Ngôn Tình Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1120: C1120: Chương 1120


Trong bóng tối, một người đàn ông mảnh khảnh lạnh lùng nhìn Cố Thịnh Tuyết rời đi.

Hắn đi từ phía nam Phúc Kiến về phía Bắc, thu thập quỷ binh quỷ tướng cùng những kẻ bị khống chế và nguyền rủa.

Chỉ cần kiểm soát được âm v@t thì có thể làm được rất nhiều thứ có lợi cho mình. Tỷ như, một tên nhà giàu nào yếu s1nh lý nên chi nhiều tiền để cầu cho thận khỏe mạnh, hắn có thể phái dâm quỷ đến thấu chi tính mạng của tên nhà giàu, còn tên nhà giàu thì nghĩ rằng anh ta lại cường tráng khỏe mạnh trở lại.

Một ví dụ khác nữa là, một số nữ diễn viên trong giới giải trí muốn nổi tiếng, khi đến cầu hắn thì hắn sẽ tặng một tiểu quỷ. Cũng có một số nữ diễn viên muốn giết người nhưng lại sợ bị pháp luật trừng phạt, hắn cũng có thể làm giúp, nhưng giá sẽ tăng gấp đôi…

Về sau, ngày càng có nhiều người tới cầu xin hắn, hắn mỗi lúc một nhiều tiền, nhưng hắn cũng thiếu thuộc hạ một cách trầm trọng.

Một lần nọ, hắn gặp một người đàn ông có tài gấp giấy ở một ngôi đền hoang, hắn đã nhận tên đó làm thuộc hạ, đồng thời tặng tên đó một nữ quỷ tân nương.

Tên đàn ông hói đầu đó coi hắn như sư phụ, cũng coi hắn như chủ nhân. Tên đàn ông hói đầu là thuộc hạ rất quan trọng của hắn, giúp hắn kiếm tiền và tiếp nhận các nhiệm vụ.

Lần này, hắn đến nhà ma để tìm kiếm tung tích, nhưng không tìm thấy bất cứ thứ gì, kết quả lại trông thấy Cố Thịnh Tuyết.

“Gần đây có một người rất giỏi bắt quỷ… Rốt cuộc người đó là ai…” Người đàn ông cau mày, mắt dõi theo bóng lưng của Cố Thịnh Tuyết, trực giác nói cho hắn biết, người lợi hại đó không phải là Cố Thịnh Tuyết.

Mỗi lần người đó bắt xong quỷ hồn thì mọi dấu vết đều bị xóa sạch, dù là camera hay dấu vết để lại tại hiện trường đều hoàn toàn trống trơn.

Tâm tư kín đáo như vậy thì không thể là một đứa trẻ được. Vậy thì, người lợi hại mà hắn tìm chắc chắn không phải Cố Thịnh Tuyết.

“Kiểu gì ta cũng tìm ra ngươi…”

Dù là người hay vật, đã lợi hại thì nhất định sẽ thuộc về hắn, để hắn sử dụng, nếu không sẽ là kẻ thù của hắn——

Bởi vì làm cái ngành này chỉ có chính hoặc tà, người đàn ông này biết rất rõ hắn đang ở phe ‘tà’, ắt có một ngày phe của hắn bị phe ‘chính’ bóp nghẹt, cho nên hắn phải dập tắt mọi nguy cơ từ trong trứng nước.

Người đàn ông trở về nơi ở của mình – một biệt thự rất sang trọng.

Một đệ tử đến thay quần áo, rửa tay cho hắn, nói: “Sư phụ, có một cô gái đã xin bùa hộ mệnh rất lâu rồi. Cô ấy là giám đốc một thương hiệu quần áo nào đó, cô ấy thường xuyên giao quần áo đến những gia đình giàu có. Cô ấy nói ngày mai sẽ đến một gia đình cực kỳ giàu nên muốn xin sư phụ tặng một lá bùa hoa đào.”

Người đàn ông cười lạnh nói: “Bùa hoa đào? Chỉ sợ cô ta còn muốn hơn thế nữa.”

Đệ tử c ung kính nói: “Sư phụ nói đúng, cô ta muốn thứ gì đó dính vào đàn ông để người đàn ông yêu cô ta ngay từ cái nhìn đầu tiên, quyến luyến cô ta đến độ không dứt ra được.”

Người đàn ông trưng ra vẻ mặt chán nản, hắn không thích nhận những đơn hàng nhỏ như vậy.

Đệ tử nói thêm: “Cô ta đưa 500 ngàn nhân dân tệ, cô ta nói đó là tất cả tiền tiết kiệm của cô ta…”

Người đàn ông nhấp một ngụm trà, thoải mái tựa lưng vào gối, nhắm mắt lại, lúc gần như chìm vào giấc ngủ mới nói: “Được rồi, đưa lá bùa cho cô ta đi.”

Tiền nhỏ cũng là tiền. . KHÔ𝑁G‎ Q𝖴Ả𝑁G‎ CÁO,‎ đọc‎ 𝑡ruyệ𝐧‎ 𝑡ại‎ [‎ TRÙ𝘔TR𝖴YỆ𝑁.𝙑𝐧‎ ‎ ]

Bây giờ hắn giàu có và được hầu hạ như vậy chẳng phải nhờ tích góp từ những khoản tiền nhỏ hay sao?
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1121: C1121: Chương 1121


Đệ tử lấy một lá bùa rồi kính cẩn cúi chào.

Ngoài cửa, một cô gái xinh đẹp đã quỳ từ chạng vạng đến nửa đêm, cô ta sắp không trụ được nữa.

Lúc này, người tiếp đón cô ta bước ra, đưa cho cô ta một lá bùa: “Cô thật may mắn, vừa hay sư phụ của chúng tôi mới về.”

“Cầm lấy, dán lên người đối phương nhân lúc anh ta không để ý là được. Những lá bùa do sư phụ tôi vẽ đều rất lợi hại, sau khi xác định đúng người, chúng sẽ tự động cháy và ẩn giấu.”

Cô gái nhận lấy một cách kính cẩn, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Tôi cần phải làm gì?”

Hình như người đàn ông không muốn nói chuyện, nhưng rõ ràng vẫn còn điều phải dặn dò cô gái.

Cô gái nghiến răng nghiến lợi tháo chiếc vòng tay vàng ra: “Đại sư, đây là chút thành ý của tôi, ngàn vạn lần đừng chê nhé…”

Cô ta gần như hộc máu, năm mươi vạn tiền tiết kiệm tiêu tùng, giờ lại cho luôn chiếc vòng vàng.

Nhưng không sao, ngày mai cô ta sẽ đến nhà họ Tô…

Chỉ cần thành công, số tiền bỏ ra chỉ là mưa phùn mà thôi!

Người đàn ông nhận lấy chiếc vòng vàng và nói: “Khi trở về, hãy cắt một ít máu của cô rồi ngâm lá bùa vào đó cho đến khi nó hoàn toàn ngấm máu.”

Cô gái cảm ơn rối rít, sau đó rời đi.

Về đến nhà, cô ta ngồi trên ghế sô pha, ngày mai cô ta sẽ đi đến trang viên họ Tô – nơi mà không phải ai cũng có thể đặt chân bước vào, có lẽ mỗi năm cô ta chỉ có cơ hội đến đó một lần…

Không biết có bao nhiêu giám đốc của các thương hiệu khác nhìn hau háu vào nhà họ Tô!

Nhà họ Tô chẳng phải gia đình giàu có bình thường, tám người con trai của nhà họ Tô đều là những người ưu tú nhất, chưa kể đến giá trị của họ, xét riêng ngoại hình thôi cũng không ai không đẹp trai.

Nếu có thể làm dâu nhà hào môn…

Năm trăm vạn tệ và chiếc vòng tay vàng có là cái thá gì? Chỉ như hạt cát trong sa mạc bao la…

Cô gái lập tức đứng dậy, nghiến răng cắt chảy máu ngón tay để làm ướt lá bùa…

Kết quả, lá bùa đẫm máu bỗng bật dậy khiến cô ta sợ đến mức quỳ rạp xuống.

Lá bùa quỷ dị quay một vòng rồi lại nằm xuống.

Cô gái kích động đến độ hồn vía suýt chút nữa đã bay lên trời, thực ra cô ta vô tình biết đến vị sư phụ này khi đưa quần áo cho một ngôi sao lớn nào đó.

Quả nhiên là thật!

Bây giờ cô ta bắt đầu nghĩ đến tám người con trai của nhà họ Tô, tất cả đều vô cùng đẹp trai và xuất chúng!

Lão đại Tô Nhất Trần, tổng tài bá đạo của tập đoàn Tô Thị, hình như anh có hai người con, nhưng không rõ mẹ ruột của đứa trẻ là ai, nếu được anh chọn thì cô ta sẽ trở thành đại phu nhân của nhà họ Tô.

Tô Tử Lâm- con trai thứ hai của nhà họ Tô, nghe nói anh là nhà thiết kế, nhưng hình như anh không mấy hứng thú với công việc này, anh cũng có hai đứa con… Tô Tử Lâm đã không phải tổng tài bá đạo mà cưới anh còn phải làm mẹ kế của hai con anh, cô ta cảm thấy không đáng chút nào!

Hình như cô ta từng gặp con trai thứ ba của nhà họ Tô, thông qua nhiều lời bàn tán khác nhau, cô ta biết được anh là một cơ trưởng…. Cũng được đấy!

Con trai thứ tư của nhà họ Tô là ảnh đế Tô Lạc, nếu cô ta có thể thành đôi với anh thì ngày sau, những tin tức chính trên bản tin đều sẽ xoay quanh cô ta…

Người con trai thứ năm hình như là một chủ thầu, ôi người này không ổn rồi, chủ thầu thì có tiền đồ gì cơ chứ? Cô ta nghĩ hoài không ra, điều kiện của nhà họ Tô tốt đến thế, tại sao lão ngũ lại làm công việc như vậy, rõ là mất giá.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1122: C1122: Chương 1122


Hai người bí ẩn nhất trong tám người con trai của nhà họ Tô chính là người con trai thứ sáu và thứ bảy, dù sao cũng không dò la được chút thông tin gì về hai người này nên tạm thời bỏ qua…

Lão bát là bác sĩ, thôi thì miễn cưỡng chấp nhận vậy…

Cô gái nằm ở trên giường tính toán một phen, cuối cùng phát hiện, tổng tài bá đạo Tô Nhất Trần là sự lựa chọn tốt nhất, cô ta hi vọng ngày mai có thể gặp được anh!

