Đam Mỹ Tiếng Vang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiếng Vang
Chương 20


Anh bị ô tô đâm khi đi mua hoa cho tôi, nghe nói là vừa mua hoa xong ra thì thấy một đứa nhỏ chạy qua đường, vì cứu đứa nhỏ đó nên anh bị xe phóng trên cao tốc đụng văng ra xa.

Suy cho cùng thì vẫn là vì mua hoa cho tôi.
 
Tiếng Vang
Chương 21


Tối đến tôi nhờ nhà hàng gửi hai phần ăn tối dưới ánh nến sang, đặt một phần ở bên cạnh anh, ánh nến soi sáng cánh hoa, lóng lánh ánh nước soi rọi.

“Em thấy em có hơi hối hận rồi.” Tôi nhẹ giọng nói.

“Đáng lẽ hôm kia em không nên đăng bài trên vòng bè, hoa chó má gì chứ, cho dù có đẹp đến đâu, cho dù ý nghĩa có hay đến nào thì sao, em không thể hiểu được.”

“Anh có hiểu không?”

Anh không trả lời.

Tôi nhấp một hớp rượu rồi cười nói: “Anh không biết, mẹ nó anh là đồ ngu ngốc, mẹ nó anh nhìn lén tường nhà của ông đây, chặn số lớn thì thêm số nhỏ, đờ mờ anh còn dám lừa ông đây rằng anh là khách hàng, để em đồng ý kết bạn.”

“…”

Tôi chỉ là có hơi buồn chút thôi.

Muốn Tiểu Đường của tôi đến an ủi đôi chút mà thôi.
 
Tiếng Vang
Chương 22


Ba tôi là một người tương đối hoà nhã, chỉ cần thuận theo ý ông thì ông sẽ cho phép tôi làm bất cứ điều gì mình muốn.

Còn nếu tôi không nghe theo thì chuyện gì ông ấy cũng sẽ nhúng tay vào.
 
Tiếng Vang
Chương 23


Thời điểm tôi và Tiểu Đường yêu đương, thật ra mỗi ngày đều giống như những ngày trước, chỉ là vui vẻ hơn một chút, gặp chuyện buồn Tiểu Đường sẽ cùng tôi chia cay sẻ đắng, gặp chuyện vui thì Tiểu Đường sẽ vắt hết óc nhiệt liệt chúc mừng một phen.

Tiểu Đường thật sự rất yêu tôi.

Tôi cũng đã từng nghĩ đến chuyện nhờ Tiểu Đường hồ hởi tổ chức buổi tiệc mừng 60 năm cho chúng tôi, treo mười băng rôn ở cổng khu dân cư, còn phải thuê một trăm chiếc xe tuyên truyền để phát sóng “Nhiệt liệt chúc mừng kỷ niệm 60 năm bên nhau của ông Trần Úc An và ông Tang Niệm Hoài!”

… Bây giờ cũng muốn.
 
Tiếng Vang
Chương 24


Lúc chúng tôi chia tay, hiếm khi mà thư ký Trương được một khoảnh khắc nghiêm túc hẳn hoi, hắn ta nói với tôi: “Anh đã nhìn Tiểu Đường đi bên cậu đến tận bây giờ, hai người chỗ nào cũng tốt hết, vừa xứng đôi lại vừa ân ái, đứa nhỏ này hồi còn bé đã khổ như như vậy rồi, rốt cuộc cậu muốn làm gì vậy?”

Tôi cảm thấy vấn đề mà Trương Hành đang nói không thích hợp, không tới lượt hắn ta xen vào, còn Đường Niệm Hoài ở đâu rồi?

Sau này tôi mới biết được quả Dưa Ngốc này khóc đến không biết trời trăng, nước mắt không cầm được, ngồi một mình trên sân thượng hết nửa ngày cuối cùng bị Trương Hành lôi đi, khi ấy tôi nhìn thấy hai người họ ra khỏi công ty, Dưa Ngốc khóc đứng không vững, còn ngoan ngoãn kéo tay áo lau nước mắt.

