Khác Tiểu Thiếp Lật Bàn, Đấu Lại Vương Gia Phúc Hắc - Mai Hoa Tam Lộng

Tiểu Thiếp Lật Bàn, Đấu Lại Vương Gia Phúc Hắc - Mai Hoa Tam Lộng
Chương 60 : Màn Hồng Sa Ấm Áp Làm Say Mắt Người


Editor: Preiya

Bóng đêm bao phủ, bên trong phòng cũng không đốt đèn, xuyên thấu qua ánh trăng ngoài cửa sổ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người màu trắng đứng thẳng bên cửa sổ.

Chợt một tiếng xé gió rất nhỏ vang lên, ngay sau đó một bóng đen bay vào cửa sổ.

"Thuộc hạ bái kiến Vương gia!"

Tiếng nói của người tới trầm thấp âm u, trong giọng nói tràn đầy cung kính.

"Ảnh Y, đồ đâu?"

Lý Thư một thân bạch y, hình thành sự rõ nét so với hắc y nhân.

"Mời Vương gia tra nghiệm!"

Ảnh Y đưa lên một bình sứ nhỏ, Lý Thư mở nắp bình ra, đặt trên mũi ngửi ngửi, sau đó thu vào trong tay áo.

Bóng đen lại bay đi, rất nhanh liền khôi phục tĩnh lặng, phảng phất tựa như chưa từng có người tới.

Lý Thư xoay người đi về phía Đa Bảo Các, sờ soạng tìm kiếm ở chỗ nào đó, một hồi tiếng ken két nhẹ nhàng, xuất hiện một cánh cửa ngầm.

"Ngươi có thể đi ra!"

Lập tức một người từ bên trong đi ra, cũng là một thân bạch y, thân hình tương tự, không thấy rõ hình dáng khuôn mặt.

"Bái kiến Vương gia!"

Người đó cung kính hành lễ, Lý Thư gật đầu một cái, nói: "Đi đi, bổn vương sẽ không bạc đãi ngươi!"

___________________________

Sướng Xuân Viên, đèn lồng lớn màu đỏ treo trên cao, soi sáng khắp viện, bên trong phòng đèn đuốc sáng trưng, treo màn lụa đủ thứ màu, vô cùng kiều diễm mộng ảo.

Lý Thư vừa đi vào viện, chỉ thấy Hồ Mi Nhi mang theo một đám nha hoàn đứng chờ ở cửa, nhìn thấy bóng dáng bạch y quen thuộc này, vội vàng tiến lên nghênh đón.

"Tỳ thiếp bái kiến Vương gia, Vương gia vạn phúc kim an!"

Hồ Mi Nhi dịu dàng liếc nhìn hắn một cái, sóng mắt đầy nước.

Tối nay Hồ Mi Nhi thật sự là được một lần ăn mặc trang điểm, một khuôn mặt mỹ nhân được trang điểm nhẹ nhàng, trắng trong lộ ra hồng hồng, hồng hồng thẹn thùng của tiểu nữ nhi, bên trong mặc một áo yếm cùng váy màu lục, khoác bên ngoài là sa mỏng màu hồng, như mây như sương, theo nàng cúi người hành lễ, chỗ tóc mai bên tai trái cài trâm phượng tam vĩ rũ xuống tua rua thật dài, từng cái từng cái giống như vuốt ve da thịt trắng mềm của nàng ta.

Nếu là nam nhân bình thường, e rằng sớm đã bị điên đảo thần hồn bởi một màn này, nhưng Lý Thư cũng không phải người bình thường.

"Ừ, đứng lên đi!"

Hắn hơi dừng một chút, liếc nàng ta một cái, đường nét trên mặt rất kiên định, cũng không có một tia biến hóa.

Dẫn đầu đi vào trong, sãi bước đi vào cửa, Hồ Mi Nhi như đánh vào cái đinh mềm, sững sờ một chút liền vội vàng đuổi theo đi vào.

"Vương gia, hôm nay nhất định là ngài đã rất mệt mỏi rồi, tỳ thiếp giúp ngài cởi áo ra có được không?"

Hồ Mi Nhi mềm mại nhu hòa tới gần Lý Thư, chăm sóc chu đáo.

