Cập nhật mới

Khác Tiểu Thư Hầu Phủ

Tiểu Thư Hầu Phủ
C20


Tưởng thị vừa thấy Vương Tự Bảo về liền lập tức đứng dậy, đi về phía trước rồi đón lấy Vương Tự Bảo từ tay Vương Dụ Phổ.

Bà sờ trán của Vương Tự Bảo để xem có mồ hôi không.

Thấy trán con vẫn khô mát, bà yên tâm rồi nói với giọng trách mắng: “Ta biết ngay là không thể để con ra ngoài mà, vừa đi ra là ham chơi ngay, chẳng còn biết đường về nhà sớm nữa.

Ngoan, nói mẫu thân nghe nào, có nhớ mẫu thân không?”

Thấy mẫu thân mình quan tâm đến mình như vậy, Vương Tự Bảo có hơi xấu hổ, cả ngày hôm nay chơi nhiệt tình quá nên chẳng nhớ đến mẫu thân lắm.

Tất nhiên ngoài miệng thì không thể nói thế rồi.

Đầu tiên là cô bé ngoan ngoãn hôn mẫu thân mình chụt một cái, sau đó khéo léo trả lời: “Nhớ, nhớ lắm ạ.”

Rồi quay đầu về phía sau, chìa chiếc tay mũm mĩm về phía Hương Thảo, nói: “Đưa hà bao đây.”

Hương Thảo vội vàng tiến lên, đưa hà bao cho cô bé.

Tưởng thị thấy con gái mình lục lọi trong chiếc hà bao căng phồng một hồi rồi đưa cho bà một viên hồng ngọc to: “Mẫu thân, quà Bảo Muội mang về cho mẫu thân này.”

“Bảo Muội cho mẫu thân cái này à?”

Khỏi phải nói Tưởng thị xúc động và vui mừng đến mức nào.

Con gái mới bé tí mà đã biết tặng quà cho bà, hơn nữa còn là một món quà rất quý và đẹp đẽ nữa.

Điều này chứng tỏ con gái của bà không những hiếu thảo mà còn có mắt thẩm mỹ.

“Vâng.

Còn có cả của tổ mẫu nữa.”

Bảo Muội gật mạnh một cái.

Sau đó lại lục hà bao, lấy ra một chiếc vòng ngọc sáng đẹp.

Đây là món quà gặp mặt của đích nữ thứ hai Liễu Tư Tư của Lễ bộ Thượng thư, người đi cùng Trương Quân Nhan, tặng cho cô bé.

Tỷ tỷ tên Liễu Tư Tư này dù mới chỉ mười tuổi nhưng đã lộ rõ nét đẹp của mỹ nữ.

Nàng có tính cách hoạt bát, rất hay cười, nhất là khi cười còn có lúm đồng tiền như ẩn như hiện nữa.

Vương Tự Bảo tỏ ý muốn mẫu thân mình bế mình đến chỗ tổ mẫu.

“Tổ mẫu, Bảo Muội nhớ người lắm.”

Nói xong thì cô bé đưa vòng ngọc cho Lý thị bằng cả hai tay.

Lý thị nhận lấy vòng ngọc và luôn miệng khen đẹp, còn nâng lên hạ xuống để ướm một hồi rồi mới đưa cho đại nha đầu Hoàn Thúy cất kỹ càng.

Sau đó bà ôm Vương Tự Bảo vào lòng, hôn một lúc rồi nựng cô bé mãi.

Tiếp đến, Vương Tự Bảo mang hết quà nhận được hôm nay để tặng cho mọi người.

Vương Dụ Phổ cứ nghĩ Vương Tự Bảo sẽ tặng mình cây quạt kia, ấy vậy mà Vương Tự Bảo lại tặng cho tổ phụ.

Thế là Vương Dụ Phổ nhìn tổ phụ của mình bằng ánh mắt ai oán, ầy, thôi vậy, tạm biệt cây quạt “Thanh Sơn Vụ ʍôиɠ”.

Trông thấy Nhị ca như vậy, Vương Tự Bảo cười thầm trong lòng.

Sau này ca ca phải tự mình đến xin tổ phụ thôi.

Nhưng mà tình hình trước mắt thì tổ phụ cực kỳ yêu thích cây quạt đó, nên có lẽ con đường đòi quạt của Nhị ca sẽ rất gian khổ đây, có khi còn xôi hỏng bỏng không nữa chứ.

Vì hôm nay mọi người tập trung khá đầy đủ nên cũng bắt đầu thảo luận về hôn sự diễn ra vào ba tháng sau của đích trưởng tôn Vương Dụ Trạch.

Vì là đích trưởng tôn nên ban đầu, việc chọn cháu dâu cũng khiến mọi người phải hao tâm tổn sức.

Đây dù gì cũng sẽ là tông phụ* của dòng họ.

Mọi sự tốt xấu của nàng dâu này sẽ liên hệ trực tiếp đến tận mấy đời sau, và cũng phải tính đến tình hình của triều đình nữa.

(*) Tông phụ: vợ cả của con trai trưởng.

Phải cân nhắc chu toàn mọi phương diện mới được.

Qua nhiều lần gặp mặt và hỏi thăm, cuối cùng họ chọn được nàng dâu cho trưởng tôn là Triệu Diệc Như – đích trưởng nữ của Thái phó đương triều.

Mặc dù đã hai năm trôi qua kể từ khi tổ chức lễ vấn danh, nhưng càng gần ngày cưới, những chuyện cần phải chuẩn bị ngày càng nhiều.

Là Hầu phủ, ngoài tài sản của mình ra thì còn có tặng phẩm từ ơn trêи, bổng lộc của đàn ông trong nhà mặc dù đều sung vào quỹ chung, nhưng trong một năm qua cũng chỉ có vài vạn lượng bạc mà thôi.

Hầu phủ này vẫn chưa phân phủ, người của mấy thế hệ cùng sống với nhau, tiền ăn ở đều tính vào quỹ chung.

Ngoài ra còn phải nuôi mấy trăm nô bộc, tính ra cũng tiêu tốn không ít tiền.

Thêm vào đó, mỗi khi có chuyện lớn như ma chay cưới hỏi, rồi đến những dịp tụ họp như sinh thần, mừng thọ, thăng chức,… là số bạc tiêu tốn lại nhiều như nước.

Từ Lý thị đến các chị em dâu đều mang theo của hồi môn khi về nhà chồng, nhưng nếu phủ này phải dùng đến đồ của họ thì cũng cách sự suy tàn chẳng bao xa.

Huống hồ của hồi môn của nữ tử đều sẽ để lại cho con của mình, ai mà bằng lòng đem cho người khác tiêu xài cơ chứ.

Nhất là khi sau này chắc chắn sẽ phải phân nhà, nhà ai lại không để dành cho mình đồ dự phòng?

Thế nhưng những món đồ để cho con cái dùng khi thành thân cơ hồ đều phải tặng cả cho những đứa con khác.

Chính vì vậy, ở vấn đề này, ai cũng cố gắng tranh thủ cho nhà mình.

Truy๖enDKM.com

Đương nhiên Tưởng thị cũng không ngoại lệ.

Theo lý mà nói, hơn nửa số gia sản trong phủ sẽ thuộc về đại phòng.

Nhưng có ai lại chê tiền bạc bao giờ?

Lúc tranh được thì sao lại không tranh chứ?

Nếu Vương Dụ Phổ biết mẫu thân mình nghĩ như vậy trong lòng thì chắc chắn sẽ không còn thấy việc Vương Tự Bảo mê của là vấn đề nhức đầu nữa.

Tất nhiên Nhị phòng và Tam phòng cũng nhân cơ hội này để dốc sức tranh giành lợi ích cho nhà mình.

Dù gì thì Vương Dụ Hải – đích trưởng tử của nhị phòng, xếp thứ hai của đời cháu trong Hầu phủ, năm nay cũng đã mười lăm tuổi, tức đến tuổi cần bàn chuyện kết hôn rồi.

Đích trưởng tử của tam phòng, xếp thứ năm trong Hầu phủ – Vương Dụ Châu – cũng đã qua tuổi mười một.

Lại thêm thứ tử và thứ nữ của nhị phòng, tam phòng, rất nhiều người trong số đó cũng sắp đến tuổi kết hôn.

Lần thảo luận này liền loạn hết cả lên.

Cuối cùng, Vương lão gia quyết định, vì Vương Dụ Trạch là trưởng tôn của đại phòng nên số tiền lấy từ quỹ chung để thành hôn ít nhất cũng phải năm vạn lượng bạc.

Những đích tử khác bất kể có là đại phòng hay nhị phòng, tam phòng, mỗi người sẽ được chi ba vạn lượng.

Với đích nữ duy nhất của phủ, tức là Bảo Muội của chúng ta, của hồi môn ngoài tiền bạc tự tích góp ra, quỹ chung sẽ chi ba vạn lượng.

Sau khi thành thân, thứ tử phải lập tức xuất phủ, mỗi người sẽ được nhận năm ngàn lượng.

Quỹ sẽ không phụ trách chi tiền để mua nhà, mỗi phòng phải tự lấy tiền của mình để mua.

Trừ tiền của do mình tích góp ra, thứ nữ khi thành thân sẽ được nhận hai ngàn lượng bạc để làm của hồi môn.

Làm thế này trông thì công bằng nhưng thực ra đại phòng lại khá thiệt thòi.

Dù gì chi trưởng cũng không có thứ tử, hiện tại thứ nữ cũng chỉ còn mỗi Vương Tứ nương.

Như vậy so với Nhị phòng và Tam phòng thì bị thiệt rất nhiều bạc.

Nhưng Tưởng thị lại không hề để tâm đến điều này.

Không còn bị thứ tử, thứ nữ đến quấy rầy nữa khiến bà vui vẻ vô cùng.

Bây giờ lại không còn Nguyệt di nương với Vương Đại nương, Vương Tử Nghĩa cũng không qua đêm ở chỗ di nương ở hậu viện nữa, những lời bên gối cũng chẳng còn.

Vô hình trung bà đã bớt đi được rất nhiều rắc rối.

Qua lần họp gia đình này, Vương Tự Bảo cũng đã thấy được sóng ngầm mãnh liệt cuộn trào dưới vẻ ngoài bình lặng của Hầu phủ.

Thời gian trôi đi thật nhanh, thoắt cái đã đến ngày đón dâu của Vương Dụ Trạch.

