Ngôn Tình Tiểu Tổ Tông Của Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,551,071
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tieu-to-tong-cua-anh.jpg

Tiểu Tổ Tông Của Anh
Tác giả: Vòng Xoáy Lê Ngọt Ngào
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Tiểu Tổ Tông Của Anh của tác giả Vòng Xoáy Lê Ngọt Ngào. Tô Vãn Khanh từ nhỏ thông minh lanh lợi, lại còn xinh đẹp ngoan ngoãn, thành tích vượt trội nên luôn nhảy lớp

Từ lâu cô đã học xong mọi thứ trong trường tại Ninh Thành nhưng lần này cô không muốn vào học tại một nơi tập trung con cháu quyền thế, cô chỉ muốn thử trải nghiệm sinh hoạt học đường bình thường mà thôi

Vậy nên co chuyển tới Bắc Thành, vào lớp bồi dưỡng trọng điểm, còn gặp Cố Trì, một nhân vật lạnh lùng, tàn nhẫn, bá đạo, bạn học nào cũng sợ hãi

"Trì ca, vị học sinh chuyển trường tới sao nhìn quen mắt như vậy?"

Cố Trì híp mắt lại như đang suy nghĩ điều gì...

Cố Trì kiêu căng bất mãn, là trùm trường Bắc Thành, bao nhiêu nữ sinh theo đuổi, có gia thế tốt, nhan sắc tốt đều trên người Trì ca.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Ràng Buộc - Tiểu Kiều
  • Tam Công Chúa - Đại Tiểu Thư
  • Xuyên Thành Tiểu Pháo Hôi Gả Thay
  • Thập Niên 70 Tiểu Phú Bà
  • Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 1: 1: Học Sinh Chuyển Trường


    Lòng bàn tay Bắc Thành phủi đi vẻ kiêu kì trong không trung, dụi dàng đàn và hát những bài hát mùa thu say đắm của tháng 9 khiến trời xanh cao vời vợi, trời như được gột rửa.

    Trường trung học Bắc Thành đã mở ra một học kì mới!
    Lớp thí nghiệm khoa học năm 2
    "Nghe nói, Cố Trì và Tạ Tử Dật sẽ học ở lớp chúng ta đấy"
    "Đã sớm biết rồi, cảm giác khi học chung với trùm trường như thế nào"
    "Nghĩ thôi cũng kích động, nhan sắc của Cố Trì đủ để coi trọng rồi"
    Tô Vãn Khanh đến từ Ninh Thành, vì cô ấy không muốn bị cha mẹ kiểm soát.

    Huống chi anh trai cô đã nhảy vào một trường ưu tú hàng đầu ở Ninh Thành.

    Bên trong đều là học sinh giỏi toàn diện và những người sẽ bước ra sẽ là những người có quyền lực trong xã hội.

    Tuy thành tích cô tốt, nhưng cô không muốn tham gia vào cuộc vui của những người quyền lực đó.

    Hơn nữa cô cũng muốn thay đổi môi trường, trước luôn luôn nhảy lớp nên không hưởng thụ được không khí của trường học.

    Sau khi cầu xin cha mẹ, đi tới Bắc Thành sống tại nhà chú và cùng anh họ học chung trường.

    "Vãn Tể, nếu em mà bị bắt nạt đến lớp 2 tìm anh, anh nhất định sẽ bảo vệ em.

    "
    Ôn Thời Triệt dọc theo đường đi ở bên tai Tô Vãn Khanh nới chuyện không ngừng.

    Tô Vãn Khanh dừng ở cửa văn phòng và chừng mắt nhìn anh: " Ở trường đừng gọi em là Vãn Tể và cũng đừng đến lớp để tìm em nếu không lại gặp rắc rối.

    "
    Ôn Thời Triệt cũng là một nhân vật nổi tiếng ở Bắc Thành, dù sao dáng dấp không hề xấu, tính cách tốt, được chia ở lớp nghệ thuật tự do.

    Chủ yếu cha mẹ cũng nổi danh, mang dòng máu thư hương của Ôn gia, nên ở trường học được chú ý, đám con gái theo theo đuổi anh đều không lạ gì.

    Ôn Thời Triệt thấy cô dừng lại ở cửa văn phòng cũng biết Tô Vãn Khanh muốn làm gì:
    " Anh về lớp trước, có chuyện thì tìm anh, anh đã đáp ứng với cô chú sẽ chiếu cô em rồi"
    Tô Vãn Khanh gật đầu một cái, gõ cửa và bước vào văn phòng: "Báo cáo, xin hỏi lớp 1 chủ nhiệm lớp là ai vậy?"
    Thanh âm trong trẻo dễ nghe vang lên trong văn phòng khiến tất cả giáo viên phải đổ dồn ánh mắt.

    "Là tôi".

    Trong đó có một giáo viên nữ khoảng 30 tuổi đứng dậy đi về phía Tô Vãn Khanh mỉm cười thân thiện: "Em là học sinh mới chuyển đến Tô Vãn Khanh?"
    Tô Vãn Khanh gật đầu, nở nụ cười ngọt ngào, hai cách môi như quả lê thật đáng yêu động lòng người: "Chào lão sư "
    Giáo viên chủ nhiệm lớp 1 quan sát cô từ trên xuống dưới, đột ngột một học sinh chuyển trường mới có 16 tuổi.

    Hơn nữa phải có năng lực mới được phân đến lớp 1, lại còn rất ngoan ngoan.

    Khuôn mặt ấy càng nhìn càng khiến người ta thích: "Cô là Diêu Từ, em cứ gọi ta là Diêu lão sư là được, sắp tới giờ rồi, cô mang em đến lớp"
    Tô Vãn Khanh ngoan ngoãn đi ở phía sau, khi đến cửa lớp 1 cô theo chân giáo viên bước vào.

    Lớp học ồn ào bỗng yên tĩnh tất cả đều nhìn về phía Tô Tử Khanh!
    Diêu lão sư vỗ tay một cái: "Đây là học sinh mới chuyển đến lớp chúng ta, Tô Vãn Khanh và sẽ mọi người học tập trong 2 năm tiếp theo"
    Diêu lão sư nói xong đưa ánh mắt rơi trên người Tô Vãn Khanh.

    Cô có vóc dáng thon thả, xinh đẹp thanh tú, đôi mắt biết cười, thật giống như đôi mắt là cả thế giới.

    Càng làm cho người ta không thể rời bỏ tầm mắt đó là làn da trắng như tuyết dưới lớp đồng phục cùng với đôi giày thể thao trắng làm tôn lên đôi chân dài thẳng tắp.

    Tô Vãn Khanh khẽ mỉm cười:" Xin chào mọi người, mình tên là Tô Vãn Khanh"
    Dưới giọng nói ngọt ngào ấy của Tô Vãn Khanh mọi người đều vỗ tay.

    Diêu lão sư nhìn xuống và chỉ vào bàn thứ 2 từ dưới lên nói: "Em ngồi trước vậy, sau cô sẽ xếp lại.

    "
    "Lão sư vị trí này là của Trì ca"
    Nam sinh hàng cuối đứng dậy.

    Diêu lão sư nhíu mày: "Cố Trì còn chưa tới cứ để em ấy ngồi đấy đến khi hắn đến"
    " Nhưng! "
    "Không nhưng nhị gì hết" Diêu lão sư nhìn về phía Tô Văn Khanh:" Văn Khanh em ngồi xuống trước đi".
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 2: 2: Kêu Cô Cút


    Tô Vãn Khanh nhìn vị trí đi thẳng xuống, hương thơm nhàn nhạt từ cơ thể cô khiến những người ở hàn ghế đầu chăm chú nhìn cô.

    Cô để cặp sách xuống lấy cuốn sách ra đọc trước.

    Mặc dù ở Ninh Thành đều đã học qua, nhưng cũng không biết tài liệu giảng dạy ở Bắc Thành có khác gì không.

    "Ầm!" Lúc này cửa sau của lớp học đột nhiên bị đá tung ra.

    Hai tên nam sinh bước vào, người ở phía trước cao gầy thái độ thoải mái, vẻ mặt lãnh đạm.

    Tóc dài rẽ ngôi, lông mày dài như kiếm, mắt như sao, biểu cảm lạnh lùng, sóng mũi cao thẳng, im lặng và lạnh như băng.

    Chàng trai ở hàng ghê sau Tô Vãn Khanh đứng dậy: "Trì ca, chỗ ngồi của anh.

    .

    "
    Cố Trì liếc nhìn cô gái bên cạnh, khuôn mặt rẽ ngang các đường nét mềm mại, vài sợi tóc được vén gọn bên tai nhìn rất thoải mái.

    Hắn híp mắt nhìn, bước tới, đặt cặp sách xuống và ngồi bên cạnh Tô Vãn Khanh: "Cút"
    Câu nói của Cố Trì khiến cả lớp đổ dồn ánh mắt nhìn, quả nhiên là Cố Trì, không ai dám ngồi cùng bàn và cũng không muốn cùng bàn với hắn.

    Tô Vãn Khanh đối mặt với đôi mắt đen như mực, mặc dù cô đang mặc đồng phục học sinh, nhưng cổ áo được cô tùy ý cởi ra 2 nút, cô cau mày, có chút không vui: "Nói chuyện với tôi?"

    Cố Trì có chút không chịu được, lười nói nhảm, vừa muốn mắng chửi người, liền bị Diêu Từ cắt ngang: "Cố Trì, ngồi xuống trước đi, sau khi thi xong thì sắp xếp lại chỗ ngồi.

    "
    Diêu Từ biết tính khí của Cố Trì, tổ tông này chỉ có thể cung phụng, vì hắn luôn đạt điểm cao trong các bài kiểm tra về môn lý và môn toán.

    Cố Trì lúc này mới nhìn rõ được diện mạo của nữ sinh, liền vội vàng nhìn đi chỗ khác, không nói nữa.

    Dưới ánh nhìn của cả lớp, Cố Trì không ép Tô Vãn Khanh rời đi, thậm trí còn ngồi cạnh cô.

    Mọi người đều ngạc nhiên nhưng không biểu hiện ra.

    Sau khí Cố Trì ngồi xuống, Tô Vãn Khanh liếc nhìn qua, chóp mũi có mùi bạc hà quyện với mùi khói thuốc.

    Tô Vãn Khanh cau mày, ở lớp thí nhiệm khoa học mà còn có người như vậy,cô rất nhanh liền khôi phục và tiếp tục xem sách giáo khoa!
    Cho đến khi tiết thí nhất kết thúc Cô Trì vẫn không tỉnh lại, càng kỳ quái là giáo viên cũng không đánh thức hắn.

    Tô Vãn Khanh nghi ngờ liếc nhìn hắn, ở Ninh Thành trong lớp không ai dám ngủ trong lớp như vậy, huống chi là học sinh lớp thí nghiệm.

    " Bạn học Tô có thể cho tớ mượn để ghi chép mà giáo viên toán vừa rồi nói được không, vừa rồi quá nhanh không kịp chép lại.

    "
    Cô gái hàng trước ngại ngùng nhìn Tô Vãn Khanh.

    Tô Vãn Khanh mỉm cười: "Cứ gọi Vãn Khanh là được, tớ không đáng sợ như vậy đâu.

    "
    Từ Tử Nhiên thấy Tô Vãn Khanh cười liền cười theo: "Dáng dấp cậu rất đẹp"
    Tô Vãn Khanh từ nhỏ đến lớn đã nghe không biết bao nhiêu lần nên cũng không ngạc nhiên lắm.

    Cô ấy nhìn đề toán của Từ Tử Nhiên: "Tớ không có ghi chép.

    "
    "À, lớp toán mà cậu không ghi chép sao?" Từ Tử Nhiên rất ngạc nhiên, dù sao ở lớp thí nghiệm khoa học ai học toán cũng có quyển sách để ghi câu hỏi.

    Các bài toán do giáo viên dạy ở lớp này khó và nhanh, căn bản không kịp ghi chép lại.

    Tô Vãn Khanh nhìn xuống tờ giấy thi, nó đơn giản hơn nhiều so với đề thi mà cô thường làm ở Ninh Thành: " Tớ không có thói quen ghi chép, chỉ có những cái tớ không biết hoặc gặp lần đầu tiên, đề hôm nay đối với tớ đều tốt.

    "
    Từ Tử Nhiên có thể hiểu, học sinh mới chuyển tới là một học sinh ngoan.

    Cô ấy chỉ vào câu hỏi mà cô không biết.

    Tô Vãn Khanh nhìn vào nó, cầm bút lên, sau đó viết và nói vào bản nháp.

    Giọng nói của cô không lớn, nhưng nghe rất thoải mái, mạch lạc vô cùng rõ ràng.

    " Cậu thật lợi hại a, tớ hiểu, cảm ơn nhiều.

    " Từ Tử Nhiên mặt đầy khâm phục nhìn cô.

    .
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 3: 3: Gọi Anh Dậy


    Vừa dứt lời, bên cạnh Cố Trì giật giật bả vai, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía hai cô gái
    sắc mặt của Từ Tử Nhiên có chút mắt tự nhiên: "Đúng.

    .

    Thật xin lỗi vì đã quấy rầy cậu ngủ.

    "
    Sau đó lập tức xoay người, không muốn nhìn lại phía sau sợ Cố Trì sẽ nỗi giận.

