Cập nhật mới

Truyện Teen Tiểu Nha Đầu! Không Xong Với Tôi Đâu!!!

Tiểu Nha Đầu! Không Xong Với Tôi Đâu!!!
Chương 20: Ngày đi chơi thứ nhất!


Ôi, h phải dùng cái từ gì để miêu tả cảm xúc c*̉a nó lúc này? Hào hứng ư??? Sao c*̃ng đc! H nó như một con điên chạy đi chạy lại khắp sân trường c*̀ng m.n chờ xe đến. Ai ai c*̃ng chuẩn bị cho mik một cái vali hay cái túi to đựng ko biết bao nhiêu là quần áo, đồ ăn.

-Các em chú ý! Nhớ số xe và hướng dẫn viên c*̉a mik kẻo lạc! Chúng ta sẽ đi khá nhiều nơi nên nhớ chuẩn bị đt và khi lên các anh chị hướng dẫn viên sẽ đưa cho chúng ta số đt. - Gì vậy? Sao giống như trẻ tiểu học, mầm non đi chơi vậy?

Sau khi an phận đặt mông ở hàng ghế trên c*̀ng. Nó mới ngoảnh sang nhìn ng bn c*̀ng hàng ghế 2 chỗ. Ko ai khác chính là anh Khánh nhà ta! Cậu ta chưa chơi thân với ai ngoài nó, Thành và Linh ra nên đành chịu. Hai cô cậu kia ngồi với nhau nên tất nhiên nó với hắn sẽ ngồi c*̀ng nhau.

-Cậu sao vậy? - Nó khó hiểu hỏi. Hắn đang ngơ ngơ ngồi im như tượng.

-K... ko sao! Chả... qua là lần đầu đi chơi c*̀ng lớp nên hơi hồi hộp! - Hắn run run nói. Phải ha, mấy lần trc có đc đi bao h đâu nên lần này giống như trẻ mẫu giáo vầy c*̃ng ko có gì lạ. Nó khẽ nắm lấy bàn tay hơi run c*̉a hắn, còn tay kia lục lọi chiếc ba lô to khủng bố. Hắn ngơ ngác nhìn sang. Nó đút vô miệng hắn một cái xúc xích đã bóc vỏ, miệng cười cười nói

-Cứ vui vẻ lên! Chúng ta đang đi chơi mà, đúng ko?! - Nó nói rồi gỡ tay đang nắm tay hắn ra, bóc một gói bim bim ăn ngon lành. Hắn mở to mắt ra rồi trở lại như c*̃ rất nhanh nhưng trong mắt có ý cười. Tay hắn bỗng cầm tay nó, siết chặt nói

-Cảm ơn! - Nó hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nhe răng cười, tay để im cho ăn cầm. Tay còn lại liên tục lấy miếng bim bim đút vào miệng ăn, đôi lúc c*̃ng đút cho hắn ăn.

Buổi trưa, xe tạm dừng ở một quán phở ăn trưa. Mọi người nhanh nhảu chạy xuống, nó c*̃ng kéo hắn và hai người bn xuống ngồi phịch vô một bàn bốn người.

-Măm măm! Ngon tuyệt! - Nó từ nãy đến h ăn đc ba tô phở bò to bự chảng mà vẫn còn bao tử ăn tô tiếp theo.

-Trên xe ăn bao nhiêu bánh kẹo rồi mà vẫn ăn đc nữa cơ à? - Hắn cười chỉ tay về phía rổ rác. Trong rổ có cái bao to nhất, gấp 3 lần mấy bao khác. Linh và Thành bụm miệng cười, Linh nhắc khéo

-Cẩn thận ko sau ko bơi đc đâu! Chứ nổi lênh đênh ý! - Thành và hắn nghe xong cười ha hả, riêng nó mặc kệ vẫn ăn tiếp.

...

-Phù, no rồi! - Sau 20' ăn ngấu nghiến liền 6 tô phở to, cuối c*̀ng nó c*̃ng dừng lại xoa bụng thở phì phò. Linh và Thành thở dài rồi lên xe ngủ. Khánh chỉ cười rồi quỳ xuống trc mặt nó, hướng lưng về phía nó ý bảo lên hắn cõng.

-Đc ko? - Nó lo lắng hỏi. Nó ko nhẹ cân đâu a, nhất là khi vừa ăn xong.

-Đc! Lên đi! - Hắn cười cười nói. Nó nhảy lên lưng hắn.

-Nhẹ đấy chứ! Có nặng lắm đâu! - Hắn nhấc bổng nó lên dễ dàng, khiêng "con lợn" này lên xe về chỗ ngồi.