Đang suy nghĩ, cô ta dần chìm vào một giấc mơ ngọt ngào, thậm chí ngủ thiếp đi vẫn không nhịn được cười.

Một đêm ma quỷ với những toan tính.

Trong căn phòng ở tầng hai của nhà họ Tô, Túc Bảo đang say giấc, những tính toán của cô gái kia không liên quan đến bé.

Trời đã sáng, Túc Bảo ngủ đủ giấc nên tự tỉnh dậy.

“Chào buổi sáng ~” Tiểu Ngũ vỗ cánh bay tới: “Chị biết khuyết điểm của em là gì không?” [1].

Sau khi thức dậy vài phút, Túc Bảo vẫn còn ngái ngủ, bé ngơ ngác nhìn Tiểu Ngũ hỏi: “Là cái gì…”

Tiểu Ngũ nghiêng đầu dụi vào mặt Túc Bảo: “Thiếu chút hơi của chị đó mà!” [2].

[1], [2]: Khuyết điểm và thiếu một chút có cùng bính âm.

Túc Bảo: “Ồ.”

Tiểu Ngũ: “…”

Không biết từ lúc nào, Cái Chuông lặng lẽ đi tới rồi ngồi xổm ngoài cửa sổ trong tư thế phục kích, nhìn chằm chằm Tiểu Ngũ.

Tiểu Ngũ lập tức ngậm tóc Túc Bảo bò lên đầu bé.

Sau đó nó thách thức: “Nhào vô, có bản lĩnh cứ xông lên! Ngươi có bản lĩnh cướp đàn ông thì có gan mở cửa, à có gan mở cửa sổ!”

Cái Chuông: “¥…….”

Túc Bảo: “?”

Bé ngáp dài, đội một con vẹt lên đầu rồi đi đánh răng rửa mặt.

Sau đó bé thay quần áo, xỏ giày, đi xuống lầu…

Tô Dĩnh Nhạc đang giúp bà cụ Tô bưng bữa sáng đến bàn ăn, nhìn thấy Túc Bảo đáng yêu còn mơ màng ngái ngủ và con vẹt trên đầu…

Anh cười nói: “Con dậy sớm vậy? Muốn ăn cái gì? Cậu ba lấy giúp con.”

Hôm nay cậu ba không mặc quần áo ở nhà mà mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt và quần âu màu đen.

Áo sơ mi nhét trong quần, thắt lưng đen đơn giản tôn lên vòng eo thon gọn nhưng đầy rắn chắc, tay áo được xắn lên làm tôn lên sự tùy ý.

Anh có khí chất nho nhã lễ độ và ôn hòa như ngọc, giữa hai lông mày phảng phất nét tao nhã.

Túc Bảo vô thức đi theo cậu ba chân dài, cậu ba của bé đang bưng thứ gì đó đi về phía phòng ăn.

Có lẽ anh muốn nhanh chóng đặt đồ xuống và ôm Túc Bảo nên bước đi rất nhanh.

Đôi chân ngắn ngủn của Túc Bảo đang đuổi theo anh, khi Tô Dĩnh Nhạc quay lại thì thấy Túc Bảo va vào chân anh.

Túc Bảo ôm lấy đôi chân dài của Tô Dĩnh Nhạc, ngẩng đầu xoa mũi, vô tội nói: “Cậu ba, sao bỗng nhiên lại dừng bước?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1123: C1123: Chương 1123


Tô Dĩnh Nhạc cong môi hỏi: “Có đói không con?”

Túc Bảo gật mạnh đầu: “Có có!”

Sau đó bé trèo lên ghế rồi ngồi xuống, khoanh hai tay nhỏ trên bàn.

Bé giơ tay nói: “Cậu Ba, con muốn ăn bánh bao sữa chiên!”

Ngửi được mùi thơm, cô bé con đã hoàn toàn tỉnh táo.

Đáy mắt Tô Dĩnh Nhạc như lấp lánh ánh sao, anh đã sớm biết cô bé con sẽ ăn món này.

Bánh bao sữa được chiên trên chảo, có màu vàng nâu, bên ngoài giòn rụm, khi cắn bánh sẽ thấy nhân bánh hấp màu trắng sữa, mềm ngọt bên trong.

Quệt thêm ít phô mai, Túc Bảo có thể ăn ba cái bánh bao một lúc.

Bà cụ Tô nói: “Ăn từ từ thôi con. Lát nữa sẽ có người mang quần áo đến, chúng ta chọn vài bộ. Ngày kia các con sẽ bắt đầu đi học, phải bắt đầu…”

Bà muốn nói phải bắt đầu giờ giấc sinh hoạt đều đặn, đi ngủ sớm và dậy sớm.

Nhưng nghĩ lại, hình như ngày nào Túc Bảo cũng tuân thủ giờ giấc sinh hoạt đều đặn, hiếm khi bé ngủ nướng.

Túc Bảo đang ăn, nói: “Phải bắt đầu cái gì ạ?”

Bà cụ Tô nói: “Đã đến lúc bắt đầu ăn bữa sáng ở trường rồi.”

Hai mắt Túc Bảo sáng lên: “Được ạ~”

Bà cụ Tô: “…”

Buồn quá, bữa sáng bà làm chưa đủ ngon sao?

Cửa thư phòng tầng hai mở ra, Tô Nhất Trần đi xuống lầu, nhìn thấy Túc Bảo, anh nói: “Túc Bảo, hôm nay con dậy sớm vậy?”

Túc Bảo uống nửa cốc sữa đậu nành, nói: “A ~ dạ, ngủ sớm và dậy sớm ạ!”

Tô Nhất Trần liếc nhìn Tiểu Ngũ trên đầu bé, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Ngũ, xuống đi.”

Tiểu Ngũ nghiêng đầu nhìn Cái Chuông đang ở tư thế mai phục phía sau Tô Nhất Trần, lập tức nói: “Không đấy!”

Mọi người: “…”

Thành tinh thật rồi, thành tinh thật rồi!

Lúc Túc Bảo sắp ăn sáng xong, Tô Nhạc Phi và Tô Tử Lâm vừa mới dậy.

Tối hôm qua Tô Nhạc Phi phải đến công trường giám sát.

Tô Tử Lâm thì đêm qua phải đến bệnh viện chăm sóc Tô Tử Tích, vừa mới về nhà không được bao lâu, tắm rửa xong mới xuống lầu.

Tô Ý Thâm tối qua có ca cấp cứu nên cũng dậy khá muộn.

Tám anh em đã tụ họp đủ năm người.

“Cậu cả, cậu không đến công ty sao? “Túc Bảo hỏi.

Tô Nhất Trần ngồi ở trên sô pha xử lý công việc, hai chân xếp chồng lên nhau, anh mặt tây trang đen toàn thân lộ ra vẻ lạnh lùng nghiêm túc.

“Tối nay phải đi công tác.” Tô Nhất Trần nói:” Cho nên buổi sáng không đến công ty.”

Túc Bảo nghiêng đầu, Tiểu Ngũ trên đầu cũng nghiêng đầu theo, hai bé đáng yêu tò mò nhìn Tô Nhất Trần.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1124: C1124: Chương 1124


Túc Bảo hỏi: “Cậu cả phải đi công tác ở đâu vậy, tối có về không?”

Tô Nhất Trần khép máy tính bảng lại, ôm Túc Bảo đặt lên đầu gối, giọng nói lạnh như băng cũng ấm áp hơn một chút: “Không nhanh như vậy được đâu, ước chừng đi cỡ nửa tháng.”

Túc Bảo kinh ngạc: “Đi lâu như vậy sao! Đi làm gì thế?”

Tô Nhất Trần nhếch môi cười cười: “Đây là… chuyện cơ mật của công ty.”

Chuyện bàn bạc hợp đồng mua đảo rồi bắt đầu thiết kế xây dựng công viên trò chơi ở đó, Tô Nhất Trần vẫn chưa muốn nói với Túc Bảo mấy thứ này.

Anh sẽ đợi cho tới khi bé được năm tuổi sẽ tặng bé hòn đảo này như một món quà sinh nhật.

Túc Bảo lập tức che miệng lại, nghiêm túc gật đầu: “Hiểu rồi, Túc Bảo không hỏi nữa!”

Cơ mật sao, chuyện này vô cùng nghiêm túc.

Tiểu Ngũ lắc đầu theo liên tục: “Không hỏi không hỏi, tôi không hỏi!”

Tô Nhất Trần bị hai nhóc con này chọc cười.

Bà cụ Tô ngồi bên cạnh lải nhải: “Mấy giờ rồi chị con còn chưa dậy, hai ngày nữa là khai giảng rồi để coi nó sẽ làm như nào.”

“Túc Bảo, con đi gọi chị con dậy đi? Lát nữa quản lý sản phẩm của DR sẽ mang quần áo tới nhà, các con chọn mấy bộ quần áo mới chuẩn bị mặc đi khai giảng.”

Túc Bảo nhảy khỏi vòng tay của Tô Nhất Trần, vừa chạy lên lầu vừa nói: “Dạ!”

Trong phòng Hân Hân, Hân đầu to đang ngủ say, cô nhóc ôm gối đầu, một chân lơ lửng trên mép giường, sắp chạm xuống sàn nhà, chân kia vắt vẻo trên chăn.

Tiểu Ngũ chớp chớp đôi mắt to như hạt đậu xanh, bắt chước theo một câu thoại phổ biến trong đoạn video ngắn rất chuẩn: “Đây là tạo hình kiểu gì vậy, thật là khác biệt, thật là quá phi thường!”

Túc Bảo đẩy đẩy Hân Hân, ngạc nhiên nói: “Chị Hân Hân, chị ngủ kiểu gì kỳ vậy, sắp rớt xuống sàn nhà đến nơi rồi nè!”

Hân Hân mơ mơ màng màng mở mắt ra, vừa nhìn thấy Túc Bảo cảm giác tức giận lười biếng không muốn rời khỏi giường lập tức tan thành mây khói.

