Ngôn Tình Tiểu Khắc Tinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Khắc Tinh
Chương 60: 60: Nổi Tiếng Ầm Ĩ


Từ sau hôm ấy, cụm từ “công viên nước” đã trở thành từ khoá đầu tiên trong lịch sử đen tối cũng như sổ đen của Đinh Thiển.
Kế hoạch ban đầu rút ngắn lại hơn phân nửa, còn chưa đến buổi chiều thì Đinh Thiển đã trở lại phòng ngủ.
Hiếm khi cuối tuần không có chương trình học, Tống Dao ôm bịch snack khoai tây chiên, bên cạnh có mấy món đồ ăn vặt linh tinh, vừa ăn vừa xem laptop trên bàn trông rất đỗi vui vẻ.
Nhưng khi cô nàng đang uống nước thì cửa phòng ngủ đã bị ai đó mở ra từ bên ngoài.
Tống Dao tò mò ngẩng đầu khỏi màn hình laptop.
Hóa ra là bạn cùng phòng tốt không bao giờ xuất hiện trong trường đáng ra sẽ đi cả ngày không về của cô nàng.
“Sao cậu về sớm vậy?”
Tống Dao tò mò hỏi.
“….” Vẻ mặt Đinh Thiển phức tạp nhìn Tống Dao: “Một lời khó nói hết.”
Đinh Thiển vừa nói vừa bước vào phòng.
Tống Dao thấy tâm trạng Đinh Thiển không tốt nên cũng ngượng ngùng hỏi tiếp, cô nàng liếc mắt nhìn màn hình, sau đó đôi mắt chợt sáng lên, bèn vẫy tay gọi cô lại.
“Vậy cậu ra đây xem phim với tớ đi.”
Đinh Thiển: “…………”
Sau đó Tống Dao mới phát hiện lúc mình chưa nói câu này thì vẻ mặt của Đinh Thiển chỉ hơi lạnh nhạt.

Nhưng sau khi cô ấy nói xong câu này thì Đinh Thiển như bị mở chốt an toàn, vẻ mặt lập tức thay đổi khác thường.
Sau vài giây, Đinh Thiển mới miễn cưỡng bình thường trở lại, cứ nghĩ đến cảnh ban nãy là cô lại thấy xấu hổ, cô vô cảm bước tới trước mặt Tống Dao.
“Tớ lấy kinh nghiệm cá nhân đầy đau đớn nói với cậu —– Cứ xem mấy phim như vậy thì sẽ dễ dàng hạ chỉ số thông minh của cậu xuống đấy.”
Tống Dao: “…….”
Không biết vì sao Tống Dao cảm thấy lời này của Đinh Thiển có vẻ rất từng trải.
Tống Dao nghĩ ngợi, bèn thử hỏi: “Vậy là….

Hôm nay hai cậu đến công viên nước không thuận lợi sao?”
“…….”
Đinh Thiển im lặng nhìn Tống Dao, cuối cùng lẳng lặng lắc đầu.
“Cậu đừng nhắc đến ba chữ ‘Công viên nước với tớ nữa, tớ sợ mình sẽ nhồi máu cơ tim mất.”
Tống Dao ngẩn ngơ.
Cô ấy thấy Đinh Thiển không có ý định trả lời thì nhất thời cũng mặc kệ phim, ruột gan cồn cào dùng hết mọi thủ đoạn với ý định moi xem rốt cuộc cuộc hẹn hôm nay xảy ra chuyện gì.
Nhưng bây giờ Đinh Thiển không giống như ban nãy, cô không nói gì với Tống Dao dù chỉ là một chữ.
Vì vậy với Tống Dao thì đây là một bí mật còn phong kín của phòng 520.
Vài năm sau, lúc Tống Dao trở thành phù dâu tham gia vào lễ cưới của hai người này thì cuối cùng cô ấy cũng biết được sự thật từ chỗ Đinh Thiển.
Nhưng tiếc là không đúng thời gian cho lắm, phù dâu Tống Dao vì cười quá nhiều làm giá trang sức để nhẫn cưới bị đẩy ngã khiến buổi hôn lễ loạn đến mức gà bay chó sủa……
Nhưng đây là chuyện của sau này.
***
Sau khi Cố Cảnh Sâm từ chức phó chủ tịch ở hội sinh viên thì chuyện trong trường của anh chỉ còn lại là chuyên ngành học tập.
Hơn nữa anh đều từ chối hết những quảng cáo mới liên quan đến mời khiến Đinh Thiển mơ hồ có thể hình dung ra cuộc sống vườn trường nhàn nhã của hai người sau này.
Nhưng người tính không bằng trời tính, trong cuộc sống luôn có những chuyện không dễ đoán.
Ví dụ như cái tên Diva bắt đầu nhanh chóng trở nên phổ biến ở trong nước.
Nguyên nhân là Kura công chiếu quảng cáo xuân hè năm mới, là quảng cáo Đinh Thiển và Cố Cảnh Sâm hợp tác.
Quảng cáo xuân hè của Kura là trọn bộ video quảng cáo đen trắng do chính tay đạo diễn Hoàng chỉ đạo, cảnh quay và biên tập không chê vào đâu được.
Còn gương mặt lạnh lùng của anh trong video đã hấp dẫn được ánh mắt và nắm được trái tim của khán giả — lạnh lùng, kiêu ngạo, cấm dục, cao quý….

Huống hồ chỉ với những khí chất đó thôi cũng đã đủ thu hút đa số mọi người.

Người mẫu nam trong quảng cáo có ngoại hình không thua kém bất kỳ mỹ nam nào trong làng giải trí vốn nổi tiếng đẹp trai, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo hoàn toàn có thể khiến các sao nam đó bùng nổ.
Mặc dù có một số chuyên gia trong giới phê bình sắc bén nhưng ngoại trừ việc chỉ trích về sự thiếu kinh nghiệm do tuổi tác thì khí chất của Diva là thứ không có bất kỳ điều gì chê trách được cả.
Hơn nữa, sức nóng từ năm ngoái nhờ quảng cáo WANNA & BEST tung ra vẫn chưa hạ nhiệt, mọi ánh mắt của giới người mẫu trong nước đều đổ dồn về cái tên Diva.
Mà ngay sau đó dường như đã thương lượng xong xuôi, WANNA & BEST tranh thủ đẩy nhanh tốc độ xử lý hậu kỳ, còn chưa đầy nửa tháng nữa là Kura công bố thì lập tức tuyên truyền quảng cáo do Diva quay ở nước ngoài trong kỳ nghỉ đông đầu năm năm.
Trái ngược với phong cách trầm lắng và đơn điệu trong quảng cáo của W&B năm ngoái và Kura năm nay, quảng cáo mới tuyên truyền tập trung vào sự kiêu ngạo của người đàn ông như một con sói điên cuồng và phóng túng, mang đến hơi thở gợi cảm xuyên suốt cả đoạn.
Sau khi hai phần tư quảng cáo hợp nhất, sự tương phản trước và sau phản ánh lẫn nhau, gần như hoàn hảo cho thấy sự căng thẳng bùng nổ và sức hấp dẫn t*nh d*c của đàn ông.
………..
Trong khoảng thời gian ngắn, tên tuổi của Diva ở trong nước trở nên vô cùng nổi tiếng.

Các tuần báo lớn đều đồng loạt gửi lời mời chụp hình, ngay cả mục giải trí cũng thường xuyên đưa tin rầm rộ.
Hơn nữa, công ty mang biểu ngữ “Tạp chí thời trang trong nước đầu tiên” FA cũng phát hành ảnh bìa do Diva tham gia khi anh vừa về nước năm ngoái với nội dung “Đứa con cưng mới của ngành công nghiệp người mẫu trong 5 năm tới.”
Tới lúc này, dự đoán về cuộc sống Đại học thanh thản của Đinh Thiển giờ đây chỉ có thể ngắm nhìn mà thôi.
Một viên sỏi rơi xuống chỉ để lại những mảnh vỡ vụn và những gợn nước.
Đã không biết bao nhiêu lần phóng viên giải trí cải trang lẻn vào trường và chặn đường khiến Đinh Thiển phải kéo Cố Cảnh Sâm chạy nước rút 800m khiến cô rốt cuộc cũng tiêu hao hết kiên nhẫn cuối cùng.
Xét cho cùng Đại học T chỉ là một trường đại học trọng điểm bình thường, vốn không có biện pháp an ninh nào tương ứng với tình huống này.
——Trong phòng bảo vệ ngay cổng trường, bảo vệ hoàn toàn thiếu kinh nghiệm đối phó với đám phóng viên giải trí chạy như bay kia.

Có lẽ họ hy vọng nhất chính là nghe tin nam thần Diva trong trường có thể rời trường càng nhanh càng tốt để giảm bớt áp lực công việc cho họ.
“Nếu cứ tiếp tục thì cả quyền riêng tư và bảo mật đều không thể được đảm bảo.”
Đinh Thiển “trốn” đến khu rừng nhỏ bên cạnh hồ nước nhân tạo của trường Đại họ T rồi giữ chặt cành cây, hơi thở có chút rối loạn, hai hàng lông mày lá liễu xinh đẹp nhíu chặt lại.
Cô nhướng mày nhìn về phía Cố Cảnh Sâm: “Em định nhờ bố đưa một đội vệ sĩ đến trường, nhưng không biết vậy có ảnh hưởng đến anh không?”
Cố Cảnh Sâm ở bên cạnh sa sầm mặt mày, đôi mắt đen láy xưa nay nhạt nhẽo nay lại cất giấu sự lạnh lẽo thấu xương.

Một lát sau, anh mới thấp giọng nói.
“Tối hôm qua có người lẻn vào ký túc xá nam sinh gõ cửa phòng anh.”
Đinh Thiển ngẩn người, cô nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới: “Anh không sao chứ?”
“……..”
Cố Cảnh Sâm lắc đầu, động tác thong thả nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.
Đinh Thiển thở phào nhẹ nhõm, lúc hoàn hồn thì giận sôi máu: “Là phóng viên của toà soạn nào làm vậy?”
Cố Cảnh Sâm khẽ nhếch môi, đáy mắt lại không có chút ý cười nào.
“Nếu đã làm ra chuyện này thì cũng đủ khả năng lập án rồi, tất nhiên bọn họ không có khả năng để lộ danh tính của mình đâu.”
“………..”
Đinh Thiển tức giận cắn chặt môi dưới, hai tay bên người nắm chặt lại.
Đôi mắt màu hổ phách khẽ lóe lên, hiển nhiên chủ nhân của nó đang suy tư về biện pháp giải quyết.
Nhưng chưa đợt Đinh Thiển nghĩ xong, cô đã nghe thấy giọng Cố Cảnh Sâm.
“Tiểu Thiển, anh định xin rời trường tự học.”
Đinh Thiển khựng lại, một lát sau đôi mắt hạnh mở to: “Tự học? Anh là định…..”
“Tình huống hiện tại không an toàn cho cả em và anh —- Mà đưa đội ngũ bảo vệ riêng vào trường cũng không thích hợp.”
Đôi mắt Cố Cảnh Sâm hơi tối lại.
Rõ ràng việc đưa ra quyết định này trái với suy nghĩ cá nhân của anh.
Có điều anh không tiết lộ cho Đinh Thiển biết, chuyện xung đột xảy ra trong ký túc xá nam đêm qua đã khiến anh nhận ra quyết định này là vô cùng cần thiết.
Anh không thể chịu đựng được việc bản thân sẽ mang đến một số nguy hiểm cho Đinh Thiển như vậy.
Đinh Thiển hiểu rõ suy nghĩ của Cố Cảnh Sâm hơn bất kì ai.
Cô nhíu mày nhìn anh: “Không có cách nào khác sao anh?…..

Nếu anh rời trường, vậy em và anh phải lâu lắm mới gặp nhau được đúng không?”
Cố Cảnh Sâm khẽ thở dài.
Anh không muốn quyết định như vậy, nhưng tình hình hiện tại bên ngoài thực sự không cho anh lựa chọn khác.
“Tiểu Thiển tin anh, anh nhất định sẽ giải quyết hết mọi chuyện trong vòng một tháng.” Cố Cảnh Sâm giơ tay khẽ xoa mái tóc dài của cô, đôi môi mỏng mấp máy: “Đợi đến lúc đó thì bọn mình sẽ không còn chướng ngại nào nữa cả.”

