Ngôn Tình Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 20: Chương 20


Được rồi, những suy nghĩ tri kỷ của cô sẽ khiến người khác tỉnh ngộ, sau khi đọc bức thư này, đại lão nhất định sẽ cảm động bởi sự hiểu chuyện của một tiên nữ như cô.

Cô đậy nắp bút lại, rồi gấp lại lá thư để vào phong thư, nhưng mới làm một nửa thì dừng lại.

Không đúng!Sau khi nghe nói thanh niên trí thức có thể trở về quê hương, nguyên chủ liền lo lắng người chồng mà cô ta khó khăn lắm mới bắt vào tay được sẽ bỏ chạy mất, nên cô ta tìm mọi biện pháp để ngăn chặn thư từ tin tức từ đế đô chuyền đến đây.

Cô ta từng đến nhờ cậy thư ký đại đội, nhà duy nhất có điện thoại trong thôn, còn từng mượn tiền thím hai Trương để đút lót cho người đưa thư.

Một bên là họ hàng nhà cô ta, một bên nhận tiền làm việc, cả hai bên đều hứa hẹn giúp cô ta bảo vệ bí mật này.

Nhưng tại sao đại lão lại cùng người nhà liên lạc được?Rốt cuộc thì chỗ nào xảy ra vấn đề mà cô ta không biết?Từ Đóa đặt dấu chấm hỏi to đùng cho việc này, nhưng bản thân cô cũng không trả lời được nên đành vứt ra sau đầu, không nghĩ đến nữa.

Trước khi đi ngủ, cô đặc biệt chắp tay trước ngực, hướng lên trời vái lạy: “Phật Tổ Như Lai, Đạo Tổ, ông trời ơi, con cầu xin các ngài giúp con trở về thời hiện đại hoặc xuyên về Tu Chân giới cũng được.

Con nhất định sẽ nỗ lực học tập, khắc khổ tu luyện, để làm người tốt cho xã hội hoặc người hữu dụng cho tông môn.

” Cô ngồi trên giường, hướng về phương bắc quỳ lạy mấy lần, mới bĩu môi chịu đựng sự khó chịu trong người mà nằm xuống giường.

Chả có ích lợi gì!Từ Đóa nhìn mấy tờ báo chí được dán trên tường, rồi cảm nhận cái giường cứng ngắc dưới thân, cô rơi vào trầm tư.

Cô thật nhớ thương cái nệm cao su, cũng hoài niệm cái giường lớn đầy gấm vóc mềm mại trong động phủ của cô, cô muốn về nhà!Lúc Từ Đóa ra khỏi phòng, thì chị dâu cả Từ đã đi rồi, ông Từ lái xe đưa cô ta vào huyện.

Từ Đóa nghĩ đến việc muốn rời thôn Dương Thụ đều cần xe mới rời đi được, cô chờ ông Từ trở lại, rồi nhờ ông chở cô lên huyện.

Đêm qua cô đã nấu xong dầu gấu, cô dự định sẽ mang theo mật gấu và dầu gấu lên huyện bán.

Chiếc xe chạy qua mười tám con đường núi gập ghềnh, Từ Đóa bị dày vò khiến mặt mày tái xanh, cô ngồi xe nửa tiếng đồng hồ mới tới huyện.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 21: Chương 21


Huyện Sơn Thành là một thị trấn nằm sát biên giới, ba mặt được vây quanh bởi núi rừng, còn một mặt giáp một con sông lớn.

Cách con sông tên Áp Lục, là một quốc gia khác, tới mùa đông mặt sông kết băng dày, hai bên có thể trực tiếp qua lại với nhau.

Những năm XX mới bắt đầu, các nơi trên cả nước đều xuất hiện những thành phần người xấu, họ chạy đến Cảng Thành, hoặc thông qua Cảng Thành mà trốn ra nước ngoài.

Huyện Sơn Thành chính là nơi lý tưởng để các đại địa chủ chạy ra nước ngoài, họ muốn đổi nơi định cư với mục đích cao cả là sống và phấn đấu vì xã hội chủ nghĩa.

Trước khi đến huyện, Từ Đóa còn tưởng huyện có thể là một thôn Dương Thụ lớn hơn một chút, không ngờ cô nhìn thoáng qua một vòng mới thấy tất cả chỉ là nhà trệt nhỏ thấp bé.

Cô không ngờ tới việc giữa nhà trệt với nhau cũng có sự chênh lệch.

So với nhà ở toàn gạch gỗ ở thôn Dương Thụ, thì nơi này đa phần đều là nhà ngói, còn có mấy căn tứ hợp viện xưa cũ.

Ngoại trừ những cái này ra, thì cửa hàng bách hóa, Cung Tiêu Xã đều là nhà lầu hai tầng, ở phía tây còn có một tòa kiến trúc cao bốn tầng được làm bằng gạch đen.

Từ Đóa đi theo ông Từ, cùng đến tiệm cơm quốc danh rồi tìm chỗ làm việc của chị dâu hai Từ, họ đưa một khối thịt gấu cùng chút rau dưa nhà trồng đưa cho cho cô ấy, sau đó mới đi đến tòa nhà bốn tầng phía Tây.

Tòa kiến trúc cao bốn tầng này có tên là Vạn Niên Lâu, trước khi đất nước giải phóng thì nơi này làm gì không ai biết được, nhưng hiện tại trở thành trạm thu mua dược liệu.

Trước kia ông Từ cũng hay đến nơi này bán chút thảo dược tìm được trên núi, ông dẫn Từ Đóa đến trước cô nhân viên từng vài lần thu mua đồ vật của ông, “Chào đồng chí, chúng tôi đến để bán chút đồ vật.

”Cô nhân viên kia khoảng 30 tuổi, mí mắt mỏng, mắt hơi xếch lên, trông bộ dáng cô ta cũng biết cô ta không phải người dễ giao lưu nói chuyện.

Hiện tại cô ta đang cùng người khác nói chuyện phiếm, khi ông Từ chào hỏi thì không vui mà liếc nhìn hai cha con ông: “Ông không thấy tôi đang bận sao? Đợi chút đi.

” Sau đó mới quay đầu nói chuyện tiếp với người khác: “Lần này đồng chí xuống núi muốn bán thảo dược vùng núi à, chắc đồng chí có đồ vật gì tốt lắm phải không?”Từ Đóa nhìn trong mắt liền hiểu.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 22: Chương 22


Cô biết mấy người làm ở Cung Tiêu Xã hay mấy cửa hàng địa phương ở niên đại này đều rất kiêu ngạo, thì ra kiêu ngạo đến loại trình độ này à?Những cửa hàng ở Tu Chân giới còn chưa dám thể hiện thái độ xấu với mấy tu sĩ cấp thấp, càng miễn bàn đến mấy cửa hàng xa xỉ có dịch vụ cao cấp ở thời hiện đại, chắc cô đã làm mất lòng người ta rồi?Cô đang suy nghĩ miên man, thì người bị hỏi cũng cảm thấy cô nhân viên này có thái độ không tốt, còn khuyên cô ta hai câu.

Lúc này cô nhân viên mới liếc nửa mắt nhìn hai cha con Từ gia, hỏi: “Mấy người bán nhân sâm à? Dưới năm đồng tôi không thiếu, cũng không thu.

”Vì ông Từ từng cùng cô ta giao tiếp bài lần, nên biết cô ta có đức hạnh gì, nhưng lúc này sắc mặt ông vẫn trầm xuống, “Tôi không bán nhân sâm…”“Không bán nhân sâm thì tìm tôi làm cái gì?” Lời ông Từ chưa nói hết, liền bị cô ta cắt ngang.

Cô nhân viên cũng không khách khí trợn mắt, tay chỉ cái bảng có dòng chữ “Thu mua mộc nhĩ, hạch đào, lông sừng trâu”, rồi phất tay đuổi người, “Mấy người đi đi! Muốn bán thổ sản thì qua bên kia, bên tôi chỉ thu mua dược liệu quý giá.

”“Ai nói chúng không bán dược liệu quý giá?”Ông Từ vốn không phải là người có tính tình tốt, huống hồ hôm nay ông còn dẫn theo con gái bảo bối của ông.

