Ngôn Tình Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1320: C1320: Chương 1320


Mừng là vì tiểu gia chủ đã phá giải được đạo trường mà ông ta lập nên. Giờ cậu mới bao tuổi đâu, vậy mà đã lập được thành tích xuất sắc nhường này, xem ra ngày nhà họ Diêu vùng lên sắp tới rồi.

Còn giận là vì đạo trường đó so ông tay bày ra, nhưng Tô Tử Du lại chưa từng hỏi xin ý kiến ông ta lần nào… Hiện tại ông ta là trưởng bối của cậu, sau này sẽ trở thành người bày mưu tính kế giúp cậu, thế nên cậu phải học được cách hỏi ý, bàn bạc thương lượng với ông ta.

Chứ cứ hành động theo cảm tính thế này thì nguy!

Tuy Diêu Linh Nguyệt là mẹ ruột của cậu, nhưng cũng không được để cảm xúc kích động đó chi phối bản thân.

Nhìn Tô Tử Chiến đứng bên cạnh mà xem, rõ ràng người ta bình tĩnh hơn rất nhiều!

Hàng lông mày của Diêu Kính Vân hết nhíu lại buông, sau đó buông rồi lại nhíu, cuối cùng quyết định tạm thời quẳng chuyện bồi dưỡng Tô Tử Du ra sau đầu.

Ông ta chỉ tay vào mấy con ác quỷ trước mặt họ: “Gia chủ à, lúc không có cậu ở đây, đám quỷ này dám cả gan leo lên đầu lên cổ chủ ngồi đấy, rốt cuộc bình thường cậu dạy bảo bọn chúng kiểu gì vậy? Phải nhớ là chủ nhân, tuyệt đối không được mềm lòng.”

Diêu Kính Vân hiên ngang lẫm liệt nói với giọng đầy căm phẫn: “Có lẽ vì lúc trước không ai dạy cậu phải làm thế nào nên mới đối xử quá khoan dung với chúng như vậy. Thế nên, từ hôm nay trở đi, đích thân tôi sẽ cầm tay chỉ dẫn cho cậu cách lãnh đạo thuộc hạ.”

Tô Tử Du thật sự cạn lời, trí tưởng tượng bay cao bay xa quá rồi đấy.

Trời sắp sáng rồi kìa, tỉnh mộng chưa vậy?

Đương lúc Tô Tử Du tính giải thích rằng mấy con quỷ này không phải cấp dưới của mình thì bất ngờ bị Tô Tử Chiến ngăn lại.

Tô Tử Chiến lạnh lùng hỏi: “Vậy nếu theo ý ông thì phải xử lý thế nào?”

Diêu Kính Vân vuốt râu gật gù, mới chín, mười tuổi mà phong thái đã điềm đạm như vậy, đúng là viên ngọc sáng đáng để mài dũa!

“Nếu nô tài không chịu nghe lời, tất nhiên phải giết gà dọa khỉ rồi.”

Diêu Kính Vân ác độc nhìn nữ quỷ mặc áo cưới, ban nãy chính con lệ quỷ này đã nắm lấy tóc ông ta. Quỷ túm tóc, từ giờ trở đi tóc ông ta sẽ không mọc lại nữa!

Tô Tử Chiến cười khẩy: “Thế nên ý của trưởng lão Diêu là phải giết cô ta để giết gà dọa khỉ, đúng không?”

Diêu Kính Vân còn chưa kịp mở miệng trả lời, nữ quỷ mặc áo cưới đã uất ức lên tiếng: “Tôi nào phải gà, cũng chẳng muốn làm gà đâu, tôi là quỷ cơ mà.”

Quỷ nhu nhược đã sớm bay tới trước mặt Túc Bảo, vừa sờ đầu cô bé, vừa hiền từ phụ hoạ theo: “Bọn tôi cũng không phải khỉ, thế nên có giết gà cũng chẳng có tác dụng gì tới tôi đâu.”

Túc Bảo vội gật đầu đồng tình.

Chính xác, chính xác.

Chắc chắn hai mắt của ông trưởng lão này không được tốt, rõ ràng là một đám quỷ, thế mà ông ta hết gọi bọn nó là gà, rồi chuyển sang khỉ.

Diêu Kính Vân đang nói lại bị cắt ngang thì càng thêm không vui. Ông ta liếc nhìn quỷ nhu nhược, mỉm cười khinh bỉ: “Vậy sao? Nhưng tôi thấy để biết có tác dụng hay không thì phải giết thử mới rõ được.”

Nói đoạn, Diêu Kính Vân khoanh tay, nghiêm mặt nhìn đám ác quỷ: “Được gia chủ thu nhận làm thuộc hạ là vinh hạnh của mấy người đấy, bằng không mấy người đào đâu ra cơ hội bán mạng chứ? Nếu là người khác, có lẽ mấy người đã sớm hồn phi phách tán rồi đó.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1321: C1321: Chương 1321


Mà nếu đã nhận chủ, hẳn là nên đặt chủ nhân lên trước hết, tức uy quyền của chủ nhân, vậy mà các người lại năm lần bảy lượt đè đầu cưỡi cổ chủ nhân, cười đùa cợt nhả, còn ra thể thống gì nữa không?!”

Quỷ đào hoa: “…”

Quỷ nhu nhược: “…”

Quỷ xui xẻo: “…”

Quỷ hồ đồ: “…”

Đúng lúc này, Túc Bảo bỗng mở miệng: “Sao phải bán mạng ạ?”

Diêu Kính Vân quát lớn một tiếng: “Tôi đang nói chuyện, mày xen miệng vào làm gì?!”

Vốn mọi người chỉ định xem thử Diêu Kính Vân sẽ làm ra trò hề gì nữa, nói ngắn gọn thì như đang xem hài kịch. Ai mà có dè ông ta lại dám quát mắng Túc Bảo!

Mặt mày cả quỷ lẫn người tức khắc sa sầm.

Quỷ đào hoa cười khẩy: “Rõ ràng miệng của người khác là ở trên mặt, còn trên mặt ông chỉ toàn cục c*t, miệng ngậm toàn là phân, ra vẻ làm quái gì chứ?”

Quỷ nhu nhược lắc đầu: “Có vẻ ông vẫn chưa nhìn thấu được tình hình hiện tại nhì? Ở đây không có chủ nhân hay nô tài gì cả, với bọn tôi mà nói, Tiểu Tử Du là bạn, bọn tôi chỉ đang giúp cậu ấy một tay thôi.”

Quỷ hồ đồ thuận miệng châm chọc: “Tính ra ông còn hồ đồ hơn cả tôi, chậc chậc.”

Nữ quỷ mặc áo cưới mấp máy môi, lẩm bẩm: “Quan nhân à, Đại Thanh đã diệt vong từ lâu rồi.”

Tuy nó sống ở thời xưa, nhưng vẫn nhận thức được hiện tại đã là thế kỷ 21, quan hệ chủ nhân – nô tài này đã bị bãi bỏ từ lâu rồi.

Tô Tử Du và Tô Tử Chiến lạnh lùng nhìn ông ta! Vốn hai cậu còn tính hỏi Diêu Kính Vân xem rốt cuộc năm ấy đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại nhốt mẹ vào đây, liệu mẹ còn có thể khôi phục như trước không… Nhưng hiện tại các cậu không muốn hỏi nữa, vì thay vì hỏi ông ta, chi bằng tin vào Túc Bảo chắc ăn hơn!

Tô Tử Chiến hờ hững bảo: “Đánh ông ta.”

Tô Tử Du cũng hùa theo: “Mọi người muốn làm gì thì làm, không cần khách khi chi hết.”

Nghe vậy, đám ác quỷ hớn hở bẻ khớp ngón tay kêu rôm rốp, nghe đến là dọa người.

Thấy vậy, Diêu Kính Vân lùi dần về phía sau: “Mấy người… Mấy người tính làm gì tôi?”

Chết tiệt, gia chủ thế mà lại không thu phục được đám quỷ này ư? Thấy chưa, ông ta đã nói rồi, là do lòng dạ của gia chủ không đủ cứng rắn đấy! Quỷ và người vốn khác biệt, sao có thể trở thành bạn bè với nhau được! Có ích thì giữ lại, vô dụng hoặc không nghe lời thì tiêu diệt, bằng không kiểu gì cũng biến thành mối hiểm họa cho bản thân, tỷ như bây giờ vậy!

Hiện tại, Diêu Kính Vân đã nhận thức được một sự thật, bạn bè đúng không, vậy chỉ còn nước đánh vào tình cảm thôi.

“Gia chủ à!” Diêu Kính Vân hét lên đầy đau đớn: “Mau bảo họ dừng tay lại đi, tôi là trưởng lão của nhà họ Diêu, bao năm qua luôn tận tâm tận lực cống hiến cho gia tộc, chưa một lần nào dám nảy sinh suy nghĩ hai lòng! Lần này cũng vậy, chỉ là hiểu lầm thôi, tất cả những chuyện tôi làm đều là vì muốn tốt cho gia chủ cả.

Nhà họ Diêu là Vu Thần thế gia, hẳn là cậu cũng biết nếu nhà họ Diêu có thể vực dậy sẽ là cảnh tượng vĩ đại cỡ nào mà, đúng không? Tới lúc đó, dù có là người quyền cao chức trọng cũng sẽ cung kính cúi đầu trước cậu, xin cậu thỏa mãn nguyện vọng của họ, mà những kẻ tầm thường cũng nguyện ý nghe theo cậu, để cậu lợi dụng, khi ấy, thân phận của cậu không chỉ gói gọn trong phạm vi cháu trai nhà họ Tô nữa đâu.”

Nghe hoa mỹ vậy thôi, nhưng nói toẹt ra thì ý ông ta là làm cháu trai nhà họ Tô có gì tốt, cùng lắm chỉ là kế thừa gia tài trăm tỷ thôi, để rồi cả nửa đời sau sẽ trở thành một kẻ vô dụng chỉ biết ăn xài phung phí.

Nhưng nếu đồng ý ngồi lên vị trí gia chủ nhà họ Diêu, tức sẽ đứng ở cuối chuỗi thức ăn, thậm chí, nếu lợi hại hơn nữa, hoàn toàn có thể chạy xuống địa phủ, thương lượng với Diêm Vương vài câu để quyết định xem kiếp sau mình sẽ đầu thai thế nào luôn.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1322: C1322: Chương 1322


Tiếc là không ai có tâm trạng nghe ông ta khoác lác cả.

Tô Tử Chiến liếc nhìn đồng hồ thông minh: “Bốn giờ rưỡi sáng rồi, phải mau mau quay về thôi.”

