Tiên Hiệp Tiểu Gia Là Siêu Cấp Thiên Tài

Tiểu Gia Là Siêu Cấp Thiên Tài
Chương 60: Tiến vào Nam Hoang.



Đấu giá kết thúc!
Hai món vật phẩm đã tới tay, Đế Nguyên Quân ngồi đợi ở bên trong căn phòng một lúc thì trưởng quản mang theo hai kiện vật phẩm rồi trao vào tay hắn.
Đón nhận vật phẩm vào trong nhẫn giới chí rồi lên tiếng. “Ta muốn bế quan một thời gian, không biết Thiên Bảo Các có căn phòng trống nào không?”.
Trưởng quản nợ một nụ cười nhẹ trả lời. “Công tử yên tâm, chuyện này đich thân ta sẽ sắp xếp”.
“Công tử đợi ở đây một lúc, ta ra ngoài sắp xếp phòng cho công tử rồi lát nữa có người tới đẫn đi”.
Nói xong, trưởng quản gật đầu ra hiệu một cái rồi đi ra ngoài. Ngay khi hai người vừa đi ra thì lúc này, trưởng quản quay qua rồi lên tiếng. “Ngươi ra ngoài căn dặn những người khác, nếu như gặp vị công tử này thì thu liễm một chút, tuyệt đối đừng đắc tội với người này, nếu không thì sinh tử tự chịu”.
“Ngoài ra, nếu như người này cần gì thì phải thông báo cho ta trước”.
“Đã rõ”. Tên đệ tử cúi đầu thi lễ rồi chạy thẳng một mạch ra ngoài thông báo.
Lúc này, trưởng quản vừa đi ra được một lúc thì ngoái đầu nhìn lại, trong đầu hắn chợt có một suy nghĩ. ‘Một người có thể ghi ra hai đại công pháp địa cấp mà không có một chút suy nghĩ’.
‘Thân thế người này cũng quá kỳ dị’.
‘Nếu như không kết bạn được thì ta không muốn đối đầu’.
Một lúc lâu sau!
Đế Nguyên Quân cảm nhận được có bốn cỗ khí tức Ngưng Hải cảnh tầng thấp tiến lại gần. Ngay khi bốn người đứng ở bên ngoài cửa thì Đế Nguyên Quân chợt lên tiếng khiến bốn người bị giật mình. “Thái Thiên trưởng lão, người đã đến rồi thì vào đi”.
“Cần gì phải trốn trốn tránh tránh”.
Thái Thiên tức giận đẩy cửa đi vào bên trong cùng với ba người có khí thế hùng hổ vô cùng. “Tiểu tử, ta cho ngươi một cơ hội”.
“Nhanh giao ra hai vật phẩm lúc nãy thì ta tha cho ngươi một mạng, bằng không ngươi sẽ giống như cái chén này”.
“Ly đổ, chén vỡ”.
Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn cái chén vỡ thành nhiều mảnh nhỏ trên nền đất rồi nở nụ cười lạnh nói. “Thái Thiên, ngươi nên nhớ, nơi này là Thiên Bảo Các, mọi hành vi đánh giết bị nghiêm cấm”.
“Nhưng điều đó chỉ áp dụng cho những người các ngươi, còn ta thì không”.
“Trong mắt ta, cho dù ngươi là thánh tử, thần tông hay là giun dế thì các ngươi đều giống nhau, cũng chỉ có một cái mạng”.
“Thế nên, mạng có giữ được hay không thì tùy vào ý định của các ngươi”.
Thái Thiên trên trán nổi lên từng sợi gân xanh, gương mặt lộ ra vẻ tức giận nói. “Ngươi đang uy hiếp ta?”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân cười lạnh một tiếng rồi nói. “Cứ xem như vậy đi?”.
Nói xong, Đế Nguyên Quân thẳng bước đi ra ngoài. Thái Thiên nhìn Đế Nguyên Quân đi ra ngoài mà rống lớn. “Hừ, chuyện này chưa xong đâu”.
“Ngươi tốt nhất thì ở trong này luôn đi”.
“Trưởng lão, hắn đi rồi”. Một tên đệ tử đứng bên cạnh lên tiếng.
“Một lũ phế vật”. Thái Thiên quay qua nhìn ba người rồi quát lớn một tiếng xong quay người đi ra. Bỏ mặc ba người nhìn nhau rồi thở dài một hơi.
Đế Nguyên Quân được tên đệ tử dẫn vào bên trong một căn phòng lớn thì ngay lập tức, hắn cảm nhận được lượng linh khí nồng đậm ở bên trong rồi gật đầu khen ngợi. “Nơi này không tệ”.
“Tạm thời ở đây bế quan một thời gian”.
Ngồi xuống, hai tay ném ra hơn mười man linh thạch rồi bắt đầu kết ấn, chỉ trong nháy mắt, đại trận đã hình thành và dần ổn định. Lấy thân làm trung tâm trận pháp, Đế Nguyên Quân nhanh chóng lấy ra Dưỡng Linh Hồ rồi ném lên không trung.
Cùng lúc đó, hắn lấy đầu tiểu linh mạch rồi đồng thời ném lên rồi bắt đầu bế quan. Ngồi ở bên dưới mặt đất, Đế Nguyên Quân hai tay liên tục kết ấn và đánh ra một lượng lớn chân nguyên để gột rửa.
Dần dần, những mạnh bụi bẩn ở trên Dưỡng Linh Hồ đã bị rửa sạch, để lộ một thân hồ lô cao gần hai mươi phân với màu vàng hơi sẫm màu. Nhìn hồ lô nằm ở trong lòng bàn tay, Đế Nguyên Quân gật đầu thầm khen. “Mặc dù nó mới chỉ Phàm cấp thất giai nhưng khả năng mang lại không yếu hơn cửu giai là bao nhiêu”.
“Bây giờ chỉ cần mở rộng không gian cho nó nữa là được”.
Đế Nguyên Quân lấy ra từng cái nhẫn trữ vật lúc trước đoạt được rồi bóp mạnh tay một cái, toàn bộ bị bóp nát thành bụi phấn, duy chỉ còn lại những mảnh đá màu đỏ mang theo lực một không gian nhỏ.
Đế Nguyên Quân đổ hết những mảnh đá nhỏ vào bên trong hồ lô rồi đánh ra chân nguyên, dần đầu tiểu linh mạch đi vào bên trong rồi vận lực bắt đầu luyện khí.
Thúc dục chân nguyên đánh ra linh hỏa, Đế Nguyên Quân tốn thời gian gần một tháng mới có khiến hồ lô dung hợp với hai thứ kia, thu hồ lô vào trong lòng bàn tay. Đế Nguyên Quân đánh một tia thần thức vào bên trong kiểm tra rồi nói. “Hơn một trăm trượng không gian tích trữ nhưng hợp lại chỉ được mười mét không gian thôi sao?”.
Cảm nhận hồ lô vẫn chưa được ưng ý, Đế Nguyên Quân một tay giữ chặt hồ lô, một tay đưa lên rồi dùng chân nguyên vẽ ra một tấm linh phù rồi dùng cường lực đẩy nó vào bên trong.
Sau thời gian một tháng, linh phù đã dung hợp hoàn toàn với hồ lô. Đế Nguyên Quân đánh ra thần thức, một lần nữa kiểm tra. Ngay sau khi thấy linh phù đã có thể tùy thời điểm là có thể sử dụng nên nở một nụ cười nhẹ.
“Nạp Linh Phù, cũng tạm ổn”.
“Bây giờ ta có thể nuôi dưỡng hạt Huyết Đế Mộc rồi”.
Đế Nguyên Quân lấy ra một hạt màu đỏ tươi chỉ nhỏ bằng một hạt gạo ở trong tay rồi lắc đầu. Lúc này hắn rất muốn luyện hóa nó nhưng rất nhanh đã dừng lại. “Dụng tốc bất đạt”.
Nói xong, Đế Nguyên Quân đẩy cửa đi ra ngoài. Lúc này, ở bên ngoài cửa có một tên đệ tử đang đứng túc trực ở đó. Ngay khi thấy Đế Nguyên Quân đi ra thì rối rít tiến lại gần rồi kính cẩn lên tiếng. “Công tử, trưởng quản đại nhân mời công tử đến thư phòng”.
“Trưởng quản đại nhân có chuyện muốn thương lượng với công tử”.
“Dẫn ta đi qua xem thử?”. Đế Nguyên Quân gật đầu nói.
Đi theo tên đệ tử một lúc, Đế Nguyên Quân đứng trước một căn phòng lớn rồi đẩy cửa đi vào. “Ngươi tìm ta có việc gì sao?”.
“Công tử, ngươi cần gì phải gấp gáp như vậy?”. Trưởng quản nở một nụ cười nhẹ nói. “Chi bằng ngồi ở đây uống một vài tách trà”.
“Có chuyện gì thì nói thẳng đi”. Đế Nguyên Quân lắc đầu đáp. “Ta không muốn vòng vo”.
Trưởng quản gật đầu rồi nói. “Nếu công tử đã muốn vậy thì ta không giấu nữa”.
“Nhìn ngươi rất lạ, chắc hắn đây là đầu tiên đến đây và mục tiêu chắc là vào Nam Hoang Sơn Mạch tìm kiếm cơ duyên”.
“Chuyện này xem như đúng đi”. Đế Nguyên Quân gật đầu. “Ngươi tiếp tục nói đi”.
“Không biết công tử có hứng thú với một chút tin tức ở trong đó hay không?”. Trưởng quản suy tính nói.
“Thời gian trước, ta phát hiện một gốc linh dược Huyền Băng Liên Huyền cấp trung phầm nhưng ở đó đã có một con hung thú tam cấp trấn giữ”.
“Nếu như công tử có thể giúp ta lấy được gốc linh dược đó về đổi thì Thiên Bảo Các nguyện đổi với giá gấp hai?”.