“……..”
Sau một lúc lâu, cuối cùng Đinh Thiển cũng thở phào một hơi.
Cô gái với mái tóc xoăn màu hạt dẻ ngẩng mặt lên đón ánh ban mai, vầng sáng nhạt như lấp đầy đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô.
Cô cười, đôi môi như hai cánh hoa hồng: “Vâng, đàn anh Cố —– em vẫn rất tin anh.”
Cố Cảnh Sâm giật mình rồi nở nụ cười.

Sau đó anh cúi người ôm lấy cô tựa vào thân cây, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi ấy.
…….
Cuối cùng Cố Cảnh Sâm vẫn đến phòng giáo vụ xin tự học các môn chuyên ngành.
Ngoại trừ một số lớp học thử nghiệm bên ngoài chỉ có thể được tiến hành trong trường thì phía nhà trường đã thông qua đơn của anh mà không hề do dự, cũng vì xét đến áp lực bảo vệ gia tăng trong trường gần đây.
Đầu tháng Năm, Cố Cảnh Sâm ngồi xe bảo mẫu cùng Vương Thao rời khỏi Đại học T.
Cả ngày hôm đó tâm trạng của Đinh Thiển không tốt, ngay cả Tống Dao cũng không đành lòng.
Cô ấy đang suy tính xem làm thế nào để bạn cùng phòng vui vẻ thì đã phát hiện bạn học Đinh Thiển không có trở ngại gì… Hoàn toàn trở lại thói quen làm việc và nghỉ ngơi như mới vừa khai giảng.
Hơn nữa, còn rất vui vẻ.
“…….”
Tống Dao chột dạ cầu nguyện….

chỉ mong D thần của bọn cô sẽ không bị đá vì đã rời trường trong khoảng thời gian yêu đương mặn nồng cuối cùng lại phải chịu khổ….

Mong anh ấy trở về càng nhanh càng tốt.
Nhưng suy nghĩ của Tống Dao vừa xuất hiện chưa đến vài ngày thì lại có một làn sóng lớn về Diva trên mạng lần nữa.
Nhưng lần này không tích cực như trước, phóng viên được mời riêng Ngô Tuyết Quân của tạp chí FAN đưa tin với những câu từ đầy ác ý.
Tiêu đề này cũng vô cùng bắt mắt.
《Siêu mẫu Diva lại được bà chủ của Giải trí Tinh Ngu bao nuôi, hai người thân mật ở chung trong kì nghỉ》.
 
Tiểu Khắc Tinh
Chương 61: 61: Say


《Siêu mẫu Diva được bà chủ của Giải trí Tinh Ngu bao nuôi, hai người thân mật ở chung trong kì nghỉ》
Ngay sau khi tạp chí FAN đăng tải bài viết này thì ngay lập tức gây ra sóng to gió lớn ở trên mạng, trong một ngày mà lượng truy cập đã vượt qua một triệu.
Bài viết còn kèm theo một số hình ảnh minh họa, từ góc chụp có thể thấy là bị chụp trộm, ánh sáng cũng hơi mờ ; nhưng hai người trong bức ảnh không hề bịt khẩu trang hay kính râm gì để che giấu, vì vậy mới có thể nhận ra Cố Cảnh Sâm ngay.
Mà trong mấy bức ảnh đó, người phụ nữ dường như có mối quan hệ thân thiết với Cố Cảnh Sâm lại được giới thiệu một cách rõ ràng trong bài báo
Bà chủ Adela của giải trí Tinh Ngu, ở trong giới có tiếng là “Mạnh mẽ vang dội”, “Nữ hào kiệt”, “Giá trị bản thân cao quý” … Sau đó, người viết lại chỉ ra rằng Diva không hề có bối cảnh gì, đồng thời cũng chưa qua đào tạo chuyên nghiệp mà đã được đầu sỏ trong giới giải trí chọn trúng và ký hợp đồng.

Nguyên nhân đơn giản cũng chỉ vì có quan hệ thân thiết với bà chủ, mờ ám đầy bẩn thỉu.
Mà phóng viên được mời riêng này còn đặc biệt nhấn mạnh ở cuối bài báo rằng Diva đã có bạn gái ở trong nước, hành động này không chỉ là cạnh tranh không thỏa đáng ở trong giới mà còn là hành vi của tên đàn ông khốn khiếp bắt cả hai tay.
Ngay khi bài viết này vừa được tung ra, cộng thêm hình ảnh làm “Bằng chứng” khiến những lời chửi bới ở trên mạng ùn ùn kéo đến.
Còn Diva vốn chỉ là một đêm thành danh, số lượng fan hâm mộ chưa mạnh, vì vậy cũng có không ít người trở mặt ngay lập tức.

Cộng thêm việc nhìn người khác rơi từ trên mây xuống bùn luôn là điều mà trước giờ mọi người luôn thích lấy ra để an ủi bản thân mình.

Vì thế nhất thời trên mạng cũng nhân cơ hội vào đá thêm vài cái để đẩy anh xuống.
Chỉ cần lướt xuống trang web kia thì những bình luận bên dưới đã khiến cơ thể Đinh Thiển không khỏi run lên vì tức giận.
Tống Dao ở bên cạnh chứng kiến hết toàn bộ mọi việc, cô ấy nhìn trang web kia rồi lại lo lắng nhìn Đinh Thiển.
“Tiểu Thiển, cậu đừng tức giận… Bài viết này chắc chắn là đang nói bậy, cái gì mà bà chủ Adela của giải trí Tinh Ngu, không chừng chỉ là bạn bè bình thường với đàn anh Cố thôi…”
Giọng Tống Dao càng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng thì cô ấy ngập ngừng nhìn bức ảnh một .
….

Nếu cô ấy không biết nhiều về Cố Cảnh Sâm mà chỉ là một fan hâm mộ, lúc này khi nhìn hành động trông có vẻ rất thân mật của hai người trong bức ảnh này thì có lẽ cô ấy cũng đã nghi ngờ từ lâu rồi.
Ánh mắt Đinh Thiển tập trung trên phần giới thiệu của bà chủ giải trí Tinh Ngu.
“Adela …” Cô hơi cau mày.
“Cậu quen sao?” Nghe thấy giọng điệu nghi ngờ của Đinh Thiển, Tống Dao vội vàng hỏi.
“…..”
Đinh Thiển lắc đầu, “Tớ từng nghe thấy anh ấy nói chuyện điện thoại với người này.”
“Hả?” Tống Dao trợn to mắt, “Chuyện xảy ra khi nào?
Đinh Thiển hơi suy tư, cuối cùng tìm được trong trí nhớ của mình—-
“Là sau kỳ nghỉ đông năm năm nay khi anh ấy từ nước ngoài trở về nên tớ đến sân bay đón, trước khi đi ăn trưa thì nhận được thông báo của bố tớ kêu bọn tớ cùng về ăn cơm.

Chính là trên đường về nhà, anh ấy có nhận điện thoại của người này.”
Tống Dao nghe thấy vậy thì vẻ mặt càng trở nên căng thẳng, cô ấy vô thức chống tay lên thành bàn, “Vậy đàn anh có để lộ ra cảm xúc gì không?…..

À, ý tớ là, là kiểu cấp trên hay là bạn bè..?”

Đinh Thiển suy nghĩ một lát, vẻ mặt thoắt không được tự nhiên: “Hình như anh ấy và người đó rất thân thiết, hơn nữa chắc anh ấy cũng có nhắc về tớ với người kia… Còn gọi tớ là vợ chưa cưới của anh ấy?”
“…”
Tống Dao ngẩn ngơ, dường như cô ấy tuyệt đối không ngờ chuyện sẽ phát triển theo kiểu như vậy.
Đinh Thiển hơi xoắn xuýt bổ sung thêm một câu: “Lúc đó tớ hỏi sao anh ấy lại gọi tớ như vậy thì anh ấy nói ở nước ngoài có quá nhiều người theo đuổi anh ấy, nếu dùng từ ‘Vợ chưa cưới” thì có thể làm bia đỡ đạn khiến người đó từ bỏ ý định.”
“Vậy Adela này cũng là một trong những người theo đuổi đàn anh Cố sao ??” Tống Dao ngạc nhiên hỏi.
“Lúc đó tớ cũng nghĩ vậy.” Đinh Thiển cau mày, “Nhưng nếu như Adela này là bà chủ của giải trí Tinh Ngu thì tớ nghĩ loại quan hệ theo đuổi này….Kkhông hợp lý chút nào.”
Tống Dao le lưỡi: “Có lẽ là sức hấp dẫn của D thần quá mạnh chăng?”
Lần này Đinh Thiển không trả lời, sau một hồi do dự thì lông mày của cô hơi giãn ra.
“Tớ không xoắn xuýt nữa, trực tiếp gọi cho anh ấy hỏi là xong mà.”
Mặt mày Tống Dao cũng giãn ra khi nghe câu này.
“Đúng vậy, cậu hỏi anh ấy đi, đừng ngồi đây một mình suy nghĩ lung tung nữa.”
“…”
Đinh Thiển không phản bác, cầm lấy điện thoại bên cạnh.
Sau khi cô gọi chưa được mấy giây thì Tống Dao đã thấy vẻ mặt của Đinh Thiển hơi thay đổi, sau đó ngẩn ngơ đặt điện thoại xuống.
“Sao thế?” (EbookTruyen.Net)
Vẻ mặt của Tống Dao thay đổi, cô ấy lo lắng hỏi.
“… Không có gì.” Đinh Thiển lắc đầu, nhìn điện thoại bằng ánh mắt phức tạp, “Anh ấy tắt máy rồi.”
Vẻ mặt của Tống Dao cũng bắt đầu thay đổi một cách rất tế nhị.
Sau khi bầu không khí tĩnh lặng vài giây, Tống Dao mới miễn cưỡng nở nụ cười, “Cậu đừng lo lắng quá, nếu bây giờ anh ấy bật máy thì chỉ sợ điện thoại đã bị mấy tên phóng viên hóng hớt kia làm nổ tung luôn rồi… Tớ thấy cũng sắp vào học rồi, tụi mình nhéđến phòng học đi?”
Đinh Thiển đứng im lặng một lúc rồi gật đầu, cô cầm cặp sách bên cạnh, vừa đi tới huyền quan thì đã định đẩy cửa đi ra ngoài.
“Này Tiểu Thiển—–” Tống Dao chỉ vào chân Đinh Thiển đang quay người lại, “Cậu vẫn chưa thay dép.”
Đinh Thiển hoàn hồn, khẽ thở dài rồi cúi người xuống thay giày.
Tống Dao thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của Đinh Thiển thì cũng không dám lơ là, vội vàng thay giày cầm túi xách đuổi theo, khi đến bên cạnh Đinh Thiển thì Tống Dao đưa tay vòng qua khuỷu tay của Đinh Thiển, “Tụi mình cùng đi nhé.”
Đinh Thiển khẽ ừ một tiếng.
Cả đường đi Đinh Thiển không nói lời nào, Tống Dao thấy cô không có tâm trạng nên cũng ngại nói thêm điều gì.
Hai người nhanh chóng đến bậc thang ở trong giảng đường.
Tống Dao kéo Đinh Thiển ngồi xuống, ngay khi cô ấy đang nghĩ xem nên nói gì cho thích hợp để đánh lạc hướng sự chú ý của Đinh Thiển thì bất ngờ nghe thấy mấy cô gái ngồi sau cách họ hai hàng ghế đang bàn tán rôm rả.
“Này, đó là Đinh Thiển phải không?”
“Đúng vậy, cậu không biết sao? Đó là hoa khôi của khoa bọn mình đấy.”
“Không phải là không biết, chỉ là không ngờ đến giờ rồi mà cô ấy vẫn có thể đến lớp thôi?”
“Ồ, cậu đang nói về chuyện kia của bạn trai cô ấy hả… Cũng khá ầm ĩ đấy, vốn nghe nói đó là hotboy của đại T của bọn mình đấy, rất đẹp trai cao ráo, thành tích hay năng lực gì cũng vô cùng tốt… Nhưng không ngờ.”
“Có điều gì mà không ngờ chứ, trước kia không phải nghe đồn Cố Cảnh Sâm và hoa khôi trường mình Lâm Vũ Đồng là một cặp sao? Ai ngờ chưa được vài ngày đã lừa được cô hoa khôi này của khoa bọn mình rồi…..

Hơn nữa còn nghe nói là điều kiện gia đình của hoa khôi khoa bọn mình cũng khá giả nên Cố Cảnh Sâm mới đá hoa khôi trường để theo đuổi hoa khôi của khoa đấy.”
“Thật sao? Vậy thì hèn gì trước đây trên mạng có người nói Diva là người mới không có bối cảnh cũng không có lý lịch, sao sẽ được ông trùm giải trí Tinh Ngu ký hợp đồng chứ.

