“Ha ha, Hồ Vương quả là biết nói đùa.”
Giọng Thẩm gia chủ vang vọng giữa hư không, mang theo ý cười mà không cười.
“Đông Thắng Thần Châu đất hẹp người đông, linh khí loãng, tài nguyên nghèo nàn — làm gì có thứ gì lọt được vào pháp nhãn cao quý của Thanh Khâu Hồ Vương cơ chứ?”
Từng lời nói ra nhẹ tựa gió, nhưng trong đó ẩn chứa linh lực hùng hậu, như từng đạo kiếm khí vô hình vờn quanh.
Mặt biển dưới chân hắn cuộn trào, sóng dội ngược lên cao hàng trăm trượng, như muốn đâm xuyên tận trời xanh.
Thiếu nữ đứng trên lưng Huyền Quy chỉ mỉm cười, nụ cười thoáng có chút tà mị.
Đôi mắt nàng long lanh như chứa cả hồ nước mùa thu:
“Thẩm gia chủ khách sáo rồi.
Đất nghèo người đông... nhưng cơ duyên lại chẳng nghèo.
Nếu không, Nhân tộc các ngươi sao phải dựng Càn Khôn Tứ Linh Đại Trận để che giấu?
Hừ, đến hồ tộc ta ở xa ngàn dặm mà cũng nghe tin về một thứ tỏa ra khí tức hỗn nguyên cổ xưa, không lẽ các ngươi lại không biết?”
Vừa dứt lời, toàn bộ không gian khẽ run rẩy.
Một âm thanh lạnh lẽo, như lưỡi đao rạch qua hư không, vang vọng khắp biển trời:
“Từ khi nào ngươi trở nên trơ trẽn, nhu nhược đến thế hả, Hồ Tứ Nương?”
Giọng nói tràn đầy sát khí và khinh miệt, từng chữ như nện vào hồn phách.
Một luồng ma vụ đen kịt từ xa kéo đến, nuốt chửng cả ánh sáng.
Từ trong lớp sương đen đặc ấy, một bóng người hiện ra — thân cao tám trượng, tóc dài như mực, ánh mắt như hai vực sâu không đáy.
Trên trán hắn khắc phù văn quỷ dị, mỗi dòng văn run lên là từng luồng ma khí quấn quanh, khiến không gian lộ rõ vết rạn.
Không ai khác — chính là Âm Hận Thiên, Ma Vương đệ nhất của Tây Ngưu Hóa Châu.
Tu vi của hắn đã đạt tới Thần Vương hậu kỳ, chỉ cách nửa bước là có thể chạm đến cảnh giới “Tiên Đế”.
Khi hắn xuất hiện, cả mặt biển lập tức hóa thành màu đen.
Những con cá nhỏ bơi gần đó lập tức tan rã thành tro bụi, linh khí trong thiên địa biến sắc, mây đen kéo đến tầng tầng lớp lớp.
Hồ Tứ Nương khẽ cười, giọng mềm như nhung mà lạnh như băng:
“Âm Hận Thiên, ngươi vẫn độc miệng như xưa.
Ngươi tự xem lại mình đi — đến cả Càn Khôn Tứ Linh Đại Trận của nhân tộc còn chưa phá nổi, vậy mà còn dám đứng đây châm chọc ta?”
Một làn gió tanh lạnh thổi qua, tóc nàng bay tán loạn.
Trên lưng Huyền Quy, vô số yêu binh đồng loạt quỳ rạp xuống, không dám ngẩng đầu — chỉ một ánh nhìn của hai vị cường giả này cũng đủ khiến hồn phách bọn chúng run rẩy.
Âm Hận Thiên nhếch môi, nụ cười quái dị:
“Hừ, hồ ly thì vẫn là hồ ly, dù có khoác lốt tiên cốt cũng không giấu được mùi hồ mị.
Cơ duyên này, Ma tộc ta muốn, không ai ngăn được!”
Giọng nói hắn như sấm nổ, khiến cả hải vực rung chuyển.
