Ngôn Tình Tiểu Thần Y Xuống Núi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 60: 60: Gốc Gác Tần Khải


Tần Khải lại thản nhiên đặt đũa xuống, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cậu Ngô, tôi nhớ hình như Tiêu Chiến bị dị ứng với cà phê, anh có chắc mình từng uống cà phê với anh ấy sao?”
“Tôi… Anh đang nghi ngờ tôi?”
“Không không không, tôi chỉ là tò mò thôi… Có thể bệnh của Tiêu Chiến đã đỡ hơn rồi không chừng, dù sao cũng đã qua nhiều năm rồi”.
“Tiểu Khải Khải, cháu từng gặp Tiêu Chiến?”, Kỳ Mai Hoa tò mò hỏi.
“A, từng gặp mấy lần”.

Tần Khải khẽ cười đáp.
Thật ra anh đâu chỉ từng gặp Tiêu Chiến, lúc Tần Khải ở thủ đô, Tiêu Chiến từng không ít lần mời anh uống rượu, còn có kiểu nịnh bợ lấy lòng anh nữa đó.
Thú thật Tần Khải không đành nói thẳng ra mặt, con người anh không thích khoe khoang.
Quan trọng nhất là, Tần Khải vẫn sợ sẽ làm tổn thương chút lòng tự tôn cỏn con, ít đến đáng thương của Ngô Quảng, hắn ta gây chuyện ở đây, Tần Khải cũng không sợ, chỉ là lo đến cảm nhận của bà Kỳ mà thôi.
“Người trẻ tuổi khoác lác cũng không phải thói quen tốt.

Chuyện này, bà nghĩ phải nói thẳng với ông lão nhà bà thôi”.

Kỳ Mai Hoa bỏ đũa xuống, vẻ mặt lạnh lẽo lập tức nhìn sang Ngô Quảng.
“Cháu…”
Ngô Quảng rõ ràng chợt khựng lại, ánh mắt liếc nhìn Tần Khải, hắn ta lập tức nghiến răng nói: “Bà nội, ý bà là sao? Bà thà rằng tin người ngoài, chứ không tin cháu? Chúng ta mới là người một nhà mà!”
“Đúng vậy, bà nội, sao bà nội lại hướng khuỷu tay ra ngoài vậy? Chúng ta mới là người cùng họ, em rể cũng là người nhà chúng ta, bà như vậy là không đúng!”, Vương Chính cũng xụ mặt lên tiếng.
Đám con cháu nhà họ Vương bên dưới sớm đã không nhịn nổi nữa, Vương Chính vừa dẫn đầu, bọn họ lập tức châm thêm vào nói:

“Bà nội tuổi lớn rồi, sợ nhất là loại lang băm lừa bịp này”.
“Em rể đừng giận, đợi ông nội về, chắc chắn sẽ làm chủ cho cậu”.
“Bà nội, bà hồ đồ rồi, nói thế nào thì anh rể cũng là con rể nhà họ Vương chúng ta mà”.
“Nếu thân phận của anh rể còn không gặp được Tiêu Chiến, thì một tên nhà quê như hắn ta sao có thể gặp được chứ, dựa vào đâu chứ?”
“Đủ rồi! Bà già đây tuy tuổi lớn, nhưng vẫn chưa già đến mức lẫn đâu.

Mấy đứa ai đang nói dối, bà đây biết rõ trong lòng, bà không phải vì không có điện thoại của nhà họ Tiêu, chứ nếu không chúng ta gọi điện qua, hỏi xem Tiêu Chiến có phải dị ứng với cà phê là được thôi sao?”, Kỳ Mai Hoa đập bàn một cái, không gian lập tức yên tĩnh.
Mọi người đều đưa mắt nhìn Tần Khải và Ngô Quảng.
Tần Khải ngồi ở đó, khẽ mỉm cười, trông rất thoải mái.
Trái lại, Ngô Quảng thì thoáng chốc đã đổ đầy mồ hôi lạnh trên trán.
Giữa hai người, ai đang nói dối, kết quả đã rất rõ rồi.
“Ai, anh nói xem không có gì anh lại đi khoác lác, cứ thành thành thật thật, không tốt hơn sao?”, Tần Khải bắt chéo chân, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Ngô Quảng.
Ngô Quảng tức tối, miệng cũng run rẩy.
“Mẹ nó, đồ nhà quê, con mẹ nó mày muốn bị đánh sao!”.

Miệng rống giận, Ngô Quảng cầm chén canh trên bàn, ném thẳng trực diện Tần Khải.
Chén canh kia chưa vơi nhiều, vẫn còn nóng hổi.
Như vậy nếu mà đánh thật, Tần Khải chắc chắn phải vào viện cấp cứu ngay.
A…

Hai chị em Vương Dao và Vương Tuyết giật mình thét lên.
Bà lão Kỳ Mai Hoa cũng kinh sợ.
Đám con cháu nhà họ Vương lại càng hoảng sợ lặng câm.
Bọn họ ghét Tần Khải là thật, nhưng ai ngờ, Ngô Quảng lại không màng mặt mũi ra tay như vậy.
“Cẩn thận, Tiểu Khải Khải!”
Khi chén canh gần bay đến, vẫn là Kỳ Mai Hoa phản ứng nhanh, vội lên tiếng, nhắc nhở Tần Khải.
Tần Khải ngồi đó, dáng vẻ thong dong.
Chén canh nóng gần như bay đến trước mặt anh, anh mới vươn tay ra.
Hơn nửa chén canh, nằm gọn gàng trong tay Tần Khải.
Tần Khải cười ha ha với Ngô Quảng, rồi mới chậm rãi đặt chén canh trước mặt mình: “Cậu Ngô đúng thật là nhiệt tình, khách sáo như vậy à, tôi uống hai ngụm là đủ rồi.

Nào, Tuyết Nhi, cô đến dùng thử đi.

Canh cá chình nhiều dinh dưỡng, tốt cho sức khỏe”.
“Mẹ mày, đi chết đi!”
Ngô Quảng một chiêu không thành, trở tay muốn cầm lấy ghế phía sau.
“Đủ rồi! Ngô Quảng, tôi rất thất vọng vì cậu, hôm nay cậu còn dám gây sự nữa, sau này đừng đến nhà Vương chúng tôi.

Còn chuyện hôn sự của cậu và Tuyết Nhi, có anh thì không có tôi, chúng ta cứ chờ xem!”, Kỳ Mai Hoa tức giận mặt trắng nhợt.
Cầm lấy hộp quà mà Ngô Quảng vừa tặng, Kỳ Mai Hoa chẳng buồn liếc mắt, trực tiếp ném qua.
Ngô Quảng hốt hoảng tránh né, đồng hồ trị giá mấy triệu rơi từ trong hộp xuống đất, lập tức vỡ tan tành.
Kỳ Mai Hoa không hề xót lòng chút nào, trái lại đứng lên cực kỳ quan tâm nắm lấy tay Tần Khải, lo lắng hỏi: “Tiểu Khải Khải, để bà xem, không bị bỏng chứ?”
“Cháu không sao, bà Kỳ đừng lo cho cháu.

Lúc nhỏ cháu giúp sư phụ canh thuốc nóng, nhiệt độ như này, chẳng đáng nhắc”.

Tần Khải để mặc Kỳ Mai Hoa nắm tay, vẻ mặt cười hòa nhã.
Nếu không phải vì viên kim cương, thìa Tần Khải sớm đã né rồi, căn bản sẽ không vươn tay.
Mắt thấy Tần Khải không sao, lúc này Kỳ Mai Hoa mới thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, bà cũ trong lòng vẫn tức giận Ngô Quảng, không giảm chút nào.
Nói dối trước mặt trưởng bối thì thôi vậy, nhưng ngay cả chuyện giáo dục căn bản nhất cũng không có.
Kỳ Mai Hoa căn bản không thích Ngô Quảng, lần này lại hoàn toàn thất vọng với hắn ta.
Ngay cả một đám con cháu nhà họ Vương vừa nãy mới kêu gào, lúc này cũng đều làm thinh.
Ngô Quảng không chiếm được lý, cũng không chiếm được sự tôn trọng, chuyện như vậy, người có mắt đều không thể giúp.
Chỉ có Vương Chính là vẻ mặt vẫn không cam tâm, hắn ta mở miệng, rồi lại lập tức ngồi xuống như muốn nói lại thôi.
“Mẹ nó, xem như mày may mắn.

Có giỏi thì mày cứ trốn cả đời đi, chỉ cần mày bước ra khỏi cái cửa này, tao sẽ có cách trị mày!”.

Căm hận đập bàn một cái, ánh mắt Ngô Quảng vô cùng hung hăng.

Cảm nhận được sát khí, vẻ mặt tươi cười của Tần Khải dần biến mất.
Anh không vội không chậm đứng dậy, nhìn Kỳ Mai Hoa, Tần Khải mới khôi phục lại dáng vẻ tươi cười, thản nhiên nói: “Vậy sao? Tôi nghĩ, lời này nên do tôi nói thì hợp hơn, anh thấy sao?”
“Tao…”
Ngô Bình mở miệng, hắn ta căn bản không nói nên lời, đối diện với ánh mắt của Tần Khải, lập tức nuốt lời vào trong.
Ánh mắt của Tần Khải, tựa như một lưỡi kiếm bén, đâm thẳng vào tim Ngô Quảng.
Lùi về sau hai bước, sắc mặt Ngô Quảng trắng nhợt.
Cơn giận của hắn ta, chỉ như trẻ con dỗi thôi, nhưng Tần Khải thì khác.
Sống trong núi từ nhỏ, khi Tần Khải còn bé đã có thể tự mình hái thuốc, gấu lớn, hổ dữ trong núi, Tần Khải đều đã đối mặt với mãnh thú như vậy.
Một ánh mắt liếc qua, ngay cả chó dữ sủa gầm thì Tần Khải cũng có thể khiến nó im lặng.
Huống chi là một tên ăn chơi trác táng như Ngô Quảng, lúc trước đối phó với hắn ta, chủ là Tần Khải nể mặt Kỳ Mai Hoa mà thôi.
“Hừ! Chúng ta cứ chờ xem!”
Hốt hoảng cầm lấy tập giấy tờ, Ngô Quảng gần như là chạy chầm chậm, quay đầu bỏ chạy, chẳng buồn quay đầu, như đang sợ Tần Khải sẽ đuổi theo vậy.
Không ngừng một giây chạy lên xe, Ngô Quảng đạp mạnh chân ga.
Chiếc Mercedes rời khỏi khu biệt thự nhà họ Vương, đi vào đường vành đai một lúc, mắt thấy bên cạnh xe đã đông đúc hơn, Ngô Quảng thấp thỏm lo sợ, lúc này mới thở mạnh một hơi.
Lúc nãy đấu mắt với Tần Khải, Ngô Quảng đã bị Tần Khải dọa không nhẹ.
Ánh mắt kia của Tần Khải, chỉ có lúc nhà họ Ngô gặp nguy, qua lại với lính đánh thuê thì Ngô Quảng mới nhìn thấy một lần.
Hắn ta biết rõ, người có thể để lộ ánh mắt như vậy, chắc chắn không phải người đơn giản, rất có khả năng đã từng lấy mạng người khác.
Đương nhiên, Ngô Quảng không biết, tuy Tần Khải chưa từng giết người, nhưng từ nhỏ đã giết không ít thú dữ.
Hổ báo sói dữ mà người thường né như né tà, Tần Khải nhìn thấy thì lập tức túm lấy đánh giết, bổ sung bữa ăn sau lưng sư phụ.
Một tay run rẩy cầm lấy điện thoại, Ngô Quảng hít sâu một hơi, lúc này tay mới dần dần đỡ run.
Gọi một cuộc về nhà, Ngô Quảng quyết định, không tiếc giá nào, phải đào ra được gốc gác Tần Khải….
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 61: 61: Anh Cứ Chờ Đấy Cho Tôi


Tần Khải chẳng thèm để ý tới, anh chỉ lắc đầu với vẻ tiếc nuối.

