Đồng hồ đâu?”

Ngay khi Khúc Hưởng cho rằng Diêu Thi Duyệt sẽ không lấy ra, thì cô ta ngoan ngoãn lục lọi trên người, rồi cầm chiếc đồng hồ trong tay.
 
Back
Top Dưới