Cô nhóc lẩm bẩm: “A… Chị mắc tiểu quá, nên đang định đứng lên đi nhà vệ sinh đấy… Nhưng mà trong mơ chị cứ tìm nhà vệ sinh tìm mãi tìm mãi mà không thấy… Sau đó chị tỉnh dậy…”

Lúc mới tỉnh dậy vẫn còn nhớ rõ là mình muốn đi vệ sinh nhưng mà sao vừa đặt chân xuống dưới giường thì lại bỗng nhiên quên mất?

Rồi sau đó ngủ thiếp đi.

Hân Hân ngồi dậy, đột nhiên “a” lên một tiếng, nói” “Phải đi tè, tè ra quần rồi, tè ra quần mất rồi, không chịu nỗi nữa rồi!”

Vừa nói vừa ôm mông chạy vào nhà vệ sinh.

Túc Bảo ngạc nhiên một lát, nghi hoặc nói: “Sắp tè ra quần rồi sao phải bịt mông?”

Tiểu Ngũ nghiêng đầu: “Hay là che miệng?”

Túc Bảo: “…”

Sau khi gọi chị Hân Hân dậy, Túc Bảo đang muốn đi tìm anh nhỏ, chợt nghe Mộc Quy Phàm ở dưới lầu gọi: “Túc Bảo”.

Ánh mắt Túc Bảo sáng ngời: “Ba ba, con tới đây!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1125: C1125: Chương 1125


Lúc quản lý sản phẩm của DR kéo hai cái rương lớn vào cửa, vừa đúng lúc nhìn thấy Tô Nhất Trần ra khỏi cửa.

Trên mặt anh vẫn còn lại vẻ cưng chiều ấm áp đối lập hoàn toàn với khí chất cấm dục lạnh lùng cao ngạo.

Liếc mắt một cái, quản lý sản phẩm của DR sợ ngây người!

Đây là người đứng đầu nhà họ Tô, tổng giám đốc bá đạo của tập đoàn Tô thị, Tô Nhất Trần!

Bình thường cũng chỉ thỉnh thoảng mới có thể thấy thoáng qua ở trên tin tức tài chính kinh tế, không ngờ nhìn thấy người thật còn đẹp trai hơn trên TV rất nhiều…

Quản lý sản phẩm mê mẩn, nhất thời ngây ngẩn cả người, thất thần……

Tô Nhất Trần lạnh lùng nhìn cô ta một cái, đi né sang một bên.

Phía sau là giọng sữa đáng yêu của bé con Túc Bảo: “Bye bye cậu cả!

Tô Nhất Trần quay đầu lại, vẫy vẫy tay, lúc này mới lên xe đi.

Quản lý sản phẩm của DR lúc này mới hoàn hồn, nhất thời ảo não không thôi!

Vừa rồi Tô tổng giám đốc đi qua cạnh cô ta, khoảng cách gần như vậy, cơ hội tốt biết bao!

Vậy mà cô ta lại phân tâm, hoàn toàn không nghĩ tới việc tiện tay dán bùa lên.

Bỏ lỡ cơ hội lần này, lần sau không biết khi nào mới có thể gặp mặt ở khoảng cách gần như vậy…

Quản lý sản phẩm của DR hối hận đến mức âm thầm hộc máu, chỉ có thể cố gắng giữ vững tinh thần, nhìn về Túc Bảo đang đứng ở cửa, cố gắng nặn ra khuôn mặt tươi cười nói: “Xin chào, là Tô tiểu tiểu thư sao? Tôi là quản lý sản phẩm của DR, tên tôi là Mã Lâm Camille và rất vui được phục vụ.”

Túc Bảo: “…”

Bé quan sát Mã Lâm Camille một chút, tên của người này kỳ cục thiệt đó!

Không giống tên người Trung Quốc chút nào.

Chẳng lẽ cô ta tên là Mã Lâm, còn kẹt hạt gạo phía sau ý là kẹt thật đó hả?

Cô ta không sao chứ. Cần giúp đỡ không?

Túc Bảo cẩn thận suy nghĩ, cuối cùng hỏi: “Sao cô lại bị kẹt hạt gạo vậy? Hạt gạo kẹt ở đâu? Kẹt trong mũi sao?”

Tiểu Ngũ nói tiếp: “Hạt gạo trong mũi! Cẩn thận cô ta sẽ phóng rỉ mũi ra tấn công chúng ta đấy!”

Sắc mặt Mã Lâm Camille cứng đờ…

Nhóc con nhà họ Tô này, thật không lễ phép!

Nghe nói là được đón từ nông thôn về, quả nhiên là như thế – ngay cả cái tên ngoại quốc Camille cũng không biết đọc như thế nào.

Khí chất của tiểu thư hào môn được ăn sâu vào xương tủy nhưng Tô tiểu tiểu thư này hoàn toàn không có thứ đó…

Mã Lâm Camille che giấu tâm tư rất tốt, vừa cười vừa giải thích: “Không phải như vậy, Camille là tên tiếng Anh của tôi…”

Túc Bảo hiểu được.

Giống như tên quỷ nước ngoài giả bị bắt lần trước vậy?

Không thích tên tổ tiên đặt cho, chỉ thích tên nước ngoài.

Bà cụ Tô đi ra, đầu tiên là nói với Túc Bảo: “Túc Bảo, không được làm như vậy đâu, làm thế không lễ phép”.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1126: C1126: Chương 1126


Tuy rằng không phải lỗi của Túc Bảo, trẻ con còn nhỏ mà, có nhiều chuyện chưa biết.

Nhưng nên dạy vẫn phải dạy.

Túc Bảo gật đầu nói: “Con biết rồi bà ngoại.”

Bà cụ Tô lúc này mới đánh giá Mã Lâm Camille một cái, nói: “Vào đi!”

Mã Lâm Camille vội vàng vào cửa, trước khi vào cửa còn vô cùng chuyên nghiệp tự mình lấy bao chân ra mặc vào, đeo găng tay vào.

Kết quả vừa ngẩng đầu đập vào mắt toàn những anh chàng chân dài đang nhìn cô ta.

Một người sắc mặt ngăm đen nhưng lại lộ ra vẻ đẹp trai nghiêm nghị bất ngờ.

Một người trầm mặc không nói, nhưng không che giấu được vẻ ngoài anh tuấn của mình.

Một người hơi lộ vẻ gầy gò, nhưng ánh mắt sắc bén, khí chất ấm áp, nhìn trẻ tuổi nhất… Nhìn giống như một chú cún con!

Khiến cho cô ta rung động nhất là người cao nhất, khí thế của người này không thua kém Tô Nhất Trần chút nào! Khí thế mạnh mẽ, lạnh lùng, kiêu ngạo lại phóng khoáng!

Trong lòng Mã Lâm Camille kích động, vụ làm ăn hôm nay lời to rồi!

Không ngờ trong một lần có thể gặp được đến năm người trong số tám người con của nhà họ Tô!

Tuy rằng bỏ lỡ tổng giám đốc bá đạo lạnh lùng như băng Tô Nhất Trần, nhưng sàng lọc một chút, cuối cùng còn có một người khác làm người ta hài lòng!

Nhưng mà người đàn ông này nhìn cũng không phải kiểu dễ chọc, đôi mắt lạnh giống như có thể xuyên nhìn thấu tâm tư của cô ta, Mã Lâm Camille vội vàng cúi đầu.

Đây hẳn là một trong hai người thần bí nhất nhà họ Tô, chỉ là không biết hắn là Tô Vân Triều hay là Tô Cẩn Mặc…

Mã Lâm ổn định tinh thần, tập trung nói chuyện với bà cụ Tô: “Bà cụ Tô bà khỏe chứ? Tôi là Mã Lâm Camille, bà có thể gọi tên tiếng Anh của tôi là Camille… Vô cùng xin lỗi, ta có chút đường đột, nhìn thấy cảnh tượng này trước mặt thì có lẽ người bình thường nào cũng sẽ có một chút phần tâm, bà cụ Tô đúng thật là có phúc quá!”

Mã Lâm Camille có chút khôn vặt, sợ sự phân tâm trong nháy mắt của mình bị bà cụ Tô không thích, cô ta lựa chọn thanh minh cho bản thân trước.

Hơn nữa cô ta hiểu rất rõ một điều, nếu như không có lá bùa kia thì cô ta không là gì cả. Đừng nói đến tám người con của nhà họ Tô, cho dù chỉ là một tên gác cửa của nhà họ Tô cô ta cũng không đủ trình.

Cho nên cô ta nhất định phải cẩn thận, luôn phải cẩn thận…

Bà cụ Tô nhíu mày: “Tôi không thích tên tiếng nước ngoài.”

Mã Lâm Camilla vội vàng nói: “Thật sự lỗi, vậy bà gọi tôi là Tiểu Mã là được rồi!”

Bà cụ Tô cũng lười nói thêm gì, dù sao cũng chỉ là chọn quần áo, chọn nhanh cho xong là được rồi, người như vậy sau này cũng không gặp lại nữa.

“Qua bên này đi!” Bà cụ Tô dẫn Mã Lâm Camille đi ra phía sau.

Mã Lâm liên tục nói lời cảm ơn, sống lưng dựng thẳng tắp, dáng vẻ vô cùng giữ sự chuyên nghiệp.

Nhưng trong lòng lại không ngừng tính toán.

Người đàn ông cao nhất kia thật sự hợp thẩm mỹ của cô ta, làm trái tim cô ta dao động!

Nhưng phỏng chừng rất khó xuống tay…

Cũng may ba người khác cũng không tệ, trước mắt cô ta có thể chọn bừa một người dán bùa đào hoa lên đã rồi sau đó cứ từ từ tính tiếp cũng được…

Ví dụ như dán bùa lên người chú cún con kia để anh yêu cô ta mãi không buông được, muốn từ chối cũng không thành, sau đó nhanh chóng đi cầu một lá bùa khác…
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1127: C1127: Chương 1127


Có được lòng tin rồi mới có thể dán lên người tiếp theo.

Nhưng vẫn muốn dán lên người tổng giám đốc Tô nhất, nhất thời Mã Lâm bị khó lựa chọn.

Túc Bảo đi theo bên cạnh, chỉ cảm thấy dì này thoạt nhìn đang rất nghiêm túc nhưng trong lòng lại đang suy tính rất nhiều.”

“Dì Mã, dì đang nghĩ gì vậy?”

Mã Lâm hoàn hồn, vội vàng nói: “Không có gì, tôi chỉ đang nghĩ size nào sẽ vừa với mọi người thôi!”

