Khác (Tiện Vong) Trở Về Quá Khứ

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
110,735
Điểm tương tác
0
Điểm
0
226021930-256-k286573.jpg

(Tiện Vong) Trở Về Quá Khứ
Tác giả: Si_Nhi
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ngụy Vô Tiện cùng Lam Vong Cơ 15 năm sau trở về quá khứ....

Đúng lúc Giang gia bị Ôn Triều đem người tới ý định huyết tẩy Liên Hoa Ổ...

Chờ xem có gì bất ngờ xảy ra nào...

Tui xin lỗi nguyên tác... nhưng tui u mê Tiện Vong a...



tiệnvong​
 
Có thể bạn cũng thích
  • xóm trọ
  • (BL) Ngài quản gia trong trang viên Momon
  • [ HP] Đương Sinh Mệnh Trọng Khai Tân Thủy
  • trăng xanh và mặt trời (Jaki x Erika) lhms2
  • Trọng Sinh Chi Thiên Long Tiền Truyện FULL
  • Trọng sinh chi nhà giàu mới nổi [ Chương 118 ~ ]
  • (Tiện Vong) Trở Về Quá Khứ
    Chương 1


    Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện chính đang ngao du tứ phương sau khi liên hệ tâm ý...

    Hai người đang cùng nhau giao chiến với Yêu Thú... bỗng nhiên một cơn lốc xoáy xuất hiện cuốn lấy hai người...

    Trời đất một trận quay cuồng...

    Ngụy Vô Tiện cùng Lam Vong Cơ chính đang nghên diện ở Liên Hoa Ổ...

    -- Lam Trạm... ngươi có sao không... như thế nào chúng ta lại ở đây...???

    -- Không sao... không biết...

    Đúng lúc này một trần ồn ào truyền đến từ phía khách phòng...

    --Có chuyện...

    đi thôi...

    Ngụy Vô Tiện sau Quan Âm Miếu đã cùng Giang Trừng hóa giải hiểu lầm... giờ lại bỗng nhiên tiến đến Liên Hoa Ổ... lại nghe được tiếng huyên náo... trong lòng lo lắng...

    địa nắm lấy tay Lam Vong Cơ kéo đi...

    --Giang Trừng... ngươi xảy ra chuyện gì...???

    Hắn lo lắng Giang Trừng có phải hay không xảy ra cái gì .. cửa còn chưa đến cái miệng đã đi trước... hai người tiến đến khách phòng chính là...

    Ừm... tiểu Ngụy Anh đang nằm trên mặt đất... tiểu Giang Trừng đang bị Kim Châu Mộc Châu giữ chặt..Ngu Phu Nhân tay cầm tử điện.... còn có cái gương mặt mà hắn hận nhất Vương Linh Kiều...

    Nhất thời mọi người có chút không tiếp thu được tình huống... nhưng hắn thì đã biết đây là cái gì trạng huống... hắn không cần biết cái gì thật cái gì ảo... lao đến mà túm lấy Vương Linh Kiều...

    Lam Vong Cơ còn đang lo lắng nhìn đến tiểu Ngụy Anh bị đánh... chưa có phát hiện hắn đang lên cơn điên...

    Mọi người nhìn hắn nhanh như chớp mà bóp cổ Vương Linh Kiều nháy mắt giống như bị trúng phải định thân thuật...

    -- Tiện nhân... là ngươi hại ta mất tất cả... ngươi đi chết đi...

    -- Bình tĩnh...

    Lam Vong Cơ lúc này mới tiến lên giữ chặt tay của hắn...

    Mắt nhìn đến mọi người đều tập trung vào bọn họ Lam Vong Cơ vội vàng lên tiếng giải thích...

    --Cô Tô Lam Thị...

    Lam Vong Cơ gặp qua Ngu Phu Nhân...

    -- Mạc Huyền Vũ... gặp qua Ngu Phu Nhân...

    Lam Vong Cơ nghe hắn báo tên không dễ phát hiện mà liếc mắt một cái.... lại ở vui đùa...

    Tiểu Ngụy Anh nghe đến Lam Vong Cơ báo tên trong lòng ngũ vị tạp trần...

    -- Ngươi... ngươi là Lam Trạm...

    -- Ân...

    -- Nhưng...

    Lam Trạm hiện tại chỉ mới 17 tuổi... ngươi... làm...

    Đúng lúc này một người tông cửa xông vào chính là Ôn Trục Lưu...

    Tị Trần nhanh chóng ra khỏi vỏ.... phối hợp cùng Ngu Phu Nhân đấu với Ôn Trục Lưu... với tu vi hiện tại của Lam Vong Cơ...

    Ôn Trục Lưu chính không phải đối thủ... hắn nhanh chóng bị trói trụ...

    Ngụy Vô Tiện hắn nhận ra đây không phải giả... chính là hiện thực ngày Liên Hoa Ổ bị diệt môn... không biết vì sao mình xuất hiện ở đây nhưng là hắn sẽ không để quá khứ tái hiện

    -- Đa tạ...

    Ngu Phu Nhân ánh mắt phức tạp mà nhìn hai người ra lời cảm tạ...

    -- Vì sao các ngươi xuất hiện ở đây...???

    -- Ngu Phu Nhân... chúng ta cũng không biết vì sao mình ở đây... nhưng là chúng ta ở 15 năm sau mà đến... nếu ta nhớ không lầm hôm nay Ôn Triều sẽ đem người đến huyết tẩy Liên Hoa Ổ

    -- Ân.. xác thực như thế...

    -- Các ngươi nói cái gì...???

    -- Có phải cô ta mượn cớ ngươi cản trở Ôn Triều giết yêu thú... muốn Ngu Phu Nhân phạt ngươi...

    Ngụy Vô Tiện không chút nào lo sợ mà nhìn tiểu Ngụy Anh...

    -- Làm sao ngươi biết...

    -- Ta nói rồi không phải sao... tình thế cấp bách... các ngươi hạ cấm chế đi thôi... chúng ta sẽ hổ trợ...

