Khác (Tiện Vong) Tựa Như Lúc Ban Đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
224984417-256-k419461.jpg

(Tiện Vong) Tựa Như Lúc Ban Đầu
Tác giả: Si_Nhi
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

U mê Tiện Vong



tiệnvong​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Mạnh Dũng×Tuấn Tài)Yêu nhau trên giường H+++
  • [OLN] Tuấn Và Cuộc Hành Trình Trên Con Đường Tìm...
  • (Tiện Vong) Trở Về Quá Khứ
  • [Đam mỹ] Tuẫn Tình
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cam Lai Tựa Mật
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Tiện Vong) Tựa Như Lúc Ban Đầu
    Chương 1


    Lam Vong Cơ một thân trơ trụi không một mảnh vải che thân nằm yên trong phục ma động... y đưa đôi mắt không có tiêu cự mà nhìn người trước mặt mình...

    -- Ngụy Anh... vì cái gì...???

    -- Cái gì vì cái gì...???

    Ngụy Vô Tiện ngữ khí lạnh lẽo mà hỏi lại y

    -- Ngươi hận ta sao...???

    -- Phải thì sao...???

    Lam Vong Cơ mệt mỏi nhắm lại hai mắt... dù có khép lại đôi mắt... nước mắt vẫn là tuông dòng không thể ngăn lại... y nở một nụ cười đầy bi thương...

    Ngụy Vô Tiện trong lòng không hiểu vì cái gì mình lại khó chịu khi thấy người kia khóc...

    Hắn thực chán ghét người kia luôn luôn muốn bắt hắn về Cô Tô để phá đi tu vi... chỉ là vì cái gì y khóc hắn lại thấy đau...

    Lam Vong Cơ lê lết thân mình mà tìm y phục phủ lên để che đậy những vết xanh tím đan xen... y biết hắn chưa bao giờ yêu y... y cũng không cầu hắn sẽ dành tình cảm cho mình... nhưng hắn lại vì hận y mà chà đạp y... y đau...

    Chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này... y muốn trốn chạy... nhưng nhìn lại con người kia y lại không nở rời đi... y tưởng bảo hộ hắn... dù là hắn hận y...

    Lam Vong Cơ mặc vào xong cho mình y phục lại muốn xuống giường bước đi... hai chân y vô lực mà ngã quỵ...

    Ngụy Vô Tiện trong vô thức muốn đi đở lấy y... nhưng hắn lại cái gì cũng không làm... chỉ thấy y tựa mình vào thành giường mà gắng gượng đứng lên...

    Lam Vong Cơ tê tâm liệt phế mà nở một nụ cười... cố gắng từng bước từng bước đi ra khỏi động... y muốn tìm nước để tẩy rửa những thứ tanh nồng trên người y

    Ngụy Vô Tiện nhìn theo bóng lưng cô độc của y... hắn không hiểu tại sao hắn rất chán ghét y... nhưng nhìn y khổ sở hắn lại đau như vậy...

    Lam Vong Cơ đi ra khỏi động đã lâu nhưng vẫn chưa quay lại... trong lòng hắn lại bắt đầu bất an... hắn muốn đi tìm y...

    Đợi hắn tìm được Lam Vong Cơ đã là hôn mê bên đầm nước... hắn hoảng hốt mà bế y trở về động... hắn giúp y tẩy rửa thay y phục... nhìn sắc mặt y càng lúc càng tệ tâm hắn phảng phất như bị ai xé rách... hắn vội vàng mà cõng y lẩn trốn đi tìm y sư

    -- Cơ thể suy nhược quá độ... cần phải được bồi bổ...

    -- Cám ơn...

    Hắn lại một lần nữa cõng y trở về... hắn lo lắng mà đi sắc thuốc cho y... nhìn người đang nằm đó hắn dâng lên một tia tự trách...

    Hắn không biết tại sao y lại ở bên cạnh hắn lúc đó... hắn chỉ biết hắn đã rất căm tức... bao nhiêu thống hận hắn trút hết lên cơ thể y... cho dù y có cầu xin hắn dừng lại hắn cũng không mảy may đếm xỉa đến

    Hắn tạo ra kết giới giam giữ y ở lại nơi này... ngày ngày hắn tra tấn y... nhưng y lại chưa từng lên tiếng mắng chửi hắn... y luôn chịu đựng tất cả... cho đến hôm nay y hỏi hắn vì sao... hắn cũng rất muốn hỏi y vì sao y phải như vậy...

