Ngôn Tình Tiểu Thần Y Xuống Núi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 80


Chương 80

Không chỉ có Tần Khải mà cả Triệu Diệu Quang cũng coi như không nghe thấy Tống Nhan nói gì, thậm chí họ còn coi hai mẹ con cô như không khí.

“Nào uống đi!”

“Trăm phần trăm nhé…”

Đồ ăn chưa mang lên mà hai người đàn ông đã uống hòm hòm rồi, không lâu sau cả căn phòng đã sặc mùi rượu.

“Mẹ ơi, mẹ còn mình đi thôi, kệ họ thích uống đến lúc nào thì uống”.

Triệu Băng Linh cũng tức điên lên rồi.

Bố cô cũng thật là, chưa gì đã bị Tần Khải hạ gục rồi, đúng là mất mặt!

“Đi, kệ hai gã hâm dở ấy!”

Tống Nhan hậm hực đứng dậy, không màng ăn uống gì mà đi luôn.

Còn Tần Khải và Triệu Diệu Quang thì uống đến tận đêm khuya, Tần Khải vẫn ổn nhưng Triệu Diệu Quang thì đã say bí tỉ rồi.

Sau đó Đinh Kim Phúc đã dặn nhân viên phục vụ gọi xe đưa họ về nhà của Triệu Diệu Quang.

Ngày hôm sau, khi Tần Khải tỉnh dậy thì chỉ có mình anh ở nhà.

Tần Khải mặc áo ngủ quan sát một lát mới phát hiện đây không phải biệt thự độc lập, mà là một tiểu khu buôn bán bình thường. Ngôi nhà chỉ có hai tầng, cũng không có người giúp việc.

Xem ra nhà này sống cũng không khá lắm.

Tần Khải đi loanh quanh, cuối cùng dừng ở phòng ngủ của Triệu Băng Linh.

“Lạ thật, sao lại có tiếng nước nhỉ, lẽ nào cô ấy chưa đi làm à?”

Tần Khải đột nhiên nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà tắm, hình như có ai đang tắm rửa.

“Kinh rồi, làm tổng giám đốc sướng thật, thích đi làm lúc nào thì đi, hoá ra cô ấy còn có thói quen đi tắm vào buổi sáng. Cả nhà cô kéo tôi lên chung thuyền thì ít nhiều tôi cũng phải sơ múi tí gì chứ! He he…”

Tần Khải mỉm cười xấu xa rồi nghĩ ra một ý đồ đen tối.

Nói rồi, anh bước tới gần phòng tắm.

Bấy giờ, anh mới thấy cửa không đóng, điều đó khiến anh càng không nhịn được.

Cô nàng này bạo gan thật!

Đi tắm mà lại không đóng cửa? Hay biết anh sẽ đến nên cố ý để vậy?

Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Tần Khải nhếch mép cười, sau đó chậm rãi mở cửa phòng tắm ra rồi nhòm vào trong.

Song, bên trong không có cảnh tượng như anh nghĩ.

Mà người trong phòng cũng đã phát hiện ra sự bất thường.

“A! Anh là ai?”

Một tiếng hét chói tai vang lên, làm Tần Khải giật bắn mình.

Sau đó, anh nhìn kỹ lại thì thấy không phải Triệu Băng Linh, mà là một cô gái xinh đẹp lạ mặt.

Tuy vóc dáng của cô gái này không nóng bỏng bằng Triệu Băng Linh, nhưng cũng cao ráo, mái tóc ngắn làm tôn lên khí chất của cô ấy.

Nếu cô ấy không hét lên thì anh còn tưởng là đàn ông.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 81


Chương 81

Tiếc là cô ấy đã tắm xong rồi, giờ đang quấn khăn tắm trên người nên chỉ nhìn thấy hình dáng cơ thể.

Vậy là không chảy máu mũi được rồi!

“Tôi phải hỏi cô mới đúng, sao cô lại ở nhà vợ tôi?”

Tần Khải nghiêm túc hỏi.

Đôi mắt của anh như nhìn xuyên qua khăn tắm.

“Vợ anh?”

Cô gái tóc ngắn cau mày rồi nghi hoặc quan sát anh.

“Anh là Tần Khải à?”

Lần này, đến lượt Tần Khải bất ngờ.

“Cô biết tôi à?”

Cô gái trừng mắt với anh.

“Đương nhiên, tôi là bạn thân của Băng Linh, tên là Chu Tư Tư, cô ấy đã kể cho tôi nghe chuyện của hai người”.

“Ra là vậy, phải công nhận là cô xinh hơn Băng Linh đấy, nhất là cặp chân dài kia, chậc chậc…”

Tần Khải ngắm nhìn đôi chân thon dài của cô gái mà rớt nước miếng.

Biết thế, anh đến sớm thêm vài phút rồi.

Thấy anh mắt tr*n tr** của anh, Chu Tư Tư lập tức bốc hoả.

“Khốn kiếp, cút ra ngoài cho tôi!”

“Sao tôi phải đi, cô cho tôi một lý do!”, Tần Khải nói.

“Anh! Tôi sẽ mách Băng Linh anh là tên khốn”, Chu Tư Tư lườm Tần Khải cháy thịt, chỉ muốn móc mắt anh ra.

Nghe thấy thế, Tần Khải khoanh tay rồi dựa người vào cửa, sau đó tiếp tục nhìn cô ấy.

“Mách đi, cô ấy cũng không làm gì tôi được đâu. Tối qua, cả nhà cô ấy lừa tôi một vố, giờ còn phải nhờ tôi giúp đỡ, cô nghĩ xem cô ấy dám đuổi tôi đi không?”

“Anh… có phải anh lén nhìn từ nãy rồi không?”

Chu Tư Tư sa sầm mặt rồi tức tối nói.

Tần Khải sững người, nghe buồn cười thế nhỉ?

“Cô đừng hiểu lầm, tôi không cố ý đâu! Vả lại, ai bảo cô đi tắm không đóng cửa?”

“Hừ! Tôi thấy là anh cố tình, đồ khốn, xem tôi xử lý anh thế nào đây!”

Chu Tư Tư hét lên rồi lao tới, sau đó dựng tay làm đao tấn công Tần Khải.

“Mẹ kiếp! Con nhà võ à? Không đúng, cô là giáo viên hả?”

Trong lúc đó, anh đã nhìn thấy thẻ làm việc của cô ấy.

Hoá ra, cô ấy là giáo viên thể dục.

Bảo sao mà… hoang dã thế!

Nói rồi, anh nghiêng đầu sang một bên để tránh đòn tấn công của Chu Tư Tư.

Anh đang định trêu cô ấy tiếp thì chợt đứng hình, mắt thì trợn tròn.

“Ê, lộ hàng rồi kìa!”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 82


Chương 82

Tuy Chu Tư Tư có quấn khăn tắm nhưng không chặt nên sau hành động ban nãy, đã để lộ điểm nhạy cảm.

Tần Khải nhìn xong thì suýt chảy máu mũi, mắt không thèm chớp luôn…

“Anh còn dám nhìn à? A, tôi sẽ giết anh!”, Chu Tư Tư cuống cuồng quấn lại khăn tắm, sau đó vừa tức vừa xấu hổ như ngọn núi lửa sắp phun trào.

“Thôi, có gì thì từ từ nói, quân tử động khẩu không động thủ!”

Tần Khải mỉm cười ngại ngùng, sau đó vội vàng lùi lại, rất tự giác mà đóng cửa, sau đó biến mất dạng.

Chu Tư Tư nghiến răng nghiến lợi, sau đó nắm chặt tay nói: “Có giỏi thì anh đứng yên đấy, hôm nay tôi sẽ quyết sống mái với anh”.

Tần Khải nghe xong chỉ thấy lạnh sống lưng.

“Có ngu mới ở lại!”

Giờ mà không chạy thì định chờ đến lúc nào?

Anh không ngờ là tự nhiên có một cô gái lạ xuất hiện ở nhà của Triệu Băng Linh, đã thế còn không đóng cửa lúc tắm.

Giờ thì hay rồi.

Lại đắc tội thêm một một cô gái đanh đá nữa.

Vì sợ cô gái này sẽ liều mạng với mình nên anh chẳng thèm thay đồ mà chạy luôn.

Anh phóng con xe điện mà Đinh Kim Phúc đền cho mình trốn thoát khỏi hiện trường.

Ra khỏi tiểu khu rồi, anh mới thở phào một hơi.

“Con gái bây giờ khó chơi quá!”

Tần Khải định đi ăn sáng đã rồi mới đi mua quần áo.

Nhưng anh vừa ra khỏi tiểu khu thì chuông điện thoại đã vang lên.

“Xong rồi, chắc chắn là cô gái ban nãy đã mách lẻo với Triệu Băng Linh”.

Nhìn thấy tên của Triệu Băng Linh nhấp nháy trên màn hình điện thoại, Tần Khải khóc không ra nước mắt.

Không cần đoán cũng biết chắc hẳn Triệu Băng Linh sẽ hỏi tội anh.

“Tần Khải, tôi cho anh nửa tiếng để đến văn phòng của tôi ngay”.

Biết ngay mà!

Tần Khải vừa nghe máy thì đã nghe thấy tiếng của Triệu Băng Linh gào lên ở đầu bên kia.

