Hài Hước [TiênVy] My ex girlfriend.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
374584389-256-k990334.jpg

[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Tác giả: Nhiuwww
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Làm thế nào để người yêu cũ (ex) ghét mình?

Mọi người nhớ theo dõi để tôi làm nhiều fic Tiên Vy nữa nhaa.

Mấy nay nhớ cái otp này quá.

Muốn thời gian quay lại quá các bác ơi...

Au: wowowjj



trantieuvy​
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 1


Chào!

Tôi là Nguyễn Thúc Thùy Tiên, một con người bình thường như bao người khác trên thế giới này...

Cảm ơn sự ủng hộ của bạn!

Sinh ra trong một gia đình bình thường, bố làm nhà nước, mẹ làm giáo viên, có nghề tay trái là đầu bếp nữa đó!!

Ngoại hình cũng bình thường nốt, ngoại trừ cái mũi hơi cao một tí, môi thì...ừm cũng cho là quyến rũ đi (ít nhất với tôi thì là vậy) thì tôi chả có gì nổi bật

Học lực thì cũng bìn....

à không, haizz, hơi dưới mức bình thường một tí, chỉ một tí thôi mà, hehe

Nghiện game, tôi là một game thủ chính hiệu đấy, hơi bị cừ và không hề bình thường tí nào đâu à nhaa

TRẦN TIỂU VY

Đúng vậy

TRẦN

TIỂU

VY

Điều quan trọng phải nhắc lại nhiều lần

Không nói xạo đâu

Ấy vậy mà, ma xui quỷ khiến thế nào, chả biết là đen đủi hay là may mắn, mà người yêu cũ của tôi là Trần Tiểu Vy.

Một người hoàn hảo như Tiểu Vy lại từng là bạn gái của tôi

Haizz, mà không phải là tôi theo đuổi người ta đâu nha

Là con bé đó bám tôi trước

Hihi

Thì tính ra, tôi cũng có sức hút chứ bộ

Đâu phải tự nhiên mà hoa khôi toàn trường lại mê đắm tôi như thế

Mà thôi bỏ qua đi, chuyện thời trẻ trâu ấy mà

Cũng đã ngót nghét 5 năm rồi

Ừmmmm, giờ thì tôi đang độc thân, và tạm thời thì chưa tìm được công việc ưng ý

Chỉ là chưa tìm được công việc ưng ý thôi đó nha

Đừng hiểu lầm

Không phải thất nghiệp đâu nha

Nhưng đó chỉ là hiện tại thôi

Biết gì chưa?

Chưa đúng không??

Chưa nói làm sao biết được

TÔI SẮP CÓ VIỆC LÀM RỒIIII

Ầy, mặc dù chẳng biết vì sao công ty đó lại chọn tôi giữa một rừng hồ sơ xuất sắc hơn

Nhưng mà kệ đi

Tuần sau sẽ là ngày đầu tiên đi làm

Tự dưng nhắc đến hồi hộp quá

Ui da đau bụng

.

.

Hừ

Nói chung là vậy đó

Tôi sẽ cố gắng làm việc thật tốt

Để chứng minh cho mọi người thấy

MÌNH LÀ NGUYỄN THÚC THÙY TIÊN ĐÓ

kkk

Ngủ ngon nha
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 2


Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm.

Cuối cùng bao nhiêu năm thất...à không, chưa tìm được công việc ưng ý...Thì tôi cũng tìm được cho mình bến đỗ rồi.

Mẹ tôi vui lắm, bà tự hào về tôi.

Hehe.

Thức dậy từ 5h30 sáng và ăn một bữa sáng no nê do chính tay mẹ nấu.

Quần áo đã được ủi sẵn từ hôm qua.

Và giờ thì lên đường thôi!

Quả là một ngày đẹp tuyệt.

Ngày mà tôi đi làm.

Từ hôm nay tôi sẽ là một con người khác.

Một Thùy Tiên đầy trách nhiệm.

Háo hức ơi là háo hức...

Vì háo hức mà đi quá sớm dẫn đến việc cả một công ty lớn mà chỉ mỗi mình tôi ngồi cô đơn, hiu quạnh.

Chờ

Chờ

Và chờ

Cuối cùng cũng đến.

Người hướng dẫn đây rồi.

Đồng nghiệp của tôi đây rồi.

Hihihi, thấy nhiệt huyết chưa?

"Xin chào, tôi là Thùy Tiên, mong mọi người giúp đỡ."

Ủa sao không ai quan tâm mình.

Đang bàn cái gì thế nhỉ.

À.

Nghe lỏm được rồi.

Ra là có một cô trưởng phòng mới sắp chuyển đến.

Ủa mà có gì đâu phải xôn xao???

À.

Hóa ra là danh tiếng lẫy lừng.

Con gái của chủ tịch cơ đấy.

Ủa mà sao con gái của chủ tịch lại ở đây.

Tính giả vờ làm trưởng phòng quèn và cái kết hả ta.

Có phúc mà không biết hưởng bày đặt "muốn đi lên bằng chính sức mình".

Ấy chết, quên, không được sân si, nghiệp sẽ quật

Tôi mới làm quen được một cô bạn tóc nâu nè.

Tính ra là tiền bối của tôi ấy chứ.

Nó tên gì ấy nhỉ.

Quên mất rồi.

Hừ giờ hỏi lại có kỳ quá không nhỉ.

"Này cậu ơi, cậu tên gì vậy tôi qu..."

"Trưởng phòng đến rồi, mau đứng lên đi chị"

Trưởng phòng đâu?

Nguyên một đám vệ sĩ bước vào.

Xùy, như có ai bắt cóc không bằng, làm gì mà màu mè vậy.

Bước ra rồi!

Né né ra cho coi cái mặt coi.

"Đẹp quá!"

"Đúng là khí chất của con nhà giàu."

"Sao nhìn chảnh chảnh vậy nhỉ?"

"Mấy chị cho em dòm với."

Ch... chờ đã.

Khoan.

Đây chẳng phải là...Tiểu....Tiểu Vy ?

Tiểu Vy?

Người yêu cũ của tôi????

Nguy rồi.

Nguy rồi.

Chết tôi rồi.

Mình có nên nghỉ việc không nhỉ.

Không được.

Mẹ chẳng phải đã sớm đi khoe cả dòng họ là mình được tuyển rồi còn gì.

Làm sao đây.

Núp cái đã rồi tính.

Ui da.

Đ*t m* cái bàn.

Đau quá.

Nhưng mà không lẽ trốn cả đời đó là người yêu cũ của mình mà.

Ủa mà người yêu cũ thì sao.

Chuyện qua lâu rồi, chắc người ta không nhớ đâu nhỉ?

Mà nhớ thì cũng làm gì được mình.

Nhưng người ta là con gái cưng của Trần gia đó.

Sao mà trái ngang thế này hả giời.

Trên đời này có sự trùng hợp đến vậy luôn hả.

Đúng là oan gia.

"Được rồi, tôi là Tiểu Vy, trưởng phòng mới.

Từ nay tôi sẽ phụ trách phòng của chúng ta, mong mọi người hợp tác vui vẻ.

Chúng ta bắt đầu công việc."

"Trước tiên không phải nên giao lưu một tí để biết mặt mũi nhau sao ạ."

"Đúng đấy ạ."

Giao lưu cái quần què, đi nhanh lên coi.

"Thật ra trước khi đến đây tôi cũng đã xem qua hồ sơ của phòng mình, nên chắc là không cần phải mất thời gian giới thiệu nữa đâu."

"À, sẵn đây, hôm nay có vài người mới đến phòng mình, giới thiệu một chút cho mọi người biết mặt là được rồi."

Cái địt.

Huhuhu.

Đừng ai nhớ đến tôi mà.

"Chào mọi người, tôi là Bảo Trinh, rất mong được giúp đỡ."

"Tôi là Thùy Anh, tôi sẽ cố gắng hết mình."

"Còn một người nữa mà nhỉ."

"Là Thùy Tiên đó, ủa Thùy Tiên, cậu làm gì dưới này vậy."

Cái tên này...

Hahaha

"Hi, tôi là Thùy Tiên."

Chờ đã.

Cười nửa miệng đúng không.

Tôi thấy rõ ràng.

Cô ta cười nửa miệng.

Khinh thường tôi sao.

Này Tiểu Vy kia.

Cô có tin là...

"Chào hỏi vậy đủ rồi, nhân viên mới vào phòng gặp tôi, mọi người tiếp tục làm việc đi."

"D...dạ."

Hừ được rồi.

Cô có quyền thì cô thắng.

Không thèm chấp cô nữa.

Tôi không chấp đồ trẻ con.

----- Góc tâm sự

Hello lâu rồi mới quay lại nè, nay tôi đăng 5 chap nóng hổi luôn, mai tôi đăng hết fic...

Biết lí do tại sao tôi rốp rẻng vậy không?

Do sắp hết hè rồiii🥲 Toi phải bước chân vào xã hội THPT khắc nghiệt nên có thể cho tôi xin tip làm quen với các bạn mới được không ah?!?

Do tôi hơi ít nói ấy, đến năm lớp 9 tôi mới có thể làm quen với cả lớp🙏
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 3


Quao.

"Chị xử lý hết đống này được không?

Dù sao chị cũng lớn tuổi nhất, coi như đánh giá năng lực của chị."

Cô ta nói vậy đó.

Okay.

Tôi biết là tôi già nhất trong đám này.

Nhưng mà cũng là nhân viên mới thôi mà, sao phân biệt quá vậy.

Con nhỏ này.

Cô ta ghét tôi đến vậy luôn.

Thì biết là ngày xưa chia tay cũng không êm đẹp cho lắm.

Ê nhưng mà chuyện qua lâu lắm rồi nha.

Đúng là đồ con nít.

Thù dai như quỷ...

Muốn hành mình đây mà.

Hừ bà đây không sợ.

Còn chuyện tại sao ghét tôi á?

Kể cho mà nghe.

Ngày xưa rất xưa ấy....

"Thùy Tiên, chị nói đi, chị chọn em hay là chọn game."

"Này Trần Tiểu Vy, em có biết cái máy này chị mua bao nhiêu tiền không, sao em tàn nhẫn vậy hả."

"Chị quý nó hơn em chứ gì."

"Em đừng có mà trẻ con."

"Chia tay đi."

"Em nghĩ sao mà đòi chia tay dễ vậy hả, tôi không cho phép em chia tay."

"Vậy chị nói đi, em quan trọng hơn cái này đúng không."

"Em muốn chia tay thì đền cái máy đi đã, rồi muốn đi đâu thì đi, làm gì có chuyện phá cho đã rồi đòi chia tay."

"Thùy Tiên, chị là đồ tồi, tôi nguyền rủa chị ế suốt đời không ai thèm yêu."

...

Là vậy đó.

Ờ thì hồi đó tôi có hơi trẻ trâu.

