Cập nhật mới

Khác Tiệm Sách Lúc Nửa Đêm📚

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
386885436-256-k803629.jpg

Tiệm Sách Lúc Nửa Đêm📚
Tác giả: Haristory_jh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Tiệm Sách Lúc Nửa Đêm" là câu chuyện kỳ bí xoay quanh Nguyễn Linh An, một điều tra viên trẻ tuổi làm việc trong một cơ quan cảnh sát.

Sau một ngày làm việc mệt mỏi, cô tình cờ ghé thăm tiệm sách cổ của chú Hùng, nơi chứa đựng những cuốn sách bí ẩn mà không ai biết đến.

Một đêm khuya, chú Hùng tặng An một cuốn sách cũ, cuốn sách mà từ khi còn nhỏ, cô đã luôn tò mò nhưng không bao giờ được mở ra.

Khi An mở cuốn sách đó tại nhà, một điều không thể tưởng tượng đã xảy ra-một linh hồn bị phong ấn bấy lâu nay, chính là thái tử Trần Khánh Duy của triều đại thời nhà Trần, đã được giải thoát.

Mối duyên giữa họ không chỉ bắt đầu từ kiếp này, mà còn kéo dài xuyên suốt từ một đời trước đầy uẩn khúc.

Liệu An và Khánh Duy có thể cùng nhau đối mặt với những bí mật nguy hiểm, giải mã lời nguyền và khám phá mối quan hệ đã tồn tại từ nghìn năm trước?



điềutra​
 
Tiệm Sách Lúc Nửa Đêm📚
Chap 1 Cuốn Sách Bí Ẩn


__________Tiệm sách lúc nửa đêm📚________

Chap 1

"Tôi là An, Nguyễn Linh An, 24 tuổi.

Là nữ điều tra viên duy nhất trong cơ quan, nhưng cũng chính vì là nữ mà tôi thường bị đối xử hơi thiếu công bằng một chút..."

Chưa kịp nghĩ xong, An đã nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc vang lên.

Anh đội trưởng khó tính của cô – Gia Tuấn Minh – lại xuất hiện, với gương mặt lúc nào cũng lạnh tanh.

Anh ta trẻ, tài giỏi, và được các sếp trên hết lòng ủng hộ, một phần vì gia thế "không phải dạng vừa".

"Này, cái job tôi giao cho cô đã làm xong chưa?"

Tuấn Minh nói, giọng đầy uy quyền.

An ngẩng lên, cố nở nụ cười chuyên nghiệp dù trong lòng có chút mệt mỏi.

Cô điềm tĩnh lấy ra một thùng tài liệu, bên trong chứa đầy đủ thông tin liên quan đến vụ án.

"Dạ, xong rồi ạ.

Đây là các bằng chứng chi tiết, và theo như phân tích của tôi, cái chết của nạn nhân không phải là tự sát đơn thuần.

Sau khi tìm hiểu thông tin về gia đình và các mối quan hệ xung quanh..."

"Vô thẳng vấn đề, Nguyễn Linh An."

Tuấn Minh cắt lời.

"Cô đang nói nạn nhân bị giết đúng không?

Đừng có mà lằng nhằng vòng vo Tam Quốc."

An khẽ thở dài trong lòng nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh.

"Vâng, tôi khẳng định đây là một vụ giết người có chủ đích.

Hung thủ đã cố tình dàn dựng hiện trường để đánh lạc hướng điều tra.

Tôi cũng đã tìm được một số nghi phạm tiềm năng."

Tuấn Minh nhìn An chăm chú, ánh mắt lạnh lùng như thể đang đánh giá xem cô còn có ích được bao nhiêu.

"Rồi, giờ chuyển hết đống tài liệu này qua cho thằng mới vào, để nó phụ trách.

Cô xong việc rồi thì đi dọn lại tủ tài liệu, quét dọn sạch phòng kho, rồi mua cho tôi một ly cà phê."

An mím môi.

Cảm giác bực bội dâng lên, nhưng cô cố gắng đè nén.

Dù gì đây cũng là công việc cô đã ao ước từ lâu, và cũng như vì muốn tìm hiểu sự thật vì vụ án năm xưa của bố mẹ mình.