Lý Thư nhìn nàng ta một cái, đè lại bàn tay định tháo đai lưng của nàng ta.

"Đây là việc bọn nha đầu làm, tối nay là lần đầu tiên tới viện của ngươi, chúng ta phải cùng uống một ly trước mới đúng!"

Tiếng nói của hắn vừa dứt, một nha hoàn liền bưng khay đi vào, trên khay để hai ly rượu, còn dùng sợi tơ hồng kết xung quanh.

Hồ Mi Nhi vui mừng khôn xiết, đây là ngài ấy muốn uống ly rượu hợp cẩn với mình sao?

Nàng chỉ là một di nương nho nhỏ, ngay cả tiểu thiếp cũng không phải, vậy mà Vương gia cho nàng đãi ngộ như vậy, làm sao không để cho nàng thụ sủng nhược kinh được chứ?

Nàng vô cùng vui vẻ cầm lấy ly rượu, đưa một ly cho Lý Thư, một tay khoác qua tay của hắn, ngửa đầu lên, rượu vào cổ họng, một cỗ cay xè làm nàng bị sặc ho hai tiếng, vẫn còn cố ý ném một cái mị nhãn về phía Lý Thư.

Lý Thư thấy thế, đặt ly rượu lên bàn, giúp nàng ta vỗ vỗ lưng.

"Tỳ thiếp đa tạ Vương gia, thiếp thất khá hơn một chút rồi!"

Hồ Mi Nhi cảm động đến rơi nước mắt, lúc nam nhân đối xử tốt với ngươi thì thật sự sẽ nguyện ý vì ngươi làm tất cả, trong lòng nàng thấy ấm áp dễ chịu.

"Vương gia, chúng ta đi nghỉ đi!"

Hồ Mi Nhi mị nhãn như tơ, liên tục phát ra tình ý, chỉ sợ là nam nhân nào cũng bị mê hoặc.

Lý Thư vẫn không nhúc nhích, nàng bất động thanh sắc duỗi cánh tay khoác lên cánh tay của hắn, cả người cũng dán vào.

Ánh mắt Lý Thư lạnh xuống, nhưng lại thuận tay dắt Hồ Mi Nhi đi về phía nội thất.

Nha hoàn thấy vậy liền đi tới thả màn tơ xuống, lặng lẽ lui ra ngoài, bóng người bên trong mờ mờ ảo ảo, thấy thế nào cũng không rõ ràng.

Rất nhanh, đèn được tắt hết, trong bóng đêm tối đen như mực, trăng sáng cũng trốn vào trong tầng mây, chỉ mơ hồ truyền đến tiếng ngâm nga tựa như nức nở cũng tựa như vui vẻ đánh thẳng vào trong màn tai của hạ nhân.
 
Tiểu Thiếp Lật Bàn, Đấu Lại Vương Gia Phúc Hắc - Mai Hoa Tam Lộng
Chương 61 : Ta Sẽ Mất Ngủ Bởi Vì Hắn ?


Trong viện Lục Vu, Yến Vũ Nhi trằn trọc trở mình, lại không buồn ngủ, dứt khoát lật người ngồi dậy, liền đứng dậy đi ra khỏi cửa phòng.

Ánh trăng chiếu sáng khắp sân, cái gì cũng được phủ một tầng màu trắng bạc, giống như là sương trắng trải dài đầy đất, hoa cỏ trong sân cũng được khoác lên một tầng ánh sáng mê ly, gió nhẹ lướt qua mặt, thỉnh thoảng đưa tới một mùi hương thơm dịu.

Trăng tròn treo cao lơ lửng, nhìn ánh trăng phía xa xa, ôn nhuận như nước, cứ lẳng lặng không nhúc nhích như vậy.

Đều nói trăng tròn gửi tương tư, không biết trăng sáng kiếp trước, có đúng là bánh xe chuyển động như hiện giờ không?

Ba mẹ, bọn họ đang làm gì lúc này.

"Người có vui buồn lẫn lộn, trăng trong một tháng có khi tròn khi khuyết, chuyện xưa này lại đầy khó khăn!"

Nàng sâu xa thở dài nói.

Duyên tới duyên đi, thủy triều lên xuống, cũng không phải là muốn như thế nào thì như thế đó.