Đầu tiên là nhà gái phái người đến đo đạc gian phòng trong Hưng Trạch Viện mà Hầu phủ đã chuẩn bị cho hôn sự của Vương Dụ Trạch, từ đó bày biện vật dụng và những món đồ lớn.

Trước hôm đón dâu một ngày, Vương gia sẽ đưa lễ phục, trang sức và son phấn đã chuẩn bị qua Triệu phủ, lại đưa cả gia súc, rượu và bánh ngọt để Triệu gia đãi khách.

Đồng thời, Triệu gia cũng đem đồ cưới đến Vương gia rồi bày ra để người bên nhà trai thấy.

Của hồi môn của Triệu thị tổng cộng có một trăm hai mươi tám rương, là đích trưởng nữ của Thái phó đương triều, từ nhỏ Triệu Diệc Như cũng đã bắt đầu tích góp đồ cưới rồi.

Giờ đây mối hôn sự với Hầu phủ cũng được coi là cao quý, để con gái mình khi đến nhà chồng không bị người ta coi thường, lần này Triệu gia cũng cố gắng lấy hết đồ tốt trong nhà mình ra để làm của hồi môn mang sang bên đó.
 
Tiểu Thư Hầu Phủ
C21


Khi của hồi môn được bày ra, Vương Tự Bảo đang được Hương Thảo bế cũng nhìn ngắm kỹ càng.

Dẫu sao đây cũng là lần đầu tiên cô bé được chứng kiến hôn lễ thời cổ.

Chỗ của hồi môn này cái gì cũng có, ngoài những thứ đồ lớn như đồ dùng trong nhà, bình phong các kiểu ra, từ cái ăn đến cái mặc, cái dùng, tất cả đều nhiều đến mức dùng mấy năm cũng chưa hết.

Điều này khiến Nhị thẩm và Tam thẩm ngưỡng mộ không thôi.

Suy cho cùng thì sau này Vương Dụ Trạch sẽ là người thừa tước, cho nên hôn sự lần này phải chọn những thứ tốt nhất.

Mặc dù bây giờ nhị phòng, tam phòng cũng được coi là người của Hầu phủ, nhưng nói một câu vô phép thì chờ đến khi Vương lão Hầu gia qua đời, Vương Tử Nghĩa thừa kế tước vị, nhị phòng và tam phòng đều sẽ phải chuyển ra khỏi phủ.

Chức quan của Nhị thúc và Tam thúc đều không cao, sau này muốn có một mối hôn với con nhà quyền quý cũng không phải chuyện dễ dàng.

Ngày hai mươi tháng mười, đại cát.

Nam thanh niên Vương Dụ Trạch, mười bảy tuổi và còn độc thân của Hòa Thuận Hầu phủ cuối cùng cũng đến ngày làm tân lang.

Đầu tiên, Vương Dụ Trạch tập trung hết mấy chục bằng hữu thân cận của mình lại, nâng kiệu hoa đến Triệu gia để đón dâu.

Bên Triệu gia, tân nương đã thức dậy từ sớm để tắm rửa, bới tóc, mặc váy áo.

Ngay trước khi Triệu thị ra khỏi cửa, mẫu thân nàng là Hứa thị còn dặn dò: “Từ nay về nhà chồng nhất định phải hiếu kính với lão Hầu gia, lão phu nhân và phụ thân mẫu thân chồng.

Còn về các thúc thẩm, cứ lễ phép ngoài mặt là được rồi.

Sau này họ đều sẽ phân phủ để ở riêng.

Tương lai con sẽ trở thành Hầu phu nhân, bọn họ sẽ nịnh hót ngược lại con.

Con phải hiểu cho rõ, đại phòng mới là gốc rễ của con.

Không được quá thân thiết với nhị phòng, tam phòng.

Đến Hầu phủ, hết thảy phải lấy phu quân làm trọng.

Nam nhân đều có tam thê tứ thϊế͙p͙.

Con phải nhớ rõ, bất kể là lúc nào, con đều là đích thê, không ai vượt qua được con cả.

Phu quân của con có hai tỳ thϊế͙p͙ thông phòng, nghe nói trước khi kết hôn đã đuổi một người đi, phỏng chừng đó là một người chủ không hiền lành gì.

Người còn lại có lẽ sẽ dễ xử lý hơn.

Sau khi về đó, con không được ghen tuông với ả thông phòng đó.

Vào những ngày không tiện, hãy cứ để nàng ta hầu hạ cho phu quân hoặc trước tiên đề cử Linh Lung làm thông phòng.

Nhưng con chắc chắn phải nhớ kỹ, trước khi sinh được đích tử, tuyệt đối không được ngừng thuốc của bọn họ.

Ngay từ khi con còn nhỏ, ta đã dạy con cách làm một tiểu thư khuê các, điểm này con làm rất tốt.

Đây cũng chính là lý do mà Hòa Thuận Hầu phủ chọn con làm dâu của trưởng tôn.

Sang bên đó, con không được làm mất thể diện của bản thân.

Thêm nữa, ở Hòa Thuận Hầu phủ, con phải hay qua lại với Bảo Quận chúa.

Đừng coi thường vì bây giờ Bảo Quận chúa mới hơn một tuổi, vì người có tiếng nói nhất ở cả Hầu phủ có lẽ chính là người này đấy.

Nhất là khi phu quân của con khá thương yêu đích muội duy nhất này của mình.

Con phải hùa theo ý của phu quân, phải giả bộ cho tốt.

Cuối cùng là vấn đề về con cháu.

Nhất định phải sớm có thai.

Chỉ có như vậy, con mới có thể đứng vững ở Hầu phủ.

Ta nói những lời này, không biết con đã hiểu hết hay chưa?”

Triệu thị gật đầu một cách không tự nhiên.

Hứa thị lại lải nhải giảng giải tiếp về trình tự của hôn lễ.

Bên ngoài có người thông báo đội ngũ rước dâu sắp đến, Hứa thị mới chốt lại lời cuối.

Đến chạng vạng tối, tân nương mới được rước vào Hầu phủ.

Sau khi bái thiên địa xong, tân lang và tân nương được đưa vào động phòng.

Mọi người ồn ào đòi tân lang gỡ khăn đội đầu của tân nương xuống.

Dưới sự thôi thúc của mọi người, Vương Dụ Trạch dùng chiếc cán có kết bông hoa đỏ để gỡ khăn đội đầu của Triệu thị xuống.

Lớp phấn son dày che hết đi dung nhan thật của Triệu thị, nhưng cũng may là Vương Dụ Trạch đã từng hai lần nhìn thấy nàng từ xa.

Mặc dù Triệu thị không có dung mạo xuất chúng như người trong nhà hắn, nhưng cũng được coi là một mỹ nhân.

Cho nên Vương Dụ Trạch cũng khá hài lòng với tướng mạo của Triệu thị.

Vương Dụ Trạch vẫn luôn là đối tượng trong lòng của rất nhiều tiểu thư khuê các chưa xuất giá.

Mặc dù hắn không nổi tiếng như Tứ đại công tử Ung Quốc, nhưng ở Ung Đô cũng được coi là mỹ nam tử.

Hắn không kế thừa tư thái như tiên của Vương Tử Nghĩa nhưng lại có được khí chất oai phong của Vương lão Hầu gia.

Làn da của Vương Dụ Trạch không trắng nhưng cũng không đen.

Lông mày anh tuấn, đôi mắt to sáng, mũi cao thẳng, bờ môi cương nghị.

Dáng người cao nhưng không quá gầy gò, cũng không phải quá vai u thịt bắp.

Chỉ cần đứng thôi, khắp cả người đã toát ra khí chất như thần.

Tất cả những điều này đều thể hiện rõ đây chính là một người đàn ông cực kỳ ra dáng.

Trước đây Triệu thị chỉ nhìn thấy Vương Dụ Trạch từ xa có hai lần.

Lần này mới được nhìn chính diện, vừa nhìn đã lập tức xấu hổ mà cúi đầu.

Mọi người nhìn thấy cảnh đó thì lại ồn ào mà đùa bỡn.

Vương Dụ Trạch vội giải vây, đưa mọi người ra tiền viện để uống rượu mừng.

Cũng nhân cơ hội này, Vương Tự Bảo bèn cùng Vương Nhị nương, Vương Tam nương, Vương Tứ nương cho đến Vương Cửu nương cùng nhau xuất hiện.

Lý do là để tẩu tẩu mới mau chóng quen thuộc với Hầu phủ.

Nhìn thấy Vương Tự Bảo, Triệu thị cũng quan sát cẩn thận bé gái nổi tiếng nhất Ung Đô cho đến hiện nay.

Lý do nổi tiếng chẳng gì khác ngoài việc từ Thái hậu đến Hoàng thượng, rồi đến cả Hòa Thuận Hầu phủ, không ai là không cưng chiều cô bé.

Ngay cả Trấn Quốc Công phủ bên đằng ngoại của cô bé, nghe nói khi nào có đồ tốt sẽ thỉnh thoảng mang sang đưa riêng cho cô bé này.

Đây là người mà rất nhiều người đều hâm mộ.

Vừa nhìn đã thấy dễ thương hết mức.

Cả người tròn tròn, mũm mĩm xinh xắn.

Khuôn mặt bầu bĩnh nhỏ nhắn vốn có của một đứa bé, dưới hàng lông mày cong cong điểm xuyết thêm đôi mắt to tròn và hàng lông mi dài chớp chớp, dưới cái mũi nhỏ bé xinh xinh là đôi môi be bé hồng hồng.

Không nói đến những đặc điểm bề ngoài này, chỉ riêng cả người của cô bé thôi đã tỏa ra khí chất thần kỳ rồi.

Triệu thị không khỏi cảm thán trong lòng: quả là bé gái có khí chất bức người.

Tất cả hạ nhân và thứ nữ đều rất cung kính lễ phép với Vương Tự Bảo, không có một ai dám tỏ ra thất lễ chỉ vì cô bé mới hơn một tuổi.

Những nô tì đi theo Triệu thị trước khi đến đây cũng đã được dặn đi dặn lại kỹ càng, bởi vậy bây giờ cũng rất kính cẩn với Vương Tự Bảo.

Vương Tự Bảo cất lời đầu tiên: “Chào đại tẩu.”

Triệu thị đứng lên theo phản xạ, mặc dù nàng là chị dâu của cô bé nhưng phu quân của nàng vẫn chưa là Thế tử, hiện mới chỉ làm chức quan lục phẩm mà thôi.