    Lúc trước khi tan học ồn ào làm ảnh hưởng đến cậu ta ngủ, có một cô gái trực tiếp bị Cố Trì làm cho tức khóc và một tuần sau không có tới lớp.

    Tô Vãn Khanh đặt bút trên tay xuống, chuẩn bị đứng dậy để xem lịch học và đi lấy nước.

    " Im lặng hoặc đừng ngồi" Một giọng nói lười biếng xen lẫn chút tức giận vang lên.

    Tô Vãn Khanh ngước mắt lên nhìn Cố Trì, thật sự lần đầu tiên gắp qua một người vô lý như vậy.

    Cô không nghĩ nhiều tránh ồn ào: "Xin lỗi, lần sau sẽ chú ý"
    Nữ sinh thanh âm trong trẻo dễ nghe bất ngờ xin lỗi ngược lại khiến Cố Trì không kịp phản ứng.

    Hắn nhìn Tô Vãn Khanh rời đi, tìm một tư thế thoải mái rồi tiếp tục ngủ.

    Thời điểm Tô Vãn Khanh lấy nước ở cuối hành lang, đã bị rất nhiều người nhìn, nhưng cô đã quen với việc bị nhìn và bàn tán từ nhỏ rồi.

    Sau khi lấy nước, cô xoay người vừa vặn gặp Ôn Thời Triệt.

    " Thật là trùng hợp ah"
    Ôn Thời Triệt so với Tô vãn Khanh lớn hơn hai tuổi, nhưng hai người đứng chung là cứ rùm beng lên.

    Tô Vãn Khanh nhìn chằm chằm Ôn Thời Triệt:" Anh cũng ở đây lấy nước à?"
    " Đúng vậy"
    "Lấy bằng miệng" Tô Vãn Khanh nhìn anh trên tay không cầm bất cứ thứ gì.

    Ôn Thời Triệt hơi ngượng ngùng gãi đầu rồi kéo Tô Vãn Khanh vào một góc trước mắt mọi người:" Hôm này em như nào?"
    " Có thể làm gì, trừ người cùng bàn kì quái ra mọi thứ đều ổn"
    Tô Vãn Khanh cũng nới thật: "Anh ta có chút hung dữ, trong giờ không nghe, cũng không biết làm sao vào được lớp 1
    Có chút hung dữ, giờ học không nghe, Ôn Thời Triệt trong đầu hiện lên một người:
    "Có phải người ngồi cùng với em cậu ấy khá đẹp trai, ngủ trong lớp ai cũng sợ.

    "

    Tô Vãn khanh suy nghĩ một chút:" Ngủ là thật, nhưng có sợ hay không em cũng không có biết, em phải vào lớp đây, đi trước.

    "
    Cô nới xong liền dời đi.

    Ôn Thời Triệt và các nam sinh cùng về lớp vừa vặn đi qua lớp 1 nên anh đã cố tình nhìn vào một chút.

    Hắn không nhìn lầm, cô em họ của mình ngồi cùng bàn với Cố Trì.

    Hắn thiếu chút nữa mắng một câu th* t*c, suýt nữa quên mắt phải nói với Tô Vãn Khanh nên cẩn thận Cố Trì một chút.

    Tô Vãn Khanh vừa bước đến chỗ ngồi xuống, cô đặt cốc nước lên bàn, thấy Cố Trì vẫn đang ngủ cũng không có quấy rầy, mở sách bắt đầu tiết học thứ hai.

    Giáo viên tiếng anh Trần Phân Phân là một giáo viên ngoài 40 tuổi nhìn nghiêm túc và rất hung dữ, tự nhiên cũng không đem Cố Trì vào trong mắt, cô ấy gọi một tiếng: "Cố Trì"
    Lúc này, Cố Trì vẫn đang ngủ gục đầu xuống, Tô Vãn Khanh cúi đầu làm xong bài ngẩng đầu mới phát hiện ra lão sư đang yên lặng, ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía này.

    Trần Phân Phân nhìn Tô Vãn Khanh: " Em là học sinh mới đến đi, em kêu bạn cùng bàn dậy để trả lời câu hỏi.

    "

    Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Tô Vãn Khanh, tính khí Cố Trì ở trường học nổi danh, không ai dám đánh thức, ngay cả bị đánh thức hậu quả đầu rất thảm.

    Mỗi người đều có biểu cảm gì đó, người thì lo lắng, người thì đang xem cuộc vui.

    "Lão Tạ ngươi nói coi cô em trước mặt có thể gọi được Trì ca sao, Trì ca bị đánh thức khẳng định nổi giận a, cô gái đó lại sắp gặp nạn.

    "
    Người ngồi ở hàng sau nhìn hơi lo lắng, tính tình của Cố Trì không phải là không biết.

    Tạ Tử Dật không nói, khối Rubik trong tay anh dừng lại.

    Tô Vãn Khanh đưa tay vỗ nhẹ vào cánh tay của Cố Trì, thanh âm đều đều: "Lão sư kêu anh"
    Cố Trì hiển nhiên bị đánh thức, hắn giật giật, ngẩng đầu, tóc trên chán nhìn có chút lộn xộn, trong mắt còn hiện lên tia máu, có chút không vui nhìn nữ sinh bên cạnh:" Vừa rồi cô gọi tôi?"
    Tô Vãn Khanh chỉ lên bục giảng: "Lão sư bảo anh trả lời câu hỏi".
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 4: 4: Coi Trọng Người Ta


    Cố Trì buồn ngủ ngẩng đầu lên, mọi người đều nhìn bên này, hắn sắc bén liếc mắt nhìn, những người ở hàng ghế đầu rối rít quay đầu lên, sau đó đứng dậy.

    " Cố Trì, em có thế đạt điểm tuyệt đối ở các kỳ thi khoa học, nhưng em nhìn lại tiếng anh của em đi, lần nào cũng có 70 điểm, nếu em kéo điểm thì nó không đáng, nếu tiếng anh đi lên, vậy em khẳng định không thành vấn đề.

    "
    Trần Phân Phân là một giáo viên dạy học rất giỏi.

    Khoa học đạt điểm đầy đủ?
    Nghe vậy, Tô Vãn Khanh nhìn Cố Trì nhiều hơn.

    Cố Trì rõ ràng không để tâm đến lời của lão sư, nhướng mày: "Vấn đề?
    Đây không phải lần đầu tiên Trần Phân Phân chịu thiệt thòi ở Cố Trì: "Hãy cho biết cách sử dụng của từ này.

    "

    Cố Trì nhìn hai lần, không đếm xỉa nói: "Không có no, dont với whether, có lời dùng that.

    "
    " Ngồi đi.

    " Trần Phân Phân đối với học sinh như Cố Trì thật vừa hận không thể buông tha, cho dù môn nghệ thuật quá yếu nhưng điểm số của môn khoa học đủ để cậu kéo hạng lên.

    Nếu điểm môn nghệ thuật này được chọn, điểm số sẽ tốt như nào.

    Sau khi được gọi dậy, Cố Trì cũng không có buồn ngủ, lấy điện thoại di động ra và bắt đầu chơi game.

    Tô Vãn Khanh nhìn hai lần, thứ người như vậy thật sự là lần đầu tiên thấy, lại vẫn đang ở lớp thí nghiệm!
    " Muốn chơi?" Cố Trì ngước mắt lên và bắt gặp đôi mắt trong veo của Tô Vãn Khanh.

    Tô Vãn Khanh lắc đầu và quay đi.

    Mặc dù có thể chơi game, kể từ cùng anh trai cá cược bị thua cô không có đụng, lại lần nữa bị ném lại lớp.

    Sau buổi học thứ hai là phải tập thế dục, chiều cao của Tô Vãn Khanh xếp sau các nữ sinh.

    Theo lý thuyết, Tô Vãn Khanh mới ở 163 nên đứng trước, nhưng lớp thí nghiệm khoa học có nữ ít hơn nam và hầu hết đều thấp bé.

    Mặt trời soi vào trong sân, thầy hiệu trưởng lại phát biểu như thường lệ, nhân tiện đến việc kiểm tra đầu vào của trường và đại hội thể thao vào cuối tháng 9.

    Ba nam sinh của lớp 2 và lớp 1 hết sức xuất chúng, một người cúi đầu chơi khối Rubik, người thì kẻ ngốc, còn một người đang nói chuyện với mọi người.

    " Rô" Đột nhiên, có người từ lớp 6 lẻn vào lớp 1.

    Phương Chính khi nhìn thấy Chu Nhạc Kỳ đi tới: "Tại sao cậu không ở lớp 6 mà chạy vào lớp 1 làm gì?"
    Chu Nhạc Kỳ liếc nhìn những người trong lớp 1: "Cái này không nhàm chán sao, thằng nhóc kia không còn ở lớp 6 với tôi nữa, chỉ có mình tôi ở lớp 6, bây giờ trọng sắc khinh bạn, giờ tôi thấy chán rồi.

    "
    "Đây không phải là không có khả năng" Phương Chính đề cập vấn đề này cũng thấy hơi khó xử.

    Hắn đã làm bài kiểm tra bất ngờ hai lần, một gian lận bước theo đuôi vào lớp thí nghiệm khoa học.

    Chu Nhạc Kỳ đập hắn một chút, đột nhiên nhìn thấy một bóng lưng xa lạ: "Cô gái đó là ai a, cũng chưa từng thấy, không ngờ ngoài Cao Hiểu Chi ra trong lớp lại có một cô gái xinh đẹp khác a, trước học lớp nào a?"
    Tấm lưng cao và mảnh mai của Tô Vãn Khanh, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, ánh nắng mặt trời chiếu vào cổ trắng của cô dường nhứ xuyên thâu trong suốt.

    Phương Chính nhìn một chút: "Cái đó a, học sinh mới chuyển đến lớp chúng ta bây giờ là bạn cùng bàn của Trì ca.

    "
    " Chết tiệt, làm sao có thể, không phải Trì ca không muốn ngồi chung bàn sao? Chu Nhạc Kỳ cũng bị làm sợ hết hồn.

    "Ai biết được, có thể anh ta thích người ta.

    " Giọng của Phương Chính hạ xuống.

    Chu Nhạc Kỳ vẫn không tin: Làm sao có thể, hai người Cao Tiểu Huyên và Lâm Thanh Tư lớp 2 có nhan sắc, có dáng người, thành tích tốt, Trì ca còn chướng mắt, sao nó có thể được Trì ca coi trọng?
    Cao Tiểu Huyên cùng Lâm Thanh Tư là những người đẹp nổi tiếng, một người ở lớp khoa học, một người học lớp nghệ thuật.

    Hai người thường xé rách da mặt để giành Cố Trì.

    Phương Chính vỗ một cái Chu Nhạc Kỳ: "Cậu nên yên tâm đi, cũng chỉ ngồi chung một thời gian thôi, hôm nay thật sự vì nữ sinh kia mà đổ mồ hôi.

    "
    Nghĩ đến hôm nay buổi sáng đánh thức Cố Trì khiến cho người ta lo lắng.

    .
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 5: 5: Tôi Không Có Hứng Thú


    " Chu Nhạc Kỳ, về lớp đi, không thi đậu lớp 1 thì đừng có ở chỗ này mà làm loạn, còn muốn viết bản kiểm điểm đúng không?" Trưởng khoa xuống kiểm tra, bắt quả tang.

    Chu Nhạc Kỳ cầu xin tha thứ thương xót mỉm cười: Trưởng khoa, Trưởng khoa, em đến lớp 1 để tiếp thu trí tuệ thôi, em sẽ trở về và lập tức rời đi ngay.

    "
    Chu Nhạc Kỳ cười hí hửng trở về lớp.

    Cố Trì híp mắt nhìn bóng lưng rơi đi, trâm ngâm suy nghĩ.

    Chờ hiệu trưởng nói xong, Từ Tử Nhiên kéo Tô Vãn Khanh đi theo: " Lại phải thi, nghe nói thầy sẽ sắp xếp lại vị trí sau khi thi.

    "
    Bây giờ vị trí cũng là moi người ngồi đại, thi sau sẽ xếp theo thứ tự lớp.

    Tô Vãn Khanh cười: "Không thành vấn đề, dù sao cũng chỉ là bài kiểm tra của trường thôi mà.

    "
    " Vãn Khanh ở ký túc xá nào, đợi khi ăn cơm trưa xong, chúng ta cùng nhau về ký túc xá.

    " Từ Tử Nhiên thân với Tô Vãn Khanh một cách rất tự nhiên.

    Tô Vãn Khanh không suy nghĩ nhiều: Tớ không ở nội trú, các cậu đều ở nội trú sao?
    " Cậu không ở nội trú? Từ Tử Nhiên mặt đầy ngạc nhiên.

    Các trường ở Bắc Thành buộc phải ở lại trường, dễ quản lý và tỷ lệ trúng tuyển cao.

    Có rất ít người về nhà toàn ở lại trường, đại bộ phận giống như Cố Trì bọn họ không học tập nhưng thành tích tốt là phú nhị đại.

    Ngoài ra còn có những tri thức cao cấp trong nhà như Ôn Thời Triệt, những người có một vị trí nhất định ở Bắc Thành.

    Sau giờ học vẫn được về nhà.

    Năm 3 tính ra cũng chỉ có mấy nam sinh kia, Tô Vãn Khanh vẫn là nữ sinh đầu tiên không có ở nhà.