Ban đầu, hắn nghĩ Đế Nguyên Quân sẽ có một chút động tâm nhưng không, hắn vẫn hững hờ và gương mặt trông không có hứng thú nên trưởng quản tiếp tục nói. “Chưa kể, gốc linh dược đó có ba cây và Thiên Bảo Các chỉ muốn một cây ở trong số đó”.
“Công tử cảm thấy thế nào?”.
Đế Nguyên Quân suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng. “Như vậy cũng được?”.
“Nhưng bên cạnh đó, ta muốn một tấm bản đồ khu vực bên ngoài”.
Trưởng quản thấy vậy liền nở một nụ cười vui mừng nói. “Chuyện này chắc chắn rồi”.
“Đợi lát nữa có người sẽ mang tới cho công tử”.
Một lúc sau, Đế Nguyên Quân nhận lấy tấm bản đồ rồi đi ra ngoài thì lúc này. Một bóng dáng nữ tử từ sau rèm cửa đi ra. “Trưởng quản, ngươi làm vậy chắc không thỏa đáng cho lắm”.
“Thánh nữ, người yên tâm”. Trưởng quản nở một nụ cười lạnh nói. “Huyền Băng Liên có Băng Xà bảo vệ, thực lực của nó không thấp, ngay cả Ngưng Hai cảnh đã nhiều lần chịu thiệt thòi bởi nó”.
“Chẳng qua là ta muốn kiểm tra xem người thần bí này có thực lực như thế nào thôi”.
“Ngươi cứ xem mà làm, Huyền Băng Liên ta cần cả ba gốc, cho dù một gốc cũng không thể thiếu”.
“Thánh nữ yên tâm, tên đó nếu như có ý định đùng vào thì đệ tử của ta sẽ ra tay giết chết hắn”. Trưởng quản nở một nụ cười chắc chắn nói.
“Được rồi, ta tin ngươi”.
Ngay khi rời khỏi Thiên Bảo Các, Đế Nguyên Quân liền cảm nhận được có ba cỗ khí tức Ngưng Hải cảnh quen thuộc đang đi theo sau và ba người kia không hề giấu diếm sát ý.
Đế Nguyên Quân bỏ mặc ba người kia rồi thoải mái đi dạo trong thành một vòng, ngay khi không tìm được vật ưng ý nên thẳng một đường đi ra rồi hướng vào Nam Hoang Sơn Mạch.
Lúc này, Đế Nguyên Quân mới để ý, ban đầu có ba người đi theo nhưng bây giờ chỉ còn có hai người. “Đi báo tin rồi sao?”.
Thấy vậy, Đế Nguyên Quân giẫm mạnh chân rồi lao nhanh về phía trước, thì hai người đi theo sau cũng bắt đầu chạy theo, chạy khoảng chừng gần một nén hương thì hắn mới dừng lại.
Hắn thình lình quay người khiến hai tên kia bị bất ngờ nhưng rất nhanh liền trấn tỉnh lại, cả hai người lấy ra vũ khí của mình rồi từ từ tiến lại gần. Đế Nguyên Quân thấy vậy liền lắc đầu, những người này đã phớt lờ lời cảnh báo.
“Ta đã từng cảnh báo các ngươi một lần rồi?”. Đế Nguyên Quân nở một nụ cười lạnh nói. “Tại sao vẫn có người ngu ngốc như hai ngươi”.
“Hừ, bớt nói nhảm đi”.
“Ngươi khiến Thái Thiên trưởng lão tức giận nên hậu quả lúc này là do ngươi tự chịu”.
“Chịu chết đi”.
Nói xong, cả hai người nắm chặt chuôi kiếm rồi lao lên, khí tức Ngưng Hải cảnh tầng hai mạnh mẽ đánh ra.
“Hai người các ngươi tự cho là đúng”. Đế Nguyên Quân thở dài một hơi rồi nói. “Thiên Địa cảnh đến đây thì ta còn kiêng dè vài phần”.
“Còn hai người các ngươi mà muốn lấy mạng ta?”.
“Giun dế muốn lay động sơn nhạc”.
“Các ngươi làm được sao?”.
Kiếm chiêu chém tới, Đế Nguyên Quân ánh mắt đóng mở một cái rồi lách người qua một bên tránh né. Rồi sau đó hắn cường ngạnh đá ra một cước.
Hai người bị bất ngờ, nhanh chóng thu kiếm lại để ngăn chặn nhưng cước của hắn quá nặng nên bị đá văng ra xa, hai chân trượt trên nền đất một quãng dài gần mười mét mới dừng lại.
Đế Nguyên Quân nhìn hai người lộ ra vẻ kinh hãi liền lên tiếng. “Hai ngươi chỉ có chút thực lực này thôi sao?”.
“Hừ, tự tin thái quá”.
Huyền cấp thượng phẩm quyền pháp, Bách Luyện Ngọc Thủ!
Hai người một lần nữa lao lên rồi dốc hết toàn bộ sức lực rồi đánh ra một kiếm, hai đại kiếm chiêu kết hợp đánh về phía trước. Mặc dù uy lực của một kiếm này rất mạnh nhưng hắn vẫn không có chút phản ứng nào cả. Chỉ thấy hắn đưa tay lên rồi cường ngạnh đón nhận một kiếm.
“Hahaha, đúng là kẻ ngu, dám đưa tay đón kiếm của hai người bọn ta”.
“Đúng là không biết sống chết”.
Nhưng nhanh chóng, sắc mặt của hai người lộ ra vẻ kinh hãi, hai đồng từ đột nhiên co rút lại, hai người không tin được vào mắt mình nữa. Chỉ thấy Đế Nguyên Quân đánh ra một ít chân nguyên bảo vệ lòng bàn tay rồi cường ngạnh bóp chặt kiếm chiêu rồi phá diệt.
“Còn chiêu gì nữa không?”.
“Cho dù ngươi phá hết kiếm chiêu của bọn ta thì sao?”.
“Ngươi chỉ có một người, còn bọn ta có hai người, để xem ngươi có thể chịu được đến bao giờ?”.
Nhìn hai tên ngu xuẩn tử cho mình là đúng, Đế Nguyên Quân khinh thường nói. “Chỉ là cảnh giới mạt chi mà có tự tin lớn đến vậy”.
“Hai ngươi là người đầu tiên ta nhìn thấy”.
“Hừ, ngươi bây giờ vẫn còn càn rỡ sao?”.
“Người của ta sắp đến rồi, ngươi chuẩn bị ở đây đợi cái chết đi”..
 
Tiểu Gia Là Siêu Cấp Thiên Tài
Chương 61: Ta không muốn chết?



Đợi thêm một lúc, ánh mắt Đế Nguyên Quân nhìn ra xa, hắn cảm nhận được mười cỗ khí tức Ngưng Hải cảnh đang tiến lại gần với tốc độ cực kỳ nhanh. Bất chợt, trên gương mặt lộ một nụ cười lạnh.
“Có vẻ như người của các ngươi đến rồi”. Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn qua rồi nói. “Nhưng mười tên chỉ có cảnh giới Ngưng Hải cảnh tầng một thì làm được gì?”.
“Hahaha, ngươi đến bây giờ vẫn lớn miệng được sao?”.
“Ngưng Hải cảnh tầng một thì đã sao, giết chết ngươi là chuyện đơn giản”.
“Giết ta?”. Đế Nguyên Quân cười, hắn đưa tay lên tạo bỏ mặt nạ xuống rồi nở một nụ cười dữ tợn, đồng tử dần chuyển qua máu đỏ máu và xung quanh viền mắt có một vệt đen dần lan tràn ra xung quanh, và trên trán hắn xuất hiện một ấn ký màu đen trông kỳ dì vô cùng. “Chỉ dựa vào các ngươi?”.
“Làm được sao?”.
Nói xong, ở trong lòng bàn tay Đế Nguyên Quân chợt có một đợt ma khí bốc lên tạo thành một ngọn lửa màu đen khịt trông lạnh lẽo và đáng sợ vô cùng, khiến người khác cảm nhận như nó có thể thiêu đốt thế gian mọi thứ.
“Cẩn thận, ngọn lửa này không tầm thường”.
Hai tên kia thấy hai ngọn lửa đen ánh bừng cháy thì lộ ra vẻ lo lắng, mặc dù không biết nó là loại linh hỏa nào nhưng khí tức nó phát ra khiến hai người cảm thấy sợ hãi.
“Ồ, không tệ”. Đế Nguyên Quân khóe miệng nhích lên một cái rồi nói. “Thiên Ma Hỏa có thể thiêu đốt vạn vật, tẫn diệt thần chi, phá tan vạn pháp”.
“Ngươi nói xem, nó có tầm thường không?”.
“Nói khoác mà không biết ngượng”.
“Thiên Ma Hỏa là gì?”.
“Từ trước đến giờ ta chưa từng nghe thấy, cái gì mà đốt vạn vật, tẫn diệt thần chi, phá tan vạn pháp”.
“Đừng chọc cười ta”.
Nhìn hai người tỏ vẻ không tin, Đế Nguyên Quân lắc đầu rồi nở một nụ cười khinh miệt.
Giun dế sao xứng để biết nó bá đạo như thế nào?!
Thiên Ma Hỏa, một trong mười loại chí cao linh hỏa, bài danh thứ ba!
Uy lực mạnh mẽ vô cùng!
Đánh ra hai đạo linh hỏa, Đế Nguyên Quân ánh mắt hời hợt nhìn hai người bị linh hỏa thiêu đốt rồi nở một nụ cười lạnh. Thời gian chưa đến một phút, cả hai người đã bị linh hỏa cắn nuốt, ngay cả một mảnh vãi cũng không còn.
Vung tay thu linh hỏa vào trong lòng bàn tay, Đế Nguyên Quân dẫm chân rồi lao nhanh về phía những người đang đuổi tới, trên gương mặt lộ ra vẻ hiểm ác vô cùng.
Chưa đến năm phút, mười người đuổi tới bị linh hỏa nuốt trọn, biến thành thức ăn cho linh hỏa.
