Ngôn Tình Tiểu Thần Y Xuống Núi

Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 180


Chương 180

Tần Khải ban đầu còn bình thản, giờ đột nhiên nheo mắt lại và giọng nói của anh cũng trở nên vô cùng lạnh lùng.

“Họ Lý cũng có thể coi là gia tộc lớn, đường đường là cậu chủ nhà họ Lý lại đi đối phó với một cô gái chân yếu tay mềm. Thật đáng xấu hổ, quả là thứ hạ đẳng! ”

“Tao hạ đẳng? Được, hôm nay để ông đây cho mày thấy thế nào là hạ đẳng. Mày làm gì được tao? Hahaha… Thằng nhà quê khốn nạn, mày không phải muốn nói lý sao? Hôm nay tao sẽ nói cho mày biết rằng ai có nắm đấm mạnh hơn thì là người có lý!”

Lý Tiếu Lai cười lạnh, giọng điệu cực kỳ tục tĩu.

Hắn dường như đang cố tình chọc giận Tần Khải.

Chỉ trong tích tắc, nụ cười trên mặt Tần Khải đột nhiên tiêu tan, một sự lạnh lùng thấu tâm can toát ra từ anh.

Mặc dù anh và Triệu Băng Linh đã lên kế hoạch ly hôn từ lâu, giữa họ cũng không có quan hệ gì sâu đậm.

Nhưng Tần Khải sẽ không bao giờ ngồi yên nhìn Triệu Băng Linh bị sỉ nhục.

Mọi người đều có giới hạn của riêng mình. Thật không may, Lý Tiếu Lai đã nhiều lần phá vỡ giới hạn của Tần Khải. Hắn nhắm mắt làm ngơ trước những lời cảnh báo lặp đi lặp lại của anh, thậm chí nhiều lần còn cố tình khiêu khích.

Những thứ không bằng súc sinh như vậy, Tần Khải đương nhiên sẽ không để hắn được chạy lung tung.

“Các người nếu không muốn chịu khổ thì ngoan ngoãn lui xuống đi. Tôi không muốn tổn thương người vô tội”.

Tần Khải từ từ nắm chặt tay lại, giọng điệu bình tĩnh, như thể xung quanh anh không có mối đe dọa nào cả.

Chỉ là mọi người có thể nhận thấy rằng Tần Khải đã thực sự tức giận.

Khoảng hơn chục vệ sĩ vây quanh Tần Khải rất ngạc nhiên khi nghe thấy điều này, sau đó bật cười ha hả.

“Không muốn hại người vô tội? Ranh con, đùa với ai vậy?”

“Chậc chậc, người trẻ tuổi bây giờ ăn nói ngạo mạn như vậy sao?”

“Thật là một tên ngu xuẩn. Khi tôi giải ngũ, cậu còn đang quấn tã! Số người tôi từng đánh nhau cùng còn nhiều hơn số người cậu từng gặp. Vậy mà dám uy h**p anh em chúng tôi?”

“Đúng vậy, nếu như cậu có năng lực như vậy… Ái ui! Á!”

Người đứng đầu đám vệ sĩ cười khinh bỉ, khoe cơ bắp với Tần Khải.

Tuy nhiên, trước khi anh ta nói xong, một loạt tiếng hét cực kỳ chói tai vang lên.

Các vệ sĩ đang ồn ào đều im bặt.

Lý Tiếu Lai ngẩng đầu lên, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Nụ cười của đám người nhà họ Lý lập tức đông cứng lại.

Hai vợ chồng Triệu Hoành Quang hít sâu một hơi, khuôn mặt đột nhiên trở nên tái nhợt.

Tất cả mọi người gần như đều đưa tay lên dụi mắt một cách vô thức…

Dường như ai cũng không thể tin vào hiện thực trước mặt mình.

Tay vệ sĩ ngã xuống đất, ôm bụng kêu la thảm thiết, mặt méo xệch và xanh lét, hồi lâu không đứng dậy được.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 181


Chương 181

Lúc này Tần Khải mới chậm rãi thu quyền lại. Nếu không phải do có động tác này thì không ai nhìn rõ vừa rồi anh đã ra tay!

Vì mọi thứ diễn ra quá nhanh!

“Cái này, cái này sao có thể? Anh Hổ trước khi xuất ngũ đã có biệt danh là thiên hạ vô địch cao thủ!”

“Hổ, anh Hổ, anh không sao chứ?”



Trong số hơn chục vệ sĩ còn lại, một số sợ hãi lùi lại, trong khi những người khác sửng sốt và lẩm bẩm một mình.

Một số người phản ứng nhanh hơn và chạy đến giúp anh Hổ trên mặt đất.

“Đừng… gãy… gãy rồi. Má mày, đừng động vào tao…gọi xe cứu thương mau! Gọi nhanh lên! Đau chết tao rồi!”

Anh Hổ gào khóc thảm thiết, khuôn mặt gần như biến dạng vì đau.

Cú đấm cực nhanh vừa rồi của Tần Khải, mặc dù ở gần trong gang tấc nhưng lực đánh rất mạnh.

Anh Hổ cho rằng anh ta đã bị gãy ít nhất hai xương sườn.

Với đòn hiểm này thì phải mấy tháng tới không đi lại được bình thường!

Không ai ngờ rằng cảnh tượng lại diễn ra như thế này.

Về phần người tới trợ giúp cũng không biết làm thế nào, nên dìu hay không dìu mới phải.

Bầu không khí đột nhiên trở nên cổ quái!

“Còn ai nữa?”

Tần Khải mặt không biểu cảm, bình thản mở miệng, ánh mắt quét qua từng người một.

Anh nhìn tới đâu thì bất kể là vệ sĩ hay người nhà họ Lý đều vô thức lùi lại vài bước.

Đám người này sắc mặt tái nhợt, vẻ kiêu ngạo lúc trước không còn nữa.

Rốt cuộc, ngay cả Ngũ Hổ, những kẻ được mệnh danh là những chiến binh bất khả chiến bại trong giang hồ cũng bị anh đánh trọng thương bằng một cú đấm!

Nếu là bọn họ, sợ là mất nửa cái mạng.

Người có khuôn mặt khó coi nhất là Lý Tiếu Lai.

Mặt hắn ta như nuốt phải phân, không thể cười được nữa.

Hắn đã nghĩ rằng Tần Khải chỉ là một kẻ quê mùa, nhưng ai biết anh lại khó chơi đến vậy?

Cũng giống như cú đá trong phòng tập boxing. Vốn tưởng đá vào bịch bông, ai dè lại đá phải một thanh sắt nóng.

Biểu cảm của Lý Tiếu Lai cứng đờ, đứng chết trân một hồi lâu chưa hoàn hồn.

Hít……

Hàng loạt tiếng thở hắt một hơi lạnh đột ngột vang lên.

Bất cứ nơi nào Tần Khải nhìn tới, mọi người đều rút lui trong vô thức.

Bất luận là vệ sĩ hay mấy tên kiêu ngạo bá đạo nhà họ Lý, giờ phút này đều câm miệng, như chuột gặp mèo.

Về phần Lý Tiếu Lai, hắn đứng chôn chân tại chỗ.

Tay vệ sĩ mạnh nhất dưới trướng hắn ta đã bị Tần Khải khuất phục trong nháy mắt, làm sao có thể như vậy?
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 182


Chương 182

Lý Tiếu Lai dụi dụi mắt, nhất thời tự hỏi không biết mình đang nằm mơ hay là nhìn lầm.

Thật đáng tiếc khi sự thật lạnh lùng trước mặt ngay lập tức phá vỡ sự tưởng tượng của hắn.

Ngay cả Triệu Băng Linh cũng sững sờ trong giây lát.

Cô ấy biết rằng Tần Khải có khả năng đánh đấm, nhưng không bao giờ ngờ anh có thể mạnh đến như vậy.

Anh Hổ là vệ sĩ ruột của Lý Tiếu Lai, chưa kể anh ta trông mạnh mẽ, vững chãi như một tòa tháp sắt. Triệu Băng Linh cũng nhiều lần nghe đồn về sức mạnh của người này.

Anh Hổ đã giúp sức cho Lý Tiếu Lai làm vô số việc xấu xa, nhưng hầu như không ai dám khiêu khích anh ta.

Nhưng ai ngờ rằng một người mạnh mẽ như vậy đã bị một đòn của Tần Khải đánh gục, đau đớn quằn quại đến nỗi không thể di chuyển?

“Anh. . . Anh làm sao có thể lợi hại như vậy?”

Triệu Băng Linh ngây người nhìn Tần Khải và vô thức thốt lên.

Lúc này cô mới phát hiện có lẽ mình đã quá xem thường vị hôn phu nhà quê này.

“Em không ngờ tới sao? Chồng em còn nhiều thứ lợi hại lắm, sau này em sẽ biết!”

Hai người nhìn nhau, Tần Khải mỉm cười, một nụ cười vô cùng ngây thơ vô tội.

“Hứ!”

Triệu Băng Linh dường như đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, khuôn mặt cô ấy đỏ bừng lên ngay lập tức.

Cô nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, rõ ràng là hiểu nhầm ý của Tần Khải.

Lý Tiếu Lai tức nổ phổi khi nhìn thấy hai người họ tán tỉnh nhau.

Triệu Băng Linh không chỉ xinh đẹp mà dáng vẻ lạnh lùng thanh cao của cô ấy còn có một sức hút riêng.

Nhưng “núi băng” trong truyền thuyết lại đang tan chảy trước mặt Tần Khải, thậm chí giống như một cô vợ nhỏ bé đang tức giận!

Lý Tiếu Lai trong lòng vừa giận dữ vừa ghen tị, nhịn không được mà bắt đầu th ở dốc.

Hắn ta cảm thấy bị xúc phạm.