“Ờm…”

Tần Khải đang ấp úng định giải thích thì Triệu Băng Linh đã cúp máy.

“Con gái con đứa gì mà ghê thế!”

Tần Khải liếc xéo điện thoại rồi thở dài nói.

Con lâu anh mới sợ Triệu Băng Linh.

Nhưng tại tâm bất chính, lẻn vào phòng ngủ của Triệu Băng Linh.

Không thì đã chẳng gặp Chu Tư Tư.

Đáng đời!

Để vớt vát lại hình tượng dũng mãnh và khí chết, anh sẽ đi giải thích cho rõ ràng.

Văn phòng tổng giám đốc của Triệu Thị.

Triệu Băng Linh tức tối cúp máy, sau đó mới nhìn snag cô gái trạc tuổi ở bên cạnh.

“Tư Tư cũng thật là, mới sáng ngày ra đã chạy đến nhà tớ tắm gội, đã thế còn không khoá cửa, đầu óc để đâu rồi không biết?”

“Kỳ Kỳ, sau cậu nhớ bảo ban lại cô em họ này đi nhé”.

Vương Kỳ là bạn thân từ hồi đại học của Triệu Băng Linh, đồng thời cũng là chị họ của Chu Tư Tư.

Tuy cô ấy có vóc dáng nhỏ nhắn và giọng nói dịu dàng, nhưng tính cách thì chẳng khác gì cô em họ của mình.

Nghe thấy thế, cô ấy khoanh tay rồi nói: “Tư Tư cũng bất đắc dĩ mà, có một cậu ấm ở trường suốt ngày lẽo đẽo theo nó. Sáng nay, lúc nó đi chạy bộ, tên kia còn kéo cả lớp đến sân vận động tỏ tình, làm nó sợ chạy mất cả dép”.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 83


Chương 83

“Ra là thế…”

Triệu Băng Linh chẹp miệng.

“Lát chờ Tần Khải đến, chúng ta cùng mắng cho anh ta một trận, nếu có thể làm anh ta tức đến mức từ hôn thì càng tốt”.

Vương Kỳ ngẩn ra, nhưng lại phản đổi.

“Tớ khuyên cậu đừng làm thế, ban nãy nghe cậu kể về anh ta, tớ thấy anh ta không tệ như trong tưởng tượng của cậu đâu. Ngược lại còn hơi bị oách đấy”.

“Cậu không lừa tớ đấy chứ?”

Triệu Băng Linh híp mắt lại, bán tín bán nghi nhìn bạn mình.

“Cậu chưa gặp người thật thì sao có thể phân tích và đưa ra kết luận như vậy được?”

Vương Kỳ vắt chéo chân rồi mỉm cười tự tin.

“Bạn yêu à, cậu quên tớ là chuyên gia tâm lý à? Chỉ cần nghe cậu kể thôi là tớ có thể đoán được anh ta là người thế nào rồi. Cậu đừng coi thường người ta, hình như anh ta không hề khoác lác đâu, khéo là con rùa vàng đấy”.

“Tớ chẳng tin!”

Triệu Băng Linh tỏ vẻ khinh bỉ: “Ông nội kể cho tớ nghe về gốc gác của anh ta rồi, anh ta là trẻ mồ côi, sau được một lão thần y nhặt về nuôi thì rùa vàng cái nỗi gì. Cậu cũng chỉ đoán thôi, lát gặp đi rồi cậu sẽ biết”.

“À, tối qua, anh ta còn chém Thập Tam thiếu của thủ đô gặp mình còn phải đi đường vòng, nói thật tớ nghe mà suýt bật cười đấy”.

Hễ nhớ lại các hành động của Tần Khải vào tối qua, Triệu Băng Linh lại thấy bực mình.

Vì người nhà họ Triệu đã đồn ầm chuyện đó đi khắp nơi rồi.

Bây giờ bên ngoài đều đang kháo nhau cô có một thằng chồng vô lại.

Thậm chí còn có người mắng cô chỉ hào nhoáng bên ngoài, giả vờ thanh cao, chứ thật ra là loại tâm cơ, rắn độc.

Triệu Băng Linh tức muốn nổ phổi, chỉ muốn b*p ch*t Tần Khải ngay.

Vương Kỳ lắc đầu rồi nghiêm túc phản bác: “Tớ vẫn tin vào trực giác của mình. Nếu anh ta ngu thật thì sao có thể đánh bật được hai ông bác của cậu? Đã thế còn được Đinh Kim Phúc đón tiếp nồng nhiệt ư? Theo tớ thấy, cậu có thành kiến với anh ta quá thôi”.

Triệu Băng Linh chẹp miệng nói: “Cứ cho là thế đi, nhưng tớ vẫn không tin nhân phẩm của anh ta. Anh ta vừa xông vào phòng ngủ của tớ để rình Tư Tư tắm đó, tớ không tin tưởng con người này chút nào”.

“Cậu đúng là cứng đầu! Nếu là bình thường thì cậu chỉ có thể kéo dài thời gian, sau đó chờ ông cậu ra viện rồi tính tiếp đúng không? Nhưng giờ cậu đã được làm tổng giám đốc rồi đây này”.

Vương Kỳ nói tiếp: “Quản lý một công ty lớn thế này thì cậu phải quyết đoán lên, nhất là về chuyện lợi ích, chứ nói chuyện bằng tình cảm thì không ăn thua đâu”.

Triệu Băng Linh kinh ngạc nhìn bạn mình.

“Xem cậu nói kìa, hay cậu đến làm cố vấn cho tớ nhé?”

Vương Kỳ bật cười rồi lắc đầu.

“Tớ chỉ lý luận suông vậy thôi, chứ để quản lý công ty thì chắc ba ngày sập tiệm, tớ không có dòng máu tư bản như cậu”.

“Nói chung là cậu thiếu một gương mặt dày, mà Tần Khải lại thừa ưu điểm cái này. Chỉ có người như anh ta mới giải quyết được hai ông bác của cậu thôi”.

Phụt!

Triệu Băng Linh phì cười.

“Mặt dày cũng là ưu điểm à? Tớ thấy tam quan của cậu có vấn đề rồi đấy, lẽ nào cậu thích trai hư à?”

Vương Kỳ mỉm cười xấu xa, sau đó kéo Triệu Băng Linh vào lòng mình.

“Á!”

Triệu Băng Linh hét lên, biết bạn mình lại đùa nên phối hợp diễn xuất cùng: “Đừng… đừng mà!”

“He he, chén thôi nào!”

Vương Kỳ l**m môi, sau đó sờ loạn xạ trên người Triệu Băng Linh.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 84


Chương 84

Cùng lúc đó.

Tần Khải lao nhanh như một mũi tên phi tới tập đoàn Triệu Thị.

Tất cả mọi người trông thấy cách ăn mặc của anh đều phải trố mắt ra nhìn.

“Tên kia mặc đồ ngủ đến công ty ư? Lẽ nào… anh ta sống chúng với sếp mình à?”

“Hu hu! Nữ thần của tôi, sao lại cặp với một con heo thế này? Tức quá mà!”

“Ông trời thật không có mắt! tại sao lại để một tên xấu như ma cấu thế kia làm chồng sắp cưới của sếp chứ?”

Mọi người đều tỏ vẻ ghanh ghét ra mặt, có người còn đấm ngực thể hiện sự bất mãn.

Có người còn báo tin cho Tô Chí Bân.

Hôm qua, sau khi bị Tần Khải đuổi đi, Tô Chí Bân đã thề là sẽ chơi với Tần Khải đến cùng, để anh thành trò cười ở Trung Hải.

Vì thế có vài nhân viên muốn lấy lòng Tô Chí Bân thấy Tần Khải đến công ty đã lập tức báo cho anh ta ngay.

Họ cũng đang mong Tần Khải bị xử lý.

Song, Tần Khải chẳng rảnh đâu mà để mắt đén họ, anh chạy thẳng lên phòng của tổng giám đốc.

Anh đinh giơ tay lên gõ cửa thì chợt nghe thấy âm thành kỳ lạ ở bên trong.

“Oa, sao ngày càng to thêm thế này, đã thế còn cứng nữa…”

Cái gì to, cái gì cứng?

Sau đó đến giọng cười của Triệu Băng Linh: “Đồ xấu xa này, đừng có sờ nữa”.

“Hi hi, cục cưng, sờ cái nào!”

Mẹ kiếp! Gian tình à?

Mà Triệu Băng Linh còn là một nhân vật trong số đó?

Tần Khải méo miệng, sau đó có cảm giác cao thêm.

Mắt anh nhìn thứ gì cũng thấy một màu xanh xanh.

Thôi xong, cuộc hôn nhân còn chưa bắt đầu này đã có một màu xanh mướt rồi.

Mình đã gây ra lỗi gì chứ?

À mà như vậy cũng hay, coi như được giải thoát, vì anh đâu có muốn treo cổ trên cái cây này.

Nhưng vẫn phải nói vài câu cho bõ tức, Triệu Băng Linh ngày thường lạnh lùng như núi băng.

Ai mà ngờ cũng là tay chơi, đã thế còn gian díu ngay trong phòng làm việc?

Tần Khải hào hứng mở cửa rồi đi vào.

