Cung Đấu Tiểu Quý Phi Khờ Khạo

Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 20: 20: Vì Sao Hoàng Thượng Không Thích Người Khác Gọi Nàng Là Tuệ Tuệ Chứ2


Nhưng Xuân Tuyết thấy không phải mỹ nhân nhà mình được ban tắm, trong lòng hơi không thoải mái.

Nhưng nghĩ hậu cung nhiều phi tần như vậy, Hoàng Thượng không thể chỉ sủng hạnh chủ tử nhà mình, nên tan hết sầu lo.
Xuân Tuyết nghĩ vẫn là chủ tử tính cách tốt, hoàn toàn không thèm để ý, tiểu liễn còn chưa ra khỏi Lãm Nguyệt Hiên, nàng đã ngủ rồi, hoàn toàn không để chuyện này trong lòng.

Xuân Tuyết thầm nghĩ, nói không chừng tính tình này của chủ tử các nàng mới thích hợp ở hậu cung nhất đó.
Đêm khuya thanh vắng, Xuân Tuyết ngủ mơ mơ màng màng, dường như nghe được có người khóc, nàng giật mình tỉnh lại, trước hết đứng dậy xem chủ tử ở trên giường, nàng đang ngủ ngon lành.
Tiếng khóc là từ bên ngoài truyền đến, Xuân Tuyết khoác áo ngoài, lặng lẽ mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Chính viện đèn đuốc sáng trưng, tiếng khóc cũng từ chỗ đó truyền ra.
“Xảy ra chuyện gì?”
Giọng nói rất khẽ của Thanh Trúc vang lên sau người Xuân Tuyết, Xuân Tuyết nhường khe cửa cho Thanh Trúc nhìn.

“Không phải là Phùng mỹ nhân…?” Thanh Trúc liếc nhìn rồi xoay người nói.
“Có lẽ thế.” Xuân Tuyết nói, “Đóng cửa lại đi, đừng nhìn, lại bị người khác gặp được.”
Thanh Trúc đóng cửa, ra gian ngoài nói chuyện với Xuân Tuyết.
“Tám phần là đã xảy ra chuyện.” Xuân Tuyết nói.
Thanh Trúc thở dài: “Ngày mai liền biết, cũng may hôm nay người được ban tắm không phải là mỹ nhân nhà chúng ta.”
Xuân Tuyết cũng cảm thấy may mắn, nhưng lần này không phải, nhưng khó bảo toàn lần sau, quan trọng vẫn là Hoàng Thượng, hai người đồng thời nghĩ vậy, liếc nhau, nhất thời không nói chuyện.
“Buồn lo vô cớ cũng vô dụng, chúng ta chỉ lo hầu hạ mỹ nhân cho tốt, có lo bên đó cũng uổng phí.” Xuân Tuyết nói.
Thanh Trúc gật đầu: “Không nói, trở về phòng đi.”
Tiếng khóc ở chính viện không biết qua bao lâu mới ngừng, Xuân Tuyết và Thanh Trúc nghe tiếng khóc thật lâu không thể ngủ nổi.
Hôm sau, Trang Thư Di ngủ dậy phát hiện Xuân Tuyết và Thanh Trúc hơi tiều tụy, liền cười hỏi: “Hai ngươi nửa đêm đi bắt chuột à, sao nhìn như là không ngủ vậy?”
Xuân Tuyết muốn nói lại thôi, lúc này có quản sự thái giám tới thông truyền, nói Phùng mỹ nhân của Lãm Nguyệt Hiên va chạm Hoàng Thượng, bị phạt mười gậy, còn bị biếm làm dân thường.
Thái giám đi rồi, Trang Thư Di nói: “Các ngươi biết trước rồi?”
Xuân Tuyết nói: “Vâng, đêm qua chính viện có động tĩnh không nhỏ, chúng em nghe thấy được.”
“Ta lại không nghe thấy.” Trang Thư Di nói.

“Vậy các ngươi nhìn thấy Phùng mỹ nhân không?”
Hai người Xuân Tuyết lắc đầu: “Không nhìn thấy.”
Trang Thư Di gật đầu, một lát sau nói: “Thấy các ngươi cũng chưa nghỉ ngơi ổn thỏa, chờ lát nữa các ngươi nghỉ đi, không phải lúc nào ta cũng cần người hầu hạ.”
Xuân Tuyết và Thanh Trúc thấy chủ tử lúc này còn quan tâm các nàng không nghỉ ngơi tốt, nhất thời trong lòng đều cảm động.
Trang Thư Di tiến cung một năm, trước đó từng nghe nói không ít lần Hoàng Thượng xử trí phi tần, nhưng vẫn luôn không có cảm giác gì, chỉ thấy ở cách xa bản thân mình.

Gần đây nàng vài lần tiếp xúc cùng Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cũng coi như hòa khí, hiện giờ một mỹ nhân trong chính viện của mình bị xử trí, nàng mới có cảm giác chân thật về lời đồn Hoàng Thượng là bạo quân.
Sau giờ ngọ, Thục phi nương nương tới Lãm Nguyệt Hiên.

Thục phi thấy cảm xúc của Trang Thư Di như thường, tựa hồ không có chịu ảnh hưởng của chuyện Phùng mỹ nhân, ngay từ đầu cũng không nhắc đến, chỉ lo theo Trang Thư Di học làm tượng bột
Hai người làm một đóa hoa mẫu đơn, Thục phi cảm thấy tay mệt mỏi, liền sai cung nữ tự mang trà bánh tới ăn.
Thấy Trang Thư Di hình như ăn ít điểm tâm hơn trước, Thục phi mới nói: “Tuệ Tuệ sợ à?”
Đầu tiên Trang Thư Di lắc đầu, sau lại gật đầu.
Thục phi cười nói: “Muội vừa gật đầu vừa lắc đầu, rốt cuộc là sợ hay không sợ? Muội nhìn thấy không?”
“Không nhìn thấy, đám người Xuân Tuyết nói đêm qua động tĩnh không nhỏ, ta cũng chưa nghe thấy.” Trang Thư Di nói.
Thục phi nói: “Sợ hãi là vô dụng nhất, sợ hãi chẳng những không thay đổi được gì, còn sẽ vì khiếp đảm mà làm sai chuyện, cho nên không thể sợ.”
Trang Thư Di suy nghĩ một lát nói: “Tỷ tỷ nói đúng.

Khi còn nhỏ, cha mẹ dẫn ta vào trong núi hái nấm, đi ngang qua một cái cầu độc mộc, đại ca nói không phải sợ, trực tiếp đi thẳng là được, kết quả ta nhát gan, run run rẩy rẩy, đi ba bước ngừng một chút, rốt cuộc ngã xuống.

May mà nước không sâu, tự ta bò lên bờ, sau khi ngã xuống một lần thì không có gì sợ, lúc cầu đã không sợ nữa, rất thuận lợi qua sông.

Lần sau lại đi qua loại cầu này, chẳng ngã lần nào nữa.”
“Đúng là như thế.” Thục phi cười nói, “Tuệ Tuệ xứng đáng với từ Tuệ.”
Trang Thư Di được khen mà hơi thẹn thùng, cầm lấy một miếng điểm tâm ăn..

Thục phi vẫn luôn ở lại Lãm Nguyệt Hiên đến tối mới rời đi.
Chuyện Phùng mỹ nhân ở hậu cung cũng không làm dậy sóng nhiều ở hậu cung, sau khi bàn tán mấy ngày liền không ai nhắc lại.

Chính viện của Lãm Nguyệt Hiên thiếu Phùng mỹ nhân nên có vẻ quạnh quẽ hơn rất nhiều.
Việc của Phùng mỹ nhân qua nửa tháng, Hoàng Thượng đột nhiên bị bệnh.

Đây chính là chuyện lớn, ngay cả Trang Thư Di đều lo lắng.

Nhưng nàng nghĩ Hoàng Thượng luôn ăn ít như vậy, sớm muộn gì cũng sinh bệnh.
Các phi tần có không ít người thưa với Hoàng Hậu nói muốn thăm Hoàng Thượng, nhưng cũng không được chấp thuận.
Ba ngày sau, Minh Nguyệt bên người Hoàng Hậu đi vào Lãm Nguyệt Hiên, tuyên ý chỉ của Hoàng Hậu nương nương, kêu Trang Thư Di đến bên người Hoàng Thượng hầu bệnh.
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 21: 21: “ừm Sau Khi Được Tuệ Tuệ Ăn Cháo Càng Ngon Hơn”


Trang Thư Di đi vào An Thái Điện, Thái Hậu và Hoàng Hậu đều ở đó, Thái Hậu ngồi ở bên giường, Hoàng Hậu đứng ở bên người nàng, nàng vội hành lễ với hai vị nương nương.
Thái Hậu nhìn Trang Thư Di nói: “Trang mỹ nhân, Hoàng Thượng giao cho ngươi, nếu Hoàng Thượng chuyển biến tốt đẹp thì ngươi có công lớn, ai gia thăng phân vị cho ngươi.

Nếu Hoàng Thượng không tốt, ngươi cũng đừng nghĩ sẽ tốt.”
Trong lòng Trang Thư Di kinh hoảng, sợ tới mức không dám nhúc nhích, cũng không dám lên tiếng, sao gánh nặng như vậy lại đột nhiên đặt vào vai mình chứ?
“Không nghe ai gia nói sao?” Giọng nói của Thái Hậu càng lạnh thêm vài phần.
“Thần thiếp, thần thiếp cẩn tuân ý chỉ của Thái Hậu.” Trang Thư Di chỉ có thể đồng ý.
“Đứng lên đi, lại đây hầu hạ.” Thái Hậu nói.
Trang Thư Di dịch bước nhỏ đến mép giường, vừa thấy Hoàng Thượng trên giường, Trang Thư Di liền cảm thấy hắn càng gầy hơn trước, sắc mặt cũng rất khó coi, nguyên bản là người cực kỳ anh tuấn, lúc này Trang Thư Di chỉ cảm thấy hắn là người bệnh.

Hai mắt hắn nhắm nghiền, không biết là ngủ hay hôn mê.
“Hoàng Thượng làm sao vậy?” Trang Thư Di nhỏ giọng hỏi, muốn hầu bệnh, cũng phải biết Hoàng Thượng rốt cuộc bị bệnh gì.
Hoàng Hậu nói: “Hoàng Thượng ăn cơm khó khăn.”
Trang Thư Di nghe vậy, nhẹ nhàng a một tiếng, lại nhìn về phía Tiêu Thừa Dập trên giường, quả nhiên là bởi vì không ăn cơm mà ra.

“Thần thiếp, thần thiếp nên làm thế nào?” Trang Thư Di nhỏ giọng hỏi.
Hoàng Hậu nói: “Thái y nói có thể gọi Hoàng Thượng ăn xong cơm là được.”
“Hoàng Thượng bao lâu rồi chưa ăn, có từng uống thuốc không?” Trang Thư Di hỏi.
Hoàng Hậu lộ vẻ mặt khó xử, hình như không biết, chỉ nhìn Cao Lương.
Cao Lương nói: “Đã ba ngày Hoàng Thượng không ăn uống.”
Trang Thư Di lại quay đầu liếc nhìn Tiêu Thừa Dập, chẳng trách lại thành gương mặt này.
Lúc này, một lão thái giám bước vào, đi tới trước mặt Thái Hậu, thì thầm cùng Thái Hậu.
Trang Thư Di liếc trộm Thái Hậu, Thái Hậu nhíu chặt hai hàng lông mày, khóe miệng căng thẳng, hình như tức giận, nàng vội thu hồi tầm mắt.
“Ai gia còn có việc, nơi này giao cho các ngươi.” Thái Hậu đứng lên nói.
Hoàng Hậu cùng Trang Thư Di vội uốn gối đồng ý.

Trước khi đi Thái Hậu lại liếc nhìn Trang Thư Di một cái, ánh mắt hai bên chạm vào nhau, Trang Thư Di cảm thấy Thái Hậu hôm nay cùng lúc trước nàng thấy như là đổi thành người khác.
Sau khi Thái Hậu rời đi, toàn bộ tẩm điện bớt đi một nửa người.

Trang Thư Di cảm giác Hoàng Hậu và chính mình đều nhẹ nhàng thở phào.
Hoàng Hậu lôi kéo Trang Thư Di ngồi vào mép giường nói: “Trang mỹ nhân, Hoàng Thượng lâm bệnh đã lâu, cũng chính ngươi hầu hạ Hoàng Thượng ăn nhiều hơn một chút, đây là thời điểm ngươi lập công.”
“Thần thiếp tận lực.” Trang Thư Di nói, hiện giờ nàng không nghĩ đến việc lập công, mà là muốn bảo vệ mạng mình, lúc này, nếu Hoàng Thượng có bất trắc gì, chính mình cũng đừng nghĩ sống.
Hoàng Hậu hơi há miệng, tựa như muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng nàng lại không nói một câu, chỉ nhìn về phía Hoàng Thượng.
“Nương nương, bây giờ Hoàng Thượng ngủ hay là……” Trang Thư Di hỏi.
Hoàng Hậu nói: “Có lẽ là hôn mê, hắn ngủ cũng khó.”
Trang Thư Di nhìn về phía Hoàng Thượng, bỗng nhiên cảm thấy Hoàng Thượng có phần đáng thương, một người không thể ăn không thể ngủ thì vui sao được.
“Vậy thần thiếp bón chút nước ấm cho Hoàng Thượng nhé.” Trang Thư Di nói.
“Được, ngươi thử xem.” Hoàng Hậu nói.
Các cung nữ bưng nước tới, Trang Thư Di lấy muỗng bạc dính chút nước, sau đó chỉ lấy nước đọng dưới đáy muỗng nhỏ giọt trên môi Tiêu Thừa Dập.

Liên tục vài lần, Hoàng Hậu nhìn thấy đôi môi Tiêu Thừa Dập khẽ nhúc nhích, tựa hồ hé môi, lúc này Trang Thư Di thuận lợi bón một muỗng nước nhỏ vào miệng.
Hoàng Hậu liền thả lỏng sắc mặt, nhìn về phía Trang Thư Di: “Vẫn là ngươi biết hầu hạ.”
Trang Thư Di vừa bón nước cho Tiêu Thừa Dập, vừa do dự nói: “Trước đó không ai bón cho Hoàng Thượng sao?” Trang Thư Di cảm thấy chuyện này có gì lạ đâu, người bình thường đều biết hầu hạ mà?
Hoàng Hậu giải thích nói: “Lúc trước Hoàng Thượng tỉnh, không cho ai tới gần.”
Trang Thư Di ngưng tay lại, nhớ tới chính mình khi còn nhỏ bị bắt cóc, nàng không nói nữa, chỉ không chê phiền lụy mà bón từng chút nước cho Tiêu Thừa Dập.
Hoàng Hậu ở biên cạnh nhìn một lát, có vẻ yên tâm với sự chăm sóc của Trang Thư Di, liền nói: “Bổn cung còn có việc, Hoàng Thượng giao cho ngươi.”
Trang Thư Di đứng dậy hành lễ đưa tiễn, Hoàng Hậu nói: “Hầu hạ cho tốt, Hoàng Thượng mà khỏe, ngươi cũng sẽ tốt.”
Trang Thư Di uốn gối nhìn theo Hoàng Hậu rời đi, lại tiếp tục bón nước cho Tiêu Thừa Dập.
Uống được kha khá nước, Trang Thư Di hỏi Cao Lương: “Cao công công, vì sao đột nhiên Hoàng Thượng không ăn cơm chứ?”
Cao Lương thở dài: “Mỹ nhân cũng đừng hỏi nhiều, hầu hạ Hoàng Thượng cho tốt, hỏi nhiều, biết được nhiều, không phải chuyện tốt.”
Trang Thư Di quả nhiên không dám hỏi, sau khi bón nước, lại gọi người nấu cháo đặc tới, bón được một ít.

Qua hai canh giờ, Hoàng Thượng rốt cuộc tỉnh.
Tiêu Thừa Dập vừa mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt tròn trịa vui mừng của Trang Thư Di.
“Tuệ Tuệ tới à.” Giọng nói của Tiêu Thừa Dập lộ ra suy yếu.
“Vâng, thần thiếp tới, Hoàng Thượng cảm giác như thế nào?” Trang Thư Di tiến lên một chút, “Muốn gọi thái y không?”
“Nàng ở đây là được.” Tiêu Thừa Dập nói.
“Vâng, thần thiếp ở đây.” Trong lòng Trang Thư Di cao hứng, Hoàng Thượng tỉnh, chính mình cũng sẽ không mất cái mạng nhỏ.