    -- Đa tạ hai vị công tử... nhưng đây là việc của Giang gia... không thể liên lụy các ngươi...

    -- Không thể không giúp...

    Ngu Phu Nhân... ngươi muốn Liên Hoa Ổ diệt môn sao...

    Ôn Triều hôm nay chính là có chuẩn bị mà đến...

    Đúng lúc này bên ngoài có người chạy vào cấp báo...

    -- Ngu Phu Nhân... không hay rồi...

    Kỳ Sơn Ôn Thị đang tiến đến...

    -- Mau thả cấm chế...

    -- Ngu Phu Nhân nhốt bọn chúng lại đi...

    Ngụy Vô Tiện nhìn đến hôn mê Vương Linh Kiều... lại nhìn đến bị trói Ôn Trục Lưu lên tiếng muốn Ngu Phu Nhân nhốt lại bọn chúng... lại nhớ đến việc cần làm liền nắm lấy tay Lam Vong Cơ kéo đi...

    -- Lam Trạm...

    đi thôi..

    -- Ân...

    Mọi người vẫn còn đang ngơ ngác... hai người đã đi xa...

    Tiểu Ngụy Anh không hiểu vì cái gì trong lòng khó chịu... như thế nào tiểu cũ kĩ lại cho tên kia nắm tay... lại luôn nhìn tên kia với ánh mắt ôn nhu... bọn họ là cái gì quan hệ...

    Nhưng mà mọi người rất nhanh tỉnh táo lại... tiếng va chạm của cấm chế ầm ầm vang lên khiến tất cả bừng tỉnh...

    Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện đã ra khỏi vùng bảo vệ mà tiến đến gần Ôn Triều .... tiếng sáo cùng tiếng đàn vang lên.... toàn quân Ôn Triều nháy mắt cảm nhận linh lực càng ngày càng kiệt quệ...

    Lam Vong Cơ vẫn tiếp tục tấu vang phổ cầm...

    Ngụy Vô Tiện nhanh chóng trở lại địa phận Giang gia...

    -- Ngu Phu Nhân... linh lực bọn chúng đang bị phong bế mau cho người tiến đánh

    Ngu Phu Nhân chính cũng đang quan sát tình hình hỗn loạn ở bên ngoài.... thuận lí thành chương mà để môn sinh Giang gia tham chiến

    Kỳ Sơn Ôn Thị nhanh chóng bị rơi vào thế hạ phong...Giang Phong Miên cũng đang trên đường trở về kịp lúc....

    Đương nhiên toàn quân Giang gia không bằng Ôn Thị Ngụy Vô Tiện trực tiếp thổi sáo ngự thi...

    Tiểu Ngụy Anh cùng tiểu Giang Trừng cùng nhau hợp lực bắt lấy Ôn Triều....

    Tiếng sáo cùng tiếng đàn đồng thời vang lên...

    đương nhiên phương thức sử dụng không giống nhau... nhưng lại vô tình cùng nhau hòa hợp...

    Cuộc chiến kéo dài suốt 5 canh giờ cuối cùng cũng kết thúc....

    -- Nhị vị công tử...

    đa tạ hôm nay đã cứu giúp...

    Ngu phu nhân trong lòng buông xuống căng thẳng mà đối hai người tạ ơn...

    -- Không cần...

    Giang thúc...

    A...

    Giang tông chủ...

    Kỳ Sơn Ôn Thị ý đồ muốn thống lĩnh tiên môn bách gia... hiện tại mọi người nên đồng tâm hợp lực mà tiêu diệt Ôn thị... chắc chắn Ôn Nhược Hàn sẽ không để yên cho Giang gia... mong mọi người hãy thận trọng... chúng ta bây giờ cần phải trở về Lam gia... mong cùng mọi người cùng nhau hợp tác...

    Giang Phong Miên chính là còn đang không hiểu vì sao lại xuất hiện hai người này ở nhà mình... lại thấy bọn họ leo lên Tị Trần rời đi mất rồi...

    Tiểu cũ kĩ cư nhiên để tên kia ôm... lại cùng chung kiếm... cũng không có tránh ra...

    đây là 15 năm sau đã xảy ra cái gì...

    Tiểu Ngụy Anh tâm tình phức tạp mà nhìn theo phương hướng hai người vừa rời đi...

    Ngu Phu nhân đem hết mọi chuyện nói lại với Giang Phong Miên... không hiểu sao ông luôn có cảm giác vị kia thiếu niên rất giống Ngụy Vô Tiện...
     
    (Tiện Vong) Trở Về Quá Khứ
    Chương 2


    Tiểu Ngụy Anh từ ngày gặp được Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện tâm thần không yên... luôn muốn được gặp tiểu Lam Trạm... chỉ là hắn còn phải ở lại Liên Hoa Ổ để xử lí những gì vừa xảy ra...

    Giang Phong Miên nhanh chóng gia tăng cấm chế phòng ngừa Ôn Nhược Hàn lại nhận được truyền tin hội hợp tại Cô Tô Lam Thị...

    Mọi chuyện còn lại đều giao cho Ngu Phu Nhân xử lí... tiểu Ngụy Anh nghe đến ông muốn đi Cô Tô cũng rất muốn đi theo... nhưng mà nề hà bây giờ cần thiết ở lại không giám lên tiếng...

    _________________________________________

    Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện sau hôm đó liền trở về Cô Tô....

    Vân Thâm hiện tại chính là cảnh hoang tàn...hai người trực tiếp đi đến Từ Đường... mọi người đang ở đó chuẩn bị cho tang lễ của Thanh Hành Quân... sự xuất hiện của hai người khiến mọi người hết sức kinh ngạc...

    Lam Vong Cơ cũng không nói chuyện... chỉ lặng lẽ kéo lấy tay Ngụy Vô Tiện đi đến trước quan tài quỳ xuống...

    Phụ thân...

    Vong Cơ đã tìm được hạnh phúc của đời mình... hắn rất tốt

    Thanh Hành Quân.... con xin phép gọi người một tiếng phụ thân...