Từ lưng hắn, ma vân đen đặc cuộn lên kéo dài mấy ngàn dặm, trong đó vẳng lên tiếng quỷ khóc, sói gào, oán linh than khóc thảm thiết, khiến hàng vạn sinh linh trong phạm vi ngàn dặm đều ngã rạp, hồn phách run rẩy.
Ngay khi tà khí bao phủ toàn cõi, một tiếng Phật hiệu vang lên, thanh tịnh như tiếng chuông đồng vọng khắp tam thiên giới:
“A Di Đà Phật — ma nghiệp vô biên, quay đầu là bờ.”
Ánh sáng vàng kim từ xa chiếu đến, trấn áp toàn bộ ma khí đang khuấy đảo.
Hải dương đang đen kịt lập tức được rửa sạch, gợn sáng lấp lánh như mặt gương.
Một lão tăng khoác cà-sa vàng từ từ bước ra khỏi hư không.
Mỗi bước ông đi, hoa sen vàng nở dưới chân, tỏa ánh sáng tịnh khiết lan khắp thiên địa.
Ông chắp tay, mắt khép hờ, giọng trầm hòa mà uy nghi:
“Âm Hận Thiên thí chủ, đã lâu không gặp.
Không biết Âm thí chủ đến thăm, bần tăng chưa kịp nghênh tiếp từ xa, thật thất lễ.”
Đó chính là Không Trí Thần Tăng — Phật môn thần tu đỉnh phong, người được gọi là Phật Môn Thần Vương, trấn giữ Linh Không Tự suốt ngàn năm.
Truyền thuyết kể rằng, khi ông tụng một câu kinh, cả vạn oán linh hóa thành ánh sáng; khi ông niệm một chữ “Phật”, thiên ma đều tiêu tan.
Âm Hận Thiên khẽ rít, đôi mắt đỏ rực:
“Con lừa trọc, vẫn thích nói đạo lý sao?
Hôm nay để ta xem thử, ngươi có còn chống nổi một chiêu của ta không!”
Hắn nâng tay, ma khí cuộn thành lốc xoáy, thiên địa rền vang.
Một ấn quyết ma đạo hình thành, giữa lòng bàn tay bùng lên ánh sáng đen đặc, như hút hết cả ánh sáng quanh mình.
“Ma Diệt Huyền Quang!”
Luồng hắc quang như dải ngân hà đổ xuống, xé rách cả không gian, sóng khí lan ra mấy vạn dặm.
Trên mặt biển, sóng cao như núi, trời đất đổi màu.
Không Trí Thần Tăng khẽ niệm:
“A Di Đà Phật — Liên Hoa Tịnh Diệt!”
Giọng ông như tiếng chuông kim ngân.
Từ giữa không trung, một đóa liên hoa vàng kim nở rộ, từng cánh hoa xoay tròn tạo thành pháp luân ánh sáng, tỏa ra lực tịnh hóa vô biên.
Luồng ma quang và kim liên va chạm giữa hư không — một tối, một sáng; một tịnh, một tà.
Tiếng nổ vang dậy.
Không gian nứt rạn, nước biển bay hơi thành sương, từng cơn gió lửa gào rú như muốn nuốt cả trời.
Cả hai vẫn bất động, chỉ có lực đạo ẩn trong từng cái khẽ nhúc nhích.
Khoảng thời gian uống hết một chén trà, cả hai mới đồng thời thu tay.
Không Trí Thần Tăng lùi nửa bước, cà-sa rách một đường nhỏ, tay run nhẹ.
Âm Hận Thiên cũng cau mày, ma khí quanh người tản đi một phần.
Trong mắt hắn lóe lên tia sát khí:
“Một đòn toàn lực mà không khiến lão trọc này khuỵu gối… hừ, lũ Phật môn đáng ghét, quả nhiên khó diệt.”
Còn Không Trí Thần Tăng âm thầm vận khí, lòng thầm niệm:
“Không hổ là người đứng đầu Ma giới.
Một kích vừa rồi đánh thủng cả ‘Ta Bà Cà Sa’.