“Vừa rồi là nàng bón nước cho ta?” Tiêu Thừa Dập hỏi.
“Vâng, Hoàng Thượng còn muốn uống nước không? Hoặc là ăn chút cháo, hôm nay Hoàng Thượng chưa ăn cơm, muốn ăn cái khác cũng không được, chỉ có thể ăn cháo trước thôi.” Trang Thư Di nói.
Tiêu Thừa Dập cười, giơ tay sờ sờ mặt Trang Thư Di.
“Thần thiếp bón cho Hoàng Thượng ăn chút nhé?” Trang Thư Di dỗ dành nói.
“Được.” Tiêu Thừa Dập đồng ý.
Cao Lương cảm thấy gió ngừng, mưa tạnh, hoàng đế rốt cuộc mở mắt, vội tự mình đi múc nửa chén cháo tới.

Mấy ngày nay vì vụ án của tiền triều, Hoàng Thượng cùng Thái Hậu tranh chấp không ít.

Hoàng Thượng chỉ cần tâm trạng không tốt thì sẽ rất khó ăn cơm, Thái Hậu và Hoàng Hậu đều cảm thấy Hoàng Thượng cố ý đối nghịch với Thái Hậu mà chà đạp thân thể chính mình, nhưng Cao Lương biết, Hoàng Thượng thật sự khó có thể nuốt xuống, hắn thấy rất nhiều lần, Hoàng Thượng cố gắng muốn ăn nhiều một chút, kết quả chỉ khiến buồn nôn.
Tiêu Thừa Dập ngồi dậy, dựa người vào gối mềm, sắc mặt vẫn tiều tụy, nhưng biểu tình bình thản, chỉ nhìn Trang Thư Di.
Trang Thư Di tiếp nhận chén cháo từ tay Cao Lương, cách chén nàng có thể cảm giác được độ nóng của cháo vừa đủ, nàng liền múc một muỗng đưa môi Tiêu Thừa Dập.
Tiêu Thừa Dập mở miệng đón nhận, bản thân cháo chỉ có mùi thơm của gạo, không khiến hắn phản cảm, thêm việc mỗi khi hắn nhìn thấy Trang Thư Di liền cảm thấy trong lòng thoải mái hơn, thuận lợi ăn hết.
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 22: 22: “ừm Sau Khi Được Tuệ Tuệ Ăn Cháo Càng Ngon Hơn” 2


Ăn được mấy muỗng, Tiêu Thừa Dập hỏi Trang Thư Di: “Nàng tới bao lâu rồi, đã dùng bữa chưa?”
“Đại khái là hai canh giờ, trước khi tới đã ăn điểm tâm.” Trang Thư Di nói.
“Vậy nàng có đói bụng không?”
“Không đói bụng.”
Tiêu Thừa Dập ăn vài muỗng liền không nuốt trôi, đành nói chuyện cùng Trang Thư Di, hỏi nàng gần đây làm gì.

Trang Thư Di hỏi gì đáp nấy, nhưng nàng lại là người không biết tóm lược câu chuyện, liền cứ dong dài kể với Tiêu Thừa Dập những việc của nàng như gần đây làm cái gì, ăn cái gì, chơi cái gì……
Trang Thư Di nói, thấy Hoàng Thượng nở nụ cười, nàng kỳ quái hỏi: “Hoàng Thượng, thần thiếp nói gì buồn cười sao?”
Tiêu Thừa Dập nhìn Trang Thư Di, ý cười càng tăng lên, thậm chí bật cười thành tiếng.
Cao Lương và cung nữ cũng không nhịn được cười, đều vất vả nhịn cười.
Trang Thư Di cúi đầu nhìn về phía cái muỗng đang chuẩn bị đưa lên miệng mình, kinh hoảng đến run rẩy cả người, cái muỗng rơi vào trong chén: “Hoàng…… Hoàng Thượng…… Thiếp…… thần thiếp không cố ý.” Nàng lại nhìn cái chén trong tay mình, cháo chỉ còn ở đáy chén, nàng vừa nói chuyện với Hoàng Thượng, vừa bất tri bất giác ăn cháo của Hoàng Thượng…
Tiêu Thừa Dập hoàn toàn cười ha hả, hắn cười, toàn bộ An Thái Điện tựa như sáng ngời thêm vài phần.

Trang Thư Di thấy Hoàng Thượng cười vui vẻ như vậy, cảm thấy chắc là hắn không tức giận, nhưng nàng lại hơi giận chính mình, sao nàng có thể như vậy chứ!
“Lấy chỗ còn lại đó đưa ta ăn đi.” Tiêu Thừa Dập cười nói.
“Nhưng mà… thần thiếp đã ăn.” Trang Thư Di nhỏ giọng nói.
“Không quan trọng.” Tiêu Thừa Dập nói.
Mặt Trang Thư Di đỏ bừng, múc một muỗng cho hắn, Tiêu Thừa Dập ăn xong nói: “Ừm, Tuệ Tuệ ăn xong, cháo càng ngon hơn.”
Trang Thư Di ngại nói chuyện, chỉ lo lấy chỗ cháo còn lại trong chén đều cho Tiêu Thừa Dập ăn.
“Hoàng Thượng, lại ăn chút nữa nhé.” sau khi thấy đáy chén, Trang Thư Di thử thăm dò nói.
“Chờ lát nữa rồi nói sau, Cao Lương đi chuẩn bị chút đồ ăn cho Trang mỹ nhân.” Tiêu Thừa Dập nói.
“Không cần……” Trang Thư Di nhỏ giọng nói, nhưng Cao Lương đã cười đi sai bảo.
Cung nữ đón lấy chén trên tay Trang Thư Di đi, nàng lấy khăn ra xoa xoa miệng, ngoan ngoãn mà ngồi ở mép giường, không dám nhìn Tiêu Thừa Dập.
“Ngồi lại đây chút.” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di liền xê dịch thân thể, hướng tới bên cạnh Tiêu Thừa Dập, hai người chỉ cách một gang tay.
Tiêu Thừa Dập nhẹ nhàng xoa bóp gương mặt Trang Thư Di: “Làm Tuệ Tuệ chúng ta bị đói, chờ lát nữa ăn nhiều chút.”
“Thần thiếp không cố ý……” Trang Thư Di ngập ngừng.
Đúng là cử chỉ vô tâm mới khiến Tiêu Thừa Dập cảm thấy Trang Thư Di khờ đến đáng yêu, muốn thân cận cùng nàng.

Có Trang Thư Di bên người, hắn đúng là có thể ăn nhiều hơn một chút, ngủ nhiều hơn một chút, có lẽ là tính tình khờ khạo này của Trang Thư Di, khiến trong lòng hắn thả lỏng, bớt lo nghĩ.
Rất nhanh cung nữ đã bưng đồ ăn tới, Tiêu Thừa Dập nói: “Đi ăn đi.”
Trang Thư Di nhìn Tiêu Thừa Dập: “Hoàng Thượng muốn ăn chút gì không? Thiếp thử đồ ăn trước nhé?”
Tiêu Thừa Dập thấy vẻ mặt Trang Thư Di chân thành, liền không cự tuyệt, đáp “được”.

Quả nhiên hắn vừa nói được, Trang Thư Di liền vui vẻ.
Trang Thư Di đi vào bên án kỉ, thấy chuẩn bị không ít đồ ăn, nàng liền lấy mỗi loại một ít, sau khi thử xong, chọn mấy món thanh đạm thoải mái, ngon miệng, không lấy nhiều, mỗi loại chỉ lấy một ít, mang đến mép giường.

“Hoàng Thượng, thần thiếp cảm thấy hiện tại ngài chỉ có thể ăn cái này, muốn ăn món khác cũng không được.” Trang Thư Di nói.
Tiêu Thừa Dập cảm thấy Trang Thư Di tuy khờ, nhưng có bản lĩnh dỗ dành người, vừa rồi nàng chỉ dùng biện pháp này dỗ mình ăn cháo, lúc này lại dùng.
Trang Thư Di chọn đồ ăn chủ yếu là đồ hầm, ít thịt và mỡ, những món mà ngày thường Tiêu Thừa Dập gắng gượng lắm mới ăn được chút.
“Phiền Tuệ Tuệ rồi.” Tiêu Thừa Dập nói, “Gọi bọn hắn hầu hạ là được, chính nàng đi dùng đi.”
Trang Thư Di nói: “Không cần thần thiếp hầu hạ sao, thần thiếp sẽ không ăn đồ của Hoàng Thượng đâu.”
Tiêu Thừa Dập cười nói: “Mau đi ăn đi, không cần nàng hầu hạ.”
Trang Thư Di thấy Hoàng Thượng nói như vậy liền tránh ra, để cung nữ hầu hạ Tiêu Thừa Dập dùng bữa.

Nàng ở mép giường nhìn một lát, thấy Hoàng Thượng quả thực ăn, mới đi đến bên án kỉ tự mình ăn.
Trang Thư Di thật sự hơi đói bụng, lúc trước ăn nhầm những muỗng cháo đó đối với nàng cũng không no bụng, đồ ăn chuẩn bị cho An Thái Điện lại rất ngon, liền bình thản ăn.
Bên kia giường, Tiêu Thừa Dập nhìn vẻ mặt phong phú của Trang Thư Di lúc ăn cơm, bản thân cũng thuận lợi ăn thêm một ít.

Chính hắn cũng không nói được rốt cuộc vì cái gì, thấy Trang Thư Di ăn ngon như vậy, cảm thấy chính mình cũng sinh ra cảm giác muốn ăn, nhưng hắn thấy người khác ăn cơm lại không có cảm giác này, thậm chí cảm thấy ghê tởm.
Trong Ý Hòa cung, một tiểu thái giám đang kể lại cho Thái Hậu.
“Hoàng Thượng tỉnh, Trang mỹ nhân rất được lòng bệ hạ, Hoàng Thượng chẳng những dùng bữa, nô tài còn nghe thấy Hoàng Thượng cười to.”
“Cười to?” Thái Hậu nghi ngờ chính mình nghe lầm, đã nhiều năm rồi bà chưa từng thấy hoàng đế cười to.

“Nô tài nghe thấy rõ ràng, vô cùng chính xác.” Tiểu thái giám nói.
Ánh mắt Thái Hậu thất thần, qua hồi lâu mới nói: “Ai gia đã biết, ngươi đi hầu hạ đi.”
Tiểu thái giám đi rồi, Thái Hậu liền nỉ non: “Cười to…… bộ dáng Dập nhi cười to là thế nào.”
Cung nữ ở bên cạnh không nghe rõ Thái Hậu đang nỉ non cái gì, nhưng thấy nét mặt của Thái Hậu, chỉ cúi đầu càng thấp hơn.
Bên kia Phượng Nghi Cung, Hoàng Hậu cũng được bẩm báo, biết Hoàng Thượng tỉnh, còn ăn uống.

Cứ việc trong lòng nàng không tình nguyện, nhưng nàng làm Hoàng Hậu, có phải lo nghĩ đến Thái Hậu, nên đành phải đi An Thái Điện.
Hoàng Hậu đến An Thái Điện, một mảnh yên tĩnh, nàng cho rằng Hoàng Thượng đã ngủ.

Sau khi vào tẩm điện, chỉ thấy Hoàng Thượng ngồi ở trên giường, Trang mỹ nhân dựa vào vai hắn hình như đã ngủ rồi.
Không chờ Hoàng Hậu mở miệng, chỉ thấy Hoàng Thượng ra hiệu yên lặng đối với nàng.
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 23: 23: “hầu Hạ Người Khác Mà Chính Mình Lại Ngủ Nên Trừng Phạt Như Thế Nào”1


Hoàng Hậu chẳng những không mở miệng, cũng dừng chân lại, chuyện chứng kiến trước mắt thật sự khiến nàng kinh ngạc.

Nàng đứng tại chỗ một hồi, nhìn Tiêu Thừa Dập, thấy tinh thần của hắn rất tốt, nàng cảm thấy chính mình cũng không cần phải ở lại, khoa tay múa chân ra hiệu nàng phải đi.
Tiêu Thừa Dập liền xua xua tay về phía nàng, ý bảo nàng nhanh đi về.
Hoàng Hậu lại nhìn về phía Trang Thư Di, nàng dựa vào vai Tiêu Thừa Dập ngủ rất an ổn, bên án kỷ cạnh giường bày một số đồ vật lộn xộn ngổn ngang không biết là cái gì, như là dành cho con nít chơi, Trang Thư Di kia nhất định là đứa “con nít” chơi mệt lả kia.
Rời khỏi An Thái Điện, sau khi lên phượng liễn, trên mặt Hoàng Hậu nở nụ cười.

Minh Nguyệt ở bên cạnh nói: “Nương nương, Hoàng Thượng không chào đón ngài, sao ngài lại cười.”
“Hoàng Thượng vốn dĩ hôn mê, hiện tại tỉnh, lại dùng bữa, chẳng lẽ bổn cung không nên vui vẻ? Ai nói Hoàng Thượng không chào đón bổn cung? Trang mỹ nhân hầu hạ có công, nên nghỉ một lát, không nghỉ thì sao có thể tiếp tục hầu hạ chứ?” Hoàng Hậu nói một hơi.
Minh nguyệt cảm thấy lời nói của Hoàng Hậu nương nương hơi gượng ép, trong lòng nhớ tới lời Thái Hậu nương nương nói, cũng cảm thấy tính tình Hoàng Hậu nương nương mềm mỏng …
“Nếu ngươi dám nói cho Thái Hậu, sau này không cần hầu hạ bổn cung nữa.” Hoàng Hậu liếc Minh Nguyệt nói.
Minh nguyệt vội nói: “Nô tỳ không dám.

Nô tỳ chỉ nghe lệnh nương nương.”

Hoàng Hậu hừ một tiếng: “Ngươi tốt nhất là thế.

Nếu cứ coi bổn cung là kẻ ngốc thì sẽ cho ngươi thấy ngươi có tốt hay không.”
Minh Nguyệt nghe vậy thì kinh hoàng, sau lưng toát mồ hôi hột, nàng đúng là ngẫu nhiên sẽ tiết lộ một ít chuyện giữa Hoàng Hậu cùng Hoàng Thượng cho thái hậu biết, nàng còn nghĩ rằng Hoàng Hậu nương nương không biết, hoa ra nàng đều biết.
“Nô tỳ xin tuân theo nương nương dạy bảo.” Minh nguyệt cung kính trả lời.
Nụ cười trên mặt Hoàng Hậu biến mất, thần sắc chuyển sang thê thảm, đôi mắt nhìn về phía chân trời, tựa hồ ngấn nước mắt.

Minh nguyệt nhìn lén một cái, chỉ cảm thấy tâm trạng chính mình cũng bi thương theo.

Hóa ra trong lòng Hoàng Hậu nương nương cũng để ý, vừa rồi chỉ miễn cưỡng cười vui.
Trong An Thái Điện, Tiêu Thừa Dập cảm thấy Trang Thư Di đã ngủ say, liền đỡ nàng nằm xuống, còn chính mình đứng dậy xử lý chính vụ.
Ban ngày ban mặt mà ngủ ở An Thái Điện thì cũng chỉ có Trang Thư Di.

Sau khi Tiêu Thừa Dập đứng dậy, nhìn người đang ngủ ngon lành trên giường, khóe môi không nhịn được cong cong, trong cung có người thú vị như vậy cũng không tệ.
Lúc trước, Trang Thư Di ăn cơm liền nói chuyện cùng Tiêu Thừa Dập.