    Cô cũng không biết gì cả, trước kia cũng không có ở trường: "Nhất định phải nội trú sao?
    Từ Tử Nhiên gật đầu một cái: "Trường học là bắt buộc, ngoài trừ một số nam sinh không ở nội trú, những người khác không muốn cũng không được.

    "
    " Dù sao ở trường cồn phải học buổi tối, giống như các cậu thông qua trường có thể lựa chọn buổi chiều học xong rời đi hoặc buổi tối tự học xong đi cũng được.

    "
    "Ra là vậy a.

    " Tô Vãn Khanh coi như hiểu.

    Ôn Thời Triệt hình như còn có lĩnh vực học tập khác, dù sao Ôn gia cũng học được rất nhiều, nên buổi chiều cũng đi thẳng về.

    Phỏng chừng cũng muốn mình cùng nhau trở về: "Không có việc gì, ở không trong trường cũng không sai biệt lắm.

    "
    Từ Tử Nhiên vẻ mặt tỏ vẻ ghen tị: "Hay là ngươi khỏe, vậy mà có thể làm cho việc học được miễn nội trú, rất nhiều phụ khuynh đến trường xin nhưng không được đồng ý.

    "
    " Có thế là do mình là học sinh chuyển trường đi.

    "
    Tô Vãn Khanh được dạy từ nhỏ ở ngoài phải giữ ba phần, có một số việc không nên nói nhiều.

    Hai người vừa đi vừa tán gẫu đến phòng học, nhưng Tô Vãn Khanh đã thấy chỗ ngồi của mình có một nữ sinh!
    Cô ấy cùng Từ Tử Nhiên bước tới và Từ Tử Nhiên tất nhiên nhận ra đấy là hoa khôi cạch vách Lâm Thanh Tư.

    Lâm Thanh Tư thấy hai người nhìn mình thì có vẻ không hài lòng: "Sao? Không thấy được tôi đang tìm Cố Trì?"
    Tô Vãn Khanh cảm thấy có thái độ thù định nghiêm trọng, còn Lâm Thanh Tư thì cứ nhìn cô từ trên xuống dưới.

    Lâm Thanh Tư mới vào nhìn thấy bến cạnh Cố Trì có người ngồi cũng không tin, nhìn thấy đồ dùng trên bàn mặc dù là màu xám trắng đen, nhưng nhìn ra được là đồ nữ dùng.

    Cô nàng đứng dậy, hướng về phía Tô Vãn Khanh cười lạnh một cái: "Đừng tưởng rằng ngồi cùng bàn với Cố Trì sẽ làm được bạn gái anh ấy, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ là của tôi, cô không xứng.

    "
    Đôi mặt đẹp của Tô Vãn Khanh hiện lên một tia không thoải mái: "Bệnh thần kinh a, tôi lại không có hứng thú.

    "
    Vòng qua Lâm Thanh Tư trực tiếp ngồi xuống, mấy nam sinh bên cạnh xem kịch đều ngây người, không nghĩ nhìn Tô Vãn Khanh ngoan ngoãn cũng sẽ mắng người.

    Nhìn khuôn mặt trắng bệch của Lâm Thanh Tư quả thực có chút buồn cười, bộ dạng cô vẫn luôn là cao cao tại thượng.

    Ngoại trừ Cố Trì ra, không ai có thế cho cô phải kéo da mặt xuống, hiện giờ lại ở đây chịu thiệt.

    Nhưng nhìn Cố Trì còn ở đó cô không có biện pháp nào phát tác, đành phải cán răng: " Cô cứ chờ đó"
    Tô Vãn Khanh coi như không nghe thấy, cầm bút tiếp tục làm bài tập trước đó anh cho mình!.
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 6: 6: Mắt Tối Sầm


    " Mạnh Cường Cường!!"Chu Nhạc Kỳ trước đây không tin lời Phương Chính, đến lớp bọn họ chơi mới thấy được.

    Nhan sắc Tô Vãn Thanh ở Bắc Thành quả thật có thể tính là số một số hai, so với Lâm Thanh Tư cùng với Cao Tiêu Huyên có thể vóc dáng cùng chiều cao còn có khuyết điểm.

    Phương Chính cũng chết lặng, quả nhiên không thể xem vẻ bề ngoài.

    Cố Trì cúi đầu mặc dù đang chơi trò chơi, nhưng chuyện xảy ra vừa rồi đều nghe thấy.

    Đôi mắt hắn tối sầm lại!
    ___
    Buổi trưa
    Sau giờ học buổi sáng, mọi người cùng chạy tới nhà ăn, cướp chỗ ngồi quan trọng hơn.

    Tô Vãn Khanh ngược lại không vội vàng như vậy, cô sửa sang lại đồ đạc trong lớp, ngoại trừ mấy nam sinh những người khác đều đã đi hết!
    " Vãn Tể!" Ôn Thời Triệt xuất hiện ở lớp 1.

    Tô Vãn Khanh cau may, cũng đã nói với hắn bao nhiêu lần, đừng gọi biệt danh, đừng gọi biệt danh.

    Ba nam sinh trong lớp nhìn sang, Tô Vãn Khanh đi tới cửa, kéo Ôn Thời Triệt sang một bên: "Anh thiếu đánh đúng không, nói với anh bao nhiêu lần.

    "
    "Ai nha, không phải là do thói quen sao, nhất thời không thể thay đổi, lần sau, lần sau, quyết định sẽ không, trực tiếp kêu em gái Vãn Khanh.

    "Ôn Thời Triệt đối với tính khí của Tô Vãn Khanh đều rát hiểu rõ.

    Tô Vãn Khanh trừng mắt nhìn anh: " Anh có muốn thử nằm trên giường một tháng không?"
    Ôn Thời Triệt nghe xong nháy mắt không nói gì, Tô Vãn Khanh trước mắt nhìn nhu nhu nhược nhược nhưng thực chất rất giỏi Taewondo và Jodo.

    Lần trước có một người đàn ông trêu trọc đã bị đánh cho vào viện nằm hơn 1 tháng: "Cho, mẹ anh nói sợ em ăn cơm ở trường không quen, nên đặc biệt nhờ anh đưa cho em.

    Tô Vãn Khanh nhận lấy hộp cơm: " Không cần như vậy, quá phiền phức, em sẽ trở về nói với dì.

    "
    Em ăn đi, anh có hẹn chơi bóng rổ, buổi chiều cũng sẽ không tìm em, lúc về sẽ chờ em ở cổng trường.

    " Ôn Thời Triệt cũng không đùa nữa.

    Tô Vãn Khanh cười một chút: " Coi như anh thức thời, em đi trước, anh tự nhiên,"
    Khi Tô Vãn Khanh trở lại lớp học, ngoài ba nam sinh còn có thêm một khuôn mặt không quen biết cũng đang ăn đồ ăn mang đi, cô xách hộp cơm đi vào.

    Cô hộp cơm giữ ấm, hương thơm xong vào mũi, cô mở từng lớp, ba đia rau quả nhiên là yêu thích của mình, phía dưới còn có một hộp trái cây, tâm trạng đều tốt hơn nhiều.

    " Bạn học Tô, hộp cơm này cậu lấy từ đâu ra?" Phương Chính bị mùi hương này hấp dẫn.

    Tô Vãn Khanh ăn một miếng thức ăn: "Người trong nhà cho"
    Phương Chính rõ ràng nhìn thấy là Ôn Thời Triệt đưa cho, hai người này có quan hệ gì a, có rất nhiều câu hỏi:" Đây không phải là Ôn Thời Triệt lớp 2 cho câu sao?"
    Tô Vãn Khanh không thích ăn cơm bị quấy rầy:" Cùng người có quan hệ sao?"
    Phương Chính quả quyết im lặng, sao tính cách giống người ngồi cùng bàn vậy.

    Rõ ràng buổi sáng lúc mới tới vẫn là em gái thanh thuần ngoan ngoãn, sao mới qua một buổi sáng, cũng trở nên khó nghĩ vậy.

    Ha ha ha ha ha Phương Chính không nên quấy rầy em gái ăn cơm.

    Chu Nhạc Kỳ cười vui vẻ.

    Không đặt quy tắc trường học vào mắt, không được phép mang đồ ăn vào trong lớp! Hiệu trưởng và trưởng khoa tuần tra tới đây.

    Cố Trì cùng Tô Vãn Khanh không có tác động gì, ngược lại các na sinh khác sốt ruột thu dọn đồ đạc trên tay: Không có, không có, đều là người nhà đưa cho.

    Hiệu trưởng nhìn mấy cái bánh rán cũ cũng đau đầu: Danh sách mang đi vẫn còn, các em vết bản kiểm điểm đi.

    " Không muốn a, hiệu trưởng, mới đầu năm học mà viết bản kiểm điểm thì không tốt"
    Chu Nhạc Kỳ khẩn cầu nhưng vẫn mang theo chút cười đùa.

    Hiệu trưởng quét mắt một vòng: Tôi biết các em, tôi muốn xem bản kiểm điểm trước ngày kiểm tra ở trường.

    Sau đó chỉ vào một bóng lưng không biết: Còn em nữ sinh kia, em tên gì?
    Tô Vãn Khanh buông đũa trong tay xuống không chút hoang mang đứng lên: Tô Vãn Khanh".
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 7: 7: Uống Sữa Để Phát Triển Cơ Thể


    Hiệu trưởng nâng kính lên, coi như nhìn rõ.

    Cha mẹ Ôn Thời Triệt cố ý dặn dò phải chăm sóc người này, như vậy nhất định chính là người không dễ chọc.

    Chủ yếu dáng dấp dễ nhìn, các bài kiểm tra thì rất tốt, mới 16 tuổi.

    Ông mỉm cười: "Em là học sinh mới chuyển tới đúng không, lần sau không thể làm điều này, đây là nội quy của trường.

    "
    " Người nhà em sợ ăn đồ ăn ở đây không quen, ngày mai sẽ không, em phải viết bản kiểm điểm phải không?" Tô Vãn Khanh giải thích.

    Hiệu trưởng ân cần vẫy tay: "Không cần không cần, em là người Ninh Thành đi, mới đến Bắc Thành có thể không quen, đợi một thời gian sẽ quen thôi, em cứ ăn đi, còn những người khác viết bản kiểm điểm!"
    Sau khi Hiệu trưởng rời đi, Chu Nhạc Kỳ vẻ mặt không phục: Hiệu trưởng đây là trọng sắc, nhìn thấy cô em xinh đẹp liền cười thành như vậy.

    Tạ Tử Dật nhìn về phía Tô Vãn Khanh: "Bạn học Tô có ma lực gì khiến hiệu trưởng cười thành như vậy sao?
    " Chính là nói a, cái bụng to đó lại cười thành một đường thẳng.

    "
    Tô Vãn Khanh cười nhạt một tiếng, ắt ngọc mày ngài: "Có thể do nhân cách có sức hấp dẫn đi, không cần quá thưởng thức.

    "

    " Cậu có hai nhân cách sao, mới vừa rồi đối với tôi hung dữ, sao giờ như thế này.

    "
    Phương Chính lau mắt nhìn, đổi mặt tự nhiên như vậy.

    Tô Vãn Khanh quay lại chỗ ngồi, thấy còn nhiều đồ ăn, cô xoay người hỏi Phương Chính: "Hơi nhiều, đĩa thịt này cũng chưa ăn, cậu có muốn không, coi như xin lỗi vừa rồi vì đã hung dữ.

    Phương Chính vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ: "Cho tôi sao?
    " Các cậu cứ chia nhau ăn đi"
    Tính khí Tô Vãn Khanh không câu nệ, chủ yếu là do môi trường sống làm cho cô tự nhiên thoải mái hơn nhiều.

    Tô Vãn Khanh đưa tay gắp lấy thức ăn, Cố Trì thoáng nhìn: "Cô cứ ăn chút như vậy?"
    " Bình thường chỉ ăn chút như vậy.

    " Tô Vãn Khanh lấy hộp sữa từ trong túi: "Để bụng uống sữa.

    "
    " Đầu năm người uống sữa rất ít, bạn Tô thật không giống.

    "
    Tạ Tự Dật nhìn Tô Vãn Khanh nhiều hơn hai lần, lần đầu tiên có thể khiến cho người Cố Trì kiên nhẫn trả lời quả là không đơn giản.

    Tô Vãn Khanh khẽ mím môi hút sữa, mẹ cô thích uống sữa, từ nhỏ cũng giống mẹ, sau đó cũng quen và thích uống sữa.

    Huống chi chiều cao của cô còn dài hơn nữa, cô không hi vọng mình là người thấp nhất trong nhà đâu: "Không giống sao, uống sữa để phát triển cơ thể a.

    "
    " Ha ha ha ha ha.

    Phương Chính bật cười, tỉ mỉ quan sát Tô Vãn Khanh: "Bạn học Tô không học sinh học sao, bao nhiêu tuổi rồi, nữ sinh còn có thể cao sao, đối với tôi cũng đều thất vọng.

    Tô Vãn Khanh " Ồ " một tiếng, chậm rãi phun ra: Vậy là do các ngươi quá già rồi.

    "
    Chu Nhạc Kỳ nghe xong rất mất hứng: Nói như vậy cũng không đúng, tôi là người nhỏ nhất rồi đấy.

    "
    Chu Nhạc Kỳ năm nay 18 tuổi, nhưng sinh vào cuối năm nên học lớp 11, vì một số lí do nên đi học sớm.

