Khác Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách hợp, 16+]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
296092699-256-k551176.jpg

Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Tác giả: Mizutan2
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chỉ cảm thán một câu về những người con gái cổ đại mà cô đã bị đưa đến thế giới khác.

Cô gặp nhiều biến cố, có nhiều người tình nhưng rồi cô sẽ chọn con đường nào?

Hoặc đứng trên tất cả dẹp những lời dìm pha, hoặc từ bỏ những cô gái mình yêu?

truyện bách hợp nên ai không thích có thể out ra tìm bộ khác



xuyênkhông​
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Xuyên rồi?


Từ cổ chí kim chưa ai trả lời được tình yêu là gì.

Cái thứ tình yêu thiếu nữ đó đã khiến bao người trở nên độc ác, cái thứ tình yêu khiến bao người trở nên sầu não.

Như Lý Mạc Sầu vì yêu mà sinh hận, người đời nghe tin liền run sợ.

Như Chu Chỉ Nhược, vì tình yêu đầu đời mà trở thành ác phụ.

Hay Quách Tương vì tình mà đau khổ, xuất gia thành ni cô.

"Hỏi thế gian, tình là gì?

Nếu như mình là nhân vật trong đó thì Tiểu Chiêu đã không làm Thánh nữ.

Haizz" Trịnh Thiên Thanh đóng quyển tiểu thuyết đang đọc lại, thở dài cảm thán.

Cô đứng lên cất quyển sách mình đang đọc lên kệ rồi đi xuống nhà mở.

Thiên Thanh là một cô gái tuổi teen vừa mới ra trường đang tìm việc làm.

Cô ra ngoài cửa, nhìn lên bầu trời hít lấy nguồn không khí trong lành.

"Trời hôm nay thật trong xanh, thích thật a"

Lời nàng vừa dứt, gió liền nổi lên, mây đen ùn ùn kéo tới, làm mặt cô trở nên đen lại.

Đây là lần thứ ba trong năm cô gặp trường hợp này, lần trước khi đi chơi lỡ miệng khen trời đẹp, lúc sau phải đội mưa về, lần khác đi họp lớp khen cô giáo trẻ đẹp và khoẻ hôm sau lớp trưởng điện thông báo cô bị tai nạn.

Vận đen của cô có mà dùng túi không đáy đựng a.

"Thông báo!

Người dân ngay lập tức về nhà, có một cơn bão giật cấp 12 không rõ nguồn gốc đang tiến thẳng vào bờ biển.

Xin nhắc lại..."

Cái loa phường inh ỏi thông báo

Trên trời sét chớp liên tục, một tia sét vô tình đánh thẳng về phía cô.

Rầm!!

Thiên Thanh đã từ giã nơi đây mãi mãi, sau khi tia sét đánh thẳng vào cô xong thì đen kia cũng dâng tan đi.

Sự hiện diện của cô trong ký ức những người ở đây về cô cũng giống như đám mây đen, tan đi mất.

...

Dưới một đáy cốc nhìn lạnh lẽo âm u, trong hang động tối tăm một bóng người đang ngồi thiền mở đôi mắt chói tinh quan.

Lão quái đưa tay bấm thiên cơ.

"Dị tượng phát sinh, lão quái ta lại bấm không ra?

Đây không lẽ là thiên ý mà sư phụ đã nói?"

Lão quái lẩm bẩm, lúc sau liền biến mất.

Khu rừng cách u cốc không xa, một cô gái mặc đồ hiện đại, nằm giữa khu rừng không ai khác, đó là Thiên Thanh.

Lúc sau lão quái trong hang cốc xuất hiện đem cô về.

...

Sau thời gian khá lâu, Thiên Thanh đã tỉnh lại.

Cô thấy mình đang ở một nơi vô cùng lạ, nơi cô nằm cũng vừa lạnh vừa cứng.

"Đã tỉnh?"

Một giọng nói khàn khàn của nữ nhân lớn tuổi làm cho cô chú ý.

Cô ngồi dậy nhìn về phía phát ra tiếng nói kia.

Đó là một lão bà bà, mặc trang phục cổ trang, ngồi trên bàn đá tay giã thuốc, tóc muối tiêu được bới lên cố định bởi một cây trâm gỗ, mặt phúc hậu.

"Đây là đâu?"

Thiên Thanh nhìn bà lão hỏi.

"U Minh Cốc"

"U Minh Cốc?"

Đầu cô nhảy số liên tục để lục tung ký ức mình xem thử đây là đâu nhưng kết quả là con số không tròn trĩnh.

Thứ mà cô nhớ được là mình bị thiên lôi cho một đòn vào đầu và khi tỉnh lại thì thấy mình đã ở đây.

"Đây không lẽ là xuyên không trong truyền thuyết đây ư?

Nhìn trang phục lão bà bà kia thì có vẻ là thời cổ đại Trung Quốc?"

Cô thầm nghĩ.

"Tiểu nữ họ Trịnh, tên Thiên Thanh.

Đa tạ bà bà đã cứu giúp" Cô khom người như những nhân vật phim cổ trang cô hay xem.

"Không cần câu nệ tiểu tiết, ta gặp ngươi cũng xem như là có duyên.

Ta đã không còn nhớ tên mình là gì nữa rồi, chỉ đám tiểu bối ngoài kia kêu ta là Hoa Y bà bà"

"Hoa Y bà bà?"

Khi cái tên đó được nói ra, một dòng ký ức của cô được nhớ lại, một lần cô đọc dị bản truyện Kim Dung đã thấy tên này.

Sách ghi rằng Hoa Y bà bà là một vị y thánh võ công cao cường, khi trẻ được liệt vào những nữ nhân sinh đẹp nhất Trung Nguyên đứng ngang với Thiên Sơn Đồng Lão và Lý Thu Thủy.

"Ngươi có muốn nhận ta làm sư phụ?"

Thiên Thanh nghe thế liền đáp "Thiên Thanh ra mắt sư phụ"

Gì chứ làm học trò của một tuyệt đại mỹ nhân, tuyệt đại danh y ai mà không muốn a, với lại cô đây là người xuyên không cũng rất muốn trải nghiệm cảm giác mới.
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Xuất sơn và Lam y thiếu nữ


Hoa Y bà bà dạy cho Thiên Thanh về y học, ở thế giới cũ cô từng là sinh viên y nên việc học y tiếp thu rất nhanh đến cả bà bà cũng hết lời khen ngợi.

Buổi tối bà bà dạy cô học võ công, lúc đầu có chút gượng gạo nhưng bà bà chỉ dẫn cô ngày một tiến bộ hơn.

Một lần cô xuống suối tắm phát hiện ra cơ thể mình giờ nhìn giống như cô năm 13 tuổi.

...

3 năm nhanh chóng trôi qua, Thiên Thanh từ cô gái 13 nay đã trở về tuổi 16, 17 không còn là một tiểu cô nương, cô giờ đây đã cao đến 1m7, da trắng hồng, bầu ngực to tròn chín mọng, mông đầy đặn, do tập võ nên cơ thể nàng săn chắc, đầy đặn.

"Thanh nhi, lại đây" Hoa Y bà bà ngồi trên bệ đá gọi cô.

"Sư phụ gọi con?"

"Ta đây đã dạy cho con hết những gì ta có thể, con hãy xuống núi đi và đi ra giang hồ rộng lớn ngoài kia"

"Nhưng mà con muốn ở đây chăm sóc người, người đã lớn tuổi rồi"

"Ta không cần con lo, thân già này đã ở gần mấy chục năm rồi, đâu cần một đứa nhóc như con chăm sóc.

Con còn trẻ, phải đi ra ngoài, bên ngoài kia mới là nơi cho con phát triển."

Hoa Y bà bà nghiêm túc nói.

"Nhưng.."

"Không nhưng nhị gì cả, con không đi thì đừng gọi ta là sư phụ"

"Vâng, con nghe lời sư phụ, ngày mai con sẽ lên đường"

Sống với bà bà lâu Thiên Thanh đã xem bà như người bà của mình, cực kỳ tôn trọng không bao giờ làm trái ý.

Hôm sau Thanh Y thức dậy, Hoa Y bà bà đã chờ sẵn bên ngoài, cô vừa bước ra bà đã kêu lại.

"Thanh nhi, ta dạy con võ công không phải để tự kiêu mà là bảo vệ kẻ yếu.

Đừng để vi sư thất vọng về con"

"Thanh nhi sẽ không làm người thất vọng" Thiên Thanh cung kính đáp

"Ta tin tưởng con, đây là một quyển bí phổ của sư tổ con để lại cho ta, nay ta giao lại cho con.

Nếu có duyên con sẽ lĩnh ngộ được nó."

Bà bà vừa nói vừa lấy trong người ra một quyển sách cũ kỹ trang giấy đã úa vàng đưa cho cô

"Đa tạ sư phụ, đồ nhi chắc chắn sẽ lĩnh ngộ được nó" cô không xem nó là gì mà trực tiếp cho nó vào người.

"Giờ con đi đi" Hoa xua tay đuổi cô

"Đồ nhi xin cáo từ, sư phụ bảo trọng" Thiên Thanh cúi người thành kính xong đạp khinh công ra khỏi U Minh Cốc.

U Minh Cốc ngay sau đó trở nên yên tĩnh lạ thường, Hoa Y bà bà mỉm cười nhìn về hướng Thiên Thanh đã đi rồi quay người vào trong hang động.

"Võ Lâm sẽ dạy sóng một lần nữa rồi đây"

....

Thiên Thanh sau khi chia tay sư phụ liền nhắm hướng bắc mà đi.

Sáng thì đi, tối thì nghỉ cực kỳ phiêu diêu tự tại.