Đế Nguyên Quân nhìn Thiên Ma Hỏa ở trong lòng bàn tay rồi lắc đầu thầm than. “Linh hỏa được luyện hóa chưa lâu, uy lực vẫn còn kém một chút”.
“Mặc dù là chí cao linh hỏa nhưng cảnh giới của nó bây giờ còn quá thấp, để trở thành Thiên Ma Hỏa đủ sức khiến thế gian sợ hãi phải trải qua một thời gian rất dài”.
Thu linh hỏa, Đế Nguyên Quân ngẩng đầu nhìn lên cao, nhìn ra bên ngoài hư không không rồi nợ một nụ cười quỷ dị. “Thiên Ma chi lực có thể ảnh hưởng đến tâm cảnh của người tu luyện, nếu tâm cảnh ta không đủ mạnh thì không thể khống chế. Nếu không khống chế được thì hóa thành ma”.
“Dù tâm cảnh của ta không bị ảnh hưởng nhưng tính cách đã bị tiêm nhiễm một phần”.
Ma thì như thế nào?!.
Thế gian này có gì khiến ta cảm thấy lưu luyến!.
Tiên, Thần cũng được, Ma cũng hay. Đâu cũng là con đường tu luyện. Ta một đường cầu đại đạo, huyết tẩy một phương ma vật, trảm diệt vô số tai ương nhưng thế gian này chẳng có ai biết, bị đồng môn phản bội!.
Một lũ lòng lang dạ sói, như thế có được xem là chính đạo?!.
Chính đạo mà tâm không sáng, thì chẳng khác gì ma!.
Đã thế, ta trở thành ma nhưng tâm ta sáng, không nhiễm chất bẩn!.
Như thế còn tốt hơn các ngươi vạn phần!
Nói xong, Đế Nguyên Quân thẳng hướng tiến vào khu vực ngoài của Nam Hoang Sơn Mạch.
Đó là một khu vực rộng lớn vô cùng, và số lượng hung thú ở đây nhiều vô số kể và thực lực chúng dừng lại ở tam cấp nhưng ở nơi này vẫn tồn tại một số đầu tứ cấp. Mặc dù số lượng rất ít nhưng mỗi khi gặp phải thì hậu quả rất nặng nề.
Lấy tấm bản đồ ra nhìn một lúc thì phát hiện những điểm chấm kỳ lạ ở trên đó. Những chấm ki có bốn màu khác nhau, màu lam nhạt đại biểu cho khu vực nhất cấp hung thú, vàng đại biểu nhị cấp hung thú, còn màu tím là tam cấp, màu đỏ là tứ cấp.
Mặc dù tấm bản đồ này rất có ích nhưng đây cũng chỉ là một phần nhỏ mà thôi, nhưng như thế cũng đủ để hắn dùng trong một thời gian.
Nhìn theo hướng đi ở trên bản đồ, Đế Nguyên Quân đi đến một khu vực ở gần đó. Đế Nguyên Quân tìm đến một hang động tương đối lớn, chiều cao của cửa động cao gần năm mét và rộng hơn bảy mét, sâu gần một trăm năm mươi mét.
“Như trong bản đồ thì nơi này có một cây phàm cấp cửu phẩm linh dược và có nhị cấp Địa Xà bảo vệ”. Đế Nguyên Quân thả thần thức vào bên trong động kiểm tra rồi lên tiếng. “Địa Xà có lớp da bên ngoài có màu giống như đất và rất cứng, dễ ẩn nấp”.
“Mặc dù sức tấn công của nó không mạnh nhưng cũng thuộc dạng khó đối phó”.
Tiến vào bên trong động tối, Đế Nguyên Quân con ngươi dần chuyển qua màu đỏ, thần thức trải dài ra bao quát một phạm vi rộng lớn. Bất cứ thứ gì ở trong thần thức mà có một chút động tỉnh thì đều bị hắn phát hiện.
Đế Nguyên Quân từng bước tiến vào sâu bên trong, đi được khoảng chừng trăm mét thì đột nhiên đánh ra một chưởng đánh vào trong góc.
Khè khè!
Địa Xà bị Đế Nguyên Quân một chưởng đánh trúng, lớp vảy ở bên ngoài liên tiếp rơi xuống thành từng mảng lớn. Hai mắt màu vàng giống như hai đèn pin từ trong tối lộ ra ngoài cùng với tiếng kêu dữ tợn vang lên.
Đế Nguyên Quân lộ một nụ cười nhẹ lao lên rồi liên tiếp đánh ra hai chưởng. Chưởng khí mạnh mẽ lao tới, Địa Xà hai mắt đằng đằng sát khí nhìn Đế Nguyên Quân rồi lao lên, cơ thể nó uốn lượn tránh chưởng khí rồi vây chặt xung quanh.
Đế Nguyên Quân nhìn một con rắn dài hơn mười mét cuốn quanh người rồi siết chặt nhưng hắn cũng chẳng thèm để ý. Địa Xà sau khi siết chặt hắn rồi lộ ra ảnh mắt dữ tợn, cái miệng lớn mở rộng để lộ hai cái răng nanh sắc nhọn và cái lưỡi xẻ đôi lộ ra.
“Chỉ là nhị cấp sơ giai hung thú nhỏ nhoi mà muốn dùng lực giết ta?”. Đế Nguyên Quân lắc đầu, ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường nói.
Nhưng, Địa Xà nào hiểu được lời nói của hắn, nó há một miệng lớn muốn nuốt trọn hắn thì đúng lúc này. Đế Nguyên Quân hai tay vận lực thoát khỏi vòng siết rồi đưa lên cao rồi mạnh tay banh lớn miệng nó.
“Vẫn a”. Chỉ thấy Đế Nguyên Quân mạnh tay kéo mạnh một cái, khóe miệng của Địa Xà bị hắn mạnh mẽ xé thành hai nửa. Cơ thể to lớn ngã xuống, Đế Nguyên Quân lấy Dưỡng Linh Hồ hút thi thể nó vào bên trong rồi thẳng hướng tiến vào sâu.
Đi được một lúc, hắn nhìn thấy trên vách đá có một gốc linh dược mọc lên, linh dược tên là Địa Linh Thảo. Công dụng của nó là bồi bổ nhục thân, hỗ trợ trong việc luyện thể.
Thu linh dược vào trong nhẫn giới chi, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn xung quanh một lúc, sau khi thấy nơi này không có gì khác nên quay người rời đi. Nhưng khi đi ra ngoài, Đế Nguyên Quân đột nhiên dừng lại.
Trước mắt hắn, một nhóm ba nam, hai nữ tiến lại gần. Dường như những người này cũng để ý đến Địa Linh Thảo.
“Các ngươi tìm ta có việc?”. Đế Nguyên Quân ánh mắt nhìn về phía bọn họ, giọng nói âm trầm vang lên.
Có một nữ tử đi lên rồi lên tiếng. “Địa Xà bị ngươi giết?”.
“Đúng, là ta giết”. Đế Nguyên Quân thẳng thắn trả lời.
“Địa Linh Thảo ở trong tay ngươi?”. Nữ tử vẻ mặt lộ ra vẻ nặng nề rồi tiếp tục hỏi hắn.
“Đúng vậy a”. Đế Nguyên Quân gật đầu nói.
“Cái gì?”. Một nam tử đứng ở phía sau quát lớn. “Ngươi không biết Địa Linh Thảo là của bọn ta sao?”.
“Của các ngươi?”. Đế Nguyên Quân ánh mắt dần lặng xuống, gương mặt hững hờ nói. “Ngươi dựa vào đâu mà nói thế?”.
“Địa Linh Thảo nằm trong tay ta mà ngươi nói đó là của ngươi?”.
“Hừ, là bọn ta phát hiện trước”. Nam tử hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục nói.
“Ồ, vậy ý ngươi là ai nhìn thấy nó trước là của người đó?”. Đế Nguyên Quân nở một nụ cười lạnh nói.
“Đúng vậy?”. Nam tử tự tin gật đầu.
“Thế thì dễ rồi, Nam Hoang Sơn Mạch là ta nhìn thấy trước”. Đế Nguyên Quân gật đầu. “Vậy bây giờ nó đã là của ta, tại sao các ngươi còn đứng ở đây”.
“Ngươi...”. Nam tử trên trán nổi từng sợi gân xanh rồi tức giận quát.
“Đó không phải là ý của ngươi sao?”. Đế Nguyên Quân nụ cười càng ngày càng lớn. “Nếu như không có việc gì thì tránh ra, các ngươi đang chắn đường của ta?”.
Ba tên nam tử nhìn Đế Nguyên Quân bước lên thì trong mắt nổi lên sát ý, bọn họ muốn sử dụng vũ lực để bắt ép Đế Nguyên Quân nhưng đã bị một nữ tử chặn lại.
Đế Nguyên Quân đi lướt qua, khi đi ngang qua nữ tử đó liền dừng lại, hắn ngoái đầu nhìn qua rồi lên tiếng. “Ánh mắt không tồi”.
Nói xong, hắn thẳng hướng đi vào sâu bên trong. Bỏ mặc đám người lâm vào trầm mặc.
Đợi hắn rời đi, những người khác nhìn về phía nữ tử kia rồi tỏ ra vẻ bất mãn. “Tại sao ngăn bọn ta lại?”.
“Hắn chỉ có một người, còn ta có ba người?”.
“Địa Linh Thảo là ta phát hiện trước, tại sao để hắn đoạt dễ như vậy?”.
“Ngươi cũng biết, Địa Linh Thảo quan trọng với ta như thế nào mà?”.
Đứng trước sự bất mãn của ba người bọn họ, nữ tử chỉ biết lắc đầu rồi thở dài một hơi.
Nàng nhớ lại khoảnh khắc khi gặp hắn lần đầu thì ngay lập tức cảm nhận được sự nguy hiểm, nàng không biết hắn là ai và có thực lực mạnh như thế nào? Nhưng cái cảm giác khiến nàng sợ hãi này còn đáng sợ hơn thế nhiều.