Còn tiểu cô tử* này đã được phong tước hiệu Quận chúa chính nhị phẩm.

(*) Cô tử: Em chồng.

“Đừng, tỷ là tẩu tẩu mà.

Nếu người trong nhà ai cũng như vậy thì phiền phức lắm.”

Bây giờ Vương Tự Bảo đã có thể nói năng lưu loát hơn trước rất nhiều, cơ bản đã có thể biểu đạt những gì mình muốn.

Thế nhưng cũng phải cố gắng nói đơn giản, nếu không sẽ rất mệt.

Hiện giờ cô bé đi đứng cũng đã khá vững rồi.

Tuy nhiên, những khuôn phép mà đích nữ thế gia phải có thì vẫn phải làm theo.

Bởi vậy nên mỗi khi đi ra ngoài, cô bé vẫn được Hương Thảo và Hương Vu bế, theo sau là đám người Đông Bồ.

Ngoài lý do để ra oai, còn là vì sợ cô bé còn nhỏ, lúc đi đứng không cẩn thận sẽ vấp hay đụng vào đâu đó, hoặc là bị người lớn va phải.

Vương Tự Bảo cũng không quái đản đến mức đòi tự mình đi, dù gì đây cũng là để an toàn cho cô bé.

Các thứ nữ còn lại cũng đều ngăn tẩu tẩu mới về nhà, nói rằng Bảo Quận chúa nhà mình chưa từng chú trọng đến mấy nghi lễ này.

Triệu thị đến lúc này mới coi như không hành lễ nữa.

Nhưng nàng cũng không coi em chồng là một đứa trẻ, lúc nói chuyện cũng rất khách khí: “Hồi trước ta luôn nghe người khác nhắc đến muội, đến giờ hai ta mới được gặp nhau lần đầu tiên.

Quà gặp mặt ta đã chuẩn bị xong xuôi, để ngày mai tặng cho muội được không?”

“Đại tẩu không cần khách khí.

Giờ tỷ có đói không?”

Nghe nói khi làm tân nương tử không những vất vả mà còn không được ăn nữa.

“Không sao, trước khi đi ta đã ăn một ít điểm tâm ở nhà rồi.”

Nhưng không thể ăn nhiều, cũng không được uống nước.

Bây giờ đúng là có hơi đói thật.

Vương Tự Bảo gật gù: “Vậy thì chắc chắn là rất đói rồi.

Muội sợ nhất là đói, cho nên trong nhà thường hay chuẩn bị riêng đồ ăn cho muội.

Để muội bảo họ mang qua đây, chúng ta cùng ăn nhé.”

Triệu thị thấy Vương Tự Bảo xuất phát từ lòng tốt, hơn nữa chính nàng cũng thấy rất đói, vậy là không từ chối nữa mà gật đầu đồng ý.

Đám thứ nữ đều biết bình thường những món mà Vương Tự Bảo ăn đều thuộc dạng cực ngon.

Có những món là do các quý nhân trong hoàng cung do Tưởng Thái hậu dẫn đầu ban thưởng cho, có những món lại do Trấn Quốc Công phủ mang tới.

Thậm chí cho dù có là từ Hầu phủ nhà mình thì cũng đều làm theo tiêu chuẩn của Hầu phu nhân Lý thị.

Ngay lúc sau, đám nha đầu của Vương Tự Bảo đã bày ra mười mấy món.

Trong lòng Triệu thị hiểu rõ, những thứ này đều là do người ta chuẩn bị cho mình.

Nếu không, với một đứa trẻ mới hơn một tuổi, một bữa làm gì mà cần ăn nhiều đến mức này.

Vậy là nàng cảm kϊƈɦ vô cùng.

Điều khiến Triệu thị cảm thấy ngạc nhiên hơn là, tiểu cô tử này không chỉ chu đáo mà cách ăn nói cũng rất chững chạc.

Mặc dù không nói nhiều nhưng lần nào cũng có thể bày tỏ rõ điều mình muốn nói.

Đến khi Vương Dụ Trạch về phòng tân hôn, các tỷ muội mới nói cười rồi rời đi.

Triệu thị dù xấu hổ nhưng vẫn nhớ kỹ lời dặn dò của mẫu thân, vậy là tiến lên trước, tự mình hầu hạ Vương Dụ Trạch rửa mặt.

Khi hai người lên giường hỉ nằm, họ lại có chút bối rối.

Dù gì khi hai người không thân quen lắm phải động phòng cũng phải thấy ngại ngùng đôi chút.

Sau đó vẫn là Vương Dụ Trạch phá vỡ bầu không khí lúng túng, hỏi Triệu thị có đói không?

Có cần ăn gì đó không?

Triệu thị mới đáp rằng, Vương Tự Bảo đã chuẩn bị cho nàng rất nhiều đồ ăn rồi.

Từ đó mới nói ra những điểm khác nhau giữa Vương Tự Bảo và những đứa trẻ cùng độ tuổi khác mà mình thấy.

Nghe phu quân mới cưới của mình giải thích xong, nàng mới biết rằng sau khi đầy tháng, ngày nào Vương Tự Bảo cũng nằm trong lòng lão Hầu gia nghe phụ thân, thúc phụ và các ca ca báo cáo công việc.

Vương lão Hầu gia còn ra lệnh cho toàn bộ người trong Hầu phủ, bất kể là ai, khi nói chuyện với Vương Tự Bảo đều phải biểu đạt hoàn chỉnh và rõ ràng ý của mình thì mới được.

Sau đó Vương Dụ Trạch lại thao thao bất tuyệt về rất nhiều điểm khác nhau giữa Vương Tự Bảo và những đứa trẻ khác.

Hai người cứ thế nói chuyện, dần dần cũng thoải mái hơn, cuối cùng làm được việc cần làm.

Sáng sớm ngày hôm sau, bà Tưởng đã chờ đợi ở Hưng Trạch viện từ rất sớm.

Chờ tân lang tân nương truyền âm thanh ra, đám nha hoàn đứng chờ ở ngoài mới bắt đầu bận rộn.
 
Tiểu Thư Hầu Phủ
C22


Triệu thị ngại ngùng không nói nên lời, chỉ khẽ gật đầu tỏ ý mình đã hiểu.

Nàng ra hiệu với nha hoàn của hồi môn của mình thưởng hồng bao cho bà Tưởng.

Bà Tưởng nhận hồng bao rồi nói tiếng cảm ơn thiếu phu nhân đã ban thưởng, cất vào trong vạt áo của mình.

Sau đó cúi đầu không dám liếc mắt đi tới trước giường, rút chiếc khăn màu trắng đã được chuẩn bị sẵn ở dưới chiếc chăn gấm màu đỏ ra.

Sau khi kiểm tra tỉ mỉ xác định không có sai sót gì, bà lấy một chiếc hộp trong tay của một nha hoàn cùng đến với mình, nói mấy câu khách khí với Triệu thị rồi mừng rỡ đi báo cáo cho Tưởng thị.

Phu thê hai người Vương Dụ Trạch thu xếp ổn thỏa, ăn bữa sáng, rồi một trước một sau rời khỏi Nhuận Trạch Viện, đi tới gian nhà chính – nơi tụ hội của mọi thành viên trong gia tộc.

Trêи đường đi, vì để chăm sóc Triệu thị, Vương Dụ Trạch đi không nhanh cũng không chậm.

Triệu thị đi phía sau Vương Dụ Trạch, vừa đi vừa nhớ đường, tránh việc lát nữa nếu lúc quay về Vương Dụ Trạch không đi cùng thì sẽ bị lạc.

Nói ra thì Hầu phủ rộng hơn Triệu phủ rất nhiều, đương nhiên cũng khí thế hơn rồi.

Hòn non bộ, hành lang, đình đài, lầu gác không thiếu cái gì, không gì là không hoàn mỹ.

Cây cối hoa cỏ hai bên đường rất phong phú, hòa quyện thích mắt.

Dù bây giờ đã gần tới tháng Mười một nhưng vẫn một vùng xanh biếc, tràn đầy sức sống, thỉnh thoảng còn có chim chóc bay lượn qua.

“Những thứ này đều là bài trí cho đại hôn của chúng ta đấy, thường ngày chỉ trồng ở trong vườn hoa thôi.”

Thấy Triệu thị có vẻ mới lạ, Vương Dụ Trạch có lòng tốt giải thích cho nàng.

Triệu thị ngượng ngùng cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Thật hiếm có, đẹp quá đi.”

“Đợi có thời gian, ta sẽ dẫn nàng tới vườn hoa.

Ở đó có rất nhiều loại được trong cung ban thưởng.

Cũng may nhờ có Bảo Muội, chúng ta mới được trồng trong phủ.”

Nhìn thấy thê tử tân nương của mình ngượng ngùng, giọng nói của Vương Dụ Trạch hết sức dịu dàng.

Triệu thị ngẩng đầu vui vẻ hỏi: “Thật ư?”

Sau khi nói xong lại cúi đầu bổ sung: “Nếu như phu quân bận thì có thể bảo người khác đưa ta đi cũng được.”

Vương Dụ Trạch nghe xong liền cau mày, có chút không vui.

Thê tử này nói chuyện cũng quá quy tắc rồi.

Hắn vốn muốn tăng tình cảm phu thê nên mới cùng nàng dạo vườn hoa, thật không ngờ thê tử tân nương này lại nói thế.

Nhưng chốc sau tâm trạng hắn lại trở nên thoải mái.

Triệu thị mới tới Hầu phủ, vẫn chưa quen với mọi thứ ở đây, khó tránh có chút không được tự nhiên.

Giữa hai người lại không thân quen, nàng có chút dè dặt cũng là lẽ tất yếu.

Vì vậy hắn cười nói: “Mấy ngày này ta được nghỉ nên có thể cùng nàng làm quen Hầu phủ chúng ta.

Hơn nữa, Hầu phủ chỉ có một đích nữ là Bảo Muội, nàng lại là cháu dâu đầu tiên bước vào phủ, có thể sẽ không có ai đi cùng nàng được.

Sau này nếu có chuyện gì thì cứ nói với ta, cũng có thể tìm mẫu thân, mẫu thân là người hiền hòa nhất đấy.”

Phu quân cẩn thận tỉ mỉ nói cho nàng nghe, tất nhiên trong lòng Triệu thị rất vui rồi.