Tô Tử Du sảng hồn: “Trời sắp sáng rồi hả, bình thường sáu giờ là bà nội đã dậy rồi đấy. Từ đây về nhà phải tốn khoảng một tiếng, giả sử bốn giờ năm mươi phút chúng ta xuống đến chân núi, tức là năm giờ năm mươi phút mới về được đến nhà…”

Chết rồi, họ còn phải đi tìm dượng nữa! Chẳng biết hai mươi phút có đủ để xuống núi không đây, nếu chậm trễ thêm vài phút, vừa về tới đã vô tình chạm mặt bà nội mới thức dậy…

“Bà nội sẽ chém chết chúng ta mất.” Tô Tử Du nắm lấy tay Diêu Linh Nguyệt: “Lẹ lẹ, đi lẹ thôi.”

Nghe vậy, trong đầu Túc Bảo cũng hiện lên dáng vẻ tức giận, lải nhải cả ngày của bà ngoại, thế là vội bám sát theo sau: “Chạy mau, anh Phan à, hai người kia giao lại cho anh nhé.”

Tuy Tô Tử Chiến không nói lời nào, nhưng bước chân lại chẳng hề chậm. Tới cả con chó cũng nhận ra có gì đó không ổn, vội cong bốn cái chân lên chạy thục mạng về phía trước, nhưng mới được một đoạn, nó phát hiện các chủ nhân không đuổi kịp, thế là đành dừng lại, đứng tại chỗ lo lắng sủa lấy sủa để.

Chớp mắt một cái, mọi người đã đi hết, chỉ còn lại mỗi Diêu Kính Vân, Diêu Thi Duyệt và bốn ác quỷ đang háo hức nhìn họ chằm chằm. Về phần nữ quỷ mặc áo cưới, vì là lệ quỷ nên một khi mặt trời mọc sẽ không thể bay ngang qua nửa thành phố để trở về, bên cạnh đó nó chỉ có thể ở lại ngọn núi hoang này khi Túc Bảo cũng ở đây mà thôi, thế nên hiện tại đã quay về hồ lô linh hồn trước rồi.

Diêu Kính Vân thầm mắng một tiếng “không ổn” trong lòng, Diêu Thi Duyệt cũng sợ tới mức mặt mày biến sắc, hốt hoảng gào lên trong đau khổ: “Tử Du, Tử Chiến, hai đứa quay lại đi, dì là dì út của hai đứa mà, đừng bỏ dì út lại.”

Trong rừng, một tiếng “bùm” vang lên, gió lạnh thổi qua, đám ác quỷ trước mắt bỗng hiện nguyên hình, về với trạng thái thê thảm trước khi chết.

Lúc này, tay chân quỷ đào hoa cong gập, gãy khúc, cả người dính đầy máu và mô não nát bét – Nguyên nhân tử vong là rơi từ trên cao xuống. Quỷ nhu nhược thì bị đánh đập, cưỡng h**p, cuối cùng chết vì xuất huyết trong, trên mặt lộ rõ vẻ dữ tợn, đau đớn.

Còn quỷ xui xẻo thì cả người dính đầy lông gà, ngoài ra còn có rất nhiều lỗ thủng, máu chảy be bét, đầu xoay ngược một trăm tám chục độ – nguyên nhân là vì trước lúc chết, hắn bị gà trống dí theo mổ, trong lúc xoay người bỏ chạy, phần đầu vô tình bị kẹp giữa khe hở hẹp, thế là tự bẻ cổ mình luôn.

Còn quỷ hồ đồ chỉ thất khiếu đổ máu, mặt mày bặm trợn…

Trên ngọn núi hoang vu, lạnh lẽ, một làn gió âm tà chợt thổi qua, đám ác quỷ chầm chậm lê cơ thể vặn vẹo, máu me bê bết của mình tiến lại gần, trong mắt ánh lên d*c v*ng giết chóc.

Diêu Thi Duyệt sợ hãy hét ầm lên: “Tử Du à, quay lại đi! Dì có thể nói cho hai đứa biết tại sao mẹ hai đứa bị nhốt ở đây mà… Lý do mẹ hai đứa đặt cho hai đứa cái tên Tử Du và Tử Chiến là vì chị ta vốn không hề quan tâm tới hai đứa. Năm đó, dì út mới là người đã cứu hai đứa ra ngoài, đưa hai đứa tới trước cửa nhà họ Tô… Hai đứa không thể lấy oán trả ơn được, mau quay về đây đi!”

Thấy vậy, đám ác quỷ chỉ khẽ cười khẩy một tiếng, sau đó lao về phía hai người kia.

Địa thế của ngọn núi này cực kỳ đặc biệt, bên dưới có chôn âm mạch, mà âm mạch thì có khả năng hấp thu toàn bộ âm khí xung quanh, vì vậy bình thường, quỷ mà tới chỗ này thì kiểu gì cũng rơi vào kết cục bị nó hấp thu.

Nếu là ngày thường, nhóm quỷ đào hoa cũng chẳng có gan mò tới chỗ này, nhưng hôm nay thì khác, vì trên người có Trấn Hồn phù mà Túc Bảo vẽ cho nên họ có thể bình yên ở lại đây. Có điều không thể nán lại quá lâu, trước khi trời sáng nhất định phải xử lý xong hai người này, nhưng không thể g**t ch*t, bởi vì mấy đứa nhỏ đã từng tới đây, nếu sau này thi thể bị phát hiện, kiểu gì cảnh sát cũng sẽ điều tra tới chỗ mấy đứa nhỏ.

Vì vậy… đánh cho tàn phế là được rồi.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1323: C1323: Chương 1323


Tô Tử Du buồn rười rượi đáp: “Đoạn đường này vắng vẻ lắm, nếu gọi xe cũng phải chờ tầm mười phút, mà tốc độ trong thành phố lại không được vượt quá 60 cây số một giờ, giả sử một tiếng xe chạy được sáu mươi cây, cộng thêm thời gian chờ đèn giao thông… Kiểu gì cũng phải sáu giờ mới về được đến nhà.”

Túc Bảo xây xẩm mặt mày: “Tiêu rồi, tiêu thật rồi, sắp bị bà ngoại gõ vỡ trán rồi! Hơn nữa sẽ chẳng có bánh bao sữa thơm phức để ăn và sữa đậu nành để uống nữa!”

Kỷ Trường đỡ trán, nếu chỉ có mình Túc Bảo, hắn có thể thi triển phép thần thông, đưa thẳng bé về nhà, nhưng bây giờ ở đây có tận ba nhỏ một lớn, không thể làm vậy được.

Tô Tử Chiến đã đặt xe xong, cau mày nhìn đồng hồ thông minh. Thủ Hộ và Tướng Quân thì ngồi bệt xuống đất, rồi lại đứng dậy đi tới đi lui, lát sau lại ngồi xuống, sốt ruột sủa tới tấp về phía đường lớn.

Tô Tử Du: “Làm sao đây, phải làm sao bây giờ đây? Em gái à, em có cách gì không?”

Túc Bảo chỉ tay lên huyệt thái dương, hô lớn: “Án ma ni bát mê hồng… Mau mau nghe lệnh, biến ra ba, biến ra chú Bát Thập, biến ra người sống, biến biến biến.”

Bé vừa dứt lời, đúng lúc Mộc Quy Phàm và Vạn Bát Thực trở về từ đường mòn trên núi.

Tô Tử Du: “!!!”

Miệng cậu há lớn, thành hình chữ O…

Biến ra được thật hả?

Em gái quá đỉnh, quá đẳng cấp!

Mộc Quy Phàm nhấc đôi chân dài, chỉ cần vài bước đã tới trước xe máy, còn Vạn Bát Thực thì chạy vội phía sau.

“Lên xe!” Mộc Quy Phàm nhìn đồng hồ: “Nửa tiếng là đủ về đến nhà rồi.”

Tô Tử Chiến bình tĩnh hỏi: “Thế bà ấy thì sao?”

Cậu chỉ vào Diêu Linh Nguyệt… Đến tận bây giờ, cậu vẫn chưa thể thốt ra được một tiếng “mẹ”.

Tô Tử Du sửng sốt: “Đúng rồi ha, em quên khuấy mẹ luôn, ban nãy ba người chúng ta có thể ngồi chung một chiếc xe máy, nhưng giờ có thêm mẹ nữa, phải làm sao đây?”

Mộc Quy Phàm quay sang nhìn Vạn Bát Thực, ba đứa nhỏ cũng tức tốc mở to mắt nhìn anh ta chằm chằm, tới cả hai con chó cũng hướng mắt về phía anh ta.

Thấy vậy, Diêu Linh Nguyệt có chút hoang mang, con ngươi đờ đẫn thoáng cử động, sau đó cũng quay sang nhìn Vạn Bát Thực chằm chằm.

Vạn Bát Thực: “…”

Túc Bảo nói: “Chú Bát Thập à, nhờ cả vào chú đó.”

Tô Tử Du lặp lại: “Chú Bát Thập à, nhờ chú nhé.”

Hai con chó: “Gâu gâu!”

Vạn Bát Thực: “…”

Túc Bảo được Mộc Quy Phàm bế lên xe, vừa đội nón bảo hiểm vừa nói: “Sư phụ phụ ơi, nhờ cả vào người nhé.”

“Mợ cũng phải ngoan ngoãn nghe lời đó nha.”

Tô Tử Du vốn định đỡ mẹ lên xe, cố định chắc chắn trước, ai ngờ lại nghe Mộc Quy Phàm nói: “Còn dây dưa nữa là không chắc về tới trong nửa tiếng đâu.”

Thế là cậu vội vàng bò lên xe, có sư phụ phụ ở đây, chắc chắn sẽ không sao hết… Đúng, đúng thế, không sao hết!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1324: C1324: Chương 1324


Chiếc xe máy màu đen oai phong nổ máy, sau đó lao đi nhanh như tia chớp. Vạn Bát Thực đứng ngơ người tại chỗ, thẫn thờ nhìn hai con chó và một cô gái gầy như que củi, trông có vẻ rất đáng sợ trước mặt.

Đôi mắt của cô gái chẳng cử động dù chỉ một chút, cứ thế trợn trừng, nhìn chằm chằm chiếc xe máy đã xa tít tắp, sau đó bật người dậy, trông như muốn đuổi theo.

Vạn Bát Thực thật thà hét lên: “Đứng… đứng lại!”

Diêu Linh Nguyệt lập tức dừng bước, chầm chậm xoay cổ chín mươi độ, mắt đối mắt với Vạn Bát Thực.

Trên trán Vạn Bát Thực lúc này đã chảy đầy mồ hôi lạnh, cô ấy… tuyệt đối không phải con người!

Đúng lúc này, trên núi lại vọng xuống tiếng kêu gào thảm thiết.

Vạn Bát Thực sợ tới không dám chớp mắt, lắp bắp lặp lại: “Lên xe… lên xe đi.”

Cô gái kia vẫn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

Vạn Bát Thực lại nói: “Cô Túc Bảo dặn cô phải ngoan ngoãn nghe lời…”

Cô ấy tiếp tục nhìn anh ta, không nói câu nào.