Đường đường là cậu chủ nhà họ Lý mà lại thua một tên quê mùa, rồi mặt mũi của hắn biết giấu đi đâu?

“Đủ rồi! Tên quê mùa, tao cho mày một phút để quỳ xuống và xin lỗi ngay lập tức! Mẹ kiếp, đừng có nghĩ mày giỏi giang chỉ vì đánh được một tên vệ sĩ!”

Lý Tiếu Lai không thể chịu đựng được nữa, hét lên: “Nói cho mày biết, với thực lực của nhà họ Lý, chỉ cần tao gọi một cuộc điện thoại, đảm bảo mày sẽ không thể sống yên thân ở Trung Hải. Đừng có rượu mừng không uống lại muốn uống rượu phạt!”

Khả năng đánh bại tay vệ sĩ của Tần Khải thực sự khiến Lý Tiếu Lai ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi.

Đúng như hắn ta nói, sở dĩ hắn có được sức mạnh như bây giờ không phải dựa vào nắm đấm.

Quan trọng hơn là tiền và gia tộc chống lưng đằng sau hắn.

“Ồ? Nói như vậy nghĩa là anh rất lợi hại sao?”

Tần Khải mỉm cười và nhìn Lý Tiếu Lai như thể đang nhìn một kẻ ngốc.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 183


Chương 183

“Đương nhiên, cứ thử ra ngoài nghe ngóng mà xem. Chỉ vài ba món võ mèo mà muốn hù doạ cậu chủ đây… Mở cho to cái mắt chó ra mà xem, tao là cậu chủ nhà họ Lý đấy, thứ sâu bọ như mày lấy gì đấu với tao? ”

Lý Tiếu Lai cười khẩy và nhìn Tần Khải với vẻ vô cùng khinh bỉ.

Khi Triệu Băng Linh nghe thấy lời này, cô không khỏi cảm thấy ớn lạnh.

Cô biết rất rõ rằng những gì Lý Tiếu Lai nói là sự thật.

Việc Lý Tiếu Lai tác oai tác quái, làm vô số điều ác ở Trung Hải ai mà chẳng biết.

Nhưng vì có gia tộc họ Lý đứng sau nên không ai làm gì được hắn ta.

Thấy Tần Khải không nói gì, Lý Tiếu Lai càng cười đắc ý hơn.

Không phải hắn chưa từng gặp qua những người mạnh mẽ cứng cỏi, nhưng đáng tiếc, cho dù là một người lợi hại đến mức nào thì trước mặt nhà họ Lý, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu nhịn nhục, đây là sự thật!

“Đứng trước mặt tao, rồng phải cuộn, hổ phải nằm. Tao vui vẻ thì mày mới có thể tồn tại, hiểu không?”

Lý Tiếu Lai chỉ vào mũi Tần Khải và ngày càng trở nên kiêu ngạo: “Vợ chưa cưới của mày lọt vào mắt xanh của tao, đó là phúc của mày. Nếu mày có thể đội cái sừng của tao thì mày phải sung sướng đến mức nằm mơ cũng phải mỉm cười mới đúng. Đừng có sướng mà không biết điều”.

Vừa nói, Lý Tiếu Lai vừa đi đến trước mặt Tần Khải một cách vô cùng ngạo mạn!

“Theo lời anh nói, tôi còn phải cảm ơn anh?”

Tần Khải vẫn cười một cách từ tốn, như thể anh rất dễ nói chuyện.

Nhưng nhìn kỹ vào đôi mắt của Tần Khải, rõ ràng đó là ánh mắt đang nhìn một kẻ ngốc, vừa có vẻ hứng thú lại vừa khinh miệt.

“Tất nhiên rồi!”

Lý Tiếu Lai nghiêng đầu, ngẩng mặt lên và cười nói: “Còn không chịu nhìn kỹ xem tao là cậu chủ gia tộc nào! Ha ha… Nể tình mày có chút bản lĩnh, hiện tại quỳ xuống dập đầu với tao, xin lỗi vì đả thương cận vệ của tao thì tao sẽ không thèm chấp mày nữa”.

“Hơn nữa, mày vẫn có thể đi theo tao! Về phần vợ mày, sau khi cậu chủ đây chơi vui vẻ đủ rồi, chỉ cần mày cư xử tốt, sau này tao trả lại cho mày cũng không phải là không thể. Thế nào, đây không phải là một điều kiện tốt sao?”

“Nghe được đấy”.

Tần Khải nhìn Triệu Băng Linh với một nụ cười trên môi, như thể đang suy nghĩ về điều gì đó.

“Tần Khải, anh…”

Triệu Băng Linh nghĩ rằng Tần Khải giờ đã chịu khuất phục. Cô ngay lập tức cắn môi một cách giận dữ.

Cô còn chưa kịp tức giận, Tần Khải lại đột nhiên cười to: “Đùa thôi, vợ à, đừng sợ, anh đùa với anh ta thôi, ha ha ha…”

“Mày……”

Nghe điều này, Lý Tiếu Lai lập tức phản ứng lại ngay..

Hắn quay đầu lại nhìn, trên mặt Tần Khải không có vẻ gì là sợ hãi.

Không những thế anh còn đang híp mắt cười rất tươi.

“Hừ, nếu nhà họ Lý các người lợi hại như vậy, tôi sẽ cho các người một chút mặt mũi”.

Tần Khải chậm rãi gật đầu, như thể đang suy nghĩ nghiêm túc.

Triệu Băng Linh mặc dù tức giận, nhưng cũng không dám nói lời nào.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 184


Chương 184

Lý trí nói cho cô biết, đến lúc này mà Tần Khải vẫn không bán đứng cô thì coi như đã là rất có nghĩa khí rồi.

Dù mạnh mẽ đến đâu, Tần Khải vẫn đơn thương độc mã. Làm sao anh có thể chống lại gia tộc họ Lý?

Hiện thực đáng buồn nhưng cũng đúng thôi.

“Đúng là lựa chọn thức thời! Yên tâm đi, loại phụ nữ này, tao chẳng qua chỉ vui chơi qua đường mà thôi. Muốn bước qua ngưỡng cửa nhà họ Lý, nhất định phải môn đăng hộ đối. Người như cô ta vẫn không xứng”.

Lý Tiếu Lai chống tay lên hông, nghĩ rằng Tần Khải đã chịu thỏa hiệp nên vẻ mặt của hắn ta vô cùng tự mãn!

“Đợi chơi xong, tao trả lại cho mày. Có thể làm việc cho cậu chủ đây, đúng là phúc phần của mày đấy”.

Triệu Băng Linh nghe vậy, sắc mặt càng thêm khó coi.

Nhưng khi mọi thứ đã đến nước này, người duy nhất cô có thể dựa vào là Tần Khải.

Đương nhiên, Triệu Băng Linh không dám nghĩ tới việc anh có đáng tin hay không.

Dù gì trước giờ cô ấy luôn coi thường Tần Khải, thái độ với anh lúc nóng lúc lạnh.

Nên cô chỉ có thể hy vọng rằng sẽ có một kỳ tích xuất hiện!

Về phần người nhà họ Lý đang theo dõi, họ thấy rằng Lý Tiếu Lai đang áp chế được Tần Khải.

Thấy vậy, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm và lấy lại vẻ hống hách trước đó.

“Đồ nhà quê, hãy mở to mắt ra, bây giờ là cơ hội duy nhất để mày gia nhập giới thượng lưu, mày phải biết nắm bắt lấy nó!”

“Đúng vậy! Mọc sừng có gì không tốt? Cứ nói với mọi người là vợ mày từng bị anh họ tao chơi, đó là một việc rất đáng tự hào”.

“Mày nghe rõ chưa? Nói thật, vợ mày lọt vào mắt xanh của tao là may mắn của mày!”

Lý Tiếu Lai cười lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào ngực Triệu Băng Linh giống như sói đói nhìn cừu nhỏ.

Đám người họ Lý kia lại cười.

Vợ chồng Triệu Hoành Quang thấy Lý Tiểu Lai giành được thế thượng phong thì cũng cười đắc ý.

Lưu Hiểu Vi còn khoa trương vỗ ngực thình thịch, như thể là hoảng hốt lắm.

“Được, nếu đã như vậy, hôm nay tôi sẽ phá lệ cho anh chút thể diện”.

Tần Khải khẽ mỉm cười, như thể anh cực kỳ hợp tác.

Người nhà họ Lý cười phá lên như thể đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra.

Triệu Hoành Quang và vợ thậm chí còn nhẹ nhõm hơn, họ sợ rằng Tần Khải sẽ giành được thế thượng phong và điều đó sẽ gây rắc rối.

Người duy nhất không vui là Triệu Băng Linh.

Đôi mắt to của cô nhìn Tần Khải không rời, hàm răng nghiến chặt.

Ngay cả khi Tần Khải khuất phục thì cô ấy cũng sẽ không bao giờ thỏa hiệp.

“Phải vậy chứ. Ha ha…. kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”, Lý Tiếu Lai cười ngạo nghễ.

Nghĩ đến việc có thể làm nhục Triệu Băng Linh trước mặt Tần Khải, hắn ta không khỏi phấn khích.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 185


Chương 185

Đặc biệt, Tần Khải rõ ràng có thể hạ gục hắn ta chỉ bằng một cú đấm. Nhưng vì sức mạnh của nhà họ Lý, anh chỉ có thể sợ hãi đứng im, thậm chí còn phải tiếp tay cho giặc làm nhục chính vợ chưa cưới của mình”.

Lý Tiếu Lai vô cùng kích động, chỉ muốn lập tức quay lại đè Triệu Băng Linh xuống.

“Nếu mày đã đồng ý thì nhìn cho rõ đây. Chơi gái là việc tao giỏi nhất, hôm nay tâm tình tao rất tốt, cho nên sẽ dạy miễn phí cho mày một bài học, cái gì gọi là bảy vào bảy ra, ha ha. . . ”

Lý Tiếu Lai xoa xoa tay, vẻ mặt vô cùng thô bỉ.

