Khác TIỂU THIẾU GIA GIA TỘC TÀI PHIỆT

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
111,155
Điểm tương tác
0
Điểm
0
326679118-256-k321835.jpg

Tiểu Thiếu Gia Gia Tộc Tài Phiệt
Tác giả: ThTrngTrn602
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thứ tôi nhận được sau 13 năm cống hiến lại là sự phản bội!

Sau 13 năm làm việc như nô lệ, Yoon Hyun Woo - trưởng phòng của tập đoàn Sun Yang, đã bị bỏ rơi.

Khi tôi nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc, tôi lại tỉnh dậy trong thân xác cháu trai Chủ tịch Jin của Tập đoàn Sun Yang.

Nhưng bố tôi có thể sẽ không được hưởng thừa kế.

Liệu tôi có thể trở thành người chiến thắng cuối cùng trong vở kịch chính trị của gia đình tài phiệt hay không?!

Công cuộc trả thù tập đoàn Sun Yang của Yoon Hyun Woo chính thức bắt đầu!



viễntưởng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Khiêu Lương Tiểu Sửu Hỗn Thế Ký (Edit Hoàn)
  • Tiểu thụ rau câu nhà tôi
  • [EDIT] CHẤP NHẤT - Trương Tiểu Tố
  • 【ĐM】Tiểu mỹ nhân ốm yếu rơi vào vô hạn tu la tràng.
  • [DROP]TRUỜNG ĐẠI HỌC NHIỀU QUY TẮC[Yang Gou x Tiểu Vũ]
  • ( Vocaloid ) Tiểu thư và công tử
  • Tiểu Thiếu Gia Gia Tộc Tài Phiệt
    Chapter 1 - Thân trâu ngựa (1)


    "Anh gọi cho ai mà lâu vậy?"

    Một giọng nữ đanh thép vang lên ngay khi tôi vừa đặt điện thoại xuống và vùi đầu vào chồng tài liệu trên bàn.

    Mặc dù biết rõ đấy là ai, tôi vẫn ngẩng đầu lên thật chậm rãi như thể bản thân không còn chút sức lực nào.

    Đường cong hai bên hông cô nàng hiện ra trước mắt tôi qua mép bàn, và khi lướt theo những đường nét tuyệt đẹp trên cơ thế ấy, tôi có thể nhìn thấy vòng eo thon gọn và bộ ngực đầy đặn.

    VL thật!

    Tôi vừa kiểm tra xem cỡ ngực của cô ta có phải là cúp C hay không, vừa ước gì có thể chạm thử vào chúng một lần.

    Đường nét nơi cổ và vai của cô ấy gặp nhau thật kiều diễm, trông như thể được vẽ nên.

    Và cuối cùng là khuôn mặt trái xoan xinh đẹp nhìn thẳng vào mắt tôi.

    Tại sao cô ta không đi làm diễn viên?

    Tôi tự hỏi.

    "Anh nhận được một cuộc gọi ở line 3," cô ấy nói.

    Đường dây điện thoại số 3 kéo tôi trở lại mặt đất.

    "À vâng, cảm ơn cô."

    "Anh ấy nói rằng có việc gấp," cô ta đáp lại rồi quay lưng về phía tôi và rời đi.

    Chiếc váy bó càng làm tăng thêm những đường nét ở hai bên hông, và đôi chân thì trông như dài tới nách.

    Nuột nà, bóng mượt và săn chắc.

    'Giá mà mình có thể ngủ với cô ta.' Tôi lầm bầm.

    Nhưng tôi không tin điều ấy sẽ xảy ra.

    Cô ta là trợ lý riêng của Phó Chủ tịch và các đồng nghiệp đều biết rằng cô không chỉ là một trợ lý cá nhân bình thường.

    Cô ta ở trong một tòa chung cư giá $3000/tháng và lái Ferrari.

    Không khó để hiểu tại sao Phó Chủ tịch lại đáp ứng cô ta những thứ xa xỉ ấy.

    Sinh ra là con trai của nhà tài phiệt, hắn ta sống bên những con đàn bà đẹp, hẹn hò và ngủ với bọn họ.

    "ĐM!

    Line 3."

    Tôi nhào lại chiếc điện thoại bàn và bấm số 3.

    Một âm báo quay số vô vị chuyển sang một giọng nói lèm bèm.

    "Cậuuuuuu ssẽ mang x-xe của tôiii về chứ?

    T-Tôi đã để nó ở đâu đó ở...ở Nonhyunnn," TML này nói mà không có chút cảm giác cấp bách rồi cúp máy.

    ĐMN.

    Tôi thực hiện thêm một cuộc gọi nữa.

    "Choi, tìm xe của anh ấy ở Nonhyun ngay bây giờ,"

    "Vâng thưa anh."

    Choi đáp lại và cúp máy.

    Choi sẽ không hỏi làm thế nào để tìm thấy chiếc xe.

    Bởi vì anh ta biết rằng cảnh sát và những người ngoài cuộc đã vây quanh nó như bầy ong.

    Thằng súc vật này là con của Phó Chủ tịch và là cháu của Chủ tịch.

    Tôi và Choi biết rằng hắn một là đã chơi đá, hai là đã say rượu rồi lái xe.

    Và rồi chiếc xe của hắn hoặc là đã đâm vào một cửa hàng ven đường hoặc là đâm trúng một ngọn đèn đường, bỏ chạy, và gọi cho tôi.

    Tôi chỉ cầu nguyện rằng TML ấy đã không đánh ai.

    Tôi ngay lập tức nhắn tin.

    [Đây là Yoon, Tập đoàn Soonyang.

    Tôi luôn đánh giá cao sự hỗ trợ và động viên của các anh.

    Cảm ơn.]

    Lũ phóng viên tin tức địa phương luôn nhận thức được ý nghĩa của tin nhắn.

    Đây chỉ là vấn đề về độ dày của xấp tiền so với tính nghiêm trọng của sự việc.

    Nhân chứng cũng sẽ chỉ lan truyền vụ việc trên SNS và chẳng bao lâu rồi nó cùng sẽ biến mất và không bao giờ xuất hiện trên báo.

    30 phút trôi qua, Choi nhắn tin cho tôi.

    [Cửa hàng đồ nội thất. $70.000.]

    Mẹ con chó này.

    Chỉ vì tính khí nóng nảy, TML ấy vừa mất một số tiền bằng cả năm tích cóp của tôi.

    Cũng chả sao?

    Tiền của hắn, không phải của tôi.

    Một ngày làm việc bận rộn lại gần kết thúc.

    Hy vọng tôi có thể tan làm đúng giờ, về nhà tổ chức sinh nhật cho vợ.

    Tôi nghĩ mình cần phải làm gì đó để bù đắp lại khoảng thời gian đã mất vừa qua.

    Nhưng mọi thứ không đúng như mong đợi.

    Như được ông trời sắp xếp, điện thoại reo lên.

    Tôi hắng giọng rồi nhắc nhấc điện thoại.

    Đó là Trợ lý riêng của Chủ tịch.

    "Phu nhân sẽ đi mua sắm.

    Anh hãy đi giúp bà ấy," anh ta nói.

    "Nhưng chẳng phải bà ấy có tùy tùng của mình sao..."

    "ĐM!

    Chỉ cần đi theo thôi!

    Phu nhân sẽ đến cửa hàng L.

    Đó là lý do tại sao."

    Lại nữa?

    Thật hài hước khi bà ta thích cửa hàng của đối thủ hơn là của mình.

    "Vâng thưa ngài."

    Tôi đáp.

    "Bà ấy sẽ đi xem qua một thương hiệu mới của Ý.

    Đến đó trước và đuổi hết người ngoài đi.

    "Vâng, thưa ngài," tôi nói, kìm nén mong muốn ném điện thoại vào thùng rác.

