Ngôn Tình Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 982


Chương 982

Giang Nguyệt đã không còn kiên nhẫn tiếp tục nói chuyện với bà ta.

“Bởi vì bà cảm thấy tôi bị thương là do Tiêu Kỳ Nhiên, cho nên bà muốn mượn cơ hội này, đi tìm anh ấy đòi bồi thường, đúng không?”

Giang Nguyệt đã sớm nhìn thấu bộ mặt của Chu Ninh Vân, cô chỉ cảm thấy rất buồn cười:

“Từ lúc đi vào đến hiện tại, ngoại trừ hai giọt nước mắt giả tạo rơi lúc đầu, thì bà thậm chí còn không phát hiện, vừa rồi bà nắm bàn tay bị thương của tôi.”

“Bà luôn miệng nói muốn giúp tôi đòi lại công bằng, nhưng trên thực tế bà chỉ muốn vì bản thân mà kiếm thêm một khoản tiền mà thôi.”

Chu Ninh Vân không nghĩ tới sẽ bị vạch trần thẳng thắn như vậy, nhất thời cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Đó thật sự là những gì bà ta nghĩ.

Chu Ninh Vân nghiến răng nghiến lợi, bà ta còn muốn giải thích gì đó: “Nguyệt Nguyệt, thật ra mẹ chỉ muốn cuộc sống tốt hơn một chút…”

“Được rồi, tôi biết rồi.” Giang Nguyệt rũ mắt xuống: “Bây giờ bà có thể đi ra ngoài rồi, tạm biệt.”



Chu Ninh Vân đi ra khỏi phòng bệnh liền bắt đầu mắng, trong miệng bà ta không ngừng lẩm bẩm, bà ta nói Giang Nguyệt là bạch nhãn lang, lại nói Giang Nguyệt đang giúp cho người ngoài, nhất thời bà ta không chú ý đường, đụng vào một chiếc xe lăn.

“Ôi chao, đau chết tôi rồi…” Chu Ninh Vân bị xe lăn đụng đến đau chân, thiếu chút nữa bà ta đã ngã xuống đất, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy một người phụ nữ quý phái đoan trang ngồi trên xe lăn.

“Bà không có mắt sao?” Chu Ninh Vân tức giận nói nói với đối phương:

“Lên xe lăn không biết nhìn đường sao, nhìn cái chân bị đụng phải của tôi này, đều bầm tím hết rồi!”

Tô Gia Lan ngồi trên xe lăn, ánh mắt bà chán ghét nhìn đối phương một cái.

Rõ ràng tuổi tác là tương đương nhau, nhưng bà ngửi thấy trên người Chu Ninh Vân toát ra mùi nghèo hèn, Tô Gia Lan không khỏi bịt mũi lại:

“Mùi hôi quá.”

Vệ sĩ bên cạnh lập tức đứng lên bảo vệ, giọng nói lạnh lùng: “Xin bà tránh ra, đừng chắn đường Tô phu nhân.”

Vốn Chu Ninh Vân còn muốn chửi rủa, nhưng khi bà ta nhìn thấy vệ sĩ cường tráng trước mặt, thì nhất thời bà ta có chút kinh hãi, bà ta xoay người muốn đi, thấp giọng lẩm bẩm:

“Thật xui xẻo, đều do con nghiệt chủng Giang Nguyệt kia, làm bà không lấy được tiền, còn dính đến một thân tanh tưởi!”

Giang Nguyệt? Con nghiệt chủng?

Tô Gia Lan nhạy bén nắm bắt được hai từ này, vì thế bà bảo vệ sĩ ngăn Chu Ninh Vân lại.

Tô Gia Lan mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Vị phu nhân này, xin hỏi bà và Giang Nguyệt có quan hệ gì?”

“Liên quan gì đến bà…” Chu Ninh Vân còn chưa dứt lời, thì bà ta đã bị ánh mắt của vệ sĩ làm cho sợ hãi, bà ta lại khinh thường nói:

“Tôi cho nó ăn uống, nhưng nó lại chính là con nghiệt chủng vong ân phụ nghĩa.”

Tô Gia Lan được giáo dưỡng, nên làm cho bà cảm thấy người trước mặt rất thô bỉ, nhưng bà vẫn nhịn sự chán ghét xuống, dùng giọng điệu ôn hoà hỏi:

“Cho nên, bà chính là mẹ của Giang Nguyệt sao?”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 983


Chương 982

Giang Nguyệt đã không còn kiên nhẫn tiếp tục nói chuyện với bà ta.

“Bởi vì bà cảm thấy tôi bị thương là do Tiêu Kỳ Nhiên, cho nên bà muốn mượn cơ hội này, đi tìm anh ấy đòi bồi thường, đúng không?”

Giang Nguyệt đã sớm nhìn thấu bộ mặt của Chu Ninh Vân, cô chỉ cảm thấy rất buồn cười:

“Từ lúc đi vào đến hiện tại, ngoại trừ hai giọt nước mắt giả tạo rơi lúc đầu, thì bà thậm chí còn không phát hiện, vừa rồi bà nắm bàn tay bị thương của tôi.”

“Bà luôn miệng nói muốn giúp tôi đòi lại công bằng, nhưng trên thực tế bà chỉ muốn vì bản thân mà kiếm thêm một khoản tiền mà thôi.”

Chu Ninh Vân không nghĩ tới sẽ bị vạch trần thẳng thắn như vậy, nhất thời cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Đó thật sự là những gì bà ta nghĩ.

Chu Ninh Vân nghiến răng nghiến lợi, bà ta còn muốn giải thích gì đó: “Nguyệt Nguyệt, thật ra mẹ chỉ muốn cuộc sống tốt hơn một chút…”

“Được rồi, tôi biết rồi.” Giang Nguyệt rũ mắt xuống: “Bây giờ bà có thể đi ra ngoài rồi, tạm biệt.”



Chu Ninh Vân đi ra khỏi phòng bệnh liền bắt đầu mắng, trong miệng bà ta không ngừng lẩm bẩm, bà ta nói Giang Nguyệt là bạch nhãn lang, lại nói Giang Nguyệt đang giúp cho người ngoài, nhất thời bà ta không chú ý đường, đụng vào một chiếc xe lăn.

“Ôi chao, đau chết tôi rồi…” Chu Ninh Vân bị xe lăn đụng đến đau chân, thiếu chút nữa bà ta đã ngã xuống đất, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy một người phụ nữ quý phái đoan trang ngồi trên xe lăn.

“Bà không có mắt sao?” Chu Ninh Vân tức giận nói nói với đối phương:

“Lên xe lăn không biết nhìn đường sao, nhìn cái chân bị đụng phải của tôi này, đều bầm tím hết rồi!”

Tô Gia Lan ngồi trên xe lăn, ánh mắt bà chán ghét nhìn đối phương một cái.

Rõ ràng tuổi tác là tương đương nhau, nhưng bà ngửi thấy trên người Chu Ninh Vân toát ra mùi nghèo hèn, Tô Gia Lan không khỏi bịt mũi lại:

“Mùi hôi quá.”

Vệ sĩ bên cạnh lập tức đứng lên bảo vệ, giọng nói lạnh lùng: “Xin bà tránh ra, đừng chắn đường Tô phu nhân.”

Vốn Chu Ninh Vân còn muốn chửi rủa, nhưng khi bà ta nhìn thấy vệ sĩ cường tráng trước mặt, thì nhất thời bà ta có chút kinh hãi, bà ta xoay người muốn đi, thấp giọng lẩm bẩm:

“Thật xui xẻo, đều do con nghiệt chủng Giang Nguyệt kia, làm bà không lấy được tiền, còn dính đến một thân tanh tưởi!”

Giang Nguyệt? Con nghiệt chủng?

Tô Gia Lan nhạy bén nắm bắt được hai từ này, vì thế bà bảo vệ sĩ ngăn Chu Ninh Vân lại.

Tô Gia Lan mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Vị phu nhân này, xin hỏi bà và Giang Nguyệt có quan hệ gì?”

“Liên quan gì đến bà…” Chu Ninh Vân còn chưa dứt lời, thì bà ta đã bị ánh mắt của vệ sĩ làm cho sợ hãi, bà ta lại khinh thường nói:

“Tôi cho nó ăn uống, nhưng nó lại chính là con nghiệt chủng vong ân phụ nghĩa.”

Tô Gia Lan được giáo dưỡng, nên làm cho bà cảm thấy người trước mặt rất thô bỉ, nhưng bà vẫn nhịn sự chán ghét xuống, dùng giọng điệu ôn hoà hỏi:

“Cho nên, bà chính là mẹ của Giang Nguyệt sao?”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 984


Chương 984

Đêm đó.

Giang Nguyệt ngồi trên giường, trong tay cô cầm điện thoại chờ tin tức.

Thịnh Cảnh Tây nói với cô, tối nay anh ta sẽ nghĩ cách đuổi người trong phòng bệnh của Giang Nguyệt đi, để cô thành công đi vào phòng bệnh.

Giang Nguyệt cảm thấy không khả thi.

Người trong phòng bệnh chính là Tiêu Kỳ Nhiên, là con trai duy nhất của nhà họ Tiêu, là người thừa kế tương lai của nhà họ Tiêu. Anh xảy ra chuyện lớn như vậy, cửa phòng chắc chắn sẽ có người canh giữ.

Khoảng mười phút sau.

[Thịnh Cảnh Tây: Người đã được xử lý xong xuôi rồi, đi nhanh đi.]

Giang Nguyệt: “…”

Tuy rằng không biết Thịnh Cảnh Tây dùng thủ đoạn gì để xử lý người nhà họ Tiêu. Nhưng lúc Giang Nguyệt đi tới cửa phòng bệnh, đúng thật là không còn một bóng người.

Thì ra Tiêu Kỳ Nhiên đã được chuyển đến phòng bệnh bình thường.

Trong lòng Giang Nguyệt âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Được chuyển về phòng bệnh bình thường đồng nghĩa với việc đã có dấu hiệu cải thiện.

Cánh cửa mở ra rất nhẹ nhàng, chỉ phát ra một tiếng cọt kẹt nhỏ.