    Lam Trạm và con đã kết làm đạo lữ... xin người yên tâm con sẽ luôn ở bên cạnh cho y hạnh phúc....

    Hai người tự mặc niệm trong lòng... bái ba bái thay cho bái đường thành thân...

    Sau khi xong mọi chuyện Lam Vong Cơ mới tiến đến bên Lam Khải Nhân cùng Lam Hi Thần...

    -- Thúc phụ... huynh trưởng...

    -- Ngươi thật là Vong Cơ....

    -- Ân...

    -- Tại hạ Mạc Huyền Vũ bái kiến tiên sinh... chúng con là từ 15 năm sau mà đến... trong lúc săn đêm bị một cổ lực lượng đánh úp mang về đây... vô tình địa điểm là Liên Hoa Ổ... gặp được Ôn Triều cho người chiếm đóng... rất may mọi chuyện đã được giải quyết... hiện tại Kỳ Sơn Ôn Thị ý đồ đã rõ... thỉnh tiên sinh hãy cho hội hợp tiên môn bách gia cùng nhau chiến đấu...

    Lam Vong Cơ nhìn hắn vẫn luôn xưng Mạc Huyền Vũ trong lòng không vui... nhưng y biết lí do tại sao hắn lại làm như vậy... hai người cũng không công khai quan hệ của mình

    Lam Khải Nhân vẫn còn ngỡ ngàn vì chuyện này... tiểu Lam Trạm thì đã gắt gao mà nhìn nam nhân tự xưng Mạc Huyền Vũ kia... nghe đến Liên Hoa Ổ bình an tâm tình cũng hơi buông lỏng... chỉ là vẫn luôn phức tạp mà nhìn Ngụy Vô Tiện cùng trưởng thành chính mình...

    -- Vong Cơ... hắn nói là thật sao...???

    -- Thúc phụ...

    đúng như vậy...

    Theo lời hai người xong tang lễ Lam Khải Nhân lập tức truyền tin cho tiên môn bách gia hội hợp để cùng nhau bàn kế sách...

    ________________________________________

    Tiểu Lam Trạm nội tâm phức tạp mà đi tìm Lam Vong Cơ...

    -- Vì sao không phải là Ngụy Anh ....???

    Tiểu Lam Trạm ánh mắt bỗng chốc biến đỏ...

    Người Lam Trạm tâm niệm chính là Ngụy Anh... vì sao tương lai đi cùng mình không phải Ngụy Anh mà là một người khác...

    Lam Vong Cơ thập phần khó xử... nhưng đã đồng ý với Ngụy Vô Tiện không thể nói ra sự thật... chính không biết phải giải thích như thế nào...

    Ngụy Vô Tiện đúng lúc xuất hiện...

    -- Vì sao phải ở cạnh hắn...

    Tiểu Lam Trạm bị này tiếng nói làm cho bất ngờ mà quay đầu... bỗng chốc không biết phải nói cái gì... mình ở cái này thế giới thích Ngụy Anh... còn tương lai lại biến thành thích người khác... phải nói như thế nào cho đúng...

    Ngụy Vô Tiện cũng nhận ra những rối rắm đó... nhưng hắn lại làm một bộ thản nhiên...

    -- Ngươi muốn biết ta nói cho ngươi biết... vì Ngụy Anh hắn không xứng... hắn căn bản ngu ngốc không nhận ra tình cảm của ngươi... cho đến chết hắn cũng không biết ....

    Lam Vong Cơ nghe hắn nói mà đồng tử co rút... phải nói những năm hắn biến mất y đã đau như thế nào... y không muốn nghe đến từ chết chóc...

    -- Ngươi nói cái gì...???

    Tiểu Lam Trạm nghe đến Ngụy Anh chết thời điểm hai tay đã phát run mà bấu chặt vào nhau...

    -- Ngưng thần... chuyện chưa phát sinh...

    Lam Vong Cơ nhìn đến tiểu Lam Trạm vẻ mặt thống khổ vội vàng mà nắm lấy tay tiểu Lam Trạm... chỉ là tiểu Lam Trạm hồi phục lại tinh thần lại hất tay y ra mà xoay người bước đi...

    Hơn ai hết Lam Vong Cơ tự hiểu chính mình.... tiểu Lam Trạm chính là không nghĩ bản thân mình có thể thay đổi yêu người khác...

    -- Lam Trạm...

    -- Ân...

    -- Đừng sợ... ta sẽ đem họ về bên nhau... ngươi không được nói ra... ta phải để cho tên Ngụy Anh đó khai sáng...

    -- Ta... chỉ sợ Lam Trạm sẽ không chấp nhận được...

    -- Ngươi không cần lo... ta tự có chủ ý của mình... sẽ không có chuyện gì cả... tin ta được không...???

    --Ân ... tin ngươi...

    Tiểu Lam Trạm nội tâm bi thương mà trở lại Tĩnh Thất của mình... y biết Ngụy Vô Tiện không thích y... nhưng y chỉ tưởng bảo vệ hắn... vì cái gì Ngụy Anh sẽ chết... vì cái gì mình không bảo vệ Ngụy Anh... vì cái gì mình lại thay lòng... suốt cả một đêm tiểu Lam Trạm không thể yên giấc

    Mà ngay cả tiểu Ngụy Anh đêm đó cũng không thể yên giấc... một kẻ phương Nam một người phương Bắc hai trái tim cùng chung nhịp đập...

    đối phương mỗi người là mỗi tâm sự nặng nề không thể lí giải ... cả hai chẳng thể đi vào giấc ngủ
     
    (Tiện Vong) Trở Về Quá Khứ
    Chương 3


    Sau khi tiên môn bách gia hội hợp ở Cô Tô để bàn kế sách...

    Ngụy Vô Tiện cùng Lam Vong Cơ đã dẫn binh đi chiếm đóng Giáo Hóa Tư...

