Ngôn Tình Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 740: C740: Chương 740


Tô Cẩm Ngọc: “Không được!”

Cô túm lấy cổ áo Cao Viễn Hàng, kéo anh ta về phía mình.

Kết quả của sự tranh giành giữa hai quỷ hồn là, Cao Viễn Hàng trải qua may mắn và xui xẻo đan xen liên tiếp, một giây trước may mắn nhưng một giây sau đã xui xẻo hoặc ngược lại.

Túc Bảo nhìn Cao Viễn Hàng: “Ôi…”

Cao Viễn Hàng nhanh chóng điền xong mẫu đơn, nhưng nước trong ly nước của đồng nghiệp bỗng tràn ra khi người đó cầm cốc nước đi ngang qua chỗ ngồi của anh ta.

Anh ta chỉ đành in thêm một mẫu đơn trống khác. Vừa ấn in xong thì máy in đột nhiên phun ra luồng khói và ngừng hoạt động.

“Ôi nguy hiểm quá…”

May sao Cao Viễn Hàng đã in xong bản đơn mới.

Thế nhưng, một làn gió mạnh bỗng ùa tới, tờ đơn đã bay theo gió ra ngoài cửa sổ….

Mộc Quy Phàm: “Người kia bị quỷ xui xẻo nhập thân à con?”

Túc Bảo kinh ngạc nhìn Mộc Quy Phàm: “Sao ba lại biết?”

Mộc Quy Phàm nói: “Đoán thôi!”

Anh thấy Cao Viễn Hàng liên tục gặp xui xẻo nên đoán được anh ta bị quỷ xui xẻo mà Túc Bảo đang muốn tìm nhập thân.

Suy luận đơn giản như vậy, nhưng Túc Bảo lại sáng bừng hai mắt, khen ngợi: “Ba thật lợi hại!”

Mộc Quy Phàm cong môi: “Ừm!”

Tô Nhất Trần kêu Khúc Hưởng dứt khoát dẫn Cao Viễn Hàng vào phòng chủ tịch.

Đám nhân viên đang ở bên ngoài lập tức rỉ tai bàn tán.

“Cô xem người mới được tuyển dụng có giống người trong video không?”

“Woa, trợ lý nam cùng boss vào phòng đôi trong khách sạn…..Vị hôn thê của boss bắt quả tang boss cùng nam trợ lý đang ân ái trong văn phòng??”

“Trời ạ, chính là anh ta. Bây giờ anh ta tới ứng tuyển vị trí trợ lý chủ tịch, lẽ nào ‘chấm’ Tô tổng của chúng ta rồi sao?”

“Mẹ kiếp, một đám tình địch nữ tôi còn chưa giải quyết xong mà bây giờ lại xuất hiện thêm một tình địch nam!!”

“Bao năm qua bên cạnh Tô tổng không xuất hiện một cô gái nào, có khi nào…”

Ánh mắt của đám nhân viên xen lẫn giữa kinh hãi, tìm tòi nghiên cứu và sững sờ như bị sét đánh!!

Đang phỏng vấn theo quy định trong phòng họp, Tô tổng bỗng nhiên gọi thẳng anh ta tới phòng chủ tịch…..

Đúng rồi, ban nãy còn có một người đàn ông cực kỳ cao và cực kỳ đẹp trai dắt cô cháu gái mà Tô tổng yêu thương nhất tới tìm Tô tổng….

Lẽ nào, Tô tổng luôn không gần nữ sắc vì thích gần nam sắc ư??

Đám nhân viên lại nhìn Khúc Hưởng bằng ánh mắt khác xưa!!

Rốt cuộc người đàn ông nào mới là ‘chánh cung’ của Tô tổng đây???
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 741: C741: Chương 741


Khúc Hưởng: “…”

Khúc Hưởng nhìn Cao Viễn Hàng đang cúi đầu, nói: “Vị trí của anh là trợ lý đối ngoại ở bên ngoài văn phòng, không có vấn đề gì chứ?”

Cao Viễn Hàng đáp: “Anh yên tâm, không vấn đề gì!”

Khúc Hưởng đã được thăng chức làm tổng trợ lý, chức vụ trong phòng trợ lý cũng được điều chỉnh nên sẽ tuyển thêm một người mới.

Cao Viễn Hàng rất kích động, đi theo Khúc Hưởng vào phòng chủ tịch. Sau đó, Khúc Hưởng đi ra ngoài và khóa cửa cạch một tiếng—–

Khúc Hưởng: Tô tổng đã dặn dò anh ta ấn khóa trong rồi đóng cửa lại, anh ta cũng không hiểu lý do!!

Tim Cao Viễn Hàng hẫng mất một nhịp, vội nắm lấy tay nắm cửa, nói: “Chờ chút! Tôi không như mọi người nghĩ đâu!”

Đầu Cao Viễn Hàng ong ong, cả người sững sờ tại chỗ.

Bỗng, mội giọng nói lười biếng vang lên: “Không cần lãng phí sức đâu.”

Ngay sau đó là một giọng nói non nớt: “Anh chạy đi! Chạy đến mòn dép cũng không ra ngoài được đâu!”

Tiếp theo, bên tai Cao Viễn Hàng lại truyền tới một giọng nói lạnh lùng vô cảm: “Ngồi xuống đi.”

Cao Viễn Hàng quay đầu lại thì trông thấy hai người đàn ông và một cô bé đang nhìn anh ta chằm chằm.

Ơ, sao lại có trẻ con thế này??

Nhưng sự xuất hiện của Túc Bảo khiến Cao Viễn Hàng yên tâm hơn.

Có trẻ con ở đây thì sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.

Anh ta chọn một chỗ ngồi cách xa Mộc Quy Phàm và Tô Nhất Trần nhất, nhưng lại gần Túc Bảo nhất rồi rụt rè ngồi xuống.

“Tô tổng, anh tìm tôi ạ?” Cao Viễn Hàng hỏi.

Tô Nhất Trần: “Hai ngày trước anh đi công tác ở thành phố x phải không?”

Cao Viễn Hàng chẳng hiểu sao Tô Nhất Trần lại hỏi đến chuyện này, anh ta gật đầu đáp: “Đúng.”

Tô Nhất Trần: “Nghe nói anh và boss của anh đã ở chung phòng khách sạn?”

Cao Viễn Hàng: “…Đúng..đúng là như vậy!”

Mộc Quy Phàm bỗng thấy hứng thú, khẽ cười nói: “Xảy ra chuyện gì? Kể cho chúng tôi nghe đi.”

Túc Bảo ra sức gật đầu: Kể cho con và mọi người nghe đi.”

Cô bé vừa nói vừa làm động tác xắn tay áo, chuẩn bị bắt quỷ.

Cao Viễn Hàng: “…”

Hai người lớn và một trẻ nhỏ trước mặt anh ta có chắc là đang nghiêm túc không thế?

Tô Nhất Trần ngẩng đầu nhìn Cao Viễn Hàng một cái, vẫn nói giọng lạnh lùng không chút cảm xúc: “Yên tâm, chúng tôi chỉ muốn biết sự thật để quyết định có nên giữ anh lại hay không thôi.”

Cao Viễn Hàng hiểu rồi, có lẽ tập đoàn Tô Thị muốn tuyển dụng anh ta, nhưng lại sợ anh ta vào công ty với mục đích khác!

Anh ta lập tức bày tỏ thái độ: “Tô tổng yên tâm, tất cả đều là hiểu lầm!!”

Anh ta kể ngắn gọn về cái đêm đi công tác với sếp. Có điều, bỏ qua chi tiết vô tình mở rèm khi đang tắm…
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 742: C742: Chương 742


Quỷ xui xẻo trên đầu Cao Viễn Hàng lại chẳng chút cố kỵ. Dưới khí thế bức người của Tô Cẩm Ngọc, nó ấm ức kể lại toàn bộ những việc đã hại Cao Viễn Hàng đêm đó.

Tô Cẩm Ngọc: “…”

Kỷ Trường: “…”

Túc Bảo thắc mắc: “Giường nước là gì?”

Cao Viễn Hàng: “Khụ….”

Mộc Quy Phàm: “Khụ….”

Tô Nhất Trần: “Khụ….”

Túc Bảo nhìn ba, cậu cả và chú bị quỷ xui xẻo nhập thân, sao ai nghe cũng đều ho thế này?

Cô bé hỏi tiếp: “Giường nước là dùng nước để làm giường ạ? Hay là đặt cái giường lên nước? Thế có bị chìm không? Hay là cái giường đựng đầy nước ở trên? Nếu vậy thì có bị rò nước không? Người ta sẽ nằm trong nước ạ?”

Cô bé còn hồ nghi hỏi một tràng các câu hỏi khiến bé bối rối.

Nhưng, người lớn càng ho dữ dội hơn, Mộc Quy Phàm nói: “Trẻ con không được phép hỏi nhiều như vậy”.

Kỳ lạ thật đấy….Người lớn muốn trẻ con hiểu chuyện, nhưng nếu trẻ con không đặt ra nhiều câu hỏi thì sao mà hiểu chuyện được nhỉ??

Cái đầu nhỏ của Túc Bảo tràn đầy nghi hoặc, bé nhìn về phía mẹ mình, ai ngờ mẹ bé và quỷ xui xẻo đang cãi nhau kịch liệt hơn.

Phải nói là mẹ bé đang đánh quỷ xui xẻo dữ dội hơn mới đúng.

Túc Bảo hỏi: “Mẹ ơi, giường nước là gì ạ?”

Tô Cẩm Ngọc: “Ơ…Cái này mẹ cũng không rõ lắm.”

Cô trả lời ậm ờ, để che đậy sự xấu hổ của mình, cô bắt đầu điên cuồng bứt tóc quỷ xui xẻo.

Quỷ xui xẻo: “Túc Bảo, ngươi đừng hỏi nữa, mẹ của ngươi sắp phá nát bộ tóc của ta rồi đấy!”