Tiêu Thừa Dập thấy nàng biết làm tượng bột, liền muốn nàng làm để xem, làm trong chốc lát nàng liền buồn ngủ, đầu tiên là đôi mắt nhắm lại, chỉ có tay còn cử động, về sau thậm chí dựa trực tiếp vào người Tiêu Thừa Dập ngủ.
Trang Thư Di ngủ một giấc rồi tỉnh lại, thấy không phải giường của chính mình, kinh hoàng ngồi dậy, sao nàng lại ngủ chứ? Hoàng Thượng đâu!
Trang Thư Di sợ hãi, gọi nàng đến hầu hạ Hoàng Thượng ăn cơm, nàng liền ăn cơm của Hoàng Thượng; bảo nàng thư giãn cho Hoàng Thượng, nàng lại tự ngủ mất.
“Mỹ nhân tỉnh rồi?” cung nữ canh gác ở một bên thấy Trang Thư Di tỉnh, tiến lên cười nói.
“Hoàng Thượng đâu?” Trang Thư Di hỏi.
“Hoàng Thượng đang xử lý chính vụ.” Cung nữ nói.
“Hoàng Thượng không coi trọng mình sao? Thân mình chịu đựng được không?” Trang Thư Di cảm thấy Hoàng Thượng nên nghỉ tạm lâu hơn, sắc mặt kia rõ ràng không nghỉ ngơi đủ.

Lại thêm chuyện hôn mê trước đó, sao đã bắt đầu xử lý chính vụ rồi.

Cung nữ nói: “Nếu Mỹ nhân không yên tâm, nô tỳ mang ngài đi nhìn một lần?”
“Có thể sao?” Trang Thư Di hỏi.
“Người khác không được, nhưng mỹ nhân ngài thì nhất định là được.” Cung nữ cười nói.
Trang Thư Di đứng dậy, sau khi sửa sang lại dung nhan xong được cung nữ dẫn đến tẩm điện bên cạnh Ngự Thư Phòng.
Sau khi Trang Thư Di tới cửa, vẫn hơi bất an, lo lắng mình làm hỏng quy củ, nhưng tiểu thái giám gác cửa thấy nàng tới, vội nói: “Mỹ nhân tới, nô tài sẽ bẩm báo Hoàng Thượng ngay.”
Thấy thế, Trang Thư Di không dám nhìn nhiều, đứng ngay ngắn chờ được truyền vào, rất nhanh tiểu thái giám liền ra, cười đón nàng vào.
Trong ngự thư phòng, Tiêu Thừa Dập đang xem tấu chương mà đại thần trình lên.

Hắn ngồi ngay ngắn, eo lưng thẳng tắp, không nhìn ra bị bệnh, chỉ liếc một cái liền khiến Trang Thư Di cảm thấy Hoàng Thượng hiện tại không giống với lúc trước nhìn thấy.
Trang Thư Di không biết nên trình bày thế nào, chỉ cảm thấy lúc này nhìn Hoàng Thượng càng uy nghiêm hơn, càng có phong thái của đế vương, dường như cũng càng anh tuấn hơn.

Chẳng trách Chu tài tử nói như vậy, Trang Thư Di nghĩ thầm, nhất thời mặt hơi đỏ lên.
Tiêu Thừa Dập không nâng đầu, chỉ nói: “sao lại đứng đó, lại đây.”
Trang Thư Di giống con thỏ nhỏ bị giật mình, khi nghe Tiêu Thừa Dập nói chuyện liền co rúm lại một chút, vội gục đầu xuống, không dám rình coi thánh nhan, dịch bước chân đến trước ngự án, hành lễ với Tiêu Thừa Dập.
“Bình thân, sao lại tới đây, không nghỉ ngơi à.” Tiêu Thừa Dập tiếp tục nhìn tấu chương, cũng không ngẩng đầu nhìn Trang Thư Di.
Trang Thư Di hít thở hai lần mới lấy hết can đảm nhỏ giọng nói: “Hoàng Thượng mới nên nghỉ đó.”
Tiêu Thừa Dập cười một tiếng, thật ra hắn cũng muốn nghỉ, thậm chí muốn trút bỏ toàn bộ gánh nặng giang sơn Đại Lương, nếu mẫu hậu không chịu buông tay thì cứ giao hết cho bà, tóm lại bà có mưu lược, có thủ đoạn.

Nhưng sau lưng hắn có quá nhiều người, hắn không thể không suy sét vì bọn họ.

Ngay cả người đứng bên cạnh này, chẳng phải hắn cũng cố gắng che chở sao, nếu thật sự không tranh giành gì hết, mặc kệ mẫu hậu, chính mình e là chẳng giữ nổi vật nhỏ này.
Trang Thư Di thấy Hoàng Thượng cười nhưng không nói lời nào, cho rằng tự mình nói sai, đứng yên không dám nói nữa, chỉ thường thường nhìn lén Hoàng Thượng một cái.
Tiêu Thừa Dập rốt cuộc cũng xem xong tấu chương trên tay, lúc này mới giương mắt nhìn về phía Trang Thư Di, hình như nàng đang nhìn lén mình, thấy hắn vừa ngẩng đầu, nàng liền kinh hoảng cúi đầu xuống, động tác quá mức rõ ràng, trên mặt đỏ ửng lên.
Thật là đồ nhát gan.

Tiêu Thừa Dập vẫy tay Trang Thư Di: “Lại đây.”
Trang Thư Di lướt qua ngự án, đi tới bên người Tiêu Thừa Dập.
Tiêu Thừa Dập nói: “Đi hầu hạ người khác, lại tự mình ngủ, nên trừng phạt như thế nào?”
Trang Thư Di căng thẳng trong lòng, chính mình liệu có bị đánh 10 gậy, biếm làm thứ dân không? Trong lòng nàng sợ hãi, theo bản năng muốn che mông, cuối cùng cảm thấy làm cử chỉ như vậy trước mặt hoàng thượng thật sự chướng tai gai mắt, mới nhịn xuống.
Tiêu Thừa Dập tiến lên nhéo khuôn mặt tròn của Trang Thư Di một chút: “Đây là trừng phạt!”
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 24: 24: “hầu Hạ Người Khác Mà Chính Mình Lại Ngủ Nên Trừng Phạt Như Thế Nào”2


Trang Thư Di giương mắt nhìn Tiêu Thừa Dập, thấy Hoàng Thượng đang cười khanh khách nhìn mình, nhìn có vẻ không tức giận, trừng phạt cũng chỉ nhéo mặt, nhẹ nhàng thở phào.
“Như thế nào, cảm thấy ta phạt hơi nhẹ?” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di vội lắc đầu: “Lần sau thần thiếp sẽ hầu hạ thật tốt! Tuyệt đối sẽ không ăn cơm của Hoàng Thượng, cũng sẽ không tự tiện ngủ.”
Tiêu Thừa Dập đứng lên: “Đi thôi, bồi ta đi ra ngoài một chút, hiếm khi được rảnh rỗi.”
“Vâng.” Trang Thư Di ngoan ngoãn đồng ý.
Lúc này sắc trời đã gần đến hoàng hôn, thời tiết rất tốt, ánh chiều tà treo ở đầu tường, tỏa sáng mờ nhạt.

Trang Thư Di đi cùng Tiêu Thừa Dập ở Ngự Hoa Viên, hai người đi cực chậm.
Tiêu Thừa Dập vứt bỏ hết thảy phiền não trong lòng, chỉ lên tiếng hỏi Trang Thư Di.

Hỏi nàng khi còn nhỏ như thế nào, quê nhà có bộ dáng gì, cha mẹ là người thế nào, v..v
Một khi Trang Thư Di nói về chuyện của mình thì sẽ thao thao bất tuyệt, tuy nàng nói nhiều, nhưng giọng nói nhẹ ngàng bình thản, từ từ kể, cùng cảnh xuân và gió chiều nơi Ngự Hoa Viên càng khiến Tiêu Thừa Dập an lòng.

Thậm chí nàng nói cái gì cũng không quan trọng, chỉ cần nàng đang nói chuyện, Tiêu Thừa Dập liền cảm thấy bực bội trong lòng bị san bằng, khóe môi không nhịn được cong lên.
Lúc này Trang Thư Di nói đến quán mì của nhà mình: “Quán mì nhà thiếp ăn ngon nhất trong phố tây ở Thanh Dương, Huyện thái gia đều thích ăn đó.”

Tiêu Thừa Dập cười nói: “Huyện thái gia các nàng tên là gì?”
“Ôi chao, thần thiếp không biết.” Trang Thư Di nói, “Nhưng nương nói Huyện thái gia là quan tốt, mỗi lần ăn mì đều trả tiền.”
Tiêu Thừa Dập bật cười, ăn mì đưa tiền đã được coi là quan tốt? Ngẫm lại cũng đúng, không ít tham quan ác quan còn tham cả thịt cá quê nhà.

Huyện Thanh Dương, Tiêu Thừa Dập nhớ kỹ Trang Thư Di nói, sau đó hỏi tiếp: “Tuệ Tuệ nhớ nhà không?”
“Nhớ chứ!” Nhưng sau khi nói ra, lại cảm thấy nói như vậy không tốt lắm, lại bồi thêm một câu, “Trong cung cũng rất tốt.”
“Vậy hầu phủ thì sao? Tốt không?” Tiêu Thừa Dập biết rõ mà cố hỏi, vật nhỏ này không hề nhắc đến Trường Thanh Hầu phủ dù chỉ là một câu, nói về cha mẹ cùng đại ca đều là bên phía cha mẹ nuôi.

Nhớ nhà cũng là quê quán ở Thanh Dương.
Quả nhiên Trang Thư Di không hé răng, không nói tốt, cũng không nói không tốt.
Tiêu Thừa Dập cười: “Vây đưa cha mẹ nuôi của nàng ở Thanh Dương tới kinh thành được không?”
“Không được.” Trang Thư Di nhỏ giọng nói.
“Vì sao, ở gần Tuệ Tuệ chút, tương lai cũng có cơ hội gặp.” Tiêu Thừa Dập nói.
“Nương nói bọn họ cách thiếp càng xa thì càng tốt cho thiếp, đối với bọn họ cũng tốt” Giọng nói của Trang Thư Di càng ngày càng nhỏ, nghe vô cùng ấm ức.
Đúng như lời Tiêu Thừa Dập nói, nhà nhận nuôi Trang Thư Di có trí tuệ.

Nếu bọn họ tới kinh thành, chỉ sợ sẽ khiến người ta luôn nhớ rõ chuyện Trang Thư Di từng bị người bắt cóc.

Tiêu Thừa Dập lại nổi lên hứng thú muốn gặp mặt bọn họ một lần trong tương lai, chẳng qua ý nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu rồi thôi.
“Ái chà, coi như ta không ăn được mì của bọn họ làm rồi, Tuệ Tuệ nói ngon như vậy, khiến ta phát thèm, nghĩ liệu bọn họ có đến kinh thành mở quán mì được chăng.” Tiêu Thừa Dập giả vờ nói.
Trang Thư Di lập tức nhìn về phía Tiêu Thừa Dập, hai mắt sáng ngời: “Hoàng Thượng thật sự muốn ăn mì của nhà thiếp sao?”
Tiêu Thừa Dập chỉ muốn xóa đi những ý nghĩ không vui của Trang Thư Di, nhưng thấy nàng vui sướng như vậy, liền hùa theo nói: “Đúng vậy, chẳng phải là quán mì ngon nhất phố Thanh Dương sao? Huyện thái gia đều thích còn gì.”
“Vây thiếp làm mì cho Hoàng Thượng nhé!” Trang Thư Di nói.
“Nàng biết làm sao?” Tiêu Thừa Dập ngạc nhiên ngoài ý muốn.
“Biết chứ, vốn dĩ cha mẹ chuẩn bị đem cửa hàng cho thiếp làm của hồi môn, từ nhỏ thiếp lại thích chơi với bột mì, cho nên đã sớm học xong, nhưng không ngon bằng nương thiếp làm.

Sau khi tiến cung, không có cơ hội làm……” Trang Thư Di cao hứng nói, hoàn toàn không chú ý tới mình vừa nói điều gì.

Tiêu Thừa Dập nhìn Trang Thư Di, nếu không nhầm thì năm nay nàng đã 18 tuổi rồi.

Như vậy, lúc nàng ở Thanh Dương cũng không nhỏ, đã tới tuổi làm mai mối.
Chẳng những là tuổi tác làm mai mối, mà còn là lứa tuổi đang yêu.

Ở huyện thành nhỏ, lại là hộ buôn bán, e là không có quá nhiều huynh đệ tỷ muội trong nhà…
“Nhà chồng Tuệ Tuệ là nhà như thế nào?” Tiêu Thừa Dập hỏi.
Trang Thư Di kinh hoảng, chính mình vừa rồi nói cái gì! Nàng lập tức im miệng, không dám nói tiếp, rũ đầu cúi xuống.
Tiêu Thừa Dập thấy bộ dáng này của nàng, liền biết ở Thanh Dương nàng thật sự đã bàn chuyện cưới hỏi với người ta, nhất thời sắc mặt lạnh đi.
Nếu Trang Thư Di thông minh thì lúc này hẳn sẽ nói vài câu vớt vát lại, nhưng nàng không hiểu mấy chữ “Tùy cơ ứng biến”, trong lòng rối như tơ vò.
Tiêu Thừa Dập không nói nữa, bước chân đi đường cũng nhanh hơn vài phần, Trang Thư Di vội đi theo phía sau.

Cả ngày hôm nay, Trang Thư Di khắc sâu nhận thức, chính mình có lẽ không nên hầu hạ trước mặt Hoàng Thượng, nàng căn bản không biết hầu hạ người khác.
Trở lại An Thái Điện, trong cung bắt đầu châm đèn.
Trang Thư Di đi theo sau Tiêu Thừa Dập, không biết bản thân nên nói gì,làm gì, vẻ mặt mơ hồ sợ hãi.
Tiêu Thừa Dập trở lại tẩm điện, Trang Thư Di cũng nhắm mắt theo đuôi.

Tiêu Thừa Dập đi đến giường ngồi xuống, Trang Thư Di liền đứng ở trước mặt hắn.
“Hoàng Thượng……” Trang Thư Di thật cẩn thận mà hô một tiếng.

“Chuyện gì?” Tiêu Thừa Dập nói.
“Thần thiếp…… thần thiếp sai rồi.” Trang Thư Di cúi đầu, đôi tay đan vào nhau.
Tiêu Thừa Dập không muốn thảo luận vấn đề đúng hay sai, việc này không liên quan đến việc đúng sai.
“Lại đây! Đến gần chút.” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di liền tiến lên hai bước, cúi đầu giương mắt nhìn Tiêu Thừa Dập, sau đó lại cụp mắt xuống.
“Nói một chút đi, nhà chồng nàng là nhà nào, vị hôn phu là người thế nào?” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di không dám nói, trước khi hồi kinh, nương nàng đã dạy không thể nhắc đến chuyện nàng đính hôn.

Trước khi tiến cung, hầu phủ cũng nói cho nàng, không được nói lung tung trước mặt Hoàng Thượng.

Sau khi tiến cung, quy tắc đầu tiên phải học chính là các nàng tiến cung, là nữ nhân của Hoàng Thượng.
Nương đã sớm dặn dò nàng ăn nhiều cơm, ngủ nhiều giấc, ít nói đi, nhưng mỗi khi tự mình mở miệng liền quên khuấy mất…
“Không nói?” Tiêu Thừa Dập gõ án kỷ bên người một cái.
Trang Thư Di sợ hãi co rúm lại một chút: “Nói…”
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 25: 25: “hoàng Thượng Thân Thể Ngài Quan Trọng……”1


“Là, là Trần gia ở cùng trấn, nhà bọn họ mở tiệm bán gạo……” Trang Thư Di nhỏ giọng nói.
Tiệm gạo, tiệm gạo cũng tốt, không để vật nhỏ bế lên nặng cả tay này chết đói! Tiêu Thừa Dập thầm nghĩ.
“Người kia…… Người kia là con trai độc nhất nhà bọn họ.” Trang Thư Di không dám nhắc đến ba chữ vị hôn phu.
Con trai độc nhất, con trai độc nhất quá tốt, không có ai tranh gia sản.
“Không phải rất biết nói chuyện à? sao chỉ có hai câu này?” Tiêu Thừa Dập nói.
Sự lanh trí trong 18 năm của Trang Thư Di tập trung lại trong một khắc, nói câu khó lường: “thần thiếp chỉ biết có chừng đó đối với nhà bọn họ.”
Tiêu Thừa Dập thầm hừ một tiếng, nói: “Lúc nàng vào kinh, trong nhà đã cắt đứt hoàn toàn với nhà người ta chưa?”
Trang Thư Di vội gật đầu: “Cắt đứt, cắt đứt!”
Nếu không cắt, hắn trở thành kẻ đoạt hôn sao?
Tiêu Thừa Dập nhìn Trang Thư Di đang sợ hãi, việc này không thể nói là nàng sai, sai lầm lớn nhất của nàng chính là hơi khờ khạo, không giấu kỹ việc này đi, khiến hắn biết được.