Vì thế nàng nhoẻn miệng cười với Vương Dụ Trạch, gật đầu đáp “Vâng”.

Tới gian nhà chính, Vương lão Hầu gia, Hầu phu nhân Lý thị, vợ chồng Vương Tử Nghĩa, vợ chồng Vương Tử Hiếu và vợ chồng Vương Tử Liêm, còn có một vài người có thân phận cao trong gia tộc đều đã ngồi ở đây, đang trò chuyện giải sầu.

Vương Dụ Phổ và các đích tử ngồi ghế đằng sau phía dưới, Vương Đại lang và các thứ tử cùng Vương Nhị lang và các thứ nữ đứng một bên phía dưới.

Vương Tự Bảo được Hầu phu nhân Lý thị bế ngồi trong lòng, đang gật gù ngủ bù.

Hôm nay vì lễ ra mắt, cô bé phải dậy sớm, đợi mãi đợi mãi nên ngủ ngay trong lúc mọi người đang nói chuyện phiếm.

Cho dù như vậy Lý thị cũng không nỡ đặt cô bé sang một bên, thà để mình mệt cũng muốn bế cô bé.

Nhìn thấy hai vị tân nhân đã đến, nha hoàn lập tức vén mành lên, thông báo bên trong: “Đại thiếu gia, Đại thiếu phu nhân tới!”

Mọi người ngừng nói chuyện, nhìn ra phía ngoài cửa.

Lát sau đã thấy hai người một trước một sau dáng vẻ vui mừng bước vào.

Ở đây có rất nhiều người gặp Triệu thị lần đầu, vì thế nên mới tỉ mỉ quan sát.

Dáng dấp Triệu thị đoan chính, tuy không xuất chúng nhưng vẫn được coi là xinh đẹp.

Nhất là sáng sớm hôm nay còn đặc biệt trang điểm nữa.

Nàng mặc một chiếc áo choàng hoa đào màu mây, bên dưới là bộ váy hoa mai màu khói.

Tóc được búi thành kiểu đồng tâm*, bên trêи gài một chiếc trâm vàng đá quý chạm khắc hình dơi, còn có một số trang sức nhỏ quý giá được cài lên để làm nền.

(*) Thời xưa, người phụ nữ đã xuất giá sẽ phải búi tóc thành kiểu đồng tâm, không được để tóc như thời còn là thiếu nữ.

Tai đeo đôi bông ngọc trai phỉ thúy màu đỏ giọt nước, trêи cổ mang chuỗi ngọc vàng ròng mâm ly.

Tôn lên vẻ quý phái vô cùng!

Giữa gian nhà chính đặt hai chiếc đệm.

Hai người bước tới trước đệm, quỳ xuống vấn an Vương lão Hầu gia.

Một иɦũ ɦσα già chuẩn bị trà nước đưa đến cho Triệu thị.

Triệu thị nhận lấy rồi dâng trà kính Vương lão Hầu gia.

Vương lão Hầu gia cũng không kiểu cách, nâng ly trà lên nhấp một ngụm, tiếp theo nói vài câu động viên rồi lấy ra hai túi vải trêи người tặng cho hai người.

Từ ngoài nhìn vào thấy có vẻ không nặng, nên chắc không phải là ngân phiếu thì cũng là khế ước khế đất gì đấy.

Triệu thị lấy món quà đã chuẩn bị trước đó từ trong tay nha hoàn ra tặng Vương lão Hầu gia, nói mấy câu chúc phúc, giơ cao hai tay đưa tới.

Vương lão Hầu gia ra hiệu cho nha hoàn đứng sau nhận lấy.

Nha hoàn kia trình cho Vương lão Hầu gia xem, thấy ông gật đầu bèn cất món quà đi rồi đứng về phía sau.

Là một đôi giày vải và một bộ cờ vây bạch ngọc.

Vương lão Hầu gia rất hài lòng, cười ha ha nói: “Con có lòng với thân gia quá.”

Tiếp theo là Lý thị.

Lý thị nói mấy câu tam tòng tứ đức mà nữ tử nên chú ý, rồi lại dặn dò sớm sinh cho bà một đứa chắt trai.

Câu nói này khiến Triệu thị xấu hổ đến đỏ cả mặt, nhưng vẫn gật đầu nói vâng.

Kế tiếp có vợ chồng Vương Tử Nghĩa ngồi trong đám đông, hai bên đều tặng những món quà gặp mặt hậu hĩnh cho nhau.

Tới lượt Vương Tự Bảo, Vương Tự Bảo đã bị Lý thị đánh thức từ lâu.

Cô bé chớp đôi mắt to long lanh nhìn Triệu thị, nhẹ nhàng nói một câu: “Chào Đại tẩu, Đại tẩu thật xinh đẹp.”

Lại khiến Triệu thị đỏ mặt nữa rồi.

Trước đó Triệu thị tặng Vương Tự Bảo đôi giày và y phục do nàng tự tay thêu, đưa cho nha hoàn của Vương Tự Bảo là Hương Thảo.

Ngoài ra, còn tặng Vương Tự Bảo chiếc vòng cổ vàng khảm ngọc vô cùng tinh xảo và nặng tay.

Vương Tự Bảo thì lại hào phóng bày ra mấy bộ đồ trang sức quý giá để Triệu thị tùy ý lựa chọn.

Đồ trang sức của cô bé đều là trong cung ban thưởng, có thứ nào không tốt cơ chứ.

Vì vậy lúc Vương Dụ Trạch gật đầu đồng ý, Triệu thị đã chọn một bộ đồ trang sức mà mình thích rồi cất đi.

Lần ra mắt này mọi người đều rất vui vẻ.

Chờ ba ngày sau lại mặt*, Triệu thị cùng với Vương Dụ Trạch về nhà ngoại là phủ Thái phó.

(*) Lại mặt: Vợ chồng về nhà phụ thân mẹ vợ sau ngày cưới.

Hòa Thuận Hầu phủ đáp lễ rất hào phóng, khiến Triệu gia cảm thấy vô cùng có thể diện.

Trước mặt mẫu thân và các tỷ muội của mình, Triệu thị nói rất nhiều chuyện, nhất là liên quan tới Vương Tự Bảo.
 
Tiểu Thư Hầu Phủ
C23


“Có phong hào thì sao chứ?

Ta chỉ chú trọng tới phận đích thứ thôi, ngay cả cái gọi là bình đẳng cũng không được phép có.

Trắc phi có dễ nghe cỡ nào thì đó cũng chỉ là phận thϊế͙p͙.

Nếu như Cảnh Thân Vương phủ không có nữ nhân phù hợp để lo liệu thì có thể mời Nội Vụ phủ phái người trong cung tới giúp đỡ mà?”

Bởi vì Vương Tam gia Vương Tử Liêm vốn chỉ là chức quan nhàn hạ cho nên không có bất kỳ công trạng nào để vợ con được hưởng đặc quyền.

Vì thế Liễu thị vốn chẳng có cáo mệnh* nào cả.

(*) Cáo mệnh: phụ nữ được phong tước hiệu trong thời phong kiến.

Hôm nay tại Cảnh Thân Vương phủ, Từ trắc phi ỷ mình có phong hào mà ra mặt sĩ diện.

Cũng chính vì thế, hôm nay Liễu thị mới bất mãn như vậy.

So với Liễu thị, Nhị phu nhân Ngô thị tốt xấu gì còn có phong hào Nhũ nhân* Thất phẩm để giữ thể diện.

(*) Nhũ nhân: cách gọi vợ của quan đại phu một cách tôn trọng.

“Được rồi, chúng ta không thể quản được việc nhà của gia đình khác.

Lão Đại gia, những việc khác có thuận lợi không?

Đứa trẻ Cảnh Dực vẫn tốt chứ?”

Lý thị cắt ngang đề tài này.

Có tiền cũng khó mua được sự hài lòng của người ta.

Từ thị cũng là người có thủ đoạn, Vệ thị còn chưa bước vào phủ, trong bụng Từ thị người ta đã có thai rồi.

Tuy chuyện chưa cưới xin đã mang thai nói ra sẽ bị người đời chỉ trích, nhưng khó ngăn được việc người ta bước vào vương phủ như ý nguyện.

Tưởng thị đáp: “Mọi thứ vẫn thuận lợi, cũng nhìn thấy thằng bé Cảnh Dực ở linh đường, nhìn dáng vẻ hình như là chịu đả kϊƈɦ rất lớn.

Nhưng mà thấy bọn con ra về, thằng bé Cảnh Dực vẫn cố lấy lại tinh thần để hỏi thăm tình hình Bảo Muội nhà chúng ta, còn hỏi Bảo Muội còn nhớ nó nữa không?”

Nói xong Tưởng thị nhìn Vương Tự Bảo đang mở to đôi mắt, ngoan ngoãn ngồi trong lòng Lý thị nghe bọn họ nói chuyện.

Thấy mẫu thân đang nhìn mình, Vương Tự Bảo ngoan ngoãn gật đầu nói: “Ừm, con vẫn còn nhớ tiểu ca ca đó.”

Cũng đúng mà, xảy ra chuyện lớn như vậy, nhất định Bảo Muội nhớ rất sâu sắc.

Đối với Cảnh Dực, trong lòng Tưởng thị rất mâu thuẫn, suy nghĩ vô cùng hỗn loạn khi có hai tâm trạng vừa oán trách, vừa cảm kϊƈɦ.

Nếu như lúc đó không phải Cảnh Dực, Vương Dụ Đinh cũng sẽ không bị đau bụng, gạt Từ ma ma và nha hoàn Bảo Châu, tạo cơ hội cho Vương Đại nương.

Nhưng đồng thời, nếu không có Cảnh Dực, Vương Tự Bảo sớm đã bị Vương Đại nương hại chết rồi.

Lý thị vui mừng hôn lên gương mặt nhỏ nhắn, đang ửng đỏ lên vì nhiệt độ nóng nực trong căn phòng, khen: “Bảo Muội nhà chúng ta thông minh quá, chuyện đã qua lâu như thế rồi mà vẫn còn nhớ.”

Vương Tự Bảo gật đầu lia lịa, nói với giọng điệu khá tự hào: “Vâng ạ, tổ phụ và phụ thân cũng khen con như vậy đấy.”

Mọi người bị dáng vẻ khoe khoang của cô bé chọc cười ha ha.