    đem tất cả tiên kiếm thu trở về... hai người vì có kí ức của kiếp trước... hiểu rõ mọi ngóc ngách của Kỳ Sơn Ôn Thị... phân bố rõ mọi người nơi nào cần chú ý... nơi nào không nên tiến vào...

    Ngụy Vô Tiện tuy không còn Âm Hổ Phù nhưng vẫn có khả năng thổi sáo ngự thi.... mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt khiếp sợ... cũng chính vì điều này là một phần nguyên nhân hắn không muốn nói ra thân phận của mình để tránh ánh hưởng đến tiểu Ngụy Anh

    Tiểu Ngụy Anh thiên tư thông minh luôn không ngừng chế tạo pháp khí... lại được Ngụy Vô Tiện chỉ dẫn nên học được rất nhiều... tiểu Ngụy Anh không tu quỷ đạo... chỉ sử dụng pháp khí để hổ trợ chiến đấu....

    Chỉ có điều trong thời gian chiến đấu tiểu Ngụy Anh nhận ra được tiểu Lam Trạm trốn tránh mình... tiểu Ngụy Anh không cam lòng... hắn nhìn đến Ngụy Vô Tiện cùng Lam Vong Cơ luôn kề vai chiến đấu trong lòng không thoải mái...

    Tiểu Lam Trạm mặc dù vẫn luôn hổ trợ hắn... nhưng sau khi kết thúc buổi giao chiến màn đêm buông xuống hắn không thể nào tìm thấy Lam Trạm...

    -- Tiểu tử... ngươi đang nghĩ gì...???

    -- Liên quan gì đến ngươi...???

    --Ha.... ta ít nhiều cũng được xem như sư phụ ngươi nha...???

    -- Hừ... kệ ta...

    -- Muốn gặp con người ta thì đi tìm đi a... như thế rối rắm làm cái gì...??

    -- Ngươi nói bậy bạ....

    --Ta nói bậy bạ....cũng không biết là ta nói bậy bạ hay là có người không giám thừa nhận mình thích người ta....

    -- Ta... ta không có...

    -- Ngươi...

    đúng là căn đầu gỗ... ngươi tự thức tỉnh đi...

    đừng để đến lúc mình nhận ra thì đã muộn....

    Tiểu Ngụy Anh rầu rĩ mà nhìn Ngụy Vô Tiện... hắm cũng không biết mình có hay không thích Lam Trạm.... nhưng mà hắn nghĩ đến tương lai Lam Trạm sẽ cùng với người khác tay trong tay quả thật hắn không vui....

    -- Y không thích ta... y nói rất chán ghét ta....

    -- Người ta nói sao thì ngươi tin vậy sao...???

    -- Ta... ta không biết...

    -- Hảo a... ngươi không biết... ngươi cứ ở đó nói ngươi không biết đi ....

    đến lúc người bị cướp đi cũng đừng khóc lóc...

    -- Chẳng phải ngươi cũng thích Lam Trạm sao...

    -- Đúng vậy... cũng nhờ sự ngu ngốc của ngươi ta mới có được y...

    -- Ngươi nói ai ngu ngốc... hừ...

    -- Còn không phải sao... bản thân mình thích người ta cũng không biết... cái gì mà muốn làm bằng hữu... ngươi tự đặt tay lên lồng ngực mình hỏi thử... nếu sau này y cưới người khác ngươi sẽ như thế nào....

    -- Ta... ta....

    -- Ta... ta cái gì... ngươi vẫn là thôi đi...

    để Lam Trạm lại cho ta... y tốt như vậy... ngươi không biết nắm giữ thì nhường lại cho ta....

    -- Không được....

    Tiểu Ngụy Anh bỗng nhiên hét lên với Ngụy Vô Tiện.... hắn cũng bị này làm cho giật mình... xong lại thỏa mãn mà nở nụ cười...

    -- Như thế nào không được... chẳng phải ngươi không thích y sao.... không thèm nói với ngươi... ta đi tìm đại Lam Trạm của ta đây...

    Ngụy Vô Tiện nói xong thì cũng đứng lên... phía xa đã nhìn thấy thân ảnh bạch y quen thuộc... hắn nở nụ cười như nắng sớm mà chạy về bên Lam Vong Cơ...

    -- Lam Trạm....

    Lam Trạm...

    -- Ân.... dùng cơm...

    -- Hi ha.... vào trong thôi...

    Tiểu Ngụy Anh nhìn hắn dán chặt vào người Lam Vong Cơ trong lòng càng bực... rõ ràng tiểu cũ kỹ quen ta trước ngươi... lại nhớ đến những lời Ngụy Vô Tiện vừa nói hắn lại một trận đau đầu... vứt hết lại phía sau đi tìm người uống rượu...

    -- Giang Trừng...

    -- Ngụy Vô Tiện cả chiều giờ ngươi đi đâu... tình hình đang căng thẳng không lo... lại còn đi nhậu nhẹt linh tinh...

    --Biệt biêt... sư huynh ngươi không vui... ngươi uống với ta không uống...

    Giang Trừng nhìn bộ dạng lè nhè của hắn cũng biết hắn uống đã không ít... nhưng có chuyện gì mà laj khiến tên sư huynh vô tim không phổi của hắn không vui chứ...

    -- Ngươi lại xảy ra chuyện gì...

    -- Ngươi nói Lam Trạm như thế nào không để ý đến ta...

    Giang Trừng nghe hắn hỏi mà cảm thấy lạ... như thế nào lại nhấc lên cái tên mặt liệt kia...

    --Ngươi cũng không nghĩ nhân gia có bao nhiêu chán ghét ngươi... còn muốn người ta để ý mình...

    -- Ngươi nói bậy...

    Lam Trạm sao có thể chán ghét ta...

    -- Ta nói bậy... ngươi không nghĩ lại trước đây ngươi đã làm những gì chọc cho y sinh khí... nếu là ta đã băm ngươi luôn rồi...

    ở đó mà để ý đến ngươi...

    --Hừ... không thèm nói với ngươi...