    'Tôi không đi học đại học để học cách xách túi mua hàng hay cố gắng chăm chỉ để dọn dẹp đống lộn xộn của kẻ khác.' Suy nghĩ này khiến tôi cảm thấy giận dữ.

    Nhưng tôi cũng không có can đảm để nói không.

    Kìm nén cơn giận, tôi lao về phía cửa hàng .

    Hai chiếc xe tiến vào bãi đậu xe VIP.

    Con đàn bà 70 tuổi luôn khoe khoang về vóc dáng mảnh mai và làn da mịn màng mà bà ta đã đầu tư tiền bạc và công sức để sở hữu.

    Bà già mặc một chiếc váy bó và đi bốt.

    Thật ghê tởm.

    "Cậu đã đến sớm!"

    Bà ta cười nói.

    Tôi cúi đầu, không đám lại một lời.

    Tôi biết rằng chỉ sau một lúc, nụ cười của bà ta sẽ trở nên nhắn nhó.

    Nếu một chiếc váy cỡ 11 không vừa, bà già sẽ nổi cơn tam bành.

    Ba vệ sĩ nam và một nữ thư ký hộ tống mụ già.

    Tôi níu tay cô thư ký và hỏi.

    "Cậu ta là ai?"

    "Im lặng đi," cô ấy nói.

    Cô ta lắc đầu và nhíu mày.

    "À,"

    Ồ, vậy là mụ già đó đã thuê một vệ sĩ mới, trẻ tuổi của mình.

    Rõ ràng là những đứa con của bà ta thừa hưởng cái ham muốn tình dục ghê gớm từ chính mẹ mình.

    Ngay khi thang máy VIP đến tầng của cửa hàng, bà già ấy đã cau mày.

    "Vẫn mở cửa cho bọn thường dân à?" bà ta hét lên một cách cáu kỉnh.

    Chết tiệt.

    Tôi quên mất.

    "Tôi xin lỗi, thưa phu nhân.

    Tôi sẽ xử lý ngay lập tức."

    Tôi yêu cầu gặp mặt Quản lý trưởng và nói rằng:

    "Cô có bị điên không?

    Cô không biết bà ấy là ai hả?"

    "Tôi xin lỗi nhưng, bà ấy là ai...?"

    Người quản lý có vẻ sợ hãi trước mụ già và đám vệ sĩ.

    "Bà ấy là vợ của Chủ tịch Tập đoàn Sooyang.

    Tôi đã nói với cô trước đó, chặn người ngoài vào cửa hàng trước khi phu nhân đến."

    Câu nói này luôn hiệp quả.

    Các quản lý nhận thức được rằng một lời phàn nàn của khách hàng VIP có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sự nghiệp của chính họ.

    Một VIP như mụ già sẽ chi số tiền bằng số cả 100 người khách bình thường chi trong một ngày.

    Bà. ta có thể thao túng cuộc đời của Quản lý trưởng.

    Người quản lý cúi đầu xin lỗi và nói:

    "Vâng thưa ngài.

    Ngay lập tức ạ."

    Ngay sau khi lối vào chính khép lại, mụ già bước vào cửa hàng với nụ cười mãn nguyện.

    Thư ký của bà ta đang bận giới thiệu về những bộ quần áo do cô ấy chọn.

    "Cậu nghĩ sao?" mụ già hỏi.

    "Màu sắc rất rực rỡ ạ..."

    "Không phải cô." bà ngắt lời người quản lý, sau đưa đưa ánh mắt sang vệ sĩ mới của mình.

    "Cậu Kim?"

    Người đàn ông đẹp trai tên Kim đang mỉm cười.

    "Tôi nghĩ mọi thứ trên người phu nhân đều trông rất sang trọng," Kim nói.

    'Gì cơ?

    Sang trọng hả?

    Bất cứ thứ gì mụ già khoác lên người đều trông thật rẻ tiền!' Tôi cố kìm lại tiếng lòng.

    Lời xu nịnh của cậu ta khiến mụ già rất vui.

    "Phu nhân nên thử đi ạ.

    Tôi chắc chắn rằng phu nhân sẽ trông rất xinh đẹp trong đó,"

    "Cậu nghĩ vậy sao?"

    Bà ta vào phòng thử đồ.

    Chỉ một lúc sau,

    "Cậu Kim, cậu có thể giúp tôi kéo khóa váy lên được không?

    "

    Lúc đầu, tôi nghĩ rằng tôi đã nghe nhầm.

    Mụ già gọi là nam vệ sĩ mới của mình, không phải nữ thư ký của bà ta.

    Tôi đã đoán đúng.

    Kim không phải là vệ sĩ mà là món đồ chơi mới của mụ già.
     
    Tiểu Thiếu Gia Gia Tộc Tài Phiệt
    Chapter 2 - Thân trâu ngựa (2)


    Với một nụ cười toe toét, Kim đi vào phòng thử đồ.

    Ngay sau đó, giọng nói như con nít của mụ già phát ra khỏi đó.

    "Anh yêu, đừng cù lét nữa mà."

    Các nhân viên cửa hàng bắt đầu cười khúc khích còn cô thư ký thì ngại đỏ cả mặt.

    Mọi thứ dần trở nên thú vị hơn.

    Giọng nói như một đứa trẻ biến mất, thay vào đó là tiếng rên rỉ từ môi bà ta.

    Phòng thử đồ bắt đầu rung lên, phát ra âm thanh cót két.

    Con mụ già điên rồ!

    Có vẻ như bà và món đồ chơi mới đang làm tình.

    Điều đó lý giải tại sao bà ấy lại muốn đến cửa hàng.

    Thông thường, khi một nhãn hiệu mới được tung ra, bà ta sẽ có người mang quần áo đến nhà để bà lựa chọn.

    Mụ già đến đây hôm nay vì sự kích thích.

    Làm tình công cộng với món đồ chơi mới là mong ước của mụ ta, và mụ đang hiện thực hóa điều đó.

    VCL, không thể tin được đây là điều mà tôi đang phải nghe.

    Tập đoàn Soonyang chiếm 27% thị trường chứng khoán, với doanh thu hàng năm gần 400 nghìn tỷ và lợi nhuận ròng là hơn 30 nghìn tỷ.

    Từ ô tô và đồ điện tử đến thời trang và thực phẩm, không có nơi nào nằm ngoài tầm với của nó.

    Dành lấy mọi ưu thế thương mại, nó đã trở thành một phần không thể xóa bỏ của nền kinh tế Hàn Quốc.

    Soonyang đã được thành lập bởi hai anh em.

    Họ sống trong cảnh nghèo khó và làm nghề thợ vàng và thợ bạc.

    Vào đầu những năm 1920, dưới sự cai trị của Nhật Bản, Sun-cheol và Yang-cheol ra đời và từ đó nuôi sống gia đình bằng cách làm việc tại một cửa hàng trang sức của người Nhật.

    Sun-cheol lanh tay và Yang-cheol lanh lợi là một bộ đôi hoàn hảo.

    Họ kiếm tiền bằng cách: Sun-cheol sẽ bòn rút một lượng vàng nhỏ trong khi Yang-cheol sẽ bán nó.

    Hàn Quốc được giải phóng khỏi ách đô hộ của Nhật Bản ngay khi hai anh em đang tìm kiếm đất để làm nông nghiệp.

    Nếu họ mua đất trước ngày giải phóng, có lẽ hai anh em họ đã phải sống như những người nông dân và Soonyang đã không ra đời.

    Người Nhật bỏ lại tài sản của họ khi tháo chạy và chính phủ Hàn Quốc đã bán nó lại cho người dân Hàn Quốc.

    Bất động sản chính là giao dịch phổ biến nhất.

    Thế nhưng Yang-cheol đã mua một nhà kho và cất trữ rất nhiều gạo ở trong đó.