Đồ ăn đều rất ngon, nhất là món thịt kho tàu do Kỳ Mai Hoa làm, đúng là mỹ vị nhân gian.

Nhưng tiếc là một bữa tiệc vui vẻ thế này đã bị Ngô Quảng phá hỏng, không chỉ có Tần Khải mất hứng, đến đám con cháu nhà họ Vương tuy không nói gì nhưng ánh mắt họ nhìn Tần Khải chẳng khác nào nhìn kẻ thù truyền kiếp.

Chắc chỉ có một mình Kỳ Mai Hoa là thật lòng chào đón Tần Khải đến đây.

“Bà Kỳ, hôm nay cháu cũng ăn đủ rồi, lát cháu có chút việc bận nên chắc không thể nán lại lâu được.

Cảm ơn bà đã nhiệt tình đón tiếp cháu.

Tần Khải nói rồi đứng dậy lấy áo, chuẩn bị ra về.

“Cháu làm thế là vẫn giận bà rồi, nếu việc không gấp thì qua chỗ bà uống chén trà rồi hãy đi.

Bà với sư phụ cháu cũng đã lâu không gặp, vừa hay có cháu ở đây thì kể cho bà nghe chút chuyện của ông ấy”, Kỳ Mai Hoa đứng dậy, tỏ vẻ không nỡ.

Vương Tuyết cũng đứng lên theo, sau đó không quên huých em gái Vương Dao một cái.

Ba bà cháu cùng nhau tiễn Tần Khải ra ngoài, nhưng cả đường đi, Vương Dao đều bĩu mỗi, tỏ vẻ không tình nguyện.

Cô ta vẫn muốn mượn tay Ngô Quảng để chơi Tần Khải một vố nữa.

Ai dè Tần Khải còn chưa làm gì mấy thì ông anh rể hờ của cô ta đã gục trước rồi.

Vương Dao thầm mắng Ngô Quảng là tên vô dụng, song cô ta càng ngứa mắt với Tần Khải hơn.

“Thôi ạ, cháu thật sự có việc phải làm.

Để hôm khác nhất định cháu sẽ lại đến chơi với bà”, Tần Khải đã đi ra ngoài, sau đó lắc đầu từ chối.

Anh đã mất hết sạch hứng rồi, cố ở lại cũng không có ý nghĩa gì.

Kỳ Mai Hoa đi theo sau Tần Khải rồi bất đắc dĩ gật đầu.

Sau khi đi ra ngoài biệt thự, Kỳ Mai Hoa kéo tay Tần Khải, hai người đối mắt nhìn nhau, bà ấy mới đầy vẻ áy náy nói: “Tiểu Khải, hôm nay là lỗi của bà, bà vốn định giới thiệu cho cháu làm quen với con cháu nhà bà, ai ngờ đâu… haizz!”
Bà ấy chỉ nói nửa chừng rồi không kìm được tiếng thở dài.

Vương Tuyết đan tay vào nhau rồi tiến lên nói: “Tính Ngô Quảng là vậy, chuyện hôm nay anh đừng để trong lòng nhé”.

“Không sao không sao, bà Kỳ, mọi người đang nói gì thế ạ? Người khác không hiểu thì thôi, chứ cháu lạ gì tâm ý của hai người đâu ạ.

Cháu biết bà tốt với cháu mà”, Tần Khải vẫn tươi cười như trước.

Thấy Tần Khải không nổi giận, Kỳ Mai Hoa mới gật gù.

Tiễn Tần Khải lên xe rồi, Kỳ Mai Hoa mới quay người, ngay sau đó sắc mặt bà ấy đã thay đổi.

Sau khi quay lại biệt thự, Kỳ Mai Hoa quyết định phải dạy dỗ lại đám con cháu nhà mình.

Vương Tuyết đứng trước xe nhìn Tần Khải, nhưng lại có vẻ né tránh, cô ấy định nói gì đó nhưng lại thôi.

Tần Khải giả vờ như không thấy, Vương Dao chuẩn bị lái xe thò đầu ra rồi mỉm cười một cách xấu xa, nói: “Chị, có gì thì chị nói nhanh lên, em sắp đi rồi này”.

“Khụ khụ…”, Vương Tuyết ho khan vài tiếng rồi mới áy náy nói: “Tần Khải, chuyện hôm nay thật sự là lỗi của Ngô Quảng, anh đừng để trong lòng nhé”.

“Không sao, chuyện nhỏ thôi, tôi quên ngay ấy mà, ha ha…”
Thấy Tần Khải cười, Vương Tuyết mới quay đi, sau đó vẫy tay tạm biệt anh.

Xe khởi động, loáng cái đã rời khỏi biệt thự nhà họ Vương.

Vương Dao thấy không còn ai khác nữa nên tò mò ngoái lại rồi quan sát sắc mặt của Tần Khải.

Nhưng cô ta nhìn mãi cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.

“Tôi bảo này, anh định bỏ qua cho Ngô Quảng thật à?”, Vương Dao không nhịn được nữa nên hỏi.

Tần Khải ngồi ở hàng ghế sau bật cười nói: “Cô nói kiểu gì thế? Dù gì thì người ta cũng là anh rể của cô cơ mà”.

“Phì, mơ à! Anh ta xách giày cho chị tôi cũng không đáng.

Tại ông nội tôi ép thôi, chứ anh tưởng chị tôi đồng ý chắc? Nếu tôi mà là chị thì thà lấy đồ nhà quê như anh còn hơn loại ngụy quân tử như Ngô Quảng”, vừa nói dứt câu, mặt Vương Dao đã đỏ lựng.

“Cái này thì cô nói đúng, cuối cùng thì cũng biết nhả lời vàng ý ngọc rồi, ha ha… Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu cô mà là chị cô thì tôi thà ở vậy đến hết đời còn hơn”.

“Anh… đúng là tự luyến, chị đây có chết già cũng không thèm lấy anh đâu”.

“Thế thì tôi yên tâm rồi, khỏi cần lo việc từ hôn”, Tần Khải còn bày đặt xoa ngực ra vẻ như bị dọa cho sợ hết hồn.

“Anh… hừ!”
Vương Dao quay mặt đi, hiện giờ cô ta đã tức điên lên rồi.

Tuy lời Tần Khải nói là thật, hai bọn họ cũng không có ý gì với nhau, nhưng Vương Dao nghe xong vẫn thấy bực.

Sau đó, cả hai không ai nói gì nữa.

Vương Dao đưa Tần Khải đến cổng bệnh viện số 1 mà mặt mày vẫn hằm hằm.

Tần Khải cũng không nói gì.

Vương Dao chỉ đang nổi tính tiểu thư thôi, đương nhiên anh sẽ không chấp cô ta, còn Ngô Quảng kia thì hình như lúc ra về vẫn có vẻ không cam tâm.

Tuy Tần Khải đã hứa với Vương Tuyết sẽ bỏ qua cho hắn ta, nhưng nếu Ngô Quảng tự kiếm chuyện với anh trước thì…
Trong lúc đang trầm ngâm thì Tần Khải nhìn thấy cổng của bệnh viện số 1 nên định xuống xe.

Nhưng anh còn chưa kịp đặt chân xuống đất thì điện thoại đã đổ chuông.

Tần Khải tạm khựng lại, sau đó chậm rãi lấy điện thoại ra rồi nghe máy.

“Vợ à, chẳng mấy khi em gọi cho anh, mới một lúc không gặp mà đã nhớ anh rồi à?”
“Tôi… công ty có chút chuyện, anh đến đây một lát được không?”
Triệu Băng Linh định nói gì đó lại thôi.

Nghe thấy thế, Tần Khải cười hi hi nói: “Em cũng biết anh không rõ việc của công ty mà, vả lại đó là công ty của em, có liên quan gì đến anh đâu?”
“Anh… tôi có việc thật mà, nói qua điện thoại không hết được, anh có thể qua đây hộ tôi chút việc được không?”, Triệu Băng Linh rõ ràng đã tức nhưng vẫn cố giữ giọng điệu mềm mỏng.

Tần Khải: “Được thôi, nhưng anh có một điều kiện”.

Triệu Băng Linh mừng rỡ: “Anh nói đi”.

“Đơn giản lắm”.

Tần Khải tươi cười nói: “Nếu anh làm được việc thì em phải nói chuyện với ông mình về chuyện từ hôn, có mỗi điều kiện này thôi, không quá đáng chứ?”
Triệu Băng Linh: …
“Hừ, khỏi cần anh nhắc, tôi cũng đang nghĩ cách rồi.

Tốt nhất anh mau đến đây đi, không thì đừng hòng từ hôn”, Triệu Băng Linh đang ở trong phòng làm việc của tổng giám đốc tập đoàn Triệu Thị, cô suýt tức đến mức đập cả điện thoại.

Từ khi Tần Khải bước vào cuộc sống của cô, cô luôn nghĩ cách để đá anh đi.

Nhưng chuyện từ hôn lại do anh đề nghị, làm cô nghĩ sao cũng thấy bực.

Từ ngoại hình đến gia thế, cô đâu kém chỗ nào.

Chỉ cần Triệu Băng Linh nói một câu thì người muốn cầu hôn cô có thể xếp dài ba vòng Trung Hải luôn.

Cô đính hôn với Tần Khải rõ ràng là bị thiệt mà.

Còn phía Tần Khải thì anh như đang vớ được món hời.

Nếu công ty không có việc thật thì còn lâu Triệu Băng Linh mới chịu hạ mình với anh như thế.

“Tần Khải, tên khốn nhà anh, cứ chờ đó cho tôi!”.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 62


Chương 62

“Đúng vậy, vừa xấu vừa bẩn, nhà họ Triệu chúng tôi không có người con rể ngu đần như cậu, tôi đề nghị cậu nên sớm cút đi, đừng tự rước lấy nhục!”

Tần Khải thấy người nói chuyện là hai người phụ nữ trung niên ngồi cạnh Triệu Hoành Quang và Triệu Trường Sinh, trong lòng trào dâng độc ác.

Không cần đoán cũng biết, chắc chắn hai người phụ nữ miệng rộng này là bác cả và bác hai của Triệu Băng Linh.

“Im miệng!”