    Tiểu Ngụy Anh càng nói với Giang Trừng tâm tình càng bực bội... hắn lang thang mà đi tìm một khu vực hoang vắng... chỉ là hắn đi tới nơi này hắn mới biết hắn căn bản không nên đi...

    Phía trước hắn Ngụy Vô Tiện đang ôm chặt Lam Vong Cơ.... bỗng nhiên đẩy người kia xuống mà hôn đi lên... hắn đứng chết trân tại chỗ...

    Trong lòng lửa nóng tăng vọt... hai người kia là không có biết hắn đến...

    Ngụy Vô Tiện là nghẹn đã lâu mới lôi kéo Lam Vong Cơ tìm nơi vắng người thừa dịp làm bậy... ai ngờ tiểu Ngụy Anh lại đến...

    Tiểu Ngụy Anh nhìn đến Lam Vong Cơ không có phản kháng trong lòng bỗng nhiên xuất hiện một cổ hận ý.. hắn muốn đi tìm con người kia chất vấn... vì cái gì trốn tránh hắn...
     
    (Tiện Vong) Trở Về Quá Khứ
    Chương 4


    Tiểu Ngụy Anh trong đầu ngập tràn hình ảnh của Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện hôn nhau... hắn điên tiết mà uống càng lúc càng nhiều rượu...

    Bước chân loạng choạng mà tìm tới doanh trại của Lam Trạm... giờ này cũng đã gần đến giờ Hợi... tiểu Lam Trạm chính đang chuẩn bị thoát áo khoác y phục để đi ngủ...

    đúng lúc này Ngụy Vô Tiện người đầy mùi rượu đi vào...

    Tiểu Lam Trạm bị hắn từ đâu đi vào làm cho cả kinh... còn chưa kịp lên tiếng hỏi đã bị hắn nhào đến ôm chặt...

    -- Ngụy...

    Ngụy Anh... ngươi.... ngươi buông ra...

    Tiểu Lam Trạm bị hành động của hắn làm cho sợ hãi... y vẫn luôn trốn hắn... bởi vì y sợ... y luôn tự hỏi mình có phải hay không tương lai vị Mạc Huyền Vũ kia quá giống với Ngụy Anh cho nên mình mới thích... nhưng nếu như vậy quả thật không được... rối rắm y quyết định tạm thời không quan tâm đến... chỉ lo tập trung chiến đấu... nhưng là nhìn đến Ngụy Anh vẫn là tâm phiền ý loạn... cũng biết người ta sẽ không thích chính mình...

    đành phải trốn tránh qua đi...

    Tiểu Ngụy Anh nghe đến Lam Trạm bảo buông ra trong lòng không vui...

    ôm càng chặt...

    -- Không buông... ngươi không thích ta ôm ngươi... ngươi muốn Mạc Huyền Vũ ôm ngươi...

    đúng không...???

    -- Ta không có....

    Tiểu Lam Trạm quả thật không hiểu ý tứ của hắn... y tránh Mạc Huyền Vũ còn hơn tránh tà... như thế nào mà muốn hắn ôm... có muốn cũng là Ngụy Anh ngươi... nhưng ngươi không hiểu...

    -- Ngươi nói dối... vì cái gì ngươi thích Mạc Huyền Vũ không thích ta...

    -- Ta không thích hắn...

    -- Nói dối... cũng không đúng bây giờ không thích... tương lai ngươi thực thích hắn đâu... còn nấu cơm cho hắn...

    để hắn ôm...

    để hắn hôn... ngươi còn rất ôn nhu với hắn...

    -- Nhưng đó không phải ta...

    -- Như thế nào không phải...

    đều là ngươi... ngươi không thích hắn... tại sao phải né tránh ta...

    --Ta không có...

    -- Ngươi có... ngươi ghét ta đến vậy sao...

    -- Không có...

    -- Không có cái gì...

    -- Không ghét ngươi...

    -- Hừ... ngươi không ghét ta vì sao tránh mặt ta...

    -- Ta... ta...

    Ngụy Anh...

    Ngươi say rồi... buông ta ra...

    -- Không buông...

    Tiểu Lam Trạm quả thật không biết phải làm sao với con bạch tuộc say rượu này... như thế nào lại đến chất vấn mình... y quả thật không hiểu...

    -- Ngươi say... trở về đi...

    -- Ngươi ghét ta đến vậy sao...???

    -- Ta không ghét ngươi...

    Phải nói sao ngươi mới hiểu ta không ghét ngươi... ta thích ngươi.... ngươi là căn đầu gỗ( hình như cả hai cũng như nhau thì phải)

    -- Nói dối...

    -- Ta không có... ngươi buông ra trước đã...

    Tiểu Ngụy Anh bị Lam Trạm dãy dụa càng sinh khí... càng không tin Lam Trạm nói... ma xui quỷ khiến hắn vậy mà hôn Lam Trạm...

    Tiểu Lam Trạm nhất thời cả người cứng đờ... không đáp trả... cũng không dãy dụa... toàn thân bất động... tiểu Ngụy Anh có vẻ bất mãn... cắn lên môi y khiến y ăn đau phải hé miệng... nhanh chóng đẩy chiếc lưỡi mềm mại vào trong miệng y...

    Tiểu Lam Trạm nhất thời kịp lấy lại tinh thần mà đẩy ra hắn...

    -- Ngụy Anh... ngươi... ngươi làm gì...??

    -- Hôn a... ngươi để cho Mạc Huyền Vũ hôn ngươi... vì cái gì ta không thể...

    Nói xong đã không để cho Lam Trạm trả lời tiếp tục lấn tới...

    Lam Trạm vốn là đang ở bên cạnh giường... nhất thời không kịp tiêu hóa hết lời nói của hắn...

    đã bị hắn đẩy một đẩy ngã xuống giường...

    ăn đau còn chưa kịp ngồi dậy đã bị hắn chế trụ...

    -- Ngụy Anh... buông ra...

    Nhưng mà tiểu Ngụy Anh không nghe y nói... hình ảnh hai người kia cứ lượn lờ trong đầu hắn... hắn tức giận mà thô bạo cắn xé đôi môi của Lam Trạm...