Một ngày nọ cô đang đi thì nghe tiếng đao binh va chạm nhau, với bản tính ham vui của mình cô liền đi hóng hớt.

Với thân pháp của cô, nhanh chóng đã đến được nơi đó, cô núp trên một tán cây nhìn xuống.

Bên dưới có ba tên Hắc y nhân đang vay một Lam y thiếu nữ, trên người thiếu nữ đó đầy vết thương nhưng tay vẫn cầm chắc kiếm.

Tên hắc y cầm đao cười khanh khách "Tiểu cô nương à, giờ cô đã hết đường chạy rồi, ngoan ngoãn theo bọn ta đi"

"Còn lâu ta mới theo các ngươi, ta thà chết tại nơi đây còn hơn bị các ngươi làm nhục" Lam y thiếu nữ kiềm chế cơn đau trên cơ thể mà nói

Tên hắc y cầm kiếm ánh mắt như muốn nhìn xuyên y phục nàng đê tiện nói "Lúc nữa dù ngươi không muốn cũng sẽ phải nằm phục bên dưới bọn ta thôi"

"Lúc nãy ngươi đã trúng mê hồn tán, sau khi chạy được đến đây thì chắc cũng đã thấm rồi, lúc nữa ngươi cũng sẽ cầu xin bọn ta" tên hắc y còn lại nhếch mép nói.

Quả thật bây giờ nàng đang cảm nhận được cơ thể mình đang nóng hừng hực, bên dưới nhớp nháp ngứa ngáy rất khó chịu.

Sắc mặt nàng ngày càng một đỏ, hơi thở có chút loạn.

Nàng giữ chặt thanh kiếm, cắn răng đè nén cảm giác không ổn kia "Muốn chiến thì chiến, nói nhiều làm gì?"

Lam y thiếu nữ muốn lao đến tấn công ba tên hắc y nhân nhưng khi vừa đi bước đầu liền khụy xuống, xuân dược đã thấm muốn đánh cũng không được.

Ba tên kia thấy thế liền xông đến.

Ngay khoảnh khắc đó, nàng đã nghĩ đến việc bọn nam nhân kinh tởm này sẽ làm nhục nàng, sự trong trắng của nàng sẽ biến mất bởi bọn chúng.

Nhưng ngay khi sự tuyệt vọng chuẩn bị ập đến thì một bóng người đã che chắn trước nàng.

Một bạch y nhân, lưng đeo mộc kiếm xuất hiện.

Đánh ra ba chưởng diệt sát cả ba tên hắc y.

Khi thấy Lam y thiếu nữ sắp bị làm nhục Thiên Thanh liền không suy nghĩ mà lao ra cứu nàng, dùng chưởng pháp đánh chết cả ba.

Xong việc cô quay sang lam y thiếu nữ, đỡ nàng lên.

"Cô nương không sao chứ?"

"Ta...ta nóng quá"

Cô nghe thế liền bắt lấy tay nàng bât mạch.

Quả nhiên đã trúng xuân dược và đã ngấm vào người quá lâu.

"Chúng ta không thể ở đây, để ta mang cô nương đi đến nơi an toàn hơn" Thiên Thanh nói rồi không đợi nàng trả lời liền bế nàng lên đạp thân pháp quay về hang động tối hôm qua cô ở.
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Nàng là của ta (H)


Thiên Thanh bế xốc Lam y thiếu nữ lên rồi đạp thân pháp về hang động hôm qua trú.

Nàng trong lòng cô sờ loạn, miệng rên rỉ.

"Ta nóng quá... giúp ta..."

"Cô nương cố chịu, ta có mang thuốc giải mê hồn tán."

Thiên Thanh nói xong liền tăng hết tốc lực quay về sơn động.

Thoáng chốc đã đến sơn động, cô bế nàng vào trong, lấy trong tay nải ra cái khăn, dù không lớn nhưng có thể cho nàng nằm đỡ.

Đặt nàng nằm lên khăn sau đó Thiên Thanh liền quay lại điều chế thuốc giải.

Xuân dược ngấm vào kinh mạch không phải không trị được, chỉ cần có thuốc giải chứa tính hàn đủ để đánh bay nó ra.

Đang loay hoay kiếm nguyên liệu thì Thiên Thanh nghe thấy âm thanh phía sau liền quay đầu lại.

Phía sau Lam y thiếu nữ đã không nhịn được mà xé y phục của mình.

Cô nuốt nước bọt khô khốc, ánh mắt bị cơ thể trắng nõn đầy câu dẫn kia hút lấy.

Nàng bò lại gần cô, cặp nhũ phong đung đưa khi nàng di chuyển đã thu hút ánh nhìn của cô.

Ực

Thiên Thanh nuốt nước bọt lần nữa, trước kia không phải cô chưa từng nhìn thấy gái khoả thân càng không phải cô bài xích chuyện nữ nhân luyến ái, cô đây cũng là một kẻ yêu thích nữ nhân.

Dù ngoài mặt đang lui ra sau né tránh nhưng trong lòng đang đấu tranh tâm lý dữ dội, đây là thời cổ đại nữ nhân luyến ái là chuyện bị cả thiên hạ soi mói, dù cô chả quan tâm điều đó nhưng nữ nhân này thì khác a, lỡ nàng ấy bị phỉ báng sau đó tự sát thì lỗi cô càng thêm nặng.

Cô lui về sau cho đến khi chạm vào vách tường thì dừng lại, nữ nhân kia dần áp sát cô.

"Ta chết mất... bên dưới ta rất khó chịu"

"Cô nương đừng loạn, ta sẽ làm thuốc giải cho ngươi"

"Không, ta không nhịn được nữa rồi, ngươi giúp ta đi.

Thiếp trao thân cho chàng"

(Hiện tại Thiên Thanh đang cải nam trang nên cô gái mới lầm cô là nam nhân)

"Mặc kệ thứ gọi là thuần phong mỹ tục, cái gì gọi là luân thường đạo lý mấy cái đó không mài ra bỏ bụng được, thứ trước mắt này thì có, dữ lắm thì sau khi xong việc sẽ đập đầu tạ tội" Thiên Thanh nghĩ thầm.

Nghĩ là làm Thiên Thanh đè nàng xuống, bắt lấy môi thơm của nàng mà hôn lấy, y phục trên người cô được cởi ra và ném sang một bên.

Lưỡi cô tách miệng nàng ra tìm lấy lưỡi đối phương mà chơi đùa, do tác dụng của xuân dược nên nàng phối hợp ăn ý với cô.

Tay cô cũng không để yên, một tay kê đầu nàng để nàng không bị đau, tay kia xoa nắn cặp nhũ phong.

Không biết qua bao lâu, môi lưỡi cả hai tách ra rồi lại lao vào vô số lần, đến khi hôn chán chê thì cô tách ra, hôn lấy cái cổ trắng ngần, để lại vài dấu đỏ.

Hôn dần xuống đến cặp nhũ phong, cô mút nhẹ lấy hạt sen hồng nhô cao của nàng làm nàng phát ra những âm thanh khiêu gợi.

"Có vẻ ta thích nàng mất rồi, từ giờ nàng là nữ nhân của Thiên Thanh này" cô bá đạo nói ra rồi hôn xuống môi nàng.

Tay cô đưa xuống bên dưới tách nhẹ cặp đùi trắng ra, tiến đến u cốc huyền bí, ngón tay cô vừa thon vừa dài nhẹ nhàng xâm nhập vào bên trong.

"Ưm... sướng chết ta...

Phù nhi chết mất...

ưm... nhanh hơn nữa đi"

Âm thanh rên rỉ của nàng lọt vào tai cô thành một chất vô cùng kích thích, tay liền tăng tốc ra vào.

Trong sơn động âm thanh rên rỉ vang vọng cùng tiếng da thịt chạm vào nhau.

Hai kẻ lần đầu biết được mùi vị ái ân nên quấn lấy nhau mặc kệ thời gian.

***

Mụp: Không phải do Mụp viết ngắn a, mà vì ai đó vừa nhìn gái tay chân đã cứng đơ không biết nên làm gì a.

Thanh: Phù nhi, nàng có muốn ăn thịt cá không?

Mụp: *co giò bỏ chạy*
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Đi Đến Thành Tương Dương


Rạng sáng Thiên Thanh tỉnh dậy, nhìn nàng đang bám sát vào mình để ngủ liền hiện lên nụ cười khổ, nếu như cô đúng thì đây là Quách Phù, một nữ nhân bướng bỉnh, tự phụ nhưng đối với cô thì đây là một cô gái đáng thương.

Cô khá chắc khi nàng tỉnh dậy sẽ ghét cay ghét đắng cô, nhưng bỏ mặc một cô gái thì đó là điều không thể với cô.

Kéo áo của mình đắp lên người nàng rồi lặng lẽ mặc lại y phục ra bên ngoài.

Khi nàng tỉnh dậy người kế bên đã không thấy đâu, bên dưới còn vươn lại tư vị của hôm qua.

Nàng đang tự trách bản thân mình ngu ngốc, sao lại trao thân cho một tên người lạ mà còn là nữ nhân cơ chứ?

Như thế làm sao nàng dám nhìn đời nữa đây?

Đúng rồi, tất cả đều là lỗi của nữ nhân kia, chỉ cần nàng giết chết cô ta thì chuyện này sẽ không ai biết cả.

Mùi thơm thịt nướng bên ngoài phảng phất vào trong sơn động kéo nàng về thực tại.

Nàng nhìn xuống cái bụng đói meo của mình rồi đứng dậy mặc lại y phục, cầm kiếm ra bên ngoài.