Một đám người nhà họ Lý cũng hùa theo, trên mặt lộ ra nụ cười tục tĩu.

“Anh họ, anh chỉ là khoác lác mà thôi, anh thật sự lợi hại như vậy sao? Em không tin!”

“Giám đốc Triệu, cô hôm nay có phúc đấy, lát nữa đừng kêu to quá nhé!”

“Nói vớ vẩn, tôi thấy may mắn thật sự là thằng nhà quê này, lát nữa tranh thủ học kỹ năng thực hành, hehe”.



Ngay khi kẻ kia vừa dứt lời, đám đông lập tức cười ồ lên.

Lý Tiếu Lai lúc này chẳng khác nào con hổ đói, hắn vừa di chuyển thì đột nhiên có thứ gì đó nắm lấy tay áo hắn ta.

“Gì? Ý mày là sao!”

Vừa quay người lại hắn liền thấy chính Tần Khải đang kéo mình, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi.

Còn Triệu Băng Linh lúc này trái tim đã lạnh đi một nửa cũng nhìn Tần Khải với vẻ hoài nghi.

“Ý tôi là gì hả? Đương nhiên là muốn thảo luận với anh rồi”, Tần Khải mỉm cười, nhưng trong mắt anh lại hiện lên một tia sắc lạnh.

“Còn thảo luận cái gì nữa? Vừa rồi không phải mày đồng ý rồi sao? Mày đùa tao đấy à!” Lý Tiếu Lai không thoát ra được, thẹn quá hóa giận.

“Tôi muốn cho anh thể diện, nhưng ý của tôi là: vì nể mặt nhà họ Lý, nếu hiện tại anh dập đầu xin lỗi, tôi sẽ bỏ qua. Đừng nổi giận, không phải tôi đang trêu anh đâu”, Tần Khải nói nhẹ nhàng với vẻ mặt rất nghiêm túc.

“Cái gì? Mày điên rồi hả?” Lý Tiếu Lai cảm thấy tức cười đến nỗi bật cười thành tiếng, hai mắt gần như có thể bốc hỏa.

Nhìn thấy Tần Khải thực sự đứng ra bảo vệ mình, Triệu Băng Linh cảm thấy ấm áp trong lòng, cảm giác đó không biết phải diễn tả như thế nào.

Một cảm giác an toàn mạnh mẽ làm cô bình tĩnh lại ngay lập tức.

Thậm chí, cô bắt đầu lo lắng cho sự an toàn của Tần Khải.

Rốt cuộc, những gì anh ấy phải đối mặt là toàn bộ gia tộc nhà họ Lý.

Khiêu khích Lý Tiếu Lai theo cách này chẳng khác nào làm mất mặt nhà họ Lý, hậu quả khó có thể tưởng tượng được.

“Đồ điên, đừng có rượu mừng không uống lại đòi uống rượu phạt!”, em họ của Lý Tiếu Lai tức giận đến mức nhảy dựng lên tại chỗ.

Đám người trong nhà họ Lý như bị tát vào mặt, sắc mặt vô cùng khó coi.

Tần Khải làm thế này chẳng khác nào sỉ nhục cả gia tộc này.

Đây chính là thách thức uy quyền của nhà họ Lý ngay trước mặt bọn họ.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 186


Chương 186

“Còn quá sớm để nói ai phải nể mặt ai. Nhưng có một điều rất rõ ràng, các người đều đánh giá quá cao thực lực của mình, cho rằng tôi chỉ là một kẻ thấp cổ bé họng đúng không?”

Tần Khải cười nhạt, quay người lại lạnh lùng nói: “Lý Tiếu Lai, anh còn có ba phút để suy nghĩ. Đương nhiên anh cũng có thể cho rằng tôi đang đùa giỡn với anh”.

“Bảo tao quỳ xuống xin lỗi? Ha ha… Tao, Lý Tiếu Lai này trong từ điển chưa bao giờ có từ xin lỗi!”, Lý Tiếu Lai không chút sợ hãi, ngược lại cười như điên dại.

Đằng sau có gia tộc chống lưng nên hắn mới ngông cuồng như vậy.

Không chỉ có Lý Tiếu Lai coi thường Tần Khải mà ngay cả thái độ của Triệu Hoành Quang cũng quay ngoắt ba trăm sáu mươi độ, chỉ vào Tần Khải và mắng anh ngay tại chỗ: “Thằng ranh, mất trí rồi hay sao? Nếu đắc tội với gia tộc họ Lý thì cái mạng chó của cậu không còn đâu!”

“Thật là ngu xuẩn! Tự tìm đường chết thì đừng có làm liên lụy chúng tôi! Cậu chủ Lý, như cậu thấy, thằng ranh này không liên quan gì đến chúng tôi, là một mình nó muốn chết! ”

Lưu Hiểu Vi vừa mắng chửi, vừa tự thanh minh cho mình vì sợ bị liên lụy.

Hai vợ chồng này chưa bao giờ nghĩ tới sự an toàn của Triệu Băng Linh.

“Đến cháu gái mình cũng có thể dâng cho kẻ khác chơi đùa. Ha ha, lũ tặc già các người còn có chút nhân tính nào sao? Nói các ngươi là súc sinh, chỉ sợ súc sinh cũng sẽ không đồng ý. Đương nhiên, tôi không liên quan gì đến các người cả. Yên tâm đi, nợ nần giữa chúng ta hồi sau sẽ tính”.

Tần Khải lạnh lùng nhìn bọn họ, đáp lại không chút khách sáo.

Lý Tiếu Lai chắc chắn đáng ghét, nhưng xét về độ không biết xấu hổ, Triệu Hoành Quang còn vượt cả hắn.

“Muốn tính sổ với tôi? Tốt hơn là cậu nên nghĩ lại về tình cảnh của bản thân mình!” Lưu Hiểu Vi tức run lên, ôm cánh tay của Triệu Hoành Quang và liên tục chửi rủa.

Triệu Hoành Quang cũng lạnh lùng quát: “Đắc tội với cậu chủ Lý mà còn muốn sống sót sao?”

Tần Khải không thèm để ý đến hai người bọn họ nữa mà chậm rãi giơ tay lên, nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Còn hai phút nữa, Lý Tiếu Lai, suy nghĩ xong chưa? Đừng trách tôi không nể mặt họ Lý các người đó nhé”.

“Dám chọc giận tao? Tao còn sắp cho mày một trận ra bã rồi đấy! M* mày! Tao đứng ở đây, mày cứ thử động vào tao xem!” Lý Tiếu Lai tức giận cười to một tiếng, trở nên cứng rắn hơn rất nhiều.

Một nhóm người nhà họ Lý cũng bắt đầu chửi bới.

“Tần Khải, hôm nay mày chết chắc!”

“Đúng là đồ ngu xuẩn, cũng không hỏi han xem thực lực nhà họ Lý như thế nào? Rõ là cục ph*n chó mà lại nghĩ bản thân mình cao sang sao?”

“Bọn tao không thích nói lý lẽ đấy, rồi mày định tính sao? Đúng là thằng nhà quê!”



“Chờ một chút, Lý Tiếu Lai, thời gian không còn nhiều. Tôi đã rất nể mặt anh rồi, anh tốt nhất nghĩ cho kỹ. Tôi đang vội, không hơi đâu đôi co với anh”.

Tần Khải nhìn đồng hồ một lần nữa và cười nhẹ, như thể anh không hề coi đám người họ Lý kia là cái đinh gì.

“Sao, mày thực sự dám động vào tao sao? Nghĩ mày dọa được tao à?” Lý Tiếu Lai hung hăng đập bàn, tức giận nhìn chằm chằm Tần Khải.

Những người còn lại trong gia tộc họ Lý cũng lắc đầu khinh thường.

Mọi người nhìn Tần Khải như thể anh là kẻ ngốc.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 187


Chương 187

Ngay cả Triệu Băng Linh cũng nghi ngờ liệu Tần Khải có thực sự dám động vào Lý Tiếu Lai hay không.

Rốt cuộc, khoảng cách giữa hai người là quá lớn và địa vị của họ quá chênh lệch.

Nhà họ Lý là gia tộc hàng đầu ở Trung Hải, người thường đều không dám chọc vào.

Về phần Tần Khải, anh chỉ là một bác sĩ quèn biết vài cách chữa bệnh làng nhàng mà thôi.

“Thôi bỏ đi, mày mà cũng xứng làm kẻ thù của nhà họ Lý sao? Cũng không chịu ra ngoài hỏi xem nhà họ Lý là thế lực như thế nào!”

“Ha ha, ranh con, suy nghĩ kỹ một chút, dám động đến anh họ của tao nghĩa là mày đang chống lại toàn bộ nhà họ Lý!”

Người nhà họ Lý thi nhau lên tiếng uy h**p Tần Khải, thái độ vô cùng trịch thượng.

Lưu Hiểu Vi muốn đổ thêm dầu vào lửa nên cũng hét lên: “Đúng vậy, nói không thì ai chẳng nói được? Giỏi thì thử đụng tới cậu chủ Lý thật xem!”

Triệu Hoành Quang mặc dù không nói gì, nhưng trong mắt ông ta đầy sự chờ đợi.

Chỉ cần Tần Khải chọc giận Lý Tiếu Lai thì kết cục chắc chắn rất thảm.

Hai vợ chồng nhà họ đã nhiều lần bị thua thiệt vì Tần Khải nên từ lâu đã coi anh như cái gai trong mắt, như cái dằm trong da thịt.

Giờ bọn họ đang nghĩ nếu mượn được tay nhà họ Lý để trừ khử Tần Khải thì đúng là chuyện tốt.

“Tần Khải, anh đừng kích động”.