Hiện tại công việc bị chậm trễ, còn bị người ta xem như ruồi bọ mà xua đuổi đi, gân xanh trên trán ông nổi lên, nói với con gái: “Tiểu Đóa, con lấy mật gấu cho cô ta nhìn thử xem.

”Mật gấu?Vừa nghe hai chữ này, không chỉ riêng cô nhân viên nữ kia, mà tất cả mọi người có mặt trong cửa hàng cũng nhìn chằm chằm hai cha con Từ gia.

Ngoại trừ nhân sâm lâu năm, thì mấy nhân sâm bình thường còn không quý giá bằng mật gấu.

Dù sao thì động vật mang tên gấu đã thưa thớt, lại có tính công kích mạnh, người bình thường căn bản không giết được, càng miễn bàn việc giết gấu lấy mật.

Từ Đóa tiếp nhận ánh mắt khiếp sợ lẫn hoài nghi của cô nhân viên kia, cô ngoan ngoãn “dạ” một tiếng, rồi lấy trong túi một cái hộp gỗ có chứa chai mật gấu, khi cái chai đó xuất hiện liền hấp dẫn ánh mặt của tất cả mọi người ở đây.

“Đây là mật gấu?”“Không biết nữa, thứ này tôi chưa từng thấy.

”“Đúng là mật gấu rồi, mấy năm trước tôi từng thu mua một lần, nhìn màu sắc này tôi đảm bảo loại mật này còn mới và tươi tốt hơn, giá trị cũng tầm ba bốn trăm đồng.

”Ba bốn trăm đồng?.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 23: Chương 23


Bọn họ vất vả nửa ngày, tìm được chút thổ sản vùng núi, giá trị cũng chỉ vài đồng, không ngờ một chai mật gấu lại có giá ba bốn trăm đồng?Những người đến đây để mua bán đồ vật đều kinh ngạc, ánh mắt nhìn hai cha con Từ gia đều là cảm thán lẫn hâm mộ.

Có người nhịn không được, mà tiến lên khen ngợi ông Từ: “Ông thật lợi hại, có tuổi rồi mà vẫn kiếm được loại đồ vật quý giá như mật gấu.

” Người này đoán rằng con gấu là do ông Từ giết rồi lấy mật.

“Ai nói thứ này là mật gấu?” Cô nhân viên nữ bị vả mặt, nên sắc mặt tái mét, quát lên: “Loại này còn có thể bị làm giả đấy, ai biết được đây có thể là mật heo hay mật trâu không? Tôi đoán mấy người mang đồ lung tung tầm bậy đến để lừa tiền thôi!”Từ Đóa không để ý đến cô ta, cô lấy cái hộp chứa cái chai mật gấu đến trước mặt người đàn ông trung niên đã từng thu mua mật gấu, cô cười ngọt ngào nói: “Chào anh đồng chí, anh từng thu mua mật gấu nên chắc có kiến thức hơn bà thím này, anh có thể nhìn ra đây là mật gấu thật hay giả phải không?”Đáng thương cho cô nhân viên kia, cô ta so với người đàn ông trung niên thì nhỏ hơn mười mấy tuổi, lại bị gọi là bà thím.

Vẻ ngoài của nguyên chủ rất xinh đẹp dịu dàng, Từ Đóa chỉ cười mỉm, hai má liền xuất hiện hai lúm đồng tiền nho nhỏ, vì tuổi tác của cô còn nhỏ, khiến người đàn ông trung nhiên nhớ đến con gái nhỏ nhà ông ta, ngữ khí khi nói chuyện cũng trở nên ôn hòa hơn: “Tôi không cần nhìn, chỉ cần liếc mắt liền phân biệt được, đây đúng là mật của gấu chó thành niên.

”Cô nhân viên kia nghe vậy, sắc mặt liền khó coi cơn: “Gần đây chúng tôi không thiếu mật gấu, nếu các người muốn bán, tôi 300 đồng.

”“Nếu các người không thiếu, thì chúng tôi sẽ chạy qua bên Cung Tiêu Xã hỏi xem họ có thiếu không.

” Từ Đóa cười mĩm mà đóng nắp hộp lại, rồi đặt cái hộp chứa chai mật gấu vào túi, cô kéo tay ông Từ vừa đi vừa cười nói: “Vừa lúc con muốn mua vài thứ, cha ơi, chúng ta đến Cung Tiêu Xã dạo chút đi.

”Cô nhân viên nữ nhìn thấy hai cha con Từ gia muốn rời đi, liền cắn môi nói: “310 đồng, không thể nhiều hơn được.

”Từ Đóa mắt điếc tai ngơ ngó lơ lời cô ta.

“350 đồng, cao nhất chỉ có thể thu 350 đồng thôi, dù các người đến Cung Tiêu Xã cũng không bán được cái giá này đâu.

”Ông Từ và Từ Đóa đã đi xuống bậc thang, cả hai cũng không quay đầu lại mà rời đi luôn.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 24: Chương 24


Cô nhân viên kia thấy vậy, sắc mặt càng thêm khó coi, đập tay cái bàn tính gảy trên bàn khiến nó vang lên tiếng “loảng xoảng loảng xoảng”, vừa đập vừa tức giận nói: “Mật gấu thì có thể được xem là dược liệu quý giá gì, bọn họ tưởng có thể bán được giá cao à? Nằm mơ đi! Tôi đoán một lát nữa bọn họ cũng trở về cầu tôi thu mua thôi, tôi sẽ không thu đâu…”Trong lúc cô ta đang nói thì một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính trông có vẻ nhã nhặn lịch sự đi đến hỏi: “Chỗ các người có mật gấu không?”Cô nhân viên kia đang nói thì bị cắt ngang, lời bị kẹt trong cổ họng, một hồi lâu mới miễn cưỡng nhả ra từng chữ: “Không có.

”“Vậy cô có thể giúp tôi hỏi xem có chỗ nào bán mật gấu không? Tôi cần dùng gấp, tôi nguyện ý trả giá 500 đồng.

”Vừa mới đuổi người bán mật gấu đi, thì lại có khách tới muốn mua mật gấu giá 500 đồng.

Cô ta có thể lấy giá 400 đồng thu về, lúc này bán lại cho người đàn ông trẻ tuổi thì cô ta còn thừa 100 đồng, nhưng sự thật là cô ta đá tiền ra ngoài rồi.

Trong chốc lát, xung quanh liền nổi lên tiếng cười của không ít khách hàng lẫn nhân viên trong tiệm.

Cô nhân nữ lúng túng, gương mặt đỏ bừng gắt gỏng nói: “Tôi nói không có là không có, anh không hiểu tiếng người à?”Người đàn ông trẻ tuổi đeo kính nghe vậy, cau mày lại, xoay người muốn rời đi, thì bị một nhân viên tầm hai mươi mấy tuổi gọi lại: “Đồng chí, anh khoan đi đã, tôi biết ai có mật gấu anh cần đấy.

”Thời đại này, Cung Tiêu Xã và cửa hàng bách hóa là nơi buôn bán được ưa chuộng nhất, cái gì cũng bán, đồng thời cũng thu mua rất nhiều đồ vật.

Ban đầu ông Từ dẫn Từ Đóa đến Vạn Niên Lâu, chủ yếu là vì nơi đó là nơi thu mua dược liệu lớn nhất vùng này.

Ông cho rằng mật gấu nếu bán ở nơi đó sẽ có giá cao, không ngờ hai cha con lại đụng phải chuyện thế này.

Ông Từ vẫn luôn trầm mặt, sự tức giận trong ông tùy thời có thể bùng nổ, nhưng ông vẫn kiềm chế cơn giận bực tức trong lòng mà an ủi cô con gái nhỏ của ông: “Tiểu Đóa, chúng ta không nên tức giận mấy chuyện này, không đáng vì loại người như thế mà tức giận, cha biết mấy chỗ thu mua dược liệu, để cha dẫn con qua đó.