    Trên gương mặt thanh tú của Tô Vãn Khanh xuất hiện một nụ cười, khiến cho người ta không đoán được, giây tiếp theo mọi người đều nhận được đáp án: "Vậy thì bây giờ tôi là người nhỏ nhất, tôi mới 16 tuổi.

    Lời nói kinh người, ngay cả Cố Trì cũng nhìn Tô Vãn Khanh hai lần, Phương Chính trực tiếp đứng lên: " 16 tuổi! Không nên học năm đầu sao?
    " Theo lý thuyết phải học năm đầu, bất quá tôi nhảy cóc.

    " Tô Vãn Khanh đã quen, so với hai anh trai trai, cô chẳng là gì so với hai anh trai của mình.

    Chu Nhạc Kỳ lập tức đi tới: Trâu bò a"
    16 tuổi Tô Vãn Khanh chiều cao như vậy còn có thể, hơn nữa thành tích thế nhưng có thể tương đương như 18, 19 tuổi làm cho mọi người nhìn cô nhiều hơn hai lần.

    .
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 8: 8: Cô Không Ở Nội Trú


    Bất quá vừa nghe Hiệu trưởng nói rằng em là người Ninh Thành, như thế nào lại đến Bắc Thành? Tạ Tự Dật đối với nữ sinh này cũng tò mò.
    " Bởi vì một số lý do đặc biệt.

    Tô Vãn Khanh cảm thấy mình tiết lộ quá nhiều, liền không nói thêm nữa: Vấn đề riêng tư, đừng tò mò.
    Nói xong cô đứng dậy định đi vệ sinh rửa tay...
    " Mẹ kiếp.

    Má, tôi giật mình." Chu Lệ Kỳ bị tuổi tác làm cho kinh ngạc.
    Tô vãn Khanh ngoài trừ chiều cao ra ở Bắc Thành là một mỹ nữ xuất chúng, còn lại rất mơ hồ, không nghĩ tới người ta mới có 16 tuổi...
    Đôi mắt cố Trì nhìn phía cửa, đứng dậy nó: "Đi"
    Những người khác phản ứng, ném đồ đạc, đi xuống ở tầng dưới để hút thuốc.
    Tô Vãn Khanh từ nhà vệ sinh đi ra, lúc đứng ở hành lang, vừa vặn nhìn thấy mười mấy nam sinh tụ tập bên kia vườn hoa.
    Đáng chú ý nhất bên miệng Cố Trì sương mù lượn lờ, mấy người phía trước không biết nói gì với nam sinh đối diện, tóm lại ngay cả tay cũng đẩy lên.

    Cô híp mắt nhưng rất nhanh cũng khôi phục, trở lại lớp học, không nên quan tâm nhiều thì hơn.
    Dù sao cô đến đây để nói dễ nghe thì để đọc sách, nói khó nghe để trải nghiệm cuộc sống, muốn tự lập, sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học, gia đình sẽ sắp xếp ra nước ngoài hoặc đến một trường học tốt hơn.
    Lớp học đầu tiên vào buổi chiều là tiết tự học, ba nam sinh kia cũng không ở lớp cho đến khi tiết 2 vật lý mới xuất hiện ở cửa lớp.
    Giáo viên vật lý là một ông già lớn tuổi, ông cũng không quan tâm và không có gì ngạc nhiên với ba người này...
    " Đám người Lưu Dương phải tìm người đánh, cũng không biết ở Bắc Thành ai làm chủ.

    Phương Chính vừa ngồi xuống đã bắt đầu nói.
    Tô Vãn Khanh lấy ra khối Rubik tiếp tục chơi: Lâm Thanh Tư chướng mắt hắn mới tìm người chặn Trì ca, cũng không biết lượng sức mình.
    Lần sau đánh cho cha mẹ hắn không nhận ra, năm nhất cấp 3 đã kiêu ngạo như vậy.

    Phương Chính càng nói càng hăng.
    Tô Vãn Khanh cau mày, quay đầu trừng mắt nhìn Phương Chính một cái: "Im lặng một chút."
    Không biết trên người Tô Vãn Khanh có ma lực gì, bị trừng như vậy hắn liền không nới gì.

    Có đôi khi hắn có thể thấy bóng dáng của Cố Trì ở trên người Tô Vãn Khanh, có thể là ảo giác đi.
    Tiết học này Cố Trì vẫn không nghe, cầm điện thoại chơi một tiết, Tô Vãn Khanh cũng dần quen điều đó.
    Tiếng chuông sau tiết thứ 2 vang lên, Ôn Thời Triệt đeo túi xách xuất hiện ở cửa sau và ra hiệu cho Tô Vãn Khanh, Tô Vãn Khanh gật đầu.
    " Đi đi, có thể chơi rồi.

    Phương Chính như thể được giải phóng.
    Tạ Tự Dật và Cố Trì cũng đang thu dọn cặp sách, Tô Vãn Khanh chậm rãi thu bút, Từ Tử Nhiên ở hàng ghế đầu quay lại: "Thật hâm mộ cậu, có thể đi, chúng mình còn phải học thêm hai tiết nữa."
    Lúc này Tô Vãn Khanh mới hiểu được, thì ra học sinh có thời gian học đều không thể đi: "Không có gì khác biệt, trở về cũng cần phải học."
    Sau khi mấy người Cố Trì ra cửa, Tô Vãn Khanh đeo túi cùng đi ra ngoài...
    " Tô Vãn Khanh cũng không ở trường a, hâm mộ."
    " Có thể ngoại lệ cho học sinh chuyển trường đi."
    Ôn Thời Triệt đã ở cửa chờ Tô Vãn Khanh, Tô Vãn Khanh không chút hoang mang đi xuống lầu: "Đi thôi, chú Trương đã tới rồi."
    Hai người bọn họ lên xe chờ ở cửa, cảnh tượng này vừa vặn bị mấy người Cố Trì đẩy xe đạp ra nhìn thấy.

    " Bạn học Tô quả nhiên có quan hệ với Ôn Thời Triều a, lại cũng không ở nội trú." Ánh mắt Phương Chính nhìn choáng váng.
    Tạ Tự Dật cười cười: " Nữ sinh duy nhất không ở trường.
    Cố Trì nhìn chằm chằm chiếc xe rời đi không nói gì: Kêu bọn họ, hôm nay chỗ cũ thâu đêm...".
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 9: 9: Cố Trì


    Trên xe
    " Em thế nhưng cùng bàn với Cố Trì! Ôn Thời Triệt hôm này đều nhìn thấy, vừa ngồi vào xe liền hỏi Tô Vãn Khanh.

    Tô Vãn Khanh lấy điến thoại ra, tay trái đeo Bluetooth: " Có vấn đề sao?
    Ôn Thời Triệt buông cặp sách xuống, kéo tai nghe Bluetooth của Tô Vãn Khanh xuống: "Em đừng nghe nhạc, anh muốn cùng em nói một chút về Cố Trì.

    Bluetooth của Tô Vãn Khanh bị Ôn Thời Triệt lấy đi, có chút khó chịu: "Cố Trì có cái gì để nói, em với anh ta lại không quen, chẳng qua vô tình thành bạn cùng bàn, dù sau khai giảng thi xong sẽ đổi vị trí.

    " Hắn ta không làm gì em chứ?"
    Tô Vãn Khanh nhíu mày, buông cửa sổ xe xuống: " Có thể làm gì em chứ?
    " Cố Trì chính là một kẻ chuyên bắt nạt nổi tiếng ở Bắc Thành, không ai dám chọc hắn, lúc trước hắn học lớp 12, bởi vì lúc trước ở ngoài trường đánh nhau xảy ra chuyện, nên mới bị giữ lại ở lớp 11.

    "
    " Hiện tại rất nhiều người học lớp 12 quen biết Cố Trì, hơn nữa hắn không thích có người cùng bàn, cho dù có cũng không quá 3 ngày.

    "
    " Bối cảnh nhà hắn rất sâu, hình như có chút quan hệ với xã hội đen, sau đó làm kinh doanh để che đậy, bởi vì thành tích khoa học tốt trong nhà có bối cảnh cho nên thầy cô không làm gì được hắn.

    "
    " Em cẩn thận một chút, dù nam hay nữ khó chịu là hắn đánh và mắng chửi.

    Nghe đến đây Tô Vãn Khanh cau mày càng chặt, mắng thì có mắng, bắt qua thái độ cũng tốt: "Anh nói khoa trương đến vậy sao.

    "
    " Hôm nay em thấy hắn ngủ cả ngày, chuyện gì cũng không có, trừ buổi sáng không cho em ngồi, lão sư ngăn lại.

    Ôn Thời Triệt nhìn em họ của mình, làm bộ như trưởng thành lắc đầu: "Em không thể xem vẻ bên ngoài, giống như em vậy, bộ dạng ngoan ngoãn khéo léo như vậy, ai biết được em sẽ đi KTV hộp đêm chứ.

    "
    " Trước em như học bá tiểu thư, sau này lại là một chị đại xã hội kiêu căng ngạo mạn.

    "
    Tô Vãn Khanh lườm hắn một cái: "Kéo em làm gì?"
    " Được được được, không nói với em, dù sao cũng phải cẩn thận với Cố Trì một chút,hơn nữa cũng kì quái, thành tích của hắn tốt, sao lại thành như vậy, lọt vào top 10 của trường kia mà thật hâm mộ! "
    " Top 10?" Tô Vãn Khanh nhớ tới giáo viên tiếng anh nói tiếng anh được 70 điểm: Em tới, nói không chừng có người sẽ đi ra ngoài.

    "

    Ôn Thời Triệt biết thành tích của Tô Vãn Khanh rất tốt, dù sao cũng được Tô gia bồi dưỡng từ nhỏ: "Đó là, Vãn Tể cũng không phải ai cũng để vào trong mắt,"
    Tô Vãn Khanh cúi đầu lướt điện thoại, ở nhà cũng nhàm chán, rời khỏi nhà cũng chán: "Chú dì lúc nào trở về?"
    Ôn Thời Triệt nhún nhún vai: "Không biết, phỏng chừng còn hơn một tuần nữa.

    "
    Tô Vãn Khanh nhìn ngoài cửa xe, xuất thần: "Hỏi Đào Tử đêm nay rảnh không.

    Không phải em lại cùng Đào Tử đến quán bar chơi chứ?"
    Ôn Thời Triệt tuy hiểu phẩm chất của em họ mình, nhưng từ kỳ nghỉ hè nên đã sớm thích ứng.

    Có một phần ba thời gian đều ngâm mình trong quán bar, nếu bị hai anh trai của cô biết, phỏng chừng sẽ lạnh sóng lưng.

    " Anh học tập của anh đi, dù sao em sẽ bình an trở về nhà.

    " Tô Vãn Khanh không có để ý nhiều.

    Ôn Thời Triệt biết ngăn không được Tô Vãn Khanh nên cũng để cô rời đi: "Em bảo trọng a, em xảy ra chuyện, anh không đổi nổi đâu.

    "
    Tô Vãn Khanh nhìn đồng hồ: "Em giống như người dễ bị ăn h**p lắm sao?"
    Được rồi, Ôn Thời Triệt không nhiều lời nữa, Tô Vãn Khanh không đánh người vào bệnh viện là tốt rồi, chỉ mong không có ai chọc em ấy, bằng không lại dọn dẹp đống lộn xộn.

    .
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 10: 10: Anh Ta Là Bạn Cùng Lớp Với Tôi


    Bọn họ trở lại Ôn gia, Tô Vãn Khanh có căn phòng riêng biệt, sau khi cô buông cặp sách và liên lạc Đào Tâm Hàm, bắt đầu trang điểm.

    Lấy ra bộ tóc giả màu đen của mình, mang theo miếng dán tóc giả cho tóc mái, trước khi bắt đầu khai giảng vừa nhuộm tóc lại màu đen.

    Bị mẹ đại nhân ép buộc, nói cái gì mà tóc đen nhìn ngoan ngoãn hơn, nếu không người ngoài cho rằng người xã hội.

    Thay một chiếc váy màu đen, oversize một chút mát mẻ, toàn thể trông s*x*, đôi mắt màu xám sương mù.

    Lấy một vài đôi bông tai từ hộp trang sức, đôi bông tai ở bên kia xương tai càng sáng hơn, cô nhìn mình trong gương đầy hài lòng.

    Cô lấy túi nhỏ, cầm điện thoại và đi ra ngoài.

    ___
    Quầy bar
    Đào Tâm Hàm đã ở cửa chờ cô, hai người quen nhau qua Ôn Thời Triệt.

    Quán bar này là của nhà Đào Tâm Hàm, vì vậy hai người vào rất tự nhiên.

    Hai người tìm một vị trí ở quầy bar ngồi xuống, Đào Tâm Hàm gọi ra hai ly rượu trái cây, đẩy một ly đến trước mặt Tô Vãn Khanh: "Không phải cậu đi học sao, sao còn tới nơi này chơi.

    Tô Vãn Khanh uống một ngụm rượu trái cây, nồng độ không cao: "Nhàm chán, nói thật chương trình học ở Bắc Thành cùng nội dung mình học ở Ninh Thành không biết đơn giản đến mức nào, bọn họ còn cảm thấy khó khăn không bằng cho anh trai tiện tay luyện tập.

