Cập nhật mới

Khác Tiểu công chúa yêu nghiệt .

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
117627060-256-k893806.jpg

Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Tác giả: binganhoa09
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-- Nguyệt tiểu thư , không biết tiểu thư đang làm gì ở đây vậy ??

Một vị ca ca nhìn Nguyệt Thanh Tuyết hỏi , nàng quay ra cười tươi nói :
-- Muội ạ ?

Muội đang phá !

Phá uyển viện của tam tỷ tỷ nga ! (>,​
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
chương 1 : nhiệm vụ ám sát .


Cánh cửa được mở ra , 1 người bước vào nhìn thì đó cũng là một mỹ nam : Tóc xanh mắt đỏ mặt khuôn mẫu mặc bộ vét đen . người đó bước vào thì ra là một thành viên trong bang nói :

- Lão đại chúng ta có nhiệm vụ mới .

- là ai ?

Có phải là chủ tịch công ty Thiên Hàn ko ?

- Vâng .

Với số tiền khá cao 2.000.000 USD với người đó .

Nguyệt Thanh Tuyết không nói gì nữa , bầu không khí trở nên lạnh lẽo .

Nếu là người ngoài thì chắc chắn sẽ rất muốn biết vẻ mặt lúc này của Thanh Tuyết nhưng không khí xung quanh lại vô cùng lạnh lẽo làm cho người ta không thể nào ngước nhìn lên được .

Còn anh ta thì tươi cười ngước lên nói :

- Lão đại à căn phòng bây giờ đủ mát rồi tắt máy đi hộ cái !

- A !

Xin lỗi tớ quên tắt máy lạnh . hì hì !

-À mà nè cậu đã khỏi bệnh chưa ?

Hay nó lại nặng thêm ?

- Hình như nó lại nặng thêm rùi ....hihi

- Hơ Hơ .....

Hiện tại cậu gần 30 rùi đấy mà vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai đấy !

Sao cậu ko chịu tìm bác sĩ chữa đi !

- Bệnh kiểu này bác sĩ nào chữa sao đc ?

- Nhìn mặt cậu kiểu này mà ko kiếm đc bạn trai à ?

Thế là cậu ta kéo Tuyết đến chiếc gương trc mặt mà cô hay thường để dịch dung .

- Lần trc , tôi có mang ảnh của cô cho mấy ng trong bang xem ng ta bảo cô mới có mười mấy tuổi thôi đó .

Tôi ns cô gần ba mươi rùi mà họ ko tin !

- Hả ???

Tôi thấy mk chín chắn lắm mà !!

Thôi tôi đi làm nhiệm vụ đây ..

Sau đó cô dịch dung thành con trai cao 1m 75 , tóc tím , mắt đỏ , mặc bộ vest màu đen để hở 2 cúc .

Sau đó chỉnh lại để chắc chắn không cn chỗ nào kì lạ .

Thì cô đi xuống phòng chuẩn bị mọi thứ .

Lấy Vài khẩu súng mini thật nhiều đạn mini , dao mini và ngân châm.Cuối cùng là một chiếc xe đua màu trắng có chống đạn .

Cô nghĩ ' Xem ra hôm nay sẽ có một đêm đẫm máu đây ' .

...................................................................Giải phân cách ....................................................................

** Hiện tại , cô đang dịch dung nên gọi = hắn nha các cậu **

Hắn đến nhà hàng , hắn vào phòng VIP đã đặt sẵn .

Khách hàng đã ở đầy đủ .

Một ng trong số đó ra mời hắn vô .

Và bắt tay chào hỏi :

- Xin chào , hân hạnh đc gặp mặt anh !

Tôi là ..... ! (mk ko nghĩ đc tên ng đó nên ... nha mn .... thông cảm ....hihi....)

- Vg , hân hạnh đc gặp mặt anh tôi là Lãnh Hàn !!

Những ng còn lại cx gt tên , hắn thấy hắn chưa gặp những ng này bh .

Xem ra những ng này là chủ của các băng khác cạnh tranh với băng của hắn , đến đây để xem trò đây mà .

Xem ra giết chủ tịch công ty đó chỉ là cái cớ thôi .

Còn họ thì lần lượt giới thiệu tên.

Nhưng đáy mắt họ thì lại nghĩ khác ' Hôm nay sẽ là ngày tàn của ngươi đấy , cứ chờ mà xem chính tay ta sẽ giết ngươi.

Ha ha ha !' .Sau đó Lãnh hàn bê tách trà lên chuẩn bị uống .

Hắn dừng lại một tí , khóe miệng kéo lên một nụ cười nhạt sau đó tắt ngay giống như nụ cười đó chỉ là ảo giác vậy .

Còn những người kia thấy hắn uống tách trà đó thì đáy mắt xuất hiện một tia sát khí sau đó nhanh chóng biến mất.

- được rồi các vị nếu đã đến đủ thì chúng ta vào việc chính thôi !

- được rồi chúng ta vào việc chính .

Sau đó họ bàn bạc xong thì hắn nói :

- Xin thứ lỗi tôi cảm thấy hơi mệt tôi về trước !
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 2 : Đầu thai sao ? Tôi chưa chết mà.


Trên đường cao tốc

Vài chiếc xe màu đen đang nối đuôi nhau đi trên đường bằng tốc độ cao xa xa trước đó là chiếc xe đua màu trắng cũng đang đi với tốc độ cao . chiếc xe đó đã đi một đoạn rất dài lên tới một quả đồi trống dừng lại , những chiếc xe màu đen cũng dừng lại cách đó không xa .

Những người xe bước ra , Lãnh hàn cx bước ra lịch thiệp nói :

- Cảm ơn các vị đã tiễn đến đây là đc rồi !

- Không có gì , chúng tôi sẽ ngài 1 đoạn nữa . . .

đến thẳng địa ngục luôn ha ha ha !

- ngài thật vui tính nhưng tôi không có ý định đi đến đó sớm như vậy đâu .

Nếu có thể thì nói điều này thì tôi thấy các vị có vẻ thích xuống đó hơn tôi đấy !

Ngay sau khi nói xong thì những tiếng súng liên tiếp đã vang lên những người vừa ra khỏi xe đã ngã xuống với vết đạn ở mi tâm ,nhưng ko lâu sau đó thì những chiếc xe khác đã kéo đến vây kín hắn .

Tất cả đều chĩa súng vào hắn nhưng 1 lúc sau đã ngã rạp mà không hiểu vì sao .

Vậy là đã giải quyết xong rồi , tất cả họ đều có một điểm chung đó là đều chết mà ko có vết thương nào cả.

Sau đó hắn lên xe đi khỏi , lúc hắn vừa đi thì có 1 người từ lùm cây gần đó bước ra . thì thầm :

- Cuối cùng tôi cũng tìm được ngài rồi , nhưng sao lại thành con trai vậy, có lẽ sẽ khó khăn đây !

....................................................................Giải phân cách....................................................................

( Chị tuyết trở lại rùi nè !

đổi lại cách xưng hô đây .)

Cô sau khi hoàn thành nhiệm vụ đã đi nghỉ mát .

Cô nghỉ mát ở Rosalie Bay Resort tại Dominica ( Ai ko bt cái này lên google tra nhé ).

Cô nghỉ ngơi vui vẻ , mua sắm mọi thứ cần thiết cô còn đi cắm trại trên núi .

Ngủ đêm tại đó .

Nhưng khi tỉnh lại thì cô lại ở một nơi nào đó núi non hùng vĩ rất âm u xung quanh đó mọi thứ có màu như nham thạch vậy hơn nữa có rất nhiều người nhưng người ở đó lại có gì đó rất kì lạ .

Bọn họ đều mặc đồ màu trắng giống như ma vậy (Có ai đoán ra đây ,à nơi nào chưa vậy ạ ?) .

Nhưng riêng cô vẫn mặc quần áo như vậy , vậy có nghĩa là cô không giống họ đúng ko ?

Nhưng vừa nghĩ như vậy thì Thì có 1 đoàn người mặc bình thường đi qua làm cô thất vọng .

Còn có 2 tên ăn mặc đồng phục áp tải , họ thấy cô thì bắt cô vào hàng và giải đi đến một cái cầu cô thấy vậy liền hỏi người đi trước về nơi này :

- Chị à , cho em hỏi đây là đâu vậy ạ ?

Hình như em không biết nơi này ?

- Cô không biết sao đây là địa phủ .

Là nơi những người chết rồi đến đó , ạ nè nhìn cô trẻ như vậy sao cô lại chết vậy ?

- Em đã chết đâu em vừa ngủ dậy thì đã thấy mk ở đây rồi ạ .

- Thế có nghĩa là cô bị giết khi đang ngủ hoặc là cô có thù oán với vị thần nào đó nên họ đã chuyển cô tới đây đó .

- Aaaaaà !

Ra là vậy em cám ơn.

- Này nói chuyện cái gì ?

Im lặng .

Thế là cô hiểu ít nhiều rồi nhưng cô đã đắc tội với ai chứ nhỉ ?

Đi qua cầu thì có 1 tên tay sai chạy qua nói gì đó .

Sau đó kéo cô đi theo một hướng khác đến một cánh cửa gần đó có 1 vị nữ tử chờ sẵn , thấy cô thì nhanh chóng kéo cô đến cánh cửa và nói :

- cô đến rồi à ?

- Cô chờ tôi à ?

Đây thật sự là địa phủ sao?

- Đúng vậy .

Cô nhanh chóng bước vào cánh cửa này đi .

- Khoan đã cánh cửa này sẽ dẫn tôi đi đâu ?

- Đi đầu thai .

- ĐẦU THAI SAO ?

TÔI CHƯA CHẾT MÀ .
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 3 : Xuyên qua thành cửu công chúa .


- À !

Cái này à ?

Đâu cần phải chết mới có thể đầu thai , nhưng cô cũng không thể trở về nữa .

Nhiệm vụ của cô bây giờ là bước qua cánh cổng đó còn bước tiếp theo sau khi qua đó cô sẽ biết .

-Thôi vậy cũng được .À tôi phải hỏi cái này nha !

Nếu tôi bước qua cánh cửa đó có thể mang cả cơ theo không ?

Hay là xuyên ko linh hồn thôi ?

- À !

Mang theo , mang theo !

Đó là sứ mệnh của cô , trước khi đi tôi tặng cô một khả năng đặc biệt , đó được rồi cô thử xem khả năng này rất cần ở nơi cô đến đó.

Muốn gì có đó ko bh cạn !

Cô ấy vừa nói vừa chỉ tay vào đầu cô , chỗ đó lóe sáng 1 cái sau đó có một cái ấn cổ hiện lên nhưng lại biến mất ngay sau đó .

Cô thấy nói vậy thì thử nhắm mắt lại tập trung tinh thần và tưởng ra rất nhiều loại súng và những thứ khác có cả đất , vườn thảo dược các loại thức ăn nữa và tất cả đều hiện lên như ý muốn của cô , nhưng hình như ở đó có rất nhiều sách nhưng cô không có tưởng tượng ra sách mà !

Thế là cô hỏi vị nữ tử kia :

- À !

Cho hỏi chồng sách ở đó là gì vậy ạ ?

- Cái đó là sách tìm hiểu về đại lục kia , nếu cô hiểu được nó thì đọc đi !

Nó sẽ có tác dụng lớn lắm đó !

