Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.

Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 58.


Tiểu mỹ nhân không hiểu chuyện gì mà nhìn tên bạn thân ở trước mặt, muốn lập tức kéo người đi khám bác sĩ.

Thích cậu?

Có lộn hông vậy, hai người bọn họ từ lúc biết đi là ngày nào cũng đánh lộn với nhau, không đánh chết đối phương đều là do thương tiếc tình bạn lâu năm này rồi.

“Hảo Vệ Manh*, đầu ông…”

“E hèm!”

Uy mãnh tiên sinh** ra sức tằng hắng một tiếng, nháy nháy mắt với tiểu mỹ nhân.

*+**: ở đây tác giả đang chơi chữ, tên thật của bạn thân là 郝卫萌 aka Hảo Vệ Manh, Manh trong bán manh (kawaii), phiên âm là hao wei meng, cùng phiên âm với 好威猛 nghĩa là rất uy mãnh 🙂)))))))))))).

“Cái quần gì……”

Tiểu mỹ nhân quay đầu lại nhìn.

Ngài chồng trước và ngài trợ lý đang đứng mở cửa.

Mắt bắn ra tia lửa.
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 59.


Ngài chồng trước biết người đàn ông đang ngồi trước mặt tiểu mỹ nhân là ai.

Hắn đã biết người này từ lâu rồi, từ hồi học cấp hai kìa, tên này luôn lắc qua lắc lại trước mặt hắn và tiểu mỹ nhân.

Không phải hẹn tiểu mỹ nhân cùng nhau về nhà thì là hẹn tiểu mỹ nhân cùng nhau đi ăn, rõ ràng là học trường bên cạnh, suốt ngày chạy qua đây trưng mặt ra.

Phiền chịu không nổi.

Lúc đó ngài chồng trước chỉ cho rằng người ta không phục do bị cướp mất bạn thân, bây giờ xem ra, tên này quả thật là có tà niệm với tiểu bảo bối của hắn.

Tiểu mỹ nhân nhìn hai người đang đứng trước cửa, khó khăn nở nụ cười, nhìn thấy ngài chồng trước đi vào theo ngài trợ lý, ngồi xuống bàn bên cạnh mình.

Uy mãnh tiên sinh nhướng mày cười, trông có chút tà khí.

“Có thể cho anh một cơ hội không?”

Xoảng!

Bàn bên cạnh làm rớt ly xuống đất, nát bét.

Tiểu mỹ nhân giật cả mình thì nhìn thấy nụ cười mang theo ý xin lỗi của ngài trợ lý.

“Thật xin lỗi, em trượt tay.”

Trong lúc nói còn liếc xéo uy mãnh tiên sinh.

Đào chân tường nhà người khác, đúng là không biết xấu hổ.

Ta khinh!
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 60.


Một bữa ăn như đang ngồi trên thảm đinh.

Hai người ngồi ở bàn bên cạnh thì không ngừng nhìn chằm chằm cậu, tên bạn thân đối diện thì vui vẻ không ngừng gắp đồ ăn cho cậu.

Tiểu mỹ nhân khó xử đến nỗi đầu không dám ngẩng lên, tìm một cái cớ mà trốn vào nhà vệ sinh.

Lại cố tình gặp ngài chồng trước ở cửa nhà vệ sinh.

“Ha… ha ha, anh cũng ở đây hả.”

Tiểu mỹ nhân lắp bắp.

“Ừm.”

Ngài chồng trước đáp bằng một tiếng, đột nhiên nói, “Em thích cậu ta không?”

“Ả?”

Trong đầu tiểu mỹ nhân chỉ toàn dấu chấm hỏi.

“Thích Hảo Vệ Manh.”

Ngài chồng trước nói.
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 61.


“Anh nói cái gì?”

Tiểu mỹ nhân không ngờ rằng ngài chồng trước sẽ hỏi mình câu này, “Bây giờ là đang muốn chất vấn em sao?”

Tiểu mỹ nhân mới ăn no căng bụng tức giận rồi, thậm chí còn cảm thấy mấy món khi nãy mới ăn vào đang không ngừng xông lên cổ họng.

“Anh chỉ là…”

Ngài chồng trước ngập ngừng, hắn có chút phiền não thái độ của bản thân lúc này, nhưng hắn thật sự rất để ý cách nhìn của tiểu mỹ nhân với uy mãnh tiên sinh.

Hai người họ biết nhau sớm hơn mình, đề tài để nói chuyện của nhiều hơn mình, tranh tranh cãi cãi chơi chơi giỡn giỡn, ngài chồng trước cảm thấy mình vĩnh viễn cũng không thể thân thiết với tiểu mỹ nhân như vậy.

Hắn chính là vô vị, khiến người ta cảm thấy phiền.

“Nếu như lúc trước em nói sớm với anh......, thực ra chúng ta có thể không cần phải kết hôn đâu.”

Ngài chồng trước nghe thấy bản thân mình nói vậy đó.

Hai người họ có thể không cần phải kết hôn, hắn có thể… buông bỏ rất nhiều thứ, chỉ cần tiểu mỹ nhân vui vẻ.

Nhưng người trước mặt lại không vui vẻ.

Tiểu mỹ nhân tức đến đỏ cả mắt, trừng mắt cắn răng nói với hắn.

“Câu này tặng lại cho bản thân anh đi!”

Tiểu mỹ nhân tức giận muốn bỏ đi, lại bị ngài chồng trước nắm lấy cổ tay áo.

“Kha Mộng Nghiêu…”

Tiểu mỹ nhân lại đạp hắn một cái, chỉ để lại một câu.