Tình yêu gà bông mà.

Thật ra thì lúc được Tiểu Vy theo đuổi, tôi chỉ có hơi thinh thích.

Bạn biết đấy, ai mà không muốn cặp với hoa khôi của trường.

Dù chẳng hiểu sao lại nhắm trúng mình.

Tôi có biết tình yêu là gì đâu, mà cô ta cứ bảo yêu tôi.

Có lẽ là tôi đã không yêu Tiểu Vy, hoặc có thể hơi thích thích, với tôi thì cô ta như một đứa con nít (ranh) vậy, dù tôi cũng không có trưởng thành là bao nhiêu.

Nên lúc chia tay tôi cũng không bận tâm gì mấy.

Mà Tiểu Vy nguyền ác thật, ngoài cô ta ra thì tôi chẳng có thêm một đứa bạn gái nào nữa cả

Nói đúng hơn là không ai thèm ngó tới đó.

Không tào lao nữa.

Tôi đang phải trả giá cho cái việc dại khờ năm đó đây này.

Ai mà biết sau này cô ta lại là sếp của tôi cơ chứ.

Nếu không thì tôi đã đối xử tốt hơn một tí, ít nhất thì sẽ nhận được đống tài liệu thấp hơn cái chồng này.

Mà thôi, biết trước thì đã giàu, tôi phải làm cho xong cái đống này đây.

-----

Điên đầu mất thôi.

Cô ta nghĩ tôi là thiên tài hay sao.

Xin lỗi chứ nếu mà làm được hết cái đống này thì bây giờ tôi đâu phải ngồi đây làm nhân viên cho cô, Tiểu Vy đáng ghét.

"Sao vậy, cậu không làm nổi hả?"

"Huhu Linhtop, cậu cứu tôi với, tôi chết mất."

"Nói bao nhiêu lần rồi, tôi là Lương Thùy Linh, ngưng gọi tôi bằng mấy tên kỳ cục ấy đi nhé."

"Tôi biết rồi, Lương Thùy Linh, sắp tan làm rồi mà tôi mới làm được 1/10, làm sao đây Linhhhhhh."

"Mà Tiểu Vy ác thật ấy, dù gì cậu cũng là người mới, để tôi xem."

...

"Hết giờ làm rồi, mọi người làm xong việc rồi có thể nghỉ.

Việc của ai người nấy làm, tôi mà biết có ai giúp đỡ nhân viên mới thì đừng trách."

Cái con nhỏ này...

Bộ tôi nợ cô hả Tiểu Vy.
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 4


Cứu cứu với.

Hình như ở đây chỉ còn mỗi mình tôi huhuhu.

Mẹ ơi, làm mãi không xong vậy nè.

Đói, thèm gà, trà sữa trân châu trắng.

"Làm từ sáng đến giờ mà chưa xong à?

Xem ra trình độ của chị thấp hơn nhiều so với tôi nghĩ nhiều."

"..."

Cái con bé này lại dở cái giọng điệu đó ra.

Hừ, tôi biết tôi không ưu tú vậy mà cũng có con nào từng yêu gần chết.

Nhẫn nhịn.

Nhẫn nhịn.

Bình tình nào Thùy Tiên.

"Làm không nổi nữa thì về đi, dù sao tôi cũng không cần nữa."

"Tiểu Vy, cô có cần phải làm khó tôi vậy không?"

"Làm khó?

Thế nào là làm khó?

Giao việc cho nhân viên của mình là làm khó hả?

Chị có tin tôi đưa đống tài liệu này cho bất kỳ ai trong công ty người ta cũng xử lý nhanh hơn chị rất nhiều không?"

"Ơ thì x....xi...xin lỗi."

"Mà Tiểu Vy nè."

"Nói"

"Đã lâu không gặp"

Ơ kìa, đưa tay ra bắt lại đi chứ.

Quê à nha.

"Thì sao"

"Chỉ là, ừmm... tôi muốn nói chuyện vậy thôi."

"Xin lỗi, giữa chúng ta không có chuyện gì để nói, hơn nữa... sau này đừng tỏ ra quen biết với tôi."

"Nè, cô đừng thù dai quá chứ, chuyện đã qua rất lâu rồi mà."

"Ồ vậy sao, tôi thù dai sao.

Dù gì cũng đã mang tiếng rồi, vậy tôi có nên thù dai cho tới luôn không, Nguyễn Thúc Thùy Tiên??"

"Hahaha tôi đùa thôi mà."

Ạch, sao im lặng vậy.

"Nếu không còn gì nữa thì tôi về trước nhé."

Tẩu thôi.

Tiểu Vy chết tiệt, giờ này làm gì còn xe bus nữa mà bắt, đành phải lết bộ về vậy.

Ơ, xe của Tiểu Vy à, bộ tính cho mình đi ké giống như trong phim hả ta =)))

"Hey, Tiểu Vy, cho tôi đi nhờ..."

...

...

Nó phóng đi luôn rồi.

-_-

Ai cho tôi tí động lực đi được không, tôi không muốn đi làm.

KHÔNG - HỀ - MUỐN

Chân đau rã rời, Tiểu Vy xấu xa.

Không thèm đi làm đâu.

Mình nghỉ luôn.

"NÈ NGUYỄN THÚC THÙY TIÊN, CON CÓ BƯỚC XUỐNG ĂN SÁNG KHÔNG THÌ BẢO, ĐỪNG ĐỂ MẸ LẤY ROI LÊN NHA"

...

Cuối cùng là vẫn phải đi.

Sao số tôi khổ thế này.

"Thùy Tiên, trưởng phòng gọi em kìa."

Lại nữa, sáng giờ không biết bao nhiêu lần rồi.

Hành còn hơn con chó.

"Pha cho tôi ly cà phê."

"Gì thế này, đắng quá, đi pha lại đi."

"Ẹc, chị pha nước đường đó hả???"

"Nóng quá, sao không bỏ đá?"

"Chẳng ngon gì cả."

"Thôi tôi không muốn uống cà phê nữa, làm cho tôi cốc nước cam."

Tiểu Vy ơi là Tiểu Vy, cô thành bà già khó tính từ lúc nào thế.

Khổ quá đi thôi, nước cam pha xong chuẩn bị đem vào, rồi không biết có bị chê nữa không đây.

"Tiể...

à không trưởng phòng, nước cam đây..."

Ơ ngủ rồi à.

Tội nghiệp quá cơ, chắc là hành mình rồi mệt quá đây mà, thấy ghét.

Nhưng mà, lúc ngủ...

Nhìn xinh nhỉ.

Sao lúc trước mình không thấy cô ta xinh ta.

Chắc là cái gì có được dễ dàng thường bị bỏ quên.

Haizzz, phải chi lúc tỉnh dậy cũng dễ thương như thế này nhỉ.

...

Mới nói.

"Đi ra ngoài đi, nhìn cái mặt chị thấy ghét quá."

Huhuhu, làm như mình muốn ở trong đó lắm không bằng.

"Sao thế, lại bị mắng à."

"Cô ta bị điên rồi Lương Linh à, cái quái gì cũng nổi cáu được."

"Tôi thấy trưởng phòng hiền mà, dù có hơi nghiêm túc, hình như chỉ nổi cáu với mình cậu thôi."

"Hừ"

"Mà cậu với trưởng phòng có gì với nhau à, tôi thấy hơi lạ"

"Có gì đâu, cô ta xấu tính nên thích hành hạ người khác."

"Hừmmmm... tôi không nghĩ là vậy."

"Th...thôi, làm việc đi, không con sư tử đó lại réo."

"Haha"

--------

Bây giờ vẫn cay MGVN 2024, chuyến này dì Dung 1 đi không trở lại, tam tai sắp ập tới rồi☺ Các cậu có thấy năm nay âm binh như tớ không ạ?

À mà hôm kia cay quá tớ vào fifai mới resest rank bắn tử chiến từ bạch kim3 lên kc4, ai kb chs chung không, chứ ngày 22/8 này tớ phải xóa vì đi học🥲
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 5


Ngày này qua ngày khác bị người ta hành hoài rồi cũng quen.

Kệ, tuy biết cô ta ghét mình nhưng tôi chẳng để bụng đâu.

Tôi là Thùy Tiên cao thượng mà, ba cái trò trẻ con đó làm sao làm khó được Nguyễn Thúc Thùy Tiên này.

Nói trấn an vậy thôi chứ thật ra tôi đang lo sợ.

Huhuhu.

Cứu.

Con nhỏ lắm chiêu đó dạo này thấy tôi không còn nhăn nhó nữa lại bắt đầu bày ra cái mới.

Đòi tổ chức dã ngoại ở trong rừng.

Thề!

Có khi nào cô ta kiếm cớ bỏ mình lại bị lạc trong rừng cho thú ăn thịt không nhỉ huhuhu.

Con nhỏ ác độc.

Đấy, lại sai tôi nữa rồi, cái gì cũng bắt tôi xách.

Còn cô ta với bọn kia thì đi tay không.

Coi cái mặt đắc thắng kìa.

---

Cái lũ này uống gì mà uống ghê.

Xả cho đã rồi tí nữa ai phải dọn cái đống này đây.

Ngoài tôi ra thì còn ai vào đây.

Tí nữa say ói ra đấy cho đáng đời.

"Tôi ra ngoài một chút, mọi người cứ ngồi tiếp đi"

Cô ta đi đâu vậy nhỉ, trời tối rồi mà.

Thôi kệ đi.

Mắc gì mình phải lo.

Sao đi lâu vậy.

Có nên đi tìm không nhỉ.

Đi đâu rồi.

Hay cô ta đi lạc vào rừng rồi.

Có nên vào đó tìm không nhỉ, nhưng mình cũng đâu biết đường, lỡ lạc luôn thì sao.

Thôi kệ.

Lạc 2 người thì vẫn hơn là để một mình cô ta lạc.

---

"Hu hu hu hic..."

M..ma...maaaaa, có ma.

Cứu.

...

Khoan đã.

Tiếng khóc này nghe quen quen

Hình như là của...

Đúng rồi

"Ái chà chà, nhìn xem ai đang khóc thút thít ở đây vậy ta."

"Thùy Tiên."

Ơ tự dưng lại ôm.

Nè nè khóc gì mà to dữ vậy, ướt hết áo rồi.

"Sợ lắm sao."

"Um...huhu."

"Đồ mít ướt, tự dưng chạy ra ngoài làm gì cho bị lạc."

"Hic... tôi hic... tại chị hết huhuhuhu."

"Sao lại đổ thừa."

"Tôi tính ra ngoài trét đường vào chỗ ngủ của chị cho kiến bu, sau đó bỗng dưng đi nhầm đường rồi bị lạc vào đây."

"Buông ra."

...

"Chị mò ra đây làm gì."

"Tôi có lòng tốt nên đi tìm."

"Chị biết đường về không?"

"Không."

"Trời đất, sao chị không kêu người."