Giống quả Dưa Ngốc, giống hamster, lại giống mèo con.

Còn giống người tôi yêu.

Bởi vì bắt đầu từ giờ, anh ấy không còn là người yêu của tôi nữa.
 
Tiếng Vang
Chương 25


Tôi nghe theo lời ba tôi đi xem mắt một cô tiểu thư nhà giàu, người thứ nhất đã hợp mắt nên chẳng qua mấy tháng chúng tôi tiến tới hôn nhân.

Thấy tôi nghe lời như vậy ba tôi rất hài lòng, lúc này mới rút hết người canh giữ xung quanh Dưa Ngốc về, cũng để Dưa Ngốc tiếp tục quay về làm, đảm nhiệm chức thư ký như xưa.

Tên Trương Hành này vô dụng thật, vậy mà lại để Tiểu Đường leo lên đầu hắn làm thư ký bên người tôi.

Dưa Ngốc ngày càng ngốc hơn trước nữa, trở nên lầm lì ít nói, hai mắt chán chường lúc nào cũng buồn bã, lại còn hay lơ đãng.

Trên bàn làm việc của tôi trưng ảnh chụp chung với vợ, lúc dọn bàn cho tôi Dưa Ngốc vô tình làm rớt, mảnh kính vỡ vụn rơi trên mặt đất.

Tôi lấy đó làm cái cớ để đuổi Dưa Ngốc ra ngoài, nói anh khỏi cần đến nữa.

Bỗng nhiên mắt anh đỏ ửng, môi run rẩy nhưng cố gắng thế nào cũng không nhịn được, ngay cả cánh mũi cũng hít hít.

Tôi bảo anh đừng làm phiền tôi nữa, anh hơi há miệng, phát ra âm thanh nghẹn ngào: “Anh… Đến cùng thì vì sao em không thích anh?”

“…” Tiếc là tôi không trả lời được.

Dù nghĩ như thế nào thì tôi vẫn còn rất thích anh.

Anh đau buồn khôn xiết, khóc đến mức chóp mũi đỏ chót, cứ nhìn tôi chờ đợi câu trả lời, tôi nghiến răng nuốt nước miếng, tàn nhẫn nói: “Tôi chưa từng thích anh, chưa từng yêu anh, lúc chơi anh anh không có cảm giác gì à? Không phải anh vẫn luôn biết con người tôi tệ đến thế nào ư? Anh cứ một hai phải bắt tôi lấy hết tâm can ra mà nói với anh, tôi, không, yêu, anh, chút, nào hết! Càng không hề thích anh! Không thích chút nào cả!”

Đường Niệm Hoài khóc đến đần độn.

Tôi không nhìn nổi nữa bèn túm cổ áo của anh tống thẳng ra ngoài.

Anh không muốn đi, cứ khóc lóc ôm lấy tôi, tôi lạnh lùng nhìn anh: “Tôi đã kết hôn rồi, cậu Đường à, nếu anh cứ khăng khăng bám lấy tôi như vậy tôi đành phải báo cảnh sát thôi.”
 
Tiếng Vang
Chương 26


Tôi chặn rồi xoá hết thông tin liên lạc với anh ấy, lại một lần nữa đề bạt Trương Hành quay về đây, mỗi ngày Trương Hành trông có vẻ muốn nói gì đó nhưng đều bị tôi lạnh lùng lờ đi.

Mãi cho đến một hôm nào đó có người gửi lời mời với wechat công tác của tôi, ảnh đại diện là một bức tường tường hạt* ngớ ngẩn trong Plants vs Zombies, với cái mũi bầm tím và khuôn mặt sưng vù. Tên là “Ngày Mai Sẽ Tốt Hơn” kèm theo dòng giới thiệu: Chờ vợ tôi về nhà.