-Cảm ơn nha! H ngủ thôi! - Sau lời "tuyên bố", nó ngủ ngay tức khắc, miệng còn kêu "khò khò". Hắn nhìn nó cười thật lâu rồi c*̀ng ngồi xuống bên cạnh ngủ luôn, tay cầm chặt tay nó.
 
Tiểu Nha Đầu! Không Xong Với Tôi Đâu!!!
Chương 21: Ngày đi chơi thứ hai!


À rế? M.n tưởng nó đã tu thành chính quả hả? No ne vờ nhé! Nó

chỉ đang mất "đồ nghề" thôi. Dạo này hình như nó bị bọn trộm "quan tâm tận tình" quá. Cứ chế đc "món đồ" nào là mất tiêu món đó. Mấy ngày đầu nó còn có thể làm ngơ nhưng đến tận hôm nay, ngày thứ 2 thì nó đã hết chịu nổi rồi!!! =_= Nó quyết định rình xem ai đã lục túi c*̉a nó lúc nó vắng. Ai ngờ, đằng sau đó là một quân đảng hùng hậu. Biết quân đảng nào ko? Quân lớp nó hết đấy! Cả lớp có 31 (trừ nó) đứa thì 6 đứa canh cửa, 4 đứa rình cửa sổ, 10 đứa đứng vòng tròn quanh túi,... và thế là, cả 31 đứa đứng chật ních trong phòng trọ c*̉a nó. Hừ! Cả công sức c*̉a nó! Còn lí do m.n trong lớp làm vậy thì ai c*̃ng biết rồi nhỉ. Ai mà ko muốn kì nghỉ c*̉a họ thoải con gà mái cơ chứ?!

-Nghĩ đến mà bực cả mình! - Nó nhai nhom nhoem miếng bim bim bực mik chửi rủa. Hắn ngồi cạnh chỉ biết cười trừ. Hiện tại họ c*̀ng toàn thể trường đang tụ tập đi khắp vườn thú.

-À, xem con sư tử đằng kia đi! - Hắn chỉ về lồng sư tử đằng trc nhưng do quá nhiều ng nên nó ko thấy.

-Đâu đâu??? - Nó khoái động vật ăn thịt lắm, nó còn định nuôi mấy con nhưng chị nhà dở à mà cho phép. Hắn chỉ đc 1' thì bực mik, với lấy khúc gỗ dưới chân ném về đám ng che mất con sư tử. Khúc gỗ như lượn như thật một vòng rồi quay về tay hắn. Nó chầm chồ trc tài nghệ c*̉a hắn vừa thik thú nhìn chú sư tử "dễ thương" đang gào rống trong chuồng.

-Tội nghiệp, mày ko đc tự do thoải mái nhỉ? Đc rồi, tao sẽ giúp mày! - Nó lẩm bẩm rồi giằng lấy khúc gỗ trên tay hắn gắn gì lên rồi ném về hướng chuồng con sư tử. Nó muốn bắt chước hắn vừa muốn giải thoát cho chú sư tử.

Beng!!!!!!!

Rồi, cái khúc gỗ dính chắc trên thành chuồng sư tử rồi. Nó vừa gắn cái răng cưa lên để cái khúc gỗ cưa đứt cái thành chuồng rồi vòng lại tay nó nhưng có vẻ ý định đó thất bại rồi nhỉ (chị lấy đâu ra cí răng cưa đó vậy? Bộ từ nãy đến h chị cầm nó hoài hả?)

Uỳnh!!!!!!!!

Ô, thành sắt đứt và 3 con sư tử thoát đc ra ngoài. M.n hoảng sợ bỏ chạy trừ hai tên nó và hắn. Hai đứa "mặt ko cảm xúc" nhìn một con sư tử đang đi về phía mik.

...

..

-Mày xấu quá! Chết đi! - Nó tỉnh bơ rút một thanh takana từ trong túi ra chém nửa con sư tử. Hắn vẻ mặt... hoặc ko có gì nhìn nó vỗ tay.

-Ừm! Con sư tử con kia đẹp kìa! - Hắn vỗ tay một lúc rồi chỉ tay về phía chú sư tử con phán. Sao đột nhiên thăm thú sở thú thành chỗ nó chọn pet rồi?

-Hey! Ra đây! - Nó vẫy vẫy tay hướng về phía chú sư tử con. Chú ta thấy vậy chạy lại phía sư tư mẹ làm nó bực. Hắn thấy vậy "Bằng" một phát hét-sọt sư tư mẹ. Nó vỗ tay. Sư tử con thấy vậy phủi đít chạy về phía nó và hắn đang ngồi, nhảy vô giữa cả hai ngồi ngủ. Chả biết con sư tử này nó nghĩ cái méo gì nữa +_+

Và thế là, từ hôm đó con sư tử đã trở thành pet c*̉a nó và hắn. Hai đứa đặt tên cho chú ta là Leo (le-o).
 