"Bọn họ uống say rồi, với lại lúc đó tôi sợ cô có chuyện gì nên vội đi tìm."

"Ngu ngốc, bây giờ cả hai bị lạc ở đây rồi phải làm sao?

Chị đúng là vô dụng."

"Ơ hay, đúng là làm ơn mắc oán, là tại ai đi lạc nên tôi mới phải khổ thế này."

"Ai mướn chị?

Tôi có mướn không?

Tại chị lo chuyện bao đồng."

"Thế ngay từ đầu là do ai nghĩ ra cái chuyện đi dã ngoại quái quỷ này hả quý cô Tiểu Vy???"

"Nè nè, đừng có mà dở cái giọng đó ra nha, tất cả là tại chị không chịu kêu người mà đi tìm tôi một mình.

Giờ thì hay rồi, cả hai người đều bị lạc ở đây."

"Mệt quá, giờ không phải là lúc cãi nhau, kiếm chỗ nấp đi, đợi sáng mai người ta đến cứu."

Đi lòng vòng cuối cùng cũng tìm được một chỗ, ừm... có thể ngồi và ngủ.

"Ngồi xuống đây đi nè."

"Không thích ngồi với chị."

"Bộ ghét tôi lắm hả?

"

"Ừ"

"Trẻ con."

"Muốn nghĩ sao cũng được."

"Thôi ngồi đi, tôi đứng."

"Được."

"Rốt cuộc là cô chỉ muốn hành tôi đứng thôi chứ gì?"

"Cái đó tự chị nghĩ."

...

"Nè"

...

"Nè, Tiểu Vy."

"Nói đi"

"Sao lại ghét tôi vậy"

"Chị nói cứ như là chị tốt đẹp quá không có gì để người ta ghét ấy nhỉ.

Thùy Tiên, để mà liệt kê ra chắc ba ngày cũng nói không đủ mất."

"Chuyện qua lâu rồi mà cô cứ thù dai hoài, cô tưởng cô không có gì xấu để ghét hả.

Chẳng qua là tôi không để tâm thôi nhé."

"Chị không để tâm... bởi vì chị chưa từng yêu tôi."

"..."

"Đúng không?"

--

Drama tới rồi đó, tam tai sóng gió tàn canh chuyến này!

Trưa mai sốp up hết chap cho các mình nhé!

Nhớ theo dõi kênh đó nhaaaa.

À các bác coi Sao Nhập Ngũ của "Thì Tin" chưa ạ??

Hay lắm đó nha, Thúc Tiến nhà ta dễ thương vô cùnggg.

Cả nhà chưa coi thì coi ngay cho nóng nha, ( các cú đêm ngủ ngon)
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 6


"Chị không để tâm... bởi vì chị chưa từng yêu tôi."

"..."

"Đúng không?"

"Tiểu Vy... tôi..."

"Cho phép chị ngồi đó."

"..."

"..."

"Tiểu Vy."

"Hửm"

"Cô đừng buồn vì những chuyện không đáng, thay vì đó hãy vui vẻ và tìm những người tốt hơn."

"Đáng hay không đáng tự tôi biết, chị chẳng có quyền gì xen vào."

"..."

"Chợp mắt chút đi, trời sắp sáng rồi."

"Ừm."

-----

"Tiểu Vy, dậy thôi, mọi người đến rồi."

"Umm, khônggg, muốn ngủ nữa."

"Tiểu Vy à, mọi người đang nhìn kìa."

Đã ôm tôi ngủ cả đêm, bây giờ người ta đến rồi vẫn không chịu buông.

Eo, dị quá, mọi người hiểu lầm mất thôi.

Đấy đấy, dậy rồi thì lại nhìn tôi với ánh mắt đấy.

Làm như tôi cố tình dụ cô ta ôm chắc.

"Trưởng phòng có sao không ạ" Nhân viên 1.

Haizzz.

Cái đám người kia lại bu vào nịnh nọt giả bộ quan tâm lo lắng cho Tiểu Vy.

Sao lúc tối không đi tìm đi?

Giả tạo.

Người cứu cô ấy là tôi đây nè.

Hứ.

Sau vụ đấy thì Tiểu Vy lại vẫn làm khó tôi như mọi khi.

Thỉnh thoảng lại bắt tôi tăng ca.

Giao việc cho tôi nhiều hơn người khác một tí.

Vẫn sai vặt pha cà phê buổi sáng.

Tôi cũng không còn thấy quá khó khăn như lúc đầu.

Chắc do quen rồi.

Ngày ngày cứ bình thường trôi qua thấm thoát cũng hơn bốn tháng.

Người ta nói trước khi có bão thì bầu trời thường xanh mà.

Và cơn bão của tôi sắp chuẩn bị ập đến sau những ngày bình yên như thế mà tôi vẫn thơ ngây không hề hay biết.

Cho đến một ngày...
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 7


"Thùy Tiên, tôi nghe nói phòng chúng ta sắp có người mới đấy, anh Choi sắp nghỉ hưu nên vị trí của anh ấy cần người thay thế."

"Vậy sao?

Tôi không quan tâm lắm, dù sao trong công ty tôi cũng chỉ quen với mỗi cậu thôi, Lương Linh à."

"Vinh hạnh cho tôi ghê, mà cậu không chỉ quen mỗi tôi đâu, cậu quên mất trưởng phòng của chúng ta rồi sao."

"Con nhỏ này, đừng có mà chọc tôi."

Sẵn tiện đây kể luôn, Linhtop đã biết chuyện Tiểu Vy là người yêu cũ của tôi rồiii.

Cũng tại cái mỏ tài lanh của tôi.

Chỉ là lúc đó Lương Linh đang khen Tiểu Vy, bảo là ai mà yêu được cô ấy chắc là xuất chúng lắm.

Weo, và bạn biết đấy, với cái bản tính thích khoe khoang của tôi thì...

Đến khi mà nghĩ lại thì mọi chuyện đã được cái mồm của tôi dẫn đi ra ngoài khơi xa.

Vậy nên Lương Linh cứ lấy chuyện đó ra chọc rồi uy hiếp cái thân già tội nghiệp này.

Tôi đang gặp rắc rối lớn.

Nhân viên mới đó và tôi có duyên trời định.

Chả là cách đây một tuần tôi có vô tình đi dạo thì thấy một đứa nhỏ đang khóc vì vì bị lạc.

Với cái bản tính hay lo chuyện bao đồng à không... với cái bản tính tốt bụng của tôi thì đương nhiên không thể không giúp.

Vậy là tôi giúp cậu nhóc đó tìm chị của mình.

Mà người đó chính là nhân viên mới mà bây giờ tôi gặp.

Tôi chẳng nhớ nổi mặt đâu, nhưng vì người ta nhận ra tôi trước.

Tại sao lại gọi là rắc rối ấy hả?

Vì lý do này đây, con người kỳ cục kia cứ bám lấy tôi từ hôm qua đến giờ.

"Số cậu đào hoa nhỉ hết trưởng phòng rồi đến em này"

"Im ngay cho tôi trước khi mắt cậu đỏ lên nha Lương Linh, tôi đang mệt mỏi lắm đây."

"Sao vậy, cũng xinh mà."

"Thôi đi."

Thật ra là dối lòng đó.

Có người theo đuổi thích chết đi được.

Hahahahhahahaha.

Tôi cảm thấy mình đẹp và quyến rũ hơn gấp trăm ngàn lần.

Tôi cũng có sức hút quá nhỉ hihi.

Sướng.

Nhưng phải lạnh lùng làm giá.

À quên, nhân viên mới tên là Đỗ Hà.

Tên nghe sang nhỉ?

Là du học sinh đó.

Nói chung thì tính tình cũng dễ thương, không khó tính như ai kia.

Nhắc đến ai kia mới nhớ, sáng giờ không thấy gọi tự nhiên thấy lạnh sống lưng quá.

"Đỗ Hà, em đừng bám chị nữa được không?

Chị còn phải làm việc."

"Gọi em là Hà đi, đến giờ nghỉ trưa rồi mà, chị không tính ăn sao Thùy Tiên."

"Cậu ấy ăn với trưởng phòng đó Hà à."

- Con bé Lương Linh lại chọc tôi.

"Ai cho chị gọi tôi là Hà, chỉ có chị Thùy Tiên được gọi thôi."

"Thấy gớm, tôi cứ thích gọi đó."

"Cái tên kia, có muốn chết không."

"Lêu lêu, lêu lêu."

"Lương Thùy Linh đứng lại đóoooooo"

Hai đứa này vừa gặp đã cãi nhau như vậy đấy, tụi nó như chó với mèo vậy, mà cũng dễ thương ghê.

Thôi, đến giờ tôi phải đi đem cơm vào cho cục nợ kia rồi.

Khổ, trưa nào cũng bắt tôi phải dâng tận miệng, vậy mà lại thành thói quen, lâu lâu người ta đi công tác không về cũng thấy nhớ, thấy buồn.

Cốc cốc cốc.

Ơ sao không trả lời nhỉ, rõ ràng ở trong đây mà.

"Trưởng phòng, tôi mang cơm đến đây."

"Vào đi."

"Cơm nè, hôm nay có món canh cô thích đấy."

"Tôi không ăn, mang đi đi."

"Ơ"

"..."

"Bị cảm sao?

Sao thế?"

"Cút"

"..."

Tự ái à nha.

Được rồi, đi thì đi.

Người gì mà khinh thường người khác quá mức, được nước lấn tới sao.

Thấy ghét.

Aaaaaaa.

Nuốt không trôi!
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 8


Nghĩ lại vẫn thấy tức ơi là tức.

Tôi có làm gì đâu mà bị trút giận lên đầu.

Tôi là bao cát sao?

Từ giờ đừng có mơ tôi đem cơm đến cho mà ăn nữa nhé.

"Thùy Tiên, sao mặt mày bí xị vậy?

Cãi nhau với người "ấy" à."

"Đừng nhây nữa Lương Linh à, tôi đang mệt lắm đây."

"Chị sao thế?

Đừng có quan tâm cái tên Lương Linh kia nữa."

- Vẫn là Đỗ Hà quan tâm tôi nhất.

"Không có gì, chị chỉ áp lực một vài chuyện thôi."

"Hay tối nay mình đi chơi đi."

- Đỗ Hà nói.

"Ồ, ý kiến hay đó, tôi đồng ý"

"Tôi chỉ rủ chị ấy thôi, không rủ chị đâu."

"Cho tôi đi với mà, sao em ác thế, không có tôi Thùy Tiên sẽ không đi đâu, đúng không Thùy Tiên?

Trả lời đi trả lời đi."

"Được rồi, buông cổ tôi ra ngay nhột lắm, Lương Linh nói đúng đó Đỗ Hà à, có em ấy tôi mới đi."

"Tuỳ chị thôi, em sao cũng được mà."

"Yayyy, vậy tối nay 7h hẹn ở quán bar nha."