Hôm nay anh sẽ bắt gian tại trận, để xem ông cụ Triệu còn nói được gì.

“Á!”

Đột nhiên có tiếng động vang lên, hai người ở trong phòng giật bắn mình.

Họ dừng việc đang làm lại rồi ngước lên nhìn Tần Khải.

“Hai người… hai người đang làm gì thế hả…”

Tần Khải cứ tưởng sẽ được thấy một màn nóng bỏng, nhưng sau đó lại ngẩn ra.

Ngoài Triệu Băng Linh ra thì còn một cô gái xinh đẹp khác đang ngồi trên sofa.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 85


Chương 85

Cô gái mặc một chiếc váy màu đen trông rất quyến rũ.

“Ớ, con gái à?”

Tần Khải không ngờ “bồ” của Triệu Băng Linh lại là phụ nữ.

“Chậc chậc, bảo sao mà em không chịu lấy anh, ra là thích kiểu này”.

Tần Khải dựa người vào cửa rồi chẹp miệng nói.

“Nhưng nói đi cũng phải nói lạ, hai em làm thế này đúng là lãng phí tài nguyên, tiếc quá!”

Hai cô gái vội vàng đứng dậy.

Vương Kỳ ngại ngùng liếc nhìn Tần Khải rồi khôi phục hình tượng thục nữ.

Triệu Băng Linh nhanh chóng sửa sang lại quần áo, sau đó giả vờ bình tĩnh nhìn Tần Khải.

“Cái gì mà thích kiểu này, mẹ anh không dạy anh phải gõ cửa trước khi vào à?”

Tần Khải khoanh tay nói: “Tôi là cô nhi nên không có mẹ, thế nên không cần gõ cửa”.

Ặc!

Vương Kỳ phì cười.

Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Không ngờ Tần Khải đúng là kiểu người không cần sĩ diện như mình tưởng.

Triệu Băng Linh đen mặt mắng: “Độ dày của da mặt anh có điểm cuối không vậy? Tôi hỏi anh, anh vào phòng ngủ của tôi làm gì?”

Biết ngay lại nhắc chuyện này mà!

Tần Khải cười trừ rồi nhún vai.

“Tôi đi loanh quanh thôi, ai biết trong phòng cô lại có người đâu, đã thế còn đi tắm không đóng cửa”.

“Đi loanh quanh?”

Triệu Băng Linh tức đến mức muốn ăn thịt Tần Khải, phòng con gái là chỗ để anh đi dạo à?

“Tôi thấy anh cố ý thì có, sau này đừng vào nhà tôi nữa, làm tôi phát khiếp lên được”.

Tần Khải cười híp mắt.

“Không vào nữa thì thôi, cô tưởng tôi thích à? Tôi chẳng thèm”.

“Anh!”

Triệu Băng Linh tức điên.

Tên điên này!

“Tần Khải, anh đừng có không biết điều. Nếu hôm nay anh không xin lỗi tôi thì đừng hòng rời khỏi đây. Tư Tư đang đến đây rồi, ba chúng tôi sẽ xử lý anh”.

Tần Khải nghe xong thì cười ra nước mắt.

Một mình Triệu Băng Linh thôi là anh đã đủ nhức đầu rồi.

Giờ còn thêm Chu Tư Tư nữa, khéo anh bị lăng trì mất.

Không được, phải tính kế chuồn thôi.

“Khoan đã, sao cô nói như chỉ có mình tôi sai thế?”, Tần Khải bắt đầu cãi lý.

“Anh nói sao!”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 86


Chương 86

Triệu Băng Linh lạnh lùng lườm anh.

Tần Khải hất hàm rồi nói.

“Tôi có nhìn thấy gì đâu. Mà sao tôi biết cô gái kia ở trong phòng cô chứ, hơn nữa đi tắm mà không đóng cửa. Đàn ông thấy thế mà không nhìn thì chỉ là thằng có vấn đề”.

Nói rồi, Tần Khải còn làm ra vẻ như mình chính trực lắm.

“Còn nữa, cô còn công khai cắm sừng tôi giữa ban ngày ban mặt! Bồ bịch ngay trong văn phòng, cô định giải thích thế nào đây?”

“Cắm sừng?”

“Bồ bịch?”

Hai cô gái ngơ ngác nhìn nhau rồi cùng nhìn Tần Khải, không biết anh đang nói gì.

“Bồ bịch cái gì? Cô ấy là bạn thân của tôi, tên là Vương Kỳ, ban nãy chúng tôi chỉ đùa với nhau thôi”.

Triệu Băng Linh giải thích.

Tần Khải chẹp miệng: “Bạn thân, tôi không tin! Tôi đang nghi ngờ giới tính của cô, bảo sao hôm qua mới gặp, nhà cô đã định gài hàng tôi. Haizz, tôi bị lừa rồi, tôi phải đi tìm ông cô để đòi công bằng, tốt nhất là hôm nay từ hôn luôn”.

Nói rồi, anh vùng vằng định bỏ đi.

Trước khi đi, anh còn không quên liếc xéo Triệu Băng Linh: “Cô nghĩ cho kỹ đi”.

Triệu Băng Linh trợn tròn mắt, á khẩu không biết nói gì.

“Rõ ràng là anh ta sai mà lại thành mình sai rồi, còn có lý lẽ không vậ? Vương Kỳ, cậu nói gì đi”.

Thấy Triệu Băng Linh nổi giận, Vương Kỳ cười nói: “Anh ta cố ý đánh trống lảng đấy, giờ cậu biết thế nào là vô lại chưa?”

Triệu Băng Linh hiểu rồi, nhưng cũng đang tức lắm đây.

“Tớ sẽ không tha cho tên khốn này đâu”.

Vương Kỳ vỗ vai bạn mình: “Sếp à, bớt giận đi. Mức độ vô lại của anh ta vượt ngoài tưởng tượng của tớ, tớ bằng này tuổi rồi mà chưa thấy ai vô sỉ thế bao giờ”.

“Đúng, mặt dày vô địch thiên hạ rồi!”

Triệu Băng Linh gật đầu đồng ý.

Vương Kỳ lắc đầu nói: “Nhưng đó cũng là ưu điểm đấy, cậu nên học theo anh ta. Sau này khi đối phó với mấy lão kia sẽ rất hữu dụng, đảm bảo sẽ chọc cho họ tức chết luôn”.

Đầu Triệu Băng Linh đầy vạch đen.

“Thôi đi, học anh ta ư? Học cái quái gì chứ!”

Nghe thấy thế, Vương Kỳ phì cười nói: “Nói chứ, cách ăn nói của cậu cũng khá giống anh ta rồi đấy”.

“Lượn! Toàn nói vớ vẩn!”, Triệu Băng Linh lừ mắt.

“Tớ mà học theo anh ta thì cũng thành người vô lại à?”

Vương Kỳ mỉm cười nói: “Thế càng hợp chứ sao, hai người sẽ thành một đôi vô lại, xứng đôi vừa lứa…”

“Con nhỏ chết tiệt này, ngứa thịt phải không!”

Nói rồi, hai cô gái lại đùa giỡn phát ra tiếng cười vui vẻ.

“Tần Khải, anh đứng lại cho tôi”.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 87


Chương 87

Phía khác, Tần Khải vừa đi ra khỏi phòng làm việc của Triệu Băng Linh thì đã gặp Chu Tư Tư đang hùng hổ đi tới.

Ngay khi nhìn thấy anh, cô ấy đã tức giận đùng đùng.

Cô ấy gào lên như con sư tử, suýt nữa làm điếc cả tai của Tần Khải.

“Trời, đúng là sư tử Hà Đông có khác!”

Tần Khải bịt tai lại, sau đó không nói không rằng mà chạy thẳng.

Các cụ nói rồi, đừng có động vào sư tử cái, nhất là khi nó đang nổi giận.

Nhưng Chu Tư Tư nào dễ buông tha cho Tần Khải.

Cô ấy lao tới như tên bắn rồi túm lấy tay Tần Khải.

“Tần Khải, anh còn định chạy à? Có chị đây rồi thì anh có chạy đằng trời”.

Chu Tư Tư lườm Tần Khải, lúc nói chuyện còn siết chặt tay.

Xuýt xoa.

Cơn đau ở tay truyền tới khiến Tần Khải lại hít vào một hơi lạnh.

“Người đẹp Tư Tư, tôi thật sự không nhìn thấy gì cả, mà thật ra chuyện này cũng không thể trách tôi được”.

Tần Khải cười ngượng, vừa nói vừa cố vùng tay ra.

Nhưng Chu Tư Tư không chịu buông tay, mà càng bám chặt lấy anh hơn, thậm chí còn xoay cánh tay anh 180 độ.

“Tốt nhất anh hãy nghiêm chỉnh lên, không thì tôi không biết có b*p ch*t anh trong cơn giận hay không đâu”.

Chu Tư Tư đang bừng lửa giận, chỉ cần thấy Tần Khải đã như thấy kẻ thù giết cha nên quyết không chịu buông tha.

Nếu chuyện cô ấy đi tắm bị người khác nhìn lén mà truyền ra ngoài thì còn gì là thanh danh của người con gái nữa.

Nghĩ đến đây, cô ấy càng thêm hận Tần Khải.

“Có nhất thiết phải thế không?”