”.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 25: Chương 25


Từ Đóa nhìn ông, rồi cười nói: “Cha, con không tức giận, cha cũng đừng tức giận làm gì, cẩn thận khiến cơ thể bị ảnh hưởng, con không muốn phải quay lại chỗ bà thím kia đòi tiền thuốc cho cha đâu.

”Ông Từ nghe lời này của cô, sắc mặt của ông liền khá hơn, hỏi cô: “Con muốn đến Cung Tiêu Xã mua cái gì?”“Con muốn mua chút đường, kẹo sữa lúa mạch…Còn chuyện bán mật gấu có thể để sau.

”Khi hai cha con đang nói chuyện, đột nhiên Từ Đóa xoay mắt nhìn về một phía, nhìn về người đàn ông trẻ tuổi đứng cách bọn họ không xa.

Người đàn ông này mặc áo sơ mi trắng, quần đen, cách ăn mặc rất có thể diện, anh ta còn đeo mắt kính, trông anh ta lịch sự như người có văn hóa.

Nhưng anh ta lại làm ra một chuyện không có chút lịch sự nào.

Nếu so với nguyên chủ, thì Từ Đóa lạnh nhạt lại nhạy bén hơn, trí nhớ của cô tốt hơn người bình thường rất nhiều.

Lúc nãy cô đã thấy người đàn ông này đi ngang qua hai cha con cô, nhưng anh ta lại vòng vèo quay trở lại, còn nhìn chằm chằm vào cô?Không phải do Từ Đóa tự luyến, cô phải công nhận một việc là nguyên chủ có bộ dáng rất xinh đẹp khiến người khác muốn phạm tội, nếu không cô ta sao có khả năng chỉ ngoắc ngoắc tay vài cái, đã đội cho đại lão sáu cái sừng xanh lè được.

Dương Thạc cũng không thật sự muốn nhìn chằm chằm cô gái nhỏ nhà người ta.

Nguyên nhân là do nhân viên trẻ tuổi ở Vạn Niên Lâu nói với anh rằng vừa nãy có một đôi cha con đến Vạn Niên Lâu bán mật gấu, nhưng vì chút xích mích với nhân viên cửa hàng mà không chịu bán, họ rời đi cũng không lâu, nên kêu anh ta nhanh chóng đuổi thôi.

Nếu đuổi theo không kịp thì quay lại đây tìm người nhân viên này, người này sẽ giúp đỡ anh ta.

Khi anh ta đuổi theo một đoạn đường, thì nhìn thấy một đôi cha con.

Chỉ là cô gái nhỏ kia có làn da trắng mắt to, nhìn khá yếu ớt lại nũng nịu, so với mấy cô gái ở thành phố còn xinh đẹp hơn, nhìn cả hai cha con họ không giống người có mật gấu.

Dương Thạc do dự một lồi, thì bị ánh mắt sắc bén của Từ Đóa nhìn tới, ánh mắt cô khiến trong lòng anh ta run lên.

Cô gái nhỏ này trông vừa yếu ớt lại mềm mại dịu dàng, nhưng khi cô chăm chú nhìn anh ta, sao lại khiến anh ta căng thẳng thế nhỉ?Dương Thạc bình tĩnh lại, vừa tiến tới gần đôi cha con vừa cười hỏi: “Xin chào, cho tôi hỏi, hai người là người mới đến Vạn Niên Lâu bán mật gấu phải không?”.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 26: Chương 26


Thì ra là vì mật gấu.

Từ Đóa dời ánh mắt sắc bén khỏi người anh ta, ánh mắt cô trở nên mềm mại lại.

Cô nghe ông Từ đáp lại: “Đúng rồi, là chúng tôi, có chuyện gì?”“Chuyện là, một người nhà của tôi có đôi mắt không tốt, rất cần mật gấu làm thuốc.

Tôi mới đến Vạn Niên Lâu tìm mua mà không có, tôi nghe nói chú có bán mật gấu, nên mạo muội tìm đến hỏi, không biết chú có còn mật gấu không?”Đương nhiên là muốn bán, nhưng mật gấu là của con gái, cô muốn bán hay không là quyết định của cô, vừa nãy ở Vạn Niên Lâu cả hai cha con đều bị chọc giận, nên lúc này ông cũng không biết suy nghĩ trong lòng cô thế nào.

Ông Từ theo bản năng mà nhìn Từ Đóa, dò hỏi ý kiến của cô.

Từ Đóa hói: “Anh muốn mua mật gấu như thế nào? Muốn mua hết hay chỉ mua một phần? Anh ra giá bao nhiêu?”Dương Thạc: “Tôi muốn mua toàn bộ, giá 400 đồng, cô thấy được không?”Anh ta cố ý nói giá thấp hơn 50 đồng, dự định nếu đối phương không hài lòng, có thể tăng giá.

Không ngờ Từ Đóa lại cười nói: “Vừa nãy ở Vạn Niên Lâu, tôi có hỏi giá mật gấu rồi, mật gấu nhiều như vậy có thể lấy giá ba bốn trăm đồng, nếu anh muốn, thì giá 400 đồng cũng được, thời buổi này muốn kiếm tiền cũng không dễ dàng gì, tôi sẽ không muốn lấy nhiều tiền từ anh đâu.

”Lời này của cô đúng là rất hào phóng, lại hợp tình hợp lý, làm người nghe sinh ra thiện cảm tốt về cô.

Trong mắt Dương Thạc hiện lên sự ngạc nhiên ngoài ý muốn, anh ta nở nụ cười chân thành: “Vậy thì không cần đâu, dù sao các người lấy được mật gấu cũng không dễ dàng gì.

” Sau đó anh ta dứt khoát đưa thêm mấy tờ tiền giấy 45 đồng cho Từ Đóa, rồi lấy một tờ giấy nhỏ cùng cây bút mấy, viết một dãy số điện thoại đưa cô.

“Đây là số điện thoại nhà tôi, về sau em gái có tìm được dược liệu tốt nào, có thể gọi điện thoại tìm tôi.

Nếu có chuyện gì cần tôi giúp đỡ cũng có thể tìm tôi, có thể giúp được không thì tôi không dám nói trước, nhưng tôi có quen biết vài người.

”Thời buổi này, nhà có trang bị điện thoại là rất hiếm thấy, chỉ có mấy đơn vị nhà nước là được trang bị một bộ điện thoại, muốn liên hệ qua lại thì người dân đa phần sẽ viết thư hoặc gửi điện báo.

Nhà của đàn ông trẻ tuổi này có điện thoại, lúc trả tiền mà mắt lại không chớp cũng không luyến tiếc gì, có thể đoán gia cảnh nhà anh ta không đơn giản.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 27: Chương 27


Từ Đóa cười cười mà nhận tờ giấy có số điện thoại, cô cũng đưa cho anh ta hai bình dầu gấu, nói: “Thứ này trị phong thấp, nứt da.

”Dương Thạc không nhịn được sự tò mò trong lòng mà hỏi cô: “Con gấu chó này là do hai người giết à? Là chú giết phải không?”Từ Đóa: “Không, là tôi giết.

”Dương Thạc: “…”Em gái à, cô nghiêm túc sao? Cô cũng biết nói đùa à haha.

Sau khi bán xong mật gấu, cả hai cha con đến Cung Tiêu Xã mua ít đồ, rồi đến bưu điện để gửi thư, sau đó cả hai liền trở về thôn Dương Thụ.

Về đến cửa nhà, hai cha con Từ Đóa thấy bà Từ đang nói chuyện với người khác: “Sao cháu lại khách sáo như vậy? Đều là hàng xóm láng giềng, tặng nhau chút đồ ăn thôi mà, sao còn đáp lễ làm gì? Cháu vừa tặng quà vừa nói lời cảm ơn, như vậy không phải là quá khách sáo với nhà thím sao?Từ Đóa nhìn thấy, liền nhận ra đây là vợ của Chu lão tam, ngày hôm qua con trai của cô ta khóc nháo vì nồi thịt nhà cô mà không thèm về, nên cô ta đến hỏi Từ Đóa cách nấu thịt gấu hầm.

“Đây đều là dưa muối nhà cháu làm, cũng không phải đồ vật đáng giá gì, thím đừng ghét bỏ là được.

