Ngôn Tình Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 600: C600: Chương 600


Anh đánh giá cô, cười nói: “Tôi có thể nói thẳng, thật ra chuyện đó chỉ là…”

“Vậy tôi cũng sẽ nói thẳng.”

Không biết có phải do trời mưa hay không mà hô hấp của Giang Nguyệt trở nên hơi dinh dính, ướt át, cả người đều không thoải mái:

“Hai tháng sau, bộ phim đang quay đóng máy, hợp đồng của tôi cũng hết hạn.”

“Bộ phim này sẽ được đề cử để giành giải thưởng, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ nhận được không ít lợi nhuận, cổ phiếu của công ty cũng sẽ vì thế mà tăng lên.”

Giang Nguyệt nói từng chữ, rất bình tĩnh phân tích ưu và nhược điểm: “Tôi dự định sử dụng phần lợi nhuận này để bù đắp cho các hợp đồng khác trên người tôi, chuộc lại sự tự do của tôi, hy vọng Tiêu tổng sẽ đồng ý.”

Độ cong của khóe môi Tiêu Kỳ Nhiên cũng bởi vì nội dung trong lời nói của cô mà dần dần hạ xuống:

“Giang Nguyệt, cô coi mình là hàng hóa à?”

“Có thể là vậy.” Giang Nguyệt chậm rãi thở ra một hơi, thản nhiên cười nói:

“Hiện tại món hàng như tôi muốn tự chuộc thân, Tiêu tổng có đáp ứng hay không?”

Cô nói đủ bình tĩnh, giọng điệu bình thản không kèm theo bất cứ cảm xúc nào.

Mặc dù đó là một câu hỏi, nhưng rõ ràng là cô không có ý định cho hắn ta cơ hội để từ chối:

“Nếu anh không đồng ý cũng không sao, tôi đã hỏi qua về vấn đề hợp đồng này rồi, chúng ta có thể ra tòa.”

Sắc mặt Tiêu Kỳ Nhiên vẫn âm trầm, khi nghe được câu cuối cùng liền cười, càng tức giận hơn, mỗi một chữ giống như là từ trong kẽ răng chen ra:

“Giang Nguyệt, cô kiện tụng đến nghiện rồi hả?”

Bên trong xe đột nhiên im bặt, ngay cả bầu không khí cũng trở nên ngưng trệ.

Ý cười của Tiêu Kỳ Nhiên thu lại, ánh mắt nhìn Giang Nguyệt dần dần sâu thẳm, suy nghĩ cũng từ từ trầm xuống.

“Giang Nguyệt, cô đang nghiêm túc sao?”

Đối mặt với Tiêu Kỳ Nhiên, Giang Nguyệt bướng bỉnh mím môi, trên mặt gần như không có biểu cảm gì.

Im lặng, nhưng kiên quyết thể hiện thái độ của mình.

Hai người cứ như vậy giằng co.

Áp suất không khí trong xe giảm xuống từng chút một, Giang Nguyệt có thể nhạy bén cảm nhận được cảm xúc của người đàn ông trước mặt dần dần trở nên mất kiên nhẫn, nhưng cô vẫn thờ ơ như trước.

Sau một hồi im lặng, Tiêu Kỳ Nhiên chậm rãi thở ra một hơi: “Giận dỗi cũng nên có giới hạn!”

Từ trước đến nay anh không phải là người kiên nhẫn lắm: “Rốt cuộc cô muốn cái gì, trực tiếp nói rõ ràng, tôi không có thời gian rảnh rỗi đi đoán tới đoán lui.”

Đến lúc này, Tiêu Kỳ Nhiên vẫn cho rằng Giang Nguyệt là vì đạt được mục đích nào đó, mới hết lần này đến lần khác dùng cách hủy hợp đồng để uy h**p hắn.

Hắn căn bản không tin Giang Nguyệt thật sự muốn rời đi.

“Tôi cũng không có thời gian rảnh để dây dưa với anh.” Giang Nguyệt vừa nói chuyện, liền cảm thấy vô lực nặng nề:

“Tôi đã rất mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi một thời gian dài.”

Cứng không được, Giang Nguyệt liền dùng mềm.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 601: C601: Chương 601


Tô Tử Tích ló đầu ra ngoài, mặt cậu vừa vặn dán vào mặt nữ quỷ.

“.…”

Cậu như ngưng thở, cả người nhảy dựng lên, sau đó phát hiện ra mình lại nằm mơ!

Tô Tử Tích thấy sợ hãi.

Bây giờ cậu đang ở trong bóng tối, hành lang bên ngoài lờ mờ, hình như còn có tiếng sột soạt.

Thậm chí Tô Tử Tích không phân biệt rõ mình đang trong mơ hay ở đời thực.

Bất cứ ai gặp phải tình huống liên tiếp nằm mơ, hoặc là mộng trong mộng thì cũng sẽ không tỉnh táo được, lúc này Tô Tử Tích không kiềm chế được nữa.

Cậu nghiến răng, nhưng không ngồi dậy bật đèn rồi ló đầu ra ngoài như trong giấc mơ, mà nhấc điện thoại ở đầu giường lên, gọi một cuộc….

Túc Bảo đang ngủ ngon lành, bỗng tiếng chuông điện thoại kiêm đồng hồ vang lên, cô bé ngái ngủ mở mắt ra.

“Alo….Ai thế?” Túc Bảo không có số điện thoại của Tô Tử Tích.

Cô bé dụi mắt, gương mặt ngẩn ngơ đáng yêu vô cùng.

Chỉ nghe thấy đầu kia điện thoại truyền tới giọng nói của Tô Tử Tích: “Em….em có thể đến phòng anh chút không?”

Túc Bảo: “Hả?”

Cô bé dần tỉnh ngủ, nhận ra giọng nói này là của anh Tử Tích.

Cô bé con lập tức bò dậy rồi nói: “Em tới liền đây! Em ra khỏi phòng rồi, em đến hành lang rồi…”

“Em sắp tới cửa phòng anh rồi…”

Tô Tử Tích nghe điện thoại đến ngẩn người.

Bị cậu đánh thức mà Túc Bảo không hề cáu kỉnh, cô bé vẫn nói giọng mềm mại, hình như lo cậu sợ hãi nên vừa đi đến phòng cậu vừa báo cáo tình hình.

Ngoài hành lang đã vang lên tiếng bước chân của Túc Bảo, sau đó cạch một tiếng, đèn được bật sáng.

Tô Tử Tích lập tức nhắm mắt lại, dùng tay che mắt, mơ hồ trông thấy cục bột nhỏ đang lao tới.

Cô bé chạy cực kỳ nhanh, vèo một cái đã bò lên giường rồi ngồi bên cạnh cậu.

“Anh ơi, có phải anh lại gặp ác mộng không?”

Tô Tử Tích không lên tiếng.

Túc Bảo duỗi tay, vỗ lưng Tô Tử Tích: “Đừng sợ, đừng sợ!”

Tô Tử Tích mím môi, nói: “Em không thấy rất nực cười à?”

Túc Bảo: “Ơ? Anh mới 7 tuổi mà, sợ hãi thì đã làm sao? Tè ra giường còn rất đỗi bình thường ý!”

Tô Tử Tích: “…”

Cảm ơn em đã biết cách an ủi như vậy, nhưng lần sau không được phép an ủi anh nữa.

Tô Tử Tích uể oải nằm xuống, nghiêng người và úp mặt vào tường, trưng ra bộ dạng ‘anh không thèm để ý đến em nữa’.

Nhưng cậu không từ chối việc Túc Bảo tiếp tục vỗ lưng cậu.

Túc Bảo không so đo với Tô Tử Tích, cô bé nằm nhoài sang bên cạnh, ngáp một cái rồi lập tức chìm vào giấc ngủ.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 602: C602: Chương 602


Tô Tử Tích: “…”

Ngủ rồi ư?

Không….không vỗ lưng cho cậu nữa à?

Có lẽ đêm khuya là lúc con người ta yếu đuối nhất, Tô Tử Tích cẩn thận lật người, mím môi nhìn cục bột nhỏ trước mặt.

Gương mặt phính sữa tròn trịa, chóp mũi hơi hồng, miệng và đôi má phớt hồng, hình như chỗ nào trên mặt cô bé cũng như phấn nộn, thực ra cô bé rất xinh đẹp và đáng yêu.

Lúc ngủ, cô bé còn đặt tay kê dưới má, trông rõ là hồn nhiên vô hại, có thể thấy cô bé rất tin tưởng cậu.

Tô Tử Tích lầm bầm gì đó rồi nhắm mắt lại.

Chưa bao giờ Tô Tử Tích thấy lòng yên ả đến vậy, lần này cậu ngủ rất ngon.

Sáng hôm sau. .

||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Là Một Tên Cuồng Vợ |||||

Tô Tử Tích tỉnh dậy trước, kết quả trông thấy Túc Bảo đang ngửa đầu lên ngủ ngon lành, người dang rộng thành hình chữ đại, chân cô bé còn đang gác trên bụng cậu.

Tô Tử Tích nhíu mày, phát hờn chọt vào chân Túc Bảo rồi đẩy chân ra.

Chẳng ngờ, Túc Bảo không hề bị đánh thức, tiếp tục đặt chân nhỏ ngang bụng cậu.

Tô Tử Tích: “…”

Kéo chân Túc Bảo xuống lần nữa.

Túc Bảo như đang tức giận trong giấc mơ, chân nhỏ dùng lực đè mạnh xuống bụng Tô Tử Tích.