Bầu không khí cũng xem như được giải tỏa, trong lòng Vương Tự Bảo khẽ thở dài một cái.

Hai tháng nữa lại trôi qua, mồng Sáu tháng Sáu, Vương Tự Bảo đã qua sinh thần hai tuổi của mình.

Nếu như tính tuổi mụ thì cô bé đã ba tuổi rồi.

Thường thì đích tử của Hầu phủ phải ba bốn tuổi mới bắt đầu chính thức học vỡ lòng, nhưng bởi vì từ lúc Vương Tự Bảo có thể ngoan ngoãn tự ngồi được, Vương lão Hầu gia và Vương Thế tử đã bắt đầu dạy Vương Tự Bảo nhận diện mặt chữ, học chữ.

Đến lúc Vương Tự Bảo có thể nói chuyện lưu loát, tuy không biết viết nhưng Vương lão Hầu gia và Vương Thế tử mừng rỡ phát hiện, cô bé đã có thể đọc mỗi một chữ mà họ dạy một cách chuẩn xác.

Vì vậy vừa qua sinh thần hai tuổi, Vương Tự Bảo đã chính thức học vỡ lòng, bắt đầu học bài.

Hai người Vương lão Hầu gia và Vương Thế tử phải PK để chọn ra người đảm nhận dạy học, cuối cùng Vương Thế tử thắng cuộc.

Dù sao thì lúc trẻ Vương lão Hầu gia đã từng trải qua thập tử nhất sinh trêи chiến trường, vì thế võ công sẽ cao hơn nhiều so với chỉ số IQ rồi.

Còn Vương Thế tử thì lại theo con đường nho gia, tuy lúc nhỏ có một khoảng thời gian bị phụ thân mình ép học võ công, cũng đã học các thứ cưỡi ngựa, bắn cung ở trường học, nhưng mà từ trước tới nay một trái tim thi sĩ vẫn đập cuồng nhiệt trong lồng ngực ông.

Thi đấu như vậy, tất nhiên không ngoài dự đoán Vương Thế tử sẽ là người thắng cuộc.

Vương lão Hầu gia ấm ức vẫn không cam tâm chịu thua, vì vậy mới suy nghĩ, đợi Vương Tự Bảo lớn một tí nữa sẽ dạy học võ công.

Ông sẽ đấu với con trai mình lần nữa, khi đó sẽ dễ dàng chiến thắng.

Vương Tự Bảo còn nhỏ, không cầm vừa chiếc bút lông bình thường, phụ thân Vương đích thân tới thợ thủ công học làm bút, sau khi học xong thì tự tay làm cho Vương Tự Bảo một bộ bút với các vật liệu gỗ khác nhau vô cùng xinh xắn, tinh xảo.

Chữ viết ở thời đại này tương tự với chữ phồn thể mà Vương Tự Bảo đã từng nhìn thấy nhưng lại không giống.

Vương Tự Bảo học, viết cũng không dễ dàng gì.

Nhưng mà nhìn thấy phụ thân mình nhiệt tình như thế, Vương Tự Bảo cũng không nhẫn tâm lười biếng.

Vì thế, tuy còn nhỏ tuổi nhưng mỗi ngày cô bé sẽ kiên trì viết hai trang chữ bằng bút lông.

Cứ kiên trì như vậy, mấy tháng sau hiệu quả vô cùng rõ ràng.

Ít nhất chữ mà cô bé viết ra xấu đẹp gì cũng đủ để người khác nhìn ra được.

So với nét chữ nguệch ngoạc mà nói thì đây quả thật được xem là bước nhảy vọt rồi.

Hôm nay, Vương gia lão Thất Vương Dụ Đinh đột nhiên xuất hiện ở thư phòng Mai Hương Viện, nơi mà Vương Tự Bảo và phụ thân cô bé đang luyện chữ.

“Chào Đại bá phụ”.

Đinh ca nhi bảy tuổi bước vào lanh lợi vấn an chào hỏi Vương Tử Nghĩa.

“Đứng lên đi.”

Vương Tử Nghĩa bế cục thịt Vương Tự Bảo, đang cúi đầu trêи đống án thư, ngẩng đầu rồi chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, nói một tiếng: “Ngồi.”

Nha hoàn Lưu Hương hầu hạ trong thư phòng lập tức bước vào, trong tay bưng một chén trà nóng đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh Vương Dụ Đinh.

Thấy Vương Dụ Đinh ngồi xuống, Vương Tự Bảo tuột từ trong người phụ thân mình xuống, đi tới trước mặt Vương Dụ Đinh, trịnh trọng hành lễ: “Chào Thất đường ca.”

Vương Dụ Đinh lập tức đứng dậy đáp lễ: “Chào Bảo Muội.”

Tiếp đó khoát tay nói: “Huynh muội chúng ta hà tất phải khách khí.”

Vương Tử Nghĩa cười nói: “Con cứ để nó tập luyện trong nhà cho tốt trước đi.

Đại bá mẫu con thấy ta và tổ phụ con ngày nào cũng bận dạy Bảo Muội, bà ấy cũng muốn góp chút sức lực để dạy Bảo Muội quy củ đấy.”

Có khuê nữ mới chừng này tuổi nhà ai mà cực khổ như khuê nữ nhà chúng ta cơ chứ.

Có điều cũng chứng tỏ rằng Bảo Muội nhà chúng ta thông minh.

Sau khi Vương Dụ Đinh bái lễ xong, Vương Tự Bảo quay người chạy tới trước mặt Vương Tử Nghĩa, dang cánh tay nhỏ nhắn trắng nõn mập mạp như ngó sen lộ ra dưới ống tay áo rộng lớn ra.

Vương Tử Nghĩa bế Vương Tự Bảo lên, để cô bé ngồi trong lòng mình.

Vương Tự Bảo ngọ ngoạy một lúc, tự tìm một tư thế ngồi thoải mái rồi ngẩng đầu nhìn Vương Dụ Đinh.

“Đinh ca nhi tới chỗ bá phụ có việc gì?”

Vương Tử Nghĩa vừa hỏi Vương Dụ Đinh vừa véo cánh tay mũm mĩm của Vương Tự Bảo.

Cái cảm giác này cũng thích quá đi mất.

Vương Tự Bảo sớm đã quen với sở thích xấu này của người nhà rồi.

Bởi vì có khối người mong muốn được véo cục thịt mũm mĩm là cô bé.

Cũng vì điều này mà trêи dưới Hòa Thuận Hầu phủ đều để ý đến bữa ăn của Vương Tự Bảo, là sợ bảo bối của họ bị bỏ đói đến gầy đi.

Bây giờ Vương Tự Bảo đã sắp biến thành quả bóng thịt rồi.

Buồn quá đi, muốn ăn ít một chút cũng không được.

Nghe thấy câu hỏi của Vương Tử Nghĩa, Vương Dụ Đinh đứng dậy cung kính khom người hành lễ đáp: “Bá phụ, tiểu công tử Cảnh Dực của Cảnh Thân Vương phủ sắp rời Kinh thành rồi, tới nhà ngoại tổ* ở biên thành.

Lần này đặc biệt tới Hầu phủ để từ biệt con.

Trước lúc đi, cậu ấy còn có một thỉnh cầu hơi quá, đó chính là muốn gặp Bảo Muội.

Không biết bá phụ có đồng ý không?”

(*) Ngoại tổ: Ông bà ngoại.

Vương Tử Nghĩa suy nghĩ một lúc.

Phải nói rằng tiểu tử Cảnh Dực này có vẻ cũng không tệ, lần trước cũng may nhờ cậu, Bảo Muội mới có thể tránh được một kiếp.

Có điều phụ thân cậu thật sự chẳng có đầu óc gì.

Điều kiêng kị nhất từ hoàng gia tới lê dân bách tính ở triều Đại Ung này, đó chính là ái thϊế͙p͙ diệt thê.

Ông ta lại muốn chống lại thế đời, khiến hậu viện của mình tình cảnh hỗn loạn như thế.

Lần này Cảnh Dực tới nhà ngoại tổ, chắc là ý của Cảnh Thân vương rồi.

Nếu không, để Cảnh Dực ở lại vương phủ, còn không biết nó có thể sống đến ngày trưởng thành không nữa.

Chuyến đi này e là biến cố không hề nhỏ.

Cảnh Thân Vương phủ cũng là vùng đất thị phi, vì tốt cho Bảo Muội, vẫn là từ bỏ thôi.

Thôi vậy, vốn dĩ ông rất coi trọng tiểu tử này, nhưng bây giờ thì không cần phải cân nhắc gì nữa.

Sở dĩ Vương Tử Nghĩa có nhiều suy nghĩ như vậy, chẳng phải là vì trước đây Cảnh Thân vương đã từng nhắc với lão gia nhà mình về suy nghĩ sẽ để Cảnh Dực và Bảo Muội kết thân hay sao.

Sau đó Cảnh Thân Vương phủ xảy ra nhiều chuyện như thế, cũng khiến chuyện này vì thế mà bị chìm xuống hoàn toàn.

Người làm cha mẹ há chẳng phải muốn được nhìn thấy con gái mình sống tốt sao, đặc biệt là với Vương Tự Bảo.

Vì chuyện này, Vương Tử Nghĩa giấu Tưởng thị tự lo toan không ít.

Chính bởi vì Cảnh Dực có người phụ thân không đáng dựa dẫm, tương lai còn có thể có một người mẹ kế không đáng cậy, cuối cùng vợ chồng Vương Tử Nghĩa không thể không phản đối được.

Bạn nhỏ Vương Tự Bảo ăn ngon, ngủ ngon, được nuôi giống như heo con còn chẳng biết hôn nhân đại sự của mình vừa được nêu ra đã kết thúc rồi.

Nếu tiểu tử kia đã sắp phải đi rồi, Bảo Muội nhà mình mới hơn hai tuổi, cũng không có gì là không tiện gặp.

Vì thế Vương Tử Nghĩa gật đầu đáp: “Vậy thì để Bảo Muội tới chỗ của con một chuyến đi.

Nhưng mà nhớ chú ý an toàn cho Bảo Muội, nếu như ngã, bị va ở đâu, ta sẽ lôi con ra hỏi đấy.”

Vương Dụ Đinh thấy chuyến đi này rất thuận lợi, lập tức mừng rỡ đáp: “Bá phụ, xin người yên tâm ạ.

Chuyện nhỏ này còn có thể làm khó con ư?