Được thôi, haizz, đôi khi cũng nên ra ngoài giải stress, ru rú trong nhà mãi cũng không hay.

Thật ra tôi là một người rất ít khi đi ra khỏi nhà, có lẽ vì thế mà tôi có ít bạn bè.

Điều đó làm mẹ tôi không thích chút nào, bạn biết đấy, những bà mẹ luôn than phiền và la mắng khi chúng ta hay la cà.

Nhưng đến lúc con mình ngoan ngoãn chỉ quanh quẩn ở nhà thì lại ngán ngẩm đến mức muốn tổng cổ đi ngay.

Biết làm sao được, tôi chỉ thích nằm ì trên giường lúc rảnh rỗi thôi, ra ngoài có hay ho gì đâu, bụi bặm chết được.

Kể cả lúc còn quen Tiểu Vy cũng vậy, cô ấy phải ép buộc hăm dọa dữ lắm tôi mới chịu đi chơi, và cũng chỉ có cô ấy mới có thể cách ly tôi khỏi chiếc giường thân yêu một cách miễn cưỡng, suỵt, cô ấy dữ lắm.

Thế nên có lẽ đã rất lâu rồi từ khi chia tay, tôi hầu như không tụ tập với bạn bè, chỉ đi làm về rồi ở nhà chơi game đến khuya, một cuộc sống tẻ nhạt! như con người của tôi vậy, thật may là tôi thích điều đó.

Đấy, vừa nghĩ đến là tào tháo xuất hiện ngay.

Coi cái mặt kìa coi cái mặt kìa, cứ như là có ai lấy mất sổ gạo không bằng.

Mình mới là người đang giận chứ bộ, làm gì mà nó cứ lảng vảng đi ra đi vào chỗ của mình hoài vậy nhỉ.

Không thèm quan tâm, hứ, tối nay người ta đi chơi, đừng có hòng mà bắt tăng ca.

-----

Tôi đang ở bar nè.

Thú thật thì cũng có hơi thú vị

Tôi cũng hơi thích.

Nói nhỏ cho mà nghe, ở đây nhiều người đẹp lắm, lại còn sexy nữa, sao trước giờ tôi không biết đến chỗ này nhỉ.

Lương Linh có vẻ rành lắm, con bé đang nhảy nhót với Đỗ Hà ngoài kia, tôi thì còn ngại ngùng lắm không dám ra đâu.

Ở trong đây ngắm chân dài là vui rồi, hí hí.

Ting.

Tiếng điện thoại của tôi đấy, có tin nhắn đến.

"Đang ở đâu."

Ặc, là Sư tử chúa, sao tự dưng lại hỏi nhỉ.

"Tôi đang ở ngoài."

"Đi chơi?

Với ai?"

"Hỏi làm gì, chuyện của người ta mà."

"Gửi mail bản kế hoạch tháng tới cho tôi, ngay bây giờ, tôi đang cần."

Ể, không phải chứ, đang ngoài giờ làm việc đó nha, cái này được gọi là bóc lột sức lao động nè.

Nếu là bình thường tôi sẽ không thèm chấp đâu, nhưng hôm nay thì khác, tôi đang giận mà.

Tôi muốn nổi loạn, nghĩ mình là ai chứ.

"Ngày mai gửi, hôm nay hết giờ làm việc rồi mà."

"???

Phải Thùy Tiên không?

Gan đấy nhỉ?"

Sợ...Sợ quá...

KHÔNG ĐƯỢC.

MÌNH PHẢI CỨNG RẮN, KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ NGƯỜI TA LẤN TỚI.

CÀNG NHÂN NHƯỢNG CÀNG THUA.

"Tôi đấy, thì sao?

Tôi đang bận rồi, không có làm việc được đâu, mai gửi."

"Giỏi."

Chỉ một chữ thôi mà sao mồ hôi của tôi đổ nhiều vậy nhỉ.

Sợ quá đi thôi.

Không biết ngày mai điều gì sẽ chờ đón đây nữa HUHUHU.

Đã yếu thế còn thích tỏ vẻ làm gì không biết, hối hận quá.

Có nên nhắn tin xin lỗi không nhỉ.

Nhưng muộn rồi hic.

"Thùy Tiên, ra đây nhảy với em đi."

Thôi kệ đi, cứ bung xoã hết đêm nay, chuyện gì tới sẽ tới!
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 9


Tiểu Vy giận thật rồi!

Dù tôi chẳng biết lý do nữa.

Tôi là người giận trước cơ mà.

Không bắt tôi pha cà phê như mọi khi, không sai vặt tôi như mọi khi, cũng không thèm nhìn tôi lấy một lần.

Tôi cứ tưởng hôm nay mình sẽ bị giao việc cho đến khuya cũng làm không xong cơ, nhưng thà là như thế tôi còn thấy dễ chịu hơn bây giờ.

Sao vậy nhỉ?

Thật khó hiểu.

Cô ấy thật khó chiều.

Tôi phải làm sao mới được đây?

AAAAAAAA, Đau đầu quá.

Hay là nhắn tin hỏi thử nhỉ.

"Trưởng phòng có muốn uống cà phê tôi pha không nè."

...

Không trả lời.

Sao vậy nhỉ?

Nhắn lại.

"Giận sao?

Tôi xin lỗi."

"Vì cái gì?"

"Vì tối qua cãi lời cô."

"Tôi không để bụng, nhảm nhí, đừng có làm phiền nữa."

Xì xì xì.

Thấy ghét bà đây cóc thèm.

-----

Tôi đang nằm phè phỡn trên giường đây.

Sao Tiểu Vy lại chưa có dấu hiệu gì là định làm gì tôi nhỉ.

Khả nghi quá.

Hừmmm

"Thùy Tiên, chị có Facebook không?

Cho em đi."

- Đỗ Hà nhắn tin đến.

"À ừ có, em tìm tên chị là ra ấy."

"Ừ, lâu rồi chị cũng chưa mò lên đấy nữa."

"Của em là Babe Hà, chị follow đi."

Không tin đúng không? tôi không hay xài mạng xã hội đâu, cái acc facebook kia cũng là Tiểu Vy lập cho.

Căn bản tôi cũng không hứng thú lắm, tôi cũng không đăng gì nhiều, chỉ toàn ba cái cap xàm xàm tôi đăng lên để thể hiện tính hài hước- nói-chuyện-không-ai-cười-của mình, nói chung là nhảm nhí lắm.

Mà sẵn có người nhắc đến làm tôi cũng tò mò muốn lên xem thử dạo gần đây có gì, sẵn tiện follow Đỗ Hà luôn, dù sao cũng là đồng nghiệp.

Ồ, cũng hot ghê, nhiều người follow quá trời nè, giống y chang Tiểu Vy, là hot girl mạng xã hội hồi xưa, để bình luận thắt chặt tình bạn, hihi Lương Linh đăng mấy cái buồn cười ghê, phải copy mới được, mình cũng đăng giống vậy, haha.

Tiểu Vy còn xài cái này không nhỉ, sao mình không thấy nick cô ấy đâu.

Ơ, không tìm thấy người dùng là sao ta.

Sao lạ vậy.

"Nay rảnh rỗi lên Facebook dạo chơi luôn nhỉ?"

Ặc.

Tiểu Vy là ma hả.

Hay tôi với cô ấy có thần giao cách cảm.

Vừa nghĩ tới là nhắn tin liền.

Mà ủa.

"Sao cô biết vậy, sao tôi tìm nick của cô không được."

"Tôi block rồi."

"Ơ, tại sao, khi nào thế"

"Lâu rồi, lúc chia tay, thì sao?"

"Không có gì, cô nhắn tin có gì không?

Đã hết giận rồi à?"

"Tôi không rảnh để giận."

"..."

"Thân thiết với nhân viên mới quá nhỉ."

"Hả, sao cơ, ý cô là Hà hả."

"Lại còn Hà, ừ Hà đấy, chị mò lên Facebook chỉ để follow người ta à, lại còn cmt khen xinh."

"Ơ sao cô biết, tôi chỉ vừa follow thôi mà."

"Tôi cái gì chả biết, tôi luôn quản lý nhân viên của mình, nói cho mà biết, tôi cấm tuyệt chuyện yêu đương trong công ty, chỉ muốn nhắc nhở chị vậy thôi."

"..."

"???"

"Dạ biết rồi."

"Liệu hồn"

Hic, sợ quá đi thôi, làm gì cũng bị sờ gáy vậy nhỉ.
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 10


Tiểu Vy đã bắt đầu rồi đấy.

Tôi phải đi công tác ở tận trên núi, và thật buồn cười là chuyện này vốn dĩ không thuộc chuyên môn của tôi.

Tức thật, và quan trọng hơn, chỉ có mỗi mình tôi đi.

"Sao vậy?

Không đi được sao."

"Tôi sợ, trưởng phòng, hay là cô cử thêm một người nữa đi với tôi đi."

"Nhân viên trong công ty không dư, họ còn phải làm việc của mình."

"..."

"Lên trên đó sẽ có người hướng dẫn cho chị, không phải lo, còn bây giờ về nhà chuẩn bị đồ đạc đi, sáng mai khởi hành."

Huhuhuhu.

Lương Linh à, Đỗ Hà ơiiiii.

Làm sao đây.

Trên đó làm gì có mạng để mình chơi game.

Ghét Trần Tiểu Vy.

-----

Tôi đã ở đây được ba ngày rồi.

Không có mạng, không ti vi, đèn điện tối thui.

Và ngày nào tôi cũng phải ra ngoài nắng nên người tôi bây giờ đen như cục than.

Đã vậy còn sóng yếu, có gọi cho ai được đâu.

"Chán quá.

Aaaaaaaaaaaaa."

"Đừng có hét nữa, chói hết cả tai."

"Ơ...

Tiểu Vy, cô làm gì ở đây."

"Tôi có chút việc phải lên trên này, sao?"

"Không có gì, tốt quá, có cô tôi đỡ phải buồn."

"Đưa tôi vào nhà cất đồ."

"Ở đây chỉ có một phòng thôi, cô ngủ dưới đất nhé."

"?"

"A à không, tôi nói nhầm, để tôi ngủ dưới đất, cô lên giường ngủ đi, ha ha ha."

-----

Thiệt tình, tự dưng hôm nay sóng mạnh, tôi mới gọi về được cho mẹ rồi, bây giờ tính gọi cho Lương Linh, mà con nhỏ không chịu bắt máy gì cả.

Thôi thì gọi cho Đỗ Hà hỏi thử coi Linhtop đang ở đâu.

"Đỗ Hà hả."

"AAAAAAAAA, CHỊ THÙY TIÊN, SAO MẤY HÔM NAY EM GỌI CHỊ KHÔNG ĐƯỢC, EM NHỚ CHỊ LẮM."

"Hahaha, trên này sóng yếu lắm, lâu lâu chị mới bắt được đấy."