Túc Bảo dẩu môi, được thôi!

Người lớn thật kỳ lạ, không nói thì thôi, về nhà cô bé sẽ hỏi anh Tử Du của bé.

Túc Bảo tức giận đi tới trước mặt Cao Viễn Hàng, duỗi tay nắm lấy chân quỷ xui xẻo.

“Anh tự đi hay em phải mời anh đi?” Cô bé con nói rất bá đạo.

Rõ là học theo phong cách của Mộc Quy Phàm và Tô Nhất Trần mà!

Cao Viễn Hàng không biết Túc Bảo đang nói với quỷ xui xẻo nên bèn đứng dậy, nói: “Chú tự đi…”

Ôi, quả nhiên chuyện xảy ra hôm đi công tác kia vô cùng xui xẻo mà, phỏng vấn công ty nào cũng đều bị đánh trượt….

Nhưng, Túc Bảo lại nắm lấy tay Cao Viễn Hàng rồi ấn anh ta ngồi xuống ghế: “Chú ơi chú ngồi đi! Yên tâm, Túc Bảo sẽ chịu trách nhiệm với chú mà!”

Cao Viễn Hàng: “??”

Tuy không hiểu cô bé con đang nói gì….Nhưng…. Cứu với, cô bé này dễ thương quá!

Rõ ràng chỉ là một đứa bé, nhưng lại trưng ra bản mặt nghiêm túc rồi nói sẽ chịu trách nhiệm với anh ta!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 743: C743: Chương 743


Cao Viễn Hàng chỉ cảm thấy thú vị, hỏi: “Thế con định chịu trách nhiệm với chú thế nào?”

Túc Bảo nhớ lại dáng vẻ gạt người của sư phụ cô bé, nói: “Túc Bảo bấm ngón tay bói một quẻ, chú sắp gặp họa đẫm máu, nếu muốn giải họa thì hãy làm theo lời của con!”

Cao Viễn Hàng không khỏi phì cười.

Sao cô bé này lại giống đám lừa gạt trên giang hồ như vậy?

Người thường sao tin được mấy chuyện họa đẫm máu, chắc chắn cô bé này xem TV nhiều quá rồi.

Cao Viễn Hàng cười nói: “Cảm ơn cô bé nhé! Nhưng….”

Còn chưa dứt lời, Cao Viễn Hàng đã thấy cổ nhói đau, cả người ngất lịm đi.

Vì không có ai đỡ khi anh ta ngất đi nên vô tình va phải mép bàn, trên môi có một vết máu nhỏ.

Đúng là họa đẫm máu.

Túc Bảo ngẩn người.

Mộc Quy Phàm xoay cổ tay: “Bảo bối, không phải con muốn bắt quỷ ư? Bắt đi!”

Mộc Quy Phàm dứt khoát đánh ngất Cao Viễn Hàng để dễ dàng che giấu chuyện bắt quỷ của Túc Bảo.

Anh lười phải giải thích với anh ta, càng không cần phải nghĩ cách nói gạt.

Cao Viễn Hàng đang ngất lịm: Tôi cảm ơn anh…

Túc Bảo gật đầu, hiểu rồi, đây có lẽ chính là điều mà ba bé vẫn thường nói, giải quyết chuyện gì cũng không cần câu nệ?

Túc Bảo lập tức túm lấy chân quỷ xui xẻo rồi ném qua vai: “Rầm!”

Tốc độ, tốc độ, bắt quỷ bằng tốc độ!

Túc Bảo hét lên một tiếng rồi lại lật người quỷ xui xẻo lại.

Quỷ xui xẻo bị ép tách ra khỏi thân thể Cao Viễn Hàng, sửng sốt không thôi!

“Sao lại đánh ta?” Quỷ xui xẻo hộc máu nói: “Ta có nói là ta sẽ không đi đâu!”

Túc Bảo khẽ chớp đôi mắt: “Nhưng anh cũng đâu nói anh sẽ tự đi!”

Quỷ xui xẻo: “…”

Lời này của cô bé đúng là không thể bắt bẻ được!

Quỷ xui xẻo sống không bằng chết, vất vả lắm nó mới tìm được một kí chủ, kết quả thì sao!

Chưa được vài ngày đã bị bắt rồi!

Túc Bảo quăng hồ lô linh hồn ra: “Đi nào Pikachu siêu mạnh!”

Mọi người “…”

Túc Bảo đã hỏi được ngày sinh, bát tự, nơi sinh và nguyên nhân dẫn tới cái chết của quỷ xui xẻo khi ngồi ở cổng lớn nhà tù, vì thế bây giờ bé không cần thẩm vấn lại, dứt khoát thu nó vào hồ lô luôn. . Bạn‎ đang‎ đọc‎ 𝒕ruyện‎ 𝒕ại‎ [‎ 𝒕‎ r‎ ù‎ m‎ 𝒕‎ r‎ u‎ y‎ ệ‎ n.𝚅N‎ ‎ ]

Quỷ xui xẻo hiểu rõ với thể chất đen đủi này của nó, nếu phản kháng sẽ càng đen đủi.

Thế nên nó dứt khoát nằm thẳng!!

Quỷ xui xẻo cứ ngỡ bị hút vào hồ lô thì chắc chắn sẽ sống không bằng chết.

Nào ngờ, vừa vào hồ lô đã thấy mấy quỷ hồn đang chơi đấu địa chủ.

Quỷ đào hoa: “Á, lại xuất hiện một quỷ hồn mới!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 744: C744: Chương 744


Dì xấu xí: “Nó sẽ thay thế vị trí số 1 của quỷ nhu nhược….”

Quỷ nhu nhược: “Cuối cùng cũng thở được….”

Quỷ đào hoa cười híp mắt, dỡ cánh tay của mình ra để biểu diễn một màn nổ pháo hoa: “Bùm ~ Chào mừng quỷ mới đến!”

Quỷ xui xẻo: “?”

Mộc Quy Phàm nhặt hồ lô linh hồn lên rồi ngắm nghía thật kỹ.

Chỉ một món đồ nhỏ bằng cái móng tay mà chứa được hẳn mấy con quỷ.

“Qua đây con!” Mộc Quy Phàm ôm Túc Bảo vào lòng rồi treo lại hồ lô lên vòng tay của bé, hỏi: “Bắt quỷ xong rồi à?”

Túc Bảo: “Dạ! Ôi, con mệt chết mất!”

Mộc Quy Phàm: “..”

Bảo bối, hình như con cũng đâu có làm gì nhiều??

Túc Bảo vui vẻ chạy tới trước mặt Tô Nhất Trần: “Cậu cả ơi, về nhà thôi!”

Bà ngoại làm rất nhiều đồ ăn vặt trong bữa trà chiều, cô bé và ba chắc chắn không thể ăn hết rồi.

Ông ngoại đã già nên cũng không ăn được bao nhiêu.

Nhưng nếu ăn không hết thì bà ngoại sẽ rất buồn, vậy nên cậu cả nhất định phải về cùng.

Tô Nhất Trần không biết lý do Túc Bảo rủ anh về, nhưng vẫn yêu chiều bé mà đồng ý vô điều kiện: “Được!”

Anh gọi Khúc Hưởng vào phòng rồi giao cho anh ta giải quyết những chuyện còn lại.

Khúc Hưởng ghi nhớ lời Tô Nhất Trần nói, sau đó nhìn về phía Cao Viễn Hàng đang bất tỉnh nhân sự trên sofa.

“Anh ta thì sao? Có tuyển dụng không?”

Tô Nhất Trần khẽ gật đầu.

Túc Bảo nhà anh luôn tự trách bản thân đã bất cẩn để quỷ xui xẻo lọt ra ngoài, hại cho Cao Viễn Hàng mất việc.

Anh là cậu cả của Túc Bảo, đương nhiên phải giúp cô bé giải quyết việc này, vừa hay phòng chủ tịch đang thiếu một trợ lý.

**

Nhà họ Tô.

Bà cụ Tô cắn một miếng bánh táo mình làm, lẩm bẩm: “Ngon quá! Sao Túc Bảo lại chạy đi chơi chứ!”

Dì Ngô nói: “Có lẽ tiểu tiểu thư có việc gấp nên mới vội đi thôi ạ!”

Bà cụ Tô dẩu môi: “Một đứa bé thì có chuyện gì gấp được chứ!”

Lúc này, ngoài cửa có tiếng động, Túc Bảo chạy như bay vào nhà: “Ngoại ơi, Túc Bảo về rồi ạ!”

Bà cụ Tô mặt mày rạng rỡ, nói: “Con về vừa kịp lúc, muốn ăn thử bánh táo bà ngoại làm không?”

Túc Bảo cắn một miếng, giơ ngón tay cái khen ngợi: “Bánh táo bà ngoại làm ngon quá!”

Nghe vậy, bà cụ Tô vui vẻ đặt 4 chiếc bánh táo vào tay Túc Bảo.

Túc Bảo chạy vù đi, nhét luôn một cái bánh vào miệng Mộc Quy Phàm.

Rồi tiếp tục nhét một cái bánh khác vào miệng Tô Nhất Trần.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 745: C745: Chương 745


Ồ, còn thừa hai cái bánh nè?

Túc Bảo nhìn Tô Nhất Trần đăm đăm, thấy anh miễn cưỡng ăn xong cái bánh trong miệng thì bé lại lập tức nhét thêm một cái bánh vào miệng anh.

Mộc Quy Phàm: “Khụ…..Nước.”

Túc Bảo ân cần đi lấy nước giúp, thấy Mộc Quy Phàm đã ăn xong bánh, bé lại nhanh tay lẹ mắt nhét cái bánh cuối cùng vào miệng anh.

Xong việc, Túc Bảo mừng rơn chạy vào bếp: “Ngoại ơi, con và ba và cậu cả ăn xong hết rồi ạ!”