Tiểu Nha Đầu! Không Xong Với Tôi Đâu!!!
Chương 22: Ngày đi chơi thứ ba!


Sau 2 ngày đi chơi thỏa thích, cũng tối rồi nên cả bọn đành phải về khách sạn ăn và nghỉ ngơi để mai đi chơi tiếp.

-Ya! Tuyệt vời quá! Ko biết mai đi đâu chơi đây ta? - Nó nằm trên giường, vươn vai đầy uể oải.

-Ừm... mai đi công viên nc đấy! - Khánh nằm giường kế bên nói. Phòng khách sạn rất rộng, đủ để cho 4 người ở. Và tất nhiên hắn-Linh-Thành-nó chung 1 phòng rồi (do hắn nêu ý kiến). Vị trí thế lày: Thành - Linh - hắn - nó.

-Leo đâu? - Nó quay sang hỏi hắn. Lí do nó và hắn mang con sư tử này về đây đc vì... mà thôi, ko ns tốt hơn. Hắn chỉ về cái cục vàng vàng đang ngọ nguậy trong khe tủ quần áo. Nó tò mò bc đến, ôm con sư tử con đang ngấu nghiến miếng thịt (người) ra, xoa xoa đầu. Bỗng con sư tử ngoạm ngón tay làm nó đau đớn ngã va đập đầu vô thành giường.

-Có sao ko? - 3 người thấy vậy chạy đến đỡ nó ngồi lên cùng đồng thanh như cái loa nhà nó nói.

-Ui ta ta, ko sao! Tắt đèn đi ngủ đi! - Nó xoa xoa đầu nói làm m.n an tâm. Sau khi tắt điện, ai cũng đã trèo lên giường đánh một giấc. Nó lúc này mới quay ra mắng Leo:

-Mày hư quá nha! Dám cắn chủ hả?! - Nó dí dí cái đầu con sư tử vô ng mik cười. Chú ta ko khó chịu, trái lại còn ngủ ngay luôn. Đúng là một chú sư tử con kì lạ.

Sáng, nó ngủ dậy rất muộn. Hắn,Thành và Linh đã dậy từ lâu đang ngồi ăn sáng ngay gần đó.

-Ê con sâu lười! Ra ăn sáng nhanh nào! - Linh ăn xong, đi đến chỗ nó nằm cốc vô trán nó một phát. Nó hơi nhăn mặt xoa trán, mắt nhìn chân chân vô Linh, ns:

-Bn là ai? Sao lại cốc tôi? Mà đây là đâu? - Nó nói làm 3 ng hóa đá. H... hả????? Hắn cùng Thành hoảng hốt chạy đến bên Linh và nó.

-Gì vậy? Ko giỡn đâu nha! - Nc mắt trc rơi, Linh nói.

-Ê! Tỉnh lại đi! Khánh nè! - Hắn nắm chặt hai vai nó, lắc lắc nói gấp, trong lòng ko khỏi lo lắng.

-Chuyện gì đã sảy ra vậy? - Thành nhìn nó chằm chằm, giọng lo lắng nói.

-A! Hay tại lúc đó! - Linh giật mik nói. Hắn và Thành cũng giật mik, đồng loạt nhìn về phía nó.

-Mất trí nhớ rồi! - Đồng thanh. Nó nghe vậy cũng hơi giật mik, nhìn từng ng một.

-Ừm... cho tôi hỏi. Mấy bn là ai? - Nó ánh mắt khó hiểu nhìn 3 ng. Linh bặm môi, khó chịu nói:

-Tớ là Linh, bn thân cậu. Còn đây là Khánh và Thành, cũng là bn cậu. Bọn mik đang ở trong phòng khánh sạn khi đang đi chơi cùng cả trường. - Linh buồn nói. Hắn và Thành trong lòng đều khó chịu.

-Vậy hả? Xin lỗi nha! Tại mik ko nhớ. - Nó mỉm cười. Bỗng ánh mắt nó chuyển qua nhìn chú sư tử con, ánh mắt nó lấp đầy tia sợ hãi.

-A!!!!!!! Sư... sư tử kìa!!!!! Đáng sợ quá! - Nó sợ hãi nhìn chú sư tử con trên tay Khánh, trùm chăn kín đầu. Giờ cả 3 ng thật sự tin rằng: nó mất trí nhớ thật. Nó ko sợ trời ko sợ đất, lúc trc còn v**t v* chú sư tử mà h nhìn thấy chú nó sợ sệt thế này.