Nàng lại nghĩ đến, lão nhân râu trắng nói nàng có thể thay đổi số mạng kiếp trước, như vậy Yến thị cũng sẽ không phá sản, ba ba cũng sẽ không bởi vì chủ nợ bức bách mà nhảy lầu phí hoài bản thân mình.

Ký lai chi tắc an chi*, hi vọng bọn họ mạnh khỏe bình an.

Nàng nhắm mắt lại hít sâu một hơi, từ từ thở ra, cảm thấy nỗi buồn trong lòng tiêu tán không ít, cả người cũng thoải mái hơn nhiều.

*Ký lai chi, tắc an chi: Chuyện gì đến cũng sẽ đến, cứ bình tĩnh mà đón nhận nó

"Phu nhân phải nghĩ thoáng một chút!"

Một giọng nói truyền đến, chính là Dung ma ma, trong mắt của bà hàm chứa một chút ẩm ướt, nhu hòa nhìn Yến Vũ Nhi.

"Sao ma ma chưa ngủ?"

Yến Vũ Nhi quay đầu lại nhìn thấy bà, cười nói.

Trên mặt Dung ma ma hiền lành vui vẻ, bà nghe được tiếng vang, chỉ thấy một mình nàng ngửa mặt ngắm nhìn trăng sáng ở trong sân, tối nay, e là tâm tình của phu nhân không tốt.

"Vương gia đối xử với ngài cực kỳ bất đồng, phu nhân không cần để ý chuyện hôm nay."

Bà cho là, bản thân mình không ngủ được là bởi vì thương tâm chuyện Lý Thư đi Sướng Xuân Viên sao?

Yến Vũ Nhi bật cười, làm sao có thể, nàng sẽ mất ngủ bởi vì hắn?

"Ma ma, ta cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ là nhớ lại chuyện lúc trước, có một chút cảm xúc mà thôi."

Nàng giải thích.

Mấy ngày nay, Dung ma ma đối đãi với nàng cũng không tệ, thật ra cũng là một người tâm địa thiện lương.

Một trận gió đêm ngẫu nhiên thổi tới, có chút lạnh lẽo, Yến Vũ Nhi theo bản năng rụt cổ một cái, lại có người khoác một cái áo mỏng cho nàng, kinh ngạc nhìn qua, chính là Lộng Ngọc, lúc này không khỏi nhìn chằm chằm vào mặt nàng.

Trong lòng Yến Vũ Nhi khẽ động, "Các ngươi đây là là thế nào?"

Nàng thấy được chân thành trong mắt bọn họ, trong lòng tuôn trào một dòng nước ấm.

Lộng Ngọc liền vội vàng cười cười che giấu: "Phu nhân, buổi tối bên ngoài lạnh, ngài mau vào trong đi!"

Yến Vũ Nhi gật đầu một cái, đứng dậy dẫn đầu đi vào.

Nàng chẳng có việc gì, nhưng cũng đừng để cho hai người này quan tâm lo lắng theo.

Nằm ở trên giường, vẫn là không ngủ được, Yến Vũ Nhi không khỏi nghĩ tới lời nói vừa rồi của Dung ma ma, nói để nàng không cần để ý tới.

Buồn cười, tại sao nàng sẽ để ý tới tên đầu heo kia?

Có lẽ là do trận tranh cãi ban ngày, trong lòng có chút buồn buồn.

Nghĩ như vậy, nàng ép buộc chính mình nhắm mắt lại, dần dần chìm vào mộng đẹp.

Ngày kế, Yến Vũ Nhi bị người dựng dậy từ trên giường.

"Lộng Ngọc, ngươi làm gì thế?

Để cho ta ngủ tiếp một chút nữa!"

Đầu nàng vừa rời khỏi cái gối, cả người đều muốn hôn mê, càng không ngừng dúi đầu vào cái gối đầu bên trong.

Tối hôm qua ngủ trễ như vậy, Lộng Ngọc cũng không phải không biết, thế nào còn không hiểu chuyện như vậy chứ?

Nàng một phen kéo chăn che kín đầu, mặc cho Lộng Ngọc ở một bên hô to gọi nhỏ.

Lộng Ngọc vội vàng thúc giục, lão phu nhân đã phái người đến nhiều lần, sắc mặt cũng càng ngày càng kém.