Trong lòng con, sự an toàn của Bảo Muội còn quan trọng hơn bản thân con nữa.”

Nói xong cậu lập tức bước lên trước, cúi người giơ tay dắt lấy Vương Tự Bảo vừa được Vương Tử Nghĩa đặt xuống.

Chẳng được hỏi một tiếng, Vương Tự Bảo đã bị phụ thân mình đóng gói bán đi.

Có điều nghe thấy tiểu tử Cảnh Dực phải rời xa Ung Đô, cô bé có chút không nỡ, trong lòng cũng ngóng chờ có thể gặp mặt một lần nữa.

Ra ngoài cửa, Đông ma ma Đông Bồ sớm đã đứng ở đó, nàng bế Vương Tự Bảo lên, Hương Vu dắt một tiểu nha đầu khoảng mười tuổi đi theo sau.

Trong tay hai người cầm y phục dự phòng và một ít đồ ăn mà thường ngày Vương Tự Bảo hay ăn.

Vương Dụ Đinh vừa tròn bảy tuổi, sớm đã ở ngoại viện, đã có nơi ở cho riêng mình rồi.

Vương lão Hầu gia đặt tên cho nơi ở của hắn là Đinh Đài Các.

Tới gần Đinh Đài Các, Vương Tự Bảo được đón xuống.

Vương Dụ Đinh bước lên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Vương Tự Bảo, chậm rãi bước đi.

Gần đến nơi, nhìn thấy Cảnh Dực sớm đã đứng chờ trước cửa.

Hơn một năm không gặp, thoạt nhìn thì ngũ quan vẫn rất đẹp, nhưng mà dáng vẻ nhỏ mập trắng nõn kia của tiểu cậu bé đã hoàn toàn thay đổi rồi.

Cảnh Dực mặc trang phục Trung Hoa, dáng người nhỏ bé, hai tay đặt sau người, sớm đã có sự uy nghi.

Khuôn mặt nhỏ thanh tú nhìn thấy Vương Dụ Đinh nắm tay Vương Tự Bảo, khẽ nở nụ cười.
 
Tiểu Thư Hầu Phủ
C24


Cảnh Dực mới bảy tuổi đã bị ép trưởng thành, chỉ có điều cái giá của sự trưởng thành này dường như cũng khá lớn.

Cảnh Dực bước nhanh qua đón, vui mừng gọi một tiếng: “Bảo Muội.”

“Chào Cảnh Dực ca ca.”

Vương Tự Bảo vừa nói vừa lễ phép hành lễ với hắn.

Cảnh Dực vội vàng đáp lễ, sau đó vươn tay ôm lấy Vương Tự Bảo.

Miệng còn oán trách nói: “Sao mới hơn một năm không gặp mà Bảo Muội đã xa lạ với ta như thế.”

Vương Tự Bảo thầm khinh bỉ.

Đại ca, huynh nói như thể hai chúng ta thân quen lắm nhỉ.

Vương Dụ Đinh đứng một bên cười khà khà, gãi đầu, nói: “Mau vào phòng đi, ở đây nắng quá, đừng để Bảo Muội nhà ta bị rám nắng, nếu không ta phải chịu hết đấy.”

Nghe thấy câu này, Cảnh Dực lập tức đổi tay ôm lấy Vương Tự Bảo, tay kia che trước đầu Vương Tự Bảo rồi bước vào phòng.

Họ vào tới đại sảnh, lập tức có nha hoàn thay nước trà và điểm tâm trước đó của Cảnh Dực.

Vương Tự Bảo không tùy tiện ăn thức ăn ngoài Mai Hương Viện và Vinh Khánh Đường.

Mỗi lần ra ngoài, các nha hoàn của Vương Tự Bảo đều mang theo một ít đồ cho cô bé.

Chờ lúc Vương Tự Bảo ngồi xuống, Hương Vu tự động dọn trà và điểm tâm mà Vương Tự Bảo thường dùng ra.

Thường ngày cô bé không uống trà, chỉ uống nước sôi, sớm tối thì uống một ít sữa dê tươi.

Không phải là cô bé không muốn uống sữa bò, mà vì ở đây bò rất quý, phần lớn đều dùng để cày ruộng.

Vì thế Tưởng thị sai người nuôi dê ở mảnh đất hồi môn của mình.

Sáng tối mỗi ngày người hầu sẽ vắt sữa dê tươi rồi lập tức mang tới Hầu phủ.

Một phần sữa dê mang tới dùng để nấu cho Vương Tự Bảo uống, phần còn lại để cho Vương Tự Bảo tắm.

Sau này vì không thể thuyết phục được Vương Tự Bảo, mỗi ngày Tưởng thị cũng phải tự uống sữa dê đồng thời còn dùng sữa dê để tắm.

Sau khi dùng được một thời gian mới thật sự khiến Tưởng thị phát hiện ra có rất nhiều lợi ích.

Da của bà trở nên càng ngày càng trắng mịn, dung nhan cũng yêu kiều hơn trước rất nhiều.

Cộng thêm thời gian hồi phục sau kì sinh đẻ, lúc đầu Vương Tử Nghĩa còn có chút ép buộc khi phải ở lại Mai Hương Viện, bây giờ đã hoàn toàn cam tâm tình nguyện rồi.

Vương Tử Nghĩa bỏ chút tâm ý để nịnh nọt một thời gian, cuối cùng Tưởng thị cũng dần mở nút thắt trong lòng.

Trong chuyện phòng the, ban đầu Tưởng thị cũng qua loa cho xong chuyện, bây giờ đã trở nên chủ động.

Cộng thêm Vương Tử Nghĩ tận tình chỉ dạy trong nên hai người càng ngày càng dung… hòa hơn.

Chuyện này dường như cũng khiến hai người tìm lại được cảm giác lúc vừa mới thành thân.

Cảnh Dực ôm lấy Vương Tự Bảo không buông, như thể nếu buông Vương Tự Bảo ra sẽ mất đi cả thế giới vậy.

Lúc này Cảnh Dực còn chưa biết tình yêu là cái thứ gì?

Vương Tự Bảo hình như là một nỗi nhớ vô bờ của cậu ở Ung Đô vậy, là một mục tiêu để cậu có thể chống đỡ, để trở nên càng ngày càng mạnh mẽ hơn.

Gọi Vương Tự Bảo tới nhưng căn bản Cảnh Dực không biết nên nói những gì với cô bé?

Chỉ biết không ngừng căn dặn Vương Tự Bảo, nhất định nhớ kỹ mình, tuyệt đối không được quên mình.

Cậu cũng nhất định sẽ không quên Vương Tự Bảo.

Nói Vương Tự Bảo mau lớn lên, chờ cậu quay trở về…

Mãi cho tới phía bên Vương Tử Nghĩa thúc giục, Cảnh Dực mới buông tha cho Vương Tự Bảo, để cô bé quay về.

Phút cuối, cậu dúi một chiếc ngọc bội bạch ngọc Dương Chi hình ngọn sóng rất đẹp mà mình luôn đeo bên người tặng cho Vương Tự Bảo.

Đây là quà sinh thần mà mẫu thân tặng cho cậu lúc sinh thần năm tuổi, bên trêи có khắc hai chữ Cảnh Dực, Cảnh Dực vẫn luôn coi nó là bảo vật.

Gọi là có qua có lại mới toại lòng nhau, chưa được sự đồng ý của người ta, Cảnh Dực đã tự ý lấy chiếc vòng tay có chiếc chuông nhỏ mà Vương Tự Bảo đeo trêи cổ tay phải, nhét vào trong ngực mình.

Cảnh Dực rời đi cũng không ảnh hưởng tới cuộc sống của Vương Tự Bảo, mọi thứ vẫn tuần tự diễn ra.

Lúc Vương Tự Bảo ba tuổi, Vương lão Hầu gia vốn đã tuổi già sức yếu nay bắt đầu nhậm chức, dạy công phu võ thuật cho Vương Tự Bảo.

Vương Tự Bảo không muốn ảnh hưởng đến chiều cao, lại không có kiên nhẫn để đứng tấn, hơn nữa, cũng không muốn luyện thành cao thủ tuyệt thế gì nên đã bỏ qua môn đứng tấn khô khan này.

Mỗi ngày, với sự hết lòng chỉ dạy của Vương lão Hầu gia, Vương Tự Bảo đã nắm vững được khinh công và các chiêu thức võ công trong bộ sách võ thuật.

Nếu cháu gái nhỏ nhà mình đã từ bỏ môn đứng tấn cơ bản vậy thì chỉ có thể bù đắp từ nội công tâm pháp thôi.

Vì thế Vương lão Hầu gia gia tăng tu luyện nội công tâm pháp cho Vương Tự Bảo.

Hầu phu nhân Lý thị cảm thấy cháu gái nhỏ nhà mình cho dù học võ công cũng cần phải xinh đẹp, thế là bắt lão Hầu gia chọn một bộ công pháp đánh quyền tư thế đẹp mắt.

Cứ như vậy mà làm khó Vương lão Hầu gia.

Đấu quyền này chú trọng chắc, chuẩn, mạnh, ông chưa từng nghe nói có ai luyện công pháp này là vì đẹp mắt.

Vì vậy Vương lão Hầu gia sai người đi tìm vũ cơ cực kỳ nổi tiếng của Ung Đô là Hoa Vân Gian, tới dạy cháu gái nhỏ nhà mình nhảy múa.

Vương Tự Bảo còn nhỏ mà phải dung hợp hai thứ này, ông còn đặc biệt dặn đi dặn lại, lúc biểu diễn trước mặt tổ mẫu cô bé phải cố gắng hết mức các động tác nhảy múa.

Kết quả nhân ngày mừng thọ năm mươi lăm tuổi của tổ mẫu, Vương Tự Bảo nhảy một đoạn múa kiếm đã chiếm được tiếng hoan hô tán thưởng của cả sảnh đường.

Đến lúc này, Hầu phu nhân Lý thị cũng không làm phiền tới việc tướng công mình dạy Vương Tự Bảo võ công nữa.

Có điều, đối với việc cơ thể trắng nõn mũm mĩm vô cùng đáng yêu trước kia của cháu gái nhỏ nhà mình càng ngày càng thon thả, một mặt Hầu phu nhân Lý thị cảm thấy nữ nhi nhà mình đã gầy đi ít nhiều, cao ráo xinh đẹp hơn, mặt khác cảm thấy cháu gái nhỏ nhà mình mập mạp trắng trẻo mới đáng yêu.