Tiêu Thừa Dập liền nghĩ, nếu Trang Thư Di không bị hầu phủ tìm về, lúc này hẳn là đã thành thân cùng nhi tử nhà bán gạo, nói không chừng còn có con cái rồi.

Hiện giờ nàng rời khỏi người nhà thân thiết nhất, lại vào cung, trong lòng Trang Thư Di oán không? Hận không?
Thấy Tiêu Thừa Dập vẫn là xụ mặt, Trang Thư Di càng cúi thấp đầu hơn, trong lòng nghĩ “Hành vi phạm tội” của chính mình, không biết Hoàng Thượng sẽ phạt thế nào.

Lần này chắc không trốn được.
“Ngón tay sắp bị vặn gãy rồi.” Tiêu Thừa Dập lấy tay làm đao, tách đôi tay đang đan vào nhau của Trang Thư Di ra.
Trang Thư Di giấu tay ra sau lưng, chân tay luống cuống không biết phải làm gì.
“Việc này đừng nói cho người khác, biết không?” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di vội gật đầu: “Thần thiếp không nói.”
“Còn nữa, khi nàng nói chuyện phải động não một chút, phải xem bản thân đang nói chuyện với ai.” Tiêu Thừa Dập nói.
“Thần thiếp nhớ kỹ.” Trang Thư Di nghĩ, lời này nương cũng đã dạy nàng rồi, nhưng bản thân luôn không nhớ được, vừa nói chuyện là lại phấn khích.
Tiêu Thừa Dập lo lắng sau này Trang Thư Di không chịu nói cho mình, liền bồi thêm một câu: “Ở trước mặt ta, có thể nói bất cứ điều gì.”
Trang Thư Di thầm nghĩ, chẳng lẽ không phải ở trước mặt Hoàng Thượng phải cẩn trọng nhất sao? Hoàng Thượng có thể trị tội nàng bất cứ lúc nào!
“Sẽ không bởi vì nàng nói sai mà trị tội nàng!” Tiêu Thừa Dập thấy biểu cảm của Trang Thư Di liền biết trong lòng nàng đang suy nghĩ cái gì! Lại nói tiếp, chính mình đã kiên nhẫn hết sức, muôn vàn khoan dung, đổi lại là người khác, bây giờ không biết sẽ ra nông nỗi gì.
“Tạ Hoàng Thượng!” Trang Thư Di nghe Tiêu Thừa Dập nói như vậy, trong lòng mới yên tâm, nàng nhìn Tiêu Thừa Dập, cảm thấy Hoàng Thượng vẫn rất nhân từ, hôm nay nàng phạm một đống lỗi, nhưng Hoàng Thượng không trách tội nàng! Còn dạy bảo nàng giống y hệt nương!
Trang Thư Di lại nghĩ, nàng phạm nhiều lỗi sai như vậy, Hoàng Thượng cũng chưa trách tội nàng, những phi tần bị phạt rốt cuộc phạm bao nhiêu tội lỗi chứ!
Tới bữa tối, Trang Thư Di tận tâm phụng dưỡng Tiêu Thừa Dập dùng bữa, dưới ánh mắt mong chờ của Trang Thư Di, Tiêu Thừa Dập miễn cưỡng ăn một chút, hôm nay hắn đã ăn đủ nhiều, y theo ý nghĩ trong lòng hắn, hắn có thể hai ngày không cần ăn cơm nữa.

Nhưng Trang Thư Di lại lo lắng sốt ruột, Hoàng Thượng không chịu dùng bữa như vậy, ngày qua ngày thân thể chắc chắn sẽ có hại.
Trang Thư Di đặc biệt muốn hỏi một chút, từ khi nào Hoàng Thượng bắt đầu không chịu dùng bữa, lúc ấy có phải đã xảy ra chuyện gì hay không, tựa như lúc nàng bị bắt cóc vậy.

Trang Thư Di cảm thấy nhất định có chuyện không hay xảy ra nên Hoàng Thượng mới như vậy.
Nhưng nàng không dám hỏi, hôm nay nàng đã phạm rất nhiều lỗi sai, không thể tái phạm, có lẽ nàng nên giữ lại, ngày mai hỏi tiếp.
Bữa tối trôi qua, Tiêu Thừa Dập theo thường lệ muốn xem sách một chút, hôm nay Trang Thư Di ở đây, hắn liền hỏi: “Tuệ Tuệ muốn xem sách không?”
“Thần thiếp, thần thiếp không biết nhiều chữ lắm.” Trang Thư Di hổ thẹn nói.
“Vậy nàng biết những chữ gì?” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di: “Một ít tên cửa hiệu đơn giản trên đường, tên của mình, còn có một ít chữ mà khi tính sổ sách dùng.”
“Hả? Nàng còn biết tính sổ? chẳng lẽ làm phòng thu chi cho quán mì của nhà mình sao?” Tiêu Thừa Dập cười nói, Trang Thư Di khờ khạo ngốc nghếch này lại có thể tính rõ sổ sách sao?
Không ngờ Trang Thư Di gật đầu nói: “Vâng, từ mười hai tuổi thiếp bắt đầu làm phòng thu chi cho nhà mình.” Khi nói nàng mang theo chút kiêu ngạo, lại hơi ngượng ngùng, “Nương nói thần thiếp dùng bàn tính rất tốt.”
Tiêu Thừa Dập tưởng tượng bộ dáng Trang Thư Di không đến mười hai tuổi vừa gảy bàn tính vừa tính sổ, nhưng nhìn biểu cảm của nàng là biết lúc ấy, nhất định nàng rất vui sướng.

“Cao Lương, đi lấy bàn tính cùng sổ sách của An Thái Điện tới.” Tiêu Thừa Dập hứng thú, quyết định khảo nghiệm Trang Thư Di một chút.
Cao Lương được ra lệnh đi chuẩn bị, Tiêu Thừa Dập nói: “Chờ lát nữa nàng giúp ta tính toán xem các mục chi tiêu ở An Thái Điện có đúng hay không.”
Trang Thư Di lộ vẻ mặt khó xử: “Nương thiếp nói, không được tính sổ sách của người khác.”
Tiêu Thừa Dập nhướng mày: “Nương nàng đúng là cái gì cũng dạy nàng nhỉ.” Sổ sách của người khác đương nhiên không thể tính, ngộ nhỡ tính sai thì sao? lỗi của ai?
Tiêu Thừa Dập cảm thấy Trang Thư Di hiểu hết đạo lý, nhưng lúc sử dụng lại quá cứng nhắc, tính tình đơn giản, không chín chắn, lại không có chủ ý của chính mình.

Việc này cũng khó trách, dù sao cũng chỉ là một tiểu cô nương, có thể nuôi dưỡng thành người như vậy cũng hiếm có.

Nói đúng hơn, người như nàng ngược lại rất đáng trân quý.
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 26: 26: “hoàng Thượng Thân Thể Ngài Quan Trọng……” 2


Trang Thư Di không dám nói tiếp, kỳ thật lúc trước tiệm gạo coi trọng nàng là bởi vì nàng biết tính sổ.

Nương nàng dạy nàng đừng tính sổ sách cho người khác vì sợ nàng đến nhà chồng không đứng vững gót chân đã đắc tội người khác.
“Bảo nàng tính thì nàng tính, có ta ở đây, chẳng lẽ nàng lại tính ra cái gì, ai làm khó dễ nàng chứ?” Tiêu Thừa Dập nói.
“Thần thiếp đã biết.” Hoàng Thượng đã nói như vậy, Trang Thư Di chỉ có thể tính.
Lại nói tiếp, từ sau khi nàng tiến cung đã không có động đến bàn tính, hầu phủ không bảo nàng tính sổ sách, cũng không biết nàng biết gảy bàn tính.

Mời tiên sinh dạy quy tắc, dạy cầm kỳ thư họa, Trang Thư Di cũng nhận thức thêm được một ít chữ, những thứ khác không học được.
Cao Lương cười tủm tỉm mà nâng sổ sách cùng bàn tính tới, đặt ở trên án thư.
“Lại đây ngồi cạnh ta.” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di đi tới cạnh Tiêu Thừa Dập ngồi xuống, đôi mắt nhìn sổ sách cùng bàn tính.
Tiêu Thừa Dập mở sổ sách ra, nói: “Tính sổ sách của tháng hai đi.”
Trang Thư Di nhìn sổ sách, hơi thẹn thùng, có mấy chữ không biết, rốt cuộc đây không phải là sổ sách của quán mì nha.

Tuy không biết chữ, nhưng nàng biết đếm số và tính thời gian, vì vậy cũng không ảnh hưởng gì.
Chỉ thấy đầu tiên Trang Thư Di sờ bàn tính, k1ch thích vài hạt châu trên bàn tính, giống như khuê tú nhà người ta trước khi đánh đàn thì thử tiếng đàn.
Tiêu Thừa Dập rất có hứng thú mà nhìn Trang Thư Di, chỉ thấy càng nhìn nàng càng thấy thú vị.
“Hoàng Thượng, thiếp có thể sử dụng giấy bút không?” Trang Thư Di hỏi.
“Chưởng quầy xin cứ tự nhiên.” Tiêu Thừa Dập cười nói.
Trang Thư Di đỏ mặt lên, cầm giấy, thầm nghĩ giấy này trắng và trơn thật, hơn nữa còn có mùi hương nhàn nhạt nữa.

Nàng lại lấy một cái bút cảm thấy vừa tay mình trên giá bút, sau khi chấm mực nước liền gác trên nghiên mực.
Tiếp theo nàng bắt đầu tính sổ, chỉ thấy đôi mắt nàng chỉ nhìn sổ sách, cũng không liếc nhìn bàn tính một cái, tốc độ dao động bàn tính cũng không nhanh lắm, nhưng cũng không chậm, nhưng rất chuẩn.

Khi nàng tính xong liền viết kết quả xuống giấy để ở bên cạnh.
Tiêu Thừa Dập chú ý nhìn tay cùng biểu cảm của nàng, hắn phát hiện nàng hết sức chuyên chú, như thể một lòng chui vào sổ sách.
Khoảng trên dưới mười lăm phút, Trang Thư Di ngừng tay, mỉm cười vui mừng, quay đầu nhìn về phía Tiêu Thừa Dập nói: “Hoàng Thượng, sổ sách An Thái Điện đều khớp hết!”
Tiêu Thừa Dập thấy Trang Thư Di cười ngây thơ, khóe môi mỉm cười đáp: “Đúng hết sao, thế thật tốt, làm phiền Tuệ Tuệ.”
Trang Thư Di đỏ mặt lên: “Người bên cạnh Hoàng Thượng chắc chắn đều biết hầu hạ.” Không giống nàng……
Cao Lương ở cách đó không xa nghe Trang Thư Di nói như vậy, khuôn mặt già nua cười nheo lại, ai nói Trang mỹ nhân khờ chứ, cô bé này quá thông minh nha!
Lúc này Tiêu Thừa Dập nhìn thấy chữ mà Trang Thư Di viết lúc tính sổ, khi nhìn thấy, đều là chữ mà hắn không biết.
Tiêu Thừa Dập gõ gõ vào tờ giấy kia: “Tuệ Tuệ viết chữ gì đây?”
Trang Thư Di càng đỏ mặt hơn: “Sổ sách của Hoàng Thượng khác với sổ ở quán mì nhà thiếp, phần lớn chữ thần thiếp đều không biết, đây là thần thiếp chính mình vẽ ra, chỉ có một mình thần thiếp viết.
Tiêu Thừa Dập lại nhìn kỹ chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, hóa ra đều là lựa một ít ký hiệu tay chân để tự tạo ra chữ của riêng mình.
“Nàng đúng là đứa nhỏ lanh lợi.” Tiêu Thừa Dập bật cười.
Trang Thư Di thấy Hoàng Thượng lại cười, cảm thấy Hoàng Thượng thật sự nhân từ đối với chính mình, không chê cười mình.
“Tới đây, trẫm dạy nàng viết chữ.” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di đứng dậy, Tiêu Thừa Dập lôi nàng ngồi vào lòng mình, nắm tay nàng, dạy nàng viết chữ ngay lên trên tờ giấy nàng vừa viết.

Tay nhỏ của nàng ấm áp, nắm ở trong tay mềm như không xương.

“Đây là chữ cống, biết có ý gì không?” Tiêu Thừa Dập vừa viết vừa nói.
“Biết.” Trang Thư Di cảm thấy lời hoàng thượng nói bên tai khiến vành tai ngứa ngáy, muốn né tránh nhưng lại không dám.
“Ừ, biết thì tốt.” Tiêu Thừa Dập dịu dàng nói.
Tiêu Thừa Dập dạy được mười chữ, hắn phát hiện Trang Thư Di ngồi trong lòng đã bắt đầu nhỏ giọng đọc nhẩm từ chữ thứ nhất.
“Được rồi, cứ học mười chữ này đi, nhiều hơn nữa nàng không nhớ được.” Tiêu Thừa Dập nói.
Hắn gác bút xuống, cảm giác người ngồi trong lòng rõ ràng thở phào một thơi.

Tiêu Thừa Dập ôm chặt Trang Thư Di một chút: “Đúng là vật nhỏ không tiền đồ.”
Trang Thư Di bị Tiêu Thừa Dập xiết chặt quá mức, mặt đỏ bừng lên, thầm nghĩ thân thể Hoàng Thượng không khỏe, cũng không ăn cơm, thế mà sức lực không yếu.
Nếu Tiêu Thừa Dập biết trong lòng Trang Thư Di nghĩ như thế nào thì có khi phun một chén huyết ra.

Hắn ôm Trang Thư Di đến bên người ngồi xuống, nói: “Nàng ngồi đây viết đi.”
“Vâng.” Trang Thư Di nhỏ giọng đồng ý.
Tiêu Thừa Dập cầm sách đọc, thường thường liếc nhìn Trang Thư Di viết chữ như thế nào.
Bóng đêm càng ngày càng đen, trong An Thái Điện chỉ có tiếng Tiêu Thừa Dập lật sách.

Lúc Trang Thư Di làm việc, nếu không ai quấy rầy nàng, nàng sẽ hết sức nghiêm túc, viết được mười chữ cái ra dáng ra hình.
Tiêu Thừa Dập xem xong một tập sách, Trang Thư Di cũng viết đầy một mặt giấy.

“Sao rồi?” Tiêu Thừa Dập hỏi Trang Thư Di.
Trang Thư Di quay đầu nhìn về phía Tiêu Thừa Dập, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Giấy và bút của Hoàng Thượng đều tốt, dễ viết.”
Tiêu Thừa Dập dở khóc dở cười: “Ai hỏi nàng cái này, đọc được mấy chữ này rồi, biết viết chưa?”
Trang Thư Di vội gật đầu: “Biết, biết.”
Tiêu Thừa Dập kiểm tra Trang Thư Di mấy chữ, thấy nàng quả nhiên đã biết, lại lấy một tờ giấy mới ra bảo nàng viết chính tả, cũng biết được tất cả.
“Ừm, coi như không quá ngốc.” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di nhìn Tiêu Thừa Dập nghiêm túc nói: “Hoàng Thượng đối xử với thần thiếp thật tốt.”
“Vậy sao, tốt như thế nào?” Tiêu Thừa Dập cảm thấy nàng khờ khạo nhưng có nhận thức tốt, sợ nhất là người không phân biệt được tốt xấu.
“Thần thiếp phạm sai lầm, Hoàng Thượng không trách thần thiếp, dạy thần thiếp đạo lý, còn dạy thần thiếp viết chữ.

