Bầu trời không còn là bầu trời.
Nó là một tấm lụa rách nát bị nhuộm bởi màu đỏ rỉ sét của máu và sự mục rỗng.
Những vết nứt không gian ngoác rộng, đen ngòm và sâu hoắm, tựa như những vết thương không bao giờ khép miệng trên cơ thể của thực tại đang hấp hối.
Gió không còn thổi, chỉ có những luồng áp suất cực đại rít lên qua những kẽ hở hư vô, mang theo mùi của sự diệt vong.Một thanh niên mái tóc đỏ như máu, không biết là do bản thân đã đỏ hay bị nhuốm bởi máu nữa, Ánh mắt như hoàng hôn cam, đỏ toát lên vẻ rất mệt mỏi nhưng vô cùng kiên định đầy ý chí dưới chân Keona Mo Hijong, mặt đất đã biến mất.
Thay vào đó là một núi xác chết chất cao thành tầng tầng lớp lớp.
Có những bộ giáp bạc của đồng đội anh giờ đã nát vụn, có những cái xác gớm ghiếc của quỷ dữ với sừng nhọn và vảy đen.
Tất cả đều đã lạnh ngắt, sự sống rút đi để lại một màu xám xịt của tro tàn.
Lục địa vĩ đại, nơi từng là cái nôi của nền văn minh với những cánh rừng xanh mướt và những ngọn núi cao hàng cây số, nay chỉ còn là một nghĩa địa khổng lồ trải dài vạn dặm đến tận cùng chân trời.
Bầu trời không còn mây.
Thay vào đó là một màn sương máu đặc quánh, nặng nề đến mức người ta cảm thấy như phổi mình đang bị lấp đầy bởi chất lỏng tanh nồng.
Phía xa kia, nơi đường chân trời giao thoa với địa ngục, Quân đoàn Ác Quỷ đang tiến đến.
Chúng không phải là một đội quân bình thường; chúng là một cơn thủy triều đen kịt, một thác lũ của bóng tối nuốt chửng mọi ánh sáng và sự sống trên đường đi.
Tiếng gào thét của hàng triệu linh hồn bị nghiền nát dưới móng vuốt quỷ tạo thành một bản nhạc cầu hồn rùng rợn, âm thanh ấy len lỏi vào từng thớ thịt, rung động tận sâu trong tâm trí những kẻ còn sót lại.
Trước mặt Hijong, không gian bỗng chốc đông đặc.
Năm Đội trưởng quân đoàn ác quỷ đứng sừng sững như những ngọn núi hắc thạch.
Mỗi bước chân của chúng khiến mặt đất nứt toác, luồng ma lực hắc ám tỏa ra nồng nặc mùi lưu huỳnh và sự thối rữa của cái chết.
Áp lực kinh khủng ấy khiến không gian xung quanh chúng rạn nứt như những tấm gương vỡ.
"Ngươi rất mạnh, Keona Mo Hijong.
Có lẽ là kẻ mạnh nhất mà chủng tộc thấp kém này từng sản sinh ra."
Một tên Đội trưởng quỷ, kẻ có đôi mắt rực lửa và bộ giáp được rèn từ xương người, cất giọng khàn đặc đầy giễu cợt.
"Nhưng tất cả đều vô dụng.
Khi ngươi ngã xuống, ngài Ma Vương sẽ thu thập thế giới này như một món đồ chơi trong bộ sưu tập của ngài.
Ngươi chỉ là một hạt bụi cố gắng chặn lại bánh xe của định mệnh."
Hijong không đáp.
Anh không còn hơi sức để đáp.
Đôi tay anh run rẩy dữ dội.
Đó không phải là sự sợ hãi của một kẻ hèn nhát, mà là sự phản kháng cuối cùng của các bó cơ đã bị xé rách do vận dụng quá giới hạn chịu đựng trong suốt bảy ngày đêm chiến đấu không nghỉ.
Thanh kiếm "Uy-Chi" trong tay anh – một thánh vật từng rạng ngời ánh kim – giờ đây loang lổ vết mẻ.
Luồng Aura Đỏ chói và ma pháp còn sót lại đang cố gắng bám trụ trên lưỡi kiếm, nhưng máu của ác quỷ, thứ chất lỏng đen ngòm và nhớp nháp, cứ chảy dọc theo sống kiếm rồi nhỏ xuống nền đất khô cằn.
