Huyền Huyễn Tiệt Vận Đạo Sư

Tiệt Vận Đạo Sư
Chương 976: Lợi hại



Gia Cát Thần đứng dậy nói: "Cô cô, ở Nguyên Ương Đại Lục này, chuyện hôn nhân vốn trọng môn đăng hộ đối. Năm đó Tề Hoàn Ai Khương gả cho cha con, hay như cô gả cho đại công tước Tề Hoàn cũng đều vì cái quy tắc đó. Nếu tầng quy tắc này bị phá vỡ, cô sẽ lâm vào cảnh nguy khốn."

Gia Cát Vị Ương nhướng mày: "Ta và đại công tước tình cảm rất sâu đậm. Ta là đương gia chủ mẫu của thế gia Tề Hoàn, lại là một trong những người cầm quyền của Phi Hỏa Lưu Tông, dù quy tắc đó có bị phá vỡ thì đã sao?"

Gia Cát Thần đáp: "Cô cô, con và cô đều là người đọc sách, cô thừa hiểu trong lịch sử có biết bao chủ mẫu của các tông môn và thế gia siêu cấp đã bị thất sủng, địa vị rơi xuống ngàn trượng chỉ vì nhà ngoại sụp đổ. Chẳng nói đâu xa, thế gia Mộc Vương ở Huyền Thiên Châu suy bại cũng vì chủ mẫu Dần Mộc Hoa có nhà ngoại đắc tội với Nam Thiên Hoa của Vô Cực Tiên Cung, dẫn đến diệt môn. Sau đó, thế gia Mộc Vương vì chịu áp lực đã thắt cổ Dần Mộc Hoa để tạ tội. Mà chủ mẫu của Vô Cực Cung năm đó cũng vì không môn đăng hộ đối nên mới rước họa sát thân. Nếu không có Thái Thượng lão tiên Nam Thiên Cực che chở thì ngay cả cung chủ đời trước là Nam Thiên Chấn cũng không bảo vệ nổi bà ấy."

Gia Cát Vị Ương nhíu mày: "Dượng của con đối với ta tình thâm nghĩa nặng, vợ chồng già nhiều năm tình cảm vẫn rất tốt. Hơn nữa ông ấy chỉ có mình Tề Hoàn Thiên là con trai, không đến mức tệ hại như con nói đâu."

"Thật vậy sao?" Gia Cát Thần nói đoạn lấy từ trong tay áo ra một hộp gỗ khảm tơ vàng đưa cho Gia Cát Vị Ương. "Cô có thể mở ra xem thử."

Gia Cát Vị Ương nhận lấy hộp gỗ mở ra, bên trong là một chiếc trâm cài bằng ngọc xanh thẳm.

"Huyền Hải Ngọc Vương Trâm?" Gia Cát Vị Ương biến sắc.

Gia Cát Thần nói: "Đây là Huyền Hải Ngọc, loại ngọc đứng đầu Nguyên Ương Đại Lục, lại còn là ngọc vương. Trên đời chỉ có hai chiếc, một chiếc nằm trong tay chủ mẫu Gia Cát thế gia, chiếc còn lại chính là sính lễ dượng tặng cô năm đó. Đã nhiều năm cô không thấy nó rồi phải không, phía dưới vẫn còn khắc tên của cô đấy."

Gia Cát Vị Ương nhìn kỹ dưới hoa văn, quả nhiên thấy một chữ "Ương" nhỏ xíu ẩn hiện.

"Chiếc trâm này đã mất trộm nhiều năm, sao con lại có được?" Gia Cát Vị Ương hỏi.

Gia Cát Thần đáp: "Từ Ngư Nhi Sơn Trang ở Phi Hỏa Lưu Châu, của trang chủ Ngư Huyền Nhi."

"Ngư Huyền Nhi?" Gia Cát Vị Ương nhíu mày. "Tại sao trâm của ta lại nằm trong tay ả?"

Gia Cát Thần nói: "Cô cô, cô hỏi vậy là biết rồi còn hỏi. Trước khi cô gả về Phi Hỏa Lưu Tông, Ngư Huyền Nhi đã nổi danh là đệ nhất mỹ nhân Phi Hỏa Lưu Châu. Trong tiệc cưới năm đó, chính miệng đại công tước Tề Hoàn đã nói: chiếc trâm đẹp nhất thiên hạ phải dành cho người phụ nữ đẹp nhất. Trâm bị mất mà lại vô duyên vô cớ rơi vào tay Ngư Huyền Nhi, nếu không phải người nhà Tề Hoàn đưa cho, ai dám to gan lấy cắp đồ của thế gia?"

Gia Cát Vị Ương siết chặt nắm đấm: "Tề Hoàn đại công tước dám lén lút nuôi đàn bà bên ngoài sao?"

"Nuôi đàn bà không đáng sợ, thậm chí nuôi cả đám cũng chẳng sao." Gia Cát Thần nói rồi lại rút ra một cuốn danh sách.

Gia Cát Vị Ương giật lấy cuốn sổ, lật xem rồi hỏi: "Tất cả những người này đều là phụ nữ của ông ta?"

Gia Cát Thần gật đầu: "Cô cô, trên đời có mấy người đàn ông quyền thế mà giữ được lòng chung thủy? Tu tiên dù có đạt đến đỉnh cao Đại La cũng không thể đoạn tuyệt thất tình lục dục. Đại công tước đang độ sung mãn, gia sản đồ sộ, ai mà chẳng muốn con cháu đầy đàn để bảo vệ gia nghiệp?"

"Danh sách này có chính xác không?" Gia Cát Vị Ương ảm đạm hỏi.

Gia Cát Thần khẳng định: "Chính xác một trăm phần trăm ạ. Những người phụ nữ này có địa chỉ rõ ràng, người ở ngay sát vách thế gia Tề Hoàn, kẻ xa nhất cũng không quá trăm dặm. Hơn nữa, con đã nói nuôi đàn bà không đáng sợ, đáng sợ là con trai của dượng không chỉ có mình Tề Hoàn Thiên đâu."

"Cái gì?" Gia Cát Vị Ương giận dữ, chiếc ghế mây dưới tay bà vỡ vụn. "Ông ta có mấy đứa con trai?"

Gia Cát Thần đáp: "Chuyện này con cũng không rõ lắm, chỉ biết Ngư Huyền Nhi có một đứa con trai hai mươi tuổi tên là Ngư Hữu Vi. Những đứa con khác con chưa kịp tra, nhưng với bản lĩnh của cô thì điều tra sẽ rất nhanh thôi. Tiểu Thần tuyệt đối không lừa cô."

"Ngư Hữu Vi?" Gia Cát Vị Ương nghiến răng. "Thiên tài của Kiếm Tông thuộc Phi Hỏa Lưu Tông, chính là hắn!"

Gia Cát Thần tiếp lời: "Phi Hỏa Lưu Tông không giống các tông môn khác, vốn chia làm hai phái Phi Hỏa và Kiếm Lưu. Dượng tuy là người đứng đầu nhưng chỉ khống chế được nhánh Phi Hỏa. Nhánh Kiếm Lưu do Tề Hoàn Nghiêu và Tề Hoàn Hổ nắm giữ. Bốn người cầm quyền thì ba người họ Tề Hoàn, lại là anh em ruột. Chỉ có cô là người ngoài, bình thường không màng sự vụ tông môn, chỉ lo việc nội vụ thế gia. Cô muốn một người đàn ông tham vọng phải nghe lời mình răm rắp, cô thấy có khả năng không?"

Sắc mặt Gia Cát Vị Ương cực kỳ khó coi, bà cố trấn tĩnh hỏi: "Vậy theo con ta nên làm gì?"

Gia Cát Thần nói: "Làm thế nào là tùy ở cô. Nếu cô muốn gia sản, chỉ cần cô đồng ý, tài sản nhà Gia Cát đều là của cô. Nhưng khi đó, tài sản sẽ thuộc về thế gia Tề Hoàn, nhà Gia Cát sẽ sụp đổ, không bao giờ ngóc đầu lên nổi. Nếu cô tin dượng vẫn cung phụng mình như xưa thì không vấn đề gì, sau này cô cứ dốc sức giúp Tề Hoàn Thiên đấu với Ngư Hữu Vi. Thắng thì vui vẻ, thua thì tan thành mây khói. Con nghe nói Tề Hoàn Nghiêu và Tề Hoàn Hổ đã đạt tới Kim Tiên viên mãn, sắp đột phá bước cuối cùng để lên Đại La. Đến lúc đó Phi Hỏa Lưu Tông nhất định quật khởi, chỉ là một mình cô đối đầu với ba người họ, phần thắng không lớn đâu."

Gia Cát Vị Ương hỏi: "Nếu ta không màng đến gia sản nhà Gia Cát thì sao?"