Nhóm năm người bọn họ dù sao cũng là Ngưng Hải cảnh tầng một, thực lực ở trong những người trẻ tuổi thì cũng có một chút thực lực. Nhưng lúc đó nàng cảm giác bản thân mình lúc đó nhỏ yếu vô cùng, giống như một con kiến ở trong mắt hắn.
Cái cảm giác khiến nàng sợ hãi đến mức này là lần đầu tiên, ngay cả gia gia và giới cao tầng ở trong tông tộc cũng không làm được.
Nàng suy nghĩ một lúc rồi hít vào một ngụm khí lạnh. “Ta không muốn chết?”.
Ta không muốn chết?!
Một lời vừa ra khiến những người còn lại phải giật mình, bọn họ mặc dù không hiểu nàng đang nói gì nhưng đây là lần đầu tiên họ thấy nàng sợ hãi như vậy, ngay cả giọng nói cũng có chút run rẩy.
Ánh mắt của bốn người nhìn phương hướng Đế Nguyên Quân rời đi mà hít vào một ngụm khí lạnh..
 
Tiểu Gia Là Siêu Cấp Thiên Tài
Chương 62: Bỏ chạy.



Ngay sau khi thu Địa Linh Thảo, Đế Nguyên Quân tiếp tục đi đến mục tiêu tiếp theo. Ngẫm lại những loại linh dược có ở trong bản đồ, hắn đột nhiên lắc đầu nói. “Để luyện được Ngũ Hành Linh Đan thì cần phải có đủ năm loại linh dược và nhục thân của năm đầu hung thú tượng trưng cho mỗi thuộc tính”.
“Ta đã có Địa Linh Thảo, Địa Xà, nên bây giờ cần có bốn loại linh dược và hung thú có thuộc tính khác nữa?”.
“Đáng tiếc, trong bản đồ chỉ có ghi chú của Địa Linh Thảo, còn những loại còn lại thì không thấy đâu?”.
“Không biết Thiên Bảo Các có loại linh dược này hay không?”.
Đế Nguyên Quân nhớ lại lời nói của trưởng quản và ác ý ở trong lời nói, Đế Nguyên Quân bất chợt nở một nụ cười lạnh rồi đi sâu vào bên trong Nam Hoang Sơn Mạch. Nhưng hắn tìm kiếm một thời gian dài nhưng không phát hiện khu vực xung quanh không hề có thứ mà hắn muốn.
“Gần nhất chính là Hỏa Linh Thảo, nếu như tìm đến Hỏa Diệm Sơn chắc sẽ có chút tin tức”.
“Thực lực của ta bây giờ quá yếu, không thể cùng tam cấp hung thú đánh một trận”.
Thẳng hướng đi về phía Hỏa Diệm Sơn, Đế Nguyên Quân còn cách chổ đố chưa đến hai dặm, bầu không khí xung quanh bắt đầu có chút thay đổi, hắn có thể cảm nhận được nhiệt độ ở trong không khí càng ngày càng nóng.
Đế Nguyên Quân chuẩn bị tiến sâu vào bên trong thì đột nhiên, một giọng nói nam tử từ sau lưng truyền lại. “Vị huynh đệ, xin chậm đã?”.
Nghe giọng nói gấp gáp của nam tử, Đế Nguyên Quân quay đầu trả lời. “Có chuyện gì?”.
“Ta gọi Nhậm Thanh Sơn, không biết vị huynh đệ tên là gì?”. Nhậm Thanh Sơn nở một nụ cười nhẹ nói. “Nhìn hướng ngươi đi là tiến vào Hỏa Diệm Sơn đúng không?”.
“Hỏa Diệm Sơn rất nguy hiểm, ở đó có rất nhiều đầu hung thú mạnh nên đi một mình sẽ rất khó để hành động”.
“Vừa hay, bọn ta còn thiếu người đi cùng, nên ngươi có muốn kết minh với bọn ta không?”.
“Gọi ta Vô Lương là được?”. Đế Nguyên Quân ánh mắt không có chút gợn sóng trả lời. “Ta thấy Hỏa Diệm Sơn không đáng sợ như ngươi nói”.
“Và nhất là ta chỉ thích hành động một mình, nếu như ngươi không có chuyện gì nữa thì ta đi trước”.
“Vô Lương huynh đệ chậm đã”. Nhâm Thanh Sơn nhìn Đế Nguyên Quân chuẩn bị rời đi thì đưa tay ra hiệu. “Thật ra bọn ta phát hiện một gốc Huyền cấp hạ phẩm linh quả tên là Hỏa Linh Quả, nhưng ở đó có một đầu nhị cấp đỉnh phong Hỏa Sư bảo vệ nên muốn đoạt là rất khó”.
Hỏa Linh Quả?!
Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy liền nở một nụ cười, Hỏa Linh Quả đạt phẩm giai Huyền cấp và khả năng mà nó mang lại mạnh hơn Hỏa Linh Thảo rất nhiều, một ngàn gốc Hỏa Linh Thảo thì chỉ có một gốc kết quả thì được gọi là Hỏa Linh Quả.
Nếu như có nó vào trong tay thì Ngũ Hành Linh Đan sẽ có tác dụng hơn rất nhiều và khả năng tầng thứ hai của Ngũ Hành Bá Thể Quyết sẽ thăng tiến thêm một chút.
Nghĩ đến đây, Đế Nguyên Quân trong lòng càng thêm vui mừng, hắn nhanh chóng dừng lại rồi nở một nụ cười nhẹ nói. “Được a”.
Nhậm Thanh Sơn thấy Đế Nguyên Quân gật đầu đồng ý thì vui mừng vô cùng. “Vô Lương huynh đệ, ngươi đợi một chút, những người khác đang trên đường đến”.
“Tùy ý”. Đế Nguyên Quân ngồi dựa vào một gốc cây gần đó rồi nói.
Đợi khoảng chừng mười phút!
Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn ra xa thì thấy ba người hai nam, một nữ đang chạy nhanh đến, Nhậm Thanh Sơn thấy những người kia liền gật đầu một cái. “Các ngươi lại đây, ta giới thiệu thêm một người mới”.
Hắn chỉ tay về phía Đế Nguyên Quân rồi nở nụ cười nói. “Dây là Vô Lương huynh đệ, là người ta vừa mời vào trong nhóm”.
“Còn đây lần lượt là Lê Mộng, Lê Ái Ái và Nhậm Vân Hà”. Hắn chỉ tay về phía ba người rồi tiếp tục nói.
“Thanh Sơn, người này ta thấy không mạnh lắm”. Lê Mộng nhìn Đế Nguyên Quân rồi đánh giá. “Người như hắn đi vào chỉ khiến ta vướng tay chân thôi”.
“Lê Mộng, ngươi đừng đánh giá người khác theo kiểu phiến diện như vậy?”. Nhậm Thanh Sơn lắc đầu nói. “Mạnh hay yếu không quan trọng, miễn sao ta có người trợ giúp là tốt rồi”.
“Ngươi cũng biết Hỏa Diệm Sơn hung hiểm như thế nào? Nên có thêm một người nữa trợ giúp sẽ tốt hơn”.
“Thanh Sơn nói đúng đó, đệ đừng lo nghĩ nhiều quá”. Lê Ái Ái đứng ở bên cạnh gật đầu nói.
“Tỷ, ta đây chỉ lo lắng thôi mà?”. Lê Mộng có chút phật lòng, ánh mắt bực tức nhìn Đế Nguyên Quân nói.
“Được rồi, chuyện này đứng nói nữa?”. Nhậm Vân Hà hai tay vòng ở trước ngực lên tiếng. “Thời gian không còn sớm, ta đi thôi”.
“Hừ”. Lê Mộng nhìn Đế Nguyên Quân rồi hừ lạnh một tiếng. Mặc dù hắn không thích nhưng ý của những người khác đã quyết nên hắn không thể không theo.
Đế Nguyên Quân đi theo sau bốn người rồi lắc đầu. ‘Nhị cấp đỉnh phong Hỏa Sư rất mạnh, ở dưới tam cấp thì nó được xem là cường đại, bốn người này chỉ có cảnh giới Ngưng Hải cảnh tầng một, đối phó với Hỏa Sư thì hơi khó một chút’.
‘Chưa kể, nó còn có trạng thái cuồng nộ, khi vào trạng thái này thì thực lực nó sẽ tăng lên gấp hai lần, sức mạnh có thể sánh ngang với một đầu ngụy tam cấp hung thú’.
‘Khả năng thắng của những người này là bằng không’.
Đế Nguyên Quân thở dài một hơi rồi đi theo sau. Cho đến khi họ đi đến lưng chừng núi rồi tìm đến một hang động lớn ở cạnh đó.
Nhậm Thanh Sơn đưa tay ra hiệu những người ở sau lưng dừng lại rồi nói nhỏ. “Mọi người cẩn thận một chút, đầu Hỏa Sư này có thính giác rất tốt”.
Ba người đi theo sau gật đầu rồi bước từng bước nhẹ đi vào bên trong, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn xung quanh thì thấy có không ít viên đá ửng hồng trông cực kỳ nóng bỏng và ở dưới chân hắn cảm nhận được nhiệt đột đang dần dần tăng lên.
Hắn đánh ra một đạo chân nguyên bao bọc cơ thể rồi thở nhẹ một hơi, có vòng bảo vệ ở bên ngoài nên nhiệt độ giảm xuống một cách đáng kể.
Cẩn thận tiến vào được khoảng năm phút, lúc này họ đã đứng trước một eo đá nhỏ và một lối đi vào sâu bên trong nối thông với một động rộng lớn. Họ liếc mắt nhìn vào bên trong thì thấy đầu Hỏa Sư đang nằm ngủ ở dưới nền đất và bên cạnh có một gốc linh thảo mọc lên và ở trên đỉnh là một quả màu đỏ rực lớn khoảng chừng một viên bi nhỏ nhưng nhiệt lượng nó phát ra là rất lớn.