    "

    Quả nhiên nghe muốn tức chết người, Đào Tâm Hàm liếc mắt nhìn Tô Vãn Khanh: "Vậy mà cậu còn tới đây, còn không bằng cùng anh trai đến Ninh Thành đi học trường ưu tú kia đi, đến đây lãng phí thời gian.

    " Cậu tưởng mình không muốn a, học ưu tú hơn thì phải học giỏi, ít nhất ở đây ba mẹ sẽ không quản, thỉnh thoảng sẽ được đi chơi, ở Ninh Thành nào đến kì nghỉ thì mới chịu buông tha.

    "
    Tô Vãn Khanh bởi vì là thiên kim tiểu thư, từ nhỏ đã học lễ nghi, bản tính của mình chỉ có thể che giấu.

    "
    " Chậc chậc chậc chậc, ai có thể nghĩ tới vị thiên kim trước mắt này là thiên kim của tập đoàn Tô thị chứ.

    "
    Đào Tâm Hàm đã xem qua cách ăn mặc bình thường của Tô Vãn Khanh, so sánh với hiện tại, ba mẹ ruột tới đây cũng không nhận ra.

    Quán bar vẫn như thế, đèn đỏ và rượu vang, uống rượu nhảy nhót, mọi người đến và đi, tất cả các loại đám đông, cô hơi xuất thần!
    Tô Vãn Khanh nghe náo nhiệt ở giữa sân khấu: "Lần trước người gây sự kia không tới chứ?
    Nhắc tới người gây sự lần trước, Đào Tâm Hàm cười cười: "Có cậu ở đây, ra tay đánh trực tiếp, đã bị ba mình kéo vào danh sách đen rồi.

    Vừa dứt lời, bên cạnh truyền đến âm thanh quen thuộc: "Trì ca, quy củ cũ, tối nay ai say sẽ bao quán net.

    "
    Tô Vãn Khanh theo bản năng muốn che dấu, sau đó phát hiện trang phục của mình sẽ không làm cho bọn họ nhận ra.

    Cô lén nhìn qua, đúng là Cố Trì và Phương Chính, còn có mấy người không quen.

    " Làm sao, cậu biết? Đào Tâm Hàm nhìn Tô Vãn Khanh vẫn đang nhìn chằm chằm bên kia.

    Tô Vãn Khanh gật gật đầu: "Bạn học.

    "
    Đào Tâm Hàm buông ly rượu trong tay xuống, có chút kinh ngạc: "Bạn học? Với ai?"
    "Người đi đầu cùng với người cầm Rubik.

    " Tô Vãn Khanh không chút để ý nhìn chằm chằm ly rượu.

    "Đi thôi, người đó chính là Cố Trì, bọn họ là khách quen, thường xuyên đến đây, tuy rằng tuổi không lớn, nhưng không ai dám chọc.

    Đào Tâm Hàm có chút kích động đứng lên.

    Tô Vãn Khanh đã nghe nhiều những lời này, Cố Trì thật sự như bọn họ nói, mọi người đều nói không thế trêu vào, không thể trêu vào: "Không dễ chọc sao?Anh ta là bạn cùng bàn với mình.

    "
    "Vãn Tể!" Thanh âm Đào Tâm Hàm đột nhiên cao lên vài độ, một số người quay lại nhìn.

    Bao gồm đám người Cố Trì, khoảng cách của họ không xa.

    Tô Vãn Khanh lôi kéo cô ngồi xuống, ý bảo cô câm miệng.

    Đào Tâm Hàm mới giả vờ bình tĩnh, lầm bộ như không có việc gì.

    Tô Vãn Khanh đối với bọn họ cũng chỉ có bóng lưng và chân giẫm lên lan can ghế.

    .
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 11: 11: Thế Giới Của 2 Người


    " Vừa rồi mình có nghe được không?" Phương Chính gãi gãi đầu: "Vãn Tể không phải tên mà Ôn Thời Triệt kêu sao Trì ca?"
    Tạ tự Dật cũng nhìn xung quanh nhưng không phát hiện ra người nào, nhưng bản thân cũng nghe thấy: "Có thể là ảo giác đi.

    "
    Chu Nhạc Kỳ nhìn khắp nơi, chỉ vào Tô Vãn Khanh: "Lại là hai cô gái đó, họ thường xuyên đến đây.

    Tất cả mị người nhìn qua, càng nhìn càng quen thuộc, Tạ Tự Dật đột nhiên nói một câu: "Bóng lưng này rất giống với đôi chân cùng bàn với Trì ca.

    "
    Nghe được ngồi cùng bàn với Trì ca, mọi người lại nhìn thêm hai lần, Chu Nhạc Kỳ càng nhìn càng thấy giống: "Tôi đã nói sao lại cảm thấy quen thuộc như vậy hôm nay nhìn thấy người cùng bàn với Trì ca, hóa ra hai người này khá giống nhau.

    "
    "Ngồi cùng bàn với Trì ca là học sinh giỏi, nhìn tóc cô ấy là thường xuyên tới đây, lần trước đánh người cũng phải không có ở đây, thân thể kia không nghĩ là người cùng bàn với Trì ca.

    "
    Phương Chính vừa vặn thấy bên tai Tô Vãn Khanh: "Trên tai cô ấy phỏng chừng có 4, 5 lỗ, nhìn đều đau, vừa nhìn là biết người xa hội, sao có thể so với cô gái ngoan ngoãn ngồi cùng bàn với Trì ca.

    "
    Cố Trì không nói gì, nhìn chằm chằm bên đấy rất lâu, ánh đèn chiếu vào cái mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng vừa lúc này lại lộ ra nụ cười chói mắt với người khác.

    Đại khái qua một lúc lâu, chờ mấy nam sinh đi vào phòng riêng, Tô Vãn Khanh mới thoáng thở phào nhẹ nhõm: Hình tượng tốt đẹp của tôi thiếu chút nữa bị cậu hủy hoại rồi.

    Không phải do kinh ngạc sao.

    Đào Tâm Hàm đến bây giờ vẫn chưa kịp trở về: Cố Trì là hội viên siêu cấp ở đây, trong nhà có mỏ, anh ta lại có nhan sắc, nữ sinh thường theo đuổi thừng đến đây chặn anh ta, dĩ nhiên là bạn cùng bàn.

    Không có gì ngạc nhiên, dù sao sau thay đổi vị trí sẽ không ngồi với nhau.

    Tô Vãn Khanh cũng không để ý nhiều, sau khi Bắc Thành khai giảng lập tức sẽ thi, ngược lại thi xong sẽ được xếp theo thành tích.

    Đào Tâm Hàm không cho là đúng, đẩy cánh tay: "Mình có dự cảm mạnh mẽ, hai người còn có thể ngồi cùng bàn, nói không chừng cậu sẽ có anh ta, dù sao đến bây giờ chưa có nữ sinh nào khiến anh ta động tâm.

    "
    Tô Vãn Khanh nhìn thời gian, uống ngụm trái cây cuối cùng: Thôi đi, mình và anh ta là người hai thế giới.

    "
    Quả thật, ngoại trừ Tô Vãn Khanh có thể chơi ột chút, những người trong nhà đều xuất thân từ gia đinh thư hương, hoàn toàn không liên quan đến hắc đạo nhà Cố Trì.

    Mặc dù mình lãng phí, nhưng coa một số việc không nên chạm vào, nếu cùng Cố Trì ở cùng một chỗ sẽ xảy ra chuyện.

    "Đi thôi, ngày mai phải đi học.

    " Tô Vãn Khanh nhìn di động, đứng dậy đi ra ngoài.

    Đào Tâm hàm biết tính cách của Tô Vãn Khanh, nên không đưa cô về nhà, để cho cô tự mình ra ngoài: "Về đến nhà gửi tin nhắn.

    "
    Trở lại Ôn gia Tô Vãn Khanh không có đi quấy rầy Ôn Thời Triệt, gội đầu tắm rửa tẩy trang, nằm lên giường bắt đầu bấm điện thoại---
    YYMO: [Hôm nay thế nào? Quen rồi chứ?]
    Tô Vãn Khanh thấy anh trai gửi tin nhắn, gõ chữ trả lời.

    Vãn Tể nhỏ: [Khá tốt, bắt quá đọ khó so với Ninh Thành còn kém nhiều]
    YYMO: [Tại sao không ở Ninh Thành mà nhất định ở Bắc Thành, thật là không hiểu.

    ]
    Vãn Tể nhỏ: [Khiến em cảm thấy thoải mái trong 2 năm, sau đó sẽ xem sự sắp xếp của của gia đinh.

    .

    ]
    YYMO: [Đi ngủ sớm chút, ngủ ngon]
    Tô Vãn Khanh tắt điện thoại để sang một bên, có lễ tuwf khi sinh ra vận mệnh ccuar mình đã được chỉ định.

    Mặc dù ba mẹ khai sáng, sẽ để cô chơi như vậy, nhưng cuối cùng ngụy trang thành một người khác.

    " Cố Trì! " Cô thì thầm.

    Anh ta rốt cuộc là người như nào?
    Suy nghĩ một chút Tô Vãn Khanh liền ngủ, một đêm mộng đẹp!.
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 12: 12: Cô Hắt Súp


    Sáng hôm sau
    Tô Vãn Khanh đến phòng học, cô nhìn một chút, nhìn hàng ghế sau người ngồi cùng bàn chưa đến, phỏng chừng tối hôm qua ngủ bù suốt đến.

    Từ Tử Nhiên ở hàng ghế đầu quay lại: "Vãn Khanh, hôm qua có mấy người ở trong phòng ngủ thảo luận về cậu, nói cái gì dáng dấp cậu rất đẹp, hay là Cố Trì cùng bàn! "
    Tô Vãn Khanh lấy sách giáo khoa và túi bút ra: "Nói tốt rồi, nói xấu cũng có đi.

    "
    Cô đã quen với những điều này từ lâu, từ khi có thể nhớ, rất nhiều thứ đã đế, đến đây sự xuất hiện của cô đã định sẵn rằng cô sẽ phải đứng trên đầu sóng gió.

    Từ Tử nhiên cười hì hì, quả nhiên cô đều biết: "Họ là đang ghen tị.

    "
    Tô Vãn Khanh ngước mắt nhìn cô gái ngây thơ trước mắt, lắc đầu: "Đợi lát nữa lão sư kiểm tra học thuộc, mau học đi, chuẩn bị cho kì thi của trường vào buổi chiều.

    Cả buổi sáng không nhìn thấy bóng dáng của mấy người Cố Trì, bến cạnh Tô Vãn Khanh cũng yên tĩnh hơn nhiều.

    Sau khi lớp học buổi sáng kết thúc, tất cả mọi người vội vã thu xếp phòng thi.

    Tô Vãn Khanh thu dọn đồ đạc cùng Từ Tử Nhiên cùng đi đến căng tin ăn cơm, dọc theo đường đi Từ Tử Nhiên cười cười với Tô Vãn Khanh: Đây là lần đầu tiên cậu tới đây ăn cơm, đồ ăn trên lầu hai thì đắt hơn.

    "
    " Nhưng nó thực sự ngon, sau đó lầu một thức ăn rất bình thường, mỗi thứ tư và thứ ba tằng ba sẽ mở cửa, tất cả đều tự phục vụ.

    Chung quanh muôn hình muôn vẻ, có mấy người đều nhìn Tô Vãn Khanh hoặc đi chậm lại để đến gần Tô Vãn Khanh.

    Tô Vãn Khanh nhíu mày, có chút không vui, lôi kéo Từ Tử Nhiên đi nhanh hơn.

    Người ở Bắc Thành nhìn cô như đang xem một con khỉ, khiến cho cô rất không thoải mái.

    Các cô lựa chọn đi lầu một ăn chút gì đơn giản, vừa mới ngồi xuống, liền nhìn thấy hai thân ảnh bưng đĩa đi tìm vị trí.

    Từ Tử Nhiên nhìn hai người kia có chút nghi hoặc: "Bọn họ không phải luôn trên lầu hai ăn sao, vậy mà đến đến lầu một, hơn nữa hai người này còn là đối thủ.

    Tô Vãn Khanh cúi đầu ăn cơm không nói gì, ngày thứ hai mới tới nên căn bản không quen.

    " Phanh"
    " Ai nha, thật là xin lỗi.

    " Lâm Thanh Tư đi tới, làm bộ như tay trơn trượt đem đồ ăn đổ vào Tô Vãn Khanh.

    Từ Tử Nhiên đứng lên, rất tức giận: "Cô rõ ràng là có ý.

    Bình thường người không tới lầu một đột nhiên đến lầu một quả nhiên không phải chuyện tốt.

    Tô Vãn Khanh trên mặt không có bất kỳ biểu ình gì, lấy ra túi khăn giấy lau nhẹ, sau đó chậm rãi đứng lên, nhìn chằm chằm Lâm Thanh Tư Và Cao Tiểu Huyên.

    Hình như có chút ấn tượng một người trong lớp cô còn một người hôm qua ngồi vào chỗ của cô.

    Đôi mắt trong suốt của cô lúc này làm cho người ta có chút sợ hãi.

    Cao Tiểu Huyên bưng đĩa lên, đưa mấy tờ khăn giấy tới: "Bạn học đừng tức giận, cô ấy không phải cố ý.

    "
    Tô Vãn Khanh nhìn cũng không thèm nhìn Cao Tiêu Huyên, bàn tay để trong không trung có chút xấu hổ.