Tô Tử Tích cảm thấy bụng mình như bị con voi giẫm lên, đau đến nhe răng nhếch miệng.

“Mẹ kiếp….”

Túc Bảo lập tức tỉnh giấc, mơ màng bò dậy, dụi mắt, ngáp ngủ nói: “Anh ơi anh sao thế?”

Tô Tử Tích trừng mắt: “Em ăn quả cân để lớn lên đó hả?”

Chỉ một cái chân mà sao nặng thế không biết!

Túc Bảo mù mờ: “Không đâu, em ăn chay mà.”

Tô Tử Tích: “…”

“Được, anh phục em rồi đó!”

Túc Bảo mờ mịt chớp mắt, cô bé đâu có nói sai, ngày ở Nam Thành bé chẳng mấy khi được ăn thịt, đồ ăn thừa ở nhà họ Lâm luôn bị các dì giúp việc gói mang về.

Chỉ để lại cho cô bé mấy món rau mà họ không thích thôi.

Túc Bảo xoa mặt, đứng dậy duỗi eo: “Oa, ngủ một giấc thật thoải mái, xin chào ông mặt trời!”

Tô Tử Tích vội đi ra ngoài, mặt cậu thoáng vẻ mất tự nhiên.

Tuyệt đối không thể để người khác biết giữa đêm cậu sợ quỷ nên gọi Túc Bảo qua.

Nếu không cậu biết giấu mặt mũi đi đâu!

Bỗng nhiên, Tô Tử Tích nghe thấy con vẹt đáng chết lớn tiếng kêu: “Người đâu, người đâu mau tới đây, không thấy người nữa rồi!”

Tô Nhạc Phi là người đầu tiên chạy tới, nói to: “Túc Bảo đâu? Túc Bảo!”

Túc Bảo đang đi chân trần, mù mờ nhìn về phía phòng mình: “Con ở đây nè!”

Mọi người sửng sốt: “Sao con lại chạy tới phòng Tô Tử Tích?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 603: C603: Chương 603


Túc Bảo nói: “Con…”

Kết quả, cô bé liếc thấy đôi tai Tô Tử Tích đỏ bừng, môi mím chặt, mặt quay đi.

Túc Bảo nói: “Con….chắc là con mộng du rồi qua đây đó!”

Tô Tử Tích gật đầu: “Chính là mộng du.”

Người nhà họ Tô: “…”

Tiểu Ngũ bay lên vai Túc Bảo, hót: “Khi còn là một quả trứng, ta từng gặp một tiên sinh biết bói quẻ, vị tiên sinh nói ngày sau ta sẽ được mặc áo choàng màu vàng, tận hưởng cuộc sống thịt cá đủ đầy—-Ta còn lâu mới tin lời nói ma quỷ của ngươi! Tên thầy bói bụng dạ xấu xa!”

Tô Tử Tích: “….”

Sau bữa sáng, Tô Tử Tích thừa nhận với Túc Bảo rằng cậu đã nhìn thấy thứ không sạch sẽ, nhưng là khi nằm mơ.

Túc Bảo ồ một tiếng: “Chỉ nhìn ảnh trên mạng mà bị nằm mơ ư?”

Nếu đi đường tình cờ gặp người chết vì tai nạn, ngàn vạn lần đừng tụ tập hóng hớt, mà phải nhanh chóng rời đi.

Bởi vì đứng lại quá lâu ở chỗ có người chết, chưa biết chừng sẽ bị người chết đó ‘chấm’, sau đó quỷ hồn bám theo về đến tận nhà.

Túc Bảo từng nghe sư phụ nói, trước đây, có người từng trông thấy vụ tai nạn mất mạng người trên đường, người chết được phủ một tấm vải xanh.

Nhưng, người qua đường nọ tò mò nán lại nhìn thêm vài lần, kết quả khi gió thổi tung tấm vải xanh, người qua đường bất ngờ nhìn thấy gương mặt người chết.

Sau đó, quỷ hồn người chết bám lấy người qua đường nọ.

Nghe Tô Tử Tích nói, Túc Bảo vò đầu không hiểu.

Hôm qua anh Tử Tích chỉ trông thấy ảnh thôi mà, thế bao nhiêu người cũng xem tấm ảnh đó thì sao….

Giọng Kỷ Trường vang lên: “Xem ảnh cũng bị quỷ hồn bám thân!”

Túc Bảo vui mừng: “Sư phụ về rồi!”

Tô Tử Tích chau mày nhìn Túc Bảo đang trò chuyện nghiêm túc với ai đó trong không khí.

Sau đó Túc Bảo nói: “Xem ảnh cũng bị dính vận đen, có điều vẫn may, không dính phải sát khí.”

Tô Tử Tích: “Câm nín!”

Thế người trông thấy tấm ảnh đó nhiều vô số kể thì ai ai cũng gặp xui xẻo hả?

Rõ là nói chuyện vô căn cứ….

Tô Tử Tích trợn trắng mắt rồi rời đi….

Kỷ Trường nói: “Túc Bảo, sư phụ đuổi theo ác quỷ kia hai ngày mà mất dấu, nó quá xảo quyệt….”

Túc Bảo: “Nó là quỷ xảo quyệt ạ?”

Kỷ Trường: “…Lần này bị con nói trúng rồi đó!”

Túc Bảo lập tức phấn khởi: “Con giỏi quá!”

Khóe miệng Kỷ Trường khẽ giật, hắn nói tiếp: “Con quỷ xảo quyệt kia không đơn giản, ít nhất cũng ‘sống’ được trăm năm rồi. Nó không bám lấy người sống mà bám vào quỷ hồn, như vậy sẽ khó bị phát hiện.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 604: C604: Chương 604


Túc Bảo hỏi: “Sao lại bám vào quỷ hồn mà không thôn phệ luôn quỷ hồn?”

Ăn luôn có phải ngày càng mập và lợi hại hơn không!

Kỷ Trường: “Đây chính là điểm gian xảo của nó. Nó không ngừng bồi dưỡng lệ quỷ rồi kêu lệ quỷ đi tìm người sống có bát tự giống lệ quỷ…”

Túc Bảo gật đầu: “Chính là đi tìm một đám quỷ làm thuê cho nó.”

Kỷ Trường: “…”

Con giải thích vậy cũng không sai.

Con ác quỷ này chẳng những xảo quyệt, còn rất lợi hại. Phiền phức nhất là, nó đã nhắm vào Túc Bảo.

Đúng là đồ bị thịt, đến tiểu diêm vương mà cũng dám nhắm vào.

Kỷ Trường lật cuốn sổ, nhìn dòng chữ màu đỏ mới xuất hiện trong lí lịch trích ngang của Túc Bảo, lòng hắn chùng xuống.

Cuốn sách trời này như không có chữ, nhưng Kỷ Trường nhìn ra được sinh tử của con người viết trong đó, còn có nhân quả kiếp trước kiếp này, tương lai quá khứ của mỗi người.

Từ giây phút một người được sinh ra, mọi thứ đã được định sẵn.

Nhìn cuốn sổ mỏng ghi chép vận mệnh của chúng sinh, dưới tên Túc Bảo xuất hiện một hàng chữ to màu đỏ.

Tâm ma, không thể dựa vào viện trợ từ bên ngoài.

Kỷ Trường mặt ủ mày chau, một cô bé 4 tuổi thì có thể tồn tại tâm ma gì?

Nhưng dòng chữ này có màu đỏ, ắt hẳn không phải chuyện theo lẽ thường.

Bất thường đã đành, còn không cho giúp đỡ cô bé con….

Đối phương là quỷ xảo quyệt đó nha!

Túc Bảo hỏi: “Sư phụ, sao quỷ xảo quyệt lại nhắm vào chúng ta?”

Ban đầu, nó nhắm vào cậu tư.

Sau đó là anh Tử Tích.

Kỷ Trường lắc đầu: “Nó không nhắm vào cậu tư và anh Tử Tích của con, mà nhắm vào con!”

Túc Bảo hồ nghi, nhắm vào bé thì cứ tìm thẳng cô bé đi!

Tìm cậu tư với anh của cô bé làm gì?

Túc Bảo quyết định phải đi tìm quỷ xảo quyệt để nói chuyện tâm tình.

Làm quỷ thì không thể không coi trọng đạo đức của quỷ….

Túc Bảo lẩm bẩm: “Để con bói quẻ xem nó trốn ở đâu!”

Cô bé chạy ra ngoài, bắt lấy cụ rùa đang nằm phơi nắng trên hòn non bộ của đài phun nước ngoài vườn.

“Ha!” Túc Bảo quay người cụ rùa.

Cụ rùa rất bình tĩnh, nằm yên suốt quá trình, bốn chân, đuôi và đầu đều duỗi khỏi mai rùa một cách thoải mái, mắt còn híp lại.

Tiểu Ngũ đứng bên cạnh, tính chuẩn thời gian đầu cụ rùa quay về hướng mình rồi lập tức vươn cổ huých cụ rùa một cái.

Túc Bảo túm lấy Tiểu Ngũ rồi đặt lên vai: “Tiểu Ngũ, không được làm loạn nha!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 605: C605: Chương 605


Kỷ Trường nhìn Túc Bảo đang ngồi xổm quay cụ rùa, cô bé ngây thơ đáng yêu, đôi mắt trong veo không nhuốm chút muộn phiền.

Có lẽ….Chuyện không nghiêm trọng như hắn nghĩ?

Cụ rùa xoay một vòng trên mặt đất rồi cuối cùng dừng lại.