Nếu tôi nhớ ko lầm thì cô có thể luyện nội lực cổ xưa đúng ko ?

Thế thì cô có thể sử dụng hết chỗ sách đó đấy !

Còn một vấn đề nữa đó là thời gian ở đây và đó chênh lệch nhau 1 năm .

- Oa !

Vậy thì một tí nữa đi được ko ?

- Đc rồi cô còn 2 khắc nữa !

Nhanh lên !

Cô nghe vậy thì nhanh chóng tiến vào không gian đọc những quyển sách đó , Trong đó có rất nhiều loại sách để luyện ma pháp , kiếm sĩ , luyện dược , thuần thú , ... .

Cô nhanh chóng đọc , luyện thử phần đầu cho thuộc và ra ngoài .

Thấy cô ra ngoài thì nữ tử thần bí đó nhanh chóng đẩy cô đến cánh cửa và nói :

- Nhanh nếu không sẽ không hoàn thành sứ mệnh đc đâu !

- Vâng !

Tạm biệt ạ !

Thế là cô đã bước qua cánh cửa đầu thai và cô cứ đi đi và đi mãi theo ánh sáng , cơ thể của cô ngày càng nhỏ và khi đến ngoài thì cô đã ngất xỉu .

...............................................................Giải phân cách đây .................................................................

Khi cô tỉnh lại thì thấy mình không mở mắt đc , cơ thể cũng kì lạ cô cn nghe thấy bên ngoài người ta nói :

- Chúc mừng nương nương !

Người có hỷ rồi !

- Thái y ngài nói thật sao ?

Mau thông báo cho hoàng thượng !

Nhanh lên!

- Vâng , nô tỳ đi ngay đây !

CÁI GÌ CƠ ?

Hoàng thượng , nương nương , thái y , nô tỳ ?

Xuyên không rồi ư ?

Để xem đã trong quyển sách như có 1 quyển nói về lịch sử ở đây thì phải , chắc vậy rồi !

Thôi bây giờ phải tu luyện đã vậy thân thể thì để sau này tính vậy ,bây giờ phải vào không gian đã .

Chín tháng sau ,

Cô đang ăn trưa thì cảm thấy hình như là mk muốn ra ngoài , đã 10 tháng rồi mà không đc ra ngoài khiến cô rất khó chịu ở thời hiện đại thì 8, 9 tháng chắc là đc ra ngoài rồi mà ở đây chắc 10 tháng mới ra quá !

Bên ngoài

Có 1 người đang nằm và 2 người đang đứng , người đang nằm là 1 vị nữ tử mặc áo trắng rất cao quý , khuôn mặt như họa , là 1 đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành .

2 người đứng bên cạnh cũng khá đẹp khuôn mặt thanh tú ,mặc đồ của nô tỳ nói búi 2 bên nhưng ko búi hết .

Người nằm là hoàng hậu Liên Thư ,uyển viện là Tiên Hương cung , cô bỗng cảm thấy đau bụng .

Nô tỳ thấy vậy liền hỏi :

- Nương nương , người ko sao chứ , có cần nô tỳ đi gọi đại phu không ạ ?

- Đc .

Lan Hoa , Mai Lan 2 e đi gọi bà đỡ đến đây chắc em bé mún ra ngoài rồi , dù sao em bé cx ở trong đó lâu rồi phải ra thôi phải ko bé con của mẹ ?

cô ở trong bụng nghe thấy vậy thì rất vui mừng đạp mấy cái .

1 khắc sau bà đỡ vào , Hoàng thượng cx đã đến , đang chờ ở ngoài .

Bên trong nghe thấy vài tiếng hét thất thanh sau đó là tiếng trẻ em khóc .

Bên trong , cô cố chen ra ngoài để thở trước nhưng hình như cái người con trai nằm trong bụng thì lại được ra ngoài trước nhưng khi cậu con trai đó ra rồi thì bên trong rất lạnh nên cô không mún ra nhưng bên trong lại cứ cố đẩy cô ra khi ra ngoài vì quá lạnh nên đã khóc rất to .

Bà đỡ vừa bế đc cậu con trai thì chạy ra chúc mừng hoàng thượng .

- Hoàng thượng chúc mừng ngài là 1 vị hoàng tử , bát hoàng tử .

- Thật sao thế không có công chúa à ?

Khi hoàng thượng vừa hỏi xong thì bên trong lại thêm 1 tiếng hét khác .

Bà đỡ thấy vậy liền chạy vào và 1 tí sau thì 1 tiếng khóc to đã vang lên .

Khi tiếng khóc vừa vang lên thì tuyết rơi nhiều hơn, nhưng các loại cây cối lại đâm chồi nảy lộc tỏa hương thơm lừng .

Và khi tiếng khóc ngừng thì các loại cây cối lại thu mk đi ngủ như ko có chuyện gì.

- Chúc mừng hoàng thượng là 1 vị công chúa !

- Thật sao ?

Vậy là cửu công chúa !
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 4 : Bạn cũ ?


Cái gì ?

Cửu công chúa sao ?

Sao lại là công chúa nhỏ nhất nữa ?

Thôi lần này tạm bỏ qua , may là cửu đấy !

Sau 1 tháng ăn ngủ chơi thì cuối cùng cũng đến ngày cô đc ra khỏi cung .

Cô tạo 1 lớp dịch dung mỏng che đi khuôn mặt thật của mình , cx may bh ko có ai nếu ko người ta sẽ rất sốc vì e bé 1 tháng tuổi có thể ngồi dậy làm thành thục các thao tác như người lớn và đắp lên mặt mk , Và đeo lên tay 1 chiếc nhẫn để che dấu tu vi của mk .

Vài phút sau có 2 vị nô tỳ đến bế cô đi.

...............................................................

Giới thiệu chút nha ................................................................

Đây là đại lục Huyễn Giao , chia làm 6 nước : 2 nc lớn là Huyễn Di và Giao Nghiên, 4 nc nhỏ là : Đông Như , Bắc Hạ , Huyễn Thu , Dương Giao.

Đại lục này có 3 thứ hạng : Đầu tiên là Pháp sư , Thứ 2 là chiến sĩ , Và thứ 3 là sát thủ .

Nếu tính ra thì sát thủ mạnh nhất nhưng cx có một số ma pháp sư luyện cả 3 loại hơn nữa là pháp sư có pháp lực tàn phá mạnh nên xếp đầu .

Tiếp đến là pháp lực có 10 hệ , đó là : Kim(Vàng) ,Mộc(Lục) , Thủy(Lam) , Hỏa( Cam) , Thổ ( Nâu) , Lôi (tím ) , Phong (Đỏ ), Quang(Trắng ) , Ám ( Đen ) .

Đấu khí chia làm nhiều bậc : Đỏ , nâu , vàng , cam , tím , đen , trắng , hồng , lục , lam .

Cuối cùng là có các nghề chính là thuần thú sư , luyện dược sư , . . . và các nghề khác .

.....................................................................Giải phân cách...................................................................

Trong phòng yến tiệc

Có hai em bé nằm trên tay của 2 vị nô tỳ đang đứng trên là chủ trì bữa tiệc .

Bên trong rất tấp lập, một tí là là lại có người đến .

Cô vô cùng chán nản , cứ tưởng là đc ra ngoài thì sẽ vui hơn .

Còn cậu ca ca của cô thì vui thích với những đèn lồng nhiều màu .

Cô thì chỉ muốn bt tên mới của mk sau đó đi ngủ tiếp .

Và cuối cùng cô vẫn là tên cũ Nguyệt Thanh Tuyết .

Nhưng hôm nay cô còn gặp 1 người bạn cũ , bạn thân của cô hồi cô còn nhỏ nhưng vì cứu cô nên đã mất , khi đó đã hứa nếu có kiếp sau sẽ tiếp tục làm bạn .

Cô nhận rangay vì cô gần như ko khác mấy hồi nhỏ hơn nữa còn nói nhiều từ hiện đại nên cô nhận ra .

Nhưng phải xác định cho chắc chắn đã .

Cô dùng truyền âm nói với bạn cô đang đứng trước mặt 2 mắt đối nhau . cô hỏi :

- Who are you ?

- Who ?

Who are talking ?

- You don't remember me ?

Why you can ?

I' m your best friend !

- Stop !

Tuyết Tuyết cậu đang ở đâu ? ra hoa viên nói chuyện nhé ! ko có ai đâu !

- Ok

Thế là Thương Thương đã ra ngoài hoa viên cô chỉ tay với nô tỳ về phía cô ấy .

Thấy cô cứ chỉ về phía công chúa nước Bắc Hạ thì cô nô tỳ đành phải đi theo cô tiểu công chúa về phía hoa viên .

Sau đó thì vị tiểu công chúa cứ đòi nói chuyện riêng nên nô tỳ này đành để 2 người ở riêng vì dù sao thì vị công chúa này mới có 2 tuổi , không thể có suy nghĩ lớn lao gì nên vị nô tỳ cũng hơi yên tâm .

Nếu vị nô tỳ đó biết 2 vị tiểu công chúa ở đây nói xấu hoàng cung chắc sẽ ngất vì sốc mất .

Hai vị công chúa thấy nô tỳ đó đã đi thì lập tức hỏi nhau :

- Nè cậu thật là Tuyết Tuyết sao ?

Câu bị uống thuốc teo nhỏ à ?

Giống Conan sao ?

- Ừ mk đúg là Tuyết nhưng mk ko bị teo nhỏ mà là đầu thai đi làm nhiệm vụ gì đó !Ai bt .........đâu.

- Ồ cậu cũng gặp người kì bí đó rồi sao ?

- Ừ !

Mk cn đc tặng cái j đó !

Hay lắm !

Thế là họ cứ ngồi liên thiên lâu thật là lâu ko hết chuyện nọ đến chuyện kia nhưng ko quên nói xấu hoàng cung này .

Khi họ đang nói chuyện thì thì có một cậu bé tầm 9 , 10 tuổi đi qua thấy họ nói chuyện thành thục như thế thì hơi ngạc nhiên nhưng 1 lúc sau đã khôi phục lại khuôn mặt lạnh lùng , chuyện đó cho người ta cảm thấy kinh ngạc về cậu bé này chắc chắn là đã xảy ra rất nhiều chuyện thì mới có thể có được bộ mặt như thế .

Cô nhìn thấy thì ko ngạc nhiên vì trong cung truyện gì cx đã xảy ra , cô tầm tuổi cậu bé đó đã phải nhuốm máu rất nhiều người rồi .

Thiên Tuyết có thói quen luôn luôn quan sát xung quanh nên có người đến là cô phát hiện ra ngay dù ma pháp có cao hơn cô đi nữa cx ko thể trốn đc .

Sau 2 anh giờ (4 tiếng ) Thì cuối cùng bữa tiệc cũng kết thúc .

Những người tham dự tiệc đã về hết cả Thương Thương cx phải về , Tuyết cn nhìn thấy cả vị hoàng tử đã vô tình nghe đc cuộc nói chuyện của cô Và Thương nữa .

Ánh mắt của hắn cứ hướng về cô Có một chút tò mò nhưng đc che dấu rất tốt .

Cô dùng truyền âm tạm biết Thương và cả vị lục hoàng tử này , còn cói thêm là ' cố gắng thì sẽ làm đc tất cả ' Hắn hơi ngạc nhiên làm cô rất thoải mái nghe .
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 5 : Cửu công chúa ngốc , bi kịch xảy đến


( Mn ơi chương trước mk viết thiếu nha , chương này bù lại )

Có tổng cộng 10 hệ ma pháp : Kim, Mộc , Thủy , Hỏa , Thổ , Băng ( lam đậm ), Phong , Quang , Ám .