    -- Ngụy Anh... ngươi không tỉnh táo...

    --Ta rất tỉnh táo...

    -- Ngươi say... ngươi có biết ngươi đang làm gì...

    -- Ta biết... ngươi ghét ta.. cho nên ngươi mới phản khán... ngươi thích Mạc Huyền Vũ nên mới để hắn hôn ngươi...

    -- Ta không...

    Còn chưa nói xong đã bị bịt miệng một lần nữa...

    Lam Trạm quả thật ủy khuất... dùng hết sức lực mà đẩy ra hắn...

    -- Ngươi không thích nam nhân... tại sao làm vậy với ta....

    -- Đúng vậy ta không thích nam nhân...

    Nghe này câu trả lời Lam Trạm tâm càng lạnh lẽo... tự cười giễu chính mình...

    đã biết trước kết quả như thế nào còn vọng tưởng...

    -- Ngươi đi đi...

    Lam Trạm cố nén bi thương mà vùng dậy... mới đi được hai ba bước đã bị người kéo lại...

    -- Buông ra...

    -- Ta vẫn chưa nói xong...

    -- Còn gì để nói sao...

    Ngụy Anh... ngươi nếu đã không thích nam nhân... vì cái gì còn làm vậy với ta... ngươi đi đi...

    Lam Trạm hốc mắt bỗng chốc nhiễm một tầng hơi nước... người mình thích đã không thích mình... còn đem mình ra làm trò đùa... nước mắt không tự chủ mà tuôn rơi...

    Tiểu Ngụy Anh thoáng chốc ngẩn người... hắn không thích nhìn y khóc...

    Hàm Quang Quân không nhiễm bụi trần... băng sương không hề dao động... lại trước mặt hắn tuôn rơi nước mắt... tâm hắn chợt đau... thoáng chốc hắn tỉnh luôn rượu...

    -- Nhưng ta thích ngươi...

    Lam Trạm bị này câu nói bỗng chốc cả người căng cứng... còn nghĩ mình nghe lầm...

    -- Ngươi nói cái gì....???

    -- Ta không thích nam nhân... nhưng ta thích ngươi... ngươi có hay không cũng thích ta.....

    Tiểu Ngụy Anh đã tỉnh rượu nhưng vẫn là nhớ những gì vừa xảy ra.... lấy hết can đảm mà thổ lộ tình cảm của mình... nếu y không thích mình thì theo đuổi... dù sao y cũng không chê bai đoạn tụ... tương lai y còn thích nam nhân cơ mà

    -- Ngươi... ngươi... ta... ngươi...

    Lam Trạm nhìn hắn mà lắp bắp không nói nên lời ....

    đây là lần đầu tiên Hàm Quang Quân đứng trước mặt hắn mà lắp bắp như vậy...

    -- Lam Trạm... ta không phải vui đùa... ta thích ngươi....

    -- Ngươi tỉnh.... hay say...

    -- Ta rất tỉnh táo... ta chỉ muốn biết ngươi có thể hay không cũng thích ta...

    Lam Trạm không giám tin mà nhìn hắn... quên luôn cả những chuyện mới vừa rồi xảy ra... cả cơ thể run lên... lấy hết can đảm mà trả lời hắn...

    -- Ta tâm duyệt ngươi...
     
    (Tiện Vong) Trở Về Quá Khứ
    Chương 5


    Tiểu Ngụy Anh nghe được đến đáp án trong lòng vui như ngày hội...

    ôm chặt lấy Lam Trạm mà hôn đi lên...

    Lam Trạm cũng chẳng có kinh nghiệm... chỉ biết làm theo bản năng... vụng về mà đáp trả lại Ngụy Anh...

    -- Lam Trạm... vì sao thời gian qua ngươi tránh ta... ngươi có biết ta có bao nhiều buồn phiền... những lúc lui binh ta muốn tìm ngươi đã không thấy bóng dáng...

    -- Xin lỗi....

    -- Biệt...

    đừng xin lỗi... có phải ngươi cảm thấy ngươi tương lai ở cùng với Mạc Huyền Vũ kia cho nên mới tránh ta...

    -- Ân... hắn rất giống ngươi...

    -- Ân... xác thực giống... cho nên ngươi nghĩ là tương lai ngươi thích hắn vì hắn giống ta... cho nên ngươi mới tránh hắn...

    -- Ân...

    Lam Trạm nhìn sâu vào đôi mắt của hắn... y bỗng nhiên vươn tay tháo xuống mạt ngạch của mình...

    đen mặt ngạch quấn quanh cổ tay của Ngụy Anh...

    -- Lam Trạm... ngươi làm gì a... chẳng phải lúc trước ta lở tay giật mạt ngạch của ngươi ngươi rất tức giận sao...???

    -- Hiện tại ngươi có thể giữ...

    -- Lam Trạm... mạt ngạch nhà ngươi là có cái gì ý nghĩa...

    -- Ngươi không biết...

    -- Ta nhớ không lầm thì là để ước thúc chính mình...

    -- Mạt ngạch chỉ có mệnh định chi nhân mới có thể tháo xuống...ngoại trừ cha mẹ thê nhi không ai được phép động vào...

    -- Di.. không phải đâu... ta chép nhiều gia quy như vậy sao không biết có cái này a... cũng may Hàm Quang Quân nhà ta giáo dưỡng tốt... nếu không chỉ e lúc đó là người khác ta đã không còn mạng... hì hì

    -- Sẽ không...

    -- Sẽ không cái gì... sẽ không nổi điên giết ta... hay là không làm như vậy với ta...

    -- Ngụy Anh... khi đó ta nghĩ là ngươi biết hàm nghĩa của mạt ngạch

    -- Cho nên ngươi mới cho rằng ta đùa giỡn ngươi...

    đùa giỡn con người ta xong bỏ mặc... chậc chậc... ta đúng thật là đáng đánh...

    Lam Trạm... ngươi đã cho ta mạt ngạch ngươi chính là người của ta...