Nương nói học vấn cùng đạo lý đều rất đáng giá, cũng không phải tùy tiện có thể học được.” Trang Thư Di nói một cách cực kỳ nghiêm túc.
Vẻ mặt Tiêu Thừa Dập dịu dàng, mỉm cười nhìn Trang Thư Di, giọng nói cũng rất nhẹ nhàng, hắn xoa xoa đầu Trang Thư Di, nói: “Biết Hoàng Thượng tốt, thì hầu hạ cho tốt, nên đi ngủ.”
Nhắc tới hai chữ đi ngủ, Trang Thư Di đỏ mặt, lấy hết can đảm nói: “Hoàng…… Hoàng Thượng, thân thể ngài quan trọng, tối nay…đừng…đừng…”
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 27: 27: “thần Thiếp Thần Thiếp Quá Ngu Ngốc……” 1


Sắc mặt Tiêu Thừa Dập khẽ thay đổi.
Trang Thư Di thấy Hoàng Thượng thay đổi sắc mặt, lập tức biết mình lại nói sai, nhỏ giọng nói: “Chờ thân thể Hoàng Thượng khỏe…… thần thiếp hầu hạ hàng đêm…”
Sắc mặt Tiêu Thừa Dập hơi hòa hoãn một chút, hừ một tiếng nói: “Nàng tưởng bở!”
“Thần thiếp…… thần thiếp……” Trang Thư Di không biết trong lòng Tiêu Thừa Dập nghĩ như thế nào, chỉ cảm thấy Hoàng thượng tốt với chính mình như vậy, chính mình còn chọc Hoàng Thượng tức giận, nhất thời thấy không tốt.
Tiêu Thừa Dập không thèm so đo với nàng, chỉ nói: “Được rồi, chớ có nghĩ nhiều, Cao Lương, mang nàng đi noãn các.”
“Thần thiếp cáo lui.” Trang Thư Di uốn gối nói.
Sau khi Trang Thư Di rời đi, Tiêu Thừa Dập cúi người nhìn bản thân mình, mặt càng ngày càng nhăn lại, tự đi tới một gian khác rửa mặt.
Trang Thư Di được các cung nữ hầu hạ tắm rửa xong lại trở về tẩm điện.

Lúc này Hoàng Thượng không ở đây, thấy bộ dáng chân tay luống cuống của Trang mỹ nhân, Cao Lương nhỏ giọng nói: “Trang mỹ nhân, ngài cứ lên giường nằm, chờ Hoàng Thượng tới là được.

Vẫn là câu nói kia, Hoàng Thượng bảo ngài làm cái gì thì làm cái đó, không cho làm thì không làm.”
“Đa tạ Cao công công.” Trang Thư Di nói xong liền bước tới giường, trong lòng thấp thỏm, hôm nay Hoàng Thượng sẽ không “Thị tẩm” nàng chứ.

Tuy trong lòng nàng cũng muốn biết rốt cuộc Hoàng Thượng làm như thế nào, nhưng ……thân thể Hoàng Thượng là quan trọng nhất mà.
Sau khi Tiêu Thừa Dập rửa mặt xong liền trở lại tẩm điện, đi vào cạnh giường, chỉ thấy Trang Thư Di đắp chăn gấm kín mít, chỉ lộ ra một nửa khuôn mặt nhỏ, đôi mắt cũng nhắm chặt, nhưng vừa nhìn là biết cố ý nhắm mắt, không biết ai dạy nàng thị tẩm như vậy.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Thừa Dập đi ngủ trong khi nàng vẫn tỉnh táo, hắn đến bên cạnh nàng, mặc dù chưa dựa vào nàng, nhưng cảm thấy thân thể nàng cứng đờ, hắn lần tìm tay nàng, phát hiện trong chăn có người nắm chặt tay mình, giống như lúc nào cũng muốn đánh lộn với người khác.
“Sao nào, chuẩn bị cho ta một quyền à?” Tiêu Thừa Dập nắm trọn bàn tay đang nắm chặt của Trang Thư Di, tiến đến bên tai nàng nói.
Hơi nóng phả vào tai Trang Thư Di, nàng bối rối, không giả bộ được nữa, chậm rãi mở mắt ra, thân thể vẫn cứng ngắc, nàng run giọng nói: “Thần thiếp không dám.” Nàng chỉ quá căng thẳng, mới có thể nắm tay, nào dám đánh Hoàng Thượng…
“Xoay người lại.” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di ngoan ngoãn xoay người, khoảng cách giữa hai người chỉ có nửa cánh tay, có thể cảm nhận được hô hấp của nhau.
Đèn cung đình tối tăm, nhưng Tiêu Thừa Dập có thể thấy rõ đôi mắt đen trắng rõ ràng tỏa sáng trong veo, ánh nhìn quan tâm lưu luyến của Trang Thư Di.
Tiêu Thừa Dập thầm thở dài, nếu bản thân không có bệnh kín kia, giờ phút này nói không chừng sẽ ăn Trang Thư Di.
“Ta không ngủ được, Tuệ Tuệ nghĩ cách đi.” Tiêu Thừa Dập nói, “Nàng dỗ ta ngủ được thì tối nay ta sẽ không thị tẩm nàng.”
Trang Thư Di nhỏ giọng nói: “Vậy thần thiếp hát một bài ngắn cho Hoàng Thượng nghe nhé? Khi còn nhỏ thiếp không ngủ được, nương thường hát cho thiếp nghe đó.”
Tiêu Thừa Dập nằm xuống, nhắm mắt lại, một tay kéo Trang Thư Di vào lòng, nói: “Được.”
Trang Thư Di nhẹ giọng hát, hát đến câu thứ ba, Tiêu Thừa Dập mở mắt ra, Trang Thư Di ngậm miệng.

Trang Thư Di lại hát bài nương dỗ con ngủ, câu thứ ba là “Con ngoan của nương…”
Trang Thư Di muốn khóc, cả ngày hôm nay hầu hạ, bản thân rốt cuộc làm đúng những việc gì…
“Hoàng…… Hoàng Thượng, thiếp, thần thiếp đổi bài khác, đổi bài…… hức… hức……” Trang Thư Di cảm thấy nếu việc tối nay bị Thái Hậu biết, chắc chắn nàng chết không toàn thây.

Tiêu Thừa Dập thở dài một hơi, nghiêng thân thể, chỉ thấy vẻ mặt Trang Thư Di hoảng sợ, đã ngập đầy nước mắt.
“Ta cũng chưa nói gì nàng, nàng đã khóc rồi?” Tiêu Thừa Dập lấy cổ tay áo ngủ lau nước mắt cho Trang Thư Di.
“Thần thiếp, thần thiếp quá ngu ngốc……” Trang Thư Di càng nghĩ càng sợ, không ngăn được nước mắt mà khóc hu hu.
“Được rồi, chớ khóc, bảo nàng dỗ ta ngủ, ngược lại thành ta dỗ nàng.” Tiêu Thừa Dập dịu dàng nói.
Trang Thư Di không dám khóc, nhưng lại không nín được, cả người nghẹn đến mức nấc lên.

Tiêu Thừa Dập bất đắc dĩ thở dài, nâng Trang Thư Di dậy, lại tự mình bưng trà cho nàng.
Trang Thư Di nấc hết cái nọ đến cái kia, hận không thể chui vào khe đất, cũng không dám liếc nhìn Tiêu Thừa Dập một cái.
Tiêu Thừa Dập biết Trang Thư Di sợ cái gì, tuy câu hát vừa rồi của nàng vô tâm, nhưng nếu bị người nghe thấy thì là đại họa ngập trời.

Tại cung này, nếu nàng cứ bất cẩn, không thận trọng cũng không phải là chuyện tốt.

Không biết một năm qua, nàng làm thế nào mà lại bình an không có việc gì tồn tại ở đây.
Trang Thư Di uống nước trà, ngừng nấc.

Tiêu Thừa Dập duỗi tay muốn nhận về chén trà, Trang Thư Di vừa định đưa qua, phát hiện chính mình lại để Hoàng Thượng hầu hạ, vội lùi tay về, tự mình xuống giường đặt chén trà xuống, một hồi lâu cũng không dám trở lại giường, cúi đầu đứng ở mép giường, như đang đợi Tiêu Thừa Dập xử lý.
Tiêu Thừa Dập thấy bộ dáng Trang Thư Di đáng thương, dù có lòng muốn nhắc nhở nàng vài câu cũng không mở miệng được, thầm nghĩ chỉ có thể sắp xếp hai người thông minh đáng tin cậy ở bên cạnh nàng để lúc nào cũng đề nhắc nhở nàng thôi, nếu bảo nàng sửa đổi, trở nên giỏi về tâm kế thì chỉ sợ nàng không còn là nàng nữa.
“Được rồi, lại đây nghỉ ngơi, đổi bài khác là được, đây là tẩm điện của ta, sẽ không có người truyền ra.” trong lời nói của Tiêu Thừa Dập mang theo bất đắc dĩ.
“Tạ ân điển của Hoàng Thượng.” Trang Thư Di dịch bước chân lên giường.
Hai người nằm xuống một lần nữa, Tiêu Thừa Dập nói ở bên tai nàng: “Sau này trước khi nói chuyện, trong lòng nghĩ hai nhịp thở, nghĩ xem lời này có thể nói hay không? Nếu là ta thì không cần.”
“Đã biết.” Trang Thư Di ngập ngừng nói.
Tiêu Thừa Dập nhìn Trang Thư Di, thấy biểu cảm của nàng cô đơn, tựa như đang suy nghĩ gì đó.

Hắn không hỏi cũng biết, nhất định nàng nhớ nhà, nhớ mẫu thân nàng, nhớ ngày tháng vô tư lự của nàng trước đây.
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 28: 28: “thần Thiếp Thần Thiếp Quá Ngu Ngốc……” 2


Tiêu Thừa Dập ôm Trang Thư Di vào trong ngực, thầm nghĩ, nàng còn từng có những ngày tháng như vậy, còn mình chưa từng có ngày nào.

Nhưng mà thân là đế vương, hắn bảo hộ giang sơn, nào có tư cách nghĩ đến điều đó.
“Được rồi, mau hát một khúc khác đi.” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di thấy Hoàng Thượng không trách mình, còn thay mình giấu “Hành vi phạm tội”, trong lòng lại lục tìm bài hát, lúc này nàng dùng hết thông minh thầm hát trong lòng một lần trước, không thấy từ gì quá bất kính mới nhẹ nhàng mà chậm rãi ngâm nga hát.
Trong lòng Tiêu Thừa Dập như được gió xuân thổi qua, vừa rồi trong lòng dâng lên cảm giác bất lực, phiền não khi tranh chấp với Thái Hậu mấy ngày trước đều tan biến.

Giống như đi theo tiếng ca nhẹ nhàng của Trang Thư Di tới quê hương của nàng, nơi đó cũng là giang sơn của hắn, hắn lại chưa từng đặt chân đến.
Trang Thư Di liên tục hát rất nhiều lần, hai người đều không nhớ rõ chính mình đi vào giấc ngủ như thế nào.
Sáng sớm ngày kế tiếp, Tiêu Thừa Dập ngủ no giấc đã tỉnh lại, Trang Thư Di còn ngủ trong ngực hắn, khuôn mặt điềm đạm, khóe miệng tựa như mang theo nụ cười, cũng không biết ở trong mộng ăn món ngon gì.
“Tuệ Tuệ, tỉnh, tỉnh.” Tiêu Thừa Dập nhẹ gọi hai tiếng.
Trang Thư Di mở mắt ra, thấy Hoàng Thượng đang gọi chính mình, khàn giọng nói: “Hoàng Thượng.”
“Nên dậy rồi.” Tiêu Thừa Dập nói.

Nếu mọi việc đều theo ý hắn thì hắn nguyện ý để Trang Thư Di ngủ nhiều, nhưng hôm nay chủ yếu là Thái Hậu và Hoàng Hậu sẽ tới thăm, nếu thấy nàng vẫn đang ngủ, chỉ sợ sẽ trách cứ nàng.
Lúc này Trang Thư Di cảm thấy không giống như ở trong cung của mình, vội ngồi dậy, lưu loát mà đứng lên
Tiêu Thừa Dập cười cười, gọi cung nữ tiến vào hầu hạ.
Quả nhiên, hai người rửa mặt không lâu, Thái Hậu đã cùng Hoàng Hậu tới.
Thấy Tiêu Thừa Dập đã dậy, Thái Hậu cất giọng oán trách: “Sao đã dậy rồi, cũng không nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.”
“Thân thể nhi thần đã không có việc gì.” Tiêu Thừa Dập nói.
Thái Hậu quan tâm nói: “Trong miệng con nói không có việc gì, nhưng trong lòng mẫu hậu một ngày cũng chưa yên tâm.”
Tiêu Thừa Dập nhìn Thái Hậu, cảm thấy Thái Hậu hình như đã già nua rất nhiều, giọng nói hiền hòa hơn vài phần: “Nhi thần đúng là không sao cả.”
Thái Hậu nhìn Trang Thư Di đứng ngay ngắn chỉnh tề cách đó không xa, lại nói với Tiêu Thừa Dập: “Mỹ nhân biết hầu hạ kia, chi bằng bảo nàng tạm thời ở bên cạnh hầu hạ, không cần câu nệ có hợp quy tắc hay không, thân mình hoàng nhi mới quan trọng nhất.”
Trang Thư Di nghe vậy trong lòng giật thót, đây là muốn mỗi ngày nàng phải hầu hạ ở trước mặt Hoàng Thượng, thế sao được! Một ngày qua nàng đã phạm quá nhiều lỗi, nếu mỗi ngày ở trước mặt Hoàng Thượng, nói không chừng ngày nào đó phạm phải lỗi làm chọc giận Hoàng Thượng thì sao.
Tiêu Thừa Dập cũng nhìn Trang Thư Di nói: “Tạm thời hầu hạ ba ngày là được, nàng biết người khác cũng biết.”
Trang Thư Di như được đại xá, vẫn là Hoàng Thượng tốt nha! Chỉ cần chịu đựng ba ngày là xong!
Thái Hậu thấy Tiêu Thừa Dập nói vậy nên không nhiều lời nữa, biết Tiêu Thừa Dập còn chưa dùng bữa, liền nói: “Bảo Trang mỹ nhân hầu hạ con dùng bữa đi.

Đúng rồi, đây là Như Tĩnh, đã tiến cung mấy ngày rồi, bảo con bé đi theo Trang mỹ nhân học hầu hạ.”
Tiêu Thừa Dập tức khắc xanh cả mặt, lạnh lùng nhìn về phía Thái Hậu.

Hoàng Hậu Khúc Như Hinh ngồi bên cạnh cụp mắt xuống, không nhìn Hoàng Thượng cũng không nhìn Thái Hậu.

Còn Khúc Như Tĩnh đứng ở bên người Hoàng Hậu, dừng ánh mắt trên người Trang Thư Di đang đứng không xa phía sau Tiêu Thừa Dập.
Thái Hậu bình thản đối diện với Tiêu Thừa Dập, trên mặt biểu tình nghiêm túc chắc chắn, vừa nhìn đã biết không chấp nhận người khác có bất cứ nghi ngờ gì đối với bà.
Qua mấy nhịp thở Tiêu Thừa Dập nói: “Nếu mẫu hậu cảm thấy người Khúc gia không ngại làm cung nữ, nhi thần cũng an tâm sai bảo.

Trang mỹ nhân hầu hạ đũng là rất tốt, nhi thần cảm thấy phải phái vài người đi theo nàng học, như vậy đi, Trang mỹ nhân hầu bệnh có công, thăng làm tiệp dư, như vậy sắp xếp thêm vài cung nở ở bên người nàng cũng thích hợp.”
Nghe Tiêu Thừa Dập nói xong, trong lòng tỷ muội Khúc gia cùng Trang Thư Di đều bồn chồn.

Trái tim Trang Thư Di đập thình thịch, nàng lại được thăng phân vị? Đây liệu có quá nhanh hay không.
Khúc Như Hinh vốn dĩ không vui với việc muội muội trong tộc tiến cung, nhưng Hoàng Thượng để muội ấy làm cung nữ, mà không cho phân vị, trong lòng nàng cũng không vui nổi.

Nhìn biểu tình giữa Hoàng Thượng cùng Thái Hậu không ai nhường ai, càng khiến nàng chán nản, không muốn ở lại trong cung nữa.

Nếu có thể như nàng mong muốn, nàng tình nguyện cho muội muội trong tộc này làm Hoàng Hậu, còn mình và Bùi Trúc song túc song phi.