Chia làm Nhiều cấp : Cấp 1 -> Cấp 9 , Thống lĩnh , Quân chủ , Tôn thần , Đế lĩnh , Đế quân , Đế Tôn , Đế hoàng , Đế thần , Thần Hoàng , Thần Tôn , Thần Đế .

Mỗi cấp chia làm 4 cấp nhỏ : Sơ kì, Trung giai , Trung kì , Hậu kì đỉnh phong .

..............................................Giải phân cách ................................................

3 năm sau , trong uyển viện

Có một em bé rất đáng yêu đang chạy quanh sân , và người đó là cửu công chúa ,3 tuổi .

Đang đuổi theo con bướm ngũ sắc , giống như đang chơi đùa với nó vậy .

Đó là 1 khung cảnh tuyệt đẹp nhưng tiếng của 1 nô tỳ đã phá vỡ khung cảnh tuyệt đẹp đó :

- Thưa công chúa , có Tứ công chúa đến thăm !

- Vâng , em đến ngay !

.....................

1 khắc sau ,

- Thưa công chúa , có Thất công chúa đến thăm !

- Vâng !

Thế là trong buổi sáng có 3 công chúa đến thăm cô , nhờ cô làm hộ họ 1 việc .

.....................................

Buổi chiều ....................................

-- Nguyệt tiểu thư , không biết tiểu thư đang làm gì ở đây vậy ??

Một vị ca ca nhìn Nguyệt Thanh Tuyết hỏi , nàng quay ra cười tươi nói :-- Muội ạ ?

Muội đang phá !

Phá uyển viện của tam tỷ tỷ nga !

Ngay sau đó , một tiếng vang lớn : oanh! cả uyển viện chạy ra xem thấy cửu công chúa đang đứng đó với đống đổ nát .

Xem ra công chúa lại nghịch rồi ! nha hoàn và thị vệ thấy vậy thì biết ngay .

Đây không biết là lần thứ bao nhiêu nhà !

Nhưng hoàng thượng lại không bao giờ trách phạt cửu công chúa vì công chúa là công chúa nhỏ nhất hơn nữa công chúa lúc mới sinh ra thì có dị tượng nên ai cũng không dám ngăn cản.

Nhưng công chúa cx rất thân thiện với mn nên mn rất quý công chúa .Mặc dù vậy công chúa giống như cái bao cỏ ko hề có chút pháp lực nào ,kiếm khí cx ko nên đừng nói đến mấy nghề khác.

Nhưng ai bt vị công chúa bao cỏ này sau này sẽ trở thành ng trẻ tuổi có pháp lực cao nhất đại lục trong truyền thuyết.

Trong thư phòng của hoàng thượng

- Sao con lại làm như thế hả tiểu Cửu ?

- Dạ thưa phụ vương , người cho con 1 nghìn hoàng kim đi con sẽ nói hết cho ngài .

- Sao ?

1000 hoàng kim ư ?

Đc .

Sau khi cô nhận đc tiền thì cô kể hết những gì mà các công chúa kia cho cô tiền để cô làm và thế là các công chúa kia bị cấm túc 1 tuần .

Còn cô thì không , bởi vì cô mang danh là ngốc .

3 tuổi thì người ta biết nhiều thứ và còn đihọc nữa , cn cô thì 3 tuổi vẫn không phân biệt đc cái gì với cái gì, nên không thể đi học , từ đó cô bị người ta nói là cô bị ngốc .

Thời gian cứ thấm thoát trôi đã đến sinh nhật lần tiếp theo của cô nhưng đã có một bi kịch xảy ra .

Trong ngày sinh nhật của cô đã có chuyện không hay xảy ra .

Trong ngày sinh nhật của Thanh Tuyết Cô đang đi dạo xung quanh hậu hoa viên của Tiên Hương cung ( hậu cung của hoàng hậu đó ).

Hậu hoa viên bây giờ đang đc phủ đầy tuyết trắng xóa tạo nên một không gian vô cùng đẹp .

Sau khi đi vài vòng quanh hậu hoa viên sau thì tuyết đã trở về phòng , thấy có người nói đi đưa canh cho mẫu thân nàng thì cô cũng mở cửa chạy theo .

Khi cô bước vào thì ngửi thấy mùi canh gà có gì đó lạ thì bảo mẫu thân cô nhưng không kịp nữa rồi hoàng hậu đã uống bát canh đó .

Sau khi uống thì ngã xuống , nô tỳ thấy vậy liền chạy đi gọi thái y .

Thái y đến kiểm tra và nói :

- Hoàng hậu đã bị trúng Tiêu Độc tán cho nên chỉ còn 1 khắc nữa thôi mong mọi người hãy chuẩn bị tâm lý .

- Sao?

Chuẩn bị tâm lí sao ?

Mẫu thân ... n ... n ... n !

Người làm sao thế đứng dậy chơi với tiểu Cửu đi !

Mẫu thân , mậu thân à ? người làm sao vậy , không phải người nói với tiểu Cửu là nằm như vậy sẽ không tốt cho sức khỏe sao ?

Người mau tỉnh dậy đi giờ là buổi sáng mà !

- Công chúa đừng lay hoàng hậu như vậy sẽ không tốt cho sức khỏe của người , xin công chúa hãy dừng lại .

Cô rất buồn nhưng không thể hiện ra ngoài vì nếu thể hiện ra ngoài thì mọi người sẽ biết là cô giả ngốc , cô truyền âm cho hoàng hậu :

- mẫu thân người đừng lo con sẽ báo thù cho người .

Người không cần nói gì hết Tiểu Cửu nhất định sẽ không để cho bà ta sống yên đâu , là Lân quý phi đúg ko ?

- Thái y người ra ngoài đi .

- Vâng thưa hoàng hậu .

- Tiểu Cửu à , con không thể báo thù được đâu , sau lưng bà ta có 1 thế lực vô cùng hùng mạnh , ta không cần con ... khụ ... khụ ...khụ ... báo thù cho ta đâu , con còn nhỏ , ta chỉ cần con sống tốt là được rồi .

- Vâng , con sẽ nghe lời mẫu thân !

( Xin lỗi chương này hơi xàm ...... hì hì hì )
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 6 : Ngao du giang hồ


HOÀNG HẬU BĂNG HÀ !!!

Tiếng người tuyên bố vang lên khiến mọi người đều ngỡ ngàng và buồn bã , vì bà rất tốt , rất lương thiện ,tốt với tất cả mọi người .

Ở uyển viện

- Hoàng thượng giá lâm !!!

Lân phi giá lâm !!!

Trong Thu Hương cung Các nô tỳ hành lễ còn cô vẫn ngồi nhìn chằm chằm vào mẫu thân của cô , người kéo khăn trùm vào thì cô lại kéo chăn ra cứ như vậy ,người ta kệ cô để cô như thế đến hoàng thượng đến thì Lân phi cũng đến nâng cô lên .

Mọi người nhìn thấy hoàng thượng đi với Lân phi thì biết ngay là cô ta sẽ làm hoàng hậu thay hoàng hậu hiện giờ .

Nhưng tại sao hoàng thượng lại thay nhanh đến vậy thì chắc không ai bt cả ....

10 ngày sau

Những giải lụa trong Thu Hương cung đã được đổi mới từ màu trắng thành đỏ , những nô tỳ cx đc thay mới đi đi lại lại tấp lập .

Nhìn như thế có ai bt là mới hôm qua đây là đám tang của hoàng hậu trước vậy mà hôm nay đã có hoàng hậu mới rồi .

Theo quy định thì hoàng hậu mất sẽ để tang 1 năm vậy mà mới 10 ngày đã bỏ qua luôn rồi .

Trong 1 uyển viện nhỏ cũ ở xa xa phía Bắc , Thanh Tuyết đang tu luyện trong không gian .

Bây giờ cô đã có bước tiến đáng kể về ma pháp , kiếm khí hơn nữa cô phát hiện ra là cô có thể tạo ra các không gian khác nên cô đã tạo ra vài không gian để chứa đồ và các thứ khác , còn không gian mà vị nữ tử đó tặng cô thì cô dùng để xây riêng 1 nơi để cô nghỉ ngơi .

Ở đó có Những thứ hiện : Biệt thự , tủ quần áo , Hồ bơi , vườn hoa , cây cối , thác nước , rừng rậm .

Còn có cả một phòng đông lạnh thức ăn vô cùng lớn .

Cô còn tạo ra các không gian khác như : Cả 1 vườn thảo dược vô cùng rộng lớn , một phòng vũ khí hiện đại , một không gian với những Thử thách vô cùng khó khăn để luyện tập Võ đồng thời nâng cao khả năng chịu đựng của cơ thể mới , ngoài ra còn có 1 không gian cô đựng các đồ nhạc cụ ,sách bút , các loại cờ , các đồ khác ...

2 không gian trống để trốn nếu cần thiết và 1 không gian rộng nhưng không có bất cứ 1 cái gì cx như nguyên tố gì để tu luyện và nơi đó là phòng giam cái gì đó chăng ...

Cô đã tu luyện đến cấp Thống lĩnh Hậu kì đỉnh phong

...

Tiếng bước chân không nhanh không chậm của 1 vị thái giám bên cạnh Hoàng thượng đang bước đến phòng của cô ' hiện tại ' để tuyên chỉ :

- Cửu công chúa Thiên Tuyết tiếp chỉ !

Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết Cửu công chua ngu ngốc bồng bột hại chết mẫu thân bất hiếu tội đáng muôn chết song là công chúa nên chỉ tước bỏ chức vị , nhưng hãm hại hoàng thất tội sống khó tha nên đuổi ra khỏi cung làm gương cho người khác !

Khâm thử !

- Dạ !

Cái này cho con ạ ?

Cám ơn Từ công công !

mọi người thấy cô như vậy thì tiếc thương cho cô một cô bé đơn thuần ngốc nghếch bị vướng vào vòng xoáy quyền lực của hậu cung nhưng ai bảo mới sinh ra đã là con gái hơn nữa còn là con gái của hoàng hậu .

Trong khi mọi người nghĩ thế thì cô lại nghĩ khác ' thật may vì cuối cùng cx thoát khỏi nơi ngột ngạt này ' .

___ Buổi tối --- Ở Thu Hương cung

- Ha ha ha !

Ta là hoàng hậu không còn là Lân phi nữa !

Ha ha ha !

Các người sẽ phải phục tùng ta!

Ha ha ha !

Cô hiện tại đang ở trên nóc nhà của Lân phi à không hoàng hậuuuu mới đúng .

Cô đang nghe âm thanh tự kỉ của bà ta đây .

Cô đợi 1 khắc thì bà ta đi ngủ cô lẻn vào lấy hết tiền và đi các cung khác nhưng chỉ là cung của mấy người hay bắt nạt mẹ con cô thôi .

Cuối cùng cô lẻn vào phòng chứa vàng lấy hết vàng đi làm cho như có thích khách và mất hết tiền làm cho hoàng cung 1 phen khốn khổ .

Còn cô Thanh Tuyết thì ngủ rất ngon .