Căn phòng tối đen như mực, trong ánh sáng lờ mờ có thể nhìn thấy Tiêu Kỳ Nhiên đang nằm trên giường ngủ say.

Giang Nguyệt bước thêm hai bước vào phòng, dừng lại bên giường.

Trong bóng tối, cô gần như không thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông, cô phải dùng một tay giữ tóc và cúi xuống để nhìn kỹ hơn.

Cô thậm chí còn điều chỉnh hơi thở nhẹ nhàng để không làm phiền anh.

Tiêu Kỳ Nhiên từ từ tỉnh lại, anh mở mắt ra liền nhìn thấy một bóng người vô cùng mờ nhạt, thậm chí không thể thấy rõ đường nét khuôn mặt.

“Anh… Anh tỉnh rồi à?” Nhìn đôi mắt ẩn giấu trong bóng tối, vẻ mặt Giang Nguyệt mờ mịt, tựa hồ không ngờ anh lại mở mắt.

“Ừm.” Giọng anh trầm trầm, hơi mơ màng: “Vừa tỉnh lại.”

Anh nói dối một cách nghiêm túc.

“Sao lại đột ngột thế…”

“Bởi vì mơ thấy em.” Giọng nói của anh nhẹ nhàng, anh nắm lấy cổ tay cô, dán lòng bàn tay của cô vào trái tim của mình: “Em chạm vào nó đi, nó nhớ em.”

Thực sự khủng khiếp.

Giang Nguyệt cảm thấy lòng bàn tay nóng đến đáng sợ, tim đập rất nhanh, cô muốn rút tay ra nhưng đối phương lại cố chấp không để cô trốn thoát.

“… Tôi sẽ bật đèn lên.”

“Đừng bật.”

Trong phòng tối đen như mực, giọng nói của người đàn ông đột nhiên trở nên lạnh lẽo: “Đừng bật đèn, Nguyệt Nguyệt.”

Tiêu Kỳ Nhiên không muốn để Giang Nguyệt nhìn thấy dáng vẻ chật vật hiện tại của mình.
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 985


Chương 985

Giang Nguyệt giật mình một chút.

Không biết tại sao cô cảm nhận được có một cảm giác suy sụp không thể giải thích được trên người anh.

Điều này không giống với Tiêu Kỳ Nhiên trong ấn tượng của cô.

Trong mắt cô, anh luôn điềm tĩnh và lãnh đạm, luôn tự tin và nắm giữ mọi thứ trong tay.

Nhưng bây giờ, dù không bật đèn, vẫn có thể cảm giác anh gầy gò và hốc hác.

Như người thủ lĩnh bị thương, ở trong góc yên lặng li3m vết thương.

Cô chưa từng thấy Tiêu Kỳ Nhiên như vậy.

Giang Nguyệt mím môi, nhẹ giọng nói: “Trong khoảng thời gian anh hôn mê, tất cả mọi người đều rất lo lắng cho anh.”

“Còn em thì sao, có lo lắng cho tôi không?”

Giang Nguyệt c ắn môi dưới.

Rõ ràng mấy ngày nay cô đều lo lắng cho anh, nhưng khi đối mặt với anh, nghe được anh hỏi thăm, cô bỗng nhiên cảm thấy khó có thể mở miệng.

Cô gật đầu trong bóng tối.

“Em đang làm gì thế? Tôi không thể nhìn thấy được.” Âm thanh của Tiêu Kỳ Nhiên nghe rất bình tĩnh nhưng trong giọng điệu lại có chút đùa giỡn.

Rõ ràng anh nhìn thấy Giang Nguyệt gật đầu, nhưng anh vẫn muốn nghe cô nói ra đáp án.

Muốn chính miệng cô nói rằng cô quan tâm anh.

Anh nhất thời hứng thú, trêu chọc cô: “Có nhớ tôi không, hả?”

Ánh sáng trong phòng rất yếu, hai má đỏ bừng của Giang Nguyệt ẩn giấu trong bóng tối, có thể giấu kín sự thẹn thùng và khó xử của cô.

Tiêu Kỳ Nhiên cũng không vội vàng, kiên nhẫn chờ cô trả lời.

Một lúc lâu sau, âm thanh Giang Nguyệt mới nhẹ nhàng truyền tới: “… Tôi cũng lo lắng.”

“Vậy là tốt rồi.” Tiêu Kỳ Nhiên nhẹ giọng nói.

Anh buông cổ tay Giang Nguyệt ra, cô còn chưa kịp rút tay về thì anh lại nhanh chóng đổi thành tư thế nắm tay cô, cực kỳ kiềm chế siết chặt lại.

Mười ngón tay đan xen.

“Nguyệt Nguyệt, tuy rằng tôi rất không muốn dùng cách này để đòi thưởng.” Tiêu Kỳ Nhiên nói, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô:

“Tôi bị thương nghiêm trọng như vậy, có lẽ hiện tại có thể yêu cầu một chút lợi ích đúng không?”

Âm thanh của anh mang theo ý cười: “Tôi biết phương pháp này có chút lợi dụng người khác, thậm chí có thể bị nghi ngờ bán thảm, nhưng tôi quả thực hơi… thiếu kiên nhẫn.”

Suy nghĩ của Giang Nguyệt đột nhiên biến mất.

Vốn dĩ cô chỉ muốn lẻn tới thăm Tiêu Kỳ Nhiên, nhưng không nghĩ tới anh sẽ tỉnh lại chứ đừng nói đến việc anh sẽ hỏi cô câu hỏi này.

Giang Nguyệt im lặng, mặc dù đang ở trong bóng tối, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông.

Anh đang chờ đợi một câu trả lời từ cô.

Cô hít sâu vài hơi rồi chậm rãi nói: “Tôi sẽ không tùy tiện đồng ý ở bên bất kỳ ai, trừ khi đối phương xác định cưới tôi.”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 986


Chương 986

“Chỉ cần em bằng lòng, hôn lễ thậm chí có thể ấn định vào ngày mai.” Ngữ khí của Tiêu Kỳ Nhiên vô cùng bình tĩnh, làm cho người ta rất khó hoài nghi tính chân thật trong lời nói của anh.

“Anh đừng nói giỡn…”

“Nguyệt Nguyệt, em không phải ngày đầu tiên quen biết tôi, em biết đấy, tôi chưa bao giờ thích nói giỡn.”

Giang Nguyệt nhất thời không nói nên lời.

Cô mở miệng định nói thêm gì nữa nhưng cúi đầu xuống, thấy màn hình điện thoại trong túi sáng lên, Giang Nguyệt lấy ra nhìn xem, là tin nhắn của Thịnh Cảnh Tây.

[Thịnh Cảnh Tây: Còn năm phút nữa, nhanh chóng kết thúc cuộc gặp với tình lang của cô đi.]

Giang Nguyệt: …

Đôi khi, cô thực sự nghi ngờ rằng mình đang trao đổi mật mã với một đặc vụ.

“Tôi đi trước, có chuyện gì chờ anh khỏe lại rồi chúng ta nói tiếp.”

Giang Nguyệt cúi đầu, tách từng ngón tay của Tiêu Kỳ Nhiên ra rồi vội vàng rời đi.

Trong phòng, Tiêu Kỳ Nhiên nhìn bóng lưng hốt hoảng chạy ra ngoài, vô cớ đưa tay sờ ngực.

Anh có một cảm giác bất an.

Không biết vì sao, anh luôn cảm thấy vừa rồi Giang Nguyệt muốn từ chối anh?

Ảo giác.

Nó phải là một ảo giác.

Nguyệt Nguyệt của anh không thể từ chối anh.

Anh đưa cô đi du ngoạn bằng thuyền, bắn pháo hoa, tạo cho cô rất nhiều sự lãng mạn và bất ngờ.

Cô sẽ không làm thế…



Trở lại phòng bệnh, Thịnh Cảnh Tây đang ngồi trên ghế, ung dung nhìn cô: “Thế nào, tôi đáng tin cậy chứ?”

Giang Nguyệt gật đầu: “Rất đáng tin cậy, dọc đường không có một bóng người, sao anh làm được vậy?”

Thịnh Cảnh Tây vuốt tóc trên trán, ra vẻ đẹp trai nói: “Tôi có diệu kế của riêng mình, cô không cần phải biết nhiều.”

Cái đuôi kiêu ngạo của anh ta sắp vểnh lên trời, Giang Nguyệt nhìn anh ta vài giây, lập tức đoán được cái gì: “Có phải anh đã dùng danh nghĩa chú Thịnh đúng không?”

Thịnh Cảnh Tây: “…”

Nụ cười đắc ý trên mặt anh ta cứng lại, nhanh chóng nói thêm: “Mèo đen hay mèo trắng không quan trọng, chỉ cần bắt được chuột là mèo tốt rồi.”

Anh ta không muốn thừa nhận mình đã tiết lộ thân phận là con trai nhà họ Thịnh, nói muốn tán gẫu với Tô Gia Lan, lúc này mới miễn cưỡng đuổi được người đi.

Nhưng Thịnh Cảnh Tây là một tay đua thì có thể trò chuyện bao lâu chứ? Chẳng qua là ngoài mặt giả vờ thân thiết với Tô Gia Lan, nói về kinh nghiệm mấy năm qua của mình, sau đó bịa ra vài câu rằng Thịnh Sóc Thành cố ý muốn hợp tác với nhà họ Tiêu.

Thịnh Cảnh Tây gửi tin nhắn đó vì anh ta thực sự không có gì để nói.
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 987


Chương 987

“Dù sao thì tôi cũng đã giúp cô đuổi người đi. Còn cô thì sao, hẹn hò có thuận lợi không, có gặp người đó không?”

Vốn dĩ Giang Nguyệt còn đang cười, nghe được câu hỏi của anh ta, sắc mặt hơi tối sầm lại.

“Anh ấy tỉnh rồi.”

“Anh ta tỉnh rồi à?” Thịnh Cảnh Tây phản ứng mạnh hơn cô, lập tức tiến lại gần nhìn mặt cô, kiểm tra từ đầu đến chân.