    Tô Vãn Khanh bưng bát súp cô chưa ăn lên, hướng Lâm Thanh Tư hắt tới, khiến mọi người không phản ứng kịp.

    Cô đi lên phía trước, mặc dù cười, nhưng sự lạnh lùng và cười nhạo trong ánh mắt làm cho mọi người co chút rùng mình: "Lần sau không phải là một bát súp, nếu không ăn thì đừng lãng phí, thà cho lợn ăn còn hơn so với chà đạp của cô!"
    Cô bưng đĩa lên bỏ thức ăn thừa vào thùng sau đó xử lý đồ ăn và mâm, Từ Tử Nhiên vội vàng đi theo.

    " Vãn Khanh, nêu không cậu về ký túc xá của mình tắm rửa rồi lấy quần áo mình mặc cũng được.

    Từ Tử Nhiên nhìn bộ dạng này cũng không còn biện pháp khác, hơn nữa buổi chiều còn phải thi.

    Tô Vãn Khanh đáp ứng, tiến vào phòng ngủ lấy điện thoải ra gọi rồi xoay người nói với Từ Tử Nhiên: "Đợi lát nữa lúc mình tắ m rửa sẽ có người đưa quần áo đến dưới lầu, điện thoại để đây, lát cậu giúp mình nghe điện thoại lấy đồ giúp mình chút.

    "
    Từ Tử Nhiên nhận lấy điện thoại, sửng sốt một chút, không nghĩ nhìn Tô Vãn Khanh ngoan ngoãn sẽ đem điện thoại, hơn nữa bộ dạng hôm nay thật ngầu muốn chết.

    .
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 13: 13: Chỉ Giỏi Bắt Nạt Người Khác


    Tô Vãn Khanh được đưa đến phòng ngủ cùa Từ Tử Nhiên, nhưng không có ai trong phòng ngủ.

    Các ký túc xá ở Bắc Thành đều rất tốt, bốn người một phòng ngủ, phong tắm riêng, trên là giường, dưới là bàn, mỗi người đều có khu vực riêng.

    Từ Tử Nhiên đi vào tủ lấy sữa tắm đặt vào chậu, sau đó đưa cho Tô Vãn Khanh một chiếc khăn dùng một lần: "Cũng may lúc trước mẹ mình cho ít khăn mặt dùng một lần, dép lê ở đây.

    "
    Tô Vãn Khanh gật gật đầu, cởi giày, mang dép lê, liền đi vào phòng tắm tắm rửa.

    Đến khi không sai biệt lắm, Từ Tử Nhiên đưa cho Tô Vãn Khanh cái túi, bên trong đều là quần áo thay.

    Tô Vãn Khanh thay xong, trên mặt còn có chút hơi nước, nhưng thoát nhìn sạch sẽ sảng khoái, trên trán một vài sợi tóc lòa xòa trước trán khiến cô thêm phần bình dị.

    "Hôm nay cảm ơn cậu.

    " Tô Vãn Khanh hướng Từ Tử Nhiên cảm ơn, từ trong tay cô nhận lấy điện thoại, sau đó ngồi xuống thay giày.

    Từ Tử Nhiên cười: "Đều là bạn bè mà, bắt quá Vãn Khanh cậu cùng Ôn Thời Triệt lớp 12 có quen biết.

    "

    Tô Vãn Khanh nhờ Từ Tử Nhiên lấy quần áo cũng đã dự liệu Từ Tử Nhiên sẽ ngạc nhiên, ngón tay mảnh khảnh của nàng buộc dây giày, đứng dậy: "Ân, quen biết, bất quá không phải loại quan hệ như cậu nghĩ, anh ấy là anh họ của mình.

    "
    Từ Tử Nhiên vừa định nói mình không nghĩ nhiều, nghe được "anh họ", ánh mắt tràn đầy ngạc nhiên: "Anh họ?"
    Mọi người đều biết, trong nhà Ôn Thời Triệt có tiền hơn nữa còn thuộc gia thế thư hương, ba mẹ cũng không bình thường, cho nên người theo đuổi Ôn Thời Triệt rất nhiều.

    "Cho nên cậu! " Từ Tử Nhiên không dám nghĩ tiếp.

    Tô vãn Khanh mỉm cười trước vẻ mặt ngạc nhiên của cô ấy, bắt đầu buộc tóc mình: "Mình không sao, đừng nghĩ nhiều nữa, dù sao mình đến đây chỉ muốn chạy trốn gia đình, tận hưởng hai năm.

    Từ Tử Nhiên không dám suy nghĩ nhiều, nếu là em gái của Ôn Thời Triệt, như vậy trong nhà Tô Vãn Khanh phỏng trừng cũng rất lợi hại, nói như vậy cô xuất chúng như vậy cũng không phải không có lý.

    Tô Vãn Khanh làm khô tóc, một vài sợi tóc tùy ý xõa ra, tỏa nắng trẻ trung: "Buổi trưa cậu định ở ký túc xá hay sao?"
    "Quên đi, mình với cậu cùng trở về.

    "
    Trải qua buổi trưa cô vẫn chưa tiếp nhận được, ở trong phòng ngủ cầm cây bút cùng sách ôn tập khoác lên cánh tay Tô Vãn Khanh.

    ___
    Lớp học
    Giờ nghỉ trưa chưa bắt đầu, nên lớp học vẫn ồn ào, hơn nữa chiều nay còn có bài kiểm tra nên giáo viên cũng không kiểm soát nghiêm ngặt.

    Khoảng khắc Tô Vãn Khanh cùng Từ Tử Nhiên đi vào phòng học, mọi người bên trong đều im lặng!
    Tô Vãn Khanh ngồi vào vị trí, lúc này Phương Chính đột nhiên vỗ lưng cô một cái, cô bị hoảng sợ, cau mày, sau đó xoay người: "?"
    " Sáng nay chúng ta không đến nên bỏ lỡ vở kịch hay, trưa nay biểu hiện của cậu đều truyền ra.

    "
    Phương Chính vẻ mặt cợt nhả: "Không nhìn ra a, cậu thế nhưng lợi hại như vậy, Lâm Thanh Tư chính là một trong những hoa khôi được công nhận, trong nhà có tiền, có thế, lớn lên cũng đẹp, người khác chỉ có thể bị cô ta bắt nạt, kế tiếp cậu phải cẩn thận một chút.

    "
    Bắt nạt? Từ điện của cô không có từ " bắt nạt".

    Tô Vãn Khanh không nói chuyện, trực tiếp quay đầu trở lên đọc sách của mình.

    " Có bị thương không?"
    Bên cạnh bất thình lình vang lên một âm thanh, Tô Vãn Khanh ngược lại bị hoảng sợ.

    Cô nhìn về phái người bên cạnh, chống lại đôi mắt bình thản như nước của Cố Trì.

    Tinh tế nhìn tay trái của Cố Trì hôm nay mang theo chiếc khuyên tai, không ai sánh kịp, bất quá không hiểu sao càng thêm hấp dẫn.

    " Không có việc gì.

    " Tô Vãn Khanh nhạt nhạt trả lời.

    Một giây sau, mặt Cố Trì đột nhiên kề sát vào, nhếch môi, thấp giọng nói: "Cũng đúng, cô lợi hại như vậy, chỉ có thể bắt nạt được người khác.

    ".
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 14: 14: Tôi Coi Trọng Em


    Tô Vãn Khanh bị những lời nói này bị dọa sợ, có ý gì?
    Chẳng lẽ Cố Trì biết cái gì, vậy là cô bị bắt gặp, nhưng đêm qua Cố Trì không bao lâu liền rời đi.

    Hơn nữa bắt nạt người, khi nào?
    Tô Vãn Khanh véo tay mình, bảo trì bình tĩnh, cố nhìn chằm chằm đôi mắt Cô Trì: "Anh đang nói gì, sao tôi cái gì cũng không nghe hiểu?"
    Cố Trì lại cười, sau đó lấy sách giáo khoa: "Buổi chiều thi, đừng làm tôi thất vọng, tôi rất coi trọng em.

    "
    Tô Vãn Khanh tức giận một lần nữa đọc sách của mình, nhưng lúc này cái gì cũng không nhìn vào.

    Cố Trì biết cái gì, hơn nữa anh ta biết bao nhiêu?
    Bắc Thành để tiết kiệm thời gian, thời gian thi đầu năm cũng rất chặt.

    Chiều nay và tối thi xong bốn môn, sáng mai thi thêm hai môn, sau đó chiều mai có nửa ngày thời gian nghỉ ngơi để thuận tiện cho giáo viên chấm bài.

    Tô Vãn Khanh đối với phần thi này rất tin tưởng, không có gì lo lắng.

    Chiều hôm đó thi xong môn Toán và Sinh học, buổi tối lại thi Tiếng anh và Hóa học.

    Sau đó sáng hôm sau thi xong Ngữ văn và Vật lý, sau khi nộp bài xong, mỗi người trở về lớp mình nghe giáo viên chủ nhiệm sắp xếp.

    " Vãn Khanh, chiều nay cậu có muốn cùng nhau ra ngoài chơi không, dù sao vừa thi xong.

    "Từ Tử Nhiên quay đầu từ hàng ghế trước xuống.

    Hầu hết các nữ sinh trong lớp sẽ đi chơi vào chiều nay, dù sao kế tiếp là đại hội thể thao mọi người có thể ăn mặc thoải mái.

    Những người ở trường trung học tư thục Bắc Thành rất giàu, bình thường nhìn đồng phục học sinh nhìn không ra, thời điểm này tất cả mọi người đều thích nổi bật.

    Tô Vãn Khanh đang thu dọn túi xách, hôm nay không cùng Ôn Thời Triệt trở về Ôn gia, chính mình đến Bắc Thành cùng trong nhà đã cam đoan khi được nghỉ ngơi bất kể dù dài hay ngắn đều phải về nhà.

    Dù sao Bắc Thành và Ninh Thành lái xe chỉ mất hơn 2 tiếng, qua lại cũng khá tốt.

    "Hôm nay a, hẳn là không được.

    " Tô Vãn Khanh trực tiếp cự tuyệt.

    Tuy nói chuyện với bố mẹ thì không sao, nhưng vừa mới tới nơi này cũng đều chơi khắp nơi, hơn nữa một tháng không về nhà, cũng rất muốn.

    Lúc này Chu Nhạc Kỳ tới tìm Cố Trì, thấy Tô Vãn Khanh còn ở đây, lập tức đi trước: "Tôi phải gọi mọt tiếng chị, sự tích trưa hôm qua thật sự mạnh mẽ.

    "
    Tô Vãn Khanh cau mày, sao mọi người đều là bộ dạng này, không phải chỉ hắt một bát súp vào Lâm Thanh Tư.

    "Bạn học Tô, hôm nay cậu muốn di chơi với chúng tôi không?" Tạ Tự Dật gửi lời mời, thuận tiện nhìn Cố Trì.

    Tô Vãn Khanh kéo khóa kéo, đứng lên: "Không được, hôm nay về nhà.

    "
    "Nhà có gì thú vị, Bắc Thành có rất nhiều chỗ thú vị.

    "
    Chu Nhạc Kỳ khoác vai Phương Chình chân thành nhìn Tô Vãn Khanh.

    Lông mi Tô Vãn Khanh run rẩy, đem ghế dựa đẩy xuống dưới bàn: "Trở về Ninh Thành.

    "
    Sau đó cung Từ Tử Nhiên chào hỏi đi ra khỏi phòng học.

    " Mẹ kiếp, lần đầu tiên phát hiện người ngồi ghế trước khá ngổ ngáo, cười cũng cười, ngầu cũng ngầu.

    Chu Nhạc Kỳ nhìn bóng lưng Tô Vãn Khanh rời đi thở dài: "Loại người như Lâm Thanh Tư không dễ chọc, quả nhiên là người không bình thường.

    Phương Chính hất tay trên vai anh ra:" Chẳng lẽ ngươi muốn đuổi người ta.

    "
    "Vậy cũng không phải là không thể! ".

    ngôn tình hoàn
    "Ai u, Trì ca, anh xuống tay quá tàn nhẫn! "
    Chu Nhạc Kỳ còn chưa nói hết lời đã trực tiếp bị Cố Trì đạp một cước.

    Trong mắt Cố Trì lộ ra vẻ không kiên nhẫn, đeo túi xách: "Còn có đi hay không.

    "
    "Đi dạo một chút"
    Ba người bọn họ tùy tiện nhét chút đồ đi theo Cố Trì liền trực tiếp đi ra ngoài!.
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 15: 15: Bàn Trên Có Đối Tượng Không


    Tô Vãn Khanh ở cổng trường cầm điện thoai liên lạc với người nhà.

    Mẹ cô nói sẽ cho người đến đón cô, để cô không cần cùng Ôn Thời Triệt cùng về nha, chỉ cần đợi ở cửa.

    Cô đứng ở cổng trường, có ít người, lắc chân, cúi đầu, đột nhiên đập vào mắt là đôi giày.

    Cô ngẩng đầu lên, hóa ra là anh trai sinh đôi của cô: "Sao hôm nay anh lại ở đây, có thời gian như vậy?"
    Tô Dư Mạc xoa xoa tóc cô, Tô Dư Mạc 16 tuổi đã cao 1m78, vừa vặn nhìn xuống em gái mình, trên mặt xuất hiện nụ cười hiếm có: "Xem em có sống tốt không.