Bà cụ Tô cười nói: “Vừa hay chè hạt sen đã nấu xong.”

Túc Bảo: “Tốt quá!”

Mộc Quy Phàm lập tức đứng dậy: “A….nhớ ra rồi, ba có chuyện phải báo cáo với lãnh đạo.”

Tô Nhất Trần cầm chiếc cặp lên, nói: “Cậu quên ký văn bản, cậu phải về công ty.”

Đúng lúc này, bà cụ Tô bưng chè hạt sen ra, nói: “Đứng lại! Ăn xong rồi đi!”

Mộc Quy Phàm: “…”

Tô Nhất Trần: “…”

Nói thật, tay nghề của bà cụ Tô thực ra không tệ.

Bất kể là món mặn hay món tráng miệng, hương vị đều không thua kém nhà hàng năm sao.

Chỉ là, bà cụ Tô làm bữa sáng lúc bảy tám giờ, nấu đồ ăn nhẹ lúc mười giờ, bữa trưa lúc mười hai giờ trưa, trà chiều và món tráng miệng lúc ba giờ chiều, bữa tối khoảng sáu giờ, sau bữa tối còn có trà hoa quả và cháo bồi bổ sức khỏe…

Trước khi đi ngủ, bà cụ Tô còn hỏi có muốn ăn đồ ăn khuya không?

Bất cứ ai cũng không thể tiêu hóa hết từng ấy đồ ăn!

Lúc mới về nhà họ Tô, Túc Bảo ốm tong teo, bây giờ thì đôi má của bé đã phính sữa, bàn tay cũng múp míp, ôm cô bé vào người giống như ôm cục bột nhỏ mềm mại.

Nếu Mộc Quy Phàm không chạy bộ và tập thể dục hàng ngày, có lẽ tám múi cơ bụng đã gộp lại thành một…

Tô Nhất Trần gọi một cuộc điện thoại: “Khúc Hưởng, mang tài liệu cho dự án mới của công ty tới đây…À đúng rồi, đưa cả Cao Viễn Hàng tới đây…”

Bên kia điện thoại, Khúc Hưởng tắt di động với vẻ mặt khó hiểu.

Anh ta đi về phía văn phòng chủ tịch thì trông thấy một nhóm người đang tụ tập quanh cửa để nhìn lén.

“Mọi người đang nhìn cái gì thế? Mau đi làm việc của mình đi!” Khúc Hưởng nghiêm mặt nói.

Đám nhân viên lập tức giải tán, làm bộ in tài liệu, pha cà phê, bàn bạc chuyện với đồng nghiệp…

Khúc Hưởng vào phòng lay Cao Viễn Hàng, hồi lâu sau anh ta mới mờ mịt mở mắt ra.

“Đi thôi!” Khúc Hưởng nói.

Cao Viễn Hàng lơ mơ đứng dậy, không khỏi đưa tay sờ cổ.

Sao anh ta lại thấy cổ đau mỏi nhỉ, sao ban nãy anh ta lại ngủ thiếp đi thế này??

Môi truyền tới cảm giác đau nhói, Cao Viễn Hàng vô thức đưa tay sờ, bỗng xựt một tiếng.

“Trợ lý Khúc, chúng ta đi đâu vậy?” Cao Viễn Hàng đi theo sau lưng Khúc Hưởng hỏi.

Khúc Hưởng: “Tô tổng kêu chúng ta đưa văn kiện tới nhà anh ấy.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 746: C746: Chương 746


Cao Viễn Hàng: “A? Ồ, được…”

Sau khi hai người rời đi.

Văn phòng lại ồn ào xôn xao.

“Nhìn thấy không? Môi anh ta bị cắn chảy máu đấy! Trời ơi, kịch liệt cỡ nào chứ…”

“Mẹ ơi, hình như họ đến nhà Tô tổng ấy nhỉ? Họ gặp bố mẹ sớm thế à?”

“Chờ chút, chẳng phải ban nãy Tô tổng dẫn người đàn ông cao lớn đẹp trai kia về rồi ư? Bây giờ trợ lý Khúc và trợ lý mới cũng về nhà Tô tổng….Đây là vở kịch luân lý gia đình gì thế???”

**

Nửa ngày sau.

Khúc Hưởng và Cao Viễn Hàng không biết bất kỳ vở kịch luân lý gia đình nào.

Chỉ biết lúc đi còn khỏe mạnh, lúc về bụng đã căng như muốn nổ tung….

Túc Bảo trông thấy Cao Viễn Hàng thì chợt nhớ tới chiếc giường nước.

Cô bé vội chạy đến phòng Tô Tử Du.

Tô Tử Du đang cầm một chiếc lưới đánh cá có gắn nhiều chiếc chuông nhỏ.

Bên cạnh cậu còn có một bát chu sa, cậu đang dùng chu sa để nhuộm lưới và chuông thành màu đỏ.

Túc Bảo tò mò hỏi: “Anh ơi anh đang làm gì thế?”

Tô Tử Du đáp: “Anh đang làm cái lưới bắt quỷ, chính là loại lưới mà đến đêm thả lưới sẽ bắt được bảy tám con quỷ.”

Túc Bảo: “Giống như bắt cá hả anh?”

Tô Tử Du: “Ừm..”

Túc Bảo: “Anh ơi, anh sợ quỷ mà bắt nhiều quỷ như thế để làm gì?”

Tô Tử Du liếc Túc Bảo một cái, nói: “Giúp em bắt quỷ đấy!”

Túc Bảo ồ một tiếng, khẽ vỗ vai Tô Tử Du: “Anh ơi nhìn nè.”

Nói rồi cô bé lắc lư tay—-một chiếc la bàn bát quái màu sáng bạc như mặt trăng hiện ra trước mắt Tô Tử Du.

Tô Tử Du sửng sốt.

Túc Bảo thu lại la bàn bát quái, ‘ha’ một tiếng tung ra tấm lưới màu đỏ.

Tô Tử Du: “!!”

Cậu nhìn lưới của Túc Bảo rồi nhìn lưới của chính mình.

Vậy…cậu tốn công vô ích rồi ư?

Túc Bảo thu lưới trói buộc linh hồn về, nói: “Anh ơi, chúng ta đừng nghiên cứu lưới bắt quỷ nữa….Anh biết giường nước không?”

Tô Tử Du lơ mơ: “Giường nước gì cơ?”

Túc Bảo thất vọng nói: “Hóa ra anh cũng không biết!”

Tô Tử Du trừng mắt: “Ai nói thế, anh biết mà, em chờ chút!”

Dứt lời, cậu bật máy tính lên và tra baidu.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 747: C747: Chương 747


Tô Tử Du đọc: “Giường nước, đúng như tên gọi của nó, là một chiếc giường mềm mại có nước bên trong… Nó được tạo ra dựa trên nguyên lý nổi của nước, hoàn toàn phù hợp với đường cong cơ thể… nâng đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể. Giảm áp lực lên cột sống, cơ, mao mạch và hệ thần kinh đóng vai trò đặc biệt trong việc chăm sóc cột sống…”

Túc Bảo: Nghe tuyệt quá, nhưng cũng đâu có gì ghê gớm, sao người lớn lại không trả lời câu hỏi của bé??

Túc Bảo lập tức giơ tay: “Anh ơi em muốn có giường nước!”

Tô Tử Du gật đầu: “Được.”

Cậu không thể làm được lưới bắt quỷ hay la bàn xịn như của Túc Bảo.

Nhưng một cái giường nước lẽ nào lại không làm nổi?

Tô Tử Du mở trang web và kiểm tra tất cả thông tin về giường nước trong ba phút.

Nói làm là làm, Tô Tử Du kêu người làm mang đến một chiếc túi nhựa siêu lớn – loại màng nhựa lớn dùng để bọc nệm và ghế sofa, rất to và dày.

Sau đó cậu trải cái túi nhựa lên giường, kéo ống nước đổ vào…

Cuối cùng, buộc chặt lỗ hở và trải tấm trải ga giường lên trên——

“Xong rồi! Giường nước em cần đây!” Tô Tử Du kiêu ngạo nói. Sau đó, cậu bồi thêm một câu: “Không thể đựng nước quá đầy, nếu không túi nước sẽ nở ra như bong bóng, không ai có thể nằm lên đâu.”

Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh: “Anh ơi anh thật lợi hại, anh hiểu nhiều thứ thật đó!”

Nghe lời khen, ‘cái đuôi’ của Tô Tử Du cũng cong vút lên, cậu nói: “Đương nhiên!”

Hai đứa trẻ hào hứng đá giày, leo lên giường lăn lộn.

Túc Bảo vui vẻ nói: “Lạnh như băng, thật thoải mái!”

Tô Tử Du: “Đúng vậy, giống như ngủ trên mặt nước.”

Túc Bảo chạy vù ra ngoài: “Em đi gọi chị Hân Hân nha!”

Sau khi hoàn thành hai trang bài tập thư pháp với đôi mắt ngấn lệ, Hân Hân sắp không mở nổi mắt nữa, cô bé nói: “Ba ơi, con buồn ngủ quá.”

Tô Tử Lâm không hề bị lay động: “Để ba kiểm tra thử, nếu viết sai thì phải viết lại…”

Anh còn chưa dứt lời thì đã trông thấy Túc Bảo ló đầu vào: “Chị Hân Hân, chị làm bài tập xong chưa? Em cho chị xem một thứ rất thú vị nè ~”

Hân Hân lập tức đặt bút xuống, nói: “Xong rồi, xong rồi, đi thôi.”

Tô Tử Lâm “…”

Hân Hân kéo Túc Bảo chạy như bay.

“Cái gì thú vị thế?” Không cần làm bài tập nữa nên Hân Hân lại tràn đầy tinh thần!!

Túc Bảo kéo Hân Hân lên giường, vỗ xuống giường, nói: “Chị, nhanh nằm xuống đi!”