“Anh làm gì vậy?” Giang Nguyệt lui về phía sau.

Thịnh Cảnh Tây nghiêm túc đặt câu hỏi: “Vậy hai người có hôn nhau không?”

Giang Nguyệt: “… Không!”

Cô vừa xấu hổ vừa bực bội: “Anh là một người đàn ông, hỏi câu hỏi này làm gì?”

Mặt Giang Nguyệt gần như đỏ đến mang tai, nhìn chằm chằm vào Thịnh Cảnh Tây với đôi mắt hờn dỗi.

Thịnh Cảnh Tây thè lưỡi, thản nhiên nhún vai: “Chuyện này có gì mà không thể nói, tôi coi cô là em gái, không coi cô là người ngoài nên mới hỏi.”

Giang Nguyệt im lặng: “Anh vẫn nên coi tôi là người ngoài đi.”

Thịnh Cảnh Tây lớn hơn Giang Nguyệt năm tuổi nhưng thoạt nhìn không có chút thành thục nào: “Được rồi, được rồi, anh không hỏi nữa, anh về ngủ tiếp…”

Đúng lúc này, có người gõ cửa phòng bệnh của Giang Nguyệt.

Hai người cùng ngẩng đầu nhìn sang.

“Thật trùng hợp.”

Tô Gia Lan ngồi trên xe lăn, nhìn trong phòng hai người với vẻ mặt rất khác nhau, cười nói: “Vừa rồi còn nói chuyện phiếm với Thịnh thiếu gia, không nghĩ tới lại gặp mặt.”

Lời nói bà ta ẩn chứa ý khác: “Thì ra Giang tiểu thư quen biết Thịnh thiếu gia.”

Một câu nói bình thường nhưng rõ ràng có ý nghĩa thâm sâu khác.

Đối mặt với sự dò xét của Tô Gia Lan, Giang Nguyệt chỉ mỉm cười.

Tô Giai Lan nhìn cô, nói thẳng: “Vừa rồi cô đã tới phòng A Nhiên.”

Giang Nguyệt không nói một lời.

Lúc nãy trong lòng cô đã nghĩ tới, với tính cách đa nghi của Tô Gia Lan, Thịnh Cảnh Tây không thể thực sự lừa dối bà ta bằng những thủ đoạn vụng về như vậy.

Bề ngoài bà ta cho Thịnh Cảnh Tây mặt mũi rời đi, nói không chừng xoay người liền đi điều tra camera giám sát.

Camera giám sát của bệnh viện này không có góc chết, hình ảnh vừa rồi Giang Nguyệt tiến vào phòng bệnh của Tiêu Kỳ Nhiên đã hoàn toàn bị ghi lại.

Giang Nguyệt ôm tâm lý may mắn nhưng Tô Gia Lan quả nhiên không làm cô thất vọng.

Thịnh Cảnh Tây ở một bên há mồm: “Tô phu nhân, chuyện đó…”

“Thịnh thiếu gia không cần giải thích, tôi tới tìm Giang tiểu thư nói chuyện.” Tô Gia Lan mỉm cười, hành xử vô cùng khéo léo: “Muốn nói chuyện riêng, cậu có thể về trước.”

Thịnh Cảnh Tây không theo ý bà ta: “Giang Nguyệt là em gái tôi, chuyện của cô ấy chính là chuyện của tôi, bà cứ nói thẳng ở đây là được.”

Thịnh Cảnh Tây nosiraast t nhưng rơi vào tai Tô Gia Lan thì lại mang một ý nghĩa khác.

Tô Gia Lan nhìn Giang Nguyệt, cười sâu hơn: “Xem ra quan hệ giữa hai người quả thực rất thân thiết.”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 988


Chương 988

Giang Nguyệt lập tức có cảm giác như kiến bò khắp người.

Tất nhiên cô hiểu cái nhìn này.

“Nếu đã như vậy thì tôi nói thẳng.” Tô Gia Lan nhìn chằm chằm Giang Nguyệt, đầu tiên thở dài, ánh mắt tràn ngập sự bất đắc dĩ:

“Giang Nguyệt, tôi vẫn luôn cho rằng cô là một đứa trẻ rất thông minh.”

Giọng điệu của bà ta chậm rãi: “Tôi nghĩ rằng lần trước tôi đã nói đủ rõ ràng, nhưng hình như cô vẫn không hiểu.”

Giang Nguyệt nhìn Tô Gia Lan trước mặt, cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Cô nhớ lại mấy phút trước, Tiêu Kỳ Nhiên đã trịnh trọng hứa với cô rằng chỉ cần cô muốn kết hôn thì ngày mai có thể đi đăng ký.

“Giang Nguyệt, cô biết rõ mình bị rối loạn lưỡng cực, có nguy cơ tự sát, vậy vì sao không muốn thả A Nhiên đi?”

Tô Gia Lan tận tình khuyên can: “Cô xinh đẹp như vậy, diễn xuất ưu tú như vậy, rõ ràng cô có cuộc sống tốt đẹp, vì sao phải hại A Nhiên? Giang Nguyệt, làm người không thể tàn nhẫn như vậy!”

Câu cuối cùng, bà ta nói một cách rất nghiêm túc: “Giang Nguyệt, tôi tưởng rằng chỉ có xuất thân cô không tốt, nhưng cô lại hoàn toàn không biết cha mẹ mình là ai! Cô định để tất cả mọi người biết nhà họ Tiêu chúng tôi cưới một người không rõ lai lịch…”

Âm thanh của bà ta đột nhiên dừng lại, không nói hết câu: “Giáo dưỡng của tôi không cho phép tôi vô lễ với người khác, nhưng Giang Nguyệt, tôi cầu xin cô, buông tha cho con trai tôi, buông tha cho nhà họ Tiêu chúng tôi!”

Đây mới là Tô Gia Lan.

Là Tô Gia Lan, người chỉ biết sử dụng biện pháp mềm mỏng nhưng sắc bén.

Giang Nguyệt nhắm mắt lại, lỗ tai ong ong từng đợt.

Cô siết chặt ngón tay, thân thể không khống chế được run rẩy, nước mắt không ngừng rơi.

“Tô phu nhân!” Thịnh Cảnh Tây bỗng nhiên lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng đến không ngờ: “Mời bà đi ra ngoài ngay lập tức.”

“Thịnh thiếu gia, xin cậu tôn trọng tôi.”

“Đi ra ngoài.”

Đôi mắt hoa đào của Thịnh Cảnh Tây giờ phút này vô cùng lạnh lùng, gần như gầm nhẹ:

“Tôi nói là, bà đi ra ngoài!”

Tô Gia Lan giật mình, sắc mặt trở nên hơi khó coi: “Thịnh thiếu gia, cậu là con trai của Thịnh đổng, thân phận tôn quý, bảo vệ thân phận của cô ta là tự hạ thấp địa vị của cậu.”

“Hạ thấp địa vị cái khỉ gì.” Thịnh Cảnh Tây đứng lên, giọng trầm lạnh lùng:

“Kêu mấy tên cẩu nô tài của bà đẩy cái xe lăn rách nát này của bà ra ngoài ngay lập tức!”

Tô Gia Lan hoảng sợ, vừa vuốt ngực vừa kêu người hầu đẩy bà ta ra ngoài, lúc đi còn lẩm bẩm: “Thật sự không có giáo dưỡng…”

Giang Nguyệt nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt từ khóe mắt rơi xuống.

Cô nhắm mắt lại cũng có thể nhớ tới ánh mắt ghét bỏ vừa rồi của Tô Gia Lan, trong đầu cô có nhiều khuôn mặt khác nhau xếp chồng lên nhau, khuôn mặt nào cũng đều vô cùng chán ghét cô.

‘Đồ sao chổi!’
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 989


Chương 989

‘Bạch nhãn lang!’

‘Đồ ăn cháo đá bát! Nuôi mày đúng là vô tích sự!’

‘Đúng là đứa con hoang không ai muốn, mày nên chết đi!’

Cuộc sống quá khó khăn, nhưng may mắn cô chống đỡ được.

Tuy nhiên, yêu một người dường như còn khó khăn hơn.

Lúc này Giang Nguyệt mới ý thức được, hai người ở bên nhau không chỉ đơn giản là anh yêu em, em yêu anh.

Tình yêu phải vượt qua bao nhiêu ngọn núi mới đến được bến bờ bằng phẳng?

Cô không dám nghĩ tới điều đó.



Phải mất một thời gian Giang Nguyệt mới bình tĩnh lại được.

Cô làm động tác hít thở sâu vài lần rồi mới miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn thấy ánh đèn sáng trong phòng.

Ngoài ra còn có Thịnh Cảnh Tây với ánh mắt lo lắng.

“Cô không sao chứ?” Vẻ mặt anh ta không còn như trước, giọng điệu hơi lo lắng:

“Cô có muốn gọi bác sĩ không?”

“Không cần.” Giọng Giang Nguyệt hơi khàn, lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi:

“Tôi khá hơn nhiều rồi, không phải anh muốn về ngủ sao? Anh có thể đi rồi.”

“Cô như vậy thì sao tôi ngủ được?” Thịnh Cảnh Tây mắt điếc tai ngơ: “Để tôi rót cho cô một cốc nước nóng trước đã.”

Sau khi uống một ly nước nóng, cuối cùng Giang Nguyệt cũng cảm thấy cơ thể ấm trở lại.

“Vừa rồi bà già kia nói cô bị rối loạn lưỡng cực…” Thịnh Cảnh Tây nói xong chữ cuối, âm thanh dần dần yên lặng.

Giang Nguyệt “Ừ” một tiếng, ra vẻ thoải mái cười nói: “Thật ra không có vấn đề gì lớn, chỉ là tâm trạng của tôi không ổn định lắm, hơn nữa… Nó không nghiêm trọng như bà ta nói.”

“Không nghiêm trọng.” Thịnh Cảnh Tây gật đầu, giọng nói cực kỳ lạnh lùng và mỉa mai:

“Chỉ là khi cô tiêu cực, cô sẽ tự sát, cô sẽ muốn chết, cô sẽ muốn từ biệt thế giới này.”