Ngoài này Thiên Thanh đang nướng hai con thỏ vừa mới bắt được, bỗng một lưỡi kiếm lạnh lẽo kê ngay cổ, chỉ cần dùng lực là có thể lấy mạng cô nhưng cô vẫn xem như không mà tiếp tục nướng thịt.

"Đây là cách đối xử với ân nhân cứu mình của Quách cô nương, con gái Quách đại hiệp sao?

Thật là mở rộng tầm mắt" Thiên Thanh tay trở thịt bình tĩnh nói

"Ngươi biết ta mà còn... mà còn làm nhục ta?"

Quách Phù nói đến đây liền nhớ đến cảnh tượng đêm qua mà thoáng đỏ mặt.

"Ây da, nàng nói sai rồi a."

Cô vừa nói xong liền cắm hai thanh xiên xuống đất, quay qua với vẻ mặt vô tội.

"Hôm qua là chính nàng câu dẫn ta, dùng mỹ nhân kế bẫy một nữ nhân yếu đuối ngây thơ như ta" nói xong cô còn cố ý hic hic vài cái như sắp khóc đến nơi.

Quả thật hôm qua là nàng câu dẫn người ta nhưng cô gái trước mắt này làm gì có ngây thơ, rõ ràng là như hổ đói ăn sạch nàng.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không phải lúc đầu là người ta nói làm thuốc giải nhưng nàng lại một mực muốn quan hệ.

Không, đây không phải là do nàng, đây là do xuân dược.

Nàng lắc đầu tự thôi miên bản thân đổ lỗi cho xuân dược.

Thấy Quách Phù đang suy diễn lung tung không quan tâm đến mình, Thiên Thanh liền chớp thời cơ giựt lấy thanh kiếm kéo lấy tay nàng.

Đến khi nàng phản ứng lại thì đã ngồi trong lòng người kia, thanh kiếm đã bị lấy mất.

"Ngươi.."

"Ta thế nào?"

"Ngươi là đồ vô lại, bại hoại, biến thái" Quách Phù ngượng ngùng chửi cô một tràng.

Thiên Thanh chỉ mỉm cười xé lấy thịt thỏ ra, thổi cho nguội đút cho nàng.

"Ta không ăn!"

"Nàng không ăn thì ta cũng có cách bắt nàng ăn" Thiên Thanh nói xong liền cho miếng thịt vào miệng nhai.

Quách Phù cảm thấy có gì đó không đúng muốn né tránh nhưng đã không kịp, con người vô lại kia đã cưỡng hôn nàng và dùng lưỡi đẩy thịt trong miệng qua miệng nàng, không những thế cái lưỡi đó còn tham lam quấn lấy lưỡi nàng.

Lúc sau mới thả tự do cho môi nàng.

"Rất ngon a" Thiên Thanh liếm môi mình cảm thán còn người kia thì gương mặt đã hoá cà chua.

Với tuổi đời hơn 30 của mình thì cuộc tình cô trải qua không phải nhiều cũng không gọi là ít nên cô đã rút ra kết luận, những cô gái mà tiểu thư bướng bỉnh như này chỉ cần chủ động tiến công là được, họ không biết rõ về tình yêu nên rất dễ trêu chọc.

Và điều kiện tiên quyết là phải đẹp mới làm được chứ xấu như Thị Nở thì có nước đem trôn luôn.

"Nàng ăn hay không?"

Thiên Thanh xé miếng thịt khác đút nàng.

"Ăn là được chứ gì?"

Quách Phù nói xong liền ngoan ngoãn ăn miếng thịt trên tay cô.

Hai người ngồi đó vừa ăn, nàng một miếng ta một miếng vừa nói về thế giới bên ngoài.

Cô đã biết được một điều đây không còn là nơi riêng biệt của một tác phẩm nào mà nó đầy đủ hết tất cả các phim truyện của Kim Dung.

"Đám người hôm qua đuổi theo ta hôm qua là người của Kim Luân Pháp Vương, bọn chúng muốn bắt ta để làm con tin ép phụ mẫu ta đầu hàng"

"Thì ra là thế, giờ ta sẽ đưa nàng về.

Khu rừng này không còn an toàn" Thiên Thanh vừa nói vừa ôm lấy eo nàng hít lấy hương thơm từ cổ trắng nõn.

"Ừm, đa tạ ngươi"

"Không cần khách sáo, chỉ cần nàng dùng thân báo đáp là được"

"Vô sỉ" Quách Phù vừa mắng yêu vừa nhéo yêu vào eo cô.

"Ui, ui đau, mưu sát phu quân!

Phu nhân tha mạng a"

"Hứ, ai thèm làm phu nhân của ngươi" nàng nói xong liền đứng lên muốn bỏ đi trước.

"Ấy, Phù nhi đợi ta!"
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Đường về (1)


"Phù nhi đợi ta!"

Thiên Thanh vội chạy theo nàng.

"Nơi này nguy hiểm lắm, nàng đừng đi trước như thế chứ"

"Ta đâu còn là con nít đâu mà ngươi lo lắng chứ"

"Nàng không phải con nít nhưng nàng là bảo bối của ta."

"Ai thèm làm bảo bối của ngươi chứ?"

Hai người cười đùa với nhau bước đi trong khu rừng rộng lớn, lý do họ không dùng thân pháp đơn giản là vì cả hai không muốn mất sức một cách vô ích vẫn chưa ra khỏi khu rừng nguy cơ bị tập kích là rất cao, nếu không cẩn thận bị tập kích sau khi mất sức vì khinh công sẽ rất nguy hiểm, cả hai hiện tại không có nội công thâm hậu như mấy cao thủ võ lâm ngoài kia đâu a.

Khi nói chuyện với Thiên Thanh nàng cảm thấy rất vui vẻ và thoải mái không như lúc nói chuyện với hai anh em họ Võ, trái tim nàng đập liên hồi khi con người kia ôm nàng nói những lời mật ngọt.

Cảm giác nơi trái tim khác xa với lúc đối diện với tên Dương Quá kia, rốt cuộc nàng với cô đang ở mối quan hệ gì cơ chứ?

"Là kẻ nào?

Ra mặt đi!"

Đang đi bỗng nhiên Thiên Thanh kéo Quách Phù ra sau lưng mình rút thanh mộc kiếm ra, đề phòng xung quanh.

"Hahaha, nhạy bén lắm tiểu tử" một tràng cười vang vọng sau đó một tên thanh niên mặc bạch y, tay cầm kiếm, gương mặt nhìn đã biết là thứ ngụy quân tử.

"Hắn là Thao Ngao, một tên hán gian thông đồng với quân Mông Cổ, hắn cũng là người đã đả thương ta" Quách Phù phía sau lưng cô nói với cô.

"Quách Phù cô nương, ta không ngờ cô nương chém đứt tay người hôn phu mà phụ mẫu áp đặt để ở chung với một tên nam tử khác a" tên Thao Ngao giọng trêu chọc nói.

Thiên Thanh kéo Quách Phù vào lòng mình, tay ôm eo nhìn tên Thao Ngao khinh khỉnh nói "Nữ nhân của ta có bản lĩnh như thế là rất tốt a, nhưng vô duyên vô cớ chặt tay người ta có chút không được, ta sẽ dạy phu nhân của mình sau."

Thao Ngao nghe cô nói thế cứ ngỡ do cô không có thực lực nên mới nói thế lãng tránh liền mở miệng hăm doạ "Ngươi biết điều như thế rất tốt, giờ thì giao cô ta cho ta, không thì mạng ngươi khó bảo toàn"

Thiên Thanh làm như không hề nghe hắn nói gì mà quay qua nói với người thương "Phù nhi, nàng đợi ta một chút, ta sẽ đòi lại công bằng cho nàng."

"Ưm" Quách Phù gật đầu đứng sang một bên.

"Đúng là cuồng vọng.

Thế thì ta sẽ giết chết ngươi sau đó bắt cô ta đi."

Thao Ngao thấy cô không quan tâm lời hắn nói còn muốn đánh hắn, trước đến nay hắn chưa bao giờ bị xem thường đến thế.

Thiên Thanh không nhiều lời thân hình khẽ động, cô lao đến đánh với hắn.

Tên Thao Ngao cũng không phải là kẻ yếu kém tay liền rút kiếm đọ sức với cô.

Bên ngoài, Quách Phù nhìn cô có vẻ đang bị bất lợi, mộc kiếm đấu với thiết kiếm, đến trẻ lên ba còn biết ai sẽ có lợi hơn.

Thêm vào đó tên Thao Ngao dùng toàn là sát chiêu, nhắm ngay các chổ yếu điểm đánh tới.

Nàng thấy cảnh này trái tim lại dáy lên cảm giác lo lắng cho người kia.

Nhưng kẻ biết rõ nhất là Thao Ngao hắn cảm nhận được rằng tên trước mặt này thật sự có thực lực, thân pháp quá quỷ dị mỗi lần kiếm hắn gần chạm vào người cô thì nó y như rằng chỉ đến đó không thể tiến thêm để chạm vào người cô, quả thật rất quỷ dị.

Thiên Thanh dùng kiếm pháp 'Quỷ Ảnh Kiếm Pháp' kiếm pháp làm nên tên tuổi của Hoa Y bà bà, kết hợp với 'Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ' làm cho các đường kiếm không chạm được vào người cô mà còn đơn giản dùng mộc kiếm gạt bỏ.

Thứ đáng sợ của 'Quỷ Ảnh Kiếm Pháp' là sự quỷ dị từng đường kiếm, nó nhẹ nhàng mà nhắm đến các huyệt đạo trên người đối thủ, dù biết trước đường kiếm kế tiếp ở đâu thì việc chặn lại cũng không phải dễ dàng.