Anh đơn độc.
Vương quốc sau lưng anh, nơi anh thề sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống, đã sụp đổ từ lâu.
Những thành trì kiên cố nhất, những Pháp trận gắng tạo ra để ngăn chặn bọn chúng giờ chỉ còn là những đống gạch vụn cháy sém.
Những người anh em cùng vào sinh ra tử nay đã nằm dưới chân anh, dùng thân xác để tạo cho anh một điểm tựa cuối cùng.
Khi tên Thống lĩnh cuối cùng lao đến, móng vuốt của hắn xé toạc hư không, tạo ra những vệt đen chết chóc hướng thẳng vào tim anh, Hijong chậm rãi nhắm mắt lại.
[Kích hoạt Đặc tính: Tăng trưởng (A)] : Khả năng học hỏi đạt đến đỉnh cao.
Mọi kỹ năng, ma pháp và quy tắc thế giới đều có thể thấu hiểu trong tích tắc.
Cho phép sử dụng các chiêu thức vượt cấp với điều kiện thi triển tối thiểu.
"Học hỏi sao?"
Hijong cười khổ trong lòng.
Anh đã học tất cả mọi thứ: kiếm thuật của thần linh, ma pháp của cổ đại, chiến thuật của những bậc thầy.
Nhưng thế giới này vẫn tan vỡ.
Sau bấy nhiêu điều không biết trải qua bao nhiêu, Nếu mở khoá những đặc tính đó có lẽ sẽ khác rồi.Anh không còn nhiều mana và ma thuật.
Bình chứa trong cơ thể anh đã cạn kiệt đến mức khô héo.
Nhưng anh còn một thứ cuối cùng.
Thứ mà ngay cả thần linh cũng không thể tước đoạt.
Mạng sống của chính anh.
"Nếu thế giới này phải kết thúc... thì ta sẽ là người viết nên dấu chấm hết đó."
Hijong mở mắt.
Đôi đồng tử của anh bùng lên một ngọn lửa bạc trắng xóa.
Anh không vận hành ma lực, anh đang đốt cháy linh hồn.
Từng sợi xích sinh mạng bị bẻ gãy, chuyển hóa thành một nguồn năng lượng kinh thiên động địa.
Anh gào lên, âm thanh vượt qua cả tiếng thét của quỷ dữ, xuyên thấu tầng sương máu.
MA PHÁP THẦN CẤP [Ma Pháp Thần: Tuyệt Hư Diệt Thế !]
Rắc!
Một tiếng động khô khốc vang lên, không phải từ cơ thể anh, mà từ trục quay của chính thế giới.
Thời gian như khựng lại.
Một vòng tròn ma pháp khổng lồ, có kích thước bằng cả một vương quốc, đột ngột hiện ra dưới chân Hijong.
Nó không phải được vẽ bằng mực hay năng lượng thông thường, mà được cấu thành từ những vết rạn nứt không gian thực thụ, lốm đốm những ánh sao tím đen của vũ trụ sâu thẳm.
Trong khoảnh khắc ấy, quy luật vật lý bị xóa sổ.
Trọng lực biến mất.
Hàng triệu tấn đất đá, xác quỷ, và cả những ngọn núi xa xôi bắt đầu lơ lửng giữa không trung.
Rồi, như một bộ phim quay chậm, tất cả bắt đầu vỡ vụn thành những hạt bụi lân quang mịn màng.
"Cái... cái gì thế này?
Đây không thể là ma pháp của nhân loại!"
Tên Đội trưởng quỷ kinh hoàng thét lên.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình và thấy nó đang trở nên trong suốt.
Những mảnh vỡ như thủy tinh từ cơ thể hắn bắt đầu bay tán loạn vào hư không.
Hắn không đau đớn, bởi sự tồn tại của hắn đang bị xóa bỏ khỏi khái niệm của thực tại.
Không có một vụ nổ ầm ĩ.
Sự hủy diệt này mang một vẻ đẹp tĩnh lặng và triệt để đến rợn người.
Một luồng sáng hư vô trắng toát mọi nơi phóng thẳng lên thiên không, xuyên thủng tầng mây máu, quét sạch mọi sự tồn tại trong tầm mắt.