Túc Bảo vươn ngón trỏ ra hiệu: “Cụ rùa, quỷ xảo quyệt ở Nam Thành à?”

Cụ rùa không biết nói, Tiểu Ngũ thì lắc lư cái đầu, bày ra bộ dạng vẹt hiểu hết nha: “Nó nói đúng đúng đúng!”

Túc Bảo: “Ừm, hiểu rồi!”

Kỷ Trường: “….”

Hắn đuổi theo Quỷ xảo quyệt và mất dấu nó ở Nam Thành.

Xem ra phải đi chuyến này rồi.

**

Sẩm tối ngày thứ hai của lễ tết Đoan Ngọ, Tô Dĩnh Nhạc về nhà.

Trong phòng thoang thoảng mùi thơm của bánh chưng, bánh chưng đang hấp trong nồi, Túc Bảo lấy một cái giỏ nhỏ đi đựng.

“Một cái, hai cái….năm cái…mười cái….mười một cái.”

Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh giữ nắp nồi hấp bánh cho Túc Bảo.

“Ăn được hết nhiều bánh chưng vậy không con?” Mộc Quy Phàm hỏi.

Túc Bảo gật đầu: “Cậu ba nói muốn ăn mười một cái.”

Mộc Quy Phàm nhếch môi, tốt nhất Tô Dĩnh Nhạc hãy giải quyết gọn 11 cái bánh chưng, bắt Túc Bảo của anh gói bánh vất vả, còn phải đích thân bưng bánh cho anh ta.

Tô Dĩnh Nhạc mỉm cười đứng ở cửa nhà bếp, cô bé con nhớ kỹ thật đấy.

“Túc Bảo!” Tô Dĩnh Nhạc nói giọng ấm áp dễ nghe.

Túc Bảo vừa quay đầu đã trông thấy Tô Dĩnh Nhạc mặc một bộ đồng phục của cơ trưởng, hai mắt cô bé lập tức sáng lấp lánh: “Wow, cậu ba đẹp trai quá!”

Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh tặc lưỡi, quả nhiên anh – không – đáng – được – nhắc – tới!

Túc Bảo xách cái giỏ rồi đưa bánh chưng cho Tô Dĩnh Nhạc như muốn xin công trạng: “Cậu ba, 11 cái bánh chưng nha!”

Cả một giỏ đầy ắp bánh.

Tô Dĩnh Nhạc kìm lòng không đặng mà ẵm Túc Bảo lên, lấy ra một hộp quà nhỏ xinh: “Này, tặng cho con đó!”

Túc Bảo wow một tiếng, cô bé còn có quà nữa ư!!

“Cảm ơn cậu ba! Cậu ba là tốt nhất!” Túc Bảo mừng rơn ôm lấy cổ Tô Dĩnh Nhạc.

Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh: Anh càng lúc càng không đáng nhắc tới rồi!

Trong bữa cơm, dựa theo lời Kỷ Trường dạy, Túc Bảo nói muốn tới Nam Thành một chuyến.

Bà cụ Tô không nghĩ gì đã lập tức đặt đũa xuống, từ chối: “Không được, một mình con đi ư? Đây chẳng phải đang nói đùa sao?”

Túc Bảo giải thích: “Không đi một mình đâu ạ, con và anh Tử Tích cùng đi!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 606: C606: Chương 606


Không nhắc tới Tô Tử Tích còn đỡ, vừa nhắc tên cậu là tất cả mọi người nhất loạt từ chối.

Một cậu bé dẫn theo một cô bé đến nơi xa xôi như vậy, chẳng phải trò đùa thì là gì?

Tô Tử Tích: “Hừm.”

Cầu xin cậu đi cậu còn không đi ý!

Tô Tử Tích đặt bát đũa xuống rồi về phòng luôn.

Thấy mọi người không đồng ý, Túc Bảo nghiêm mặt, tỏ vẻ hung dữ nói: “Cầu xin mọi người, mau đồng ý nha!”

Lời nói mềm mại nhất được thốt ra từ một cô nhóc đang cố tỏ ra hung dữ nhất.

Cuối cùng, Mộc Quy Phàm thuyết phục được người nhà họ Tô.

Buổi tối, bà cụ Tô điều khiển xe lăn tới phòng Túc Bảo: “Túc Bảo, đây là lá bùa hộ thân mà mẹ của mẹ của mẹ bà ngoại truyền lại đến tay bà ngoại, con nhớ giữ nó nhé!”

Bùa hộ thân thực ra là túi đựng ngải cứu thường được ghim vào quần áo các em bé, bà cụ Tô vốn chỉ xem nó là món đồ kỷ niệm nên mới cất đi.

Ngải cứu bên trong không có giá trị gì, túi bên ngoài được mẹ của mẹ của mẹ bà cụ Tô khâu, đường thêu cũng rất tinh xảo.

“Cảm ơn ngoại!” Túc Bảo thơm bà cụ Tô một cái.

Túc Bảo dặn dò: “Ngoại ơi, ngoại đừng nóng lòng đứng dậy luôn! Phải đợi tới khi chân kịp phản ứng nha!”

Bà cụ Tô âu yếm xoa đầu Túc Bảo, nói: “Được, được!”

Thực ra, bà đã nóng lòng muốn chạy luôn bằng đôi chân này rồi.

Một lúc sau, Tô Nhất Trần cầm 1 chiếc hộp đi vào.

Anh đặt hộp trước mặt Túc Bảo rồi mở ra.

Túc Bảo woa một tiếng.

Trong hộp có giấy vàng, bùa vàng, kiếm gỗ gụ, gương bát quái, la bàn… đủ thứ!

Riêng kiếm gỗ có tới 3 thanh.

Tô Nhất Trần nói: “Cậu cả không biết Túc Bảo cần gì nên mua bừa mấy thứ này.”

Nếu Khúc Hưởng nghe thấy lời này, chắc chắn anh ta sẽ muốn phỉ nhổ, mua bừa cái gì chứ?

Đây đều là những thứ mà anh ta tìm kiếm trong các buổi đấu giá mới mua được, tỷ như lá bùa màu vàng, đây là sản phẩm do một người ở ẩn trong núi chế tạo từ bột gỗ đặc biệt, là vật phẩm không tầm thường.

Xếp lá bùa màu vàng kia cũng đắt hơn một xếp tiền.

Túc Bảo vui vẻ nhận lấy, những món đồ này có đất dụng võ đúng lúc rồi.

Kỷ Trường tặc lưỡi: “Không hổ là cậu cả của con!”

Sau khi Tô Nhất Trần rời đi, những người khác cũng lục tục đến tặng cô bé nhiều món đồ khác.

Tô Tử Tích ngồi trên sofa trong phòng Túc Bảo, đắm chìm trong game, khó khăn lắm mới rảnh tay một chút để ngẩng đầu lên, kết quả phát hiện mọi người vẫn đang tặng quà.

Khóe miệng cậu khẽ giật.

Đây mới là quan tâm thật lòng nhỉ?

Vì họ thật lòng coi Túc Bảo là người nhà nên sự quan tâm của họ dành cho cô bé cũng khác với cậu.

Trước đây họ nói nhẹ nhàng với cậu thì trông rõ là giả tạo.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 607: C607: Chương 607


Ngày mai Túc Bảo chỉ ra ngoài một chuyến mà họ quyến luyến bịn rịn như ly biệt rất lâu không bằng.

Tô Tử Tích buồn bực tắt di động, sắc mặt cậu vô cùng khó coi. Cậu đúng là con heo ngu ngốc mới viện cớ tới phòng Túc Bảo.

Tô Tử Tích vừa toan rời đi thì nghe thấy Túc Bảo đang kiểm đếm quà, lẩm bẩm: “Bà ngoại tặng bùa hộ thân, cái này của Túc Bảo, còn cái này của anh Tử Tích.”

“Cậu cả chuẩn bị ba thanh kiếm bằng gỗ gụ….Ừm….”

Túc Bảo ngẩng đầu thấy Tô Tử Tích đang đứng thì lập tức đặt thanh kiếm đẹp nhất trong ba thanh lên vai cậu: “Cái này hợp với anh nè!”

Tô Tử Tích lặng lẽ nhìn.

Cậu chợt phát hiện ra món đồ nào mọi người tặng Túc Bảo cũng có số lượng từ hai trở lên, thậm chí trong đồ Tô Tử Lâm chuẩn bị còn có hai bộ quần áo đã được gấp gọn gàng của cậu.

Túc Bảo đang đặt quà vào trong vali, đồ của cậu chiếm quá nửa vali, còn của Túc Bảo chỉ chiếm một góc nhỏ.

Tô Tử Tích: “….”

Cậu….cậu cũng có phần ư?

Sân bay quốc tế Ngô Vu Nam Thành.

Túc Bảo cầm một tấm bảng, trên tấm bảng là sơ đồ vẽ tay do Mộc Quy Phàm vẽ.

Sơ đồ có một cái máy bay lớn, sau đó là một cái xe vận chuyển, sau đó nữa là băng chuyền hành lý, sau đó…..

Tô Tử Tích chán nản đi theo sau Túc Bảo, tay cầm di động, cậu đang ra sức chiến đấu trong game.

“Lên đi, đồ ngu!” Cậu đeo tai nghe nên không biết giọng mình rất to.

Người đi lại trong sân bay kinh ngạc ngoảnh đầu nhìn.

Túc Bảo vội khoát tay: “Xin lỗi, xin lỗi, anh của con không biết phép lịch sự!”

Cô bé vừa nói vừa lôi một cái bánh mì từ túi ra, sau đó nhét vào miệng Tô Tử Tích.