“Mặc kệ tôi!

Lo cho tiểu trợ lý của anh kìa!”

Có thể nói là vạn phần ủy khuất.
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 62.


Tiểu mỹ nhân tức giận đi về nhà.

Sau khi về đến nhà, tự hủy hoại bản thân mà ngồi vào bồn tắm.

Vừa tắm vừa khóc.

Cậu tức quá đi!

Lý Chính là tên khốn kiếp.

Nước mắt của tiểu mỹ nhân rơi không ngừng, mơ mơ màng màng nhớ lại rất nhiều năm về trước, lúc mà hai người bọn họ vẫn chưa kết hôn.

Vào trước ngày diễn ra đám cưới của họ.

Cậu căng thẳng đến ngủ không được, lén lén lút lút chạy ra khỏi ra đi tìm chồng tương lai của mình.

Kết quả cái người ngày mai sẽ đứng trên thảm đỏ nắm lấy tay cậu.

Lại đang ôm lấy một người khác khóc đến mất tiếng.

Đây là lần đầu tiên Kha Mộng Nghiêu nhìn thấy thầy Lý sụp đổ như vậy, trông hắn rất đau khổ, cậu ngơ ngác không dám động đậy, lại nghe thấy Lý Chính nói.

“Nếu như không phải là liên hôn, anh không thể nào kết hôn với cậu ta đâu…”

Tuyệt đối không thể.
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 63.


Ngài chồng trước không an tâm để tiểu mỹ nhân về nhà một mình.

Kha Mộng Nghiêu tạc mao ồn ào, bây giờ một tiếng cũng không nói cứ như vậy mà chạy mất, ngài chồng trước gấp đến phép lịch sự cũng chẳng thể quan tâm được nữa, chỉ báo với ngài trợ lý một câu là chạy theo ngay.

Suốt một đường lái xe chạy theo sau xe taxi của tiểu mỹ nhân về nhà.

Đi đi lại lại dưới lầu một lúc lâu cũng không quay về.

Bộ dáng phẫn nộ và bi thương khi nãy của tiểu mỹ nhân cứ in mãi trong đầu hắn, không thể biến mất.

Ngài chồng trước nhìn khung cửa sổ vẫn sáng đèn kia.

Nhịn không được thở dài.

Muốn gặp em ấy quá.
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 64.


Ngài chồng trước vẫn còn nhớ sau khi li hôn lần đầu tiên lấy cớ đến thăm tiểu mỹ nhân thì nhìn thấy tiểu mỹ nhân đang chỉnh lý từng món đồ hắn để lại tính mang đi bỏ.

Lúc đó cả người hắn nhưng cứng lại, mặc dù bản thân đã khống chế được biểu cảm trên mặt, không xuất hiện chút khác thường nào, nhưng tim vẫn nhịn không được mà ngày càng nặng nề.

Người mà hắn yêu, ngay sau khi hai người li hôn, không có chút lưu luyến, ngược lại giống như là mới thoát khỏi cái chết vậy, vui sướng vạch ra đường chia cắt với hắn.

Ngài chồng trước phải cực kỳ nổ lực mới có thể thuyết phục bản thân rằng hô hấp không mấy khó khăn.

Hắn phải tìm một cái cớ hợp lý mới có thể miễn cưỡng giấu đi sự hoảng loạn của bản thân.

Còn hiện tại, hắn muốn đi gặp người kia, đến cái cớ hợp lý cũng không có.

Khó tránh khỏi cảm thấy quá chua xót.

Nhưng trước đó tiểu mỹ nhân đã rất tức giận, khóe mắt tràn ngập lệ nóng, nghẹn ngào nói ra câu kia.

Trái tim của ngài chồng trước bị người hắn yêu đặt vào chảo dầu nóng, dày vò đến phát đau, hắn có phải nên hoang tưởng một chút, có lẽ, có thể, với xác suất một phần vạn, rằng tận sâu đáy lòng của Kha Mộng Nghiêu vẫn còn một chút quan tâm hắn chăng.

Ngài chồng nghĩ đến đây thì dừng chân, đứng thẳng người trước cửa.

Sau đó lại bật cười với sự vô dụng của mình.

Từ lúc nào hắn đã trở nên ngây thơ như vậy rồi, nhìn bộ dáng gấp gáp không nhịn được nữa mà vạch rõ giới hạn với hắn kìa, sợ là vân tay trên ổ khóa của cánh cửa này cũng đã đổi từ lâu rồi, hắn không thể mở cửa ra đâu.

Lý Chính nghĩ như vậy, nhưng vẫn là đặt ngón tay cái lên nơi quét vân tay.

“Hoan nghênh về nhà.”

Âm thanh vừa vang lên cửa liền mở.

Bảo bối của hắn, sẽ hoan nghênh hắn sao?
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 65.


Tiểu mỹ nhân lại nằm mơ rồi.

Trong giấc mơ, thầy Lý lại đột nhiên không quan tâm đến cậu nữa.

Tiểu mỹ nhân vẫn còn mặc đồng phục gấp đến không biết phải làm gì, hốt hoảng chạy đến nhà thầy Lý tìm người.

Nhưng nhà thầy Lý vừa xa vừa lớn, cánh cổng cao quá là cao, tiểu mỹ nhân liều mạng leo lên cũng chẳng có kết quả, chỉ cảm thấy cả người đều mềm nhũn, mất hết khí lực, khó chịu muốn chết.

Tiểu mỹ nhân vừa tức giận vừa ủy khuất, nhịn không được lại bắt đầu muốn khóc.