Triệu Băng Linh cau mày, sợ rằng Tần Khải kích động mà ra tay nên thấp giọng nhắc nhở anh.

Mọi chuyện xảy ra là do Triệu Băng Linh, mặc dù cô cũng là nạn nhân nhưng nhìn thấy Tần Khải lâm vào tình cảnh này cũng khiến Triệu Băng Linh thực sự cảm thấy tồi tệ.

Theo cô, kết cục tốt nhất hiện nay là dừng lại đúng lúc.

Chỉ cần Tần Khải bảo vệ cô không bị Lý Tiếu Lai làm nhục là đã tốt lắm rồi.

Cô không dám nghĩ đến những kỳ vọng ngông cuồng khác, càng không muốn Tần Khải vì mình mà gặp rắc rối.

“Dám động vào tao không? Một thằng nhà quê chân đất mắt toét, dù tao có cho mày thêm một lá gan thì mày cũng chẳng dám đâu”, Lý Tiếu Lai nghe Triệu Băng Linh nói đỡ cho Tần Khải thì cười lạnh rồi nói bằng giọng chua chát.

“Mười giây.”

Tần Khải hoàn toàn bỏ ngoài tay những lời gièm pha đó và hất nhẹ cổ tay.

Thấy anh tựa hồ sắp ra tay, trong mắt Lý Tiếu Lai thoáng hiện lên một tia sợ hãi. Nhưng rất nhanh, hắn lấy lại dáng vẻ cao ngạo trịch thượng như thường lệ.

“Ranh con, mày phải suy nghĩ kỹ, hôm nay nếu như dám động đến tao, toàn bộ nhà họ Lý nhất định sẽ không buông tha cho mày!”

“Đến lúc đó đừng nói là mày, ngay cả nhà họ Triệu cũng sẽ không có cơm mà ăn!”

“Thật sao? Nói nghe cũng oai đấy, nhưng thật đáng tiếc…”

Tần Khải nhìn chằm chằm vào Lý Tiếu Lai với nụ cười trong mắt. Anh nói đến nửa câu thì đột ngột dừng lại.

“Đáng tiếc cái gì?” Lý Tiếu Lai cau mày khó hiểu hỏi.

Nhưng lời vừa nói ra, hắn còn chưa kịp phản ứng thì một bóng đen đột nhiên bao phủ lấy hắn.

Lý Tiếu Lai không chuẩn bị trước nên đứng chết trân ngay tại chỗ.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 188


Chương 188

Hắn ta thậm chí còn không nhận ra chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe thấy một tiếng nổ bên tai, giống như một tiếng sét.

Ngay sau đó, một cơn đau rát lan dọc hai bên má hắn.

Tần Khải tát mạnh vào mặt hắn ta.

Cú tát khiến hắn ta quay ba vòng ngay tại chỗ.

“Mẹ kiếp, đau quá, đau chết mất! Úi! Sưng rồi, sưng rồi!”

Lý Tiếu Lai đưa tay ra chạm vào má, cơn đau lập tức nhói lên khiến hắn ta thậm chí không thể đứng vững.

Lý Tiếu Lai run rẩy ôm đôi má sưng vù như má heo, ngã xuống và lăn lộn trên mặt đất trông vô cùng nhếch nhác.

Hắn từ nhỏ đã được nuông chiều, đâu từng có ai dám ra tay đánh hắn như vậy?

“Đáng tiếc, giờ anh không còn cơ hội nữa rồi. Đã sớm nói với anh đừng có động vào tôi, vậy mà anh không nghe”.

“Tôi, tôi không nghe lầm chứ? Anh họ… bị đánh?”

Em họ Lý Tiếu Lai trợn to mắt, toàn thân run rẩy, đứng không vững. Hắn liên tục lùi lại bốn năm bước, sắc mặt tái nhợt.

Những người còn lại của nhà họ Lý cũng há hốc mồm, ngơ ngác nhìn chuyện xảy ra trước mắt.

Nhưng những người sốc nhất không phải người nhà họ Lý mà là vợ chồng Triệu Hoành Quang.

“Cậu ta, cậu ta thực sự dám đánh?” Triệu Hoành Quang sững sờ lẩm bẩm, kinh ngạc đến mức không thể nói năng trôi chảy.

“Tôi không mù, nhìn thấy rồi! Đánh rồi không phải càng tốt hơn sao? Lần này thằng nhà quê đó chết chắc rồi!” Lưu Tiểu Vi lắp bắp nói, đè nén nỗi sợ hãi trong lòng.

Dù vẫn còn cứng miệng nhưng sắc mặt của Lưu Hiểu Vi cũng tái nhợt như Triệu Hoành Quang, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng túa ra.

“Mày, mày dám đánh tao, tao là người nhà họ Lý đấy… Ái ôi”

Lý Tiếu Lai vừa đau vừa điên tiết nên lại định đe dọa Tần Khải.

Nhưng trước khi hắn ta nói hết câu, Tần Khải thuận thế đá một cú vào bụng Lý Tiếu Lai.

Lý Tiếu Lai vốn đã lăn lộn trên mặt đất vì đau đớn, giờ lại hét lên một tiếng và bị đá văng ra xa một mét.

“Tôi đánh anh đấy! Thử uy h**p tiếp đi?”

Tần Khải chân không dừng bước, tiếp tục tiến về phía trước.

Lý Tiếu Lai gầm gừ trong sợ hãi, hắn lấy hết sức bình sinh bật đứng dậy.

Hắn thậm chí không quan tâm đ ến cơn đau khắp người, hét lên và hoảng sợ rút lui.

Nhưng không gian trong căn phòng quá chật hẹp. Chẳng mấy chốc, Lý Tiếu Lai đã bị ép đến mép bệ cửa sổ, không thể tiếp tục lùi lại.

“Mày. . . Tao cảnh cáo mày không được tới đây! Động vào tao lần nữa xem, tao cam đoan mày sẽ chết rất khó coi!”

Hắn chỉ vào Tần Khải bằng một tay và nghiêm mặt lại.

Bề ngoài Lý Tiếu Lai có vẻ mạnh mẽ, nhưng thật không may, hắn đã run lên vì sợ hãi khi chỉ ngón tay vào Tần Khải.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 189


Chương 189

Mặt hắn lúc này trắng bệch như một tờ giấy.

“Chỉ được cái cứng miệng thôi, chỉ dựa vào anh mà dám uy h**p tôi?”

Tần Khải cười híp mắt, nhấc chân tiến lại gần.

Không chút chần chừ, anh túm lấy cổ áo của Lý Tiếu Lai và đập thẳng đầu hắn vào cửa sổ.

Tiếng kính vỡ vang lên

Lý Tiếu Lai hét lên, mặt bị găm đầy mảnh kính.

Tần Khải siết chặt cổ Lý Tiếu Lai bằng một tay và đẩy hắn ra ngoài cửa sổ.

Không biết anh đã dùng bao nhiêu lực nhưng nửa người Lý Tiếu Lai đã ở ngoài cửa sổ.

Trong nháy mắt, ở độ cao chín mươi mét so với mặt đường có thể nhìn thấy những chiếc xe nhỏ như bao diêm đi lại bên dưới.

Đầu Lý Tiếu Lai choáng váng, ống quần trong nháy mắt nhỏ giọt ướt sũng.

Người nhà họ Lý ai nấy đều cụp mắt lại và rút lui theo bản năng.

Bọn họ cắn chặt răng, môi run lên vì sợ hãi.

Lúc này, những người này mới nhận ra mình đã đụng phải một con sói dữ.

Tần Khải không chỉ dám đánh người, mà dường như còn dám giết người…

Trong tình hình hiện tại, chỉ cần Tần Khải tùy tiện đẩy một cái là Lý Tiếu Lai sẽ bị xe cộ bên dưới nghiền nát ngay lập tức.

Tình thế nguy cấp, không ai dám lên tiếng.

Bao gồm cả Lý Tiếu Lai lúc này toàn thân run rẩy, sợ tới mức tè ra quần.

Người duy nhất còn phát ra tiếng động là Triệu Băng Linh. Cô che cái miệng nhỏ nhắn, khuôn mặt đỏ bừng lên vì kinh ngạc, trông cô lúc này lại càng xinh đẹp.

“Bây giờ, nói cho tôi biết, gia tộc họ Lý của anh thế nào?”

Tần Khải nhéo vào cổ Lý Tiếu Lai, cười híp mắt trông vô cùng ngây thơ vô số tội.

Lý Tiểu Lai sắc mặt tái nhợt, nhăn còn hơn ăn phải mướp đắng.

“Đừng, đại ca, đừng kích động. Nhà họ Lý… nhà họ Lý không bằng cái rắm! Làm ơn, làm ơn buông tôi ra, cho tôi. . . cho tôi một cơ hội đi mà”.

Lý Tiếu Lai giãy giụa, biểu cảm trên mặt còn khổ sở hơn cả khóc.

“Tôi vốn định ném anh xuống dưới kia, cho anh thịt nát xương tan. Nhưng nghĩ lại, anh không xứng”.

Tần Khải lắc đầu, tiện tay kéo một cái khiến Lý Tiếu Lai “rầm” một tiếng ngã vào bên trong.

Hắn còn chưa kịp đứng lên, Tần Khải đã một chân giẫm lên mặt hắn: “Hôm nay tôi có thể buông tha cho anh, cũng đã cố giữ thể diện cho nhà họ Lý rồi. Nhớ kỹ, lần sau anh còn chọc vào tôi thì coi như anh tận số rồi”.

“Vâng vâng.”

Với nửa khuôn mặt sưng tấy, Lý Tiếu Lai lúc này trông vô cùng nhếch nhác, cố rặn ra một nụ cười.

Đối mặt với Tần Khải, lúc này hắn ta không dám hé răng nói một lời nào, đương nhiên cũng không dám buông những lời xấc xược như lúc trước.