Nếu cậu nói vậy thì bài báo kia có khả năng là thật lắm?”
“Ha, chuyện đó còn cần phải nói sao? Ảnh chụp đều rõ ràng……”
Câu này chưa dứt thì trước mặt đã vang lên tiếng “ầm”.
Tống Dao nhìn Đinh Thiển ở bên cạnh đã kiềm chế rất lâu nhưng vẫn đập cuốn sách cái ầm lên bàn với vẻ mặt đau khổ.
Đinh Thiển không đáp lại ánh mắt của Tống Dao, sau khi cô ném cuốn sách trên tay xuống bàn thì trực tiếp đứng dậy rồi quay người lại.
Ánh mắt lạnh như băng của cô dừng trên khuôn mặt của hai người vừa mới nói chuyện kia.
Lúc này vẫn chưa vào học, tất cả sinh viên trong lớp đều không tò mò được quay qua nhìn.
Hai cô gái bị ánh mắt của Đinh Thiển làm cho rợn tóc gáy, sau đó một người trong số họ ưỡn ngực theo bản năng, nói nhỏ một câu không hề tự tin chút nào.
“Nhìn cái gì mà nhìn…”
“…”
Bàn tay buông thõng bên người của cô khẽ run lên.

Một lúc lâu sau, Đinh Thiển mới nén giọng xuống, vẻ mặt đầy lạnh lùng nói: “Tung tin đồn thất thiệt, phỉ báng người khác đều phải chịu trách nhiệm hình sự, chắc cô cũng không mù pháp luật chứ?”
Vẻ mặt của hai cô gái hơi thay đổi, người vừa nãy còn cứng cổ lẩm bẩm muốn nói gì đấy nhưng bị cô gái bên cạnh khẽ kéo một cái.
Cô gái bị kéo do dự nhưng vẫn gạt tay ra, ngẩng mặt lên nhìn Đinh Thiển với vẻ đầy dữ dằn.
“Hoa khôi Đinh, chẳng lẽ tôi nói sai ư? Ảnh chụp cũng rõ ràng như thế, không phải là bạn trai của cô—-”
Cô gái kia im bặt.
Đinh Thiển đứng đối diện với cô gái kia quay người lại, trong tay cô cầm một chiếc bút màu đen bóng, tiếp đó bấm một nút trên đó.
“Đây là bút ghi âm.” Vẻ mặt Đinh Thiển lạnh lùng nói, “Mỗi câu nói tiếp theo của cô, chỉ cần có khả năng cấu thành tội phỉ bảng một chút thôi thì tôi cũng sẽ tìm đoàn luật sư nghiêm cẩn nhất tới để kiện cô, tôi đảm bảo, cô đừng mong tốt nghiệp được trường đại học này.”
“…”
Gương mặt của cô ta chợt tái nhợt.
Mãi một lúc sau cô gái kia mới cúi đầu lẩm bẩm một tiếng.
“Xin lỗi được chưa…”
Ánh mắt Đinh Thiển lạnh lùng, quay người lại.
Cô vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì giảng viên đã bước vào.
Rõ ràng là người giảng viên ấy cũng cảm thấy rất khó hiểu trước sự im lặng vô hình của lớp học lúc này, bèn nói đùa: “Hôm nay mấy em sao vậy, sao yên lặng quá vậy?”
“…”
Không ai trong lớp trả lời, nhưng lại có không ít sinh viên đổ dồn ánh mắt về phía Đinh Thiển và Tống Dao.
Không ai trả lời, giảng viên cũng không thấy ngạc nhiên, mở giáo án ra bắt đầu buổi học.
… …
Một tiếng rưỡi sau tiết học kết thúc, cả tiết học Đinh Thiển đều ngẩn ngơ đến khi nghe tiếng chuông tan học mới tỉnh táo lại.
Cô im lặng thu dọn ba lô rồi đi ra ngoài cùng Tống Dao.

Ánh mắt ngập ngừng của Tống Dao nhìn Đinh Thiển mấy lần, sau khi bước ra khỏi lớp vài chục mét, cuối cùng Tống Dao cũng không nhịn được kéo cánh tay của Đinh Thiển, nhân tiện dừng động tác của cô lại.
“… Sao thế?”
Đinh Thiển xoay mặt lại.
Nhìn thấy bộ dạng mờ mịt của cô gái trước mặt, Tống Dao thở dài.
“Bạn học Đinh Tiểu Thiển, nếu như thực sự trong lòng cậu cảm thấy không thoải mái thì cũng không cần phải kìm nén như thế đâu, cậu cứ nói với tớ đi, nói không chừng trong lòng sẽ dễ chịu hơn rất nhiều đấy, cậu thấy sao?”
“…”
Đinh Thiển nghe thế thì im lặng hai giây.

Hai giây sau cô lắc đầu, “Tớ không có gì muốn nói cả.”
Tống Dao: “…”
Sau đó hai người đi một đoạn theo hướng trở về ký túc xá.
Khi đang đi qua con đường đến cổng phía Tây của trường, trong đầu Tống Dao chợt lóe lên, bèn kéo Đinh Thiển lại.
“Tiểu Thiển, tớ có ý tưởng này!”
Đinh Thiển im lặng dò hỏi, đôi mắt bình tĩnh như mặt hồ phẳng lặng.
Tống Dao bị dọa sợ trước ánh mắt này, trong lòng tiếp sức cho bản thân sau đó mới cười nói: “Cậu xem tối nay tụi mình cũng không có gì làm, hay là tụi mình đến quán bar nhé?”
Đinh Thiển im lặng nhìn Tống Dao.
Tống Dao khựng lại bởi ánh mắt của Đinh Thiển, cuối cùng mới cam chịu số phận đầu hàng—-
“Thực ra, tớ chỉ không muốn thấy cậu chán nản như thế… Cho dù như thế nào thì hãy thả lỏng tâm trạng trước đã, nếu cậu không muốn đi bar, thì chúng ta có thể làm việc khác–”
“Được.”
Đinh Thiển đột ngột nói, cắt ngang lời định nói của Tống Dao.
“…”
Tống Dao sững sờ một hồi, chớp mắt rồi mới phản ứng lại, trên mặt mang theo nụ cười: “Cậu đồng ý rồi sao?”
Đinh Thiển gật đầu, sau đó thở phào nhẹ nhõm: “Tớ cũng nghĩ rằng mình cần ít rượu để làm bản thật tê liệt một chút.”
Tống Dao kéo tay cô: “Vậy tụi mình đi nhé?”
…………
======
Vài tiếng sau, Tống Dao cảm thấy vô cùng hối hận về quyết định của mình trước đó.
Quả thực cô ấy từng nghe Đinh Thiển tuyên bố trước rằng tửu lượng của mình không tốt – Nhưng Đinh Thiển lại không nói với cô ấy rằng tửu lượng “Không tốt” là đến mức này!
“Cảm ơn bác tài!”
Sau khi xuống taxi, Tống Dao vô cùng biết ơn chào bác tài xế.
Bác tài xế taxi bất lực nhìn hai cô gái, “Đêm hôm khuya khoắt thế này, hai cô gái đến quán bar một mình như thế không an toàn đâu – Còn uống say như vậy thì lại càng không nên, sau này phải cẩn thận đấy!”
“Vâng, cảm ơn bác tài ạ, làm phiền chú rồi!”
Tống Dao cười khổ đáp lời.
Thật ra cô đã bị bác tài xế nhắc lui nhắc tới một câu – thành phố T không khác gì cả, tài xế taxi luôn nổi danh là người khéo nói, đặc biệt không bao giờ coi hành khách là người ngoài, có thể khuyên răn khách như con cháu của mình vậy…
Bác tài xế bị làm phiền chạy một mạch đưa họ đến dưới kí túc xá, sau khi Tống Dao nhìn chiếc taxi rời đi, cô ấy quay lại dìu Đinh Thiển đang dựa vào lan can của bậc thang.
“Bệ hạ ơi, tụi mình đến ký túc xá rồi, thần hầu hạ người lên lầu nhé?”
“…”
Đinh Thiển đang mơ màng khẽ cười, giọng khàn đặc: “…Ngoan.”
“Hức…..”
Tống Dao nổi da gà, quay đầu liếc nhìn Đinh Thiên rồi thở dài nói: “May mà cậu không phải là con trai, nếu không đã gây họa cho không biết bao nhiêu cô em rồi.”

“…Nam thần?”
Đinh Thiển mơ màng bực bội hỏi: “Ai mà không phải là nam thần?”
Tống Dao dở khóc dở cười: “Đinh Tiểu Thiển, Đinh Tiểu Thiển, sau này cậu tuyệt đối đừng uống rượu trước mặt D thần nhé, nhỡ sau khi uống xong lại dọa người ta sợ thì phải làm sao?”
“D thần?”
Đinh Thiển mở mắt ra, đôi mắt hạnh choáng váng đầy xinh đẹp vương chút men say, tròng mắt ngấn nước lóng lánh, “Đúng vậy, cậu nói đúng… D thần là nam thần của tớ…”
Lần này không đợi Tống Dao nói tiếp, Đinh Thiển đã vịn lên cầu thang, trong miệng khẽ lẩm bẩm: “Nhưng bọn họ lại vu khống nam thần của tớ…”
“…”
Tống Dao nhìn dáng vẻ của Đinh Thiển, trong lòng hơi đau khổ, cô ấy biết đối phương lúc này thật sự đã say nhưng không nhịn được muốn hỏi về vấn đề ban ngày muốn hỏi nhưng không dám hỏi——
“Tiểu Thiển, nếu… Đó không phải là vu khống thì sao?”
“——”
Bóng lưng đang vịn lan can đi lên đột nhiên cứng lại.
Một lúc lâu sau, lâu đến mức mà Tống Dao cảm thấy hơi hối hận vì câu hỏi của mình, cô ấy muốn đi vòng lên trước xem vẻ mặt của Đinh Thiển nhưng cuối cùng lại nghe thấy cô gái trước mặt nhẹ giọng nói.
“Hôm nay tớ rất giận bản thân mình… Cũng giận anh ấy.”
Tống Dao khẽ thở dài, hỏi tiếp: “Tại sao cậu phải giận bản thân mình?”
“Tớ tức giận vì tớ không hoàn toàn tin tưởng anh ấy… Mặc dù tớ luôn tự nói với bản thân rằng sẽ không, không phải, anh ấy không thể làm như vậy nhưng tớ vẫn…” Cô khẽ thở dài, “Tớ còn nghĩ rằng … Lỡ như vậy thì sao.”
Tống Dao không biết phải trả lời như thế nào, cô ấy nhích từng bước một về phía Đinh Thiển.
Động tác của Đinh Thiển dừng lại khi mình nói ra bốn từ đó.
Cô hơi khom người đứng tại chỗ, vùi mặt vào lòng bàn tay khép chặt rồi ngồi xổm xuống.
Giọng nói đầy nghẹn ngào phát ra từ giữa các kẽ ngón tay của cô —
“Tiểu Dao… Đến khi xảy ra chuyện này thì tới mới biết hóa ra mình đã thích anh ấy nhiều như vậy…”
“…..” Khóe mắt Tống Dao hơi ươn ướt, tiến lên đỡ cô gái đang ngồi xổm dưới đất lên, “Tiểu Thiển, không đâu, đàn anh Cố không phải người như vậy, bọn mình ai cũng có thể thấy được anh ấy thích cậu đến nỗi không giữ lại chút gì cho bản thân cả.”
“—— Cho nên tớ cũng giận anh ấy!”
Đinh Thiển buông thõng hai tay, lộ ra đôi mắt đỏ hoe, còn giọng thì nghẹn ngào, “Sao anh ấy không gọi cho tớ, sao không bắt máy! Tại sao anh ấy lại không cho tớ cơ hội gánh vác chuyện như này, thời điểm này cùng anh ấy chứ?… Vừa nghĩ đến việc anh ấy sẽ nhìn thấy những lời lẽ ác độc kia ở trên mạng… Thì tớ đau lòng đến độ ước gì có thể khoét nó ra ném đi..”
“…”
Lúc này cuối cùng Tống Dao cũng đã hiểu được vướng mắc của Đinh Thiển.
Một lúc lâu sau, Tống Dao khẽ thở dài.
“Vậy thì cậu nói với anh ấy đi, gửi cho anh ấy một tin nhắn hay email gì đó… Nói với anh ấy rằng cậu rất quan tâm đến anh ấy, cậu tin anh ấy, cậu muốn chia sẻ gánh nặng với anh ấy.”
Đinh Thiển quay đầu lại, đôi mắt ướt đẫm
“… Có thể không?”
“Đương nhiên.” Tống Dao gật đầu, “Nói cho anh ấy biết tất cả những gì cậu muốn nói.