Đợi đến khi cậu mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, chỉ cảm thấy cả người đều nhẹ tênh, đầu óc đều đặc dính.

“Thầy Lý?”

Có người nắm lấy tay của cậu, tiểu mỹ nhân nhìn thấy người đó là ai rồi thì ủy ủy khuất khuất kêu ra tiếng.

Thầy Lý của hiện tại cùng trong mơ đều như nhau, hung dữ quá chừng.

“Kha Mộng Nghiêu em giỏi rồi đúng không, có phải dày vò bản thân cho tới khi nhập viện rồi mới thoải mái hay không?”

Dữ cực kỳ!

Tiểu mỹ nhân lại muốn khóc rồi.
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 66.


Đến bây giờ ngài chồng trước vẫn đang sợ hãi, đầu ngón tay vẫn còn lạnh băng.

Mới đầu hắn chỉ đứng trước cửa nhà, nhưng qua một lúc lâu cũng chưa nghe thấy tiếng động gì ở bên trong, sau khi nhịn không được đẩy cửa bước vào, vẫn là không thấy người đâu.

Trong phòng rõ ràng vẫn đang mở đèn, sao có thể không tìm thấy một người đang sống sờ sờ cơ chứ.

Ngài chồng trước gấp đến không kịp đổi dép, phòng bếp không có người, phòng ngủ cũng không có, mãi cho đến khi xông vào phòng tắm, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy Kha Mộng Nghiêu.

Nhưng với một ánh nhìn này, khiến máu của cả người hắn từ trên xuống dưới đều sắp lạnh ngắt.

Kha Mộng Nghiêu nghiêng nghiêng ngả ngả nằm trong bồn tắm, gương mặt đỏ bừng, ý thức mơ hồ, cơ thể còn đang dần dần chim xuống.

Ngài chồng trước thật sự không dám tưởng tượng, nếu như hắn đến chậm một bước, với lượng nước trông như vô hại trong bồn này, có phải sẽ cướp mất người này khỏi hắn hay không.

Lỡ như, lỡ như cái gì mà lỡ như, làm sao hắn có thể chịu đựng cho được chứ.

------

"Em... em bị gì vậy?"

Tiểu mỹ nhân không biết người trước mắt đang sợ hãi bao nhiêu lo lắng bao nhiêu, cậu chỉ biết mình mới có một giấc mơ rất đáng sợ, sau đó vừa mở mắt ra liền nhìn thấy cái người này đang dùng ánh mắt còn hung dữ hơn trong mơ nhìn mình.

"Em đi tắm không biết phải thông gió sao?

Hệ thống thông gió đã đặt sẵn ở đó rồi, chỉ cần ấn một cái để nó hoạt động em cũng không biết làm sao?

Đến đứa nhỏ năm tuổi cũng biết là không được tắm trong phòng kín, em lớn như vậy rồi còn cần người tới tay dắt tay dạy sao?"

Đầu tiểu mỹ nhân vẫn còn đang xoay vòng vòng, nghe thấy một loạt này, vẫn chưa mở miệng, khóe mắt đã chảy ra hai dòng nước mắt.

"Anh hung dữ với em...... anh suốt ngày... suốt ngày chỉ biết...... hung dữ với em......"

Tiểu mỹ nhân nghẹn ngào đến sắp hô hấp không được nữa rồi, nếu như không phải ngài chồng trước vẫn đang ôm lấy cậu, không thì chắc đã khóc đến rớt xuống đất luôn, "Anh......

Anh như vậy......"

Tiểu mỹ nhân nói không nổi nữa, chôn vào trong lồng ngực ngài chồng trước lớn tiếng khóc ròng.

Cả người ngài chồng trước đều cứng ngắc, đau lòng lại hốt hoảng vuốt vuốt lưng tiểu mỹ nhân.

"Đừng khóc, đừng khóc."

Anh sai rồi, em đừng khóc nữa.
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 67.


Tiểu mỹ nhân không hiểu rốt cuộc mình đáng ghét đến mức nào, tại sao ngài chồng trước vẫn cứ luôn ghét cậu chứ.

Rõ ràng lúc đầu vẫn còn rất tốt.

Rõ ràng ngày hôm trước đã hẹn nhau sau này cùng học chung một trường ở cùng một thành phố, tại sao chỉ qua một kỳ nghỉ lại trở thành người lạ?

Rõ ràng ngày hôm trước đã ước định kết hôn với cậu, cùng nhau trải qua một đời, tại sao mới qua được mấy ngày lại đi uống say ôm lấy người khác khóc lóc?

Rõ ràng ngày hôm trước đã đáp ứng li hôn, từ nay về sau đường ai nấy đi, tại sao tới bây giờ vẫn cứ xuất hiện trước mặt cậu làm cậu phiền lòng?

Tiểu mỹ nhân phải mất rất lâu để bình tĩnh lại, trừng đôi mắt đỏ bừng sưng húp, cắn răng hỏi người trước mặt.

“Rốt cuộc anh ghét em đến mức nào?

Anh nói đi!”

Anh nói cho em nghe đi!
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 68.


“Anh đâu có ghét em, anh…”

Ngài chồng trước không biết phải làm sao mới có thể nói rõ tâm ý của mình.

“Anh vẫn luôn thích…”

Tiểu mỹ nhân trố mắt kinh ngạc, còn chưa kịp lên tiếng đã bị y tá đến kiểm tra phòng cắt đứt đối thoại.

“Bệnh nhân tỉnh rồi?

Người nhà đo thân nhiệt giùm đi.”