Những đại quân quỷ dữ nghìn nghịt, những Thống lĩnh cao ngạo mới một giây trước còn nắm giữ vận mệnh thế giới, nay chỉ còn là những bóng ma mờ nhạt rồi vĩnh viễn bốc hơi khỏi dòng lịch sử.
Lục địa vĩ đại nứt toác thành trăm mảnh.
Đại dương sôi sục, cuồn cuộn tràn vào những vực thẳm không đáy vừa được tạo ra từ sự sụp đổ của không gian.
Thế giới đang tan rã thành những nguyên tử cơ bản nhất.
Giữa tâm bão của sự diệt vong ấy, Hijong đứng đó.
Anh không còn là một chiến binh đầy máu và bụi bẩn.
Mái tóc đỏ của anh đã tan rã trong tích tắc, làn da rạn nứt từng mảng như thứ sứ thanh hoa quý tộc bị va đập mạnh.
Mỗi hơi thở của anh giờ đây đều mang theo những mảnh vỡ của linh hồn.
Anh nhìn thế giới mà mình đã cố gắng cứu vãn suốt bao nhiêu kiếp người.
Mọi kỷ niệm, mọi nỗi đau, mọi khuôn mặt của những người anh người thân yêu nhất đều đang tan thành mây khói dưới chính đôi tay mình.
Anh đã hủy diệt tất cả để chắc chắn rằng kẻ thù không thể có được gì.
Thế giới vỡ tan.
Ánh sáng trắng nuốt chửng tầm nhìn của anh.
Mọi thứ trở về con số không tròn trĩnh.
Điểm kết thúc của một kỷ nguyên tàn khốc, hóa ra, lại chính là điểm khởi đầu cho một hành trình mà định mệnh chưa bao giờ lường trước được.
Nhưng, đó chưa phải là tất cả.
Trong khoảnh khắc thực tại sụp đổ hoàn toàn, một thứ sức mạnh không thuộc về thế giới này bùng lên từ sâu trong linh hồn của Hijong.
Đó không phải là ma pháp, cũng không phải là aura, mà là một Quy tắc tuyệt đối đè bẹp mọi định luật của toàn bộ vũ trụ.
[Kích hoạt Đặc tính: Ý Chí Hồi Quy (O)]
Khi Người sử dụng chết hoặc tận biến, dù bất kì cách nào cũng sẽ reset toàn bộ lại trước mọi thứ bắt đầu bất chấp mọi thứ (Cấp bậc, quyền năng, quy tắc, mọi thứ).
Sau khi reset người dùng sẽ đưa trạng thái trở về vào thời gian đó.
"Lại nữa sao...?"
Hijong thầm thì, khóe môi hiện lên một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy ngạo nghễ.
Thế giới xung quanh bắt đầu biến dạng.
Những mảnh vỡ của lục địa đang trôi dạt bỗng khựng lại giữa không trung.
Tiếng gào thét của lũ quỷ bị kéo dài ra rồi méo mó, lùi ngược lại vào hư vô.
Những dòng sông máu đang chảy xuôi bỗng cuộn trào, thu nhỏ lại rồi biến mất vào lòng đất.
Cảm giác như có hàng vạn mũi kim đâm vào ý thức.
Tầm nhìn của Hijong nhòe đi.
Anh thấy hình ảnh những người đồng đội đã ngã xuống bỗng nhiên "bay" ngược trở lại, những vết thương trên người họ khép lại trong nháy mắt trước khi họ tan biến vào ánh sáng trắng.
Các Thống lĩnh ác quỷ, những kẻ vừa mới cao ngạo cười nhạo anh, giờ đây trông như những con rối bị giật ngược dây, gương mặt chúng hiện rõ sự kinh hoàng tột độ khi nhận ra quyền năng của chúng đang bị tước đoạt bởi một thứ lực lượng không thể kháng cự.
Quy tắc của thế giới cũ đang bị xóa sạch.
Cấp bậc ma pháp, những kỹ năng anh dày công khổ luyện, tất cả đang bị nén lại thành một điểm cực nhỏ.
Keona Mo Hijong mở bừng mắt.
Ánh mắt đầy u ám, anh đứng dậy, lại đi trước gương đồng lại là dáng vẻ này, một khuôn mặt non nớt mái tóc đỏ bị rối mù nhưng, ánh mắt hoàng hôn phản chiếu sự tĩnh lặng đến lạnhngười.