Tần Khải nghiêm mặt lại, đột nhiên gầm lên một tiếng, hệt như hổ gầm rồng ngâm.

Trong nháy mắt trấn áp tất cả mọi người.

Ngay cả Triệu Băng Linh cũng bị dọa giật nảy mình.

“Anh nói cái gì! Nơi này không có chỗ cho anh nói chuyện!”

Lúc này, thanh niên tóc vàng bên cạnh người phụ nữ mặt trắng nhảy dựng lên, trừng mắt nhìn chằm chằm Tần Khải.

“Tôi bảo mẹ anh im miệng đấy! Lải nha lải nhải, phiền phức hệt như ruồi bọ, ai còn dám lắm miệng, tôi đập nát miệng người đó!”

Tần Khải không cam lòng yếu thế, trừng mắt nhìn chằm chằm tóc vàng.

“Anh… đệt! Mày là cái thá gì, dám hống hách trước mặt tao? Bác cả, rõ ràng tên dế nhũi này đến gây sự, để cháu trừng trị hắn!”

Tóc vàng giận tái mặt, hùng hùng hổ hổ đi qua.

“Nhãi ranh, dám nói chuyện với tôi như vậy, đúng là tự tìm đường chết!”

Tóc vàng mắng chửi, đưa tay muốn nắm lấy cổ áo Tần Khải.

Nhưng Tần Khải phản ứng nhanh hơn anh ta, đột nhiên nâng tay phải lên, chuẩn xác tát thẳng vào mặt tóc vàng.

“Miệng bẩn như vậy, muốn ăn đòn sao?

Bốp!

Tiếng tát lanh lảnh, ngay sau đó, tiếng hét thảm thiết vang vọng căn phòng.

Tóc vàng bị Tần Khải tát gãy xương mũi, máu tươi b*n r* tung tóe.

Cảnh tượng đột nhiên xuất hiện khiến mọi người ngơ ngác.

“Cậu dám đánh con trai tôi?”

Người phụ nữ mặt trắng trợn tròn hai mắt, căm giận nhìn Tần Khải kêu lên.

Tần Khải thu tay phải lại, giẫm một chân lên ghế ngồi vốn thuộc về anh.

Tiện tay cầm một ly rượu vang, hài lòng lắc lắc.

“Bà thử kêu thêm một tiếng coi? Có tin tôi đánh cho đầu bà nở hoa luôn không!”

“Cậu hỗn láo!”

Triệu Trường Sinh không nhịn nổi nữa, đứng bật dậy, hung hăng vỗ một phát xuống bàn.

“Nhãi ranh, cậu đúng là không biết tốt xấu, dám náo loạn trong tiệc gia đình của nhà họ Triệu tôi, cậu muốn chết sao!”

Triệu Hoành Quang ở bên cạnh thấy vậy, cũng lạnh lùng lên tiếng.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 63


Chương 63

“Chú ba! Nhìn xem con rể tốt của chú đi! Cơm còn chưa ăn mà đã muốn lật trời rồi! Có con rể như vậy, tôi thấy sớm muộn gì tài sản của nhà họ Triệu cũng bị cậu ta phá hết! Tôi thấy Băng Lăng căn bản không có tư cách làm tổng giám đốc này, công ty thua lỗ sáu tháng liên tục, vẫn nên sớm nhường lại vị trí đó đi”.

Đây chính là cơ hội tốt nhất ép Triệu Băng Linh giao ra vị trí tổng giám đốc, sao bọn họ có thể bỏ lỡ?

Trông thấy hai người anh trai cùng nhau gây khó dễ.

Hai huyệt thái dương của Triệu Diệu Quang căng nhức như sắp nổ tung, trừng mắt nhìn Tần Khải đang đứng ở chỗ cao.

Đầu óc của tên ngu ngốc này sẽ không thật sự bị úng nước đấy chứ?

Náo loạn thế này, hoàn toàn chính là thần trợ công tạo cơ hội cho hai anh trai bức vua thoái vị.

Cuối cùng ông ấy cũng hối hận rồi, sớm biết Tần Khải không đáng tin như vậy, buổi trưa không nên khuyến khích ông cụ cho cậu ta làm con rể!

Bây giờ thì hay rồi, cho dù ông cụ ở đây cũng không thu dọn được cục diện này.

Tần Khải à Tần Khải, cậu đúng là giỏi hại người.

“Tần Khải, rốt cuộc anh muốn cái gì?”

Triệu Băng Linh không thể nhịn được nữa, lại đứng dậy níu lấy vạt áo Tần Khải, muốn kéo anh xuống khỏi ghế.

Tên ngu xuẩn này, muốn cả nhà cô ta chết à!

Quả thật khiến cô ta tức chết rồi.

Nhưng Tần Khải lại hoàn toàn không để ý đến cô ta, cười mà như không cười quay đầu nhìn về phía Triệu Hoành Quang.

“Im miệng!”

“Bây giờ tôi là người nói chuyện, ai dám phản bác tôi một câu, tôi đánh người đó đến mẹ ông cũng không nhận ra!”

Tần Khải hệt như Sát Thần, hung ác liếc nhìn tất cả mọi người ở đây, lời nói của Triệu Hoành Quang vừa đến khóe miệng lại lập tức nuốt trở vào.

Ánh mắt của thằng nhóc này quả thật khá đáng sợ, đặc biệt là sát khí hừng hực trên người. Chẳng biết Tần Khải có phải là tay ghê gớm nào đó trong xã hội hay không nữa, nhỡ ông ta chọc anh tức giận, e rằng anh sẽ thật sự ra tay.

Thanh niên bây giờ chỉ cần không hợp ý là động tay động chân ngay, còn không biết nặng nhẹ.

Ông ta không dám lấy cái mạng già của mình ra đùa.

Triệu Hoành Quang nuốt nước bọt, đành hậm hực ngồi xuống.

Trong lòng thì nghĩ, không biết có nên tìm người xử lý thằng nhóc ngông cuồng này, để anh biết thế nào là kính già yêu trẻ hay không?

Thấy Triệu Hoành Quang bị mắng tối mặt, những người khác cũng không dám lên tiếng nữa.

Nhìn thấy anh cả bị Tần Khải áp chế đến mức không dám ho he gì, chẳng hiểu sao Triệu Diệu Quang lại cảm thấy rất kích động.

Kẻ ác cần được kẻ ác trừng trị.

Đối phó loại thân thích vô lương tâm không thể đánh lại cũng không thể nói lại này, vẫn phải cần kẻ xấu ra tay.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 64


Chương 64

Và Tần Khải chính là kẻ xấu đó.

Nhìn thấy tất cả đều im như thóc, Tần Khải mới hài lòng bật dậy khỏi ghế.

“Đây là bác cả nhỉ?”

Đặt chai rượu xuống, Tần Khải vừa chỉ vào Triệu Hoành Quang – người có vầng trán sáng bóng, vừa hỏi.

Triệu Băng Linh khó hiểu nhìn anh, không biết đối phương lại sắp làm chuyện động trời gì.

Tần Khải cười cười, nói bằng giọng uy nghiêm: “Chẳng phải khi nãy mới nói ba anh em là người một nhà sao, thế mà các người còn có mặt mũi đến đây ép buộc cô ấy?”

“Ông cụ để Băng Linh làm chủ tịch chứng tỏ trong lòng ông ấy không tin tưởng hai gia đình các người. Lời mà ông cụ không dám nói, hôm nay tôi sẽ lên tiếng thay ông ấy”.

“Các người chỉ là một đám tiểu nhân tham tiền phụ nghĩa, lòng lang dạ sói, không có tư cách thừa kế số gia sản này! Đừng nghĩ Băng Linh là phụ nữ thì có thể dễ dàng ức h**p cô ấy. Nghe tôi nói đây, chỉ cần Tần Khải này còn ở nhà họ Triệu một ngày thì các người đừng hòng được như ý!”

Những lời này của Tần Khải có thể gọi là “đất bằng nổi sấm”.

Mọi người đều chết lặng, nhìn anh bằng những vẻ mặt khác nhau, bị chấn động đến mức không thốt nên lời.

Đôi mắt của vợ chồng Triệu Diệu Quang đều lấp lánh sáng lên. Tần Khải đã nói ra tiếng lòng của họ.

Trong ba anh em nhà họ Triệu, Triệu Diệu Quang là người giống ông cụ nhất, tính tình mềm yếu, không dám tranh đấu với hai người anh.

Lại càng không dám thẳng thừng nói ra suy nghĩ trong lòng.

Những lời Tần Khải nói ra lúc này đã giúp Triệu Diệu Quang thấy dễ chịu vô cùng.

Triệu Băng Linh cũng kinh ngạc nhìn Tần Khải.

Cô không ngờ tên ngốc này cũng có thể nghênh ngang đến vậy.

Chỉ vài câu nói đã biến những kẻ hống hách như hai gia đình bác cả, bác hai thành khúc gỗ, không dám ho he.

Lẽ nào chuyện này thật sự có chuyển biến?

Triệu Băng Linh cảm thấy hình như mình đã hiểu sai động cơ của Tần Khải.

Lần này, bác cả và bác hai thừa lúc ông cụ nhập viện, hợp sức tranh giành quyền lực, nói cho cùng cũng vì tiền.

Lòng người, nham hiểm và đáng sợ như thế đấy.

Nghe Tần Khải nói xong, vẫn có kẻ không phục mà lớn tiếng mắng chửi.

“Đồ ngu xuẩn! Không biết ông cụ tìm thằng điên này ở đâu nữa. Mẹ nó, đúng là xúi quẩy”.

Tần Khải ngoái lại nhìn.

Người vừa lên tiếng là một người phụ nữ ngồi cạnh Triệu Hoành Quang, tướng mạo khá trẻ, không biết là con gái hay vợ ông ta.

“Vợ ơi, đó là ai vậy?”

Tần Khải chỉ vào người nọ, đoạn quay lại hỏi Triệu Băng Linh.

Triệu Băng Linh sa sầm mặt. Tên này đúng là xem lời cô nói như gió thoảng qua tai mà.

Lúc trưa cô đã trịnh trọng dặn dò Tần Khải rằng không được gọi cô là “vợ” trước mặt người khác.

Anh không nghe cũng đành, lại còn gọi một cách buồn nôn như vậy, đúng là kinh tởm.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 65


Chương 65

Song cô vẫn kiên nhẫn đáp rằng: “Bác ấy là vợ thứ hai của bác cả, tên là Lưu Hiểu Vi”.

Nghe xong, Tần Khải mới ngộ ra gật gù.

Nhưng ngay sau đó, anh đã nửa cười nửa không mà bảo rằng: “Hoá ra là cưới lần hai, chẳng trách lại trẻ tuổi như vậy. Xem ra năng lực trong chuyện ấy của bác cả vẫn mạnh lắm, chinh phục được cả một người phụ nữ lẳng lơ như vậy, còn làm người ta viêm vùng chậu, mà chắc bác cả vẫn chưa biết chuyện này đâu nhỉ?”

“Mẹ kiếp!”

Bị hậu bối khiêu khích trước mặt mọi người như vậy khiến Triệu Hoành Quang tái cả mặt.