“Được.”

Ngài chồng trước gấp gáp đứng dậy, chỉ là sau đó xoa xoa lòng bàn tay của tiểu mỹ nhân, nói, “Về nhà nói tiếp.”

Đây không phải là nơi để nói chuyện, đợi về đến nhà, bọn họ mới chậm rãi tỏ bày.

Đợi hắn thêm một chút, một chút chút nữa là được rồi.
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 69.


Tiểu mỹ nhân không có vấn đề gì lớn, quan sát một lúc là có thể xuất viện về nhà rồi.

Ngài chồng trước tỉ mỉ lắng nghe dặn dò của bác sĩ, còn tiểu mỹ nhân thì đang điên cuồng thả hồn lên mây.

Lúc nãy, trong lời lúc nãy chồng trước của cậu nói, có phải có chữ “thích” này không?

Lý Chính thích ai?

Không thể nào là thích mình được đúng không!

Tiểu mỹ nhân khó mà tin được, lắc lắc đầu, cho rằng đầu mình có lẽ vẫn còn mơ hồ.

Ngài chồng trước cảm nhận được tiểu mỹ nhân đang thả hồn lên mây, chỉ cho rằng cậu vẫn chưa hồi phục, chỉ biết đau lòng người ta, lại một lần nữa không nhìn thấy được suy nghĩ của cậu.

Trên đường về nhà, có chút quá mức yên tĩnh.

Tiểu mỹ nhân im lặng để ngài chồng trước nắm lấy tay mình, dắt về nhà.

Trong nhà có hơi loạn, trên mặt đất là những vũng nước và dấu chân do ngài chồng trước để lại trong lúc hoảng loạn.

Tiểu mỹ nhân sờ sờ bộ đồ ngủ rộng rãi thoải mái mềm mại trên người, đây cũng là do ngài chồng trước mặc cho cậu, có chút quá gấp gáp, còn chưa kịp mặc quần lót nữa.

“Kha Mộng Nghiêu……”

Ngài chồng trước đóng cửa lại, cắt đứt suy nghĩ của tiểu mỹ nhân, “Anh chưa từng ghét em, thật đó.”

“Quả thật trước ngày tổ chức đám cưới anh đã khóc rất nhiều, chuyện này không sai, trong lòng cũng đã có người, chuyện này cũng không sai, nhưng mà……”

Hắn có chút kích động nắm lấy tay tiểu mỹ nhân, có chút đau lòng mà mím môi, “Anh khóc là do quá vui mừng, người trong lòng chính là em.”

Người trong lòng chính là em, cũng chỉ có em.

Em có thể hiểu không?
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 70.


Tiểu mỹ nhân tức muốn chết, cậu không ngờ rằng ngài chồng trước đã học hư rồi, bây giờ còn biết nói dối nữa.

"Lý Chính!"

Tiểu mỹ nhân tức giận nhăn chặt mày, "Anh đừng đứng đó mà nói bậy nói bạ với em, em sẽ không vui đó."

"Anh không có."

Ngài chồng trước rất vô tội, hắn vươn tay ra nắm lấy tay tiểu mỹ nhân, dùng lực không cho đối phương buông ra, "Kha Mộng Nghiêu, anh nói thật mà......"

Tiểu mỹ nhân trừng mắt với hắn, thật sự muốn trợn trắng mắt.

"Kha Mộng Nghiêu Kha Mộng Nghiêu, tên của em hay em biết rồi, không cần anh kêu em như vậy đâu."

"Anh thật sự thích em mà, từ lúc học cấp hai anh đã thích em rồi, nhiều năm trôi qua cũng không hề thay đổi......

Mặc dù không biết em đã hiểu lầm chuyện gì, nhưng anh đều có thể giải thích hết.

Từng chuyện từng chuyện chuyện một giải thích hết cho em nghe, có được không?"

Ngài chồng trước cười, vậy mà vẫn còn mang bộ dáng ngây thơ lúc ban đầu, hắn nhìn đôi tai đỏ bừng của tiểu mỹ nhân, nhịn không được ôm người vào lòng.

Hắn thì thầm.

"Có được không, Nghiêu Nghiêu?"
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 71.


Tiểu mỹ nhân đã đưa ra quyết định không được tin tưởng bất kì một lời nào từ người này nữa.

Nhưng cái thói quen xấu hở một chút là ôm người này hắn học được từ lúc nào vậy, sao cậu lại không biết?

Cả người tiểu mỹ nhân bị ôm chặt lấy trong lồng ngực của ngài chồng trước, cả người đều cứng ngắc không hoạt động được.

"Anh buông em ra đi!"

Tiểu mỹ nhân tức giận đánh lên vai ngài chồng trước, "Trước khi li hôn đến chạm cũng không muốn chạm một cái cơ mà, bây giờ anh dính em như vậy làm gì?

Em không phải kiểu người tùy tiện đâu nha, muốn ôm là ôm sao."

Ngài chồng trước nghe xong lời tiểu mỹ nhân nói thì đờ ra trong chốc lát.

"Anh không muốn... làm gì đó với em hồi nào?"

"Anh đừng có mà không thừa nhận, chúng ta kết hôn hơn nửa năm, anh nói anh...... khục!"

Mặt tiểu mỹ nhân đỏ đến nhỏ ra máu, dùng sức hắng giọng một cái, "Một bàn tay là đếm xong có được hay không?

Anh nói anh không thích em thì thôi đi, đến giường...

đến phương diện này em cũng không có chút sức hấp dẫn nào sao?