Mã Lâm ổn định lại tinh thần, trong lòng liên tục nhắc nhở bản thân.

Bình tĩnh!

Trước tiên phải làm chuyện cần làm, nghiêm túc làm cho tốt, nếu không cho dù ở lại nhà họ Tô thêm một chút cô ta cũng ở không nổi nữa.

Lỡ như bị bà cụ Tô không thích, thẳng tay đuổi đi thì dù một chút cơ hội cô ta cũng không có.

Mã Lâm nghĩ, âm thầm hít sâu một hơi, nhưng không biết có phải do sự bất an trong tiềm thức hay không, cô ta vô thức dùng ngón tay miết ép miệng túi áo của mình xuống.

Động tác nhỏ này người khác không dễ gì có thể phát hiện ra, nhưng vừa hay chiều cao của Túc Bảo tương đối thấp, nên có thể bắt gặp động tác ngang tầm mắt này…

Tiểu Ngũ trên đầu Túc Bảo rung chân đắc ý, lầm bầm lầu bầu “Có một con quỷ vào trong Cổ phủ, con quỷ này có đến một trăm lẻ tám âm mưu, mọi người giữ vững tinh thần nâng cao cảnh giác, đánh quỷ trả lại núi sông!”

Mã Lâm: “…”

Cái quỷ gì vậy, con chim này ăn nói lộn xộn gì thế, câu trước đang nói Cổ phủ tự dưng câu sau lại đánh tà đuổi ma, đúng là quá kỳ quái!

“Con vẹt này thật đáng yêu!” Mã Lâm cười khen một câu.

Túc Bảo còn chưa nói chuyện, Tiểu Ngũ lập tức nói: “Lão Lục nhà ta cũng rất đáng yêu, ngươi có muốn xem thử không!”

Mã Lâm sửng sốt.

Con chim này lại có thể nói chuyện với người?!

Lúc này cô ta thật sự bị hấp dẫn, ngạc nhiên nói: “Lão Lục nhà mi là ai vậy?”

Tiểu Ngũ ra lệnh cho Huyền Linh đã mai phục sẵn ở đầu cầu thang một tiếng: “Lão Lục, lên!”

Huyền Linh đã nhịn nó đủ lắm rồi!

Lão Lục cái gì mà lão Lục, mi mới là lão Lục!

Huyền Linh lao vèo xuống dưới, “meo” lên một tiếng, giẫm một chân lên mặt Mã Lâm mượn lực giảm xóc nhào về phía Tiểu Ngũ.

Mã Lâm hoảng sợ, kinh hoàng ngã ngồi xuống mặt đất hét lên một tiếng: “A…”

Túc Bảo cảm giác mình một cái đầu đều biến thành hai cái lớn, sắp biến thành Bảo đầu to rồi.

Bé vừa bắt lấy Tiểu Ngũ để bảo vệ nó, vừa phải dạy dỗ con mèo: “Huyền Linh! Không được làm vậy! Cào người khác là hư!”

“Tiểu Ngũ! Không thể xúi giục mèo con làm chuyện xấu!”

Thật sự là “gà bay chó sủa”… Làm bé con bận muốn chết!

Bà cụ Tô há miệng, vội vàng gọi người mang hòm thuốc đến cho Mã Lâm.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1128: C1128: Chương 1128


Mộc Quy Phàm không biết từ lúc nào cũng đến xem náo nhiệt, ôm cánh tay tựa vào một bên, giọng điệu có vài phần thờ ơ, nhưng nếu nghe kỹ thì lại toát ra ý lạnh trong lời nói: “Cào người khác đúng hay là sai thì phải xem thử người bị cào là ai nữa.”

Mã Lâm xấu hổ cười cười, mồ hôi lạnh liên tục chảy xuống.

Người đàn ông này thật sự rất khó đối phó, giống như đã biết mục đích của cô ta.

Huyền Linh vừa vặn đi qua bên chân Mộc Quy Phàm, Mộc Quy Phàm cụp mắt nhìn thoáng qua, khen: “Không sai, đêm nay thưởng cho ngươi thêm nửa con cá tuyết.”

Huyền Linh: …

Bà cụ Tô đau đầu, nhẫn nhịn nói: “Mộc Quy Phàm!”

Mộc Quy Phàm lập tức đứng thẳng người lên, ngoài miệng cười nhưng trong lòng lạnh toát, anh giơ tay: “Là lỗi của tôi, để tạ lỗi thì mọi người cứ chọn quần áo đi, chọn xong thì đích thân tôi sẽ đưa lên, thế nào?”

Trong lòng bà cụ Tô thấy bất đắc dĩ.

Tập đoàn Tô thị và DR ít nhiều có chút quan hệ hợp tác, vốn nghĩ để Mã Lâm này đưa quần áo đến, chút nữa bà bỏ ra năm mười phút chọn đại hai bộ quần áo rồi đuổi cô ta đi là được rồi.

Bây giờ thì tốt rồi, mặt người ta bị mèo cào bị thương rồi, không thể không gọi người đến xử lý vết thương cho cô ta một chút.

“Bà cụ Tô, tôi không sao, tôi chỉ bị hoảng sợ chút thôi.”Mã Lâm đứng lên, nói.

Đáy lòng cô ta thầm kinh hãi, họ Mộc? Vậy thì không phải là người của nhà họ Tô, thật đáng tiếc…

Trước mắt quan trọng nhất vẫn là làm chuyện chính, tên họ Mộc này đừng hòng cướp cơ hội đưa quần áo của cô ta.

Mã Lâm đang muốn nói chuyện, kết quả chỉ thấy Tô Dĩnh Nhạc nghe tiếng đi tới.

Chỉ liếc mắt nhìn một cái, Mã Lâm lại ngây ngẩn cả người.

Này này này…

Đây là con thứ mấy của nhà họ Tô vậy?!

Hình thể của người này cũng hơi giống tên họ Mộc kia, cái vẻ cao ráo khỏe mạnh do thường xuyên tập luyện mới có, khẳng định chính là cơ trưởng kia!

Trong nháy mắt Mã Lâm đã có quyết định, cơ trưởng trước mắt này dịu dàng nho nhã, tiếp cận người này là tốt nhất, tấm bùa đào hoa trong tay nàng cứ dán lên người anh trước rồi tính!

Túc Bảo giữ chặt tay bà cụ Tô, nhỏ giọng nói: “Bà ngoại, chúng ta không mua quần áo được không?”

Bà cụ Tô vỗ vỗ mu bàn tay Túc Bảo.

Ngay từ đầu bà đã nhìn ra, Mã Lâm này có chút giống với mấy tiểu Anh Đào lần trước, nhưng bà cũng biết, những phản ứng này của Mã Lâm đều là bình thường.

Đối mặt với mấy đứa con trai của bà, bà cũng hiếm khi thấy có ai không phân tâm.

Việc nhất thời phân tâm bà cũng hiểu được, đùa giỡn thể hiện chút khôn vặt cũng có thể chấp nhận, nhưng đến bây giờ bà cụ Tô vẫn cảm thấy cô ta có chút gì đó không đúng.

Còn chỗ nào không đúng thì bà chưa nói được.

Bà cụ Tô dứt khoát nói: “Thật xin lỗi, mèo trong nhà quen thói thích làm gì thì làm rồi, tôi thấy cô cũng bị thương rồi, thôi hôm nay tới đây thôi. Cô về cứ gửi quần áo tới thôi là được rồi, không cần phải vất vả chạy đi chạy lại đâu.”

“Cô mau về tranh thủ đi tiêm phòng đi, chi phí hết bao nhiêu nhà họ Tô chúng tôi sẽ cho người trả.”

“Quần áo hôm nay cô cứ để ở đây, sau khi chúng tôi chọn xong sẽ cho người đưa về lại tiệm.”

Mã Lâm nghe thấy thế không biết phải làm sao?

Hết cơ hội rồi!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1129: C1129: Chương 1129


Còn chưa xuống tay, chỉ vì một con mèo mà được mời ra ngoài, cô ta có chết cũng không cam tâm, được không?

“Tôi không sao đâu bà cụ Tô.” Mã Lâm lộ ra vẻ mặt khẩn cầu: “Mọi người là khách hàng quan trọng nhất của DR chúng tôi, nếu như hôm nay tôi đi về như thế này thì quá không chuyên nghiệp rồi. Chuyện như vậy DR chúng tôi tuyệt đối không cho phép…”

Túc Bảo chen miệng: “Bên mấy người không cho phép, bọn tôi phải phối hợp sao? Vậy mấy người là lớn nhất, ý kiến của khách hàng bọn tôi không quan trọng xíu nào.”

Mã Lâm: “…”

“Không phải, tôi không có ý này…”

Bà cụ Tô đã gọi chú Nhiếp tới.

Lúc này bà muốn nể mặt người ta nên cũng cố ý bảo vệ một chút

Nhưng một khi bà đã muốn kết thúc một chuyện, người khác dù lễ phép hay khách khí thế nào đương nhiên cũng không thể thay đổi quyết định của bà.

Chú Nhiếp thuần thục dùng tay làm dấu mời: “Quản lý Mã mời đi bên này, dì Ngô sẽ xử lý vết thương cho cô, hòm đồ để bên này là được rồi.”

Mã Lâm bất đắc dĩ, cô ta là người thông minh, cô ta biết nếu tiếp tục dây dưa thì sẽ chọc đến bà cụ Tô, khiến bà ấy không thích.

Việc này tuyệt đối không được, nếu cô ta muốn gả vào nhà họ Tô thì bà cụ Tô chính là mẹ chồng tương lai của cô ta đấy.

Làm sao có thể để cho mẹ chồng tương lai có ấn tượng không tốt với cô ta được chứ?

Cho nên Mã Lâm vô cùng áy náy xin lỗi: “Thật sự xin lỗi, là do tôi quá không chuyên nghiệp, mong bà tha thứ! Tôi sẽ để quần áo lại đây, nếu có gì cần xin bà cứ tìm tôi bất cứ lúc nào…”

Cô ta vừa nói, vừa lấy rút từ trong ví ra một tờ giấy muốn lau vết thương trên mặt, sau đó cố hết sức kéo cái hòm…

Thuận thế tới gần Tô Dĩnh Nhạc.

“Ui da…” Mã Lâm ngã về phía Tô Dĩnh Nhạc.