Yến Vũ Nhi hoàn toàn không nghe được nàng ấy đang nói cái gì, Lộng Ngọc gấp đến độ nôn nóng, Hà Hương bên ngoài còn đang chờ đó, nàng ấy dứt khoát kéo chăn ra, kéo Yến Vũ Nhi từ trên giường ngồi dậy.

"Phu nhân, ngài không thể ngủ nữa, lão phu nhân phái người thúc giục quá nhiều lần, để cho ngài mau chóng tới đại sảnh!"
 
Tiểu Thiếp Lật Bàn, Đấu Lại Vương Gia Phúc Hắc - Mai Hoa Tam Lộng
Chương 62 : Có Thể Coi Là Nợ Cũ Đến Sao ?


Edit: Preiya

Nàng cũng không có nói láo, lúc nãy, đã có một nha hoàn tới đây.

"Lộng Ngọc tỷ tỷ, Yến phu nhân đã tỉnh dậy chưa?

Lão phu nhân mời Yến phu nhân tới đại sảnh."

Tiểu nha hoàn đầu tiên khá lễ độ.

"Lộng Ngọc tỷ tỷ, Yến phu nhân còn chưa tỉnh dậy sao?

Lão phu nhân để cho ta tới đây thúc giục một chút!"

Nhị đẳng nha hoàn Lưu Sương có chút không kiên nhẫn.

"Yến phu nhân thật sự là cái giá lớn, ngay cả lão phu nhân cũng không mời nổi sao?

Nếu không tỷ muội chúng ta giúp đỡ hỗ trợ một chút?"

Vẻ mặt của một trong tứ đại nha hoàn Hà Hương vô cùng kiêu căng.

Lộng Ngọc liền vội vàng tiến lên, lặng lẽ đưa một hà bao, cười theo mặt nói: "Tỷ tỷ thông cảm, tối hôm qua Yến phu nhân ngủ rất trễ, lại bị phong hàn nên không dậy nổi, ta đây phải đi mời!"

Lão phu nhân liên tục tới thúc giục, sợ là muốn nói đại sự gì đó.

Nhưng là, liên tiếp gọi rất nhiều lần, Yến Vũ Nhi hoàn toàn không có chút phản ứng nào, nàng có chút nóng nảy, nhìn thái độ của Hà Hương này, hôm nay sợ là không có chuyện tốt lành gì, trong tâm tư nàng hung ác một lần, trực tiếp kéo Yến Vũ Nhi từ trên giường dậy.

Đầu óc Yến Vũ Nhi mơ mơ màng màng, mặc cho mấy nha hoàn đỡ mình ngồi trước bàn trang điểm, Lộng Ảnh vội vàng rửa mặt chải đầu cho nàng, Lộng Ngọc nhanh chóng thay xiêm y cho nàng, liền vội vàng ra khỏi viện Lục Vu.

Còn chưa tới đại sảnh, đã nghe thấy tiếng gây gỗ lớn, gia nô lui lui tới tới, tựa hồ đang bận cái gì đó.

Thỉnh thoảng còn có người ăn mặc gọn gàng tươi mới đi tới đi lui.

Yến Vũ Nhi trong nháy mắt ngây ngốc, nhìn về phía Lộng Ngọc đi theo bên cạnh, cũng là vẻ mặt không hiểu.

"Những đồ vật kia đều là người phía trước tới chúc mừng."

Hà Hương dẫn đường đằng trước quay đầu giải thích: "Yến phu nhân thức dậy muộn sợ là không biết, hôm nay lão phu nhân làm chủ, muốn nói phân vị với Hồ di nương!

Ai nha nha, thật đúng là đại hỉ!"

"Nói phân vị?

Hiện giờ nàng đã là di nương, nếu nói tiếp thì..."

Yến Vũ Nhi còn có chút mơ hồ không rõ thân phận cao thấp ở cổ đại này.

"Phía trên di nương chính là phu nhân, theo như quy củ, Vương gia có thể kết hôn với một Vương phi, hai vị Trắc phi, bốn vị phu nhân, nhiều di nương và nhiều thông phòng, theo nô tỳ thấy, vương phủ chúng ta sẽ càng ngày càng náo nhiệt!"