Gia Cát Thần đáp: "Cô cô, phụ thân giờ chỉ còn mình con là con trai. Con không cha không mẹ, cũng chẳng vợ con, cô chính là người thân duy nhất. Kẻ nào muốn bắt nạt cô thì phải xem lại bản lĩnh của mình đã. Con dẹp loạn được trong nhà là nhờ có Tam Âm Giáo ủng hộ. Nhị thúc Gia Cát Vân tuy rời nhà nhiều năm nhưng là cao tầng của Tam Âm Giáo, quan hệ rất sâu với giáo chủ Khương Thiên Khách, lại nuôi dạy con nhiều năm nên chắc chắn sẽ đứng về phía con. Hơn nữa để phòng người ngoài nhòm ngó, con đã ký hiệp ước với điện chủ Hư Thiên Điện Vũ Đạo Quân, ông ấy sẽ bảo vệ con ngồi vững ghế gia chủ một cách danh chính ngôn thuận. Chỉ cần cô hiểu rõ lợi hại, chọn đúng người, cô sẽ được hưởng tuổi già vạn năm vô ưu."

Gia Cát Vị Ương nói: "Chuyện này ta sẽ cân nhắc. Những bằng chứng này ta sẽ điều tra rõ ràng sau khi về Phi Hỏa Lưu Châu. Nay ta hơi mệt."

"Vậy Tiểu Thần không làm phiền cô nghỉ ngơi nữa. Cô cần gì cứ việc sai bảo, ngoài cửa con đã bố trí hai nội thị thân tín túc trực phục vụ cô."

Gia Cát Thần dứt lời rồi lui ra khỏi phòng.

Sau khi hắn đi, Gia Cát Vị Ương nhìn cuốn danh sách trong tay mà tức đến run người.

"Biết rõ là cái bẫy mà vẫn không thể không nhảy vào. Một bên là đứa cháu lòng muông dạ thú, một bên là gã chồng bội bạc đốn mạt!".
 
Tiệt Vận Đạo Sư
Chương 977: Ăn Long



Một tháng sau, trước Lương Nguyệt Động, Khương Thiên Khách hạ xuống quân cờ cuối cùng, bàn cờ kín chỗ mà vẫn không phân thắng bại.

"Từ Lương, không nhường ta đấy chứ?" Khương Thiên Khách hưng phấn hỏi.

Ta đáp: "Không hề nhường, tiến bộ của huynh rất lớn, tháng này đã là lần thứ ba chúng ta đánh thành thế hòa rồi."

Khương Thiên Khách lau mồ hôi nói: "Làm ta mệt muốn chết, muốn thắng cậu một ván thật khó quá."

Ta nói: "Mưu sự tại nhân, thiên tính vạn tính cũng không ai có thể thắng mãi, kể cả tôi."

Đúng lúc này, một bóng người từ dưới vách núi bay tới, chính là Bệnh Thư Sinh.

Bệnh Thư Sinh thấy Khương Thiên Khách ở đó, liền chắp tay bái: "Bái kiến giáo chủ, bái kiến tiên sinh."

Ta liếc nhìn Bệnh Thư Sinh. Trước đó vì sợ mạo phạm Khương Thiên Khách, ta đã đặc biệt dặn dò ông ta: khi có mặt cả hai chúng tôi, cứ gọi lão là giáo chủ, gọi ta là tiên sinh là được.

Khương Thiên Khách cũng nhìn Bệnh Thư Sinh, thở dài nói: "Không ngờ viện trưởng Tam Âm Thư Viện của ta lại là người của cậu, thôi ta lánh mặt vậy."

"Khương lão ca nói gì thế, tôi đều là người của huynh cả, đừng có đứng trước mặt tôi mà bận lòng mấy chuyện này." Ta vừa nói vừa buông quân cờ, hỏi: "Lão Bệnh, có chuyện gì không? Đều là người một nhà, ông cứ nói thẳng."

Bệnh Thư Sinh chắp tay báo: "Khởi bẩm tiên sinh, Phi Hỏa Lưu Châu đại loạn rồi. Gia Cát Vị Ương đã giết chết tình nhân bé của Tề Hoàn đại công tước là Ngư Huyền Nhi, Ngư Hữu Vi cũng suýt nữa mất mạng. Việc này khiến Kiếm Lưu tông thuộc Phi Hỏa Lưu Tông bất bình, Tề Hoàn Nghiêu và Tề Hoàn Hổ đang muốn trừ khử Gia Cát Vị Ương."

Ta hỏi: "Thái độ của Tề Hoàn đại công tước và Tề Hoàn Thiên thế nào?"

Bệnh Thư Sinh trả lời: "Thái độ của họ không rõ ràng."

Ta nhận định: "Thái độ không rõ ràng nghĩa là không muốn giúp. Một bên là huynh đệ tay chân, thế lực của mình, một bên là mẹ của con mình. Xem ra Tề Hoàn đại công tước đã sớm bất mãn với Gia Cát Vị Ương rồi. Còn chuyện gì khác không?"

Bệnh Thư Sinh nói: "Gia Cát Vị Ương dường như đã bị cấm túc. Lúc này Gia Cát Thần đang từ Lang Gia xuất phát tới Phi Hỏa Lưu Châu."

Ta nói: "Thời cơ nắm bắt rất chuẩn, xem ra Tiểu Thần tiến bộ không ít. Lúc này đến nhà Tề Hoàn, Gia Cát Vị Ương chắc chắn sẽ đồng ý ủy quyền toàn bộ tài sản nhà Gia Cát cho nó."

"Vậy thuộc hạ có cần đi hỗ trợ trước không?" Bệnh Thư Sinh hỏi.

Ta đáp: "Không cần, Tiểu Thần sẽ tới Tam Âm Giáo tìm tôi thôi, đến lúc đó tôi sẽ đi cùng nó."

"Chuyện này cậu cũng tính toán được sao?" Khương Thiên Khách nhịn không được hỏi.

Ta nói: "Chỉ là hiểu rõ tính cách của Tiểu Thần mà thôi. Chuyến đi này của nó chẳng khác nào vào hang cọp, đám người nhà Tề Hoàn không phải hạng vừa, nhất định sẽ gây áp lực cho nó."

Khương Thiên Khách cảm thán: "Thật không ngờ, ai mà tin được kẻ một tay lật đổ Gia Cát thế gia, làm loạn cả Phi Hỏa Lưu Châu lại là một thằng nhóc hai mươi tuổi. Không tốn một binh một tốt mà quấy đến long trời lở đất. Từ Lương, tài chỉ điểm giang sơn sau màn của cậu khiến ta thực sự bái phục."

Ta thản nhiên: "Thiên hạ phân hợp cũng chỉ là sự kiềm chế lẫn nhau, thế lực tranh giành không ngoài hai chữ lợi ích. Nắm rõ được những điều cơ bản này là có thể khiến nhiều thế lực tự tan rã. Quyền mưu, độc kế, vu oan giá họa, châm ngòi ly gián... vốn là những thủ đoạn người khác định dùng với tôi, nay tôi đem ra sử dụng cũng thấy khá thuận tay."

Khương Thiên Khách nói: "Ban đầu cậu vốn là người nhiệt huyết, đầy chính nghĩa, nay lại ngồi xem mây gió, chỉ mong thiên hạ đại loạn. Đúng là ứng với câu: thiếu niên diệt rồng rồi cũng sẽ trở thành ác long thôi."

Ta và Khương Thiên Khách nhìn nhau, không khỏi bật cười.

Ta quay sang hỏi Bệnh Thư Sinh: "Lão Bệnh, còn việc gì nữa không?"

Bệnh Thư Sinh báo: "Trước đó khi chặn giết Gia Cát Thanh, thuộc hạ thu được một quả trứng rồng, tìm đủ mọi cách cũng không thể ấp nở, nên muốn giao cho tiên sinh xử lý."

"Trứng rồng?!" Khương Thiên Khách kinh ngạc nhìn Bệnh Thư Sinh. "Suýt nữa thì quên mất, quả trứng rồng ở buổi đấu giá ngầm nằm trong tay Gia Cát Thanh, giờ đang ở chỗ cậu sao?"

Bệnh Thư Sinh gật đầu, lấy quả trứng rồng từ trong túi trữ vật ra.

Khương Thiên Khách nâng quả trứng lên quan sát: "Không nhìn ra là giống rồng gì, đây là bảo bối trị giá ba trăm năm mươi triệu thiên tệ đấy, món đồ đắt nhất trong buổi đấu giá đêm đó."

"Khương lão ca am hiểu về rồng như vậy mà cũng không nhìn ra sao?" Ta hỏi.

Khương Thiên Khách lắc đầu: "Ta bôn ba ở Long Quốc nhiều năm mới biết thiên hạ có vạn giống rồng. Rồng vốn tính háo dâm nên hậu duệ rất nhiều. Thường thì thứ bán trên thị trường đều là giao, nhưng quả trứng này đúng là rồng thực thụ, có điều hình thể quá nhỏ, rất khó phân biệt, có lẽ thuộc giống Chúc Long."

Ta nói: "Nếu lão ca thích thì cứ cầm lấy quả trứng này đi."

"Không không không." Khương Thiên Khách vội từ chối. "Mua bán trứng rồng là điều cấm kỵ ở tất cả các đại lục. Nếu bị Thần Điện phát hiện sẽ rước họa diệt thân. Hơn nữa nuôi rồng tốn rất nhiều thiên tài địa bảo, lại phải chăm sóc tỉ mỉ, ta không có nhiều đồ tốt như vậy, cũng chẳng rảnh rỗi mà nuôi."