”Vợ của Chu lão tam cũng xua tay, cười nói tiếp: “Em gái Tiểu Đóa còn chỉ dạy cháu cách hầm thịt gấu mà, sau đó cháu trở về làm thử, Tiểu Hổ cùng cha nó đều khen ngon, cháu phải cảm ơn em gái thật tốt mới được.

”Cả hai đang nói chuyện, thì thấy ông Từ và Từ Đóa trở về, cô ta tiến lên chào hỏi hỏi: “Chú Từ và em gái Tiểu Đóa đã trở lại rồi à?” Sau đó bọn họ lại nói chuyện vài câu, cô ta luôn miệng cảm ơn Từ Đóa, rồi mới chào tạm biệt về nhà.

Cô ta vừa đi, thì bà Từ vừa cười vừa thở dài nói: “Đây là lần thứ năm nhà mình được tặng quà trong hôm nay đấy, mỗi người đều mang quà qua đây để cảm ơn Tiểu Đóa nhà chúng ta, mẹ từ chối cũng không được, trứng vịt dưa muối trong nhà nhiều đến nỗi ăn không hết.

”Ông Từ nghe thấy con gái bảo bối của ông được người khác cám ơn còn tặng quà như vậy, ông cũng cảm thấy vui vẻ, ông để chiếc xe cẩu vào một góc sân nhà, rồi mang theo lá trà mà Từ Đóa mua cho ông vào nhà pha trà uống.

Từ Đóa lấy trong túi ra lọ kem bảo vệ da cũng lọ kem dưỡng tay đưa cho bà Từ, cô cười nói với bà: “Mẹ, đây là quà con tặng mẹ.

”.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 28: Chương 28


Bà Từ khi nhận được quà từ cô liền kinh ngạc lẫn vui mừng, nhưng bà vẫn bối rối mà từ chối: “Con bé này lại tiêu tiền lung tung rồi, mật gấu thì có thể bán được bao nhiêu tiền chứ, sao con lại mua nhiều đồ vật như vậy? Con giữ lại để bản thân dùng đi, mẹ lớn tuổi rồi, còn dùng mỹ phẩm bảo vệ da làm gì.

”Từ Đóa định trả lời bà là mật gấu bán được hơn 400 đồng, có thể để gia đình họ dùng một thời gian dài, cô chưa kịp nói thì ngoài cửa có người gọi: “Ôi chao, con bé Tiểu Đóa về rồi à?”Cô còn tưởng rằng có người lại đến cám ơn tặng đồ, không ngờ người đến là mẹ Thiết Trụ, sống cách vách phía đông nhà cô.

Nếu cô nhớ không lầm, thì hôm qua người này cùng thím hai Trương gia đại chiến 300 hiệp bằng cách đấu võ mồm, cô nghe nói họ còn cược sẽ ăn khung cửa xem thử có phải cô là người giết gấu hay không.

Từ Đóa bình tĩnh hỏi: “Thím tìm cháu?”“Đúng vậy!” Mẹ Thiết Trụ đưa một cái rổ lớn đến trước mặt cô, “Thím tới, là muốn cám ơn thịt gấu chó ngày hôm qua của cháu.

”Từ Đóa nhìn cái rổ trước mặt, khóe miệng cô hơi giật giật.

Trong cái rổ chỉ có bốn trái trứng gà không lớn lắm, dùng một tay là có thể cầm được, bà ta dùng một cái rổ lớn có đường kính nửa thước để đừng mấy trái trứng nhỏ này sao?Mẹ Thiết Trụ thấy cô không nhúc nhích, liền đẩy rổ lên người cô, vừa nói: “Cháu mau nhận lấy đi, mọi người đều là hàng xóm với nhau, cháu còn khách sáo với thím làm gì? Thím thấy từ nhỏ cháu đã là người không bình thường, tương lai chắc chắn sẽ có triển vọng phát triển, không ngờ thím đoán đúng rồi…”Đây là lời dạo đầu rất quen thuộc, thậm chí Từ Đóa còn nhìn thấy hình bóng chị dâu cả Từ trên người bà thím đang nói chuyện với cô.

Cô không kiên nhẫn mà nói: “Thím, cháu mới đi bán mật gấu trên huyện về, đồ đạc còn chưa thu dọn xong, thím chờ cháu chút được không?”Bà ta nghe thấy cô đã bán mật gấu, cũng không tỏ vẻ thất vọng, còn xua tay để cô đi, “Cháu đi đi, thím chờ cháu.

”Lúc này Từ Đóa đoán không ra mục đích mà bà ta đến tìm cô.

Cô nhìn bà ta có thể đoán được bà ta không phải người hào phóng, sao có thể vì chút thịt gấu mà đến đây tìm cô để cảm ơn chứ? Nếu muốn tìm cô để cầu sự giúp đỡ, hoặc nhờ cậy chuyện gì đó thì cô có thể tin một chút.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 29: Chương 29


Quả nhiên, sau khi Từ Đóa thu dọn xong đồ đạc, thì mẹ Thiết Trụ lại khen ngợi cô một trận, nhưng rất nhanh liền chuyển đề tài: “Tiểu Đóa, thím nghe nói cháu có thể đánh chết gấu chó, là do từng học công phu của một ông già nào đó, có phải không?”Từ Đóa vừa nghe thấy vậy, cô cau mày nói: “Thím, thím gọi sư phụ cháu là ông già, hình như không tốt lắm?”“Thím sai, thím sai.

” Mẹ Thiết Trụ vội vàng sửa lời, rồi hỏi tiếp: “Có thật là cháu biết công phu sao?”“Biết.

” Từ Đóa gật đầu.

“Vậy cháu có thể dạy Thiết Trụ nhà thím không? Thím để thằng bé dập đầu lạy cháu, còn gọi cháu một tiếng sư phụ.

”Thì ra là có mục đích này.

Từ Đóa suy nghĩ, đầu óc người phụ nữ này đúng là được dùng tốt hơn cái đầu của chị dâu cả Từ nhiều, bà ta biết mật gấu, thịt gấu hay da gấu đều chỉ là lợi ích trước mắt thôi, chỉ cần có thể học được một thân công phu của cô, thì muốn bao nhiêu mà không được, có khi còn kiếm được nhiều tiền hơn.

Từ Đóa suy nghĩ một hồi, rồi lên tiếng: “Việc dạy Thiết Trụ không phải không được.

Nhưng sư môn bọn cháu có quy củ, còn rất nghiêm khắc, muốn bái sư học nghệ, cần phải kiểm tra căn cốt, tâm tính bản thân, còn phải chuẩn bị tam sinh tế phẩm, cúng bái Tổ sư gia.

”“Tam sinh tế phẩm? Đó là cái gì?” Mẹ Thiết Trụ nghe mà không hiểu gì.

“Toàn bộ là heo, dê, bò.

”“Cái gì?” Mẹ Thiết Trụ kinh ngạc th* d*c: “Chuyện này, mấy cái này tốn bao nhiêu tiền?”Con trai Thiết Trụ của bà ta đã không còn nhỏ nữa, năm nay là được mười tuổi rồi, đứa trẻ lớn như vậy mà muốn bắt đầu tập võ, cũng không học được gì.

Huống hồ mẹ của Thiết Trụ nổi danh là người tính toán chi li, bản tính ích kỉ, miệng mồm lại đanh đá chua ngoa.

Nếu Từ Đóa nhận việc dạy Thiết Trụ, trong thời gian ngắn mà không được kết quả gì, chắc chắn bà ta sẽ nói xấu sau lưng, không chừng trong tương lai, hai nhà bọn họ sẽ kết thù.

Chắc chắn Từ Đóa sẽ không làm mấy chuyện vừa mất sức vừa mất lòng như vậy, nên cô nghiêm túc mà dùng sức gật đầu.

“Chính là rất tốn kém, cháu mới không dám nhận Thiệt Trụ của thím, hơn nữa môn phái của chúng cháu còn có quy củ rất lớn, ngoại trừ việc vào ngày lễ tết phải hiếu kính sư phụ, còn phải làm việc cho sư phụ.