—— Cho dù bây giờ anh ấy vẫn chưa đọc được thì ít nhất khi cậu gửi những tin nhắn này thì cậu đã ở cùng một chiến tuyến với anh ấy rồi, đã chia sẻ gánh nặng với anh ấy rồi.”
“…”
Trước những lời động viên của Tống Dao, vẻ mặt của Đinh Thiển dần trở nên kiên định hơn.
“Ừm … Tớ sẽ gửi cho anh ấy, hơn nữa tớ nhất định sẽ để cho anh ấy nhìn thấy nó.”
Nhìn dáng vẻ đột nhiên như có động lực của Đinh Thiển, cộng với từ “nhất định” bị nhấn mạnh liên tục, Tống Dao còn chưa kịp đưa tay ra ngăn cản thì đột nhiên lại có một dự cảm chẳng lành.
——Cô cảm thấy rằng mình đã đưa ra một lời khuyên đúng đắn.
Nhưng có lẽ… Đợi đến khi Đinh Thiển tỉnh táo rồi nói tiếp nhỉ?
Mà lúc này Đinh Thiển nghiêm túc đã trở về phòng ngủ, cô mở máy tính lên, thuận tay lấy ổ cứng chứa bộ công cụ phòng thủ và tấn công mạng ở trên kệ xuống..
 
Tiểu Khắc Tinh
Chương 62: 62: Thông Báo Tin


Lúc Đinh Thiển nằm trên giường mở mắt ra chỉ cảm thấy mí mắt nặng như bị đá đè vậy, ý thức vừa quay lại từ trong bóng tối vẫn còn là sự lộn xộn.

Mãi đến nửa phút sau thì cô mới miễn cưỡng nhớ lại mình đang nằm ở đâu, bây giờ là mấy giờ.
Đinh Thiển ngồi dậy khỏi giường.
Như thể nghe thấy động tĩnh bên này, Tống Dao đang nằm trên một chiếc giường khác trong phòng ngủ cũng khó khăn quay người sang —-
“Cậu tỉnh rồi sao?”
“…”
Đinh Thiển xoa huyệt thái dương, uể oải ừ một tiếng.
Tống Dao dở khóc dở cười, xoay người xuống giường rồi đi tới trước mặt Đinh Thiển, “Bạn học Đinh Tiểu Thiển, cậu còn nhớ tối hôm qua mình đã làm gì không?”
Hai mắt Đinh Thiển thẫn thờ ngẩng đầu lên, vươn tay chạm vào trán mình.
Tống Dao: “…??”
Đinh Thiển lại cúi đầu: “Tớ cũng đang suy nghĩ về vấn đề này.”
Tống Dao nghe vậy cũng không nói thêm lời nào, làm ra vẻ “Ừ, cậu nghĩ kĩ đi”, sau đó khẽ mỉm cười yên lặng nhìn Đinh Thiển.
Đinh Thiển cúi đầu ngẩn ngơ mấy phút, cuối cùng hết sức bất lực ngẩng đầu lên——
“Tớ uống nhiều rượu quá nên không nhớ ra được.”
Tống Dao gật đầu, giơ cánh tay chỉ vào máy tính trên bàn, “Mặc dù tớ nhìn không hiểu nhưng tớ khẳng định chắc chắn tối hôm qua cậu đã làm chuyện xấu – Cậu có lẽ không nhìn thấy sau khi cậu giày vò cái máy tính cả hai tiếng đồng thì màn hình phản chiếu lại nụ cười âm u của cậu, giống như ma quỷ lộng hành vậy.”
“…”
Vẻ mặt Đinh Thiển cứng đờ, “Tối hôm qua tớ có đụng vào máy tính sao?”
“Cậu không nhớ chuyện này sao?” Tống Dao thở dài, “Lợi hại lợi hại, say đến mức đó chắc cũng không dễ đâu nhỉ?”
Đinh Thiển không đùa giỡn với Tống Dao nữa mà im lặng bật máy tính lên, sau đó xoay vào phòng tắm rửa mặt.

Sau khi đi ra, cô nhìn màn hình máy tính đã được bật lên rồi ngồi xuống với vẻ mặt nghiêm túc như thể sắp chết vậy.
“Cậu muốn làm gì vậy?” Tống Dao ở bên cạnh tò mò hỏi.
Đinh Thiển không quay đầu, cô bấm những phím tắt để bật từng cửa sổ trên giao diện máy tính lên——
“Tớ kiểm tra nhật ký hệ thống, thực sự tớ không nhớ mình đã làm gì.”
Mười phút sau, Tống Dao đang ngồi xổm bên cạnh cầm điện thoại di động thì bị tiếng than thở của Đinh Thiển làm cho giật mình.

Cô hoảng sợ nhìn qua thì lại thấy bạn cùng phòng của mình sống dở chết dở nằm nhoài ra trên bàn.
Biểu cảm của Tống Dao rất phức tạp, sau khi sắp xếp ngôn ngữ một lúc thì mới chật vật nói—–
“Tiểu Thiển, cậu thế này… Là đang nghĩ quẩn trong lòng sao? Cho nên rốt cuộc tối hôm qua cậu đã làm gì thế?”
“…”
Đinh Thiển nghe cô ấy hỏi cũng không ngẩng đầu lên, chỉ có tiếng k** r*n truyền ra từ bàn máy tính–
“Tối hôm qua tớ hack tất cả các thiết bị nối mạng tương ứng với địa chỉ MAC cho tài khoản cá nhân của Cố Cảnh Sâm rồi……”
Địa chỉ MAC là mã duy nhất được gán bởi nhà sản xuất cho từng phần cứng mạng (như cạc không dây hoặc cạc Ethernet).

MAC viết tắt của Media Access Control, và mỗi mã là duy nhất cho một thiết bị.
Tống Dao nuốt nước miếng: “—— Sau đó?”
Giọng điệu của Đinh Thiển giống như cuộc đời không còn gì để luyến tiếc vậy.
“Sau đó phải bật cửa sổ hệ thống cho từng thiết bị… Nên nhất thời tớ thể tìm được nội dung đã nhập, nhưng chữ ký ở cửa sổ… ‘Lời tỏ tình yêu thương’….”
Tống Dao: “Phụt.”
Hiếm khi Đinh Thiển không có phản ứng gì với biểu hiện của Tống Dao, sau khi im lặng một lúc, cô mới ngẩng đầu lên với vẻ tuyệt vọng.
“Điều đáng sợ hơn nữa là dựa trên những dấu vết sử dụng hôm qua tớ không xóa, cuối cùng tớ còn dùng máy ảnh trên máy tính chụp một tấm ảnh cho bản thân.”
“…”
Tống Dao cố nén cười, chớp mắt, “Cậu cảm thấy cậu sẽ dùng bức ảnh này để làm gì?”
Đinh Thiển: “…”

Không, cô từ chối suy nghĩ về vấn đề này.
======
Cả buổi trưa, Đinh Thiển đều ở trạng thái dưới áp suất không khí thấp tuyệt đối.
Chuyện FAN đưa tin, những việc điên rồ mà bản thân đã làm vào tối qua, chuyện lo cho Cố Cảnh Sâm, tất cả đều xông ra đè cô xuống.
Khi Tống Dao đang tốn sức muốn kéo cô đi ăn trưa thì chiếc điện thoại im lặng cả buổi sáng của Đinh Thiển đột nhiên đổ chuông.
Đinh Thiển sững sờ một lúc, sau đó bắt máy rất nhanh khiến Tống Dao cũng phải kinh ngạc với tốc độ phản ứng của cô.
Thậm chí cô còn chưa kịp nhìn trên điện thoại nó hiển thị cái gì.
“Xin hỏi, là cô Đinh sao?”
Một giọng nữ lạ vang lên ở đầu dây bên kia điện thoại.
“…”
Ánh sáng nhạt mờ dần biến mất khỏi đôi mắt màu hổ phách, Đinh Thiển sửng sốt, sau đó hỏi: “Là tôi, cô là ai?”
“Xin chào cô Đinh, tôi là Adela.”
“…”
Một phút sau, Đinh Thiển cúp điện thoại.
Tống Dao tò mò quan sát rất lâu, cuối cùng cũng vội vàng chạy tới.
“Tiểu Thiển, là điện thoại của ai vậy?”
Đinh Thiển hơi nhíu mày: “… Của Adela.”
“Ai cơ?” Tống Dao ngẩn ra.
Đinh Thiển ngước mắt: “Là bà chủ của giải trí Tinh Ngu.”
“Hả??”
Lần này Tống Dao đờ người càng lâu hơn, phải một lúc sau cô ấy mới hoàn hồn lại, “Tại sao bà ấy lại gọi cho cậu?”
“…”
Đinh Thiển im lặng hai giây, “Bà ấy mời tớ đi ăn trưa.”
Tống Dao: “…”
Đinh Thiển không thảo luận với Tống Dao nữa, cô quay về giường bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
“Cậu định làm gì vậy?”
Tống Dao ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ cậu thật sự muốn đến buổi hẹn ăn trưa cùng bà chủ đó sao?”
“Tớ đã đồng ý trong điện thoại rồi.”
Đinh Thiển nhanh chóng thu dọn ba lô của mình, sau đó cầm lên đặt nó sang một bên và bắt đầu thay quần áo.
Đinh Thiển vừa chọn một bộ đồ phù hợp vừa nói thêm: “Nếu bà ấy đã nói có rất nhiều chuyện không tiện nói qua điện thoại, vậy thì bọn tớ gặp mặt để nói vậy —- Cho dù thể nào thì tớ cũng không muốn cứ mãi không biết gì như thế này nữa.”
“…”
Nhìn thấy Đinh Thiển đã quyết định như vậy, hiển nhiên Tống Dao không thể ngăn cản nữa, chỉ có thể lo lắng nhìn theo bóng lưng của Đinh Thiển.
“Tiểu Thiển, vậy có muốn tớ đi với cậu không?…… Tớ cứ cảm thấy đây là một bữa Hồng Môn Yến ấy.”
Đinh Thiển nghe vậy thì động tác trong tay dừng lại.
Sau một lúc, cô mỉm cười nhìn cô ấy và trấn an: “Không cần đâu Tiểu Dao.

Hôm qua tớ đã làm phiền cậu rất nhiều rồi, hôm nay tớ muốn tự mình giải quyết chuyện này.”
Tống Dao thở dài.
Tính tự chủ và khả năng hành động của Đinh Thiển mạnh đến mức nào thì Tống Dao là người rõ hơn ai hết.
Cho nên đương nhiên cô ấy cũng biết khi Tiểu Thiển nhìn mình với ánh mắt này thì tất nhiên cô đã hạ quyết tâm rồi.
—- Có lẽ vào lúc này không ai có thể lay chuyển được Đinh Thiển cả.
“Vậy hai người hẹn ăn ở đâu? Ít nhất phải cho tớ biết địa chỉ chứ, nếu không tớ thực sự sẽ lo lắng lắm.”
Tống Dao hỏi.
Đinh Thiển suy nghĩ rồi gật đầu.

Cô thay quần áo, choàng áo khoác và mang giày vào, sau đó vừa xách túi bước ra ngoài vừa đồng ý với cô ấy.

“Ừm, trên đường đi tớ sẽ gửi địa chỉ cho cậu.”
Khoảng hai mươi phút sau, điện thoại của Tống Dao rung lên, tin nhắn của Đinh Thiển đã được gửi đến.
Tống Dao nhìn tên nhà hàng cao cấp mình không quen, bèn khẽ nhíu mày.
Cô ấy do dự một lúc, thử tìm thấy số của Cố Cảnh Sâm trong danh bạ.
m thanh báo tắt máy hoàn toàn không hề nằm ngoài dự đoán của cô ấy.
Tống Dao đặt điện thoại xuống, thẫn thờ nhìn quanh ký túc xá, cuối cùng dứt khoát quay lại ổ của mình rồi bật máy tính lên bắt đầu xem phim.
Cô ấy lại cầm điện thoại ở bên cạnh lên, cứ vài phút lại gọi vào số đó.
Sau khoảng hai mươi cuộc gọi, Tống Dao lại quay số đó lần nữa nhưng âm báo tắt máy đầy lạnh lùng không còn nữa, thay vào đó là tiếng tút tút sau khi tín hiệu được kết nối.
“…!”
Tống Dao suýt nữa giật mình nhảy xuống giường, sau khi bình tĩnh lại cô ấy nhanh chóng cầm điện thoại lên, vừa sốt ruột vừa hồi hộp chờ đợi.
Sau khi tiếng tút tút vang lên vài giây, điện thoại đã được kết nối, giọng nam trầm thấp quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia điện thoại.
“Tống Dao?”
“Đàn anh Cố!”
Tống Dao không quan tâm đến những thứ khác, “Tiểu Thiển rất lo lắng cho anh! Hôm qua cậu ấy liên lạc với anh nhưng mãi không được.