Hân Hân hồ nghi nằm xuống, sau đó hai mắt cô bé sáng bừng, bé nói: “Giường có thể chuyển động nè! Mềm mại, mát lạnh, thật thoải mái!”

Túc Bảo cười nói: “Không phải giường có thể chuyển động đâu, đây là giường nước! Bên trong có nước.”

Hân Hân thán phục, hóa ra còn có giường nước cơ đấy!

Nằm ngủ trên giường nước thú vị biết bao!!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 748: C748: Chương 748


Túc Bảo lại chạy ra ngoài: “Em đi gọi anh Tử Tích!”

Một lúc sau, Tô Tử Tích bị kéo tới, cậu mất kiên nhẫn nói: “Phòng của em thì có cái gì thú vị? Đúng là ấu trĩ!”

Nhưng, lúc Tô Tử Tích nằm lên giường….

Đáy mắt cậu thoáng hiện sự kinh ngạc và thán phục, woa, chiếc giường kỳ lạ quá!!

Túc Bảo phấn khích hỏi: “Thú vị không ạ?”

Tô Tử Tích ậm ừ: “Cũng bình thường….”

Túc Bảo lại chạy ra ngoài: “Em đi gọi anh Tử Chiến.”

Tô Tử Chiến thờ ơ nhìn mấy đứa nhỏ nằm thành hàng.

“Thật ấu trĩ!” Cậu đút một tay vào túi, không nói nên lời.

Túc Bảo vẫy tay: “Anh ơi, đến nằm thử đi, vui lắm!”

Hân Hân nhảy nhót trên giường: “Chơi vui lắm nha!!”

Tô Tử Chiến vẫn trưng ra bộ mặt không chút cảm xúc: “Không nằm thử đâu.”

Cậu quay người định rời đi, nhưng đột nhiên nghe thấy tiếng bụp phía sau lưng.

Tiếp theo đó là nhiều tiếng kêu “ôi” và “á á.”

Khi nhìn lại, cậu không khỏi giật khóe môi.

Giường nước bị bục.

Rầm một tiếng, nước phun ra ào ào từ một lỗ hổng.

Tất cả màu nước vẽ tranh đặt trên tủ đầu giường của Túc Bảo đều bị hất xuống đất, trong phút chốc nền nhà có đủ loại màu sắc, cái thảm trải sàn trên mặt đất cũng ướt sũng, một mảnh hỗn độn.

Túc Bảo, Hân Hân, Tô Tử Tích và Tô Tử Du vẫn ngơ ngác nằm ở trên giường, cả người đều ướt dầm dề, chăn bông gối đầu đều ướt hết sạch.

Ổ điện bị dính nước “xẹt xẹt” một tiếng, chập điện phát ra tiếng nổ, lập tức bốc khói.

Tiểu Ngũ đang ngủ say sợ tới mức bay loạn xạ, “quác quác” hô to: “Cứu mạng, cứu mạng với, lần này cháy thật rồi!”

Toàn bộ trang viên nhà họ Tô chìm trong bóng tối đen kịt.

Tô Tử Chiến: “…”

Nửa phút sau, nguồn điện dự phòng đã được khởi động, thợ sửa điện lập tức sửa chữa đường dây.

Bà cụ Tô chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng thê thảm trong phòng, cảm thấy huyết áp của mình đang bắt đầu tăng cao.

“Cái này do ai làm?!” Bà cụ Tô hộc máu.

Mấy nhóc con cúi đầu xuống, không dám hé răng.

Túc Bảo rất cẩn thận giơ tay lên: “Bà ngoại, là ý tưởng của Túc Bảo ạ.”

Bà cụ Tô: “…”

Hân Hân vội vàng nói: “Con cũng có phần!”

Tô Tử Du đứng ra: “Chuyện này đều là do con làm ạ.”

Tô Tử Tích: “… Con cũng tham gia nữa.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 749: C749: Chương 749


Tô Tử Chiến im lặng một lúc lâu, thôi bỏ đi, ai bảo cậu ấy là lão đại cơ chứ.

“Bà nội, giường nước là do con làm, em trai, em gái đều không biết gì, là con không quản lý tốt, là con sai ạ.”

Đáng thương cho Tô Tử Chiến, cậu ấy tới đây nhưng không hề làm gì cả, lại phải oan ức gánh trách nhiệm.

Bà cụ Tô trừng mắt: “Tất cả đều đi ra ngoài phạt đứng cho bà!… Từ từ, thay quần áo đi đã, mang theo cái chậu đi ra ngoài phạt đứng!”

Mấy nhóc con đều ngoan ngoãn đi thay quần áo, một đám đội chậu nước trên đầu, hai tay đỡ hai bên, thành thật đứng dựa vào tường.

Lúc mấy người Tô Nhất Trần và Mộc Quy Phàm tới đây thì đã nhìn thấy một đám nhóc con đang đứng trải dài trên hành lang.

Cả đám đều đội chậu nước trên đầu, bị phạt đứng rất đáng thương.

Đây đúng là… Mỗi người đều có phần.

Tô Cẩm Ngọc nhìn thấy một hàng củ cải nhỏ bị phạt đứng như vậy, không nhịn được bật cười một tiếng.

Cô lại chợt nhớ lúc mình còn nhỏ, cũng từng bị phạt đứng như vậy, mấy anh trai của cô cũng chịu phạt đứng cùng với cô.

Không ngờ đã qua mười mấy hai mươi năm rồi, cô lại có thể nhìn thấy cảnh tượng như vậy một lần nữa.

Không hổ là mẹ của cô, đao tốt chưa cũ.

Mộc Quy Phàm mắc cười hỏi: “Sao thế, mấy đứa nghịch hỏng bảng mạch điện à?”

Túc Bảo cực kỳ thành thật nói: “Ba, không hề ạ! Bọn con chỉ làm một cái giường nước thôi, sau thì lăn qua lăn lại ở trên giường nước, giường nước bị bục luôn…”

Hân Hân vô tội cũng mở miệng theo: “Sau đó nước bắn vào ổ điện…”

Tô Tử Tích với biểu cảm chẳng hề hấn gì: “Sau đó toàn bộ mạch điện đã bị chập, cháy đen.”

Tô Tử Du: “Ừm, là do giường nước mà con làm không đủ rắn chắc… Con biết rồi, chắc chắn là chất liệu không đúng.”

Hân Hân: “Em cảm thấy là do mình buộc miệng giường không chặt á!”

Túc Bảo: “Em cảm thấy là do em quá nặng! Với cả chúng ta không nên lăn qua lăn lại.”

Mấy nhóc con bắt đầu ríu rít thảo luận, nghiên cứu tìm hiểu nguyên nhân khiến giường nước bị bục, cũng tổng kết kinh nghiệm, lần sau làm giường nước sẽ bọc hai lớp túi nilon…

Dù bị đội chậu phạt đứng, nhưng cũng không thể khiến cho bọn họ ngậm miệng.

Huyệt thái dương của bà cụ Tô giật giật, bà ấy nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía Tô Nhất Trần và Mộc Quy Phàm: “Gì mà giường nước? Gì mà lăn qua lăn lại… Sao đám nhóc lại biết những cái này?”

Tô Nhất Trần: “…”

Mộc Quy Phàm: “…”

Chuyện này, bọn họ thật sự rất oan uổng!

Bà cụ Tô: “Mỗi ngày ở bên ngoài, hai anh đã dạy con bé những cái gì thế hả? Tôi già rồi không quản được hai anh nữa đúng không, mau đi ra ngoài phạt đứng hết cho tôi!”

Tô Nhất Trần and Mộc Quy Phàm: “…”

Đáng lẽ ra bọn họ nên ở trong phòng, không nên ra ngoài này.

Vì thế trong một hàng củ cải nhỏ lại có thêm hai bóng hình cao lớn thẳng tắp…
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 750: C750: Chương 750


Bé con chớp chớp mắt, tò mò nhìn ba và cậu cả nhà mình.

Thật kỳ lạ, tại sao ba với cậu cả cũng bị phạt đứng vậy nhỉ?

Tô Cẩm Ngọc suýt chút nữa là cười đến ngất xỉu, khóe miệng của Kỷ Trường chưa từng dừng lại chút nào, co giật liên tục.

Tiểu Ngũ vẫn kinh hoàng chưa kịp hồi thần đứng ở bên cửa sổ, cái đầu nhỏ lắc lư: “Anh em hồ lô, anh em hồ lô, có bảy quả dưa trên một dây leo… Quác quác quác quác ca…”

Mọi người: “…”

Gà bay chó sủa qua đi, cuối cùng chuyện này đã kết thúc bằng việc bà cụ Tô đồng ý sẽ mua cho Túc Bảo một cái giường nước.

Nhưng mà vì sợ bé sẽ bị cảm lạnh, bà ấy đã ra quy định là chỉ có thể chơi vào ban ngày.

Túc Bảo lại học thêm được một đạo lý từ chuyện này, là nếu làm sai sẽ bị phạt đứng, ba của bé có tới thì cũng không giúp gì được, cậu cả tới cũng như vậy thôi à…

Trong gia đình này thì người có địa vị cao nhất chính là bà ngoại, chọc ai thì cũng không thể chọc bà ngoại, ừm!

Tô Cẩm Ngọc nhìn cảnh tượng trước mặt, rất ấm áp, rất ấm áp, cũng tràn ngập niềm hạnh phúc và vui vẻ.

Đáng tiếc cô không bao giờ có thể tham dự nữa rồi!

Hôm nay bọn nhỏ vừa mới được nghỉ hè, cũng chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là sẽ đến Tết Trung Nguyên vào ngày mười bốn tháng bảy.

Tô Cẩm Ngọc vẫn luôn do dự, không biết mình có nên gặp bà cụ một lần hay không.