Vạn Bát Thực im lặng vài giây, hai người cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ, hết cách, chỉ đành thử vận may mà nói: “Tô Tử Du…?

Con ngươi của cô gái cuối cùng cũng cử động.

Vạn Bát Thực vội vỗ yên xe: “Lên xe… Chỗ này, Tô Tử Du, lên xe!”

Hai chú chó giành trước một bước, lần lượt leo lên, sau đó ngoái đầu nhìn về phía cô ấy, sủa “gâu gâu” hai tiếng.

Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm yên xe, có vẻ đã hiểu được lời anh ta nói, sau đó nhún người nhảy tới trước xe máy. Kế tiếp, cô ấy bật nhảy tại chỗ… nhưng nhảy hoài vẫn không lên được.

Vạn Bát Thực: “…”

Anh ta đành phải căng da đầu xuống xe, mở cốp, lôi ra ba sợi dây thừng.

“Đắc tội rồi…”

Sau đó, Diêu Linh Nguyệt còn chưa kịp xoay đầu ken két chín mươi độ nhìn mình thì đã bị anh ta bế lên, đặt nằm nghiêng phía sau xe, trói chặt lại bằng hai sợi dây thừng. Xong xuôi, anh ta leo lên xe, dùng sợi dây còn lại trói mình với hai con chó lại với nhau.

Rừm…

Cuối cùng xe của Vạn Bát Thực cũng nổ máy, phóng cái vèo ra ngoài đường lớn.

Đúng lúc này, một chiếc taxi công nghệ dựa theo bản đồ trên phần mềm đặt xe chạy tới dưới chân núi hoang, nhưng lại chẳng nhìn thấy người nào ở đây, ngoại trừ một chiếc xe máy lao vùn vụt phía xa xa. Đặc biệt là phía sau xe còn cột một bóng người cứng đờ, tóc tai rũ rượi, nằm im không nhúc nhích.

Mí mắt tài xế taxi co giật liên hồi, bốn phía vắng lặng như tờ, ngoái đầu nhìn lại, bên cạnh là ngọn núi hoang, thi thoảng lại có cơn gió thổi qua, hệt như chuẩn bị có quỷ nhảy ra…

Anh ta bị trí tưởng tượng của bản thân dọa sợ chết khiếp, vội nhấn chân ga, chạy trốn khỏi nơi đáng sợ đó, vừa chạy vừa không quên gọi 110: “Alo… Hình, hình như tôi vừa nhìn thấy một án mạng, một người lái xe máy chở theo hai con chó, đằng sau cột một cái xác… Có vẻ là xác người.”

Lúc Mộc Quy Phàm chở đám trả về tới nhà, chỉ mới năm giờ bốn mươi.

“Vào nhà trước, ba đi đậu xe.”

Tô Tử Chiến bất chấp tất cả mà chui vào lỗ chó trước, sau đó Tô Tử Du đẩy Túc Bảo vào, cuối cùng mới tới lượt cậu.

Thoáng cái ba đứa nhỏ đã trở lại vườn hoa thân thuộc sau nhà, cả đám rón rén đi nhanh như bay. Giữa đường, Túc Bảo bất cẩn ngã chổng vó, vô thức kêu “a” một tiếng. Tô Tử Du nhanh tay bịt miệng bé lại, Tô Tử Chiến cũng chạy ngược trở về, cõng bé lên lưng, tiếp tục chạy về phía trước.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1325: C1325: Chương 1325


Túc Bảo lẩm bẩm: “Anh cả ơi hức hức hức…”

Bé bị xóc nảy tới nỗi nấc cụt, Tô Tử Chiến buồn cười không chịu nổi, chỉ đành nhỏ giọng bảo: “Đừng nói, có gì về tới nhà, giả vờ vừa thức dậy rồi kể.”

Túc Bảo: “Dạ hức hức…” .

||||| Truyện đề cử: Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) |||||

Tô Tử Chiến cõng Túc Bảo chạy thẳng một mạch về phòng, vì chân cậu dài, nên sau khi đặt Túc Bảo nằm lên giường rồi mới về phòng mình.

Có điều, ba đứa trẻ không hề hay biết rằng trên lầu hai, trong phòng của bà cụ Tô, phía sau tấm rèm chỗ cửa sổ, bà cụ Tô vẫn luôn im lặng nhìn bọn nhỏ lén lút chui lỗ chó vào nhà, thấy Túc Bảo ngã lộn mèo, cũng thấy bé được Tô Tử Chiến cõng.

Khóe môi bà cụ khẽ cong, để lộ nụ cười mỉm, trong mắt tràn ngập vẻ bất lực và cưng chiều.

“Chạy nhanh như thế làm gì… Nếu không kịp, bà ngoại có thể ngủ nướng thêm một chút, chờ sáu rưỡi hẵng dậy cũng được mà.”

Bà cụ lắc đầu, vành mắt có hơi thâm, hóa ra đêm qua bà cũng chẳng thể nào ngủ yên. Bà cụ Tô buồn ngủ dụi mắt, sau đo vào phòng tắm rửa mặt cho tỉnh, đặng chuẩn bị xuống lầu nấu bữa sáng cho bọn trẻ.

Vất vả cả một tối thế này, còn sức đi học không đây?

Xem ra phải tìm lý do thuyết phục cho Tô Tử Du và Tô Tử Chiến nghỉ hôm nay, Túc Bảo cũng ở nhà luôn… Vậy thì trưa nay mấy đứa sẽ có thời gian ngủ bù, bà cũng tiện thể ngủ thêm một chút…

Bữa sáng hôm nay chắc phải làm nhiều hơn bình thường, vì chắc chắn bọn trẻ đang đói lắm. Có điều không thể để mấy đứa nó nhận ra, mọi thứ phải như ngày thường mới được, chứ mà để bọn nhỏ biết kỳ thật bà không chỉ biết, còn chẳng cấm bọn nhỏ ra ngoài giữa đêm, sợ là sau này…

Trong lúc vừa thay đồ, vừa đắm chìm vào dòng suy nghĩ của bản thân, bà cụ chợt nghe thấy tiếng chuông báo thức reo vang. Ông cụ Tô lập tức mở mắt, khiến bà cụ cứ tưởng xác chết vùng dậy.

Ông cụ ngồi dậy, ngáp dài một tiếng, vươn tay duỗi người: “Bà nó dậy sớm thế.” Ông ấy vừa mới tỉnh, đầu óc chưa hoạt động, chỉ biết nghĩ gì nói nấy: “Sao lại có quầng thâm rồi, tối qua không ngủ được hả? Chẳng lẽ do chơi di động khuya quá? Bà cũng chẳng còn trẻ gì nữa đâu, đừng có học bọn nhỏ thức đêm đấy.”

Trước khi ngủ, ông ấy thấy bà cụ Tô đang nằm lướt điện thoại, còn tương tác nhiệt tình với cư dân mạng bình luận dưới tác phẩm của bà ấy, nên mới tưởng bà ấy thức khuya.

Bà cụ Tô trở tay vỗ cái bốp vào trán ông cụ, quát: “Mau đứng dậy cho tôi! Ông thì trẻ rồi, ngủ như heo vậy.” Dứt lời, bà cụ hừ nhẹ một tiếng, quay ngoắt đi ra ngoài.

Ông cụ Tô: “?”

Ông ấy lại nói sai gì nữa hả? Phụ nữ đúng là khó hiểu mà…

Sau đó, ông cụ vươn tay, theo thói quen sờ trán mình, mỗi ngày vỗ một phát, đầu óc sảng khoái, tinh thần minh mẫn, không tệ chút nào.

Kế tiếp, ông ấy chầm chậm đánh răng, rửa mặt, sau đó ngồi vào bàn, uống trà, đọc báo, khởi đầu một ngày mới như bình thường.

Sau khi bà cụ nấu xong bữa sáng, Tô Tử Du và Tô Tử Chiến mới giả vờ thức dậy, cả hai có thói quen dậy sớm, đặc biệt là những ngày phải đi học, cứ tầm sáu giờ rưỡi, chưa tới bảy giờ là đã dậy rồi, hơn nữa còn không tài nào ngủ lại nổi.

Túc Bảo thì khác, vì tuổi còn nhỏ nên ý chí chưa được vững vàng như hai anh, sau khi nằm xuống giường, cơn mệt mỏi tức tốc ập đến, cả người rã rời, nháy mắt đã ngủ khò khò rồi…

Bà cụ Tô dọn bữa sáng lên bàn như bình thường, khẽ đánh mắt nhìn lên lầu, hỏi: “Em gái hai đứa vẫn chưa dậy hả?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1326: C1326: Chương 1326


Tô Tử Du nhấp một ngụm sữa đậu này, vỗ về cái bụng đang sôi ùng ục trước, rồi mới trả lời: “Chắc là chưa dậy đâu bà, bình thường bảy giờ rưỡi con bé mới tỉnh mà… Nếu ăn sáng ở nhà thì dậy muộn chút cũng không sao đâu ạ, chỉ cần đến trường trước chín giờ là được rồi.”

Tô Tử Chiến bình tĩnh nói thêm: “Con gái ngủ nhiều một chút cũng không sao.”

Bà cụ Tô lại bảo: “Ý bà là Hân Hân cơ.”

Tô Tử Du: “…”

Tô Tử Chiến vội vàng đứng dậy: “Để cháu đi gọi em ấy.”

Nếu bà nội đang giận, chắc chắn sẽ mở miệng quát mắng ngay lúc họ vừa cắn miếng bánh bao đầu tiên, thế nên cậu sẽ viện cớ lên lầu gọi Hân Hân dậy để lẻn đi trước, chờ tới khi hai người họ xuống dưới, em trai cũng đã hứng chịu hết cuồng phong bão tố rồi.

Tô Tử Du: “…”

Cảm ơn anh trai nhiều, anh đúng là anh ruột của em rồi!

Bà cụ Tô ngồi xuống bàn, như thuận miệng hỏi: “Phải rồi, hôm nay là ngày giỗ của chú bác cả của ông nội hai đứa nên hai đứa sẽ được nghỉ một ngày để theo bà đi thắp hương.”

Tô Tử Du: “?”

Tô Tử Du sững sờ, cẩn thẩn nhớ lại từng chi tiết, rõ ràng trước kia có bao giờ đi thăm mộ riêng một chú hay một một bác nào đâu?

Chú bác là từ để chỉ những người thân có cùng một ông nội. Chú bác cả của ông nội, nghĩa là chú hoặc bác của ông nội, tức cậu phải gọi là ông chú hoặc ông bác cả…

Nghĩ vậy, Tô Tử Du bỗng thấy hình như có gì đó sai sai, có điều vì không quá hiệu về mấy mối quan hệ họ hàng, vai vế này nên nhất thời đầu óc cứ quay cuồng, không biết bà nội đang nhắc tới ai.