    Cho đến hiện tại y giống như chỉ còn lại chút hơi tàn... tâm hắn chợt lạnh... hắn không muốn y chết...

    đó là điều duy nhất mà hắn hiểu được...

    ________________________________________

    Lam gia bao nhiêu ngày qua cho người đi tìm Lam Vong Cơ tìm khắp mọi nơi nhưng chẳng ai tìm được...

    Lam Hi Thần biết được chỉ còn một nơi mà y có thể tới chính là Loạn Táng Cương...

    Lam Hi Thần một thân một mình đi đến Loạn Táng Cương... nhưng có kết giới ngăn cản không thể nào tiến vào...

    Ngụy Vô Tiện nghe được dị động cũng đi ra khỏi động xem xét... hắn thấy Lam Hi Thần hắn cũng đã đoán được lí do

    Lam Hi Thần nhìn thấy hắn thì lại có một tia hi vọng

    -- Ngụy công tử... ngươi có nhìn thấy Vong Cơ...

    -- Trạch Vu Quân vì cái gì mà tìm đến ta để hỏi hắn...

    Nội tâm hắn không muốn mọi người biết y đang ở đây...

    -- Vong Cơ chỉ có mình ngươi là nó quan tâm nhất.. ta không nghĩ ra nơi khác...

    -- Hắn quan tâm ta... thật nực cười... hắn chẳng phải luôn muốn đem ta về Lam gia các ngươi phá bỏ tu vi hay sao...???

    -- Ngụy công tử... ngươi hiểu lầm Vong Cơ

    -- Ta chẳng có gì là hiểu lầm... ngươi về đi... nơi đây không hoan nghên ngươi...

    -- Vong Cơ...

    Hắn còn đang muốn đuổi Lam Hi Thần đi... lại nghe đến Lam Hi Thần gọi tên y... hắn cũng bất an mà quay đầu lại... chỉ thấy Lam Vong Cơ một thân tái nhợt từ trong động đi ra

    -- Ai cho ngươi ra ngoài...

    Lam Vong Cơ không trả lời hắn... chỉ là cố gắng bước gần đến Lam Hi Thần...

    -- Huynh trưởng... trở về đi

    -- Vong Cơ... theo ta trở về

    Mắt nhìn thấy Lam Vong Cơ nhợt nhạt bộ dáng tâm Lam Hi Thần thoáng chốc lạnh băng...

    -- Đệ không thể...

    -- Vong Cơ... tại sao đệ phải khổ như vậy...???

    -- Xin lỗi... là Vong Cơ phụ sự kì vọng của mọi người...

    -- Trạch Vu Quân cũng nghe rồi... y không muốn theo ngươi về... phiền ngươi về cho..

    Hắn không biết vì cái gì mà lúc y nói y sẽ không trở về lòng hắn lại vui mừng..

    -- Vong Cơ...

    đệ hà tất phải như vậy... vì một người...

    Lam Hi Thần còn chưa nói xong đã bị y đánh gãy

    -- Huynh trưởng... trở về đi...

    đệ xin lỗi

    Lam Vong Cơ quay lưng bước đi trước ánh mắt cầu xin của Lam Hi Thần... y thật sự không có mặt mủi để trở về... còn một điều quan trọng nữa là y nguyện ý ở bên cạnh hắn

    ________________________________________

    -- Vì sao ngươi không trở về...???

    Hắn chỉ là thuận miệng hỏi... vì nếu hắn không muốn y cũng không thể trở về...

    Nhưng hắn dù có hỏi y cũng chỉ là im lặng không trả lời hắn...

    Lam Hi Thần sau khi rời đi thì về thẳng Cô Tô báo đã tìm thấy Lam Vong Cơ... nghe đến y không chịu trở về ông thập phần tức giận...

    Không nói không rằng ông thông báo cho tất cả trưởng bối muốn đi bắt y....

    Lam Khải Nhân cùng 33 vị trưởng bối cùng nhau hợp lực phá giải kết giới... nhưng lại chẳng mảy may...

    Ngụy Vô Tiện cũng không thèm đếm xỉa đến...

    Lam Vong Cơ ngược lại lại cầu xin hắn cho y ra ngoài...