Hôm sau cô dậy rất sớm đi dạo quanh hoàng cung thì cô gặp rất nhiều nô tỳ họ còn cho cô một ít hoàng bảo là lộ phí đi đường .

Mỗi người cho một ít thế là cô cx đã có trên dưới trăm lượng hoàng kim rồi , nhưng khi cô về đến viện thì có 2 nô tỳ chuyên hầu hạ cô đang đứng đó nói :

- Cửu công chúa chúng nô tỳ trong hoàng cung có chút ít cho người cho người dù không nhiều nhặn gì nhưng mong công chúa nhận cho, mặc dù người thân là công chúa nhưng lại đối với chúng nô tỳ vô cùng tốt còn nhiều lần nói giúp chúng nô tỳ , giúp đỡ chúng nô tỳ này nhiều như vậy cho dù người không còn ở đây thì chúng nô tỳ sẽ mãi không quên người .

Nếu có thời gian thì người nhớ quay lại nhé !

Nửa canh giờ sau , đã đến giờ cô phải ra khỏi cung nhưng không ai đến tiễn cô cả .

Nhưng cô lại cảm thấy khá thoải mái vì ko có ai đến nếu không cô lại phải giả vờ ngu ngốc .

Cô mượn 1 bộ thường phục để mk ko quá nổi bật nhưng cô đột nhiên nhớ ra là màu mắt của mk rất đặc biệt , là độc nhất vô nhị nên cô phải đổi màu mắt , cô đeo lên mắt màu xám tro thông dụng nhưng vẫn không che đc khí thu hút của cô .

Cô bước chân vào giang hồ với tinh thần hưng phấn .

NÀO !!!!

GIỜ BẮT ĐẦU NGAO DU GIANG HỒ THÔI !!!!
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 7 : Định mệnh an bài


Thiên Tuyết đi suốt nửa ngày đến thành Dương Linh thì ghé vào 1 quán trọ gọi đồ ăn .

Mọi người thấy một cô bé tầm 4 ,5 tuổi đi vào 1 mình thì bàn tán xôn xao về cô :

- Cô bé kia còn nhỏ vậy mà bị lưu lạc giang hồ sao ?

Thật tội nghiệp nhỉ !

- Đúng thật tội nghiệp còn nhỏ vậy mà không còn chỗ ở !

Lúc đó cô đã ngồi xuống bàn nghe thấy cuộc đối thoại thì cô không quan tâm , cô gọi đồ ăn xong sau đó định trả tiền thì có vài người trả hộ cô với lại cô ăn không nhiều nên họ thấy cô đáng thương định giúp nhưng có 1 nhóm có 1 nhóm người cứ nhìn chằm chằm vào bọn họ nên không ai dám đến giúp .

Cô tự trả tiền của mk sau đó chào mọi người trong quán rồi rời khỏi , khi cô rời khỏi thì nhóm người kia cx rời khỏi ngay sau đó , sau 1 khắc thì có vài người rời khỏi đi theo hướng nhóm kia và cô đi

Cô vừa ra khỏi quán thì thấy có người đi theo liền đi vào 1 ngõ nhỏ vắng người , khi đi đến một nơi không có ai qua lại thì dừng lại , ngay sau đó nhóm người kia đến đó , Thanh Tuyết thấy họ đến thì hỏi :

- Các vị đại ca ca không biết các vị tìm tôi có chuyện gì ?

- Bọn ta sao?

Chỉ là thấy ngươi thật ngứa mắt nên thuận tiện muốn giáo huấn ngươi một chút thôi !

- Không biết tiểu muội có chỗ nào đắc tội với các vị huynh đây ?

Mong chỉ giáo !

- Nhìn ngươi là biết ngươi là tiểu thư danh giá , thế mà còn mặc quần áo thường dân , Ngươi tưởng rằng nó có thể che dấu cái khí chất thối nát đó sao Mau lôi hết tiền của ngươi ra đây thì bọn ta nghĩ sẽ cho ngươi chết một cách nhẹ nhàng !

Mau nên .

- À !

Ra là vậy !

Các vị huynh đây mọi người nói đúng đấy ta đúng là tiểu thư danh giá thì sao chứ , các vị cấm đc ta sao ?

Thật nực cười đã thế thì đừng trách tiểu muội vô tình nga !

- Nhóc con mạnh miệng đấy nhưng ngươi mới có tí tuổi đầu mà đòi đấu với bọn ta sao ?

Có giỏi thì đến đây ta không sợ ngươi đâu !

Cô đánh giá bọn người này , bọn họ có 5 người người , mỗi người thì có 1 hình dạng riêng người cao , người béo, người thấp , người thì gầy , nhưng bọn họ đều có 1 điểm chung đó là họ rất nghèo , hơ nữa còn nghiện có bạc , rượu nên mới đi đòi tiền nhưng sao lại đòi đến cô chứ , họ hết người đòi rồi sao ?Ma pháp của họ cx ko cao , Người giỏi nhất cx chỉ đến cấp 6 hậu kì đỉnh phong , còn người thấp nhất thì chỉ cấp 2 sơ kì thôi .

Cô tu luyện ma pháp có thể sử dụng các cấp ma pháp cô tu luyện qua .

Cô liền sử dụng áp lực của cấp 7 để làm bọn họ tan biến , cô còn cảm thấy có 5 người đang đi về phía của cô , cô thấy họ cx khá lợi hại khi 13, 14 đã có thể tu luyện đến cấp 9 trung giai .

Cô thu lại áp lực và chạy đi ra ngoài .

Cô chạy đến chỗ cậu nhóc cầm đầu cầm tay cậu và nói : - Ca Ca à huynh cứu muội với có mấy vị thúc thúc đang muốn đánh muội kìa !

Nhưng cô lại kêu cứu nhầm người bọn họ không có phản ứng gì cả , thế là cô nói thêm :

- Ở đó còn có 1 người xuất hiện biến bọn họ thành bụi nữa , nó bay trong gió rất đẹp !

Trong đó có 4 người hỏi cô , nói chuyện với cô nhưng còn cái người mặc áo tím đó thì không nói chuyện với cô , cô nhận ra hắn đang có chút ngạc nhiên trong đáy mắt , sau đó cô nghĩ có gì có thể khiến hắn ngạc nhiên thì cô nhận ra 1 việc khiến Thanh Tuyết cx ngạc nhiên đó là mk chạm vào anh ta nhưng không bị mất , hơn nữa cô quên mất là mk không đeo găng tay da người , cô nhận ra hắn chính là Lục hoàng tử của nước Huyễn Di người mà trước kia cô từng động viên trong lúc cao hứng , cô cx mới nghe đc tin tức hắn mới đăng cơ thành Thái tử của Huyễn Di quốc.

Còn hắn lúc đó cx ngạc vì cô chạm vào người hắn mà không bị ngất xỉu , hắn đang cảm thấy giọng cô rất quen thuộc thì cô lại dùng truyền âm nói chuyện với hắn một lần nữa :

- Ca ca ta lại gặp lại rồi , lâu rồi không gặp ha phải gần 4 năm từ lần gặp đó rồi nhỉ ?

Còn nhớ tiểu muội ko ạ Lục hoàng à không là Lục thái tử chứ nhỉ ?

Lãnh Dạ Thần ngạc nhiên , 4 người kia cx bát đầu để ý đến chi tiết cô mắn tay chủ tủ của bọn họ , bọn họ định bảo cô nhưng chưa kịp bảo thì hắn đã lên tiếng :

- Là Cửu công chúa sao ?

Sao lại như thế này , đã xảy chuyện gì à ?

- Đúng là muội nhưng huynh với muội cx không thân thiết lắm sao cần phải lo lắng như vậy chứ phải không ?

Mà thôi , là muội bị người ta hại nhưng không sao !

Dù sao thì muội cx chơi lại bà ta 1 vố đau rồi !

Hi hi hi !

Cô cười nói rồi giơ 2 ngón tay cười , hắn thấy vậy cười nhẹ còn những người kia thì ngạc nhiên vô cùng vì bọn họ đi cùng hắn từ nhỏ nhưng chưa từng thấy qua hắn cười .

Chính hắn cx ngạc nhiên vì không hiểu tại sao hắn lại cảm thấy rất thoải mái khi nói chuyện với cô vì từ nhỏ hắn đã không được cưng chiều mà còn bị dạy dỗ vô cùng nghiêm khắc không cảm nhận đc tình cảm là gì mà chỉ suốt ngày bị ép tu luyện, nhưng khi gặp cô thì lại cảm thấy vô cùng ấm áp .
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 8 : Làm mẫu thân


Cô kể sơ lược mọi chuyện trong hoàng cung hắn và 4 người hầu cận nghe , sau đó Thanh Tuyết tinh nghịch nói 1 câu :

- Thần ca ca à !

Hay là huynh bế muội đi nha !

Những người hầu cận tên lần lượt là Dạ Thanh , Dạ Lam , Dạ Huyền và Dạ Hàn , Bọn họ thấy chủ tử của mk hơi ngần ngại thì họ nói :

- Hay là để ta bế muội cho !

Huynh ấy không biết bế muội là như thế nào đâu !

- Nhưng các huynh không bế đc muội đâu !

Nếu muội đoán không nhầm thì Thần ca ca có bệnh gì đó phải không ?

Và có lẽ các huynh không biết nhưng muội cx bị mắc 1 loại bệnh đó là chỉ cần nam nhân động vào muội 1 chút thôi thì ...

- Đúng , chủ tử bị 1 loại bệnh đó là người khác cứ động một chút vào chủ tử 1 chút thôi thì sẽ ngất không biết lí do tại sao nữa !

- Còn muội thì chỉ bị động 1 chút thôi là ngất xỉu liền !

Bọn họ nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên vì không ngờ còn có người thứ 2 bị 1 loại bệnh giống chủ tử bọn họ nửa tin nửa ngờ không nói không rằng thử động vào Thanh Tuyết thì cô ngất xỉu ngay tại chỗ .

Sau 1 khắc thì cô cũng đã tỉnh lại , 4 người kia cúi đầu hối lỗi , Thanh Tuyết nhìn bọn họ như nói biết lí do vì sao chưa và quay sang cười với Dạ Thần với ý muốn của mk , Dạ Thần đành bế cô lên tuy hơi vụng về nhưng rất chắc chắn , hắn bế cô đi 1 quãng đường dài .

Trên đường đi cô không ngừng suy nghĩ lí do của 2 việc : 1 là không biết tại sao cô lại tin tưởng nói cho họ bt chuyện của cô , 2 là không hiểu tại sao hắn và cô có thể chạm vào nhau nhưng cô nghĩ không ra nên buồn ngủ dần rồi ngủ luôn trên tay hắn không hề để ý , họ đến quán trọ lúc trời sẩm tối , họ gọi dậy ăn cơm và đi đặt phòng :

- Cho chúng tôi 5 phòng !

- không , 4 thôi muội muốn ngủ cùng Thần ca ca cơ !

- Chủ tử , chuyện này .....

- Muộn rồi nhanh lên !

- Vậy được rồi , cứ vậy đi !

Sau khi ăn cơm xong thì họ về phòng , cô để Dạ Thần bế cô về phòng sau 1 canh giờ thì cả thành đã chìm vào yên tĩnh thì cô xuống giường đi ra ngoài và đi vào không gian tu luyện sau khi cô đi vào thì Dạ thần cx mở cửa ra .

Nhìn quanh thì cô đã biến mất .