Thế là Tô Tử Du hỏi thẳng: “Bà nội ơi, bà đang nói đến ông chú hay ông bác cả vậy ạ?”

Cái cớ này bà cụ Tô cũng chỉ vừa nghĩ ra, sau đó thuận miệng nói luôn, chứ chưa có thời gian cân nhắc kỹ càng. Cuối cùng, bà chỉ đành nói đại: “Chú và bác của ông nội cháu.”

Tô Tử Du lập tức hiểu ra: “Ồ, tức hôm nay là ngày giỗ của hai người luôn. Bà nội cũng thật là, nói bác cả làm gì, báo hại cháu rối hết cả lên, sao không nói thẳng ra là chú bác của ông nội cho rồi, còn bày đặt chú bác cả nữa? Rõ ràng chú là chỉ người nhỏ hơn, còn bác mới là người lớn hơn mà.”

Xét về vai vế sẽ có chú nhỏ, bác cả, nhưng không có chú cả, bác nhỏ, thế nên nhất định là bà nội lầm rồi.

Bà cụ Tô lùa đại vài đũa, sau đó trừng mắt lườm cậu: “Không ăn đúng không?” . truyen bac chien

Tô Tử Du nổi hết cả da gà, vội xúc cơm cho vào miệng: “Ha ha, ăn mà ạ.”

Bà cụ Tô trầm giọng dạy bảo: “Ăn không trò, ngủ không chuyện, lúc ăn cơm đừng nói chuyện hay bàn bạc gì hết.”

Nghe vậy, Tô Tử Du vội khóa miệng lại, vì cậu có cảm giác còn nói nữa là bà nội sẽ giơ tay vỗ trán cậu cái bốp đấy.

Tô Tử Tích soạn sách soạn vở xong xuôi mới xuống lầu, lát sau, Hân Hân còn đang ngái ngủ cũng bước xuống. Đi theo phía sau là Tô Tử Chiến và Tô Nhất Trần, hai cha con đang nhỏ giọng nói gì đó, trong mắt Tô Nhất Trần thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Hân Hân vẫn còn hơi mơ màng, vừa mở miệng đã hỏi: “Em gái đâu rồi?”

Tô Tử Du cúi đầu lùa cơm, ậm ừ đáp: “Chưa có dậy.”

Hân Hân ồ một tiếng rồi ngồi vào bàn.

Ăn cơm xong, Hân Hân và Tô Tử Tích chuẩn bị đi học, lại bất ngờ phát hiện hai anh được nghỉ ở nhà.

Hân Hân trợn trừng hai mắt: “Tại sao chứ? Sao hai người lại được nghỉ?”

Tô Tử Chiến ngồi cạnh bàn, từ tốn giải thích: “Bọn anh phải đi thăm mộ chú bác cả.”

Ông cụ Tô nghe vậy thì ngẩng đầu lên, trong mắt hiện rõ vẻ khó hiểu, chú bác cả? Thăm mộ? Sao ông ấy không biết gì hết?
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1327: C1327: Chương 1327


Ông cụ hoang mang quay sang nhìn bà cụ Tô, nhưng lại bị bà ấy trừng mắt cảnh cáo, thế là vô cùng thức thời cúi thấp đầu xuống, tiếp tục đọc báo.

Hân Hân gào khóc: “Sao đi thăm mộ mà không dẫn em theo? Em không đi học đâu, em muốn đi thăm mộ cơ!”

Bà cụ Tô bình tĩnh phản đối: “Cháu vừa vào lớp một, không tiện xin nghỉ.”

Hân Hân quay đầu nhìn Tô Tử Tích: “Thế anh ấy thì sao ạ?”

Anh Tử Tích đâu có học lớp một.

Lúc này, Tô Tử Tích như đi vào cõi mơ, chẳng mảy may chú ý tới mọi thứ xung quanh.

Bà cụ Tô kiên nhẫn trả lời: “Tử Tích vừa ra viện, không tiện đi, vì chỗ đó không tốt cho nó.”

Hân Hân lấy làm lạ hỏi tới: “Thế Túc Bảo thì sao ạ? Túc Bảo…”

Bà cụ Tô đã chịu hết nổi, mỉm cười xắn tay áo, cắt ngang lời cô bé: “Có đi học không hả? Nếu cháu không cần đi học cũng có thể đứng nhất lớp như hai anh, bà tuyệt đối không cấm cháu đi theo. Giờ cháu muốn đi cũng được thôi, lập tức lên lầu làm cho xong một quyển bài tập là được, nếu chưa làm xong thì có thể xách theo đi thăm mộ luôn!”

Hân Hân lập tức lui về phía sau: “Dạ thôi, thôi ạ.”

Chỉ cần không bắt cô bé làm bài tập, chuyện gì cũng dễ thương lượng cả.

Bà cụ Tô: “Còn muốn đi thăm mộ nữa không?”

Hân Hân: “Dạ không, không đi nữa.”

Dứt lời, cô bé lập tức chạy nhanh như bay ra ngoài cửa, xông thẳng lên xe đưa đón của trường. Hầy, làm học sinh giỏi đúng là tốt quá, không muốn tới trường thì không cần tới làm gì.

Nhìn cô bé và anh trai xem… Chậc chậc. Hân Hân tiếc hận nhìn thoáng qua Tô Tử Tích vừa bước lên xe, cảm thấy cậu ấy đúng là không có chí tiến thủ gì cả.

Bình thường, sau khi ăn sáng xong, Tô Tử Chiến có thói quen vào phòng sách, ngồi đọc sách một hồi, nhưng hôm nay trông cậu có vẻ bồn chồn không yên, chưa được bao lâu đã đứng dậy, nói: “Cháu ra ngoài hít thở không khí một chút.”

Trên mặt bà cụ Tô hiện rõ vẻ khó hiểu, nhìn chằm chằm cậu vừa nghiêm mặt, vừa mím môi không nói gì mà lặng lẽ bước ra ngoài.

Đúng lúc này, Tô Tử Du cũng bất ngờ đặt đũa xuống, ấp úng nói: “Bà nội ơi, cháu ăn no rồi, cháu ra xem Thủ Hộ đây, cháu sợ nó bị Huyền Linh bắt nạt.”

Dứt lời, cậu lập tức chạy ù ra ngoài.

Bà cụ Tô: “??” Mí mắt của bà giật nhẹ vài cái, cứ có cảm giác sắp xảy ra chuyện gì đó không hay vậy.

Cuối cùng Tô Nhất Trần cũng ngẩng đầu, sau một thoáng lặng im, mới mở miệng: “Mẹ, con tìm thấy mẹ ruột của Tử Du và Tử Chiến rồi.”

Bà cụ Tô ngạc nhiên: “Gì… gì cơ?”

Tô Nhất Trần liếc nhìn đồng hồ trên tay: “Chắc là giờ cô ấy sắp tới rồi đó.”

Bà cụ Tô: “…”

Năm phút sau…

Nhìn cô “con dâu” trước mặt, bà cụ Tô bỗng rơi vào trầm tư, không nói nên lời. Đây là cô “con dâu” năm ấy đã đem con bỏ chợ, chưa một lần quay về gặp đám trẻ đó sao?

“Tìm thế nào, ở đâu?” Bà cụ Tô cau mày hỏi.

Thoạt nhìn, cô “con dâu” này… trông không giống người bình thường, mà giống xác sống trên phim ảnh hơn.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1328: C1328: Chương 1328


Tô Nhất Trần bình tĩnh đẩy vấn đề qua chỗ hắn: “Mộc Quy Phàm tìm giúp đó.”

Nghe vậy, Mộc Quy Phàm vừa bước vào cửa lập tức thuần thục xoay người đi ngược trở ra, chuẩn bị tiến hành một hồi sơ tán khẩn cấp trơn tuồn tuột.

Nhưng bà cụ Tô lại quay sang hắn: “Mộc Quy Phàm? “

Mộc Quy Phàm sờ mũi, bật lực tiến lại gần, giải thích: “Tìm thấy trên núi hoang đó bác.”

Bà cụ Tô tỏ vẻ không tin: “Thật không đó?” Có chắc là không phải quái nhân nào được đào ra từ phòng thí nghiệm không?

Cũng khó trách bà cụ lại đề cao cảnh giác, vì bà rất lo cho sự an toàn của cả gia đình, sợ cô “con dâu” này sẽ bất ngờ vùng dậy cắn người.

Đúng lúc này, giọng nói mềm mại của Túc Bảo vang lên: “Bà ngoại ơi, ba nói thật đấy ạ, mấy… hôm trước, bọn con đã cùng tìm thấy mợ cả đó.”

Bé vừa tỉnh dậy, trên người vẫn còn mặc “trang phục dạ hành” đen thui một cục từ trên xuống dưới của tối qua. Mái tóc dài rối như ổ quạ, tóc con chia chỉa, dù đã được buộc lại nhưng rất lỏng lẽo, cảm giác như sẽ rớt bất cứ lúc nào.

Tiểu Ngũ đậy trên vai bé, hơi nghiêng đầu, đôi mắt nhỏ tí hi như hạt đậu dán chặt lên người vị khách không mời đang ngồi trong phòng khách.

“Thật không?” Bà cụ Tô hỏi.

Mắt Túc Bảo đảo quanh, lắp bắp: “Thật… thật ạ.”

Bà cụ Tô thầm thở dài trong lòng, không nhẫn tám vạch trần bé.

“Thế à, Túc Bảo nhà ta giỏi quá trời quá đất luôn.” Bà cụ Tô hiền từ vươn tay v**t v* mái tóc suôn mượt của bé, tiện thể cởi dây buộc tóc sắp rớt xuống, chải lại tóc bé cho gọn gàng.

Túc Bảo thở phào nhẹ nhõm, nói: “Bà ngoại không cần lo lắng, vì mợ không cắn người đâu ạ.”

Cuối cùng, ánh mắt của mọi người lại đổ dồn về phía Diêu Linh Nguyệt.

Từ lúc bước chân vào cửa, Diêu Linh Nguyệt cứ thế nhìn chằm chằm Tô Tử Du, hai mắt không thèm chớp lấy một lần, nhìn chẳng giống người sống tẹo nào.

Quần áo của cô ấy vừa cũ vừa nát, từ kiểu dáng đến chất liệu lại vô cùng đặc biệt, có rất nhiều chi tiết tương tự với đạo bào. Chiếc áo như chỉ khoác hờ vào người, chỗ dưới cánh tay thì sút cả chỉ, thoạt nhìn khá giống áo choàng.

Trên hông còn cột áo khoác của Tô Tử Chiến…

Tim Tô Tử Chiến đập thình thịch như nổi trống.

Cũng may bà cụ Tô đã giả vờ như không nhìn thấy, chỉ lo hỏi: “Thế cô ấy là bị…?”

Túc Bảo đáp: “Mợ cả bị bệnh ạ… theo lời sư phụ phụ thì mợ đã mất hết nhận thức rồi.”