Nhậm Thanh Sơn phất tay rồi cùng ba người lao vào bên trong, Hỏa Sư hai tai khẽ run, nó nghe thấy những tiếng động đang lao nhanh vào bên trong nên nhanh chóng tỉnh dậy, nó hướng ánh mắt sắc bén nhìn về phía bốn người rồi “Rống!” lớn một tiếng.
Bị người khác xâm phạm lãnh địa và nó cảm nhận được địch ý của bọn họ nên mạnh mẽ lao lên, khí tức nhị cấp đỉnh phong bùng phát. Lực lượng trên người bạo tăng lên gấp hai lần.
Nó lao đến bốn người rồi nhảy lên cao, hai chân trước đưa lên cao để lộ những móng vuốt sắc nhọn đánh xuống.
“Súc sinh, đứng hòng”. Nhậm Thanh Sơn lớn tiếng quát, hắn lấy ra thanh trường thương, hai tay nắm chặt hai đầu rồi đưa lên cao để ngăn hai chân lớn của Hỏa Sư.
Oanh!
Bị một kích đẩy lùi, Nhậm Thanh Sơn hai chân trượt dài một quãng lớn rồi mới ổn định lại, hắn cảm nhận được cự lực của Hỏa Sư mạnh đến mức nào, lòng bàn tay hắn lúc này chỉ cảm nhận được những cơn đau nhức kéo đến.
“Cẩn thận, nó đã mạnh hơn trước rất nhiều”. Nhậm Thanh Sơn cắn răng rồi lạnh giọng nói.
“Hừ, mạnh hơn thì đã sao, dù gì nó cũng chỉ là một con súc vật, bị bốn người ta vây công thì sao có thể chống cự”. Lê Mộng hừ lạnh một tiếng rồi lao lên, hắn nắm trong tay một thanh đoản đao mạnh mẽ chém xuống.
Đứng ở bên cạnh, Lê Ái Ái và Nhậm Vân Hà tay nắm trường kiếm lao lên. Tiếp đến là Nhậm Thanh Sơn.
Công kích mạnh mẽ của bốn người đánh xuống, mỗi một chiêu thức đều có sát thương rất lớn. Hỏa Sư ánh mắt lộ ra vẻ tức giận, chỉ thấy cơ thể nó hơi khom xuống và đẩy người ra sau. Đợi công kích gần tới, nó mạnh người đẩy về phía trước rồi “Rống!” lớn một tiếng.
Từ trong miệng nó bắn ra một đợt sóng xung kích vòng cung, Nhậm Thanh Sơn thấy vậy liền quát lớn một tiếng. “Đó là, sư hống”.
“Mọi người nhảy lên”.
Ba người nghe theo chỉ định của Nhậm Thanh Sơn rồi đồng thời nhảy lên, sóng xung kích lao tới rồi đánh mạnh xuống nền đất khiến khu vực xung quanh đó bị lõm xuống một hố lớn. Bốn người nhìn thấy cảnh này thì kinh hãi không thôi, nếu như họ không tránh kịp thì hậu quả sẽ rất khôn lường.
“Súc sinh, chịu chết đi”. Lê Mộng trên trán nổi từng sợi gân máu rồi quát, hắn hai tay nắm chặt chuôi đao rồi chém mạnh xuống.
Hỏa Sư liếc mắt nhìn lên thì thấy một đạo ánh đao hình vòng cung chém xuống liền nhảy lùi ra sau. Ngay sau đó, ba người còn lại đã áp sát ở những bên còn lại, họ vây kín không cho nó có đường chạy thoát.
Đế Nguyên Quân nhìn thấy cảnh này rồi lắc đầu. “Bao vây Hỏa Sư nghe có vẻ hợp lý nhưng lại ngu ngốc vô cùng”.
Lời nói của hắn vừa dứt thì Hỏa Sư lúc này cũng đã động, nó mở lớn miệng rồi hít vào một hơi thật sâu rồi thổi mạnh xuống đất. Sóng xung kích liên tiếp tỏa ra xung quanh tạo thành một đợt phong bạo thổi bay cả bốn người.
Họ dẫm mạnh chân lên vách đá rồi lao nhanh đến, bốn người dốc hết toàn bộ chân nguyên trong cơ thể rồi đánh ra một kích mạnh nhất.
Oanh oanh oanh oanh!
Rống!
Liên tiếp, bốn đợt công kích mạnh mẽ đánh xuống. Hỏa Sư bị bốn đợt công kích đánh trúng rồi kêu lên một tiếng đau đớn. Ở trên người nó xuất hiện bốn miệng vết thương lớn trải dài xuống và không ngừng chảy xuống máu tươi.
Lúc này, Hỏa Sư trong mắt tràn đầy sự phẫn nộ nhìn bốn người rồi lao lên. Bất chợt, tốc độ của nó thình lình bạo tăng lên gấp hai lần, chỉ trong nháy mắt, nó đã áp sát trước người Lê Ái Ái rồi một chân đánh ra.
“Tỷ tỷ?”. Lê Mộng nhìn Lê Ái Ái bị một chân đánh văng và trên miệng phun ra một ngụm máu tươi thì tức giận quát. “Ta giết ngươi?”.
Lê Mộng trong mắt nổ lên sát ý, hắn hai tay nắm chặt đoản đao rồi lao lên, hắn muốn chính diện giết chết nó. Nhậm Vân Hà đứng ở bên cạnh, ngay khi thấy Lê Mộng thì muốn ngăn lại, nhưng lúc này đã muốn.
Lê Mộng đoản đao chém xuống nhưng Hỏa Sư không một chút sợ hãi, nó đánh ra thêm một chân nữa đánh văng Lê Mộng ra gần hai mươi mét thì lăn lóc trên nền đất mấy vòng rồi phun ra một ngụm máu tươi.
“Nhanh, bảo vệ hai người bọn họ”. Nhậm Thanh Sơn thấy Hỏa Sư lao về phía hai người kia thì cắn răng quát lớn một tiếng.
Rồi cả hai lao lên, muốn chặn đứng Hỏa Sư. Nhưng hai người đâu thể ngờ được, Hỏa Sư khi vào trạng thái cuồng nộ thì thực lực đột nhiên tăng mạnh nên không thể chống đỡ được.
Cả hai bị nó đánh văng ra xa, trên người chịu không ít thương tích. Nhậm Vân Hà nhổ ra một ngụm máu tươi rồi thầm than. “Đáng ghét, sao sức mạnh của nó lúc này mạnh như thế này?”.
Nhìn trận thế lúc này bị phá nát, Nhậm Thanh Sơn ngoái đầu nhìn Đế Nguyên Quân rồi lên tiếng trách móc. “Vô Lương huynh đệ, ngươi muốn xem đến bao giờ?”.
“Nhanh phụ bọn ta một tay”.
“Muốn ta giúp thì sao không nói sớm?”. Đế Nguyên Quân nở một nụ cười lạnh đáp rồi lao lên.
Bốn người nghe thấy vậy nên trong lòng nổi lên không ít sóng to gió lớn.
Rống!
Lúc này, Hỏa Sư ánh mắt tức giận nhìn về phía bọn họ rồi rống lớn một tiếng lao lên. Khí tức trên người cường hãn bộc phát ra ngoài rồi nhảy lên cao, hai chân để lộ móng vuốt đánh xuống.
Đế Nguyên Quân bắt đầu vận chuyển hai loại lực lượng ở trong người bắt đầu chống đỡ. Ngay khi công kích của Hỏa Sư chuẩn bị đánh tới thì đột nhiên, bốn người kia thình lình thu tay rồi quay người bỏ chạy.
“Vô Lượng huynh đệ, nhớ bảo trọng”. Nhậm Thanh Sơn thở dài một hơi, vừa chạy vừa nói.
Công kích Hỏa Sư đánh xuống khiến khu vực xung quanh bị lõm xuống một hố lớn và tạo ra một cột bụi bất cao gần năm mét bốc lên.
Đế Nguyên Quân bị cột bụi đất che khuất!
Sinh tử chưa biết!.
 
Tiểu Gia Là Siêu Cấp Thiên Tài
Chương 63: Diệt bốn người.



Hỏa Sư hai chân trước mạnh mẽ đánh xuống, Đế Nguyên Quân hai tay ngưng tụ lực lượng rồi mạnh mẽ đón đỡ. Bị bốn người kia bỏ mặc nhưng chừng đó không đủ để khiến hắn cảm thấy bất ngờ, bởi vì từ khi đi vào bên trong thì hắn đã mừng tượng ra được cảnh này.
Oanh!
Đế Nguyên Quân hai tay đưa lên cao bắt lấy hai chân trước của Hỏa Sư. Nhưng, điều khiến nó bị bất ngờ là hắn có lực lượng lớn mạnh đến mức có thể cùng nó ngạch kháng mà không hề bại lui.
Rống!
Hỏa Sư rống lớn một tiếng, khí tức trên người nó thêm một lần nữa thình lình bạo tăng. Cơ thể to lớn nặng nề đè xuống. Nhưng Đế Nguyên Quân không có một chút lo lắng hay sợ hãi nào cả.
Ánh mắt âm trầm cùng vẻ mặt bình ổn khiến Hỏa Sư cảm thấy kinh dị. Nó biết cả hai so sánh sức mạnh thì khó phân thắng bại nên há miệng lớn để hộ hai hàng răng sắc nhọn rồi cắn Đế Nguyên Quân.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân bất ngờ thu lực khiến Hỏa Sư bị bất ngờ và bị ngã về phía trước, đồng thời một chân trụ vững, một chân tích tụ lực lượng rồi đá mạnh một cái.
Oanh!
Hỏa Sư bị một cước đá văng lên cao, vấp phải vách đá ở trên cao rồi rơi xuống. Đế Nguyên Quân ánh mắt hững hờ nhìn lên cao rồi nhảy lên, toàn thân vận chuyển lực lượng xuống hai chân rồi nhảy lên cao.
Huyền cấp hạ phẩm cước pháp, Đạp Thiên!