Tối hôm cậu ấy còn uống say rồi khóc rất nhiều nữa!”
Bên kia im lặng hồi lâu rồi thở dài.
“Tôi xin lỗi, là lỗi của tôi đã khiến em ấy lo lắng.

Bây giờ em ấy đang ở ký túc xá sao? Tôi sẽ đến tìm em ấy.”
“Bây giờ Tiểu Thiển không ở ký túc xá!” Tống Dao vừa tức vừa vội, ước gì có thể hét lớn vào điện thoại, “Khoảng một tiếng trước cậu ấy nhận được điện thoại của Adela, hai người họ hẹn gặp mặt rồi!”
“Adela? Bà ấy gọi cho Tiểu Thiển sao?”
Giọng của Cố Cảnh Sâm trầm xuống, “Em có biết họ đã đi đâu không?”
Tống Dao gật đầu lia lịa đến nỗi cổ sắp muốn đứt lìa đến nơi thì cô ấy mới sực nhớ hai người đang nói chuyện qua điện thoại, dù cô ấy có làm gì thì anh cũng không thấy, bèn vội vàng nói: “Vâng, em biết – Vừa nãy Tiểu Thiển có gửi địa chỉ cho em, để em gửi qua cho anh! Anh nhanh qua đó xem xem, đừng để bà ấy ăn h**p Tiểu Thiển.”
Cố Cảnh Sâm ừm một tiếng, “Tống Dao, cảm ơn em đã chăm sóc cho Tiểu Thiển.”
“Bây giờ đàn anh Cố đừng khách sáo với em nữa, anh nhanh đi tìm Tiểu Thiển đi, em sẽ gửi địa chỉ cho anh!”
“Được.”

======
Sau khi Đinh Thiển đi theo chỉ dẫn của người phục vụ đến vị trí mà Adela đã đặt thì cô không khỏi giật mình.
Cô phải thừa nhận rằng Adela hơi khác với hình tượng trong tưởng tượng của mình—-
Đầu tiên, Adela không có dáng vẻ mạnh mẽ và nghiêm túc như Đinh Thiển nghĩ, thực ra cho dù ở khí chất hay tinh thần thì Adela đều trông rất tri thức và dịu dàng.

Thứ hai, Adela trông xinh đẹp hơn những gì Đinh Thiển nghĩ, gương mặt cân đối nhưng không làm mất đi vẻ xinh đẹp, mái tóc dài đen láy, vẻ ngoài nổi bật giống như là con lai vậy.
Mặc dù những nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt cho thấy bà ấy không còn là thanh niên ở độ tuổi đôi mươi hay ba mươi nữa, nhưng khí chất dịu dàng không làm mất đi sự lạnh nhạt ở trên người đã bổ sung cho khuyết điểm của bà ấy một cách hoàn hảo.
Nếu là tình địch, sự tồn tại của một tình địch không có khuyết điểm ngoại trừ tuổi tác như vậy thì quả thực là chuyện khiến người ta rất đau đầu…..
Đinh Thiển không khỏi thầm thở dài.
“Cô Đinh, mời ngồi.”
Adela đưa tay ra hiệu.
“…”
Đinh Thiển khẽ gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế người phục vụ kéo ra, đồng thời nói cảm ơn.
“Nghe danh đã lâu, lần đầu gặp mặt.” Adela mở màn bằng một nụ cười dịu dàng, “Sớm đoán cô Đinh là một cô gái xinh đẹp và hào phóng, nhưng hôm nay vừa nhìn thấy thì mới phát hiện cô Đinh còn đẹp hơn trong tưởng tượng của tôi rất nhiều.”
“…”

Đinh Thiển tưởng tượng ra vô số kiểu mở màn đầy hung dữ và những lời nói sắc bén, nhưng chỉ duy nhất không nghĩ đến kiểu này.
Điều này khiến Đinh Thiển hơi bối rối trước lời khen bất ngờ này ở hiệp đầu tiên.
Adela nhìn thấy đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô gái khẽ mở to vì ngạc nhiên thì không nhịn được khẽ cười.
Lúc này Đinh Thiển mới hoàn hồn lại, trên mặt nhất thời đỏ bừng, nhưng cô vẫn tiếp xúc ánh mắt với Adela, sau đó cũng khen lại một câu.
“Cô cũng vậy, rất vui được gặp cô.”
Adela gật đầu, có vẻ như bà ấy không phản ứng gì quá nhiều trước lời khen ngợi của Đinh Thiển.

Bà ấy cầm ly gốm ở bên cạnh lên, khẽ nhấp một hớp trà, sau khi đặt xuống mới mỉm cười hỏi cô: “Cảnh Sâm có nhắc gì về tôi với cô không?”
Nghe Adela trực tiếp xưng hô Cố Cảnh Sâm bằng tên tiếng Trung của anh thì ánh mắt Đinh Thiển không khỏi cứng lại.
Cũng chính vào lúc này, cô mới đột nhiên nhận ra trước mặt mình là bà chủ của giải trí Tinh Ngu, thế nhưng lại nói tiếng phổ thông không thua kém gì người Trung Quốc.
“Cô nói tiếng Trung rất tốt.”
Đinh Thiển cười khen ngợi một câu, né tránh câu hỏi vừa rồi.
Dường như Adela không nhận ra điều đó, sau khi cười nhìn Đinh Thiển thì trả lời, “Tôi có 3/4 gốc Á, tiếng Trung Quốc cũng là một trong những tiếng mẹ đẻ của tôi.”
“Hóa ra là như vậy.”
Đinh Thiển khẽ gật đầu.

Lúc mở miệng thì cô lại thay đổi chủ đề, “Không biết cô hẹn tôi tới đây là muốn nói chuyện gì?”
“Cô Đinh chắc là biết chứ.”
Adela xoay nhẹ muỗng cà phê trong ly gốm, ngước mắt lên mỉm cười, “Tôi muốn nói với cô Đinh về chuyện của Cảnh Sâm.”
“…”
Đinh Thiển nín thở.
–Tới rồi.
Vài giây sau, Đinh Thiển cụp mắt xuống.
“Cô Adela cứ nói đi.”
Adela không hề khách sáo.

Đinh Thiển vừa dứt lời thì bà ấy lập tức mỉm cười nói.
“Tôi muốn hỏi cô Đinh là cô nghĩ gì về bài báo do FAN tung ra vào ngày hôm qua?”
“…”
Câu hỏi đầu tiên sắc bén đến nỗi ánh mắt Đinh Thiển hơi cứng lại, sau một lúc trầm ngâm thì Đinh Thiển mới khẽ mở miệng.
“Tôi tin anh ấy.”
Giọng nói của cô gái rất nhẹ nhàng, mỗi chữ đều vô cùng chắc chắn.
Adela nghe thấy vậy thì hơi giật mình, hết giật mình thì bà ấy lập tức cười đến độ để lộ những nếp nhăn quanh mắt.
“Cô Đinh, theo như tôi biết thì từ khi bài báo đi được tung ra cho đến bây giờ, có lẽ cô vẫn không gọi được cho Cảnh Sâm đúng không?”
Adela thấy Đinh Thiển ngầm thừa nhận thì không nhanh không chậm nói tiếp nửa câu sau–
“Nếu là như vậy, tôi xin hỏi là loại tin tưởng mù quáng này của cô lấy từ đâu ra vậy?”
“… Tôi không cho rằng mình tin tưởng mù quáng về anh ấy.”
Đinh Thiển lắc đầu một cách chậm rãi và đầy kiên định.
Sau đó, cô ngước mắt lên, “Nếu như sau khi được chứng thực mới có thể yên tâm thì tôi cũng không cho rằng đó có thể trở thành sự tin tưởng.

Ít nhất là sự tin tưởng của tôi đối với Cố Cảnh Sâm là sau khi quen biết nhau nhiều năm, dựa vào sự hiểu biết của mình về nhân phẩm của anh ấy, tin tưởng vô điều kiện vào con người của anh ấy; Hơn nữa, trừ khi anh ấy tự thú nhận với tôi hoặc tôi tận mắt nhìn thấy, nếu không tôi sẽ không nghi ngờ anh ấy chỉ vì một vài tấm ảnh hay lời bàn luận của người khác.”
Sau khi nói xong những điều này, Đinh Thiển khẽ cong môi, quay lại phản kích —
“Có lẽ cô Adela cũng rất hiểu anh ấy, chẳng lẽ cô cho rằng anh ấy là người sẽ phạm mấy cái lỗi đạo đức đó sao?”
Đinh Thiển nói xong thì lông mày hơi nhíu lại, ánh mắt sa sầm lại.
… Dù sao thì trong nhận thức của cô, sau câu nói này, bầu không khí giữa cô và Adela phải đạt đến mức căng thẳng mà trước đó chưa từng có.
Mà cô cũng đã chuẩn bị xong việc rút súng ra trận.
Tuy nhiên, lần thứ hai lại vượt xa dự đoán của Đinh Thiển, sau khi nghe những lời của Đinh Thiển, Adela không hề tỏ ra thù địch hay là khí thế gì.
——Ngược lại, người phụ nữ ngồi đối diện với Đinh Thiển lại khẽ che miệng, thấp giọng cười một tiếng.
Nụ cười này đã thành công phá tan sự chuẩn bị vũ trang của Đinh Thiển, khiến cô rơi vào trạng thái ngẩn ngơ lần thứ hai từ khi ngồi ở đây.
Cô ấy cảm thấy mình rất khó để bắt kịp lối suy nghĩ của đối phương.
…..

Hay người phụ nữ mạnh mẽ là trên thương trường, còn cách thể hiện trên mặt tình cảm cũng khác với người bình thường sao??

“Câu hỏi thứ hai của tôi.”
Sua khi cười xong, bà ấy xin lỗi vì thái độ sơ suất của mình.

Adela bình tĩnh lại, “Theo tôi biết thì cô Đinh là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Thiên Vũ đúng không nhỉ?”
“…”
Câu hỏi này đến quá nhanh khiến Đinh Thiển không khỏi sợ hãi.
Sau khi nhìn nhau vài giây, Đinh Thiển chậm rãi gật đầu: “Các kênh tin tức của cô Adela rất nhanh nhạy đấy.”
“Vậy thì hãy để tôi đoán thử, từ nhỏ đến lớn chắc bên cạnh Cô Đinh cũng không thiếu đủ kiểu người theo đuổi.

Mà hình như Cảnh Sâm ngoại trừ vẻ ngoài ra thì cũng chẳng có ưu điểm gì, vậy tại sao cô Đinh lại chọn yêu cậu ấy?”
Sau khi hỏi xong câu này thì Adela phát hiện ra rằng cô gái đang ngồi đối diện mình vẫn luôn bình tĩnh đột nhiên ngẩng đầu lên.
Trong đôi mắt hạnh xinh đẹp kia mang theo sự tức giận không hề giấu diếm.
“… Cô Adela.”
Sau khi Đinh Thiển cố gắng hết sức kiềm chế mới có thể đảm bảo rằng mình sẽ không mất bình tĩnh trong tình huống như vậy, cô khẽ hạ giọng, nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng.
“Tôi tôn trọng cô là cấp trên và là cũng bạn của anh ấy – Nhưng tôi hy vọng cô cũng duy trì sự tôn trọng mà cô nên có với người khác.”
Không đợi Adela có thể phản bác, Đinh Thiển nén giọng xuống, giọng điệu dồn dập.
“Xin lỗi vì đã thất lễ, nhưng tôi vẫn muốn nói với cô Adela rằng – Cho dù Cố Cảnh Sâm có vứt bỏ hết điều kiện ưu thế ở bên ngoài thì bản thân anh ấy vẫn là một người vô cùng xuất sắc! Cho dù là nhân phẩm tinh thần trách nhiệm hay khả năng IQ và EQ của anh ấy đều không thể bắt bẻ được! Xin cô đừng dùng mấy lời vừa rồi để bôi nhọ anh ấy trước mặt tôi, trong mắt tôi anh ấy ưu tú hơn ai hết, vô cùng ưu tú!”
“…”
Lời nói của cô không có bất kỳ chỗ sơ hở nào để phán bác khiến Adela có chút kinh ngạc.