Có nên ở lại sống chung với bọn họ một khoảng thời gian hay không…

Cô đã nghĩ xong lời chia tay rồi, nhưng cô lại càng sợ sau khi chung sống với nhau một khoảng thời gian, bà cụ sẽ lại phải đối mặt với việc chia ly một lần nữa, khó khăn lắm cuộc sống mới bình tĩnh trở lại, vì chuyện đó mà lại nhấc lên gợn sóng.

“Có lẽ như vậy là tốt nhất rồi nhỉ.” Tô Cẩm Ngọc lẩm bẩm nói.

Hiện giờ nhà họ Tô càng hạnh phúc, cô càng không nên gặp lại bọn họ.

Vì vậy cô cứ kéo dài mãi, ngày này qua ngày khác, cố gắng tách bản thân mình ra, cũng cố gắng để cho bọn họ không còn nhớ đến mình nữa…

Buổi tối, Túc Bảo tạm thời ngủ chung phòng với Hân Hân.

Bà cụ Tô tới kiểm tra xem hai đứa đã ngủ chưa thì phát hiện Hân Hân đã ngủ từ lâu rồi, nhưng Túc Bảo vẫn còn mở to mắt.

Bà cụ Tô hỏi: “Con đang nghĩ cái gì thế?”

Đáy lòng bà ấy bắt đầu thấy hối hận, có phải ban nãy bà ấy đã phạt đứng quá nghiêm khắc hay không?

Lại nghe thấy Túc Bảo nói: “Bà ngoại, bà có nhớ mẹ con không ạ?”

Ban nãy bé nhìn thấy mẹ mỉm cười rồi lại đột nhiên có chút mất mát.

Túc Bảo biết chắc chắn là mẹ của bé sợ bà ngoại sẽ đau lòng, cho nên không dám gặp lại bà ngoại.

Vậy thì liệu bà ngoại có muốn gặp lại mẹ bé không?

Bà cụ Tô xoa nhẹ cái đầu nhỏ của Túc Bảo, vô cùng đau lòng: “Túc Bảo nhớ mẹ à? Bà ngoại cũng nhớ mẹ của con, nhưng mà không sao hết, mẹ của con vẫn luôn sống ở trong lòng chúng ta…”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 751: C751: Chương 751


Túc Bảo ngước mắt lên nhìn bà ấy: “Bà ngoại, bà có muốn gặp lại mẹ con không?”

Vẻ mặt bà cụ Tô hiền từ, không nói mình có muốn gặp không mà chỉ nói: “Ngủ đi.”

Bà ấy đã bảy, tám mươi tuổi rồi.

Đợi bà ấy sống nốt quãng đời còn lại, là có thể gặp lại Ngọc Nhi của bà rồi nhỉ?

Bởi vậy, gặp hay không gặp đều không quan trọng, điều quan trọng hơn là Túc Bảo của bà ấy phải sống thật tốt.

Túc Bảo mím môi, mẹ sắp phải đi đầu thai rồi, sau này sẽ chẳng còn ai nhìn thấy mẹ nữa.

Nhưng mẹ cũng chỉ mới gặp lại cậu cả thôi, hình như cả mẹ và bà ngoại đều rất sợ găp lại nhau…

Vì sao lại vậy chứ?

Túc Bảo bé nhỏ không thể hiểu được những cảm xúc phức tạp này của người lớn, bé dần dần nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.

Hân Hân nằm bên cạnh lật mình ngáy khò… khò… khò…

Bà cụ Tô khẽ cười, đắp chăn mỏng lên cho hai nhóc con xong, lại điều chỉnh nhiệt độ trên điều hòa, bấy giờ mới đi ra ngoài.

Tô Cẩm Ngọc đứng ở trước cửa, không nhịn được thấp giọng nói: “Mẹ…”

Bà cụ Tô không nhìn thấy gì cả, chỉ cảm thấy đáy lòng chợt xuất hiện một cảm giác kỳ diệu.

Bà ấy lẩm bẩm nói: “Ngọc Nhi à, mẹ biết con chắc chắn đang ở đây, con vẫn luôn ở đây có đúng không?”

“Chỉ cần mẹ biết điều này, là đủ rồi.”

Bà ấy không mong sẽ được gặp lại nhau, chỉ hy vọng mọi người đều sống tốt, Túc Bảo sống tốt, Ngọc Nhi sống tốt, bọn nhỏ đều sống tốt… như vậy là đủ rồi.

Tô Cẩm Ngọc nhìn bà cụ Tô tập tễnh rời đi, đột nhiên suy nghĩ thông suốt.

Có gặp hay không chỉ là một sự lựa chọn, không phải là kết quả…

Sắc trời tối đen như mực, nhà tù về đêm dường như bị bao phủ bởi một tầng kết giới trong suốt vậy.

Kỷ Trường kiểm tra đi kiểm tra lại, cau mày.

Quỷ xui xẻo là ác quỷ, nhưng nơi này lại có thể giam giữ ác quỷ… quả thật có chút không thể tưởng tượng nổi.

“Có người đang lén lút làm gì sau lưng à?” Kỷ Trường trầm tư.

Hắn nhìn nhà tù giống như đang bị bao phủ bởi một hình bán nguyệt, tìm thấy mấy tấm thẻ bài bị chôn ở tám hướng, chứng minh có người đang sử dụng nhà tù này để trấn áp thứ gì đó.

Nhưng hắn vẫn chưa tìm được người đó nên không biết là ai động tay động chân, hiện tại chỉ có thể chờ đợi mà thôi.

Hôm nay thứ bảy, Tô Nhất Trần không tới công ty, ngồi ở trong phòng ăn ăn sáng.

Sáng sớm Mộc Quy Phàm đã đi chạy bộ, ngoài việc chạy bộ thì bình thường anh còn hay tới quân bộ một chuyến, năm giờ sáng đã ra khỏi nhà thì tới tầm khoảng hơn chín giờ sẽ quay trở về.

Tô Nhạc Phi với Tô Tử Lâm thì cần phải đi giám sát công trình, Tô Ý Thâm là bác sĩ, gần như không có ngày nghỉ cuối tuần, thời gian bay trên trời của Tô Việt Phi thì càng không có quy luật hơn, Tô Lạc vào đoàn phim thì sẽ thường sẽ biến mất trong khoảng từ mấy tháng đến nửa năm…

Thế nên hiện tại thời gian Tô Nhất Trần và Mộc Quy Phàm ở nhà cũng nhiều hơn.

Đám nhóc con được nghỉ hè là vui vẻ nhất, cả đám đều ngủ nướng, tám giờ sáng cũng chưa thấy đứa nào dậy.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 752: C752: Chương 752


Ông cụ Tô phàn nàn.

“Bọn trẻ nên được hình thành thói quen đi ngủ sớm và dậy sớm ngay từ khi còn nhỏ, không thì lớn lên sẽ lười biếng đấy. Cả đám đều ngủ đến tám giờ, ra thể thống gì chứ! Không có kỷ luật tự giác chút nào!”

Tô Nhất Trần giả vờ như không nghe thấy.

Bà cụ Tô liếc ông cụ Tô một cái: “Ngủ nướng thì sao? Ông già rồi nên không ngủ nhiều được, nhưng chúng nó là trẻ con, trẻ con thì cần phải được ngủ nhiều! Hơn nữa, không phải mấy đứa nó đều đã đi ngủ sớm rồi à?”

“Tuy rằng bọn nhỏ dậy muộn, nhưng mấy đứa nó đều đi ngủ rõ sớm nhé!”

Ông cụ Tô: “…”

Bà cụ Tô tiếp tục nói: “Trẻ con phải được ngủ ngon thì mới có thể cao lớn được! Ông bớt nói về tính tự giác cho tôi đi, trẻ con cao lớn mới là quan trọng nhất.”

Ngủ nướng vào ngày nghỉ, là chuyện hết sức bình thường.

Không được ngủ nướng thì còn gọi gì là cuộc sống hoàn nữa nữa chứ?

Lúc đi học đám nhóc chưa bao giờ đi học muộn, vậy thì được nghỉ ngủ thêm một chút thì đã làm sao?

Bà cụ Tô cảm thấy lúc nên nghiêm khắc thì nên nghiêm khắc, lúc nên bao dung thì nên bao dung, dù sao thì bà ấy vẫn luôn thấy yên tâm về mấy đứa nhỏ nhà mình.

Ông cụ Tô rung nhẹ tờ báo, nếp nhăn trên giương mặt già nua giãn hết ra, lầu bầu nói: “Bà nói đến thế rồi thì tôi còn nói được cái gì nữa chứ.”

Bà cụ Tô không nghe rõ: “Ông nói cái gì?”

Ông cụ Tô sờ mũi: “Không có gì.”

Dừng một chút, ông ấy lại nói thêm: “Tôi nói là bọn nhỏ được nghỉ mà chẳng học hành gì cả, cả đám ở nhà lười biếng như vậy quá phí phạm cuộc sống, cho mấy đứa nó đi học thêm đi.”

Bà cụ Tô lập tức trợn trắng mắt: “Tô Tử Chiến với Tô Tử Du cần phải đi học thêm à?”

Ông cụ Tô: “…” Không cần.

Bà cụ Tô lại hỏi: “Như Tô Tử Tích với Hân Hân, đi học thêm có ích không?”

Ông cụ Tô: “…” Hình như vô ích thật.

Cuối cùng bà cụ Tô nói: “Túc Bảo mấy tuổi rồi, cần phải đi học thêm hả?”

Ông cụ Tô: “…”

Thôi, ông ấy không nói nữa là được chứ gì.

Tô Nhất Trần rất thông minh, ngay từ đầu không hề xen mồm vào…

Bà cụ Tô lải nhải: “Lý Đại Chiêu từng nói, lúc học thì phải ra học mà lúc chơi thì phải ra chơi. Trẻ con ham chơi là điều đương nhiên, nhưng lúc chơi cũng là lúc động não nữa…”

Đột nhiên bà ấy nhớ đến chuyện cái giường nước vào tối hôm qua, nhất thời im lặng.