"Nếu đã vậy thì dễ xử lý rồi." Ta vừa nói vừa nhận lấy quả trứng quan sát. "Tôi nhớ trước đây trong sách vở Thiên Giới có ghi chép về ba ngàn đại lục, có một nơi dành riêng cho tộc rồng, gọi là Long Thần Đại Lục?"

Khương Thiên Khách đáp: "Đúng là có Long Thần Đại Lục. Nơi ta từng du ngoạn là Kinh Long Quốc cũng chỉ là một góc của đại lục đó. Cách đây mấy chục triệu dặm, nếu không dùng trận pháp dịch chuyển thì phải bay mất mấy năm mới tới nơi."

"Kẻ thống trị Long Thần Đại Lục là một lão rồng sao?" Ta hỏi.

Khương Thiên Khách nói: "Nghe đồn là một lão rồng sống mấy chục vạn năm, đầu rồng mình người, phá vỡ cả giới hạn thọ nguyên mười vạn năm của Thần tộc."

"Vậy sinh linh ở Kinh Long Quốc rốt cuộc là rồng hay là thiên nhân?" Ta hỏi tiếp.

"Dĩ nhiên là thiên nhân." Khương Thiên Khách đáp. "Dù các chủng tộc khác có mạnh thế nào thì ba ngàn đại lục này vẫn lấy thiên nhân làm chủ. Thiên nhân mở mang linh trí, tu tiên giả ngự trị vạn giới. Tộc rồng cũng chỉ là loài yêu thú mạnh mẽ để hợp tác với thiên nhân mà thôi. Chúa tể Thiên Giới không bao giờ để yêu thú hay chủng tộc khác lấn lướt thiên nhân, Thần tộc thống trị thiên nhân, đó mới là trật tự của Thiên Giới ngày nay."

"Thì ra là thế."

Ta vừa dứt lời, ngón tay đột nhiên bóp nát quả trứng rồng.

Trứng vỡ, một luồng Long Linh chi khí mạnh mẽ thoát ra, dịch trứng chảy tràn. Ngay sau đó, một con rồng nhỏ cuộn tròn bắt đầu nguậy, chui ra khỏi vỏ.

Rồng nhỏ toàn thân trơn láng mềm mại, trông khá đáng yêu. Nó vừa nhìn thấy ta đã há miệng định nuốt chửng, ngậm chặt lấy cả bàn tay phải của ta.

Khương Thiên Khách nhíu mày: "Con rồng này hung hăng quá."

Ta nói: "Quả trứng này vốn là dị chủng, giống rồng bên trong tính tình tàn bạo, khó lòng phục tùng. Lúc tôi định giao tiếp với nó đã bị nó gạt phắt đi, đúng là loài sinh linh kiêu ngạo từ trong máu. Nếu có môi trường thuận lợi, tương lai hẳn sẽ là bá chủ một phương."

"Cậu định nuôi lớn nó sao?" Khương Thiên Khách hỏi.

Ta đáp: "Tôi không rảnh rang thế, cũng không có nhiều dược liệu quý để lãng phí đâu. Trùng Trùng, lại đây."

Ta gọi Trùng Trùng, nó lập tức nhảy ra từ hồ nước bên cạnh, nhìn ta với vẻ kiêu kỳ rồi nhếch miệng cười.

Ta rút tay phải ra khỏi miệng rồng nhỏ. Nó phát ra tiếng kêu thê lương hung tợn. Ta liền quẳng nó cho Trùng Trùng, nó há miệng đớp gọn.

Rồng nhỏ giãy giụa, thân hình gặp gió là lớn phổng lên, trong cơn kinh hãi, màu sắc trên người nó biến đổi, lờ mờ hiện ra long lân, mây mù chung quanh cuồn cuộn đổ dồn về phía nó.

Trùng Trùng đột ngột dùng sức cắn đứt lìa đầu rồng. Đám mây mù lập tức tan biến. Sau đó, Trùng Trùng thong thả thưởng thức con rồng nhỏ với vẻ mặt vô cùng đắc ý.

"Cậu cứ thế đem giống rồng cho con cóc của mình ăn sao?" Khương Thiên Khách không tin nổi vào mắt mình. "Đó là bảo bối trị giá ba trăm năm mươi triệu thiên tệ đấy lão đệ!"

Ta nói: "Đã biết là một rắc rối thì chi bằng cho Trùng Trùng ăn luôn. Quý giá đến mấy cũng chỉ là một loại nguyên liệu nấu ăn thôi. Trùng Trùng là tôi nuôi từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ thấy nó ăn thứ gì mà phải nhai kỹ như vậy, xem ra nó rất thích thịt rồng.".
 
Tiệt Vận Đạo Sư
Chương 978: Tề Hoàn chi loạn



Ta vừa dứt lời, bên tai liền truyền đến tiếng xé gió, ngay sau đó Gia Cát Thần đáp xuống Lương Nguyệt Động. Thấy chúng ta đều có mặt, hắn liền tiến lên chào hỏi từng người: "Tiểu Thần bái kiến giáo chủ, bái kiến Phạm viện trưởng."

Khương Thiên Khách gật đầu nói: "Tiểu Thần, vừa nhắc tới ngươi thì ngươi đã đến rồi. Từ Lương nói ngươi sẽ tới, xem ra đúng là bị hắn đoán trúng."

Gia Cát Thần thưa: "Con nhận được thư của cô cô từ Phi Hỏa Lưu Châu gửi tới nên định chạy qua nhà Tề Hoàn. Đi ngang qua Tam Âm Giáo liền ghé vào thăm hỏi giáo chủ."

Khương Thiên Khách nhận xét: "Ta thấy khí sắc ngươi rất tốt, không còn là tên Tiểu Thần khúm núm lúc trước nữa. Đúng là sĩ biệt tam nhật phải nhìn bằng cặp mắt khác, khí khái hào hùng này đã có vài phần phong thái của đại ca ngươi năm đó."

"Giáo chủ quá khen, đệ tử thụ sủng nhược kinh." Gia Cát Thần đáp.

Khương Thiên Khách cười ha hả, đứng dậy nói: "Được rồi, chuyện của người trẻ tuổi các ngươi cứ tự bàn bạc đi, ta còn có việc phải đi trước."

"Cung tiễn giáo chủ." Gia Cát Thần cung kính.

"Vậy lão ca đi thong thả." Ta cũng đứng dậy tiễn.

Khương Thiên Khách gật đầu, lập tức nhảy lên đỉnh Quan Thiên Phong rồi biến mất trong làn mây.

Khương Thiên Khách đi rồi, Bệnh Thư Sinh cũng chắp tay nói: "Vậy thuộc hạ cũng xin cáo lui."

Ta gật đầu ra hiệu cho ông ta rời đi. Lúc này Gia Cát Thần mới buông lỏng sự dè dặt, nói: "A Lương, mọi chuyện đúng như huynh liệu tính, Gia Cát Vị Ương đã hướng ta cầu cứu. Chuyến đi đến nhà Tề Hoàn này ta thấy hơi bất an nên mới tới tìm huynh."

Ta đáp: "Ta cũng đang định đi 'chiếu cố' người của Tề Hoàn nhất mạch đây. Đi cùng ngươi còn những ai?"

Gia Cát Thần nói: "Ngoài bốn tên Kim Tiên ám vệ thì chỉ có Trường Tôn Vô Cữu, ta để bọn họ chờ ở ngoài sơn môn rồi."

Ta nhìn về phía ráng chiều tây thiên, bảo: "Vậy xuất phát ngay thôi."

Đêm xuống, chúng ta thông qua tế đàn truyền tống để tiến vào Phi Hỏa Lưu Châu.

Phi Hỏa Lưu Châu có mười tám quận, Phi Hỏa Lưu Tông tọa lạc tại thành Phi Hỏa thuộc quận Thiên Viêm. Thành Phi Hỏa quanh năm khô hạn, biên cảnh là một tòa Hỏa Diệm Sơn cháy rực vô số năm, sông ngòi cạn kiệt, nguồn nước ngầm đều bị Phi Hỏa Lưu Tông thao túng.

Chúng ta dừng chân tại một khách sạn trong thành. Khách sạn này mang phong cách kiến trúc cổ lâu của người Hẹ khá đặc sắc, giữa sảnh là quảng trường lộ thiên có ao nước và một guồng nước đang chuyển động.

Trăng lên cao, ta vừa đóng cửa phòng không lâu thì một con chim đêm thước bay qua cửa sổ, đậu lên cánh tay ta.

Con chim kêu ríu rít báo tin. Lúc này có bóng người tiến lại gần cửa, ta liền búng tay khiến con chim hóa thành tro bụi.

Tiếng gõ cửa vang lên, ta nói: "Vào đi."