Anh ta nói xong, bỗng nhiên phẫn nộ: “Giang Nguyệt, cô có biết chuyện này rất nghiêm trọng không, nó sẽ lấy mạng của cô!”

Lần đầu tiên, khuôn mặt tuấn tú của Thịnh Cảnh Tây lạnh lùng như vậy: “Tôi không thích người như cô nhất, rõ ràng bị bệnh nhưng còn phải làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, lừa mình dối người.”

Giang Nguyệt cảm nhận được Thịnh Cảnh Tây đang nổi giận.

Nhưng cô thật sự không hiểu nguyên nhân: “Thịnh Cảnh Tây, tôi nói tôi không sao…”

“Cô có sao!” Thịnh Cảnh Tây tức giận nhìn cô: “Lời nói của bà già kia khiến cô không thoải mái, khiến cô phát bệnh, vì sao còn nói mình không sao?”

“Giang Nguyệt, cô quá yếu đuối, cô nên ném giày vào mặt bà ta, nói rằng những gì bà ta nói đều là đang nói nhảm, kêu bà ta cút xa một chút!”

“Tôi…” Giang Nguyệt nuốt cổ họng, nhất thời không nói nên lời.

Cô im lặng một lúc, chỉ nhẹ nhàng nói: “Không phải tất cả những gì bà ta nói đều sai.”

Thịnh Cảnh Tây sửng sốt một giây, chỉ cảm thấy buồn cười: “Vậy cô nói xem, câu nào là đúng? Là nói cô không xứng với con trai bảo bối của bà ta hay là thân thế cô không rõ?”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 990


Chương 990

Giang Nguyệt lắc đầu: “Tôi không cảm thấy tôi không xứng với anh ấy, nhưng gia thế tôi quả thật không rõ ràng.”

Cô cúi đầu mỉm cười: “Tôi thậm chí không biết cha mẹ ruột của mình là ai, đây không phải là không rõ ràng sao?”

Kể từ khi bị Chu Ninh Vân tức giận mắng là đứa con hoang không ai muốn ở phố Hỷ Lạc, Giang Nguyệt liền âm thầm tìm người làm giám định quan hệ huyết thống của cô và Giang Dự. Kết quả là không hề có quan hệ huyết thống.

Nói cách khác, cô hoàn toàn không phải con gái nhà họ Giang.

Vậy cô là ai?

“Cho nên…” Thịnh Cảnh Tây gằn từng chữ: “Cô không cảm thấy mình không xứng với đối phương, chỉ vì bệnh tật và gia thế của mình mà cô cho rằng bà ta nói đúng sao?”

Thịnh Cảnh Tây Dừng một chút, kỳ quái hỏi ngược lại: “Cô thấy điều này có logic không?”

Giang Nguyệt ngẩng đầu, nhất thời lại không tìm được lời nào để phản bác.

Cô cũng không thể nói logic.

Giang Nguyệt suy nghĩ một chút: “Có thể là bởi vì tình yêu là chuyện của hai người, còn hôn nhân là chuyện của hai gia đình.”

“Cô yêu anh ta, anh ta cũng yêu cô, nhưng vì một bà già điên mà hai người không thể ở bên nhau?”

Thịnh Cảnh Tây nói chuyện rất thuận miệng: “Bà ta cũng ở tuổi gần đất xa trời rồi, thế nhưng còn nguyền rủa cô chết, tôi thấy ai sống lâu hơn còn chưa chắc.”

Giang Nguyệt suýt nữa cười thành tiếng.

Thịnh Cảnh Tây nhìn thần sắc cô hòa hoãn mới thản nhiên nói: “Bây giờ tôi đã hiểu tại sao cha tôi lại quan tâm đ ến cô như vậy.”

“Cô và mẹ tôi rất giống nhau.”

Giang Nguyệt ngẩn người.

“Không phải vấn đề ngoại hình, mẹ tôi đẹp hơn cô nhiều. Đương nhiên, dáng vẻ của cô cũng không kém.”

Thịnh Cảnh Tây nói chuyện không đầu không đuôi: “Năm đó bà ấy không khác gì cô, cũng giãy dụa giữa tình cảm và lý trí, vừa không buông bỏ được tình cảm với cha tôi, vừa cảm thấy bà ấy không nên liên lụy đến cha tôi.”

“Năm đó bà ấy bị trầm cảm, thường xuyên nhìn chằm chằm vào một nơi ngẩn người.”

Khi Thịnh Cảnh Tây nhắc tới mẹ, vẻ mặt rất bình tĩnh, thậm chí còn có chút bi thương: “Mỗi ngày đều không cười, tôi nghĩ mọi cách chọc bà ấy, muốn làm bà ấy vui vẻ một chút.”

Chẳng trách Thịnh Cảnh Tây lại có tính cách vui tươi như vậy.

Thật khó để tưởng tượng rằng một đứa trẻ vài tuổi, ở độ tuổi chưa hiểu được thế giới xung quanh lại cố gắng hết sức để làm mẹ vui.

“Có một ngày, cha tôi gọi tôi vào phòng nói chuyện, nói mẹ tôi không kiềm chế được, bà ấy muốn bay đi.”

Thịnh Sóc Thành nói hàm súc, nhưng nhóc Thịnh Cảnh Tây nghe hiểu.

Bay đi, chẳng khác nào sẽ không bao giờ gặp lại được nữa.

Vì vậy, anh ta khóc lóc và náo loạn, cầu xin mẹ sinh cho anh ta một em trai hoặc em gái.
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 991


Chương 991

Nhưng khi mẹ mỉm cười và đồng ý với anh ta, cha anh ta lại phản đối, thậm chí còn hung dữ trách móc anh ta:

“Sao con lại quậy phá như vậy! Con có biết cơ thể mẹ con không còn thích hợp để mang thai nữa, có thể bà sẽ khó sinh mà… chết!”

Thịnh Cảnh Tây làm sao hiểu được những điều này?

Anh ta chỉ cảm thấy nếu như anh ta không giữ được mẹ, vậy nếu như có thêm em trai hoặc em gái, nói không chừng mẹ sẽ luyến tiếc mà không rời đi.

Một khi con người tạo ra ràng buộc, rất khó để quyết định rút lui; Khi tình yêu đủ đầy thì sự lạnh lùng, tối tăm chắc chắn sẽ bị xua tan.

Nếu có thêm một người yêu mẹ, mẹ sẽ không nỡ rời đi.

Giang Nguyệt nhẹ giọng hỏi: “Sau đó thì sao?”

Đây là một câu chuyện Giang Nguyệt chưa từng biết của Thịnh Sóc Thành.

Thịnh Cảnh Tây rũ mắt, tự giễu nói: “Không có sau đó, bà ấy không sinh em gái cho tôi, cũng không ở lại.”

“Hôm đó bà ấy đặc biệt gọi tôi vào phòng, mỉm cười nói với tôi rằng tôi sắp có em gái, dặn tôi đừng nói với cha và giữ bí mật này với bà ấy. Nhưng ngày hôm sau bà ấy đã biến mất.”

Anh ta giật giật khóe môi: “Bà ấy lừa tôi! Bà ấy lại nói dối một đứa trẻ năm tuổi.”

Hóa ra một người dù bình thường đến đâu thì vẫn có một mặt mềm yếu, mong manh: “Lúc đó tôi còn vui vẻ như vậy, còn nói sẽ chuẩn bị quà cho em gái.”

Giang Nguyệt nghe vậy, lồ ng ngực như thắt lại.

Chẳng trách Thịnh Cảnh Tây lại thích gọi cô là em gái.

Bởi vì anh ta đã từng rất muốn có một người em gái.

Cô mỉm cười và nói: “Nếu anh thích em gái như vậy, ở ngoài anh có nhận nhiều em gái không?”

Khỏi phải nói, anh ta phong lưu, đẹp trai, ăn nói hài hước, là con trai một nhà họ Thịnh, chơi xe đua rất ngầu, chỉ cần anh ta muốn thì bao nhiêu “em gái” cũng có.

“Không phải vậy đâu.” Thịnh Cảnh Tây trả lời rất quyết đoán: “Tôi không thèm nhận em gái vớ vẩn, tôi không thiếu thứ đó.”

“Nhưng nói thật với cô, tôi từng tưởng tượng nếu tôi có em gái thì con bé sẽ như thế nào.”

Thịnh Cảnh Tây nhìn cô, xấu hổ gãi đầu: “Nói có thể hơi kỳ quái… Nhưng tôi nghĩ rằng nếu tôi có em gái tôi thì nó sẽ giống cô.”

Giang Nguyệt nở nụ cười.

Nhưng đôi mắt cô lại ướt.

Cô cúi đầu lau nước mắt, cười nói: “Nếu tôi có anh trai, anh ấy nhất định sẽ không giống anh.”

Thịnh Cảnh Tây không vui: “Tại sao?”

“Bởi vì…” Giang Nguyệt suy nghĩ một chút nói: “Anh trai bình thường đều rất trầm ổn, nhưng thoạt nhìn anh còn trẻ con hơn tôi.”

“Cô biết cái gì, tôi đây gọi là người giấu tài biết không?”

Thịnh Cảnh Tây tràn đầy ý nghĩ lệch lạc: “Tóm lại, về sau cô chỉ cần coi tôi như anh trai, nếu có người nào bắt nạt cô, tôi sẽ bảo họ cút ra ngoài.”

“Còn nữa, sau này có cái gì không vui thì cứ nói thẳng với tôi, cô không cần sĩ diện với tôi, cùng lắm tôi cười nhạo cô vài câu rồi bỏ qua, biết chưa?”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 992


Chương 992

Giang Nguyệt cảm thấy hai cha con họ còn rất thú vị.

Một người nhận con gái, một người nhận em gái.

Buổi tối Giang Nguyệt ngủ rất muộn, cả đêm ngủ cũng bất an.

Lời nói của Thịnh Cảnh Tây cũng không thể an ủi cô, nhưng trong lòng cô đã đưa ra một quyết định.



Ngày hôm sau.

Tiêu Kỳ Nhiên thử xuống giường.