Nghĩ vậy, Khúc Như Hinh đột nhiên thu hồi suy nghĩ, không dám nghĩ tiếp, cúi đầu cầu nguyện cô mẫu cùng Hoàng Thượng đừng để lửa lan đến chỗ mình.
“Hoàng Hậu, nàng cảm thấy sao?” Tiêu Thừa Dập tiếp tục nói.
Trong lòng Khúc Như Hinh uất hận, rõ ràng Tiêu Thừa Dập biết bản thân hắn khó làm được, lại còn hỏi mình.
“Trang mỹ nhân xác thật hầu hạ có công, nâng phận vị cũng không có gì quá đáng, chẳng qua mới được thăng làm mỹ nhân không lâu, nếu tiến phong liên tiếp, chỉ sợ làm các phi tần khác trong hậu cung bất mãn.” Hoàng Hậu từ tốn nói.
Thái Hậu gật đầu nói: “Hoàng Hậu nói có lý, ai gia cũng thích Trang mỹ nhân, Hoàng Thượng chờ thêm một thời gian nữa rồi thăng phân vị cho con bé.”

Tiêu Thừa Dập nói: “Nhi thần chỉ cảm thấy, rốt cuộc xuất thân từ Khúc gia, hầu hạ ở bên cạnh tiệp dư còn tạm được, chứ hầu hạ bên người mỹ nhân thì hơi ngại thân phận”
Thái Hậu thấy thái độ của Tiêu Thừa Dập kiên quyết, liền nói: “Hoàng nhi nói cũng có lý, thật ra mẫu hậu chỉ muốn Như Tĩnh có thể ở bên cạnh con hầu hạ là được, không nghĩ nhiều như vậy.”
Trong lòng Hoàng Hậu phát sầu, nhất thời không biết là Thái Hậu tự ném mặt mũi mình đi, hay là Hoàng Thượng không cần thể diện, hoặc là cả hai bọn họ đều như thế.
Tiêu Thừa Dập liếc Hoàng Hậu một cái nói: “Lời nói và việc làm của phi tần trong hậu cung, làm phiền Hoàng Hậu quản thúc nhiều hơn.

Nếu cảm thấy bản thân ai biết hầu hạ như Trang tiệp dư, cứ việc bảo người ấy đến hầu hạ.

Hầu hạ tốt thì đều có thưởng.”
Thái Hậu cũng liếc Hoàng Hậu một cái, nói: “Hoàng nhi nói có lý, Hoàng Hậu, con là chủ hậu cung, hầu hạ Hoàng Thượng cũng không phải là chuyện của một mình Trang tiệp dư.”
Sắc mặt Hoàng Hậu càng tái đi: “Thần thiếp đã biết.”
Trang Thư Di ở cách đó không xa cúi đầu nghe mấy người thương thảo, rõ ràng là chuyện của mình, nhưng dường như lại chẳng có liên quan gì tới mình.
Hơn nữa chẳng phải Thái Hậu tới thăm Hoàng Thượng sao? Sao lại giống như đến gây chuyện chọc tức Hoàng Thượng vậy…
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 29: 29: “vậy Tuệ Tuệ Thương Ta Hơn Được Không” 1


Trong đại điện nhất thời trở nên trầm mặc, mấy chủ tử quan trọng đều không vui, tựa hồ đã quên bọn họ tới thăm bệnh Hoàng Thượng.

Trong lòng Trang Thư Di nói thầm, nhưng không dám lên tiếng, trong lòng cảm thấy Hoàng Thượng có phần đáng thương.
Ăn ít, ngủ không tốt, cũng không ai thương, Thái Hậu tới lâu như vậy, cũng chưa hỏi Hoàng Thượng rốt cuộc ăn được cái gì, ngủ được mấy canh giờ…… Đâu có nương nào hành xử như vậy…
“Ọt ọt…” Một tiếng réo bụng của Trang Thư Di đột nhiên cất lên, đánh tan bầu không khí an tĩnh trong điện.
Trang Thư Di nhất thời không biết nên quỳ xuống nhận sai hay là nên che bụng, cả người kinh hoảng.
Cách đó không xa ba chủ tử đồng thời sửng sốt một chút, thu hồi suy nghĩ của từng người, nhìn về phía Trang Thư Di.
Đừng nhìn ta nha! Trang Thư Di thầm kêu, vì sợ mà sắp khóc rồi.
Đầu tiên Thái Hậu cười nhẹ một tiếng, tiếp theo hiền từ nói: “Hoàng nhi còn chưa dùng bữa nhỉ.”
“Vâng.” Tiêu Thừa Dập lạnh nhạt nói, thu hồi tầm mắt nhìn về phía Trang Thư Di.
“Vậy mẫu hậu về cung trước, con dùng bữa đi.” Thái Hậu nói.

“Cung tiễn mẫu hậu.” Tiêu Thừa Dập đứng lên, giọng nói vẫn nhàn nhạt, còn lạnh nhạt hơn cả lúc Thái Hậu vừa tới.
Thái Hậu nhìn Tiêu Thừa Dập, tiếp tục nói với Trang Thư Di đang hoảng sợ không thôi: “Trang tiệp dư, hầu hạ Hoàng Thượng dùng bữa cho tốt.”
“Vâng.” Trang Thư Di vội uốn gối đáp lời.
Thái Hậu lại liếc nhìn Hoàng Hậu, mang theo cung nữ và thái giám rời đi, để lại Khúc Như Tĩnh.
Sau khi tiễn Thái Hậu đi, Hoàng Hậu nói với Khúc Như Tĩnh: “Nếu vào cung làm cung nữ, phải tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, đừng làm Khúc gia mất mặt.”
Khúc Như Tĩnh thấy Hoàng Hậu không cho mình thể diện, tức khắc mặt ửng đỏ, cúi đầu đáp: “Cẩn tuân lời Hoàng Hậu nương nương dạy bảo.”
Hoàng Hậu nhìn bộ dạng Khúc Như Tĩnh có ba phần giống với trưởng tỷ của mình, không nhiều nhiều lời nữa, xoay người liền đi, ngay cả lễ nghĩa cũng chẳng cần.
Thái Hậu ra khỏi An Thái Điện, sau khi lên phượng liễn liền thở dài một hơi, thân thể cũng theo tiếng thở này mà co rút một chút, nhưng không lâu sau, bà lại đứng thẳng lưng, ánh mắt khôi phục thần thái.
Hoàng Hậu theo sát ra, phượng liễn của Thái Hậu mới đi ra ngoài không xa, Hoàng Hậu nhìn phương hướng mà Thái Hậu rời đi, cổ họng nghẹn lại, đôi mắt nhòa đi…
Sau khi Thái Hậu cùng Hoàng Hậu đều rời đi, Trang Thư Di mới đánh bạo nhìn về phía Hoàng Thượng.
Tiêu Thừa Dập thở dài: “Tuệ Tuệ tới đây.”
Trang Thư Di xiết chặt hai tay vào nhau, dịch chân bước tới trước mặt Tiêu Thừa Dập.
Tiêu Thừa Dập kéo tay phải Trang Thư Di, kéo nàng đến bên chân mình nói: “Đói bụng chưa?”
Trang Thư Di biết lúc này không được hoảng sợ, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, nàng cảm giác không chỗ dung thân, hốc mắt đỏ lên, miệng mím chặt.
Tiêu Thừa Dập thấy bộ dáng nhát gan đáng thương kia của nàng, thầm nghĩ, nếu thật sự ngày đêm hầu hạ ở bên cạnh mình, sớm muộn gì nàng ấy cũng sợ đến mắc lỗi cho mà xem
“Tiệp dư đói bụng, mang thức ăn lên đi.” Tiêu Thừa Dập nói.
Trang Thư Di giương mắt nhìn Tiêu Thừa Dập, ánh mắt chạm nhau, lại cụp mắt xuống.
Tiêu Thừa Dập xoa bóp bàn tay mềm mại không xương của Trang Thư Di nói: “Sợ hãi sao?”
“Thần thiếp…… thần thiếp quá thất lễ.” Trang Thư Di ngập ngừng nói.
“Là ta không tốt, để Tuệ Tuệ chúng ta bị đói, chờ lát nữa sẽ có rất nhiều món ngon, ăn nhiều một chút.” Tiêu Thừa Dập dịu dàng nói.
Trang Thư Di liếc nhìn Tiêu Thừa Dập, bản thân Hoàng Thượng đều khổ sở như vậy, lại còn dỗ dành nàng, nước mắt liền lã chã rơi xuống.

Tiêu Thừa Dập ngẩn ra: “Sao còn khóc, không ai trách tội nàng mà.”
Trang Thư Di lắc đầu, muốn giải thích chính mình không phải khóc vì sợ, nhưng nàng khóc quá mãnh liệt, nức nở đến mức nói không nên lời.
Tiêu Thừa Dập thấy Trang Thư Di chỉ lắc đầu, khóc đến mức không nói nên lời, kéo nàng ngồi xuống đùi mình, lấy khăn lau nước mắt cho nàng.

Không ngờ, hắn càng lau, Trang Thư Di càng khóc nhiều hơn, không chỉ khóc, thỉnh thoảng nàng còn ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn Tiêu Thừa Dập, khiến Tiêu Thừa Dập cũng hoang mang lo sợ.
Khúc Như Tĩnh đứng ở bên cạnh nhìn, trong lòng đã không phải dùng một từ giật mình để hình dung.

Hoàng Thượng yêu thương Trang tiệp dư như vậy, tựa như huynh trưởng trong nhà nàng đối xử với trưởng tẩu vậy.

Chuyện này khác xa lời đồn mà nàng nghe thấy trước đó.
Đây thật sự là Hoàng Thượng mỗi tháng sẽ xử trí một hai phi tần sao?
Các cung nữ lục tục dâng đồ ăn lên, Tiêu Thừa Dập dỗ dành nói: “Nàng cứ khóc tiếp, các món ngon đều nguội hết.”
Trang Thư Di nhìn về phía án kỷ, thấy trên đó đã bày đầy thức ăn, tạm dừng nức nở một nhịp thở.
Tiêu Thừa Dập bị nàng chọc cười, lôi kéo nàng đi về phía án kỉ, vừa đi vừa nói: “Ta cũng đói bụng, chờ Tuệ Tuệ chọn món ngon cho ta đó.”
Trang Thư Di vừa khóc vừa gật đầu.

Tới bên án kỷ dùng bữa, Tiêu Thừa Dập ấn Trang Thư Di ngồi xuống, còn mình ngồi ở bên cạnh nàng.
Các cung nữ bưng nước tới cho hai người rửa tay, Trang Thư Di thút tha thút thít, nức nở mà rửa tay, liếc mắt quét đồ ăn trên án kỉ một cái, những món nhiều dầu mỡ đã không thấy nữa, chủ yếu là các món tương đối thanh đạm, dễ ăn.
Trang Thư Di cầm đũa ngọc, trước hết nếm những món điểm tâm mà nàng chưa từng ăn.

Tiêu Thừa Dập nhìn nàng, sau khi cắn một ngụm, nghi ngờ mà nhìn về phía điểm tâm này, miệng phân biệt rõ, hình như ăn phải cái gì khó ăn.

Nàng lại ăn tiếp, dường như vẫn cảm thấy không thể ăn, nhăn đôi mày lại.
Tiêu Thừa Dập thấy thế bất đắc dĩ nói: “Nàng khóc, không nhận ra được mùi vị rồi.”
Lúc này Trang Thư Di mới sực tỉnh, không phải là điểm tâm không thể ăn, là vừa rồi nàng khóc, ảnh hưởng tới vị giác.

Trang Thư Di uống ngụm trà, qua một lát lại ăn, cảm giác điểm tâm lại trở nên mỹ vị, lúc này mới nhìn về phía Tiêu Thừa Dập cười: “Hoàng Thượng, cái này ăn ngon!”
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 30: 30: “vậy Tuệ Tuệ Thương Ta Hơn Được Không” 2


Khúc Như Tĩnh canh giữ ở cách án kỉ không xa, tùy thời chờ đợi, nhưng Hoàng Thượng và Trang tiệp dư tựa như không nhìn thấy nàng.

Nàng đành phải cẩn thận để ý xem Trang tiệp dư rốt cuộc hầu hạ Hoàng Thượng như thế nào.
Chỉ thấy Trang tiệp dư vẫn luôn thử đồ ăn cho Hoàng Thượng, thử điểm tâm, thường thường sẽ bón cho Hoàng Thượng một ít.

Hoàng Thượng chưa hề động đến chiếc đũa của mình, chỉ ăn món mà Trang tiệp dư bón.

Ngẫu nhiên Trang tiệp dư sẽ mắc lỗi, đưa món mình vừa ăn một miếng trực tiếp bón cho Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cũng làm theo, thậm chí nhìn càng vui vẻ hơn…

Khúc Như Tĩnh không hiểu, hầu hạ như vậy thì nàng có thể học được sao? Đây rõ ràng là Hoàng Thượng vô cùng chiều chuộng Trang tiệp dư mới có thể nghe theo nàng ấy như thế… Thái Hậu bảo nàng học tập Trang tiệp hầu hạ, chi bằng nói phải học cách làm thế nào được Hoàng Thượng yêu thích.

Con đường của nàng chỉ sợ từ nay về sau khó đi.
Trước khi tiến cung, huynh trưởng khuyên nàng đừng tiến vào, nhưng cha mẹ huynh muội bọn họ chết sớm, huynh trưởng lại mềm yếu, ở trong tộc nhiều lần bị khinh thường, chính mình còn sắp bị gả cho một ông lão làm vợ kế, nàng chỉ có thể vào cung … Khúc Như Tĩnh suy nghĩ, chờ đến khi nàng phục hồi tinh thần lại, Hoàng Thượng cùng Trang tiệp dư đã ăn xong và rời bàn ăn.
Tiêu Thừa Dập kéo Trang Thư Di đi tới Ngự Thư Phòng, Khúc Như Tĩnh bị chắn ngoài cửa.
Khóe mắt của Trang Thư Di còn ửng đỏ, thân thể thì bị Tiêu Thừa Dập kéo đi.
Trong ngự thư phòng, chỉ có hai bọn họ, Tiêu Thừa Dập kéo Trang Thư Di ngồi xuống bên người, hỏi: “Vừa rồi sao lại khóc thành như vậy?”
Trang Thư Di cắn môi không nói.
“Là sợ sao?” Tiêu Thừa Dập hỏi.
Trang Thư Di lắc đầu.
Tiêu Thừa Dập cong tay gõ ngự án một cái: “Không nói cho ta sao?”
Trang Thư Di nhìn Tiêu Thừa Dập, thấy hắn xụ mặt, hình như sắp tức giận, nhỏ giọng nói: “Là, là bởi vì Hoàng Thượng đối xử với thiếp quá tốt.”
“Đối tốt với nàng mà nàng lại khóc, muốn ta đối xử tệ với nàng sao?” Tay Tiêu Thừa Dập gõ từng nhịp trên ngự án, “Đúng rồi, nàng chưa từng thấy ta phạt người phải không?”
Trang Thư Di vội lắc đầu: “thần thiếp không có ý đó…” Nàng thấy thân thể Hoàng Thượng không tốt, lại bị Thái Hậu chọc tức, rồi lại dỗ dành chính mình, trong lòng băn khoăn, xê dịch người về phía Tiêu Thừa Dập, nhỏ giọng nói: “Hoàng Thượng chớ có tức giận, thần thiếp, thần thiếp là vì… Hoàng Thượng tốt với thần thiếp, thần thiếp đau lòng Hoàng Thượng……”
Trang Thư Di càng nói giọng càng nhỏ, cũng không dám nhìn Tiêu Thừa Dập.
Tiêu Thừa Dập nhìn Trang Thư Di, một người từ nhỏ bị lừa bán, bị hầu phủ tìm về làm người thay thế, tiểu đáng thương bị người ngoài nắm mạng nhỏ trong tay, thế mà lại đau lòng ngôi cửu ngũ.