Ồ, nghĩa là giờ đã hoá thành kẻ ngốc sao? Bà cụ Tô nghĩ thầm trong lòng.

Điều làm bà ấy do dự là…

Bà cụ Tô thấy Diêu Linh Nguyệt gầy chỉ còn da bọc xương, cả người đen thui, nhưng không phải đen kiểu phơi nắng mà giống như bị đốt trụi ấy…

“Thế… thế cô ấy ăn cơm hay… Uống máu?” Bà cụ Tô khó hiểu hỏi.

Mọi người: “??”

Diêu Linh Nguyệt đứng bất động ở giữa phòng khách, còn nhà họ Tô đang tranh luận sôi nổi về việc cô ăn gì và cô có cần ăn để sống không.

Túc Bảo nghe xong chỉ cảm thấy tối cả mắt, rốt cuộc mợ cả có cần ăn như người thường hay không?

Nếu mợ cả ăn thì bao năm qua ai đã đưa đồ ăn tới cho mợ ấy?
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1329: C1329: Chương 1329


Nếu không ăn thì… chắc cái bụng bị bỏ đói nhiều năm của mợ cả đã bẹp dí và dính chặt vào lưng mất rồi.

Đáng thương quá!

Túc Bảo nhìn Diêu Linh Nguyệt, miệng mím chặt, mắt ngân ngấn nước.

Bé chạy đến phòng ăn, nhặt một chiếc đùi gà rồi chạy về phòng khách, kiễng chân giơ lên miệng Diêu Linh Nguyệt: “Mợ cả ơi ăn đi!”

Diêu Linh Nguyệt cứng ngắc quay cổ, nhìn chằm chằm vào đùi gà trước mặt, nhưng không hề cử động.

Túc Bảo nhét đùi gà vào tay mợ cả rồi quay lại phòng ăn lấy bánh bao: “Mợ cả ăn đi! Ăn nhanh đi ~”

Diêu Linh Nguyệt cứng ngắc quay đầu lại, tiếp tục ngơ ngác nhìn chằm chằm Tô Tử Du.

Cái đùi gà rơi khỏi tay cô.

Tô Nhất Trần im lặng ngồi ở góc ghế sô pha, không sao tìm được điểm chung giữa cô gái trước mặt và cô gái năm xưa.

Ngay cả đôi mắt khiến người ta không thể quên kia bây giờ cũng đờ đẫn như một thây ma.

“Dì Ngô giúp cô ấy đi tắm nhé.” Tô Nhất Trần nói.

Lúc này, chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra!

Diêu Linh Nguyệt đang quay lưng lại với Tô Nhất Trần nhưng khi nghe thấy giọng nói của anh, đầu cô đột nhiên quay ngoắt 180 độ??!

Choang một tiếng, vật trong tay bà cụ Tô rơi xuống đất, bà suýt nữa đã lên cơn đau tim.

Tiểu Ngũ sợ đến mức bay lên nói: “Cứu! Tuyệt đỉnh.”

Tuyệt đỉnh dùng trong trường hợp này có hợp lý không???

Ngay cả ông cụ Tô đang cau mày nhìn cũng sợ hãi đứng phắt dậy rồi vội vàng đỡ bà cụ Tô.

Bà cụ Tô sốc đến mức lắp bắp: “Con…. con…. con..”

Tuy đêm qua Diêu Linh Nguyệt được hai anh em Tô Tử Du Túc Bảo cứu về, nhưng ba đứa trẻ chỉ nhìn thấy cô đứng bật dậy, chưa bao giờ thấy cô vặn cổ 180 độ!

Tô Tử Du: “F*ck… cổ của con người có thể xoay 180 độ được hả??”

Liệu có chết không? Không chết thì cũng bị liệt mất thôi!

Mộc Quy Phàm nheo mắt lại và nhìn chằm chằm vào Diêu Linh Nguyệt.

Cổ Diêu Linh Nguyệt không vặn 180 độ, nhưng eo và cổ cũng xoay, tức là cô ấy vừa quay cổ vừa quay người, còn phần th*n d*** không cử động.

Có một quy trình để người ta vặn cổ và vặn eo, cô lại chỉ vặn trong tíc tắc, nhanh đến nỗi chiếc ‘khăn choàng’ trên vai cô không hề xê dịch…trông như thể cô đã quay đầu 180 độ.

Về mặt lý thuyết, bất cứ ai cũng có thể làm được, giống như trò ảo thuật đầu rơi ra cũng dựa vào sai lệch của thị giác.

Chỉ có điều, Diêu Linh Nguyệt quỷ dị hơn thế.

Không phải con người, không phải quỷ, không phải zombie.

Rốt cuộc cô là thứ gì?

Túc Bảo hồi lâu sau mới tìm được giọng nói của mình: “Lợi… lợi hại quá, mợ cả quá tuyệt vời!”

Mợ cả mất kỹ năng đang nằm đứng bật dậy nhưng lại có kỹ năng vặn cổ 180 độ trong tíc tắc!

Rất tiện lợi.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1330: C1330: Chương 1330


Ví dụ, khi nói chuyện với các bạn ngồi phía sau trong lớp học, bạn không cần phải quay cả người mà chỉ cần quay mặt về phía sau và thì thầm. (Bạn cùng bàn nói: cảm ơn…)

Một ví dụ khác là việc xếp hàng chờ bán bánh xèo và có người trộm thứ gì đó sau lưng bạn… Bạn cũng có thể chỉ cần quay mặt về phía sau là bắt được tên trộm ngay tại chỗ.

Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh, bé muốn có kỹ năng này biết bao!!

Lúc này, Diêu Linh Nguyệt vẫn đang nhìn chằm chằm Tô Nhất Trần, trong mắt cô thoáng hiện sự hồ nghi.

Tô Nhất Trần lấy lại bình tĩnh, nói: “Đầu tiên… đi tắm rửa thay quần áo.”

Anh cũng nhận thấy cổ của Diêu Linh Nguyệt không bị vặn 180 độ, mà do quần áo của cô hơi cứng.

Người dịch chuyển mà quần áo không dịch chuyển mới tạo nên sai lệch thị giác.. cho nên tốt nhất là nhanh chóng thay quần áo bình thường kẻo bà cụ Tô sợ chết khiếp.

Dì Ngô sợ đến tái mặt, nói: “Tô tiên sinh… Tôi, tôi không dám.”

Nhất thời, chuyện tắm rửa đã khiến mọi người rơi vào tình cảnh khó khăn!!!

Cuối cùng Túc Bảo chỉ đành đặt ‘bùa vâng lời’ lên người Diêu Linh Nguyệt và yêu cầu cô tự tắm theo chỉ dẫn.

Trong phòng khách trên tầng ba, Túc Bảo ngồi ở mép giường kiên nhẫn chờ đợi.

Kỷ Trường khoanh tay bay bên cạnh, nói: “Diêu Linh Nguyệt không thích hợp ở lại nhà họ Tô, tuy nói vậy rất tàn nhẫn, nhưng…”

Vừa nói xong, cánh cửa bật mở và Diêu Linh Nguyệt ướt át bước ra.

Quần áo trên người cô chỉ sót lại vài mảnh, hình như cô không biết c** q**n áo mà cứ xối trực tiếp nước.

Thân thể cô sạch sẽ nhưng trên đầu vẫn còn bọt.

“Mẹ kiếp!” Kỷ Trường vội vàng quay đầu lại nói: “Sư phụ không nhìn thấy gì hết, thật sự không nhìn thấy gì cả.”

Túc Bảo: “Sư phụ, người không cần giải thích! Con cũng không nhìn thấy mà.”

Kỷ Trường: “…”

Túc Bảo nhảy xuống giường chạy tới gần rồi dẫn Diêu Linh Nguyệt vào phòng tắm.

“Mợ ơi không tắm như vậy nha, tắm là phải c** q**n áo!”

Sau khi vào phòng tắm, Kỷ Trường ở bên ngoài chỉ nghe thấy sự chỉ dẫn không mệt mỏi của Túc Bảo: “Trước tiên hãy c** q**n áo ra, quần áo…”

Một lúc sau có tiếng… vải bị xé.

Kỷ Trường: “…”

Túc Bảo sửng sốt, sau đó nói: “Mợ, đây không phải là cách c** q**n áo…”

Xoẹt…

“Quên đi, mau nằm vào bồn tắm đi…”

Ùm!

Trong phòng tắm, Diêu Linh Nguyệt làm theo chỉ dẫn, nằm thẳng đơ trong bồn tắm.

Nhà họ Tô rất rộng, phòng khách cũng được lắp bồn tắm, nước trong bồn tắm được chính Tô Tử Du xả đầy trước khi Diêu Linh Nguyệt lên.

Bong bóng ngập tràn.

Diêu Linh Nguyệt vừa nằm xuống, bọt đã nhanh chóng bao phủ lấy cô, khuôn mặt cô hoàn toàn biến mất.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1331: C1331: Chương 1331


Túc Bảo nhanh chóng nắm tóc nhấc cô lên.

“Mợ cả, phải khom eo xuống một chút, như vậy nè.”

Diêu Linh Nguyệt ngồi trong bồn tắm, nước ngập tới ngực cô.

Túc Bảo thở dài, lau mồ hôi trên trán.

Người- lớn- này thật khó chỉ dạy mà!

Cô bé con bận rộn chạy sang bên cạnh, cầm vòi hoa sen chạy tới gần Diêu Linh Nguyệt, sau đó lấy bình tạo bọt, bóp thẳng một đống dầu gội lên đầu Diêu Linh Nguyệt rồi xoa xoa.

Phòng tắm chẳng mấy chốc đã tràn ngập bong bóng, trên mặt Diêu Linh Nguyệt cũng đầy bong bóng, nhưng đôi mắt vẫn không hề chớp.

Cô không thể cảm nhận được những thứ mà người bình thường có thể cảm nhận được, kể cả nỗi đau…

Tắm rửa một lúc, Túc Bảo bật vòi hoa sen lên mức tối đa, không biết bao lâu, trong phòng tắm dày đặc sương mù, thậm chí không nhìn rõ mặt đối phương.

Túc Bảo đặt vòi hoa sen xuống, chạy ra ngoài lấy áo choàng tắm, trèo lên ghế, dùng áo choàng tắm đắp cho Diêu Linh Nguyệt, quấn chặt cô.

Kỷ Trường đợi khoảng một giờ đồng hồ.

Sau đó hắn mới nhìn thấy Túc Bảo dẫn ‘bánh chưng’ Diêu Linh Nguyệt ra ngoài.

Túc Bảo đặt bộ quần áo bà cụ Tô đã chuẩn bị sẵn lên giường và đeo một tấm bùa mới lên người mợ cả.

“Cái này gọi là bùa dẫn dắt, lát nữa con mặc thế nào thì mợ cả mặc theo thế ấy nha!.” Túc Bảo nói xong quay lưng lại xua tay với Kỷ Trường: “Sư phụ, nhanh đi ra ngoài!”