Ánh mắt của ông ta cực kỳ lạnh lẽo, nhìn chòng chọc vào Tần Khải.

Lưu Hiểu Vi cũng biến sắc, vì chột dạ mà giận dữ gầm lên.

“Thằng khốn nạn! Mày đừng ngậm máu phun người, có tin tao xé nát miệng mày hay không!”

Đôi mắt Tống Nhan sáng lên. Ban nãy Lưu Hiểu Vi là người đầu tiên công kích bà ấy, khiến bà ấy không biết phải đáp trả thế nào.

Không ngờ bây giờ Tần Khải lại nói hết chuyện riêng tư của Lưu Hiểu Vi cho mọi người biết. Bà ấy cũng giống như Triệu Diệu Quang vậy, cảm thấy thoải mái vô cùng.

Thật ra người nhà họ Triệu đều biết đời tư của Lưu Hiểu Vi rất hỗn loạn, chỉ vì thể diện của Triệu Hoành Quang nên không ai dám nói ra ngoài thôi.

Nhưng nào ngờ, lớp giấy này đã bị Tần Khải chọc thủng ngay trước mặt mọi người.

Tống Nhan cũng muốn làm cô ta xấu mặt để lấy lại thể diện, bèn cao giọng nói: “Tần Khải à, làm sao con biết người ta bị viêm vùng chậu thế?”

Tần Khải ngượng ngùng cười, phối hợp với Tống Nhan, vờ vịt đáp: “Mẹ vợ quên con là bác sĩ sao ạ? Con vừa nhìn là biết ngay người ta có bệnh. À phải, còn bác hai nữa, cũng bệnh nặng lắm, cả nhà họ đều mắc bệnh tiểu đường cả”.

Tống Nhan chẳng biết anh nói thật hay giả, cho dù Tần Khải chỉ đơn giản là mắng họ có bệnh, bà ấy cũng thấy vui lòng.

“Mày mới mắc bệnh đấy! Đồ điên!”

Bác hai Hạ Lệ cũng nhảy dựng lên, vừa chỉ vào mũi Tần Khải vừa mắng mỏ.

“Bác hai có mắc bệnh hay không thì trong lòng tự biết. Tôi nói nhé, nếu còn không mau chữa trị, chưa đầy năm năm, cả nhà các người đều sẽ đau ốm nằm liệt giường”.

Tần Khải nhẹ nhàng đảo mắt nhìn bà ta, ra vẻ chuyện không liên quan gì đến mình.

“Tao thấy mày đúng là chán sống rồi!”

Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Hạ Lệ giận run người, mặt thoắt xanh thoắt trắng.

Song do quá tức giận, lớp kem trắng và dày trên mặt bà ta đã xuất hiện vài vết nứt.

“Ối, chắc phải mấy tuần rồi không tẩy trang nhỉ, lớp kem nứt ra rồi này. Bác hai sống thật tiết kiệm, rất đáng học hỏi!”

Tần Khải cười cợt nhả, vẻ mặt đầy trêu chọc.

“Mày!”

Hạ Lệ rất muốn tiếp tục mắng chửi anh. Nhưng bà ta lại sợ một khi mắng tiếp thì lớp kem trên mặt sẽ rơi xuống, mà nhất là bà ta còn chẳng cãi lại được Tần Khải.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 66


Chương 66

Ở nhà họ Triệu, bà ta chính là người giỏi cãi nhau nhất, không ngờ hôm nay lại gặp phải đối thủ.

“Hoành Quang! Gọi Tạ Hữu Quyền đến đây, em không tin là mình không xử lý được thằng oắt con có cha sinh không có mẹ dạy này! Đúng là không xem ai ra gì mà! Chỉ e là chốc lát nữa thôi nó sẽ cưỡi lên đầu lên cổ chúng ta đấy”.

Lưu Hiểu Vi giận dữ đứng dậy, lớn tiếng ra lệnh cho Triệu Hoành Quang.

“Bà tám kia! Có gan thì mắng lại lẫn nữa xem!”

Tần Khải híp mắt lại, giọng điệu lạnh lùng đến cực điểm.

Anh không có bố mẹ từ bé, sư phụ đã một tay nuôi anh khôn lớn.

Bố mẹ chính là vảy ngược của anh.

“Dĩ nhiên là tao có gan rồi! Thằng khốn nạn, mày là cái thá gì chứ, nghĩ mình lăn lộn ở bên ngoài vài ngày thì đã là ông chủ lớn ư? Nói cho mày biết, lát nữa tao sẽ cho mày thấy thế nào là xã hội thượng lưu thật sự! Thứ rác rưởi tự nghĩ mình giỏi như mày, còn chẳng có tư cách xách giày cho tao!”

Lưu Hiểu Vi mắng chửi bằng giọng nói vô cùng sắc bén, chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống Tần Khải.

“Thế sao? Vậy thì tôi rất muốn thấy đấy”.

Tần Khải lập tức đanh mặt lại. Nếu không vì anh nể mặt gia đình Triệu Băng Linh thì bây giờ bà tám này đã mất mạng rồi!

“Mày đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Diễn, cứ diễn kịch tiếp đi! Tao sẽ để mày huênh hoang thêm một lúc. Chốc lát nữa thôi, ngay cả cơ hội quỳ xuống cầu xin, tao cũng sẽ không cho mày!”

Lưu Hiểu Vi giận dữ duỗi ngón tay ra, chỉ vào trán Tần Khải từ xa, rồi nhổ nước bọt khắp nơi.

“Thằng ngu xuẩn này, ăn mặc rách rưới như vậy mà nghĩ mình ghê gớm lắm à? Chờ người của tao đến đây sẽ đánh cho mày chết!”

“Còn cháu nữa! Bác cả, cháu phải cắt mũi nó!”

Tên tóc vàng bị Tần Khải đánh gãy mũi cũng tức tối hùa theo.

Từ bé đến lớn, tên này chưa bị ai đánh bao giờ. Mối thù này, nhất định phải trả lại gấp trăm lần.

Những người khác cũng nhìn Tần Khải với ánh mắt căm thù, vẻ hả hê nhìn anh gặp hoạ.

Thấy vậy, ba người nhà Triệu Diệu Quang cũng trở nên căng thẳng.

Con giun xéo lắm cũng quằn.

Họ lạc quan quá rồi.

Ép hai nhà này đến đường cùng thì chuyện gì cũng làm ra được.

Một mình Tần Khải không đủ sức trấn áp bọn người này hoàn toàn.

Đặc biệt là Triệu Băng Linh, cô không ngờ nhà bác cả còn quen người của xã hội đen.

Nếu lát nữa bọn chúng thật sự đến đây, e rằng Tần Khải sẽ gặp hoạ lớn.

Cô lo lắng nhìn Tần Khải, thấy anh đang dùng tay trái chống cằm và nhìn bọn người kia như lũ ngốc.

Anh bình thản liếc nhìn Lưu Hiểu Vi, mắt đảo không ngừng, chẳng biết đang nghĩ gì.

Điều này khiến cô thấp thỏm bất an hơn.

Triệu Diệu Quang cũng sốt ruột như ngồi trên đống lửa, mồ hôi lạnh toát ra.

Ông ấy hoàn toàn không biết sắp tới Tần Khải sẽ ứng phó thế nào.

Có lẽ gọi Tần Khải đến đây thật sự là một quyết định sai lầm.

Triệu Hoành Quang móc điện thoại ra, vừa định gọi điện thì bất thình lình có một đám người xông vào.

“Ranh con! Tìm cả buổi trời, không ngờ là đang ở đây!”

Một giọng nói hung tợn vang lên khi mọi người đều quay lại nhìn.

Rồi một tên nhân viên gác cửa cao to lực lưỡng dẫn theo một đám bảo vệ, hung hăng xộc thẳng vào.

Theo sau là một người đàn ông trung niên trông như quản lý.

Ai nấy đều vô cùng hung dữ, rõ ràng chẳng có ý tốt.

“Các anh là…”

Lưu Hiểu Vi cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra, còn tưởng đó là người của Tần Khải.

“Bọn tôi đến tìm nó để tính sổ, không liên quan đến các vị”.

Tay gác cửa cao to ấy nhìn Lưu Hiểu Vi, chỉ trỏ bằng tay phải rồi hằn học nhìn chằm chằm vào Tần Khải.

Nhất thời, tất cả đều đưa mắt nhìn nhau.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 67


Chương 67

“Tìm cậu ta? Tên này đã gây ra chuyện gì?”

Lưu Hiểu Vi cau mày, tò mò hỏi.

“Hừ, thằng ranh này không hợp ý là ra tay đánh người. Đây là khách sạn ba sao đấy, không phải là nơi nhặt rác!”

Tên gác cửa nhìn chòng chọc vào Tần Khải, buộc tội anh trước.

Nghe xong, mọi người mới ngộ ra. Hoá ra Tần Khải tự tiện xông vào đây, chẳng trách lại ngang ngược kiêu ngạo như thế.

“Tống Nhan ơi là Tống Nhan, thật buồn cho thím, cớ gì lại tìm một thằng côn đồ làm con rể, thím không cần mặt mũi nữa sao?”

Hạ Lệ thầm đắc ý, lại giở giọng mỉa mai.

Những người còn lại cũng trưng ra vẻ mặt hả hê.

Cứ đùa, đây là địa bàn của sếp Lý đấy. Dám đánh người ở đây à, chẳng cần bọn họ ra tay, kết cục của Tần Khải chắc chắn sẽ rất thê thảm.

Cõi lòng của gia đình Triệu Băng Linh, một lần nữa lại rơi xuống đáy vực.

Tần Khải ơi là Tần Khải, gây ra hoạ lớn rồi.

“Quản lý, vừa nãy chính kẻ này đã đánh tôi!”

Kẻ thù gặp nhau là bùng lửa giận. Gã cao to kia siết nắm tay kêu răng rắc, chỉ hận không thể đánh chết Tần Khải.

Lời vừa dứt, người đàn ông trung niên ở đằng sau đã tiến lên một bước, chậm rãi vòng ra sau lưng Tần Khải, ôn tồn nói: “Nhóc con, giỏi vờ vịt quá nhỉ. Dám đánh người của tôi à, nói đi, muốn chết như thế nào đây!”

Tần Khải nghiêng đầu, ngẩng lên nhìn.

“Vì đáng đánh! Tên khốn này kiêu căng tự đại, còn đá hỏng xe ba bánh của tôi. Tôi còn chưa tính sổ đâu”.

Tay gác cửa vừa nghe xong lập tức nổi trận lôi đình.

“Đá hỏng thì đã làm sao? Thằng nhặt rác như mày không đủ tư cách bước vào khách sạn, mày là cái thá gì chứ!”

Nghe vậy, những người còn lại liền thừa cơ tiếp tục châm chọc gia đình Triệu Băng Linh.

“Thằng nhãi này còn dám nói tôi mắc bệnh cơ đấy? Tôi thấy cả nhà bọn họ đều bệnh nặng lắm rồi, vô phương cứu chữa, còn tìm một thằng bại não đến đây, đúng là nực cười”.