Bệnh Thư Sinh nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào: "Giáo chủ, tình hình nhà Tề Hoàn đã điều tra xong. Gia Cát Vị Ương đang bị giam lỏng, người của thế gia Tề Hoàn đang mở cuộc họp gia tộc. Ngoài ra, dường như còn có rất nhiều thế lực khác kéo đến."

"Có những bên nào?" Ta vừa vuốt ve Trùng Trùng vừa hỏi.

Bệnh Thư Sinh báo cáo: "Vô Cực Cung, Phủ Nguyệt Cốc, thế gia Mộc Vương... lớn nhỏ không dưới mười thế lực lớn. Hơn nữa..."

"Sao vậy?" Ta nhìn vẻ do dự của ông ta.

Bệnh Thư Sinh trầm giọng: "Người của Tam Âm Giáo chúng ta dường như cũng tham gia, người đến chính là Gia Cát Vân."

Ta nhíu mày, tay vô thức siết mạnh cổ Trùng Trùng làm nó thè cả lưỡi ra ngoài.

"Thú vị đấy."

"Vậy giáo chủ, chúng ta có đi xem thử không?" Bệnh Thư Sinh hỏi.

Ta bảo: "Cuộc họp bí mật này có chút kỳ quặc. Gọi Tiểu Thần dậy, chúng ta cùng đi xem sao. Hư Không Lục Hợp Tráo vẫn còn chứ? Ta sợ năng lực của mình không che giấu được hết các ông."

"Có ngay đây ạ." Bệnh Thư Sinh đáp lời.

Lát sau, Gia Cát Thần còn đang ngái ngủ thì bị chúng ta đánh thức. Trường Tôn Vô Cữu nghe động tĩnh vội chạy tới phòng Gia Cát Thần, hắn bảo: "Ta không sao, ông đi nghỉ đi."

Ta lại nói: "Trường Tôn tiền bối nếu không ngủ được thì cùng đi với chúng tôi luôn. Tôi đoán chừng sắp có một vở kịch hay đây."

Tại phủ đệ Tề Hoàn, trong hậu đường, đại công tước Tề Hoàn ngồi chễm chệ trên cao vị. Phía dưới là hai đại hán khôi ngô mặc cẩm y: một người mày kiếm mắt sáng, thần thái hiên ngang; người kia mặt mày dữ tợn, đầu trọc lóc bóng loáng.

Giữa sảnh còn có một người đang đứng, chính là Tề Hoàn Thiên.

"Thiên nhi, lợi hại quan hệ chúng ta đã nói rõ hết rồi, chọn thế nào tùy thuộc vào con." Gã đầu trọc lên tiếng.

"Tam thúc, con còn phải cân nhắc thêm, dù sao đó cũng là mẹ con." Tề Hoàn Thiên nói.

Đại công tước Tề Hoàn thở dài: "Thiên nhi, ta biết con hiếu thuận với mẹ, nhưng hiện tại mẹ con đã điên rồi. Bà ấy định liên kết với người ngoài để chống lại nhà Tề Hoàn chúng ta. Bà ấy đã giết mấy người dì của con, lại còn chém trọng thương mấy huynh đệ. Nếu ta không ngăn cản kịp thời thì ngay cả Hữu Vi cũng mất mạng. Hữu Vi là thiên tài kiếm đạo kiệt xuất nhất của Kiếm Lưu tông trong mấy trăm năm qua, tương lai sẽ là cánh tay đắc lực của con đấy."

Tề Hoàn Thiên lẩm bẩm: "Dù vậy cũng đâu đến mức phải phế đi tu vi của mẫu thân?"

Gã đầu trọc gắt: "Mẹ con dù sao cũng là Đại La Kim Tiên, một khi bà ấy muốn nhắm vào nhà Tề Hoàn, ngoài đại ca ra thì ai cản nổi?"

"Đúng vậy, Thiên nhi." Đại công tước Tề Hoàn bồi thêm. "Ta và mẹ con là nghĩa vợ chồng, dù có mâu thuẫn ta cũng đâu nỡ xuống tay giết bà ấy. Nhưng nếu thực sự để bà ấy làm chủ nhà Tề Hoàn, thì sau này Phi Hỏa Lưu Tông sẽ đổi thành họ Gia Cát, nhất mạch Tề Hoàn ta sẽ không bao giờ ngóc đầu lên nổi."

"Vậy cha muốn con làm gì?" Tề Hoàn Thiên hỏi.

Đại công tước nhìn sang bên cạnh: "A Nghiêu, đưa thứ đó cho nó."

Tề Hoàn Nghiêu gật đầu, lấy trong lòng ra một bình sứ nhỏ: "Đây là Cửu U Hóa Cốt Tán, không màu không vị, chỉ một giọt là có thể khiến tiên nhân thối rữa."

"Không được!" Tề Hoàn Thiên dứt khoát từ chối. "Nhị thúc, ngài điên rồi sao? Ngài muốn con dùng thứ này đối phó mẹ mình?"

Tề Hoàn Nghiêu giải thích: "Chúng ta cũng không muốn vậy, nhưng mẹ con là Đại La Kim Tiên, độc dược tầm thường không có tác dụng. Nếu dùng Ô Tiên Tán mà bà ấy phát điên lên thì chúng ta cũng chịu chết."

"Cửu U Hóa Cốt Tán ăn mòn lục phủ ngũ tạng, một giọt có thể tiêu hủy cả cự thú. Nói gì con cũng không hạ độc mẹ mình đâu, bà ấy sẽ chết mất." Tề Hoàn Thiên quả quyết.

"Con nghĩ nhiều quá rồi." Tề Hoàn Nghiêu đưa ra một lọ thuốc khác. "Đây là Thiên Long Cao, luyện từ long tủy rút ra từ sống lưng rồng, có thể giải được độc Cửu U Hóa Cốt Tán. Chúng ta chỉ cần khống chế Gia Cát Vị Ương thôi, không hề muốn lấy mạng bà ấy."

"Cha, lời này là thật chứ?" Tề Hoàn Thiên nhìn cha mình hỏi.

Đại công tước Tề Hoàn gật đầu: "Tất nhiên là thật. Có cha ở đây con cứ yên tâm, tình nghĩa phu thê bao năm sao cha nỡ hại chết mẹ con. Chỉ là bà ấy đang nổi cơn lôi đình, muốn giết sạch con cháu nhà Tề Hoàn, lại còn định ký giấy chuyển nhượng tài sản nhà Gia Cát cho tên Gia Cát Thần kia. Thiên nhi, chỉ cần mẹ con không đồng ý, tiền bạc nhà Gia Cát sẽ không rơi vào tay hắn. Đến lúc đó chúng ta liên kết với cao tầng các ngân hàng, trừ khử Gia Cát Thần, mẹ con sẽ là người thừa kế duy nhất, và số tiền đó cuối cùng sẽ là của con."

Tề Hoàn Thiên nhíu mày: "Nhà Tề Hoàn ta không phải cũng rất giàu sao?"

Tề Hoàn Hổ bấy giờ mới lên tiếng: "Cái thằng bé này thật là ngây thơ hay giả vờ thế? Tiền của nhà Tề Hoàn ta cộng lại cũng chẳng bằng một góc lẻ của nhà Gia Cát. Con có biết mấy trăm năm qua họ kiếm được bao nhiêu không? Ước tính khiêm tốn thì tài sản nhà Gia Cát chiếm tới một phần năm tài phú của cả Nguyên Ương Đại Lục, còn nhiều hơn tiền của tám đại thế gia Thần Điện cộng lại. Nếu số tiền đó vào tay con, con muốn mua gì mà chẳng được? Mỹ nữ, bảo vật, thần đan hay tiên bảo siêu cấp, tất cả đều nằm trong tầm tay."

Tề Hoàn Thiên nhận lấy hai lọ thuốc, vẻ mặt đầy do dự.

Tề Hoàn Nghiêu bồi thêm: "Thiên nhi, nhà Tề Hoàn trông cậy cả vào con đấy. Con là đệ tử thiên tài nhất tộc, cũng đến lúc phải gánh vác trách nhiệm rồi. 'Vô độc bất trượng phu' việc nhỏ này không làm được thì sau này sao lãnh đạo gia tộc làm nên đại sự? Chúng ta không muốn bị các gia tộc khác dắt mũi mãi đâu."

Tề Hoàn Thiên siết chặt lọ thuốc, khẽ gật đầu..
 
Tiệt Vận Đạo Sư
Chương 979: Thiên Thọ Đan



Tại đại sảnh hội nghị của thế gia Tề Hoàn, xung quanh chiếc bàn tròn cực lớn, đại diện của các thế lực lớn đang lần lượt tiến vào.

Ta đứng trong góc khuất của đại sảnh, bên cạnh là Gia Cát Thần, Bệnh Thư Sinh và Trường Tôn Vô Cữu.

Hư Không Lục Hợp Tráo bao phủ mờ ảo xung quanh, khiến ngay cả những cường giả đạt tới cảnh giới Đại La Kim Tiên cũng không thể phát hiện ra sự hiện diện của chúng ta.

Khi đám đông đã tề tựu đông đủ, ngồi quanh bàn tròn là đại diện của hơn mười phương thế lực. Mọi người chờ đợi hồi lâu, ba anh em nhà Tề Hoàn mới từ hậu đường bước vào hội trường.