Tô Gia Lan vừa trách cứ vừa lo lắng: “Vết thương của con còn chưa lành, bước hai bước mà đụng đến cơ bắp thì lại chảy máu.”

“Con đã khỏi rồi.” Tiêu Kỳ Nhiên cử động bả vai, cảm giác được vết thương trên lưng có cảm giác như bị rách ra, nhưng cũng không đau lắm.

Vì đêm qua Giang Nguyệt không lập tức đồng ý nên trong lòng anh rất hỗn loạn.

“Lại cậy mạnh.” Tô Gia Lan liếc mắt nhìn anh một cái, bất đắc dĩ thở dài:

“Con thật sự không để cho mẹ bớt lo, cha con cũng vậy, gần đây lại chạy tới chỗ người phụ nữ kia, cũng không quan tâm đ ến con.”

Nói xong, bà ta lại im lặng, sắc mặt tái nhợt, cuối cùng chỉ nói: “A Nhiên, chỉ có con mới có thể làm chỗ dựa cho mẹ.”

Nhưng Tiêu Kỳ Nhiên không lên tiếng.

Anh lấy điện thoại hỏi thăm phòng của Giang Nguyệt, đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.

“A Nhiên, bây giờ con muốn đi đâu?” Tô Gia Lan ý thức được không đúng.

Tiêu Kỳ Nhiên đã đi tới cửa, giọng điệu bình tĩnh nhưng uy lực nói: “Đi tìm Giang Nguyệt.”

Tô Gia Lan vừa nghe, sắc mặt nhất thời thay đổi: “A Nhiên, con đi tìm cô ta làm gì? Hôm nay cô ta sẽ được xuất viện.”

Xuất viện?

Tiêu Kỳ Nhiên sửng sốt, tin nhắn của Tiết An cũng vừa lúc gửi tới.

[Tiết An: Tiêu tổng, tin tức mới nhất là chị Giang Nguyệt đang làm thủ tục xuất viện.]

Tiêu Kỳ Nhiên cất điện thoại, anh sốt ruột ấn huyệt thái dương, càng thêm quyết đoán đẩy cửa đi ra ngoài.

Anh phải nhanh chóng đuổi theo, bằng không anh sẽ đuổi không kịp mất.

Cửa phòng bị đẩy ra một nửa.

“Tiêu Kỳ Nhiên! Con vì một người phụ nữ không cha không mẹ kia, ngay cả mẹ cũng không thèm quan tâm có phải hay không? Con không được phép đi!”

Phía sau truyền đến lời uy h**p của Tô Gia Lan.

Thân hình Tiêu Kỳ Nhiên thậm chí còn không dừng lại dù chỉ một chút.

Giang Nguyệt đã làm thủ tục xong, cô vừa từ trong cổng bệnh viện đi ra, gió lạnh đầu đông đã bắt đầu ập đến.

Mái tóc gãy vụn của Giang Nguyệt bị gió thổi bay tán loạn.
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 993


Chương 993

Thịnh Cảnh Tây chú ý tới Giang Nguyệt mặc ít, nên anh ấy thúc giục cô nhanh lên xe, đừng để gió thổi kẻo cảm lạnh.

Giang Nguyệt gật gật đầu, cô thở phào nhẹ nhõm, đầu vừa định nghiêng về phía cửa kính, thì rất nhanh cô lại dừng lại, vừa định nhấc chân muốn xuống bậc thang, thì phía sau vang lên một giọng nói.

“Tại sao không quay đầu lại?”

Bả vai Giang Nguyệt run rẩy, cô chậm rãi cứng ngắc xoay người lại, kinh ngạc nhìn Tiêu Kỳ Nhiên đang đứng ở nơi đó.

Anh mặc quần áo bệnh nhân, gió lạnh xuyên qua cơ thể anh, khiến vạt áo phồng lên.

Sắc mặt anh tái nhợt, tóc anh cũng rối loạn, trước mắt anh là một mảnh màu xanh đen, trên cằm cũng đã mọc ra lún phún râu.

Giang Nguyệt chưa bao giờ nghĩ tới, một người từ trước tới nay vốn luôn kiêu ngạo, tao nhã đường đường chính chính, làm sao lại có thể có dáng vẻ tiều tuỵ như hiện tại.

Hình như là anh chạy tới đây, lúc đứng ở đó, anh vẫn còn thở hổn hển, lồ ng ngực vẫn còn phập phồng.

“Em lại tính bỏ tôi lại một mình sao?”

Tiêu Kỳ Nhiên trầm giọng nói, giọng nói bị gió thổi bay, trông anh rất bình tĩnh.

Nhưng chỉ có bản thân anh mới biết.

Trên đường đi, trái tim anh cảm thấy nặng nề biết bao nhiêu, cảm giác hỗn loạn của anh mãnh liệt cỡ nào.

Khoảnh khắc khi anh thấy bóng lưng cô phía sau cửa kính, anh thậm chí còn muốn vươn tay ra bắt lấy cô.

“… Anh nên ở trong bệnh viện dưỡng thương cho tốt.”

Giang Nguyệt mím môi, ánh mắt cô nhìn đi chỗ khác: “Hiện tại tôi đã khoẻ, tôi có thể xuất viện rồi.”

Tiêu Kỳ Nhiên bình tĩnh nói: “Hôm qua em còn lén chạy vào phòng bệnh của tôi, hôm nay em lại quay đầu không nói một tiếng đã muốn đi, không phải là bỏ lại tôi, thì còn có thể là cái gì?”

“Không phải.” Giang Nguyệt lập tức phủ nhận.

“Không phải?” Tiêu Kỳ Nhiên hơi dừng lại một chút, anh nhìn cô: “Giang Nguyệt, tối hôm qua chúng ta còn chưa nói chuyện xong, em còn chưa nói cho tôi đáp án.”

Hô hấp của Giang Nguyệt có chút căng thẳng.

Thịnh Cảnh Tây nhìn thấy Tiêu Kỳ Nhiên, trong lòng anh ta đã đoán được hơn phân nửa, vỗ vỗ vai Giang Nguyệt nói: “Tôi lên xe trước, cô nói chuyện xong thì nhanh lên xe nhé.”

Giang Nguyệt gật đầu, cô cũng muốn nói chuyện riêng với Tiêu Kỳ Nhiên.

Tiêu Kỳ Nhiên chú ý tới hành động thân mật của Thịnh Cảnh Tây và Giang Nguyệt, ánh mắt hơi tối sầm lại.

Anh muốn hỏi, nhưng anh biết đây không phải là thời điểm thích hợp.

“Nguyệt Nguyệt, chúng ta không phải đã nói xong ở Hoa Thành rồi sao?” Tiêu Kỳ Nhiên đội gió từng bước tới gần cô, anh bình tĩnh chất vấn cô:

“Em sẽ không để cho tôi chờ quá lâu, không phải sao, tại sao em lại không giữ lời?”

“Hôm đó tôi đến sân bay sớm, nhưng tôi không ngờ sẽ xảy ra tai nạn.”

Giang Nguyệt cúi đầu, cô chỉ trả lời câu hỏi bề ngoài của anh: “Bây giờ tôi đã khá hơn rồi. Hơn nữa tôi cũng rất bận, chỗ Thượng Trạch Văn còn cần tôi đến làm chứng, bây giờ tôi muốn đi ăn cơm cùng với bà Trình, để cho bà cụ yên tâm, tôi còn có rất nhiều việc phải làm…”

“Nhưng hôm qua em nói là lo lắng cho tôi.”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 994


Chương 994

Sau khi nghe cô giải thích lộn xộn, Tiêu Kỳ Nhiên trực tiếp mở miệng ngắt lời cô: “Hôm qua em còn nói là lo lắng cho tôi, tại sao hôm nay lại thay đổi chứ?”

“Nguyệt Nguyệt, em đừng diễn với tôi, cũng không nên đối xử với tôi lúc lạnh lúc nóng, chỗ này của tôi sẽ rất đau.”

Anh vừa nói, vừa dùng tay vuốt ngực: “Em đối xử với tôi như vậy, chỗ này của tôi rất đau.”

Giang Nguyệt biết, nơi đó có một lưỡi dao 2cm.

“Em sẽ không đột nhiên trở nên như vậy, thật sự là đã có chuyện gì xảy ra vậy? Nói cho tôi biết đi.”

Giang Nguyệt nuốt nước miếng.

Cô hoàn toàn không nghĩ rằng mọi thứ lại phát triển như thế này.

Cô vốn định rời khỏi bệnh viện trước, rồi sau đó mới tìm thời gian để nói chuyện riêng với anh về tương lai của họ, sau đó chào tạm biệt một cách đàng hoàng.

“Nguyệt Nguyệt, là lúc tôi hôn mê đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Nói cho tôi biết đi.”

Tiêu Kỳ Nhiên nhìn vào mắt cô, anh muốn phân biệt được cảm xúc của cô.

Tr uyệ n được đăng tại ứng dụ ng ReadM e hoặc WeRe ad.

Giang Nguyệt ngẩng mặt lên, cô nhìn gương mặt tiều tuỵ chật vật kia của anh, rốt cuộc cũng hiểu được tại sao tối hôm qua anh lại không cho cô bật đèn lên.

Anh là một người kiêu ngạo như vậy.

Là một người luôn ở địa vị cao.

Cô cắn cắn môi, vẫn mở miệng nói: “Tô phu nhân đã tìm tôi nói chuyện.”

Tâm tình Tiêu Kỳ Nhiên có chút thoải mái.

May mắn thay, không phải là cô không còn yêu anh nữa.

Anh sắp xếp lại suy nghĩ của mình, giọng nói trầm thấp bình tĩnh: “Nguyệt Nguyệt, tìm cảm là chuyện giữa hai người tôi và em. Hơn nữa, hiện tại tôi muốn yêu đương với ai, không ai có thể ngăn cản được, có là mẹ tôi cũng không thể… Những lời này, em không hiểu sao?”

Nếu là trước đây, Giang Nguyệt không hiểu ý nghĩa của những lời nói này.

Nhưng bây giờ, cô hiểu rất rõ tất cả những dụng tâm lương khổ của anh.