-Có chuyện gì mà ồn ào vậy? - Anh Trung (có ai nhớ anh này ko? anh của cái con đang mất trí nhớ đây) bực tức, vừa mới sáng đã có đứa nào dở dở tự nguyện làm cái đồng hồ báo thức rồi.( anh Trung đc m.n trong lớp mời đi cùng. còn lí do thì ai cũng biết nên khỏi ns)

-Anh ơi... - Cả ba nhìn anh Trung với ánh mắt lo âu. Sau khi kể rõ ngọn ngành, anh Trung nhìn nó rồi cũng gật gù nói.

-Anh thấy vậy tốt đấy chứ. Như vậy nó sẽ ko phá hoại nữa. - Kết thúc, anh Trung đi ra đóng cửa phòng lại. 3 ng trong phòng cùng quay sang cái đứa đang nằm trùm chăn sợ sệt. "Phải làm thế nào mới đúng đây?" đó là suy nghĩ của cả ba giữa cố cho nó nhớ lại để nó trở lại là nó như xưa, 2 là chuyển đổi nó thành một con ng tốt đẹp hơn. Nên là cái nào đây?

Anh Trung đứng ngoài cửa, mày nhíu lại. Anh đang thử thánh tình bn của mấy đứa. Đây chỉ là một thử thánh nhỏ nhoi nhưng nếu sai sẽ để lại hậu quả ko hề nhỏ.
 
Tiểu Nha Đầu! Không Xong Với Tôi Đâu!!!
Chương 23: Tất cả chỉ là... Nếu!


(anh Trung tự thoại một đoạn)

Mới sáng thức dậy, cảnh đầu tiên tôi thấy là bọn nhóc đang dẫn em gái tôi-Kim Dương gõ cửa từng phòng làm phiền, nói nói qua loa rồi chỉ chỏ gì đó. Có vẻ tụi nó quyết định rồi nhỉ? Tôi sẽ chờ thử coi.

---------////////////

-Cậu ăn gì nào? - Khánh đưa nó đến căn-tin, nhấn nó ngồi xuống ghế rồi thẩy menu vĩ đại đến chỗ nó.

-Ừm... cho tớ bánh kem! - Nó nói, nở nụ cười nhẹ. Khó chịu! Đó là hai từ duy nhất miêu tả chính xác cảm xúc của Hắn-Linh-Thành. Nếu là nó lúc trc...

"-Cả cuốn menu đi!" Chỉ cần một câu ngắn gọn rồi nở nụ cười ha hả rất đáng yêu với chút siêu quậy. Rồi khi đặt đồ ăn chật bàn thì cái bụng lỗ đen vũ trụ ko đáy bắt đầu ăn ngấu nghiến. Ôi, họ nhớ nó ngày xưa!

-Cảm ơn! - Nó mỉm cười nhẹ với chị nv mang bánh. Bắt đầu ăn từ tốn từng miếng một, nhai kĩ càng. Xong lại lau miệng.

-Cảm ơn bữa ăn! Giờ ta sẽ đi đâu? - Nó đặt nhẹ dĩa lên đĩa, nhìn bao quát hắn-Linh-Thành ns khẽ.

-À ờ,... công viên nc đấy! - Linh giật mik ns. Cô ko quen với cô bn thân-Dương kiểu này.

-Vậy à?! Mik đi thôi? - Nó đứng dậy nhìn đồng hồ, ns.

-Ừ! - Ba ng cùng ns, mặc dù hơi khó nhưng họ sẽ cố. Chắn chắn sau kì đi chơi này nó sẽ nhớ hết tất cả, trong đó có cả tính cách và bn nó là ai.

-Mấy con cá nhìn... đáng sợ nhỉ?! - Nó cầm một cánh tay Linh cười trừ nói. Ba ng chỉ còn cách thở dài. Nếu là nó lúc trc...

"-Mấy con cá đẹp ghê! Ta bắt con cá mập này về làm pet nhá!" Hai câu phun ra làm bao ng rơn tóc gáy. Nó sẽ đứng ở chỗ có cái bảng đề chữ "Cá ăn thịt-Nguy hiểm" mà ns vậy.

Haizzz, tất cả chỉ là... nếu. Có cách nào làm nó trở lại như cũ ko?!
 
Tiểu Nha Đầu! Không Xong Với Tôi Đâu!!!
Chương 24: End


Éo biết chuyện gì đã xảy ra nhưng cái con Kim Dương mất trí nhớ kia lại bỗng nhiên nhớ lại một cách vi diệu. Tưởng tình hình nghiêm trọng thế nào cơ, ai dè... con này chỉ bị ngu người chút thôi.

-Khánh! Mày làm gì trước cửa nhà bố đấy?! - Kim Dương đứng trc cửa sổ hùng dũng nói.

...

Khánh và Dương thành một đôi, hai đứa yêu nhau thắm thiết.

Hết truyện.

-

-

-

-

-

-

-

-

-

Hết thật r nên đừng tìm nữa!
 
Back
Top Bottom