Vì vậy bà vẫn luôn băn khoăn, thấy cháu gái nhỏ nhà mình không ăn ít đi mà dáng người lại càng ngày càng thon thả.

Ôi chao, dáng người nhỏ nhắn tròn trịa trước kia ôm thích hơn bây giờ nhiều.

Đây là sự tán đồng hiếm có mà mọi người đều công nhận.

Chớp mắt mới đó mà Vương Tự Bảo đã qua sinh thần năm tuổi.

Bây giờ cô bé có làn da nõn nà (cảm ơn những người trêи trang trại mỗi ngày mang sữa dê tới), càng lớn càng xinh đẹp (cảm ơn phụ thân mẫu thân đã tạo gen tốt cho mình), dáng người càng ngày càng mảnh khảnh, càng ngày càng thon dài (cảm ơn gia gia, cảm ơn lão sư dạy múa đã vất vả cần cù đào tạo cô bé).

Thấy nhà mình đào tạo ra được nụ hoa yêu kiều đang mùa nở, trêи dưới đều vô cùng vui mừng.

Lúc này, Vương Tự Bảo lại càng cần đối mặt với lựa chọn đầu tiên trong cuộc đời mình.

Thông thường thì trẻ lên năm tuổi sẽ bắt đầu đi học.

Có người thì chọn học ở trong gia tộc, người thì tới học viện học, đứa thì tìm thầy để dạy riêng.

Bé gái thì có thể lựa chọn tới khuê phòng, học những phép tắc lễ nghi tiểu thư khuê các.

Như thứ tử và con cháu dòng bên nhà vương gia quyền quý thì sẽ không do dự gì mà tới gia tộc để học.

Đích tử vương gia thì sẽ được gửi tới Học viện Hoàng gia để học hành.

Dòng chính vương gia đã mấy đời rồi không có đích nữ, vì vậy chưa từng đề cập tới vấn đề đích nữ sẽ tới học viện hay khuê phòng đọc sách?

Vì thế giữa mọi người nảy sinh ra nhiều sự bất đồng mãnh liệt về vấn đề này.

Hầu phu nhân Lý thị đại diện cho ý kiến tương đối thống nhất của nữ quyến, muốn bồi dưỡng cháu gái nhỏ bảo bối nhà mình trở thành tiểu thư khuê các, vì vậy đề cử tới khuê phòng.

Phía nam quyến chia thành hai phe.

Vương lão Hầu gia đại diện cho các vị trưởng bối tự nhận rằng cháu gái nhỏ nhà mình thông minh tuyệt đỉnh, không thích hợp đi học cùng với người khác.

Vì thế hy vọng có thể mời thầy dạy riêng cho Vương Tự Bảo.

Vương Dụ Trạch đại diện cho tiểu bối muốn Vương Tự Bảo ghi danh Học viện Hoàng gia dành cho nữ sinh.

Lý do là có thể kết giao với nhiều quyền quý.

Không chừng còn có thể tìm được một lang quân như ý trong học viện nữa.

Không ngờ câu nói cuối cùng của Vương Dụ Trạch lại lay động được trêи dưới cả nhà.

Đúng vậy, lúc kết thân không thể không nghĩ tới việc môn đăng hộ đối.

Có thể tới học ở Học viện Hoàng gia thì là gia đình không giàu cũng quyền quý, gia sự căn bản không là vấn đề gì.

Bảo Muội nhà mình ưu tú như vậy, nhất định sẽ có rất nhiều người yêu thích, tới lúc đó chúng ta cứ ngồi chờ mà chọn thôi.

Mặt khác, Bảo Muội nhà chúng ta tới đó có thể đích thân khảo sát phu quân tương lai của mình, nhân tiện vun đắp tình cảm, quả là một công đôi việc.

Nhưng từ điều này, Vương Tự Bảo biết rằng mình may mắn biết bao khi được sinh ra trong gia đình này.

Cô bé sụt sịt mũi, khóe mắt đỏ ngầu nhào vào lòng tổ mẫu mình, nũng nịu nói một câu: “Cảm ơn mọi người.”

Quả thật phải cảm ơn rất nhiều.

Cảm ơn mọi người cho con điều kiện vật chất tốt như vậy; cảm ơn mọi người dành cho con tình yêu lớn đến thế; cảm ơn mọi người vì con mà từ bỏ sự kiên trì của mình; cảm ơn mỗi người đều chân thành nghĩ cho con…

Tóm lại thật sự phải cảm ơn rất nhiều rất nhiều.
 
Tiểu Thư Hầu Phủ
C25-1


Học viện Hoàng gia do Bùi Hiếu Duệ, Trạng nguyên đầu tiên của Ung quốc kể từ khi dựng nước sáng lập nên.

Bùi Hiếu Duệ phong thái nho nhã vừa mới đậu Trạng nguyên đã bị Hạ Uyển Nguyệt, người con gái được Ung Cao Tông Hạ Tổ Huy cưng chiều nhất, cũng chính là Công chúa Phụ Nhân năm đó cướp đi làm phò mã.

Người làm Phò mã của triều này cũng giống như ở thời kỳ sau của tiền triều, không được đảm nhiệm chức vị quan trọng trong triều đình.

Lý do chủ yếu là bởi trong những năm đầu tiền triều, có một vị Công chúa đã từng tham dự vào cuộc chiến đoạt đích, còn suýt chút nữa thành công kế thừa ngôi vị Hoàng đế, trong đó không thể bỏ qua công lao của vị phò mã giữ chức Thừa tướng của nàng, để lại ảnh hưởng tới sau này.

Bởi vậy, triều đại này quả quyết vịn vào tấm gương của tiền triều, hủy bỏ luật lệ phò mã đảm nhiệm thực quyền.

Đương nhiên, dựa vào năng lực thực tế của phò mã, triều đình sẽ cho một phong hào làm phần thưởng an ủi.

Trong đó, người có công trạng sẽ được ban tước vị phẩm cấp cao, còn người không có công trạng thì rất xin lỗi, chỉ có thể được một cái danh hiệu Phò mã Đô úy ngũ phẩm mà thôi.

Lần này được tứ hôn cho Công chúa Phụ Nhân, con đường làm quan tương lai của Bùi Hiếu Duệ lòng đầy hoài bão cũng xem như hoàn toàn bị đóng băng.

Sau lễ cưới, Bùi phò mã bi thảm, chẳng những phải ở trong phủ công chúa mà còn không được phép cưới thϊế͙p͙.

Trước đây ông chính là một tài tử phong lưu nổi danh khắp kinh thành.

Biến cố lần này đã khiến cuộc sống của Bùi Hiếu Duệ như rơi xuống đáy vực sâu.

Bùi phò mã âu sầu tuyệt vọng đã từng sống những tháng ngày không lý tưởng rối ren mụ mị.

May mà sau đó có cao nhân chỉ ra sai lầm: Chẳng phải học vấn của ngươi rất giỏi sao?

Ngươi đừng can dự vào chuyện ở Thượng thư phòng và Quốc Tử giám nữa.

Ngươi không biết tự mình mở học viện, dạy vỡ lòng cho con cháu các nhà danh môn vọng tộc sao?

Ngoài việc có thể bồi dưỡng học trò, người xuất thân nghèo hèn như ngươi còn có thể nhân tiện kết giao với những gia đình quyền quý này.

Phải biết rằng “Thiên, địa, quân, thân, sư”*, địa vị của người thầy cực kỳ cao.

Mặc dù ngươi không thể thực hiện hoài bão ở chốn triều đình, thế nhưng, các học trò của ngươi lại có thể thay ngươi hoàn thành tâm nguyện mà ngươi không thể hoàn thành.

(*) Thiên, địa, quân, thân, sư: Trời, đất, vua, cha mẹ, thầy.

Những lời này như “Thể hồ quán đỉnh”*, mở ra con đường truyền thụ đạo lý, giải đáp thắc mắc, thậm chí là gây dựng sự nghiệp của Bùi Phò mã thích làm thầy thiên hạ.

(*) Thể hồ quán đỉnh: Là một thành ngữ của Trung Quốc, ví von việc truyền thụ trí tuệ, khiến người ta hoàn toàn tỉnh ngộ.

Thượng thư phòng là nơi học tập của con cháu hoàng gia.

Quốc Tử Giám là trường học cấp cao nhất của triều Đại Ung, tương đương với đơn vị giáo ɖu͙ƈ đại học ở hiện đại.

Thầy giáo dạy học trong trường đều là quan viên có phẩm cấp trong triều đình.

Học trò của Quốc Tử Giám gọi là giám sinh.

Nhiều người là học trò được lựa chọn từ các tỉnh, phủ, châu, huyện, cũng có những người do quyên tiền mà được vào.

Thế nhưng chủ yếu học trò vẫn là con cháu đến từ các gia đình danh môn vọng tộc.

Chế độ giáo ɖu͙ƈ ba năm.

Ba năm sau tham gia kỳ thi cuối năm do triều đình tổ chức.

Kết thúc cuộc thi, danh sách những người đạt tiêu chuẩn sẽ được báo cáo cho Lại bộ, có thể dùng để lựa chọn quan viên, cũng có thể tương đương với thân phận của cử nhân tham gia thi Hội giành công danh.

Từ thời tiền triều tới nay, học trò nhà nghèo và thứ tử gia đình quý tộc phần lớn đều thông qua thi cử để đi lên con đường làm quan.

Phong cách sống của người triều Đại Ung tương đối cởi mở.

Về phần nữ tử, nhất là đích nữ nhà danh môn vọng tộc cũng không phải tuân theo cái nguyên tắc gọi là “Phụ nữ không tài, chính là đức hạnh” mà hạn chế việc đọc sách.

Ngược lại, những đích nữ xuất thân từ các gia đình như vậy mặc dù không dựa vào đọc sách để an cư lạc nghiệp giống nam tử, nhưng có thể thông qua đọc sách để hiểu biết lý lẽ, dùng tri thức học được quản lý việc trong nhà.

Thời tiền triều, mặc dù rào cản giữa nam và nữ không quá lớn, nhưng nền giáo ɖu͙ƈ hai phái được hưởng vẫn rất khác biệt.