“Chú ba à, đừng nói anh không nể mặt chú. Về sau nếu muốn hoà khí sinh tài thì tốt nhất nên đuổi thằng rác rưởi vướng tay vướng chân này ra khỏi Trung Hải, đừng khiến nhà họ Triệu mất mặt”.

Đối mặt với đủ loại chế giễu, huyệt thái dương của Triệu Diệu Quang giật đến mức chực nổ tung, đau nhức vô cùng.

Mẹ con Triệu Băng Linh cũng cúi gằm mặt, chỉ muốn tìm hố đất mà chui vào.

Những lời của người nhà họ Triệu khiến đám người quản lý đều sửng sốt.

“Không ngờ tên nhặt rác này lại là con rể nhà họ Triệu. Nhưng tôi nhìn cậu ta sao chẳng giống con người chút nào nhỉ?”

Người quản lý chép miệng, nửa cười nửa không. Quản lý chưa từng gặp hạng người kỳ lạ như Tần Khải, chẳng hề xem anh ra gì.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 68


Chương 68

“Ban nãy tên ranh này còn đứng ở trước cửa mà khoác lác, gọi thẳng tên của chủ tịch ra. Thật sự nghĩ mình ghê gớm lắm à?”

Tay gác cửa thầm mừng rỡ, liền hùa theo.

“Ha ha…”

Tần Khải giơ tay ra, cười một cách đáng sợ.

“Tôi rất tò mò, lát nữa mà tên Đinh Kim Phúc ấy đến đây, hai người sẽ cầu xin tôi thế nào nhỉ?”

Nghe vậy, quản lý khách sạn lập tức nhổ toẹt, lớn tiếng mắng chửi: “Mẹ kiếp! Đúng là giỏi giả vờ giả vịt!”

“Ranh con e là còn chưa biết chủ tịch Đinh của chúng tôi là ai nhỉ? Trước khi diễn trò cũng phải tìm hiểu một chút. Đừng nói là nhà Triệu, ngay cả Tứ thiếu Trung Hải mà gặp chủ tịch của chúng tôi cũng phải nhún nhường vài phần đấy. Dám gọi chủ tịch như thế, có tin tôi đánh nát miệng cậu không?”

Người nhà họ Triệu cũng ra chiều khinh bỉ, chỉ trỏ vào Tần Khải, hai bà bác kia thậm chí còn nhổ nước bọt vào anh.

“Hừ, chắc là Triệu Diệu Quang tìm thằng điên này đến chọc tức chúng ta đây mà. Hôm nay xem ra nhìn rõ bộ mặt của gia đình bọn họ rồi, thật ghê tởm!”

“Bây giờ tôi chỉ muốn đánh nó tàn phế. Ban nãy rõ là huênh hoang tự đại, cứ nghĩ nó là nhân vật nào ghê gớm lắm, không ngờ chỉ là thằng nhặt rác”.

“Thứ không biết sống chết. Đừng phí lời với nó nữa, đánh nó chết đi!”

Nhìn thấy Tần Khải trở thành mục tiêu công kích, Triệu Băng Linh cảm thấy rất bất lực, lại có chút đồng cảm với anh.

Suy cho cùng thì lúc nãy Tần Khải quả thật đã oai phong đe doạ được người nhà họ Triệu, cũng đã trút giận giúp gia đình cô.

Nhưng hiện giờ Tần Khải đang rất nguy hiểm, có thể sẽ bị đánh chết.

Chuyện này mà đồn ra ngoài thì mặt mũi cô biết để ở đâu?

“Hay là tôi báo cảnh sát nhé?”

Triệu Băng Linh do dự một hồi mới cất giọng lí nhí hỏi.

Nhưng Tần Khải vẫn bình thản xua tay.

“Chuyện vặt vãnh này không cần báo cảnh sát! Chỉ là một tên lâu la thôi mà. Chờ Đinh Kim Phúc đến đây rồi xem tôi xử lý bọn chúng thế nào. Hổ không gầm lại tưởng tôi là mèo bệnh à?”

Nghe anh nói xong, người quản lý lập tức bật cười.

“Không thể không nói, khả năng giả vờ của tên ranh này đúng là trước nay chưa từng có, nói cứ như mình là nhân vật tầm cỡ thật, ngay cả chủ tịch của chúng tôi cũng phải châm trà rót nước cho cậu ấy nhỉ?”

“Ông ta xứng chắc?”

Tần Khải khẽ hừ giọng, khí thế ngút trời.

Tần Khải liếc nhìn tay giám đốc một cái rồi nói tiếp: “Ông nội mày hồi còn ở phố, đừng bảo là Thập Tam Thiếu đến các người lớn trong các gia tộc lớn gặp ông cũng phải khúm núm, Đinh Kim Phú này còn chẳng đủ tư cách xách giày cho ông đây đâu”.

“Nực cười! Tiếp, diễn tiếp đi. Để tao xem mày có thể diễn được đến mức nào!”

Tay giám đốc phì cười nói.

Ông ta sống đến ngần này tuổi đầu rồi nhưng chưa từng thấy ai diễn dở như Tần Khải.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 69


Chương 69

Coi như mở mang tầm mắt vậy.

Ông ta hoàn toàn coi Tần Khải như đang diễn hề, để xem anh có thể làm được đến đâu.

Ông ta không hề biết rằng mình đã trúng kế hoãn binh của anh.

Đương nhiên Tần Khải cũng không sợ mấy người này, anh chỉ lo nhỡ mình ra tay lại làm liên luỵ đến người vô tội nên mới trì hoãn thời gian.

Thôi đành đấu võ mồm với họ tạm vậy.

“Các người tưởng tôi sợ à? Tôi mà ra tay thì bệnh viện lại có thêm mấy bệnh nhân què chân gãy cẳng đấy. Giờ cũng tối rồi, lẽ nào lại bắt các bác sĩ phải tăng ca vì đám vô dụng các người, thế là phí tài nguyên đấy!”

Tần Khải khoanh tay trước ngực, nửa nằm trên ghế rồi khua môi múa mép.

“Ha ha ha, bốc phét giỏi đấy, làm ông mày cười đau cả ruột!”

Mọi người lại được tràng cười vỡ bụng, ai cũng ngửa cổ lên cười khà khà như Tần Khải đang kể chuyện tiếu lâm.

Duy chỉ có gia đình Triệu Diệu Quang là mặt đen như đít nhồi.

Triệu Băng Linh chỉ muốn lao lên b*p ch*t Tần Khải.

Rốt cuộc anh đến giải vây cho gia đình cô hay đến tấu hề đây?

Đúng là chỉ giỏi chọc điên người khác!

“Cười đi, lát tôi sẽ cho các người khóc không ra nước mắt. Tôi muốn nói chuyện nghiêm chỉnh với các người, các người lại tưởng tôi đùa à?”

Tần Khải thích chí dựa người vào ghế, sau đó chỉ vào mặt từng người rồi phì cười.

Hôm nay, ông đây sẽ cho chúng mày trải nghiệm cảm giác vui quá hoá buồn.

“Tống Nhan, vợ chồng cô lôi thằng này từ trong trại thương điên ra đấy à! Đúng là làm mọi người mất hết thể diện, nếu mọi người ở thành phố mà biết con rể tương lai nhà cô là một thằng điên thế này thì chắc ông cụ sẽ chết vì tức đấy”.

Hạ Lệ liếc xéo Tống Nhan rồi châm chọc với vẻ đắc ý.

Tống Nhan tức đến mức không ngẩng đầu lên được, bà ấy ghét Hạ Lệ này nhất trong số tất cả mọi người nhà họ Triệu.

Hễ có cơ hội là bà ta lại châm chọc Tống Nhan, thành ra bà ấy cũng quen rồi.

“Được rồi đấy thằng kia, mày diễn trò đủ chưa hả? Nói mau, chuyện này mày định giải quyết thế nào?”

Chờ mọi người cười xong, tay giám đốc mới vào chủ đề chính.

“Thế ông muốn sao?”

Tần Khải khoanh tay hỏi ngược lại.

“Mày đánh người của tao xong còn nói điên nói dại, sỉ nhục thanh danh của chủ tịch nhà tao nên có chết cả chục lần cũng không đủ đâu. Giờ tay trái hay tay phải, mày chọn đi!”

Tay giám đốc híp mắt lại rồi nói với vẻ lạnh lùng.

Nghe thấy thế, nhà họ Triệu đều biết sắp có trò hay xem rồi nên đều ngồi hết xuống, chuẩn bị xem Tần Khải lê lết xin tha thế nào.

“Là sao?”

Nhưng Tần Khải lại làm ra vẻ không hiểu rồi hỏi lại.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 70


Chương 70

Dù sao anh cũng không phải dân giang hồ nên nào hiểu ý tay phải tay trái là sao.

“Lại giả ngu nữa đi! Tao sẽ chặt một tay của mày, mày muốn giữ lại cái nào?”

Tay giám đốc nhếch miệng nói.

“Ra là ý này, nhưng tôi cần cả hai tay, tại tôi là người cầu toàn ấy”.

Cuối cùng thì Tần Khải cũng hiểu được ý của câu kia, nhưng vẫn tiếp tục giả ngây giả dại.

“Mẹ kiếp! Mày trêu ngươi ông đấy à?”

Tay giám đốc lại phát rồ lên, không hiểu sao lại có cảm giác nhục nhã.

“Ờ, tôi trêu ngươi ông đấy, không thì sao ông biết được là mình ngu cơ nào”.

Tần Khải nhếch mép cười.

“Khốn kiếp! Mày chán sống rồi hả!”

“Tất cả lên, đập chết nó luôn, tôi chịu trách nhiệm”.

Tay giám đốc đã tức đến mức mất hết lý trí, ông ta lùi lại rồi ra hiệu cho các bác vệ ra tay.

Nhà họ Triệu thấy thế thì bắt đầu tưởng tượng đến cảnh Tần Khải bị đánh cho tơi bời khói lửa.

Ai cũng tỏ vẻ đắc ý rồi cảm thấy thương cho Triệu Băng Linh.

“Băng Linh này, bố mẹ cô làm chuyện ngu ngốc chưa đủ hay sao mà cô còn hùa vào theo, cô tưởng thằng điên kia có thể bảo vệ cho gia đình mình à? Tự nó đang tìm đường chết kia kìa”.

“Hừ! Thằng ôn này còn chém là từng sống trên phố lớn nữa chứ, tôi đoán khéo thủ đô tên gì nó cũng không biết ấy chứ, đúng là hạng mặt dày”.

“Đáng đời! Thứ rác rưới mà đòi trèo cao, giờ tôi chỉ muốn thấy nó bị đánh chết ngay thôi”.

Mọi người mỗi người một câu, không ngừng chế nhạo Tần Khải.

Hai mụ già lắm mồm kia thậm chí còn giựt dây quản lý khách sạn để ông ta dạy Tần Khải một bài học nhớ đời, đặc biệt còn phải đánh vỡ alo của anh.

“Không ngờ thằng này lại gây nhiều chuyện cho mọi người như thế, hôm nay tôi sẽ trút giận thay cho mọi người!”