Đại công tước Tề Hoàn mỉm cười chắp tay nói: "Để các vị phải đợi lâu, tiếp đón không chu toàn, xin các vị thứ lỗi."

"Đại công tước khách sáo quá, ngài mời chúng tôi đến dự dạ yến là nể mặt chúng tôi rồi." Một lão giả lên tiếng.

"Ơ, Mộc Vương huynh cũng tới, ngài thật đúng là khách quý hiếm gặp." Đại công tước Tề Hoàn nói.

"Được tới dự yến tiệc do Tề Hoàn huynh tổ chức là vinh hạnh của ta, ta..."

"Ta thấy các vị không cần phải hàn huyên ân cần thăm hỏi nhau nữa. Trên bàn tròn này có đến mấy chục người, cứ theo tiến độ này thì đến nửa đêm cũng chưa chắc họp xong. Tề Hoàn tông chủ triệu tập mọi người tới có việc gì thì cứ nói thẳng đi, ta không rảnh ở đây tiếp chuyện với những kẻ không cùng đẳng cấp." Giọng nói lạnh lùng, cao ngạo của một nữ tử vang lên, chính là Mộ Dung Đại Đại.

"Ngươi tưởng mình là ai mà dám ở đây kêu gào, chỗ này đến lượt ngươi lên tiếng sao?!" Một lão giả lớn tiếng quát tháo.

"Hử?" Mộ Dung Đại Đại liếc mắt nhìn lão giả một cái. Lão giả bỗng nhiên thần sắc ngây dại, đứng ngây ra tại chỗ, rồi đột ngột túm lấy tóc mình gào thét thảm thiết.

"Đại Đại sư tỷ xin hãy nén giận, hạ thủ lưu tình. Người này là trưởng lão của thế gia Đại Quật ở Lưu Châu, tính ra là nửa thân thích của đệ, ông ta không nhận ra ngài nên mới mắt không tròng, xin ngài đừng lấy mạng ông ấy." Nam Thiên Liên Thành ngồi bên cạnh Gia Cát Vân vội nói.

Mộ Dung Đại Đại hừ nhẹ một tiếng, sát khí trong mắt biến mất. Lão giả nằm trên đất ngừng kêu la, nhưng dáng vẻ đã trở nên nửa điên nửa dại.

"Loại tép riu này mà cũng mời đến, Tề Hoàn tông chủ, tốt nhất là ngài có chuyện quan trọng cần tuyên bố." Mộ Dung Đại Đại nói.

Đại công tước Tề Hoàn lộ vẻ lúng túng, vội giảng hòa: "Tất nhiên là có chuyện trọng đại, xin các vị hãy bình tâm. Việc này liên quan đến vận thế của cả Nguyên Ương Đại Lục, nên tôi mới triệu tập mọi người đến đây. Hơn nữa, chuyện này lát nữa còn cần tiên hữu chuyển lời tới Phủ Nguyệt Cốc chủ."

"Tề Hoàn gia chủ đừng úp úp mở mở nữa, có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi. Những người ở đây đều là đại diện cho các thế lực lớn, không thiếu Đại La Kim Tiên, đã giữ đủ thể diện cho ngài rồi." Nam Thiên Dục vừa uống trà vừa thong thả nói.

Đại công tước Tề Hoàn hơi sượng mặt, ra hiệu cho đệ tử đóng chặt cửa đại sảnh.

Sau khi cửa nẻo đã kín mít, đại công tước Tề Hoàn mới hạ thấp giọng: "Đã vậy tôi xin nói thẳng. Triệu tập các vị đến đây là để bàn về một loại tân dược của nhà Tề Hoàn. Loại dược này khi tung ra thị trường cần được các thế lực lớn chấp thuận, nhất là ba đại tiên điện cùng mười chín châu tông môn mạnh nhất. Thế gia Tề Hoàn đã nghiên cứu mấy chục năm mới thành công, nó có thể đánh chiếm thị trường tiên dược, thậm chí lợi nhuận còn khủng khiếp hơn cả Thông Tiên Hoàn."

Lời vừa thốt ra, cả bàn tròn như nổ tung.

"Trên đời này còn loại dược nào mang lại lợi nhuận cao hơn cả Thông Tiên Hoàn sao?"

"Đúng thế, Thông Tiên Hoàn không chỉ bán đắt mà còn là mặt hàng thiết yếu. Phàm nhân muốn kiếm tiền, tranh danh đoạt lợi đều cần đến nó. Chẳng lẽ sau khi nhà Gia Cát loạn lạc, Phi Hỏa Lưu Tông đã chiếm quyền sở hữu Thông Tiên Hoàn rồi sao?"

Mọi người bàn tán xôn xao, Nam Thiên Dục liền hỏi: "Ý của Tề Hoàn gia chủ là muốn nói đến Thông Tiên Hoàn sao?"

"Không phải." Đại công tước Tề Hoàn lắc đầu, lấy từ trong hộp gỗ ra một viên đan dược đưa cho mọi người xem: "Viên đan này tên là Thiên Thọ Đan. Thiên nhân sau khi phục dụng, thọ nguyên sẽ bị giảm xuống dưới trăm tuổi."

"Tuổi thọ trung bình của thiên nhân là ba trăm tuổi, ngài hạ xuống còn một trăm tuổi, mục đích là gì?" Mộ Dung Đại Đại hỏi.

Đại công tước Tề Hoàn giải thích: "Thiên Thọ Đan còn một công dụng nữa, đó là chỉ cần uống liên tục thì thọ nguyên sẽ kéo dài mãi. Nhưng nếu một tháng không uống, thọ nguyên sẽ cạn sạch, người cũng theo đó mà chết."

"Nếu thiên nhân cứ uống Thiên Thọ Đan liên tục, tuổi thọ tối đa là bao nhiêu?" Nam Thiên Dục hỏi.

Đại công tước Tề Hoàn đáp: "Vẫn là ba trăm tuổi."

Mộ Dung Đại Đại bật cười, lạnh lùng nói: "Tề Hoàn đại công tước, ngài đúng là có loại dược 'tốt' thật đấy. Vốn dĩ tuổi thọ của thiên nhân là ba trăm năm, ngài cho họ uống đan dược này để giảm xuống còn một trăm năm, sau đó họ lại buộc phải uống Thiên Thọ Đan để duy trì mạng sống, cuối cùng vẫn chỉ sống được ba trăm năm. Coi như thế gia Tề Hoàn các người bày trò để họ bận rộn cả đời."

Đại công tước Tề Hoàn nói: "Ta biết loại đan này có hơi quá đáng, nhưng kiếm tiền thì không nên câu nệ hình thức. Loại như Thông Tiên Hoàn còn có thể sản xuất và bán chạy, thì Thiên Thọ Đan vì sao lại không thể?"

Nam Thiên Dục nhíu mày: "Kẻ mua Thông Tiên Hoàn dù sao cũng là số ít, đều là những kẻ muốn tranh danh đoạt lợi, bất chấp giá nào để tăng thực lực. Nói thẳng ra, họ có chịu tác dụng phụ gì cũng là tự làm tự chịu. Còn Thiên Thọ Đan này của ngài là nhắm vào toàn bộ thiên nhân. Ngài có biết một châu ở Nguyên Ương Đại Lục đã có mười tỷ người, mười chín châu là hàng trăm tỷ thiên nhân không?"

"Chính vì thế đây mới là một thị trường khổng lồ." Đại công tước Tề Hoàn hào hứng. "Chư vị tiên hữu, số người dùng Thông Tiên Hoàn được bao nhiêu đâu? Vậy mà nhà Gia Cát nắm giữ nó đã có thể trở thành đệ nhất thiên hạ thế gia. Nếu có thể quảng bá Thiên Thọ Đan này ra ngoài, tạo ra một trăm thế gia như nhà Gia Cát cũng không phải là không thể. Ta nghe nói ở chư thiên vạn giới, thọ nguyên của sinh linh hạ giới chỉ duy trì khoảng trăm tuổi, thậm chí thấp hơn. Trong khi thiên nhân ở Thiên Giới chúng ta thọ tận ba trăm năm. Sau khi qua trăm tuổi, cơ thể suy yếu, khí lực tiêu tan, rất nhiều người bắt đầu bước vào giai đoạn an hưởng tuổi già kéo dài hai trăm năm. Suốt thời gian đó họ chẳng làm gì, chỉ biết hưởng lạc, chơi bời lêu lổng, thật quá lãng phí tài nguyên của Thiên Giới. Nếu có thể khiến họ làm việc miệt mài trong hai trăm năm còn lại, chẳng phải mỗi người ở Thiên Giới đều giàu có, và chúng ta cũng kiếm được bộn tiền sao?"

Mộ Dung Đại Đại cau mày, nhìn sang Nam Thiên Dục cũng đang trầm ngâm suy nghĩ bên cạnh.