Sau khi Đinh Thiển nói xong thì mới chớp mắt hoàn hồn lại.
Sau đó Adela lại cười.
“Cô nói đúng, cậu ấy rất ưu tú —- Ưu tú hơn hầu hết mọi người trên thế giới này.”
Đinh Thiển: “…”
Cô đột nhiên hơi hối hận…..

Không thể giải thích được, tại sao lại cô phải khen ngợi bạn trai mình trước mặt tình địch chứ? Là sợ đối phương không có đủ khả năng cướp người với mình sao?
… Nhưng nếu lặp lại lần nữa thì có lẽ cô cũng sẽ trả lời như vậy.
Biểu hiện của cô cũng giống như khi nghe cuộc thảo luận của hai cô gái kia ở trong lớp vào ngày hôm qua.Vào thời điểm đó, cô mới thực sự hiểu được “Phản ứng quá khích” của Cố Cảnh Sâm khi mình bị tung tin đồn trong Tieba.
—— Cô quan tâm đến anh như vậy, cho nên cô không thể chịu đựng được sự sỉ nhục và chà đạp của bất kì người nào với anh.
Điều đó có thể khiến cô phát điên lên.
Ngay khi Đinh Thiển đang hơi thất thần, cô mơ hồ nghe thấy câu hỏi thứ ba của Adela, chỉ là sau khi ý thức trở lại, Đinh Thiển nghiêm túc nghi ngờ rằng mình đã bị ảo giác —–
“Xin lỗi…..

Cô Adela, cô vừa nói gì vậy ??”
Adela cười lặp lại câu hỏi cuối cùng của mình—-
“Tôi muốn hỏi khi nào thì cô Đinh sẽ kết hôn với Cảnh Sâm vậy?”
Đinh Thiển: “…”
Hóa ra là cô không nghe nhầm.
Nhưng tại sao kể từ khi cô ngồi ở đây thì mọi thứ lại không theo đúng một quy trình nào vậy?
Trong khi Đinh Thiển đang loay hoay không biết trả lời như thế nào thì một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên sau lưng cô——
“Con thấy để con trả lời câu hỏi này thì sẽ hợp hơn đấy.”
“… Cảnh Sâm!”
Đinh Thiển ngước mắt đầy ngạc nhiên.
Lúc này Cố Cảnh Sâm đã đi đến bên bàn của bọn họ, sau đó dừng lại.
Anh đưa tay xoa tóc cô, sau đó quay sang nhìn Adela đang cười tủm tỉm ở bên cạnh.
Cố Cảnh Sâm bất lực nói.
“Mẹ.”
Đinh Thiển: “… Mẹ ??!!!”
Adela cười nheo mắt nhìn Đinh Thiển, đáp lại một tiếng.
“Ơi.”
Đinh Thiển: “…”.
 
Tiểu Khắc Tinh
Chương 63: 63: Kết Thúc


Tận cho đến khi Đinh Thiển ngồi trên ghế phụ của chiếc xe SUV Cố Cảnh Sâm tự lái thì cô vẫn mãi chưa thoát khỏi cảm giác xấu hổ ban nãy.
Những lời điên cuồng cô nói với Adela ban nãy cứ tua đi tua lại trong đầu cô, mà mỗi lần phát lại thì tiếng “Mẹ” của Cố Cảnh Sâm lại thành chiếc búa gõ một cái thật mạnh.
Gõ đến mức tai Đinh Thiển ù ù, đầu choáng váng, gương mặt đỏ bừng.
Sau khi hồi tưởng lại vô số lần, cuối cùng Đinh Thiển cũng không thể chịu nổi cảm giác xấu hổ tột độ.

Cô che mặt, nhỏ giọng nghẹn ngào vùi mặt xuống đầu gối.
“…”
Cố Cảnh Sâm ngồi trên ghế lái cười tủm tìm nhìn Đinh Thiển đang ước mình có thể co người hoà thành một với cửa sổ xe.
“Em cũng mềm dẻo quá đó chứ.”
Giọng nam trầm thấp đầy ý cười vang lên trong xe.
“Nhưng bây giờ anh đang lái xe, động tác này của em không an toàn lắm.

Ngoan, ngồi dậy nào.”
“….”
Mái tóc dài của Đinh Thiển hơi rối, cô chậm rãi ngồi dậy nhìn thẳng, cả người khắc lên sáu chữ “Sống không còn gì luyến tiếc.”
“Em khó chấp nhận đến vậy sao?”
Cố Cảnh Sâm nhìn Đinh Thiển không biết do ngạt thở hay do cú sốc ở chỗ Adela ban nãy vẫn chưa nguôi ngoai mà gương mặt lẫn hai tai đỏ bừng.

Cuối cùng anh không kìm được cong môi, nhìn Đinh Thiển đầy dịu dàng.
“…….”
Đinh Thiển giận dỗi liếc Cố Cảnh Sâm một cái rồi quay đi, không chịu trả lời.
Cố Cảnh Sâm thấy cô tức đến chu môi thì bật cười.
“Đến giờ ăn cơm trưa rồi nhỉ?”
Anh cố gắng nén cười, hắng giọng nhìn qua gương chiếu hậu rồi nói: “Anh đưa em đi ăn cơm trưa nhé, em muốn ăn ở nhà hàng nào?”
“…….

Em không cần ăn, tức đến no rồi.”
Đinh Thiển buồn tựa lưng vào ghế phụ.”
“Tức no rồi ạ.”
Cố Cảnh Sâm khẽ lên tiếng, cười nhìn cô.
“Anh có chuyện giúp em tiêu hóa này.”
“…”
Đinh Thiển nhìn Cố Cảnh Sâm đầy nghi ngờ: “Chuyện gì ạ?”
Cố Cảnh Sâm nhìn thẳng, ngón trỏ thon dài gõ tay lái.
“Chả là đêm qua, một số thiết bị nối mạng của anh đã bị hacker tấn công cùng một lúc.”
Đinh Thiển: “…..”
Bước ngoặt ngày hôm nay quá lớn khiến cô đã quên mất chuyện này từ lâu.…
“Hơn nữa lần này hacker chỉ để lại cho anh một thông báo giống nhau trong tất các thiết bị.”
Cố Cảnh Sâm nhếch môi, cười nhìn Đinh Thiển: “Anh nghĩ anh biết là ai làm.”
“…”
Đinh Thiển im lặng ba giây, vẻ mặt nghiêm túc nhìn đằng trước: “Không phải em làm.”
“Ồ?” Cố Cảnh Sâm quay sang nhìn cô, cười nói: “Anh nhớ rõ dưới chỗ ký tên kia là mấy chữ anh rất quen thuộc đấy nhé.”
Đinh Thiển lạnh nhạt: “Chắc chắn là có người đùa dai rồi.

Hành động này thật sự quá đáng.”
Cố Cảnh Sâm gật đầu: “Ừm, người đó còn đính kèm một ảnh tự sướng siêu xấu.”
Đinh Thiển: “…..”
Cô biết ngay mà.
Cố Cảnh Sâm cười khẽ: “Bây giờ có thể đi ăn được chưa em?”
“…..” Đinh Thiển cố gắng nở nụ cười: “Tất, nhiên, được, rồi.”
“Ừm, ăn gì nào?”
Đinh Thiển nghĩ một lát rồi lại thở dài.
“Ăn đại gì cũng được ạ, ăn xong em còn phải về trường không thì Tiểu Dao lại lo.”
“Vậy tìm một nhà hàng gần trường nhé?”
“Vâng.”
….
***
Khoảng nửa tiếng sau, chiếc xe SUV màu trắng dừng bên ngoài nhà hàng trước đây Đinh Thiển hay đi ăn cùng Tống Dao.
Đinh Thiển ngồi im trong xe dù xe đã tắt máy, im lặng nhìn mọi người đang dùng cơm bên trong.
“Sao thế em?”
Động tác xuống xe của Cố Cảnh Sâm dừng lại, anh chau mày nhìn về phía Đinh Thiển.
Đinh Thiển lắc đầu: “Không có gì ạ.”
Chỉ là cô nhớ tới những kỉ niệm không vui nào đó cùng với hai người không đáng ghét.
Nhưng Đinh Thiển vừa xuống xe đi được ba bước thì khựng lại, nhìn Cố Cảnh Sâm đầy lo lắng: “Anh không cần đeo khẩu trang sao? Lát vào nhà hàng thì tháo ra cũng được mà.”
“Chiều nay Tinh Ngu sẽ đăng tin, đồng thời sẽ gửi văn kiện của luật sư cho FAN và Ngô Tuyết Quân.”
Cố Cảnh Sâm đến bên cạnh Đinh Thiển cầm tay cô: “Vậy nên chỉ cần em không ngại thì anh sẽ không đeo.”

Đinh Thiển gật đầu, đôi mắt hạnh cong vút: “Vâng.”
Hôm nay không phải ngày nghỉ nên người dùng bữa ở đây cũng không nhiều lắm.
Dù vậy khi Cố Cảnh Sâm và Đinh Thiển nắm tay nhau bước vào thì vẫn có không ít khách hàng tò mò nhìn theo Cố Cảnh Sâm.
“Mời quý khách.”
Nữ phục vụ đón khách cũng sửng sốt vài giây, sau đó mới hoàn hồn, khuôn mặt đỏ ửng nhìn Cố Cảnh Sâm rồi nhanh chóng nhìn sang chỗ khác: “Mời quý khách theo tôi.”
Đinh Thiển nhìn Cố Cảnh Sâm đầy vẻ sau xa, còn cố tình bước chậm lại nói nhỏ đằng sau anh: “Đấy anh xem, fans bạn gái và fans vợ vẫn vô cùng tin tưởng anh.”
Hai cụm từ “fans bạn gái” và “fans vợ” khiến Cố Cảnh Sâm im lặng, cụp mắt nhìn Đinh Thiển.
Đinh Thiển trả lời anh bằng một biểu cảm vô tội.
Cố Cảnh Sâm cười khẽ: “Chẳng lẽ hai kiểu fans đó không phải là một sao?”
Sau khi nói xong, Cố Cảnh Sâm cất bước vào nhà hàng.
Sau khi bóng dáng đĩnh đạc soái khi kia đi được hai mét, Đinh Thiển mới giật mình hoàn hồn, cô thầm than một tiếng rồi nhấc chân đuổi theo.
Nói xong là chạy ngay, người này phạm quy rồi!
Tầng 1 của nhà hàng gần như đã kín bàn, vì vậy nữ phục vụ kia dẫn hai người lên tầng 2 theo lời đề nghị của Đinh Thiển.
So với tầng một thì diện tích tầng hai không lớn lắm, cũng chỉ có một vài bàn, trong đó chỉ có một bàn kín.
Lúc Đinh Thiển lơ đãng liếc nhìn bàn bên kia thì khẽ khựng lại.
Quả nhiên là do tối qua cô làm chuyện xấu nên hôm nay gặp báo ứng rồi.
Cố Cảnh Sâm đi bên cạnh thấy cô không theo kịp thì quay lại: “Tiểu Thiển?”
Phải công nhận là giọng này quá hay, hay đến mức thu hút sự chú ý của cả bàn kia.
Mấy người bên bàn kia ngẩng đầu chạm phải ánh mắt của Đinh Thiển và Cố Cảnh Sâm.
Một lát sau, Đổng Thịnh ngồi cùng Lâm Vũ Đồng và thành viên ban Văn nghệ đứng lên, cười khẩy—-
“Ái chà, đây không phải đàn anh Cố sao? Sao còn có tâm trạng đi ăn thế?”
Không đợi Cố Cảnh Sâm trả lời, ánh mắt anh ta dời sang Đinh Thiển: “Đàn em Đinh Thiển này, hôm đó anh nói gì ấy nhỉ?… Nhưng mà đến lúc này rồi em còn đuổi theo đi ăn cùng anh ta, xem ra đã bị anh ta xoay vòng vòng ấy nhỉ.