    Không có ghi chép về tổng số gạo dự trữ vì người dân đã xông vào phá kho thóc để lấy trộm gạo và lính Nhật đã đốt hết sổ sách trước khi họ rời đi.

    Yang-cheol là người đứng sau vụ này.

    Trước khi chính phủ Hàn Quốc tìm ra số lượng gạo được giữ trữ trong kho, hai anh em này đã bán hết sỗ gạo và kiếm được cả gia tài.

    Sau đó họ mua các bất động sản và doanh nghiệp.

    Việc này đã tạo ra một ma trận Soonyang.

    Kể từ lúc đó, hai anh em hợp tác với chính phủ Mỹ, Yang-cheol lanh lợi độc quyền sản xuất đường trong khi Sun-cheol lanh tay xây dựng xí nghiệp.

    Nhờ sở hữu bộ đôi hoàn hảo, Soonyang phát triển vượt bậc.

    Thế nhưng hai anh em đã không muốn chia sẻ quyền lực.

    Họ bắt đầu tranh giành lẫn nhau.

    Yang-cheol, người nắm giữ sổ sách, đã lên kế hoạch tống Sun-cheol vào tù.

    Ông ta đã thực hiện gian lận trong việc sao kê tài khoản của Soonyang, và khiến Sun-cheol bị kéo vào tù với lý do tích lũy tài sản bất hợp pháp.

    Kết quả là, cuộc chiến giành quyền lực kết thúc, và Yang-cheol trở thành chủ tịch của Soonyang.

    Mang trong mình nỗi hận thù, Sun-cheol phải đối mặt với cuộc sống trong tù tội, bị chính những đứa con của mình bị ghẻ lạnh và lãng quên.

    Yang-cheol, người đã đưa Soonyang trở thành một trong những tài phiệt hàng đầu quốc gia, qua đời ở tuổi 78.

    Ông có 3 con trai, 1 con gái và 12 cháu ngoại.

    Con trai cả của ông, Young-ki (hiện 76 tuổi) thừa kế Soonyang.

    Con trai cả của Young-ki, Young-jun (50 tuổi) là phó chủ tịch.

    Tôi là một trong bảy thư ký chính của ông ta.

    Mặc dù vị trí có vẻ cao, nhưng nhiệm vụ chính của tôi là dọn dẹp đống lộn xộn của ông ấy.

    Có vẻ như tôi không khác nhiều so với một người hầu nhưng có hơn 70.000 nô lệ đang cố gắng tranh giành vị trí của tôi.

    Và họ có thể bị sa thải bất cứ lúc nào trong khi tôi có thể được thăng chức lên làm quản gia.

    Và tôi sẽ trở thành quản gia.

    Mặc dù tôi đã tốt nghiệp đại học ở một thị trấn nhỏ; tại một cuộc thi mà Soonyang tổ chức, tôi đã thuyết trình về nhân lực và đã thu hút sự chú ý của Tập đoàn.

    Khi tôi nhận được thư chấp nhận từ Soonyang, cha tôi đã gọi tất cả họ hàng đến và tổ chức một bữa tiệc.

    Ông ấy chắc hẳn đã mong đợi rằng tôi sẽ được nhận vào làm việc tại một công ty nhỏ trong thị trấn.

    Cha tôi lại tổ chức một bữa tiệc nữa khi tôi được bổ nhiệm vào Trụ sở Hoạch định Chiến lược Tương lai ở tòa tháp chính của Soonyang.

    "Soonyang thật là biệt chọn người tài, ha!" người cha say xỉn của tôi sẽ không ngừng khoe khoang về con trai mình.

    Nhưng từ ngay ngày đầu tiên tôi đã nhận ra, tại sao một sinh viên tốt nghiệp từ một trường đại học ở một thị trấn nhỏ lại được chọn.

    Họ cần ai đó để xử lý những chuyện tầm thường, và cả giơ bẩn.

    Nhiệm vụ đầu tiên của tôi được giao là...

    "Nhổ hết cỏ dại!"

    Trở thành một người làm vườn trong ngôi nhà của Chủ tịch.

    Người làm vườn liên tục cằn nhằn về ba tân binh, bao gồm cả tôi.

    Chúng tôi nhổ sạch cỏ dại trong bộ quần áo ướt sũng mồ hồi.

    Hai người kia không thể tồn tại được nửa năm, nhưng tôi đã vượt qua được mọi khó khăn, làm mọi thứ có thể cho đến khi tôi hoàn thành tốt nhiệm vụ.

    Khi trên bàn làm việc của tôi bắt đầu có những chồng giấy, cách mọi người đối xử với tôi đã thay đổi.

    Ánh nhìn của họ đã chuyển từ chế nhạo sang dè chừng vì tôi có đặc ân: thường xuyên được đến nhà của Chủ tịch.

    Mọi người trong gia tộc quyền quý ấy rồi sẽ biết tên tôi, Yoonn Hyun-woo.

    Và khi tên của tôi càng được gọi nhiều hơn thì tôi càng được biết đến những nhân vật thực sự của gia đình tài phiệt.

    Tôi đã mang chức 'Thư ký trưởng' theo tên mình trong 8 năm, và bây giờ, 4 năm sau, tôi có thể ngồi cạnh Phó Chủ tịch uống soju.

    Tôi đã 40 tuổi rồi, vậy nên việc thăng lên cấp lên chức danh quản gia trong vòng 10 năm không phải là một giấc mơ phi lý.

    Và...

    Cuối cùng thì ngày ấy đã đến, tôi nhận ra mình sẽ được đề cử vào vị trí quản gia.

    "Hãy chuẩn bị cho một chuyến công tác," Phó Chủ tịch nói.

    "Đến đâu, thưa ông?"

    "Moldova."

    ông ấy nói.

    Đó là vì quỹ đen của ông ta.

    "Chuyển tiền vào tài khoản của cậu".

    "Vào tài khoản của tôi, thưa ngài?"

    Tôi ngạc nhiên nói.

    Theo như tôi được biết, đấy là hơn 1 nghìn tỷ.

    Số tiền đó sẽ đứng dưới tên tôi?

    "Đến cả vợ tôi tôi còn không thể tin tưởng, nhưng cậu thì khác.

    Câụ là người tôi có thể giao phó tiền bạc, " ông ta nói.

    Phó Chủ tịch nhìn tôi chằm chằm, môi nở nụ cươieef.

    "Gì cơ?

    Cậu định ôm tiền bỏ trốn à?"

    "Sẽ không, không thể nào, thưa ngài."

    "Nhưng dù sao, một khi cuộc điều tra truy tố kết thúc khi đã xác định được rằng số tiền bị thiếu, hãy chuyển tiền trở lại tài khoản của tôi," ông ta tiếp tục.

    "Cậu cứ nói với gia đình là đi công tác, nhưng đừng có đề cập đến Moldova, cậu hiểu không?"

    "Tất nhiên rồi, thưa ngài."

    Tôi đã trả lời.

    Ngay khi tôi vừa bước ra khỏi văn phòng, người phụ nữ Ferrari đưa cho tôi một phong bì.

    "Nó chứa mọi thứ anh cần cho chuyến đi.

    Ước gì tôi có thể đến Moldova," cô ấy nói.

    "Cô sẽ đi cùng tôi chứ?

    Bất cứ khi nào cô sẵn sàng...

    "

    "Ha, không đâu, trừ khi anh có máy bay riêng,"

    À đúng rồi, cô ta luôn bay trên máy bay riêng với Phó Chủ tịch.

    Thực tế lên, Hyun-woo.

    Ngày hôm sau, tôi lên Korean Air và khởi hành đến Moldova.
     
    Tiểu Thiếu Gia Gia Tộc Tài Phiệt
    Chapter 3 - Thân trâu ngựa (3)


    Chuyến bay kéo dài 16 giờ cuối cùng kết thúc tại Sân bay Quốc tế Chisinau, Modolva.