Hắn nghĩ : ' Xem ra cô còn khá nhiều bí mật mà mọi người không biết , thật thú vị .' Dạ Thần vỗ tay 2 cái thì có 1 người nhảy ra và hắn ra lệnh cho người đó :

- Điều tra cho ta tất cả những tin tức về Cửu công chúa của quốc !

- Vâng !

Chủ tử .

Cô sau khi vào thì liền tu luyện đến gần sáng thì Thanh Tuyết trở về rất thỏa mãn với thành quả của mk .

Cô bước vào phòng nhẹ nhàng trèo lên giường . và ĐI NGỦ .

Cô đi cùng những người này vài ngày rồi cũng đã đến nơi mà cô muốn đến nên chia tay , trong lòng cô có một chút cảm giác gì đó là lạ nhưng ko thể hình dung nổi đó là cảm giác gì khiến Thanh Tuyết thật khó nhưng cô cx ko quá để tâm đến nó vì còn một việc trọng đại hơn cô cần làm .

Đó là cô cần có ma thú không thể nào thiếu nó được vì nó góp phần rất quan trọng trên con đường cường đại .

Vì đối với cô thì muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ thì phải là cường giả mạnh nhất dù ở đâu thì mục tiêu và phương châm sống của của cô là luôn hướng đến vị trí cao nhất ở mọi nơi .

............................

Mật vụ Ma Lâm ............................

Cô đi vào mật vụ Ma Lâm , trên đường cô đi vắng lặng hình như ma thú đều tránh cô , cô thầm nghĩ : Sao những con ma thú này lạ thế nhỉ ? hình như có chuyện gì đó thì phải bọn chúng ở ngoài bìa rừng kia thì nhiều nhưng vào gần đây thì lại không thấy con nào ,chắc trong đây có ma thú mạnh lắm thì phải !

Hoặc là có những con ma thú cấp cao đang đấu với nhau nên ko dám đến gần ?

Vậy mk càng phải tiến vào trong đó mới được !

Nghĩ đến đó rồi cô đi vào trong đấy .

Thanh Tuyết tiến vào càng gần thì cây cối ở đó càng đổ vỡ nhiều , cô tiến sâu vào trong nơi phát ra những tiếng động .

Trong đó có 1 đàn ma thú đang đánh nhau với 1 con Bát Vĩ Hồ thần thú thượng cổ rất quý nga .

Không những thế con hồ ly này còn đang bảo vệ 2 em bé tầm 1,2 tuổi nha !

Chứng tỏ con hồ ly này có bản tính lương thiện nên Thanh Tuyết quyết định phá lệ 1 lần đó là đứng lại xem chứ không đi tiếp .

Bát vỹ hồ phóng Ma pháp Băng ra đánh những con ma thú kia có những con bị đánh bại , nhưng còn những con khác lấy những con thừa đó xông lên phóng ma pháp khiến nó bị thương nó vẫn bảo vệ 2 em bé kia .

Lúc này cô mới để ý đến 2 em bé gái kia : Là 2 chị em sinh đôi , mắt to tròn đáng yêu đôi môi chúm chím mũi dọc dừa hai chị em có khuôn mặt y hệt nhau chỉ khác chị mặc áo trắng còn em thì áo hồng .

Sự chú ý của cô chú ý đến quả trứng hơi nứt trên tay 2 em bé kia .

Thật tội nghiệp 2 đứa bé còn nhỏ mà đã phải vào đây . ( BNH: Cj cx chỉ hơn họ có 1 tuổi về mặt ngoại hình thôi mà tội nghiệp ai ?

TT : 'Cầm dép phi' Lắm mồm muốn nữa ko ?

BNH : Thưa chị hôm nay là rằm mà , e còn muốn có răng gặm xương ! ) Cô thấy quả trứng kia thì đột nhiên muốn nó .

Thanh Tuyết thở dài , aiiiida thật tội nghiệp họ thôi thì giúp 1 phen vậy .

Cô giúp họ giết những ma thú còn lại giúp họ nhưng cô không quên tránh những vết máu bắn xung quanh cô không thích vấy bẩn màu trắng này !

Những người kia thấy cô giúp họ 1 cách dễ dàng thì rất cảm ơn cô riêng Con Bát Vĩ Hồ còn mang chút ngạc nhiên vì Thanh Tuyết mới có 4,5 tuổi nhưng có thể đạt đến cảnh giới cao như thế !

Cô hướng về phía quả trứng , Thanh Tuyết đứng trước quả trứng quan sát , cùng lúc đó thì quả trứng nở ra 1 con Hồ Ly màu lam nhạt ngoi đầu lên nhìn nàng gọi :

--- MẪU THÂN !!!
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Thông báo


Mn ơi mk có lẽ sẽ ngưng viết 1 thời gian vì mk còn phải đi học khi nào nghỉ học thì mk sẽ cố gắng viết bù cho mn
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 9 : Thấm thoát thoi đưa


Thanh Tuyết giật mình sao nó lại gọi mk là mẫu thân nhỉ ?

Cô quay ra nhìn con Bát Vĩ Hồ kia , thấy nó phun ra 1 ngụm máu tươi xuống nền đất .

Nó ngã ra đất nhưng khuôn mặt nhìn không có vẻ gì là đau đớn cả .

Cô thấy vậy liền đến định chữa cho nó nhưng nó lắc đầu như muốn nói nó không còn sống lâu nữa nên không cần cứu nó .

Thanh Tuyết thấy nó cứ kiên quyết như vậy thì cô cx ko cưỡng ép nó .

Nhưng lại thấy ánh sáng màu xanh lam từ người nó bay về phía Thanh tuyết khi nó chạm vào người cô .

Ý thức của Thanh Tuyết mơ màng dần rồi ngã khuỵu xuống đất hôn mê bất tỉnh .

thời gian đúng là thấm thoát thoi đưa , 3 năm sau :

Trong một nơi nào đó , trong 1 không gian nào đó .

Trên một mảnh đá lớn có 1 cô bé đang nằm mí mắt nắm chặt .

Tóc lam nhạt , lông mi cong rậm , cái trán thanh tú , chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xinh , đôi môi đỏ mọng như trái chín , làn da trắng nõn nà như da em bé .

Không biết nếu cô bé đó tỉnh lại thì sẽ còn yêu nghiệt đến cỡ nào .Đôi mắt của cô bé bắt đầu động đậy mở ra , Thanh Tuyết mê man không biết mk đã mất đi ý thức bao lâu nhưng nhìn thân thể của nàng thì biết ít nhất cũng phải 2 , 3 năm rồi chứ không ít .

Nàng cảm thấy mk đã lỡ mất 1 khoảng thời gian rất lớn nhưng trước giờ cô không thích tu luyện trong không gian của cô vì cô cảm thấy ko thích .

Nhưng còn 1 việc quan trọng hơn đó là ...

đây là nơi nào ?

Sao cô lại ở đây ?

Và hoát khỏi đây bằng cách nào ?

Thanh Tuyết đang tự hỏi thì 1 âm thanh vang lên :

- Cô bé tỉnh lại rồi à ?

- Ai đó ?

Ra đây đi !

- Cô bé ngươi quên cx nhanh quá đi !

- Vậy sao ?

Nếu thế thì chắc ngươi là Bát Vỹ Hồ đi !

- Ế !

Thế là sao ?

Không phải cô vừa mới không biết ta là ai sao ?

Sao đã biết rồi ?

- Dừng lại !

Đây là đâu ?

Nghe thấy Thanh Tuyết hỏi vào trọng điểm thì Bát Vĩ Hồ đã trở nên nghiêm túc không còn giọng điệu đùa cợt mà nói :

- Đây là không gian bí mật .

Cô ở đây là để nhận sức mạnh của tôi , tôi là một thần thú thượng cổ nhưng lại mang linh lực cùng 1 sức mạnh kinh người nhưng không thể nào khống chế được nó nhưng ta lại thấy trong cơ thể của cô có 1 luồng sức mạnh tương tự như vậy nên nhất định cô cũng có thể sử dụng đc nó ?

- Thế nhưng trong cơ thể tôi đã có 1 luồng sức mạnh như thế rồi cô không sợ tôi nhận thêm sức mạnh này không chịu đc bộc phát mà chết à ?

- Ha ha ha ! ngươi thật là !

Muốn dọa ta sao ?

Nhưng ta lại thấy ngươi có khả năng đó đấy !

Chắc chắn ngươi sẽ ko chịu chết sớm như vậy đâu , nếu không ngươi đã không tạo ra Ám Dạ Cung rồi đúng ko ?

- Ngươi biết ta tạo ra nó sao ?

Thế bây giờ nó như thế nào rồi ?

Chắc kết quả không tệ ?

- Ngươi ko lo sao ?

1 chút cx ko ?

- Không !

- Đc rồi nói chuyện với ngươi không thú vị chút nào !

Ám Dạ Cung của ngươi rất tốt , bây giờ đã có địa vị khá tốt trong giang hồ còn là môn phái bí ẩn nhất trong giang hồ không có dấu hiệu nhận biết .

Không bao giờ che mặt , ung dung tự tại nhưng không thể nhận ra, không thể nhận ra điểm đặc thù của môn phái .

Không những thế còn được mệnh danh 'Ám Dạ bí ẩn ' . những khuôn mặt xuất hiện không bao giờ trùng lặp làm cho mọi người không biết Cung đó có tất cả bao nhiêu người .

Một khi nhận nhiệm vụ thì sẽ hoàn thành tất cả chưa bao giờ thất bại .

Nhưng không phải nhiệm vụ nào cũng nhận , hơn nữa còn tùy vào từng loại nhiệm vụ , nếu mà đưa ra nhiệm vụ họ ko mún làm thì những người đó không biết tại sao đều biến mất cả .

- Như vậy vẫn không đc , vẫn lưu lại dấu vết đã qua vài năm rồi mà không thấy có nhiều tiến bộ gì cả .

Ngươi nói không phải truyền thừa sức mạnh gì đó sao ?

Vậy nhanh lên đi ta không có nhiều thời gian đâu nhanh chóng để ta còn ra khỏi đây !

- Rồi rồi !

Bây giờ ngươi ngồi xuống tập trung tinh thần và ngưng tụ nguyên khí sau đó ngồi im !

Thanh Tuyết ngồi im và làm như những gì Bát Vĩ Hồ nói sau đó các ma lực xung quanh cô dần đc hút hết vào trong cơ thể của Thanh Tuyết .

1 canh giờ

3 canh giờ

9 canh giờ

1 ngày sau

3 ngày sau

Sau khi trải qua 1 trận đau đớn kịch liệt thì cuối cùng cũng dừng lại xung quanh cơ thể Thanh Tuyết là 1 chất lỏng màu xám nhạt bao quanh cơ thể cô còn có 1 mùi hôi thối giống như mùi rác thải đang phân hủy mà cũng giống mùi xác chết thật không hề dễ ngửi chút nào .

Sau 1 canh giờ thì Thanh Tuyết thở ra 1 ngụm khí lớn và tỉnh lại .

Cô cảm thấy trong cơ thể cô bây giờ ma lực vô cùng tinh khiết ,rất dồi dào .

Cô cx cảm thấy khá bất ngờ . nhưng không quen thể hiện qua mặt , cô bắt đầu tiến vào trạng thái tu luyện .