Nếu là anh làm ra loại chuyện đó thì anh đã không còn mặt mũi gặp người khác rồi, sao còn không biết xấu hổ.”
Cố Cảnh Sâm không thèm để ý đối phương nói nhăng nói cuội nhưng Đinh Thiển lại không nghe nổi nữa.
Ngay khi Đổng Thịnh vừa nói xong thì cô liếc nhìn anh ta với vẻ lạnh lùng, ánh mắt kia khiến Đổng Thịnh phải câm miệng.
Đinh Thiển đứng ở trước bàn, dù đối diện với ánh mắt phức tạp hoặc đùa cợt của đám nữ sinh thì cô vẫn bình tĩnh nói.
“Hôm nay tôi đến đây ăn cơm với anh ấy không muốn bị những từ ngữ bôi nhọ anh ấy mà phải ảnh hưởng đến việc ăn uống.”
Đinh Thiển thấy sắc mặt Đổng Thịnh khẽ thay đổi muốn đốp chát lại thì lập tức đặt tay trên bàn bọn họ, ngón tay chỉ vào món bò bít tết vừa được mang lên không lâu.
Ánh mắt cô lướt nhìn mọi người, cuối cùng dừng lại trên mặt Đổng Thịnh.
Đinh Thiển nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo: “Nếu ai để tôi nghe thấy một chữ thì tôi sẽ ném thẳng món bò bít tết này vào mặt người đó ngay đấy.

Không tin thì cứ thử xem.”
Nữ phục vụ đứng cách đó không xa bị Đinh Thiển dọa sợ, Cố Cảnh Sâm đứng bên cạnh thì buồn cười.

Sau khi anh đứng yên nhìn fan bạn gái kiêm fan vợ thể hiện xong thì mới bước đến.
Cố Cảnh Sâm dừng lại bên cạnh Đinh Thiển, giơ tay ôm cô vào lòng.
“Xin lỗi đã làm phiền, cô ấy đùa thôi.”
Đinh Thiển tức giận quay lại: “Em không nói đùa——”
Cô đang nói thì người đàn ông bên cạnh cúi xuống hôn một cái.
Chỉ còn lại sự lưu luyến đầy dịu dàng.
“Ngoan.”
“…..”
Mười mấy năm Đinh Thiển không để lộ khuôn mặt thiếu nữ nhưng giờ phút này lại hoá thành pháo hoa bay đầy trời.
Sau đó, cô cứ “Ngoan ngoãn” được Cố Cảnh Sâm dắt về.
“……”
Phía sau hai người, sắc mặt Đổng Thịnh thẹn đến đỏ bừng, hai tay cũng nắm chặt đến mức nổi đầy gân xanh.
Anh ta vô cùng không cam lòng, nhìn chằm chằm bóng dáng Cố Cảnh Sâm đầy hung ác.
Lúc ăn cơm, Cố Cảnh Sâm chọn thêm mấy phần pizza, sau đó chỉ chiếc xe ở bãi đậu xe bên ngoài cửa sổ dưới ánh mắt khiếp sợ của nữ phục vụ.
“Mấy món cuối đưa đến chỗ hai chiếc xe đó.

Gộp cùng một hóa đơn.”
Lúc này nữ phục vụ mới thôi suy đoán về sức ăn kinh khủng của hai người, gật đầu rồi đỏ mặt bước xuống tầng.
Đinh Thiển nhìn theo bóng dáng nữ phục vụ rời đi, sau đó mới quay lại nhìn Cố Cảnh Sâm.
“Dưới tầng là…”
“Adela lo hai ngày nay anh ra ngoài nên sắp xếp cho anh… Trợ lí.”
Đinh Thiển: “….”
___ Trợ lý nhà ai mà cần đến hai xe mới chở hết vậy?
Đồ ăn nhanh chóng được đưa lên, sau đó hai người bắt đầu dùng bữa.
Chưa đến năm phút sau, điện thoại bên cạnh Cố Cảnh Sâm chợt vang lên.
Cố Cảnh Sâm hờ hững liếc nhìn rồi khựng lại.
Đinh Thiển hỏi hồi lâu nhưng không thấy Cố Cảnh Sâm trả lời, bèn tò mò ngẩng đầu lên xem.

Sau đó cô phát hiện Cố Cảnh Sâm ngồi đối diện đang nhìn điện thoại với vẻ khó nói nên lời.
“Sao thế ạ?”
Đinh Thiển khó hiểu hỏi.

Cố Cảnh Sâm buông tiếng thở dài, ánh mắt vừa phức tạp vừa bất đắc dĩ.
Anh ngẩng đầu nhìn Đinh Thiển.
“Khi nãy Adela vừa nói phải đuổi kịp chuyến bay là lừa bọn mình đấy.”
“….”
Đinh Thiển buông dao nĩa xuống.
Đinh Thiển hơi căng thẳng theo bản năng khi nhắc đến bác gái không hề đi đúng kịch bản này.
“Vậy nên…?”
Dường như Cố Cảnh Sâm hơi buồn cười nhưng anh cố gắng kiềm lại.
“Vậy nên bà đã đến chào hỏi bác trai rồi.”
“Bác trai nào cơ ạ?”
Đinh Thiển cố gắng giãy giụa.
Cố Cảnh Sâm cười không đáp.
Đinh Thiển: “……..”
Chờ đến khi Đinh Thiển bình tĩnh lại, Cố Cảnh Sâm mới tiết lộ hai tin tức.
“Hơn nữa bên Tinh Ngu cũng đã ra thông báo, em không ngại thì lên xem thử đi.”
Đinh Thiển vừa cầm di động vừa tò mò: “Ở trên trang web chính thức sao ạ?”
“Không cần đâu.”
Cố Cảnh Sâm liếc nhìn điện thoại, cười đáp: “Trên top 1 hot search đấy em.”
“Ha ha, Cũng phải ha.”
Đinh Thiển vừa mở điện thoại ra thì đúng lúc người phục vụ bê món bò bít tết lên nhưng lại không rời đi ngay mà xấu hổ nhìn Cố Cảnh Sâm.
“Diva, xin hỏi anh thực sự là cậu chủ của giải trí Tinh Ngu sao?”
Đinh Thiển đang xem top hot search nghe vậy thì kinh ngạc nhìn về phía Cố Cảnh Sâm, thấp giọng hỏi: “Tốc độ lan tin nhanh như vậy sao ạ? Hay là nhân lúc còn sớm tụi mình về trường học đi anh.”
“Không sao, em cứ dùng bữa đi đã.”
Cố Cảnh Sâm an ủi Đinh Thiển rồi nhìn về phía người phục vụ: “Xin lỗi, đây là thông tin cá nhân của tôi nên không thể tiết lộ được.”
Cùng lúc đó, Đinh Thiển đã vào được top 1 hot search “Diva là cậu chủ của Tinh Ngu”, tìm thấy cả con dấu của bộ phận quan hệ xã hội của Tinh Ngu.
Giấy trắng mực đen tiết lộ thân phận cậu chủ được giấu kín kia.
Tất nhiên, khu bình luận phía dưới như nồi chảo nóng—–
[Mị đã nói mà, sao D thần của bọn mị lại là loại người đấy được chứ!!!]
[Mấy anh hùng bàn phím chửi hay như hát bị vả có đau mặt không? Trợn mắt lên mà nhìn đây này, nói D thần của bọn mị bán sắc cầu vinh hả? D thần của bọn mị cần sao? Một nửa Tinh Ngu là của anh ấy rồi!!!]
[Mị xin lỗi, đúng là mù mắt chó hợp kim Titan 24k của mị rồi.]
[Móa, đây hoàn toàn xứng với danh hiệu cao đẹp giàu của giới giải trí đúng không? Hoàn hảo đến mức này thì có còn cho ai đường sống không đây?]
[Mị mặc kệ mị mặc kệ, Diva chính là chồng yêu của mị, không ai được đoạt [doge]]
[Chồng ơi, muốn lấy chồng!]
[Mẹ chồng tương lai nhìn con này.]
[… Được rồi, đề nghị mấy thím gọi chồng yêu ở trên bảo vệ tốt trái tim yếu đuối của mình đi.

Mấy thím lên top hot search xem đi, chồng mấy thím sắp lập gia đình rồi!]
……………..
Đinh Thiển đang vui vẻ đọc bình luận thì đọc phải bình luận cuối, nụ cười tươi chợt cứng ngắc.
Cùng lúc đó, lòng cô lại dâng lên một dự cảm xấu.
“….

Bác gái còn làm chuyện gì khác sao ạ?”
Đinh Thiển cẩn thận hỏi Cố Cảnh Sâm.
Cố Cảnh Sâm cười tủm tỉm.
“Em tự xem đi.”
Nụ cười tươi tắn kia khiến lòng Đinh Thiển bất an.
Vì vậy khi Đinh Thiển rời khỏi top hot search theo từ ngữ tìm kiếm ban nãy cho đến khi giao diện thay đổi.
Ba giây sau, top hot search mới nhất xuất hiện trước mặt cô.
“Tập đoàn Tinh Ngu và Thiên Vũ liên hôn.”
Đinh Thiển: “…”
Đầu ngón tay của Đinh Thiển run rẩy nhấn vào hot search đó, rồi mở thông báo đầu tiên lên.
Mấy chục giây sau, Đinh Thiển thở phào một hơi thật dài, sau đó ngẩng đầu nhìn Cố Cảnh Sâm.
“Sao chuyện ‘’Đính hôn’ mọi người đang nói mà đương sự như em chẳng hay biết gì vậy.

Đàn anh Cố không có gì muốn giải thích với em sao?”
Cố Cảnh Sâm cười dịu dàng, ánh mắt vô tội: “Anh cũng như em, vừa mới được thông báo thôi.”
Đinh Thiển vừa định nói gì thì tiếng kéo ghế ở chiếc bàn cách đó không xa vang lên đầy chói tai.
Đinh Thiển nhìn sang thì thấy Đổng Thịnh bày ra vẻ mặt khó coi nhìn về bên này, sau đó vẻ mặt anh ta xanh mét bỏ đi.
Những người còn lại thuộc ban văn nghệ cũng đều xấu hổ, thoáng nhìn sáng Lâm Vũ Đồng, sau đó cũng đồng loạt đứng dậy nhẹ nhàng xuống tầng theo Lâm Vũ Đồng.
Đinh Thiển quay đầu lại, khẽ nhếch môi
Cố Cảnh Sâm cười: “Em vui đến thế sao?”
“Không thể vui hơn.”

Nụ cười của Đinh Thiển càng thêm tươi tắn: “Những người từng vũ nhục và miệt thị anh đều nên chịu báo ứng vả mặt này.”
Cố Cảnh Sâm còn chưa kịp trả lời thì đã thấy một hóm người mặc vest đen và sơ mi trắng đi về phía họ.
“Sao thế ạ?”
Đinh Thiển thấy Cố Cảnh Sâm nhìn ra chỗ khác bèn ngoảnh theo, để rồi bất ngờ với khung cảnh này.
Một nhóm người đi lên tầng, sau cùng là giám đốc nhà hàng với vẻ mặt đầy phức tạp.

Người đàn ông đi đầu đến bên cạnh bàn, sau đó cúi người.
“Cậu Cố, ban nãy có người trong nhà hàng tiết lộ địa chỉ cậu dùng bữa nên bên ngoài fans đang chen chúc nhau, có lẽ sẽ càng lúc càng đông, mời cậu nhanh chóng rời cùng bọn tôi.”
“….”
Đinh Thiển và Cố Cảnh Sâm bất đắc dĩ nhì nhau, hai người chỉ đành nhanh chóng kết thúc bữa ăn rồi thanh toán đi về.
Xuống dưới tầng, Đinh Thiển liếc nhìn ngoài cửa sổ sát đất, bè thấy những fans không biết lấy thông tin từ đâu đang tụ tập ở ngoài, sắp chen lấn vào trong cả cửa nhà hàng.
May mà có mấy vệ sĩ mặt lạnh tanh mở đường đằng trước thì Cố Cảnh Sâm và Đinh Thiển mới có thể lên chiếc SUV một cách thuận lợi.
Hai chiếc xe chở vệ sĩ hộ tống trước và sau, cùng với chiếc SUV màu trắng chở hai người về trường học.
Nhưng xe vừa vào cổng trường thì tiếng chuông điện thoại của Đinh Thiển vang lên.
“Tiểu Dao?”
Đinh Thiển nghe máy, tò mò hỏi.
“Tiểu Thiển, có người để lộ thân phận của cậu trên diễn đàn trường, tớ còn thấy cả hai hot search của đàn anh Cố! Các cậu có muốn tạm tránh không? Chờ người tan bớt rồi về.”
Từ ngữ của Tống Dao khiến Đinh Thiển dở khóc dở cười: “Cái gì là ‘Chờ người tan bớt rồi về’ chứ? Tớ đâu phạm pháp, hơn nữa tớ mới học năm nhất, không thể tự học đến năm tư đâu…”
Đinh Thiển trò chuyện với Tống Dao thêm vài câu, cũng an ủi cô bạn một lát rồi mới cúp máy.
Sau đó, cô nhìn sang Cố Cảnh Sâm.
“Em thấy nãy giờ anh vẫn dừng ở giao diện Weibo, anh làm gì vậy ạ?” Đinh Thiển tò mò hỏi.
Cố Cảnh Sâm cười ngước mắt.
“Trước khi rời nhà hàng thì anh đã đăng một bài Weibo.”
“……..