Trong lòng, An thầm nghĩ: *Phải chi một ngày nào đó mình được thăng chức cao hơn tên khốn này, lúc đó chị mày sẽ cho mày biết thế nào là hổ không gầm tưởng Hello Kitty.*

Không muốn bị đánh giá là "kém thái độ", An hít sâu rồi nhẹ nhàng lên tiếng:

"Ơ kìa, vậy lát tôi có được đi theo hiện trường điều tra vụ án tiếp theo không ạ?"

Tuấn Minh nhướng mày, ánh mắt như đang trêu ngươi.

"Làm xong việc tôi giao đi rồi tùy thái độ cô mà tính nhá."

Câu trả lời lạnh tanh đó khiến An siết chặt bàn tay, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười nhạt. *Chờ đó đi, tên công tử bột kia.

Một ngày nào đó bà mày sẽ vượt mặt mày, và khi ấy, tôi sẽ khiến anh phải nể phục!*

Sau khi hoàn thành hết những việc vặt mà đội trưởng giao, An thở dài, chỉnh lại áo khoác, tay cầm một khay bánh nhỏ và ly cà phê thơm phức.

Cô bước tới trước cửa phòng làm việc của Gia Tuấn Minh, hít sâu lấy lại bình tĩnh, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào với nụ cười "công nghiệp" trứ danh của mình.

"Dạ thưa đội trưởng, em đã làm xong tất cả những gì anh giao rồi ạ.

Em còn mang chút bánh với cả cà phê như anh yêu cầu nữa đây ạ," An nói, giọng nịnh nọt.

Tuấn Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng lướt qua cô.

Anh nhấc ly cà phê lên, khẽ nhấp một ngụm rồi gật đầu nhẹ.

"Tốt.

Ừm, cà phê cũng vừa đủ ấm, dễ uống."

Anh đặt ly xuống, ánh mắt như đang đánh giá "tấm lòng" nịnh nọt của cô.

"Thôi được rồi.

Vì chút tấm lòng... hơi trái lương tâm này của cô, tôi sẽ cho cô đi theo hiện trường để học hỏi vài thứ."

An nghe xong, mắt sáng rực, như một đứa trẻ vừa được khen bài kiểm tra giỏi.

Không để ý đến cả lời nói có phần cà khịa bản thân mình.

"Thật sao ạ?!

Ui da, em cảm ơn đội trưởng nhiều ạ!

Đội trưởng của em là số một luôn!"

Tuấn Minh tỏ vẻ mặt đánh giá trước sự phấn khích quá đà của An, nhưng không nói gì thêm.

Anh chỉ đứng dậy, lấy áo khoác và nhìn cô.

"Chuẩn bị đi, 5 phút nữa xuất phát.

Nếu mà chậm, bị bỏ lại đừng có mà than phận trách trời ."

"Vâng!

Em sẵn sàng rồi!"

An líu ríu bước theo, nụ cười "công nghiệp" đã chuyển sang rạng rỡ thật sự.

*Hiện trường vụ án*

Chiếc xe của đội điều tra đỗ lại trước một ngôi biệt thự cũ kỹ, rêu phong bao phủ từng mảng tường.

Ngôi nhà nằm sâu trong khu vực vắng vẻ, gần như bị lãng quên suốt nhiều năm qua.

An bước xuống, khẽ ngẩng đầu nhìn khung cảnh âm u của căn biệt thự trước mặt.

"Cẩn thận đi.

Đừng đụng lung tung," Tuấn Minh lên tiếng, giọng nghiêm nghị như mọi khi.

Bên trong ngôi nhà, mùi ẩm mốc và thoang thoảng một thứ gì đó rất khó chịu vẫn còn vương lại.

Hiện trường được đánh dấu bằng dây cảnh sát giăng khắp nơi.

Căn phòng trung tâm là nơi đội điều tra đang tập trung.

Ở đó, một cây đàn piano cũ kỹ nằm lặng lẽ ở góc phòng, bám đầy bụi và mạng nhện.

Một nhân viên pháp y đang báo cáo lại: "Cái xác đã được đưa về khám nghiệm tử thi.

Theo dấu vết còn lại, người chết có thể đã bị chôn hoặc giấu sau bức tường này khoảng 5 năm trước.

Bọn trẻ đến đây chơi đùa và phát hiện ra một vết tường bị nứt và có nhiều con sâu bọ bên trong.

Nhưng vì thời gian quá lâu, manh mối đã gần như không còn."

An bước đến gần cây đàn piano, ánh mắt dừng lại trên những phím đàn xỉn màu, nhưng cô không chạm vào.

Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng cô, như thể có thứ gì đó bất thường đang bị giấu kín ở đây.

"Tại sao phải mất đến 5 năm mới tìm thấy thi thể này?"

An bất giác hỏi, ánh mắt dò xét xung quanh.

Một đồng nghiệp đứng gần đó lắc đầu.

"Thì ngôi nhà này bị bỏ hoang mà, ai mà biết được chứ.

Hung thủ giấu quá kỹ, giờ gần như không có dấu vết nào cả."

An không thỏa mãn với câu trả lời.

Cô cất giọng, lần này dứt khoát hơn:

"Nhưng nghĩ mà xem, 5 năm là khoảng thời gian rất dài.

Chẳng lẽ không ai từng đến đây trong suốt thời gian đó?

Mùi xác phân hủy không thể nào không ai nhận ra.

Còn cây đàn piano này, tôi thấy lạ lắm, nó..."

"Nguyễn Linh An."

Tuấn Minh ngắt lời, giọng cứng rắn.

"Đừng suy diễn lung tung khi không có bằng chứng.

Chúng ta ở đây để điều tra chứ không phải để kể chuyện ma."

An nắm chặt chiếc áo của mình, cố nén lại cảm giác bực bội.

Nhưng trong lòng, cô vẫn không thể gạt bỏ những suy nghĩ kỳ lạ đó.

Cây đàn piano, bức tường, và cả cái chết bị lãng quên suốt 5 năm...

Tất cả đều quá bí ẩn.

"Không ai nghe mình nói bây giờ, nhưng mình phải tìm ra thứ gì đó,"

An tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn về phía cây đàn như có một thế lực nào đó đang câu dẫn mình.

An lặng lẽ tiến lại gần cây đàn piano.

Cô cúi xuống nhìn những chi tiết xung quanh, để ý thấy bụi phủ dày đặc, nhưng có vài phím đàn dường như có dấu hiệu bị chạm vào gần đây.

Điều này khiến cô không khỏi nghi ngờ.

"Đội trưởng, anh có nghĩ có ai đó đã quay lại đây sau khi vụ giết người xảy ra không?"

An hỏi, giọng nghiêm túc.

Tuấn Minh đứng gần đó, tay đút túi quần, ánh mắt sắc lạnh.

"Nếu có bằng chứng thì đưa ra.

Còn không thì đừng nói suy đoán vô căn cứ."

An nhíu mày nhưng không cãi lại.

Cô quay sang một góc khác của căn phòng, nơi bức tường từng che giấu thi thể.

Gạch đã bị phá hủy khi đội pháp y tìm kiếm, nhưng An có cảm giác kỳ lạ về sự sắp đặt.

"Mọi thứ dường như không phải là ngẫu nhiên" Cô lẩm bẩm, ánh mắt soi kỹ từng chi tiết.

Một đồng nghiệp thấy cô chăm chú bèn lên tiếng: "Này, An, đừng để tâm quá.

Chuyện này rõ ràng là ngõ cụt.

Chúng ta không tìm thêm gì ở đây đâu."

An im lặng.

Cô hiểu điều đó, nhưng linh cảm mách bảo cô rằng còn điều gì đó bị bỏ sót, và cây đàn piano kia chính là chìa khóa.

"Thu dọn thôi," Tuấn Minh ra lệnh, cắt ngang dòng suy nghĩ của An.

"Chúng ta sẽ tiếp tục ở phòng điều tra.

Cô, Nguyễn Linh An, về viết lại báo cáo chi tiết.

Đừng suy diễn lung tung nữa."

An cắn môi, liếc nhìn cây đàn thêm một lần nữa trước khi rời đi.

*Tan làm*

Trời đã ngả tối khi An trở lại cơ quan.

Sau một ngày dài, ai nấy đều mệt mỏi.

Đồng nghiệp liêntục ra về, chỉ còn mình cô ngồi lại trước bàn làm việc.

Cô nhìn vào tập hồ sơ trên bàn, nơi chứa hình ảnh và ghi chú từ hiện trường.

Cảm giác bất an vẫn bám lấy cô, nhất là khi nghĩ đến cây đàn piano.

Tuấn Minh bước ngang qua bàn cô, vừa lấy áo khoác vừa nói: "Cô làm nhanh lên.

Xong việc thì về nghỉ ngơi.