Thiên Thanh đánh vào các nơi sơ hở của đối phương mà đánh, cô dễ dàng khắc chế và đánh vào gối bắt hắn quỳ xuống sau chưa đầy hai khắc.

PHỤT!!

Hắn phun ra một ngụm máu, kinh mạch toàn thân đều bị đảo lộn lên.

Thiên Thanh đưa kiếm lên chuẩn bị cho hắn một kiếm vào yết hầu hắn thì, từ xa có tiếng gió rít lao đến, lính tính mách bảo cô liền lùi lại phía sau.

Ầm!!

Một chưởng ấn đánh xuống nơi cô vừa đứng, một hắc y nhân xuất hiện kế bên Thao Ngao và đem hắn đi.

"Ngươi không sao chứ, Thiên Thanh?"

Quách Phù lao ra hỏi han cô, nhìn khắp người cô xem có mất miếng thịt nào không.

"Ta không sao, nàng là đang lo lắng cho ta sao?"

Thiên Thanh nhìn hành động của nàng mà mỉm cười.

Ai mà ngờ được cô tiểu thư bướng bỉnh coi trời bằng vung này lại có lúc dễ thương như này cơ chứ.

"Ai...

Ai mà lo cho ngươi chứ!"

Nàng nghe cô trêu chọc liền đỏ mặt.

Vẻ mặt dễ thương như thế thì làm sao mà cô không trêu chọc cho được, cô liền ôm lấy ngực nàng la đau làm cho nàng cuống cuồng chạy lại xem thì bị cô ôm vào lòng cưỡng hôn.

"Ngươi là đồ sắc lang!"

Mặt nàng lại càng đỏ hơn không ít.

"Thế thì con sói này đành phải thịt tiểu mỹ nhân a!"

Hai người sau đó tiếp tục hành trình là đến cuối ngày thì đã đến một thị trấn gần thành Tương Dương.
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Đường về (2)


Bước vào thị trấn nhỏ, do đã cuối ngày nên nó không còn đông đúc và nhộn nhịp đổi lại nó khá yên tĩnh có chăng là tiếng cho sủa và những tiếng nói rộn ràng trong các khách điếm còn mở cửa.

Hai người đi vào một khách điếm, bên trong những đám người trò chuyện với nhau từ chuyện trên trời đến dưới đất.

Cả hai vừa bước vào thì một tên tiểu nhị liền chạy ra chào hỏi.

"Hai vị khách quan cần gì ạ?"

"Lấy cho ta hai phòng cao cấp và chuẩn bị một bàn ăn lên đây" Quách Phù quay sang tên tiểu nhị bảo.

"Xin lỗi khách quan, giờ khách điếm còn lại có một phòng thôi ạ!" tên tiểu nhị nhìn nàng nói.

"Cũng được, ngươi chuẩn bị đem thức ăn và nước tắm lên cho ta" nàng nói xong liền ném cho tên tiểu nhị ngân lượng.

"Đa tạ khách quan, mời đi hướng này" tên tiểu nhị cho ngân lượng vào túi liền cười hì hì dẫn hai người lên phòng.

Phòng hai người là một căn phòng ở cuối hành lang, gian phòng không quá lớn, một cái giường, một cái bàn, trong góc là một gian nhỏ để thay đồ tắm rửa được che chắn bằng một lớp bình phong.

"Đường đến thành Tương Dương còn bao xa?"

Thiên Thanh ngồi xuống từ tự nhiên rót nước uống.

"Khoảng một ngày đường nữa."

Quách Phù cởi bỏ cái áo choàng ra, ngồi xuống bên cạnh cô.

"Ừm, chúng ta cần phải đi nhanh một chút, ta không nghĩ tên Thao Ngao kia sẽ tha cho nàng đâu"

"Ngươi nói đúng"

"Nè, sao nàng cứ kêu ta một cách lạnh nhạt thế, ta nghe mà tim ta đau lắm a, nàng gọi ta giống lúc sáng đi."

"Không!"

"Nàng không kêu cũng đành vậy."

Thiên Thanh nói với gương mặt ủ rũ, tay vẽ vòng tròn trên miệng ly lẩm bẩm "Phù nhi đến cả tên ta còn không kêu, đối với người qua đường không khác gì cả.

Nhưng ta sẽ không trách nàng, sau khi đưa nàng đến Tương Dương ta sẽ đến phái Nga Mi vậy"

"Được rồi, ta gọi được chưa?" nàng thật sự hết cách với con người này, cứ như trẻ lên ba ấy.

Cô nghe nàng nói sẽ gọi bằng tên liền hướng mắt lên nhìn, đôi mắt long lanh chờ đợi.

"T-Thiên Thanh" nàng đỏ mặt gọi tên cô.

Quách Phù tự hứa với lòng sẽ không bao giờ để cô dùng gương mặt đó cám dỗ lần nữa.

Gọi người ấy bằng tên làm cho nàng xấu hổ chết đi được, lúc trước nàng vẫn gọi những người hầu hay những người bạn cùng lứa có bao giờ ngại ngùng như này đâu chứ.

"Ta biết ngay Phù nhi sẽ chiều ta mà, yêu nàng chết mất" Thiên Thanh ôm nàng vào lòng, thơm một cái lên má.

Đang ôm nhau mặn nồng thì bên ngoài tiểu nhị gõ cửa bảo đã đem nước nóng đến, nàng có cơ hội liền đứng lên thoát khỏi vòng tay của tên sắc lang kia.

Nước được đem vào nàng liền đi tắm, cô cũng thoát y đi vào chung.

"Thiên Thanh, ngươi theo ta làm gì?"

Quách Phù tay che mắt hỏi cô, cơ thể kia không phải chưa từng thấy qua nhưng nàng vẫn còn là thiếu nữ ngây thơ.

"Đi tắm!"

Thiên Thanh với gương mặt ngây thơ vô (số) tội nghiên đầu khó hiểu.

"Nhưng ta đang tắm mà!

Ngươi ra ngoài đi!"

"Trên người nàng có chổ nào ta chưa từng thấy qua đâu, nàng ngại ngùng làm gì cơ chứ."

Cô nói rồi tiến lại bế nàng vào bồn tắm mặc kệ nàng giãy dụa.

Vừa vào bồn tắm, cô liền hôn lấy môi nàng làm nàng nghĩ giãy dụa.

Một lúc sau cô liền bị nàng hung hăng nhéo rồi đuổi ra ngoài phòng.

Lúc sau Quách Phù ra khỏi bình phong, tay lau tóc, nhìn thấy con người kia lúc nãy còn chiếm tiện nghi nàng giờ ngồi đó với gương mặt anh tuấn, tiêu sái tay cầm quyển sách cũ, chăm chú đọc.

"Phù nhi, nàng đã xong rồi sao?

Chúng ta đi ăn" thấy nàng ra cô liền đóng sách lại.

"Ngươi đọc là thứ gì?"

Quách Phù chỉ cuốn sách tò mò hỏi

"Đây là một quyển công pháp, do sư phụ đưa cho ta, nó có chút huyền ảo ta không hiểu được.

Phần đầu nói về cỏ cây, kinh mạch và cách tu luyện gì đó.

Phần sau nhìn khá giống phần đầu nhưng khi nhìn kỹ lại thì khác nhau hoàn toàn."

Thiên Thanh không giấu diếm với người mình yêu, cô tuyệt đối tin tưởng nàng.

"Ừm, theo ngươi nói thì có vẻ là một quyển sách song tu chăng?

Trước đây ta nghe mẫu thân có nói, những quyển môn võ công song tu thường sẽ chia hai phần.

Nhưng lại không biết đúng không."

Nàng liền nói ra những gì mà mẫu thân nàng từng dạy, lúc trước nàng chỉ học do bị ép nhưng mà không ngờ lại có ngày nó phát huy công dụng.

"Song tu?"

Hai từ song tu này quả thật không hề xa lạ với cô, lúc trước đọc rất nhiều tiểu thuyết nên biết rất rõ.

Nhưng có một điều là công pháp song tu thường có hai loại, loại thứ nhất là tu luyện bằng cách vận chân khí giống như cách Tiểu Long Nữ cùng Dương Quá luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh, loại thứ hai là tu luyện qua phương pháp giường chiếu, loại này không thông dụng như loại thứ nhất nhưng lại rất hiệu quả và giang hồ thường gọi đây là tà môn vì công pháp thông dụng nhất là Phệ Âm Dương Công, một công pháp sẽ hút hết nội công của đối phương thành của mình.

Và theo cách tu luyện được ghi trong hai phần thì có vẻ nghiên về loại thứ hai hơn.

Sắp xếp các thứ được ghi trong đây và theo hiểu theo phương pháp song tu thứ hai thì cô liền lĩnh ngộ được nó ở cách tu luyện.

Thấy cô thất thần suy nghĩ gì đó, nàng liền bước đến gọi "Thiên Thanh, ngươi không sao chứ?"

"Nàng đúng là bảo bối mà!

Cảm ơn nàng đã giúp ta giác ngộ công pháp này!"

Thiên Thanh vui sướng kéo nàng vào lòng.

"Nàng xem, đây quả thật là một quyển công pháp song tu.

Ta và nàng sẽ cùng nhau tu luyện"

"Nhưng..."

Nàng không phải là người thích lợi ích, nếu nàng nhận thì chả khác nào nàng đang lợi dụng lòng tốt của cô sao?

Như hiểu được người tình của mình đang nghĩ gì, Thiên Thanh mỉm cười hôn lấy đôi môi nhỏ nhắn của nàng.

"Ta không quan tâm những thứ người đời nói đâu.