“Cút đi!”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 190


Chương 190

Vừa nói Tần Khải vừa rút chân lại, phủi phủi tay, vẻ mặt vô cùng bình thản như thể anh chưa từng làm ra việc gì nghiêm trọng cả.

Nhưng dù vậy, Lý Tiếu Lai cũng không dám đứng dậy.

Hành động vừa rồi của Tần Khải khiến hắn ta sợ mềm người, đến nỗi nhất thời không thể đứng dậy.

Lý Tiếu Lai nhếch nhác chạy ra phía xa, lúc đó mới được người nhà họ Lý giúp đỡ.

Lúc này, hắn sợ tới mức toàn thân mềm nhũn, quần ướt sũng, thậm chí còn không thể đứng thẳng.

“M* nó! Dám đánh anh họ của tao, mày chết chắc!”

“Nhà họ Lý sẽ không tha cho mày, chúng ta chờ xem!”

“Có gan thì đừng chạy, món nợ hôm nay sẽ được tính!”



Nhìn thấy Lý Tiếu Lai bị đánh đến thê thảm như vậy, người nhà họ Lý thi nhau quát lên.

Đối phó với loại chó cắn theo đàn này, Tần Khải không cần nói gì mà chỉ đanh mặt lại một chút, mắt trừng lên giương oai.

Đám người nhà họ Lý thái độ thay đổi ngay lập tức.

“M* nó, chạy mau!”

“Chết tiệt, mày có gan thì cứ đợi đi!”

Đám người nhà họ Lý kia vẫn cứng miệng nhưng đã vội vã kéo Lý Tiếu Lai chạy nhanh hơn thỏ.

Tần Khải cũng không có tâm trạng đuổi theo, anh chỉ nheo mắt nhìn đám đông đang chạy trốn.

Người nhà họ Lý rời đi, vợ chồng Triệu Hoành Quang chết trân đứng nhìn cách đó không xa lúc này cũng mới phản ứng lại.

“Đi, đi mau!” Lưu Hiểu Vi đẩy Triệu Hoành Quang.

Triệu Hoành Quang lúc này mới có phản ứng.

Thật đáng tiếc, hành lang dẫn ra bên ngoài tòa nhà phải đi về phía Tần Khải.

Hai người xô đẩy nhau một hồi, nhưng không ai chịu đi trước.

Thấy Tần Khải dường như không nhìn về phía mình, họ lấy hết can đảm, cúi đầu khom lưng rón rén đi về phía hành lang, định bụng nhân lúc Tần Khải không để ý để chuồn ra bên ngoài.

Tần Khải dường như thực sự không để ý động tĩnh ở bên đó.

Dù tim đập thình thịch nhưng Triệu Hoành Quang và Lưu Hiểu Vi vẫn từng bước tiến lại gần phía cửa.

Khi họ sắp đi qua, Tần Khải đột nhiên ho nhẹ một tiếng: “Hai vị đi vội như vậy sao, đang đi đâu đấy?”

“Tôi, tôi đột nhiên nhớ ra trong nhà còn có chút việc”.

“Đúng đúng đúng! Cháu và Băng Băng cứ tiến tới với nhau đi, bác gái thực sự rất coi trọng cháu!”

Triệu Hoành Quang và vợ cố rặn ra nụ cười, nhưng vẻ mặt của họ vô cùng khó coi.

Thấy ở lại tiếp chuyện với Tần Khải không phải là cửa sống, cả hai đột nhiên không hẹn mà cùng co giò lên chạy.

Nhưng đừng nhìn động tác không nhanh không chậm của Tần Khải mà tưởng anh dễ qua mặt. Anh chỉ nhẹ nhàng lách sang một bên là đã đứng chặn trước mặt cặp vợ chồng.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 191


Chương 191

“Làm gì mà vội thế? Vừa rồi hai người nói chuyện đâu có dễ nghe như vậy? Tôi nghĩ sau khi chúng ta thanh toán xong nợ nần thì rời đi cũng chưa muộn, hai người thấy thế nào?” Tần Khải nở một nụ cười hiền từ trên khuôn mặt nhưng lại bẻ khớp tay kêu răng rắc.

Triệu Băng Linh giờ đã thoát khỏi nguy hiểm, từ lâu đã âm thầm đứng sau lưng Tần Khải.

Cô ấy vừa trải qua cảm giác tuyệt vọng tột cùng, chỉ có ở bên cạnh Tần Khải, cô mới có thể cảm thấy an toàn một chút.

Cô định mở miệng nói gì đó nhưng lại nhớ tới vừa rồi hai người bác đẩy cô vào hang sói như thế nào nên lập tức im bặt.

Tuy là người một nhà nhưng hai người này lại không có phong thái của người lớn trong nhà chút nào.

Vì tư lợi và để trả thù cá nhân, hai vợ chồng này nguyện ý nhét cháu gái vào hang sói.

Triệu Băng Linh nắm chặt nắm đấm, nhất quyết không can thiệp.

“Băng Băng! Cháu nói gì đi, bác là bác cháu, là anh của bố cháu, cháu không thể trơ mắt nhìn hai bác gặp đen đủi!”

Triệu Hoành Quang biết khó lòng mà đối phó với Tần Khải, vì vậy ông ta nhìn Triệu Băng Linh với ánh mắt cầu cứu, mở miệng cầu xin.

Lưu Hiểu Vi trong mắt vẫn đầy vẻ ác độc, nhưng ngoài miệng lập tức xuống nước: “Băng Băng, vừa rồi chúng ta sai rồi, là do nhà họ Lý quá mạnh, hai bác có muốn giúp cũng khó mở lời! Kỳ thực, là trưởng bối trong nhà, hai bác rất thương cháu”.

“Thương cháu? Ha ha, thương cháu chính là giao cháu mình cho Lý Tiếu Lai khốn kiếp chơi đùa? Thương cháu chính là vỗ tay đứng nhìn cháu lâm vào đường cùng sao? Bác trai, cháu còn tưởng rằng chỉ có vợ bác là ác độc, còn bác dù sao vẫn là máu mủ nhà họ Triệu. Thật đáng tiếc … Cháu đã nghĩ sai về bác rồi!” Triệu Băng Linh lắc đầu và cười khổ nói.

Người một nhà mà phải nói đến nước này đương nhiên không phải điều Triệu Băng Linh mong muốn.

Ai không muốn chung sống yên bình, hoà thuận với người nhà kia chứ?

Thật không may, thực tế lúc nào cũng trái với điều người ta mong cầu.

Triệu Hoành Quang và mụ vợ tham lam có thể bán bất cứ thứ gì để kiếm lời.

Cho dù là người thân của họ, Triệu Băng Linh cũng không khỏi cảm thấy lạnh cả người.

“Vợ à, anh khát nước, đi lấy nước giúp anh nhé”.

Tần Khải liếc nhìn Triệu Băng Linh, trước mặt cô ấy thì thật khó để ra tay.

“Được”.

Triệu Băng Linh bị kẹt ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, khó mà đứng yên được, vì vậy cô gật đầu ngay lập tức.

Cô ấy rất thông minh nên đương nhiên hiểu ý Tần Khải đang giúp mình thoái lui.

Nói xong, cô ấy không chút do dự xoay người rời đi.

“Băng Băng, đừng đi, cứu bác!”

“Cháu gái, sao cháu lại nhẫn tâm như vậy, bác là bác cả của cháu mà!”

Hai vợ chồng Triệu Hoành Quang lập tức khóc rống lên.

Triệu Băng Linh không quay đầu lại, nghe tiếng họ thì càng bước chân nhanh hơn đi vào thang máy.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, cô vô thức mềm lòng.

Dù sao thì đó vẫn là một gia đình…
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 192


Chương 192

Thật không may, thang máy đã đi xuống.

Triệu Băng Linh giậm chân, bất đắc dĩ siết chặt bàn tay, trong lòng cảm thấy như có tảng đá đè nặng.

“Được, hiện tại không ai quấy rầy nữa, chúng ta bàn chuyện làm ăn đi”.

Sau khi tiễn Triệu Băng Linh đi, Tần Khải kéo một chiếc ghế và ngồi xuống một cách chậm rãi.

Triệu Hoành Quang sợ đến nỗi đứng không vững.

Sắc mặt Lưu Hiểu Vi thì tối sầm lại.

“Tôi cảnh cáo cậu, chớ có làm bậy, chúng tôi đều là trưởng bối!” Lưu Hiểu Vi cắn răng, ngoan cố nói.

Cho đến bây giờ, cô ta chỉ có thể sử dụng địa vị của mình để trấn áp Tần Khải.

“Đúng vậy, người trẻ tuổi không nên cả giận mất khôn, phải nói lý lẽ chứ!”

Triệu Hoành Quang đứng bên cạnh hùa vào.

“Nói lý lẽ, ông chắc chứ? Vừa rồi ai nói kẻ nào có nắm đấm mạnh là có lý?”

Tần Khải siết chặt nắm đấm, hỏi lại với gương mặt tươi cười.

“Cái này……”

Triệu Hoành Quang sắc mặt khó coi, lời ra đến miệng rồi lại nuốt vào trong.

Lưu Hiểu Vi sợ bị đánh nên thay đổi sắc mặt ngay lập tức: “Được rồi, hôm nay chúng tôi thực sự sai, chúng tôi nhận lỗi với cậu, được chứ? Tôi đảm bảo sau này tôi sẽ không tái phạm nữa!”

“Đúng đúng đúng! Chúng ta đều là người nhà cả! Cậu tha cho chúng tôi một lần đi nhé?” Triệu Hoành Quang cũng đành nhượng bộ.

“Đảm bảo? Ha ha, lời hứa của các người đáng giá bao nhiêu? Nghĩ tôi là đứa nhóc ba tuổi sao?”