    Ngay khi tôi đặt chân ra khỏi nhà ga sân bay, hai người đàn ông vạm vỡ từ đâu xuất hiện.

    "Trưởng phòng Yoon đi đường xa đến đây chắc vất vả lắm nhỉ?

    Phía trên phái chúng tôi tới để trợ giúp anh."

    'Phòng Thư ký?

    Bọn chúng làm cái đ** gì ở đây?'

    Đôi chân tôi run rẩy.

    'Trợ giúp?

    Việc mình tới đây là bí mật mà...'

    Cuộc điều tra của bên công tố đã chấm dứt vì sự biến mất của tôi.

    'Các quỹ quốc tế đã bốc hơi sau khi Yoon Hyun-woo, người đứng đầu Bộ phận Hoạch định Chiến lược Tương lai của Tập đoàn Soonyang, rút chúng ra.

    Số tiền này không thuộc quyền sở hữu của chủ Tập đoàn mà là của chính Tập đoàn dùng để đầu tư vào cơ sở hạ tầng của Moldova.

    Blablablla ... ... .'

    Đây sẽ là thông báo của bên công tố.

    Và khi bạn không còn lợi ích gì nữa, bạn sẽ bị vứt bỏ.

    Hai tên kia hẳn sẽ thổi bay đầu tôi bằng một khẩu súng mua ở Moldova.

    'Yoon Hyun-woo, cựu nhân viên Tập đoàn Soonyang, chết vì sốc thuốc.

    Thi thể không xác định được tìm thấy ở bờ biển phía Nam nước Pháp được xác định là Yoon Hyun-woo...'

    'Tại sao chuyện này lại xảy ra!' Tôi tự hỏi.

    13 năm.

    13 năm sống trung thành như một con chó, cuối cùng cũng bị vứt bỏ như rác rưởi!

    CHẾT!

    Tôi đã mong chờ được thăng chức, được trở thành Phó Chi nhánh, trở thành một "quản gia".

    Nhưng cuối cùng thì cái ảo tưởng ấy đã biến tôi thành con tốt thí.

    ***

    Tôi dỡ đồ ra trước ánh mắt khát máu của hai tên kia.

    "Chúc Trưởng phòng ngủ ngon."

    Không thể chợp mắt.

    Nỗi sợ hãi thúc giục tìm lấy đường sống.

    Tôi nằm trằn trọc ba, bốn tiếng đồng hồ cố nhắm mắt, nhưng cuối cùng lại bật dậy.

    Đã nửa đêm, tôi đoán là hai thằng kia ngủ rồi.

    Để sinh tồn, cách tốt nhất là chạy thật nhanh.

    Tôi tìm ví và hộ chiếu rồi rời lén lút mở cửa, đi từng bước nhẹ nhàng vào thang máy.

    "Trưởng phòng Yoon định đi đâu thế?" một giọng nói vang lên.

    "Tôi định đi bar làm vài ly.

    Lệch múi giờ." tôi quay đầu lại trả lời.

    "Thế thì để tôi đi cùng với với anh."

    "Không cần đâu.

    Tôi uống một tí rồi về ngủ ngay."

    "Này, mày biết là mai mày sẽ thăng, đúng không?" hắn nói, khóe miệng cong lên.

    Tim tôi đập từng tiếu THÌNH THỊCH.

    "Đ** phải chạy làm gì cho tốn công.

    Cút về phòng, mát xa hay làm l** gì đấy rồi ngủ mẹ mày đi" hắn nói.

    "Chúng ta có thể nói chuyện không?"

    "Chuyện gì?

    Mày định chia đôi cho tao số tiền à?" hắn như nhìn thẳng vào tâm trí tôi.

    "Không, tiền sẽ đưa anh hết!" tôi nhanh chóng đáp lại.

    "Ha, không khác một chữ nào."

    "Ý anh là sao?"

    "Ông cụ bảo là mày sẽ nói như thế."

    Ai?

    Ông cụ?

    Không phải Phó Chủ tịch mà là Chủ tịch?

    Tôi là thằng đã dọn vệ sinh mọi chuyện của ông ta.

    Khi ông ta làm một con đàn bà có thai, chính tôi là người cần cù đưa ả đi bác sĩ.

    "Tôi đã làm gì?

    Tôi không nuốt đồng nào của ông ta.

    Tại sao tôi phải chết?" tôi hét toáng lên.

    "Mày có câm mồm đi không!?

    Tao chỉ đang làm việc được giao."

    "Tôi gọi một cuộc cho Chủ tịch được không?"

    "Bớt mơ đi."

    "Vậy các người gọi điện đi.

    Bảo là tôi đã xong việc và lặn mất tăm!"

    "Câm, ĐMM!

    Mày không nghĩ đến bố mẹ mày à?"

    Câu nói như cứa vào tim tôi.

    Tôi ngồi phịch xuống đất.

    Chủ tịch đã điều tra về cuộc sống cá nhân của tôi.

    Ông ta biết rằng chuyện vợ chồng tôi không suôn sẻ và tôi cũng không có con.

    Cha mẹ là tất cả đối với tôi .

    Ông ta đang bắt họ làm con tin.

    Nếu tôi sống thì cha mẹ tôi chết.

    Tai nạn.

    Hoặc một cái gì đó khủng khiếp hơn thế.

    Tôi không còn lựa chọn nào khác.

    Ngày hôm đó, tôi và tên "lao công" bước vào ngân hàng.

    Tôi có quay mặt về phía CCTV trong khi chuyển tiền.

    "Ngài ấy bảo mày không cần lo về gia đình đâu.

    Bố mẹ mày sẽ được nhận một khoản tiền bồi thường hậu hĩnh." hắn nói.

    Vớ vẩn.

    'Lão già kia sẽ lấy đi mọi thứ của gia đình tôi.

    Nếu bị kiện tịch thu tài sản thì cha mẹ sẽ không còn một xu dính túi.'

    Tên Nhân viên kéo tôi đến một nơi vắng vẻ.

    Xa xa là sóng biển xô bờ.

    Tôi thở thẩn ngắm nhìn làn nước xanh, cho tới khi khẩu súng chĩa thẳng vào đầu tôi.

    Bản năng của tôi thức tỉnh.

    Tôi quỳ xuống và bám vào chân hắn.

    "Tha cho tôi đi!"

    "Mày đã từng xem phim 'Truy Sát' chưa?"

    "Tôi thề sẽ không xuất hiện cho tới lúc chết chết"

    Hắn phớt lờ tôi.

    "Trong phim đó, Angelina Jolie nói 'Tôi xin lỗi.' bất cứ khi nào cô ta giết một ai đó," hắn tiếp tục.

    "Tôi không làm gì sai cả, ĐM!"

    "Tao luôn muốn thử câu đó."

    Và hắn chĩa súng vào đầu tôi.

    Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được từ cuối cùng tôi nghe được trước khi chết lại là...

    "Tôi xin lỗi."

    PẰNG!
     
    Tiểu Thiếu Gia Gia Tộc Tài Phiệt
    Chapter 4 - Sinh nhật của nhà tài phiệt (1)


    "AAAARGH!"

    Lại là giấc mơ đó.

    Tôi tỉnh dậy với thân xác này đã được 3 tháng nhưng vẫn mơ về kiếp trước...

    Mỗi sáng thức giấc, tôi lại nhớ về từng tíc tắc trước khi chết.

    '6h sáng.'

    Tôi trượt ra khỏi giường, cởi bộ đồ ngủ, bước vào phòng tắm tắm qua một lượt.

    Tôi thay đồng phục rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

    Đối diện phòng tôi, 'anh trai' tôi vẫn đang ngủ say.

    Bước xuống cầu thang, tôi nhận ra mùi canh giá đỗ thơm ngon phảng phất.

    Một người giúp việc đứng tuổi đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp.