Ta chỉ quan tâm người yêu của ta cũng là một cường giả không phải quả bồng mềm mặc người khác trêu đùa"

Quách Phù thật sự không biết nên làm sao mới được, nàng biết nữ nhân của nàng là một người dù có con nít nhưng tham vọng rất cao, tu luyện cái này cũng là một cách giúp cô phát triển.

Thiên Thanh nói đúng, nàng không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào cô hay phụ mẫu.

"Quyết định của ta là..."
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Bách Hoa Toàn Chân Điển (H)


"Quyết định của ta là sẽ cùng ngươi song tu!"

Quách Phù quả quyết nói.

Nàng đồng ý không chỉ để cho chính mình mà còn cho cô, cảm giác gì đó trong lòng nàng thoi thúc rằng hãy nắm bắt nó.

Thiên Thanh nghe quyết định của nàng thì có chút ngơ ra nhưng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh.

Cô mỉm cười đưa phần thứ hai của quyển công pháp cho nàng.

Nàng cầm lấy nó xem qua một lượt, khẩu quyết của nàng lại rất ngắn gọn, hầu như chỉ điều động chân khí theo cô mà thôi.

Quách Phù hướng mắt lên nhìn vào mắt cô, bốn ánh mắt nhìn nhau say đắm, cô hôn xuống môi nàng một cách mãnh liệt, cái lưỡi tinh quái của cô xâm nhập vào khoang miệng nàng, tìm đến lưỡi nàng quấn lấy, cả hai quấn lấy nhau, trao nhau dịch ngọt của đối phương.

Từng kiện y phục của cả hai được ném xuống đất, hai người giờ đây đều loã thể.

Cô rời môi nàng nhìn thân thể người bên dưới, đây là lần đầu tiên cô nhìn nàng tập trung như này, mái tóc xoã dài màu đen óng mượt tô điểm làn da trắng hồng, đôi môi đỏ mọng có phần hơi sưng do vừa kết thúc nụ hôn, ngũ quan tinh xảo.

Cô hôn lên tai nàng, nhẹ nhàng liếm qua làm cho nàng phát ra tiếng rên nho nhỏ, hôn dần xuống nơi cổ, Thiên Thanh liền mút nhẹ lấy cổ nàng để lại dấu vết đỏ hồng, cô cắn nhẹ xuống xương quai xanh, hôn đến đâu thì cơ thể nàng lại hiện lên dấu tích đỏ ửng đến đó.

Hai tay cô liên tục xoa bóp nhũ phong nàng thành muôn hình vạn trạng.

Quách Phù cảm nhận con người kia kích thích mình mà rên rỉ trong cổ họng.

Cô cắn nhẹ lên hạt lựu đỏ hồng trên cặp nhũ phong, hết cắn rồi lại nhây nhẹ, làm nàng rên lên từng hồi trong cuống họng.

Chơi đùa với với cặp nhũ phong kia thoã thích song một tay của cô đã chạm đến bên dưới nàng, nó đã ướt đẫm.

Đầu tiên là một ngón tay xâm nhập vào bên trong, tiếp theo là hai ngón.

Hai ngón tay cô vào bên trong nàng thì nhiệt tình khiêu khích bên trong.

Các thớ thịt cũng co bóp lấy tay cô, hơi thở của nàng trở nên gấp rút, âm thanh rên rỉ cũng thoát khỏi miệng nàng.

"Ưm...

ư...

Thanh muội sướng quá... tay của tỷ vào sâu quá... a...

ư.. muội đang ra..."

Quách Phù rên một tiếng a dài, bên dưới nước đã ra ướt cả tấm nệm.

Thiên Thanh lấy tay ra, hai ngón tay cô dính đầy nước nhờn của nàng đưa lên miệng mút trước mặt nàng.

Sau khi làm sạch tay mình cô cúi xuống tách hai đùi nàng ra, ánh mắt cô chăm chú nhìn cái hang nhỏ đang co thắt, nước chảy ra róc rách.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy cái thứ này của nàng một cách rõ ràng như thế, hai mép đào nguyên hồng hào, hạt lựu nhỏ sưng cứng.

Thấy cô ngắm con bướm xuân của mình nàng ngại ngùng khép đùi lại.

Tay cô tách đùi nàng ra lần nữa, cô vùi mặt mình vào giữa đùi nàng, hít lấy hương thơm từ khe đào nguyên.

Lưỡi cô không yên phận mà bắt đầu luồn lách vào bên trong.

"Đừng mà.. a..

ư.. dơ lắm" Quách Phù đẩy đầu người kia ra nhưng bất thành.

Thiên Thanh đá lưỡi bên trong khe đào nguyên làm cho nàng ưỡn người lên tiếp nhận.

Cô lại cho thêm ngón trỏ kích thích nàng, lưỡi cô lâu lâu lại rời khe đào nguyên mà đá lưỡi lên hạt lựu đỏ hồng làm nàng ra thêm lần nữa.

Cô trườn lên hôn lấy môi nàng cả hai cùng nhau làm việc chính, song tu.

Tay vận chân khí bao phủ đầu ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào những huyệt đạo ở bụng dưới của nàng, dần dần tiến vào bên trong khe đào nguyên.

Luồng chân khí của nàng như bị câu dẫn liền trào ra hoà lẫn với chân khí của cô và tiến vào cơ thể cả hai, cũng tại nơi giao thoa đó tinh hoa đất trời cũng bị hút vào theo, hoà lẫn với hỗn hợp chân khí của cả hai.

Bên trong đan điền dần dần mở rộng, nội công tăng lên từng bước nhỏ.

Hai canh giờ trôi qua, cả hai thoát khỏi trạng thái song tu, nội công cả hai đã tăng lên dù không nhiều nhưng so với người bình thường thì bằng hai năm tu luyện.

Từ trên bụng dưới nàng một hình xăm dạng hoa bách hợp hiện lên.

Hình xăm ấy cũng xuất hiện trên ngực trái cô.

Cả hai trao nhau nụ hôn và cùng nhau ngủ.

Giờ đây Thiên Thanh biết được công pháp mình tu luyện là 'Bách Hoa Toàn Chân Điển' gồm hai phần, phần dương do cô tu luyện, đặc điểm dễ nhận biết là người tu luyện phần dương thì hoa bách hợp kia sẽ chỉ ở ngực, phần âm thì ngược lại, nó ở khắp nơi trên cơ thể người luyện trừ phần ngực ra.

Mỗi phần lại có ba tầng, tầng thứ nhất là Sinh Hoa, nó giúp người tu luyện tạo ra duy nhất một bông hoa, và từ bông hoa bách hợp đó sẽ hút linh khí trời đất khi giao hoan.

Tầng 2 là Thê Thê Đồng Tâm, nó sẽ cho người tu luyện phần dương hoặc người luyện phần âm đã song tu với nhau sẽ cảm nhận được đối phương gặp nguy hiểm dù ở xa trăm dặm.

Tầng 3 là Phệ Thiên Bách Hoa, nó không còn là một công pháp song tu nữa, người luyện đến tầng này có thể hút chân khí ở cây cối thành của mình.

Điểm khác biệt của hai phần âm dương cũng ở tầng 3 này.

Đó là người luyện phần dương chỉ có thể hút chân khí vào bình minh và người luyện phần âm chỉ vào lúc nữa đêm.

Đặc biệt của môn công pháp 'Bách Hoa Toàn Chân Điển' này là chỉ có nữ nhân mới luyện được, nếu nam nhân nào dám luyện sẽ chết ngay tức khắc, còn nếu tên nam nhân nào dám xâm phạm thì cũng sẽ chết ngay tức khắc sẽ bị bông hoa hút hết dương khí mà chết khô.
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Đường về (3)


Trời vừa sáng, gà còn chưa gáy thì hai người Thiên Thanh đã trả phòng và tiếp tục cuộc hành trình của mình.

Độ hảo cảm của cả hai đã tăng lên một bậc, chỉ cần cả hai thêm thời gian bên nhau thì tầng hai 'Bách Hoa Toàn Chân Điển' sẽ không còn xa.

Cũng nhờ độ hảo cảm tăng nên Quách Phù không xưng ta gọi ngươi nữa mà đổi thành xưng ta gọi huynh (lúc đầu là tỷ nhưng Thiên Thanh đang cải nam trang và không muốn nhiều người biết nên kêu nàng gọi là huynh) một cách thân mật.

Thiên Thanh cũng xưng ta gọi nàng, lâu lại gọi là Phù nhi vô cùng thân mật.

Lúc rời khỏi thị trấn nhỏ nàng đã mua lấy một con ngựa để tăng tốc độ.

Mới đầu mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến khi đi xa khỏi trấn xa, tay của tên sắc lang phía sau nàng bắt đầu không đúng đắn còn đòi nàng dạy cưỡi ngựa.

Dưới bàn tay đang mò loạn trên người mình, nàng đành phải dạy cô cưỡi ngựa.

Mới đầu còn bị ngựa đá cho té chổng mông mấy lần thì cô đã chinh phục con ngựa.

...

"Phía trước có khói bốc lên, chắc chắn có việc gì đó, chúng ta liền đi đi!"

Quách Phù chỉ về nơi có một cột khói cao nghi ngút ở phía trước mặt nói với Thiên Thanh, cô liền thúc ngựa chạy đến.

Khi lại gần cả hai mới phát hiện đây là một ngôi làng, nhà cửa đều bị quân Mông Cổ đốt cháy, xác người nằm la liệt đa số là xác của dân làng.

Hai người đi vào trong đống đổ nát kia xem có còn ai sống hay không.

Bên trong đó có những xác người con gái, phụ nữ loã thể trên người đầy các chất dịch ghê tởm của nam nhân.