Tô Tử Tích: “¥…!”

Cậu vẫn lẩm bẩm gì đó, nhưng không khó nghe như ban nãy nữa.

Túc Bảo đi lấy hành lý như hướng dẫn trên tấm bảng Mộc Quy Phàm vẽ rồi tiếp tục đi đón Tiểu Ngũ.

Tiểu Ngũ được gửi cùng đám thú cưng của các hành khách khác, lúc này nó đang tán gẫu rất hăng với một con vẹt khác.

Nói đúng hơn là —- đơn phương tán dóc mới đúng.

Con vẹt kia là vẹt đuôi dài, trông rất ưa nhìn, bộ lông màu vàng nhạt vô cùng đẹp, đường viền vương miện mượt mà, hai bên má có một đốm tròn màu đỏ xếch ra sau mắt, trông giống như một khuôn mặt nhỏ hồng hào.

“Ha ha, mĩ lữ, em cũng mới tỉnh giấc à?” Tiểu Ngũ dang rộng đôi cánh trước mặt vẹt đuôi dài.

Vẹt đuôi dài ngó lơ.

Tiểu Ngũ lại dựng lông vũ trên đỉnh đầu tạo nên một chiếc vương miện xinh đẹp, nói: “Ôi, cái máy bay chết tiệt này làm rối hết kiểu tóc của anh. Anh thề lúc về sẽ ngồi chuyên cơ, anh thề đấy.”

Túc Bảo nói nhỏ: “Tiểu Ngũ….”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 608: C608: Chương 608


Tiểu Ngũ lại trưng bộ lông phát sáng màu xanh lá cây của mình cho con vẹt đuôi dài xem: “Sao em cứ im lặng mãi thế? Lẽ nào em chưa biết nói? Trời ơi! Không được, anh dạy em nhé!”

Túc Bảo: “….”

Tiểu Ngũ: “Khụ, nghe anh nói nè, em nhất định sẽ thích anh thôi, nếu không….anh sẽ tìm cách khiến em thích anh.”

Túc Bảo: “Tiểu Ngũ….”

Tiểu Ngũ rũ lông chim, hơi nghiêng đầu về phía trước, ghé sát vào lồng của vẹt đuôi dài: “Anh phát hiện ra em không hợp yêu đương….Ừm, hợp để kết hôn hơn!”

Vẹt đuôi dài chịu hết nổi, nói to: “Ta là vẹt đực! Ngươi là đồ ngốc, đồ ngốc!”

Tiểu Ngũ: “….”

Tiểu Ngũ lập tức quay đầu nhìn Túc Bảo: “Chúng ta đi thôi, đi mau đi mau lên!”

Túc Bảo: “…”

Đám nhân viên xung quanh cố nhịn cười, cuối cùng không kìm nén được mà cười phá lên.

Túc Bảo cảm thấy vô cùng mất mặt!

Cô bé cầm chắc lồng của Tiểu Ngũ rồi chạy như bay để thoát khỏi hiện trường bẽ mặt của Tiểu Ngũ.

Chạy tới đại sảnh bên ngoài. . Thách‎ thánh‎ tìm‎ được‎ —‎ TR‎ uMTR𝗨Ye𝙉.V𝙉‎ —

Tiểu Ngũ hót: “À a~ Núi sông không lối thoát~ lão phu bàn về chuyện thiếu niên, trị thận hư…À a~ núi và sông Tứ Xuyên sao mà hoang tàn…ôi cái tháp, trời xanh mênh mông mù mịt, mọi người ai thích ăn giăm bông nào?”

Túc Bảo trưng ra bản mặt ‘chị bị em đánh bại rồi’, nghiêm túc thảo luận: “Tiểu Ngũ, em học những thứ này từ chị Hân Hân phải không?”

Tiểu Ngũ lắc đầu: “Thiên cơ tuyệt đối không thể tiết lộ!”

Túc Bảo đặt lồng vẹt lên hành lý, một tay kéo hành lý, một tay xách túi bánh ngọt ăn dở, hoa quả rồi theo bảng chỉ dẫn đi ra ngoài.

Tô Tử Tích vẫn đeo tai nghe, đi ngay sau Túc Bảo.

Hoàn toàn không nhìn thấy mấy đặc công đang trà trộn trong đám đôngnhư người bình thường, những người này đeo kính, trên kính có gắn một chiếc camera nhỏ.

**

Trang viên nhà họ Tô.

Trước mặt Mộc Quy Phàm đang đặt bốn cái máy tính, mỗi máy tính đều nhận được hình ảnh giám sát từ ‘tiền tuyến’.

Ông cụ Tô nghiêm mặt: “Đã nói để con bé tự lập, sao còn bày ra mấy thứ này làm gì?”

Tay ông cụ Tô cầm tờ báo, khóe mắt vẫn liếc nhìn màn hình máy tính của Mộc Quy Phàm.

Mộc Quy Phàm không buồn ngẩng đầu, nói: “Bác bớt liếc mắt về phía này thì con còn tin lời bác nói.”

Ông cụ Tô: “….”

Mộc Quy Phàm: “Còn nữa, con đang thực hiện nhiệm vụ giám sát tên gián điệp chứ đâu có quay mình hình ảnh Túc Bảo!”

Ông cụ Tô cười lạnh: “Trung tâm ống kính của cậu dịch chuyển một chút thì tôi đã tin cậu rồi.”

Bà cụ Tô đẩy chồng ra một bên: “Tránh ra, ông không xem thì tôi xem.”

Ông cụ Tô: “….”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 609: C609: Chương 609


Cuối cùng thì ông vẫn thua.

Bà cụ Tô nhìn thấy hình ảnh Túc Bảo xách túi lớn túi bé đi phía trước, Tô Tử Tích thì nhẩn nha đi sau, tay đang cầm di động để chơi game!!!

Bà cụ không khỏi tức giận: “Ôi mình thật là, sao hôm đó lại đánh ít như vậy! Không ngờ nó lại để em gái xách hành lý!”

Mộc Quy Phàm nheo mắt nhìn Tô Tử Tích trong đoạn ghi hình.

Nhóc con được lắm, dám sai khiến tiểu Túc Bảo ngoan của anh ư??

Mộc Quy Phàm lấy di động ra.

Tô Tử Tích đang chiến đấu một cách hào hứng, chuẩn bị hạ gục viên pha lê đối diện …

Đột nhiên, màn hình điện thoại tối đen.

Tô Tử Tích ngẩn tò te, lập tức nổi giận: “Mẹ kiếp!”

Lúc nào mất kết nối chẳng được, đằng này đè đúng lúc chuẩn bị hạ gục pha lê, ông trời ơi ông đang đùa bỡn con đó hả?

Túc Bảo bắt một chiếc taxi, kiễng chân lên hỏi: “Chú ơi, đến Đào Hoa Túc ở gần trường đại học bao nhiêu tiền ạ?”

Tài xế taxi vươn cổ ra mới trông thấy Túc Bảo, nhìn trái nhìn phải chỉ có hai đứa nhỏ, không có người lớn.

Anh ta đảo mắt, nói: “Năm trăm tệ.”

Túc Bảo: “….”

Cô bé nghi ngờ chú tài xế đang bẫy mình.

Túc Bảo từ chối: “Chú ơi năm mươi tệ được không? Cháu không có tiền.”

Tài xế trợn mắt há hốc mồm, tạm thời không nói đến chuyện anh ta có lừa gạt cô bé này không.

Năm trăm tệ mà giảm xuống thành năm mươi tệ, cô bé này biết mặc cả quá nhỉ?

“Bỏ đi, 250 tệ xem như đưa cháu đi mà không có lời lãi.” Tài xế nói.

Túc Bảo hơi khựng lại, gương mặt ngây thơ đáng yêu tỏ vẻ nghiêm túc: “Chú tài xế, chú có lòng tốt ra tay giúp đỡ nhưng con lại không thể nhận, ba con nói rồi, người lao động làm việc vất vả, không được lấy công mà không trả tiền! Con không đi xe chú nữa, tạm biệt!”

Tài xế càng nghe càng thấy sai sai: “Hừm, không ngồi thì thôi, làm gì mà phải vòng vo mắng người chứ?”

Túc Bảo lắc đầu, nghiêm túc nói: “Chú ơi đêm đừng chạy xe nhiều quá nha, đi đêm lắm có ngày gặp ma!!!”

Ý cô bé là quỷ thật.

Tài xế lại nghe ra ý khác, con nhóc này còn trù người khác nữa ư?

“Con có ý gì?” Tài xế trừng mắt.

Túc Bảo không trả lời, kéo hành lý đi về phía trước.

Hừm, muốn lừa tiền của cô bé hả, không được đâu nha!

Nhổ lông của Tiểu Ngũ thì được, nhưng cô bé thì chỉ vắt cổ chày ra nước thôi nha!!!

Tên tài xế bị một đứa bé giáo huấn, sắc mặt khó coi vô cùng, anh ta nuốt không trôi cục tức này, toan xuống xe dạy dỗ Túc Bảo một bài học.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 610: C610: Chương 610


Nhưng, cánh cửa chỉ vừa hé mở đã bị một người đàn ông cao to lực lưỡng đá vào đóng sập lại, người đàn ông này trừng mắt rồi thản nhiên đấm vào cửa kính xe anh ta.

Tài xế sợ tới mức không dám phát ra tiếng, rụt cổ lại.

Túc Bảo kéo vali tiếp tục đi về phía trước, một chiếc xe taxi bỗng tấp vào ven đường.