    -- Ta muốn ra ngoài gặp thúc phụ... ta sẽ không rời đi...

    -- Không được.... lão ta có ý định bắt ngươi trở về...

    Nhưng điều hắn không ngờ tới kết giới vậy mà bị phá... là Lam Hi Thần tìm đến Giang Trừng nhờ giúp đỡ để đem Lam Vong Cơ trở về...

    Giang Trừng hận Ngụy Vô Tiện thấu xương biết hắn vẫn còn ở Loạn Táng Cương cho nên đồng ý

    Vì kết giới không ngăn trở Giang Trừng cho nên Giang Trừng mới có thể phá vỡ để mọi người đi vào...

    Lam Khải Nhân nhìn đến Lam Vong Cơ thời điểm đã là tức giận đến cực điểm..

    -- Vong Cơ... theo ta về...

    -- Thúc phụ...

    Vong Cơ không thể...

    -- Ngươi muốn ta đối hắn động thủ ngươi mới chịu trở về...

    -- Tiên sinh... ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì được ta...

    -- Ngông cuồng...

    Lam Khải Nhân cùng tất cả mọi người đều chỉa mũi kiếm vào hắn... hắn nở nụ cười lạnh mà đặt trần tình lên môi...

    --Ngụy Anh... không thể...

    -- Như thế nào không thể...

    đứng yên để họ giết ta sao...

    -- Thúc phụ... xin người hãy trở về...

    Những chẳng có một ai nghe lời y nói... y vốn cơ thể đã là suy nhược... y không có sức lực để ngăn cản bọn họ... mắt thấy mọi người cùng hung thi chiến đấu trong lòng y tràn ngập sợ hãi cùng lo lắng... y luôn để mắt đến hắn

    Hắn lại chẳng quan tâm đến y... chỉ lo điều khiển đám hung thi... bất chợt một vị trưởng lão nhìn thấy hắn sơ hở nhất kiếm đâm tới...

    Lam Vong Cơ đồng tử căng cứng... y không chút do dự mà lao vào hắn... lãnh trọn mũi kiếm thay hắn

    Tất cả mọi thứ bỗng chốc dừng lại... hắn phảng phất cảm thấy mọi thứ như sụp đỗ... hắn đưa tay mà ôm lấy y... giây phút này hắn đã hiểu vì cái gì y khóc hắn sẽ đau lòng... vì cái gì y mệt mỏi hắn sẽ lo lắng... vì cái gì hắn sợ y sẽ chết... vì hắn đã yêu mà không biết... hắn luôn cho rằng hắn hận y... nhưng hắn sai rồi

    -- Lam...

    Lam Trạm...

    Hắn run rẫy mà gọi tên y... chỉ thấy y hơi thở yếu ớt mà mỉm cười nhìn hắn..

    -- Ngụy Anh... ngươi... muốn... biết... ta... ta vì... cái gì... mà... không rời...

    đi... khụ khụ.... vì... ta... yêu ngươi...

    Lam Vong Cơ nói ra tiếng yêu hắn cũng là lúc y không còn hơi thở... hắn chết lặng... hắn đã làm gì... hắn đã đối xử với y tệ như thế nào... y yêu hắn... hắn cũng yêu y... nhưng hắn lại ngu ngốc không nhận ra điều đó...

    đến khi hắn nhận ra đã là kết thúc

    Aaaa...aaaaaa...aaaa...aaaaaaaa

    Hắn điên rồi... hắn thật sự điên rồi..

    -- Lam Trạm... ngươi nhìn ta... ngươi không được ngủ... mau mở mắt ra nhìn ta... ta yêu ngươi... ta cũng yêu ngươi... ngươi có nghe thấy không... trả lời ta... trả lời ta đi có được không...???

    Nước mắt hắn tuôn rơi lã chã... hắn hận bản thân mình ngu ngốc... hắn hận chính mình cuồn vọng... hắn nhặt lên thanh kiếm bên cạnh y trực tiếp đâm vào nơi trái tim mình... hắn ôm y vào lòng...

    ôm thật chặt như sợ người khác sẽ cướp mất y đi

    -- Lam Trạm... ta bồi người...

    Hắn nở nụ cười rồi nhắm lại đôi mắt... tất cả đã kết thúc...

    Giang Trừng cùng tất cả mọi người đã là chết lặng...