Lại trở về tuổi 14.
Anh mặc bộ Áo quý tộc quen thuộc, từng bước đi là từng sự nặng nề đi xuyên tường hành lang rất hoa lệ, đi qua rất nhiều người hầu "Kính chào nhị thiếu gia" từng tiếng cung kính vang lên, Hijong không để ý sau vài phút tới một cánh cửa gõ.
Gõ "Cốc cốc", Một giọng nói trầm đầy uy nghiêm vang lên.
Anh mở cửa bên trong có hai người bên trong, Một Thanh niên tóc đỏ mặc bộ áo giáp uy nghiêm và một người Đàn Ông trung niên ngồi trên ghế quý tộc bàn tay cầm tách trà.
Anh đóng cửa
"Cạch".
Trong cái không gian u tối của năm 2034, thế giới thực tại dường như đã phát triển vô cùng nhanh chóng, khi những kĩ thuật công nghệ của nhân loại lại tiến thêm một bật lớn, ngành giải trí của thế giới cũng phát triển mạnh mẽ theo nhất là những trò chơi thực tế ảo nơi con người vừa có thể làm việc vừa vui chơi giải trí.
Ánh sáng neon xanh loét của các đô thị không thể xua đi bóng tối bao trùm trong tâm trí nhân loại.
Mọi sự chú ý, mọi nỗi khát khao và cả sự tuyệt vọng của hàng tỷ người đều đổ dồn vào một cái tên duy nhất:
"Ý Chí Hồi Quy".
Đây không chỉ đơn thuần là một siêu phẩm thực tế ảo mang tính cách mạng; nó là một "vết sẹo" kỹ thuật số rướm máu Không ai biết nó xuất hiện khi nào.
Trò chơi này sở hữu một hệ thống AI vận hành theo thời gian thực, chân thực đến mức người ta không còn phân biệt được đâu là cảm giác của nhân vật, đâu là nhịp đập của chính mình.
Nhưng điều khiến nó trở nên ám ảnh nhất chính là nội dung bi kịch đến tàn khốc, một vòng lặp vô tận của sự diệt vong.
Trung tâm của vòng lặp nghiệt ngã đó là Keona Mo Hijong – vị anh hùng định mệnh, người gánh trên vai trọng trách nặng nề hơn cả bầu trời.
Trong "Ý Chí Hồi Quy", người chơi không bao giờ được chạm tay vào vai nam chính.
Họ chỉ là những nhân vật phụ: một chiến binh vô danh, một pháp sư hỗ trợ, hay một người dân chứng kiến thành bang sụp đổ.
Nhiệm vụ của họ là hỗ trợ Hijong, dâng hiến cả mạng sống để anh có thêm một giây, một khắc chống lại Quân đoàn Quỷ Vương.Nhưng trò chơi này là một lời nguyền.
Dù Hijong đã hồi quy hàng chục bận, dù người chơi đã thử hàng triệu phương án, ánh sáng chiến thắng vẫn luôn lẩn khuất như một ảo ảnh giữa sa mạc.
Hết lần này đến lần khác, mặt trời của thế giới ảo lại bị nhuộm đỏ bởi máu, và đại quân ác quỷ lại giẫm nát mọi hy vọng dưới móng vuốt đen kịt.Trên các diễn đàn toàn cầu, từ New York đến Tokyo, sự sục sôi pha lẫn sợ hãi bao trùm.
"Làm sao để cứu Hijong?" là câu hỏi trị giá hàng tỷ đô nhưng chưa ai có lời giải.
Chưa một game thủ nào, dù là những thiên tài chiến thuật hàng đầu, chạm tay được vào một cái kết có hậu.
Không có "Happy Ending".
Chỉ có tiếng gào thét của Hijong trước khi thế giới bị reset, và ánh mắt ám ảnh của anh khi nhìn những người đồng đội (người chơi) ngã xuống lần thứ n.
Thế giới năm 2034 đang mê muội trong sự thất bại của chính mình qua hình bóng của một nhân vật ảo.
Họ khóc cho Hijong, nhưng thực chất là đang khóc cho sự bất lực của nhân loại trước định mệnh.
Tôi là Nguyễn Lê Kim, một chàng trai mang hai dòng máu Việt – Hàn.