Nàng ta cười như không cười nhìn Yến Vũ Nhi một cái, có chút hả hê nói.

Yến Vũ Nhi càng nghe tâm tư càng nặng trĩu, cũng không phải thương tâm, chỉ là từ nay về sau phải đọ sức với nhiều nữ nhân như vậy, nàng đã cảm thấy một đám quạ bay qua trên đầu.

"Yến phu nhân, đi nhanh lên.

Khách khứa tới chúc mừng đã đến, tân phu nhân vẫn còn chờ kính trà cho ngài đó!"

Hà Hương thấy sắc mặt không ngờ được của Yến Vũ Nhi, trong lòng sảng khoái một trận.

"Hả?

Cho ta?"

Nàng thật sự hoài nghi chính mình nghe lầm, "Ta cũng không phải là chủ mẫu, sao lại như vậy?"

"Lão phu nhân nói, mặc dù còn chưa có Vương phi, thế nhưng lễ không thể bỏ, Liễu phu nhân vào phủ trước, Yến phu nhân là hoàng thượng ban thưởng, đều lớn hơn tân phu nhân, cho nên mới lệnh cho nô tỳ liên tục qua đó mời!"

Hà Hương kiên nhẫn giải thích, Yến Vũ Nhi không thể lui được nữa, không thể làm gì khác hơn là bất chấp theo sau.

Trong đại sảnh có rất nhiều người, thế nhưng nàng liếc mắt nhìn một cái liền thấy được lão phu nhân Ngô thị ngồi trên chủ vị, bên cạnh bà ta là Dụ Vương Lý Thư, Liễu Tưởng Dung, đám oanh oanh yến yến ngồi ở phía dưới nàng ta.

Chỗ ngồi của khách khứa cũng có rất nhiều người, Yến Vũ Nhi cũng không biết ai, nàng đi thẳng về phía chủ vị, đi tới trước mặt Ngô thị, cung kính cúi người thi lễ một cái nói: "Lão phu nhân, Vũ Nhi không biết hôm nay là ngày đại hỉ, đã tới muộn, xin thứ tội!"

"Đã muộn cũng đã muộn rồi!

Ngồi đi!"

Tựa hồ tâm tình của lão phu nhân rất tốt, cười cười phất tay một cái.

Yến Vũ Nhi liếc mắt nhìn, chỉ thấy giữa Lý Thư và Liễu Tưởng Dung đúng lúc có một vị trí trống, liền đi qua ngồi xuống.

"Trêu đùa người khác vẫn còn ngủ được, ngươi thật sự được lắm!"

Bên cạnh một giọng nói trầm thấp truyền vào trong tai.

Thân thể Yến Vũ Nhi cứng đờ, hắn muốn tính sổ với nàng chuyện hôm qua đây sao?
 
Tiểu Thiếp Lật Bàn, Đấu Lại Vương Gia Phúc Hắc - Mai Hoa Tam Lộng
Chương 63 : Phong Ba Kính Trà


"Vương gia nói gì vậy, tiểu nữ tử nghe không hiểu."

Yến Vũ Nhi tận lực duy trì một nụ cười khéo léo, người ngoài nhìn vào, dường như là bọn họ đang nói chuyện thầm lặng, không phát hiện được tia lửa văng khắp nơi giữa hai người.

Trên mặt nàng không biểu lộ, nhưng trong lòng có chút thấp thỏm, a a a, ngày hôm qua vẽ cái gì không vẽ, cứ thế lại vẽ một con rùa đen, đây không phải là mắng hắn sẽ bị nữ nhân cắm sừng sao?

Nam nhân tam thê tứ thiếp quan tâm nhất là điều này, nàng thật sự là tự gây nghiệt không thể sống, mình đụng vào họng súng rồi!

Nếu hắn muốn làm khó mình ở trước mặt mọi người, từ nay về sau lại phải sống thế nào đây?

Sao mình vẫn luôn phải rơi vào trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng chứ?

Nàng không khỏi hối hận, chuyện hôm qua thật sự chỉ là một chút kích động nhất thời của mình.

Kích động là ma quỷ!

Giờ phút này nàng cảm nhận được sâu sắc, thế nhưng nàng nhất định phải trả giá vì hành vi của mình, làm sao mới có thể làm cho vị tôn đại phật này đại phát từ bi đây?