Nhưng mà tuy rằng làm đến gà bay chó sủa, sửa chữa mạch điện cho toàn bộ nhà họ Tô cũng phải tốn một khoản phí không nhỏ.

Nhưng mà cuối cùng bọn nhỏ cũng biết đưa ra kết luận và rút kinh nghiệm, nhà họ Tô có tiền, cứ cho bọn trẻ thoải mái sáng tạo đi.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 753: C753: Chương 753


Túc Bảo ngước mắt lên nhìn bà ấy: “Bà ngoại, bà có muốn gặp lại mẹ con không?”

Vẻ mặt bà cụ Tô hiền từ, không nói mình có muốn gặp không mà chỉ nói: “Ngủ đi.”

Bà ấy đã bảy, tám mươi tuổi rồi.

Đợi bà ấy sống nốt quãng đời còn lại, là có thể gặp lại Ngọc Nhi của bà rồi nhỉ?

Bởi vậy, gặp hay không gặp đều không quan trọng, điều quan trọng hơn là Túc Bảo của bà ấy phải sống thật tốt.

Túc Bảo mím môi, mẹ sắp phải đi đầu thai rồi, sau này sẽ chẳng còn ai nhìn thấy mẹ nữa.

Nhưng mẹ cũng chỉ mới gặp lại cậu cả thôi, hình như cả mẹ và bà ngoại đều rất sợ găp lại nhau…

Vì sao lại vậy chứ?

Túc Bảo bé nhỏ không thể hiểu được những cảm xúc phức tạp này của người lớn, bé dần dần nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.

Hân Hân nằm bên cạnh lật mình ngáy khò… khò… khò…

Bà cụ Tô khẽ cười, đắp chăn mỏng lên cho hai nhóc con xong, lại điều chỉnh nhiệt độ trên điều hòa, bấy giờ mới đi ra ngoài.

Tô Cẩm Ngọc đứng ở trước cửa, không nhịn được thấp giọng nói: “Mẹ…”

Bà cụ Tô không nhìn thấy gì cả, chỉ cảm thấy đáy lòng chợt xuất hiện một cảm giác kỳ diệu.

Bà ấy lẩm bẩm nói: “Ngọc Nhi à, mẹ biết con chắc chắn đang ở đây, con vẫn luôn ở đây có đúng không?”

“Chỉ cần mẹ biết điều này, là đủ rồi.”

Bà ấy không mong sẽ được gặp lại nhau, chỉ hy vọng mọi người đều sống tốt, Túc Bảo sống tốt, Ngọc Nhi sống tốt, bọn nhỏ đều sống tốt… như vậy là đủ rồi.

Tô Cẩm Ngọc nhìn bà cụ Tô tập tễnh rời đi, đột nhiên suy nghĩ thông suốt.

Có gặp hay không chỉ là một sự lựa chọn, không phải là kết quả…

Sắc trời tối đen như mực, nhà tù về đêm dường như bị bao phủ bởi một tầng kết giới trong suốt vậy.

Kỷ Trường kiểm tra đi kiểm tra lại, cau mày.

Quỷ xui xẻo là ác quỷ, nhưng nơi này lại có thể giam giữ ác quỷ… quả thật có chút không thể tưởng tượng nổi.

“Có người đang lén lút làm gì sau lưng à?” Kỷ Trường trầm tư.

Hắn nhìn nhà tù giống như đang bị bao phủ bởi một hình bán nguyệt, tìm thấy mấy tấm thẻ bài bị chôn ở tám hướng, chứng minh có người đang sử dụng nhà tù này để trấn áp thứ gì đó.

Nhưng hắn vẫn chưa tìm được người đó nên không biết là ai động tay động chân, hiện tại chỉ có thể chờ đợi mà thôi.

Hôm nay thứ bảy, Tô Nhất Trần không tới công ty, ngồi ở trong phòng ăn ăn sáng.

Sáng sớm Mộc Quy Phàm đã đi chạy bộ, ngoài việc chạy bộ thì bình thường anh còn hay tới quân bộ một chuyến, năm giờ sáng đã ra khỏi nhà thì tới tầm khoảng hơn chín giờ sẽ quay trở về.

Tô Nhạc Phi với Tô Tử Lâm thì cần phải đi giám sát công trình, Tô Ý Thâm là bác sĩ, gần như không có ngày nghỉ cuối tuần, thời gian bay trên trời của Tô Việt Phi thì càng không có quy luật hơn, Tô Lạc vào đoàn phim thì sẽ thường sẽ biến mất trong khoảng từ mấy tháng đến nửa năm…

Thế nên hiện tại thời gian Tô Nhất Trần và Mộc Quy Phàm ở nhà cũng nhiều hơn.

Đám nhóc con được nghỉ hè là vui vẻ nhất, cả đám đều ngủ nướng, tám giờ sáng cũng chưa thấy đứa nào dậy.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 754: C754: Chương 754


Ông cụ Tô phàn nàn.

“Bọn trẻ nên được hình thành thói quen đi ngủ sớm và dậy sớm ngay từ khi còn nhỏ, không thì lớn lên sẽ lười biếng đấy. Cả đám đều ngủ đến tám giờ, ra thể thống gì chứ! Không có kỷ luật tự giác chút nào!”

Tô Nhất Trần giả vờ như không nghe thấy.

Bà cụ Tô liếc ông cụ Tô một cái: “Ngủ nướng thì sao? Ông già rồi nên không ngủ nhiều được, nhưng chúng nó là trẻ con, trẻ con thì cần phải được ngủ nhiều! Hơn nữa, không phải mấy đứa nó đều đã đi ngủ sớm rồi à?”

“Tuy rằng bọn nhỏ dậy muộn, nhưng mấy đứa nó đều đi ngủ rõ sớm nhé!”

Ông cụ Tô: “…”

Bà cụ Tô tiếp tục nói: “Trẻ con phải được ngủ ngon thì mới có thể cao lớn được! Ông bớt nói về tính tự giác cho tôi đi, trẻ con cao lớn mới là quan trọng nhất.”

Ngủ nướng vào ngày nghỉ, là chuyện hết sức bình thường.

Không được ngủ nướng thì còn gọi gì là cuộc sống hoàn nữa nữa chứ?

Lúc đi học đám nhóc chưa bao giờ đi học muộn, vậy thì được nghỉ ngủ thêm một chút thì đã làm sao?

Bà cụ Tô cảm thấy lúc nên nghiêm khắc thì nên nghiêm khắc, lúc nên bao dung thì nên bao dung, dù sao thì bà ấy vẫn luôn thấy yên tâm về mấy đứa nhỏ nhà mình.

Ông cụ Tô rung nhẹ tờ báo, nếp nhăn trên giương mặt già nua giãn hết ra, lầu bầu nói: “Bà nói đến thế rồi thì tôi còn nói được cái gì nữa chứ.”

Bà cụ Tô không nghe rõ: “Ông nói cái gì?”

Ông cụ Tô sờ mũi: “Không có gì.”

Dừng một chút, ông ấy lại nói thêm: “Tôi nói là bọn nhỏ được nghỉ mà chẳng học hành gì cả, cả đám ở nhà lười biếng như vậy quá phí phạm cuộc sống, cho mấy đứa nó đi học thêm đi.”

Bà cụ Tô lập tức trợn trắng mắt: “Tô Tử Chiến với Tô Tử Du cần phải đi học thêm à?”

Ông cụ Tô: “…” Không cần.

Bà cụ Tô lại hỏi: “Như Tô Tử Tích với Hân Hân, đi học thêm có ích không?”

Ông cụ Tô: “…” Hình như vô ích thật.

Cuối cùng bà cụ Tô nói: “Túc Bảo mấy tuổi rồi, cần phải đi học thêm hả?”

Ông cụ Tô: “…”

Thôi, ông ấy không nói nữa là được chứ gì.

Tô Nhất Trần rất thông minh, ngay từ đầu không hề xen mồm vào…

Bà cụ Tô lải nhải: “Lý Đại Chiêu từng nói, lúc học thì phải ra học mà lúc chơi thì phải ra chơi. Trẻ con ham chơi là điều đương nhiên, nhưng lúc chơi cũng là lúc động não nữa…”

Đột nhiên bà ấy nhớ đến chuyện cái giường nước vào tối hôm qua, nhất thời im lặng.

Nhưng mà tuy rằng làm đến gà bay chó sủa, sửa chữa mạch điện cho toàn bộ nhà họ Tô cũng phải tốn một khoản phí không nhỏ.

Nhưng mà cuối cùng bọn nhỏ cũng biết đưa ra kết luận và rút kinh nghiệm, nhà họ Tô có tiền, cứ cho bọn trẻ thoải mái sáng tạo đi.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 755: C755: Chương 755


Túc Bảo ngước mắt lên nhìn bà ấy: “Bà ngoại, bà có muốn gặp lại mẹ con không?”

Vẻ mặt bà cụ Tô hiền từ, không nói mình có muốn gặp không mà chỉ nói: “Ngủ đi.”

Bà ấy đã bảy, tám mươi tuổi rồi.

Đợi bà ấy sống nốt quãng đời còn lại, là có thể gặp lại Ngọc Nhi của bà rồi nhỉ?

Bởi vậy, gặp hay không gặp đều không quan trọng, điều quan trọng hơn là Túc Bảo của bà ấy phải sống thật tốt.

Túc Bảo mím môi, mẹ sắp phải đi đầu thai rồi, sau này sẽ chẳng còn ai nhìn thấy mẹ nữa.

Nhưng mẹ cũng chỉ mới gặp lại cậu cả thôi, hình như cả mẹ và bà ngoại đều rất sợ găp lại nhau…

Vì sao lại vậy chứ?

Túc Bảo bé nhỏ không thể hiểu được những cảm xúc phức tạp này của người lớn, bé dần dần nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.