Anh có thể vì cô, từ bỏ gia sản, từ bỏ tiền tài, từ bỏ địa vị, miễn là anh có thể ở bên cô.

“Chỉ cần em muốn, chúng ta có thể ở bên nhau.” Trong giọng nói của Tiêu Kỳ Nhiên mang theo sự kiên định:

“Chỉ cần hôm nay tôi công bố quan hệ với em, trên thế giới này sẽ không có ai dám nói một lời về em.”

Đối diện với lời hứa của anh, vẻ mặt Giang Nguyệt chết lặng: “Nhưng tôi không muốn.”

Trên mặt Tiêu Kỳ Nhiên hiện lên vẻ kinh ngạc: “Tại sao?”

Giang Nguyệt nhắm mắt lại, suy nghĩ của cô rối loạn không tìm được lối ra, cô chỉ có thể nghĩ đến đâu nói đến đó: “Trong hai mươi năm qua, tôi đã trải qua những khó khăn, đau khổ, u ám, còn có đủ loại áp lực, bọn họ nói cho tôi biết nên làm như thế nào, và không nên làm như thế nào.”

“Cuối cùng tôi cũng được giải thoát khỏi cuộc sống đó, không cần phải là một cô con gái tốt, một người chị tốt, một minh tinh nữ hoàn hảo không có tin tức tiêu cực nữa.”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 995


Chương 995

Cô nói xong, chợt cười rộ lên: “Nhưng nếu như tôi cưới anh, tôi sẽ có áp lực mới.”

“Mẹ anh vĩnh viễn xem thường tôi, ba anh sẽ cảm thấy anh đã lãng phí cơ hội duy nhất của mình để kết thông gia. Tất cả mọi người đều sẽ cảm thấy là tôi gài bẫy anh, sau này ngay cả cảm xúc tức giận hay đau khổ tôi cũng không thể có, nếu không thì người ngoài sẽ hiểu là nhà anh ức h**p tôi, sẽ mang đến cho anh rất nhiều miệng lưỡi tranh cãi không ngừng.”

Giang Nguyệt dừng lại hai giây, cô cười nói: “Anh biết không, tôi đã mất hai mươi năm cuối cùng mới có thể thoát khỏi cái lồ ng sắt của gia đình, tôi không thể vì hôn nhân, mà đi vào một cái lồ ng giam nạm vàng khác.”

Đôi mắt Tiêu Kỳ Nhiên tối sầm lại, sắc mặt anh cũng thay đổi.

Giang Nguyệt thẳng lưng, nụ cười của cô dần dần trở nên bình tĩnh hơn, suy nghĩ cũng trở nên rõ ràng hơn: “Cảm ơn anh, đã để cho tôi có kiêu ngạo và lòng tự trọng.”

“Những ngày tháng sau này, tôi muốn sống cho bản thân.”

Không có gì phải nghi ngờ, cô có rất nhiều tình cảm với anh.

Nhưng cô không muốn vì cái gọi là tình cảm này, mà trói buộc cả đời mình lại.

Sự kỳ vọng và khao khát ước hẹn nhỏ bé mà cô đã từng có, nhưng sau khi cô nhìn thẳng vào sự thật, thì nó đã bị đánh tan không còn nữa.

“Anh cứ cho rằng tôi là kẻ hèn nhát là được rồi.” Giang Nguyệt sảng khoái nói: “Là tôi không dám làm phu nhân nhà giàu, cũng không dám hưởng thụ vinh hoa phú quý không thuộc về tôi.”

“Càng không dám tiếp nhận anh nguyện ý vì tôi mà vứt bỏ tất cả, không dám tiếp nhận tình yêu sâu đậm và to lớn của anh…”

Tiêu Kỳ Nhiên quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Anh vừa nghe thấy cái gì vậy?

Giang Nguyệt nói cô không dám chấp nhận tình yêu của anh?

“Cho nên thật sự tôi không muốn ở bên anh, cũng không muốn gả cho anh, càng không muốn tiếp nhận tình yêu của anh.”

Tiêu Kỳ Nhiên gật gật đầu, dường như đã hiểu ra điều gì đó: “Em lại muốn bỏ rơi tôi?”

Trái tim Giang Nguyệt chấn động.

Giọng nói của cô trở nên nghẹn ngào, giống như đang tủi thân: “Anh cũng từng bỏ rơi tôi nhiều lần, bây giờ đến lượt tôi.”

Cuối cùng, cô gần như chạy trốn.

Sau khi lên xe, hốc mắt Giang Nguyệt ẩm ướt, chóp mũi đỏ lên, dường như đang cố kìm nén không cho nước mắt trào ra.

“Lái xe đi.”

Thịnh Cảnh Tây nhìn bộ dạng khốn khổ của Giang Nguyệt thì bĩu môi, túm khăn giấy nhét vào tay cô: “Đừng có tỏ ra yếu đuối như vậy trước mặt tôi, nhìn chỉ muốn đánh, tôi ghét nhất là nhìn phụ nữ khóc lóc sụt sùi. ”

Giang Nguyệt lau mặt, ngẩng đầu nhìn anh ta, vẻ mặt ai oán: “Vì sao không thể khóc? Tôi sẽ khóc, tôi sẽ khóc thật to!”

Thịnh Cảnh Tây: “… Được rồi, cô khóc đi, khóc to lên, lát nữa gặp bà nội cô cũng khóc, để cho bà lo lắng.”

Thật sự là không có biện pháp với cô, Thịnh Cảnh Tây vừa nói, vừa đưa khăn giấy vào lòng bàn tay Giang Nguyệt:
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 996


Chương 996

“Tôi nói cho cô biết, sao phải sợ bà già họ Tô kia? Sau này tôi làm chỗ dựa cho cô, cha tôi chuẩn bị đồ cưới cho cô, đến lúc đó người trèo cao không nổi chính là bọn họ, còn đến lượt bà già kia chỉ trỏ chắc!”

Giang Nguyệt lắc đầu, đương nhiên cô không sợ Tô Gia Lan.

Cô chỉ là không muốn để cho Tiêu Kỳ Nhiên vì mình mà cùng cha mẹ trở mặt thành thù, không muốn để cho anh lúc nào cũng bị mọi người nghị luận đàm tiếu, lại càng không muốn biến anh trở thành trò cười của thiên hạ.

Tiêu Kỳ Nhiên có thể chấp nhận như vậy, nhưng Giang Nguyệt thì không.

Lời của Tô Gia Lan thật sự rất khó nghe, nhưng suy nghĩ kĩ càng thì bà ta nói cũng không sai.

Hơn nữa bệnh song tính của cô càng ngày càng nghiêm trọng, mỗi một lần phát bệnh, Giang Nguyệt đều có cảm giác ma quỷ sẽ đến bắt cô đi bất cứ lúc nào.

Giang Nguyệt không thể hứa hẹn với bất cứ ai rằng mình sẽ khống chế tốt cảm xúc bản thân, cũng không dám cam đoan sau này sẽ không bao giờ tiêu cực nữa, càng không thể xác định sau này mình có hành vi tự sát hay không.

Nếu một ngày nào đó cô đã quá tuyệt vọng với thế gian này, rồi lựa chọn âm thầm mà chết đi, vậy Tiêu Kỳ Nhiên thì sao, để cho anh ta một mình cô độc cả đời?

Hoặc giả thiết, sau này bọn họ kết hôn rồi có con, vậy đứa nhỏ thì làm sao bây giờ? Sẽ không có mẹ sau này sao?

Sự ràng buộc giữa người với người là động lực để giữ Giang Nguyệt lại, nhưng nó cũng có thể trở thành một hòn đá đè bẹp cô bất cứ lúc nào.

Cô sẽ sống trong đau đớn, hoặc chết để được giải thoát.

Cho đến bây giờ, Giang Nguyệt mới hiểu được câu nói kia của Kiều Cẩn Nhuận…

Sống cho những người yêu thương mình và sống cho những người mình yêu thương đều khó như nhau.



Xe chạy đến trước cửa nhà Trình Nghênh Xuân.

Giang Nguyệt đã điều chỉnh xong tâm trạng, cũng đã lau hết toàn bộ nước mắt trên mặt, ánh mắt đã trong suốt trở lại, ngoại trừ đầu mũi hơi đỏ lên thì không thể phát hiện ra cô mới khóc xong.

Giang Nguyệt nháy mắt, chớp chớp mi: “Bây giờ nhìn tôi có giống vừa mới khóc không?”

Thịnh Cảnh Tây nhìn cô trong chốc lát, giơ ngón tay cái lên chửi thề: “Mẹ kiếp, diễn xuất của cô quá tuyệt vời rồi!”

Hai người xuống xe đi vào trong, Trình Nghênh Xuân đang ở trong bếp nấu ăn, Thịnh Sóc Thành thì ngồi trên sô pha đọc báo.

Căn phòng ấm áp và tràn ngập bầu không khí gia đình.

“Về rồi à?” Thịnh Sóc Thành ngẩng đầu, lấy tay đẩy kính, giọng điệu bình thản: “Mau rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm thôi.”

Cảnh tượng này đẹp như một giấc mộng. Giang Nguyệt sững sờ đứng tại chỗ, chóp mũi không hiểu sao lại bắt đầu chua xót.

Lần này là vì cảm động.

Tuy rằng Thịnh Sóc Thành nhiều lần nhấn mạnh trong nhà đã thuê giúp việc, Trình Nghênh Xuân cũng không cần vất vả như vậy, mệt mỏi của thân thể thì không thể dùng tiền bù đắp được. Nhưng Trình Nghênh Xuân vẫn một mực nói Nguyệt Nguyệt thích ăn cơm do bà nấu, nếu để người khác làm, trong lòng bà sẽ không yên.

Trên bàn ăn nghe Thịnh Sóc Thành trách cứ, Giang Nguyệt có chút bối rối: “Sớm biết vậy thì cháu sẽ không nói rằng cháu thích ăn cơm bà nấu nữa.”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 997


Chương 997

Trình Nghênh Xuân thấy vậy thì hoảng hốt mắng Thịnh Sóc Thành: “Anh mắng Nguyệt Nguyệt làm gì? Nó mới tới mấy lần, lại thích ăn cơm do tôi nấu, tôi vui mừng còn không được nữa là, hơn nữa thân thể này vẫn còn khỏe mạnh lắm, nấu một bữa cơm cũng chẳng sao đâu.”