"Khi nào bắt được sóng chị phải gọi về cho em đó, không có chị em buồn lắm."

"Được rồi, chị biết mà, ủa mà Lương Linh đâu rồi em."

"Chị ấy đau bụng ngồi trong nhà vệ sinh từ sáng đến giờ rồi, chị có khỏe không?"

"Chị vẫn ổn, cảm ơn em."

"Đang trong giờ làm việc mà còn ngồi đây tâm sự, Thùy Tiên, chị ăn gan trời nhỉ?"

Ạch.

Cái giọng này.

...

"Chị muốn bị đuổi việc không?"

"Tôi... ha...

Tiểu Vy, tôi làm hết việc được giao rồi, đáng lẽ ngày mốt mới được về, nhưng hôm nay tôi đã làm xong rồi, có thể về sớm được không?"

"Làm xong?

Chị cảm thấy dạo này tôi đối xử nhẹ nhàng quá nên chị ỷ lại phải không?

Việc ở công ty thì ì ạch trì trệ, còn bây giờ thì lại nhiệt tình như vậy, có động lực nên khác nhỉ?"

"Kh... không có, chỉ là ở trên đây chán quá, tôi muốn về sớm, động lực gì chứ."

"Vậy sao?

Xét thấy Thùy Tiên ở trên đây có vẻ làm việc hiệu quả hơn hẳn, nên tôi sẽ quyết định cho chị chuyển công tác lên đây luôn."

"Yaaa, CÔ ĐỪNG CÓ MÀ QUÁ ĐÁNG, TÔI BIẾT CÔ GHÉT VỚI CHÈN ÉP TÔI, NHƯNG PHẢI CÔNG TƯ PHÂN MINH CHỨ."

"Dám hét vào mặt tôi sao?

Muốn nghỉ việc sao?"

"NGHỈ THÌ NGHỈ, TÔI CÓC THÈM LÀM NỮA."

"NGUYỄN THÚC THÙY TIÊN, chị tưởng khi nghỉ việc rồi, với bằng cấp của chị, sẽ có một công ty khác nhận vào hay sao."

"Chẳng phải tôi đang làm việc ở đây đó sao."

"Chị tưởng chị được nhận vào tập đoàn là vì cái gì?

Vì chị đặc biệt sao?

May mắn sao?

Ha, cái đó chỉ có trong phim.

Nếu không nhờ tôi, chị có nằm mơ cũng không đặt được một chân vào đây."

"Ý cô là sao."

"Bởi vì tôi vô tình nhìn thấy chị ở sảnh, nên mới bảo người ta nhận chị, tôi muốn trả thù, vì tôi ghét chị."

"C...

Cô... vậy bây giờ đã vừa lòng chưa?

HẢ???"

"NGUYỄN THÚC THÙY TIÊN, đứng lại đó."

-----

Tôi nộp đơn xin nghỉ việc.

Và lê la hết ngày này qua ngày nọ làm thêm tại một quán cafe.

Tôi vẫn chưa cho mẹ biết là tôi nghỉ việc, bà sẽ giết tôi mất.

Cuối cùng thì, tôi cũng chỉ là một kẻ thất bại, một kẻ thất nghiệp không làm được gì nên hồn.

Lương Linh và Đỗ Hà gọi tôi đến cháy máy, nhưng tôi không nghe, để được gì chứ.

Tôi và họ không cùng đẳng cấp mà.

Hóa ra là như vậy.

Vậy mà ban đầu tôi cứ tưởng bài phỏng vấn của mình có gì đặc biệt thật.

Vậy nên họ mới chọn, dù tấm bằng của tôi không là gì so với những người cùng nộp đơn lúc ấy.

Tôi vô dụng quá nhỉ?

Tôi không muốn về nhà.

Tôi sợ đối diện với mẹ, người đã luôn tự hào và lo lắng cho tôi.

Ghé tạm vào một quán rượu ven đường.

Hôm nay tôi muốn say!

-----

Ưmmmm, chói quá.

Đau đầu quá.

Khoan.

Khoan đã.

Mình đang ở đâu vậy nhỉ, đây không phải nhà mình.

Còn người đang nằm trong lòng.

...

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 11


AAAAAAAAAAAAAAAA

Hai tiếng thét chói tai cùng vang lên một lúc

Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến...

-----

Loading lại não của mình.

Hôm qua, lúc tôi đang ngà ngà say thì điện thoại rung.

Là Tiểu Vy gọi đến.

Gọi làm gì chứ, tôi cóc thèm nghe.

Nhưng chuông cứ rung liên tục.

"YAHHH NGUYỄN THÚC THÙY TIÊN, CHỊ CHẾT Ở ĐÂU RỒI."

"Hỏi làm gì."

"ĐẾN GẶP TÔI, ĐẾN GẶP TÔI MAU."

"Không đến, cô say sao?"

"ĐANG Ở ĐÂU?"

"..."

"NÓI!!."

-

"NGUYỄN THÚC THÙY TIÊNNN."

"Đã bảo là nói nhỏ thôi mà."

"Chị là đồ khốn."

"..."

"Tại sao thế?

Tôi không đủ tốt hay sao?

Tại sao chưa bao giờ chị nhìn về phía tôi?

Chị có bao giờ yêu tôi không?"

"Cô say rồi."

"Bỏ ra NGUYỄN THÚC THÙY TIÊN, trả lời đi."

"Tôi đưa cô về, cô say rồi."

"Cái đồ khốn nạn, đồ ĐÁNG GHÉT."

"Ừ"

"TẠI SAO THÂN THIẾT VỚI ĐỖ HÀ, TẠI SAO LẠI CƯỜI VỚI CÔ TA."

"Đừng nói nữa."

"Nói tôi say mà không biết nhìn lại mình hay sao, chị đứng còn không nổi."

"Ai nói, tôi còn tỉnh lắm."

"Taxi, đến khách sạn gần đây."

"Hừmmm, đến khách sạn làm gì, nên về nhà thôi."

"Câm mồm đi."

-

"NGUYỄN THÚC THÙY TIÊN."

"Tôi đây, đừng có gọi nữa, ăn gì mà nặng thế."

"TÔI ĐẸP HƠN, HAY ĐỖ HÀ ĐẸP HƠN?"

"..."

"YA NGUYỄN THÚC THÙY TIÊN."

"Ai cũng như nhau."

"ĐỒ CHÓ, TÔI KHÔNG CHO CHỊ CƯỜI VỚI CÔ TA, THÂN THIẾT VỚI CÔ TA."

"..."

"TRẢ LỜI."

"Biết rồi, buồn ngủ quá."

"Thùy Tiên, tại sao chị không yêu tôi?"

"Cô lúc nào cũng hung dữ với tôi."

"Chẳng phải là do chị hay sao, tất cả là tại chị không để tâm đến cảm xúc của người khác."

"Là cô không tôn trọng tôi."

"Môi chị đẹp quá, đôi môi này."

"Môi em cũng đẹp mà."

"Môi chị đẹp hơn."

"Môi e...ưm."

Và bản năng con người, cùng với sự tác động của men rượu.

Bọn tôi đã ngủ với nhau.

-----

"Bây giờ chị tính thế nào?

Tôi không ép chị."

"Xi... xin lỗi."

"Ch... chị sẽ chịu trách nhiệm."

"Chịu thế nào?"

"Chị sẽ lo cho em."

"Bằng cách nào?

Bây giờ chị đang thất nghiệp."

"..."

"Chị sẽ làm thật nhiều."

"Ý tôi không phải vậy, Thùy Tiên, ngước mặt lên nhìn tôi này, về công ty làm đi."

"Hửm?"

"Không phải chị không đủ năng lực hay sao?"

Thật tồi tệ, tôi cảm thấy mình thật vô dụng.

"Còn giận vì những lời tôi nói hôm trước sao?

Tôi chỉ vì tức giận nên mới như vậy, quay về đi, Thùy Tiên."

"Chị..."

"Không nói nhiều nữa, tôi đưa chị về nhà thay đồ, rồi đi làm."

"..."

-----

"Xin lỗi, em chờ lâu không?

Tại mẹ chị cứ gặng hỏi không cho chị đi."

"Không sao, cả đêm chị không về mà, ghé vào đâu ăn sáng đi."

"Tuân lệnh."

Sau khi ăn sáng xong thì đến công ty và tôi chưa kịp thở thì Lương Linh đã nhào đến mắng tôi rồi.

"Cậu đi đâu mà tôi gọi không bắt máy thế, cậu có biết bọn tôi lo đến thế nào không?"

"Ha, tôi có chút việc bận nên không để ý nữa, xin lỗi cậu."

"Cậu làm Hà khóc rồi kìa."

"Ơ, sao lại khóc thế này, thôi mà, chị xin lỗi."

"Em sợ không được gặp lại chị nữa."

Ạch, Đỗ Hà à, chị biết là em nhớ chị, nhưng mà có người đang đứng sau đó, huhuhuhu, em đừng ôm chị nữa mà.

T_T

Đấy biết ngay, hằm hằm đi vào đóng cửa lại rồi.

"Hai đứa à, tôi sẽ khao hai người ăn để chuộc lỗi nha, còn bây giờ phải vào phòng Tiểu Vy có việc chút."

...

Cốc cốc cốc

"Chị vào nha."

...

Vừa mở cửa thì một đống sách từ đâu bay tới, huhu đau quá.

"Vào đây làm gì, ở ngoài đó tâm sự với em yêu của chị đi."

"Em yêu gì chứ, tại chị mất tích mấy ngày nên hai người đó mới vậy mà."

"Vậy mà nói sẽ có trách nhiệm với tôi."

"Thôi mà, em muốn gì cũng được."

"

Sau này không được đến gần cô ta nữa, cũng không được phép gọi Hà nữa."

Cái này có hơi...

"Nhưng mà..."

"Không được thì thôi, tôi không ép."

"Được...

được mà."

"Tôi để chị chơi với Lương Linh là đã rộng lượng lắm rồi."

"Em có muốn uống gì không chị pha cho."

"Pha cho người ta ly nước cam."

"5 phút nữa sẽ có ngay."

Vậy là từ đó, tôi lại quay về với kiếp cu ly của mình.

Chả sao cả, tôi cũng tình nguyện mà.

Nhưng lần này tôi bị hành nhiều hơn, không chỉ ở trên công ty mà còn về nhà nữa.

Điển hình như là hôm qua...
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 12 (H)


Nếu không đọc các cậu có thể bay qua Chap 13 nhaa.🔞

"Đói bụng quá, mua gì qua đây cho tôi đi."

Vâng

12 giờ đêm.

Và quý cô Tiểu Vy nhắn cho tôi một cái tin như vậy.

Hỏi có khổ không các bạn.

Nhưng vì là Tiểu Vy, không chiều theo thì lớn chuyện.

"Em muốn ăn gì."

"Muốn ăn mì gõ ngày xưa chị hay dắt tôi đi ăn."