    Canh giá đỗ là món ăn lặp đi lặp lãi mỗi sáng vì đi đây là thức giải rượu ưa thích của cha tôi.

    Tôi mở cửa trước.

    Ánh nắng Mặt trời lấp lánh, tưới đẫm thảm cỏ xanh mát trước nhà.

    Có 3 tờ báo nằm ngổn ngang trên bãi cỏ, tôi lặng lẽ cúi xuống nhặt chúng, rồi quay về phòng ngủ.

    Tôi đọc qua hai tờ, một nhật báo, một báo tài chính.

    Bức ảnh đám đông biểu tình giữa làn khói hơi cay mà bom xăng chiếm đầy trang nhất tờ nhật báo.

    26/06/1987.

    Hôm nay, ngày 29, cuộc biểu tình vẫn tiếp tục và sẽ không kết thúc trừ khi chế độ quân chủ sụp đổ.

    "Do-jun!" bác giúp việc gõ cửa phòng tôi.

    Cô ấy mang đến một ly sữa và một tách cà phê.

    Trong ba tháng, tôi đã được gọi bằng cái tên tôi mãi vẫn chưa quen: Jin Do-Jun.

    "Bác không cần phải mang lên đâu ạ!

    Con có thể đi xuống cầu thang..."

    Tôi nói.

    "Bác biết con có thể, nhưng nếu con uống cà phê, bố mẹ sẽ mắng con." cô nói.

    Tôi cảm ơn bác ấy và nhấm nháp cà phê.

    Bác giúp việc không ngừng nhìn tôi với ánh mắt trìu mến.

    Bác ấy thích cách tôi đột nhiên biến từ một thằng nhóc hư hỏng thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, đáng yêu: biết tôn trọng người lớn, không kén ăn và giúp dọn dẹp nhà cửa.

    "À, hôm nay là sinh nhật ông nội con đấy?

    Cả gia đình sẽ dự tiệc ở nhà ngài ấy." bác nói, rồi dọn dẹp cái ly và cái tách rồi đi ra khỏi phòng.

    Cuối cùng thì cũng đến ngày này.

    Ba tháng sau khi tái sinh thành Jin Do-jun, tôi đã cơ hội gặp "ông nội" mình, Jin Yang-cheol, nhà sáng lập và Chủ tịch của Soonyang.

    Tôi chưa bao giờ gặp ông ấy trong kiếp trước, nhưng hôm nay tôi, cháu trai của ông ấy, sẽ ngồi ăn tối với ông ấy.

    Ông nội 66 tuổi và cháu trai 10 tuổi.

    Tái sinh thành cháu trai của nhà sáng lập 2, cha của người đã giết tôi nghĩa là gì?

    Có phải ông trời đã cho tôi một cơ hội để trả thù?

    Hay trời muốn tôi tha thứ cho họ vì giờ đây họ là gia đình của tôi?

    Một buổi sáng yên tĩnh đến lạ lùng.

    Jin Sang-jun, thằng "anh trai" 12 tuổi lắm mồm của tôi, không nói lời nào, ăn nhồm nhoàm.

    Người "bố" say khướt thì đang ăn từng thìa canh nhỏ.

    Và...

    Người "mẹ" xinh đẹp của tôi, người được mệnh danh là Olivia Hussey(1) của Hàn Quốc.

    Những năm đầu thập kỉ 70, mẹ đã trở thành một ngôi sao điện ảnh ngay trong bộ phim ra mắt.

    Sau đó lại kết hôn với một trong những người hâm mộ của mình và biến mất khỏi màn ảnh rộng.

    Người đàn ông may mắn đó là cha tôi, Jin Yun-ki, con trai thứ 5 của Jin Yang-cheol.

    Cuộc hôn nhân của họ từng được gọi là một trong những chuyện tình thế kỷ.

    Lúc đấy, Soonyang đang mở rộng kinh doanh sang lĩnh vực điện tử, bắt kịp thị trường Nhật Bản.

    Ngay cả khi bà ấy là một nữ diễn viên có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành thì mẹ cũng chỉ là một bà nội trợ bình thường trong Tập đoàn Soonyang.

    Ban đầu, ông nội phản đối cuộc hôn nhân của hai người họ, nói rằng ông sẽ xóa tên cha khỏi sổ hộ khẩu.

    Nhưng cuối cùng cũng phải chấp nhận cuộc hôn nhân này vì đứa bé đang lớn dần trong bụng mẹ tôi.

    Tôi biết đến những thông tin như này từ kiếp trước, một phần là qua kinh nghiệm cá nhân.

    Gia đình cha tôi đã loại bỏ ông ấy khỏi mọi hoạt động của Tập đoàn.

    Ông nội vẫn còn giận cha cho đến ngày mất, và khi anh cả thừa kế Soonyang, cha chỉ được nhận một mẩu phần thừa kế mà ông nội để lại.

    Trong khi các anh em khác giành giật, chia chác từng phần với nhau, cha tôi chỉ đứng từ xa nhìn họ; cho dù đối với người bình thường mà nói, cái phần nhỏ ấy cũng là cả gia tài, ông và vợ quết định tránh xa cuộc chiến ấy và chăm lo cho cuộc sống gia đình.

    "Do-jun,! mẹ tôi gọi.

    "Vâng ạ?"

    "Sao lại giật hết cả mình lên vậy con?"

    Mẹ vẫn xinh đẹp ở độ tuổi ngoài ba mươi.

    Bất cứ khi nào tôi nhìn kỹ khuôn mặt của bà, mặt tôi lại bừng đỏ cả lên.

    "Không có gì đâu ạ! tôi trả lời.

    "Do-jun nhà mình đột nhiên cư xử như người lớn khiến mẹ hơi hoảng hốt đấy."

    "Thế, thế ạ!"

    Tôi hiểu.

    Vì chính tôi cũng đang hoảng hốt cùng tình trạng hiện giờ của bản thân.

    Hôm này là ngày 26/06/1987, tròn 30 năm trước ngày tôi chết.

    Giờ đây, tôi đang ở trong thân xác của Jin Do-jun, cháu trai út của nhà sáng lập Tập đoàn Soonyang.

    Sau 3 tháng làm quen với thân xác này, tôi vẫn thấy khó để nảy sinh tình cảm thân thiện với bố mẹ hiện tại của tôi.

    Tôi vẫn chưa thể thuận miệng gọi họ hai tiếng cha mẹ...

    "Con không đi!"

    Anh trai tôi, Sang-jun đập thìa xuống bàn, bĩu chặt môi.

    Tôi có thể đoán ra tại sao anh ta lại trở nên quạu quọ.

    Khuôn mặt của bố mẹ tôi sầm đi nhưng không hai người cũng không biết phải nói gì.

    Anh trai chắc chắn là không thích ông nội.

    Đơn giản là vì...anh là lý do tại sao ông nội buộc phải chấp nhận hôn lễ của cha mẹ chúng tôi.

    Do đó, anh ta rõ ràng là không được yêu quý.

    Mặc dù tôi hiểu cảm giác của anh ta, nhưng hành vi đập bàn thì không thể chấp nhận được.

    Tôi cần sửa lại hành vi của "ông anh" nếu không muốn bị ông nội bỏ ngoài mắt.

    "Cha hứa, ăn tối xong chúng ta sẽ về luôn, được không?" cha nói, bằng một giọng nhẹ nhàng.

    Mẹ thì cố xoa dịu với vẻ mặt hối lỗi, nhưng "anh trai" tôi lại tỏ vẫn tỏ ra hờn dỗi.

    Để rồi xem, tôi sẽ bẻ lại cái tính của anh!

    Chúng tôi đi học bằng một chiếc sedan sang trọng, có tài xế riêng, tôi và anh trai thì ngồi ở băng ghế sau.

    Mặt anh ta vẫn cứ dài thườn thượt, không nói nhiều.