Tần Khải khẽ cười một tiếng, ánh mắt trở nên lạnh lùng: “Nghe này, tôi không có thời gian chơi đùa với các người. Các người cũng đã từng này tuổi rồi, nếu vẫn không biết cách cư xử thì nhất định phải trả giá đắt. Giờ các người chỉ có một lựa chọn, các người tự quay sang tát nhau ba cái, chỉ cần tôi hài lòng, các người có thể đi”.

“Việc này, việc này không hay lắm thì phải?” Triệu Hoành Quang khổ sở nói, nét mặt cực kỳ khó coi.

Ông ta đã ngoài năm mươi tuổi, giờ lại bị hậu bối ép tự vả miệng thì mặt mũi biết giấu đi đâu?

Lưu Hiểu Vi cũng điên tiết: “Cậu … đừng có đi quá xa! Dù sao chúng ta cũng là một gia đình!”

“Tôi nhổ vào! Một gia đình? Bà xứng sao? Tôi nói lại lần nữa, đừng lãng phí thời gian, tôi đang bận! Bảo bà tự vả miệng mấy cái, bà nghĩ như vậy chưa đủ bao dung sao? Thành thật mà nói, nếu không phải tôi nể mặt Băng Linh thì đã ném hai người ra khỏi đây rồi!”, khi Tần Khải nói, đôi mắt anh hướng về phía ô cửa sổ.

Triệu Hoành Quang nhìn khung cửa sổ vỡ nát và tấm rèm tung bay trong gió thì lập tức run lên vì sợ hãi.

Lưu Hiểu Vi chân đã mềm nhũn, ngã vật ra đất.

“Tần Khải à, chúng, chúng tôi cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi! Nếu không nói giúp nhà họ Lý, ngay cả chúng tôi cũng sẽ gặp xui xẻo. Chúng tôi không còn cách nào khác!”, Triệu Hoành Quang ngừng lại, chật vật cất lời.

Nhưng ông ta còn chưa nói xong, trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh.

Đối diện Tần Khải, Triệu Hoành Quang có cảm giác một luồng sức ép cực lớn đang bao trùm đỉnh đầu, ép đến mức khiến ông ta không cử động được.

“Nên ông đem bán cháu gái ruột của mình?”, Tần Khải nheo mắt chất vấn, lắc đầu một cách thất vọng.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 193


Chương 193

“Chẳng phải vẫn còn có cậu sao? Nói gì đi nữa thì chúng tôi cũng là trưởng bối, cậu muốn mạo phạm trưởng bối đấy à!”

Thấy mềm mỏng không được, Lưu Hiểu Vi lập tức chuyển sang thái độ cứng rắn, hung hăng giở giọng đe doạ.

Tần Khải cười mà như không, châm chọc lại ngay tức thì: “Trưởng bối? Bà vẫn biết mình là trưởng bối à? Những chuyện mà bà đã làm có xứng với tiếng ‘bác gái’ mà Băng Linh gọi bà không!”

“Tôi…”

Đối mặt với lời chất vấn của Tần Khải, Lưu Hiểu Vi lập tức chùng xuống, trông chẳng khác gì quả cà héo rũ.

Triệu Hoành Quang lại càng lúng túng, không nói được gì.

Tần Khải quét mắt nhìn, hai người họ đều cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Trong lòng họ biết rõ, xét về tình hay lý, lập trường của họ đều không vững chắc.

Cắn chặt không buông thân phận trưởng bối, bởi đó chính là miếng vải che đậy cuối cùng của hai người họ.

Tiếc rằng ở trước mặt Tần Khải, bất kỳ sự giảo biện nào cũng trở nên vô cùng nhạt nhoà và yếu ớt.

“Làm theo lời tôi nói, tát nhau ba cái, để nhớ cho kỹ. Đây là sự lựa chọn duy nhất của hai người. Tôi đã rất nể mặt hai người rồi, đừng tiếp tục thử thách lòng kiên nhẫn của tôi”.

Ánh mắt của Tần Khải dừng lại trên người họ, giọng nói lạnh lùng hơn nhiều.

Rất rõ ràng, anh không còn kiên nhẫn nữa.

Tần Khải bảo Triệu Băng Linh rời đi chính vì nghĩ đến mặt mũi nhà họ Triệu.

Nếu không thì anh đã không dễ tính đến vậy.

“Tần Khải, cậu… sao cậu lại vô lý như vậy! Cậu chỉ là rể, Triệu Băng Linh còn chưa gả đi, chuyện nhà tôi không đến lượt cậu can thiệp!”

Lưu Hiểu Vi không cam lòng, nghiến răng tranh cãi.

Tựa như nắm được cọng rơm cứu mạng, Triệu Hoành Quang liền hùa theo: “Đúng thế! Chúng tôi là trưởng bối của Băng Linh. Cậu làm như thế với chúng tôi sẽ bị trời phạt đấy!”

“Hừ! Xem ra tôi đã đánh giá thấp trình độ mặt dày của hai người. Nói đi, muốn tự ra tay hay là để tôi giúp hai người đây?”

Tần Khải vặn vặn cổ tay, ra vẻ chuẩn bị đánh người.

Triệu Hoành Quang và Lưu Hiểu Vi sợ hãi đến mức hối hận ngay lập tức, gương mặt biến sắc.

“Đừng, đừng ra tay, để chúng tôi tự làm!”

“Này…”

Triệu Hoành Quang còn định nói gì đó thì Lưu Hiểu Vi đã vung tay tát thẳng vào mặt ông ta.

Chát!

Âm thanh chát chúa vang lên.

Triệu Hoành Quang ôm lấy nửa mặt sưng tấy, nhìn người vợ thứ hai của mình bằng ánh mắt khó tin.

“Mẹ nó, đánh thật đấy à!”

Cơn đau bỏng rát đã k1ch thích Triệu Hoành Quang.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 194


Chương 194

Cảm giác đau đớn xen lẫn nhục nhã khiến kẻ đã ngoài năm mươi như Triệu Hoành Quang suýt chút nữa đã khóc nấc lên.

Ông ta không thể ngờ Lưu Hiểu Vi thật sự dám đánh mình nặng tay đến vậy.

“Không đánh anh thì cậu ta sẽ đánh em. Đừng trách em, chỉ còn hai cái nữa thôi. Anh cố chịu đựng, sẽ qua nhanh lắm!”

Lưu Hiểu Vi nghiến răng giảo biện.

Nếu để Tần Khải ra tay, e là hai người họ sẽ chết ngay tại đây.

“Mẹ kiếp, tôi phải đánh chết cô!”

Khi Lưu Hiểu Vi vừa giơ tay lên, một Triệu Hoành Quang đang nổi trận lôi đình liền vung tay tát một cái, ra tay không hề nhẹ chút nào.

Lưu Hiểu Vi đau đớn hét lên thảm thiết, bản tính chua ngoa lập tức lộ ra.

“Anh, anh dám đánh tôi? Tôi cào chết anh, cùng lắm thì không còn cái nhà này nữa!”

“Rõ ràng là cô ra tay trước! Không còn thì không còn, ai sợ ai!”

Sau hai cái tát, bọn họ đều to tiếng mắng chửi như điên, chẳng mấy chốc đã xảy ra xô xát.

Trong nháy mắt, cả hai đã biến thành kẻ thù không đội trời chung, mắt long sòng sọc, vừa đánh vừa chửi.

“Tại sao tôi lại thích anh kia chứ? Vừa già vừa vô dụng, còn bị tiểu bối làm khó!”

“Là tôi mù mới cưới cô làm vợ kế! Nếu không vì cô chê ông cụ tuổi đã cao, trong nhà đến lượt thằng ba làm chủ sao? Đồ khốn, đều do cô hại cả!”



Ngồi trên ghế, Tần Khải nhìn hai người họ cắn xé nhau, đúng là thú vị.

Chẳng bao lâu sau, hai kẻ đang tức tối đánh nhau đã bị thương nặng.

Trên người Triệu Hoành Quang đã xuất hiện thêm mấy vết cào đỏ tươi, gương mặt thoa son trát phấn của Lưu Hiểu Vi cũng sưng vù lên như đầu lợn.

“Đủ rồi! Cứ đánh nhau như vậy, hai người không thấy mất mặt ư!”

Bất thình lình, một tiếng quở trách giận dữ vẳng đến.

Triệu Hoành Quang và Lưu Hiểu Vi như vừa bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Cả hai vội vã chỉnh lại áo quần, căm phẫn đứng dậy.

Nhìn thấy Triệu Băng Linh đứng ở đằng xa, Tần Khải bất đắc dĩ lắc đầu.

Anh vốn không muốn Triệu Băng Linh chứng kiến cảnh tượng này nên mới cố tình bảo cô đi.

Nhưng Tần Khải cũng không ngờ Triệu Hoành Quang và Lưu Hiểu Vi thật sự có thể đánh nhau ngay trước mặt anh.

Tập trung xem kịch quá nên không để ý thời gian.

Đứng im tại chỗ một lúc, Triệu Hoành Quang và Lưu Hiểu Vi không nói tiếng nào, vội vã rời đi hệt như lũ chuột chạy trốn.

Bọn họ mất sạch thể diện, còn chẳng kịp lên tiếng nói một câu đe doạ nào.

Triệu Băng Linh cũng không nói gì, sau khi hai bóng dáng ấy biến mất sau hành lang, ánh mắt phức tạp của cô mới chuyển về Tần Khải.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 195


Chương 195

“Vợ à, anh vốn chỉ muốn trừng phạt họ một chút thôi. Là do bọn họ không kiềm chế được nên mới ra tay đánh nhau thật. Chuyện này không thể trách anh đấy nhé”, Tần Khải ho khan vài tiếng, lúng túng xua tay giải thích.

Cảnh tượng vừa rồi là một màn kịch hay đối với anh. Song đối với Triệu Băng Linh, hai người họ suy cho cùng cũng là trưởng bối.