"Mì gõ nào cơ."

"Đừng nói với tôi là chị không nhớ chỗ nào, có không nhớ cũng cố mà nhớ đi, cho chị 30 phút."

Thấy tôi đáng thương chưa huhuhu.

Lặn lội đi tìm chỗ mua rồi mang đến tận miệng cho em ấy.

Dù hơi cực nhưng đổi lấy một nụ cười khi nhìn thấy đồ ăn lúc đang đói bụng của Tiểu Vy.

Rồi nhìn em ấy ăn ngấu nghiến như thế cũng thấy vui trong lòng.

"Em ăn từ từ thôi, coi chừng mắc nghẹn."

"Lâu rồi mới được ăn, đúng là cái vị này."

"Thích lắm sao."

"Khi đó chị hay dẫn tôi đi ăn món này, có còn nhớ không?"

"Ừ."

"Lúc chia tay tôi đã rất buồn, tôi cứ hy vọng chị sẽ đến tìm rồi xin lỗi, nhưng chẳng có cuộc gọi nào, thậm chí là một tin nhắn từ người mà tôi yêu nhất."

"Tiểu Vy..."

"Tôi thừa biết chị không yêu, nhưng cứ muốn lao đầu vào, tôi chẳng hiểu vì sao mình lại yêu nhiều đến thế."

"..."

"Chị cũng sẽ không bao giờ biết, tôi đã tủi thân như thế nào."

"...

Chị xin lỗi."

"Chị không có lỗi gì cả, tình cảm là thứ không ai có thể hiểu được."

Uống một ngụm nước, rồi Tiểu Vy buồn bã đứng lên quay đi chỗ khác.

Tự dưng tôi thấy đau lòng quá.

Muốn ôm em ấy.

Nói rằng tôi cũng muốn ở bên em ấy.

"Tiểu Vy."

"..."

"Sẽ thật tồi tệ nếu chị không bù đắp những thứ mà mình đã gây ra."

"..."

"Chị hứa sẽ không để em phải đau lòng nữa, tin chị một lần nữa được không?"

"Thùy Tiên."

Môi em ấy thật mềm, thật ngọt.

Bọn tôi hôn nhau.

Hơi thở dần trở nên nặng nề, và tôi cảm thấy mình dường như mất kiểm soát.

Ôm Tiểu Vy vào phòng, cởi bỏ tất cả những chướng ngại trên người của nhau.

Luyến tiếc rời khỏi đôi môi kia, tôi bắt đầu dời xuống dưới cổ, rồi xương quai xanh.

Thật tuyệt, tiếng thở hắt vang lên bên tai, mùi hương nhè nhẹ xộc lên cánh mũi khiến tôi như phát điên.

Em ấy thật mê người, tôi không muốn về nhà nữa.

Bàn tay không làm chủ được xoa lên hai khỏa đầy đặn.

"Ưmmm, Thùy Tiên..."

Cúi đầu ngậm lấy rồi mút nhẹ lên đỉnh ngực hồng hào khiến Tiểu Vy rùng mình.

Tay còn lại gấp gáp tìm đến phía dưới đã ươn ướt.

"Thùy Tiên...

Ahhh"

Dời môi mình xuống hôn lên bụng, rồi dừng lại trước cánh hoa, vùi đầu vào giữa hai chân em mà chiều chuộng.

"Ahhh...

Thùy...

Thùy Tiên... không sạch sẽ."

"Ưmmm."

"Đồ ngốc."

Nói thì nói miệng như vậy, nhưng hai tay của Tiểu Vy đang ra sức ấn đầu, uốn éo đem thân mình mặc tôi càn rỡ, đầu lưỡi đi vào sâu hơn, nhanh hơn.

"Ahhhhh...

ưm...Tiênn..."

"Sao lại ướt thế này, Tiểu Vy-ssi."

"Đừng mà."

Mật ngọt ra ngày càng một nhiều, ướt đẫm hết cả ga giường.

"Tiên ah...ưm... em muốn... nhanh chút...ahhh."

Được rồi, Tiểu Vy muốn gì thì sẽ được nấy.

Rời môi lên ngậm lấy môi em.

Ngón tay lần mò tìm vào sâu bên trong, từng vách thịt vừa chặt lại vừa non mềm nhanh chóng bao lấy, cảm giác từ đầu ngón tay truyền đến toàn thân.

"Nhanh lên chút nữa...

Ahhh..."

"Bé à, thả lỏng, em chặt quá."

"Em sắp không chịu được...

ưmmmm"

...

Cao triều đột kích, hoa nguyệt không ngừng co rút siết chặt, ngón tay tăng tốc, ngày càng kịch liệt, càng dùng sức.

"Ah... ha...Thùy Tiên...

Em yêu chị...

Ahhhhh"

"Thoải mái không."

"..."

"Chị làm tốt không."

"..."

"Hửm?"

"Vô liêm sỉ."

"Haha, công chúa nhỏ, vừa rồi rõ ràng em rất thoải mái, có nên khen chị một câu không."

"Thùy Tiên, câm mồm."

Ôm Tiểu Vy vào lòng, hôn chụt một cái lên trán rồi ngủ.

Trước khi hoàn toàn chìm vào giấc mộng, tôi mơ màng cảm nhận được môi mình được ai đó hôn lên, bên tai còn văng vẳng tiếng nói của người nằm cạnh.

"Ngủ ngon, Thùy Tiên, em yêu chị"
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 13


"Tiểu Vy, dậy thôi, đã trễ rồi."

"Ưmmm, không, hôm nay chủ nhật mà, em mệt lắm."

"Vậy em ngủ thêm tí nữa nhé, chị ra ngoài làm bữa sáng cho em."

"Người ta muốn ăn bánh bao."

"Được rồi, ngủ đi, có bánh bao ngay đây."

Rời chăn ấm, nhặt cái áo vương vãi trên sàn mặc tạm vào rồi ra ngoài bắt tay vào nấu món mà Tiểu Vy muốn ăn.

Không phải khoe chứ tay nghề nấu nướng của tôi cũng hơi bị cao đấy.

Vì mẹ tôi từng là đầu bếp, nên có lẽ tôi cũng được hưởng tí gì đó từ mẹ.

Chậc.

Xem nào, tủ lạnh không có gì cả.

Chắc phải ra ngoài mua ít đồ rồi.

-----

"NGUYỄN THÚC THÙY TIÊN."

Vừa mới mở cửa đi vào thì đã bị Tiểu Vy nhào đến đánh tới tấp.

"Chị đi đâu."

"A đau, chị ra ngoài mua đồ về làm bánh bao cho em mà huhu."

"Thấy ghét, cũng không nói em một tiếng."

"Sao thế, ôm ôm nào, sao lại khóc rồi."

"Em cứ sợ chị cứ như thế mà đi mất, Thùy Tiên, thật sự rất hụt hẫng."

"..."

"Cảm giác khi tỉnh dậy, người vừa mới ân ái hôm qua lại rời đi mà không để lại dù chỉ một lời nhắn."

"Ngốc à, chị sao có thể đi được chứ, đã nói sẽ nấu bữa sáng cho em rồi mà."

"Em rất tủi thân."

"Xin lỗi, sau này đi đâu cũng sẽ báo cáo em, sao không ngủ thêm tí nữa."

"Không có ai ôm."

"Haha, không phải bình thường cũng ngủ một mình sao."

"Nhưng hôm nay khác, không thèm nói chuyện với chị nữa."

"Thôi mà, đã đói chưa, chị đi nấu ngay nhé."

"Ưm, nhanh lên, người ta đói bụng."

"Dạ dạ vâng."

- Tiểu Vy liên tục gật đầu lòi 2 cái bánh bao thật làm tôi muốn cắn mà!

Ăn sáng xong rồi thì làm gì?

À tôi thì chỉ muốn nằm nhà lấy máy ra cày game.

Nhưng dĩ nhiên Tiểu Vy không muốn như vậy.

Em ấy muốn đi shopping.

Và một cuộc tranh cãi nhỏ diễn ra trong vòng chưa đầy một phút.

"Thùy Tiên, làm gì đó, lại đây xem thử em mặc bộ này có đẹp không."

Tất nhiên là tôi không chịu thua rồi.

Các bạn nghĩ tôi là ai chứ.

Ha, tôi là một game thủ chính hiệu cực kỳ tâm huyết với nghề.

Còn Tiểu Vy chỉ là...

Chậc.

Ờ thì, chỉ là tôi nhường em thôi.

"Sao, nhìn thế nào?"

"Đẹp lắm."

"Em đẹp hay là bộ váy đẹp?"

"Bộ váy"

*liếc*

"Ha, dĩ nhiên là em đẹp rồi nhỉ, lụa đẹp vì người mà."

Phù mém tí nữa thì tiêu đời.

"Chị mặc thử áo này đi."

"Sao giống của em vậy."

"Thì đồ đôi."

"Thôi không mặc đâu, trẻ con lắm."

"Bây giờ có mặc không."

-

"Có."

"Em mua nhiều đồ thế, chị xách muốn gãy tay rồi."

"Nếu chị không thích xách thì để em xách cũng được."

"Nè, xách đi."

"Haha, đùa ấy mà, bảo bối, em đừng liếc chị như vậy mà."

"..."

Sau một ngày dài thì cuối cùng tôi cũng có thể về nhà.

Hiện tại tôi đang nằm chết dí trên giường còn Tiểu Vy thì loay hoay với đống đồ vừa mua hôm nay.

Thật không hiểu nổi sao em ấy lại có niềm đam mê mãnh liệt với việc mua sắm thế nhỉ?

Rõ ràng có cả một tủ đồ rộng lớn cơ mà.

"Ngày mai chị qua sớm lái xe chở em đi ăn sáng đi, em muốn ăn mì trước khi đến công ty."

"Ơ, ngày mai chị lỡ hứa với Lương Linh là đi ăn sáng với cậu ấy rồi."

"Chỉ Lương Linh thôi à?"

"Ư...

ừ"

"Ha, quên mất, còn có Đỗ Hà nữa."

"Vậy em cũng đi."

"Tiểu Vy à~..."

"Sao?

Có gì mà em không đi được à?"

"Không không, nhưng như thế có được không?

Em là sếp mà."

"Sếp ăn chung với nhân viên là bình thường, chẳng phải ngày thường chị cũng là lái xe cho em sao?

Mà kể cả họ có biết mối quan hệ của chúng ta đi nữa thì cũng có sao đâu."

Tiểu Vy bình thản trả lời.

"Nhưng không phải em bảo không được yêu đương trong công ty sao."

"Có sao?

Em quên rồi."

"..."
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 14


Chuyện giữa tôi và Tiểu Vy vẫn cực kỳ tốt đẹp.

Thình thoảng tôi sang nhà em ấy, làm một vài thứ rồi ngủ lại.