Tần Khải khóc cười không xong.

Người phụ nữ này đúng là hoang dã.

“Rồi tôi sẽ đứng yên cho cô xử lý, cô thích tư thế nào, tôi cũng chiều cô hết”.

Tần Khải bắt đầu nở nụ cười đểu giả.

Câu nói của anh như lửa đổ thêm dầu.

Chu Tư Tư đang bốc hoả càng điên tiết hơn nữa.

“Khốn kiếp! Anh có im đi không! Nếu anh còn dám mở mồm thêm câu nữa hoặc nói chuyện hôm nay cho ai khác biết, tôi sẽ chặt hết tứ chi của anh rồi ném anh xuống hố phân”.

Nhưng Tần Khải lại tỏ vẻ không quan tâm.

“Người đẹp Tư Tư, tôi thì không thấy sợ đâu, nhưng cô mà làm thế là tàn bạo lắm đấy, con gái ai lại làm thế bao giờ”.

Nói rồi, anh chợt ghé sát tai cô ấy rồi thì thầm.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 88


Chương 88

“Vả lại, cô mà giết tôi thì kiểu gì cũng hối hận!”

Tần Khải vừa nói vừa hẩy mũi, sau đó không khỏi say mê khi ngửi được mùi hương trên người Chu Tư Tư.

Dáng vẻ nhắm mắt hưởng thụ của anh khiến Chu Tư Tư hận tới mức ép người anh vào tường.

“Đồ khốn này, ngứa thịt hả!”

Cô ấy nghiến răng rồi giơ tay lên tát anh.

Tần Khải mỉm cười rồi bắt lấy cổ tay của Chu Tư Tư, sau đó còn sờ sờ nắn nắn.

“Oa, cũng chịu khó dưỡng da đấy chứ!”

“Bỏ tay ra!”

Chu Tư Tư giận tím mặt.

Cô ấy nhanh chóng rụt tay lại, nhưng cùng lúc đó lại giơ chân lên lên định đá Tần Khải.

“Kinh, nhưng tôi có hai tay đấy!”

Tần Khải phì cười, sau đó lách người sang một bên tránh, đồng thời giơ một tay khác lên túm vào cổ chân của Chu Tư Tư.

Chu Tư Tư chỉ đứng bằng một chân nên mất thăng bằng, cô ấy hét lên rồi ngã ngửa ra sau.

Tần Khải nhanh nhẹn quay người rồi ôm cô ấy vào lòng.

“Ối, cô chủ động nhào vào lòng tôi à?”

Tần Khải híp mắt lại, bày ra dáng vẻ hưởng thụ.

Dẫu sao Chu Tư Tư cũng là một cô gái nhỏ thôi, chẳng qua anh quân tử không thích đánh phụ nữ, không thì Chu Tư Tư tới công chuyện rồi.

“Anh… đồ khốn này, mau thả tôi ra!”

Người Chu Tư Tư đỏ như con tôm luộc.

Nhưng do cuống quá nên cô ấy đã trượt chân rồi càng áp sát người Tần Khải hơn.

“Eo, không ngờ cô chủ động thế đấy!”

Tần Khải lùi lại một bước, gần như dựa sát vào tường, không còn đường lùi nữa.

Chu Tư Tư mất đà nên cứ thể bổ nhào tới.

Sau đó dính sát người vào Tần Khải.

Hai người dính sát vào nhau, thậm chí còn cảm nhận được nhịp tim cùng hơi thở của người kia.

Tư thế ái muội này thật khiến người ta suy nghĩ sâu xa.

“Người đẹp, không ngờ cô lại thích kiểu mạnh bạo, làm tí không?”

Tần Khải mỉm cười trêu chọc.

Tuy cô gái này hơi nóng tính, nhưng dáng người và gương mặt thì hết chỗ chê.

Để cô ấy sơ múi tí thì anh cũng không thiệt đâu nhỉ?

Chu Tư Tư run lên, cảm thấy vừa tức vừa ngại nên không nói được gì.

Cô ấy vừa định tránh ra thì chợt có tiếng nói của Triệu Băng Linh vang lên ở phía sau.

“Này, Tư Tư, cậu thoáng thật đấy, có cần tớ nhường văn phòng lại cho hai người không?”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 89


Chương 89

Triệu Băng Linh giật khoé miệng, vừa nói vừa lườm Tần Khải.

Dứt lời, cô quay người đi vào văn phòng.

Vương Kỳ quanh tay rồi cũng liếc Tần Khải một cái.

Vẻ mắt như muốn nói: Anh gây hoạ lớn rồi…

“Hỏng rồi, chắc chắn Băng Linh đã hiểu lầm chúng ta…”

Chu Tư Tư lườm Tần Khải rồi tức đến mức giậm chân.

Tư thế hiện giờ của họ quá mờ ám, đã thế còn bị Triệu Băng Linh bắt gặp, cô không hiểu lầm mới lạ.

“Đương nhiên rồi, ai bảo cô trêu chọc người đã có vợ sắp cưới là tôi. Chậc chậc.. Tư Tư à, cô gây hoạ lớn rồi”, Tần Khải khoanh tay như người vô tội, sau đó mỉm cười trên nỗi đâu của người khác.

Chu Tư Tư mới là người bị vạ thì đang nghiến răng kèn kẹt, suýt nữa tức đến mức xì khói.

“Đồ khốn, vô liêm sỉ!”

Chu Tư Tư vừa mắng vừa đánh đấm loạn xạ trên người Tần Khải.

“Này người đẹp, cô đúng là bội tình bạc nghĩa, nhẹ tay thôi… ay da!”

Tần Khải liên tục xin tha rồi lùi lại, trông thì như đang đỡ đòn nhưng thực chất anh chỉ làm trò thôi.

Anh có thể thấy là Chu Tư Tư giận lắm rồi.

Quả nhiên, Chu Tư Tư thấy không mắng cũng không đánh Tần Khải được, vì người anh cứng rắn như đá.

Giờ mà có con dao thì kiểu gì cô ấy cũng xiên cho anh một phát.

“Hừ… anh cứ chờ đấy!”

Cô ấy bỏ lại một câu rồi hậm hực rời đi.

Thấy đi vào văn phòng của Triệu Băng Linh rồi, Tần Khải mỉm cười lắc đầu.

Sau đó, anh lững thững đi theo.

Sư phụ anh từng bảo, phụ nữ dưới núi toàn là hổ cái.

Giờ Chu Tư Tư đang lửa bốc lên đầu, nhỡ vào trong lại nói linh tinh với Triệu Băng Linh thì hỏng.

Quả nhiên, vừa vào cửa, Tần Khải đã nhìn thấy ba gương mặt lạnh lùng đang nhìn anh.

Nhất là Triệu Băng Linh đứng chính giữa, ánh mắt lạnh lẽo, thiếu điều muốn đông lạnh cả anh.

Thấy tư thế như muốn tra khảo của ba bên, Tần Khải theo bản năng dừng bước, gương mặt nở nụ cười vô hại.

“Mỹ nữ Băng Băng chúng ta giận rồi, chuyện vừa nãy, anh định giải thích thế nào?”. Bộ dạng Vương Kỳ hóng hớt, hoàn toàn không xem đây là chuyện lớn.

Chu Tư Tư cũng cảm thấy chuyện không nghiêm trọng gì, vội tiến lên, vẻ mặt tủi thân: “Băng Băng, chuyện không phải như cậu nghĩ đâu…”

Tần Khải bỗng chốc cũng đau đầu.

Lời này không phải nên do anh nói sao?

Lấy cớ bị cướp thì thôi vậy, thế nhưng Triệu Băng Linh vẫn rất phối hợp với Chu Tư Tư.

“Tôi biết, không phải do cậu”.

Vừa dứt lời, ánh mắt Triệu Băng Linh nhìn Tần Khải, hung dữ như muốn giết người vậy.

“Tần Khải, anh tính giải thích thế nào?”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 90


Chương 90

Giải thích thế nào?

Ba con cọp cái đã viết xong cả bản án rồi.

Đây là định tội trước rồi mới hỏi tội.

Chu Tư Tư khoanh tay, vẻ mặt vui sướng khi thấy người gặp hoạ, muốn cười lại không dám cười, cố gắng kiềm chế.

Vương Kỳ cũng khoanh tay, bộ dạng như sắp có kịch hay xem rồi.

Tần Khải lẻ loi đứng ở cửa, bỗng chốc trở thành đối tượng chỉ trích của mọi người, một mục tiêu sống hoàn hảo.

“Vợ à, không phải em nghĩ là anh là người xấu, lưu manh đấy chứ? Bởi vì em không biết, cho nên em mới biết. Câu nói này là một câu triết lý, em rất khó mà hiểu được”.

Tần Khải thả tay, vẻ mặt có chút sâu xa khó hiểu, thực ra là đang nhìn trộm phản ứng của ba người.

Chu Tư Tư vừa nghe thấy mình cũng bị kéo vào thì, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Quả nhiên hổ cái đều là ngực lớn không não, người xưa nói không bao giờ sai.

Còn về Vương Kỳ, cô ấy khẽ nheo mắt đầy hứng thú đánh giá Tần Khải, tựa như nghe hiểu ra gì đó.