Túc Bảo hỏi: “Chú ơi tới Đào Hoa Túc gần trường đại học bao nhiêu tiền?”

Tài xế nói: “Chúng tôi có đồng hồ chính quy đo đường, đi bao nhiêu thì thu bấy nhiêu tiền, thông thường không quá 100 tệ.”

Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh, đúng đúng, phải tính theo đồng hồ chứ.

Ba cô bé dặn rồi, ra đường phải đi xe đàng hoàng, xe có đồng hồ tính tiền mới là xe đàng hoàng.

Túc Bảo mở cửa, phát hiện tài xế đã xuống xe, giúp cô bé nhấc vali bỏ vào cốp xe.

Túc Bảo lập tức cười híp mắt, “Chú, chú thật tốt bụng! Con bói quẻ rồi, chú sắp gặp vận may đó! Thăng chức phát tài, cưới được nàng dâu!”

Tài xế: “….”

Cô bé con nhà thủ trưởng Mộc thật biết nói chuyện mà.

Sau khi Túc Bảo lên xe rời đi, người đàn ông mặt đen cao lớn cường tráng cũng nhanh chóng đi theo.

Tài xế taxi nhìn chiếc taxi chở Túc Bảo ở phía trước, mắng: “Đúng là đứa bé khiến người ta chán ghét mà, cháu mới gặp quỷ, cả nhà cháu đều gặp quỷ!”

Tài xế taxi nhổ nước bọt ra khỏi cửa sổ xe rồi tiếp tục đi mời chào khách hàng.

Trong xe, Túc Bảo lấy một cái ví lớn từ túi của mình ra.

Trong ví đầy ắp bao lì xì.

Tô Tử Tích cố gắng hồi lâu vẫn không kết nối được game, tức giận cất di động luôn.

Vừa nghiêng đầu, Tô Tử Tích đã trông thấy Túc Bảo đang đếm bao lì xì, cậu nghẹn họng nói: “Thời đại nào rồi còn dùng tiền?”

Túc Bảo kinh ngạc: “Anh không cần dùng tiền à?”

Tô Tử Tích mất kiên nhẫn nói: “Ý anh là bây giờ đều thanh toán bằng di động, chẳng mấy ai dùng tiền mặt.”

Túc Bảo lắc đầu: “Em không thích thanh toán bằng điện thoại, em thích dùng tiền mặt vì tiền vơi đi bao nhiêu em đều nhìn rõ.”

Ví tiền bớt phồng, cô bé sẽ đau lòng, có đau lòng mới biết cột ví tiền cho thật chặt, không tiêu xài hoang phí.

Dần dà, cô bé sẽ tiết kiệm được rất nhiều tiền và ngày càng giàu có hơn!

Tô Tử Tích dẩu môi coi thường, duỗi tay lấy một bao lì xì của Túc Bảo rồi đánh giá: “Thế em cũng không cần thiết giữ nguyên bao lì xì không bóc vỏ chứ?”

Dù thích dùng tiền mặt để thanh toán cũng chẳng có ai nhét luôn bao lì xì vào ví.

Túc Bảo nhìn đăm đăm vào bao lì xì trên tay Tô Tử Tích, nói: “Anh ơi vậy là anh không hiểu rồi, bao lì xì có thể đựng tiền và tiết kiệm tiền, cất bao lì xì vào ví thì em sẽ ngày càng giàu có!”

Tô Tử Tích cười giễu: “Đúng là mê tín dị đoan!”

Túc Bảo duỗi bàn tay trắng hồng ra lấy lại bao lì xì, nói: “Hết nói nổi, anh vẫn không hiểu!”

Tô Tử Tích không có tâm trạng tranh luận với Túc Bảo, lười phải lên tiếng.

Túc Bảo nhoài người lên vị trí chính giữa ghế lái và ghế phụ, nhìn chằm chằm đồng hồ đo, chỉ thấy trên đồng hồ hiển thị 89… trong nháy mắt đã chuyển thành 96.

“Đến rồi!” Tài xế nói.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 611: C611: Chương 611


Gương mặt nhỏ của Túc Bảo lập tức nhăn lại, cô bé đau lòng quá đỗi, xe mới nhích lên trước một đoạn mà đồng hồ đã nhảy từ 89 lên 96 rồi?

Tăng thêm 7 tệ đó nha!

Biết vậy cô bé đi bộ đoạn đường ngắn này là được rồi!

Túc Bảo nhìn bao lì xì trong tay, mặt lộ vẻ khó xử: “Chú ơi, chú có thể lùi xe về phía sau một chút không ạ?”

Tài xế ‘a’ một tiếng, anh ấy đi quá địa chỉ rồi à?

Đâu có nhỉ? Đến ngay đúng địa chỉ mà! Hồi trong quân đội, anh ấy còn không đỗ xe chuẩn như này đâu đấy!

Tài xế vội hỏi: “Chú lái xe quá địa chỉ à? Không được lùi xe chỗ này con ạ, nếu bị chụp hình lại sẽ bị phạt!”

Đây không phải xe của anh ấy, xe của anh có bị phạt cũng chẳng sao, nhưng không thể để người tài xế cho mượn xe phải chịu phạt.

Túc Bảo lắc đầu: “Không ạ, do con không có nhiều tiền để trả, hồi nãy 89 tệ là vừa đúng số tiền con có!”

Tài xế: “….”

“Cô bé đáng yêu, lùi xe về sau cũng phải trả thêm phí xe đó!”

Túc Bảo lơ mơ: “Ồ!”

Sao lùi xe lại còn phải trả thêm tiền? Cái đồng hồ này không coi trọng đạo đức nghề nghiệp gì hết!!!

Tài xế nhìn cô bé con đáng yêu trước mặt, mới tí tuổi đầu mà đã biết mặc cả rồi đấy.

“Thôi, chú lấy con 85 tệ là được rồi.” Tài xế mềm lòng nói.

Hai mắt Túc Bảo lấp lánh: “Cảm ơn chú ạ!”

Dứt lời, cô bé lấy ra tờ 100 tệ màu đỏ từ bao lì xì.

Khóe miệng tài xế khẽ giật, anh ấy nói: “Đây chẳng phải có tiền sao?”

Túc Bảo hơi ngại, nói nhỏ: “Ba con nói, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó!”

Mặt tài xế nhuốm vẻ hồ nghi, thủ trưởng Mộc của họ….từng nói lời như này thật ư?

**

Mộc Quy Phàm nhìn hình ảnh trên màn hình máy tính, khóe miệng khẽ giật, không hề, anh không hề nói vậy nha!

Tài xế giúp Túc Bảo lấy vali xuống rồi nhấc lồng vẹt ra, vừa liếc mắt anh ấy đã thấy Tô Tử Tích vẫn đang cố gắng kết nối với trò chơi trên di động.

Tài xế nhét vali vào tay Tô Tử Tích rồi treo tất cả túi xách và lồng chim lên tay cầm của chiếc vali.

Tô Tử Tích vừa ngẩng đầu đã phát hiện ra tay mình có thêm bao nhiêu đồ đạc.

“.…”

Sau giây phút muộn màng, Tô Tử Tích mới sực nhớ ra, từ nãy đến giờ Túc Bảo luôn là người xách đồ.

Túc Bảo duỗi tay qua, nói: “Anh, để em cầm cho, em khỏe lắm!”

Túc Bảo chẳng hề thấy việc xách đồ có vấn đề gì.

Tô Tử Tích hất tay Túc Bảo ra, nghiêm túc nói: “Được rồi, để em xách đồ rồi đến lúc mệt quá lại khóc lóc mách tội anh với ông bà hả?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 612: C612: Chương 612


Tô Tử Tích nói rồi kéo hành lý về phía cổng khách sạn.

Túc Bảo vui vẻ đi theo sau, ríu rít nói: “Đây là Đào Hoa Túc rồi! Hai ngày tới chúng ta sẽ ở lại đây!”

Tô Tử Tích: “Ừm.”

Đào Hoa Túc…..

Sao nghe quen quen nhỉ.

Túc Bảo nói tiếp: “Trước khi đến đây, em đã nhờ ba em đặt trước phòng 34008 ở khách sạn xxx, có hai phòng ngủ và một phòng khách! Ngay cạnh phòng của chị gái nhảy lầu.”

Bước chân của Tô Tử Tích khựng lại.

“Mẹ kiếp!”

Túc Bảo mù mờ hỏi: “Không thì anh nghĩ chúng ta tới đây làm gì?”

Vốn dĩ tới đây là để bắt nữ quỷ mà!

Anh Tử Tích chỉ nhìn ảnh khi tử vong của chị gái kia mà đã bị quỷ hồn chị ấy bám vào người.

Cô bé đương nhiên phải bắt chị gái kia rồi.

Túc Bảo thấy sắc mặt Tô Tử Tích trắng bệch, hỏi: “Anh ơi, anh sợ à?”

Tô Tử Tích: “Nói bậy….”

Túc Bảo: “Thế đi thôi~”

Cậu ngẩng đầu, chỉ thấy hai tòa nhà cao đối diện nhau, trên tầng cao nhất có ba ký tự lớn.

Đào Hoa Túc.

Túc Bảo kiễng chân lên để đăng ký thông tin tại quầy lễ tân.

Xong xuôi, cô bé kéo Tô Tử Tích vào thang máy: “Đi thôi.”

Thang máy đi thẳng lên tầng 34.

Tòa nhà này thực sự rất cao, phòng ốc dày đặc, hành lang dài gần như không có điểm kết thúc.

Tô Tử Tích chỉ nhìn lướt qua, chẳng rõ tại sao, cả người cậu đổ mồ hôi lạnh.