    Lam Hi Thần thì điên cuồng mà gào tên Lam Vong Cơ... chẳng có ai trả lời... mọi người muốn tách thi thể hai người ra... nhưng cho dù có cố như thế nào vẫn là không thể...

    Cuối cùng hai người được an tán cùng nhau... sống không thể cùng nhau... chết chúng ta chung mộ


     
    (Tiện Vong) Tựa Như Lúc Ban Đầu
    Chương 2


    Trở về đi... sửa chữa lại tất cả lỗi lầm của ngươi....

    đây là cơ hội duy nhất ngươi có được... nếu còn không biết nắm giữ thì chỉ trách ngươi....

    Ngụy Vô Tiện bừng tỉnh khỏi giấc mộng...

    đập vào mắt hắn là khung cảnh quen thuộc...

    đây là phòng của hắn Liên Hoa Ổ

    -- A Tiện...

    đệ tỉnh rồi... cảm thấy thế nào...???

    Giọng nói ôn nhu vang lên hắn không giám tin mà nhìn người trước mặt...

    -- Sư... sư tỷ... là ngươi thật sao... ta không nằm mơ phải không...???

    -- A Tiện đệ nói gì vậy...

    đừng khóc... sư tỷ luôn ở đây...???

    Hắn nhớ lại những lời nói hắn đã nghe trước khi hắn tỉnh lại... hắn mơ hồ đoán ra được cơ hội mà người đó nói là gì...

    -- Sư tỷ...

    đây là năm nào...???

    -- Huyền chính 23... năm Quý Mùi... sao đệ lại hỏi như vậy...???

    -- Huyền chính 23... sư... sư tỷ... phạt Ôn đã kết thúc hay chưa...???

    Hắn không giám tin... hắn sợ là mình còn trong mộng...

    -- Đã kết thúc... hôm đó đệ ngất đi...

    đã 5 ngày rồi... hôm nay đệ mới tỉnh...

    Hắn được đáp án cũng vội vùng dậy chạy đi...

    -- A Tiện...

    đệ đi đâu...

    Hắn chạy đi tìm Giang Trừng...

    -- Giang Trừng... ngươi ngươi có gặp Lam Trạm...

    -- Ngươi hỏi hắn làm gì... chẳng phải luôn tránh mặt hắn hay sao...???

    -- Ta hỏi ngươi có thấy Lam Trạm....

    Hắn thật sự rất gấp... hắn muốn nhìn thấy Lam Vong Cơ...

    -- Ngươi lại điên cái gì... hôn mê xong não cũng hư luôn sao...???

    Lần này hắn lại không trả lời Giang Trừng...

    -- Lam Trạm ta muốn tìm Lam Trạm...

    Giang Trừng nhìn bộ dạng sốt sắng của hắn cũng nghi hoặc...

    -- Chắc là còn ở Lan Lăng... tại sao lại muốn tìm y...

    Hắn không trả lời mà vọt chạy đi... hắn lúc này chỉ có một ý niệm duy nhất là gặp được y... vì hắn sợ tất cả chỉ là một giấc mộng mà hắn vẽ nên

    Hắn cấp tốc phi ngựa một đường đuổi tới Lan Lăng... mọi người nhìn thấy hắn thì vô cùng kinh ngạc...

    Lam Hi Thần đang chỉ dẫn mọi người dọn dẹp chiến trường nhìn thấy hắn cũng bước đến hỏi đôi câu

    -- Ngụy công tử... sao lại đến đây...???

    -- Trạch Vu Quân..

    Lam Trạm...

    Lam Trạm ở đâu...

    Nhìn bộ dạng khẩn trương của hắn Lam Hi Thần cũng sợ là có chuyện gì xảy ra

    -- Vong Cơ đang ở doanh trại...

    Nghe được đáp án hắn đã vụt chạy đi...

    Lam Hi Thần còn chưa kịp hỏi hắn có chuyện gì....

    Hắn chạy đi mới sực nhớ ra hắn căn bản không biết doanh trại của y ở đâu...

    đúng lúc này một giai điệu quen thuộc vang lên... hắn lần theo giai điệu mà đi... chỉ là đến rồi hắn lại không giám vào...

    Hắn sợ hãi... hắn nhớ đến hình ảnh y thoi thóp nằm trong lòng hắn... hắn không giám tin những gì trước mắt là thật...