Tôi cảm thấy người này đừng có ngốc hơn nữa, nếu không chắc phải sang hành tinh khác mà sống.

Nhưng tôi vẫn chấp nhận.

Nếu tôi biết, tôi biết sau này… Thì tôi chắc chắn sẽ không cho anh thêm bất cứ cơ hội nào tiếp cận mình nữa.
 
Tiếng Vang
Chương 27


Ba ngày trước tôi có chia sẻ một tin về hoa cát tường trên vòng bạn bè, thật ra cũng chỉ là một tin tiện tay ghim lại thôi.

Ngay cả vợ tôi cũng chả để ý mấy thứ này.
 
Tiếng Vang
Chương 28


Có đôi khi tôi suy nghĩ, nếu con người có thể sống theo ý mình thì tốt biết bao?

Lúc mất, thậm chí Tiểu Đường còn chẳng phải là người yêu của tôi.

Chỉ cần nghĩ đến đây, trái tim đang cuộn trào của tôi lại rớt xuống từ trên mây, như bị tra tấn, đau đến mức muốn rơi theo bên cạnh anh như chiếc lá kia.

Ở bên anh.
 
Tiếng Vang
Chương 29


Hoa cát tường mà anh mua là loại bình thường nhất, có tên tiếng anh là Echo, tiếng Trung dịch là Tiếng Vang.

Ba ngày trước tôi có đăng tin vào vòng bạn bè rằng: “Nếu yêu là gió, vậy trong gió kia ngân vang tiếng của hai ta.”

Những lời như vậy chẳng đáng một xu, còn chẳng bằng mấy lời súp gà, tôi chỉ là thấy ý nghĩa của hoa này hay rồi cảm thán một câu thôi.

Nếu tôi biết, nếu tôi mà biết.

Tôi tình nguyện chưa từng có đoạn tình cảm này với anh, đoạn ngân vang này và cả bó hoa đó.
 
Tiếng Vang
Chương 30


Hôm nay toàn bộ hoa đều đã khô héo.

Tôi ở nhà canh giữ bó hoa này suốt hai mươi ngày, cuối cùng cũng chờ được đến kỳ hoa tàn, cánh hoa màu trắng bị gió và không khí nhuộm thành màu vàng sẫm, giống như quá khứ của tôi và Đường Niệm Hoài vậy.

Tôi ngồi trên sô pha bế anh ấy lên, cái gì mà lợi ích gia tộc, cái gì mà lấy đại cục làm trọng, cái gì mà nghe lời tôi đều từ bỏ cả.

Tôi chỉ cần một người mang vết thương chồng chất, một quả dưa ngốc đã khóc đến mắt mũi tèm lem, một nhóc hamster tủi thân, một bé mèo con dịu dàng đáng yêu, một người thương mãi mãi yêu tôi mà thôi.

Cuối cùng thì không còn ai có thể làm tổn thương anh được nữa.

Tôi cũng không thể.

Bởi vì anh đã bỏ tôi đi rồi.

Bên trong bó hoa kia có một tấm thiệp chúc mừng, lần này Tiểu Đường không viết mấy lời chúc mừng đầy nhiệt tình nữa, mà là để lại câu ngôn ngữ của loài hoa cát tường – tình yêu chân thành mãi không thay đổi.
 
Tiếng Vang
Chương 31


Nhiệt liệt chúc mừng bó hoa đầu tiên mà Tiểu Đường mua cho cậu Trần.
 
Tiếng Vang
Chương 32: Hoàn


Tôi nhắm mắt lại, Đường Hoài Niệm đang ngủ trong lòng tôi, chúng tôi muốn cùng mơ một giấc mộng đẹp.

Ở trong mơ, Trần Úc An vẫn luôn bên cạnh Đường Niệm Hoài.

Mãi mãi chân thành, mãi mãi không đổi thay.

Mãi mãi yêu nhau.

HOÀN
 
Back
Top Bottom