Nếu giao sinh tử, e khó lòng thắng nổi.”
Khi hai người vừa dừng lại, bầu không khí vẫn đặc quánh như sắt nung.
Tất cả các cường giả đều im lặng, chỉ có tiếng sóng vỗ lặp lại đều đều — nặng nề như nhịp tim trước cơn bão.
Đột nhiên, một giọng nói hùng hậu vang vọng giữa hư không:
“A Tu La đạo hữu đã đến, sao còn không hiện thân tương kiến?”
Giọng nói của Vân Hạo tông chủ Vân Thanh Tông vừa vang lên, khí tức thiên địa lập tức biến động.
Trên không, mây tan gió cuốn, ánh sáng xé rách trời cao.
Một luồng uy áp khủng khiếp tràn xuống, như ngọn núi ép thẳng lên linh hồn mọi sinh linh trong thiên hạ.
Từ vết nứt không gian, một sinh vật mặt xanh nanh vàng, ba đầu sáu tay chậm rãi bước ra.
Mỗi bước của hắn khiến không gian méo mó, thời gian như ngưng đọng.
Sáu cánh tay nắm tám món binh khí: đao, kiếm, kích, chùy... mỗi món đều phát ra linh quang cực mạnh.
Khí tức ấy — chính là A Tu La Vương, thủ lĩnh Nam Thiên Bội Châu, chiến thần của dị tộc, kẻ từng đơn thân đại chiến tam tộc không lùi nửa bước.
Hắn liếc nhìn bốn phía, giọng trầm vang như sấm mùa hạ:
“Các ngươi không cần quanh co.
Cục diện hôm nay đã định — Hỗn Nguyên Châu, không kẻ nào có thể nuốt trọn!”
Lời vừa dứt, cả thiên địa lặng im.
Gió ngừng, sóng ngừng, ngay cả mây trời cũng dừng lại như bị niêm phong.
Bên dưới, vô số tu sĩ nhìn nhau, mồ hôi lạnh rịn ra sau lưng.
Từ người tu luyện đến phàm nhân, ai nấy đều cảm nhận được một cỗ khí tức hủy diệt sắp tràn ngập cửu châu.
Bốn đại cự đầu —
Ma, Yêu, Phật, Dị — đều đã cùng lúc giáng lâm!
Sự tĩnh lặng chỉ kéo dài trong chớp mắt, rồi bầu trời nổ tung.
Bốn luồng lực lượng khác biệt cuộn lên, đan vào nhau, xé toạc thiên không.
Thời không biến dạng, mặt biển bị chẻ làm đôi, linh khí toàn cõi hỗn loạn.
Từ xa, vô số tu sĩ trung giai chỉ vừa chạm tới cảnh giới Trúc Cơ đã lập tức tựa như bị ép nổ tung, hồn thể hóa thành tro bụi.
Giữa màn tàn diệt ấy, Thẩm gia chủ vẫn đứng vững, tóc tung bay, ánh mắt như đao:
“Các vị, nếu đã muốn tranh, thì mời ra tay!
Đông Thắng Thần Châu này — không phải nơi để kẻ khác tùy tiện chà đạp!”
Bốn luồng khí tức va chạm, tạo thành cơn sóng linh lực khủng khiếp, lan xa ngàn dặm.
Trên trời, sấm sét cuồn cuộn, dưới biển, linh thú rên rỉ.
Thiên địa run rẩy — như thể đại kiếp sắp đến.
Và giữa lúc ấy, ở một nơi nhỏ bé tách biệt khỏi thế gian — Hỗn Nguyên Châu,
Dương Tiểu Phàm vẫn đang say sưa học pháp, miệng lẩm bẩm câu quyết, chẳng hề biết rằng một giọt máu của mình đã khiến cả Tứ Châu sụp đổ.
Trên vai hắn, Mị Nhi ngồi cuộn tròn, ánh mắt nhìn xa xăm:
“Ngươi còn chưa biết đâu...
Tiểu Phàm, cơn gió ngươi vô tình tạo ra hôm nay... chính là cơn bão của vạn năm sau.”