    Lấy hết can đảm mà bước vào bên trong... hắn nhìn đến thân ảnh quen thuộc nước mắt hắn không tự chủ mà rơi xuống.... hắn chạy nhanh lại mà ôm lấy y...

    Lam Vong Cơ vẫn là chưa hiểu chuyện gì xảy ra... suốt thời gian tham chiến.. hắn luôn một mực trốn tránh y...

    -- Lam Trạm... xin lỗi... ta xin lỗi... ta đi theo ngươi...

    đừng bỏ lại ta...

    đừng bao giờ bỏ lại ta...

    -- Ngụy Anh... ngươi đã xảy ra chuyện gì....???

    Lam Vong Cơ nghe những gì hắn nói mà không giám tin... phải biết những lúc y muốn hắn đi cùng y... hắn và y luôn là tan rã không vui... cứ thế hai người càng lúc càng xa...

    Y còn chưa kịp định thần hắn đã buông ra y... nghiêm túc nhìn vào đôi mắt y

    -- Lam Trạm...

    Lam Vong Cơ... ngươi xem ta là gì...???

    -- Ngụy Anh.. ta...ta...

    Lam Vong Cơ tránh đi đôi mắt hắn... y không giám nhìn vào nó... y cũng không biết mình phải trả lời như thế nào... nói ra y tâm duyệt hắn... hay là che giấu đi tình cảm của mình...

    Hắn nhìn vẻ mặt lo sợ cùng trốn tránh của y hắn đã hiểu... cũng không chờ y trả lời... hắn trực tiếp áp môi mình lên đôi môi của y...

    Lam Vong Cơ cả thân người đều căng cứng...

    -- Lam Trạm... ta thích ngươi... yêu ngươi...

    -- Ngụy...

    Ngụy Anh... ngươi... ngươi... ta...

    Lam Vong Cơ không giám tin... y sợ tất cả chỉ là mình tưởng tượng... y lắp bắp mà không nói nên lời

    Hắn nhìn y như vậy không khỏi đau lòng... là hắn ngu ngốc... ngu ngốc mới không nhận ra tình cảm của y...

    để đến lúc mất đi hắn mới nhận ra tình cảm của mình...

    Hắn ôm lấy thân mình run rẩy của y... nghẹn ngào mà nói...

    -- Lam Trạm... ta yêu ngươi...

    Lần này hắn lại hôn lên đôi môi mềm mại của y... y cũng chỉ căng cứng trong giây lát rồi vụng về đáp trả lại nụ hôn của hắn... thật lâu thật lâu đến khi y mất hết dưỡng khí mới buông ra...

    Hắn ôm chặt lấy y mà buông ra lời xin lỗi...

    -- Lam Trạm... ta xin lỗi... là ta ngu ngốc... ta yêu ngươi... thật sự yêu ngươi... không phải là trò đùa...

    -- Ngụy Anh... ta tâm duyệt ngươi...

    -- Lam Trạm... ngươi tin ta sao...??

    -- Ta tin ngươi....đã xảy ra chuyện gì... ngươi nói ta biết được không...???

    -- Ta làm một giấc mộng thật dài...

    Lam Trạm... hứa với ta...

    đừng rời xa ta được không...???

    -- Ân... sẽ không...

    -- Ngụy Anh... ta...

    Lam Vong Cơ muốn hỏi hắn về chuyện linh lực của hắn nhưng y lại sợ hắn nổi giận...

    --Lam Trạm... ngươi muốn hỏi gì thì hỏi đi... ta sẽ trả lời ngươi....

    -- Linh lực của ngươi...

    Hắn hiện tại không muốn giấu y bất cứ thứ gì... cho nên chỉ cần y muốn biết hắn sẽ nói

    -- Ta không có Kim Đan...

    Hắn bình thản mà nói ra câu trả lời...

    Lam Vong Cơ thì sững sờ.... y nhìn vào đôi mắt của hắn... không có một tia gợn sóng... giống như chuyện này chẳng có gì to tát...

    Nhưng y lại khác... y lại là tự trách mình trước đây đã chất vấn hắn....

    Nhận ra được sự khác thường của y... hắn chị nhẹ ôm y vào lòng mình...

    đặt lên trán y một nụ hôn...

    -- Ta không sao...???

    -- Xin lỗi...