Kỷ Trường: “À… ồ, được rồi.”

Cô bé con nghiêm túc quá đỗi, hệt như một người lớn đang chăm sóc em bé, thật đáng yêu.

Trong phòng, Túc Bảo quay lưng lại với Diêu Linh Nguyệt, nói: “Trước tiên cầm quần áo lên ~”

Bé giơ quần áo lên.

Diêu Linh Nguyệt đứng ở phía sau giống như một con rối, giơ quần áo lên.

Túc Bảo: “Chòng vào người!”

Diêu Linh Nguyệt chòng quần áo vào người.

Túc Bảo: “Lấy quần, làm thế này rồi thế này! Quần mặc vào đi ạ!”

Diêu Linh Nguyệt nhặt chiếc quần lên, mặc vào.

Túc Bảo nóng lòng quay đầu nhìn xem, nhưng Diêu Linh Nguyệt cũng quay đầu lại.

Cô bé con không khỏi che miệng cười khúc khích, ngón tay út vung lên, tháo bùa kéo ra, hài lòng nhìn kết quả của mình, hoàn toàn không nhận thấy vấn đề gì!

Bé dẫn mợ cả ra ngoài…

Bà cụ Tô đang đợi ở cửa, lòng bà rối như tơ vò.

Bà cụ chưa bao giờ nghĩ ‘con dâu’ của mình lại như thế này.

Bỏ đi bỏ đi, cứ coi như có thêm một con mèo đi…?

Không, mèo không cứng đến thế, nhưng nếu xem như nuôi thêm một con chó thì không phải là cách miêu tả hay…
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1332: C1332: Chương 1332


Đang suy nghĩ thì cánh cửa mở ra, bà cụ Tô nhìn lên đầu cầu thang, suýt chút nữa lại lên cơn đau tim.

Diêu Linh Nguyệt mặc quần áo xộc xệch, thân hình gầy gò như tấm ván, không phân biệt được trước sau, thoạt nhìn cứ như đầu cô đã quay 180 độ vậy…

Bà cụ Tô hoảng sợ: “Con bé…. con bé như thế này hả?”

Túc Bảo khó hiểu nói: “Như thế này là thế nào ạ?”

Bà cụ Tô vô thức cúi đầu thì phát hiện ngón chân của Diêu Linh Nguyệt ở phía trước, vậy tức là chỉ có quần áo mặc ngược…

“…” Bà cụ Tô sờ trán.

Tô Nhất Trần đi tới, thân hình cao lớn thẳng tắp gần như che mất ánh sáng, anh im lặng một lúc, cuối cùng siết tay Diêu Linh Nguyệt, nhét tay cô vào ống tay áo.

“Đã tắm rửa thay đồ rất lâu rồi.” Anh bình tĩnh nói: “Vẫn nên mặc quần áo chỉnh tề, đừng hù dọa bà cụ.”

Túc Bảo bận rộn trong phòng khách hơn một giờ đồng hồ rồi nên Tô Nhất Trần không đành lòng để cô bé con bận thêm nữa.

Thế là Diêu Linh Nguyệt đứng ở cửa phòng, nhét hai tay vào ống tay áo, sau đó kéo quần áo xoay lại, cuối cùng chỉnh đúng chiều.

“Đưa tay ra nào!” Tô Nhất Trần nói.

Diêu Linh Nguyệt đờ đẫn nhìn chằm chằm Tô Nhất Trần.

Tô Nhất Trần kiên nhẫn nói: “Tay.”

Diêu Linh Nguyệt cử động, nhưng dường như không biết cách gập khớp khuỷu tay.

Túc Bảo đành phải cởi áo khoác ra, làm mẫu: “Như thế này nè mợ cả!”

Diêu Linh Nguyệt đưa một tay ra.

Cô như bừng tỉnh ngộ.

Tay còn lại cũng đưa ra một cách suôn sẻ.

Bà cụ Tô thở phào nhẹ nhõm nói: “Đi thôi, ăn cơm trước đã.”

Cuối cùng cũng đến bước mà bà quen thuộc!

Nuôi cho mập mạp, bà rành cái này lắm!

Khi về nhà họ Tô, Cái Chuông mới được hai tháng tuổi, từ 4 cân tăng lên gần 8 cân. (Bây giờ nó phải chạy quanh cây mỗi ngày để giảm cân)

Thủ Vọng gầy đến mức ban đầu có thể nhìn thấy xương sườn, nhưng bây giờ bụng nó tròn trịa rất dễ thương! (Thủ Vọng thực sự không thể ăn thêm được nữa)

Tướng Quân bây giờ cũng thích ăn! (Sự thực thì: Hễ nhìn thấy bát cơm lại thấy sợ…)

Bà cụ Tô nhìn Diêu Linh Nguyệt: Rất gầy, cho bà một tháng… không, nửa tháng, nhất định bà có thể khiến con dâu trở lại hình dạng con người bình thường.

Nhưng……

“Sao mặt con bé vẫn đen thế…” Bà cụ Tô thắc mắc, “Có phải sinh ra đã đen sì sì không?”

Lúc này Kỷ Trường đột nhiên nói: “Chờ đã, Túc Bảo, đưa cô ấy vào phòng.”

Túc Bảo kéo tay Diêu Linh Nguyệt, vẫy tay với bà cụ Tô: “Bà ngoại, bà ăn cơm trước đi, con có việc phải làm!”

Sắc mặt bé nghiêm túc, hơi giống Tô Nhất Trần lúc chuẩn bị họp, mọi người dở khóc dở cười ngồi dưới lầu chờ đợi.

Kỷ Trường cau mày nhìn Diêu Linh Nguyệt, sau đó đưa tay chạm vào trái tim cô.

“Có thứ gì đó trong cơ thể cô ấy…”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1333: C1333: Chương 1333


Túc Bảo kêu Diêu Linh Nguyệt nằm xuống và ấn lên tim cô giống như Kỷ Trường đã làm.

“Có con bọ nào không? Đó có phải là con bọ sưng tấy không ạ?” Bé hỏi.

Kỷ Trường nói: “Cái đó gọi là Chung Trùng.” . Ngôn Tình Cổ Đại

Vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc, nếu bà cụ Tô không nói khuôn mặt Diêu Linh Nguyệt đen thì hắn cũng không để ý nhiều, dù sao cũng chẳng ai vô cớ nhìn chằm chằm vào ngực người khác.

“Bản mệnh Chung Trùng, côn trùng đã bị gieo vào trong cơ thể cô ấy từ khi cô ấy mới sinh ra.” Kỷ Trường kiểm tra, lắc đầu nói: “Nó đã hòa làm một với cô ấy, rất khó lấy ra.”

Túc Bảo: Được rồi, RẤT KHÓ lấy ra tức là VẪN CÓ THỂ lấy ra được.

Bé tiến lại gần và xem xét một cách cẩn thận.

Kỷ Trường tiếp tục nói: “Dựa theo những gì Diêu Kính Vân nói thì chắc hẳn nhà họ Diêu là gia tộc Vu thần. Làm Vu thần quả thực là một nghề vĩ đại vào thời cổ đại. Họ có thể gọi gió và mưa, còn dám cướp người từ địa ngục. Diêm vương ra lệnh cho người ta chết vào canh thứ ba. Họ dám giữ người cho đến canh thứ năm.”

“Các Vu thần bản chất là người tốt, bởi vì năng lực của bản thân nên họ có những yêu cầu rất khắt khe đối với con cháu trong gia tộc. Dù là con cái sinh ra trong gia tộc này hay là đệ tử thu nạp từ bên ngoài, bọn họ đều gieo côn trùng vào cơ thể theo cách gọi là Bản mệnh Chung Trùng để trói buộc…”

“Nhưng sức mạnh gia tộc càng lớn càng dễ có những thứ không an phận, bàng môn tả đạo cũng nhiều. Trên thế gian có những nhánh Vu Chung luôn âm thầm hại người khiến người ta phải khiếp sợ…”

“Gia tộc Vu thần trói buộc đệ tử thông qua việc gieo côn trùng vào tim, quyền sinh tử nằm trong tay người đứng đầu gia tộc…”

Túc Bảo: Được rồi, côn trùng ở trong tim!

Bé dùng hai tay bịt trái tim Diêu Linh Nguyệt, vui vẻ nói: “Bắt được ngươi rồi nha!”

Kỷ Trường nghẹn họng, ngạc nhiên nhìn bàn tay nhỏ bé của Túc Bảo.

Tất nhiên không thấy gì hết, không có côn trùng.

Hắn nói: “Bắt côn trùng gieo vào thân thể không dễ đâu nhé, nhất là Bản mệnh Chung Trùng – thứ cắm rễ trong tim. Nếu vội vàng lấy ra, kí chủ sẽ chết cùng côn trùng…”

Sau đó, Kỷ Trường nhìn thấy Túc Bảo dán bùa, tiếp đó Diêu Linh Nguyệt bỗng nhiên đỏ ngầu hai mắt, hét lớn!

Dưới lá bùa, có thứ gì đó đang vặn vẹo!

Chẳng mấy chốc, một vật màu đen giống một con sâu cực lớn đã xuyên thủng lá bùa và lao ra ngoài!

Một tia sáng đen lóe lên, con côn trùng vù vù lao về phía trái tim Túc Bảo!

Bốp!

Túc Bảo đập côn trùng như đuổi muỗi.

“Hừ, có chút tài mọn mà dám múa rìu qua mắt thợ hả?” Túc Bảo lầm bầm.

Không biết từ lúc nào, Tiểu Ngũ đã treo mình bên cửa sổ, nghe được lời Túc Bảo nói, nó lập tức nói tiếp: “——Thiên Long đại uy!!”

Khóe miệng Kỷ Trường co giật: Đủ rồi, hắn thật sự phát điên khi phải nghe đi nghe lại từ này!”

Hắn giơ tay trấn áp con côn trùng đang vùng vẫy trên mặt đất, nói: “Lấy vật gì đó nhốt nó đi.”

Túc Bảo nghi hoặc nói: “Không thể trực tiếp đốt sao ạ?”

Kỷ Trường lắc đầu: “Không chắc lắm. Nó là Bản mệnh Chung Trùng, theo lý mà nói, nếu nó chết, mợ cả của con cũng sẽ chết…”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1334: C1334: Chương 1334


Túc Bảo gật đầu: Được rồi, hiểu rồi.

Theo lý mà nói… cũng tức là có thể không theo lẽ thường.

Vậy không theo lẽ thường là được rồi!

Túc Bảo giơ tay lên, lấy chiếc búa màu tím vàng ra, hừ một tiếng.

“Tám mươi! Tám mươi!”

Chết tiệt, con côn trùng còn chưa kịp phản ứng đã biến thành một vũng nước đen dính và chết toi.