Sáng mai báo cáo đầy đủ cho tôi."

An ngẩng lên, nụ cười gượng gạo lại xuất hiện.

"Dạ, đội trưởng về trước đi ạ.

Em làm xong sẽ về sau."

Tuấn Minh liếc nhìn cô một lúc, ánh mắt khó đoán, rồi gật đầu rời đi.

Căn phòng dần yên tĩnh, chỉ còn tiếng bút của An lướt trên giấy.

Sau khi làm xong bản báo cáo vụ án.

Cô nhìn lên đồng hồ, kim giờ chỉ gần 11 giờ đêm.

Ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ, vai cô đau mỏi, nhưng sự mệt mỏi này chẳng là gì với niềm mong đợi được trốn vào thế giới "cổ tích của cô" nơi mà hàng ngàn cuốn sách bao lấy cô sau một ngày dài.

Dọn dẹp bàn làm việc, An khoác chiếc áo khoác lên, vội vàng rời cơ quan.

Đón chuyến xe buýt của cuối ngày về nhà nhưng cô không về đến nhà ngay mà lặng lẽ đi đến một con hẻm tối.

Những bước chân của cô dẫn đến tiệm sách quen thuộc cách nhà không xa.

Tiếng chuông cánh của gỗ của tiệm sách khẽ rung lên khi An đẩy vào.

"An đến rồi à?

Chà, nay đến sớm hơn mọi khi nhỉ.

Còn 5 phút nữa mới tới 12 giờ mà," chú Hùng, chủ tiệm sách, cười hiền từ, ánh mắt như sáng lên chút niềm vui nhỏ nhoi.

Tiệm sách nhỏ này đã gắn bó với chú cả cuộc đời.

Hơn 80 năm qua, từ đời ông cố truyền lại đến đời chú, nơi đây không chỉ là nơi bán sách mà còn là chốn lưu giữ bao kỷ niệm của gia đình.

Góc phố yên tĩnh, những kệ sách gỗ cổ xưa, và mùi giấy ố vàng tạo nên một không gian khác biệt, không lẫn với đâu.

"Chú ơi, sao hôm nay trông chú có vẻ khác thế ạ?

Không khỏe à?"

An đặt túi xách xuống ghế, vừa cười vừa hỏi.

Chú Hùng thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm qua ô cửa sổ nhỏ.

"Không phải chú không khỏe, chỉ là... chú quyết định đóng cửa tiệm sách này rồi, An ạ.

Chú cũng lớn tuổi rồi."

An bất giác im lặng, cảm giác như một phần ký ức của mình sắp mất đi.

"Nhưng chú không định chuyển đi đâu chứ?

Đây cũng là nhà chú mà..."

Chú Hùng cười nhẹ, lắc đầu.

"Không, chú vẫn sống ở đây.

Chỉ là đóng cửa tiệm thôi, dành thời gian nghỉ ngơi, bớt bận rộn."

An gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao, việc tiệm sách biến mất cũng đã khiến cô cảm thấy hụt hẫng lắm rồi.

"Thế nên hôm nay, chú muốn tặng cháu một cuốn sách làm kỷ niệm.

Đi chọn đi, bất kỳ cuốn nào cháu thích."

An liếc nhìn những kệ sách quen thuộc, lòng thầm cảm kích.

Nhưng ánh mắt cô lập tức bị thu hút bởi cuốn sách đóng khung trên kệ cao nhất.

Đó là một cuốn sách mà An đã chú ý từ thuở nhỏ.

Hoa văn cầu kỳ trên bìa sách, lớp bụi phủ dày cùng ánh sáng lấp lánh dưới lớp kính bảo vệ luôn khiến cô tò mò.

Lần nào hỏi, chú Hùng cũng chỉ cười, bảo rằng đó là cuốn sách "không dành để đọc".

"Chú... giờ cháu có thể lấy cuốn sách kia được không?"

An ngước lên, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

Chú Hùng thoáng khựng lại, ánh mắt thoáng nét lưỡng lứ.

Nhưng rồi ông khẽ gật đầu.

"Chú đã giữ nó suốt bao năm.

Có lẽ giờ đến lúc rồi."

An không khỏi bất ngờ.

Cô nhìn chú trèo lên thang, cẩn thận gỡ cuốn sách ra khỏi khung kính.

Khi đặt nó vào tay An, ông dặn dò như có gì đó quan trọng.