Đây là lần đầu tiên cô chứng kiến tận mắt một cái tàn dư của cuộc chiến, nó vượt khỏi sự tưởng tượng của cô.

Oe.. oe...

Tiếng khóc của trẻ con đã thu hút sự chú ý của cô, bước đến gần một cái xác của người phụ nữ.

Cẩn thận lật cái xác lên, hai tay người phụ nữ ôm chặt thứ gì đó.

Thiên Thanh nhẹ nhàng tách tay người phụ nữ ra, ôm lấy thứ đó lên, nó là một đứa bé.

"Thật tội nghiệp, đứa bé nhỏ như này mà đã không còn cha mẹ."

Quách Phù đến kế bên cô nhìn đứa bé.

Đứa trẻ nhìn hai người im bặt không khóc nữa, hai tay nó quơ quơ trước mặt nàng.

Nàng mỉm cười bế lấy đứa trẻ.

Hai người bước khỏi ngôi làng đang cháy kia, cô lấy trong tay nải ra một tắm khăn thay cho tắm khăn đầy máu quấn đứa bé kia.

Đứa bé ấy là một tiểu cô nương, nó nhìn hai người cười vui vẻ, trẻ con thật sự quá vô tư.

"Thiên Thanh hay là hai chúng ta nhận nuôi con bé đi!"

Quách Phù vừa chơi đùa với đứa trẻ vừa nói với cô.

"Nhưng ta sau này không phải ở một nơi, ta đi phiêu lưu giang hồ, nàng chăm sóc con thì sẽ rất cực cho nàng" Thiên Thanh nhìn nàng áy náy nói.

"Huynh khờ quá, ta đây còn có phụ mẫu mà.

Mẫu thân chắc chắn sẽ hiểu thôi"

"Ta mong là thế"

"Huynh đặt tên cho đứa trẻ này đi" nàng thấy sắc mặt của cô có phần hơi ũ rũ liền đổi chủ đề.

Thiên Thanh nghe thế liền trầm ngâm một lúc.

"Trịnh Vô Song"

"Trịnh Vô Song?"

Quách Phù lẩm bẩm cái tên cô vừa đặt cho đứa trẻ.

"Tên rất đẹp a!"

"Từ nay con sẽ là Trịnh Vô Song, con gái của Trịnh Thiên Thanh và Quách Phù."

Cô nhìn mặt con bé nói.

Đứa trẻ nghe cô nói không biết có hiểu gì hay không mà cười rất tươi, lộ lên hai má đồng tiền.

"Có vẻ con rất thích tên huynh đặt a" nàng nhìn đứa trẻ cười cũng cười theo.

"Nàng ở đây với con ta làm chút việc nữa."

"Ta biết rồi, huynh cứ đi đi"

Thiên Thanh gật đầu rồi đi lụm một cái xẻng của một người dân nào đó đã dùng để đánh quân Mông.

Cầm xẻng đi đến mảnh đất gần đó đào nhanh một cái hố xong đem xác dân làng để xuống và lấp lại.

Trước khi đi cô còn chấp tay cầu nguyện cho họ.

Công việc hoàn tất cả hai tiếp tục tiến về thành Tương Dương.

...

Thành Tương Dương, Quách phủ.

"Lão gia, phu nhân bên ngoài có một bà lão muốn gặp hai người.

Bà ấy còn bảo đưa vật này phu nhân sẽ biết bà ấy" tên quản gia đưa lên cho Hoàng Dung một cây đoản kiếm.

Hoàng Dung cầm lấy kéo nhẹ lưỡi kiếm ra khỏi vỏ, một hình bông hoa bách hợp được khắc trên lưỡi kiếm làm cho nàng đơ người một khắc.

"Có gì sao, Dung nhi?"

Quách Tĩnh thấy vợ mình có biểu hiện lạ liền hỏi.

"Huynh còn nhớ việc ta từng kể với huynh là khi nhỏ ta được một vị tiền bối cứu mạng lúc ta trốn phụ thân vào rừng không?"

"Ta nhớ, ý muội là vị tiền bối ấy đang ở ngoài cửa?"

"Đúng vậy, cây đoản kiếm có hình hoa bách hợp này là của vị ấy."

Nói đoạn Hoàng Dung nhìn qua quản gia "Mau cho mời vị ấy vào!"

"Vâng" quản gia gật đầu liền chạy ra ngoài cửa.

Bên ngoài có một bà lão tóc đã hai màu, thân mặc lam y.

Bà cười cười, lẩm bẩm "Sư phụ sẽ giúp con có một thê tử, việc còn lại là của con rồi"

"Bà lão, mời bà vào trong" tên quản gia chạy đến mời bà lão vào trong Quách phủ.
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Vô đề


Thành Tương Dương quanh năm đều gặp phải chiến tranh nhưng nó vẫn đông đúc, náo nhiệt.

Khi Thiên Thanh cùng Quách Phù đến thành thì cũng quá giờ trưa nhưng phố xá vẫn còn sôi nổi, những âm thanh chào hàng, những người trả giá.

Dù xung quanh nhiều tiếng ồn inh ỏi như thế nhưng tiểu hài tử trong vòng tay nàng vẫn ngủ ngon lành làm cho cô và nàng mỉm cười hạnh phúc.

Hai người đi đến Quách phủ, dù hai tên lính canh hơi bất ngờ với đứa bé trên tay nàng và cô đang đứng kế bên nhưng cũng cho vào trong.

Bên trong Quách phủ khá rộng rãi, phía tây là chính điện nơi tiếp khách, mở tiệc hoặc là họp mặt.

Phía nam là một dãy nhà nơi các thành viên ở và nhà bếp cùng nhà vệ sinh.

Phía bắc trồng vài cây ăn quả, bên dưới tán cây là hòn non bộ có dòng nước chảy qua, nơi đó cũng có một đình viện nho nhỏ.

Thiên Thanh có chút bất ngờ với quang cảnh trong phủ, nó khác xa thứ nàng tưởng tượng.

Đang mãi suy nghĩ thì từ xa có hai tên nam nhân chạy đến chổ nàng, miệng la inh ỏi.

"Phù muội, ta nghe muội mới về, muội ổn không?"

Thiên Thanh ngước mắt lên nhìn hai người vừa chạy đến, không cần nghĩ cô cũng biết đó là ai.

Hai người đó là hai anh em nhà họ Võ, cả hai đều có tư tình với Quách Phù của cô.

Như chứng minh chủ quyền, cô ôm lấy eo nàng thân mật mà nàng cũng không nói gì chỉ mỉm cười bởi sự trẻ con của cô.

Hai anh em họ Võ thấy tình cảnh đó liền quan sát thiếu niên trước mặt, người này có gương mặt như nữ nhân, cao gáo thanh lịch.

Thứ làm cho hai người khó chịu là tên "nam nhân" này lại chiếm tiện nghi người trong mộng của cả hai nhưng người kia lại không phản kháng mà còn mỉm cười vui vẻ.

"Đây là.."

"Ta là Trịnh Thiên Thanh, còn hai người là?"

"Ta là Võ Tu Văn còn đây là ca ca ta Võ Đôn Nho."

Võ Tu Văn nhìn cô nói.

"Hai người có thể tránh ra cho ta vào gặp phụ mẫu không?"

Quách Phù nhìn hai anh em họ Võ nhàn nhạt nói.

"Quách bá phụ và Quách bá mẫu đang tiếp khách, ca e rằng muội hiện giờ không gặp được đâu" Võ Đôn Nho nói.

"Thế sao?

Hai huynh có biết người đó là ai không?"

Nàng thắc mắc, nhân vật mà cả phụ mẫu nàng phải đi tiếp thì chắc chắn không phải nhân vật bình thường.

"Ta cũng không biết, chỉ biết đó là một lão bà bà mà thôi."

Võ Tu Văn nói.

"Ừm"

Nàng "ừm" một tiếng rồi kéo tay cô đi theo về phòng.

Khi hai người vừa đi xa thì sắc mặt hai anh em họ Võ liền thay đổi, trở nên cực kỳ khó chịu nhìn về phía cô.

Vừa bước vào phòng đóng cửa lại Thiên Thanh ngồi lên ghế kéo nàng lên đùi mình.

Tay ôm eo nàng, cằm đặt lên vai nàng nhìn Trịnh Vô Song trong tay nàng ngủ say sưa.

"Khi nãy là huynh ghen sao?"

"Ừ, nhưng ta không ngại làm thịt những kẻ có ý cướp nàng khỏi ta đâu."

Thiên Thanh cọ cằm lên vai nàng, song lại hỏi nhỏ "Nếu sau này ta có thêm nữ nhân khác thì nàng có chấp nhận không?"

"Thế ta ta có thể cản được huynh sao?

Ta đã xem hết Bách Hoa Toàn Chân Điển rồi, những người tu phần dương rất sung mãn.

Nói không ghen là nói dối, ta chỉ cần lòng huynh luôn có ta là được rồi"

"Ta làm sao có thể quên nàng được đây?

Ta còn sợ nàng có người khác mà quên ta nữa cơ."

Khi cả hai còn đang tán tỉnh nhau thì đứa bé đã thức giấc, nó vươn vai ngáp một cái cực kì dễ thương, nó nhìn hai người tay ôm lấy ngực nàng miệng chép chép.

"Con bé có vẻ đói rồi, để ta đi kêu người mang sữa đến."

Thiên Thanh vừa nói xong liền đỡ nàng đứng dậy rồi chạy ra ngoài.

Lát sau đi vào, trên tay cầm một chén sữa dê, đưa lên miệng thổi nguội rồi đút cho Vô Song uống.