”“Làm việc? Cả cháu cũng vậy?” Mẹ Thiết Trụ không tin nổi mà trừng lớn mắt nhìn cô.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 30: Chương 30


“Đúng vậy.

” Từ Đóa khổ sở nói với bà ta: “Nếu không phải do làm việc vất vả cho sư phụ, thì một đứa trẻ tốt như cháu, sao lại không làm việc nhà? Cháu nhỏ như vậy, mỗi ngày đều phải gánh nước, chẻ củi…”Bà Từ ở bên cạnh nghe được lời cô nói mà sửng sốt kinh ngạc, con gái bảo bối nhà bà biết chẻ củi à? Sao bà lại không biết?Nghe Từ Đóa nói như vậy, trong lòng mẹ Thiết Trụ liền lạnh lẽo một phần, nhưng bà ta vẫn chưa từ bỏ ý định này: “Tiểu Đóa, cháu xem có thể sắp xếp cho Thiết Trụ nhà thím không, dù sao thì chúng ta cũng là hàng xóm nhiều năm, hay là thế này, thím không để Thiết Trụ bái cháu làm sư phụ, cháu dạy cho thằng bé được không?”“Như vậy sao được!” Từ Đóa nghiêm túc nói: “Sư môn cháu đã truyền xuống 43 đời rồi, cũng có mấy trăm năm lịch sử, từ trước đến giờ không ai dám tiết lộ công pháp ra ngoài mà không được cho phép, sao cháu có thể làm chuyện khi sư diệt tổ như vậy!”Bà ta thấy cách này không thành công, tròng mắt xoay chuyển liền hỏi: “Lúc cháu bái sư, cũng lấy mấy tế phẩm như vậy ra cúng bái sao?”Từ Đóa nói: “Sư phụ thông cảm cho cháu, tam sinh tế phẩm được dùng gà vịt ngỗng.

”Dù mẹ Thiết Trụ cố gắng năn nỉ cô như thế nào, Từ Đóa đều không chấp nhận, muốn bái cô làm thầy, ít nhất là cần tế phẩm gà vịt ngỗng.

Mẹ Thiết Trụ nhìn bà Từ với ý xin giúp đỡ, bà Từ lắc đầu tỏ thái độ, việc này bà không quản được.

Mẹ Thiết Trụ biết rằng việc này chắc chắn không được như ý bà ta, bà ta tức giận, đứng trước cửa nhà Từ gia gào lên.

“Có chút công phu thì thấy bản thân ghê gớm lắm à! Còn muốn người khác khó xử sao? Đứa trẻ chỉ muốn học chút bản lĩnh thôi, cô há mồm liền muốn heo dê bò, sao cô không đi cướp luôn đi?”Vùng nông thôn ở thời đại này vẫn chưa xuất hiện điện thoại và internet, nên thời gian rảnh của các bà các cô thường dư dả khá nhiều.

Nhà ai mà có chuyện gì xảy ra là y như rằng tin tức lan rộng còn nhanh hơn cả bệnh truyền nhiễm, vì vậy chẳng bao lâu sau đã thu hút rất nhiều người dân hóng chuyện tới nhòm ngó.

Ngày hôm qua Từ Đoá đã làm được chuyện lớn như vậy, nên mọi người trong làng đều đã rất nể phục công lao to lớn và biết ơn sự khẳng khái của cô, đó là điều không thể phủ nhận.

Nhưng trên thế giới này lại luôn tồn tại một thứ, được gọi là hâm mộ xen lẫn đố kỵ.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 31: Chương 31


Mẹ của Thiết Trụ vừa ré lên, mấy người phụ nữ đang tránh nắng ngồi làm việc dưới gốc cây gần đó liền lập tức muốn tới hóng hớt.

Tất cả đều không ngại trời nắng gắt mà buông xuống công việc trong tay, chạy nhanh đến xem kịch vui.

"Làm sao thế làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì?"Thấy mọi người đến vây xem, mẹ của Thiết Trụ liền bắt đầu "biểu diễn".

"Bà con đã có mặt ở đây rồi, thì xét xử cho tôi cái.

Tôi thành tâm thành ý mang quà cáp tới đây, là muốn ngỏ ý bàn chuyện bái Từ Đóa làm thầy cho Thiết Trụ nhà tôi, mọi người dù gì cũng là hàng xóm láng giềng với nhau, sống cũng gần kề, sau này Thiết Trụ có thành công cũng chẳng thể quên người thầy này đâu mà đúng không?"Mọi người có mặt đều gật đầu đồng ý: "Đúng đấy đúng đấy.

""Nhưng con bé đó lại muốn được đằng chân lân đằng đầu đó mấy bà có biết không? Chính miệng nó nói với tôi nào là muốn lấy trâu bò dê làm đồ lễ! Tôi lấy đâu ra mà đưa cho người ta chứ? Hơn nữa, ông sư phụ gì đó của con bé còn có thể đội mồ sống dậy để ăn mấy món đồ cúng đó hay sao, hay là số đồ lễ đấy sẽ vào bụng của cả nhà nó luôn không ai biết?"Có người liền phụ họa vào: "Đúng vậy, đã mất bao nhiêu năm rồi, sao còn muốn người sống làm lễ tế nữa chứ? Lừa đảo hả?"Từ Đóa lần theo âm thanh nhìn qua, ô, người quen đây mà, không biết bà ấy đã hoàn thành xong cái "sự nghiệp ăn chổi" hôm trước hay chưa.

Trông thấy mẹ của Thiết Trụ muốn bêu rếu Từ Đóa là đứa vô liêm sỉ, cậy mình có vài ba cái tài lẻ mà muốn đi moi tiền của người khác, bà Từ vô cùng lo lắng: "Mẹ Thiết Trụ này, bà đang nói vớ vẩn cái gì vậy? Con bé Đóa không phải đã nói là có thể dùng ngỗng gà vịt thay thế hay sao?""Mẹ, mẹ có nói chuyện với bà ấy cũng không có ích lợi gì đâu.

" Từ Đóa ngăn bà lại nói nhỏ, rồi nhanh nhảu chớp mắt vài cái, đôi mắt liền lập tức đỏ lên.

Không phải muốn diễn sao? Ai sợ ai chứ?Ai sinh ra mà không có máu "diễn" trong người đâu?"Thím à, thím nói cháu như thế nào cũng được, nhưng thím không thể bất kính như vậy với sư phụ cháu được!"Rõ ràng là một giọng nói nhẹ nhàng, nhưng khi lời được thốt ra lại như vang vọng khắp nơi.

Từ Đóa nhếch nhẹ cánh môi từ trong sân bước ra, trong đôi mắt to tròn kia chứa đầy những ngấn nước mắt ấm ức, lại như kiên quyết không muốn để nó chực trào rơi xuống.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 32: Chương 32


"Thiên Đỉnh Môn Lập Phái của cháu đã có tuổi đời tám trăm năm, được kế thừa bởi 43 thế hệ, từng chống chọi với quân xâm lược Mông Cổ vào cuối triều đại Nam Tống, đến cuối thời nhà Nguyên đầu nhà Minh lại từng phụ giúp hoàng thái tổ gây dựng nên triều đại mới.

Thời kì đồng minh quay sang xâm lược và kháng chiến với ta, bọn họ đã vì đất nước mà đầu rơi máu chảy, sống chết không màng, cuối cùng chỉ còn lại một mình sư phụ cháu sống sót.

Một môn phái như thế, chẳng nhẽ không xứng để có được một chút sự tôn kính của thím ư?"Từ Đóa nhìn về phía mẹ Thiết Trụ, dõng dạc đáp trả: "Thím có được cuộc sống bình yên ngày hôm nay, không thể thiếu đi sự hy sinh của các bậc tiền bối trong môn phái của cháu.

Họ đã dùng máu thịt trên cơ thể mình để cản trở sự xâm phạm của quân địch ngoài kia, chẳng nhẽ như vậy cũng không xứng được nhận lấy sự tôn trọng của thím hay sao?"Con xin lỗi các vị chưởng môn, vì đã mạo danh đại danh của giáo phái chúng ta.