Cuộc đời tôi trước tuổi 22 là một bức tranh hoàn hảo.
Ánh sáng đầu tiên Kim nhìn thấy không phải là ánh đèn phòng sinh bệnh viện năm 2010.
Đối với Kim, ký ức bắt đầu từ những nhịp đập trái tim đều đặn của mẹ và tiếng rì rầm trầm ấm của cha khi cậu còn nằm trong tử cung.
Bộ não siêu phàm của Kim không giống như một chiếc ổ cứng đầy ắp, mà nó giống như một thư viện vô tận của vũ trụ; mọi thông tin đều ẩn hiện trong những tầng mây mờ, chỉ cần một ý niệm chạm đến, kiến thức sẽ tự tuôn trào như suối nguồn.Sáu tháng tuổi, khi những đứa trẻ khác còn đang bập bẹ "ba, mẹ", Kim đã có thể đối thoại lưu loát bằng tiếng Việt.
Cậu nhìn thế giới bằng đôi mắt đen sâu thẳm, chứa đựng sự thấu hiểu vượt xa tuổi tác.
Chỉ vài tuần sau khi biết bò, Kim đã đứng thẳng trên đôi chân nhỏ bé, bước đi một cách vững chãi như thể cậu đã tập luyện việc đó từ kiếp trước.
Lên 1 tuổi, những phép toán cơ bản đối với Kim chỉ đơn giản như việc cậu nhặt lấy những viên kẹo màu sắc.
2 tuổi, trong khi bạn bè cùng trang lứa bắt đầu làm quen với bảng chữ cái, Kim đã đọc xong chương trình tiểu học.
Cha mẹ cậu — một sự kết hợp hoàn hảo giữa dòng máu Việt - Hàn — vừa tự hào vừa lo sợ.
Họ nhìn thấy ở con trai mình một thực thể vượt quá tầm hiểu biết của nhân loại.
Khi Kim đòi học lên trung học vào năm 2 tuổi, cha mẹ cậu đã kiên quyết ngăn cản.
Một cuộc kiểm tra bí mật tại bệnh viện hàng đầu đã gây ra cơn địa chấn ngầm trong giới y khoa.
Chỉ số IQ và EQ của Kim không thể đo đếm bằng những thang đo thông thường.
Tuy nhiên, vì muốn con có một tuổi thơ trọn vẹn, họ đã chọn cách phong tỏa thông tin.
Nhưng tài năng của Kim như một vầng mặt trời, dù có mây mờ che phủ thì ánh sáng vẫn xuyên thấu qua mọi kẽ hở.
Năm 4 tuổi, sự hiện diện của Kim không còn là bí mật.
Các giáo sư hàng đầu tìm đến nhà như những kẻ hành hương tìm về thánh địa.
Họ sửng sốt trước một đứa trẻ có thể giải quyết các bài toán vật lý lượng tử chỉ bằng những suy luận tức thời.
Đã có những lời đề nghị đưa Kim ra nước ngoài, nhưng gia đình cậu đã từ chối quyết liệt.
Nhà nước Việt Nam khi đó đã đưa ra một quyết định lịch sử: bảo hộ và hỗ trợ tối đa để Kim tự do phát triển, với một niềm tin rằng sau này cậu sẽ là báu vật quốc gia.
Cũng chính năm này, một bước ngoặt cảm xúc lớn lao đã đến: Kim biết mình sắp có em trai.Sự xuất hiện của đứa em nhỏ vào năm Kim 5 tuổi đã kích hoạt một bản năng kỳ lạ: Dòng máu cuồng em trai.
Kim lao vào nghiên cứu tất cả các lý thuyết về sự phát triển của con người, từ tâm lý học nhi khoa đến dinh dưỡng học, thậm chí cả kế hoạch tài chính cho em mình đến năm 80 tuổi.
Cậu em trai nhỏ, ngay từ khi mới lọt lòng, đã mang trên vai một "áp lực" ngọt ngào từ người anh siêu phàm của mình.
6 tuổi, Kim tạo nên một cú sốc toàn cầu.
Để có toàn thời gian ở nhà chăm sóc em, cậu đã âm thầm đăng ký và hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp THPT (Cấp 3) với điểm số tuyệt đối ở tất cả các môn năm đó.
Thế giới rúng động.