Kỷ Trường: “…”

Lúc này, cửa bị đánh rầm một tiếng, Vạn Bát Thực lao vào, hét lên: “Có mặt!”

Túc Bảo: “?”

Kỷ Trường: “…”

Vạn Bát Thực đột ngột lao vào khiến Túc Bảo không để ý đến sắc mặt bỗng tái nhợt của Diêu Linh Nguyệt…

Sắc mặt Diêu Linh Nguyệt bỗng nhiên tái nhợt, cô đứng bật dậy khỏi giường rồi lại ngay lập tức ngã xuống giường.

Túc Bảo giật mình, vội vàng tiến tới nắm lấy tay cô: “Mợ cả?”

Diêu Linh Nguyệt nhìn thẳng, không có chút phản ứng nào.

Kỷ Trường sửng sốt: “Chết rồi à?”

Túc Bảo lắc đầu: “Không thể!”

Khi ngồi ở mép giường đợi mợ cả, bé đã thầm bói quẻ và biết hôm nay mợ cả bình yên vô sự.

Vì thế, mợ cả sẽ không chết.

“Mợ cả ơi…” Túc Bảo lắc tay Diêu Linh Nguyệt: “Mau ngồi dậy.”

Đôi con ngươi của Diêu Linh Nguyệt chuyển động, cô ngơ ngác nhìn Túc Bảo rồi đột nhiên ngồi dậy, động tác rất nhanh.

Lần này đến lượt Túc Bảo sửng sốt.

“Mợ cả ơi?” Cô bé vẫy bàn tay nhỏ bé của mình để kiểm tra.

Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm vào tay Túc Bảo, sau đó ngẩng mặt lên lắc lư.

Túc Bảo há to miệng.

Mợ cả ngoan quá!

“Đi, đi ăn đi!” Túc Bảo kéo Diêu Linh Nguyệt chạy ra ngoài.

Vạn Bát Thực lơ mơ đi theo sau, không phải Túc Bảo vừa gọi anh ấy sao?

Anh ấy nghe thấy “tám mươi” lúc đứng ở bên ngoài.

Lẽ ra anh ấy nên vào phòng ngay lúc tiểu tiểu thư gọi, nhưng đến lần thứ hai anh ấy mới bước vào phòng, lẽ nào anh chậm chân nên tiểu tiểu thư đã tự mình giải quyết vấn đề rồi sao?

Vạn Bát Thực thầm thề lần sau sẽ chú ý!

Bà cụ Tô và những người khác đang đợi ở nhà ăn tầng một, cuối cùng cũng nhìn thấy Túc Bảo nắm tay Diêu Linh Nguyệt chạy xuống.

Mọi người đều kinh ngạc quá đỗi, người châu Phi đã trở thành người Tây u ư?

Bà cụ Tô chỉ cảm thấy kinh hồn bạt vía, khuôn mặt tái nhợt của con dâu bà… trắng bệch hơn cả người đã chết ba ngày!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1335: C1335: Chương 1335


Người ta vẫn nói một khuôn mặt trắng trẻo che đi mọi sự xấu xí, sau khi Diêu Linh Nguyệt trắng trở lại, cô có chút dáng vẻ của con người hơn, không còn là một ‘con ma’ cháy đen và đáng sợ nữa.

Tô Tử Du ngơ ngác hỏi: “Vậy hồi nãy mặt mẹ anh đen sì là do vết bẩn mười năm chưa được rửa sạch à?”

Khóe miệng Tô Tử Chiến giật giật: “Im đi…”

Túc Bảo ngồi xuống, lắc đầu nói: “Không phải, em g**t ch*t côn trùng gieo trong tim mợ cả nên bây giờ mợ cả trắng trở lại rồi.”

Bà cụ Tô: “…”

Đây là bí quyết làm trắng da gì thế?

Bà cũng muốn nắm được bí quyết đó…

“Ngồi xuống…” Bà cụ Tô chỉ vào ghế.

Vẻ mặt Diêu Linh Nguyệt đờ đẫn, ngoài gương mặt chuyển từ đen sang trắng bệch, dường như cô không khác gì trước đây, khi đến nhà ăn, cô vẫn nhìn chằm chằm vào Tô Tử Du.

Có lẽ bởi vì Tô Tử Du sinh sau Tô Tử Chiến, ký ức của cô rõ ràng hơn một chút nên trong mắt cô luôn thấp thoáng sự thăm dò và muốn xác nhận.

“Ồ, xem ra không thể khôi phục được.” Bà cụ Tô nói: “Lát nữa lão bát về, kêu lão bát kiểm tra thử.”

Bà cụ Tô sợ nếu tùy tiện đưa Diêu Linh Nguyệt đến bệnh viện sẽ khiến các chuyên gia già sợ chết khiếp.

Tiểu Ngũ đứng trên lan can cầu thang nhìn về phía nhà ăn, nghe vậy bèn nói: “Xin chào mọi người, tôi là Lão Bát. Hôm nay Lão Bát sẽ thử thách mọi người ăn bánh dầy…..”

Mọi người: “…”

Bà cụ Tô nắm chặt đôi đũa trong tay, không nhịn được nữa: “Ai đến nhồi cho con vẹt kia một cân bánh đi!”

Tiểu Ngũ quay người bỏ chạy.

Túc Bảo chỉ vào ghế: “Mợ cả ơi, ngồi đi!”

Cuối cùng đôi con ngươi của Diêu Linh Nguyệt cũng động, cô cứng ngắc ngồi trên ghế.

Mọi người cuối cùng cũng có thể an tâm dùng bữa, bát trước mặt Diêu Linh Nguyệt đã đầy ắp, cơm được nén chặt lại, chất đầy thịt, rau củ các thứ.

Bà cụ Tô nói: “Tiểu Diêu ăn đi…”

Bà tưởng rằng Diêu Linh Nguyệt sẽ không phản ứng trong một thời gian dài như lúc trước, nhưng lần này cô đã cúi đầu và nhìn chằm chằm vào bát cơm trước mặt.

Sau khi Túc Bảo liên tục thúc giục cô ăn, cô dường như đã tìm ra bí quyết và vùi mặt vào bát cơm.

Măm măm.

Ăn khá nhanh.

Mọi người: “…”

Miếng thịt trong đũa ông cụ Tô rơi xuống đất.

Không phải chứ, rốt cuộc đầu óc ‘cô con dâu’ này có nhanh nhẹn hay không?

Cơm cô ăn rất nhanh, vèo cái đã đến đáy bát, nhưng ăn cơm thật sự không cần dùng đũa hả?

Bà cụ Tô kiên nhẫn giơ tay chỉ cho Diêu Linh Nguyệt xem chiếc đũa trong tay bà: “Con ăn bằng đũa như này nè.”

Nhìn vẻ mặt đáng yêu ngơ ngẩn của Diêu Linh Nguyệt với những hạt cơm dính trên mặt, bà cụ Tô bất đắc dĩ lấy khăn giấy đưa cho cô.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1336: C1336: Chương 1336


Tô Tử Du nhanh nhận lấy rồi lau mặt cho mẹ cậu.

“Hãy cầm đũa và ăn như thế này.”

Tô Tử Du cầm đũa và hướng dẫn cách sử dụng khi gắp rau.

Túc Bảo thấy vậy liền cầm đũa để cùng dạy.

Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm vào Tô Tử Du, rồi nhìn Túc Bảo, ngón tay đặt trên đầu gối cô khẽ cử động.

Cô còn chưa học được cách cầm đũa thì Túc Bảo và Tô Tử Du đã bỏ cuộc vì làm mẫu và ăn no căng cả bụng.

Túc Bảo nói: “Em không dạy tiếp được đâu, em ăn không nổi nữa rồi!”

Tô Tử Du nói: “Em ăn không nổi nữa rồi, anh ơi, đến lượt anh đấy!”

Tô Tử Chiến cười lạnh nói: “Nhàm chán.”

Cậu liếc nhanh về phía Diêu Linh Nguyệt và đấu tranh nội tâm.

Tô Nhất Trần vẫn luôn lặng lẽ nhìn nãy giờ bỗng lên tiếng: “Để ba.”

Anh vừa nói, Diêu Linh Nguyệt đã lập tức chú ý đến anh và nhìn anh chằm chằm.

Tô Nhất Trần giơ tay lên, bàn tay cầm đũa có khớp xương rõ ràng, mảnh khảnh và khỏe khoắn, dường như Diêu Linh Nguyệt bị hấp dẫn, cô lại nhìn đăm đăm vào tay anh.

“Hãy cầm đũa lên.” Tô Nhất Trần nói.

Diêu Linh Nguyệt giơ tay lên và nhìn vào tay cô.

Sau đó cô nhìn đôi đũa trên bàn và ngập ngừng cầm lấy chúng.

Tô Nhất Trần giơ tay chỉnh lại cách cầm đũa của Diêu Linh Nguyệt: “Không được cầm chiếc dài chiếc ngắn. Hai chiếc đũa phải có chiều dài bằng nhau.”

Anh đẩy chiếc đũa dài sao cho hai chiếc đũa ngang nhau.

“Giữ chặt ngón trỏ, đừng chỉ trỏ.”

Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm vào tay cô…rồi duỗi ngón giữa ra.

Mọi người: “…”

Tô Nhất Trần: “…”

Anh lặng lẽ ấn lại hai ngón tay của Diêu Linh Nguyệt, cô vô thức siết chặt tay anh.

“Khôn tại thượng can tại hạ, không xê dịch khi gắp rau, không lật bát đĩa trước mặt người khác.”

“Không học lễ nghi thì không thể đứng lên được. Nghi thức cầm đũa là thứ được truyền lại từ tổ tiên chúng ta, nó tượng trưng cho lễ nghi cơ bản trên bàn ăn, nhất định phải học thành thạo.”

“Hiểu không nào?”

Tô Nhất Trần cúi đầu nhìn Diêu Linh Nguyệt để xác định xem cô có nghe lời anh nói không.

Tiếc là không.

Diêu Linh Nguyệt ngơ ngác nhìn đôi đũa của mình.

Túc Bảo chống cằm hỏi: “Cậu cả chắc chắn mợ cả có thể hiểu được à?”

Tô Nhất Trần: “…Cậu cả sơ ý quá.”

Tô Tử Du gật đầu: “Đúng vậy, người ta còn chưa biết nói đã dạy người ta lễ nghi?”

Tô Nhất Trần mặt không cảm xúc nói: “Con giỏi thì con dạy đi.”

Bình thường Tô Tử Du tuyệt đối sẽ im lặng.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1337: C1337: Chương 1337


Bây giờ cậu là một người con trai lớn ngoan ngoãn biết bảo vệ mẹ mình, cậu liền nói: “Để con để con.”

Cùng lắm ăn thêm năm lạng cơm thịt là được chứ gì?

“Mẹ ơi nhìn kỹ nha, cầm đũa như thế này… Phù, con ăn được rồi nè!”

