Ngôn Tình Tiểu Thiếp Vương Phủ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Thiếp Vương Phủ
Chương 20: Chương 20


Người bên ngoài đồn đại hắn tàn nhẫn độc ác cũng không sai.

Cơ Trường Uyên đi ra ngoài, Thôi Tổ An đi theo sau cách nửa bước, miệng nói chi tiết chuyện xảy trong phủ mấy ngày này, bao gồm đầu đuôi câu chuyện về việc của Mai Tố Tố, so với trắc phi, nói kỹ càng tỉ mỉ hơn nhiều.

Khóe miệng nam nhân cong lên, tại ngã rẽ, bước chân vốn hướng về thư phòng liền khựng lại, sau đó hắn đi hướng ngược lại.Sắc mặt Thôi Tổ An phía sau trầm xuống, hắn ta vội cúi đầu che giấu, bước nhanh đi theo, miệng lại nhanh chóng bổ sung vài câu, ngay cả lời nói Mai Tố Tố thỉnh an mấy ngày nay cũng thuật lại một lần.Sắc mặt Cơ Trường Uyên bình tĩnh, cho đến khi nhìn thấy tiểu viện mới hừ nhẹ một tiếng: “Ngốc.”Cũng không biết đang nói Mai Tố Tố hay mấy người trắc phi.

Lúc hắn đến, Mai Tố Tố đã ngủ.Nói là ngủ nhưng không phải ngủ thật sự, nàng nghe được tin Tấn Vương hồi phủ nên hoảng sợ, sớm không về muộn không về lại cố tình trở về đúng lúc này, nếu có thể đoán trước được, hôm nay chắc chắn nàng sẽ không hấp tấp như vậy.

Không có cách nào, cuối cùng chỉ có thể giả ốm, ngủ sớm.Vốn tưởng người kia sẽ nghỉ ở chỗ trắc phi, vô dụng nhất cũng nên đi an ủi một trong hai vị thị kia, không ngờ đột ngột đến chỗ nàng, không phải để hỏi tội đấy chứ?Nàng không hiểu hắn định làm gì, lập tức cảm thấy hoang mang rối loạn.

Thế nhưng nàng vẫn nhanh chóng thu dọn, lại chuẩn bị nước ấm, sai người xuống phòng bếp mang hai đ ĩa điểm tâm đ ến.Đèn trong phòng sáng lên, khi Tấn Vương đi vào, Mai Tố Tố đang dùng một cây trâm ngọc búi tóc lên, tóc trên trán gạt qua bên má, cơ thể mềm mại khoan thai, trên người mặc một bộ váy áo màu trắng, dường như quá vội vàng, dây lưng cũng chưa đeo xong, cổ áo hơi mở, áo yếm màu nhạt cùng da thịt tuyết trắng bên trong như ẩn như hiện.Tấn Vương ngồi xuống, xua xua tay gọi người: “Không cần điểm tâm, mang mì thịt gà tới.”Hoa Nùng vừa ra khỏi cửa, nghe được lời này liền xoay người hành lễ: “Vâng.” Vừa lúc này Thôi Tổ An bưng trà cụ vào nhà, thêm một chén trà nhỏ cho Tấn Vương.Mai Tố Tố đứng bên cạnh nhìn, chờ Thôi Tổ An lui xuống một bên mới nhanh chóng tiến lên, mắt trông mong, nũng nịu kêu một câu: “Vương gia…” Sự vui mừng trong giọng nói không hề che giấu.Nam nhân không đáp lại, rũ mắt thản nhiên nhấp trà, vẻ mặt trên mặt không gợn sóng, nhìn không ra u buồn.Trong lòng Mai Tố Tố đắn đo, lại vội vàng, nàng dựa lại gần hắn, ý muốn thử thăm dò hắn, nhưng nàng chưa kịp lại gần đã thấy nam nhân ngẩng đầu nhìn nàng, con ngươi sâu thẳm nhìn khuôn mặt nàng, nhẹ giọng nói một câu: “Mấy ngày nay trong phủ rất náo nhiệt.”Giọng điệu không quanh co vòng vèo, thậm chí còn nghe ra vài phần chế nhạo.

Cơ thể Mai Tố Tố cứng đờ, không hiểu có phải hắn nghe được điều gì, hai chân dừng lại, sau đó mặt không đổi sắc, lặng lẽ dịch ra sau một chút.

Trên mặt không lộ vẻ ngạc nhiên, còn nghiêng nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội nhìn người kia, dường như không biết hắn đang nói gì.A, không chỉ gây chuyện, trả đũa, còn giả ngu giả ngơ, hắn đã quá coi thường nàng rồi.Cơ Trường Uyên nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt hai người đối diện nhau, có thể là do bị da mặt dày của nàng đánh bại, cuối cùng hắn dời mắt đi trước, hừ lạnh một tiếng, rũ mắt xuống, uống một ngụm trà nữa, sau đó cảnh cáo một câu: “Không có lần sau.”.
 