Một thỏa thuận chưa từng có tiền lệ được ký kết: Kim được phép nghỉ học ở trường cho đến năm 18 tuổi nhưng được quyền tiếp cận những chương trình đào tạo kỹ năng sinh tồn và cuộc sống xuất sắc nhất.
Từ 7 đến 15 tuổi, Kim không khác gì một vị thần bước ra từ thần thoại.
Cậu chinh phục mọi môn thể thao từ trượt băng nghệ thuật đến bóng đá, từ những giai điệu u uẩn của Đàn Bầu đến sự kiêu kỳ của Violin và Piano.
Khí chất của cậu lúc này đạt đến độ chín muồi: một dáng người mảnh khảnh nhưng kiên nghị, luôn đứng thẳng trong tư thế nghiêng người tự tin.
Mái tóc đen rủ xuống che một phần mắt phải, cùng nốt lệ chí dưới mắt trái tạo nên một vẻ đẹp đầy u buồn và bí ẩn.
Giai đoạn 16-18 tuổi, Kim trở thành một "cỗ máy chiến đấu" thực thụ.
Karate, Kungfu, Vovinam, Kiếm thuật... bất cứ kỹ thuật nào cậu chạm tay vào đều đạt đến mức thượng thừa.
Những chiếc cúp và huy chương nhiều đến mức phải dùng cả một căn phòng lớn để chứa.
18 tuổi, Kim bước vào MIT như một lẽ tất yếu và hoàn thành toàn bộ chương trình chỉ trong một học kỳ.
Thế giới gọi cậu là "Con người toàn năng nhất lịch sử".
Từ 19 đến 22 tuổi, Kim rút về căn phòng nhỏ của mình, dành trọn tâm huyết để dạy bảo em trai và viết nên những dự án khoa học có thể thay đổi tiến trình tiến hóa của nhân loại.
Cậu nhìn thấy trước những xu hướng của tương lai với độ chính xác tuyệt đối.
Năm 22 tuổi, khi Kim đang ôm tập tài liệu quan trọng để chuẩn bị thành lập đế chế công nghệ của riêng mình, định mệnh đã giáng một đòn chí mạng tuyệt đối.
Một cơn choáng váng, bầu trời hoàng hôn rực rỡ ngoài cửa sổ bỗng tối sầm lại.
Kim ngã xuống, tiếng va chạm khô khốc xé toạc sự tĩnh lặng của gia đình.Trên giường bệnh tốt nhất, giữa mùi thuốc sát trùng nồng nặc, Kim cầm tờ giấy chẩn đoán trên tay.
Ung thư phổi giai đoạn cuối.
Bộ não siêu việt có thể ghi nhớ mọi thứ, có thể tính toán quỹ đạo của các vì sao, nhưng lại không thể lường trước được sự phản bội của chính cơ thể mình.
Ánh mắt Kim vẫn sâu thẳm, nhìn về phía xa xăm như thể đang đọc trước những trang cuối cùng của cuốn tiểu thuyết mang tên cuộc đời mình.
Khi thông tin về bệnh tình của Nguyễn Lê Kim – "bộ não toàn năng nhất thế giới" – được công bố, một liên minh y khoa chưa từng có tiền lệ đã được thành lập với sự tham gia của các chuyên gia hàng đầu từ MIT, Harvard và các viện ung thư danh tiếng toàn cầu.
Những phương pháp điều trị tiên tiến nhất, từ liệu pháp miễn dịch cá nhân hóa đến công nghệ chỉnh sửa gen CRISPR, đều được huy động với hy vọng tạo nên một phép màu cho thiên tài 22 tuổi.
Các hội nghị trực tuyến xuyên lục địa diễn ra liên tục để phân tích từng biến đổi nhỏ nhất trong tế bào phổi của Kim, nơi các siêu máy tính làm việc hết công suất để mô phỏng phác đồ tối ưu.
Dù vấp phải những rào cản về bệnh nền quái ác phát sinh liên tục, giới y học vẫn không bỏ cuộc, thậm chí họ đã thử nghiệm cả những loại thuốc đặc trị đang trong giai đoạn lâm sàng với kỳ vọng trí tuệ của Kim là tài sản chung của nhân loại cần được bảo tồn bằng mọi giá.
Tuy nhiên, sức lực của con người cuối cùng vẫn phải đầu hàng trước sự nghiệt ngã của định mệnh khi cơ thể cậu đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng.