Lúc này, Tề Hoàn Nghiêu lên tiếng: "Các vị tiên hữu, nhà Tề Hoàn đã tốn bao nhiêu nhân lực vật lực mới nghiên cứu ra Thiên Thọ Đan, và đã thông báo cho mọi người đến thương nghị đầu tiên. Nếu các vị đồng ý gia nhập, thế gia và tông môn của các vị chắc chắn sẽ phất lên như diều gặp gió. Ngược lại, nếu không tham gia, địa vị sau này rất khó giữ vững. Vì vậy đại ca ta mới nói, hội nghị lần này liên quan đến vận thế tương lai của cả Nguyên Ương Đại Lục."

Nam Thiên Dục hỏi: "Nếu gia nhập, chúng tôi được hưởng lợi ích gì?"

Tề Hoàn Nghiêu đáp: "Chúng tôi muốn bảo đảm quyền sở hữu Thiên Thọ Đan, mọi khâu sản xuất đều phải qua tay thế gia Tề Hoàn. Giá cả Thiên Thọ Đan ở mười chín châu phải thống nhất. Những thương hội không gia nhập liên minh mà lấy hàng từ nhà Tề Hoàn sẽ phải chịu mức giá gấp năm lần trở lên so với người trong liên minh. Là những nguyên lão sáng lập, các vị sẽ được hưởng mức giá ưu đãi nhất, bảo đảm lợi nhuận gấp bảy lần trở lên."

"Lợi nhuận gấp bảy lần, lại còn là mặt hàng thiết yếu để duy trì mạng sống. Khắp thiên hạ này, e rằng chỉ có gạo trắng và muối ăn mới có thể so bì được với Thiên Thọ Đan." Một lão giả nhíu mày bình phẩm.

"Không, một khi Thiên Thọ Đan phổ biến, lợi nhuận của mọi mặt hàng khác đều không đáng nhắc tới. Đừng nói là gạo muối, ngay cả thiên tài địa bảo, tiên đan thần dược cũng không thể sánh bằng. Thế gia Mộc Vương nguyện ý gia nhập, Mộc Vương Trác cảm tạ Tề Hoàn gia chủ đã trao cơ hội này." Rầm một tiếng, chiếc bàn tròn suýt nữa bị một chưởng đánh vỡ.

Mọi người giật mình kinh hãi, đồng loạt nhìn về phía kẻ đang tức giận, không ngờ lại là Gia Cát Vân - người vốn dĩ kín tiếng và hòa nhã.

Gia Cát Vân đứng bật dậy, nhìn thẳng vào mọi người mà quát: "Thật là táng tận lương tâm! Vì kiếm tiền mà không từ thủ đoạn, giờ lại dám nhắm vào cả tuổi thọ của thiên nhân tầng lớp thấp nhất."

"Gia Cát lão đệ, chẳng lẽ Tam Âm Giáo các người cũng đang rất thiếu tiền sao?" Đại công tước Tề Hoàn hỏi vặn lại.

Gia Cát Vân đanh thép: "Tam Âm Giáo chúng ta dù có thiếu tiền đến mấy cũng không bao giờ làm chuyện thất đức như thế. Tề Hoàn đại công tước, ta cứ ngỡ ngài phát minh ra được thứ gì tốt đẹp mang tính khai sáng, hóa ra lại là trò xem mạng người như cỏ rác này."

"Gia Cát Vân, đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Nhà Gia Cát các người ăn lộc từ Thông Tiên Hoàn mấy trăm năm nay, giờ lại quay sang cắn ngược lại sao?" Tề Hoàn Hổ chất vấn.

Gia Cát Vân nói: "Ta đã sớm rời khỏi Gia Cát thế gia, chuyện loạn lạc bên đó ta còn chẳng thèm hỏi tới một câu, càng không dính dáng gì đến Thông Tiên Hoàn. Thông Tiên Hoàn ra đời vốn đã đủ đáng ghét rồi, không ngờ nhà Tề Hoàn các người còn quá quắt hơn. Không chỉ khống chế nguồn nước, chiếm đoạt rồi bán lại cho thiên nhân nghèo khổ, nay còn mưu đồ cả tuổi thọ của họ. Thật ghê tởm! Ghê tởm đến cực điểm!"

Gia Cát Vân dứt lời, tung một bạt tai đánh vỡ vụn chiếc bàn tròn, khiến mọi người sợ hãi lùi lại.

Gia Cát Vân quay người định bỏ đi, Tề Hoàn Hổ lập tức chặn đường, lạnh lùng hỏi: "Đập phá đồ đạc xong mà định đi dễ dàng vậy sao?".
 
Tiệt Vận Đạo Sư
Chương 980: Mưu tài sát hại tính mệnh



"Thế nào, nhà Tề Hoàn mưu tài không thành nên định đổi nghề sát hại tính mệnh sao?" Gia Cát Vân hỏi.

Đại công tước Tề Hoàn cười ha hả nói: "Gia Cát lão đệ, chúng ta mua bán không thành thì nghĩa khí vẫn còn, ngài nói vậy là ý gì. Tu tiên không phải cứ hớp gió uống sương là có thể thành tiên đắc đạo, mà cần có tài nguyên. Ngoài lượng lớn tài nguyên tiêu hao hàng năm, chúng ta còn phải cung phụng thần nguyên khoáng cho Thần tộc. Nếu sản lượng khoáng sản không đủ, phải dùng tiền bạc bù đắp. Ngay cả Tam Âm Giáo những năm qua chẳng phải cũng rơi vào tình trạng thâm hụt tài chính đó sao? Nếu thế gia tông môn chúng ta cứ thu không đủ chi, thì còn duy trì được mấy năm?"

Gia Cát Vân đanh thép: "Dù vậy cũng không thể đụng tay chân vào thọ nguyên của thiên nhân tầng lớp thấp nhất. Tu tiên giả chúng ta vốn đã tiêu tốn lượng lớn tài nguyên trong thiên địa, ăn, mặc, ở, đi lại toàn bộ đều từ thiên nhân tầng lớp dưới mà có. Ngươi lại đường hoàng coi bọn họ như huyết thực để trục lợi, thật trái thiên lý, càng nghịch thiên quy."

Đại công tước Tề Hoàn sa sầm nét mặt, quay sang Nam Thiên Dục: "Nam Thiên tiên hữu, ngươi là thủ tịch đại đệ tử của Vô Cực Cung. Ta nhớ Vô Cực Tiên Cung để bồi dưỡng Vô Cực Pháp Lệnh, hàng năm đều tiêu tốn tài nguyên cực lớn. Vô Cực Cung chủ nợ nhà Tề Hoàn ta một khoản khổng lồ đã hơn năm mươi năm nay chưa trả, chẳng lẽ chuyện này ngươi không cần bày tỏ thái độ sao?"

Nam Thiên Dục nhíu mày, nhìn Gia Cát Vân nói: "Gia Cát tiền bối, việc mở bán Thiên Thọ Đan là bước đi để các đại tông môn thế gia thực hiện tự do tài chính, xin ngài hãy thuận theo thời thế, được chứ?"

Gia Cát Vân đáp: "Các ngươi làm việc của các ngươi, Tam Âm Giáo ta không tham gia cũng sẽ không tiết lộ tin tức này. Ngoài ra, không có lời cam đoan nào khác."

"Đại Đại sư tỷ, ý của ngài thế nào?" Nam Thiên Dục nhìn Mộ Dung Đại Đại.

Mộ Dung Đại Đại nói: "Chuyện này hệ trọng, ta thấy vẫn nên về bẩm báo sư phụ rồi mới định đoạt. Thiên Thọ Đan ra đời có thể thay đổi cục diện Thiên Giới, đây không phải việc chúng ta có thể quyết định. Ngươi tốt nhất nên về báo cho Vô Cực Cung chủ, bằng không vạn nhất chuyện này lọt đến tai Thần Điện mà đắc tội với Nguyên Ương đại thần thì phiền phức to."

"Ta thấy cũng đúng." Nam Thiên Dục dứt lời, quay sang đại công tước Tề Hoàn: "Tề Hoàn tông chủ, chuyện Thiên Thọ Đan thực sự ảnh hưởng quá lớn, chúng ta phải về hỏi ý kiến sư tôn."

"Đã vậy, xin mời các vị tiên hữu về bẩm báo với những người cầm quyền các phái. Thế gia Tề Hoàn ta sáng chế ra Thiên Thọ Đan, ưu tiên cho các vị biết trước, có tiền thì mọi người cùng kiếm. Bảy ngày sau cũng tại nơi này, ta sẽ tổ chức Thiên Thọ đại yến, kính xin cao tầng các tông môn thế gia đến tham dự đúng giờ."

Đại công tước Tề Hoàn nói xong, ra hiệu cho thủ vệ mở cửa phòng hội nghị.

Mọi người lần lượt rời đi, ba anh em nhà Tề Hoàn cũng lần lượt giải tán.

Gia Cát Thần nói: "May mà bọn họ không làm khó Nhị thúc, bằng không ta cũng chẳng biết phải ra tay thế nào."