    "
    Trong miệng anh trai minh không có bất kỳ lời nói nào dễ nghe, cô đi một vòng về phía anh: "Không phải rất tót sao, không mất miếng thịt, các anh liền an tâm rồi.

    "
    To Dư Mạc đói vơi em gái minh lắc đầu, cô không có biện pháp nào, vừa định mở miệng.

    " Đây là ai a, bạn trai đến tận trường đón, thật là không biết xấu hổ.

    "
    Lâm Thanh Tư vừa ra khỏi cổng trường đã nhìn thấy Tô Vãn Khanh đứng cùng với nam sinh xuất chúng.

    Gương mặt cao ngạo, đôi mắt trong trẻo lạnh lẽo, khí tức toàn thần cao thân làm cho người ta có chút sợ hãi.

    Hơn nữa mái tóc đen, phản chiếu ánh nắng mặt trời, mai tóc hơi lóe lên ánh vàng.

    Thật sự là cho người ta ghen tị, bộ dạng của Tô Dư Mạc ở Bắc Thành tì không ra mấy người.

    Ngoại trừ Cố Trì có thể so sánh thì có vẻ như không có ai.

    Tô Vãn Khanh nhìn thấy bộ mặt đáng ghét này thật sự không thích: "Như thế nào? Chuyện riêng tư của tôi cô cũng muốn quản, hôm qua đã nói với cô lần sau không đơn giản là mọt bát súp đâu.

    "
    Ánh mắt Lâm Thanh Tư đột nhiên rưng rưng nước mắt, nhìn về phía To Dư Mạc đứng bên cạnh Tô Vãn Khanh: "Em trai, em đừng đẻ cô ta lừa, cô ta chính là một người lưu manh, trưa hôm qua còn đem súp hắt lên người chị, em phải biết được sự thật, cô ta không xứng với em đau.

    Tô Vãn Khanh không chút để ý đứng bên cạnh Tô Dư Mạc, lẳng lặng nhìn Lâm Thanh Tư diễn vở kịch, thật nực cười.

    Bất quá cô không định mởmiệng, anh trai cô độc miệng nên để cho cô ta mở mang kiến thức.

    Quả nhiên không ngoài dự đoán, đôi môi mỏng của Tô Dư Mạc mấp máy: "Đáng tiếc cho cái bát, tôi cảm thấy cái thùng tương đối thích hợp, để cho cô nhìn xem mình xấu xí như nào.

    "
    "Phi!"
    Tô Vãn Khanh trong lòng cho anh trai mình 100 like, quả nhiên là người Tô gia, công phu độc miệng khiến cô phải bái phục.

    Sắc mặt Lâm Thanh Tư rất khó coi, giống như ăn ruồi đầu xanh vậy.

    Hai nữ sinh bên cạnh nhìn cô không nổi: "Tô Vãn Khanh, cô đừng quá kiêu ngạo, nhà Thanh Tư có tiền, có thế, hơn nữa ba mẹ rất sủng ái cô ấy, chớ chọc vào không kết quảkhông tốt đâu, ba mẹ cô ấy nhất định cho cô ăn không nổi.

    "
    Tô Vãn Khanh "Chậc chậc chậc" hai tiếng, sau đó vỗ tay: "Thật là tình cảm chị em a, các cô nói xem các cô là đang nhìn trúng tiền và quyền lức đi.

    "
    Cô nhíu mày căn bản là khinh thường: "Tôi thật mong chờ làm sao ăn không nổi đi.

    "
    "Cô! " Hai nữa sinh tức giận không nói gì.

    Tô Dư Mạc cúi đầu nhìn em gái của mình, ôm vai cô, cười lạnh hai tiếng: "Với kiến thức như kẻ ngốc, còn có vẻ như vô học, đi thôi, đưa anh đi ăn ngon đi.

    Nhìn bóng lưng hai người rời đi, môi Lâm Thanh Tư sắp bị mình cắn rách.

    " Thanh Tư! " Hai nữ sinh muốn đi lên an ủi.

    " Cút, muốn các người có lợi ích gì chứ.

    "
    Lâm Thanh Tư vung tay rời đi, Tô Vãn Khanh tôi sẽ nhất định cho cô đẹp mặt,bằng không ta không còn là Lâm Thanh Tư!

    Mà lúc này mấy nam sinh bến kia nhìn thấy một màn này.

    " Móa, đó là bạn trai của người ngồi ghế trước đi, làm sao mà đẹp trai như vậy, làm tôi nhìn cũng động tâm.

    "
    Chu Nhạc Kỳ khoác tay lên Phương Chính.

    " Cút, ai muốn cùng ngươi đồng tính chứ.

    "
    Tạ Tự Dật nhìn đôi mắt Cố Trì tối sầm lại, người khác nhìn không ra nhưng hắn đều hiểu được: "Trì ca, người cùng bàn với anh có đối tượng, anh biết không?"
    Cố Trì dừng một chút, cưỡi xe đạp rời đi: "Liên quan tới tôi.

    "
    Ba người nhìn nhau, đành phải đuổi theo Cố Trì!.
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 16: 16: Câu Chuyện Về Bát Súp


    Trong xe
    Sắc mặt Tô Dư Mạc từ lúc lên xe đã không tốt, Tô Vãn Khanh cúi đầu, người Tô gia giúp người không giúp lý, hiện tại bộ dạng này nhất định là biết mình bị khi dễ.

    Cô cau mày, kéo cánh tay Tô Dư Mạc, bộ dạng ủy khuất: "Anh trai a, đừng tức giận được không, anh xem em vẫn khỏe mạnh sao, tức giận không tốt cho sức khỏe đâu.

    "
    Tô Dư Mạc ăn nhất cũng chính là bộ này, anh nhìn chằm chằm Tô Vãn Khanh làm cho cô có chút sợ hãi, cô quay sang mở miệng: "Nói chuyện chút về bát súp kia đi.

    "
    Tô Dư Mạc đặt tay lên đùi, tựa vào ghế sau, bộ dạng chuẩn bị rửa tai nghe.

    Tô Vãn Khanh đem tóc vuốt sang hai bên, ngồi thẳng dậy, nhìn Tô Dư Mạc: "Chính là nữ nhân kia cố ý đem đồ ăn đổ lên người em, em cũng không tiện lãng phí thức ăn nên đã đem bát súp hắt lên người cô ta, trả lại cho cô ta, nếu không sẽ không tốt như vậy đâu.

    "
    Tô Dư Mạc nhìn bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của em gái mình, rốt cục không nghiêm túc nữa: "Vừa mới tới một ngày đã dẫn tới những chuyện này, lần này bời vì nguyên nhân gì?".

    Truyện Sủng
    Tô Vãn Khanh từ nhỏ đã xuất chúng nên xảy ra không ít tranh chấp không cần thiết.

    Khi còn bé, Tô Dư Mạc ở bên cô cũng không biết vì cô mà đánh nhau bao nhiêu lần.

    Cho nên gia đình mới cho học Taekwondo và Judo.

    Cô khoát tay áo, làm bộ như vẻ mặt không biểu tình: "Ai biết được, có thể ghen tị với vẻ đẹp xinh như hoa của em đi, hôm qua cô ta ngồi chỗ em để nói chuyện phiếm với người cùng bàn, em yêu cầu cô ta đứng dậy nói vài câu liền không nói gì nữa.

    "
    " Người cùng bàn?"
    Nhắc tới Cố Trì, trong ánh mắt Tô Vãn Khanh hiện lên tia khác thường: "Là học bá của trường Bắc Thành, là nhân vật nổi tiếng, anh ta không học nhưng nghe thấy anh họ nói thành tích của anh ta rất tốt, bằng không làm sao học được lớp thí nghiệm khoa học.

    "
    Tô Dư Mạc không nói gì thêm, lấy máy tính bảng mở app trò chơi để giết thời gian.

    Trò chơi giết thời gian của anh trai cô là trò chơi yêu thích của những người đam mê trinh thám nổi tiếng thế giới, có bảng xếp hạng, mỗi vụ án được phỏng xếp theo vụ án có thật để người chơi trải nghiệm.

    Hơn nữa, top10 người chơi trên thế giới sẽ được mời về thảo luận cho các vụ án khó khăn.

    Chỉ số IQ của anh trai tôi luôn được xếp vào top 3, trò chơi nhàm chán đánh mất thời gian đều chơi tốt như vậy.

    Mà cô cũng chỉ có nghe bài hát trên Weibo giết thời gian là được rồi.

    ___
    Dụ Cảnh Uyển
    " Mẹ, con về rồi!" Tô Vãn Khanh vừa vào cửa đã tìm kiếm thân anh của mẹ mình.

    Từ lầu hai đi xuống một nữ tử uyển chuyển tao nhã, năm tháng qua trên gương mặt ấm áp không lưu lại dấu vết gì, ngược lại đọng lại một nét quyến rũ từ trong ra ngoài, ánh mắt như sóng xanh mát lạnh lộ ra tia nhu hòa nhàn nhạt.

    " Vãn tể đã trở về.

    " Ôn Hương Noãn đi tới trước mặt Tô Vãn Khanh đánh giá từ trên xuống dưới một phen.

    Tô Vãn Khanh bị mẹ mình nhìn trái nhìn phải, cười cười: "Mẹ, con thật sự không gầy, ăn uống ngon còn mập.

    "
    " Được rồi, rửa tay đi, đợi lát nữa ăn cơm, ba và anh trai ra ngoài có chút việc, phỏng chừng sẽ trẽ một chút, chúng ta đợi họ trước.

    "
    Ôn Hương Noãn đối với hanh phúc như vậy rất mãn nguyện rồi.

    Tô Vãn Khanh gật gật đầu, ngoan ngoãn lên lầu về phong trước.

    Sau khi ở nhà nghỉ ngơi một đêm tinh thần cũng tốt hơn rất nhiều.

    Bởi vì ở nhà, nên Tô Vãn Khanh cố ý xin nghỉ học buổi sáng, để bắt kịp giờ học đầu tiên.

    .
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 17: 17: Đứng Thứ Nhất


    " Mình còn tưởng rằng cậu xảy ra chuyện gì.

    " Từ Tử Nhiên nhìn Tô Vãn Khanh ngồi xuống vị trí của mình sau đó vụng trộm xoay đầu lại.

    Tô Vãn Khanh cúi đầu sửa sang lại cặp sách, hơn nữa đem văn phong phẩm và vào cuốn sách trong cặp ra, đặt ngay ngắn trên bàn.

    " Sao có thể a, chỉ là Bắc Thành cùng với Ninh Thành đi tới mất hơn 2 giờ, ba mẹ mình sợ mình nghỉ ngơi không tốt lại còn tự học, huống chi hôm nay sẽ biết đáp án bài thi, sau đó sẽ phân chia lại chỗ ngồi nha.

    "
    Nói đến chỗ ngồi, Tô Vãn Khanh nhìn Cố Trì một chút, không nghĩ hôm nay hắn tới rất đúng giờ, bất quá vẫn như cũ, cúi đầu nằm sấp trên bàn ngủ rất sâu.

    Diêu Từ đi vào, phòng học im lặng, hô hấp của mỗi người đều căng thẳng, dù sao trên tay giáo viên ngoài đề thi Ngữ văn còn có một tờ thành tích và bảng xếp hạng cả lớp.

    Cô nhìn các học sinh dưới lớp, cũng không quá nghiêm túc: "Kỳ thi khai giảng lần này cũng chỉ là bắt đầu mà thôi, dù sao chúng tôi đã chia lại lớp, bắt quá nếu là thành tích lớp thí nghiệm thì không thế cản trở.

    "
    " Đề thi lần này rất khó, nhưng trong lớp chúng ta có bạn đạt 650 điểm, hơn nữa Tiếng anh 145 điểm, Toán học 140 điểm.

    "
    Những lời này vừa dứt, trong phong học lập tức vang lên thanh âm huyên náo.

    " Ai nha, mạnh như vậy, hiên tại mà học lớp 12 có thể thi tốt như vậy, có thể làm bài tốt như vậy không phải bất khả chiến bại sao.

    "
    " Cố Trì đi, dù sao cậu ấy là người duy nhất giỏi toán nhất lớp chúng ta.

    " Nhưng Toán học cậu ấy không phải lúc nào cũng là 150 điểm, hơn nữa Tiếng anh 145 điểm làm sao có thể.

    "
    " Điểm cao như vậy, chắc kỳ nghỉ hè của cậu ấy cố gắng lắm.

    "
    Mọi người mỗi người một câu, ở Bắc Thành chương trình học đều rất nhanh, ở lớp 11 sẽ kết thúc tất cả chương trình học năm 2, sau đó 1 năm rưỡi tổng kết.

    Bất quá trước tình huống như vậy dĩ nhiên đã có người có điểm cao như vậy, như vậy có thể thấy thực này.

    Dù sao ở Bắc Thành mỗi lần thi đều ra đề thi rất khó, muốn thi đến 600 điểm đã rất vất vả rồi huống chi 650 điểm.

    Diêu Từ vỗ vỗ tay: "Im lặng!!"
    Sau đó cô cầm lấy danh sách trên tay: " Đứng top 10 của trường thì lớp ta có 5, so với các lớp khác là 55 điểm, nhưng đứng đầu lớp ta có 2 bạn, đứng thứ nhất cũng chính là lớp 1 bạn học Tô Vãn Khanh! "
    " Cái quái gì vậy, tôi đã nghe thấy cái quái gì vậy, Tô Vãn Khanh thật sự đã đẩy vị trí số một của Cố Trì đi xuống.