“Tôi hiểu mà. Không sao. Chuyện hôm nay… cảm ơn anh nhé”.

Triệu Băng Linh lắc đầu, hiếm khi không phản bác anh, giọng cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Cho anh này!”

Nói đoạn, cô nhét thẳng chai nước vào tay Tần Khải.

Tần Khải cũng chẳng nghĩ nhiều, mở nắp ra rồi ngửa đầu uống vài ngụm.

“Hôm nay may nhờ có anh, không ngờ anh lại lợi hại như thế. Tôi thừa nhận là mình đã xem thường anh rồi”.

Triệu Băng Linh ngồi sau bàn làm việc, trở lại vẻ lạnh lùng ban đầu.

Hai tay cô day day trán, có thể thấy chuyện hôm nay khiến cô có phần mệt mỏi về cả tinh thần và thể chất.

“Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi! Tôi còn nhiều điểm lợi hại lắm, sau này cô sẽ biết!”

Tần Khải cười ha ha: “Nhưng cô đừng ngưỡng mộ tôi, càng không được có ý gì với tôi đâu nhé. Anh đây chỉ là một truyền thuyết thôi, sẽ không từ bỏ biển cả vì một con cá đâu!”

“Hừ, anh mơ đi!”

Thấy Tần Khải tự khen bản thân như thế, Triệu Băng Linh liền trợn mắt nhìn anh, trông xinh đẹp vô cùng.

Cái tên này, mới khen vài câu thôi đã hất mặt lên tận trời à?

Nhưng không thể không nói, biểu hiện vừa rồi của Tần Khải đã khiến Triệu Băng Linh khá bất ngờ.

Thậm chí là có cảm giác nhìn anh bằng cặp mắt khác xưa.

Không đến mức thích, nhưng mức độ thiện cảm đã tăng lên rất nhiều.

Nói sao nhỉ, chỉ cần tên này không chọc tức người khác, cẩn thận hơn trong lời nói, ngôn hành cử chỉ, cách ăn mặc có thẩm mỹ một chút.

Thì trông cũng khá thuận mắt đấy chứ.

“Ôi, cô khen tôi như vậy làm tôi suýt quên mất chính sự!”

Tần Khải đột nhiên vỗ trán, vẻ mặt lập tức nghiêm túc trở lại.

Triệu Băng Linh ngẩn ra, nghĩ rằng Tần Khải định nói chuyện quan trọng gì đó nên vội vã xoay người nhìn về phía anh.

Cô không hề phát giác rằng, tuy ngoài mặt cô rất ghét dính dáng đến Tần Khải, nhưng trên thực tế, cô đã có đôi chút hiếu kỳ về anh rồi.

“Chính sự gì?”

Triệu Băng Linh quay người tò mò hỏi.

“Huỷ hôn đấy! Chúng ta hứa rồi mà, tôi giúp cô giải quyết rắc rối thì cô sẽ đồng ý huỷ hôn. Suýt tí nữa là quên béng chuyện này rồi”, Tần Khải lẩm bẩm nói, giọng điệu nghiêm chỉnh cực kỳ.

Trong ba lô của anh vẫn còn rất nhiều giấy hôn thú, chúng đều là phiền phức vướng víu tay chân. Anh nên giải quyết càng sớm càng tốt, không thể lãng phí nhiều thời gian ở Trung Hải.

“Anh…”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 196


Chương 196

Gương mặt của Triệu Băng Linh cứng đờ, vẻ mặt thoắt cái đã lạnh lùng: “Hừ, dù là huỷ hôn thì cũng là tôi huỷ trước! Tôi còn chưa vội cơ mà, sao trông anh cứ như chịu thiệt thòi lắm vậy?”

Tên này muốn chọc cô tức chết đấy à?

Triệu Băng Linh cắn môi, bỗng có cảm giác cô không xứng với Tần Khải.

“Không phải là chịu thiệt thòi, khụ khụ, quan trọng là bây giờ ủng hộ chuyện tự do yêu đương. Đối với vấn đề hôn nhân sắp đặt mang tính rập khuôn này, thanh niên tốt trong xã hội mới như chúng ta phải cực lực lên án, kiên quyết phản đối, nghiêm chỉnh từ chối! Tuyệt đối không thể lấy đá đập vào chân mình”.

Tần Khải nói một cách chính nghĩa.

Ông già đưa cho anh nhiều giấy hôn thú như vậy, tất nhiên anh không thể treo cổ chết trên một cái cây.

Chuyện hôn nhân quan trọng như vậy, phải có nhiều lựa chọn và so sánh một chút mới thoả đáng chứ.

Dĩ nhiên, anh tuyệt đối không thể nói ra những lời thật lòng này.

Bằng không sẽ bị cô nàng khủng long bạo chúa này đánh nhừ tử!

Tần Khải chỉ lo ba hoa, hoàn toàn không nhận ra gương mặt xinh đẹp của Triệu Băng Linh đã tối sầm như trời sắp đổ mưa.

“Cái này không do anh quyết định!”

Triệu Băng Linh đập bàn và từ chối thẳng thừng.

Cô đường đường là thiên kim nhà họ Triệu, là người đẹp nức tiếng Trung Hải.

Người mong nhớ cô như Lý Tiếu Lai không hề ít.

Thế mà lại bị Tần Khải nằng nặc đòi huỷ hôn, Triệu Băng Linh còn mặt mũi nào nữa chứ?

Tần Khải chết tiệt, muốn từ hôn chứ gì? Cô cứ không đồng ý đấy, chọc cho anh tức chết đấy!

“Chẳng phải đã hứa rồi sao? Đừng nói là cô thích tôi thật đấy nhé?”

Tần Khải trợn tròn mắt rồi ôm đầu một cách thảm thương.

Cô Triệu này tuy rằng điều kiện rất tốt, nhưng vẫn còn kém xa yêu cầu của anh.

Đặc biệt là tính tình của cô, có thể nói là ngang ngửa với cô Vương, Tần Khải thật sự không chịu đựng được.

“Tất nhiên là không! Tôi đương nhiên sẽ giữ lời, nhưng, nhưng mà…”, Triệu Băng Linh nghiến răng suy nghĩ, trong lòng tức tối.

Chuyện huỷ hôn này dĩ nhiên là rất cần thiết.

Có điều quyền chủ động phải nằm trong tay cô mới đúng.

Đường đường là thiên kim họ Triệu mà lại bị tên nhà quê Tần Khải này ghét bỏ ư?

Tuyệt đối không được, thậm chí là không thể dung thứ!

Nghe thấy hai chữ “nhưng mà”, nét mặt của Tần Khải lập tức trở nên tuyệt vọng.

Quả nhiên, Triệu Băng Linh chẳng mất bao lâu đã nghĩ ra được lý do.

“Tuy anh đã đuổi được Lý Tiếu Lai, nhưng lại động chạm đến nhà họ Lý chống lưng ở phía sau, gây ra phiền toái lớn hơn. Bây giờ anh từ hôn, nhà họ Lý tìm tôi tính sổ thì biết làm sao? Anh phải chịu trách nhiệm chuyện này tới cùng. Còn chuyện huỷ hôn, chờ hôm nào tôi vui rồi hẵng bàn sau!”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 197


Chương 197

Lời vừa dứt, Tần Khải chỉ muốn khóc oà lên: “Đừng mà! Trong điện thoại, cô đâu có nói như thế…”

“Trong điện thoại là trong điện thoại, bây giờ là bây giờ. Chúng ta phải linh hoạt theo tình thế chứ không thể rập khuôn máy móc”.

Triệu Băng Linh học được vài cụm thành ngữ, nói đến đây thì tức giận siết chặt nắm tay lại, ánh mắt lại loé lên vẻ gian xảo!

“Bây giờ anh đã chọc giận nhà họ Lý, họ chắc chắn sẽ gây rắc rối cho tôi. Thế mà anh còn muốn huỷ hôn? Tôi không tính sổ với anh đã là tốt lắm rồi!”

Tần Khải càng muốn huỷ hôn, cô càng không để anh toại nguyện, để xem ai chơi thắng ai.

Nhìn vẻ mặt xảo quyệt ấy của cô, ánh mắt Tần Khải ngập tràn sự ấm ức.

Làm sao anh có thể không nhìn ra cô Triệu này đang tức giận muốn bám lấy anh cơ chứ!

Tần Khải tính toán đủ đường nhưng lại không tính đến chuyện cô Triệu lại vô lý đến vậy, bất cẩn chút thôi đã rơi vào bẫy của cô.

Quả nhiên chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó dạy!

Mà người phụ nữ như Triệu Băng Linh chính là đối tượng khó dạy nhất!

“Thế này đi, anh đến công ty làm việc trước. Trong vòng một tháng, nếu anh có thể giải quyết phiền phức do anh gây ra, chúng ta sẽ bàn đến chuyện huỷ hôn. Quyết định vậy nhé”, Tần Khải chưa kịp suy nghĩ, Triệu Băng Linh đã dứt khoát đưa ra quyết định.

Không hề quan tâm đ ến vẻ khoa trương trên khuôn mặt Tần Khải, Triệu Băng Linh ngồi xuống phía trước bàn làm việc, tỏ rõ khí khái mạnh mẽ của mình.

Ở bên cạnh, Tần Khải sửng sốt nhìn cô. Người phụ nữ này lật mặt còn nhanh hơn lật sách.

May mà giải quyết rắc rối trong một tháng cũng không phải là thách thức quá lớn đối với anh.

Dù sao cũng đang rảnh rỗi, chuyện từ hôn không cần vội vàng.

Anh nhịn!

Suy tính xong, Tần Khải mỉm cười gật đầu: “Được. Xem như cô giỏi. Tôi hỏi này, cô Triệu, việc cô thuê tôi vào công ty cô có đem lại ích lợi gì cho tôi không?”