Ta tiếp lời: "Đại công tước Tề Hoàn chưa đạt tới Đại La viên mãn, có Khương Thiên Khách ở đây, lão ta không dám động vào Gia Cát Vân đâu. Không ngờ một cuộc họp tình cờ lại liên quan đến cục diện tương lai của toàn bộ Thiên Giới."

Trường Tôn Vô Cữu cảm thán: "Thông Tiên Hoàn của nhà Gia Cát đã đủ táng tận lương tâm rồi, không ngờ Thiên Thọ Đan của nhà Tề Hoàn còn khủng khiếp hơn. Nếu thực sự để nó được bán ra, đó chẳng phải là tai họa cho cả Thiên Giới sao? Không chỉ hàng tỷ thiên nhân ở Nguyên Ương Đại Lục bị đầu độc, mà với lợi nhuận khổng lồ như thế, các đại lục khác cũng sẽ sớm du nhập loại đan này."

Bệnh Thư Sinh thở dài: "Khi còn ở hạ giới, nhân tộc vì tiền tài mà dùng mọi thủ đoạn hèn hạ, có thể thu thuế của dân nghèo đến tận năm mươi năm sau. Ta cứ ngỡ lên Thiên Giới sẽ khá hơn, hóa ra lại gặp phải những kẻ cao tay hơn hẳn."

Ta nói: "Chuyện Thiên Thọ Đan quá lớn, thế lực chúng ta còn yếu, tạm thời chưa thể động vào người nhà Tề Hoàn. Cứ xem thái độ của điện chủ ba đại tiên điện thế nào đã."

"Giáo chủ." Bệnh Thư Sinh bỗng gọi ta một tiếng.

"Sao vậy?" Ta hỏi.

"Không có gì ạ." Bệnh Thư Sinh muốn nói lại thôi.

Ta bảo: "Chuyện Thiên Thọ Đan tính sau, ta đã cảm ứng được chỗ của Gia Cát Vị Ương, chúng ta đi tìm bà ấy ngay bây giờ, không cần chờ đến ngày mai."

Gia Cát Thần lo lắng: "Hiệp nghị kế thừa ngân hàng không chỉ cần cô cô ký tên đồng ý mà còn cần đích thân bà ấy đến đó. Liệu cô cô có đi cùng chúng ta không?"

Ta khẳng định: "Với tình cảnh hiện tại của Gia Cát Vị Ương, chỉ cần nói rõ lợi hại, bà ấy tự khắc sẽ cân nhắc. Cuộc họp đêm nay của nhà Tề Hoàn liên quan đến an nguy của cả Thiên Giới, ba anh em lão ta lúc này chắc chắn đang bàn đối sách, chậm trễ dễ sinh biến. Phải giải quyết xong vấn đề di sản nhà Gia Cát trước thì mới dễ bố cục những việc tiếp theo."

Lúc này, tại Trúc Hiên Tiểu Tạ của thế gia Tề Hoàn, ngoài cửa gỗ vang lên tiếng gõ.

"Mẹ, là con, con mang trà nước tới cho mẹ đây." Tề Hoàn Thiên nói.

"Vào đi." Gia Cát Vị Ương đáp.

Tề Hoàn Thiên đẩy cửa vào, nhận khay trà từ tay nha hoàn rồi ra hiệu cho ả lui ra.

"Mẹ, trà mới năm nay của thành Thiên Viêm đã sao xong rồi. Cha bảo loại trà tiên thượng hạng này phải để mẹ nếm trước cho hạ hỏa, mẹ đừng giận nữa." Tề Hoàn Thiên nói.

Gia Cát Vị Ương hỏi: "Con chắc chắn ta là người đầu tiên được nếm trà mới này chứ?"

Tề Hoàn Thiên cười hì hì: "Mẹ, thật ra con có nếm trộm một ngụm, ngọt lắm ạ. Mẹ uống chén này đi, uống xong con lại rót tiếp."

Gia Cát Vị Ương đón lấy chén trà, đoan trang nhấp một ngụm rồi nói tiếp: "Trà của quận Thiên Viêm ở Phi Hỏa Lưu Châu nổi danh là nhờ khí hậu quá khô hạn. Cây trà hoặc là không sống được, hoặc là những cây sống được thì mọng nước vô cùng, vị ngọt thanh mát, hương trà dịu nhẹ. Coi như con cũng có hiếu. Nói đi, giờ này tới tìm ta có chuyện gì?"

Tề Hoàn Thiên vào thẳng vấn đề: "Mẹ, chuyện Gia Cát Thần thừa kế di sản, mẹ ngàn vạn lần đừng đồng ý nhé."

Gia Cát Vị Ương sa sầm mặt, đặt chén trà xuống bàn, giận dữ hỏi: "Là cha con bảo con tới khuyên ta sao?"

"Không phải mẹ, là ý của con." Tề Hoàn Thiên nói. "Mẹ đừng để bị Gia Cát Thần đầu độc. Thằng nhóc đó chỉ là một phế vật của Tam Âm Giáo, đứng hạng bét trong bảng xếp hạng Top 100, hắn mà kế thừa được nhà Gia Cát thì sau lưng chắc chắn có người chỉ điểm."

Gia Cát Vị Ương gắt: "Chuyện di sản của nhà Gia Cát là việc nội bộ của nhà Gia Cát, không đến lượt con xen vào."

"Mẹ, chỉ cần mẹ không đồng ý để hắn kế thừa di sản, với thế lực của nhà Tề Hoàn ta, chúng ta có thể chuyển hết tiền của nhà Gia Cát sang tên mình."

"Rồi để cha con ở ngoài nuôi thêm đàn bà, đẻ thêm con trai sao?" Gia Cát Vị Ương nói. "Thiên nhi, chuyện của ta và cha con ta không muốn con nhúng tay vào. Ta làm những việc này phần lớn cũng là vì con."

Tề Hoàn Thiên định nói thêm thì bên ngoài Trúc Hiên Tiểu Tạ bỗng vang lên tiếng bước chân rất khẽ.

"Có người đến, không phải bọn cha con đâu, con trốn đi." Gia Cát Vị Ương dặn.

Sau khi Tề Hoàn Thiên nấp kỹ, ngoài cửa lập tức vang lên tiếng gõ.

"Cô cô, con là Tiểu Thần đây ạ.".
 
Tiệt Vận Đạo Sư
Chương 981: Độc



Gia Cát Thần đẩy cửa vào, thấy Gia Cát Vị Ương đang ngồi ngay ngắn bên bàn trà, liền chắp tay hành lễ: "Chất nhi bái kiến cô cô."

Gia Cát Vị Ương hỏi: "Tiểu Thần, sao con lại đến gặp ta vào giờ này?"

Gia Cát Thần đáp: "Con nhận được thư của cô cô liền ngựa không dừng vó chạy đến ngay. Nghe nói cô bị giam lỏng, con sợ người nhà Tề Hoàn sẽ làm hại cô, nên muốn đón cô đi."

Gia Cát Vị Ương nói: "Giam lỏng thì không hẳn, ta dù sao cũng là vợ chồng nhiều năm với Tề Hoàn đại công tước, ông ta sẽ không làm gì ta đâu. Ngược lại, vị đứng cạnh con là ai thế?"

Gia Cát Thần giới thiệu: "Cô cô, đây là huynh đệ tốt nhất của con, tên là Từ Lương."

"Từ Lương?" Gia Cát Vị Ương lộ vẻ mặt cổ quái.

Tôi thấy vậy liền hỏi: "Tiền bối đã nghe qua tên tôi?"

Gia Cát Vị Ương đáp: "Ta có nghe Tiểu Thiên nhắc tới."

Tôi nói: "Tiểu Thiên trong miệng tiền bối chắc là Tề Hoàn Thiên. Xem ra những gì tiền bối nghe về tôi không phải là tiếng tốt gì cho cam."

Gia Cát Vị Ương nói: "Người trẻ tuổi cãi vã nhau là chuyện thường tình. Cậu đã là huynh đệ với Tiểu Thần thì sau này với Tiểu Thiên cũng có thể làm bạn."

"Tiền bối nói phải, nếu Tiểu Thiên có thể buông bỏ khúc mắc trong lòng, tôi cũng không ngại có thêm một người bạn." Tôi đáp.

Gia Cát Vị Ương nói: "Ta thấy cậu là người biết lễ nghĩa, Tiểu Thiên với cậu hẳn là có hiểu lầm gì đó. Đứa nhỏ này tính tình kiêu ngạo, nếu có chỗ nào đắc tội, xin cậu hãy lượng thứ."

Tôi nói: "Tiền bối đã mở lời, vãn bối tự nhiên sẽ tuân theo. Ngài là cô của Tiểu Thần, cũng tức là cô của tôi. Sau này có việc gì cần đến, cô cứ việc sai bảo."

"Thế thì tốt quá." Gia Cát Vị Ương gật đầu. "Các con từ xa tới, ta cũng không có gì thịnh soạn để chiêu đãi. Vừa hay Tiểu Thiên mới mang tới một bình trà, các con nếm thử đi. Đây là loại trà đặc sản chỉ có ở Phi Hỏa Lưu Châu, nơi khác không tìm thấy đâu."