Em tệ đến như vậy, không thể so được với tiểu trợ lý của anh như vậy?

Do em không đủ đẹp hay eo không đủ nhỏ, hay là do mông không cong bằng cậu ta chứ!"

"Kha Mộng Nghiêu em nói bậy cái gì vây."

Đầu ngài chồng trước bắt đầu phát đau, "Body của cậu ấy có tốt hay không sao anh biết được, anh có nhìn cậu ấy đâu."

Tiểu mỹ nhân vẫn rất kiên quyết.

"Vậy anh nhìn ai?"

Ngài chồng trước cực kỳ thành thật.

"Em đó."

Trời ui! ! !

Người này không phải là thầy Lý của tui, thầy Lý của tui chắc chắn đã bị đổi thành người khác rồi!

Tiểu mỹ nhân hét hò trong lòng.

Ừm, cực kỳ kích thích nhe.
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 72.


Trong vòng mấy tháng bọn họ kết hôn này, quả thật rất ít khi thân mật.

Đừng nói thân mật, đến thời gian cùng nằm trên giường cũng rất ít.

Bên dưới một mái nhà lại trải qua những ngày tháng của hai múi giờ khác nhau.

Tiểu mỹ nhân vẫn luôn thức đến sáng cũng không muốn đi ngủ, ngài chồng trước không khuyên được cậu, với lại là một người ngày mai phải dậy sớm đi làm, cũng không thể ở bên cạnh cậu, cùng tiểu mỹ nhân thức đêm.

Đợi sang ngày hôm sau, tiểu mỹ nhân gượng gạo ăn hết bữa sáng liền giống như gắn tên lửa vào mông, lập tức phóng trở về phòng ngủ bù, đến thời gian để nói thêm một hai câu cũng không lưu lại cho hắn.

Lúc đầu ngài chồng trước không kêu cậu cùng ăn trưa, tiểu mỹ nhân liền chôn đầu ngủ hết cả buổi sáng, đôi khi ngài chồng trước có chuyện không thể về nhà ăn cơm, tiểu mỹ nhân đến bữa tối cũng bỏ qua luôn, mỗi ngày ngoại trừ chút xíu bữa sáng ra, cứ như vậy không ăn không uống mà tu tiên.

Ngài chồng trước sợ một ngày nào đó cơ thể của tiểu mỹ nhân không chịu được nữa, chỉ có thể ép tiểu mỹ nhân mỗi ngày đều phải đưa cơm trưa đến công ty.

Nói là đưa cơm, thực ra tiểu mỹ nhân chỉ cần tay không mang theo miệng đến là có thể bắt đầu ăn rồi.

Mặc dù mỗi ngày tiểu mỹ nhân đều không vui ra mặt, nhưng ít nhất có thể ngoan ngoãn ăn cơm, buổi trưa còn có thể ra đường hoạt động một chút, trong mắt của ngài chồng trước đã là tốt không gì bằng rồi.

-----

Ngài chồng trước vẫn đang siết chặt bảo bối của mình, nhìn tiểu mỹ nhân đỏ bừng như con tôm đã bị luộc chín ở trong lồng ngực, nhịn không được thở dài.

"Lúc trước hối em đi ngủ, ép em đưa cơm trưa cho anh, đều là sợ em nghỉ ngơi không hợp lý, có hại cho sức khỏe..."

Tiểu mỹ nhân truy vấn.

"Vậy sao lại phải ép em dậy sớm làm bữa sáng cho anh chứ?

Như vậy sao có thể gọi là bảo vệ sức khỏe được?"

Ngài chồng trước chớp chớp mắt, nhịn không được mím môi, mới thì thầm vào bên tai tiểu mỹ nhân.

"Thực ra bữa sáng em nấu không ra làm sao cả, ăn rồi còn không bằng không ăn......"

"Anh!"

Ngài chồng trước càng siết chặt vòng tay của mình.

"Nhưng anh muốn được nói chuyện với em, được gặp em......

Giận anh rồi sao?"

Tiểu mỹ nhân tức đến xuất hiện một giọt nước mắt, kiên trì trốn trong khóe mắt.

"Lúc trước, lúc trước em kêu anh theo đuổi người ta, sao anh đồng ý nhanh dữ vậy?

Anh muốn coi trò hề của em sao?"

"Không có."

Ngài chồng trước dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa mắt của tiểu mỹ nhân, ướt át khiến lòng hắn cũng phát đau.

"Anh là thật sự muốn học hỏi làm sao để theo đuổi người anh thích mà."

Ngài chồng trước nghiêm túc nói, "Còn có thể tiếp tục dạy anh không?

Thầy Kha."

Nước mắt của tiểu mỹ nhân rớt tỏng tỏng, cậu nhìn trời rồi lại nhìn đất, hàm hàm hồ hồ vụng về nói.

"Để xem biểu hiện của anh đã."

Mặc dù level của học sinh này khá thấp, nhưng dạy thì vẫn có thể miễn cưỡng dạy cho.

Tiểu mỹ nhân lại nhấn mạnh.

"Người anh thích hông có dễ theo đuổi đâu!"

Cực kỳ khó theo đuổi luôn đó!

Có biết hay không?
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 73.


Tiểu mỹ nhân khó cua lắm nhe.

Ngài chồng trước hẹn cậu ba lần chưa chắc cậu chịu ra một lần nào đâu.

Cho nên hai người họ luôn chôn người ở trong nhà.

Tiểu mỹ nhân còn đang vẽ trang bìa cho tạp chí tháng, cậu liếc nhìn ngài chồng trước đang ngồi bên cạnh đọc báo cáo, hỏi.