Đế Nguyên Quân dẫm mạnh lên cơ thể to lớn của nó rồi đạp liên tiếp mấy cái. Hỏa Sư bị hắn đạp mạnh xuống đất, toàn thân nó run lên rồi kêu lên một tiếng đau đớn. Bị hắn toàn lực đạp mấy cái nên trên người chịu không ít thương tích.
Thấy Hỏa Sư gồng mình đứng dậy, Đế Nguyên Quân nhảy lùi ra xa, trên khóe miệng nở một nụ cười nhẹ nói. “Còn đứng được sao?”.
Hắn nhìn bốn miệng vết thương không ngừng chảy máu. “Nếu như ngươi đột phá tam cấp thì ta đánh không lại, nhưng ngươi chỉ có cấp bậc nhị cấp đỉnh phong, đối với ta mà nói thì có chút hơi phiền phức nhưng ngươi bây giờ đã chịu không ít thương nên thực lực đang không ngừng giả xuống”.
“Ta bây giờ muốn giết ngươi không khó”.
Nói xong, Đế Nguyên Quân thúc dục hai loại lực lượng lên đến đỉnh điểm rồi ngưng tụ vào trong lòng bàn tay. Còn Hỏa Sư dường như cảm nhận được ý định của Đế Nguyên Quân nên trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn.
Mặc dù bị trọng thương nên thực lực cho dù giảm xuống nhưng nó không có ý định đầu hàng, ánh mắt nồng nặc sát ý nhìn Đế Nguyên Quân rồi lao lên.
Thấy Hỏa Sư liều chết xông lên, Đế Nguyên Quân lắc đâu. “Vẫn a”.
Huyền cấp thượng phẩm quyền pháp, Bách Luyện Ngọc Thủ!
Đế Nguyên Quân lao lên, hai tay dần chuyển qua màu thanh ngọc và phát ra một ít khí lạnh rồi đánh ra.
Oanh oanh!
Đế Nguyên Quân liên tiếp đánh ra hơn một trăm quyền, Hỏa Sư mạnh dù mạnh nhưng đối mặt với hàng loạt quyền kình vừa nhanh vừa mạnh, trong mắt nó chỉ nhìn thấy những điểm sáng đang đánh tới. Nó bây giờ muốn quay người bỏ chạy nhưng đã muộn.
Mỗi một quyền Đế Nguyên Quân đánh ra đều có uy lực mạnh mẽ vô cùng. Dần dần, Hỏa Sư chịu không nổi nữa nên bị hắn đẩy lùi ra xa, trên cơ thể to lớn liên tiếp xuất hiện những vết lõm vào và thanh âm gãy xương vang lên.
Một trăm quyền qua đi, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi rồi nhìn thi thể Hỏa Sư nằm bất động ở trên nền đất mà không nói gì.
Thế gian này cường giả vi tôn!
Người yếu thì bị kẻ mạnh ức hiếp!
Con người cũng thế, hung thú cũng vậy, nếu mình không giết nó thì nó sẽ giết mình!
Ở bên ngoài hang động!
Bốn người Nhậm Thanh Sơn đứng đợi ở bên ngoài một lúc nhưng không thấy chút động tĩnh nào nên có chút lo lắng.
“Tại sao bây giờ im ắng như vậy?”.
“Bình thường Hỏa Sư sẽ truy đuổi địch nhân đến cuối cùng, nhưng sao giờ không thấy chút động tỉnh gì?”.
“Chuyện này quá kỳ lạ”.
“Hay là tên kia đã chặn được nó rồi”.
“Không thể nào?”.
“Hắn thì làm được chuyện gì chứ, nhìn cơ thể mảnh khảnh như thế thì làm được gì?”.
“Ta cũng nghĩ là vậy?”.
“Hay trong đó phát sinh chuyện gì rồi?”.
“Hay ta đi vào trong đó nhìn xem, nếu như Hỏa Sư kia đuổi tới thì ta chạy ra ngoài”.
“Ta cũng có ý đó”.
“Đi, vào đó xem thử”.
Đế Nguyên Quân phất tay, chuẩn bị thu thi thể Hỏa Sư và Hỏa Linh Quả vào trong Dưỡng Linh Hồ thì đột nhiên, những tiếng bước chân từ sau lưng truyền lại.
Bốn người Nhậm Thanh Sơn từ từ tiến vào bên trong, khi bọn họ nhìn thấy Đế Nguyên Quân không một chút thương tích đứng bên cạnh thi thể Hỏa Sư thì kinh ngạc vô cùng.
“Hỏa Sư là do ngươi giết?”. Nhậm Thanh Sơn kinh nghi lên tiếng hỏi hắn.
“Ta giết thì như thế nào?”. Đế Nguyên Quân ánh mắt lạnh dần trả lời. “Không phải thì như thế nào?”.
“Hừ, Hỏa Sư bị bọn ta đánh trọng thương từ trước, nếu như không có bọn ta thì ngươi chết chắc rồi”. Lê Mộng bước lên một bước, ánh mắt không ưa nhìn Đế Nguyên Quân rồi hừ lạnh một tiếng.
“Đúng vậy?”. Lê Ái Ái gật đầu nói. “Bọn ta cũng có công giết Hỏa Sư, vậy Hỏa Linh Quả cũng phải chia cho bọn ta một phần”.
“Hahaha, chia cho cá ngươi?”. Đế Nguyên Quân đột nhiên phá lên cười lớn một tiếng, ánh mắt khinh thường nhìn bốn người nói. “Khi các ngươi sợ chết, quay người bỏ chạy thì đâu biết được kết quả này?”.
“Bỏ mặc người khác để có thời gian bỏ chạy, khi mọi chuyện kết thúc thì quay lại đòi phân chia”.
“Không biết nhục nhã”.
“Ngươi….”. Lê Ái Ái vẻ mặt lộ ra vẻ tức giận quát.
“Cần gì nhiều lời với hắn, trực tiếp giết chết là được”. Lê Mộng nhìn Đế Nguyên Quân rồi nở một nụ cười độc ác nói.
“Ta không có ý kiến”. Nhậm Vân Hà gật đầu nói.
“Vô Lương huynh đệ, ngươi cần gì phải làm thế?”. Nhậm Thanh Sơn sắc mặt âm thầm rồi hạ giọng nói.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân chỉ nở một nụ cười nhẹ rồi nói. “Ngươi cần gì giả nhân giả nghĩa?”.
“Ta với các ngươi không thân không thích, không cần phải nhiều lớn”.
“Hahaha, ta không ngờ ngươi lại ngu như vậy?”. Lê Mộng cười lớn một tiếng rồi nói. “Thế thì chịu chết đi”.
Nói xong, hắn dẫn đầu bốn người lao lên, tiếp sau đó là Nhậm Vân Hà và Lê Ái Ái. Còn Nhậm Thanh Sơn vẫn đứng đó suy ngẫm một lúc, nhưng thấy ba người kia lao lên, hắn cũng chỉ biết thở dài một hơi rồi xông lên.
Đối mặt với công kích của bốn người, Đế Nguyên Quân nụ cười lộ ra vẻ khinh thường.
Liên tiếp, những chiêu thức của bốn người đánh ra, đao, kiếm, thương liên tiếp đánh xuống. Đế Nguyên Quân ánh mắt nhìn công kích của bốn người rồi tránh né liên tục.
“Ta không tin không đánh trúng?”. Lê Mộng liên tiếp vung đao nhưng tất cả đều bị Đế Nguyên Quân tránh được nên lộ ra vẻ bất mãn nói.
Oanh!
Lúc này, Đế Nguyên Quân vận lực rồi đánh ra một chưởng, cả bốn người thấy vậy liền đánh ra chân nguyên để phòng ngự.
Chưởng lực tán đi, cả bốn người đều bị hắn đẩy lùi gần mười bước mới ổn định lại cơ thể. Bọn họ lúc này mới cảm nhận được uy lực của Đế Nguyên Quân mạnh yếu như thế nào. Một chưởng hắn đánh ra vừa rồi trông rất bình thường nhưng có thể đẩy lùi bốn người Ngưng Hải cảnh.
“Không ngờ ngươi ẩn giấu thực lực sâu như vậy?”. Nhậm Thanh Sơn ánh mắt ngưng trọng nói. “Nhưng ngươi chỉ có một mình, còn bọn ta có bốn người”.
“Nhanh thu tay chịu trói rồi giao nộp Hỏa Linh Quả, tránh chịu những thương tổn không đáng có”.
“Một người thì như thế nào?”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân nhếch môi rồi nói. “Chỉ dựa vào bốn người các ngươi mà muốn ta buông tay chịu trói”.
“Nằm mơ sao?”.
“Ngươi đã nói vậy thì đừng trách ta ra tay độc ác”.
“Toàn lực giết hắn”.
Nhìn bốn người trong ảnh mắt nổi lên sát ý, Đế Nguyên Quân nhìn bốn người dốc hết toàn bộ sức lực muốn giết hắn nhưng trên gương mặt không lộ ra một chút lo lắng hay sợ hãi nào cả, mà thay vào đó là vẻ mặt kỳ dị trông cực kỳ đáng sợ, trên gương mặt hắn nở một nụ cười nồng nặc, hai đồng tử dần chuyển qua màu đỏ tươi và toàn thân có một tầng ma khí màu đen bao bọc.
Bất chợt, bốn người nhìn Đế Nguyên Quân có chuyện gì đó không đúng liền lộ ra vẻ kinh hãi. Ánh mắt bốn người đột nhiên co rút lại nhìn hắn.
“Không thể nào?”.
“Hắn là người của ma tộc”.
“Tại sao một tên ma tộc lại có mặt ở Tây Vực, bọn chúng không phải bị phong ấn ở Trung Vực rồi hay sao?”.
“Nhưng, nhìn lượng ma khí trên người hắn có rất ít, ta có thể đối phó được”.
Nhìn bốn người có chút hoảng hốt, Đế Nguyên Quân bước lên một bước rồi lạnh giọng nói. “Ma tộc thì như thế nào?”.
“Vẫn tốt hơn đám người chính phái như các ngươi, toàn lũ giả nhân giả nghĩa”.