Tay giám đốc cười đểu, trước khi ra tay, ông ta còn lên tiếng là mình đại diện cho công lý.

“Nghe thấy chưa, tất cả mọi người đều muốn nó chết, mọi người cứ ra tay mạnh vào!”

Đám bảo vệ gật đầu rồi xắn tay áo vào việc ngay.

Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Họ không hề có vẻ thương xót chút nào, chắc cũng không phải lần đầu làm việc này.

Tần Khải híp mắt lại rồi liếc nhìn họ một lượt.

Nhưng anh không hề sợ hãi, mà còn ngáp một cái.

Gia đình Triệu Diệu Quang sợ đến mức đứng bật dậy.

Đây là lần đầu họ chứng kiến chuyện này nên không biết phải làm sao.

Triệu Băng Linh lo lắng nhìn Tần Khải thì thấy anh vẫn thản nhiên như không, như thể chẳng sợ hãi chút nào.

Cô méo mặt, cảm thấy anh đúng là gan dạ.

“Lâu rồi không giãn gân giãn cốt, lần gần đây nhất mình gặp chuyện này là với đám công tử bột ở trên phố…”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 71


Chương 71

Mãi sau, Ngô Bình mới đứng dậy vươn vai rồi nói một câu.

Cảnh tượng này khiến mọi người đều câm nín.

Chết đến nơi rồi mà vẫn tỏ ra nguy hiểm ư? Đúng là đầu óc có vấn đề.

Chỉ có Triệu Diệu Quang tin lời Tần Khải và hỏi lại anh: “Sau đó thế nào?”

Tần Khải cười nói: “Cháu chỉ dùng một tay đã đánh bại hết chúng nó, mấy đứa còn bị thương nặng cơ. Lúc ấy còn suýt gân chấn động lớn, cuối cùng ông cháu phải ra mặt thì mọi chuyện mới êm xuôi được, không chắc giờ cháu đang ngồi ăn cơm nhà nước rồi”.

Nhắc đến kỳ tích huy hoàng năm đó, Tần Khải vô cùng đắc ý: “Nhưng từ đó trở đi, các cậu ấm cô chiêu ở thủ đô đều biết đến tiếng cháu, thấy cháu cái là phải đi đường vòng”.

“Mẹ, nói y như thật ấy nhỉ! Sao tao chưa nghe thấy Thập Tam thiếu bao giờ?”

Tay giám đốc không hề tin.

Tần Khải khinh bỉ nói: “Đó là sự chênh lệch giữa chúng ta, khi tôi đang sống trong xã hội thượng lưu thì ông chắc biết đang chết dí ở vũng sình nào, thế mà còn tưởng là mình oai lắm!”

Tay giám đốc nghe xong thì lập tức gầm lên: “Ông không thèm phí nhời với mày nữa, tao phải xé rách cái mỏ của mày ra đã, để xem mày còn định bốc phét đến bao giờ!”

Thằng này sắp leo lên đầu ông ta đến nơi rồi.

Nó là muốn chết thì đừng trách ông ta.

Nhóm bảo vệ nghe thấy thế thì sấn sổ tới ngay, các tiếng gào thét vang lên liên tục.

“Dừng tay lại!”

Đột nhiên cánh cửa phòng bao mở ra, bốn người đàn ông trung niên hớt hải đi vào.

“Dương Luân, tôi thấy ông chán sống rồi đấy!”

Người lên tiếng là một người đàn ông cao lớn nhưng hơi bị gù.

Dáng vẻ của người này trông rất uy nghiêm.

“Chủ tịch!”

Táy giám đốc sợ điếng người rồi lắp bắp chào hỏi.

Đến nhà họ Triệu cũng sợ đến mức nhảy dựng lên.

Đây chính là Đinh Kim Phúc chủ tịch của khách sạn Kim Phúc.

Nhiều năm trước, ông ấy đã gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, sau đó đã tạo ra khối tài sản khổng lồ cùng chỗ đứng như hiện nay ở Trung Hải.

Có thể nói Trung Hải có thể phát triển kinh tế mạnh hơn vùng Giang Nam là nhờ khá nhiều vào công của Đinh Kim Phúc.

Một người có tầm ảnh hưởng như vậy vừa xuất hiện, mọi người nhà họ Triệu, kể cả Triệu Băng Linh cũng vội vàng đứng dạy thể hiện sự tôn trọng.

“Chủ tịch Đinh!”

“Ông Đinh, ông còn nhớ tôi không? Tôi là Tiểu Triệu, tháng trước mới dùng bữa với ông xong”.

Vợ chồng bác cả của Triệu Băng Linh đầy vẻ nịnh bợ bắt chuyện.

Triệu Băng Linh nhìn mà thấy rùng cả mình.

“Tiểu sư thúc, người không sao chứ ạ?”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 72


Chương 72

Trương Khải lao đến cạnh Tần Khải nhanh như tên lửa, say đó quan tâm hỏi han.

Tần Khải chẹp miệng như thể mất hứng: “Các người không thể đến chậm một chút à? Tôi đang chuẩn bị ra tay mà…”

Đầu Trương Khải đầy vạch đen.

“Dương Luân, ông hãy giải thích rõ ràng cho tôi, chuyện này là thế nào?”

Đinh Kim Phúc lườm Dương Luân như muốn ăn thịt ông ta, nhưng vừa nói xong thì ông ấy đã ho khù khụ.

Có thể thấy sức khoẻ của Đinh Kim Phúc không tốt.

Nếu không nhờ có thư ký đỡ thì chắc ông ấy đã tức đến mức nổ phổi rồi.

“Chuyện… chuyện gì ạ?”

Song, Dương Luân cũng không hiểu ra làm sao nên hỏi lại.

“Lại định giả ngu à?”

Đinh Kim Phúc nghe xong thì suýt tức đến mức bùng cháy.

Vệ sĩ đứng sau lưng ông ấy bước ra rồi xách cổ Dương Luân lên bằng một tay trước mặt tất cả mọi người, sau đó còn tát cho ông ta hai phát.

Chờ khi vệ sĩ ném Dương Luân xuống thì mặt ông ta đã sưng phù, nói chung là thảm.

Đinh Kim Phúc hỏi lại: “Tôi hỏi lại lần cuối, là ai đã làm hỏng chiếc xe ba bánh của bác sĩ Tần?”

“Bác sĩ… Tần ạ?”

Dương Luân nghệt mặt ra, sau đó lắp bắp mãi mới được một câu.

Ông ta ngẩn ngơ nhìn Tần Khải, thậm chí còn quên luôn cơn đau trên mặt.

Ở đây chỉ có mỗi Tần Khải họ Tần.

Lẽ nào bác sĩ Tần mà Đinh Kim Phúc vừa nhắc đến lại là anh?

Chẳng lẽ chủ tịch đến đây vì thằng ôn này?

Không chỉ có Dương Luân mà tất cả nhà họ Triệu cũng đang ngây ra như tượng, sau đó kinh hãi nhìn Tần Khải.

Họ cũng chẳng hiểu chuyện này là thế nào.

Còn Tần Khải thì làm như mình chẳng liên quan, anh tươi cười ngồi xuống rồi rót một cốc nước, sau đó nhàn nhãn nhâm nhi.

Tất cả mọi người đều đứng, chỉ có mình anh ngồi.

Đinh Kim Phúc đang ở đây nên chẳng có ai dám tuỳ ý như anh.

Nhỡ làm Đinh Kim Phúc nổi giận thì nhà họ Triệu sẽ bị xoá sổ khỏi Trung Hải mất.

“Bác sĩ Tần là khách quý mà tôi mời đến mà ông dám đón tiếp thế à?”, Đinh Kim Phúc sa sầm mặt.

Khách quý? Tên trông như ăn mày này là khách quý của chủ tịch ư?

Dương Luân thấy mình như bị sét đánh, toàn thân ông ta mềm nhũn, sợ đến mức suýt tè ra quần, giờ không dám ho he một câu.

“Chủ tịch Đinh, ban nãy tên này đòi xé rách mồm sư thúc của tôi ra đấy…”

Trương Khải đổ thêm dầu vào lửa.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 73


Chương 73

“Hừ, ông ta ăn gan hùm mật gấu nên mới dám bất lịch sự với bác sĩ Tần như vậy, Đại Hải, xử lý đi!”

Đinh Kim Phúc lạnh lùng dặn dò vệ sĩ.

Vệ sĩ ban nãy lại lôi Dương Luân dậy, sau đó tát cho ông ta thêm vài phát nữa. Miệng Dương Luân đã bật máu, thậm chí còn gãy vài cái răng.

Cả gian phòng chỉ còn lại tiếng kêu gào của ông ta cùng tiếng bạt tai chan chát.

Tên giữ cửa thấy thế cũng sợ đến mức co rúm người.

Lẽ nào Tần Khải thật sự là người có lai lịch ư?

Xong rồi, tình thế đảo ngược rồi.

Nhà họ Triệu thì vẫn đứng như trời trồng.

Rốt cuộc đang có chuyện gì vậy? Hình như có gì đó sai sai nha.

Dương Luân đã bị đánh đến bất tỉnh, song Đinh Kim Phúc vẫn không hề quan tâm.

Ngược lại, ông ấy đi về phía Tần Khải rồi mỉm cười nói: “Bác sĩ Tần, chuyện trước đó là do tôi dạy nhân viên không nghiêm nên đã làm bác sĩ hoảng sợ, tôi xin chân thành xin lỗi bác sĩ”.

Nghe thấy thế, nhà họ Triệu đều há hốc miệng.

Ai nấy đều không tin vào mắt mình.

Triệu Băng Linh cũng thấy khiếp đảm.

Rốt cuộc Tần Khải có mặt mũi tới mức nào mà đến Đinh Kim Phúc cũng phải xin lỗi anh?

Phải biết rằng Đinh Kim Phúc là nhân vật có tầm ảnh hưởng rất lớn ở Trung Hải, thế mà hôm nay lại xin lỗi một người thanh niên ngoài 20 tuổi, đã thế còn có vẻ khúm núm nữa.

Tần Khải cũng hãnh diện quá đi!

“Ông không cần xin lỗi tôi, tại tôi ăn mặc hơi bô nhếch nên người ta mới hiểu lầm”.

Tần Khải xua tay rồi cười đáp.

Đinh Kim Phúc ngẩn ra, hiểu lầm Tần Khải chưa tha lỗi cho mình.

Ông ấy vội nói thêm: “Bác sĩ Tần, ai dám nói cậu ăn mặc bô nhếch, để tôi xé mồm nó ra”.

Tần Khải phù cười, sau đó huýt sáo về phía người gác cửa.

“Là người đó đã đá hỏng xe của tôi, giờ ông định đền thế nào?”

Nghe thấy thế, tên gác cửa sợ mất mật.

Tiếng tim đập như đánh trống vang đâu đây.

Hắn lập tức quỳ xuống rồi cất giọng cầu xin: “Anh ơi, em sai rồi. Là em có mắt như mù, xin anh tha cho em lần này. Em thật sự không biết anh là khách của chủ tịch, nếu ngay từ đầu anh báo tên thì…”

Nhưng hắn còn chưa nói xong, Ngô Bình đã chen ngang.