    -- Ân...

    Ngụy Anh... ngươi nên trở về nghỉ ngơi...

    -- Không... ta đã ở đây rồi... ta muốn ngủ cùng ngươi...

    -- Không được...

    -- Như thế nào không được... mạt ngạch ngươi cũng đã cho ta... như thế nào bây giờ đuổi ta đi....

    -- Ta...

    -- Không biết... không biết ta ngủ ở đây...

    Ngụy Anh nhanh tay mà cởi bỏ áo ngoài... lại tháo giày mà leo lên giường... tự giác chui tít vào trong nhường chỗ cho Lam Trạm...

    Lam Trạm nhìn hắn như vậy cũng không nở đuổi xuống... y vốn dĩ là ngủ một mình đã quen... cho nên mới không nghĩ đến chuyện Ngụy Anh sẽ ngủ lại cùng mình... dù sao hiện tại hai người đã liên hệ tâm ý... ngủ cùng cũng không sao...

    Lam Trạm leo lên giường bày ra tư thế ngủ đoan chính của Lam gia....chớp mắt người đã lâm vào ngủ say... nhưng mà ai kia là không ngủ được....

    Ngụy Anh nghiên người đến gần Lam Trạm... gần đến nổi hắn có thể đếm được từng cọng long mi cong vút của y... hắn nhìn đến đôi môi nhỏ kia trong lòng dâng lên lửa nóng... hắn nhẹ nhàng mà áp môi mình lên đôi môi kia... lại cảm thấy không đủ vươn ra chiếc lưỡi mà liếm lên vành môi...

    đang say sưa hắn bỗng nhìn đến một đôi lưu ly nhạt màu...

    --Lam...

    Lam Trạm... ngươi... ta làm ngươi tỉnh sao...???

    Lam Trạm nhìn đến hắn lắp bắp trong lòng buồn cười... nhưng trên mặt vẫn là nghiêm nghị...

    --Vì sao không ngủ...???

    -- Ta không ngủ được... nếu ngươi đã tỉnh thì....

    Hắn còn chưa nói hết câu đã cúi xuống hôn người lần nữa...Lam Trạm cũng học theo hắn rất nhanh mà đáp trả... chỉ là với một người nghiên cứu xuân cung đồ nhiều như hắn thì y không phải đối thủ... hắn hôn đến khi y thiếu dưỡng khí mới lưu luyến mà buông ra đôi môi kia... thiếu không khí khuôn mặt Lam Trạm hiện tại đã ửng hồng... hắn nuốt xuống một ngụm nước bọt... hắn vậy mà có phản ứng...

    Lam Trạm thấy hắn bỗng nhiên bất động cũng lo lắng ngồi dậy mà hỏi... y hiện tại chỉ mặc một lớp trung y... lại bị khi nãy hai người loạn hôn mà hơi hở ra một phần xương quai xanh trắng nõn... hắn càng nhìn càng không xong...

    Không được không được...

    Lam Trạm vẫn không hiểu về chuyện này... không thể dọa y chạy được...

    --Lam...

    Lam Trạm... ta... ta quên mất sáng mai Giang Trừng còn hẹn ta dậy sớm có việc... ta... ta đi trước...

    -- Ân...

    Ngụy Anh nói xong vội bước xuống giường mà với tay lấy áo ngoài của mình qua loa mặc vào mà chạy trối chết....

    Lam Trạm một bộ khó hiểu mà nhìn hắn rời đi... lại nhìn đến y phục của mình bất chính... mặt có chút nhiệt... kéo lại y phục chỉnh tề mà nằm xuống...

    Ngụy Anh một đường chạy về doanh trại của mình... trong lòng thầm mắng không có tiền đồ... như thế nào hôn thôi cũng có phản ứng...

    Đêm đó hắn đành phải tự mình xử lí... thầm oán hận chính mình... lại nhớ đến khuôn mặt câu nhân của ai kia..

    đêm đó hắn làm cái mộng xuân đầu tiên của đời mình...

    Hắn mơ đến Lam Trạm khóc lóc mà xin tha... sáng ra cả người hắn nhớp nháp đến cực điểm... hắn vỗ vào mặt mình cho tỉnh táo... lại đi đánh nước về tẩy rửa... thầm nghĩ cứ như thế này hắn làm thế nào mà sống đây
     
    (Tiện Vong) Trở Về Quá Khứ
    Chương 6


    Ngụy Anh hồi phục tâm tình mới sáng ra đã tí ta tí tởn đi tìm Giang Trừng hỏi về chiến sự...

    Giang Trừng nhìn hắn có chút khác thường nhưng không biết là khác chỗ nào...

    -- Sư muội a... lần này chúng ta đánh đến địa điểm nào a...

    -- Ngụy Vô Tiện... biệt gọi ta sư muội... chuẩn bị di chuyển đến Lang Lăng hổ trợ Kim thị...

    -- Hừ... tên Kim Quang Thiện đáng chết... lúc hỗn loạn thì như rùa rút cổ bây giờ lại muốn chúng ta hổ trợ...

    -- Biết sao được... hiện tại chúng ta cần đồng lòng...

    ít nhất có Kim Tử Hiên có thể giúp sức chúng ta...

    -- Cũng đúng...

    Kim thị xem ra chỉ có Kim Khổng Tước là coi được nhất.... vậy còn Lam thị sẽ tiến đến đâu a...

    -- Ngươi như thế nào hôm nay quan tâm này đó...

    -- Đương nhiên là ta muốn biết Lam Trạm sẽ đi đâu a...

    -- Hắn ở đâu quan ngươi chuyện gì... ngươi ít dính hắn điểm... cứ nhìn hắn từ tương lai với Mạc Huyền Vũ dính dính bộ dáng ta cứ thấy nổi da gà...

    -- Giang Trừng... ngươi nói chuyện giữ mồm giữ miệng...

    Lam Trạm như thế thì sao chứ... hắn tương lai chính là ta....

    Ngụy Anh nói đến đây bỗng im bặt...