Chỉ trong chớp mắt, Đế Nguyên Quân chợt lóe lên một cái rồi biến mất ngay trước mắt họ, chỉ trong giây lát, hắn xuất hiện trước mặt Lê Ái Ái rồi đánh ra một quyền.
Oanh!
Lê Ái Ái hai mắt trừng lớn rồi cảm nhận phần bụng dưới truyền đến một cảm giác đau đớn vô cùng. Bị Đế Nguyên Quân một quyền đánh văng ra xa rồi nằm quằn quại trên nền đất, gương mặt tái xanh liên tục nông ra từng ngụm máu tươi.
Lê Mộng nhìn thấy tỷ tỷ bị đánh thành như thế nên tức giận vô cùng. “Tỷ tỷ”.
“Tên khốn kiếp, ta giết chết ngươi”.
Nhậm Thanh Sơn, Nhậm Vân Hà nhìn Lê Ái Ái nằm ôm bụng ở trên nền đất rồi nuốt xuống một ngụm nước bọt, cả hai người nhìn nhau rồi gật đầu một cái, họ lúc này như muốn chạy khỏi nơi đây, bỏ mặc hai người kia.
Ở phía trước, Đế Nguyên Quân nhìn Lê Mộng tức giận chém liên tiếp liền khinh thường nói. “Bị người khác bỏ mặc, cảm giác như thế nào?”.
Nói xong, Đế Nguyên Quân đưa tay lên rồi đánh ra một quyền khiến Lê Mộng nằm gục trên nền đất.
Sau khi đánh gục hai người Lê Mộng, Đế Nguyên Quân ngẩng đầu lên cao thì thấy hai người kia đã bỏ chạy, hắn nhìn hướng hai người chạy ra rồi nở một nụ cười lạnh nói. “Chạy được sao?”.
Đế Nguyên Quân lao nhanh về phía trước rồi tiện tay rút kiếm của Lê Ái Ái rồi đuổi theo.
Hai ngươi Lê Thanh Sơn vừa chạy ra, trên gương mặt lộ ra vẻ sợ hãi. “Khốn kiếp, tại sao lại gặp tên ma tộc này ở đây”.
“Đại loạn, đại loạn rồi”.
“Tên này có thực lực quá đáng sợ, hắn chắc chắn là thiên kiêu của ma tộc”.
Hai người chạy chưa được bao lâu thì đột nhiên, một cảm giác lạnh lẽo từ sau lưng truyền lại khiến họ sợ run lên. Đế Nguyên Quân tăng tốc, chưa đến mười tức hô hấp liền đuổi kịp bọn họ, tốc độ nhanh vô cùng.
Huyền cấp hạ phẩm kiếm pháp, Tốc Tinh Kiếm!
Đế Nguyên Quân vung kiếm chém ra một cái, nhanh chóng, khu vực xung quanh bị hàng vạn điểm sáng nhỏ vây kín lại. Hai người Nhậm Thanh Sơn thấy vậy thì kinh hãi vô cùng.
“Cái gì đây?”.
“Không kiếp”.
“Không được, ta phải chạy khỏi đây, tìm người đến giúp ta giết tên ma tộc?”.
Nhưng hai người quay người muốn bỏ chạy nhưng họ không thấy Đế Nguyên Quân có ý định đuổi theo nên thở nhẹ một hơi. Nhưng rất nhanh, sắc mặt họ đột nhiên nhăn lại.
Đế Nguyên Quân lạnh lẽo nói một tiếng. “Sát”. Thì những điểm sáng ở trên cao đột nhiên hóa thành từng đạo ánh kiếm nhỏ hướng về phía hai người kia. Chỉ trong giây lát, hàng trăm hàng ngàn điểm sáng bắn xuyên thủng qua hai người.
Quá đau đớn, cả hai người nằm la liệt trên nền đất, ánh mắt sợ hãi nhìn Đế Nguyên Quân rồi cầu xin. “Tha, tha cho ta”.
Nhưng hắn nào có để ý, chỉ thấy hắn đánh ra hai đạo hắc hỏa thiêu đốt hai người, chỉ trong nháy mắt, hai người đã trở thành thức ăn cho Thiên Ma Thần Hỏa.
Quay trở về hang động, Đế Nguyên Quân đánh ra hai đại hắc hỏa nuốt trọn hai người kia rồi vung tay thu thi thể Hỏa Sư và Hỏa Linh Quả vào trong hồ lô rồi quay người rời đi..
 
Tiểu Gia Là Siêu Cấp Thiên Tài
Chương 64: Cướp Huyền Băng Liên.



Thời gian một tuần qua đi!
Đế Nguyên Quân dành hết toàn bộ thời gian này để tìm kiếm tung tích của những loại linh dược là hung thú có thuộc tính Kim, Thủy, Mộc nhưng không phát hiện được một chút tin tức nào cả. Nên gương mặt hắn lộ ra chút không thoải mái.
“Đáng tiếc, không có tin tức của ba loại thuộc tính còn lại”. Đế Nguyên Quân vừa tiến sâu vào bên trong của khu vực ngoài rồi nói. “Có Ngũ Hành Linh Đan thì ta may mắn mới đột phá được tầng thứ mười, nếu không thì không biết sẽ tốn thời gian là bao lâu nữa?”.
“Một năm, hai năm hay ba năm?”.
Đế Nguyên Quân lắc đầu, con đường hắn đang đi quá khó khăn, đối với người không có thiên phú thì việc tu luyện đến hiện tại là một thành công rất lớn nhưng hắn cảm thấy chưa đủ.
Huyền cấp linh dược, thậm chí đan dược ở trong những người tu luyện thì đó là đồ vật rất trân quý, nhưng đối với hắn thì khác, cho dù ăn hàng trăm hàng ngàn viên đan dược nhưng chừng đó vẫn không đủ để cho hắn đột phá tầng thứ mười rồi nhập thiên đố.
Thiên Đố Chi Cấm, đó là thứ mà không biết bao nhiêu thiên kiêu muốn hướng tới, đột phá cảnh giới cực hạn do Thiên Đạo cấm chế. Nhận lôi phạt tẩy luyện cơ thể sẽ khiến nhục thân và đan điền càng ngày càng bền chắc và con đường đi sẽ càng ngày càng rộng mở.
Nên bây giờ hắn chỉ có thể tu luyện mỗi cảnh giới đạt tới đại viên mãn thì sau này mới có thể đối mặt được với những người được xem là “Thiên Chi Kiêu Tử”. Thực lực của bọn họ quá áp đảo, họ mạnh đến mức mà khi cả hai người cùng một trận chiến thì họ có thể khiến Đế Nguyên Quân thất bại thảm hại, thậm chí giết hắn giống như giết gà.
Mạnh mẽ vô cùng!
Công pháp, cơ duyên, tài nguyên, những người đó đều có sẵn, con đường tu luyện của họ suôn sẻ vô cùng. Còn hắn thì khác, mỗi một bước đi đều phải vượt qua vô vàn chông gai, thậm chí là những kiếp nạn, sát kiếp...
Đế Nguyên Quân có thể dựa vào cảnh giới đại viên mãn và những công pháp siêu việt thì mới có thể sánh ngang được với những người đó. Và chỉ có như thế thì hắn mới có khả năng phá được Thiên Đạo cấm chế.
Đứng suy nghĩ một hồi lâu, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi rồi tiến vào sâu ở bên trong. Dọc đường đi, hắn cảm nhận được những dòng khí tức hung thú mạnh mẽ ở xung quanh.
Đế Nguyên Quân đi được gần năm dặm thì dừng lại, hắn lấy tấm bản đồ rồi suy nghĩ một lúc. “Huyền Băng Liên ở gần đây, đi qua đó xem thử?”.
Di chuyển gần một nén hương, Đế Nguyên Quân lúc này đã đứng cách vị trí của Huyền Băng Liên chưa đến một dặm. Càng tiến lại gần thì hắn càng thấy bầu không khí ở nơi này có chút khác biệt.
Cảm giác băng lạnh dần dần tăng lên. Đột nhiên, hai hàng lông mày đột nhiên lăn lại, Đế Nguyên Quân ánh mắt nhìn ra xa rồi thầm nói. “Đây là mùi máu tươi?”.
“Có một trận chiến đang diễn ra ở phía trước sao?”.
Đế Nguyên Quân dừng chân suy nghĩ một lúc rồi quyết định lao lên. Cho dù phía trước có hung hiểm như thế nào thì cũng phải tranh cho bằng được, Huyền Băng Liên là thứ bắt buộc đối với hắn.
Càng tiến lại gần, sắc mặt Đế Nguyên Quân càng ngày càng trở nên khó coi, ở phía trước không xa, một trận chiến kinh khủng đang diễn ra.
Một bên là hơn mười người đang vây giết đầu tam cấp hung thú Băng Xà, còn một bên là trận chiến của ba mươi người. Đế Nguyên Quân liếc mắt quan sát trận chiến một lúc rồi nói. “Băng Xà đã trúng Hỏa Độc, sức mạnh của nó đã giảm đi một phần rất lớn và bị mười kia vây công thì khả năng sống sót là con số không”.
“Không thể chậm trễ”.
Đế Nguyên Quân thúc dục hai loại lực lượng ở trong cơ thể rồi lao lên, thẳng hướng về phía Băng Xà.
Huyền cấp hạ phẩm kiếm pháp, Tốc Tinh Kiếm!
Đế Nguyên Quân hai ngón tay ngưng kiếm, một dòng kiếm khí nồng đậm từ trên đỉnh ngón tay đánh ra tạo thành một lưỡi kiếm dài hơn sáu mươi phân rồi vung kiếm.
Ngay lập tức, phạm vi ba mươi mét ở trước mắt hắn xuất hiện hàng ngàn hàng vạn điểm sáng trắng và đang không ngừng lan ra. Mười người đang cố gắng công kích Băng Xà ngẩng đầu nhìn lên cao thì thấy vô vàn điểm sáng ở trên không trung thì kinh hãi vô cùng.