Túc Bảo nhìn tới nhìn lui, phân tích nói: “Hành lang quá hẹp lại quá dài, dễ dàng trở thành nơi để nuôi dưỡng quỷ hồn!”

Tô Tử Tích: “….”

Giải thích hay lắm, nhưng lần sau đừng giải thích nữa.

Nơi này không phải khách sạn hạng sang, hơn nữa tầng này giống nơi ở công cộng hỗn loạn, có cả hình thức thuê ngắn hạn và dài hạn, vì vậy hành lang không được trải thảm.

Khi chiếc vali được kéo qua, cả hành lang đều vang vọng tiếng lạch cạch.

Hai bên hành lang, thỉnh thoảng có một gian phòng mở cửa, người thuê ngồi ở cửa hóng gió mát, vừa nhìn thấy hai đứa bé đi qua đã ngẩn người.

Tô Tử Tích cảm thấy hành lang mà cậu đang đi quá dài, cuối cùng cũng đến 34008.

Túc Bảo quẹt thẻ phòng mở cửa.

Khi cửa bị đẩy ra, một cơn gió mát thổi qua, cánh cửa phòng bên cạnh bỗng đóng sầm lại, da đầu Tô Tử Tích như tê dại.

Tiểu Ngũ bên cạnh còn hét to một cách bất ngờ: “Ai ui, mát quá nha~”

Trái tim của Tô Tử Tích như vọt lên cổ họng.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 613: C613: Chương 613


“Mau vào đi!” Cậu muốn vào phòng ngay lập tức, chẳng ngờ gió quá lớn, cửa bị đẩy rầm một tiếng.

Túc Bảo vào trong phòng rồi, còn cậu vẫn ở ngoài cửa.

Gió lượn vòng trong hành lang, tiếng gió ù ù, cánh cửa phòng kế bên cũng đóng chặt, nhưng Tô Tử Tích luôn cảm thấy chỉ một giây sau cánh cửa đó sẽ bật mở.

Mẹ kiếp! Như này còn kinh dị hơn vào phòng!

“Túc Bảo! Mở cửa!” Tô Tử Tích vội đập cửa.

Người thuê nhà đang hóng gió ở cửa nhà ban nãy thò đầu ra nhìn, kết hợp với tiếng gió rít gào, Tô Tử Tích chỉ thấy kinh hãi.

Đúng lúc này, cửa lạch cạch một tiếng, Tô Tử Tích vui mừng khôn xiết, vội đẩy cửa toan bước vào phòng.

Nhưng…

Khi vặn nắm cửa cậu mới phát hiện ra cửa chưa mở!

Có nghĩa là…

Tiếng mở cửa không phải từ phòng của bọn họ, mà là từ phòng bên cạnh…

Tô Tử Tích quay đầu lại theo bản năng, nhìn về phía cửa phòng bên cạnh.

Cung phản xạ của cậu bé rất dài, trơ mắt nhìn cửa phòng “kẹt” một tiếng, “kẽo cà kẽo kẹt” mở dần ra sau.

Gió đối lưu mạnh đến nỗi ban nãy cánh cửa phòng của bọn họ đã bị gió đóng sầm lại.

Nhưng cửa phòng bên cạnh lại từ từ mở ra, cảm giác cứ như có người nào đó đang đứng đằng sau chầm chậm mở cửa ra vậy.

Cánh cửa mở đến một phần ba, lại không di chuyển nữa.

Tô Tử Tích cứng đờ người, cánh cửa kia cũng không nhúc nhích chút nào.

Cứ như có một người vô hình đang nắm lấy tay nắm cửa, dựa vào cạnh cửa nhìn chằm chằm cậu bé vậy.

Da đầu Tô Tử Tích run rẩy, lại dùng sức đẩy cửa: “Túc Bảo, mở cửa…”

Mẹ nó, mẹ nó, đùa quá trớn rồi đó!

Cửa phòng bên cạnh vẫn không di chuyển chút nào, tiếng gió rít gào, cảm giác bên tai có tiếng cười của ai đó ——

Là tiếng cười mà không phải là tiếng khóc.

Không sợ quỷ khóc, chỉ sợ quỷ cười.

Tô Tử Tích đẩy càng mạnh hơn, con nhóc Túc Bảo này! Cố ý hả?

Đúng lúc này, cửa phòng bị mở ra một cách khó khăn, Túc Bảo thở hồng hộc, không nói nên lời: “Anh trai, cửa mở ra ngoài mà!”

Cậu bé dùng sức đẩy mạnh vào trong như vậy, suýt chút nữa là bé không mở ra được rồi!

“Anh trai, anh khoẻ quá rồi đó…” Túc Bảo nói.

Tô Tử Tích không quan tâm được nhiều như vậy, vội vàng bước vào trong.

Có lẽ khi con người ta rơi vào trạng thái sợ hãi cực độ thì đều sẽ bùng nổ tiềm năng, Tô Tử Tích cũng không biết ban nãy mình đã đẩy cửa mạnh đến mức nào nữa.

Vào phòng, khuôn mặt căng thẳng của cậu bé cuối cùng cũng thả lỏng, cảm thấy cực kỳ khó hiểu bắt đầu mắng chửi: “Khách sạn này thiết kế cái kiểu gì vậy, sao cửa lại mở ra ngoài chứ?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 614: C614: Chương 614


Hành lang hẹp như vậy, mọi người đều mở cửa ra ngoài, vậy chẳng phải những người muốn đi ngang qua sẽ không đi được à.

Túc Bảo gật đầu: “Ừm ừm, thiết kế rất không hợp lý.”

Hành lang hẹp dài trảm tâm sát*, cửa mở ngược, còn đối nghịch.

(*) Trong phong thuỷ, một hành lang quá dài hoặc quá hẹp lại chạy thẳng tắp sẽ biến sinh khí thành sát khí, nói chung là điềm xấu

Cứ như ban đầu toà nhà này được thiết kế không phải để cho người ở vậy… .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tạ Đông Tự Xuân
2. Chú! Xin Ký Đơn!
3. Mùi Thơm
4. Hướng Dẫn Thuần Hóa Bệnh Kiều
=====================================

Tô Tử Tích quan sát không gian trong phòng một chút, liếc qua thấy trang trí khá đẹp, mặt tường trắng ngần, trong phòng khách nhỏ đặt một chiếc ghế sô pha màu trắng gạo, rèm cửa là loại hai lớp, lúc này mành vải chính đã được cuộn lên, chỉ để lại một lớp vải thưa màu trắng.

Vải thưa trắng nhẹ nhàng đong đưa theo gió, bên cạnh chiếc ghế sô pha hình đám mây có đặt một cái bàn cà phê hình tròn, khiến thiết kế màu kem chủ đạo này càng có vẻ sạch sẽ và mềm mại hơn nhiều.

Nhưng Tô Tử Tích nhìn lại cảm thấy rất khó chịu.

Cậu bé tùy ý ngồi xuống sô pha, lập tức bị lún xuống.

Cậu bé oán giận nói: “Trông thì thế thôi chứ thực chất trang trí kiểu này giả vãi.”

Một chiếc sô pha chất lượng thì sẽ là kiểu mềm mại nhưng khi ngồi lên không bị xẹp lún, có độ đàn hồi tốt, chất vải thân thiện với da, tạo cảm giác thoải mái.

Nhưng chiếc sô pha này vừa ngồi xuống đã bị lún rồi, bề mặt vải cũng có cảm giác khó chịu không thể tả, nhìn kỹ chiếc bàn cà phê tròn ở trước mặt, thậm chí có thể thấy được nó đã được quét qua bằng loại lớp sơn kém chất lượng.

Đây là một loại “ảnh ảo” vô cùng điển hình, xem ảnh thì thấy cũng ổn, nhưng khi vào ở rồi mới biết được nơi này cực kỳ không thoải mái.

Túc Bảo lôi đồ trong va li ra, đầu tiên thì bé lấy một đôi dép vịt nhỏ màu vàng đáng yêu ra rồi xỏ vào chân.

Sau đó bé lấy dép lê của Tô Tử Tích ra, lôi hai bọc ga trải giường với chăn bông ra ngoài, lại lấy hai túi quần áo, một túi “trang bị”, một túi đồ dùng sinh hoạt gồm khăn mặt, bàn chải đánh răng, vân vân, rồi tiếp tục lấy ra một gói đồ ăn vặt lớn ra…

Tô Tử Tích nhìn đến trợn mắt há hốc mồm, một cái va li bé tí xíu như vậy, sao có thể nhét nhiều đồ vào như vậy chứ?

Túc Bảo lê dép chạy tới chạy lui, bày biện đồ dùng xong xuôi, còn bớt thời gian đi an ủi cậu bé:

“Anh trai, kiên trì một chút nha! Nếu anh cảm thấy quá chậm, vậy lát nữa chúng ta sẽ qua phòng bên cạnh để kiểm tra xem sao.”

Tô Tử Tích: “…”

Còn muốn sang phòng bên cạnh để kiểm tra nữa hả?

“Tại sao?” Cậu bé cực kỳ khó hiểu.

Có nữ quỷ liền nhất định phải trảo sao?

Tại sao cậu bé lại không thể yên phận ở lại nhà họ Tô, lấy mười tám là bùa trừ tà để dùng chứ? Tại sao lại cứ nằng nặc đòi tới bắt quỷ?