Con xin lỗi ông Kim Dung, Quách Tĩnh, Dương Quá còn cả Trương Vô Kỵ nữa, tội này con xin gánh hết ạ.

Chỉ là nhìn thấy đối phương bị mình nói đến mức sững sờ, nửa ngày cũng không thốt ra nổi câu nào, thật sự đã đời như vậy sao?Cái cảm giác sung sướng này thực sự là ai từng trải qua thì mới biết được hả dạ thế nào.

Trong số những người dân đang đứng ở đây, gần như hơn một nửa là không biết chữ, vì vậy khi nghe thấy Từ Đóa nói ra những lời mà họ không hiểu một tẹo nào, khiến cho bọn họ cứ như đang lạc vào sương mù vậy.

Huống hồ nguyên chủ là một người đụng tí là ch** n**c mắt, mà bây giờ nhìn thấy dáng vẻ nhẫn nhịn kiên cường để không khóc thành tiếng này của Từ Đóa, ngược lại lại khiến lời nói của cô đáng tin hơn bao giờ hết, đồng thời càng khiến cho mọi người xung quanh sững sờ.

"Vậy, vậy thì cháu cũng không thể đòi hỏi thím nhiều đồ như thế được? Cháu đây là đang làm khó người khác đấy?" Khí thế của mẹ Thiết Trụ bỗng chốc yếu đi vài phần.

"Thím à, cháu cũng đã đồng ý đổi đồ lễ là lợn bò dê thay bằng gà vịt ngỗng cho thím rồi mà ạ.

Gia nhập vào một môn phái có tính lịch sử lâu đời và tính truyền thừa sâu rộng như vậy, rồi còn học được cách đơn phương độc mã xử lý một con gấu đen lớn mà không hề hấn một chút thương tích nào, lẽ nào ngay cả chút quà mọn như vậy thím cũng không bỏ ra nổi sao?".
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 33: Chương 33


Từ Đóa nói chuyện hấp dẫn, khiến cho mấy người phụ nữ nghe đến đây cũng chợt có chút động lòng.

Còn có một số người trong lòng đang suy tính các chủ ý khác cũng không nhịn được lẩm bẩm: "Cái gì cũng không chịu bỏ ra mà còn đòi học, trên đời làm gì có chuyện miễn phí chứ?"Từ Đóa thấy tình hình như vậy, lại cho thêm một mồi lửa nữa: "Nếu như cháu thật sự là một người tham lam đồ của người khác, vậy thì ngày hôm qua đã không thèm đem thịt gấu chia sẻ cho mọi người cùng ăn rồi.

Nhưng cháu đã không hề làm thế, ấy vậy thím còn hiểu lầm cháu, cháu, cháu…"Những giọt nước mắt chực trào trong hốc mắt cuối cùng đã không kịp lau đi, mà lăn dài trên gò má trắng trẻo xinh đẹp nọ.

Đến giờ phút này mọi người xung quanh đều tiến lại an ủi cô, còn có vài người quay qua phàn nàn với mẹ của Thiết Trụ: "Chị cũng già cái đầu rồi, mà còn đi bắt nạt một đứa trẻ như nó?""Đúng đấy, xem dọa cho con nhà người ta khóc rồi kìa.

""Thôi được rồi, người ta cũng không bắt chị biếu đồ đạc gì, chị không thích thì đừng cho con đi học, đừng có bám mãi không buông như vậy.

"Trong chốc lát, mẹ của Thiết Trụ trở thành trung tâm của sự chỉ trích.

Cũng ngay lúc này, bà Từ mang sắc mặt đen xì đem theo cái sọt từ trong nhà đi ra, đặt trước chân bà ta nói: "Bà mang về đi, nhà chúng tôi không thiếu bốn quả trứng gà này của nhà bà.

"Dứt lời, liền ôm lấy vai của Từ Đóa: "Đi, chúng ta về nhà.

Xem ai còn dám làm con gái bà già này khóc đây, khuôn mặt này không còn xinh nữa rồi này.

"Mọi người nhìn thấy vậy, đám đông vây quanh mẹ của Thiết Trụ lại càng nhiều lên.

"Tôi nói này mẹ Thiết Trụ, cô cũng quá keo kiệt rồi, chỉ là bốn quà trứng gà thôi mà cũng muốn nhờ vả con bé Đóa nhà người ta thu nhận con trai chị làm học trò hả? Con bé Đóa tùy tiện đi bắt về một con gà Lôi rồi mang đi bán thôi cũng đã có được số tiền hơn mớ trứng này rồi.

""Bốn quả trứng đã mong học được món nghề của người ta, thảo nào con bé Đóa nó khó xử như vậy, giờ bà có khác gì vừa ăn cướp vừa la làng không?"Mẹ Thiết Trụ bị mọi người chỉ trích nên vô cùng hoảng, chợt hét toáng lên: "Liên quan cái quái gì tới mấy người?" Rồi xách cái sọt lên tức tối bỏ về nhà.

Bà ta đi mất, vài người đứng hóng chuyện nãy giờ cũng quay về dưới gốc cây ngồi xuống.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 34: Chương 34


Có người nói: "Ngó xem đã ban trưa rồi, tôi phải về nhà nấu cơm cho ông già nhà đây.

" Sau đó thu dọn đồ đạc, quay lại nhìn đàn gà vịt ngỗng của nhà mình đếm lại một chút.

Bên này, bà Từ vẫn ôm lấy con gái của mình dẫn cô vào nhà, miệng không ngừng an ủi cô.

Ông Từ thì đang ngồi trên ghế vui vẻ uống trà, vừa ngoe nguẩy đầu vừa nghe đài, trông qua liền nhìn thấy nước mắt trên mặt con gái mình, ông liền đứng phắt dậy: "Sao lại thế này? Ai bắt nạt con hả?""Không sao đâu ạ.

" Từ Đóa bị phản ứng của ông chọc cười, cô lau nước mắt cười rộ lên, rồi ranh mãnh nháy mắt với bà Từ: "Mẹ, ban nãy con gái mẹ diễn đạt chứ?"Khuôn mặt đau lòng của bà Từ bây giờ mới chợt nhận ra, vừa tức vừa buồn cười đập vào lưng cô một cái: "Cái con bé này!"Từ Đóa cười tươi như hoa bảo: "Để con đi nấu cơm ạ.

" Nói rồi nhảy chân sáo đi xuống hầm đất.

Hầu hết các hộ gia đình trong thôn Dương Thụ đều xây hầm đất, ngày mùa đông dùng để dự trữ các loại rau củ cho mùa đông như củ cải, cải trắng! Bởi vì đào sâu xuống lòng đất, nên mùa hè nhiệt độ ở bên trong hầm cũng không cao lắm, vẫn có thể bỏ các đồ ăn dễ hư hại vào đó để giữ độ tươi.

Ngày hôm qua nhà họ Từ ăn còn thừa lại hai cái chân gấu, nên đành bỏ xuống dưới hầm, Từ Đóa định nấu món gì đó ngon ngon ăn.

Kết quả là đi xuống chưa bao lâu sau, thì cô đã mang theo tay không trở lại: "Mẹ ơi, cái chân gấu đen mẹ đem cho người ta rồi ạ?""Đâu có đâu.

" Bà Từ đang dọn dẹp đồ đạc mà những người đến trước đó biếu tặng, nghe xong cũng không để ý lắm nói: "Sao thế?"Từ Đóa: "Hai cái chân gấu giờ chỉ còn một thôi ạ.

""Bị mất một cái sao?" Bà Từ ngừng công việc đang làm lại, em trai Từ cũng ồn ào đứng dậy: "Sao cơ ạ? Bị thiếu mất một cái chân gấu sao?"Thằng bé vừa mới dẫn mấy đứa cháu trai cháu gái ra ngoài vườn hái mận về, bây giờ trên đầu toàn là mồ hôi, vừa nghe xong tin này thì cả người cậu liền lạnh toát cả đi.

Phản ứng đầu tiên của em trai Từ cũng suy đoán là bà Từ đã mang đi cho người khác, nhưng chớp mắt một cái, cậu nhóc lại quay sang nghi ngờ chị gái mình nhìn nhầm.