Tiểu Thiếp Vương Phủ
Chương 21: Chương 21


Giọng điệu lần này có chút nặng nề.

….

Không có lần sau.

Nói cách khác, lần sau nếu nàng lại làm vậy, hắn sẽ không bỏ qua nàng.

Là đưa nàng về giáo phường hay lén xử lý trực tiếp.

Tuy ở chung không lâu, nhưng Mai Tố Tố cảm thấy hắn là người nói được làm được.

Phòng bếp đưa mì và nước ấm đến.

Nam nhân không nói nữa, vùi đầu ăn mì, ăn xong lại xoay người đi tắm rửa.

Mai Tố Tố ngồi trong chốc lát, nghe tiếng nước truyền đến từ phòng xép, mắt trợn trắng, xoay người lên giường.

Lúc lên giường còn cố ý dẫm hai cái lên sườn gối bên ngoài.

Bà đây không thèm hầu hạ ngươi.

Sau khi Tấn Vương rửa mặt xong liền phát hiện trong phòng im lặng đến kì lạ, chỗ ban đầu không thấy bóng người quen thuộc nhưng trên giường lại có thêm bóng dáng lả lướt.

Hắn cũng không nghĩ nhiều, đi về phía giường rồi nằm xuống, bắt đầu tiếp tục nghĩ chuyện trong đầu.

Thái Tử vừa rớt đài, mấy hoàng tử lớn tuổi liền kẻ tiến người lên, mấy huynh đệ đều vội vã lộ mặt, trong lòng hắn cũng sốt ruột.

Phụ hoàng lớn tuổi, gần đây trong cung nâng không ít người mới, người lại không thích đến tẩm điện của các vị cung phi, đêm nay mở tiệc trong cung, lúc gần đi, lời Thục phi nói cũng có ẩn ý, bà nói hoàng thượng nhắc mãi tỷ tỷ, hỏi tình hình Chân gia.

Mẫu phi hắn đã mất gần 20 năm, còn có thể được phụ hoàng nhớ kĩ, ở hậu cung, được sủng ái như vậy là chuyện hiếm gặp, nhưng phụ hoàng cũng chỉ nhắc đến mẫu phi vào ngày giỗ hằng năm, hiện tại đột nhiên nói lời này, còn hỏi đến tình hình Chân gia, hắn nghĩ trăm lần cũng không ra, nhịn không được nghi ngờ, có phải có ý gì khác không?Hiện giờ trên triều sóng quỷ mây quyệt, suy nghĩ của phụ hoàng càng khó dò xét, một bước hắn cũng không dám đi sai.

Dù là chuyện Lâm Ấu Vi và Mai Tố Tố, hắn giấu người khác, cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc giấu với phụ hoàng…Nghĩ vậy, đột nhiên hắn phát hiện dường như có gì đó không đúng, dừng một chút, hồi lâu sau hắn mới nhận ra trong phòng quá yên tĩnh, về lý thuyết, nữ nhân nào đó lúc này hẳn đã sớm dính lại đây.

Hắn vô thức xoay người nhìn, sau đó liền phát hiện nữ nhân bên cạnh đưa lưng về phía hắn, thật hiếm khi không quấn người.

Nhịn không được cảm thấy kỳ lạ, hắn nhíu nhíu mày, hỏi một tiếng: “Làm sao vậy?”Mai Tố Tố nghe thấy tiếng này, vốn đang định lên giọng một chút nhưng nghĩ lại, nàng sợ hắn lại xoay mình vòng vòng, vì thế nàng đành phải xoay đầu nhìn hắn, nhưng nàng cũng không phải không biết giận, đặc biệt là nghĩ đến ngọc bội trong tay kia, nàng càng thêm tự tin, ít nhất trước khi hắn phát hiện, nam nhân này hẳn sẽ không ra tay với nàng.

Nghĩ đến đây, Mai Tố Tố đột nhiên cảm thấy bản thân vẫn rất có giá trị, nên đối với lời chất vấn của hắn, không giống bình thường, nàng không sợ hãi như trước, còn muốn thử khiêu khích hắn, nhìn người, nàng cố ý cong cong môi, vẻ mặt không phục nói: “Tại sao chỉ có ta không có lần sau? Các nàng thì sao, các nàng bắt nạt ta, ta còn phải nhường?”Dường như càng nói càng tức, cuối cùng nàng không lựa lời nữa: “Cũng không phải ta chủ động bắt nạt người ta, chàng chỉ hung ác với ta, lúc trước Thẩm Nhị Lang không để ta chịu thiệt như vậy, chàng bất công…”Lời chưa dứt đã thấy sắc mặt nam nhân nhanh chóng lạnh xuống, trong phòng còn hai ngọn đèn đang sáng, dưới ánh nến mờ nhạt liền khiến cả người hắn trở nên âm trầm đáng sợ.

.
 
Back
Top Bottom