Hai năm điều trị nội trú tại bệnh viện là một cuộc chiến không cân sức giữa một bộ não siêu phàm và một cơ thể đang mục rỗng.
Khi đôi chân không còn khả năng đi lại, tôi thấy mình giống như một con chim đại bàng bị bẻ gãy cánh, chỉ có thể ngước nhìn bầu trời qua ô cửa kính vô trùng.
Toàn bộ nền y học thế giới, từ những chuyên gia hàng đầu tại Mayo Clinic đến các viện nghiên cứu gen tại Thụy Sĩ, đã đổ dồn nguồn lực vào ca bệnh của tôi.
Họ coi tôi là một "di sản sống" cần được bảo tồn.
Nhưng nỗ lực của con người đôi khi chỉ là sự trì hoãn trước lưỡi hái của tử thần.
Cứ mỗi khi một loại thuốc mới được đưa vào thử nghiệm thành công cho phổi, thì các cơ quan khác—gan, thận, hệ thống miễn dịch—lại bắt đầu suy sụp như một hiệu ứng domino kinh hoàng.
Mẹ tôi, người phụ nữ từng rất kiêu hãnh về đứa con trai thiên tài, giờ đây héo úa như một nhành hoa khô.
Mỗi sáng, bà dùng nước mắt để rửa mặt, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy vuốt ve mái tóc thưa dần của tôi.
Cha tôi, vì gánh nặng viện phí khổng lồ và áp lực công việc, chỉ có thể tranh thủ những đêm muộn để nắm tay tôi trong tĩnh lặng.
Chính trong bóng tối của sự tuyệt vọng ấy, em trai tôi—đứa nhỏ mà tôi đã dành cả thanh xuân để bao bọc—đã mang đến một tia sáng duy nhất: "Ý Chí Hồi Quy".
Nó không chỉ là một trò chơi thực tế ảo; nó là thế giới duy nhất nơi tôi được phép đứng thẳng, được chạy nhảy và được chiến đấu.
Tôi bắt đầu tìm thấy niềm vui cuối cùng qua màn hình ảo.
Do tính chất công việc của cha mẹ không thể lúc nào cũng gần như hết cách.
Vài tháng sau, Khi tôi trở thành một Streamer, thế giới mạng đã bùng nổ.
Họ không chỉ xem vì kỹ năng chơi game thần sầu của tôi, mà vì họ cảm nhận được khát vọng sống mãnh liệt của một kẻ đang đếm ngược từng ngày.
Qua màn hình, tôi cười, tôi nói, tôi thể hiện trí tuệ siêu việt của mình để ba mẹ thấy rằng con trai họ vẫn đang "sống", chứ không chỉ là đang "tồn tại".
Vừa Chơi game để tận hưởng vừa giảng dạy những di sản còn lại của Một thiên tài.
Vào cái ngày định mệnh đó, khi tôi chuẩn bị chạm tới Ending ẩn của trò chơi — nơi hé lộ trùm cuối thực chất chỉ là một sợi phân thân — thì cơn đau dữ dội ập đến.
Tim đập dồn dập, cơn quặn thắt thấu tận xương tủy.
Tầm mắt tôi nhòe đi.
Trên khung chat livestream, những dòng chữ "Gọi bác sĩ đi!", "Kim ơi!" chạy liên tục nhưng tôi không còn sức phản ứng.
Cơ thể này đã chạm tới giới hạn.
Tôi nghe thấy tiếng em trai gào thét, nức nở, thấy bóng dáng mẹ ngã khuỵu ngât đi, thấy ánh mắt đau đớn của ba .
Tôi mỉm cười trong nước mắt, khép lại một đời đầy tiếc nuối khi chưa kịp báo hiếu......Trong bóng tối của tiềm thức, tôi cảm giác mình bị cuốn vào một vòng xoáy mãnh liệt.
Mở mắt ra lần nữa, con ngươi đen nâu là một trần nhà gỗ.
Ánh mắt tôi đảo quanh căn phòng, tôi không thấy ánh đèn mổ hay mùi hóa chất.
Thay vào đó là một trần nhà bằng gỗ già nua, đen thẫm, toát ra mùi hương trầm mặc của thảo dược và thời gian.