Tiểu Ngũ lại kêu to quang quác: “Cô ta ngã rồi! Cô cuối cùng cũng ngã rồi! Phạt đền, phạt đền! Đây là một pha vào bóng rất ác độc!”

Mọi người: “…”

Mã Lâm: “…”

Mẹ nó chứ… Con chim chết tiệt này…

Mã Lâm đã tưởng tượng ra rất nhiều tình huống, nào là có thể bà cụ sẽ nhìn ra cô ta có lòng riêng không sạch sẽ nên đuổi cô ta đi, hay là bị bắt gặp ngay lúc đang dán bùa…

Nhưng chưa từng nghĩ tới, cô ta lại bị một con chim hạ gục!

Cô ta không phục!

Mã Lâm không muốn nhượng bộ. Cô ta đã tiêu năm mươi vạn cho ngày hôm nay, toàn bộ số tiền tiết kiệm của cô ta đã tiêu sạch rồi.

Thất bại cũng vậy, tại sao không thử cố gắng một lần!

Mã Lâm nghiến răng nghiến lợi, dùng kỹ năng diễn xuất kém cỏi ngã vào người Tô Dĩnh Nhạc, giả vờ túm lấy lưng Tô Dĩnh Nhạc… Nhân cơ hội dán bùa hoa đào lên đó.

Tiểu Ngũ sửng sốt: “Thật đáng sợ! Giữa ban ngày, lại có một người phụ nữ dám làm ra chuyện như vậy! Là xuyên tạc nhân tính hay là mất đạo đức? Đàn ông không thốt nên lời, phụ nữ nhìn phải rơi lệ, nếu bạn không thay đổi, bạn không phải là người Trung Quốc!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1130: C1130: Chương 1130


Mọi người: “…”

Mã Lâm bị lời nói của Tiểu Ngũ dọa đến mức tim gần như nhảy ra khỏi lồ ng ngực, cô ta không nhìn thấy lá bùa đang bốc cháy. Đang trong lúc lo lắng, đột nhiên cảm thấy bùa đào hoa không còn ở dưới tay mình nữa!

Thành công rồi!

Mã Lâm thở phào nhẹ nhõm, cô ta không sợ người khác sẽ nói gì tiếp theo nữa.

Thậm chí khi nghĩ đến người đàn ông lịch lãm và nho nhã trước mặt sắp theo đuổi cô ta, trái tim Mã Lâm đã lỡ mất hai nhịp.

“A… Thực xin lỗi!” Mã Lâm ngẩng đầu, giả vờ xin lỗi nhìn Tô Dĩnh Nhạc.

Túc Bảo và Mộc Quy Phàm theo dõi toàn bộ quá trình: “…”

Cha và con gái nhìn nhau.

Mặc dù Mộc Quy Phàm không thể nhìn thấy ngọn lửa bốc lên thiêu cháy lá bùa, nhưng anh có thể thấy lá bùa sau khi vừa được dán lên đã biến mất nhanh chóng.

Đây là đang nghịch đại đao trước mặt Quan Công, múa rìu trước cửa Lỗ Ban hay hù ma dọa quỷ Diêm Vương?

Cái này dán lên người ai cũng được nhưng không được dán lên người cậu ba!

Nếu là anh, người phụ nữ này tuyệt đối không thể đến gần trong phạm vi cách anh ba bước chân.

Túc Bảo lập tức muốn tháo lá bùa ra, lại đột nhiên bị Mộc Quy Phàm ngăn lại, thấp giọng nói: “Cục cưng ngoan, đừng đánh rắn động cỏ.”

Túc Bảo tỏ vẻ bối rối nhưng vẫn thu tay lại.

Cậu ba Tô Dĩnh Nhạc trong suốt quá trình đều bối rối: “?”

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi cảm thấy cả người hơi yếu đi, thế giới xung quanh dường như có chút kỳ lạ, người phụ nữ trước mặt lại có mái tóc mượt mà, đôi mắt long lanh cũng đẹp hơn rất nhiều.

Nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của cô ta, anh thậm chí còn muốn an ủi cô ta.

Nhưng cậu ba vẫn cố gắng chống lại, lùi lại vài bước… đứng sau lưng Túc Bảo.

Nếu có chuyện gì xảy ra thì nhất định phải có yêu ma, anh không phải kẻ hèn nhát, anh chỉ đang cố gắng trốn tránh nguy hiểm.

Mã Lâm có chút thất vọng, cô ta còn tưởng rằng Tô Dĩnh Nhạc sẽ lập tức tới giải vây cho mình…

Nhưng không sao, bùa đào hoa cũng cần một khoảng thời gian mới có thể phát huy tác dụng, dù sao nếu Tô Dĩnh Nhạc muốn tìm được cô ta, nhất định có thể tra ra được thông tin liên lạc của cô ta.

Bây giờ cô ta chỉ cần quay về và chờ đợi thôi!

Nghĩ tới đây, Mã Lâm mỉm cười xin lỗi bà cụ Tô: “Thật xin lỗi đã gây phiền toái cho bà… Tôi có thể tự mình về xử lý vết thương, một lần nữa xin lỗi…”

Cô ta rồi thật sự chủ động ra về.

Đây là lần đầu tiên chú Nhiếp gặp phải chuyện như thế này, ông ấy cảm thấy thật kỳ lạ, hoàn toàn không biết đã có chuyện gì xảy ra với Mã Lâm nhưng vẫn đưa cô ta ra ngoài.

Bà cụ Tô càng nghĩ càng không hiểu: “Kỳ lạ thật, chẳng lẽ ta hiểu lầm sao…”

Khi nãy lúc Mã Lâm ngã xuống nhìn giống hệt như cô ta đang cố ý nhưng phản ứng sau đó lại cho thấy như cú ngã chỉ là vô tình thôi.

Cô ta không nhân cơ hội thu hút sự chú ý của Tô Dĩnh Nhạc, cũng không kiếm cớ ở lại.

Cảm giác này giống như ăn đậu phụ rồi bỏ chạy sau khi ăn vậy?

Bà cụ Tô lạ lùng nhìn Tô Dĩnh Nhạc.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1131: C1131: Chương 1131


Tô Dĩnh Nhạc: “…”

Ánh thấy có điều gì đó không ổn, rất không ổn.

Anh thực sự muốn lao ra giữ Mã Lâm lại???

Lúc này, Mộc Quy Phàm tóm lấy Tô Dĩnh Nhạc, nói: “Đi thôi, cậu ba.”

Túc Bảo nắm lấy ống quần của cậu ba, nói: “Đi thôi, cậu ba!”

Vẻ mặt Tô Dĩnh Nhạc khó hiểu: “Ý mọi người là…”

Mộc Quy Phàm bĩu môi, hạ giọng, giọng điệu có phần đáng sợ nói: “Anh ba, lại bị dán nữa rồi.”

Cậu ba: “…”

Anh từ bỏ phản kháng, cực kỳ hợp tác đi lên lầu.

Tô Tử Du nhận ra chuyện gì xảy ra, vội vàng đuổi theo.

Người qua đường hóng chuyện Tô Tử Lâm: “?”

Người qua đường hóng chuyện Tô Nhạc Phi: “?”

Người qua đường hóng chuyện Tô Ý Thâm: “?”

“Đi thôi, đi thôi, đi làm thôi!” Tô Nhạc Phi nhìn đồng hồ, lẩm bẩm trước khi ra ngoài.

Thực sự, ban đầu anh chỉ muốn nhìn thấy cô cháu gái nhỏ nhắn dễ thương của mình mặc quần áo mới thôi, nhưng kết quả là không xem được gì cả.

Tô Tử Lâm cầm hộp thức ăn mà dì Ngô đã chuẩn bị sẵn đi ra ngoài đến bệnh viện thăm Tô Tử Tích.

Hân đầu to vui vẻ đi từ trên lầu xuống.

Lúc đi xuống, cô nhóc vội vàng nói: “Chọn quần áo, chọn quần áo đi! Túc Bảo, em đã chọn xong chưa?”

“Ơ, em gái đâu?”

“Ơ, bà dì đưa quần áo đến đâu rồi?”

“Ơ, cậu ba và những người khác đâu rồi?”

Trong đầu Hân đầu to đầy dấu chấm hỏi: “Bà ngoại, bọn họ đi đâu hết rồi rồi?”

Cô nhóc ăn no nên lên lầu đi vệ sinh, sao giờ xuống đã không còn ai nữa rồi?

Tầng trên, phòng của Túc Bảo.

Tô Dĩnh Nhạc đứng trước mặt Túc Bảo, Túc Bảo và Mộc Quy Phàm đều nhìn chằm chằm vào Tô Dĩnh Nhạc như thể họ đang đối mặt với một kẻ thù đáng gờm.

Tô Dĩnh Nhạc: “Vậy… Tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?”

Ánh mắt Mộc Quy Phàm sắc bén, hỏi: “Tiểu Bảo ngoan, tiếp theo con muốn làm gì?”

Túc Bảo dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm cậu ba của mình: “Con không biết.”

Tô Tử Du: “Vậy em nhìn chằm chằm vào cậu ba làm gì vậy…”

Túc Bảo: “Em không biết, ba nhìn chằm chằm nên em cũng nhìn chằm chằm.”

Dừng một chút, bé lại nói thêm: “Trên người cậu ba có con rắn!”

Lúc nãy ba không cho bé đụng vào lá bùa trên người cậu ba, nói làm vậy sẽ dọa con rắn chạy mất.

Vậy nên bé thực sự không biết!

Bé không giỏi bắt rắn.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1132: C1132: Chương 1132


Tô Tử Du: “!!”

Mộc Quy Phàm sững sờ trong giây lát.

Tô Dĩnh Nhạc cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, dây thần kinh đã kéo căng như dây đàn của anh càng căng thẳng hơn.

Vậy là lần này anh bị dán rắn lên người sao???

Tại sao anh luôn bị người khác dán vậy!

“Có thể gỡ xuống được không?” Tô Dĩnh Nhạc cứng ngắc hỏi.

Tô Tử Du nhìn Mộc Quy Phàm.

Mộc Quy Phàm nhìn Túc Bảo.

Túc Bảo… Túc Bảo liên tục xua tay: “Ba, con không bắt được rắn đâu!”