    -- Lam Trạm... ngươi không sai... không cần xin lỗi... ta chỉ cần ngươi ở bên cạnh ta...

    -- Ngụy Anh...

    -- Lam Trạm...
     
    (Tiện Vong) Tựa Như Lúc Ban Đầu
    Chương 3


    -- Vong Cơ....

    đệ...

    Lam Hi Thần thấy Ngụy Vô Tiện đi tìm đệ đệ mình đã lâu còn không có quay lại... hai người từ lúc Xạ Nhật đã là không hợp nhau...

    Lam Hi Thần luôn biết y là lo lắng cho Ngụy Vô Tiện nhưng Ngụy Vô Tiện lại không biết... sợ hai người xảy ra chuyện không vui mới đi tìm... ai ngờ.... vừa vặn bắt được khoảnh khắc Ngụy Vô Tiện đè y ở dưới thân mà hôn....

    Lam Hi Thần nhìn này một màn thì xấu hổ vội ra bên ngoài...

    Lam Vong Cơ thì từ tai tới cổ đã là đỏ ửng...

    Ngụy Vô Tiện cũng không khá hơn... hai người chỉnh trang lại y phục chỉnh tề mới mời Lam Hi Thần tiến vào...

    Lam Vong Cơ từ lúc hắn tiến vào đã là không giám nhìn mặt huynh trưởng của mình...

    -- Vong Cơ đệ không có gì nói với ta sao...???

    Ngụy Vô Tiện lo sợ y bị trách phạt... cũng không muốn che giấu chuyện hai người... hắn tiến tới cầm lấy tay Lam Vong Cơ... hai người cùng nhau quỳ gối trước mắt Lam Hi Thần

    -- Huynh trưởng... ta tâm duyệt Ngụy Anh...

    -- Trạch Vu Quân... chúng ta lưỡng tình tương duyệt... mong ngươi thành toàn cho...

    --Hai ngươi đứng lên đi...

    Lam Hi Thần biết trong lòng Lam Vong Cơ luôn có tình cảm đặc biệt dành cho Ngụy Vô Tiện... chỉ là hắn không ngờ tình cảm này lại là tình yêu... nếu đệ đệ tìm được hạnh phúc hắn không có lí do gì để ngăn cản...

    -- Vong Cơ...

    Ngụy công tử ta không ngăn cản hai người... nhưng còn về phía thúc phụ tạm thời không cho người biết thì hơn

    -- Tạ huynh trưởng/ tạ ơn Trạch Vu Quân...

    -- Vong Cơ... ta có thể nói chuyện riêng với Ngụy công tử không...???

    -- Đương nhiên được...

    Trạch Vu Quân có gì cần dặn dò

    Lam Vong Cơ lo lắng mà nhìn sang hắn... hắn lại mỉm cười với y ra vẻ không có gì đáng lo...

    -- Vong Cơ...

    đệ không cần lo lắng... ta chỉ tưởng nói đôi điều...

    -- Vâng...!!!

    Lam Vong Cơ đứng lên rời khỏi doanh trại... trong lòng vẫn chưa giám tin đây là sự thật.... chạm nhẹ lên môi mình nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi... hai tai lại bò lên một mạt đỏ ửng...

    Đợi Lam Vong Cơ đi xa Lam Hi Thần mới mở miệng nói chuyện

    -- Ngụy công tử... ta hi vọng ngươi không phải là vui đùa nhất thời....

    Lam gia ta một khi đã nhận định người tuyệt không bao giờ thay đổi...

    Nhưng lần này Ngụy Vô Tiện đã là thu liễm nụ cười... hắn một lần nữa quỳ gối trước mặt Lam Hi Thần...

    Lam Hi Thần tổng bị hắn dọa sợ

    --Ngụy công tử... ngươi làm gì vậy...ngươi

    -- Trạch Vu Quân... thực xin lỗi... ta là thật lòng với Lam Trạm... ta biết mọi người luôn cho rằng giữa hai chúng ta luôn là quan hệ bất hảo... ta cũng từng cho là như thế... cho đến khi.... tóm lại ta không phải ở vui đùa... ta tâm duyệt y...