Hân Hân nằm bên cạnh lật mình ngáy khò… khò… khò…

Bà cụ Tô khẽ cười, đắp chăn mỏng lên cho hai nhóc con xong, lại điều chỉnh nhiệt độ trên điều hòa, bấy giờ mới đi ra ngoài.

Tô Cẩm Ngọc đứng ở trước cửa, không nhịn được thấp giọng nói: “Mẹ…”

Bà cụ Tô không nhìn thấy gì cả, chỉ cảm thấy đáy lòng chợt xuất hiện một cảm giác kỳ diệu.

Bà ấy lẩm bẩm nói: “Ngọc Nhi à, mẹ biết con chắc chắn đang ở đây, con vẫn luôn ở đây có đúng không?”

“Chỉ cần mẹ biết điều này, là đủ rồi.”

Bà ấy không mong sẽ được gặp lại nhau, chỉ hy vọng mọi người đều sống tốt, Túc Bảo sống tốt, Ngọc Nhi sống tốt, bọn nhỏ đều sống tốt… như vậy là đủ rồi.

Tô Cẩm Ngọc nhìn bà cụ Tô tập tễnh rời đi, đột nhiên suy nghĩ thông suốt.

Có gặp hay không chỉ là một sự lựa chọn, không phải là kết quả…

Sắc trời tối đen như mực, nhà tù về đêm dường như bị bao phủ bởi một tầng kết giới trong suốt vậy.

Kỷ Trường kiểm tra đi kiểm tra lại, cau mày.

Quỷ xui xẻo là ác quỷ, nhưng nơi này lại có thể giam giữ ác quỷ… quả thật có chút không thể tưởng tượng nổi.

“Có người đang lén lút làm gì sau lưng à?” Kỷ Trường trầm tư.

Hắn nhìn nhà tù giống như đang bị bao phủ bởi một hình bán nguyệt, tìm thấy mấy tấm thẻ bài bị chôn ở tám hướng, chứng minh có người đang sử dụng nhà tù này để trấn áp thứ gì đó.

Nhưng hắn vẫn chưa tìm được người đó nên không biết là ai động tay động chân, hiện tại chỉ có thể chờ đợi mà thôi.

Hôm nay thứ bảy, Tô Nhất Trần không tới công ty, ngồi ở trong phòng ăn ăn sáng.

Sáng sớm Mộc Quy Phàm đã đi chạy bộ, ngoài việc chạy bộ thì bình thường anh còn hay tới quân bộ một chuyến, năm giờ sáng đã ra khỏi nhà thì tới tầm khoảng hơn chín giờ sẽ quay trở về.

Tô Nhạc Phi với Tô Tử Lâm thì cần phải đi giám sát công trình, Tô Ý Thâm là bác sĩ, gần như không có ngày nghỉ cuối tuần, thời gian bay trên trời của Tô Việt Phi thì càng không có quy luật hơn, Tô Lạc vào đoàn phim thì sẽ thường sẽ biến mất trong khoảng từ mấy tháng đến nửa năm…

Thế nên hiện tại thời gian Tô Nhất Trần và Mộc Quy Phàm ở nhà cũng nhiều hơn.

Đám nhóc con được nghỉ hè là vui vẻ nhất, cả đám đều ngủ nướng, tám giờ sáng cũng chưa thấy đứa nào dậy.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 756: C756: Chương 756


Ông cụ Tô phàn nàn.

“Bọn trẻ nên được hình thành thói quen đi ngủ sớm và dậy sớm ngay từ khi còn nhỏ, không thì lớn lên sẽ lười biếng đấy. Cả đám đều ngủ đến tám giờ, ra thể thống gì chứ! Không có kỷ luật tự giác chút nào!”

Tô Nhất Trần giả vờ như không nghe thấy.

Bà cụ Tô liếc ông cụ Tô một cái: “Ngủ nướng thì sao? Ông già rồi nên không ngủ nhiều được, nhưng chúng nó là trẻ con, trẻ con thì cần phải được ngủ nhiều! Hơn nữa, không phải mấy đứa nó đều đã đi ngủ sớm rồi à?”

“Tuy rằng bọn nhỏ dậy muộn, nhưng mấy đứa nó đều đi ngủ rõ sớm nhé!”

Ông cụ Tô: “…”

Bà cụ Tô tiếp tục nói: “Trẻ con phải được ngủ ngon thì mới có thể cao lớn được! Ông bớt nói về tính tự giác cho tôi đi, trẻ con cao lớn mới là quan trọng nhất.”

Ngủ nướng vào ngày nghỉ, là chuyện hết sức bình thường.

Không được ngủ nướng thì còn gọi gì là cuộc sống hoàn nữa nữa chứ?

Lúc đi học đám nhóc chưa bao giờ đi học muộn, vậy thì được nghỉ ngủ thêm một chút thì đã làm sao?

Bà cụ Tô cảm thấy lúc nên nghiêm khắc thì nên nghiêm khắc, lúc nên bao dung thì nên bao dung, dù sao thì bà ấy vẫn luôn thấy yên tâm về mấy đứa nhỏ nhà mình.

Ông cụ Tô rung nhẹ tờ báo, nếp nhăn trên giương mặt già nua giãn hết ra, lầu bầu nói: “Bà nói đến thế rồi thì tôi còn nói được cái gì nữa chứ.”

Bà cụ Tô không nghe rõ: “Ông nói cái gì?”

Ông cụ Tô sờ mũi: “Không có gì.”

Dừng một chút, ông ấy lại nói thêm: “Tôi nói là bọn nhỏ được nghỉ mà chẳng học hành gì cả, cả đám ở nhà lười biếng như vậy quá phí phạm cuộc sống, cho mấy đứa nó đi học thêm đi.”

Bà cụ Tô lập tức trợn trắng mắt: “Tô Tử Chiến với Tô Tử Du cần phải đi học thêm à?” .

Ông cụ Tô: “…” Không cần.

Bà cụ Tô lại hỏi: “Như Tô Tử Tích với Hân Hân, đi học thêm có ích không?”

Ông cụ Tô: “…” Hình như vô ích thật.

Cuối cùng bà cụ Tô nói: “Túc Bảo mấy tuổi rồi, cần phải đi học thêm hả?”

Ông cụ Tô: “…”

Thôi, ông ấy không nói nữa là được chứ gì.

Tô Nhất Trần rất thông minh, ngay từ đầu không hề xen mồm vào…

Bà cụ Tô lải nhải: “Lý Đại Chiêu từng nói, lúc học thì phải ra học mà lúc chơi thì phải ra chơi. Trẻ con ham chơi là điều đương nhiên, nhưng lúc chơi cũng là lúc động não nữa…”

Đột nhiên bà ấy nhớ đến chuyện cái giường nước vào tối hôm qua, nhất thời im lặng.

Nhưng mà tuy rằng làm đến gà bay chó sủa, sửa chữa mạch điện cho toàn bộ nhà họ Tô cũng phải tốn một khoản phí không nhỏ.

Nhưng mà cuối cùng bọn nhỏ cũng biết đưa ra kết luận và rút kinh nghiệm, nhà họ Tô có tiền, cứ cho bọn trẻ thoải mái sáng tạo đi.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 757: C757: Chương 757


Túc Bảo ngước mắt lên nhìn bà ấy: “Bà ngoại, bà có muốn gặp lại mẹ con không?”

Vẻ mặt bà cụ Tô hiền từ, không nói mình có muốn gặp không mà chỉ nói: “Ngủ đi.”

Bà ấy đã bảy, tám mươi tuổi rồi.

Đợi bà ấy sống nốt quãng đời còn lại, là có thể gặp lại Ngọc Nhi của bà rồi nhỉ?

Bởi vậy, gặp hay không gặp đều không quan trọng, điều quan trọng hơn là Túc Bảo của bà ấy phải sống thật tốt.

Túc Bảo mím môi, mẹ sắp phải đi đầu thai rồi, sau này sẽ chẳng còn ai nhìn thấy mẹ nữa.

Nhưng mẹ cũng chỉ mới gặp lại cậu cả thôi, hình như cả mẹ và bà ngoại đều rất sợ găp lại nhau…

Vì sao lại vậy chứ?

Túc Bảo bé nhỏ không thể hiểu được những cảm xúc phức tạp này của người lớn, bé dần dần nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.

Hân Hân nằm bên cạnh lật mình ngáy khò… khò… khò…

Bà cụ Tô khẽ cười, đắp chăn mỏng lên cho hai nhóc con xong, lại điều chỉnh nhiệt độ trên điều hòa, bấy giờ mới đi ra ngoài.

Tô Cẩm Ngọc đứng ở trước cửa, không nhịn được thấp giọng nói: “Mẹ…”

Bà cụ Tô không nhìn thấy gì cả, chỉ cảm thấy đáy lòng chợt xuất hiện một cảm giác kỳ diệu.

Bà ấy lẩm bẩm nói: “Ngọc Nhi à, mẹ biết con chắc chắn đang ở đây, con vẫn luôn ở đây có đúng không?”

“Chỉ cần mẹ biết điều này, là đủ rồi.”

Bà ấy không mong sẽ được gặp lại nhau, chỉ hy vọng mọi người đều sống tốt, Túc Bảo sống tốt, Ngọc Nhi sống tốt, bọn nhỏ đều sống tốt… như vậy là đủ rồi.

Tô Cẩm Ngọc nhìn bà cụ Tô tập tễnh rời đi, đột nhiên suy nghĩ thông suốt.

Có gặp hay không chỉ là một sự lựa chọn, không phải là kết quả…

Sắc trời tối đen như mực, nhà tù về đêm dường như bị bao phủ bởi một tầng kết giới trong suốt vậy.

Kỷ Trường kiểm tra đi kiểm tra lại, cau mày.

Quỷ xui xẻo là ác quỷ, nhưng nơi này lại có thể giam giữ ác quỷ… quả thật có chút không thể tưởng tượng nổi.

“Có người đang lén lút làm gì sau lưng à?” Kỷ Trường trầm tư.