Nếu như là nàng chết cũng không thừa nhận, hắn cũng không thể làm ra cái gì ở trước mặt nhiều khách khứa như vậy đâu nhỉ!

Trong lòng nàng không ngừng thầm nhủ a di đà phật.

"Ngươi được lắm!"

Người nào đó thật sâu ngưng mắt liếc nhìn nàng, cuối cùng khạc ra mấy chữ, Yến Vũ Nhi không dám nhìn thẳng hắn, nhưng lại có thể nghe thấy tiếng nghiến răng nghiến lợi của hắn vang lên.

Ở một bên, Liễu Tưởng Dung nghe thấy tiếng nói chuyện bên này, không khỏi nhìn qua, mặc dù nghe không hiểu bọn họ nói cái gì, nhưng nhìn thấy được tất cả biểu tình của hai người, khóe môi gợi lên một nụ cười cao thâm khó lường.

Lúc này, Ngô thị ngồi trên chủ vị lên tiếng: "Mọi người đều đã đến đông đủ, bắt đầu đi!"

Hà Diệp đứng bên cạnh lập tức bước lên trước một bước, lớn tiếng nói: "Lão phu nhân có lệnh, tân phu nhân kính trà!"

Hồ Mi Nhi đã sớm đứng hầu ở một bên, vào lúc này dưới sự dìu đỡ của nha hoàn dịu dàng bước tới, bưng một chung trà ở trên khay lên.

"Hồ thị, ngươi đây là muốn bỏng chết ta sao?"

Yến Vũ Nhi không khỏi ngẩng đầu lên, nhìn về phía người đột nhiên giận dữ Ngô thị.

"A!"

Chỉ thấy chung trà trên tay Hồ thị rơi xuống đất, hai mắt Ngô thị giống như hai mắt sắc bén của chim ưng đang gắt gao nhìn chằm chằm nàng ta.

"Lão phu nhân, tỳ thiếp không phải cố ý, không phải cố ý!"

Hồ thị liên tục không ngừng cầu xin tha thứ, nàng cũng không biết tại sao, mới vừa rồi tay của nàng chợt run lên, nước trà liền bắn ra ngoài, lại đúng lúc Ngô thị đưa tay nhận lấy, thật là không khéo liền bị bỏng.

"Có phải nước trà quá nóng không?

Đại tẩu, tẩu cũng đừng làm khó tân phụ nữa."

Một phụ nhân ăn mặc rất là khoa trương vội la lên.

Vẻ mặt Ngô thị lại càng đen như đáy nồi, lạnh lùng nhìn chằm chằm phụ nhân: "Nhị đệ muội, ta làm bà bà uống một chung trà của tức phụ, thế nào thành làm khó tân phụ rồi hả?

Muội cũng đừng ăn nói lung tung!"

"Ai nha, xem muội vừa mở miệng này, chính là nói xằng nói bậy.

Đại tẩu, tẩu cũng đừng trách móc nha!"

Phụ nhân đầu đầy châu ngọc, theo động tác nói chuyện, tiếng đinh đương vang lên.

Trong mắt chỗ nào thấy được nửa phần xấu hổ, ngược lại là một dáng vẻ hăng hái bừng bừng ngồi xem cuộc vui.

"Đổi một chung trà khác đi!"

Ngô thị không để ý tới nàng ta nữa, phân phó nói.

Lần này, Hồ Mi Nhi cuối cùng cũng thuận lợi kính xong chung trà, Ngô thị thưởng nàng một cây trâm bằng vàng tinh khiết.

Yến Vũ Nhi nhìn một màn này, trong lòng chợt căng thẳng.

Sự luống cuống của Hồ Mi Nhi trước đó, như vậy là không hợp tình hợp lý, xem ra, trong vương phủ còn cất giấu bí mật.

Sau đó là kính trà cho Dụ Vương, Yến Vũ Nhi và Liễu Tưởng Dung, Dụ Vương rất là tượng trưng đưa chung trà tới bên miệng nhấp một chút, vẻ mặt không thay đổi đặt xuống, sắc mặt Hồ Mi Nhi có chút khó coi, tối hôm qua ngài ấy nhiệt tình như vậy, vì sao hôm nay lại như hai người khác nhau vậy?