Nhưng có một việc khiến tôi vẫn cứ áy náy trong lòng.

Đỗ Hà thích tôi.

Em ấy còn quá trẻ.

Tôi xem như em gái của mình vậy.

Nên việc tổn thương hay làm Đỗ Hà khóc, tôi không làm được đâu.

Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, em ấy sẽ đánh mất đi cơ hội tìm một người tốt hơn.

Và quan trọng hơn, cái người kia cũng thường xuyên hành hạ tôi vì ghen tuông.

Nên tôi đang quá đau đầu để tìm một giải pháp tốt nhất.

Để không ai phải đau lòng...

...

Tốt nhất vẫn là nên nói thẳng nhỉ?

"Hahaha, vậy mà Thùy Tiên nhà chị cứ lo lắng bữa giờ."

"Thật vậy hả chị, em không nghĩ là chị ấy tử tế đến vậy."

Là tiếng nói chuyện của Tiểu Vy và Đỗ Hà, hai người này thân thiết với nhau từ bao giờ vậy nhỉ.

"Hai người đang nói chuyện gì vậy?"

"Nói chuyện về chị chứ còn ai, Đỗ Hà đã hết thích chị từ lâu rồi đồ ngốc."

"Chị Thùy Tiên, em nghĩ là có chút hiểu lầm, chỉ là cảm nắng mà thôi.

Chị đừng nghĩ nhiều về em nhé."

"Hahaha, chắc là sau khi tiếp xúc em ấy thấy chị không có gì đáng để yêu đó."

"Haha."

Thật đáng ghét, hai người này.

Hừ.

Không có gì đáng để yêu sao.

Sao lúc trước ghét nhau lắm mà, bây giờ lại hùa theo nói mình như vậy.

Nhắn tin gì nữa đây.

"Tối qua nhà em."

"Tối bận rồi, phải ở nhà."

"???

Giận à."

"Không."

"Quê với Đỗ Hà sao?

Có gì đâu."

"..."

"Thúc Tiến ah~~"

"..."

"Không nói nhiều, tối chị thử không qua xem."

Lúc nào cũng ức hiếp người khác.

-----

"Thì Tin của Tzy ơii~"

"..."

"Nằm quay lại đây coi."

"Không."

"Sao thế, hửm."

"Chẳng phải em bảo tôi không có gì để yêu sao."

"Hahaha, em có nói vậy sao?"

"Có hay không tự em biết."

"Biết rồi, em sai, được chưa?

Mà thật là chị không biết mà."

Cái người này.

"Vậy sao em còn yêu."

"Em mà biết thì em đã hết yêu chị từ lâu rồi, chính bởi vì không biết yêu chị vì cái gì nên mới mù quáng như bây giờ đó."

"Em dám hết yêu hả?"

"Mắc gì khô...nè nè...ưm"

Xùy xùy, tới cảnh người lớn rồi, trẻ con không được tò mò, nhé!

Sau khi làm xong một vài chuyện thì hiện giờ tôi đang ôm bảo bối nằm trên giường.

"Không bỏ."

Có cực phẩm tội gì mà không sờ, nhỉ?

"Bỏ cái tay ra."

"Tiên ơi."

"Hửm."

"Chuyển qua đây ở luôn đi."

"Vậy sao được."

"Chị nỡ để em một mình sao?"

"Không, nhưng còn mẹ."

"Mẹ mẹ mẹ, lớn rồi mà lúc nào cũng mẹ, chị không định kết hôn sao?

Chị tính ở với mẹ suốt đời sao?"

"Thôi mà, em đừng giận, chị biết rồi, mai chị về nói mẹ, nhé."

"Cho chị hai ngày."

"..."

"Sao."

"Rõ"

"Chụt."

-----

"CÁI GÌ?

MÀY DỌN QUA Ở VỚI AI???

CÁI CON NÀY!

MÀY DẪN VỀ ĐÂY RA MẮT TAO ĐỂ TAO XEM MẶT THÌ HẴNG MUỐN LÀM GÌ THÌ LÀM NGHE CHƯA."

Tiếng của mẹ tôi vang vọng hết cả con phố như vậy đó, dị muốn chết.

"Huhu, con biết rồi, mẹ bỏ roi xuống, bỏ roi xuống đi mà."

"Con với cái, vớ va vớ vẩn."

Thế là ngày hôm sau tôi phải dắt Tiểu Vy đến diện kiến mẹ, mẹ tôi thì bà cũng dễ tính, chỉ cần nhẹ nhàng với bà một chút thì mọi chuyện bà cũng sẽ đồng ý.

Nhưng câu chuyện nào thì cũng có drama, và chuyện tình cảm nào cũng gặp nhiều trắc trở, và trắc trở của chúng tôi chính là từ mẹ.

Tôi rất thương mẹ của mình, bố tôi mất sớm, một mình bà vất vả vừa làm cha vừa làm mẹ lo cho tôi, không để tôi thiệt thòi bất cứ thứ gì.

Mẹ rất thương tôi, cũng chính bởi vì quá thương, nên mẹ sợ tôi Tôi rất thương mẹ của mình, bố tôi mất sớm, một mình bà vất vả vừa làm cha vừa làm mẹ lo cho tôi, không để tôi thiệt thòi bất cứ thứ gì.

Mẹ rất thương tôi, cũng chính bởi vì quá thương, nên mẹ sợ tôi sẽ bị khinh thường khi quen một người như Tiểu Vy.

Thật ra thì bà không phải là một người dễ dàng có thành kiến ngay từ lần gặp đầu tiên, đó là vì mẹ tôi và Tiểu Vy đã "đụng độ" ở ngoài đường với nhau từ trước đó, ừmmm, cách đây khoảng một tháng, haizz, và bạn biết đó, một cô nàng đanh đá như em ấy đã khiến mẹ tôi tức điên trong cuộc cãi vã không biết ai thắng ai thua...

Đúng là oan gia ngõ hẹp.
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 15


Tôi là một người nhu nhược.

Có lẽ là thế.

Ngay từ nhỏ, tôi cũng không kiên định trong những việc mình chọn, và bây giờ cũng vậy.

Một bên là người tôi yêu, còn bên còn lại thì có công nuôi dưỡng tôi nên người.

Mẹ muốn tôi yêu một người "bình thường" hơn.

Tôi không hiểu "bình thường" của mẹ ở đây có nghĩa là gì.

Là không sinh ra trong một gia đình giàu có như Tiểu Vy?

Hay không "tiểu thư" như tính cách của em ấy.

Không, tôi yêu em ấy mà.

Chẳng biết nữa, từ bao giờ, đã không đơn giản chỉ là trách nhiệm nữa rồi.

Tôi trưởng thành hơn, và không thể để Tiểu Vy tổn thương... như năm đó.

Mấy hôm nay, dù mẹ không thích, nhưng tôi vẫn ở bên cạnh em ấy.

Tôi biết em lo sợ.

Và việc để người yêu mình lo sợ, là lỗi của tôi.

Nhưng bây giờ tôi rối lắm, chẳng biết làm sao nữa.

Không thể để em ấy trở thành "người yêu cũ" giống như đã từng.

"Thùy Tiên, con nghe mẹ đi, con còn trẻ nên không hiểu được đâu, rồi sau này con bé đó sẽ leo lên đầu lên cổ con ngồi cho mà xem."

Lại cũng không thể khiến mẹ tôi buồn bực.

Mẹ tôi đang vừa nhặt rau vừa cằn nhằn bài ca quen thuộc, tôi đã nghe nó cả tuần rồi.

Thật ra đâu phải đợi đến sau này, bây giờ Tiểu Vy cũng đang ở trên đầu trên cổ tôi mà.

Có lẽ tôi suy nghĩ vô ích rồi, bởi mẹ không hẳn là phản đối kịch liệt đến chết đi sống lại, chỉ đơn giản là mẹ không thích, và mọi chuyện đều có cách giải quyết của nó.

Tôi đã come out với mẹ cách đây khoảng chừng 7 năm, và tôi cảm thấy may mắn vì có bà trong đời, mẹ luôn muốn tôi hạnh phúc, với bất cứ lựa chọn nào.

Vì vậy mà sau một khoảng thời gian, quá mệt mỏi với việc lải nhải bên cạnh tôi đến đau họng mà tôi cứ phớt lờ đi, mẹ không còn thèm bận tâm đến chuyện của tôi nữa.

Đó là mẹ nói không thèm, chứ tôi biết bà muốn can thiệp nhưng không được, bởi vì Tiểu Vy đâu phải dễ ăn hiếp, em ấy đanh dá như bà chằn ấy.

Tiểu Vy sẽ không giống như những cô bạn gái khác, nếu như có hẹn ra nói chuyện riêng để đe dọa giống như bạn thường thấy trên phim, thì đương nhiên là vô tác dụng.

Thứ nhất, em ấy giàu, thứ hai, em ấy có quyền, và thứ ba, em ấy chẳng sợ bất cứ thứ gì.

Tiểu Vy từng tuyên bố hùng hồn rằng:

"Đừng mơ mà có ai đó tách chị ra khỏi em, kể cả đó là gia đình.

Trừ khi em chán không cần chị nữa hoặc chị không còn tình cảm với em nữa, thì chúng ta đường ai nấy đi, còn mọi vấn đề bên ngoài tác động, em không quan tâm, vì nó không quan trọng."

Đấy, như vậy đấy, việc phải giải hòa với mẹ dường như không nằm trong đắn đo của Tiểu Vy, và tôi thì không muốn thế chút nào, rõ là cả hai đều là người tôi thương mà...

Tiểu Vy muốn kết hôn với tôi.

-----

Chả biết tại sao nữa, tự dưng đang nằm trên giường sắp ngủ đến nơi bỗng dưng Tiểu Vy ngồi dậy đánh vào người tôi rồi nói chuyện đó một cách giận dỗi, em ấy bảo như vậy để tôi không đi ong bướm bên ngoài.

Tôi chẳng hiểu gì, ong bướm gì?

Tôi cực kỳ ngoan nha, làm gì biết tán tỉnh ai?

Gần đây tôi cũng không gần gũi ai, ngoại trừ một thực tập sinh mới vào, vì tôi đồng cảm và tội nghiệp nên nhiệt tình giúp đỡ.

Ơ, có làm gì sai đâu nhỉ???

Nhưng mà muốn cưới tôi cũng đâu có dễ, còn mẹ nữa mà, vả lại Thùy Tiên còn trẻ, Nguyễn Thúc Thùy Tiên này muốn đi chơi.

Tôi không muốn chết chìm trong hôn nhân như những lời đồn đâu.

Huhu, nhưng mà Tiểu Vy không chịu, em ấy bắt tôi phải về thưa với mẹ ngay hôm nay.

Và các bạn biết đó, trước giờ có chuyện gì là tôi cãi lại được Tiểu Vy đâu nên là...

Ờ, nên là tôi đã thưa chuyện đó với mẹ, và mẹ tôi đồng ý.