Hắn nhìn nhà tù giống như đang bị bao phủ bởi một hình bán nguyệt, tìm thấy mấy tấm thẻ bài bị chôn ở tám hướng, chứng minh có người đang sử dụng nhà tù này để trấn áp thứ gì đó.

Nhưng hắn vẫn chưa tìm được người đó nên không biết là ai động tay động chân, hiện tại chỉ có thể chờ đợi mà thôi.

Hôm nay thứ bảy, Tô Nhất Trần không tới công ty, ngồi ở trong phòng ăn ăn sáng.

Sáng sớm Mộc Quy Phàm đã đi chạy bộ, ngoài việc chạy bộ thì bình thường anh còn hay tới quân bộ một chuyến, năm giờ sáng đã ra khỏi nhà thì tới tầm khoảng hơn chín giờ sẽ quay trở về.

Tô Nhạc Phi với Tô Tử Lâm thì cần phải đi giám sát công trình, Tô Ý Thâm là bác sĩ, gần như không có ngày nghỉ cuối tuần, thời gian bay trên trời của Tô Việt Phi thì càng không có quy luật hơn, Tô Lạc vào đoàn phim thì sẽ thường sẽ biến mất trong khoảng từ mấy tháng đến nửa năm…

Thế nên hiện tại thời gian Tô Nhất Trần và Mộc Quy Phàm ở nhà cũng nhiều hơn.

Đám nhóc con được nghỉ hè là vui vẻ nhất, cả đám đều ngủ nướng, tám giờ sáng cũng chưa thấy đứa nào dậy.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 758: C758: Chương 758


Ông cụ Tô phàn nàn.

“Bọn trẻ nên được hình thành thói quen đi ngủ sớm và dậy sớm ngay từ khi còn nhỏ, không thì lớn lên sẽ lười biếng đấy. Cả đám đều ngủ đến tám giờ, ra thể thống gì chứ! Không có kỷ luật tự giác chút nào!”

Tô Nhất Trần giả vờ như không nghe thấy.

Bà cụ Tô liếc ông cụ Tô một cái: “Ngủ nướng thì sao? Ông già rồi nên không ngủ nhiều được, nhưng chúng nó là trẻ con, trẻ con thì cần phải được ngủ nhiều! Hơn nữa, không phải mấy đứa nó đều đã đi ngủ sớm rồi à?”

“Tuy rằng bọn nhỏ dậy muộn, nhưng mấy đứa nó đều đi ngủ rõ sớm nhé!”

Ông cụ Tô: “…”

Bà cụ Tô tiếp tục nói: “Trẻ con phải được ngủ ngon thì mới có thể cao lớn được! Ông bớt nói về tính tự giác cho tôi đi, trẻ con cao lớn mới là quan trọng nhất.”

Ngủ nướng vào ngày nghỉ, là chuyện hết sức bình thường.

Không được ngủ nướng thì còn gọi gì là cuộc sống hoàn nữa nữa chứ?

Lúc đi học đám nhóc chưa bao giờ đi học muộn, vậy thì được nghỉ ngủ thêm một chút thì đã làm sao?

Bà cụ Tô cảm thấy lúc nên nghiêm khắc thì nên nghiêm khắc, lúc nên bao dung thì nên bao dung, dù sao thì bà ấy vẫn luôn thấy yên tâm về mấy đứa nhỏ nhà mình.

Ông cụ Tô rung nhẹ tờ báo, nếp nhăn trên giương mặt già nua giãn hết ra, lầu bầu nói: “Bà nói đến thế rồi thì tôi còn nói được cái gì nữa chứ.”

Bà cụ Tô không nghe rõ: “Ông nói cái gì?”

Ông cụ Tô sờ mũi: “Không có gì.”

Dừng một chút, ông ấy lại nói thêm: “Tôi nói là bọn nhỏ được nghỉ mà chẳng học hành gì cả, cả đám ở nhà lười biếng như vậy quá phí phạm cuộc sống, cho mấy đứa nó đi học thêm đi.”

Bà cụ Tô lập tức trợn trắng mắt: “Tô Tử Chiến với Tô Tử Du cần phải đi học thêm à?”

Ông cụ Tô: “…” Không cần.

Bà cụ Tô lại hỏi: “Như Tô Tử Tích với Hân Hân, đi học thêm có ích không?”

Ông cụ Tô: “…” Hình như vô ích thật.

Cuối cùng bà cụ Tô nói: “Túc Bảo mấy tuổi rồi, cần phải đi học thêm hả?”

Ông cụ Tô: “…”

Thôi, ông ấy không nói nữa là được chứ gì.

Tô Nhất Trần rất thông minh, ngay từ đầu không hề xen mồm vào…

Bà cụ Tô lải nhải: “Lý Đại Chiêu từng nói, lúc học thì phải ra học mà lúc chơi thì phải ra chơi. Trẻ con ham chơi là điều đương nhiên, nhưng lúc chơi cũng là lúc động não nữa…”

Đột nhiên bà ấy nhớ đến chuyện cái giường nước vào tối hôm qua, nhất thời im lặng.

Nhưng mà tuy rằng làm đến gà bay chó sủa, sửa chữa mạch điện cho toàn bộ nhà họ Tô cũng phải tốn một khoản phí không nhỏ.

Nhưng mà cuối cùng bọn nhỏ cũng biết đưa ra kết luận và rút kinh nghiệm, nhà họ Tô có tiền, cứ cho bọn trẻ thoải mái sáng tạo đi.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 759: C759: Chương 759


Túc Bảo ngước mắt lên nhìn bà ấy: “Bà ngoại, bà có muốn gặp lại mẹ con không?”

Vẻ mặt bà cụ Tô hiền từ, không nói mình có muốn gặp không mà chỉ nói: “Ngủ đi.”

Bà ấy đã bảy, tám mươi tuổi rồi.

Đợi bà ấy sống nốt quãng đời còn lại, là có thể gặp lại Ngọc Nhi của bà rồi nhỉ?

Bởi vậy, gặp hay không gặp đều không quan trọng, điều quan trọng hơn là Túc Bảo của bà ấy phải sống thật tốt.

Túc Bảo mím môi, mẹ sắp phải đi đầu thai rồi, sau này sẽ chẳng còn ai nhìn thấy mẹ nữa.

Nhưng mẹ cũng chỉ mới gặp lại cậu cả thôi, hình như cả mẹ và bà ngoại đều rất sợ găp lại nhau…

Vì sao lại vậy chứ?

Túc Bảo bé nhỏ không thể hiểu được những cảm xúc phức tạp này của người lớn, bé dần dần nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.

Hân Hân nằm bên cạnh lật mình ngáy khò… khò… khò…

Bà cụ Tô khẽ cười, đắp chăn mỏng lên cho hai nhóc con xong, lại điều chỉnh nhiệt độ trên điều hòa, bấy giờ mới đi ra ngoài.

Tô Cẩm Ngọc đứng ở trước cửa, không nhịn được thấp giọng nói: “Mẹ…”

Bà cụ Tô không nhìn thấy gì cả, chỉ cảm thấy đáy lòng chợt xuất hiện một cảm giác kỳ diệu.

Bà ấy lẩm bẩm nói: “Ngọc Nhi à, mẹ biết con chắc chắn đang ở đây, con vẫn luôn ở đây có đúng không?”

“Chỉ cần mẹ biết điều này, là đủ rồi.”
. Truyện Dị Giới

Bà ấy không mong sẽ được gặp lại nhau, chỉ hy vọng mọi người đều sống tốt, Túc Bảo sống tốt, Ngọc Nhi sống tốt, bọn nhỏ đều sống tốt… như vậy là đủ rồi.

Tô Cẩm Ngọc nhìn bà cụ Tô tập tễnh rời đi, đột nhiên suy nghĩ thông suốt.

Có gặp hay không chỉ là một sự lựa chọn, không phải là kết quả…

Sắc trời tối đen như mực, nhà tù về đêm dường như bị bao phủ bởi một tầng kết giới trong suốt vậy.

Kỷ Trường kiểm tra đi kiểm tra lại, cau mày.

Quỷ xui xẻo là ác quỷ, nhưng nơi này lại có thể giam giữ ác quỷ… quả thật có chút không thể tưởng tượng nổi.

“Có người đang lén lút làm gì sau lưng à?” Kỷ Trường trầm tư.

Hắn nhìn nhà tù giống như đang bị bao phủ bởi một hình bán nguyệt, tìm thấy mấy tấm thẻ bài bị chôn ở tám hướng, chứng minh có người đang sử dụng nhà tù này để trấn áp thứ gì đó.

Nhưng hắn vẫn chưa tìm được người đó nên không biết là ai động tay động chân, hiện tại chỉ có thể chờ đợi mà thôi.

Hôm nay thứ bảy, Tô Nhất Trần không tới công ty, ngồi ở trong phòng ăn ăn sáng.

Sáng sớm Mộc Quy Phàm đã đi chạy bộ, ngoài việc chạy bộ thì bình thường anh còn hay tới quân bộ một chuyến, năm giờ sáng đã ra khỏi nhà thì tới tầm khoảng hơn chín giờ sẽ quay trở về.

Tô Nhạc Phi với Tô Tử Lâm thì cần phải đi giám sát công trình, Tô Ý Thâm là bác sĩ, gần như không có ngày nghỉ cuối tuần, thời gian bay trên trời của Tô Việt Phi thì càng không có quy luật hơn, Tô Lạc vào đoàn phim thì sẽ thường sẽ biến mất trong khoảng từ mấy tháng đến nửa năm…

Thế nên hiện tại thời gian Tô Nhất Trần và Mộc Quy Phàm ở nhà cũng nhiều hơn.

Đám nhóc con được nghỉ hè là vui vẻ nhất, cả đám đều ngủ nướng, tám giờ sáng cũng chưa thấy đứa nào dậy.
 
Back
Top Dưới