Yến Vũ Nhi bắt chước theo bộ dáng của hắn, cũng nhấp một chút rồi đặt chung trà xuống.

Chỉ có Liễu Tưởng Dung, uống một hơi hết nước trà, thân thiết đỡ Hồ Mi Nhi dậy, tự tay đặt một bộ đồ trang sức vào khay, nở nụ cười chân thành vỗ tay của nàng nói: "Muội muội đa lễ, từ nay về sau, chúng ta chính là tỷ muội!"

Hồ Mi Nhi cũng không bỏ qua ý tứ hàm xúc trong mắt nàng ta, hiểu ý gật đầu một cái: "Muội muội nhất định nghe theo lời dạy bảo của hai vị tỷ tỷ, cùng chung hầu hạ lão phu nhân cùng Vương gia thật tốt!"

Trong bụng Yến Vũ Nhi toát ra vị chua xót, cùng chung hầu hạ?

Con mẹ nó, bản tiểu thư không có cái hứng thú kia!
 
Tiểu Thiếp Lật Bàn, Đấu Lại Vương Gia Phúc Hắc - Mai Hoa Tam Lộng
Chương 65 : Cho Bổn Vương Bức Hoạ


"A, tay của tân phụ sao đỏ như vậy?"

Phụ nhân vừa mới nói chuyện lúc nãy, trong mắt mang theo ánh sáng rực rỡ, giống như nhìn thấy một chuyện chơi đùa gì đó.

Ánh mắt của mọi người đều chuyển sang Hồ Mi Nhi, quả nhiên nhìn thấy trên tay của nàng ta một mảnh sưng đỏ, ánh mắt khẽ thay đổi.

Trên mặt Ngô thị lại càng thêm không vui, "Nhị đệ muội, muội không nói lời nào, không ai xem muội là người câm đâu."

Nàng ta đây là nói cái gì đó, e sợ thiên hạ không loạn à?

Nhị lão phu nhân còn muốn nói tiếp, Nhị Lão gia bên cạnh hung ác trừng mắt nhìn nàng ta một cái, Nhị lão phu nhân mới phẫn nộ ngậm miệng.

"Được rồi, đứng lên đi!

Ngươi cũng quá yếu ớt, chúng ta đều có thể uống được, có thể nóng bao nhiêu chứ?"

Ngô thị mang theo vài phần không kiên nhẫn.

Lại phân phó Hà Diệp nói: "Đưa thuốc mỡ tiêu sưng trong phòng ta cho Hồ phu nhân."

Hồ thị vừa rồi cũng không chú ý tới tay mình, giờ phút này mới phát giác được đau nhức khó nhịn, trong mắt ngấn lệ, dịu dàng nhìn về phía Dụ Vương.

Dụ Vương không nói lời nào, Yến Vũ Nhi cũng làm bộ như không nhìn thấy, cũng không phải là nàng bỏng tay, cần gì phải lo chuyện bao đồng chứ?

"Hồ muội muội, hôm nay là ngày đại hỉ của muội, muội cần phải nhớ thật kỹ, đừng có làm cho người ta chê cười!"

Liễu Tưởng Dung đến gần bên tai nàng ta nói nhỏ.

Sắc mặt Hồ Mi Nhi ngẩn ra, đột nhiên lấy lại tinh thần, cảm kích nhìn Liễu Tưởng Dung, người phía sau khẽ mỉm cười với nàng, ưu nhã ngồi xuống vị trí của mình.

Nhìn Liễu Tưởng Dung liên tục lấy lòng Hồ Mi Nhi như thế, Yến Vũ Nhi cảm thấy có chút dở khóc dở cười, ngay cả liếc nhìn nàng một cái nàng ta cũng không muốn, sợ là rất hận mình đi.

Chẳng qua, Yến Vũ Nhi nàng là nhân loại của thế hệ mới, làm sao sẽ sợ chứ?

Hồ Mi Nhi được thăng phân vị thì như thế nào, các nàng thông đồng cấu kết liền muốn đối phó nàng sao?

Hừ, bản cô nương cho tới bây giờ đều không phải là kẻ vô tích sự!

Hồ Mi Nhi rất nhanh được dẫn đi bôi thuốc, người trong đại sảnh liền kiếm chuyện tán gẫu.