Nói rồi bà gắp một miếng thịt vào bát Giang Nguyệt: “Ăn nhiều một chút, bệnh nặng mới khỏi thì phải bồi bổ cho cơ thể, sức khỏe mới nhanh hồi phục được.”

“Cháu cảm ơn.” Giang Nguyệt dịu dàng nói: “Cơ thể cháu khá lên nhiều rồi, bà không cần lo lắng đâu ạ.”

Thịnh Cảnh Tây nhìn thấy hai bà cháu tình cảm như thế thì có chút ghen tị, anh ta vung đũa lên bàn, đập xuống “Cạch” một cái:

“Bà nội, cháu là cháu ruột của bà, cũng vừa mới khỏi bệnh nặng, cháu cũng muốn ăn.”

“Được rồi, vậy cháu ăn đùi gà đi, tốt cho chân.” Nếp nhăn trên mặt Trình Xuân Nghênh nhăn lại:

“À, bố cháu đã thu giấy phép lái xe của cháu rồi, sau này đừng đi đua xe lêu lổng nữa.”

Nhắc tới chuyện này, Thịnh Cảnh Tây lập tức tỉnh táo hơn bao giờ hết, ánh mắt hung hăng liếc về phía Giang Nguyệt.

Giang Nguyệt lập cúi đầu ăn cơm, không nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Thịnh Cảnh Tây: …

Mặt ngoài anh ta thờ ơ, trên thực tế ở dưới gầm bàn liên tục đá đá chân Giang Nguyệt, ám chỉ muốn cô giúp mình xin bằng lái xe.

Giang Nguyệt: …

Giang Nguyệt yên lặng co chân lại.

Vì thế Thịnh Cảnh Tây lại đá.

Giang Nguyệt lại lui.

Thịnh Cảnh Tây cắn môi, duỗi chân đá một cái thật mạnh, kết quả một cú đá thẳng vào Thịnh Sóc Thành ngồi bên cạnh, mặt ông lập tức trùng xuống:

“Thịnh Cảnh Tây, con ăn một bữa cơm cũng không yên được hay sao?”

Thịnh Cảnh Tây lập tức ngồi ngay ngắn trở lại.

Nhìn thấy Thịnh Cảnh Tây ngày thường ngạo nghễ không coi ai ra gì lại ngoan ngoãn im lặng ăn cơm, Giang Nguyệt thật sự nhịn không được liền bật cười.

Thịnh Cảnh Tây không dám cãi nhau với bố mình, đành phải trừng mắt nhìn Giang Nguyệt một cái rồi lẩm bẩm: “Cái nhà này một ngày cũng không yên được, lẽ ra mình không nên trở về.”

Thịnh Sóc Thành lạnh lùng: “Không muốn về thì đi ra ngoài luôn đi.”

“Ba… ba cũng tuyệt tình quá! “Thịnh Cảnh Tây đáng thương phản bác: “Con đi cũng được, nhưng ba phải trả lại giấy phép lái xe cho con.”

Thịnh Sóc Thành chẳng thèm đoái hoài gì đến anh ta.

Trình Nghênh Xuân nghe được anh ta nhắc tới chuyện này, sắc mặt cũng nghiêm túc: “Cảnh Tây, sau này con đừng đua xe nữa, không an toàn đâu.”

“Đúng vậy, không an toàn chút nào.” Giang Nguyệt bên cạnh phụ họa một câu.

Thịnh Cảnh Tây không kiềm chế được mà lườm cô: “Này… cô theo phe nào vậy hả?”

“Đương nhiên là theoo bà và chú Thịnh.”

“…”

Trình Nghênh Xuân nhìn đôi trẻ cãi nhau thì trong lòng vui vẻ, bắt đầu khoa tay múa chân: “Cảnh Tây, bà thấy cháu với Nguyệt Nguyệt rất xứng đôi, hay là hai đứa thử xem sao.”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 998


Chương 998

“Không được!”

“Không được!”

Hai người kia gần như đồng thanh hét lên.

Thịnh Cảnh Tây: “Cháu không thèm cô ấy đâu, con gái gì mà suốt ngày khóc lóc sụt sùi.”

Giang Nguyệt cũng không chút khách khí mà đối lời: “Vậy tôi phải ngàn lần cảm tạ anh Thịnh đã không chú ý tới, để tránh tôi phải nể mặt chú Thịnh và bà, phải vắt hết óc suy nghĩ lý do đàng hoàng cự tuyệt anh.”

Được rồi, hai người này vừa nhìn đã thấy không có mệnh nhân duyên.

Trình Nghênh Xuân cũng chỉ thuận miệng nói như vậy, nói nói cười cười rồi không nhắc tới đề tài này nữa.

Trong phòng, cả gia đình quây quần bên nhau trong bầu không khí ấm áp.

Mà ở bên ngoài, một chiếc xe đen đã đứng đó chờ đợi rất lâu.

Sau khi ăn cơm xong, Giang Nguyệt chủ động nói có chuyện muốn nói chuyện với Thịnh Sóc Thành. Vì thế hai người vào thư phòng, cô vừa ngồi đối diện Thịnh Sóc Thành, âm thanh của đối phương liền truyền tới:

“Cô muốn giúp thằng nhóc kia lấy bằng lái xe?”

Giang Nguyệt giật mình, trong lòng không nghĩ tới lại bị ông đoán được: “… Vâng.”

Thịnh Sóc Thành dường như đã đoán được điều đó, khóe môi ông cong lên: “Hai đứa gần bằng tuổi nhau, nếu ở bên nhau thì cũng hợp lý.”

“Anh ấy đã giúp tôi, tôi chỉ không muốn nợ người khác.” Giang Nguyệt cố gắng nặn ra một nụ cười: “Hơn nữa, tôi cảm thấy… anh Thịnh là một người rất tinh tế, tin rằng sau tai nạn lần này anh ấy nhất định sẽ chú ý an toàn hơn.”

“Tôi lại không thấy thế.” Thịnh Sóc Thành nhướng mày: “Từ nhỏ đến lớn, chưa có ai nói thằng nhóc đó tinh tế cả.”

Giang Nguyệt nhìn ông mỉm cười, giọng nói chắc nịch: “Có lẽ anh Thịnh cũng có mặt mà chú không biết.”

Chính là sự tinh tế và dịu dàng đó.

Thịnh Sóc Thành ngước mắt lên nhìn cô một cái, một lúc sau ông mở ngăn kéo ra.



“Thế nào, giấy phép lái xe của tôi đâu?”

Sau khi từ nhà họ Thịnh đi ra, Thịnh Cảnh Tây nhảy nhót vui vẻ, trên mặt tràn ngập sự chờ mong, vừa cười vừa nói: “Giang Nguyệt, Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt nhỏ bé à…”

“Được rồi, được rồi.” Giang Nguyệt hắng giọng, vẻ mặt nghiêm túc: “Nếu đã lấy được giấy phép lái xe rồi thì…”

“Thì sao?” Thịnh Cảnh Tây háo hức ngắt lời cô.

“Thì anh phải chở tôi một lần trên chiếc xe đó, rồi tôi sẽ cân nhắc có nên đưa giấy phép lái xe cho anh hay không.”

Lời của Giang Nguyệt cũng có lý: “Tôi muốn xác nhận xem có giống lời anh nói sau này sẽ chú ý an toàn hay không.”

“Không thành vấn đề.” Thịnh Cảnh Tây sảng khoái trả lời: “Đợi qua một thời gian nữa, tôi sẽ dẫn cô đến trường đua dạo chơi…”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 999


Chương 999

Lời lớn của anh ta còn chưa dứt thì đã bị ánh mắt lạnh lùng của Giang Nguyệt quét qua, Thịnh Cảnh Tây lập tức sửa lại: “Được rồi, để anh cho cô thấy sự hối cải của Thịnh Cảnh Tây tôi!”

“Nói ít làm nhiều là được rồi.”

Hai người đi vài bước, Giang Nguyệt ngẩng đầu nhìn thoáng qua thấy chiếc xe màu đen quen thuộc.

Đầu tiên cô khựng lại, sau đó nhanh chóng rời mắt: “Tôi hơi buồn ngủ rồi.”

Thịnh Cảnh Tây không biết sự xuất hiện của “người thứ ba”, anh ta chỉ vào chiếc xe cách đó không xa rồi búng tay: “Buổi tối nguy hiểm lắm, để tôi đưa cô về.”

Vừa đi được hai bước, phía sau là tiếng cửa xe mở ra.

Rõ ràng là không xoay người nhưng Giang Nguyệt như có giác quan thứ sáu mà phát giác ra có điều không ổn.

Cô biết rằng anh ta ở đó.

Đứng ngay phía sau cô.

Như một cái bóng.

Cuối cùng, Giang Nguyệt dừng hẳn lại, nhỏ giọng nói: “Không cần đâu, tôi muốn một mình…”

Thịnh Cảnh Tây vừa định mở miệng hỏi lý do thì đã thấy người đàn ông kia đứng sau Giang Nguyệt, anh ta liền hiểu ra vấn đề.

Giang Nguyệt muốn tâm sự cùng “tình lang” của cô.

“Ok, cô về đến nhà rồi thì gọi cho tôi.” Thịnh Cảnh Tây dặn dò cô một câu rồi nghênh ngang lên xe của mình.

Đều là đàn ông với nhau, đương nhiên Thịnh Cảnh Tây không ngốc, anh ta có thể nhận thấy ánh mắt đối địch từ phía người đàn ông kia.

Hơn nữa anh ta cũng lười giải thích, vì vậy đi trước là tốt nhất.

Cuối cùng chỉ còn lại hai người ở đó.

“Tại sao?” Tiêu Kỳ Nhiên mở miệng đầu tiên, giọng nói trầm khàn: “Tại sao lại như thế?”