“Nàng đau lòng ta cái gì?” Tiêu Thừa Dập hỏi, thấy bộ dáng Trang Thư Di nhát gan, lại bổ sung thêm một câu, “Đừng sợ, tha thứ nàng vô tội, nói đi.”
Trang Thư Di nhìn Tiêu Thừa Dập, thấy sắc mặt không tốt như buổi sáng lúc mới ngủ dậy, trong mắt mang theo tiều tụy, càng cảm thấy Hoàng Thượng đáng thương, nhỏ giọng nói: “Hoàng Thượng ăn cơm không ngon, ngủ không đủ giấc, thân mình không tốt, còn không có người thân yêu thương…”
Tiêu Thừa Dập nhìn Trang Thư Di, biết trong lòng nàng thật sự nghĩ như vậy, nhất thời trong lòng ngổn ngang cảm xúc, cũng không thể nói nàng không đúng, chẳng qua vật nhỏ này chỉ nhìn những thứ hắn không có, không nhìn tới những thứ hắn có, cho nên mới nghĩ như vậy.
Nhưng nếu thật sự để ý một người, hẳn là không chỉ xem hắn có cái gì, mà sẽ xem hắn thiếu cái gì.

Nàng coi hắn như người bình thường mà đau lòng, mà không nghĩ tới thân là Hoàng Thượng, hắn có được nhiều thứ mà người khác không thể nào có được.
“Ai nói không ai đau lòng, chẳng phải Tuệ Tuệ đang đau lòng ta, còn đau lòng đến mức khóc?” Tiêu Thừa Dập nhéo nhéo gương mặt của Trang Thư Di, giọng nói dịu dàng như chưa từng có từ xưa tới nay.
Trang Thư Di nhẹ nhàng gật đầu, giọng nói cực nhẹ: “Vâng.”
Tiêu Thừa Dập cười, thở dài: “Hậu cung to như vậy, chỉ có mỗi Tuệ Tuệ đau lòng ta, làm thế nào cho phải đây…”
Tiêu Thừa Dập vốn dĩ muốn trêu Trang Thư Di, để nàng nói vài câu dễ nghe.

Không ngờ nàng nghe được lời này, thật sự trở nên phát sầu, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, dường như coi hắn thật sự thành người đáng thương nhất trên đời này, cũng không biết cái đầu nhỏ này rốt cuộc nghĩ cái gì.
“Đồ ngốc nghếch!” Tiêu Thừa Dập gõ nhẹ vào trán Trang Thư Di một chút, “Mỗi ngày nàng xưng hô ta là cái gì? Biết ta là người như thế nào không?”
“Là Hoàng Thượng.” Trang Thư Di che trán lại nhìn Tiêu Thừa Dập.
“Vậy nàng còn phát sầu gì?” Tiêu Thừa Dập nói.
“Nhưng mà… Hoàng Thượng cũng là người, cũng muốn ăn cơm, ngủ…… Cũng sẽ sinh bệnh, khổ sở……” Trang Thư Di nhỏ giọng nói rồi lại nghẹn ngào, ánh mắt nhìn về phía hắn đầy chân thành mang theo đau lòng.
Tiêu Thừa Dập thu hồi nụ cười cố ý trên mặt, nhìn Trang Thư Di thật sâu, qua hồi lâu mới nói: “Vậy Tuệ Tuệ phải thương ta thật nhiều, được không?”
Trang Thư Di bị Tiêu Thừa Dập nhìn sâu như vậy, cảm giác tim mình chợt đập rất nhanh, chờ hắn nói xong, một lát sau nàng mới lấy lại tinh thần, gật đầu thật mạnh.
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 31: 31: “vậy Đặt Người Tin Tưởng Nào Đặt Tuệ Tuệ Nhé”1


Tiêu Thừa Dập kéo Trang Thư Di tựa lưng vào lồ ng ngực hắn, thấp giọng hỏi: “Tuệ Tuệ định thương ta như thế nào?”
Trang Thư Di trầm ngâm một lát rồi nói: “Trước hết để Hoàng Thượng ăn ngon, ngủ ngon là quan trọng nhất!”
“Chỉ biết ăn!” Tiêu Thừa Dập chọc khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng của Trang Thư Di.

Trang Thư Di đỏ mặt nói: “Không ăn cơm sẽ đói chết, khi còn nhỏ thiếp suýt chết đói rồi.

” Trang Thư Di nhớ tới điều trước đó nàng muốn hỏi, nàng quay đầu nhìn Tiêu Thừa Dập, thấy biểu tình hắn ôn hòa, thả lỏng, lo mình hỏi lại khiến Hoàng Thượng nhớ tới chuyện đau lòng nên nàng do dự trong chốc lát, không mở miệng.

Có điều nàng không học được che giấu thần sắc của bản thân, Tiêu Thừa Dập ôm chặt nàng: “Muốn hỏi cái gì, hỏi đi.


“Hoàng Thượng, có phải ngài cũng trải qua chuyện đáng sợ, mới trở nên không muốn ăn cơm, không dám ngủ không.

” Trang Thư Di nhỏ giọng nói.

Tiêu Thừa Dập đã đoán được nàng muốn hỏi cái gì, thở dài một tiếng, để cằm lên cần cổ của Trang Thư Di: “Đúng vậy, người rất đáng sợ, chuyện rất đáng sợ.


Trang Thư Di có được đáp án chắc chắn, suy nghĩ một lát lại nói: “Vậy, người lúc ấy khiến Hoàng Thượng sợ hãi còn sống sao? Vẫn có thể tác động tới Hoàng Thượng sao?”
Đầu tiên Tiêu Thừa Dập lắc đầu, sau lại gật đầu.

Trong lòng Trang Thư Di run lên, tránh thoát khỏi lồ ng ngực Tiêu Thừa Dập, nhìn hắn vội la lên: “Người xấu còn sống sao? Ở nơi nào?”
Tiêu Thừa Dập kéo tay Trang Thư Di, dán vào ngực mình nói: “Ở chỗ này.


Trang Thư Di nhất thời không hiểu, nghi hoặc mà nhìn hắn: “Thế là có ý gì?”
“Ở trong lòng, không thể quên được.

” Tiêu Thừa Dập nói.

Trang Thư Di bị Tiêu Thừa Dập nhéo tay, nhẹ nhàng vuốt v e hai cái trên ngực Tiêu Thừa Dập rồi nói: “Sao Hoàng Thượng lại đặt người xấu ở trong lòng, đặt người tốt, người tin tưởng không tốt hơn sao?”
Tiêu Thừa Dập nhìn Trang Thư Di: “Vậy đặt người tin tưởng nào? Đặt Tuệ Tuệ nhé?”
Trang Thư Di tức khắc mặt đỏ như bị thiêu cháy, ngập ngừng nói: “thần thiếp, thần thiếp là người tốt, vừa có thể ăn có thể ngủ, Hoàng Thượng, nếu Hoàng Thượng đặt thần thiếp ở trong lòng, nói không chừng thật sự có thể giống thần thiếp…”
Tiêu Thừa Dập cười nhẹ hai tiếng: “Nói nàng nhát gan, nhưng cái gì nàng cũng dám nói, cái gì cũng dám nghĩ.


Trang Thư Di không lên tiếng, mặt đỏ ửng: “thần thiếp chỉ muốn thân thể Hoàng Thượng có thể khỏe thôi.


“Vậy sao, vậy không thể đặt người khác, chỉ đặt Tuệ Tuệ thôi nhỉ?” Tiêu Thừa Dập thấy nàng đỏ mặt quá mức, trong lòng ngứa ngáy, muốn trêu chọc nàng.

“Người tốt…… Người tốt nào cũng được.

” Trang Thư Di quay mặt đi nói.

Tiêu Thừa Dập nhéo nhéo tay Trang Thư Di, người tốt người xấu, đâu thể dễ dàng kết luận như vậy, cũng không biết cái đầu nhỏ của nàng phân biệt ai là người tốt, ai là người xấu như thế nào.

“Được, sẽ nghe lời Tuệ Tuệ, đặt người tốt, tin tưởng ở trong lòng.

” Tiêu Thừa Dập mở miệng nói với bộ dáng hạ quyết tâm.

Trang Thư Di vội gật đầu theo, hết sức tán thành quyết định anh minh này của Hoàng Thượng.

Tiêu Thừa Dập lại ôm Trang Thư Di ngồi vào trong lòng, hỏi nàng: “Vậy Tuệ Tuệ đặt ai ở trong lòng?”
“Nương……” Trang Thư Di mới vừa mở miệng, dừng một chút, dường như bình thản tiếp tục nói, “Hoàng Thượng, cha, đại ca……”
Tiêu Thừa Dập cảm giác vừa tức giận vừa buồn cười, nên nói nàng khờ, hay là nói nàng học cách lanh trí? Hắn dám khẳng định, ngay từ đầu Trang Thư Di theo bản năng muốn nói chỉ có người nhà nàng, về sau ý thức được tình cảnh của chính mình mới nói thêm hắn.

Tiêu Thừa Dập muốn phạt đồ vô lương tâm trong lòng không có mình này, bèn cắn một ngụm ở vành tai Trang Thư Di, Trang Tiệp Dư ê a một tiếng, muốn tránh nhưng không tránh được, chỉ có thể vặn vẹo trong ngực Tiêu Thừa Dập, ngược lại bị ôm càng chặt, vành tai hơi đau cũng truyền đến cảm giác tê dại.

Thân thể Tiêu Thừa Dập vốn im ắng từ lâu đột nhiên cảm giác có một tia khác thường chợt lóe lên, chờ đến khi hắn muốn tìm lại cảm giác đó thì đã biến mất dạng.

Hắn buông Trang Thư Di ra, chỉ thấy vành tai hồng của nàng bị hắn cắn suýt chảy máu.

“Tới đây viết chữ!” Tiêu Thừa Dập không muốn nghĩ đến chuyện vừa rồi, gượng gạo nói lảng sang chuyện khác.

“Vâng, vâng……” Trang Thư Di cũng không muốn bị Hoàng Thượng kề tai nói nhỏ, vội đáp hai tiếng.

“Còn nhớ rõ chữ hôm qua dạy nàng không?” Tiêu Thừa Dập hỏi.

Trang Thư Di gật đầu: “Đều nhớ rõ.


Tiêu Thừa Dập lại dạy Trang Thư Di mười chữ, sau đó bảo nàng ngồi bên cạnh viết chữ, chính mình thì xem tấu chương.

Tiêu Thừa Dập thường thường liếc nhìn Trang Thư Di đang cắm cúi viết chữ một chút, nàng ngồi rất ngay ngắn, từng nét bút viết cực kỳ nghiêm túc, trong miệng còn đọc nhẩm chữ viết.

Hắn lại nghĩ tới bộ dáng nàng gảy bàn tính, toàn bộ thể xác và tinh thần đều tập trung.

Thầm nghĩ tuy tính tình Trang Thư Di chân chất một chút, nhưng khi làm việc gì cũng rất có nề nếp, lúc trước Lăng Yên Cung bẩm báo cũng là nói nàng dạy Thục phi làm đèn lồ ng nhỏ thật sự rất cẩn thận, rất tinh tế.

Trong bầu không khí yên tĩnh của ngự thư phòng, Tiêu Thừa Dập nhìn Trang Thư Di viết chữ, nhìn đến xuất thần.

Đến khi Trang Thư Di viết chữ xong, gác bút trên nghiên mực, Tiêu Thừa Dập mới đưa tầm mắt trở lại tấu chương trên tay, phát hiện bản thân tựa như chẳng được chữ nào vào đầu, muốn ngẩng đầu nhìn lên, khóe mắt nhìn thấy Trang Thư Di đang nhìn chính hắn.

Tiêu Thừa Dập đơn giản buông tấu chương ra, quay đầu nói: “Viết xong rồi hả?”
“Viết xong, cũng nhớ kỹ hết rồi.

” Trang Thư Di nghiêm túc nói, “Hoàng Thượng muốn kiểm tra không?”
Tiêu Thừa Dập nhìn Trang Thư Di viết chữ, tuy dùng bút còn non nớt, nhưng cũng phát hiện được là nghiêm túc viết.

“Tuệ Tuệ viết rất khá, về sau mỗi ngày đều học mười chữ cái.

” Tiêu Thừa Dập nói.

Trang Thư Di vui mừng đồng ý, cũng không hỏi nhiều là ai dạy nàng.

“Đúng rồi, chẳng phải lúc trước Hoàng Thượng nói muốn ăn mì thần thiếp làm sao? thần thiếp làm một chén cho ngài nhé?” Trang Thư Di đột nhiên nói.

Tiêu Thừa Dập bật cười: “Ta muốn hỏi một chút, sao tự dưng nàng đang viết chữ lại nghĩ đến đi làm mì thế?”
Trang Thư Di vội nói: “Cũng không phải là thần thiếp thèm ăn, Hoàng Thượng dạy thần thiếp viết chữ, thần thiếp muốn hồi báo Hoàng Thượng mà! Hơn nữa, thần thiếp nói, muốn yêu thương hoàng thượng nhiều hơn mà” Lúc nói đến mấy chữ cuối cùng, giọng nói nàng rất nhẹ, cũng không biết là chột dạ hay là thẹn thùng.

Tóm lại Tiêu Thừa Dập cảm giác lục phủ ngũ tạng đều được ôm ấp, trong lòng ấm áp, nói: “Vậy làm phiền Tuệ Tuệ.


“Thế thần thiếp kêu Cao công công mang thần thiếp đi Ngự Thiện Phòng nhé?” Trang Thư Di hỏi.

“Ta đi cùng nàng.

” Tiêu Thừa Dập nói.

Trang Thư Di lo lắng nói: “Hoàng Thượng đừng đi thì hơn?”
“Sao thế? Sợ ta nhìn, hay là muốn lười biếng?” Tiêu Thừa Dập hỏi.

Trang Thư Di xua xua đôi tay ở trước ngực: “Không phải, không phải, chắc chắn Ngự Thiện Phòng có rất nhiều thứ chờ nấu, không xử lý nguyên liệu nấu ăn, thiếp lo Hoàng Thượng nhìn sẽ khó chịu.


 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 32: 32: “vậy Đặt Người Tin Tưởng Nào Đặt Tuệ Tuệ Nhé” 2


Tiêu Thừa Dập cười mỉm, hóa ra được người yêu thương là cảm giác như vậy, nàng lo nghĩ thật tỉ mỉ.
“Bảo bọn hắn chỉ để lại những thứ Tuệ Tuệ cần dùng, những thứ khác cất tới chỗ ta không nhìn thấy là được.” Tiêu Thừa Dập nói, hắn muốn nhìn xem Trang Thư Di có bộ dáng thế nào khi làm mì cho hắn.
Trang Thư Di nói: “Như vậy cũng được, đến lúc đó thần thiếp kiểm tra một lượt thì Hoàng Thượng hãy tiến vào.”
Tiêu Thừa Dập cười nói: “Được.” Nói xong, Tiêu Thừa Dập gọi Cao Lương vào, để Trang Thư Di căn dặn Cao Lương đi chuẩn bị trước.
Cao Lương nghe xong lời căn dặn của Trang Thư Di, cười tủm tỉm rời đi.
Trang Thư Di nói: “Hoàng Thượng, thần thiếp còn phải đổi xiêm y nữa.” Nói xong nàng kéo ống tay áo của mình cho Tiêu Thừa Dập xem, “Ống tay áo rộng như vậy không thể xoa mì được đâu.”
“Trở về tẩm điện đổi đi.” Tiêu Thừa Dập nói xong liền đứng dậy cùng nàng trở về tẩm điện.

Sau đó, Trang Thư Di nói với đại cung nữ lấy cho mình xiêm y của nữ đầu bếp.

Cung nữ liền mau chóng tìm tới để Trang Thư Di thay.

Mặc xiêm y của nữ đầu bếp lên người khiến Trang Thư Di càng thêm phập phồng quyến rũ, có cảm giác ý nhị đặc biệt mà Tiêu Thừa Dập chưa từng thấy.
Không đến nửa canh giờ, Cao Lương quay lại thông báo, nói tất cả trong Ngự Thiện Phòng đều đã chuẩn bị xong.
Tiêu Thừa Dập liền cùng Trang Thư Di lên liễn đi tới Ngự Thiện Phòng.
Xuống liễn, Trang Thư Di liền nói với Tiêu Thừa Dập: “Hoàng Thượng, thần thiếp đi vào xem trước đã.”
Tiêu Thừa Dập cảm thấy Trang Thư Di như người đi trước dò đường cho hắn, xem có nguy hiểm hay không, hắn gật đầu nói: “Đi đi.”
Trang Thư Di vào Ngự Thiện Phòng, không nhịn được “Oa” một tiếng, phòng quá lớn.