"Vậy vãn bối cung kính không bằng tuân mệnh. Nếu tiền bối không chê, để tôi pha trà cho ngài." Tôi nói.

"Cậu cũng hiểu về trà sao?" Gia Cát Vị Ương hỏi.

Tôi đáp: "Biết sơ đôi chút, trước kia tôi cũng từng tự hái trà sao trà. Lần này đến nhà Tề Hoàn, tôi cũng chuẩn bị cho tiền bối một phần trà mới, mời tiền bối nếm thử. Nếu ngài thích, sau này hàng năm tôi và Tiểu Thần sẽ mang trà đến biếu ngài."

"Vậy làm phiền Từ Lương hiền chất rồi." Gia Cát Vị Ương mỉm cười nói.

Thế là tôi ngồi xuống cạnh bàn trà, cầm ấm trà lên. Trong lòng bàn tay thắp lên ngọn tiên hỏa nhàn nhạt để đun nóng ấm. Khi nước đã đủ ấm, tôi rót ra ba chén. Chén đầu tiên tôi kính cẩn dâng cho Gia Cát Vị Ương, chén thứ hai đưa cho Gia Cát Thần, còn chén cuối cùng tôi dùng hai tay nâng lên. Vừa định uống cạn thì khi trà chạm đến môi, tôi bỗng nhận ra điều bất thường.

"Đợi đã! Trà này không đúng!" Tôi vội vàng ngăn hai người lại.

Lúc này Gia Cát Vị Ương đã kịp uống một ngụm, còn Gia Cát Thần thì vội vàng phun nước trà trong miệng ra.

Gia Cát Vị Ương có chút không vui hỏi: "Từ Lương tiểu hữu nói trà này có vấn đề sao?"

Tôi khẳng định: "Có vấn đề, hơn nữa là vấn đề cực lớn. Nước trà này là do Tề Hoàn Thiên mang tới?"

"Phải." Gia Cát Vị Ương nói. "Cậu nghi ngờ con trai ruột của ta sẽ đầu độc ta sao?"

Tôi đáp: "Thứ cho tôi nói thẳng, có."

"Từ Lương, cậu có ý gì hả?!" Gia Cát Vị Ương đập bàn quát.

Tôi giải thích: "Không giấu gì tiền bối, mắt tôi có thể nhìn thấy những thứ người thường không thấy được. Dù tiền bối là Đại La Kim Tiên, tôi vẫn có thể khẳng định nước trà này có vấn đề. Trông thì có vẻ thanh mát, nhưng thực chất các vật chất bên trong đang phản ứng dữ dội, dường như có thể ăn mòn cả tiên nguyên. Nếu tiền bối không tin, cứ thử vận công xem, tiên đỉnh của ngài chắc chắn sẽ bị hủy hoại."

Gia Cát Vị Ương bán tín bán nghi, đưa tay vận tiên khí, bỗng nhiên phun ra một ngụm máu đen.

"Cô cô!" Gia Cát Thần hốt hoảng kêu lên.

Gia Cát Vị Ương biến sắc, quay đầu nhìn về phía hậu đường quát: "Tề Hoàn Thiên, con còn không mau cút ra đây! Con dám hạ độc ta?"

Tề Hoàn Thiên lộ vẻ mặt vô tội hiện ra từ hậu đường, cuống quýt nói: "Mẹ, con xin lỗi. Là cha và nhị thúc bảo con hạ độc mẹ, con đưa giải dược cho mẹ ngay đây."

"Con hạ độc gì cho ta?" Gia Cát Vị Ương hỏi.

Tề Hoàn Thiên ấp úng: "Là... là Cửu U Hóa Cốt Tán."

"Cửu U Hóa Cốt Tán?" Gia Cát Vị Ương mặt trắng bệch, thất thần kinh hãi, trong lúc nói chuyện máu đen đã tràn ra cả lỗ mũi. "Cửu U Hóa Cốt Tán là loại hủ độc tuyệt diệt chuyên dùng để hạ sát Đại La Kim Tiên, vốn không có thuốc chữa!"

"Có giải dược mà, đây là Thiên Long Cao. Mẹ, mẹ mau uống đi." Tề Hoàn Thiên vừa nói vừa vội vàng mở lọ thuốc ra, nhưng bên trong chỉ là một viên dược hoàn bình thường.

Lúc này, ngoài cửa vang lên những tiếng xột xoạt, ngay sau đó cửa phòng nổ tung. Tề Hoàn Nghiêu và Tề Hoàn Hổ dẫn theo một đám người bao vây chặt chẽ Trúc Hiên Thủy Tạ.

"Đại tẩu, mùi vị của Cửu U Hóa Cốt Tán thế nào?" Tề Hoàn Nghiêu cười lạnh hỏi.

Gia Cát Vị Ương nhìn hắn gặng hỏi: "Tề Hoàn đại công tước đâu?"

"Đại ca đang bận, không rảnh tới thăm chị." Tề Hoàn Nghiêu đáp.

"Nhị thúc, Thiên Long Cao ngài đưa hình như không đúng. Cửu U Hóa Cốt Tán sẽ phát tác rất nhanh, ngài mau đưa giải dược thật cho cháu đi." Tề Hoàn Thiên chạy lại van xin Tề Hoàn Nghiêu.

Tề Hoàn Nghiêu liếc nhìn hắn rồi nói: "Cửu U Hóa Cốt Tán không có thuốc chữa đâu Tiểu Thiên. Trừ khử tàn dư nhà Gia Cát là ý của cha cháu. Mụ đàn bà này đã giết mấy bà dì của cháu, ngay cả huyết mạch nhà Tề Hoàn bà ta cũng dám sát hại, nhà Tề Hoàn không thể giữ bà ta lại được nữa."

"Cha sao có thể giết mẹ chứ?" Tề Hoàn Thiên lắc đầu lẩm bẩm. "Chúng ta đã thỏa thuận là chỉ khiến mẹ mất đi tu vi thôi, cháu không cho các người giết mẹ cháu!"

Tề Hoàn Hổ lên tiếng: "Tiểu Thiên, chẳng lẽ cháu không muốn nắm quyền Phi Hỏa Lưu Tông sao? Mẹ cháu là kẻ 'ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng' nắm trong tay tài phú lớn nhất thiên hạ mà lại định dâng cho kẻ khác, lại còn ra tay tàn độc với huyết mạch nhà Tề Hoàn. Điều này đã chạm đến lằn ranh cuối cùng rồi. Các bậc tiền bối của Phi Hỏa Lưu Tông đều đã nhất trí xử tử bà ta, cháu định làm kẻ phản bội của nhà Tề Hoàn sao?"

"Cháu..." Tề Hoàn Thiên do dự, mắt đỏ hoe nhìn Gia Cát Vị Ương.

"Các người ngang nhiên hạ độc người của thế gia Gia Cát như vậy, không sợ bị trả thù sao?" Gia Cát Thần hỏi.

"Mày là ai?" Tề Hoàn Nghiêu híp mắt nhìn Gia Cát Thần.

Gia Cát Thần đáp: "Ta chính là tân gia chủ của thế gia Gia Cát, Gia Cát Thần."

"Hóa ra là nhóc con nhà mày." Tề Hoàn Hổ nói. "Đúng là 'đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, đến khi gặp được chẳng tốn công'. Hôm nay nhà Tề Hoàn ta gặp vận may, một mũi tên trúng hai con nhạn. Giết mày và Gia Cát Vị Ương xong, tài sản nhà Gia Cát sẽ thuộc về nhà Tề Hoàn ta."

Tôi lên tiếng: "Tôi từng nghĩ Tề Hoàn đại công tước có thể làm ra mấy chuyện quá khích, nhưng tôi đã đánh giá thấp dã tâm của nhà các người. Ngay cả Thiên Thọ Đan các người còn phát minh ra được, thì việc giết vợ chính thất xem ra cũng chẳng có gì lạ."

"Mày là thằng nào?" Tề Hoàn Hổ hỏi.

Tôi đáp: "Sau này các người sẽ biết thôi. Tề Hoàn Thiên, tôi cho cậu một cơ hội, cậu có muốn đi cùng chúng tôi không?"

Trong lúc Tề Hoàn Thiên còn đang lưỡng lự, Tề Hoàn Hổ hừ lạnh một tiếng: "Đi cùng mày? Không đứa nào thoát được hết!"

Tôi quay sang nói với Gia Cát Vị Ương: "Tiền bối, Cửu U Hóa Cốt Tán trong người ngài đã phát tác, không quá hai canh giờ nữa ngài sẽ tan thành mây khói. Việc thừa kế tài sản nhà Gia Cát vẫn cần sự chấp thuận của ngài, tôi và Tiểu Thần đã chuẩn bị xong cả rồi, ngài có muốn đi cùng chúng tôi không?"

Gia Cát Vị Ương gật đầu: "Đưa ta đi."

Thế là Gia Cát Thần đỡ lấy bà ấy, còn tôi nắm chặt tay cả hai người. Ngay lập tức, ngọn lửa bùng lên trên người chúng tôi rồi biến mất khỏi Trúc Hiên Thủy Tạ..
 
Back
Top Dưới