    Giang Trừng nghi hoặc nhíu mày nhìn hắn...

    --Tương lai là gì...???

    -- Không có gì... ngươi làm gì làm đi... ta đi tìm Lam Trạm đây....

    Ngụy Anh giả vờ như không có việc gì phất tay với Giang Trừng liền vội vàng rời đi...

    Giang Trừng mộng bức mà nhìn theo hắn... như thế nào dạo này một mực muốn tìm Lam Vong Cơ... còn sợ nhân gia không đủ chán ghét ngươi sao...

    Giang Trừng lắc đầu khó hiểu mà bỏ ra lung tung rối loạn sự vật ra sau đầu...

    Ngụy Anh vui vẻ mà đi tìm Lam Trạm vào địa phận của Cô Tô Lam Thị hắn đã nhìn thấy Lam Vong Cơ bị Mạc Huyền Vũ kia bám dính như đĩa... hắn ghét bỏ mà liếc mắt Ngụy Vô Tiện một cái... lại trưng cho hắn bộ mặt đắc ý khiêu khích...

    Ngụy Vô Tiện âm thầm phun tào... hắn triều hướng Lam Vong Cơ nhỏ giọng...

    --Lam Trạm... ngươi xem cái tên dở hơi kia lại bị gì vậy... như thế nào nhìn ta như vậy a....

    Lam Vong Cơ vốn đã quen hắn gọi tiểu Ngụy Anh với đủ loại danh tự... phản bác nhiều lần không có tác dụng cũng đành thôi... nhẹ nhàng mà trả lời hắn...

    -- Không biết...

    Ngụy Vô Tiện đương nhiên cũng không hi vọng sẽ tìm được câu trả lời của y... chỉ nheo mắt nhìn theo phương hướng tiểu Ngụy Anh đi đến... chính là doanh trại của tiểu Lam Trạm... hắn âm thầm suy nghĩ...

    Nhìn ta với ánh mắt khiêu khích...

    đắc thắng...

    đi tìm Lam Trạm....

    -- Aaaaaa... ta hiểu rồi...

    Ngụy Vô Tiện bỗng nhiên vỗ đùi phán một câu rất là lớn tiếng Lam Vong Cơ bất đắc dĩ mà nhìn hắn...

    Ngụy Vô Tiện biết mình làm ồn liền thu liễm cười hì hì mà nói nhỏ với Lam Vong Cơ...

    -- Lam Trạm... ta nghĩ chúng ta thành công rồi...

    Lam Vong Cơ khẽ nhíu mày không hiểu hắn muốn nói cái gì...

    Ngụy Vô Tiện cũng nhìn ra được y đang nghi hoặc bèn tiếp tục thì thầm...

    -- Ta nghĩ là bọn họ đã nói ra lòng mình rồi...

    đến đến ta với ngươi đi xem thử a...

    Ngụy Vô Tiện đang phấn khởi muốn đi xem lén hai người kia... lại bị Lam Vong Cơ đứng bất động níu lại...

    --Làm sao vậy...???

    Ngụy Vô Tiện nghi hoặc mà nhìn Lam Vong Cơ.... không hiểu cho lắm lên tiếng hỏi...

    Lam Vong Cơ cũng chỉ nhàn nhạt trả lời...

    -- Gia quy không được có hành vi bất chính....

    Ngụy Vô Tiện âm thầm thở dài... oán hận cái kia quy củ...

    Lam Vong Cơ mặc dù luôn dung túng hắn... nhưng có một số việc y vẫn là giữ vững lập trường...

    -- Lam Trạm a Lam Trạm... ngươi không muốn biết ngươi và ta hiện tại như thế nào tiến triển sao....

    -- Quá khứ yêu ngươi... hiện tại yêu ngươi... sau này cũng thế... như vậy đủ rồi...

    Ngụy Vô Tiện không kịp phòng ngừa Lam Vong Cơ bỗng nhiên thâm tình tâm hắn hiện lên đau xót... hắn nhớ đến những cái kia sự tình trong lòng thầm mắng chính mình ngu ngốc để y phải chờ đợi nhiều năm như thế... hắn lúc này cũng chẳng còn cái gì tâm tình mà đi xem lén... chỉ muốn ôm Lam Vong Cơ một cái....

    -- Lam Trạm... ta chính là có cái gì đức hạnh để được Hàm Quang Quân không vướn bụi trần như ngươi để mắt đến a...

    Lam Vong Cơ chỉ khẽ mỉm cười...

    ôn nhu nhìn hắn nói...

    -- Ngụy Anh.... ngươi rất tốt...

    Ngụy Vô Tiện vành mắt phiếm hồng... hắn đã từng than trời trách đất Mạc Huyền Vũ vì sao hiến xá cho mình... nhưng là hiện tại hắn lại âm thầm cảm tạ người kia.... chính Mạc Huyền Vũ cho hắn cơ hội nhìn ra tình cảm của mình... cho hắn cơ hội gặp lại Lam Vong Cơ... cho hắn biết có một người luôn âm thầm yêu thương bảo vệ hắn... hắn hiện tại không nghĩ sẽ một lần nào nữa rời xa y...

    --Lam Trạm... ta biết ngươi không thích ta cám ơn ngươi... nhưng là... cái này cám ơn chính là cám ơn vì ngươi đã luôn tin tưởng mà yêu thương ta... ta rất hạnh phúc...

    Lam Trạm... ta tưởng sẽ không bao giờ ly khai ngươi... ta mong chúng ta sẽ mãi bình yên như vậy...

    --Ân... sẽ... nhất định sẽ...

    Lam Vong Cơ ôn nhu mà khẳng định với hắn...

    Ngụy Vô Tiện tâm hạnh phúc mà ôm chặt lấy y... hiện tại đang ở thanh thiên bạch nhật nếu không hắn đã muốn hôn lên đôi môi kia để thỏa mãn sự yêu thương của mình rồi... nhưng là không thể đành phải thu liễm mà buông ra y....
     
    Back
    Top Dưới