Lúc này đã không nhìn thấy vật còn sống, cũng không nhìn thấy các loại thịt đã qua xử lý, rất sạch sẽ ngăn nắp, Trang Thư Di vừa lòng gật gật đầu, xoay người đi mời Tiêu Thừa Dập tiến vào.
“Hoàng Thượng, có thể đi vào.” Trang Thư Di nói.
Khóe môi Tiêu Thừa Dập treo nụ cười mỉm, đi cùng Trang Thư Di vào Ngự Thiện Phòng.
Cao Lương tiến lên nói: “Thứ Tiệp dư muốn đều chuẩn bị tốt, mời tiệp dư.”
“Làm phiền công công.” Trang Thư Di nói xong đi về phía cái thớt, trước hết rửa sạch tay.
Tiếp theo, nàng lưu loát múc một bát bột mì lớn từ túi bột, đặt ở trong bồn gỗ, bỏ thêm lượng nước chuẩn xác, thuần thục mà nhào nặn thành cục bột.
Đôi mắt Tiêu Thừa Dập nhìn Trang Thư Di một khắc cũng không rời, hắn phát hiện, mặc kệ Trang Thư Di làm cái gì đều cực kỳ cẩn thận, khi nàng làm chuyện gì, trong mắt, tay, trong lòng chỉ có một việc này.

Hắn dám khẳng định, Trang Thư Di thậm chí không bận tâm tới đây là chỗ nào, hiện tại nàng chỉ để ý cục bột mì trong tay.
Tiêu Thừa Dập cảm thấy đây là một phẩm cách rất khó làm được.

Có lẽ hắn nên học nàng…
Trang Thư Di nhào bột xong, đặt ở trong chậu gỗ, lại đi chuẩn bị nước dùng cùng thức ăn kèm, còn có rau thái để điểm vào mì.

Ngự Thiện Phòng có đủ mọi thứ, Trang Thư Di chỉ cần lấy làm thành gia vị.
Trong Ngự Thiện Phòng rất an tĩnh, Tiêu Thừa Dập cứ lẳng lặng nhìn Trang Thư Di bận việc, nàng điều phối nước lèo xong, bắt đầu xoa mì, lúc này nàng mới nhìn về phía Tiêu Thừa Dập, hỏi: “Hoàng Thượng, ngài muốn ăn mì gì?”
Tiêu Thừa Dập đang thất thần, hắn căn cứ lúc trước theo lời nói của Trang Thư Di mà tưởng tượng ra hình ảnh đầu đường náo nhiệt, người đến người đi, một quán mì sạch sẽ với 4 người bận rộn phục vụ tiếp đón thực khách trong tiệm…
Nghe Trang Thư Di nói, Tiêu Thừa Dập phục hồi tinh thần lại, nét mặt dịu dàng nói: “Tuệ Tuệ quyết định là được.”
“Vâng.” Trang Thư Di lại chuyên tâm xoa mì thành từng sợi.
Tiêu Thừa Dập không ngờ là Trang Thư Di không hề có chút ngượng tay nào, làm rất ra dáng ra hình, cục bột ở trong tay nàng rất nhanh trở nên càng ngày càng nhỏ.
Cao Lương cũng không ngờ là Trang tiệp dư lại có chiêu thức này, ông nhất thời nhìn nàng, lại nhìn Hoàng Thượng, chưa bao giờ ông thấy trên mặt của Hoàng Thượng có biểu cảm dịu dàng như lúc này.
Tiêu Thừa Dập chỉ thấy Trang Thư Di thuần thục kéo mì sợi một vòng trên tay, để vào nồi nước sôi.
Không lâu sau, nàng vớt mì đã được nấu chín ra, bỏ vào nồi nước canh nàng vừa điều phối xong, nấu sơ qua một lát rồi lấy ra, thả nấm và mấy loại nguyên liệu khác mà nàng chuẩn bị trước đó, kết hợp ăn với mấy món ăn sáng.

Nàng vừa lòng gật đầu, ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Thừa Dập, cười nói: “Hoàng Thượng, được rồi, mì phải ăn nhân lúc còn nóng!”
Cao Lương vội nói: “Mời Hoàng Thượng di giá tới Thiên Vị Hiên dùng bữa.”
Tiêu Thừa Dập đến gần nhìn một cái, nói với Trang Thư Di: “Sao chỉ có một chén, nàng không ăn sao?”
Khuôn mặt nhỏ của Trang Thư Di đỏ lên: “thần thiếp tạm thời chỉ có thể làm đủ lượng ăn cho một người, Hoàng Thượng ăn trước đi.”
Khóe môi Tiêu Thừa Dập không nhịn được nhoẻn miệng cười, nói: “Đi thôi, đi tới Thiên Vị Hiên.”

Trang Thư Di tự tay đặt bát mì vào hộp đồ cùng tiểu thái giám mang sang Thiên Vị Hiên, dâng lên trước mặt Tiêu Thừa Dập.
Lúc này, Tiêu Thừa Dập không để Trang Thư Di ăn thử, tự mình cầm lấy đũa ngọc, trong đầu chỉ nghĩ đến bộ dáng Trang Thư Di vừa rồi nghiêm túc nấu mì, trước hết gắp khoảng bảy tám sợi mì đưa lên miệng, mì mượt mà lại dai, nước canh trong mà không ngấy.
Đôi tay Trang Thư Di chắp lại bên nhau, khuôn mặt đầy vẻ chờ mong nhìn về phía Tiêu Thừa Dập.
Thấy Hoàng Thượng thuận lợi nuốt xuống, Trang Thư Di vội hỏi: “Hoàng Thượng, như thế nào?”
Tiêu Thừa Dập cười nói: “Hương vị rất ngon, chẳng trách Huyện thái gia chỗ nàng cũng thích ăn.”
Chỉ thấy Trang Thư Di rõ ràng nuốt nước miếng ực một cái mới nói: “Vậy là tốt rồi, Hoàng Thượng ăn nhiều một chút.”
Tiêu Thừa Dập cười cười, lấy cái thìa, múc chút nước lèo, chọn mấy cây mì để vào trong muỗng, lại chọn chút nấm và thêm một chút thức ăn đặt ở trên mì, đưa cho Trang Thư Di: “Tuệ Tuệ, tới đây.”
Trang Thư Di cũng muốn nếm thử món mà chính mình làm rốt cuộc hương vị như thế nào, liền há miệng tiếp nhận, sau khi đưa vào miệng, ánh mắt nàng sáng lên, ăn còn ngon hơn so với ở nhà nàng! Hẳn là do nguyên liệu ở Ngự Thiện Phòng tốt hơn.
Tiêu Thừa Dập ra lệnh: “Mau đi nấu chén mì cho tiệp dư, còn cả các món nàng thích ăn, chuẩn bị nhiều một chút rồi đưa tới.” Nói xong hắn liền tiếp tục dùng bữa.
Thấy Hoàng Thượng một hơi ăn vài đũa mì nàng nấu, Trang Thư Di cười cong mi mắt.
Mà lúc này, Tiêu Thừa Dập nghĩ thầm, từ nay về sau chỉ cần nghĩ đến bộ dáng Trang Thư Di chuyên chú nấu một chén mì, nói không chừng mặc kệ hắn ăn mì gì cũng có thể ăn hết.
 
Tiểu Quý Phi Khờ Khạo
Chương 33: 33: “hiện Tại Hoàng Thượng Nghỉ Ở Lãm Nguyệt Hiên Chỗ Trang Tiệp Dư” 1


Trong Phượng Nghi Cung, qua thời gian cơm trưa mà vẫn chưa thấy đưa cơm trưa tới.
Trong lòng Hoàng Hậu phiền muộn, không có tâm trạng ăn uống, nhưng trong lòng Minh Nguyệt lại kinh ngạc, ngay cả đồ ăn của Hoàng Hậu nương cũng dám mang chậm? Liền sai người đi hỏi.
Không riêng gì Phượng Nghi Cung, các cung khác thấy đã qua canh giờ mà chưa đưa đồ ăn tới, không nhịn được đều đi hỏi.
Minh nguyệt phái tiểu thái giám đi, rất nhanh nhận được hồi đáp, nói: “Hôm nay Trang tiệp dư tự mình xuống bếp vì Hoàng Thượng, Hoàng Thượng đang ở Ngự Thiện Phòng.”
Trong lòng Minh nguyệt kinh ngạc, lại có việc này! Minh nguyệt cau mày trở lại bên người Hoàng Hậu.
“Xảy ra chuyện gì?” Hoàng Hậu thấy sắc mặt Minh Nguyệt bất thường liền uể oải hỏi.
“Hôm nay đã qua canh giờ đưa cơm, chưa thấy đưa đồ ăn tới, nô tỳ liền sai người đi hỏi, biết được…… hôm nay Trang tiệp dư tự mình xuống bếp nấu cho Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cũng đích thân đi Ngự Thiện Phòng nhìn.” Minh Nguyệt nói.
Hoàng Hậu nghe vậy, ngồi ngây ra một hồi lâu, Trang tiệp dư thật đúng là bản lĩnh lợi hại, có thể dỗ được Hoàng Thượng như thế, cũng không biết vị muội muội trong tộc kia của nàng có học được vài phần hay không .
“Nương nương……”
“Bổn cung không đói bụng, không quan trọng.” Hoàng Hậu chậm rãi nói.
Minh Nguyệt thấy thế không có nhiều lời, cảm thấy hành xử của Thái Hậu và Hoàng Thượng hôm nay khiến nương nương nàng thương tâm.

Lúc này, Trang tiệp dư tự mình xuống bếp, chuyện Hoàng Thượng giá lâm đ ến Ngự Thiện Phòng đã truyền khắp hậu cung.
Trong Thiên Vị hiên, Tiêu Thừa Dập ăn hết hơn nửa chén mì.

Đây là bữa ăn mà hắn ăn nhiều nhất kể từ khi xảy ra sự kiện kia.

Hắn không chỉ ăn mì mà còn ăn một ít đồ ăn được chuẩn bị cho Trang Thư Di.
Bởi vì Trang Thư Di chưa từng thấy hắn ăn nhiều như vậy, ngược lại khiến nàng thầm lo lắng trong lòng, cho rằng Hoàng Thượng là vì muốn nàng vui vẻ nên cố ý ăn nhiều.
Thấy Tiêu Thừa Dập buông đũa ngọc, Trang Thư Di lại nhẹ nhàng thở phào.
Tiêu Thừa Dập cười nói: “Tuệ Tuệ thế là biểu tình gì vậy?”
Trang Thư Di cười ngây ngô một tiếng: “Hoàng Thượng, ăn không ít…… Có cảm thấy không thoải mái hay không?”
“Tuệ Tuệ lo lắng ta ăn nhiều sao?” Tiêu Thừa Dập hỏi.
Trang Thư Di thấy hạ nhân đều ở đây, liếc một bọn họ một chút, sau đó nhích người lại gần Tiêu Thừa Dập, nhỏ giọng nói: “Hoàng Thượng đừng vì thần thiếp quá mức mà miễn cưỡng chính mình.”
Cao Lương thấy thế, tự mình lui ra phía sau vài bước, lại phất tay cho đám cung nhân hầu hạ đều lui ra phía sau, để Hoàng Thượng cùng tiệp dư nói chuyện.
Tiêu Thừa Dập cười nhẹ một tiếng: “Nhìn dáng vẻ kia thì ta thật sự khiến Tuệ Tuệ lo lắng, Tuệ Tuệ cũng đúng là thương ta.

Tự tay Tuệ Tuệ làm mì, ta hận không thể ăn hết, không hề miễn cưỡng chút nào.”
Trang Thư Di nghe vậy, cười chân thành: “Thật tốt quá, sau này mỗi ngày thiếp sẽ làm cho Hoàng Thượng.
“Thế chẳng phải sẽ làm Tuệ Tuệ mệt chết rồi?” Tiêu Thừa Dập cười nói, “Tuệ Tuệ có sẵn lòng nói bí phương nhà mình cho Ngự Thiện Phòng không?”
Thế mà Trang Thư Di lại do dự mấy hơi mới nói: “cũng được.”
Tiêu Thừa Dập thấy bộ dạng keo kiệt của Trang Thư Di, mừng rỡ cười không ngừng: “Vậy bảo bọn hắn làm đi, ta không nỡ để nàng mỗi ngày vất vả, Tuệ Tuệ thương ta, ta cũng thương Tuệ Tuệ mà.”

“Hoàng Thượng thật tốt với thần thiếp…” Trang Thư Di nhỏ giọng nói, ngoài cha mẹ và đại ca, người đối xử tốt với nàng chính là Hoàng Thượng.
Dùng cơm xong, hai người không ngồi liễn, chậm rãi đi về phía An Thái Điện.

Đi được một nửa, Tiêu Thừa Dập đột nhiên nói: “Hiếm khi nhàn rỗi, chi bằng đi Lãm Nguyệt Hiên của Tuệ Tuệ nhìn một cái nhé?”
Trang Thư Di đương nhiên nói được, hai người lại đi về phía Lãm Nguyệt Hiên.
Lãm Nguyệt Hiên ở hướng Tây Bắc, cách An Thái Điện không gần.

Tiêu Thừa Dập nghĩ, phải đổi chỗ ở cho nàng, cách An Thái Điện gần chút, miễn lần sau trên đường nàng đi thị tẩm lại ngủ tiếp.
Tới Lãm Nguyệt Hiên, Lưu mỹ nhân ở Đông viện cùng với toàn bộ cung nữ ở Lãm Nguyệt Hiên đều đi ra nghênh giá.
Tiêu Thừa Dập lãnh đạm mà miễn lễ những người này, chỉ gọi Trang Thư Di dẫn hắn đi tới phòng nàng.
Hoàng Thượng tới đột nhiên, Xuân Tuyết và Thanh Trúc không kịp thu thập, bởi vậy trong phòng Trang Thư Di vẫn duy trì bộ dáng sinh hoạt ngày thường.
Tiêu Thừa Dập vào khuê phòng của Trang Thư Di, ánh mắt bị thu hút bởi một đám đồ rực rỡ muôn màu trên án kỉ, phía trên bày đủ thứ với nhiều màu sắc khác nhau, chủ yếu là tượng bột, trong đám tượng bột thì chủ yếu là hoa cỏ và động vật nhỏ.
“Đây đều là Tuệ Tuệ làm sao?” Tiêu Thừa Dập đi vào trước án kỉ trước hỏi.
“Đúng vậy.” Trang Thư Di cười đáp.

Tiêu Thừa Dập cầm lấy một con hổ nhỏ làm sinh động như thật, nghĩ khó trách nàng làm việc chuyên chú, phải làm những món đồ tinh xảo như thế này thì không chuyên chú không được.
“Tuệ Tuệ khéo tay thật” Tiêu Thừa Dập khen nói, “Nếu làm bằng đất thó, sau đó đem đi nung, thì có thể bảo tồn lâu dài.”
“Thần thiếp chưa thử, không biết được không.” Trang Thư Di hơi thẹn thùng nói.
“Thế cứ thử một chút xem sao? Ra lệnh cho người khác lấy nguyên liệu cho nàng là được.” Tiêu Thừa Dập cười nói.
“Có thể chứ?” trong mắt Trang Thư Di tràn đầy chờ mong mà nhìn Tiêu Thừa Dập.
“Có gì không thể?” Tiêu Thừa Dập buông tượng hổ ra, lại cầm lấy một đóa hoa mẫu đơn, cánh hoa và màu sắc đều được làm rất tinh tế, “Làm một cành hoa này mất bao lâu?” Tiêu Thừa Dập hỏi.
“Ối chà, mất những hai ba ngày đó.” Trang Thư Di nói.
“Lúc trước nghe nàng nói tượng người không để được lâu, sẽ bị hỏng phải không? Như vậy quá đáng tiếc?” Tiêu Thừa Dập cẩn thận nâng niu hoa mẫu đơn trong tay.
Trang Thư Di cười lắc đầu nói: “Tựa như bàn thân hoa mẫu đơn sau khi nở xong cũng tàn, lúc thần thiếp làm rất vui vẻ, làm thành trông cũng đẹp, thế là đủ rồi!”
Tiêu Thừa Dập nhìn Trang Thư Di, thấy bộ dạng dương dương tự đắc của nàng, khóe môi cũng cong cong theo, trong lòng dâng trào khát vọng muốn ôm chặt nàng vào ngực.
 
Back
Top Dưới