Nửa tháng sau

Thanh Tuyết 1 lần nữa tỉnh lại sau đợt tu luyện , cô cảm thấy lần này là lần cô tốn thời gian cho việc tu luyện nhiều nhất .

Mặc dù trong không gian của cô có chênh lệch thời gian với bên ngoài khá lớn nhưng Thanh Tuyết lại thích tu luyện bên ngoài hơn là ở bên trong ko gian .

Tu luyện ở ngoài mới cảm thấy thành tựu tự lực cánh sinh chứ không cần sự giúp đỡ .

Thanh tuyết còn nhiều thời gian đương nhiên không vội dù chỉ 1 chút .

Cô rất hiểu câu ' Dục tốc bất đạt ' cô còn trẻ nên vẫn cần thời gian để củng cố thế lực của bản thân và sức mình của chính mk , hiện tại cô còn quá yếu không thể nào trả thù được .

Cuối cùng thì cô chỉ vào không gian để tăng cường sức mạnh thể chất và nội công tâm pháp của mk .

Và cuối cùng cô cũng có thể ra ngoài nhưng cô vẫn phải đồng ý điều kiện của Bát Vĩ Hồ là phải chăm sóc cho con của cô ta và 2 đứa trẻ này giúp cô ta để cô ta có thể yên nghỉ , Thanh Tuyết yên lặng 1 chút rồi khẽ gật đầu .

Sau khi cô gật đầu thì nàng đã nở 1 nụ cười mãn nguyện thì Thanh Tuyết đột nhiên nói 1 câu nói làm cho nụ cười mãn nguyện trên môi của nàng ta biến thành 1 nụ cười bi thương :

- Vậy phụ thân nó đâu ?

- Người đó ư , quên đi ta sắp gặp hắn rồi , ngươi đừng nói cho nó về bất cứ việc gì liên quan tôi nhé !

Sau đó nàng từ từ hóa thành hư không biến mất .
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 10 : Thân phận mới


Sau khi nàng đi thì Thanh Tuyết cũng đi ra khỏi mật thất .Nàng dành ra 2 tuần để thử thực lực mới của mình .

Sau 2 tuần , hôm nay đã là ngày cuối cùng nên cô quyết định sẽ đi đánh với Hoa Tỳ Mão là 1 con hổ có bờm lớn cùng với 2 chiếc sừng rất lớn tính tình rất hung bạo .

Phía sâu trong khu rừng , ở 1 góc phía trước hồ nước lớn có 1 con Hoa Tỳ Mão đang đứng nhìn với 1 khuôn mặt vô cùng dữ tợn .

Mà cái ánh mắt đó là nhìn một cô bé tầm 7 , 8 tuổi đứng cách đó không xa .

Có lẽ cô bé này đã bạo gan đánh thức con ma thú này .

Con ma thú này đã là lục cấp , tương đương với Cấp quân chủ hậu kì rồi ! ( Đó chính là Tuyết tỷ của chúng ta ) .

Không khí lúc này vô cùng căng thẳng , Thanh Tuyết đã vào tầm ngắm của con quái thú .

Nhưng nàng vẫn vô cùng bình tĩnh không hề có chút phản ứng nào .

Con Hoa Tỳ Mão nói :

- Đám tộc nhân các ngươi đúng là càng ngày càng ngông cuồng , ta nhất định sẽ cho ngươi chết không toàn thây .

- Tự nhiên !

Sau đó con ma thú sử dụng ma pháp công kích Thanh Tuyết , nàng cũng bắt đầu sử dụng ma pháp băng , nó sử dụng lôi điện đánh về phía Thanh Tuyết , nàng động thân thể né ra xa .

- Nhóc con !

Đừng tưởng có thể né được 1 đòn của ta thì giỏi lắm , ta còn chưa dùng đến 3 phần sức mạnh đâu !

Xem đây !

- Xin mời !

Con ma thú cứ đánh còn nàng thì cứ né .

Nàng bắt đầu phản công , nàng phóng ra những quả cầu ma pháp băng để chặn lại những công kích của con ma thú .

Tiếng kêu của ma pháp va chạm vào tạo nên âm thanh rất lớn : Đoàng !

Đoàng !

Đoàng !

- Hừ !

Ngươi cũng có chút bản lĩnh đấy nhưng đừng vội mừng chưa xong đâu !

Ngay sau những tiếng rít gào con Hoa Tỳ Mão lại tiếp tục phóng những đòn công kích mạnh hơn về phía Nguyệt Thanh Tuyết .

Nàng lại tiếp tục né tránh bằng những đòn linh hoạt .

Một người , một thú cứ tiếp tục rơi vào thế ngang tay ,những đòn ma pháp cũng phá hủy đi phần lớn những cây cối ở gần đó .

Nàng biết cứ tiếp tục ở trong tình thế này thì sớm muộn gì cũng có cường giả đến , nàng hiện tại còn chưa được tính là cường giả , nàng cần phải cố gắng hơn bây giờ rất nhiều .

Đoàng !

Đoàng !

Đoàng !

Rầm !

Nguyệt Thanh Tuyết không để ý liền bị trúng một trưởng của con Hoa Tỳ Mão này .

Không còn cách nào khác đành quyết định liều 1 lần ,nàng hiện tại kém con ma thú này một bậc chỉ đành sử dụng nó thôi .

Nguyệt Thanh Tuyết bắt đầu dùng tinh thần lực của mình để Khởi động chiến kĩ cổ đã thất truyền này .

Nhưng với thực lực của cô ở hiện tại thì chắc chắn sẽ nguy hiểm đến tính mạng .

Lúc bình thường đã nguy hiểm chứ đừng nói là lúc bị thương thế này .

Sau 1 khắc mà nàng cố gắng niệm thật thì bộ cổ kĩ này đã bắt đầu hình thành , Hoa Tỳ Mão cảm thấy nguy hiểm nên tấn công 10 phần công lực .

Đoàng !

Đoàng !

Hai quả cầu lôi to lớn đánh đến phía nàng ,Nguyệt Thanh Tuyết vừa nhanh chóng tránh đi vừa tiếp tục hoàn thành đòn tấn công .

Đòn tấn công đã đến bước cuối cùng nó điên cuồng hút nguyên tố bên ngoài tạo thành 1 quả cầu vô cùng lớn , bộ chiến kĩ đã hoàn thành .

Cô dùng hết sức phóng về phía con Hoa Tỳ Mão đang phi đến chỗ cô .

Rầm !

Rầm !

Oành !

Sau khi con ma thú cùng quả cầu chạm vào nhau thì thì ngay lập tức quả cầu cắn nuốt con Hoa Tỳ Mão vào bên trong rồi nổ tung một tiếng lớn làm kinh động xung quanh một hồi .

Sau khi nàng dùng sức gắng phóng ra quả cầu cũng bị cắn ngược trở lại tiêu hao hết sức lực ,Nguyệt Thanh Tuyết ngã xuống đất nằm im .

Thì bỗng có 1 sức lực vô hình giúp nàng chữa trị thân thể .

Sau 1 khắc thì thương thế trên cơ thể nàng đã lành lại gần hết .

Nàng cố gắng đứng dậy hướng về phía nguồn năng lượng kì lạ đó .

Nàng tiến gần đến nơi ở của con Hoa Tỳ Mão đó , lết từng bước từng bước một .

Khi nàng vào trong thì vô cùng kinh diễm .

Bên trong có rất nhiều túi lớn nhỏ cùng với một núi lớn những tinh thạch của các loại ma thú các cấp thấp .

Sau đó là đến 1 núi hoàng kim , rồi nàng đánh mắt đến 1 cái túi cũ nát gần đó , trong đó có 1 khối ngọc bội được điêu khắc tỉ mỉ hình 1 con phượng hoàng lửa đỏ rực như kiểu muốn bay ra .

Đáng ra khối ngọc bội này màu xanh ngọc nhưng không hiểu sao nàng lại nhìn ra được màu đỏ rực .

Nguyệt Thanh Tuyết nhặt miếng ngọc bội lên thì thấy trong cơ thể có 1 luồng khí làm nàng thoải mái đến mức không nói lên lời .

Nguyệt Thanh Tuyết đi ra ngoài nàng biết bây giờ cũng nên ra ngoài thôi .

-------------------------------Giải phân cách đây ----------------------------------

Trong phủ tướng quân - Huyễn Di quốc

- Từ hôm nay đây là nhà mới của con nha Thanh Tuyết !
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 11 : Duy Nhất


Vài Canh giờ trước , trong Mật vụ Ma Lâm

Nguyệt Thanh Tuyết sau khi thu hết những vật phẩm trong hang và định quay đi vô tình nhìn thấy 1 hòn đá có hình thù kì lạ nàng tiến đến gần nó thì ngửi thấy 1 mùi của dược liệu thoang thoảng đâu đó.

Nàng tiến lại gần bức tường gần đấy xem xét .

Sau 1 hồi xem xét thì Nguyện Thanh Tuyết ấn và 1 hòn đá nhô ra có hình giống cái lá gần đó .

Bùm !

Bùm!

Bùm!

Lúc đó nàng đi ra lấy một ít máu của con ma thú vào trong mật thất. ngay sau khi nàng vào đến nơi thì từng cái bẫy được khởi động đầu tiên là từng mũi băng tiễn xen hỏa tiễn bay ra ngắm thẳng vào hướng của Nguyệt Thanh Tuyết.

Nàng nhanh chóng nhảy khỏi chỗ đó tránh từng đợt mưa tiễn bay ra, sau 1 khoảng thời gian Nguyệt Thanh Tuyết đã dần đuối sức vì vừa tránh mũi tên vừa tìm đường đến bên trong khu có thảo dược .

Sau 3 canh giờ thì nàng đã thoát khỏi những cái bẫy , Nguyệt Thanh Tuyết tiếp tục đi theo con đường duy nhất ở đó. cuối cùng nàng đi đến 1 cánh cửa bằng đá cũ kĩ đang đóng chặt nàng đưa mắt nhìn xung quanh thì thấy có 1 cái mặt rồng hơi kì lạ nàng đưa chai đựng máu con ma thú kia về phía con rồng đó đổ xuống thì cánh cửa thì cánh cửa đó đột nhiên mở ra tiếng kêu rợn người , tiếng của những hòn đá ma sát vào chói tai : ' Kééétttttt' .

Nhưng khi nhìn vào trong cánh cửa thì cái cảm giác rợn người không còn mà thay vào đó là thoải mái và vô cùng kinh ngạc .

Đằng sau cánh cửa là cả 1 cánh đồng linh dược muôn loại trải dài như vô tận nàng nhìn thấy thì vô cùng bất ngờ ở đó có : năng liên trì , hỏa liên trì , các loại được liệu trân quý cũng có rất nhiều .

Nguyện Thanh Tuyết Nói :

- Bảo Bảo !

Thu nó vào trong Tịnh Thanh không gian đi !

Bảo Bảo là người quản lí không gian của nàng .

Sau khi nàng tiếp nhận lực lượng cổ xưa trong người của Cửu Vĩ Hồ thì nó đã xuất hiện .

Nhưng nó lại xuất hiện trong hình dáng của tiểu bàn tử 1 tuổi .

Với đôi mắt lúng liếng nước trong rất long lanh cùng đôi má phúng phính dễ thương vô cùng .

- Vâng !

Chủ nhân đất ở đây rất tốt nói không chừng còn có cả Mộc Châu nữa đó!

- Ừ !

Chắc sẽ có .