Mộc Quy Phàm hiểu ra, khóe miệng giật giật: “Ba nói con đừng đánh rắn động cỏ đúng không, chứ không nói là có rắn thật…”

Tô Tử Du: “…”

Tô Dĩnh Nhạc: “…”

Lo lắng đến trắng bệch.

Mộc Quy Phàm buồn cười nhưng cũng đành chịu: “Trước tiên con gỡ bùa chú sau lưng cậu ba xuống đây đã!”

Vừa rồi, khi Mã Lâm dán lá bùa này lên lưng Tô Dĩnh Nhạc, trực giác của anh đã cảm nhận được có điều gì đó không ổn.

Lá bùa này cho anh một cảm giác quen thuộc!

Mộc Quy Phàm vô thức nghĩ đến người đàn ông đầu trọc, nhưng anh không thể xác định được người đàn ông đầu trọc có mối liên hệ gì với Mã Lâm.

Cho nên mới yêu cầu Túc Bảo tạm thời nhẫn nhịn, để tránh đánh rắn động cỏ.

Lúc này Túc Bảo mới hiểu ra được ý bảo đừng đánh rắn động cỏ là như vậy chứ căn bản không có con rắn nào cả.

Lại học được một thành ngữ mới!

Thần kinh căng thẳng của Tô Dĩnh Nhạc hơi thả lỏng một chút, nói: “Túc Bảo, lần này cậu ba bị dán cái gì vậy?”

Thứ hôm qua bị xé ra là một mảnh da, nghĩ tới đây, da đầu Tô Dĩnh Nhạc vẫn thấy tê dại.

Túc Bảo giải thích: “Cái này gọi là bùa âm đào hoa. Một khi dán lên người sẽ thu hút âm đào hoa, bình thường chỉ có quỷ dùng loại này. Nhưng bây giờ nó đang được dì Mã sử dụng.”

“Lá bùa này sẽ hấp thụ dương khí của dì Mã, sau đó có thể nương nhờ bên dì Mã, giống như người ta nuôi dưỡng tiểu quỷ vậy.”

“Sau khi cậu ba bị dán bùa lên người, cậu ba sẽ thích dì Mã.”

Tô Dĩnh Nhạc cuối cùng cũng hiểu ra, hóa ra những suy nghĩ khó hiểu vừa rồi nảy ra trong đầu anh là do lá bùa này gây ra.

Tô Tử Du kinh ngạc nói: “Thật là độc địa! Người vẽ ra lá bùa này nhất định không phải là người tốt. Cậu ba xong đời rồi!”

Tô Dĩnh Nhạc: “…”

Túc Bảo an ủi nói: “Cậu ba đừng sợ, có cháu đây!”

Bé lập tức bước tới, ôm lấy lưng Tô Dĩnh Nhạc.

Nắm lấy một vị trí nhất định và kéo mạnh nó ra hết sức có thể!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1133: C1133: Chương 1133


Bé có chút chật vật, Tô Tử Du và Mộc Quy Phàm đều không nhìn thấy gì, chỉ thấy bé đang gặp khó khăn.

Tô Tử Du lo lắng hỏi: “Em gái, cần giúp đỡ không?”

Túc Bảo kéo gì đó trong không khí lùi lại, cả người bé gái nhỏ bé ngã hết về phía sau, nói: “Không cần… anh trai… anh không thể giúp được… này đâu!”

Mộc Quy Phàm lẩm bẩm nói: “Túc Bảo, có cần dùng pháp khí gì không?”

Lá bùa đó rất mạnh, dùng tay không không thể xé nó ra được…

Đang nghĩ tới đây, anh nghe thấy một tiếng xé rách, tấm bùa trên lưng Tô Dĩnh Nhạc bị xé toạc xuống!

Túc Bảo đột nhiên ngã xuống đất, hét lên: “Mông của con!”

Trên tay bé đang cầm một lá bùa, chính xác là thứ mà Mã Lâm vừa mới dán lên…

Mộc đạo sĩ lập tức bị nghẹn, nuốt lời nói vừa ra khỏi miệng xuống.

Tô Tử Du nhanh chóng bước tới đỡ Túc Bảo dậy. Cậu toan xoa mông giúp Túc Bảo nhưng cảm thấy không thích hợp nên rút tay lại.

Nét mặt cậu không sao che giấu được sự đau lòng: “Em không sao chứ? Còn đau không? Thật khó cho em mà…”

Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh: Khó chỗ nào thế?

Anh thấy Túc Bảo giải quyết dễ dàng lắm mà!

Ừm, thật không hổ là con gái của anh!

Tô Tử Du ngồi xổm bên cạnh, nhìn chằm chằm vào lá bùa trong tay Túc Bảo, “Thì ra đây chính là bùa hoa đào của cõi âm!”

Tại sao chỉ vẽ trên giấy mà lá bùa lại có thể phát huy tác dụng nhỉ?

Tô Tử Du chỉ cảm thấy thật thần kỳ, cậu chợt phát hiện ra có những thứ cậu không thể nghiên cứu xong, nhưng một ngày nào đó, cậu sẽ giải thích những thứ này một cách khoa học!

Tô Dĩnh Nhạc vẫn còn sợ hãi, hỏi: “Làm sao bây giờ? Cậu ba có phải đi lấy thêm một cái chén nữa không?”

Anh cho rằng ‘miếng da’ mà Túc Bảo bắt được tối qua được làm bằng một chiếc chén.

Túc Bảo lắc đầu nói: “Không cần, đốt là được ấy mà!”

Tô Dĩnh Nhạc lập tức nói: “Cậu đi lấy bật lửa.”

Nhưng, Túc Bảo lại giơ tay quăng ra một quả cầu lửa. Bùng một tiếng, lá bùa hoa đào bị đốt cháy.

Lá bùa như còn sống, phát ra một tiếng kêu chói tai, sau đó hoàn toàn im lặng.

Cậu ba: “…” Tê dại mất thôi, nhất định phải tin vào khoa học…

Tô Tử Du: “Woa…”

Mục đạo sĩ cũng rất lợi hại ở kỹ năng này, cậu muốn học!

Sau khi lá bùa hoa đào bị đốt cháy hoàn toàn, Tô Dĩnh Nhạc mới thở phào nhẹ nhõm, Mộc Quy Phàm cũng âm thầm thở hắt ra.

Anh nói: “Ba có cảm giác rất quen thuộc với lá bùa này. Con có nhớ gã hói đầu mà ba bắt được không? Ba luôn cảm thấy gã đó và cô giám đốc kia có mối liên hệ không sao giải thích được.”

Tô Dĩnh Nhạc cau mày nói: “Hai người họ là đồng bọn hả?”

Trong ngôi nhà ma, anh đã bị gã hói đầu dán người giấy lên người.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1134: C1134: Chương 1134


Thậm chí còn đuổi theo tới tận cửa nhà để dán lên người anh.

Tô Tử Du sờ cằm, tư duy phân tán: “Chẳng lẽ ‘Hạt gạo Mã Lâm’ là học trò của gã hói đầu? Thấy chủ nhân bị bắt, dì này tìm cách giải cứu nên đã tìm đến tận nhà chúng ta. Dì ấy muốn khống chế chú ba rồi đe dọa dượng phải thả gã hói đầu ra.”

Mộc Quy Phàm trưng ra vẻ mặt lạnh tanh: “Suy luận hay lắm, lần sau đừng suy nữa.”

Tô Tử Du trừng mắt: “Lẽ nào không phải sao? Con cảm thấy con nói có lý!”

Mộc Quy Phàm nói, “Đầu tiên, trước khi các con đến công viên giải trí, ‘Hạt gạo Mã Lâm’ đã gọi điện để hẹn giao quần áo, cô ta không thể chưa bói đã biết chuyện gã hói đầu bị bắt.”

“Thứ hai, chỉ có mùi hương của bùa hoa đào giống với mùi của người đàn ông hói đầu. Mùi hương từ Hạt gạo Mã Lâm không đem lại cảm giác quen thuộc này.”

“Thứ ba, kỹ thuật dán bùa kém cỏi của Hạt gạo Mã Lâm cho thấy rõ rằng cô ta không làm ngành khống chế ma quỷ.”

Tô Tử Du không tìm được gì để phản bác, đành phải thừa nhận phân tích của dượng mình là đúng.

“Thế nên?” Tô Tử Du hỏi.

Mộc Quy Phàm nói: “Cho nên gã hói đầu và Hạt gạo Mã Lâm không quen biết nhau, nhưng người đưa bùa hoa đào cho Hạt gạo Mã Lâm chắc chắn quen biết gã hói đầu.”

“Người đàn ông hói đầu và người vẽ lá bùa là người đi chung đường. Có lẽ Hạt gạo Mã Lâm chỉ tình cờ đi cầu được lá bùa hoa đào. Cô ta không biết người đàn ông hói đầu hay người đã vẽ lá bùa đâu.”

Dòng suy nghĩ của Tô Tử Du đột nhiên trở nên rõ ràng: “Ồ ồ ồ!”

Cậu không thể phủ nhận Mộc Quy Phàm vô cùng lợi hại, tất cả phân tích của anh đều đúng.

Tô Dĩnh Nhạc gật đầu đồng ý.

Túc Bảo ù ù cạc cạc, nói chung cứ gật đầu theo là được rồi!

Cô bé gật đầu như gà mổ thóc: “Dạ dạ!”

Mộc Quy Phàm chỉ cảm thấy buồn cười, giải thích đơn giản: “Vì thế bây giờ chúng ta phải xác định xem người vẽ bùa là ai.”

Chỉ cần điều tra tung tích của Hạt gạo Mã Lâm trong khoảng thời gian này là có thể biết được điều này.

Mộc Quy Phàm nhìn đồng hồ nói: “Cho ba một giờ, ba nhất định sẽ cho con kết quả chính xác!”

Lúc này, cụ rùa thò đầu ra khỏi gầm bàn với miếng thịt tôm yêu thích trong miệng.

Túc Bảo bắt chước giọng điệu của ba bé: “Cho con một phút! Trong một phút nữa, bảo bối con đây nhất định sẽ cho ba một… ừm, một kết quả không quá chính xác.”

Bé cảm thấy áy náy, ngẩng đầu lên: “Con gà quá, không đoán ra được tên người bí ẩn vẽ lá bùa.”

Thế nên bé mới nói không quá chính xác.