Triệu Băng Linh sững người, nhưng cô chẳng mấy chốc đã phản ứng lại, vẻ mặt bỗng trở nên u ám.

“Anh đang nghi ngờ trí tuệ tôi sao? Tần Khải, anh đang chơi với lửa đấy, hôm nay anh nói cái gì cũng vô dụng thôi!”, Triệu Băng Linh xắn tay áo, dáng vẻ như sắp ra tay.

Có thể khiến một cô gái tức giận đến mức này, Tần Khải đúng là dạng đỉnh chóp.

Triệu Băng Linh vừa nhắc nhở, Chu Tư Tư cũng phản ứng lại.

Bỗng chốc cô ấy tức giận không thôi.

“Anh là đồ lưu manh, suýt chút nữa đã làm tôi lú lẫn, đúng là đáng sợ”.

“Cái gì mà tôi suýt nữa khiến cô lú lẫn, là do bản thân cô ngu ngốc mà, không biết sao?”

Tần Khải gật đầu, bộ dạng tỏ vẻ đang nói sự thật.

“Anh, tôi muốn giết anh!”. Ba con hổ cái tức giận, lỗ tai Tàn Khải gần như bị điếc tạm thời.

Chân vội lùi hai bước, lúc này mới thật sự có chút hoảng.

Ba con hổ cái cùng tiến lên, chuẩn bị sử dụng bạo lực, “hạnh phúc” tới quá nhanh, Tần Khải có chút bất ngờ không kịp đề phòng.

Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Đang tính toán trong lòng là làm sao để có thể tránh được kiếp này thì đột nhiên cửa phòng làm việc bị người ta đẩy ra.

Một người trẻ tuổi mặc vest, vui vẻ đi vào.

Đồng hồ Rolex sáng loáng trên tay anh ta, ánh mắt dừng lại trên người Tần Khải chưa đến nửa giây thì đã nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.

Đồng thời, Chu Tư Tư kêu gào muốn xử lý Tần Khải, lúc này vẻ mặt bỗng thay đổi, rõ ràng có chút hoảng loạn lùi lại hai bước, tránh sau lưng Triệu Băng Linh.

“Là có chuyện phía sau à…”

Tần Khải bình tĩnh nhìn hai người họ, hiếm khi lại giả chết.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 91


Chương 91

“Tư Tư, đi ra ngoài, tôi có lời muốn nói với cô”.

Người trẻ tuổi hoàn toàn xem Tần Khải như không khí, trực tiếp đi ngang qua, ánh mắt cao ngạo tập trung trên người Chu Tư Tư.

Vẻ mặt Chu Tư Tư có phần khó coi, thân thể theo bản năng trốn về sau, như thể có chút chống đối.

Người trẻ tuổi thấy vậy, không nói hai lời đã giơ tay muốn nắm lấy cánh tay Chu Tư Tư.

Trông dáng vẻ, là muốn cưỡng ép đưa người ra.

“Anh, anh làm gì?”, Chu Tư Tư có chút hoảng sợ, trốn sau lưng Triệu Băng Linh.

Người trẻ tuổi không trả lời, không nhìn đến Triệu Băng Linh, tiếp tục mạnh mẽ tiến lên.

Tần Khải vốn không định can thiệp, nhưng trong phòng chỉ có một mình anh là nam, không muốn lo chuyện bao đồng cũng không được.

“Người anh em, muốn làm gì thì xếp hàng đã, chuyện của tôi vẫn còn chưa xong nữa”.

Tần Khải tiến lên hai bước, người đứng chắn trước mặt Triệu Băng Linh.

Không thể không nói, người anh em này cũng đúng lúc thật, đến vừa kịp lúc.

Không chỉ cắt ngang kế hoạch của ba con hổ, mà còn cho Tần Khải cơ hội được lập công chuộc tội.

Vào lúc quan trọng, Tần Khải đương nhiên phải chú ý chút.

“Anh là cái thá gì? Dám can thiệp vào chuyện của tôi, chán sống rồi sao?”. Người trẻ tuổi căn bản không coi trọng Tần Khải, vươn tay muốn đấy Tần Khải ra.

Nhưng vừa đẩy, Tần Khải cũng chẳng hề động đậy.

Trái lại, bản thân người trẻ tuổi lại lùi lại hai bước, suýt nữa đã ngã.

“Ranh con, muốn chết sao?”

Người trẻ tuổi trừng mắt, mũi hướng lên trời.

Tần Khải xua tay: “Nói chuyện phải có lương tâm, rõ ràng là anh ra tay trước đấy?”

“Chết tiệt!”. Người trẻ tuổi mắng một câu, vẻ mặt trở nên hung hăng.

Thấy vậy, ánh mắt Chu Tư Tư khẽ động, bỗng nhiên vươn tay bảo vệ cánh tay Tần Khải.

Ôn hương nhuyễn ngọc bỗng đến, hạnh phúc đến quả thực bất ngờ.

Tần Khải còn chưa kịp phản ứng lại thì đã nghe thấy con hổ cái này dùng giọng ngoài mạnh trong yếu bên cạnh lên tiếng ngụy biện: “Uông Hộ Ngưng, tôi… Tôi có bạn trai rồi, sau này anh đừng đến tìm tôi nữa!”

Lời này vừa thốt ra, mọi người xung quanh đều ngây người.

“Bạn trai, anh ta? Phù… Tư Tư, cô đang nói đùa sao? Đừng đùa nữa được không?”. Uông Hộ Ngưng nhếch miệng, ánh mắt xem thường, lướt nhìn Tần Khải.

“Tôi… Tôi không có nói đùa, anh ấy chính là bạn trai tôi”. Vẻ mặt Chu Tư Tư hoảng hốt, ôm chặt cánh tay Tần Khải.

Chính vì để tránh bị quấy nhiễu từ tên này, nên cô ấy mới trốn đến đây.

Không ngờ, tên này lại tìm được đến đây rồi.

Hết cách, Chu Tư Tư chỉ có thể đẩy Tần Khải ra làm lá chắn.

Tần Khải bị giữ chặt cánh tay, hưởng thụ thì cũng có chút hưởng thụ, mấu chốt là hiện tại anh giống như đang làm lá chắn cho người ta vậy…
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 92


Chương 92

Hình như cũng bị thiệt thòi rồi.

“Anh, cút đi cho tôi, anh mà cũng xứng với Tư Tư sao, cũng không chịu soi mình trong vũng nước tiểu đi?” Uông Hộ Ngưng cười nhạo.

Căn bản không hề che giấu vẻ xem thường với Tần Khải.

Tần Khải cạn lời.

Anh vốn dĩ chỉ là ra vẻ làm màu, nhưng Uông Hộ Ngưng lại kiêu căng như vậy, Tần Khải bỗng đổi ý.

Nhếch miệng, tay phải Tần Khải ôm lấy eo Chu Tư Tư.

Thân thể hai người thoáng chốc dựa sát vào nhau, lại càng gần gũi hơn.

Chu Tư Tư hoàn toàn không ngờ Tần Khải sẽ chủ động như vậy, trong lòng lại hoảng hốt, gương mặt bỗng ửng đỏ.

Trong lòng chỉ hận g**t ch*t Tần Khải, nhưng để thoát khỏi Uông Hộ Ngưng, nên chỉ có thể cứng đờ người, tiếp tục giả vờ.

Tần Khải nhếch miệng cười, ánh mắt ra hiệu với cô ấy là tôi đang giúp cô.

Nếu đã muốn theo đuổi k*ch th*ch, thì phải làm đến cùng.

“Cho dù tôi không xứng, nhưng Tư Tư người ta lại thích kiểu như tôi đấy. Thời đại bây giờ, bắp cải tốt đều bị ngắt cả rồi sao? Anh em, nghĩ thoáng chút đi, đây chẳng phải cũng là lỗi anh sao?”

Tần Khải nói rồi trên tay theo bản năng khẽ dùng lực, Chu Tư Tư không chịu đựng được nữa.

Lời nói của Tần Khải, Chu Tư Tư càng nghe càng cảm thấy bất thường.

Dưới ánh mắt như muốn giết người của Uông Hộ Ngưng, cánh tay ôm eo Chu Tư Tư của Tần Khải đột nhiên trở nên trắng trợn.

Chấm m*t trắng trợn như vậy, đến Tần Khải cũng cảm thấy k*ch th*ch.

Mặc dù nhân phẩm của cọp cái vẫn còn phải châm chước xem sao, nhưng vóc dáng này quả thật không tệ.

Trong lúc hưởng thụ, Tần Khải ôm thái độ thưởng thức, không nhịn được nhéo hai cái.

Khuôn mặt Chu Tư Tư lập tức đỏ ửng, lén nhìn Tần Khải, hận không thể ăn tươi nuốt sống anh.

“Anh còn dám động thêm một cái, tôi đảm bảo sẽ g**t ch*t anh!”

Chu Tư Tư khẽ thì thầm, cắn răng nghiến lợi cảnh cáo.

“Xin đấy, tôi làm vậy cũng là vì tốt cho cô! Hơn nữa, không phải cô nói tôi là bạn trai cô sao?”, Tần Khải tỏ vẻ vô tội, người không biết còn tưởng rằng anh phải chịu thiệt thòi to lớn lắm.