Nguyệt Thanh Tuyết quay ra tìm 1 lúc thì thấy 1 viên ngọc màu nâu đỏ được đặt ở trên tảng đá .

- Là nó phải không ?

Nàng cầm lên thì thấy 1 cỗ lực lượng như dạo quanh thân thể mình , vô cùng thoải mái .

- Nhưng ta cần nhanh chóng tìm 1 thân phận mới .

1 canh giờ sau

Một cô bé có thân hình gầy yếu đi lắc lư trên đường nhỏ gần Mật vụ Ma Lâm .

Phía xa có một chiếc xe ngựa đi đến .

Trên xe ngựa , có 2 người ngồi bên trong 1 người nam nhân mày ngài để một ít râu trên với chiếc mũi cao mắt phượng đen rất sáng , khuôn mặt tiêu chuẩn nhìn với thân hình cao lớn .

Bên cạnh là 1 vị phu nhân yểu điệu khuôn mặt nhỏ nhắn, mắt hoa đào, mày cong hình lá liễu, chiếc mũi nhỏ với đôi môi màu đỏ có chút hồng nhìn trông yếu ớt khiến người khác muốn che chở .

Vị phu nhân tựa vào vai của vị tướng quân tạo nên 1 mỹ cảnh lãng mạn thì bị tiếng của 1 nô tài phá vỡ :

- Thưa tướng quân trước mặt có 1 tiểu oa nhi, nhìn thì có vẻ đi từ Ma Lâm ra bị thương rất nặng ở vài dặm phía trước .

- Vậy sao ?

Giọng nói trầm ấm vang lên từ vị tướng quân đang nhắm mắt dưỡng thần trong xe .

Phía trước cô bé đột nhiên ngất xỉu .

- Tướng quân , phu nhân cô bé đó ngất xỉu rồi !

Tiếng của tên nô tài lại vang lên

- Cô bé nào ? mau đưa cô bé lại đây !

Vị phu nhân lên tiếng ngồi dậy vẻ mặt lo lắng.

Hai người này là hai người nổi tiếng ở đất nước Huyễn Di.

Vị tướng quân là chiến thần -- Thiên Dạ Hoàng còn vị phu nhân là đệ nhất mỹ nhân -- Giang Như Thủy của nước Huyễn Di , họ đã đi tìm phương thức chữa bệnh cho vị phu nhân .

Hai người cưới nhau 3 năm không có hỉ nên tìm thái y tới thì họ nói nàng có tật trong người từ nhỏ nên không thể sinh con, nhưng vị tướng quân và vị phu nhân này là lưỡng tình tương duyệt không có thê thiếp nào .

Nên họ đã đi khắp nơi trên đại lục để tìm phương pháp chữa trị nhưng 7 năm qua đi gần như khắp nơi trên đại lục nhưng vẫn không có cách chữa trị .

Dù không có con nhưng nàng vẫn có tấm lòng mẫu tử , đặc biệt thương tiếc những tiểu oa nhi không có người thân .

Sau khi Tiểu oa nhi được đưa lên thì tướng quân muốn lên trước xem thử , dù sao cũng nên có lòng phòng bị .

Hắn tiến lên trước nhìn về phía tiểu oa nhi được đưa lên sắc mặt nhợt nhạt là biểu hiện của mất máu nhiều , xung quanh người đầy những vết thương dài ngắn khác nhau , chắc là do nhiều loài vật khác nhau tạo nên vết thương nông sâu khác nhau còn có những vết thương sắp lành cho thấy là 1 tiểu oa nhi mạng lớn .

Nhìn tiểu oa nhi này 1 lát thì tướng quân quay ra nói với mã phu :

- Hồi phủ !

------------------------------------- Giải phân cách --------------------------------------

- Đây là nhà mới của con , Thanh Tuyết !

Giang Như Thủy nói .

Tiểu oa nhi đó chính là Nguyệt Thanh Tuyết dịch dung mà thành.

Sau đó Giang Như Thủy dẫn Nguyệt Thanh Tuyết đi tham quan xung quanh phủ tướng quân .

Trong phủ có hơn 100 nô bộc . tướng quân lại không còn thân phụ , thân mẫu nên ở riêng trong phủ tướng quân.

Phủ tướng quân cũng coi như là rộng rãi , có rất nhiều viện để sau này cho con cháu ở , mong muốn con cháu đầy đàn nhưng cuộc đời trớ trêu a !

Nguyệt Thanh Tuyết được sắp xếp ở trong Lan Ngọc Hiên , là 1 viện lớn có cảnh sắc rất đẹp dù lâu rồi không có người ở nhưng mọi thứ vẫn được lau chùi thường xuyên .

- Đại tiểu thư hảo !

Một đám nô tài đi qua cúi đầu chào !

Sau khi nàng trở về đây đã trở thành tiểu thư duy nhất của tướng quân phủ .

Lúc đó , sau khi nàng tỉnh lại nàng đã bị tra hỏi liên tục nên đã nói rằng nàng tên Thanh Tuyết , mẫu thân nàng không còn cha không quan tâm bị di nương ép phải rời khỏi nhà lưu lạc bên ngoài không biết đi kiểu gì mà lạc vào một Lâm sâm đáng sợ có nhiều ma thú cùng thực vật hung dữ may mà nàng chạy thoát ra được nhưng không biết là nhà mình ở chỗ nào .

Sau đó thì họ nói vì cùng họ hữu duyên nên họ sẽ nhận nàng làm con và hứa sẽ đối xử với nàng như con ruột .

Và thế là Nguyệt Thanh Tuyết đã chính thức trở thành 1 thiên kim tiểu thư chân chính a .
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 12 : Đi học


Thấm thoát đã bước vào tháng 8 Nguyệt Thanh Tuyết đã ở tướng quân phủ 2 tháng rồi .

Lúc này nàng đang ngồi bên cửa sổ nhìn trời mưa rả rích quang cảnh âm u nhưng lại có một cái gì đó hình như rất mê người làm cho Nguyệt Thanh Tuyết nhìn đến ngẩn ngơ .

Thì đột nhiên bị kéo ra bàn ấn ngồi xuống cái ghế rồi nói :

- Aida !

Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi là không nên đứng gần cửa khi trời mưa rất dễ bị nhiễm phong hàn sao ngươi cứ không chịu nghe mẫu thân nói gì cả !

Người đang cằn nhằn chính là Giang Như Thủy - mẫu thân đương nhiệm của Nguyệt Thanh Tuyết .

Nàng thè lưỡi cười tươi nói :

- Con biết rồi mà !

Mẫu thân phụ thân đi đâu rồi ?

Người đã đi hơn 1 tháng rồi đó !

- Phụ thân con đi ra ngoài có chút việc .

Mong là mọi việc tiến hành thuận lợi .

Giang Như Thủy thở dài một hơi , Nguyệt Thanh Tuyết nhìn nàng thở dài ánh mắt có chút gì đó né qua nhưng biến mất ngay làm người khác nhìn không ra .

Nhìn người đang lải nhải trước mặt mình thì nhớ ra đây là thứ trước đây nàng luôn mong ước , nhìn những người khác có mẹ đi cùng đôi khi còn bị quở trách nhưng Nguyệt Thanh Tuyết lại mong có 1 người mẹ bình thường như vậy chứ không phải 1 người mẹ không quan tâm đến mình dù mình làm đúng hay sai , lúc trước mẫu thân hoàng hậu của nàng chỉ thường nhìn về phía cửa sổ mất hồn rồi thi thoảng mới để í đến nàng 1 chút rồi lại ngẩn người nhìn ra cửa sổ .

Cuối cùng nàng cũng có 1 người quan tâm đến mình nên nàng rất hưởng thụ cảm giác này .

Nhưng tiếng cười từ ngoài vọng lại phá tan sự hưởng thụ của nàng lúc này :

- Ha ha ha !

Tuyết nhi con lại làm gì để mẫu thân cằn nhằn như vậy ?

Thật là !

Ta chỉ mới đi đến cửa viện cũng có thể nghe thấy đấy !

À mà ta mang tin tốt về đây !

- Thật hả ?

Kết quả thế nào ?

Họ quên luôn Nguyệt Thanh Tuyết ở một bên .

Tội nghiệp đương sự , nghe họ nói thì có vẻ như Thiên Dạ Hoàng có ý định cho nàng đi học viện Trân Thương học .

Đây là học viện lớn nhất trên đại lục Huyễn Di này hơn nữa người sáng lập ra học viện rất thần bí rất nhiều thế lực lớn bỏ công sức ra tìm kiếm thông tin nhưng vẫn chưa tìm thấy được thông tin gì hữu ích .

Có thể nói đây là 1 thế lực thần bí biệt lập nếu ai có thể may mắn có được thế lực này thì không biết sẽ như thế nào ?

Học viện còn có vài cái bí cảnh có nguồn tài nguyên khổng lồ .

Những người được vào học viện đều phải thông qua khảo nghiệm khắt khe mới có thể vào học viện , không có ngoại lệ.

- Hai tháng nữa thì con đến tham gia khảo hạch nhé !

Học viện đó vô cùng tốt , đến đó mà có ai bắt nạt con thì cứ nói với ta , ta sẽ chỉnh chết hắn !

Từ đây đến học viện chỉ mất khoảng hơn 1 tuần thôi !

THiên Dạ Hoàng khí phách nói với Nguyệt Thanh Tuyết.

Nghe thấy Thiên Dạ Hoàng nói vậy làm Nguyệt Thanh Tuyết bật cười . ( ^-^ : Nàng không bắt nạt người khác là tốt lắm rồi !!! )

Hai tháng thì có thể kịp không nhỉ ?

Không sao dù gì cũng không cần chuẩn bị nhiều .

Nhưng thực lực của nàng cần tăng lên thôi .Sau khi Giang Như Thủy và Thiên Dạ Hoàng ra khỏi Lan Ngọc Hiên thì nàng ngay lập tức đi tu luyện trong không gian , giờ thì nàng mới biết là nàng còn lười luyện lắm ( BNH : Ha Ha Ha ngươi lười quá ấy chứ 1 ngày chỉ tu luyện 1 tí có ai như vậy ko ?

NTT : Sao ?

Ý kiến gì không ?

BNH : dép đâu ? ***xách dép chạy*** )

---------------------------------------------- Giải phân cách -------------------------------------------------

-- Hải Hòa kinh --

Sau khi tu luyện hơn 1 tháng thì Nguyệt Thanh Tuyết bắt tay vào việc chuẩn bị đồ dùng .

Nguyệt Thanh Tuyết ra phố dạo chơi và mua 1 ít đồ , nàng nghĩ mình nên tới chợ nô lệ một chút , nói không chừng có thể gặp may mắn .

Nhưng phải ghé vào quán ăn đã chứ nhỉ ?

Sau đó Nguyệt Thanh Tuyết ghé vào Nguyên Hương Lầu gọi đồ ăn .

Nguyên Hương Lầu là 1 tửu lầu nổi tiếng - tửu lầu đệ nhất ở Hải Hòa Kinh .

Đặc biệt dưới chân Thiên tử thì nó lại càng khó cạnh tranh nhưng nó vẫn có thể tồn tại vững chắc mà còn đứng vị trí thứ nhất thì chắc chắn chủ nhân của nó không tầm thường .

Nguyệt Thanh Tuyết đi vào trong Nguyên Hương Lầu nhing bao quát rồi hỏi có còn phong trống hay thấy chỉ còn 1 bàn trống .