Mọi người: “…”

Túc Bảo tóm lấy cụ rùa và xoay một vòng…

Cụ rùa lâu rồi không được xoay, dạo này cụ không bị con vẹt khó chịu dụi đầu vào nên nhất thời không quen.

Sau đó miếng thịt tôm trong miệng bay ra ngoài.

Cụ rùa: “…”

Túc Bảo nhìn chằm chằm vào cụ rùa, nói: “Ba, gần đây chú kia mới từ miền đông nam trở về. Chú ấy rất rất giàu, cao và gầy… à, ước chừng chú ấy bằng tuổi chú Nhiếp.”

Tô Tử Du cổ vũ: “Wow, thế mà em cũng bói quẻ ra được!”

Tô Dĩnh Nhạc: Quá thần bí, hơi khó tin…
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1135: C1135: Chương 1135


Mộc Quy Phàm lại cảm thấy mình trở thành nhà giàu mới nổi!

“Ba đi nha!” Mục đạo sĩ thấy mình như được mặc hai tầng áo giáp vàng và đeo chuông vàng, tự tin ngạo nghễ rời đi.

Trong một biệt thự ở Vịnh Ngọc Long.

Một người đàn ông trung niên cao gầy đang nhàn nhã hưởng thụ sự phục vụ của nhân viên mát xa. hắn chính là Trần Thương Vũ, người đã dán lá bùa vào tim Cố Thịnh Tuyết đêm qua.

Đột nhiên hắn mở mắt, cau mày nói: “Bùa của ta bị đốt rồi?”

Trần Thương Vũ cười khẩy, bắt đầu cảm thấy không vui, hắn không thích trên đời tồn tại người mạnh hơn hắn.

“Hừm!” Hắn khịt mũi.

Hắn đoán đối phương đã sử dụng hết khả năng để đốt lá bùa!

Bởi lá bùa hoa đào của hắn không dễ hóa giải.

Nhưng không sao, đằng nào thì đối phương cũng không biết hắn là ai, nói gì đến việc tìm ra hắn?

Thậm chí đối phương có tìm được hắn thì cũng làm gì được hắn nào?

Hắn có thể hoạt động trong ngành này cả chục năm mà không ngã ngựa thì chứng tỏ hắn ắt có bản lĩnh, không phải ai tới cũng có thể bắt hắn đâu!

Hắn nhìn thời gian, xua tay gọi đệ tử: “Gọi điện cho cô bé tên Cố Thịnh Tuyết kia đi.”

Đếm thời gian, lá bùa của hắn sắp phát huy tác dụng rồi.

Hắn nhất định phải thu nhận một đứa trẻ tài năng như Cố Thịnh Tuyết, nếu cô bé không nghe lời thì chỉ có thể chết mà thôi.

Cố Thịnh Tuyết đang nằm ở trong nhà, toàn thân nóng bừng. .

Cô bé đã thử mọi cách, thậm chí dùng dao cắt vào da thịt nơi lồ ng ngực nhưng vẫn không thể gỡ được bùa chú khỏi trái tim.

Cô bé phải làm sao đây? Cô bé sẽ chết như thế này sao?

Lúc này, điện thoại của Cố Thịnh Tuyết vang lên, đầu bên kia truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Ha ha, cô bé, đã suy nghĩ chuyện chú đề nghị chưa?”

Cố Thịnh Tuyết nghiến răng nghiến lợi nói: “Đồ hèn hạ!”

Người bên kia điện thoại cười lạnh, thản nhiên nói: “Thắng làm vua thua làm giặc, từ xưa tới nay có bao nhiêu hoàng đế không hèn hạ đâu? Sự kiên nhẫn của chú có giới hạn, nếu con suy nghĩ rõ ràng, chú sẽ cho con một cơ hội đi theo chú!”

Cố Thịnh Tuyết đau đến độ trên trán toát ra từng hạt mồ hôi nhỏ, nhưng sắc mặt cô bé vẫn lạnh lùng: “Tôi đã suy nghĩ kỹ càng.”

Trần Thương Vũ nở một nụ cười khinh thường và nhẹ nhàng nói: “Nếu dập đầu quỳ lạy sớm hơn thì nào phải chịu đau khổ như thế này?”

Nhưng, Cố Thịnh Tuyết lại phỉ nhổ: “Dù chết, tôi cũng không nhận một kẻ hèn hạ như chú làm sư phụ!”

Trần Thương Vũ cau mày, lạnh lùng nói: “Đồ không biết tốt xấu!”

Hắn toan cúp điện thoại, không ngờ người ở đầu dây bên kia đã cúp điện thoại trước hắn, Trần Thương Vũ đột nhiên tức giận, trong mắt chất chứa sự lạnh lùng.

“Để xem con nhóc này có thể bướng bỉnh bao lâu!”

Trần Thương Vũ quyết tâm trả thù nên lập tức lấy ra một lá bùa, lẩm bẩm vài câu rồi đóng đinh vào tường một tiếng.

Dám cúp máy của hắn, hắn sẽ khiến Cố Thịnh Tuyết chết vô cùng đau đớn!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1136: C1136: Chương 1136


“Đi, mang theo máy ảnh, quay lại cảnh tượng Cố Thịnh Tuyết chết thảm cho ta!” Trần Thương Vũ gọi một đệ tử.

Đệ tử nhanh chóng đáp lại và đi xuống.

Bên kia, Cố Thịnh Tuyết vừa cúp điện thoại thì đột nhiên phun ra một ngụm máu, trái tim cô bé như bị ai đóng đinh, cô bé đau đến độ hai mắt tối sầm, sau đó ngất đi…

Cố Thịnh Tuyết ngất xỉu ở nhà nên không ai phát hiện ra, thời gian trôi qua, thời hạn 12 giờ ngày càng gần…

Trần Thương Vũ sai đệ tử của hắn đi tìm Cố Thịnh Tuyết, sau khi gặp cô bé trong nhà ma hắn đã sớm tìm ra thông tin cá nhân của cô bé thông qua bói quẻ kết hợp điều tra.

“Hừm, một con nhóc…”

Khi Nghĩ đến việc một đứa trẻ sáu, bảy tuổi dám lên mặt với mình, Trần Thương Vũ càng không vui.

Hắn ngồi dậy, rửa tay, lấy la bàn Bát Quái làm từ chất liệu đặc biệt ra và thử tính toán xem lần này Cố Thịnh Tuyết có chết hay không——

Không chịu quy phục hắn thì chết chắc rồi.

Nhưng nếu Cố Thịnh Tuyết không chết thì kiểu gì lúc cận kề cái chết, cô bé cũng chịu khuất phục, mà hắn thích nhìn thấy nhất chính là dáng vẻ những kẻ cứng đầu già miệng phải lạy lục hắn vào giây phút cuối cùng.

Trần Thương Vũ đặt la bàn Bát Quái lên bàn, vào lúc này, la bàn đột nhiên phát ra một âm thanh nhỏ và nứt ra một khe hở một cách khó hiểu.

Hắn kinh ngạc, mặt biến sắc.

Trần Thương Vũ nhanh chóng bấm ngón tay bói quẻ, lập tức thầm than hỏng rồi!

Hắn không quan tâm Cố Thịnh Tuyết có chết hay không.

Hắn bói ra quẻ: Hôm nay chính hắn sẽ gặp phiền toái, nếu không chạy thoát được, người chết chính là hắn!

Trần Thương Vũ đứng bật dậy, lao vào gara chạy thoát thân, phóng xe rời đi.

Không chỉ vậy, hắn còn lập tức đổi xe ngay sau khi chạy ra ngoài, tiếp đó, hắn chuyển sang tàu điện ngầm, lao tới sân bay bằng tốc độ nhanh nhất có thể rồi bắt chuyến bay sớm nhất ra khỏi đất nước.

Tốc độ nhanh như chuột chạy thoát thân, trong nháy mắt hắn đã biến mất.

Từ lúc tìm thấy manh mối của Trần Thương Vũ đến khi vây quanh biệt thự của hắn, Mộc Quy Phàm cũng hành động rất nhanh.

Sau khi biết hắn đã bỏ trốn, anh lập tức truy tìm tung tích hắn, tuy nhiên, anh vẫn chậm một bước.

Nhìn chiếc máy bay đã bay lên trời, mặt Mộc Quy Phàm lạnh tanh.

Khẩu súng nhập từ Ý của anh đâu?

Nếu không có hành khách khác trên máy bay, anh thực sự sẽ cho máy bay nổ tung…

“Kiểm tra xem máy bay này sẽ đi đâu.” Vẻ mặt Mộc Quy Phàm vô cùng lạnh lùng.

Vạn Đảo còn chưa hoàn hồn, cứ ngỡ trên máy bay có những nhân vật tai to mặt lớn.

“Điều tra được rồi, máy bay đang bay tới Điểu Thành.”

Mộc Quy Phàm nói: “Kêu các anh em bên kia tập hợp. Khi người này xuống máy bay, hãy bắt giữ hắn ngay lập tức.”

Anh đã hứa với Túc Bảo sẽ bắt Trần Thương Vũ nhưng thực tế thì anh đã thất bại.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1137: C1137: Chương 1137


Mộc Quy Phàm không thể nhớ lần cuối cùng mình thất bại là khi nào.

Trần Thương Vũ này, quả thực khá lợi hại!

Trên máy bay.

Trần Thương Vũ vẫn chưa hết hoảng sợ.

Tuy hắn được các đệ tử coi như một vị thần, mọi người trong giới mê tín thì đều kính cẩn gọi hắn là Trần đại sư.

Nhưng, Trần Thương Vũ quả thực rất sợ chết nên luôn sống rất thận trọng.

“Lên máy bay rồi, sẽ ổn thôi.”

Hắn không rõ mình đã chọc giận ai, nhưng đối phương rất lợi hại.

Ấy nhưng, dù mạnh đến đâu thì cũng chỉ giới hạn ở Long quốc mà thôi.

Đối phương không thể lợi hại đến mức vươn tay bắt hắn khi hắn đang ở nước ngoài!

Sau khi bình tĩnh lại, Trần Thương Vũ cảm thấy vô cùng xấu hổ khi nhớ lại cảnh tượng vội vàng chạy trốn ban nãy, càng nghĩ, sắc mặt hắn càng trở nên xấu xí.

Đây chính là nhược điểm của việc có người giỏi hơn hắn!