Người tới chúc mừng phần lớn là thân thích vương phủ bên này, thế nhưng Lý Thư một câu cũng không nói, tự ý đứng lên đi ra ngoài.

Yến Vũ Nhi thấy hắn đi ra ngoài, tìm một chỗ trống, cũng len lén chạy ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, không ít các quan viên đến dự lễ liền mở miệng nghị luận.

"Đó chính là Đệ nhất mỹ nhân Thủy Nguyệt Quốc Yến Vũ Nhi sao?"

"Đúng vậy, nghe nói vẫn là hoàng thượng ban thưởng, nếu không Dụ Vương làm sao có thể cưới một nữ nhân mà trên mặt có tỳ vết chứ?

Lại còn làm phu nhân!"

Giọng điệu rất là khinh thường.

Vừa mới bắt đầu chẳng qua chỉ là có vài người xì xào bàn tán, sau đó liền có một đám bát quái xông tới, nhất thời danh tiếng của Yến Vũ Nhi liền nổi bật, nhấc lên một làn sóng lớn.

Hoa nở hai đóa, mỗi đóa một nhánh.

Vào lúc này Yến Vũ Nhi đã chạy ra khỏi đại sảnh, Yến Vũ Nhi vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy được đầu và cuối hành lang dài, Dụ Vương Lý Thư đang đưa lưng về phía mình, vội vàng thả chậm bước chân chuẩn bị đi đường vòng.

"Muốn trốn tránh sao?"

Thính giác người luyện võ nhạy cảm hơn người thường nhiều, vẫn chưa xoay người, liền nhận ra được có người đến gần.

Trong lòng Yến Vũ Nhi biết lúc này đã đụng vào rồi, sẽ không dễ thoát thân như vậy nữa, không thể làm gì khác hơn là từ từ chuyển bước đi về.

Lý Thư chậm rãi xoay người, đi về phía bên này.

Bởi vì hắn ăn nói thận trọng nên đường nét khuôn mặt nhìn có vẻ rất là lạnh lùng cứng nhắc, khiến cho vẻ tuấn dật lại sinh ra thêm vài phần cảm giác chớ gần, một đôi hàn mâu bắn ra sắc bén, lại càng làm cho Yến Vũ Nhi không khỏi rùng mình một cái.

"Vương, Vương gia!"

Nàng run run, mạnh mẽ chống đỡ đối mặt với hắn.

"Chơi rất vui sao?"

Hắn đang đứng cách nàng hai bước, mắt từ trên cao nhìn xuống nàng, mặc dù dáng người của Yến Vũ Nhi cũng không thấp, nhưng liếc mắt ước chừng hắn cao cỡ một mét tám lăm trở lên, tuy lộ ra vẻ hơi gầy, nhưng lại giống như một tòa núi lớn áp đỉnh, rất có áp lực.

"Cái gì?

A, đúng rồi, chúc mừng Vương gia chúc mừng Vương gia!

Cái kia, trước đó không biết, cũng không kịp chuẩn bị lễ vật gì nữa, Vương gia phú khả địch quốc, sẽ không tính toán với tiểu nữ tử đâu ha!"

Nàng cười ha ha, cố ý giả bộ ngu dốt.

Lý Thư giễu cợt nhướng mày lên, chậm rãi chìa một ngón tay ra nâng cằm của nàng lên: "Như vậy sao được chứ?

Nếu không thì, bổn vương còn cho là Vũ Nhi ghen đó chứ."

"Không có!

Ta làm sao ghen chứ!"

Yến Vũ Nhi vội vàng xua tay, chỉ sợ hắn lôi chuyện cũ ra nói với nàng, chờ tìm được cơ hội liền chuồn đi.

"Vũ Nhi sẽ không hẹp hòi như vậy chứ!

Đúng rồi, hôm qua bức tranh ngươi đưa tới, ta rất thích, nhưng xem không hiểu một vài chỗ, không bằng, Vũ Nhi thay bổn vương vẽ lại một bức tranh giống như vậy, thế nào?"

"Hả?"

Yến Vũ Nhi ngửa mặt lên trời, thì ra thật sự là hắn ở chỗ này chờ nàng!
 
Back
Top Dưới