“Công ty anh sắp phá sản rồi sao?

Sao cả ngày đều rảnh rỗi như vậy?”

Ngài chồng trước ngước đầu lên nhìn cậu.

“Hôm nay là cuối tuần, ông chủ cũng phải được nghỉ ngơi nha.”

“Tư bản còn biết tới ngày nghỉ sao?”

Tiểu mỹ nhân cầm cọ chấm chấm chấm, “Lúc trước có thấy anh nghỉ cuối tuần đâu.”

“Anh có nghỉ chứ, cuối tuần nào anh cũng hỏi em muốn đi đâu mà, nhưng em vẫn luôn không muốn, chỉ biết trùm đầu đi ngủ……”

Tốc độ nói chuyện của ngài chồng trước vốn không nhanh, nghe ta lại ngày càng thất lạc, “Anh tưởng em chỉ là không muốn ở cùng anh, cho nên mới tìm cớ là phải tăng ca đó.”

Tiểu mỹ nhân kinh ngạc không thôi.

“Cho nên anh nói với em phải tăng ca, em quay đầu liền phát hiện anh và trợ lý đi leo núi là vì......”

“Là do cậu ấy đăng status mà lại không loại bà chủ ra, chỉ biết loại ông chủ!”

Lửa giận của ngài chồng trước lớn quá, ngày mai là chuẩn bị trừ lương rồi.

“Em còn cho rằng anh chỉ là tìm cớ đi hẹn hò với trợ lý…”

Tiểu mỹ nhân mất mát, “Kết quả anh chỉ là không dám ở nhà, đi ra ngoài tìm việc giết thời gian.”

“Kha Mộng Nghiêu, hiểu lầm giữa chúng ta thật sự vừa nhiều vừa li kì.”

Ngài chồng trước thở dài, “Cho nên, làm phiền em sau này đều phải ở bên cạnh anh, đừng ở đó tự mình suy nghĩ bậy bạ.”

“Được rồi……”

Tiểu mỹ nhân nói xong, lại nhăn mày nghi hoặc.

Lúc bắt đầu người suy nghĩ bậy bạ đến nhà cũng không dám về là ai cơ chứ?

“Có phải là anh đang lừa em…”

“Ngày mai có muốn đi leo núi với anh không?”

“Ả?”

Tiểu mỹ nhân dễ dàng bị dắt mũi dẫn đi, “Leo núi làm gì?”

Trong mắt ngài chồng trước mang theo ý cười.

“Ở đó ngắm bình minh rất đẹp, rất tôn em*.”

*: tôn ở đây đang nói là bé cưng vốn đã rất đẹp, vẻ đẹp của thiên nhiên của cảnh Mặt Trời mọc sẽ càng tôn lên vẻ đẹp của bé cưng á.

Rất xứng với anh**.

*+**: tui hơi thích bị hai câu này trong bản raw, nhưng dịch như thế nào cũng không có được cái cảm giác đó, nên để bản gốc đây cho những bạn đọc được tiếng Hoa nha “很衬你,很配我。”

-----

Ngài trợ lý: Cho nên rốt cuộc là tại sao tui lại bị trừ lương một cách vô lý như vậy? ? ?
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 74.


Muốn ngắm bình minh thật sự không dễ dàng, tiểu mỹ nhân cảm thấy cơ thể mình sắp rụng rời luôn rồi.

Ngắm Mặt Trời mọc, không bằng ở nhà làm cho tới khi thái dương ló dạng*.

*: mặt trời =日, bên cạnh đó ngôn ngữ mạng hiện tại日còn được dùng với nghĩa "làm tình" và thay thế cho từ chửi thề "操,靠".

Đương nhiên, loại ý nghĩ này cậu chỉ dám nói thầm trong lòng.

"Sắp đến rồi, kiên trì một chút nữa thôi."

Tiểu mỹ nhân hai tay trống trơn mà vẫn mệt đến nhũn chân, vừa thở gấp vừa vẫy tay với ngài chồng trước đang đeo túi leo núi sau lưng.

"Anh đi đi, em không được rồi."

Nếu như là lúc trước thầy Lý chắc chắn sẽ trầm mặc xuống răn dạy cậu tứ chi không phát triển, nửa mới đường là đã bỏ cuộc rồi.

Trong đầu tiểu mỹ nhân đã làm sẵn bản thảo cho thầy Lý luôn rồi, chuẩn bị vào từ tai phải ra bằng tai trái rồi.

"Kha Mộng Nghiêu, anh phải nói em cái gì mới tốt đây?"

Ngài chồng trước thở dài, bước đến bên người tiểu mỹ nhân, đưa tay ra, "Đưa tay cho anh."

"Em biết rồi......

Ả?

Cái gì?"

Tiểu mỹ nhân trừng lớn mắt, nghi ngờ bản thân đã nghe lộn.

"Anh kéo em."

Cánh tay ngài chồng trước rất rắn rỏi, giống như một cây gậy chắc chắn nhất, "Thiếu luyện tập quá nhiều rồi, những người suốt ngày nằm làm việc trong nhà như em quả nhiên thể lực không theo kịp, sau này chúng ta cứ tập từ từ, hoạt động nhiều lần là được rồi."

Tiểu mỹ nhân chớp chớp mắt, cảm thấy không được tự nhiên mà lắc lắc đôi bàn tay đang nắm lấy nhau.

"Chỉ có một mình thì em không thích động đậy..."

"Cho nên anh mới đi cùng em nè."