Một ngày nào đó, hắn sẽ đứng trên tất cả mọi người và không ai có thể động vào hắn….

Trần Thương Vũ nghĩ như vậy rồi tiếp tục bấm ngón tay bói quẻ.

Kết quả là, tai họa này vẫn chưa qua khỏi.

“…”

Chết tiệt… người đó thực sự có thể vươn ra nước ngoài sao???

Trần Thương Vũ cau mày, trước tiên giả vờ như quần áo của mình bị đồ uống làm ướt, sau đó trả tiền để mua một bộ quần áo khác của hành khách trên máy bay.

Vì sợ vừa xuống máy bay sẽ bị bắt nên trước khi rời khoang hành khách, hắn đã dùng hình nộm giấy mà hắn luôn ngậm dưới lưỡi.

Dù thuộc hạ của Mộc Quy Phàm ở Điểu Thành có mạnh đến đâu thì họ cũng không bao giờ nghĩ rằng họ sẽ gặp loại người như Trần Thương Vũ. Kết quả là, Trần Thương Vũ lại trốn thoát.

Ba giờ sau, Mộc Quy Phàm nhận được cuộc gọi thông báo không tìm thấy người, sau khi kiểm tra tất cả thông tin hành khách, Trần Thương Vũ đã rời đi từ lâu.

Mộc Quy Phàm chán nản và rất không vui – Anh thất bại rồi!

Dù sao Điểu Thành cũng không thuộc Long Quốc, người của anh không thể lập tức điều tra camera, sau khi Trần Thương Vũ đổi máy bay thêm vài lần nữa, anh sẽ hoàn toàn mất dấu hắn.

Vạn Đảo an ủi: “Gia chủ, trốn thoát hôm nay nhưng sao thoát được ngày mai, kiểu gì chúng ta cũng bắt được hắn mà.”

Mộc Quy Phàm trầm mặc, cuối cùng nói: “Chúng ta về đi.”

Ba Mộc đang rất khó chịu, anh như một vị thần trong lòng cô bé con nhà anh… Lần này thì hình tượng của anh sắp sụp đổ rồi.

Chắc chắn cô bé con sẽ thất vọng…

Anh buồn quá.

**

Ăn cơm xong, Túc Bảo trở về phòng thì đột nhiên nhìn thấy một bóng người, sư phụ đã về!

Bé vui mừng khôn xiết, vui vẻ lao về phía trước: “Sư phụ, con nhớ người quá!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1138: C1138: Chương 1138


Kỷ Trường bận rộn chạy đi chạy lại rất lâu, mệt đến mức kiệt sức, khi cục bột nhỏ mềm mại lao vào lòng, sự mệt mỏi trong lòng hắn lập tức bay biến.

“Nhớ ta à?” Hắn mỉm cười trìu mến: “Chắc không phải vì có điều muốn cầu ta đó chứ?”

Hắn chỉ là tùy ý nói đùa, không ngờ Túc Bảo lại cúi đầu ngượng ngùng nói: “Ừm… con có chuyện muốn hỏi sư phụ.”

Kỷ Trường: “…”

Con không thể giữ ấm thế này thêm ba giây nữa sao?

Hắn buồn cười và bất đắc dĩ hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Túc Bảo kể lại chuyện mấy ngày qua, sau đó cầm lấy chiếc cốc có dán da người giấy đặt trên bàn.

Kỷ Trường duỗi tay ra, kẹp lấy tấm da người giấy giữa hai ngón tay, hơi nheo mắt lại, đáy mắt thoáng hiện sự nghiêm trọng.

“Da hồn!” Hắn nói, “Người đàn ông này…quả nhiên lợi hại!” [1].

Túc Bảo lại nghe thấy ‘ có hai cái bàn chải’. [2]

[1], [2]: Có hai cái bàn chải dùng để chỉ sự lợi hại.

Lần này bé thực sự tò mò, loại bàn chải nào mà có sức công phá lớn như vậy?

Bé hỏi: “Da hồn chính xác là gì?”

Kỷ Trường nói: “Thông thường người giấy dùng để hiến tế cho người chết và được người chết sử dụng.”

“Da hồn thì ngược lại, dùng quỷ hồn của người chết để hiến tế người giấy, biến chúng thành những thứ mà con người có thể sử dụng.”

“Loại da hồn này có thể giúp chủ nhân làm được rất nhiều việc, tỷ như nhập thân, mượn vận may, mượn mạng, thậm chí mượn cơ thể.”

Túc Bảo sửng sốt: “Mượn cơ thể?”

Kỷ Trường nói: “Giống như lần này, da hồn dính lên người cậu ba con. Theo thời gian, một người khác đã thay thế cậu ba của con mà thần không biết quỷ chẳng hay.”

Túc Bảo chả hiểu gì.

Tại sao da hồn dán vào cơ thể cậu ba thì cậu ba sẽ biến thành một người khác mà không ai phát hiện ra?

Đổi thành người khác rồi thì bé nhất định sẽ nhận ra.

Đâu phải thần không biết quỷ chẳng hay, ít nhất có bé biết mà.

Nhìn thấy sự bối rối của Túc Bảo, Kỷ Trường giải thích: “Nói như này nhé, một số người đang yên đang lành đột nhiên tính tình của họ thay đổi mạnh mẽ, như thể đổi thành một người khác. Chúng ta thường nói người đó bị ma ám.”

Túc Bảo gật đầu như gà mổ thóc: “Dạ!”

Cái này thì bé hiểu.

Kỷ Trường tiếp tục nói: “Nhưng khi bị da hồn dán lên người thì không bị ma ám, mà bị linh hồn người sống khác lén mượn vỏ bọc cơ thể.”

Túc Bảo: “Ồ…”

Bé vốn tưởng rằng trên thế giới chỉ có ma quỷ, không ngờ rằng còn có người sống nhập thân, quả thực là… mở mang kiến thức!

Bé lập tức nói: “Quả nhiên, sư phụ thật lợi hại, thấy nhiều hiểu rộng quá trời nha!”

Kỷ Trường cười nhéo má Túc Bảo: “Tâng bốc hả?” [3].
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1139: C1139: Chương 1139


Túc Bảo bị nhéo, nói không rõ ràng:”Sao lại gọi là vỗ mông ngựa [4], sư phụ lợi hại thế thì phải là trâu bò [5], con đang vỗ mông bò mà!”

[3],[4]: Người Trung dùng cụm từ vỗ mông ngựa để chỉ sự tâng bốc.

[5]: Khi khen ai đó lợi hại, hay dùng từ trâu bò.

Kỷ Trường dở khóc dở cười.

“Trở lại chủ đề chính.” Hắn nói: “Lần này sư phụ xuống địa phủ điều tra, bộ phận nào cũng không có người cản đường Tô Tử Tích.”

“Tất cả âm quỷ đều bị quản chế và đăng ký, chúng không thể đi vào điện Diêm Vương.”

Túc Bảo vểnh tai lên hỏi: “Vậy kẻ chặn đường là người thật sao?”

Kỷ Trường gật đầu: “Kẻ chặn đường hóa ra lại là con người, điều này rất kỳ quái, là con người mà có thể đi tới điện Diêm Vương…”

Lúc đầu hắn cũng không biết, nhưng khi Túc Bảo nhắc đến da hồn, hai thứ kết hợp với nhau đã đưa ra lời giải thích hợp lý.

“Kẻ chặn người sẽ chọn những hồn phách đã bước một chân vào cửa địa ngục nhưng mệnh chưa hết. Nếu hồn phách của người đi dạo quỷ môn quan kia viết tên mình cho kẻ chặn người thì kẻ đó có thể thay thế đối phương, trở về cơ thể đối phương và sống tiếp.”

Túc Bảo mở to mắt nói: “Cách thức giống da hồn ghê!”

Kỷ Trường: “Đúng vậy, da hồn cũng là người sống muốn chiếm đoạt cơ thể người sống. Kẻ chặn đường trước điện Diêm Vương cũng muốn chiếm lấy th@n thể người sống.”

Nói cách khác, có một kẻ luôn cố gắng hết sức để thử trở thành một người khác và tiếp tục sống trong cơ thể đối phương!

Túc Bảo bối rối: “Tại sao? Kẻ đó đang sống yên lành, tại sao phải trở thành người khác để tiếp tục sống?”

Thế thì cơ thể ban đầu của người đó sẽ chết!

Sau khi từ bỏ cơ thể ban đầu của mình, kẻ đó không cảm thấy con người ban đầu của mình thật đáng thương sao?

Kỷ Trường nói: “Cái này thực ra rất phổ biến. Ví dụ như cư dân mạng thường nói rằng xã hội đã chết và muốn sống ở hành tinh khác.”

“Tương tự như vậy, một số người có thể đã làm gì đó hoặc gặp phải một số thay đổi, không thể sống với thân phận ban đầu nữa nên sẽ nghĩ đến việc thay đổi thân phận.”

Đầu óc Túc Bảo nhanh chóng quay cuồng: “Vậy có thể phẫu thuật thẩm mỹ mà!”

Phẫu thuật thẩm mỹ thì bé biết nha. Bà của bé thường xem một bộ phim truyền hình có tên là Dì Pinru. Dì Pinru đã đi phẫu thuật thẩm mỹ và đã nói như này khi quay lại –

[Lần này tôi muốn lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.]

Kỷ Trường nghẹn ngào, cô bé con đã xem bao nhiêu phim truyền hình rồi? Ngày thường hắn có thấy cô bé xem đâu nhỉ.

Hắn nói: “Phẫu thuật thẩm mỹ không thể giải quyết được mọi chuyện. Nói một cách dễ hiểu nhất, chẳng hạn như kẻ này bị bệnh nan y, không còn sống lâu được nữa nhưng kẻ này vẫn muốn sống. Thế là, kẻ này cần cơ thể của người khác. …”

Túc Bảo hiểu ra: “Việc này giống hệt quỷ tìm kẻ chết thay!”

Nhưng đổi lại là con người thì người đó chưa chết và đang tìm kiếm cơ thể mới cho mình.

Kỷ Trường gật đầu: “Đúng vậy.”

Lúc này Túc Bảo mới hoàn toàn vỡ lẽ, nếu thật sự là như vậy, Trần Thương Vũ mà ba bé đang đi bắt có phải kẻ muốn giở trò thế thân không?
 
Back
Top Dưới