“Ý anh là tôi sai trước hả? Có phải ai đến đây mà muốn vào khách sạn thì phải hợp ý anh không?”

Tên kia ý thức được mình đã lỡ lời nên nhanh chóng tự vả hai cái.

“Em… là em sai, em đáng chết”.

Đinh Kim Phúc thấy thế thì càng sôi tiết hơn.

Ông ấy không hiểu tại sao lại tuyển mấy tên ngu đần này vào làm việc trong khách sạn.

“Lôi thằng kia ra ngoài đánh chết cho tôi!”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 74


Chương 74

Trong cơn giận, Đinh Kim Phúc không hề nương tay chút nào.

Dẫu sao, ông ấy cũng đang cần Tần Khải chữa bệnh cho mình.

Vệ sĩ đứng sau không nhiều lời mà ném tay quản lý đã bất tỉnh nhân sự đi, sau đó túm tóc của tên gác cửa lôi lên, sau đó đi ra khỏi phòng.

Dù đứng cách khá xa, mọi người ở đây vẫn có thể nghe thấy tiếng la hét của hắn.

Trong phòng chợt yên lặng đến mức đáng sợ.

Nhà họ Triệu đều có tâm trạng thấp thỏm, sau đó lo lắng nhìn Tần Khải.

Ai mà biết tên này lại là khách quý của Đinh Kim Phúc chứ? Chuyện này rốt cuộc là sao đây?

Anh sẽ không trở mặt mà tính sổ với họ chứ?

Gia đình Triệu Băng Linh ngơ ngác nhìn nhau.

Họ cũng không ngờ sự việc lại thành ra thế này.

Đầu tiên là Trương Khải, sau lại đến Đinh Kim Phúc, rốt cuộc Tần Khải quen bao nhiêu nhân vật lớn vậy?

Đinh Kim Phúc lại sán tới gần Tần Khải rồi tươi cười nói: “Bác sĩ Tần, cậu bớt giận, bữa nay tôi mời cậu”.

Nói rồi, ông ấy còn không quên nói: “Còn chiếc xe của cậu thì tôi rất lấy làm tiếc, hay tôi tặng cậu khác sạn này coi như đền bù được không?”

Hả? Không nhầm chứ?

Mọi người nhà họ Triệu đều há hốc miệng, tròng mắt sắp rớt ra ngoài luôn.

Tất cả đều tưởng tai mình có vấn đề.

Một chiếc xe ba bánh thì đáng bao nhiêu tiền chứ?

Trong khi đó, đây là khách sạn ba sao, có giá trị lên đến chín con số đấy.

Dù Đinh Kim Phúc giàu đến mấy đi nữa cũng không thể vung tay quá trán như vậy chứ?

Ông ấy đang nghĩ gì vậy? Lẽ nào nhiều tiền quá rồi nên không biết tiêu vào đâu?

Song, đây mới chỉ là màn mở đầu cho những điều bất ngờ thôi.

Tần Khải ngẩng lên rồi chẹp miệng với vẻ chê bôi.

“Cái khách sạn này của ông thì đáng mấy đồng? Hơn nữa, nhân viên ở đây toàn bọn bố láo, ông cho tôi nơi này ý đang coi thường tôi đấy hả?”

Nhà họ Triệu nghe xong thì suýt ngất xỉu.

Thằng này giỏi diễn trò thật đấy!

Đến Triệu Băng Linh cũng đang mắng Tần Khải là tên hâm dở.

Người ta đã nể mặt anh vậy rồi mà vẫn không biết điều.

Khách sạn này đáng cả đống tiền mà anh còn định từ chối ư?

Sáng nay, anh còn mặt dày vay cô một triệu, thế mà giờ còn ra vẻ, mất não rồi đúng không?”

Đinh Kim Phúc cũng ngẩn ra, sau đó giật khoé miệng rồi cắn răng, tiếp tục chuỗi phát ngôn gây sốc.

“Cậu đừng hiểu lầm, tôi không có ý đó đâu. Chỉ cần bác sĩ có thể nguôi giận thì Đinh Kim Phúc tôi quỳ xuống xin lỗi cậu cũng được”.

Mọi người lại được phen kinh hãi nữa.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 75


Chương 75

Đinh Kim Phúc là ai? Đến các sếp lớn ở Trung Hải còn phải dè chừng ông ấy, mà giờ Đinh Kim Phúc định quỳ xuống xin lỗi Tần Khải ư?

Đúng là chuyện lạ.

Song, Tần Khải lại làm như không nghe thấy gì cả.

Đinh Kim Phúc thở dài rồi lau mồ hôi lạnh, sau đó thật sự quỳ xuống.

Nhưng ngay sau đó, Trương Khải và thư ký đã đỡ ông ấy dậy.

“Tiểu sư thúc, thôi nể mặt đệ tử mà tha lỗi cho người ta đi, chủ tịch Đinh đã làm đến mức này rồi”.

Trương Khải cũng đến bó tay với Tần Khải.

Song, anh chỉ liếc xéo một cái.

“Ông tưởng tôi là người nhỏ mọn à? Tôi chỉ muốn lấy lại cái xe ba bánh của tôi thôi, sao ông lại tặng cả khách sạn cho tôi làm gì? Làm như tôi thích cướp của lắm ấy!”

Mọi người đều ngẩn ra.

Tên này không cần khách sạn ba sao, mà chỉ nhớ đến chiếc xe ba bánh thôi ư?

Đúng là… hết thuốc chữa.

Đúng là không còn gì để nói.

Triệu Băng Linh nghiến răng, chỉ muốn tẩn cho Tần Khải một trận.

Nói thật là cô cũng muốn anh đồng ý, có khách sạn này rồi thì biết đâu Triệu Thị có thể giải quyết được những khó khăn hiện tại.

Nhưng Tần Khải nói cũng đúng, thế có khác gì cướp của đâu.

“Thế… tôi đền cho bác sĩ một cái Rolls Royce nhé?”

Đinh Kim Phúc dè dặt hỏi.

“Tôi không biết lái xe!”

Tần Khải mím môi từ chối.

Đinh Kim Phúc chỉ muốn khóc, ai chơi thế bao giờ, cho nhà không cần, cho xe cũng không muốn, thế giờ Tần Khải muốn gì đây?

“Chủ tịch Đinh, hay ông đền cho sư thúc tôi một cái xe điện đi, sư thúc biết đi đấy…”

Trương Khải ngẫm nghĩ rồi nói.

Không chờ Đinh Kim Phúc phản ứng lại, Tần Khải đã hài lòng gật đầu luôn.

“Ý hay, xe nhỏ thôi cũng được!”

Phụt!

Triệu Băng Linh sặc nước miếng.

Tên này ngu thật hay giả ngu vậy?

Ầm ĩ nãy giờ mà chỉ cần một cái xe điện thôi ư?

Đầu đất à?

“Xin lỗi, ngại quá!”, Triệu Băng Linh ý thức được hành động của mình nên vội rút khăn ra la miệng.

Nhưng chẳng ai ở đây dám cười nhạo cô.

Còn Đinh Kim Phúc thì như đã hoá đá.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 76


Chương 76

Nếu ông ấy chỉ đền cho Tần Khải một cái xe điện, có khi nào người khác sẽ nghĩ ông ấy hẹp hòi không?

Đương nhiên, ông ấy không dám mặc cả với Tần Khải nữa, nhỡ anh nổi giận không chữa bệnh cho ông ấy nữa thì coi như xong,

“Vâng, bác sĩ Tần chờ một lát, tôi sẽ cho người đi mua xe điện ngay”.

Nói rồi, ông ấy chợt nghĩ đến chuyện gì đó rồi lấy một chiếc thẻ màu vàng ra rồi đưa cho Tần Khải.

“À, đây là thẻ vàng ở tập đoàn Kim Phúc, xin bác sĩ nhận cho, cậu có thể tiêu sài tuỳ ý ở các khách sạn của tập đoàn”.

Tần Khải mỉm cười gật đầu, không khách sáo mà nhận lấy luôn, sau đó đưa cho Triệu Băng Linh.

“Vợ ơi, cất hộ anh cái, quần anh túi hơi nông, không thể làm rơi cái thẻ quý như này được”.

Triệu Băng Linh méo mặt, không biết có nên cầm hay không.

Trong khi đó, nhà họ Triệu ở đây đều đang nổ đom đóm mắt vì ghen tỵ.

Đây là thẻ VIP giới hạn của tập đoàn Kim Phúc, thường chỉ có đại gia mới có thôi.

Vì có thẻ này rồi thì có thể chi tiêu bao nhiêu tuỳ thích ở các khách sạn thuộc quyền của tập đoàn.

Điều quan trọng hơn nữa là có thẻ này rồi thì có thể gặp Đinh Kim Phúc bất cứ lúc nào, đến ông cụ nhà họ Triệu còn chưa được như vậy.

Vậy mà Tần Khải lại đưa thẻ này cho Triệu Băng Linh, như vậy là nhà cô sắp một bước lên mây rồi ư?

Hạ Lệ thầm thấy đố kỵ, nhưng ngoài mặt đã quay ngoắt thái độ.

“Tiểu Tần, ban nãy bác hai nói hơi nặng lời, ccháu đừng để bụng nhé. Thật ra bác rất ủng hộ Băng Linh lên làm tổng giám đốc, con bé rất giỏi, lại hiểu biết rộng. Hai bác đều đánh giá rất cao con bé, đúng không ông?”

Nói rồi, bà ta huých người đàn ông mập mạp bên cạnh, Triệu Trường Sinh vội phụ hoạ theo.

“Đúng đúng, bác còn đang nghĩ hay nhường một nửa cổ phần của mình đi đây, Băng Linh có chí hướng, con bé còn chuẩn bị tấn công vào ngành dịch vụ, có thêm vốn thì cũng vững bàn đạp hơn”.

Thấy vợ chồng nhà này quay xe quá nhanh, Tống Nhan cũng phải nhếch miệng cười.

Ban nãy, người nói hăng nhất là Hạ Lệ, thế mà giờ lại hết lời nịnh bợ Tần Khải.

Quả tự vả này nhanh thật đấy…

Tần Khải ngoảnh lại rồi vừa chẹp miệng vừa lắc đầu.

“Thôi vợ chồng bà đừng làm trò con bò nữa, ban nãy bác cả cũng đã tuyên bố rồi, nếu ba anh em nhà ông ấy không phải người một nhà nữa thì thôi đường ai nấy bước đi!”

Tần Khải nói toạc móng heo ra như vậy khiến mọi người đều thấy khó xử.

Lưu Hiểu Vi đang định lên tiếng, nhưng nghe Tần Khải nói xong thì mặt đã xám xịt lại.

Lời đến miệng rồi, bà ta lại phải nuốt ngược vào trong.

Còn Tống Nhan thì vui vẻ nói: “Đúng đấy, ban nãy ai đó hô to lắm mà, đòi xé rách miệng của Tiểu Khải nữa”.

Bà ấy thấy Hạ Lệ chướng mắt lâu rồi.