Đang lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà anh lại đăng Weibo???” Đinh Thiển giật mình, tim cũng đập loạn lên.

Cảm giác này trong hôm nay khiến cô không thể quen thuộc hơn được nữa, trong lòng cầu nguyện đừng có chuyện xấu gì xảy ra, Đinh Thiển cẩn thận hỏi: “Vậy anh đăng gì thế ạ?”
Cố Cảnh Sâm mỉm cười: “Em xem hot search đi.”
Đinh Thiển: “…..”
Cứ tiếp tục như vậy thì tâm lý cô sẽ có cảm giác buồn nôn với từ hot search mất.
Mặc dù hơi khủng hoảng nhưng Đinh Thiển vẫn lấy hết can đảm mở giao diện hot search ra.
Top hot search lại thay đổi.
Hot search đã đè hai tin “Diva cậu chủ Tinh Ngu” và “Tinh Ngu, Thiên Vũ liên hôn” xuống chỉ có bốn chữ:
“Diva vì yêu giải nghệ.”
Đinh Thiển: “…….”
Giải nghệ thì thôi đi, vì sao lại là vì yêu giải nghệ???
Nếu từ yêu kia có liên quan đến cô… Vậy chắc fans vợ và và fans bạn gái của Cố Cảnh Sâm sẽ tùng xẻo cô mất?
Đinh Thiển vừa nghĩ vừa mở từ khóa của top hot search.
Đứng đầu chỗ hiển thị các từ khóa trên Weibo là bài đăng mới nhất của Diva mới đây.
“Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt.
Có quá nhiều xáo trộn, quãng đời còn lại có em là đủ.”
“……”
So với suy nghĩ miên man của cô thì hai câu này rất ngắn gọn, cũng rất đơn giản.
Nhưng chỉ hai câu ngắn gọn và đơn giản ấy khiến tim Đinh Thiển như hòa trong hũ mật, dắt sợi luồn kim, dịu dàng tinh tế.
Cô không kìm lòng được thò người sang ôm lấy đàn anh Cố của cô.
“Em cũng giống anh, có anh là đủ.”
***
Sau hai tháng Diva lên top hot search, cuối cùng cuộc sống của Đinh Thiển cũng quay trở lại bình thường đến tám, chín phần.
Đôi khi cô và Cố Cảnh Sâm đi ra ngoài vẫn sẽ có người xin chữ ký hoặc thét chói tai cắt ngang, nhưng chuyện khiến Đinh Thiển vui mừng chính là tần suất xảy ra chuyện này càng ngày càng thấp.
… Cũng có một khả năng đáng buồn hơn đó là cô đã tập mãi thành quen.
Tuy nhiên có một điều không thể phủ nhận là với những nỗ lực cá nhân của Cố Cảnh Sâm và công ty Tinh Ngu trong việc giữ kín khiến cái tên “Diva” đã dần trở nên mờ nhạt trong mắt công chúng.
Suy cho cùng, công chúng luôn là người hay quên, và không ai có thể mong đợi cả đời chỉ dựa vào tin tức của người khác.
Tâm trạng của Đinh Thiển với chuyện này cũng rất tốt.
Nhưng chuyện không tốt cũng luôn thường trực.
Ví dụ như chuyện chọn ngày làm “Lễ đính hôn”.
“Con mới 19 tuổi mà bố!”
Đinh Thiển đứng giãy giụa ở cạnh cửa phòng sách: “Hơn nữa thời đại này làm gì có ai đính hôn nữa đâu.”
“Chính bởi con chưa tới tuổi kết hôn nên mới phải đính hôn.”
Hiếm khi bố Phương tỏ ra rất công tâm với con gái: “Hơn nữa thời đại này có không ít người đính hôn, chẳng qua người ta không mời con tới dự thôi.”
Phương Chí Hải thấy Đinh Thiển vẫn cố chấp đấu tranh thì ngước mắt lên rồi lại tập trung về đống tài liệu.
“Tiểu Cố, con đưa Tiểu Thiển ra ngoài đi.”
Cố Cảnh Sâm đứng bên cạnh lên tiếng, mỉm cười dịu dàng nhìn Đinh Thiển, sau đó bước tới ôm cô vào lòng.
Anh xoa mái tóc dài của cô.
“Ngoan, em đừng chọc giận bác trai.”
“…..

Đồ phản bội.”
Đinh Thiển giận dõi hừ một tiếng, sau đó bị Cố Cảnh Sâm cười kéo ra ngoài.
Ra khỏi phòng sách, Cố Cảnh Sâm thấy Đinh Thiển vẫn còn giận dỗi thì không khỏi buồn cười.
“Em không tình nguyện đính hôn với anh vậy sao?”
“Không phải mà…”
Đinh Thiển ngước mắt lên, đôi mắt hạnh long lanh nhưng lại mang theo chút không cam lòng: “Em không thích việc chuyện gì ba cũng suy xét trên vấn đề lợi ích.

Đây là chuyện của anh và em, không nên bị ảnh hưởng bởi mấy việc lung tung kia.”
Cố Cảnh Sâm cụp mắt cười: “Không ai ảnh hưởng cả.”
“Dạ?” Đinh Thiển khó hiểu ngước mắt lên.

“Nếu em thực sự không thích lễ đính hôn thì anh sẽ nói với bác trai và Adela bên kia.” Cố Cảnh Sâm cúi người, đôi mắt đen sâu thẳm như có ánh sao rạng rỡ: “Nhưng anh rất muốn có nghi thức này.

Như vậy thì không cần chờ đến khi em 20 tuổi, tất cả mọi người đều biết em là của anh.”
“…..”
Đinh Thiển chớp mắt: “So ra thì em nên lo lắng hơn về việc anh bị người khác lăm le phải không?”
Cố Cảnh Sâm không đáp, bất đắc dĩ nhìn cô.
Đinh Thiển im lặng hai giây rồi nở nụ cười xinh đẹp.
“Nếu đàn anh Cố đã lên tiếng, sao em có thể từ chối? Em nghe đàn anh Cố.”
……….
Vài ngày sau, lễ đính hôn của Cố Cảnh Sâm và Đinh Thiển được tổ chức ở nhà họ Phương.
Mãi cho đến hôm tổ chức thì Đinh Thiển mới biết, hóa ra lễ đính hôn của cô không phải lễ hội thương nghiệp như trong tưởng tượng.
—– Chỉ có người quen, bạn bè của anh và cô, cũng chỉ là một nghi lễ đính hôn đơn giản mà thôi.
“Trước đây là do con hiểu lầm, con cảm ơn bố đã hiểu con!”
Đinh Thiển yếu ớt giải thích với Phương Chí Hải.
“…….” Bố Phương nhìn cô đầy bất đắc dĩ: “Có phải trước đây bố phản đối con và Tiểu Cố quá nên con mới đặt bố vào vị trí đối địch phải không?”
Đinh Thiển cười tươi rói: “Chúc mừng bố, chúc mừng bố chính thức từ vị trí đối địch trở lại bình thường.”
Bố Phương cười, xoa nhẹ đỉnh đầu của Đinh Thiển.
“Được rồi.

Qua hôm nay thì con không chỉ là con gái cưng của bố nữa, sao còn giống trẻ con vậy hả?”
“Tiểu Thiển.”
Cách đó không xa, Cố Cảnh Sâm mặc một bộ đồ vest bước tới.
“Bác trai.” Anh chủ động chào hỏi Phương Chí Hải rồi nhìn về phía Đinh Thiển: “Thầy Vương từ thành phố Q tới đây dự lễ đính hôn của tụi mình, thầy đã đến ngoài rồi, em ra đón với anh nhé?”
Đinh Thiển nghe vậy vội gật đầu, cười với bố Phương: “Bố, thầy Vương Ân Sam là thầy giáo nhưng cũng là ông mai của con và Cảnh Sâm đó….

Dù có lẽ thầy ấy cũng không biết.

Hơn nữa, thầy ấy còn dạy cả hai bọn con nữa, con và Cảnh Sâm ra đón thầy ấy nhé ạ.”
Phương Chí Hải gật đầu: “Ừm, hai đứa đi đi.”
Thế là hai người cùng nhau ra đón Vương Ân Sam, ba người ở trong phòng tiệc nói chuyện rôm rả.
Vương Ân Sam cảm khái nhìn cặp đôi tiên đồng ngọc nữ trước mặt, cười lắc đầu: “Hai đứa xem như là đôi kim đồng ngọc nữ của Trường trung học Số Một….

Có phải sẽ trở thành tấm gương yêu sớm cho các đàn em theo không?”
Đinh Thiển xua tay: “Thầy Vương, thầy không thể đổ oan cho bọn em được, bọn em đâu yêu sớm, bọn em lên đại học mới xác định quan hệ.”
Vương Ân Sam cười gật đầu: “Nói vậy cũng phải.

Nhưng nói nữa hai đứa đúng là có duyên, dù xa nhau ba năm mà vẫn có thể thi vào cùng trường Đại học.

Đây cũng không phải đôi yêu nhau nào cũng có cơ hội, cũng may lúc đó Cảnh Sâm chọn đại học T, thấp hơn điểm của em ấy mấy chục điểm lận.”
Vương Ân Sam chỉ nói bâng quơ nhưng sau khi nói xong thì cả ông và Đinh Thiển đều giật mình, đồng loạt quay sang nhìn Cố Cảnh Sâm.
Ánh mắt Cố Cảnh Sâm vô cùng bình tĩnh, đến cười cũng rất bình tĩnh.
“Em….

không thể nào?” Vương Ân Sam không biết nên bộc lộ cảm xúc gì, chỉ có thể cảm khái một câu.
Tuy anh có thể nói “Không phải” nhưng ông biết đáp án đó ngược lại.
Cũng phải, thế giới bao nhiêu người, nếu bạn không đuổi theo thì sao có duyên phận diệu kỳ đến vậy.
Ánh mắt Đinh Thiển nhìn Cố Cảnh Sâm cũng thay đổi, vài lần muốn nói nhưng lại không biết nói gì.
Vương Ân Sam thấy hai người nhìn nhau nên không quấy rầy thêm, nói một tiếng rồi đi sang chỗ khác.
Đinh Thiển nhìn Cố Cảnh Sâm, cuối cùng cũng hỏi: “Anh vì em… Mới đến đại học T sao?”
Cố Cảnh Sâm mỉm cười gật đầu.
“Ừm.”
“Nhưng sao anh biết?”
Cố Cảnh Sâm cụp mắt, tiếng cười trầm thấp khàn đặc: “Em đã nói từ trước rồi.

Bởi vì bác trai ở thành phố T nên em muốn tới Đại học T.”
“Nhưng lỡ em không tới thì sao?”
“Anh cũng nghĩ đến chữ ‘Lỡ’ ấy.” Cố Cảnh Sâm đáp: “Anh nghĩ ‘Lỡ’ là lỡ em đã đến rồi thì sao.

Cho dù chỉ là ‘Lỡ’ nếu em đến thì anh cũng không muốn bỏ lỡ.”
“……..”
Đinh Thiển chợt không biết phải nói gì.
Cố Cảnh Sâm ôm Đinh Thiển vào lòng, anh nhỏ giọng thì thầm vào tai cô cùng với nụ cười đầy yên lòng —
“Cũng may là em đã tới.”
ĐInh Thiển cũng khẽ nhắm mắt lại ôm lấy anh, che giấu nước mắt rồi cười khẽ.
“Cảm ơn anh đã đến tìm em.”
“Cô dâu chú rể, chuẩn bị làm lễ rồi.”
Tống Dao cách đó không xa đang vẫy tay với hai người.
Hai người nghe thế thì ngoảnh lại, sau đó nhìn nhau cười rồi nắm tay bước về phía trước.
Ánh nắng ngoài cửa sổ vẫn ấm áp.
Ngàn dặm đều quang đãng.
……….
Hãy nhớ:
May mắn thay, sau bốn năm, tôi gặp lại nhau.
Vì vậy tất cả những cơ hội gặp gỡ đều trở thành một sự tử tế dịu dàng nhất mà thế giới ban tặng cho họ.
— Hoàn chính văn—.
 
Back
Top Bottom