Túc Bảo nói: “Nếu không bắt thì nó vẫn sẽ luôn quấn lấy anh, anh sẽ liên tục gặp ác mộng, từ từ yếu dần yếu mòn, thậm chí còn mắc bệnh, tinh thần hoảng hốt, bị bệnh tâm thần, lang ben, động kinh, thận hư, nấm móng…”

Bé giơ ngón tay liệt kê một đống.

Tô Tử Tích: “Dừng lại @#T¥…!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 615: C615: Chương 615


Mớ hỗn độn gì thế hả!

Túc Bảo: “Tóm lại, dựa theo lời sư phụ nói, như này gọi là tránh được mùng một nhưng không tránh được mười lăm, trị ngọn không trị được gốc.”

Tô Tử Tích: “Vậy thì sao? Tại sao lại phải lặn lội đường xa đến đây để bắt quỷ vậy? Sao không gọi nó ra rồi bắt lấy nó ở ngay trong thủ đô chứ?”

Túc Bảo “ồ” một tiếng: “Sao em không nghĩ ra nhỉ?”

Tô Tử Tích: “Vậy nên hiện tại chúng ta lập tức trở về.”

Túc Bảo lắc đầu: “Không được.”

Tô Tử Tích che mặt gãi tóc: “Tại sao lại không được?”

Túc Bảo: “Tiền phòng không hoàn lại, không ở thì sẽ rất lãng phí.”

Tô Tử Tích: “…”

Cậu thiếu chút tiền đó chắc!

“Anh sẽ cho em tiền!” Tô Tử Tích quật tính tình lên đây.

Túc Bảo vẫn lắc đầu nói không được: “Anh trai cho tiền là tiền của anh trai, ba cho tiền là tiền của ba, nếu lấy tiền của anh trai nhưng không ở lại khách sạn mà ba đã đặt trước, vậy tiền của ba sẽ bị lãng phí.”

Mỗi lần gặp tình huống như vậy, logic của cục bột nhỏ cực kỳ rõ ràng.

Vả lại, hôm đó khi bé xoay cụ rùa, quẻ tượng nói rằng bọn họ cần phải tới đây — tuy rằng bé cũng không biết vì sao lại vậy.

Tô Tử Tích hộc máu.

Tiểu công chúa của nhà họ Tô được cả nhà cưng chiều lại tính toán chi li chỉ vì tiền thuê phòng hai ngày…

Thôi, tính ra thì tiền thuê phòng hai ngày cũng tốn mất một ngàn tệ.

Cậu bé phải bồi luyện* mãi mới kiếm được một ngàn tệ một ngày…

(*) Bồi luyện ý chỉ việc cùng chơi game online với khách hàng, cung cấp dịch vụ trò chuyện bằng văn bản hoặc giọng nói với khách, từ đó nhận được phí chơi game cụ thể.

Tô Tử Tích đã kiếm được tiền và tự nuôi sống bản thân từ sớm biết rõ kiếm tiền không dễ, không ngờ cậu bé lại vì một ngàn tệ này mà đạt chung nhận thức với Túc Bảo.

Dù sao, tới cũng tới rồi…

Thấy Túc Bảo bận bịu qua lại, cậu bé tức giận đi tới, nắm lấy cổ áo của bé, vẻ mặt ghét bỏ: “Đi qua một bên, anh dọn cho. Nhìn cái mớ hỗn độn mà em vừa bày ra kìa.”

Túc Bảo: “Đâu có lộn xộn đâu!”

Tô Tử Tích hừ một tiếng: “Anh không thích người khác chạm vào đồ của mình.”

Cậu bé lấy đồ của mình ra, “tiện thể” cũng sắp xếp đồ của Túc Bảo luôn.

Túc Bảo không có việc gì làm, đành phải chạy tới chơi với Tiểu Ngũ.

“Vậy thì anh trai, buổi tối chúng ta qua phòng bên cạnh xem thử nha?” Túc Bảo vừa mở lồng chim ra, vừa hỏi.

Tô Tử Tích xị mặt: “Sao không phải là ngày mai, lúc mặt trời lên cao chứ?”

Túc Bảo lắc đầu: “Buổi tối quỷ mới ra ngoài á!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 616: C616: Chương 616


Tô Tử Tích: “…”

Được rồi, chết sớm đầu thai sớm vậy.

Tiểu Ngũ bay ra khỏi lồng sắt, đi theo hình chữ bát, đi qua bên này rồi lại lượn sang bên kia.

“Ôi chao, mát quá đi…” Nó vẫn lặp lại câu nói đó, chẳng qua lần này có nói thêm được mấy câu phía sau:

“Nơi này có người, nơi này cũng có người, gầm giường có người… Ôi chao, trên điều hòa có hai người!”

Tô Tử Tích đang định trải ga giường, lập tức rợn tóc gáy.

Cậu bé lui về phía sau một bước, rồi lập tức kìm lại dưới ánh mắt khó hiểu của Túc Bảo, cầm lấy đồ đánh răng rửa mặt đi vào phòng tắm.

Tiểu Ngũ: “A — phòng tắm có một bà dì!”

Tô Tử Tích không thể nhịn được nữa: “Câm miệng!”

Túc Bảo khó hiểu nhìn cậu bé, quay lại hỏi Tiểu Ngũ: “Làm gì có người ở trên điều hòa?” .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Tạ Đông Tự Xuân
2. Chú! Xin Ký Đơn!
3. Mùi Thơm
4. Hướng Dẫn Thuần Hóa Bệnh Kiều
=====================================

Tiểu Ngũ: “Hai người không biết xấu hổ chỉ mặc q**n l*t kìa!”

Tô Tử Tích: “…”

Đó là anh em Hải Nhĩ*!

(*) Hai nhân vật hoạt hình cho trẻ con mặc q**n l*t

Túc Bảo lại hỏi: “Dưới gầm giường cũng đâu có đâu!”

Tiểu Ngũ bay xuống dưới, ngậm một tấm danh thiếp từ gầm giường ra, trên danh thiếp ghi là rửa chân, rửa chân cả một đêm, còn in hình một chị gái ăn mặc mát mẻ.

“Quác quác, có người, có người!”

Tô Tử Tích: “…”

Đó là… loại danh thiếp không biết xấu hổ!

Quá đủ rồi.

Cậu bé cầm bàn chải đánh răng với khăn mặt đi vào phòng tắm, nhìn thoáng qua tờ dán trên cửa phòng.

Có một bà dì cười tủm tỉm, hiền hoà nhắc nhở hãy chú ý đến an toàn phòng chống cháy nổ.

Vậy nên bà dì trong phòng tắm mà nó nhắc tới, ý là cái này hả?

Lại không trông thấy Túc Bảo bỗng nhiên chớp mắt, tập trung nhìn qua, “ồ” lên một tiếng.

“Quả thật có dì nào đó mà…”

Tô Tử Tích đang định vào phòng tắm cất khăn mặt, nghe thấy Túc Bảo nói vậy thì lập tức dừng lại, xoay người đi trở về.

Túc Bảo khó hiểu hỏi: “Anh trai, không phải anh định cất khăn mặt à?”

Tô Tử Tích không đổi sắc mặt: “Anh nghĩ mình vẫn nên trải ga giường trước!”

Túc Bảo: “Ồ…”

Bé nhìn dì nữ quỷ mặc áo ngủ, vắt một cái khăn lau trên vai chậm rãi đi vào trong phòng, ngồi xuống mép giường.

“Hơ, lại có khách mới tới thuê phòng à? Sao lại là hai nhóc con vậy.” Dì quỷ nói chuyện phiếm.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 617: C617: Chương 617


Túc Bảo nhìn về phía giường, ngoan ngoãn đáp lại: “Quấy rầy mọi người rồi ạ! Bọn con chỉ ở lại hai ngày thôi, sẽ rời đi sớm ạ!”

Tô Tử Tích đang bước đến cạnh giường lại đột nhiên dừng lại, xoay người đi về phía phòng tắm cất khăn mặt trước!

Tiểu Ngũ nghiêng đầu, dáng vẻ vô cùng khó hiểu: “Quác quác, sao anh lại về vậy?”

Tô Tử Tích mặc kệ nó.

Tiểu Ngũ: “Tui biết rồi, anh sợ quỷ.”

Tô Tử Tích cười lạnh: “Trên đời này không có quỷ.”

Tuy rằng cậu bé đã bị cơn ác mộng doạ sợ.

Tuy rằng cậu bé và Túc Bảo đã tới nơi này —

Nhưng mà, cậu bé chỉ giữ thái độ “thà rằng tin vào một cái hữu hình hơn là một cái vô hình”, về bản chất cậu bé vẫn tin rằng trên đời không có…

Vừa nghĩ đến đây, một ông chú bước ra từ trong phòng tắm.

Tô Tử Tích!!!

A a a…

Cậu bé đang nằm mơ hả? Ảo giác đúng không???

Nếu người nhìn thấy ông chú vào giờ phút này là Tô Tử Du, cậu ấy chắc chắn sẽ nhảy cao ba thước rồi lao tới sau lưng Túc Bảo.

Nhưng Tô Tử Tích vẫn đứng im tại chỗ, giống như đã hoá đá, sắc mặt dại ra.

Ngoại trừ ông chú này, cậu bé còn thấy được một bà dì đang ngồi ở cạnh giường.

Rõ ràng ban nãy trong phòng không có ai cả, hai người bọn họ từ đâu tới vậy???

Nếu là quỷ, thế tại sao cậu bé lại nhìn thấy được bọn họ?