Tận mắt nhìn thấy hai người trước mặt kề tai nói nhỏ, đã thân mật đến mức độ này rồi.

Uông Hộ Ngưng tức lắm, suýt thì cắn nát răng hàm, mà ngay cả Triệu Băng Linh cũng giận mà không thể nói gì.

Nếu không phải biết Chu Tư Tư đang diễn trò, cô nhất định sẽ g**t ch*t Tần Khải.

“Tư Tư, hôm qua cô không ở ký túc xá, chẳng lẽ…”

Uông Hộ Ngưng lên tiếng, mới nói được nửa câu, sắc mặt đã tái nhợt.

Lộc cộc lùi về phía sau hai bước, khuôn mặt đột nhiên trở nên khó coi tới cực điểm.

Đương nhiên Chu Tư Tư biết Uông Hộ Ngưng đang nghĩ cái gì.

Với tư thế thân mật của cô ấy và Tần Khải, muốn người ta không hiểu nhầm cũng khó.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 93


Chương 93

Nhưng chuyện liên quan đến danh dự trong sạch, Chu Tư Tư cũng sốt ruột lắm.

Đừng thấy bình thường cô ấy tùy tiện cẩu thả mà nhầm, dù sao cô ấy vẫn chỉ là một cô gái.

Giữa trong sạch bản thân và thoát khỏi dây dưa, nên lựa chọn như thế nào đây?

Chu Tư Tư rơi vào tình thế khó cả đôi đường, còn chưa nghĩ ra cách giải thích, Tần Khải bên cạnh đã lên tiếng trước.

“Dường như chuyện này chẳng liên quan gì đến anh? Cho dù tối qua chúng tôi ngủ trong một căn phòng thì anh có thể làm gì?”

Tần Khải thản nhiên nhún vai nói, mặc dù trưng ra dáng vẻ ăn ngay nói thật, nhưng lại khiến người nhìn ngứa mắt.

Triệu Băng Linh đen mặt, vốn muốn nhắc nhở Tần Khải một chút, nhưng lời còn chưa tới khóe miệng, cô ấy đã bị tiếng hừ nhẹ làm cho chùn bước.

Uông Hộ Ngưng này cũng không dễ chọc, muốn sống ở Đông Hải, đắc tội anh ta cũng không phải là lựa chọn sáng suốt.

Nhưng nhìn dáng vẻ thiếu đòn của Tần Khải, Triệu Băng Linh nghiến răng, dứt khoát mặc kệ.

Về phần Uông Hộ Ngưng, bị Tần Khải chọc tức đến mức trước mắt tối sầm, suýt thì hôn mê bất tỉnh.

Chu Tư Tư vô cùng tức giận.

Cái tên này không thể nói rõ ràng một chút sao? Thật sự muốn làm mình tức chết mới hài lòng hả?

Thậm chí cô ấy đã hơi hối hận vì lấy Tần Khải làm bia đỡ đạn rồi.

Chẳng những bị Tần Khải chấm m*t, mà còn chưa chắc có thể thoát khỏi dây dưa, có thể nói, chưa ra khỏi hang hổ mà đã tiến vào ổ sói.

Chu Tư Tư vô cùng nghi ngờ, có phải tên mặt dày mày dạn này là ông trời phái xuống trừng phạt cô hay không.

“Mày tiêu rồi, con mẹ nó mày dám đắc tội với ông đây, về sau đừng hòng sống ở Đông Hải! Còn cả Chu Tư Tư nữa, cô là đồ đê tiện, trước đây luôn ra vẻ đoan trang, hóa ra cũng chỉ là thứ đồ lẳng lơ, ông đây đúng là mù rồi, thế mà lại coi trọng cô!”. Tức giận xông lên đầu, Uông Hộ Ngưng không nhịn được chửi ầm lên.

Nói chuyện cũng càng ngày càng khó nghe.

Chu Tư Tư nghe thấy lời này, vừa ấm ức lại vừa tức giận.

Bây giờ cô ấy hệt như rơi vào hố phân, cả người bẩn thỉu, có lý mà không thể nói rõ.

Tần Khải lại làm như không có việc gì, bình chân như vại giang tay ra, vô tội nói: “Người anh em à, anh nói chuyện đời tư của tôi ở ngay trước mặt tôi như vậy, cho dù anh có đoán đúng được một chút thì cũng thất đức quá rồi?”

Một câu ngắn ngủi, Chu Tư Tư nghe mà vừa sốt ruột vừa tức giận, đây không phải là càng tô càng đen sao?

Nhưng lại không thể giải thích, trong lúc cấp bách, cô ấy giơ tay nhéo mạnh vào eo Tần Khải, đảo mắt đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

“Lưu manh, anh còn dám nói nhăng nói cuội, tôi lột da anh!”. Một câu nói, nhìn như Chu Tư Tư đang thủ thỉ rì rầm bên tai Tần Khải, nhưng thật ra là đang nghiến răng nghiến lợi.

Dù là Tần Khải cũng không kịp đề phòng, bị tập kích đau đến nhe răng trợn mắt.

Con thỏ nóng nảy cũng có thể cắn người, huống chi đây là một con cọp cái.

Chơi quá đà, chơi quá đà rồi…
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 94


Chương 94

“Khụ khụ…”

Tần Khải ho khan một tiếng, trong nháy mắt bị ép buông tay, sức lực trên tay Chu Tư Tư cũng nới lỏng.

Hai người thông qua trao đổi lực tay, cuối cùng đã đạt chung nhận thức trong thời gian ngắn.

Uông Hộ Ngưng trông thấy nữ thần của mình liếc mắt đưa tình với người khác ở ngay trước mặt mình, sao có thể nhẫn nhịn?

Tính tình vốn đã không tốt, vốn đã hung hăng hống hách, lúc này anh ta tức quá hóa cười: “Ha ha… tốt, rất tốt. Chỉ là một tên nhà quê, ông đây nhún nhường mày, vậy mà mày lại dám thách thức ông đây, mẹ nó tao g**t ch*t mày!”

Gầm lên giận dữ, Uông Hộ Ngưng vung tay đấm thẳng về phía mặt Tần Khải.

Nhìn thấy cảnh này, Chu Tư Tư sợ hãi tái xanh mặt mày.

Uông Hộ Ngưng cũng không phải bao cỏ gì, có thể hoành hành ngang ngược bên trong trường học, ngoài hoàn cảnh gia đình không tệ ra, anh ta còn có nắm đấm cứng cáp.

Uông Hộ Ngưng có đai xanh Taekwondo, bình thường trong trường học cũng khó gặp địch thủ, thi thoảng có mấy người dám đắc tội với anh ta, đều bị anh ta đánh cho vào phòng ICU.

Nếu không phải anh ta là kẻ khó đối phó, Chu Tư Tư đã không đến mức cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng.

Một cú đấm móc trái mạnh mẽ, rõ ràng là Uông Hộ Ngưng đã chuẩn bị từ trước, giờ chỉ sẵn sàng xông đến.

Còn là ra tay lúc căm giận, uy lực trong đó, người bình thường căn bản không thể nào chống đỡ.

“Ôi, nóng nảy như vậy?”

Tần Khải khẽ cười một tiếng.

Một tay ôm lấy Chu Tư Tư, cô ấy không di chuyển được, chỉ hơi nghiêng đầu né tránh, nắm đấm của Uông Hộ Ngưng gần như dán sát vào tai cô ấy.

Chu Tư Tư bị nắm đấm dán sát dọa cho thét lên một tiếng, theo bản năng nhào vào trong ngực Tần Khải.

Ngoài miệng Triệu Băng Linh không nói gì, nhưng bàn tay lại vô thức níu lấy góc áo.

Ngay cả cô ấy cũng không nhận ra, vậy mà mình lại lo lắng cho an nguy của tên khốn kiếp Tần Khải này.

Ban đầu Vương Kỳ còn cho rằng chắc chắn Tần Khải sẽ bị tẩn cho một trận, mãi đến khi Tần Khải né tránh cú đấm này, ánh mắt Vương Kỳ bất chợt tỏa sáng.

Hình như phán đoán của anh ta không sai…

“Mày còn dám tránh!”. Đấm không trúng, Uông Hộ Ngưng thẹn quá hóa giận, vung tay hất cùi chỏ.

“Ngay cả đứng cũng không vững, lại còn dám khoa chân múa tay.” Tần Khải lắc đầu, đừng thấy tên này hung hăng mà sợ, trong mắt anh, anh ta hệt như một đứa trẻ.

Chỉ tùy tiện vươn tay đã chuẩn xác bắt được quả đấm của anh ta.

“Hả?”

Trông thấy chiêu thức của mình bị kiềm chế dễ dàng như vậy, Uông Hộ Ngưng nhướng mày, lúc này mới phát hiện Tần Khải không đơn giản.

Nhưng mà, không đợi anh ta giãy giụa, chân phải Tần Khải bỗng nhiên nhấc lên.

“A!”

Uông Hộ Ngưng hét lên một tiếng thảm thiết.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 95


Chương 95

Anh ta vốn hùng dũng oai vệ, khí thế hiên ngang, kêu gào muốn đánh ngã Tần Khải, lúc này lại bị đánh ngã xuống mặt đất trước.