“Cái gì kia?”.
“Cẩn thận, có người đánh lén”.
Rất nhanh, Đế Nguyên Quân đã bị những người khác phát hiện, toàn thân thúc dục chân nguyên lên đến đỉnh điểm, tốc độ chỉ trong nháy mắt tăng lên gấp hai lần. Đế Nguyên Quân lao lên, hai mắt hờ hững vô hồn cùng gương mặt lạnh lẽo khiến mười người cảm giác được sợ hãi.
Ngay khoảng cách chưa đến hai mươi mét, Đế Nguyên Quân khóe miệng khẽ run rồi thốt ra một chữ. “Sát”.
Cùng với cái phất tay, hàng vạn điểm sáng thình thình chuyển thành những đạo ánh kiếm nhỏ như cây châm lướt bay theo đầu ngón tay. Đế Nguyên Quân lao lên rồi vung kiếm xuống một cái, hàng vạn ánh kiếm phá không bay đi.
Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ ánh kiếm đã bay đến trước mặt bọn họ và cả Băng Xà khiến bọn họ không thể tin được.
“Nhanh, đánh ra chân nguyên hộ thể”.
“Khốn kiếp, hắn là người của Bắc Băng Tông”.
Bắc Băng Tông?!
Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy liền nở một nụ cười lạnh rồi nhảy lên cao rồi chỉ tay xuống bên dưới. Toàn bộ kiếm ảnh đột ngột phá không bay lên cao rồi chuyển hướng đánh xuống.
Oanh oanh oanh oanh!
Liên tiếp, từng thanh âm ánh kiếm đánh xuống va chạm với chân nguyên hộ thể vang lên. Đế Nguyên Quân thúc dục chân nguyên lên đến đỉnh điểm rồi toàn lực thúc dục kiếm chiêu. Mỗi ánh kiếm bị phá nát thì có một đạo ánh kiếm mới được hình thành.
Chỉ khi Đế Nguyên Quân cạn kiệt chân nguyên thì kiếm chiêu này mới chấm dứt.
Cầm chân được mười người, Đế Nguyên Quân thẳng hướng lao về phía Băng Xà rồi đánh ra một chưởng lên trên đỉnh đầu nó.
Ở trong lòng bàn tay, một đạo hắc hỏa hiện lên. Băng Xà vừa chống trả vừa cảm nhận được một cỗ uy hiếp cực mạnh đang đánh xuống. Hai mắt màu vàng kim chứa đựng sát ý vô bờ bến hiện lên, nhìn chằm chằm Đế Nguyên Quân.
Ở ngoài xa, có một người có cảnh giới Ngưng Hải cảnh tầng năm nhìn thấy Đế Nguyên Quân đang tấn công Băng Xà thì lớn tiếng quát. “Đừng hòng”.
Khí tức trên người hắn mạnh mẽ đánh ra rồi lao về phía Đế Nguyên Quân. Hắn vận khí vào trong lòng bàn tay rồi đánh ra một chưởng.
Đế Nguyên Quân cảm nhận có một đạo chưởng khí mạnh mẽ đánh tơi nhưng hắn không hề lo lắng, mặc kệ chưởng khí bay đến.
Oanh!
Bị chưởng khí đánh trúng, khóe miệng Đế Nguyên Quân chảy xuống một dòng máu tươi. Nhưng gương mặt hắn không có một chút biểu cảm và tiếp tục lao lên, toàn thân thúc dục hai loại lực lượng rồi nhảy lên cao.
Thiên Ma Thần Hỏa có thể thôn phệ triệt để hỏa diễm!
Đế Nguyên Quân đứng trên đỉnh đầu Bạch Xà rồi vỗ nhẹ một cái, đạo hắc hỏa nhanh chóng nhập vào bên trong cơ thể nó, bắt đầu thôn phệ hết toàn bộ hỏa độc ở trong người. Đế Nguyên Quân giẫm mạnh chân nhảy ra xa, hướng về phía Huyền Băng Liên rồi nhanh tay chộp lấy, thu vào bên trong nhẫn giới chi rồi chạy đi.
Cảm nhận hắc hỏa đi vào cơ thể, Băng Xà toàn thân khẽ run lên. Cơ thể to lớn dài hơn mười lăm mét nhô lên khỏi mặt nước lạnh toát rồi vẫy đuôi đánh văng tên tung chưởng đánh về phía Đế Nguyên Quân ra xa.
Nó liếc mắt nhìn về phía Đế Nguyên Quân đang chạy mà không hề đuổi theo, nó không biết Đế Nguyên Quân cứu nó vì mục đích gì?
Mặc dù linh dược đã bị cướp đi, nhưng thân là hung thú tam cấp, bản thân nó không chấp nhận việc địch nhân ở trước mắt nó muốn làm gì thì làm.
Rống!
Hỏa độc trong người đã bị hóa giải, Băng Xà ngẩng đầu lên cao rồi rống lớn một tiếng. Khí tức tam cấp hung thú mạnh mẽ đánh ra, mặc dù thân mang trọng thương nhưng uy lực vẫn mạnh mẽ vô cùng.
Bạch Xà lao nhanh về phía mười người rồi há miệng bắn ra một đạo khí lực lạnh lẽo.
“Đáng chết”.
“Bắc Băng Tông đúng là vô sỉ?”.
“Nhân lúc ta không để ý thì đánh lén”.
Ánh Kiếm biến mất, mười người cảm nhận có một đạo khí lạnh mạnh mẽ đánh tới thì sắc mặt ngay lập tức nhăn lại, gương mặt trông cực kỳ khó coi.
Bọn họ mượn hỏa độc mới miễn cưỡng chống trả với Băng Xà, nhưng độc trong người nó đã được hóa giải thì bọn họ lấy gì để chống lại.
Bỏ mặc Huyền Băng Liên bị cướp đi, mười người chỉ biết cắn răng, ánh mắt tức giận nhìn Băng Xà rồi đánh ra chân nguyên để hộ thể.
Dưới khí băng liên tục thổi ra, màn chắn chân nguyên của bọn họ nhanh chóng hóa thành một khối băng mỏng rồi rơi xuống đất. Nhận thấy chuyện không ổn, bọn họ nhanh chóng nhảy lùi lại. Nhìn thấy trận thế không còn nữa, mười người chỉ biết cắn răng, trên gương mặt lộ ra vẻ không vui.
“Rút”.
“Hỏa độc không còn tác dụng nữa, tất cả rút”.
Ở ngoài xa, những người kia nghe thấy thanh âm của mười người thì đột nhiên dừng lại, mười người khoác bộ môn phục màu xám đồng loạt lùi lại rồi chạy về phía mười người.
Trước khi bọn họ rời đi, tên dẫn đầu mười người ánh mắt tức giận nhìn về phía hai mươi người của Bắc Băng Tông rồi lạnh giọng nói. “Bắc Băng Tông các ngươi được lắm”.
“Dám đánh lén bọn ta”.
“Chuyện này bọn ta nhớ rõ rồi”.
Nói xong, nhóm hai mươi người quay người rời đi. Bỏ mặc hai mươi người Bắc Băng Tông ánh mắt khó hiểu nhìn nhau một lúc rồi cũng quay người rời đi.
Rống!
Băng Xà ánh mắt sát ý nhìn những người kia rời đi rồi tức giận rống lớn một tiếng. Nó tốn một quãng thời gian dài thủ hộ cho Huyền Băng Liên, nhưng vì bị những người này đến muốn giết nó rồi cướp đoạt. Rồi bị Đế Nguyên Quân nhanh tay lấy đi.
Nó vừa mất Huyền Băng Liên vừa chịu không ít thương tích, mặc dù nó muốn giết những người kia nhưng sức lực của nó lúc này cũng không còn nhiều, cho dù truy đuổi theo cũng không làm gì được, thậm chí còn bị giết ngược. Còn đuổi theo Đế Nguyên Quân để cướp lại linh dược là điều không thể.
Ở ngoài xa!
Đế Nguyên Quân khóe miệng chảy xuống một dòng máu tươi, sắc mặt dần dần trầm xuống. Một chưởng vừa rồi quá bất ngờ nên hắn không kịp đỡ lại. Mặc dù cơ thể chịu một chút thương tích nhưng rất nhanh sẽ khỏi lại.
Đế Nguyên Quân nhảy lên cao, hắn tìm đến một cành cây to rồi ngồi dựa lưng vào thân cây, lấy ra từng mai đan dược để hồi phục.
Hai canh giờ sau!
Đế Nguyên Quân tỉnh dậy, hắn nhìn Huyền Băng Liên ở trong nhẫn giới chi rồi lắc đầu. “Huyền Băng Liên mặc dù đã ở trong tay nhưng vừa rồi bứt nó quá vội, chỉ có thể ngắt giữa thân của nó”.
“Nếu như để lâu hơn nữa thì linh khí và dược lực sẽ dần đi mất”.
“Nhanh chóng quay về Nam Hoang thành để đổi linh dược và hung thú cần thiết”.
Nói xong, Đế Nguyên Quân đứng dậy rồi chạy thẳng ra ngoài, nhưng đi được khoảng mười dặm thì đột nhiên cảm nhận được hai mươi cỗ khí tức Ngưng Hải cảnh ở sau lưng truyền tới.
“Nhanh, bắt hắn lại”.
“Tên khốn kiếp, dám cướp đồ của Lạc Huyền Cung bọn ta”.
“Đứng lại”.
Bị hai mươi tên ráo riết truy đuổi, Đế Nguyên Quân trong ánh mắt nổi lên sát ý, hai đồng tử dần chuyển qua màu đỏ, xung quanh khóe mắt có từng hoa văn màu đen hiện lên. Trên trán xuất hiện một ấn ký màu đen và toàn thân bao bọc bởi ma khí, khí tức giống như một tôn ma thần vừa mới bừng tỉnh.
Khu vực xung quanh bị ma khí ảnh hưởng rồi run lên, tựa như đang sợ!
Muốn bắt ta?!
Các ngươi làm được sao?!.
 
Back
Top Dưới