    Phương Chính vốn còn đang xuất thần, lập tức trở về.

    " Đứng thứ hai của lớp ba là Cố Trì! " Diêu Từ báo cáo xong top 10 năm học sinh đứng đầu lớp cỏ đồng hồ trong tay xuống: "Tô Vãn Khanh là học sinh chuyển tới, bất quá thành tích thập phần ưu tú như trước, vang lên kinh người, cùng người thứ 2 hơn 40 điểm.

    "
    Thanh âm này lập tức đánh thức Cố Trì, đôi mắt híp lại lười biếng nhìn sang cô gái bên cạnh.

    Bất quá Tô Vãn Khanh vẫn như cũ cúi đầu đọc sách, cũng không biểu hiện gì hơn.

    Từ nhỏ cô đã sớm quen với những thứ này, hơn nữa thành tích làn này cũng không khiến cô hài lòng.

    Các bài kiểm tra ngôn ngữ và lý thuyết thật sự kém trong điểm lịch sử của cô.

    Nữ sinh rũ mi xuống, đôi má trắng nõn phấn nộn như có thể ra nước, mái tóc tùy ý rải rác bên tai, dưới ánh đèn lại làm cho người ta dừng lại thu hồi anh mắt tâm tư.

    "Móa" Cố Trì thấp giọng mắng một câu.

    Kế tiếp ngoại trừ phát giấy trả lời và bảng điểm cho các bạn trong lớp, Diêu Từ còn bảo cả lớp đứng dậy để xếp lại vị trí.

    Bắc Thành luôn có quy định khác nhau, ở lớp thí nghiệm phải dựa theo thành tích để lựa chọn, chỉ cần bạn bạn ưu tú, mọi thứ đều tùy thuộc vào bạn.

    Tô Vãn Khanh bước vào cô quét vị trí trống rỗng trong phòng học, vẫn là lựa chọn chỗ cũ, một cũng là do cô lười di chuyển sách cùng bàn học.

    Cái thứ hai là dựa theo chiều cao của nàng tiếp tục cao lên, ước tính ngồi ở hàng ghế đầu sẽ cản chở rất nhiều người.

    .
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 18: 18: Có Người Cùng Bàn Thật Thú Vị


    Chờ cô ngời xuống sau đó Cố Trì đi vào, thấy được Tô Vãn Khanh bật cười một tiếng, đi tới vị trí ban đầu mình ngồi xuống.

    Tô Vãn Khanh cau mày, người này không phải không thích ngồi cùng bàn sao: "Không phải anh không thích có bạn cùng bàn sao, sao không chọn một chỗ không có ai ngồi.

    "
    Cố Trì gục xuống bàn, nhìn chằm chằm Tô Vãn Khanh: "Còn muốn cùng em xin chỉ giáo qua lại, hơn nữa lại còn ưu tú như vậy, đột nhiên cảm thấy có người cùng bàn như vậy cũng thú vị.

    "
    Cái quái gì vậy?
    Chỉ giáo qua lại?
    Tô Vãn Khanh mặt lúc đỏ lúc trắng, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh: "Ưu tú là điều tự nhiên, nhưng thú vị là điều không thể tránh khỏi.

    "
    Cố Trì không nói gì thêm, những người khác cũng lục tục đi vào, đầu tiên bọn họ sừng sốt vì hai người vẫn ngồi cùng bàn mà hoảng sợ, ngay sau đó lại nhai nhao chọn chỗ ngồi.

    Thứ hạng của Từ Tử Nhiên là trung bình nên cô vẫn lựa chọn ngồi phía trước Tô Vãn Khanh.

    Tạ Tử Dật cùng Phương Chính bởi vì thành tích kém nên chỉ có thể lựa chọn ngồi bên cạnh Từ Tử Nhiên ở phía trước Cố Trì.

    Người hàng ghế sau Tô Vãn Khanh là nữ sinh cao nhất lớp Khổng Phương Đình nổi tiếng thích Tạ Tử Dật.

    " Trì ca, anh nhìn xem, Khổng Phương Đình gan cũng lớn theo đuổi Tạ Tử Dật như này.

    " Phương Chính vừa ngồi xuống đã quay sang nói chuyện với Cố Trì.

    Lời nay một giây cũng không dừng lại được, bất quá cũng chỉ có bọn họ nơi này là nam nữ ngồi, đại bọ phận đều là nam hoặc nữ ngồi cùng bàn, nơi này ngược lại thành một phong cảnh không giống nhau.

    Tạ Tự Dật vẫn tiếp tục chơi Rubik của mình, Khổng Phương Đình cũng im lặng ngồi đó không biết đang làm gì.

    Sau khi trong lớp các vị trí đều có người, Diêu Từ đi vào, hài lòng đánh giá một phen, chỗ ngồi cũng không có gì đặc biệt.

    " Sau khi thi sau, quy định của trường ta sẽ là đại hội thể thao, mọi người sẽ có gần một tháng để chuẩn bị.

    Diêu Từ tuyên bố một số chuyện về đại hội tể thao.

    Đại hội thể thao ở Bắc Thanh là vào cuối tháng 9, phù hợp cùng ngày với quốc khánh ngay sau khi khai mạc.

    Chơi thì thống thống khoái khoái đến cùng, đọc sách liền nghiêm túc đọc thật.

    Dưới lớp học là âm thanh ồn ào bàn tán.

    Phương Chính quay đầu nói: "Trì ca, năm này chúng ta tiếp tục trốn chứ, cũng không liên quan gì đến chúng ta.

    "
    Cố Trì không nói chuyện, ngược lại nghe được Tô Vãn Khanh cùng Từ Tử Nhiên bên cạnh nói chuyện__
    " Mình đang cảm thấy có nên tham gia hay không"
    Tô Vãn Khanh đối với những thứ này ngược lại cũng không để ý, nếu số lượng không đồng đều mà nếu nói nàng đi cũng không có quan hệ gì.

    Từ Tử Nhiên thở dài: "Dù sao thì mình cũng không giỏi thể thao, bất quá mình cảm thấy tham gia cầm bảng hiệu của đại hội thể thao cũng có thể cậu có thể được chọn.

    "
    " Cầm bảng hiệu?"
    " Chính là trưởng đội, mỗi lớp chọn ra một nữ sinh bình thường là những nữ sinh có nhan sắc đẹp nhất trong lớp, dù sao cũng là trưởng đội.

    " Từ Tử Nhiên giải thích.

    Hầu hết người cầm bảng hiệu đều được học sinh trong lớp bỏ phiếu.

    Tô Vãn Khanh không có hứng thú "A một tiếng, quả nhiên không có gì thú vị.

    " Lớp chúng ta là lớp thí nghiệm, tôi không hy vọng không chỉ học hành vượt trội mà ở các môn thể thao cũng có thể giành vị trí số 1, cho nên tôi hy vọng mọi người đều có thể đăng ký, mang vinh quang về cho lớp.

    "
    Diêu Từ tiếp túc nói, nhưng lớp học tiếp tục ồn ào.

    " Lão sư, trưởng đội năm nay chúng ta chọn trước được hay không.

    "
    " Đúng vây, đúng vậy, minh cảm thấy trưởng đội là quan trọng nhất.

    "
    Nam sinh trong lớp khoa học rất nhiều, nên tất cả nam sinh vui vẻ tham gia, còn việc lựa chọn trưởng đội khiến bọn họ thích thú hơn.

    Nghe đến cầm bảng, thắt lưng Cao Tiểu Huyền không khỏi thẳng, lúc còn năm nhất chính cô là người cầm bảng hiệu của lớp thí nghiệm, năm nay cũng không ngoại lệ, lấy lại bình tĩnh nhìn về phía mọi người xung quanh.

    Nhưng không nghĩ mọi người đang thảo luận về một cái tên khác__ Tô Vãn Khanh.
     
    Tiểu Tổ Tông Của Anh
    Chương 19: 19: Nhảy


    " Mình cảm thấy Tô Vãn Khanh rất có thể a, dáng dấp đẹp, thành tích tốt, điều quan trọng nhất là Trì ca vẫn đang ngồi cùng bàn với cô ấy.

    " Đúng vậy, hơn nữa Cố Trì tự mình chọn, mình khẳng định sẽ bỏ Tô Vãn Khanh.

    "
    ! ! !
    Cao Tiểu Huyên nghe mọi người thảo luận, ánh mắt ảm đảm hơn rất nhiều, bàn tay đặt trên đùi không khỏi siết chặt.

    Tô Vãn Khanh cô dựa vào cái gì, cô tuyệt đối không thể cướp đi danh tiếng của tôi.

    Sau khi thảo luận sôi nổi, mọi người cùng đưa ra phương án đó là để các cô gái thể hiện tài năng trên sân khấu.

    Sau đó các bạn trong lớp bỏ phiếu, ai có phiếu bầu nhiều nhất thì sẽ là người cầm bảng hiệu.

    Cao Tiểu Huyên là người đầu tiên giơ tay lên sân khấu tranh cử, cô sinh ra từ nhỏ đã không tệ, cho nên từ nhỏ đã học múa, cô lên sân khấu nhảy bài của nhóm nhạc nữ nổi tiếng gần đây.

    Vừa nhảy xong dưới đài vang lên tiếng vỗ tay, Cao Tiểu Huyền cười rất vui vẻ.

    Chờ đi, vị trí này sẽ là của tôi.

    " Còn bạn nào muốn tranh cử không?"

    Nữ sinh dưới đài đều mặt đối mặt nhau, chủ yếu là Cao Tiểu Huyền không dễ chọc, đồng thời cũng không có tài nghệ gì để đưa ra.

    Trong lớp vang lên tiếng thảo luận, thế mà không ai lên sân khấu.

    " Vãn Khanh, sao cậu không thử một chút? Từ Tử Nhiên quay đầu hỏi Tô Vãn Khanh, cô nghĩ Tô Vãn Khanh mới thích hợp.

    Tô Vãn Khanh cúi đầu đọc sách: "Không có hứng thú.

    "
    Phương Chính quay đầu nhìn về phía Tô Vãn Khanh: "À, cậu thử đi một chút đi, không chừng sẽ cậu là hoa khôi mới, Cao Tiểu Huyền không có gì để xem.

    "
    Thanh âm của Phương Chính có chút lớn, rất nhiều người nhìn qua.

    Sắc mặt Cao Tiểu Huyền không được tốt lắm, cô híp mắt, ngược lại cười: "Tô Vãn Khanh tất cả mọi người đề cử cô như vậy, không bằng cô lên thử đi, cũng đừng phụ sự chờ mong của mọi người.

    "
    Cô ngước mắt lên, lại một người muốn đến gây sự.

    Tại sao các cô gái trong trường cứ ghen tị nhau như vậy.

    " Tô Vãn Khanh! Tô Vãn Khanh!!"

    Trong lớp các nam sinh đều ồn ào, cô gái có thành tích lại đẹp như vậy, nếu múa còn tốt thì thực sự nhặt được báu vật.

    " Như thế nào, không dám hay là cái gì cũng không biết, cô phụ nhiều người như vậy cũng không tốt lắm.

    "
    Cao Tiểu Huyền nghe được âm thanh ồn ào ở phía dưới càng lúc càng lớn, sắc mặt càng không tốt.

    Tô Vãn Khanh khép sách lại đứng lên, thật sự cho là nàng không biết xấu hổ, đợi lát nữa thua sắc mặt lại càng đẹp.

    Cô bình tĩnh bước lên sân khấu, sau đó bảo giáo viên phát nhạc múa giống như Cao Tiểu Huyên.

    Khúc dạo đầu của âm nhạc vang lên, Tô Vãn Khanh lập tức tiến vào trạng thái.

    Tóc cô được chải theo kiểu đuôi ngựa đơn giản, được cố định bằng một kẹp tóc hình mặt trăng tròn màu bạc, tóc mái dài và ngắn, có chút độ cong nhẹ, được lắc lư theo động tác nhảy múa tạo ra đường cong đẹp mắt.

    Khom lưng, đứng dậy, nhảy, xua tay!
    Một loạt động tác thuần thục có độ, hơn nữa khuôn mặt trái xoan có chút trẻ con, lông mày đen nháy sáng ngời, ánh mắt lấp lánh hữu thần, mũi thẳng, miệng nhỏ, môi đỏ mím chặt.

    Tuy rằng không nói một lời, nhưng trong lạnh nhạt lộ ra sự tự tin cùng mị lực, thanh xuân tràn đầy.

    Bộ dạng nhảy của Tô Vãn Khanh hoàn toàn khác với vẻ mặt lạnh lùng ở trường, dường như có chút ánh sao khi cô nhảy, động tác cùng biểu tình sạch sẽ gọn gàng.

    Ngay cả động tác wink cuối cùng giống như mũi tên của thần Cupid bắn trúng vào lòng người, nụ cười ngọt ngào đấm trúng ánh mắt của mọi người.

    " Con bà nó a a a, tôi chết mất!"
    " Tại sao có một cô gái ngọt ngào như vậy a!!!"
    " Xuất đạo đi! Giết tôi đi!".
     
    Back
    Top Bottom