“A… ai u, đau, đau!”. Trong nháy mắt ngã xuống, Uông Hộ Ngưng kêu lên thảm thiết, đau tới nhe răng trợn mắt.

Cảnh tượng thần kỳ như vậy, Chu Tư Tư nhìn mà há hốc miệng, kinh ngạc muốn rớt cằm luôn rồi.

Uông Hộ Ngưng đai xanh Taekwondo lại dễ dàng bị Tần Khải đánh bại như vậy?

Cô ấy cúi đầu, lúc này mới thấy rõ, chân Tần Khải đang giẫm lên trên giày da của Uông Hộ Ngưng.

Một thoáng vừa rồi, cũng là Tần Khải nhân cơ hội giẫm lên ngón chân của Uông Hộ Ngưng.

Triệu Băng Linh ngây ra tại chỗ, lúc này cô ấy mới phát hiện, mình đã đánh giá thấp thực lực của Tần Khải.

Nắm đấm của tên này không hề kém cạnh da mặt của anh.

Hai loại ưu thế gộp lại với nhau, thảo nào Tần Khải luôn tỏ ra không có gì phải sợ…

Lúc này không chỉ là Triệu Băng Linh ngạc nhiên mà ngay cả Vương Kỳ cũng há hốc mồm đến mức có thể nhét được một quả trứng.

Tần Khải không chỉ mặt dày mà cách thức dạy dỗ người khác cũng khá… bất ngờ.

Chỉ sợ có đánh chết Uông Hộ Ngưng cũng không ngờ anh ta đường đường là một cao thủ Taekwondo lại có ngày thua bởi một cú đạp lên đầu ngón chân.

“Chỉ có chút võ này mà muốn đánh chết tôi à? Về luyện thêm hai năm nữa hẵng tính”, nói rồi chân Tần Khải bỗng dùng sức.

Uông Hộ Ngưng vốn dĩ còn nhịn không kêu gào lập tức than khóc: “Thả… thả chân ra! Đại ca ơi, tôi sai rồi, tôi biết sai rồi”.

“Tôi còn tưởng anh là một tên khó đối phó, hóa ra chỉ là một tên được vẻ bề ngoài. Thế này mà còn theo đuổi Tư Tư người ta à? Người trẻ bây giờ không biết ngượng thế sao?”, nói xong Tần Khải bèn nhấc chân lên.

Uông Hộ Ngưng đau đớn ôm lấy chân mình, lăn vài vòng dưới đất.

Ngón chân như sắp nổ tung vậy.

Mãi đến khi ở cách xa Tần Khải rồi, Uông Hộ Ngưng mới dám hung ác kêu gào: “Mẹ nó, mày dám đánh tao? Tên khốn kiếp, mày đợi đấy cho tao, có gan thì đừng đi”.

Mặc dù ngoài miệng thì mắng chửi như thế nhưng Uông Hộ Ngưng chỉ được cái mạnh miệng.

Bộ dạng đó hệt như chó nhìn thấy sư tử vậy, rõ ràng đã sợ đến mức cụp đuôi bỏ chạy mà vẫn còn làm ra vẻ hung hăng.

Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Tần Khải nhìn thấu bộ dạng mạnh miệng của Uông Hộ Ngưng bèn làm vẻ muốn tấn công.

Nhưng vừa tiến đến trước một bước đã dọa Uông Hộ Ngưng kêu thảm thiết, vội vã chạy ra khỏi văn phòng, không dám quay đầu lại.

Chu Tư Tư, Triệu Băng Linh và Vương Kỳ, ba gương mặt xinh đẹp khác nhau lúc này đều tỏ vẻ kinh ngạc đến mức há hốc miệng.

Trước khi Tần Khải ra tay, không ai nghĩ rằng Uông Hộ Ngưng có đai xanh Taekwondo lại bị đánh đến mức thảm hại như vậy, thậm chí không còn sức để chống trả.

Bốp bốp…

Vỗ vào mu bàn tay, Tần Khải lại nở nụ cười hết sức vô hại.

Anh bước đến bên cạnh Chu Tư Tư, giơ tay ra lắc trước mắt Chu Tư Tư.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 96


Chương 96

“Này, cô tỉnh lại đi, đã giải quyết xong rắc rối rồi. Lần này tôi đã làm hết sức đấy, nói đi, cô định cảm ơn tôi thế nào?”, nói rồi Tần Khải vô thức nhìn thân trên của Chu Tư Tư.

Từ góc độ thưởng thức thuần túy của anh, chỉ riêng phương diện này, Chu Tư Tư cũng đang xuất sắc hơn Triệu Băng Linh.

“Anh nhìn đi đâu đấy! Băng Băng, cậu quản anh ta chút đi”.

Chu Tư Tư bị Tần Khải nhìn đến mức đỏ mặt, che ngực bỏ chạy.

Mặc dù tính cách của cô ấy hơi hung dữ nhưng bản lĩnh cũng khá ổn.

Nhưng tận mắt nhìn thấy thực lực của Tần Khải, Chu Tư Tư mới hiểu ra chút bản lĩnh của cô ấy còn lâu mới là đối thủ của Tần Khải.

Có đánh cũng không đánh lại, mắng cũng không mắng lại.

Mấy lần chịu thiệt khiến Chu Tư Tư hận đến mức ngứa răng, nhưng lại không thể làm gì Tần Khải được.

“Tôi chỉ nhìn bừa thôi, còn nữa, cái này gọi là thưởng thức”, Tần Khải thản nhiên nói, mặt không đỏ tim không đập.

“Băng Băng, anh ta muốn thừa cơ lợi dụng tôi, anh ta lưu manh”, Chu Tư Tư thêm dầu vào lửa.

Cô ấy không thể làm gì Tần Khải được nên chỉ đành mượn tay Chu Tư tư dạy dỗ Tần Khải.

Đây gọi là mượn dao giết người, chiến thuật vu hồi.

Thấy Triệu Băng Linh biến sắc, Chu Tư Tư đắc ý nhe hai răng hổ ra với Tần Khải.

Như thể đang nói xem anh làm thế nào.

Vương Kỳ ở một bên khoanh tay đứng nhìn, bày ra một bộ xem trò vui không chê lớn chuyện.

“Đúng thế đấy, Băng Băng, cậu phải quản chút đi, nếu không chồng chưa cưới của cậu chưa biết là của ai đấy?”

“Tần Khải! Anh định giải thích thế nào!”, Triệu Băng Linh lạnh lùng, nghiến răng nghiến lợi đợi Tần Khải.

Ngay cả bản thân cô cũng không cảm nhận được, một người trước giờ luôn bình tĩnh, điềm đạm như cô lại tức giận vì Tần Khải.

“Anh chỉ phối hợp diễn với cô ấy mà thôi, tại sao phải giải thích?”, Tần Khải không hoảng không sợ như thể hoàn toàn không ý thức được sai lầm của mình.

“Anh… anh không biết xấu hổ! Bố và ông nội tôi đều bị anh bỏ bùa mê nên bị che mắt rồi. Muốn tôi gả cho anh à, nằm mơ đi!”, Triệu Băng Linh cực kỳ tức giận, cảm thấy uất ức.

Vừa rồi nhìn thấy động tác thân thiết của Tần Khải và Chu Tư Tư, cho dù biết rõ Tần Khải chỉ hùa theo cho vui nhưng Triệu Băng Linh cũng không thể kiềm chế được cơn giận của mình.

Túm lấy tài liệu trên bàn làm việc, ném mạnh về phía Tần Khải.

“Ôi, em là muốn mưu sát chồng à”.

Thấy tình hình hơi căng thẳng, Tần Khải ôm đầu làm ra vẻ nhếch nhác.

Năm, sáu tập tài liệu trên bàn bị Triệu Băng Linh ném sang.

Tần Khải kêu gào lên nhưng không bị đập trúng.

“Vợ à, bớt giận đi… thật ra chuyện này không phải như em nghĩ đâu”, Tần Khải nghiêm túc nói, giọng điệu cũng hơi dịu xuống.

“Cút! Tôi cần anh quản chắc”, không đánh được Tần Khải, nói cũng chẳng nói lại, Triệu Băng Linh tức đến mức giậm chân.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 97


Chương 97

“Vậy à… Thế anh đi trước, vợ à, tối gặp nhé”.

Tần Khải chỉ mong có thể mau chóng ra khỏi đây, vừa nghe thế lập tức chạy ra ngoài, không hề lưu luyến chút nào.

Ra khỏi cửa, đi được một đoạn xa, thấy ba người phụ nữ không đuổi theo, lúc này Tần Khải mới thở phào.

Phụ nữ khó ở chung hệt như tiểu nhân, hôm nay anh cũng được nhận thức điều này.

Phụ nữ lúc yên tĩnh thì đúng là cảnh đẹp ý vui.

Nhưng một khi tức giận thì còn hung dữ hơn hổ cái, không còn cách nào khác, đúng là không dễ gì toàn mạng chạy khỏi đó

Tần Khải thở dài.

Ngân nga một câu ca cổ điển, anh lắc lư bước ra khỏi tòa nhà công ty của tập đoàn Triệu Thị.

Nhưng còn chưa đi đến trước xem, Tần Khải bỗng dừng bước, lạnh nhạt nói: “Đợi lâu như thế đúng là làm khó cho các người rồi, giờ có thể ra được rồi chứ?”