Con bé uống từ từ hết luôn chén sữa rồi nhắm mắt ngủ tiếp.

"Tiểu thư, Trịnh công tử phu nhân và lão gia muốn gặp hai người.

Ngài ấy đang đợi ở sảnh"

Một hầu gái gõ cửa rồi nói.

"Ta biết rồi!

Ngươi lui đi, ta và huynh ấy sẽ ra ngay."
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Đính Ước


"Ta biết rồi, ta và huynh ấy sẽ ra ngay"

"Vâng" hầu gái đáp lại một tiếng liền đi ngay.

"Chúng ta đi thôi, ta cũng muốn gặp những người đã sinh ra một mỹ nhân là nàng" Thiên Thanh nâng cằm nàng lên khẽ nói.

"Huynh đúng là đồ dẽo miệng!

Nhưng ta thích!"

Quách Phù cười nói.

Nói xong Quách Phù liền đứng lên dẫn cô đi ra phòng sảnh, trên đường đi hai người liên tục ném cơm chó khắp nơi, xa xa có hai tên cẩu độc thân nhìn hai người với đôi mắt ghen tị.

...

Thiên Thanh vừa bước vào bên trong sảnh đã thấy một bóng người quen thuộc.

Cô đi đến trước người đó khom người, cung kính "Đồ nhi bái kiến sư phụ!"

"Đồ nhi ngoan, đứng lên đi" Hoa Y bà bà mỉm cười kêu cô đứng dậy.

Quách Phù theo sau cũng đưa Vô Song cho một người hầu rồi cung kính chào Hoa Y bà bà xong chạy đến bên hai người nam nữ trung niên ngồi đối diện Hoa Y.

"Mẫu thân, con đã về!"

"Phù nhi, đây là Hoa Y bà bà, là sư phụ của ta" Hoàng Dung nói với nàng rồi xoay sang Hoa Y.

"Phù nhi ra mắt bà bà."

Quách Phù cung kính chào Hoa Y.

"Dung nhi, trước kia con chỉ là một tiểu hài hay quấn lấy ta, giờ đây đã có một gia đình và đứa con lễ phép như này.

Người làm sư phụ như ta cũng rất tự hào."

Hoa Y mỉm cười gật đầu với nàng xong lại quay qua Hoàng Dung nói.

"Người đã quá khen!

Đây là..."

Nói đoạn Hoàng Dung nhìn sang cô.

Trước đó nghe sư phụ cô và người trước mắt này đối đáp thì cô đã biết đây hẳn là sư tỷ của mình.

Trước kia sư phụ có bảo là cô còn có một vị sư tỷ nữa, đã có gia thất từ lâu, cô không ngờ người đó là"mẹ vợ" mình.

"Đệ là Thiên Thanh, ra mắt Dung sư tỷ!"

"Mẫu thân, huynh ấy là người đã cứu con khỏi những tên giặc Mông đấy ạ!"

Hoàng Dung nhìn kỹ người "sư đệ" của mình, cô sở hữu nét đẹp nữ nhân, nhìn rất tiêu sái và phong trần, một nét đẹp phi giới tính có thể làm cho nam nhân lẫn nữ nhân phải điên đảo.

Nếu không phải đã có phu quân thì có khi đã bị vẻ đẹp câu dẫn.

"Cảm ơn đệ đã cứu con ta" Hoàng Dung hướng cô nói.

"Đó là việc đệ nên làm, tỷ đừng khách sáo."

Thiên Thanh tỏ ra bình tĩnh nói, nhưng nếu để ý kỹ thì cô đang run nhẹ.

Lần đầu tiên trong cả hai cuộc đời cô ra mắt bố mẹ vợ, khi trước có gặp ba mẹ của người yêu thì cũng là trong thân phận là bạn bè nên bây giờ thật sự rất là run.

So với việc chuẩn bị vào thi đại học hay đánh nhau với đứng trước gia đình nhà gái thì cô chọn vế đầu chứ vế sau áp lực quá, người lạ ơi!

Dù cô đã che đậy nó bằng cách nào thì trước mắt là hai đại cao thủ, làm sao mà nhìn không ra.

"Thật là thú vị!"

Hoàng Dung nhìn cách cố gắng giấu đi độ run của cô thì trong lòng liền mỉm cười, nghĩ thầm.

Quách Phù không có võ công cao để nhìn thấy độ run của người tình nhưng nhờ Hoa ấn nên cảm nhận được, nàng bước đến nắm nhẹ tay cô.

Cảm nhận được độ ấm áp từ tay nàng, cô mới bình tĩnh lại và bớt run.

Hai người nhìn vào mắt nhau, xung quanh trở thành một màu hồng phấn.

Hoa Y bà bà nhìn hai người mỉm cười rồi sau đó hướng đến vợ chồng Quách Tĩnh nói "Lần này lão đến đây, thứ nhất là thăm đệ tử của mình, thứ hai là để hứa hôn cho đệ tử."

Lời Hoa Y vừa nói ra liền làm những người có mặt phải giật mình, kể cả cô.

"Chuyện này..."

Hoàng Dung tỏ ra khó xử.

Thấy thế cô liền nắm tay nàng hướng đến Hoàng Dung nói "Đệ và Phù nhi yêu nhau, thật lòng.

Mong sư tỷ thành toàn"

"Con yêu huynh ấy thật lòng mong phụ mẫu thành toàn" Quách Phù hiểu ý cô cũng hướng phụ mẫu nói.

Hoàng Dung đã chấm người đệ đệ này, nhưng mà thương con nên đang cân nhắc kỹ lưỡng.

Thấy vẻ lưỡng lự của đại đệ tử, Hoa Y liền biết mình nên làm gì liền nói với Hoàng Dung.

"Sư phụ cũng biết việc này hơi khó với con, hay như này đi, Thanh nhi vẫn còn trẻ nên ta cứ lập đính hôn.

Trong thời gian hai năm tới sẽ làm nhiệm vụ sư phụ giao, hết hạn hai năm nếu cả hai vẫn còn tình cảm với nhau thì sẽ cử hành hôn lễ."

"Sư phụ đã nói thế thì đồ nhi nghe theo vậy."

Hoàng Dung nói.

Thiên Thanh và Quách Phù nhìn nhau mỉm cười, cách xa nhau hai năm thì có là gì?

Chỉ cần con tim cô vẫn còn nàng là đủ rồi.

Một tuần sau, Quách phủ đã làm một đám đính hôn cho Quách đại tiểu thư, cả thành đều biết.

Ở lại với nàng một tháng để bồi đắp tình cảm, cô cũng lấy được thiện cảm với bố mẹ vợ.

Sau đó liền lên đường đi tiếp, nói là làm nhiệm vụ của Hoa Y nhưng thật ra là đi theo ý thích của cô.

Thứ cô muốn bây giờ là tăng thực lực để bảo vệ người mình yêu.

...

Mụp rất xin lỗi về việc chậm trễ nhé.

Thông cảm cho mụp.
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Vô đề


Sau một ngày đi đường vất vả Thiên Thanh đành phải ngồi lại bên bếp lửa cùng một con thỏ đang toả mùi thịt nướng thơm nồng.

Cô lục lại ký ức của mình xem những bí tích được giấu ở đâu.

"Tuyệt học kiếm pháp của Độc cô cửu kiếm hiện tại chắc không xem được, theo móc thời gian này thì có thể Dương Quá đang ở đấy.

Cửu âm chân kinh hiện tại một ở Đào Hoa đảo, một ở Cổ mộ cả hai nơi đều khó lấy nhất là trên Đào Hoa đảo không biết ông ngoại vợ còn giữ hay không.

Bên phía cổ mộ thì cần phải vào lấy lòng tin của Tiểu Long Nữ, mà nàng ấy cũng là một đại mỹ nhân a, thật sự muốn thay Doãn Chí Bình đặt nhẹ bông hoa lên người nàng."

Thiên Thanh nghĩ đến đây liền tự vả mình "Tôi hồ đồ quá, bần đạo đây không thích ăn mặn đến mức chơi NTR a, ít nhất là khi người người tình của người ấy còn sống"

Sau khi lướt qua hàng loạt các công pháp, không phải đã được thu thập thì cũng không thể đến vào hiện tại hoặc dù đến được nhưng cũng chả thể luyện được nếu không muốn tẩu hỏa nhập ma, suy đi nghĩ lại thì dễ dàng nhất là Cửu Dương thần công.

Ngay khi xác định được phương hướng cần đến cô liền ném chuyện công pháp ra sau ót tiếp tục thưởng thức con thỏ nướng trên tay.

Đến sáng hôm sau cô lại tiếp tục lên đường nhắm hướng Côn Lôn sơn mà đi, vừa ra khỏi khu rừng âm thanh chém giết đã vang đến tai, mùi máu đã hực lên mũi, Thiên Thanh nhắm ngay hướng có tiếng đao kiếm lao đến, núp trên cây nhìn xuống.

Bên dưới là một đám quân Mông Cổ đang tàn sát những người dân, những người đó cũng đang chống trả quyết liệt nhưng có vẻ như không được bao lâu nữa sẽ bị áp đảo hoàn toàn.

"Hahaha, giết hết đám nam nhân đó đi, còn nữ nhân thì để lại làm chiến lợi phẩm cho các chiến sĩ giải toả" tên ngồi trên lưng ngựa cười đê tiện nói.

Nghe đến đây cô chịu không được liền nắm chặt kiếm lao xuống, cuộc đời cô ghét nhất là thể loại rape nhất là rape kiểu này.

Nhắm ngay tên lính gần nhất, một kiếm đâm thẳng yết hầu chết ngay tức khắc.