Học viện do Bùi Hiếu Duệ sáng lập đã phá vỡ quy củ biết bao năm qua, mở đầu cho con đường đồng giáo ɖu͙ƈ cả nam và nữ. (Vương Tự Bảo thầm nghĩ rằng, có lẽ trêи phương diện hôn sự, người anh em này đã phải chịu nhục, cho nên mới có hành động này).

Ban đầu, học trò mà học viện thu nhận đều là con cái gia đình danh môn vọng tộc từ mười tuổi trở xuống, nhân số cũng không nhiều, vì chẳng qua chỉ là dạy vỡ lòng cho chúng mà thôi.

Sau này, bởi Bùi Phò mã thật sự là người đại tài, những học trò lúc đầu chỉ ôm thái độ để ông dạy vỡ lòng xem sao càng ngày càng ngưỡng mộ vị ân sư đã truyền đạt kiến thức cho mình.

Nội dung bài giảng của ông cũng không giới hạn trong tri thức vỡ lòng, rất phong phú và sâu sắc.

Cuối cùng, đại đa số những học trò đi ra từ học viện trực tiếp tham dự cuộc thi của Quốc Tử Giám đều thuận lợi thông qua.

Phải biết rằng hàng năm, số lượng học trò toàn quốc được vào Quốc Tử Giám cộng lại chẳng qua cũng chỉ có mấy chục người mà thôi.

Lúc này, danh hiệu của học viện nổi tiếng vang dội.

Học trò chạy theo Bùi Phò mã càng ngày càng nhiều.

Tuổi tác cũng càng ngày càng lớn.

Vì vậy học viện liên tục được mở rộng, số lượng môn học được dạy cũng tăng lên theo từng năm.

Cuối cùng dứt khoát hợp nhất với Quốc Tử Giám, xây dựng chương trình học chiếu theo các môn có trong cuộc thi của Quốc Tử Giám.

Đồng thời cũng chiếu theo tiêu chuẩn gần tương tự với Quốc Tử Giám để tuyển giáo viên, Bùi Phò mã tự mình giữ chức viện trưởng học viện.

Bởi Bùi Hiếu Duệ thân là Phò mã của hoàng gia, cũng bởi học viện do ông sáng lập có thể giúp hoàng gia lung lạc càng nhiều danh môn vọng tộc hơn, nên Ung Cao Tông Hạ Tổ Huy đã đồng ý đặt tên cho học viện đồng thời còn tự tay viết bốn chữ lớn “Học viện Hoàng gia”.

Học viện Hoàng gia căn cứ vào tuổi tác và học thức, từ trêи xuống dưới chia thành bốn cấp bậc Thiên, Địa, Huyền, Hoàng.

Cấp Hoàng là cấp bậc thấp nhất, là giai đoạn giáo ɖu͙ƈ kiến thức vỡ lòng, chia làm năm lớp, mỗi lớp bốn mươi người.

Cấp Huyền tương đương với giáo ɖu͙ƈ tiểu học ở hiện đại, chia làm bốn lớp, mỗi lớp ba mươi người.

Cấp Địa tương đương với giáo ɖu͙ƈ trung học cơ sở ở hiện đại, chia làm ba lớp, mỗi lớp hai mươi người.

Tới cấp Thiên tương đương với trung học phổ thông ở hiện đại, cũng chỉ còn lại có hai lớp, mỗi lớp chỉ có mười người.

Tại sao tới cấp Thiên tổng cộng chỉ có hai mươi người, mà lại còn phải chia thành hai lớp?

Nghe đâu là để tạo ra cạnh tranh giữa hai lớp.

Có ganh đua mới có thể càng khuyến khích động lực học tập giữa các học trò.

Có ganh đua mới có thể càng thôi thúc con người ta tiến bộ.

Không thể không nói, cách nghĩ của vị Bùi Phò mã thành lập trường trước đây không chỉ rất tiến bộ, mà còn rất toàn diện.

Căn cứ vào thành tích kiểm tra đánh giá, các lớp trong từng cấp được sắp xếp theo thứ tự Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu.

Thành tích thi càng tốt thì sẽ được phân tới lớp có cấp bậc càng cao.

Mỗi cấp bậc này đều có chế độ giáo ɖu͙ƈ ba năm, nói cách khác, ba năm Học viện Hoàng gia mới tuyển sinh một lần.

Trong quá trình này, lúc có học trò rời khỏi học viện thì có thể sắp xếp cho học trò mới chuyển vào.

Từ khi Học viện Hoàng gia mở lớp tới nay, các công trình trong sân trường càng ngày càng hoàn thiện, chất lượng dạy học càng ngày càng cao, đã trở thành học viện tốt nhất sau Quốc Tử Giám của triều Đại Ung.

Trước mắt nó cũng là học viện duy nhất nhận học trò cả nam lẫn nữ.

Vì người muốn vào Học viện Hoàng gia học tập càng ngày càng nhiều, trong khi lượng học trò trường tuyển lại có hạn, nên điều kiện nhập học cũng theo đó mà nâng cao.

Đương nhiên, những chuyện này đều không làm khó được người là đích nữ của Hầu phủ, ngự phong nhị phẩm Quận chúa, tiểu quý nữ chính cống như Vương Tự Bảo.

Thời điểm Vương Tự Bảo lựa chọn đi học là vào sau sinh thần năm tuổi của cô bé, cũng chính là lúc gần trung tuần tháng Sáu.

Hiện tại các lớp cấp Hoàng của Học viện Hoàng gia đã nhập học được hai năm rưỡi, nếu Vương Tự Bảo muốn bắt đầu học từ đầu, tốt nhất là nên sắp xếp vào đầu năm sau.

Mà với tiến độ học tập bây giờ của Vương Tự Bảo mà nói, như vậy chẳng khác nào uổng phí mất ba năm thời gian.

Lại nói, lý do chủ yếu cô bé đến trường không phải để học tập, mà là để kết giao bạn bè.

Vì vậy cả nhà trêи dưới nhất trí quyết định, chúng ta chen lớp, cuối năm lên thẳng cấp Huyền.

Cứ như vậy, Vương Tự Bảo muốn nhập học thì phải đợi đến khi có học trò lớp cấp Hoàng thôi học mới được.

Đến đầu tháng Bảy, có một học trò được chọn vào Thượng thư phòng làm thư đồng của công chúa nên lớp Hoàng thừa ra một vị trí.

Từ thời gian xảy ra thì sẽ không khó nhận ra, phía sau chuyện này nhất định có sự tác động của Tưởng Thái hậu.

Bằng không làm sao đang yên đang lành lại cứ phải chọn thư đồng cho Công chúa Nghi Bình còn chưa tròn bốn tuổi chứ?

Mặc kệ quá trình như thế nào, dù sao Vương Tự Bảo cũng nghênh đón cơ hội đến trường lần thứ hai trong hai đời của mình.

Giống như tất cả những đứa trẻ lần đầu được đi học khác, sau khi hưng phấn qua đi, Vương Tự Bảo cũng lại lo lắng không yên.

Hưng phấn là vì có thể có bạn chơi mới.

Thấp thỏm là bởi mình là học trò chen lớp, mới đến một hoàn cảnh lạ lẫm nhất định sẽ bị người khác bài xích.

Cô bé còn không biết mình cần bao nhiêu thời gian mới có thể hoà hợp được với những người đó.

Cũng may mấy năm nay cô bé đi theo Tưởng thị quen biết được không ít quý nữ, cũng may những hoàng tử công chúa kia học tập ở Thượng thư phòng trong hoàng cung.

Thân phận của mình sẽ cao quý hơn những học trò khác trong học viện một chút, do đó chắc chắn sẽ không bị người ta bắt nạt.

Cùng ôm tâm trạng thấp thỏm còn có mọi người trong Hầu phủ, bọn họ đều khá lo lắng liệu tiểu bảo bối nhà mình đến học viện có thể thích ứng được cuộc sống mới ở nơi đó hay không.

Chung quy nếu như đến học viện đi học rồi, có rất nhiều chuyện đều cần Vương Tự Bảo tự mình làm, không giống như lúc ở Hầu phủ, mọi thứ đều có bọn nha hoàn hầu hạ đúng lúc.

Ngày thứ hai sau khi nhận được thông báo nhập học, dưới sự hướng dẫn của phụ thân Vương Tử Nghĩa, Vương Tự Bảo tới học viện, giải quyết thủ tục liên quan tới việc nhập học.

Học viện Hoàng gia được xây dựng ở một nơi yên tĩnh tại cửa Đông Ung Đô, từ một biệt viện của Công chúa Phụ Nhân năm xưa cải tạo mà thành.

Nơi đây khá yên tĩnh là bởi tất cả đất đai xung quanh đều bị học viện mua lại, dùng để mở rộng thêm.

Xe ngựa chạy khoảng nửa canh giờ, cuối cùng cũng dừng lại.

Hai cha con xuống xe.

Học viện Hoàng gia quy mô hùng vĩ, trải dài tới năm dặm.

Hai bên cửa chính cũng giống như phủ nha, mỗi bên có một tượng đá sư tử cao lớn.

Lúc vào học, cửa lớn đồ sộ màu đỏ đóng chặt, chỉ mở một cửa hông bên cạnh.

Tiểu tư* Tùy Ba của Vương Tử Nghĩa tiến lên đưa danh thϊế͙p͙ Hầu phủ, không lâu sau, Phó viện trưởng học viện Bạch Hồng Tín dẫn theo tùy tùng đích thân tới đón tiếp.

(*) Tiểu tư: Gã sai vặt.

Truy cập fanpage https://facebook.com/TruyenDKM để tham gia các event hấp dẫn.

Bạch Hồng Tín hơn bốn mươi tuổi, da thịt trắng nõn, tướng mạo dễ nhìn, cử chỉ nhã nhặn.

Nếu ông đứng một mình thì cũng có thể xem là một đại thúc trung niên tuấn tú, thế nhưng nếu đứng chung một chỗ với Vương Tử Nghĩa, Bạch Hồng Tín chỉ có thể cảm thấy tự ti mặc cảm.

“Vương huynh, đã lâu không gặp, phong thái của huynh vẫn như trước!”

Bạch Hồng Tín trông thấy hai cha con bọn họ, dẫn đầu tiến lên mỉm cười, đánh tiếng chào hỏi.

“Nào có!

Nào có!

Bạch hiền đệ mới là phong độ không giảm chứ!”

Vương Tử Nghĩa cũng vô cùng nhiệt tình hỏi han.
 
Back
Top Bottom