    -- Vong Cơ từ nhỏ đã là lời nói thiếu... từ lúc mẫu thân ta qua đời nó đã tự ép mình trưởng thành... không màn đến bất cứ ai... một bộ lạnh băng không ai nguyện ý cùng nó tiếp xúc... nó cũng không cần... nhưng từ lúc ngươi xuất hiện... nó giống như một lần nữa có sự sống... ta vẫn luôn nghĩ nó xem ngươi như bằng hữu... thật không ngờ là tâm duyệt ngươi

    -- Ta cả đời này sẽ không bao giờ buông tay y... mong người tin tưởng ta..

    -- Được... ta giao Vong Cơ cho ngươi... ngươi nếu làm đệ ấy tổn thương... ta nhất định không tha cho ngươi...

    -- Được

    Đời trước Ngụy Vô Tiện minh bạch Kim Quang Thiện mưu đồ... hắn quyết định đời này không thể đi theo vết xe đổ... trước hết vừa kết thúc Xạ Nhật hắn muốn cứu toàn tộc Ôn Tình...

    -- Lam Trạm... ta muốn đi một nơi.... ngươi bồi ta hay không...???

    -- Ân... cùng đi...

    Ngụy Vô Tiện nương theo trí nhớ mà tìm được toàn tộc Ôn Tình trước khi bị Kim Tử Huân bắt đi... hắn nói rõ sự tình với Lam Vong Cơ... hai người quyết định vẫn là âm thầm hồi Loạn Táng Cương...

    Loạn Táng Cương quanh năm chẳng ai giám lui tới...

    đương nhiên đây cũng là địa phương tốt nhất cho mọi người ẩn nấp... nhưng lần này hắn còn có Lam gia bên người...

    Kim Quang Thiện một lòng muốn độc chiếm Âm Hổ Phù luôn tìm cách công kích Ngụy Vô Tiện nhưng hắn đã không còn là cái kia Ngụy Vô Tiện...

    -- Ngụy công tử...

    Âm Hổ Phù pháp bảo này quá mức hung tàn... khuyên ngươi vẫn là nên giao ra cho tiên môn bách gia cùng nhau bảo quản....

    -- Kim tông chủ...

    Âm Hổ Phù là tự tay ta chế tạo... tại sao phải giao ra... nếu ta nói nhà ngươi cũng có pháp bảo hung hiểm... ngươi có nguyện giao ra...

    -- Chuyện này.... chuyện này không giống nhau...

    -- Như thế nào là không giống nhau... nếu muốn ta giao ra... vậy giao cho ai... cho ngươi sao...???

    -- Ngụy công tử có điều gì hiểu lầm...

    Kim Quang Thiện chột dạ mà vội vàng liếc mắt qua Kim Quang Dao

    -- Nực cười...

    Lan Lăng Kim Thị bắt ép tù bình.... ngược đãi tù binh... lại còn muốn chiếm lấy pháp bảo của ta... ngươi muốn nối gót Kỳ Sơn Ôn Thị

    -- Ngụy Vô Tiện... ngươi đừng ăn nói hàm hồ...

    -- Ta ăn nói hàm hồ.... các vị nếu muốn biết ta có ăn nói hàm hồ hay không... thỉnh tới Cùng Kỳ Đạo tự mình xem xét...

    -- Kim tông chủ.... hắn nói có đúng như vậy...???

    -- Nhiếp tông chủ... hắn chỉ là đang nói bừa....

    -- Nhiếp tông chủ... ta khuyên ngươi nên tự đi tìm sự thật còn hơn là ngồi đây hỏi ông ta...

    -- Ngụy Anh...

    Lam Vong Cơ từ lúc ở cạnh hắn... luôn nhận ra hắn có điều giấu y.. nhưng y lại không giám hỏi hắn... y thật sự là lo lắng

    -- Đại ca... chuyện này chúng ta cần điều tra xem thực tế...

    Lam Hi Thần mặc dù rất tin tưởng Kim Quang Dao nhưng hắn cảm thấy Ngụy Vô Tiện nói không phải không có lí...

    -- Hi Thần... nếu đã như vậy ta và đệ đi một chuyến xem sao...

    -- Vâng...!!!

    Kim Quang Dao thật sự là chột dạ... hắn sợ Lam Hi Thần một khi điều tra ra thì không biết hắn còn có thể có được tín nhiệm của hắn hay không... hắn quyết định nói ra tất cả với Lam Hi Thần... rời khỏi Kim Lân Đài
     
    Back
    Top Dưới