Không ngừng ở đó, lưỡi kiếm lướt qua cổ của vài tên nữa mới dừng lại, chưa đầy ba hơi thở năm tên lính đã ngã xuống, đám lính liền lui về thế thủ.

"Người đến là ai?

Dám cản bước M̶a̶g̶a̶m̶i̶n̶g̶ ta đi là muốn chết?"

Tên ngồi trên lưng ngựa giọng như đang hỏi tội.

"Tiểu nữ chỉ là thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ thôi, đã đắc tội rồi" Thiên Thanh lời ngọc thốt ra.

"Tưởng là cao nhân nào ai ngờ chỉ là một con nhóc miệng còn hôi sữa, nếu đã dám đến đây thì chuẩn bị nằm dưới thân ta phục vụ ta đi haha" tên ngồi trên lưng ngựa ngạo mạn nói rồi nhìn cô cười đê tiện làm cô nổi hết da gà, thật là rất kinh tởm a.

Mộc kiếm lần nữa đưa lên, Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ được triển khai, thân thể cô như hoà vào không gian, thân ảnh lướt đến đâu những tên lính gần đó đều gục xuống đến khi cô xuất hiện lần nữa đã chỉ mũi kiếm trước mặt tên thủ lĩnh, lạnh lùng đâm vào yết hầu hắn rồi ung dung thu kiếm đi đến bên nhóm người nông dân.

Đám lính này chỉ hơn người thường một chút chỉ có thể hà hiếp người dân áo vải mà thôi khi gặp người biết võ như cô thì chả khác nào bị thịt mặc người chém giết cả.

"Đa tạ ơn cứu mạng của cô nương, bọn ta sẽ không quên ơn cứu mạng này!"

Một ông lão bước về phía cô cúi người đa tạ.

"Không có gì đâu, tiểu nữ chỉ là vô tình gặp đám này hiếp đáp bá tánh nên chịu không nổi mà ra tay thôi."

Thiên Thanh vừa nói vừa nâng lão già đứng dậy.

"Giờ cũng không còn sớm nếu cô nương không chê có thể cùng bọn ta về thôn nghỉ ngơi."

"Vậy thì phiền lão rồi."

Quyết định xong cô cùng nhóm người thu dọn tàn cục, cũng như giúp những người bị thương.

Trên đường về lão già cũng nói cô nghe số chuyện, hoá ra những người này là dân làng ở làng chài, hôm nay đem đồ vào thành bán lúc về thì bị đám quân Mông đánh cướp.

Mà thứ cô quan tâm nhất là tên của lão Chu Tử Vượng, đây chẳng phải là cha của Chu Chỉ Nhược sao, xem ra lần này cô cũng không phí công a.

Đến khi mặt trời gần khuất dạng thì Thiên Thanh mới đến được thôn, Chu lão dẫn cô về nhà mình để cho cô tá túc cũng như trị thương cho những người bị thương.

Trong lúc cô chăm chú giúp trị liệu vết thương thì có một bóng người núp sau cửa he hé nhìn cô có chút say mê.

-----

Mụp đã trở lại rồi đây, quyết định đi lấp hố không đào rồi bỏ trống nữa đâu.

Nhớ ủng hộ mụp nha :3

Mọi người một ngày tốt lành
 
Tiếu Ngạo Giang Hồ [Bách Hợp, 16+]
Chu Chỉ Nhược


"Đây là hai phần thuốc, mỗi phần lớn chia làm ba phần nhỏ, thúc uống ba cử là sáng, trưa và tối thì vết thương sẽ mau khỏi hơn."

Thiên Thanh đưa cho vị đại thúc trước mặt đơn thuốc vừa căn dặn.

Đợi đến khi đại thúc kia đi xa cô mới hướng qua cô thỏ nhỏ núp sau cửa lên tiếng.

"Vị muội muội này đã nhìn đủ chưa a"

Từ phía sau cửa một cô gái bước ra, bộ quần áo trên người cũ kỹ, gương mặt hơi đầy nét ngây thơ dính vài vết nhọ nồi làm người nhìn chỉ muốn yêu thương, cơ thể nhỏ nhắn trắng trẻo.

Cô bé cảm giác được cô nhìn chăm chăm mình liền đỏ mặt, lắp bắp.

"Cả-m.. cảm ơn tỷ đ-ã..đã cứu phụ thân..muội"

"Giúp đỡ người khó khăn cũng là điều nên làm mà, tiểu muội muội lại đây tỷ nào."

Thiên Thanh nói xong mới nhận ra có gì đó hơi sai, câu cuối khác gì cô là mấy lão béo hay dụ dỗ mấy bé nữ sinh trong đống tài liệu của con bạn cô ở kiếp trước đâu. (Thật ra chả có con bạn nào ở đây cả - mụp)

Cô bé nghe cô bảo liền bước đến bỏ ngoài tai câu mẹ cô bé hay căn dặn là không nên đi theo người lạ.

Vừa bước đến trước mặt cô liền vươn tay bế cô bé ngồi lên đùi mình, tay ôm lấy phần hông nhỏ bé mềm mại.

"Muội tên là gì?

Tỷ là Trịnh Thiên Thanh, muội cứ gọi là Thiên Thanh cũng được" cô dịu dàng hỏi.

"Muội tên là Chu Chỉ Nhược"

"Tên rất hay nha!

Tỷ có thể gọi muội là Nhược nhi không?"

Thiên Thanh vừa nói vừa lấy trong người ra chiếc khăn tay chùi đi vết nhọ trên mặt nàng.

"Đ-ược" mặt nàng ngay lập tức lại hiện lên hai khoả mây hồng.

Thiên Thanh nhìn dáng vẻ dễ thương của nàng sắp nhịn hết nổi định hôn lên má nàng một ngụm thì nghe thấy tiếng của Chu lão gọi vào dùng cơm đành tiếc nuối thả nàng ra.

Chỉ Nhược khi thấy tay cô không còn ôm chặt nữa liền nhảy xuống vội chạy vào nhà.

Thời gian trôi qua, Thiên Thanh ở nhà của Chu lão đã được một tuần, samgs cô sẽ xem bệnh cho người dân ở đây đến tối lại dạy chữ và vài đường quyền cho Chu Chỉ Nhược phòng thân theo đó mối quan hệ của cô và nàng lại có tiến triển.

Đến hôm nay cô đã dùng hết dược liệu đem theo nên đành lên núi tìm thêm.

Nàng biết cô đi hái thuốc cũng nằng nặc đòi theo cô đành phải để nàng theo, cô quá nuông chiều nàng rồi a.

"Ta nghỉ ngơi tí thôi, trời cũng đã trưa rồi" Thiên Thanh tìm đại một gốc cây mát mẻ ngồi xuống.

Nàng chỉ gật đầu rồi lon ton chạy đến ngồi vào lòng cô, nàng đã quen với việc ngồi trong lòng vị tỷ tỷ này rồi, nó thật thơm còn ấm và mềm mại nữa nhất là thứ đang kê đầu nàng, nàng thích thú dụi dụi.

Về phía cô thì cô đang cố kiềm chế không phát ra âm thanh kỳ lạ khi nàng cứ dụi đầu vào ngực cô, mới có tuần trước cô mời còn không dám vào lòng cô ngồi còn giờ đã như thế rồi, đúng là một cô bé thú vị.

Thiên Thanh lấy ra lương khô cô đem theo, nói là lương khô nhưng thật ra chỉ là cơm nguội phơi khô rồi rang lên cho thêm ít thảo mộc mà thôi, cô bẻ ra đưa cho nàng một miếng, cô bé này có vẻ rất thích mấy món cô làm a.

"Ngon chứ?"

"Ngon nắm" Chỉ Nhược vừa ăn vừa nói, hai má phúng phính khi ngậm thức ăn thật dễ thương.

"

Sau này muốn ăn nhiều hơn không?"

Cô nói, tay chọt chọt nhẹ má nàng, rất mềm mại.

"Muốn, muốn được tỷ làm cho muội ăn cả đời nuôn" nàng mặc kệ tay cô tác oai tác quái trên má mình vẫn cứ ăn.

"Thế thì gả làm nương tử của tỷ đi, rồi tỷ cho ăn cả đời."

"Ân, khi lớn muội sẽ gả làm nương tử tỷ" khi nàng nói xong liền nhận ra mình đã bị tỷ tỷ xinh đẹp này lừa liền đỏ mặt cúi đầu.

"Tỷ, tỷ khi dễ muội"

"Ta đâu có khi dễ nàng, tại nàng rất dễ thương a!"

Thiên Thanh nói rồi cúi xuống hôn lên má nàng một ngụm.

"Nàng hứa phải giữ lời đó!"

Chỉ Nhược đỏ mặt nhẹ gật đầu tiếp tục ăn.

Cô thầm vui vẻ, quả nhiên con đường đi đến tình yêu nhanh nhất là đi qua đường bao tử. (Mụp đây cũng nấu ăn rất ngon nha, không biết có ai muốn mụp nấu cho không - mụp)

"Đợi muội ăn xong chúng ta liền quay về, để trễ thì Chu lão sẽ lo lắng"

"Ân"

Rất nhanh hai người liền lên đường đi về thôn, dọc đường đi cô luôn cảm thấy có điều gì đó bất an trong lòng, một việc chẳng lành nào đó sắp xảy ra, đến khi xuống chân núi cách thôn nửa tiếng đi bộ cô liền ngửi thấy mùi máu liền bế nàng lên vận chuyển Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ lao thẳng về thôn.

...

Mọi người nếu thấy tình tiết quá nhanh không thích ứng kịp cứ báo, mụp sẽ cố gắng chậm lại.

Cảm ơn rất nhiều
 
Back
Top Bottom