Cung phản xạ của Tô Tử Tích hoàn toàn chưa kịp phản ứng lại…

Ông chú kia liếc nhìn cậu bé một cái, bất mãn oán giận: “Lại có khách mới tới thuê phòng à? Đúng là hết nói, ngày nào cũng có người đến người đi, ồn chết đi được, đã không trả tiền rồi còn làm đông làm tây nữa!”

Túc Bảo vội vàng chạy đến cạnh va li, lấy trang bị mà cậu cả đã chuẩn bị cho bé ra, cực kỳ hào phóng lấy ra một xấp tiền giấy.

“Xin lỗi ạ, đã quấy rầy rồi! Bọn con sẽ cho hai người tiền!”

Bé cầm tiền, dùng chu sa vẽ một vòng tròn ở trên mặt đất, để lại một khoảng trống ở phía tây bắc của vòng tròn.

Sau đó bé đốt tiền giấy, miệng lẩm bẩm.

Thấy Túc Bảo đốt tiền giấy, cuối cùng Tô Tử Tích cũng có phản ứng.

Cậu bé lập tức rùng mình, lông tơ khắp người dựng đứng hết cả lên.

“Em, em đang làm gì thế!” Trong lòng cậu bé run sợ.

Túc Bảo nói: “Đốt tiền giấy cho chú với dì, mượn phòng của bọn họ để ở vài hôm.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 618: C618: Chương 618


Sống lưng Tô Tử Tích cứng đờ, tay chân khua đều bước tới, ngồi ở bên cạnh Túc Bảo giống như robot.

Thấy hai con quỷ đang nhìn chằm chằm mình, Tô Tử Tích vội vàng cúi đầu nhìn về phía Túc Bảo.

“Tại, tại sao lại phải vẽ vòng tròn?” Cậu bé cố tìm chủ đề để nói chuyện.

Túc Bảo giải thích: “Phải vẽ vòng tròn thì bọn họ mới có thể lấy được tiền á, không thì tiền sẽ bay đi mất theo chiều gió!”

Tô Tử Tích: “…”

“Anh trai anh phải nhớ nha, trước khi đốt tiền giấy cho người khác thì nhất định phải vẽ vòng tròn, nếu đối phương không có mặt ở đó vậy thì phải viết tên và ngày tháng năm sinh của đối phương lên… Không thì đối phương không nhận được đâu.”

Tô Tử Tích: “… Vậy những người đốt tiền ở ngã tư đường vào ngày mười bốn tháng bảy thì sao? Bọn họ đâu có vẽ vòng tròn.”

Cậu bé đã từng nhìn thấy, nhưng mà người ta không vẽ cái gì cả.

Túc Bảo nói: “Vậy nên phần lớn tiền giấy mà bọn họ đốt đều không đến được tay của người thân nhà họ, nhưng mà khi bọn họ đốt tiền giấy thì xung quanh sẽ có rất nhiều cô hồn dã quỷ, tiền có thể rơi vào tay đám cô hồn dã quỷ đó.”

“Anh đã học được chưa?” Cuối cùng Túc Bảo không yên tâm hỏi lại.

Tô Tử Tích: “…”

Khoan đã, cậu bé học cái này để làm gì chứ?

Đợi khi ánh lửa đã đốt rụi một góc tiền giấy cuối cùng, Túc Bảo lấy kiếm gỗ đào ra gẩy tàn tro.

“Được rồi, chú và dì, đây là tiền thuê nhà cho hai người đó!”

Sắc mặt của dì quỷ trở nên vui vẻ, nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có một khách thuê hiểu chuyện!

Cô hồn dã quỷ giống như bọn họ thường không có người thân thờ cúng, sau khi chết cũng không có ai đốt tiền cho bọn họ. Vì vậy bọn họ chỉ có thể lang thang khắp các ngã tư đường vào ngày mười bốn tháng bảy để nhặt ít tiền gian nan sống qua ngày…

Nhưng vào thời buổi này, rất hiểm có người đến ngã tư đường để đốt tiền giấy.

Dì quỷ và chú quỷ bước vào vòng tròn thông qua khoảng trống ở phía tây bắc, vui vẻ nhặt tiền.

“Ái chà, đúng là một cô bé hiểu chuyện mà! Đây đây đây, nơi này cho hai đứa ở, dì với chú sẽ qua nhà hàng xóm ở nhờ hai ngày!” Bà dì cười đến hai mắt cong cong.

Tâm trạng của ông chú cũng tốt, vui tươi hớn hở hỏi: “Có gì cần giúp thì hai đứa cứ nói nhé!”

Tô Tử Tích…

Mở rộng tầm mắt.

Cánh cửa đến thế giới mới đã mở ra…

Cậu bé đực mặt ra.

Túc Bảo suy nghĩ một chút, hỏi: “Hiện tại ai đang sống ở bên cạnh thế ạ?”

Bà dì và ông chú đã nhận tiền đều rất phối hợp, nói: “Bên cạnh ấy à, ý con là âm hồn có từ ban đầu hay là khách tới thuê phòng?”

Túc Bảo khó hiểu nói: “ m hồn có từ ban đầu?”

Quả nhiên toà nhà này không dành cho người sống ở mà.

Ông chú nói: “Ngày xưa khu này là bãi tha ma… Sau thì nơi này đã được quy hoạch lại mà đúng không?”

Túc Bảo gật đầu.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 619: C619: Chương 619


Bà dì nói: “Trước khi đào móng bọn họ đã mời một tên đạo sĩ tới, mấy trăm năm qua không biết ở bãi tha ma này đã chôn cất bao nhiêu người nữa, dần dà có tới hơn một nghìn linh hồn ở tại đây, rời khỏi đây thì nào có biết đi đâu.”

“ m hồn thì không thể rời đi, đạo sĩ kia cũng không có năng lực thu phục toàn bộ bọn ta, nhưng lão ta lại muốn có tiền, cho nên lão ta đã đề xuất ý kiến cho ông chủ lớn của toà nhà này.”

“Nói cái gì mà cân bằng âm dương, ý là sau khi xây nhà xong, chia cho cho đám âm quỷ vốn dĩ đang ở nơi này như bọn ta một gian phòng, cánh cửa mở ngược ra bên ngoài, hàng lang thông từ đầu đến cuối, thông âm khí, phòng cũng làm theo tiêu chuẩn âm phủ… Vậy nên phần lớn phòng ở nơi này đều rất nhỏ.”

Túc Bảo nghe đến ngây người: “Vậy thì sẽ ảnh hưởng đến người sống! Hơn nữa nơi này có nhiều quỷ như vậy, ông chủ lớn cũng đồng ý à?”

Dì quỷ nói: “Chỉ cần người sống không ở lại thường xuyên và lâu dài là được, toà nhà này người đến người đi, ở lại không lâu, không ảnh hưởng được. Đám cô hồn dã quỷ bọn ta cũng không thể ‘tồn tại’ mãi mãi, lâu dần sẽ tiêu tán thôi, ông chủ lớn cũng không ở nơi này, thì sao ông ta lại không đồng ý cho được.”

“Trái lại có mấy người trẻ tuổi vừa mới tốt nghiệp ra trường, ghét bỏ hoàn cảnh sống ở làng quê, lại không trả nổi tiền thuê chung cư… Cho nên đã chọn đến sống ở đây mấy năm liền, ừm, cô gái sống ở bên cạnh là như vậy đó.”

Khi Túc Bảo nghe thấy câu chuyện mà bé muốn nghe, hai cái tai nhỏ lập tức dựng lên, chống cằm nghiêm túc nghe kể chuyện.

Dì quỷ thấy bé đáng yêu, không nhịn được chầm chậm kể: “Cô gái kia đã sống ở đây ba năm rồi, sống lâu tinh thần cũng có chút vấn đề.”

Túc Bảo gật đầu: “Trước khi tới đây ba của con đã điều tra qua giúp con, Đào Hoa Túc có rất nhiều người nhảy lầu tự tử.”

Nói cách khác, nữ quỷ bám lấy anh Tử Tích cũng không phải là người đầu tiên.

Dì quỷ gật đầu: “Đúng vậy, sống ở đây lâu rồi, mạng mà không đủ cứng thì sẽ hay rơi vào trạng thái mê man, u uất, trầm cảm vân vân…”

Người có kẻ xấu thì quỷ cũng có, rất nhiều con quỷ đã nhân cơ hội lấy mạng người khác.

“Sau khi khách thuê chết, nếu gặp phải quỷ sai không thạo việc, lúc đến đón người chết lại đón trật hoặc đón sót, linh hồn người chết bị mắc kẹt ở đây, vậy sẽ trở thành người hầu cho âm hồn đã ở đây từ ban đầu.”

Túc Bảo chợt hiểu ra: “Vậy bây giờ người đang sống ở bên cạnh là âm hồn có từ ban đầu và chị gái nhảy lầu bị mắc kẹt ạ?”

Dì quỷ và ông chú kinh ngạc, sao bé lại biết được vậy?

Dì quỷ nói: “Bình thường cô gái ở phòng bên không thích ra ngoài, sau khi đi làm trở về thì chỉ thích ở nhà chơi game thôi, nghe nói còn thường nối mic với một streamer chuyên bồi luyện game gì đó thì phải…”

Tô Tử Tích: “…”

Mẹ nó, bồi luyện game…

Người này, không phải là chỉ cậu bé đó chứ!?

Tô Tử Tích bỗng vô cớ túa mồ hôi lạnh.

Túc Bảo hỏi: “Hướng dẫn chơi game ư? Anh của con cũng làm cái này nha!”

Tô Tử Tích: Đừng nhớ tới anh! Cảm ơn em gái!!
 
Back
Top Dưới