Những hạt bụi li ti khiêu vũ trong những vệt nắng yếu ớt lọt qua khe cửa gỗ mục nát, tạo nên một khung cảnh liêu trai, tách biệt hoàn toàn với thế giới hiện đại.
Gỗ đóng tường là loại gỗ già màu nâu thẫm, tỏa ra một mùi hương trầm mặc, pha chút nồng ngái của thảo dược cổ xưa.
Những hạt bụi liti nhảy múa trong những tia nắng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ gỗ mục nát, khiến không gian càng thêm phần liêu trai.
Tôi cử động những ngón tay nhỏ bé của mình.
Cảm giác thật đến lạ kỳ—không còn cái nặng nề của bệnh tật, không còn những ống truyền dịch chằng chịt.
Tôi run rẩy đứng dậy, tiếng sàn gỗ vang lên những tiếng kít... kít... khô khốc, xé tan bầu không khí tĩnh mịch.
Xung quanh treo đầy những cuộn giấy da cũ kỹ và những bó lá khô hình thù kỳ dị.
Ở góc phòng, một chiếc lò sưởi bằng đá đã tắt ngấm từ lâu, tro tàn xám xịt phủ đầy mặt sàn.
Thứ duy nhất sáng loáng trong căn phòng u tối này là tấm gương đồng lớn đặt chính diện.
Trong căn phòng u tịch, tôi loạng choạng tiến về phía chiếc gương đồng cũ kỹ đặt nơi góc phòng, chân vô tình vấp phải một sợi dây thừng khô mục.
Khi đứng trước mặt gương, hơi thở tôi bỗng chốc đình trệ.
Phản chiếu trong lớp gương đồng mờ đục không còn là gã thanh niên 24 tuổi gầy rộc, làn da xám xịt và héo úa vì những đợt hóa trị kéo dài.
Thay vào đó là gương mặt của chính tôi năm 14 tuổi – cái thời kỳ rực rỡ và ngạo nghễ nhất.
Đó là một thiếu niên với vóc dáng mảnh khảnh nhưng ẩn chứa một luồng khí chất kiên nghị, thanh thoát.
Khuôn mặt mang những đường nét hài hòa như tạc vẽ theo phong cách dễ thương, với chiếc cằm V-line nhẹ nhàng và làn da trắng sứ không chút tì vết.
Mái tóc đen nhánh, bồng bềnh tự nhiên vẫn như trong ký ức, với phần mái tỉa dài hơi rủ xuống che đi một phần trán, tạo nên vẻ tĩnh lặng đầy bí ẩn.
Đặc biệt nhất chính là đôi mắt.
Ở tuổi 14, đôi mắt ấy không còn là sự ngây ngô của một đứa trẻ, mà mang sắc đen nâu đậm sâu thẳm, đồng tử sắc bén như nhìn thấu mọi sự trên đời.
Ngay dưới đuôi mắt trái, nốt ruồi lệ chí nhỏ xíu như một nét chấm phá đầy mê hoặc, làm tôn lên vẻ đẹp thoát tục, vừa mang nét thiên tài kiêu kỳ vừa có chút gì đó xa xăm, u buồn.
Tôi run rẩy đưa tay chạm lên mặt gương.
Hình hài này, khí chất này... hoàn toàn là Nguyễn Lê Kim của thời niên thiếu, nhưng lại đang hiện hữu trong một thế giới xa lạ.
[Ting!
Tìm Thấy Chủ...
Kí Chủ thành công.] Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, cắt ngang dòng suy nghĩ.
Một bảng giao diện xanh mờ ảo diệu hiện ra ngay trước mắt tôi, đè lên hình ảnh thiếu niên trong gương đồng.[Chào mừng Ký chủ đến với "Ý Chí Hồi Quy".]
[Xác nhận danh tính mới: Leona To Kihum.] Tôi bàng hoàng lùi lại một bước, tấm lưng gầy chạm vào vách gỗ lạnh lẽo.
Trái tim của cơ thể 14 tuổi đang đập liên hồi, mạnh mẽ và tràn đầy nhựa sống trong lồng ngực.
Đây không phải là mơ, cũng chẳng phải ảo giác trước khi chết.
Tôi đã thực sự xuyên vào trò chơi mà mình từng dành cả hơi thở cuối cùng để chinh phục – trong chính hình hài huy hoàng nhất của bản thân.