Bởi vì dù sao thì hầm đất của nhà họ Từ cũng được xây dưới nền của gian phòng chính, trong nhà lại luôn có người ra vào, người ngoài rõ ràng là không thể đi vào trong mà không ai hay biết được.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 35: Chương 35


Cậu định cầm đèn pin để xuống dưới ngó thử, thì bị ông Từ trầm giọng ngăn lại: "Không cần đâu, là Quế Hương cầm đi đấy, sáng nay ba có thấy nó đi từ dưới hầm ra.

"Chị dâu cả của nhà họ Từ có tên là Tôn Quế Hương.

Em trai Từ không hài lòng nói: "Sao ba không nói với cả nhà một tiếng, mà để chị ấy cầm đi mất cả một cái chân gấu thế kia ạ?"Ông Từ nghiêm mặt trả lời: "Ba còn tưởng dưới hầm không để đồ đạc gì, mà quên mất ở đó còn có cái chân gấu đen nữa.

"Trước kia, chị dâu cả Từ về nhà chồng, thì rất hay nhân lúc không có người ở nhà mà chổng mông đi lục tung các tủ trong nhà ra, cả nhà đều biết cái tật xấu này của chị.

Anh cả Từ thì mềm mỏng, vốn không dám quản vợ mình.

Hai vợ chồng cãi nhau mấy bận rồi những vẫn không có tác dụng gì, vậy nên đành phải đánh tiếng với người trong nhà rằng nếu có đồ đạc gì quý giá thì phải nhớ cất vào trong rương, chỉ cần chị dâu cả Từ về là khóa két lại ngay.

Chỉ là ở thời đại này chẳng mấy ai sở hữu món đồ đắt giá gì, mà dù có đi chăng nữa thì cũng để dưới hầm đất mà thôi, nên hôm nay mới bị chị ta lợi dụng sơ hở.

Trong chốc lát sắc mặt của cả nhà đều vô cùng khó coi, còn con trai lớn của gia đình nhà anh trai cả Từ lại đỏ gay cả mặt mũi.

Thằng bé đã mười bốn tuổi, từ trong miệng những người khác cũng biết được rằng mẹ mình có một số hành vi không thể chấp nhận, nên lúc này c* cậu thật hy vọng dưới chân có sẵn một cái hố để bản thân chui vào luôn cho đỡ nhục nhã.

Em gái cậu là Từ Quyên lại bĩu môi, lẩm bẩm: "Không phải chỉ là mấy miếng thịt thôi sao? Sao mẹ cháu lại không được ăn chứ?""Không có ai phàn nàn là mẹ cháu không được ăn cả, chẳng phải hôm qua chị ấy còn ăn rất nhiều hay sao?" Từ Đóa ngạc nhiên nhìn con bé: "Hơn nữa, bây giờ chúng ta đang thảo luận xem ai là kẻ trộm cơ mà, sao lại nói đến việc mẹ cháu có được ăn thịt hay không rồi?"Hai chữ "kẻ trộm" vừa được nói ra, khuôn mặt Từ Quyên bỗng không nén được giận đáp trả: "Vậy không phải đang nói mẹ cháu là kẻ ăn trộm hay sao, mọi người có bằng chứng gì không.

".
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 36: Chương 36


"Chị ấy không lấy là tốt nhất.

" Từ Đóa cau mày, kể cho mọi người cùng nghe về việc hôm qua chị dâu Từ và anh cả không lấy được mật gấu ra, có hơi lo lắng nói: "Mấy loại đồ ăn này mà không biết nấu, là ăn vào dễ bị ngộ độc lắm.

Nếu như chị dâu chỉ vì tức giận, mà không một lời mang đồ đi mất, rồi ăn vào mà có mệnh hệ gì thì phải làm sao?""Không làm sao cả.

" Ông Từ nghe xong thì mặt mày trầm lặng: "Đồ ăn cũng không phải do con bắt nó cầm đi, nếu ăn vào mà sinh bệnh gì, thì cũng là tự làm tự chịu hết.

"Từ Quyên nghe thấy lời này, trong lòng liền khó chịu, vừa định mở miệng nói chuyện thì đã bị Tiểu Đắc Bảo ngờ vực nháy mắt ra hiệu: "Hai ngày trước cậu có viết thư tới, không phải đã bảo rằng ông ngoại rất khỏe mạnh, còn hưởng thọ thêm được hai ba năm nữa hay sao ạ? Sao giờ lại cần mật gấu để trị bệnh rồi?"Lời của cô nói ra bất chợt bị nghẹn nơi ngay cổ.

Việc chị dâu cả Từ trộm đồ xảy ra xong, Từ Đóa cũng không còn hứng thú đi nấu cơm nữa, thậm chí cả ngày cũng không thèm đi vào trong bếp.

Bà Từ cũng không động đến số thịt gấu còn lại, chỉ múc một ít mỡ lợn ra, rồi hầm một nồi đậu xanh to, sau đó đảo một vòng bánh xèo lên thành nồi.

Từ Đóa ăn được không nhiều, về đến phòng liền làm cho mình một ít bánh quy, đến tối trước khi đi ngủ thì uống sữa mạch nha như thường lệ, lại ăn thêm mấy viên kẹo.

Bao nhiêu tuổi đầu rồi còn bị xuyên về làm một cô gái trẻ, thành thật mà nói thì cũng có chút mới mẻ.

Cô vốn dĩ còn định bụng bản thân sẽ đến cung tiêu xã mua vài món ăn ngon, rồi về phân phát cho mấy đứa cháu nếm thử, nhưng bây giờ thì…Thật ngại quá, cô là loại thù dai như vậy đấy he he.

Ăn trộm đồ của cô, còn nói ra mấy lời không hay ho, như thế mà muốn ăn kẹo ngọt của cô hả, không có cửa đâu.

Nhưng mà loại kẹo cánh hoa màu cam có giá hai đồng một cái này, ấy thế mà còn không ngon bằng thứ tiên dược mà chưởng môn cha đã mời người đến đặc biệt điều chế cho cô nữa, phải cho đánh giá kém mới được!Trong lòng oán trách, nhưng Từ Đóa cũng nhân tiện đếm lại số tiền còn dư.

Tổng cộng là 422 đồng 5 hào 8, so với đồng lương bèo bọt của nguyên chủ một năm trở lại đây vẫn đang tính là nhiều.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 37: Chương 37


Quả đúng là ngựa không cỏ đêm thì không béo, người không phi pháp thì không giàu mà~Cô mang cất số tiền bốn trăm đồng kia đi, chỉ để lại vài đồng lẻ trên người, lại bái trời mấy lần, rồi mới đi ngủ.

Giữa đêm, cô mơ thấy mình quay trở về Thiên Đỉnh Môn, vừa luyện công vừa uống đủ loại tiên dược, thật là thích ý.

Đến ngày hôm sau, cô mơ mơ hồ hồ lục trên người mình một lượt, bỗng chốc cả người tỉnh táo hẳn ra.

Mẹ kiếp! Tình huống quỷ gì thế này!Nếu như bạn vừa trải qua một giấc ngủ ngon, sáng hôm sau tỉnh dậy lại thấy sờ thấy chỗ nằm bị ướt, bạn sẽ nghĩ gì?Thứ nhất, thứ nhất…Ui chao, đái dầm rồi! Lát nữa mẹ nhìn thấy chắc chắn sẽ bị bà ấy đánh cho một trận!Đây là mối lo ngại mà chỉ trẻ con mới có, nhưng Từ Đóa đã là người trưởng thành rồi, vậy thì chỉ còn khả năng thứ hai…Đậu má! Kinh nguyệt chảy thành sông, phải nhanh chóng giặt khăn trải giường!Nhưng mà làm gì có ai chảy nhiều máu đến mức ướt cả một mảng khăn trải giường? Rong huyết ư?Chắc không phải đêm hôm qua cô uống nhiều sữa mạch nha quá, rồi thực sự bị đái dầm chứ?Gương mặt Từ Đóa tràn đầy tuyệt vọng, lộn mình một cái rồi bò dậy từ trên giường đất, sau đó cô nhìn thấy vết ướt hình người in trên đệm.