Anh vừa dứt lời, xung quanh lại yên tĩnh như chẳng có gì cả.

Thế nhưng một thanh niên tóc vàng nằm sấp phía sau xe BMW lại biến sắc.

Anh ta nhìn lén sang, rõ là tầm mắt Tần Khải đang nhìn về chỗ mấy người họ đang trốn.

Lừa à?

Thanh niên tóc vàng sửng sốt, không kịp phản ứng.

Tần Khải lại chẳng rảnh rỗi.

Bước chân dịch chuyển, đã bước đến bên xe.

Ánh mắt lướt qua, thu hết mọi thứ vào mắt.

Sau chiếc xe BMW, thanh niên tóc vàng và hai người núp sau xe nhìn chằm chằm anh, cách đó không xa còn một chiếc xe bánh mì, có lẽ vẫn còn không ít người.

Hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến, hơn nữa còn đến đây vì anh.

Nhưng bản lĩnh của chúng quả thật quá thấp kém, Tần Khải vừa bước ra khỏi tòa nhà đã cảm nhận được rồi.

“Anh… anh đã đánh cậu Uông?”

Nếu mà bị nhìn thấu rồi, thanh niên tóc vàng cũng không tự mình dối mình nữa, ngẩng đầu lên hung ác nhìn Tần Khải.

Hóa ra kế hoạch của chúng là âm thầm đi theo Tần Khải, đến nơi không người sẽ bắt anh lại rồi dạy dỗ một trận.

Nhưng không ngờ lại bị phát hiện dễ dàng như thế.

Vậy thì chỉ có thể thô bạo, làm đơn giản một chút.

“Cậu Uông gì chứ… cái tên trên lầu ban nãy ấy à? Nếu vậy thì đúng là tôi đánh đó”, Tần Khải khoanh tay trước ngực, thong dong nói.

Tên tóc vàng bị lời nói của Tần Khải làm cho sửng sốt.

Bọn họ đã dạy dỗ rất nhiều người, nhưng quái đản như Tần Khải lại là lần đầu thấy.

“Nhóc con, mày thừa nhận là tốt rồi!”

Tóc vàng híp mắt, khó chịu nói.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 98


Chương 98

Cạch…

Cửa xe vang lên, một tên râu xồm xoàm mặc áo da đen, trên cổ đeo dây chuyền vàng bảng to bước xuống từ trong xe van.

Ngay sau đó, trên xe lại lần lượt bước xuống một đám người, cộng cả tên tóc vàng nữa là khoảng hơn mười người.

Đối với điều này, vẻ mặt Tần Khải vẫn hết sức bình tĩnh, không chút sợ hãi, trái lại còn vô cùng hài hước.

Xem ra, Uông Hộ Ngưng vì dạy cho mình một bài học đúng là đã hạ vốn gốc.

Song, nhiêu đó vẫn còn lâu mới đủ.

“Mẹ nó, bảo mày theo dõi người ta thì mau làm việc đi, đứng đây đôi co với thằng ngu ấy làm gì?”, gã râu xồm miệng ngậm thuốc lá, bước tới đập một cái lên đầu tên tóc vàng quát.

Tên tóc vàng ăn một tát mới tỉnh táo lại.

“Anh… anh Bưu, cậu ta! Chính là cậu ta đánh anh Uông!”, tóc vàng lui ra sau mấy bước, vội vàng giải thích.

“Cái gì? Chỉ bằng thằng ngáo này?”, anh Bưu râu xồm xoàm quay đầu lại, liếc Tần Khải nói.

Sau đó, gã dùng một giọng điệu đầy khinh bỉ, chế giễu nói: “Đâu ra thằng ngáo thế? Ha ha… dám đụng vào anh Uông, mày chán sống rồi đó hả?”

“Anh Bưu, đừng nói nhảm với tên nhà quê kia nữa, trực tiếp trói lên xe, dạo này mấy anh em đều có chút ngứa ngáy tay chân”.

“Nhìn thằng ngáo kia kìa, chắc là sợ ngu người luôn rồi, ha ha…”

“Chính là một thằng ngu thiếu đánh thôi”.



Một đám côn đồ bên cạnh anh Bưu đều lớn tiếng hùa theo.

Tần Khải nghe thấy những lời đó thì nhướng mày, nụ cười trên mặt chợt lạnh đi.

Với đội hình của họ, dù là người biết võ bình thường cũng sẽ khó địch bốn tay.

Có điều, chỉ với hơn 10 người đã muốn đối phó với anh?

Uông Hộ Ngưng gì đó, khinh Tần Khải này vậy à?

“Tôi đây đúng là muốn nhìn xem, các người định xử lý tôi thế nào?”

Tần Khải cong môi, giọng điệu cũng chẳng chút tức giận chứ đừng nói là sợ.

Thậm chí, trông còn như là chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

“Hình như đầu óc của thằng ngáo kia không được bình thường thì phải?”

“Người bình thường mà nói vậy à? Song… hình như cậu ta chẳng có vẻ gì là sợ?”

Mấy tên côn đồ đằng sau anh Bưu châu đầu ghé tai, nhìn Tần Khải bằng ánh mắt tràn ngập giễu cợt.

Ngay cả anh Bưu cũng chẳng coi Tần Khải ra gì.

“Vậy mày nói làm sao giờ? Hay là theo quy tắc giang hồ, đứt tay hay đứt chân, mày cứ việc chọn một cái?”, anh Bưu cười khẩy, lấy một con dao găm từ trong túi ra, cách không múa may với Tần Khải.

Đám côn đồ kia cũng không nấn ná nữa, lôi vài cái thùng lớn từ trên xe xuống.

Nào là gậy bóng chày, mã tấu, gậy đánh gôn, mỗi người một loại.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 99


Chương 99

“Tôi chọn á? Anh có chắc muốn tôi tuyển không? Lát nữa bị tôi giẫm dưới chân, các người lại không chấp nhận nổi thì làm sao bây giờ?”

Tần Khải khẽ cười, vẻ mặt có chút giễu cợt.

Thừa dịp không có người, anh cũng định thư giãn gân cốt.

Ban nãy bị thiệt trong tay Triệu Băng và Chu Tư Tư, Tần Khải đang lo không có chỗ xả, đám người kia lại tới ngay họng súng.

“Gì mà không chấp nhận nổi? Mẹ nó, anh Bưu, thằng nhóc kia trêu tức chúng ta!”

“Thằng ngu, mẹ nó, mày muốn chết hả!”

Hai tên côn đồ sực tỉnh, giơ chân chửi ầm lên.

Anh Bưu phun điếu thuốc ra, vung con dao găm lên, lập tức nổi giận: “Lên, xông lên hết, giết nó cho tao! Mẹ nó, thằng ngáo kia ăn gan hùm mật gấu gì à, đánh chết nó cho tao, xảy ra chuyện tao chịu trách nhiệm!”

Đám côn đồ nghẹn một bụng tức giận nãy giờ lập tức xông lên.

Đồng loạt xông về phía Tần Khải trông đúng là có đôi chút khí thế.

Đáng tiếc, bọn họ gặp phải Tần Khải.

Tần Khải cong môi, đứng ngạo nghễ nói: “Tới tốt đó!”

Đối mặt với gậy bóng chày đập tới trước mặt, cơ thể Tần Khải hơi nghiêng sang bên, tránh được một cách hết sức dễ dàng.

Tên tóc vàng còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã bị Tần Khải nắm lấy cổ tay.

Anh thuận tay kéo tên tóc vàng về phía mình, gậy đánh gôn đập về phía Tần Khải đã trực tiếp đập lên ót gã ta.

Trong tiếng hét thảm, đầu tên tóc vàng lập tức nở hoa.

“Với chút bản lĩnh ấy còn dám ra ngoài đánh người? Về nhà bú sữa mẹ đi thôi!”

Tần Khải nhảy lên đá, trực tiếp đá tên tóc vàng bay ra ngoài đụng phải vài người mới rớt thẳng xuống đất.

Thủ đoạn dứt khoát gọn gàng ấy khiến mấy tên côn đồ còn lại sửng sốt.

Mười mấy người quay mặt nhìn nhau rồi đồng loạt xông về phía Tần Khải.

“Mọi người cùng nhau xông lên, đừng sợ, giết nó!”

“Chúng ta đông người, sao phải sợ một mình nó?”

“Con bà nó, chặt đứt tay chân nó cho tao!”



Đối với chuyện này, Tần Khải chỉ là bình tĩnh nhún vai: “Có vài người đúng là không biết sống chết”.

Anh nói xong, cơ thể giống như quỷ mị thoáng chốc hóa thành một loạt tàn ảnh xông về phía đám côn đồ kia!

Ngay sau đó, bốp, bốp!

Còn chưa tới nửa phút, mười mấy tên côn đồ đã hoàn toàn ngã xuống đất.

Không phải gãy tay thì cũng là gãy chân, tiếng r*n r* liên miên không dứt trông vô cùng hoành tráng!

Còn Tần Khải thì vẫn đứng tại chỗ tựa như chưa hề nhúc nhích.

Anh chỉ phủi phủi tay, chưa đã thèm nói: “Yếu như vậy, đúng là khiến người ta thất vọng mà!”
 
Back
Top Bottom