Ngài chồng trước qua loa hời hợt trả lời một câu, như là chuyện đương nhiên, lại bắt đầu lặng lẽ dắt tiểu mỹ nhân đi lên phía trước.

Mặt Trời chậm rãi xuất hiện, cả người đều được ôm lấy bên trong vầng sáng màu vàng nhạt đó, tiểu mỹ nhân nhìn sườn mặt ngài chồng trước.

Đột nhiên trong tim cảm thấy có chút ngọt ngào, ngọt đến cậu nhịn không được mỉm cười.

"Đến rồi...

Em cười ngốc cái gì vậy?"

Ngài chồng trước quay đầu liền nhìn thấy tiểu mỹ nhân ngơ ngác cười, kì quái hỏi, "Có chuyện gì mà vui vẻ thế?"

"Không nói cho anh biết."

Tiểu mỹ nhân đặt chân lên đỉnh núi thì rất vui sướng, đi vòng vòng mấy lần, "Em leo được lên tới đây rồi có phần thưởng không?"

"Có."

Ngài chồng trước trải xong thảm, vừa bày bữa ăn sáng ra vừa kêu tiểu mỹ nhân qua đây.

"Cái gì đó?"

"Một anh chồng trước."

"Hứ, em mới không thèm......

Há há há há há, anh đừng chọt lét em nữa mà."

Tiểu mỹ nhân cười đến gục ngã trong lòng ngài chồng trước, vươn tay bấu lấy vai hắn.

Ngài chồng trước hỏi cậu.

"Ép mua ép bán có được không?"

Tiểu mỹ nhân chu miệng.

"Sao thế?

Làm đau môi em rồi à?"

Con trai chu mỏ lên là muốn anh hôn người ta đó!

Tên ngốc!
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 75.


Kế hoạch chu môi của tiểu mỹ nhân không thành.

Thầy Lý không biết phong tình nhìn cậu mất nửa ngày, sau đó nói.

“Em chu miệng như vậy, nhìn giống như cái mô…”

Beep!!!

Chữ cuối cùng không được đẹp đẽ lắm nên bị tắt âm.

“Anh!”

Tiểu mỹ nhân tức muốn ói máu, không dừng chân mà chạy xuống núi, cực kỳ nhanh nhẹn.

“Lái xe!!!

Em muốn về nhà rồi!!!”

Tiểu mỹ nhân tiến vào hàng ghế sau, cậu thật sự không muốn ở bên cạnh người này thêm một phút nào nữa!

“Nghiêu Nghiêu……”

Ngài chồng trước cũng ngồi vào theo.

“Kêu cái gì mà kêu!”

Tiểu mỹ nhân muốn la hét.

“Đừng giận anh mà, ban nãy là lỗi của anh, anh không nên nói như vậy.”

Gần đây thầy Lý rất biết cách nhận sai, hắn ôm lấy tiểu mỹ nhân đang tức phồng má vào lòng, “Hồi nãy trên đó còn người mà.”

“Cái gì mà còn người hay không, anh ưm……”

Bây giờ mới là thời cơ tốt nè.

Ngài chồng trước nghĩ trong lòng.

Rất ngọt, là của mình*.

*: câu này tui thích bên tiếng Hoa lắm luôn, mà không dịch được cảm giác đó, nên lại để tiếp bản gốc ở đây cho bạn nào biết tiếng Hoa get được cảm giác này “甜的,我的。”

Mối băn khoăn lớn nhất của ngài chồng trước đã biến mất rồi.

Hắn ôm lấy Kha Mộng Nghiêu ngồi trong hàng ghế sau hôn rất lâu rất lâu.

Bảo bối của hắn thực ra cũng thích hắn, chuyện này khiến hắn vui đến không biết phải làm sao.

Dù sao thì từ rất lâu rất lâu về trước hắn đã đặt người này vào trong lòng rồi.
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Phiên Ngoại 2.


Hắn cũng đã từng sợ hãi.

Trong suy nghĩ ban đầu của Lý Chính, hắn phải học thật giỏi, sau đó tìm một công việc tốt, sau đó tìm một người vợ thích hợp với mình, tạo nên một gia đình, giống như ba mẹ của hắn vậy, lãnh lãnh đạm đạm đến cuối đời.

Kết hôn thôi mà, bất quá cũng là cùng nhau chia sẻ lợi ích, chẳng có gì khác với hợp tác làm ăn cả.

Hắn chưa từng khát vọng tình yêu, lại nhịn không được lặng lẽ động tâm.

Tình yêu thời niên thiếu đơn giản đến vô lý.

Cho dù chỉ là một ánh mắt, từ gần hay từ xa, dừng lại trên người mình, con tim sẽ ngay lập tức ấm lên.

Nhưng mà, sao hắn lại có thể thích một người con trai được cơ chứ?

Lý Chính khó mà tin được, cuộn mình trên giường tra tư liệu mất mấy ngày, sau đó mơ mơ hồ hồ phát hiện bản thân thật sự yêu người đó rồi, cuối cùng lại quyết định kiên quyết đẩy người kia ra xa mình, rời khỏi vũng lầy này.

Một con người đáng yêu như vậy, phải tìm được một người vợ càng đáng yêu hơn mới đúng.

-----

Lý Chính đã bước đi rất xa, nhưng tình yêu vẫn lưu lại nơi đó.

Một năm lại một năm, hai người bọn họ đã xa nhau tám chín năm rồi, trong những tháng ngày bận rộn bộn bề, trong những giấc mơ ngọt ngào, gương mặt xinh đẹp đang mỉm cười với mình của người kia vẫn cứ xuất hiện.