Bình thường, hễ có cơ hội là Hạ Lệ đều sẽ kiếm chuyện rồi dè bỉu Tống Nhan, thậm chí còn không tiếc những lời cay độc.

Bây giờ có cơ hội phản công tốt như vậy thì Tống Nhan phải đòi lại công bằng chứ.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 77


Chương 77

“Còn chuyện này nữa ư?”

Đinh Kim Phúc nghe xong thì lạnh lùng liếc nhìn nhà họ Triệu.

Đám người kia sợ đến mức cúi thấp đầu xuống, mặt nóng nát như bị ăn tát.

Ai mà ngờ Tần Khải lại có lai lịch oách thế chứ?

Sớm biết thế này thì họ đã chiều anh hơn chiều vong rồi.

Đinh Kim Phúc đang bực vì không có chỗ trút giận, nên lập tức trút hết mọi bực tức lên đầu đám người nhà họ Triệu.

“Tôi thấy ban đầu chính các người đã xúi giục nhân viên của khách sạn tôi gây chuyện với bác sĩ Tần đúng không? Hừ, không ngờ nhà họ Triệu lại có cái nết như vậy đấy, đúng là làm mất mặt của Triệu Hướng Vinh!”

Đinh Kim Phúc chính là tên của ông cụ Triệu.

Tuy cả hai nhà đều có xí nghiệp gia đình, nhưng ông cụ Triệu chưa có cửa để so với Đinh Kim Phúc.

“Biến hết đi cho tôi, sau này khách sạn của tôi sẽ không bao giờ chào đón các người nữa”.

Đinh Kim Phúc gào lên rồi hạ lên đuổi khách.

Ngoài gia đình của Triệu Băng Linh ra, những người khác đều tái mét mặt, dù có uất ức đến mấy thì họ cũng chỉ có thể giấu ở trong lòng.

“He he, bye nhé! Lần sau nhớ khôn ra nghe chưa, không thì còn gặp chuyện kinh khủng hơn hôm nay nữa đấy!”

Tần Khải thư thái ngồi dựa trên ghế sau đó vẫy tay chào nhà họ Triệu.

Triệu Diệu Quang ở cánh đó đứng nhìn hai ông anh trai của mình dẫn người rời đi.

Khỏi phải nói là ông ấy thấy vui đến mức nào.

“Bà thấy chưa, Tần Khải này đúng là cứu tinh của nhà mình mà. Nếu không có cậu ấy thì chắc tối nay, anh cả đã cướp hết quyền lợi của nhà mình rồi, càng ngày tôi càng ưng chàng rể này rồi đấy”.

Triệu Diệu Quang ghé sát tai Tống Nhan rồi thì thầm.

Song, Tống Nhan lại lắc đầu.

“Ưng cái gì! Ông không thấy cách ăn nói ban nãy của cậu ta à? Hở ra là đòi đánh đòi giết, đúng là độc ác! Nếu người khác biết con gái mình lấy một tên lưu manh thì sẽ nghĩ sao đây? Nói chung là tôi vẫn không thể ưng được”.

Triệu Diệu Quang đen mặt rồi phản bác mạnh mẽ: “Bà đừng có học theo thói coi thường người khác của nhóm anh cả, tôi thấy Tần Khải rất được đấy, không chỉ thông minh mà còn mạnh mẽ, nhà mình đang rất cần một người như cậu ấy”.

Nghe thấy thế, Tống Nhan cau mày, trong lòng vẫn phản đối.

“Không được! Người con rể lý tưởng trong suy nghĩ của tôi phải là người nho nhã lịch sự, tài mạo song toàn. Ông nhìn cậu ta đi, trông có môn đăng hộ đối với con gái nhà mình không?”

Thấy vợ mình cố chấp như vậy, Triệu Diệu Quang cũng phát bực.

“Đối đối cái gì? Đẹp có mài ra mà ăn được không? Giờ nhà mình đang thiếu nhất là các mối quan hệ cùng danh tiếng, mà Tần Khải lại có cả hai thứ ấy, giờ thậm chí tôi còn thấy tiếc vì mãi mới được gặp cậu ấy đấy”.

Triệu Băng Linh cũng đã nghe thấy cuộc cãi vã của bố mẹ mình, cô thấy rất bất ngờ.

Hoá ra bố mình lại ưng Tần Khải đến vậy.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 78


Chương 78

Nói thật thì cô có chung quan điểm với mẹ mình.

Kiểu người như Tần Khải không phù hợp với cô, họ như ở hai thế giới khác nhau.

Cô cứ tưởng chờ công ty đi vào quỹ đạp thì mình sẽ tìm cơ hội để nói rõ với Tần Khải, để anh tiếp tục quy trình từ hôn, như vậy thì cô sẽ không quá mất thể diện.

Nhưng giờ, bố cô đã coi anh là con rể rồi, phải làm sao đây?

Cứ nghĩ tới cảnh ngày nào bố cô cũng thúc giục hai đứa mau đi đăng ký mà cô nhức cả đầu.

Phía khác, lo xong việc, Đinh Kim Phúc và Trương Khải đưa mắt nhìn nhau, sau đó mới dè dặt đi tới cạnh Tần Khải.

“Bác sĩ Tần, chắc anh Trương đã nói chuyện với cậu rồi đúng không? Tôi và các anh em mắc một căn bệnh di truyền, đã đi khám chữa nhiều nơi và tốn không biết bao nhiêu tiền, nhưng vẫn chưa khỏi, cậu xem…”

Đinh Kim Phúc đòi tặng Tần Khải cả cái khách sạn, thậm chí còn quỳ xuống xin lỗi anh cũng là vì mục đích này đây.

Căn bệnh này đã hành hạ mấy anh em ông ấy hơn 20 năm rồi.

Đừng nói là Trương Khải, đến các bác sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước cũng đều bó tay rồi.

Khi nghe Trương Khải bảo sư thúc của mình chắc chắn có cách chữa trị, Đinh Kim Phúc đã đến đây ngay.

Ông ấy biết rõ thực lực cùng danh tiếng của Trương Khải, vậy mà người này còn là sư thúc của Trương Khải thì chắc chắn phải là thần y rồi.

Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh, đừng nói là một khách sạn, có khuynh gia bại sản thì Đinh Kim Phúc cũng đồng ý.

“Ừm, được thôi”.

Tần Khải liếc nhìn Đinh Kim Phúc một cái là nắm qua được tình hình rồi.

“Nhưng hôm nay tôi không rảnh, hôm nào mấy anh em ông cùng đến viện đi rồi tôi khám cho cả thể”.

“Thật ạ? Cảm ơn bác sĩ Tần!”

Đinh Kim Phúc kích động đến mức đỏ bừng mặt, trông như cô gái mới lớn ngại ngùng.

“Sau này mà gặp chuyện gì phiền phức thì bác sĩ Tần cứ đến tìm tôi, tôi sẽ giúp hết sức”.

Tần Khải: “Thế thì ông mau đi bảo nhà bếp nhanh cái tay lên, tôi sắp chết đói rồi”.

“Được ạ, bác sĩ chờ một lát, tôi sẽ xuống giục họ”.

Dứt lời, Đinh Kim Phúc dẫn thư ký đi ngay.

“Tiểu sư thúc, đệ tử cũng đi đây…”

Trương Khải nhìn gia đình Triệu Băng Linh rồi mỉm cười, sau đó cũng rời đi.

Loáng cái, cả căn phòng rộng rãi chỉ còn lại bốn người.

“Bà xã, nay anh đã giúp em một việc lớn, tính trả công anh sao đây?”

Tần Khải hất hàm trêu chọc Triệu Băng Linh.

Triệu Băng Linh bị anh nhìn đến mức đỏ mặt, sau đó cũng học theo anh.

“Trả công ư? Tôi không tế anh một trận đã là tốt lắm rồi đấy, tưởng mình oai lắm hả?”

“Ớ, sao em lại học theo cách nói chuyện của anh, lẽ nào anh hấp dẫn quá nên đã mê hoặc được em rồi?”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 79


Chương 79

Tần Khải ra vẻ vuốt tóc rồi cười nói.

“Biến!”

Triệu Băng Linh tỏ vẻ ghét bỏ.

“Tôi thèm vào! Hôm nay, sự thể hiện của anh cũng chỉ đủ mức thôi”.

“Gì mà đủ mức? Em nhận xét kiểu gì thế? Chú còn đang buồn vì đến giờ mới được gặp anh kia kìa”.

Tần Khải cười tươi rói.

Ba người nhà Triệu Băng Linh đều im bặt.

Tai tên này thính thật, thế là nghe thấy hết rồi à?

“Tiểu Tần, nay may mà có cháu, lát chú cháu mình phải làm vài chén nhé!”

Triệu Diệu Quang hào hứng nói.

Ông ấy đã ngầm thừa nhận Tần Khải là rể của mình rồi.

“Được ạ, khi ở trên núi, ông cụ không cho cháu uống rượu, làm cháu thèm suýt chết luôn”.

Tần Khải xoa xoa tay, sau đó còn chuyển chỗ tới ngồi cạnh Triệu Diệu Quang.

“Đúng là tức muốn chết mà!”

Lúc này, thấy Triệu Diệu Quang và Tần Khải tay bắt mặt mừng như anh em đồng trang lứa, Tống Nhan tức nổ đom đóm mắt.

Bà ấy vô cùng phản đối hôn sự này, thế mà ông chồng lại coi Tần Khải như bảo bối, một mực tác thành anh với con gái mình.

Như thế có khác gì hi sinh hạnh phúc của Băng Linh đâu?

Không được! Bà ấy không hề hùa theo bố chồng và chồng mình để đấy con gái xuống hố được, so với hạnh phúc của con gái thì thể diện không là gì hết.

“Tôi nói luôn, tôi không bao giờ đồng ý chuyện hôn sư này! Cậu quên chuyện đó đi, con rể nhà tôi kiểu gì cũng phải là như tứ thiếu của Trung Hải mới được”.

Bà ấy đành dùng cách cực đoan này để chọc tức Tần Khải.

Dứt lời, bà ấy còn cố ý liếc xéo anh.

Để xem Tần Khải sẽ có phản ứng thế nào.

Nhưng anh lại như chẳng hề nghe thấy, vẫn vỗ vai rồi cười nói với Triệu Diệu Quang.

“Chú Quang, rượu nay cay thật đấy, chú cũng sành ghê…”

“Ha ha, nhà chú có rượu Mao Đài mấy chục năm đấy, bao giờ về chú sẽ lấy ra để chú cháu mình lai rai”.

“Được ạ, có cơ hội nhất định cháu sẽ thử”.

Tống Nhan ngẩn ra.

Lẽ nào lời nói của bà ấy không có chút trọng lượng nào à?

“Uống cho chết luôn đi! Một người hâm dở chưa đủ hay sao mà còn hùa vào với nhau nữa?”, Tống Nhan nghĩ thầm.

Triệu Băng Linh thì lẳng lặng nhìn mẹ mình.

Sao cô không hiểu được ý của bà ấy chứ?

Nhưng mà…
 
Back
Top Bottom