...

Đùa đấy.

Mơ đi, tất nhiên là bà phản đối, mẹ bảo chẳng qua mẹ không can thiệp vào vì nghĩ đây chỉ là mối tình thoáng qua thôi, chứ việc sống chung một nhà với cô con dâu khó chiều đó, mẹ tôi không chịu.

Và tôi đi thuật lại y như vậy với cô bạn gái hay còn gọi là sếp của mình, tôi chỉ là người đưa tin thôi y như rằng, Tiểu Vy nhăn mặt hùng hổ đòi đến gặp mẹ tôi nói chuyện.

Cả hai người phụ nữ quan trọng trong cuộc đời tôi đều thích được dỗ ngọt, nhưng lại không ai chịu nhường ai, người chịu khổ vẫn là Thùy Tiên này chứ còn ai vô đây?

"Chiều nay em sẽ đến gặp mẹ, mà mẹ chị lạ nhỉ?

Em cưới chị chứ có cưới bà đâu mà không chịu sống chung với đứa con dâu như em?

Em cũng không có ý định sống chung với mẹ vợ!"

Tiểu Vy à...
 
[Tiênvy] My Ex Girlfriend.
Chap 16 (END)


"Tiểu Vy à, em đừng "cứng" với mẹ, bà không thích đâu, chỉ cần em chịu nhường một chút là được mà..."

"Không đời nào, rõ là em không làm gì cả, tại sao lại phải xuống nước?

Chị nói đi, nếu mẹ chị không đồng ý, chị có nghe theo lời mẹ hay không?"

"Em cũng biết là chị chỉ có mỗi mình mẹ thôi... và chị cũng chỉ yêu mình em thôi."

"Hừ, trả lời như không."

Tôi biết thể nào em ấy cũng ngang bướng như vậy...

"Vậy bây giờ em muốn thế nào?

Mẹ chị ngày nào cũng dắt con gái của mấy bà bạn qua nhận làm con dâu rồi đấy!"

"CÁI GÌ???

NGUYỄN THÚC THÙY TIÊN, CHỊ DÁM PHẢN BỘI TÔI?"

"Làm gì có, là mẹ tự ý mà."

"Đừng có nghĩ rằng nói vậy chị sẽ làm em ghen lên, em chưa bao giờ phải xuống nước với bất kỳ ai cả."

"Thôi được rồi..."

"Mẹ chị thích gì?"

"Hửm?"

"Em chỉ muốn đối xử tốt với người đã sinh ra Thùy Tiên mà em yêu thôi, không phải chịu thua đâu!"

Biết ngay là em ấy sẽ đồng ý mà, tôi là Thùy Tiên mà lại!

Sau hôm ấy, Tiểu Vy mua biết bao là thứ mà mẹ thích để lấy lòng, nhưng bà vẫn mặt nặng mặt nhẹ với em.

Và dĩ nhiên, những lúc như thế nếu như là thường ngày thì Tiểu Vy sẽ giận dữ phát cáu, nhưng có tôi ở đây mà, em ấy sẽ bình tĩnh lại ngay thôi.

"Mẹ chị khó chiều thật ấy... mà sao chỉ có mỗi mình em phải khổ thế này nhỉ?

Chị không phải tốn tí công sức nào để lấy lòng mẹ của em cả!"

"Bởi vì ăn ở đó, chị ăn ở sao mà ai cũng thích."

"..."

"Xin lỗi mà, đừng liếc chị nữa."

Đúng là người hay chọc lại thường hay đi đôi với kẻ dễ dỗi...

Mấy hôm nay em ấy đúng là vất vả rồi.

Hết chạy ngược chạy xuôi, rồi đến chủ động xung phong xuống bếp để trổ tài, nhưng kết quả ra sao thì ai cũng biết rồi đó, em ấy phá cái bếp nhà tôi không còn gì luôn.

Nhưng mà không sao, có lòng là được, người phải ăn những món đó luôn là tôi, chứ mẹ không dám đụng, Tiểu Vy cũng không dám ăn, còn lấy lý do là giảm cân??

Em ấy và mẹ không hợp nhau chút nào, ví dụ lúc xem phim, nếu người kia thích nhân vật này, thì người này sẽ thích nhân vật khác trái ngược, vậy là cũng đủ để biến thành một trận cãi vả, và tôi sẽ luôn là người chịu trận...

Thế nhưng cả hai từ kẻ thù trở thành đồng minh cho đến một ngày...

Bạn biết đấy, dù cho có thích những diễn viên khác nhau, nhưng chung quy lại họ vẫn là fan của những bộ phim Hàn Quốc, và cái miệng của tôi thì luôn thích trêu chọc người khác.

Từ trước đã thế rồi, tôi vẫn hay chê diễn viên mà mẹ thích để chọc mẹ nổi điên lên, và hôm nay, không chỉ mình mẹ mà còn có cả cô con "suýt" dâu hùa vào mắng tôi khi tôi chê bộ phim mà hai người đang xem là nhảm nhí.

"Mày/Chị biết gì mà nói, có im đi không?"

Ơ hay nhỉ?

Bình thường không ưa gì nhau mấy mà nay đồng thanh ghê nhỉ, càng vậy càng muốn chọc.

"Yêu nhau thì nói mẹ đi cho rồi, bày đặt vòng tới vòng lui, đúng là phim hàn, nhảm nhỉ nhảm nhí, chỉ có những ai rảnh rỗi mới xem mấy phim này."

"YAH NGUYỄN THÚC THÙY TIÊN."

"Yah Thùy Tiên" chính là khởi đầu của những câu chửi dài ngoằng sau đó của hai người, nhưng không sao, hòa hợp là được mà phải không?

Vậy đó, cái khổ của tôi còn kéo dài dài ra đến sau này, sau khi tìm được người "tám" chuyện về phim Hàn, mẹ tôi cảm thấy có thêm một cô con gái như thế cũng không tệ.

Và tôi chính thức bị cho ra rìa??

Ngộ nghĩnh không?

Từ một người được giành giật, bây giờ lại là chủ đề nói xấu của hai người - phụ - nữ - mà- tôi - yêu - thương, từ chuyện tôi bừa bộn đến chuyện tôi hay chọc chửi, nếu ngày xưa tôi chỉ phải nghe một người lải nhải cằn nhằn, thì bây giờ phải nghe đến hai.

Vậy thì lỗ hay lời nhỉ?

Chả biết, nhưng có lẽ mẹ tôi là người lời đó, vì có thêm một "đồng minh" ở nhà mà!

Hừmm, và chuyện gì đến cũng sẽ đến, một happy ending sắp diễn ra, tôi sắp trở thành người có gia đình, sẽ phải trưởng thành hơn, ngoan ngoãn hơn, và không được phép phản bội vợ!

Vậy đã đủ chưa nhỉ?

"Chưa đâu, còn phải không được cãi lời em dù đúng hay sai."

Ờ thì...

Haizz

Và, bọn tôi cưới nhau, trong sự chúc phúc của tất cả mọi người xung quanh.

Về việc sống chung với mẹ, đó là chủ ý của Tiểu Vy, em ấy bảo rằng đã nhận ra được nhiều điều, rằng bản thân mình trẻ con háo thắng, mẹ chỉ còn một mình tôi và không thể để mẹ cô đơn.

Không lâu sau đó, bọn tôi đón đứa trẻ đầu tiên từ thụ tinh nhân tạo, gia đình viên mãn, mọi thứ đều hoàn hảo đúng không?

"Chị mau dậy xem con đi kìa, ngủ gì mà ngủ như chết ấy."

"Oe oe oe"

Một cú đạp trời giáng lên người trong khi tôi đang say giấc mộng đẹp, con đang quấy rối chẳng cho ai ngủ cả, còn Tiểu Vy thì đang vật vã bế đứa trẻ cố gắng dỗ dành, trông thương quá.

"Thôi chị xin lỗi, em vất vả nhiều rồi, ngủ đi, để chị."

Với tay ôm bảo bối nhỏ vào lòng và khẽ thở dài, haizz, làm phụ huynh khó hơn nhiều so với tôi tưởng, đứa trẻ này không ngoan chút nào, nó phá như giặc vậy!

Làm Tiểu Vy và cả tôi mấy đêm liền ngủ chẳng ngon giấc, có vậy mới thấy được sự khổ cực của đấng sinh thành...

Cuối cùng thì khoảng thời gian khủng hoảng đó đã qua đi, bé con cũng lớn hơn một chút, cũng đã ngoan hơn, bớt hành mẹ hơn, và tính cách thì y hệt như Tiểu Vy vậy.

Rất háo thắng, bắt nạt đám con nít khiến tôi phải chịu nghe mắng vốn không biết bao nhiêu lần.

Thôi, chả thèm kể chuyện về nó nữa, thật mất mặt!

Lương Linh và Đỗ Hà trở thành một cặp, từ đầu tôi đã đánh hơi thấy mùi gì đó sai sai rồi mà!

Biết ngay là có gian tình, hai đứa cũng đang rục rịch kết hôn sau một khoảng thời gian tìm hiểu, chậc, tôi sắp có thêm bạn đồng cảnh ngay thôi ấy mà, hahaha.

Tiểu Vy không còn làm cùng công ty với tôi nữa, hóa ra từ đầu cũng chỉ là một cái bẫy, em ấy làm về thời trang cơ mà!

Chẳng qua chỉ muốn hành hạ tôi nên mới kỳ kèo bố xin qua làm với lý do là "tích lũy kinh nghiệm".

Hừ!

Còn tôi á?

Ừm thì, khoe một chút, tôi cũng đã được công nhận, dù ở đâu đó còn rất nhiều thiếu xót, nhưng tôi không còn là một Thùy Tiên bất tài vô dụng như ngày xưa nữa.

Và người đóng phần quan trọng, luôn ở phía sau ủng hộ tôi trong công việc chính là vợ của tôi, Tiểu Vy làm tôi nhận ra nhiều thứ, và trưởng thành hơn.

Tôi yêu người-yêu-cũ của mình.

-end-

Ủ mà đăng fic này sao tôi thấy bị lỗi lỗi ấy nhờ.

Xin lỗi mọi người vì đã lỡ hẹn ạ.

Mấy hôm nay 8/8 nên tôi lỡ săn sale say mê mà không nhớ đến việc đăng....

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi cái fic này.

Các bác ơi tôi còn có 1 fic nữa đấy ạ.

Nhớ ủng hộ tôi nha.

Hè thì tôi rảnh nên ráng làm nhanh nhưng khi vào năm học tôi xin off nha, kiến thức mới cần nhét vào rất nhiều🥲

Mà ai chưa coi show Sao Nhập Ngũ của Thùy Tiên nhà chúng ta thì đi coi đi nha, hài lắm đóooo, giờ này coi là cười rung giường🤡

Hẹn mọi người vào những fic sau nha!!
 
Back
Top Bottom