    Ngôi trường mà chúng tôi theo học là một trường tư thục nổi tiếng, học sinh toàn là con cái của các gia đình tài phiệt và của các quan chức tư pháp.

    "Bạn cùng lớp" của tôi rồi là các chủ tịch, các chính trị gia hay là các bộ trưởng tương lai.

    Có vẻ như tương lai của chúng tôi phụ thuộc phần lớn vào mối quan hệ giữa chúng tôi với lũ con nít này.

    Lũ nhóc đi đến trường bằng ô tô riêng chứ không phải xe buýt.

    Chúng được đưa xuống cách trường một quãng đi bộ ngắn vì không muốn bị coi là loại ngông nghênh tự đại thích khoe của.

    Nhưng rồi mấy đứa nhóc này sẽ nhận ra rằng bọn chúng là những đứa may mắn có thể thừa hưởng tất cả quyền lực và tiền bạc, để rồi đe đầu cưỡi cổ dân đen.

    Lũ L.

    ***

    Ngay khi về tới nhà, tôi lại phải nhìn mặt "thằng lỏi được cưng chiều quá mức" Sang-jun, anh trai của tôi.

    "Ai cho mày vào đây?" anh ta đang cắm mặt vào cái máy Nintendo nhưng vẫn cố để mở mồm cắn một cái ngay khi tôi bước chân vào phòng game.

    Thằng nhóc này.

    Thế là tôi lẻn ra sau lưng thằng cu, đá vào chân ghế, làm nó ngã phịch ra sàn.

    "A!

    Mày làm..."

    "Mày thử mở mồm ra mà xem!" giọng tôi trầm xuống.

    Tôi nắm chặt đầu rồi kéo lê anh ta trên mặt đất.

    Tôi khóa cửa sau khi đẩy Sang-jun vào phòng tắm.

    Tôi vặn nước nóng rồi dí đầu thằng nhóc vào trước làn nước sôi tỏa đầy hơi.

    Điều này hẳn là nỗi kinh hoàng đối với một đứa trẻ 12 tuổi được bố mẹ bao bọc.

    ***

    "Tay con bị sao vậy Do-jun?" mẹ tôi hỏi với vẻ mặt sửng sốt.

    Bà ấy để ý thấy tay tôi sưng và đỏ tấy cả lên.

    Nước mắt mẹ ứa ra, vừa nói bà vừa lấy đá chườm tay tôi.

    "Con không sao mà mẹ.

    Con...

    đã bị bỏng khi tắm bằng nước," tôi nói để an ủi bà.

    "Con có có chắc là mình ổn không?" mẹ lại hỏi, bằng một giọng nhẹ nhàng, quan tâm.

    Mẹ cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau khi bác sĩ gia đình đến và khám cho tay tôi.

    Sau khi ồn ào lắng xuống, gia đình chúng tôi chuẩn bị lái xe đến chỗ của ông nội.

    "Anh tự lái được chứ?" mẹ hỏi bố khi ông mở cửa và ngồi vào ghế lái.

    "Đừng lo.

    Anh sẽ không uống rượu rồi lại lái đâu" ông nói.

    Nhà của "ông nội", nơi tôi đã lui tới nhiều hơn bất kỳ nơi nào khác.

    Đây là nơi tôi đã thực hiện nhiệm vụ đầu tiên của mình: nhổ cỏ dại.

    Khi đó tôi là người hầu của Young-ki nhưng giờ đây tôi lại mang trong mình cùng một dòng máu với ông ta...

    Nếu các bác thấy chỗ nào dịch cấn thì note cho em cái nha

    Em mới bị hủy thi ngay đêm qua nên giờ hơi buồn 🙁 nên không đảm bảo dịch 2-3 chap/tuần đâu, do đó em sẽ thả dần từ từ các chap em đang dịch dở ra nhé.

    TY
     
    Tiểu Thiếu Gia Gia Tộc Tài Phiệt
    Chapter 5 - Sinh nhật của nhà tài phiệt (2)


    Ở hàng ghế sau, anh trai và tôi ngồi lặng lẽ cho đến khi về đến dinh thự của ông nội, những kỷ niệm cũ trở về trong tâm trí tôi.

    Bố mẹ cũng lặng như tờ, khuôn mặt họ đầy sự lo lắng và bất an.

    Dinh thự của ông nội trông giống như một tòa lâu đài với bốn tòa nhà hai tầng và có cả hai tầng hầm.

    Bãi đậu xe trải nhựa có sức chứa khoảng 50 chiếc ô tô.

    Bức tường đá bao quanh dinh thự cùng hàng cây cối rậm rạp khiến nơi đây trông như là Fort Knox...

    Hai người bảo vệ cúi chào và mở cánh cửa lớn, ra hiệu cho xe chúng tôi tiến vào.

    Khu vườn nơi tôi từng nhổ cỏ hiện ra trước mắt, trong đó có rất nhiều khách đang tận hưởng và trò chuyện, tận hưởng hơi ấm của buổi đầu hè.

    Chúng tôi bước ra khỏi xe và bước vào tòa nhà chính trắng toát màu vôi, một số người chào đón chúng tôi bằng một cái gật đầu nhẹ trong khi những kẻ khác thì vờ như không nhìn thấy.

    Tôi tìm kiếm trong trí nhớ của mình, cố nhớ lại vì có thể sẽ có một ai đó liên quan đến cái chết của tôi theo một cách nào đó.

    Khi chúng tôi bước vào tiền sảnh và đi vào phòng khách chính, tim tôi bắt đầu đập thình thịch.

    Gia đình có lẽ sẽ đối xử với chúng tôi như thể chúng tôi là những vị khách không mời.

    Điều gì sẽ xảy ra với chúng tôi, điều gì sẽ xảy ra với gia đình tôi Họ sẽ phớt lờ chúng tôi như thể chúng tôi vô hình?

    Trong phòng khách, có tám người đang ngồi trên sô pha.

    Sói và cáo; những ứng cử viên cho cuộc đua thừa kế.

    Họ sẽ đếm ngược từng ngày cho đến khi ông nội qua đời, để giành lấy phần của mình trên chiếc bánh Soonyang.

    Con trai cả, Jin Young-ki.

    Con trai thứ hai, Jin Dong-ki.

    Con trai thứ ba, Jin Sang-ki.

    Con gái duy nhất, Jin Seo-yun.

    Và con trai út, cha tôi, Jin Yun-ki, người luôn cố gắng tránh ánh mắt sắc bén của họ.

    Một khoảng im lặng ngắn sau đó.

    Khi mẹ tôi cúi đầu chào,

    "Cậu lại đến muộn!" một giọng nói chói tai vang lên.

    Chủ nhân của nó là mụ già đã làm tình với cậu bảo vệ trẻ trong phòng thử đồ.

    Tính cách của bà ta so với lúc đó vẫn y hệt.

    Tôi không thể không cười khi lại nhìn thấy mụ.

    Cha tôi bối rối và nắm chặt tay tôi như muốn nói tôi 'dừng lại đi'.

    "Mày mới cười đấy à?

    Thằng ranh con, sao mày dám?"

    Bà ta cau mày hỏi, người bật dậy như muốn tặng tôi một cút tát.

    "Ngừng được chưa?

    Mọi người đang tụ họp đông đủ mà em còn làm ầm lên hả?"

    Jin Dong-ki nói.

    "Nhưng thằng ranh đó..."

    "ĐỨA NÀO DÁM TO TIẾNG TRONG NHÀ TA?"

    Tất cả những người trong phòng khách đều nhìn về hướng giọng nói phát ra.

    Đó là ông nội tôi, Jin Yang-cheol, Chủ tịch của Soonyang.

    Ông đang đứng ở trên bậc thềm dẫn lên lầu.

    Mặt nạ thép.

    Sở dĩ người ta đặt cho ông nội biệt danh như vậy vì ý chí của ông ấy cứng như thép và luôn được thể hiện rõ trên khuôn mặt.