Có gì đó sai sai, tại sao lại là hình người nhỉ?Cả trên gối cũng có vết ướt.

Từ Đóa ngồi suy ngẫm nửa ngày, mới chợt nghĩ tới giấc mơ đêm hôm qua.

Đừng nói là…Trên mặt cô tỏ vẻ nghi hoặc, thử điều động linh lực một chút.

Má ơi, đã dẫn khí nhập thể rồi!Mấy vết nước đó là do trong cơ thể cô có linh căn hệ Thuỷ, hơi nước trong thiên địa tụ tập lại khi dẫn khí nhập thể mà tạo thành.

Cảm nhận được một tia linh khí len lỏi trong đan điền, phản ứng đầu tiên của Từ Đóa là vô cùng vui mừng, sau đó lại ch** n**c mắt chua lòm.

Thật không ngờ thân thể này cũng có linh căn, còn là linh căn song hệ Thuỷ Mộc có độ tinh khiết rất cao.

Nếu lúc ở Tu Chân giới có tư chất tốt thế này, hẳn là cô đã sớm Hóa Thần, không đến mức bị lôi kiếp đánh thành than.

Phải biết rằng, lục địa Thiên Huyền đang ở thời kỳ cường thịnh, Kim Đan đi khắp nơi, Nguyên Anh nhiều như cún.

Độ nồng của linh khí càng không phải bàn, chỉ một đỉnh núi cũng có thể sánh ngang với toàn bộ địa cầu ở hiện tại.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 38: Chương 38


Nhưng mà lúc đó linh căn của cô có quá nhiều tạp chất, giống như một cái phễu, cha chưởng môn cho cô ăn rất nhiều thiên tài địa bảo mới miễn cưỡng tu đến Luyện khí đại viên mãn.

Đang lúc cô chuẩn bị Trúc Cơ, lại bị lôi kiếp vốn không nên xuất hiện khi Trúc Cơ đánh về thời hiện đại.

Quả thật sống ở đời chưa bao giờ là chuyện dễ dàng, khi ở Tu Chân giới cô không có linh căn tốt, giờ đây có linh căn tốt rồi, ông trời lại ném cô tới cái nơi linh khí loãng đến mức rắm cũng không tu đến này.

Ông trời đang chơi khăm cô à? Phải không, phải không?Từ Đóa ngẩng đầu nhìn khoảng không xanh thẳm bên ngoài cửa sổ, sau đó lại dẩu môi thu hồi tầm mắt, thành thật xuống giường, tháo khăn trải giường ra mang đi giặt, đệm giường bị ẩm cũng mang ra sân vắt lên dây phơi.

Em trai Từ ra đổ nước khi còn đang lơ mơ ngái ngủ, bắt gặp cô đang giặt khăn trải giường, cậu ta lập tức hô to gọi nhỏ lên.

Không bao lâu sau, ngay cả Tiểu Đắc Bảo năm tuổi cũng biết cô nhỏ đái dầm, cô nhỏ sợ người khác biết, vì thế sáng sớm tinh mơ đã thức dậy, lén lút giặt khăn trải giường.

Nhóc còn không đái dầm, cô nhỏ còn như vậy, thật là quá xấu hổ.

Thôi, chuyện này đừng nói ra ngoài thì hơn, nể mặt cô nhỏ nấu thịt ăn rất ngon, nhóc sẽ giữ bí mật cho cô nhỏ.

Từ Đóa: “…”Mẹ nó, cô muốn đánh vỡ đầu thằng nhóc thúi này, đừng ai cản cô!Khuôn mặt Từ Đóa sa sầm lại, em trai Từ còn không biết điều mà ôm bụng cười.

“Nói chuyện khoác lác, đái dầm ào ào.

Chị Ba, không phải do ngày hôm qua chị nói phét nhiều quá chứ? Em nghe mấy người nói đến cái môn phái gì đó vô cùng lợi hại của chị, nói như thể có thật, thật làm khó cho chị khi nghĩ ra chuyện hoang đường thế này.

”“Nghe mấy lời này của em, em cảm thấy chị nói chị biết võ công chỉ là nói phét lừa người khác?” Từ Đóa cười lạnh.

“Không, không!” Em trai Từ xua tay, nói: “Em cảm thấy chị nói quá phóng đại.

”Phóng đại?Cô sẽ cho cậu ta thấy cái còn phóng đại hơn.

Không nói hai lời, Từ Đóa tiến lên nắm lấy eo của em trai Từ, nhấc bổng cậu ta lên.

Em trai Từ bị dọa đến sắp đái ra quần, toàn thân cậu ta cứng đờ, không dám cựa quậy dù chỉ một chút: “Chị, chị Ba, chị muốn làm gì?”Những người khác trong nhà cũng ngạc nhiên đến há hốc miệng.

.
 
Tiên Nữ Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70
Chương 39: Chương 39


Em trai Từ thanh niên trai tráng, ít nhất cũng nặng tới 60 cân, cô chỉ dùng một bàn tay đã có thể nâng lên một cách nhẹ nhàng, sức lực của cô lớn tới mức nào?“Đại Long.

” Trong bầu không khí yên tĩnh, Từ Đóa mỉm cười, dùng giọng nói mềm mại gọi một tiếng.

Em trai Từ nổi hết cả da gà da vịt: “Chị Ba, em sai rồi, em không bao giờ nói chị khoác lác nữa, thật đấy!”Từ Đóa không để ý tới cậu ta, cô chỉ tay lên nóc nhà: “Nếu em cảm thấy ở trên kia thích hơn, chị Ba đưa em lên tận trời xanh.

”Lên, lên trời!Em trai Từ khóc không ra nước mắt: “Chị Ba, em thật sự biết sai rồi, chị đại nhân đại lượng, tha cho em trai lần này đi!” Thấy Từ Đóa không dao động chút nào, cậu ta lại cầu cứu bà Từ: “Mẹ, mau cứu con, chị Ba muốn lấy con trai út của mẹ làm diều thả!”Bà Từ lúc này mới hoàn hồn: “Con bé Đóa mau thả em trai con ra, cẩn thận ngã mất!” Bà sợ con gái trượt tay, vì thế không dám tiến lên.

Đang lúc nhốn nháo, ngoài cửa bỗng có một giọng vịt đực vang lên: “Ui chao, đang làm gì thế?”Em trai Từ sợ tới mức run lên, suýt nữa ngã xuống dưới vì mất thăng bằng.

Cũng may Từ Đóa phản ứng nhanh, nhẹ nhàng vung tay, vững vàng thả cậu ta xuống dưới đất.

Người vừa tới đánh giá cô một lượt từ trên xuống dưới, tấm tắc bảo lạ: “Nhìn cánh tay con bé Đóa thon gầy, dùng sức một chút cũng có thể bẻ gãy, không ngờ sức lớn như vậy! Đây là công phu gì đó cháu luyện đúng không? Ui chao, thật là khó lường! Khó lường, khó lường!”Nói một lúc, đề tài chuyển thành muốn để Từ Đóa thu con trai nhà mình làm đệ tử: “Mẹ Thiết Trụ keo kiệt, thím thì không.

Muốn gà vịt ngan ngỗng? Chỉ cần cháu chịu nhận Cẩu Thặng nhà thím làm đồ đệ, cháu cần thịt lúc nào, thím sẽ thịt lúc ấy.

”Người này chính là người nói muốn ăn chổi, chồng họ Ngô, đứng thứ hai trong nhà, người ta thường gọi là vợ của lão nhị Ngô gia.

Bà không phải người thích chiếm lợi của người khác như mẹ Thiết Trụ, chỉ là thích hỏi thăm chuyện đông tây, còn có hóng chuyện.

Lúc trước Từ Đóa nói với mẹ Thiết Trụ một tràng dài như vậy, thực ra là vì cô không muốn thu đồ đệ.

Cô không phải kiểu người chăm chỉ cần mẫn tới mức một khi không có việc gì làm sẽ thấy khó chịu, nhất định phải thu vài đồ đệ mua việc vào người.

.
 
Back
Top Bottom