Diêu Linh Nguyệt quay lại nhìn Tô Tử Du, rồi nhìn vào tay cô.

Thế này rồi thế kia… Phù, ăn được rồi!

Đôi mắt cô hơi mở to, hình như cô vui vì đã học được một kỹ năng mới.

Mọi người cũng nhìn thấy hy vọng.

Dạy được là tốt, dạy được thì chưa hết thuốc chữa đâu!

Bà cụ Tô vui vẻ nói: “Chúng ta làm như vậy đi. Từ nay về sau hãy học nói trước. Chỉ khi hiểu được mới có thể nói được. Nói được thì mới có thể hiểu được nhiều hơn.”

“Hãy bắt đầu từ các từ ‘trời, đất, bạn, tôi và anh ấy’.”

Việc học đọc ở lớp một tiểu học cũng bắt đầu từ những từ như vậy.

Túc Bảo vui vẻ nói: “Việc này con có thể làm được, trời!”

Bé chỉ tay ra bầu trời bên ngoài.

Diêu Linh Nguyệt ngơ ngác nhìn theo.

Tô Tử Du chỉ xuống đất: “Mặt đất!”

Túc Bảo vỗ vỗ chính mình “Con người!”

Ánh mắt Diêu Linh Nguyệt hơi khựng lại.

Bà cụ Tô: Được đấy, có chút tác dụng….

Bà chỉ vào Diêu Linh Nguyệt, rồi vào chính mình, sau đó chỉ vào Tô Nhất Trần: “Bạn, tôi, anh ấy.”

Diêu Linh Nguyệt ngơ ngác nhìn bà cụ Tô.

Bà cụ Tô kiên nhẫn dạy “bạn, tôi, anh ấy. Cứ nói như vậy…”

Diêu Linh Nguyệt do dự, mấp máy môi, điều này càng khiến mọi người vui vẻ hơn.

Cuối cùng, trong lúc mọi người đang nín thở chờ đợi, cô mới ép ra được từ xa lạ “Tôi…”

Túc Bảo và Tô Tử Du vui mừng nhảy lên!

Túc Bảo: “Mợ cả biết nói rồi!”

Tô Tử Du nói: “Mẹ của con thật thông minh!”

Bà cụ Tô rèn sắt khi còn nóng: “Nào, con hãy nói ‘bạn, tôi, anh ấy’!”

Khóe môi Diêu Linh Nguyệt giật giật: “Bạn…. tôi…. tôi”

Mọi người nhìn cô đầy mong đợi.

Diêu Linh Nguyệt nói: “Mẹ… kiếp.” [1].

Từ mẹ kiếp trung tiếng trung có một âm tiết là biến âm của chữ tôi.

Dường như cảm thấy mình nói đúng, Diêu Linh Nguyệt lặp lại: “Mẹ kiếp!”

Bà Tô sửng sốt: “Mẹ kiếp ư?”

Nụ cười của Tô Tử Du đông cứng trên khuôn mặt…

Mẹ kiếp…
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1338: C1338: Chương 1338


Sau khi nhận ra Diêu Linh Nguyệt đang nói gì, bà cụ Tô lập tức nhìn Tô Tử Du bằng ánh mắt hình viên đạn.

Tô Tử Du xù lông: “Bà nội, bà đừng dùng tay không chặt con!” . Truyện Light Novel

Bà cụ Tô: “…”

Bà chặt ai bao giờ đâu?

Bà trừng mắt nói: “Bà thường bảo con đừng nói bậy bạ! Nhìn xem, nói không nghe, giờ con dạy hư mẹ con rồi đấy.”

“Ngày xưa Túc Bảo không biết nói bậy, bây giờ thi thoảng lại thấy con bé nói chết tiệt này kia. Con gái con đứa sao có thể nói chuyện như vậy được?”

“Lần sau còn để bà nghe được hai chữ này, bà sẽ bẻ gãy răng cửa của con!” Bà cụ Tô thuận miệng đe dọa.

Tô Tử Du cúi đầu: “Bà nội, con sai rồi!”

Túc Bảo cũng vội vàng cúi đầu: “Bà ngoại, con sai rồi!”

Bà cụ Tô bỗng nhiên mềm lòng, ôi…quên đi, Túc Bảo đáng yêu như vậy thì chửi thề vài câu cũng có sao đâu…

Cho con bé nói!

Dù trong lòng đang gào thét, nhưng bà cụ Tô vẫn trưng ra bản mặt lạnh lùng, quay người tiếp tục dạy dỗ Diêu Linh Nguyệt.

Ở nhà có thành viên mới ngoan ngoãn chịu đút ăn, chịu nghe bà cụ Tô cằn nhằn mà không vặc lại, không hiểu sao ai nấy đều thấy vai mình nhẹ nhõm hơn.

Lúc này chú Nhiếp bước nhanh vào.

“Tiên sinh, bên ngoài có mấy viên cảnh sát cùng ba người tự xưng là người nhà họ Diêu…”

Mặt Tô Nhất Trần lạnh như băng, anh nói: “Mời bọn họ vào.”

Lối vào trang viên nhà họ Tô.

Cảnh sát thỉnh thoảng liếc nhìn Diêu Thi Duyệt và Diêu Kính Vân, bên cạnh họ còn có một người đàn ông trạc tuổi Diêu Kính Vân, người này để chòm râu dê và vẻ mặt rất trang nghiêm.

Diêu Thi Duyệt đội mũ và đeo khẩu trang, bị què một chân.

Nếu lúc này cô ta mở miệng nói, nhất định người khác sẽ nhận ra răng cửa và răng hàm của cô ta đã không còn.

Diêu Kính Vân cũng không khá hơn là mấy, tóc hói răng rụng, Diêu Thi Duyệt vẫn còn vài chiếc răng nhưng ông ta thì chẳng còn cái nào.

Diêu Thi Duyệt bị què chân trái, ông ta què chân phải.

Ngón áp út ở bàn tay phải Diêu Thi Duyệt bị bóp gãy, ngón áp út ở bàn tay trái của Diêu Kính Vân cũng bị gãy.

Diêu Thi Duyệt thấp giọng nói: “Nhị trưởng lão, chúng ta vào được không…”

Nhị trưởng lão nhà họ Diêu là người lành lặn duy nhất trong ba người nhà họ Diêu có mặt ở đây, cũng là người tự nhận mình có lòng dạ thâm sâu khó dò, ông ta quát: “Im đi!”

Nhà họ Tô cỏn con này sao ngăn được bước chân nhà họ Diêu, tại sao lại không thể vào?

Diêu Thi Duyệt không nói nữa, cô ta hận đám ác quỷ lắm, còn tưởng mình sẽ bỏ mạng nơi đồi núi hoang vu, bọn ác quỷ đó thật giỏi tra tấn người!

Cô ta đã trải qua đủ kiểu hành hạ của bọn quỷ, bây giờ cô ta cảm thấy đầu vẫn đau, lục phủ ngũ tạng đau đớn….
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1339: C1339: Chương 1339


Khó khăn lắm mới thoát chết, nhưng khi quay lại nhìn vào gương, trông thấy hàm răng rụng cùng mái tóc hói ở giữa như kiểu Địa Trung Hải bao quanh biển của mình thì….

Cười nhăn nhở, xấu như quỷ.

Cô ta thà bị ác quỷ nhổ hết răng còn hơn! Thà bị nhổ sạch tóc còn hơn!

Nhưng bọn chúng một mực nói kiểu tóc và hàm răng này mới đẹp.

Lúc này, chú Nhiếp đến mời viên cảnh sát vào. Nhị trưởng lão nhà họ Diêu không nói gì mà ngang nhiên coi viên cảnh sát là người dẫn đường của mình rồi trực tiếp đi theo bọn họ.

Diêu Thi Duyệt ngưỡng mộ không thôi, thật không hổ là nhị trưởng lão, ông ta luôn có cách để vào nhà họ Tô.

Nhà họ Tô không biết nhà họ Diêu và cảnh sát không đến cùng nhau mà lầm tưởng cảnh sát tới theo yêu cầu của người nhà họ Diêu.

Vừa bước vào cửa, Diêu Thi Duyệt đột nhiên nhìn thấy một khuôn mặt rất quen thuộc trong số những người gác cửa.

Một ông già cầm chiếc nĩa lớn đang nhìn cô ta đầy háo hức. Diêu Thi Duyệt nghĩ thầm… Đây không phải là con chó mù canh cổng trường tiểu học sao!

Cô ta thầm nghiến răng, được rồi, sau khi trở thành nàng dâu cả của nhà họ Tô, cô ta sẽ tìm lão già này tính sổ!

“Các cảnh sát vất vả rồi. Mời ngồi.” Tô Nhất Trần chào các cảnh sát ở cửa tòa nhà chính và dẫn họ vào nhà.

“Là như thế này, có người báo cáo nhà họ Tô có người phạm tội giết người.” Viên cảnh sát nghiêm túc nói: “5 giờ 7 phút sáng thành viên trong nhà anh đã ở đâu?”

Hai anh em Tô Tử Du và Túc Bảo giật thót.

Cuối cùng Tô Tử Du cũng hiểu ra, hôm nay nào phải ngày giỗ của một vị tổ tiên nào đó…

Mà bà nội muốn cậu với anh trai và Túc Bảo ở nhà chờ đợi.

Hóa ra là vậy!

Bà cụ Tô tỏ vẻ bối rối: “Năm giờ sáng? Chúng tôi đều ở nhà, lúc đó chưa có ai dậy cả.”

Cảnh sát cau mày nói: “Có người báo cáo nhìn thấy có người kéo thi thể vào nhà họ Tô đấy!”

Bà cụ Tô sửng sốt, kinh ngạc nói: “Cái gì? Ai kéo thi thể? Thi thể gì??”

Cảnh sát: “?”

Vẻ mặt bà cụ không giống đang giả vờ!

Hai viên cảnh sát nhìn về phía bà cụ trước mặt: “Tốt nhất bác nên thành thật, phải nhớ rằng giúp hung thủ che giấu tội giết người sẽ bị xem như đồng phạm. Mọi người có biết đồng phạm là gì không?”

Ông cụ Tô cúi mặt nói: “Vớ vẩn! Đừng dọa bà vợ già của tôi. Chúng tôi thực sự không biết đồng phạm hay xác chết gì hết!”

Ông cụ thầm nghĩ: Hỏi thì cứ hỏi, việc gì phải dọa nạt bà vợ già của ông hả?

Bà vợ già của ông yếu đuối lắm, vai không vác được đồ tay không nhấc được vật, đồng chí cảnh sát nghiêm túc vậy sẽ hù bà sợ chết khiếp mất.

Hơn nữa, năm giờ sáng cả nhà đang ngủ, ai lại lang thang bên ngoài!

Thấy họ không chịu thừa nhận, viên cảnh sát lấy ra vài bức ảnh.
 
Back
Top Dưới