“Giải quyết vấn đề công việc cho anh, đấy chẳng phải là lợi ích thiết thực sao? Một người đàn ông không thể chơi bời lêu lổng, vô công rỗi nghề mãi được”, Triệu Băng Linh trả lời bằng vẻ mặt nghiêm túc.

Tần Khải nghe mà sững sờ.

Thế này nghĩa là bị bán mà còn phải giúp cô Triệu đếm tiền đấy.

“Không làm việc ở chỗ cô, tôi cũng có thể đến bệnh viện mà, với y thuật của tôi…”

Tần Khải định vặn lại.

Nhưng anh còn chưa nói xong, Triệu Băng Linh đã lắc đầu cắt ngang: “Y thuật? Anh có biết hiện nay vấn đề tranh chấp giữa bệnh viện và bệnh nhân nghiêm trọng đến mức nào không? Tôi đã suy nghĩ vô cùng cặn kẽ và cũng chỉ vì sự an toàn của anh nên mới không để anh đến bệnh viện. Thế này đi, thực tập sinh của công ty thường nhận một nghìn năm trăm tệ mỗi tháng, xét đến năng lực xuất sắc của anh, tôi sẽ trả gấp đôi”.

“Gấp đôi… Ba nghìn?”

Tần Khải đưa ngón tay ra, trợn mắt nhìn Triệu Băng Linh.

Ba nghìn, số tiền mà Triệu Băng Linh mua mỹ phẩm trong một tháng còn vượt xa con số này.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 198


Chương 198

“Ba nghìn đã là nhiều rồi. Theo cách nói của người khác, lương tháng hai nghìn ở Trung Hải sẽ cho anh cảm giác hạnh phúc tột độ, còn thiết thực hơn cả thanh đao dài ba nghìn mét”.

Triệu Băng Linh trưng ra vẻ mặt đầy chính nghĩa, không hề cho Tần Khải cơ hội phản bác.

Tần Khải chỉ biết đưa hai tay ra, dở khóc dở cười.

Cô Triệu này mở to mắt mà nói dối thật là trơn tru.

Người phụ nữ này không chỉ khó dạy mà còn vô cùng xảo quyệt, bất cẩn một chút là sập bẫy ngay.

“Cô nói nhảm nhí gì vậy? Chi bằng cô đưa tôi thanh đao ba nghìn mét rồi cho tôi ra ngoài xông pha đi, tôi cũng muốn trải nghiệm nước sôi lửa bỏng, rèn luyện nâng cao bản thân trong gian lao vất vả”.

“Nhảm nhí hay không, không đến lượt anh nói”.

Triệu Băng Linh nhếch môi, híp mắt cười với Tần Khải: “Nếu đã đồng ý rồi thì không được nuốt lời. Chuyện này do tôi làm chủ, nếu không thì gác lại chuyện huỷ hôn đi, chờ anh thông suốt rồi hẵng bàn nhé”.

“Đừng! Xem như cô giỏi! Ba nghìn thì ba nghìn vậy…”

Tần Khải bất lực đưa hai tay ra, hiếm khi rơi vào cảnh bị người ta khống chế.

Tiền bạc là chuyện nhỏ đối với anh. Tần Khải chỉ không muốn bị Triệu Băng Linh nắm quyền chủ động triệt để như thế.

Có điều Triệu Băng Linh lại lợi dụng chuyện huỷ hôn này, nắm được ngay điểm yếu của Tần Khải.

“Không còn ý kiến gì nữa thì ngày mai bắt đầu đi làm nhé. À đúng rồi, tốt nhất là anh đừng đi muộn đấy, nếu không thì tôi không bảo đảm anh có thể nhận đủ ba nghìn mỗi tháng đâu”.

Triệu Băng Linh cười tươi như hoa, không giấu được vẻ đắc ý.

Phía đối diện, Tần Khải chán chường lắc đầu một cách bất đắc dĩ.

Người phụ nữ này quả là không dễ ứng phó.

“Được, tuỳ cô quyết định. Có điều, bảo tôi đến đây đi làm thì ai kia đừng hối hận đấy nhé”.

Tần Khải dường như vừa nghĩ ra gì đó, lúc nói chuyện đã nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Tuỳ anh, chỉ cần anh không hối hận là được!”

Triệu Băng Linh có vẻ vẫn còn chống đối Tần Khải, mắt cô nheo lại, đối chọi gay gắt, không ai nhân nhượng ai.

Có điều trong chuyện đề nghị Tần Khải đến đây làm việc, cả hai xem như tạm thời có chung tiếng nói.

“Tôi nói này sếp Triệu, nếu tôi đã đến công ty cô làm việc rồi thì có phải cô nên ra mặt giải quyết vấn đề nhà ở của nhân viên không? Ba nghìn đó của cô không đủ để thuê nhà ở Trung Hải”.

Tần Khải đã bước đến trước cửa phòng làm việc, như nghĩ đến điều gì, anh cười híp mắt quay đầu lại nhìn Triệu Băng Linh.

“Anh muốn ở đâu? Nhân viên công ty đều tự mình thuê phòng, mua nhà, nếu như ai cũng muốn giải quyết vấn đề nhà ở thì sao được, anh xem công ty tôi là tổ chức từ thiện đấy à”.

Triệu Băng Linh tức giận ngẩng đầu lên nhìn Tần Khải như nhìn tên ngốc.

Giá nhà ở Trung Hải trước giờ luôn rất cao, dù là bốn gia tộc lớn cũng không có số tiền lớn như thế để chăm sóc nhân viên cấp dưới chứ đừng nói là công ty vừa như nhà họ Triệu.

Công ty có đến mấy trăm nhân viên, dù mua cả tập đoàn Triệu Thị cũng không mua nổi nhiều bất động sản như vậy.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 199


Chương 199

“Vậy tôi không thể không có chỗ ở chứ? Hay là tôi ở nhà các cô là được, dù sao cũng có nhiều phòng trống, thêm tôi cũng chẳng hề gì nhỉ?”, Tần Khải gian trá cười như thể anh đã đoán được câu trả lời của Triệu Băng Linh.

“Nhà tôi? Anh nghĩ gì đấy?”, vừa nghe Tần Khải nói thế, Triệu Băng Linh như mèo bị giẫm phải đuôi, suýt nữa tức đến mức nổ tung.

Nhưng vừa nhìn vẻ mặt bình thản, ung dung của Tần Khải, Triệu Băng Linh sợ Tần Khải muốn nuốt lời.

Ngừng một chốc, chỉ đành uyển chuyển đổi lời.

“Được, tùy anh vậy”.

Dù sao cũng có bố mẹ ở nhà, chắc Tần Khải cũng không thể làm được trò gì.

Triệu Băng Linh dứt khoát đồng ý trước rồi tính.

Như thế cũng có thể đồng ý à?

Nhìn Triệu Băng Linh đang giận dữ, lần này Tần Khải không ngờ cô cả Triệu lại dễ nói chuyện như thế.

Dứt khoát cắn răng nhìn chằm chằm Triệu Băng Linh, nhếch môi cười: “Tùy anh thật à? Vợ ơi, em đúng là hiểu lòng người quá. Có điều anh khá thích vị trí có ánh nắng, anh nhớ rõ ánh sáng ở phòng của em rất tốt, hay là để anh chịu thiệt một chút, chúng ta chung phòng nhé? Nếu em không muốn hủy hôn, sớm muộn gì em cũng sẽ là vợ của anh, chúng ta có thể làm quen trước, bồi dưỡng tình cảm mà”.

“Ở nhà của tôi, anh còn chịu thiệt sao?”

Mặt Triệu Băng Linh đỏ bừng, tức giận đập bàn, như sư tử Hà Đông gầm gừ

“Anh đừng có mà mơ! Sở dĩ không hủy hôn là… là tôi suy xét đến vấn đề an toàn cá nhân, ai muốn kết hôn với anh, ngủ với anh chứ? Còn nữa, không cho phép anh gọi tôi là vợ, đi ra ngoài!”

“Ừ, không gọi thì thôi, nổi giận gì chứ? Thiệt tình, tôi cũng chưa nói sẽ làm gì mà…”

Tần Khải bất lực buông tay, lầm bầm nói.

Nhìn thấy Triệu Băng Linh đang cầm một xấp tài liệu dường như muốn đập vào người anh.

Tần Khải vừa dứt lời lập tức chạy ra khỏi cửa.

Cạch, tài liệu Triệu Băng Linh ném qua vừa vặn ném trúng cánh cửa.

Vừa nhìn thấy cô cả Triệu nổi giận, Tần Khải cảm thấy không ổn, vẫn nên đi trước thì hơn.

Nói lý với phụ nữ là một hành động ngu ngốc.

Nhất là lúc phụ nữ đang giận.



Tần Khải bên này bị ăn đánh, bên nhà họ Triệu, hai người Triệu Hoành Quang vừa về đến biệt thự thì lại cãi nhau càng dữ dội hơn.

Vừa bước vào cửa, Lưu Hiểu Vi như một người đàn bà chanh chua, hất chân đá văng đôi giày, ngồi phịch xuống thảm, lăn lộn dưới đất gào khóc.

“Tôi không muốn sống nữa, không sống nổi nữa, chẳng thể nào sống được nữa rồi. Triệu Hoành Quang, cái tên hèn nhát ông lại dám đánh tôi, tôi muốn ly hôn với ông, chẳng thể nào sống nổi nữa rồi”.

“Ồn ào cái gì hả, cô nghĩ tôi muốn sao? Người dưới cơ thì không cúi đầu sao được, không đánh cô, cô nghĩ thằng nhóc đó có thể bỏ qua cho chúng ta sao?”, Triệu Hoành Quang đè vợ xuống, nén cơn giận an ủi.

Lưu Hiểu Vi vốn dĩ cũng chỉ làm ra vẻ, được ông ta hiểu nên cũng dịu đi một chút.
 
Back
Top Dưới