“Tôi đã nói rất rõ ràng trong bệnh viện rồi.” Giang Nguyệt không khách sáo nói thẳng: “Tôi nghĩ anh nên tự hiểu.”

“Tôi không hiểu.” Trong lòng Tiêu Kỳ Nhiên đau đớn tột cùng, nỗi đau này so với sự đau đớn thể xác còn mạnh hơn gấp bội.

“Giang Nguyệt, tôi không hiểu.”

“Do tôi chưa đủ tốt ư? Ngày hôm đó trên du thuyền chưa đủ vui, hay do pháo hoa chưa đủ đẹp? Rốt cuộc tôi đã làm gì sai?”

Tiêu Kỳ Nhiên khẩn trương muốn biết nguyên nhân: “Nếu em không muốn trở thành phu nhân nhà giàu, thì chúng ta có thể kết hôn, rồi em tiếp tục làm một ngôi sao, làm bất cứ điều gì em muốn, miễn là em hạnh phúc.”

“Chỉ cần em ở bên cạnh tôi.”

Giang Nguyệt lắc đầu, những điều anh ta vừa nói đều không phải điểm mấu chốt. Đương nhiên cô cũng biết, Tiêu Kỳ Nhiên sẽ không cản trở bất cứ chuyện gì Giang Nguyệt muốn làm.

“Tiêu Kỳ Nhiên, tôi nói tôi không muốn bị trói buộc, đây không có nghĩa là tôi không muốn gả vào nhà họ Tiêu, không muốn trở thành vợ của anh.”

“Việc anh đối xử tốt với tôi là thật, nhưng đã từng vũ nhục và làm tổn thương tôi cũng là thật. Những chuyện đó giao hòa với nhau, tôi không phân biệt được tình cảm của mình đối với anh là gì, có lẽ nó rất sâu sắc, nhưng đó không nhất thiết là tình yêu.”
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 1000


Chương 1000

Trong lòng Tiêu Kỳ Nhiên đột nhiên căng thẳng.

“Có vẻ như chúng ta không phải là sự lựa chọn tốt nhất của nhau, chỉ là cảm xúc nhất thời bị cuốn theo mà thôi. Sau khoảng thời gian này, anh sẽ nhận ra rằng có lẽ tôi ở bên cạnh anh hay không cũng không quan trọng đến thế.”

Hơi thở của Giang Nguyệt đều đặn, giọng nói dịu dàng trong gió càng thêm bình tĩnh: “Tôi vốn là đứa trẻ mồ côi, đừng vì tôi mà khiến cuộc sống của anh thêm khó khăn hơn.”

Cô không muốn làm khó Tiêu Kỳ Nhiên.

“Cho dù không ở bên nhau thì cả hai chúng ta cũng sẽ có được cuộc sống tốt, vì sao nhất định phải trói buộc nhau?” Giang Nguyệt nói như khẳng định: “Kể cả khi chúng ta bên nhau, thì một trong hai người nhất định sẽ rời đi trước.”

“Nếu đã như vậy, không bằng nói lời tạm biệt sớm hơn một chút, như vậy cả hai cũng sẽ thoải mái hơn.”

Giang Nguyệt đang nói nhảm! Chia tay như vậy, làm sao cả hai có thể vui vẻ được?

Nhưng Tiêu Kỳ Nhiên cũng nhìn ra, cô đang rất nghiêm túc nói lời tạm biệt với mình.

Điều này không giống với sự thất vọng trước đó đối với anh, càng không phải là bộc phát mà giận dỗi, mà là nghiêm túc thông báo cho anh, cô không muốn ở cạnh anh, và cũng không muốn có “sau này” với anh.

Giang Nguyệt khao khát tự do hơn.

Tiêu Kỳ Nhiên cười nhạt, gật đầu như nhận mệnh: “Tôi thực sự không có tư cách yêu cầu em.”

Giọng nói của anh đầy tự giễu: “Em đã từng nói với tôi là ‘cuộc đời không phải là một đường ray cố định, mà là một vùng hoang vu vô tận’, tôi nên có mộht pần sống cho riêng mình.”

“Nhưng em xem, hai chuyện quan trọng nhất trong đời tôi đều đã bị phá hỏng.”

“Đầu tiên là vẽ tranh, tiếp theo chính là em, Giang Nguyệt.”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nở nụ cười thê lương: “Cả hai thứ, đều không được thuận như ý, có phải là rất đáng thương hay không?”

Giang Nguyệt chớp mắt, dòng lệ vô thức chảy xuống.

Cô mở miệng, nhưng cổ họng nghẹn lại, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Hai người nhìn nhau, gió bỗng nhiên trở nên rất mạnh mẽ, thổi tung bay vạt áo của bọn họ.

“Vậy tôi có thể ôm em không?” Tiêu Kỳ Nhiên giang hai tay ra.

Giang Nguyệt nhìn anh, không nhúc nhích.

Tiêu Kỳ Nhiên đột nhiên đi tới trước mặt Giang Nguyệt, dùng toàn bộ sức lực ôm cô vào trong lòng, chỉ hận không thể đưa cô hòa tan vào trong mình.

Lồ ng ngực của anh thật lạnh lẽo.

Giang Nguyệt ở trong ngực Tiêu Kỳ Nhiên run rẩy hít thở. Chính cô là người rõ hơn ai hết, đây là lần cuối cùng hai bọn họ ôm nhau.

“Giang Nguyệt, tôi chưa bao giờ yêu ai, bởi vì tôi tự biết mình không có tư cách yêu người khác. Nhưng may mắn là em đã xuất hiện, là em đã cho tôi biết, hóa ra tôi cũng biết yêu.”

“Cảm ơn em.”

Có nước mắt nóng hổi chảy ra từ hốc mắt Giang Nguyệt.

Tiêu Kỳ Nhiên vuốt v e lưng cô, mạnh mẽ kéo cô vào trong ngực, không để cho cô nhìn thấy đuôi mắt ẩm ướt của mình.
 
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Chương 1001


Chương 1001

Bệnh tình của Tiêu Kỳ Nhiên vẫn chưa hồi phục, anh vẫn phải trở lại bệnh viện tiếp tục điều trị.

Trong phòng bệnh, Tô Gia Lan đang ngồi xe lăn chờ anh.

Trong nháy mắt nhìn thấy Tiêu Kỳ Nhiên đẩy cửa tiến vào, đáy mắt Tô Gia Lan lóe lên vẻ mừng rỡ: “A Nhiên, rốt cục con cũng trở về…”

“Con và cô ấy đã chia tay.”

Giọng điệu của anh lạnh như hầm băng: “Từ nay về sau, con sẽ không còn bất kỳ quan hệ gì với Giang Nguyệt nữa.” Nói xong, anh lại nhếch môi cười lạnh:

“Như mẹ mong muốn.”

“Thật sao?” Tô Gia Lan không thể tin được.

Bà ta biết Tiêu Kỳ Nhiên đi tìm Giang Nguyệt, tuy rằng không rõ giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng đây chính là kết cục mà bà mong muốn:

“Nó sẽ không dây dưa với con nữa?”

“Là cô ấy không cần con nữa.” Khi Tiêu Kỳ Nhiên nói ra những lời này, trái tim giống như bị một bàn tay bóp nghẹt lại:

“Cô ấy nói không muốn ở bên con nữa.”

“Ông trời phù hộ.” Tô Gia Lan kích động chắp hai tay lại: “Cuối cùng cô ta cũng làm được việc tốt, cũng coi như là tích phước đời này cho cô ta.”

Nhìn cảnh tượng này, Tiêu Kỳ Nhiên chỉ cảm thấy hoang đường đến cực điểm.

Anh nhìn Tô Gia Lan đang vui mừng hạnh phúc kia, nở một nụ cười lạnh: “Hình như con càng đau khổ, thì mẹ sẽ càng hạnh phúc phải không?”

“Con nói cái gì vậy?”

Tô Gia Lan trừng mắt quát lên: “Mẹ là mẹ con! Mẹ có thể làm hại con sao? Bây giờ con không hiểu, nhưng chờ thêm vài năm nữa, con sẽ hiểu được tâm ý của người làm mẹ…”

“Vâng, con không hiểu.”

Tiêu Kỳ Nhiên gật gật đầu, anh tiếp tục: “Đốt tập tranh của con, lại đuổi đi người con gái duy nhất mà con yêu, để con biến thành đứa con ngoan ngoãn được người người ca tụng, chính là tâm ý của mẹ.”

Giọng nói của anh nhẹ nhàng, không có bất kì xúc cảm nào: “Không cho phép con làm những gì mình thích, chia cắt tình yêu của con, đây là trái tim cao cả của mẹ, giờ thì đúng như ý mẹ rồi!”

Thái độ của Tiêu Kỳ Nhiên thật sự rất quái dị, Tô Gia Lan trong lòng sửng sốt, ngay lập tức mở miệng giải thích:

“Không phải là mẹ không cho con tự do yêu đương, là Giang Nguyệt kia thật sự không xứng với con. Xuất thân và tương lai của hai đứa cũng khác nhau, nếu bên nhau thì cả hai sẽ chịu thiệt thòi, con có hiểu được không?”

Bà ta lại tiếp tục khuyên nhủ: “Huống chi, cô ta là một đứa trẻ không cha không mẹ, xuất thân như vậy quá thấp kém, nếu gả vào nhà họ Tiêu chúng ta, sau này mặt mũi của con còn để cho ai xem?”

“Con nhìn bố con đi, còn không phải là tấm gương cho con hay sao?”

Bà nhắc tới Tiêu Viễn Phong, trong lòng cũng nhịn không được mà phẫn uất: “Rõ ràng trong nhà đã sắp xếp hôn nhân tương xứng cho ông ta, nhưng người đàn ông đó không nghe theo mà âm thầm ở bên ngoài nuôi dưỡng bồ nhí, để cho không khí trong nhà lúc nào cũng căng thẳng.”

“Con cũng không nên học theo ông ta, như vậy cuộc sống sau này của con cũng sẽ không hạnh phúc, A Nhiên, con có hiểu không?”

Đến bây giờ, Tô Gia Lan vẫn cảm thấy mình đúng.
 
Back
Top Dưới