Lúc đó hắn cảm thấy thật nực cười, bởi vì chỉ có thể là không đạt được nên mới vô thức vô hạn mà mỹ hóa đối phương trong trí nhớ của chính mình.

Trước khi gặp lại nhau, Lý Chính vẫn luôn thuyết phục bản thân như vậy đấy.

Hắn cảm thấy bản thân yêu Kha Mộng Nghiêu được bao nhiêu, bất quá cũng chỉ là do hắn không có được nên mới nhớ mãi không quên.

Nhưng hắn gặp lại rồi.

Người đó cứ như vậy mà nghiêm chỉnh ngồi trước mặt hắn, bộ dáng giống như năm đó lại không giống như năm đó, Lý Chính mới biết sự kiên trì của bản thân từ trước đến nay hoang đường đến mức nào.

Hắn vốn là muốn đến đây để từ chối cuộc liên hôn vô lý này mà thôi, gia tộc của hắn sớm đã không thể chạm vào hắn rồi.

Hắn đã đủ lớn mạnh rồi, lớn mạnh đến mức không cần phải tiếp nhận sắp đặt của bất kì ai nữa, bao gồm cả cuộc hôn nhân hoang đường cùng vô lý do đoạn ngược luyến của bậc cha ông truyền lại này.

Nhưng mà, khi đối tượng kết hôn đổi thành người này, Lý Chính chỉ cảm thấy may mắn.

Giống như chỉ cần hắn đưa tay ra là đã có thể có được người kia vậy.

-----

Sau đó Kha Mộng Nghiêu ngoan ngoãn nghe lời kết hôn với hắn, giống như một đóa hoa bị ngắt xuống lúc bình minh.

Nụ hoa vẫn chưa hoàn toàn nở rộ, mềm mại và thấm đẫm những giọt sương sớm tinh khiết, nhưng lại mang theo tử khí nồng nặc, đã không còn sức sống.

Thực ra liên hôn vốn đã chẳng có bao nhiêu tình cảm, bình bình đạm đạm thanh thanh lãnh lãnh đã là trạng thái bình thường, nhưng Lý Chính phát hiện bản thân bắt đầu hoảng sợ.

Lúc học tập trong môi trường áp lực cao từ khi còn nhỏ, hắn rất kiên cường.

Về sau vào lúc bị cả ba và mẹ bỏ rơi, hắn không lo lắng.

Từ sau chuyện này, trong cuộc sống hay công việc cho dù khó khăn bao nhiêu hắn vẫn rất điềm tĩnh.

Còn bây giờ, hắn vậy mà thực sự hoảng sợ rồi.

Hắn quả thật đã được ở bên cạnh người trong lòng rồi, nhưng lại nhịn không được lo lắng.

Không ngoài dự đoán, người yêu của hắn đã bắt đầu lên kế hoạch làm sao rời khỏi hắn rồi.

Những thủ đoạn nhỏ nhặt mà người kia sử dụng, ấu trĩ đến đáng yêu, chỉ cần Lý Chính nhúc nhích đầu ngón tay là có đến trăm ngàn biện pháp giữ người kia ở bên cạnh.

Nhưng hắn vẫn là tuân lệnh làm theo, buông sợi dây trói buộc mang tên hôn nhân kia ra.

Thực ra hắn cũng rất sợ bị bỏ rơi.

Nhưng điều hắn sợ nhất là người bên gối không yêu mình.
 
Tiểu Mỹ Nhân Và Chồng Cũ Của Cậu Ấy - Trương Đại Cát.
Chương 76.


Tiểu mỹ nhân được ngài chồng trước hôn rồi.

Nụ hôn của ngài chồng trước giống như đang cắn một viên kẹo, là hương trái cây ngọt ngào.

“Được rồi được rồi……”

Tiểu mỹ nhân cố gắng đẩy người ngài chồng trước ra, cậu chịu không nổi rồi, “Môi em sắp rách luôn rồi, anh đừng dày vò em nữa.”

Từ lúc cậu kết hôn với Lý Chính đến bây giờ, chưa từng hôn nhau sắc tình tới như vậy.

Nụ hôn của thầy Lý luôn mang theo khắc chế, thậm chí mỗi ngày đều sẽ có một nụ hôn chào buổi sáng dừng trên trán, cũng khiến cho người khác cảm thấy gentleman và kiềm chế, không mang theo chút không khí khiến người ta nghĩ bậy nào.

So với một người yêu ngọt ngào, càng giống như một người chồng có trách nhiệm.

Nửa kia của cậu khi đối mặt với cậu luôn dừng lại ở mức ổn thỏa và thích hợp, một tia ý nghĩ muốn tiếp xúc thân mật giữa hai cơ thể với nhau cũng không có, điều này khiến cho tiểu mỹ nhân thất lạc mất mát một đoạn thời gian rất lâu.

Rốt cuộc thầy Lý vẫn là không thích mình, kết hôn với mình cũng chỉ là bất đắc dĩ, chỉ là đối phương có nhân phẩm cao thượng nên mới chịu trách nhiệm trong hôn nhân này mà thôi.

Trước khi li hôn tiểu mỹ nhân vẫn luôn nghĩ như vậy đó.

Nhưng mà bây giờ thì……

Tiểu mỹ nhân nhích nhích mông, tránh xa ra khỏi vật thể nguy hiểm dễ cháy dễ phát nổ bên cạnh.

“Về nhà trước!”

Đang làm cái gì vậy chớ, cái người không biết xấu hổ này.

Đáng ghét quá chừng.
 
Back
Top Bottom