Nàng đi vào ngồi gọi :

- Tiểu nhị !

- Ay !

Vị tiểu cô nương không biết cô muốn dùng gì ?

Ở đây có rất nhiều món ăn ...

Tiểu nhị nói một loạt các món ăn , Nguyệt Thanh Tuyết nghĩ một chút rồi gọi vài món ăn.

Tiểu nhị bưng món lên bàn rồi mời nàng dùng bữa .

Nhưng khi nàng vừa chuẩn bị động đũa thì có 1 đoàn người vào , tiểu nhị đi ra nói :

- Xin lỗi !

Chỗ chúng tôi đã hết bàn rồi !

- Các ngươi biết bọn ta là ai không ?

Mau cho bọn ta 1 bàn ăn nhanh lên !

Đám người đó là 1 đám người mặc quần áo rất hoa lệ nhìn là biết là đám công tử , tiểu thư nhà quan lại có chức tước , được nuông chiều thành bộ dạng kiêu ngạo này .

Đứng đầu là 1 nữ tử tầm 9 , 10 tuổi mặc áo màu hồng phấn vẻ mặt kiêu ngạo , xung quanh người đeo nhiều trang sức nhìn trông thật tục khí .

Còn đứng bên cạnh là 1 nam tử trẻ tuổi khoảng 12,13 mặc áo màu lục đậm .

Trông 2 bộ quần áo này là loại vải thượng đẳng , nữ tử kia còn đeo 1 cái kim tiên thượng đẳng trông thật tục khí .

Nữ tử kia mới bước vào Thống lĩnh sơ kì chưa ổn định hẳn còn người nam tử thì đã bước vào Quân chủ trung kì được một thời gian còn đám nam tử đứng phía sau thì dung mạo cũng được thực lực từ Thống lĩnh trung kì đến Quân chủ sơ kì .

Thái độ kiêu ngạo vô cùng , cứ đứng đó tỏ vẻ cao sang , trông thật ngứa mắt .

Nữ tử kia đưa mắt một vòng rồi dừng lại ở bàn của Nguyệt Thanh Tuyết .

Nàng ta bước tới bàn của Nguyệt Thanh Tuyết trưng ra nụ cười mà nàng ta tự cho là đẹp mắt nhất giọng nói cao cao của nàng ta cất lên :

- Tiểu cô nương , không biết muội có thể nhường cho chúng ta cái bàn này không ?

Còn Nguyệt Thanh Tuyết lúc này đang ăn đồ ăn của mình và coi như không nghe thấy điều gì hết, Nàng ta thấy thế thì giọng nói cao hơn bắt đầu có chút chua ngoa :

- Này , Tiểu cô nương nghe rõ chưa ?

Tỷ Tỷ muốn cái bàn này !

- Này có nghe rõ không ?

- Ngươi không nghe thấy sao ?

Nguyệt Thanh Tuyết vẫn tiếp tục ngồi ăn như không có ai trước mặt . lúc này , nàng có khuôn mặt mắt hạnh mũi nhỏ cũng có chút tư sắc , nàng mặc áo màu lam nhạt cùng kiểu tóc đơn giản nhìn như 1 nha đầu bình thường nhưng chất liệu vải và đai lưng thì không hề tầm , nàng vẫn ăn như thường và coi như không để ý .

Nàng ta tức giận đỏ hết cả mặt như trái cà chua hét :

- Tiện nhân !

Ngươi dám coi thường lời nói của ta ư ?

Nàng ta nói xong liền quất về phía Nguyệt Thanh Tuyết , dùng 1 tầng dày tinh thần lực bao bao bọc xung quanh kim tiên phóng về phía nàng .
 
Tiểu Công Chúa Yêu Nghiệt .
Chương 13 : Dạo chợ nô lệ


Khi nàng ta đánh kim tiên đến thì Nguyệt Thanh Tuyết cúi xuống nhặt đũa làm cho chiếc roi rơi vào khoảng không .

Nàng ta hừ lạnh :

- Hứ !

Ngươi tránh được chỉ là may mắn thôi !

Lần sau sẽ không còn may mắn như vậy nữa đâu !

Vútttt !

Tiếng trường tiên xé gió bay tới nhưng cùng lúc đó Nguyệt Thanh Tuyết đặt bát đũa xuống và quay người tránh được cất tiếng gọi :

- Tiểu nhị ! tính tiền !

Tiểu nhị đi rồi nhìn Nguyệt Thanh Tuyết với ánh mắt kì dị rồi thu tiền .

Nàng ta hất cằm kiêu ngạo nói :

- Ngươi tiện nhân này , ngươi điếc rồi sao ?

Nàng ta tức giận dùng trường tiên chọc chọc Nguyệt Thanh Tuyết , Nguyệt Thanh Tuyết quay lại :

- Vị cô nương này ngươi cần gì sao ?

Nàng ta nghe vậy tức giận tới mức mặt đỏ hết cả lên ,1 màng mặt đỏ rực dọa người .

Hét :

- Ngươi !

Cái tiểu tiện nhân nhà ngươi ngại mệnh không đủ trường sao ?

Nguyệt Thanh Tuyết nhìn nàng ta nói mê mang không đáp trả lại sau 1 hồi thì Nguyệt Thanh Tuyết như phát hiện ra điều gì .

Nàng đưa tay lên tai , lấy từ trong tai ra 2 miếng cách âm .

Rồi quay ra nói với nàng ta rằng :

- Thật ngại quá !

A di người có thể nhắc lại những lời vừa nói không ta không nghe thấy .

( BNH : mị quá vô sỉ ! (~ ̄▽ ̄)~ )

Nàng ta nhìn thấy Nguyệt Thanh Tuyết làm như thế tức tới mức run người , chỉ vào mặt Nguyệt Thanh Tuyết nói :

- Ng ...

Ngươi chán sống rồi phải không ?

- Tại sao ?

Ta đắc tội gì với ngươi sao ?

- Ngươi ... cái .. cái tiểu tiện nhân nhân nhà ngươi dám nói chuyện với ta như thế sao ?

Nàng ta nói tới mức mặt kiêu ngạo không chịu nổi .

Nguyệt Thanh Tuyết nhìn thấy tính cách kiêu ngạo tới tận trời như nàng ta không muốn gặp phiền toái :

- Vị tỷ tỷ này ! ngươi đây là muốn gì?

- Bổn tiểu thư đã nói là bổn tiểu thư muốn chiếc bàn này ngươi không nghe sao ?

- Vậy nhường tỷ , tỷ tỷ ăn ngon miệng !

Nguyệt Thanh Tuyết đưa tay mời rồi lấy ống tay lau lau ghế ngồi giả lả nói .

Nàng ta nghe thế thì cười hếch mũi ngồi xuống cười ha ha nói :

- Coi như ngươi biết điều !

Nguyệt Thanh Tuyết rồi khỏi tửu lâu hướng chợ nô lệ đi tới .

(BNH : không phải tự nhiên mà những người đó được tha đâu ^^ )

Sau 1 khắc , Nguyệt Thanh Tuyết đã tới chợ Dạ Thành .

Một chợ có quy mô rất lớn hầu như mọi thứ đều có trong này kể cả ma thú cùng nô lệ .

Dạ Thành được bao quanh bởi 1 bức tường vô cùng chắc chắn , đầu tiên bước vào là các sạp hàng được bày biện đơn giản chỉ cần giải 1 tấm thảm ra sau đó bày biện đồ .

Đây bày toàn đồ thứ phẩm , nghe nói thi thoảng sẽ có đồ tiện nghi .

Đi sâu hơn thì là các sạp hàng đơn sơ , dung bàn ghế và vải thô để bày bán chủ yếu là hàng trung phẩm .

Tới gần trung tâm thì có các cửa hàng lớn hơn bên trong bán cũng là đồ thượng phẩm nhưng chủ yếu là thượng phẩm hạng trung và hạ cấp .

Còn 1 loại hàng chính là hàng thượng thượng phẩm với kì trân dị bảo sẽ được bán trong trung tâm , ở đó có 1 phòng đấu giá rất lớn - Dạ Thành Trai .

Nguyệt Thanh Tuyết lúc này đang đi dạo khắp nơi .

Nàng đi ngang qua 1 chỗ rất náo nhiệt , bước chân hướng tới chỗ đó .

Thì ra có đang bán nô lệ nghe nói cứ 1 tuần thì sẽ có 1 cuộc bán nô lệ , họ tụ tập từ bốn phương tám hường mang nô lệ đến .

Nô lệ có muôn vàn lí do để họ trở thành nô lệ .

Đây là một khu rất rộng lớn , nô lệ ở đây được chia làm 2 loại : hạ đẳng và thượng đẳng .

Hạ đẳng thì nhan sắc bình thường , thiên phú hạ đẳng , võ lực thấp đa số dùng làm nô tỳ , nô tài bưng trà , rót nước hoặc nha hoàn quét tước , dọn dẹp , làm những việc nặng , hoặc một vài trường hợp đặc biệt nào đó.

Còn thượng đẳng thì có tài lẻ , thiên phú trung đẳng, võ lực khá được ,có thể dùng làm thị vệ , nha hoàn bảo hộ , nhưng họ thường là có tính mạng không đáng giá .

Nguyệt Thanh Tuyết đang dạo chợ nô lệ thì phát hiện có vẻ như hôm nay nàng gặp được của hời rồi , nàng nhìn thấy một đám người có khả năng tốt nhưng chỉ là hạ đẳng .

Họ có vẻ như không được để ý ở giữa họ còn có 1 mỹ nhân tuyệt sắc , dáng người thướt tha yểu điệu nhưng khuôn mặt trắng bạch ra .

Dường như không ai muốn mua họ.

Nguyệt Thanh Tuyết tiến lại gần hỏi người bán nô lệ :

- Thúc thúc , tại sao mọi người xung quanh lại không ai mua họ vậy ?

- Tiểu cô nương ngươi muốn mua họ sao ?

Họ là nhiều người quá nên người ta không muốn mua thôi .

Tên bán nô lệ cười một cách giảo hoạt , thầm nghĩ mình kiếm được lời rồi .

Nguyệt Thanh Tuyết nhìn thấy một màn này cười lạnh, nàng trước giờ không uỷ khuất chính mình bao giờ .

- Thúc thúc ta muốn mua bọn họ bán bọn họ cho ta đi !

Ta thích nhất nhiều người !

Mọi người xung quanh nhìn muốn nói lại thôi dường như họ không muốn xen vào , lại dường như họ không dám nói .

Tên buôn nghe thấy nhanh chóng lấy khế ước và đưa cho nàng và nói :

- Tiểu cô nương một người ta lấy cho cháu 6 lượng , bọn họ có tổng cộng 20 người .

Ta lấy cho cháu 1000 lượng thôi .

- Thúc thúc ta chỉ có 800 lượng thôi làm sao đây ?

- Cái này ... ta ... ta lấy rẻ cho cháu vậy !

Nguyệt Thanh Tuyết nhìn hắn cười ngọt ngào , sau đó móc ra một cái túi tiền đưa cho tên buôn nô lệ .

Ở cách đó không xa có 2 nam tử nhìn hết tháy màn này .

- Người đó thật giảo hoạt !

- Công tử có cần ....!

- Không kệ nàng ta !

(BNH : ai đây nhỉ mn?🙂 )
 
Back
Top Bottom