    Và cũng bởi vì trái tim lạnh lùng và tâm trí bướng bỉnh của ông: người sẵn sàng bỏ tù anh trai để bắt gọn mọi quyền lực về tay mình.

    Tôi chưa bao giờ tiếp xúc với ông ấy trước đây.

    Tuy nhiên, các con của ông lại tỏ ra sửng sốt khi ông xuất hiện.

    Họ sợ ông ấy.

    Tất nhiên nguyên nhân của nỗi sợ là vì tiền.

    Sợ không được thừa hưởng phần tiền đó, sợ bị anh chị em cướp mất phần mình, và sợ không được giữ lấy cái danh tài phiệt.

    Những nỗi sợ ấy đan vào nhau, khiến họ càng sợ ông nội hơn

    Chủ tịch bước xuống bậc thềm và đứng giữa phòng khách.

    Tôi nuốt khan.

    Ông nội sẽ phản ứng thế nào?

    Ông ta sẽ chào đón tôi hay gạt tôi sang một bên?

    Tôi liếc trộm bố mẹ.

    Trông họ vô cùng lo lắng.

    "Thưa bố bọn con đã tới ạ..." bố mẹ và anh trai tôi cúi chào.

    Ông liếc nhìn họ qua khé mắt.

    Ánh mặt như thể phải nhìn vào lũ sâu bọ.

    Và rồi ông nội nhìn tôi.

    Một con sâu khác...

    "Awww, cún con của ông!

    Lâu lắm rồi mới được gặp cháu."

    ông ấy nói.

    Miệng tôi há hốc còn mắt thì nhòe đi.

    "Ông đã bảo là phải tới chơi thường xuyên mà!

    Sao lại quên thế!?"

    Tôi bắt đầu tự hỏi tại sao ông ấy lại tốt với tôi như vậy.

    Tôi nên phản ứng thế nào?

    Không để cho tôi suy nghĩ, ông nội bế tôi lên và nói.

    "Ông có thứ muốn tặng cho cháu đấy, có tò mò không nào!?"

    'Gì đây, tại sao ông ta chỉ niềm nở với mỗi mình tôi?'

    Ông đưa tôi lên một căn phòng trên lầu, trong đó có một con ngựa con ở góc phòng.

    Tất nhiên nó không phải là thật, mà là một món đồ chơi.

    Tôi nghĩ rằng sẽ có một cái công tắc hoặc điều khiển nào đó để tôi bật nó lên.

    Không chỉ có thế, căn phòng còn tràn ngập toàn đồ chơi.

    "Thế nào?

    Ông đã chuẩn bị món quà này đúng như lời cháu muốn đấy?

    Cháu có thích không?"

    ông ta đặt tôi xuống và hỏi.

    Tôi chưa thể chắc chắn, nhưng ông ấy có vẻ thích tôi.

    Đột nhiên lương tâm ông ta đột nhiên trỗi dậy sau khi vứt bỏ con trai út sao?

    Tuy bị ép chấp nhận cuộc hôn nhân này nhưng ông đang ngầm tha thứ cả gia đình tôi bằng cách đối xử tốt với tôi à?

    Đằng nào mình cũng chuyển sinh vào cơ thể này...

    Hay là thử xem mình có thể thân với ông ta đến mức nào.

    Tôi vuốt ve con ngựa đồ chơi, ngước lên nhìn ông nội với một nụ cười nhẹ.

    "Ông ơi!

    Cháu thích mọi thứ có thật cơ" tôi nói.

    "Hử?"

    "Cháu thích cưỡi ngựa thật chứ không phải đồ chơi.

    Cháu cũng xe thật lái được trên đường và tàu thật nổi được trên mặt nước cơ." tôi nói.

    Ông ấy hẳn đã rất ngạc nhiên.

    Mặc dù tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt của anh ta đằng sau chiếc mặt nạ thép.

    "Thật...

    Cháu thậm chí có biết ý nghĩa của đồ thật không?" anh ấy hỏi.

    "Vâng," tôi trả lời, ngây thơ nhất có thể.

    "Là những thứ mà ông tạo ra ạ."

    Lần này tôi có thể thấy rằng ông ta đã sửng sốt.

    "Ông tạo ra được ô tô, tàu thuyển và TV thật mà." tôi tiếp tục, "Cháu thích mấy cái đó ạ."

    Ông nội - Chủ tịch Jin sẽ hiểu ý của mình như thế nào?

    Mình có qua được bài kiểm tra của ông ta không?

    "Hmm, Do-jun?"

    "Vâng, ông nội."

    Tôi đã trả lời.

    "Nếu cháu muốn một cái gì đó thực sự, cháu phải làm việc chăm chỉ.

    Và cháu có thể trải nghiệm một cái gì đó đáng sợ.

    Nhưng nếu cháu muốn thứ gì đó không có thật, tất cả những gì cháu phải làm là tận hưởng nó."

    ông nói.

    Một cái gì đó đáng sợ?

    Sẽ có điều gì đáng sợ hơn cái chết mà tôi đã phải đối mặt Ông ấy tiếp tục và trình bày cho tôi một loạt lời khuyên không được yêu cầu.

    "Đầu tiên, cháu cần phải học," ông ta nói.

    "Ý ông là ở trường ạ?"

    "Hiện tại, phải."

    "Nếu cháu giành được vị trí thứ nhất ở trường, ông sẽ cho cháy một con ngựa thật chứ?"

    "Gì?"

    ông ấy cười thành tiếng.

    "Một con ngựa thật đắt tiền lắm... chà, nếu cháu đạt điểm A liên tục trong một năm, ông sẽ mua cho bạn một con vào ngày sinh nhật của cháu, thế thì sao?"

    Thật dễ đoán.

    Tất cả những gì ông ấy yêu cầu là một đứa trẻ 10 tuổi phải học hành chăm chỉ.

    Nó có thể là gì khác?

    Tôi nghiêng đầu và nói,

    "Chà.."

    "Cháu đã bỏ cuộc rồi à?"

    "Không, nó rất dễ ạ.

    Cháu nghĩ là ông muốn thử cháu đến khi cháu tốt nghiệp.

    Nhưng trong một năm, cháu có thể dễ dàng làm điều đó," tôi cười toe toét nói.

    Ông nội dường như đã nhận ra và giật mình nhìn tôi đã thay đổi như thế nào.

    "Được rồi.

    Ông rất mong đợi đấy, sau đó.

    Đạt điểm A ở tất cả các môn," ông ấy nói, và tiếng cười sảng khoái vang lên sau đó.

    Ông đưa tay ra và nói.

    "Hãy đi xuống cầu thang.

    Ăn tối và chơi với anh em họ của con."

    Tôi nắm tay ông thật chặt.
     
    Tiểu Thiếu Gia Gia Tộc Tài Phiệt
    Chapter 6 - Sinh nhật của nhà tài phiệt (3)


    Khi chúng tôi xuống tới phòng ăn, tôi có thể cảm thấy hàng chục cặp mắt đang đổ dồn về phía mình.

    Họ là thành viên của Hội đồng Quản trị: những người mà lòng trung thành với ông tôi không thể so sánh với bất kỳ ai khác.

    Họ là những 'quản gia' mà tôi từng khao khát được trở thành.

    Ông nội sẽ đền đáp lòng trung thành của họ bằng cách lắng nghe và đáp ứng.

    Tôi nên biến họ thành đồng minh của bản thân...

    Những đứa cháu chắt, anh trai tôi và mười một đứa anh chị họ, đều đang ngồi quanh một chiếc bàn.

    Trong khi nhìn vào đám đông, tôi nhận ra Young-jun, Phó Chủ tịch tương lai của Tập Đoàn Soonyang.

    Cơ thể tôi run lên vì tức giận.

    Nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, tôi sẽ thồn thẳng vào mồm hắn ta cho chết ngay...

    Ở góc khác là bàn của những người được chọn, năm người con của ông nội và vợ chồng của họ.

    Chờ đã!

    Chỉ có chín người?

    Mẹ tôi đang ở đâu?

    Tôi đảo mắt khắp nơi nhưng không thể tìm thấy mẹ ở đâu.

    ***

    Khi ông nội vừa ngồi vào bàn, hai đầu bếp bước ra từ trong bếp cùng một chiếc bánh sinh nhật với sáu mươi sáu ngọn nến thắp sáng chen chúc bên trên.

    Cả phòng ăn vang lên những lời chúc mừng sinh nhật.

    Ông cụ thổi nến và mọi người vỗ tay hoan hô.

    Chỉ có hai người với tiếng vỗ tay ảm đạm: cha và anh trai tôi.

    Và cả khuôn mặt của họ cũng vậy.

    Ngay sau khi tôi tìm thấy mẹ tôi, tôi đã tìm ra lý do.

    Mẹ không được ngồi ăn với các "phu nhân" khác và phải chạy đi chạy lại để phục vụ họ.

    "Em dâu, đem thêm đồ ăn lại đây."

    "Ngâm đồ uống vào đá cho lạnh đi."

    "Em dâu, cất mấy cái tô không dùng tới đi."

    "Còn không nhanh tay nhanh chân lên.

    Không thấy mọi người đang chờ à?"

    "Vâng..."

    Những kẻ đó...

    Nhìn đi.

    Có tận 10 nhân viên đứng quanh đây mà?!

    Dù vẫn chưa quen với việc sống trong thân thể này, nhưng nhờ người mẹ ấm áp của Do-joon mà tôi có thể thích nghi nhanh chóng.

    Người khiến tôi tức giận hơn cả chính là cha tôi.

    Ông vẫn ngồi ăn một cách thờ ơ trong khi vợ mình bị sai khiến như đứa ở.

    Còn anh trai tôi, Sang-joon, dường như đã quen với cảnh này; môi anh mím chặt như muốn nói gì, rồi lại thôi.

    Hoá ra đây là lý do anh ta không muốn đến.

    Tôi chợt cảm thấy hơi hối hấn vì lỡ doạ anh lúc trước.

    'Nhịn thôi!

    Một lúc nào đó mình sẽ khiến mọi người phải nể trọng mẹ.'

    ***

    Sau bữa ăn tối, bầy cháu chắt chia thành hai nhóm.

    Một số đứa lớn thì lẻn ra khỏi nhà trong khi những đứa nhỏ thì đi theo Young-joon lên lầu.

    "Con ngựa đồ chơi này là của Do-joon nên nhóc này sẽ quyết định đứa nào được chơi."

    Hắn nói rồi đi xuống tầng dưới.

    "Mày tránh ra!

    Tao chơi trước!" một thằng nào đó chạy lên trước, húc mạnh vào vai tôi.

    'Bọn nhóc hỗn xược.'

    Khi tôi chuẩn bị bước lên, anh trai tôi đã nắm lấy cổ tay giữ tôi lại, rồi nói:

    "Vâng, anh Kang-joon." với vẻ sợ hãi.

    Kang-joon?

    Tôi chắc chắn rằng tôi đã biết đến cái tên đó trước đây.

    Tôi lục tìm trong ký ức mình.

    Đúng rồi!

    Đó là anh ta.

    Kang-joon là con của Sang-ki, con trai thứ ba.

    Ông ấy là giám đốc điều hành của công ty viễn thông Soonyang vào thời điểm tôi qua đời.

    Khi cha của anh ấy là Sang-ki không kế vị được Soonyang, anh ấy đã cầu xin một công việc cho con trai mình.

    Hôm nay tôi được biết Kang-joon là một tên khốn từ trong trứng nước.

    Nắm đấm của anh ta nhanh hơn miệng.

    Nếu trí nhớ của tôi không nhầm thì anh ấy đã dành phần lớn cuộc đời trưởng thành của mình sau song sắt.

    Tôi nhớ lại cách mẹ anh đối xử với mẹ tôi.

    Tôi nên làm gì với thằng khốn này đây?

    Tôi cũng muốn gây ấn tượng mạnh với ông nội.

    Tôi ngay lập tức biến suy nghĩ thành hành động.

    Con người anh trai tôi giãn ra khi thấy tôi cười đến tận mang tai.

    Hồi chiều, chính anh đã được trải nghiệm nụ cười ấy trong phòng tắm.

    Tôi nháy mắt với anh ấy, rồi lẻn ra phía sau Kang-joon.

    Hắn dường như không chú ý đến tôi đằng sau vì đang thích thú giả làm cao bồi trên con ngựa đồ chơi giả.

    "Hài thật?" sau đó tôi đá vào mông con ngựa, và nó ngã xuống.

    Thịch!

    "ARGHHH!

    Đau quá!

    Chân taooo!!!"

    Trong phòng, những đứa anh em họ khác đang há hốc mồm nhìn không nói nên lời.

    Tôi chọc vào mặt anh ta và nói:

    "Đừng bao giờ đụng vào đồ của tao.

    Biết chưa?"

    "Kang-joon!

    Chuyện gì đây!?"

    "Chân con đau quá!"

    "Là Do-joon làm."

    Mấy đứa con nít đồng thanh nói.

    Mẹ tôi nhìn tôi với ánh mắt quan tâm.

    Tôi cười để an ủi cô ấy.

    May mắn sao, mẹ của Kang-joon cũng nhìn thấy tôi mỉm cười.

    Cô ta tát tôi.

    Mẹ lao vào, ôm tôi thật chặt.

    Người mẹ tội nghiệp của tôi.

    Cô ấy đang bảo vệ tôi, không nói một lời.

    Mẹ của Kang-joon giơ tay đánh chúng tôi với ánh mắt căm phẫn.

    "Cái quái gì đang diễn ra vậy?"

    ông nội hét lên.

    Mọi người trong phòng đều sững sờ trước sự xuất hiện của ông và im lặng.

    Ông nhìn lướt qua căn phòng, rồi nói.

    "Mẹ Kang-joon đưa thằng nhóc đến bệnh viện.

    Tất cả xuống lầu, ngay bây giờ!"

    Khi tôi chuẩn bị chuồn ra ngoài, ông nội đã ngăn tôi lại.

    "Do-joon, ở lại!"

    Đây là những gì tôi muốn.

    Mẹ tôi gỡ tay tôi ra, ngập ngừng.

    Mẹ nhìn thấy ông nội trừng mắt nhìn mình, cúi đầu đi xuống lầu.

    "Là cháu làm?"

    Ông ấy hỏi khi chỉ còn hai chúng tôi trong phòng.

    "Tại sao cháu lại làm vậy?"

    "Con ngựa đó là của con." tôi trả lời.

    "Cái gì?"

    Ông cau mày.

    "Cháu không cố ý làm đau nó.

    Cháu chỉ định đập con ngựa đồ chơi thôi.

    Cháu không muốn bất cứ ai lấy những gì là của cháu.

    Nếu cháu đập vỡ nó, để không ai có thể lấy ..."

    Tôi lắp bắp nói.

    Tôi ngẩng đầu lên và kiểm tra khuôn mặt ông nội.

    Hoàn hảo.

    Tôi có thể thấy ông ấy đang giữ một nụ cười trên môi và nhìn chằm chằm một cách kiên định.

    Ông ấy chắc chắn thích cái nhìn kiên quyết trên khuôn mặt của tôi.

    "Mặc dù cháu không cố ý làm tổn thương Kang-joon, nhưng cháu cần phải trả giá cho những gì mình đã làm,"

    Rồi ông dẫn tôi đi đâu đó.

    Nơi ông đưa tôi đến là phòng làm việc của ông.
     
    Back
    Top Dưới