"Cuốn sách này đã được truyền từ đời các cụ đến bây giờ đây!

Chú cũng chả có con cái gì kết thúc ở đời chú thì cũng tiếc quá.

Theo cha chú nói thì nó cũng được gia đình chú giữ được 800 năm rồi.

Thôi thì con sẽ thay gia đình chú tiếp quản nó nhé?"

Cô mỉm cười, ánh mắt đầy tò mò nhìn cuốn sách.

Mặt bìa cũ kỹ với những hoa văn kỳ lạ làm cô cảm giác như nó đang có một sức hút bí ẩn.

"Cháu hứa.

Cháu sẽ trân trọng nó, chú ạ."

*Đêm khuya trong tiệm sách*

Sau khi được chú Hùng tặng cuốn sách, An đặt nó sang một bên, định bụng sẽ mang về nhà mở ra xem sau.

Cô vẫn muốn tận dụng chút thời gian yên tĩnh ở tiệm sách để đọc những cuốn sách khác mà mình yêu thích.

"Đọc xong rồi về cũng vừa đúng giờ ngủ," An tự nhủ, rút từ kệ một cuốn tiểu thuyết trinh thám.

Không gian xung quanh thật yên bình.

Chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua cửa kính và tiếng lật trang sách vang lên đều đều.

Chú Hùng ngồi ở quầy, đôi mắt lim dim như chìm vào những suy nghĩ xa xôi.

An đọc say mê trong gần hai tiếng, quên luôn thời gian.

Đến khi đồng hồ điểm 2 giờ sáng, cô mới giật mình nhận ra trời đã quá khuya.

"Chú Hùng, cháu về đây ạ!"

An lên tiếng chào, vẫy tay với chú.

"Ừ, về cẩn thận nhé, An.

Cầm cuốn sách kia chắc chứ?

Chú không đùa đâu, giữ nó thật kỹ."

An mỉm cười, gật đầu.

"Cháu sẽ giữ cẩn thận mà, chú cứ yên tâm."

*Tại nhà An*

An đặt túi xách xuống bàn, mệt mỏi tháo áo khoác và rót một cốc nước.

Ánh đèn phòng khách chiếu lên cuốn sách bí ẩn mà cô đã nhận được, giờ đây nằm im lìm trên bàn, như đang chờ đợi điều gì đó.

"Được rồi, xem thử nào," An lẩm bẩm, ngồi xuống ghế và cẩn thận mở lớp bìa đầu tiên.

Ngay khi cuốn sách được mở ra, một luồng gió lạnh thổi qua, làm rèm cửa lay động.

Những dòng chữ cổ trên trang sách bỗng phát sáng, khiến An không khỏi giật mình.

"Cái gì đây...?"

Từ giữa cuốn sách, một luồng sáng trắng rực rỡ bỗng phóng lên, lan tỏa khắp căn phòng.

Trong ánh sáng ấy, một hình dáng mờ ảo dần dần hiện lên.

Chàng trai ấy bước ra, gương mặt điển trai nhưng ánh mắt sắc lạnh, đầy uy nghiêm.

Trang phục cổ xưa càng làm tăng thêm vẻ thần bí của anh ta.

Chàng trai nhìn An chăm chú, như đang cân nhắc điều gì đó.

Rồi anh nở một nụ cười nhẹ, giọng nói trầm ấm nhưng lại đầy kiêu hãnh vang lên:

"Cuối cùng, ngày này cũng đã đến...

Đã đến lúc thời khắc tái sinh của thái tử ta đây ."

_Hết Chap1_HariStory_

(Đây là lần đâu sốp viết truyện nên có gì nhẹ nhàng với cho sốp xin ý kiến nhé.)

Bật mí: nhà chú Hùng từ đời này đến đời chú đều làm về bán sách cho thuê mượn sách đọc từ những năm 1225 cuối thời nhà Trần đến bây giờ 2025 như trong truyện là 800 năm rồi =))) nghe hơi ảo nhưng mà cố gắng đúng logic😭

Page: Hari_story
 
Tiệm Sách Lúc Nửa Đêm📚
Chap 2 Giải thoát và khởi đầu mới


An giật bắn mình, mắt không rời khỏi chàng trai kỳ lạ đang đứng giữa phòng khách nhà mình.

Đầu óc cô quay cuồng, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô vội vàng chạy đến bàn thờ ông Địa gần góc nhà, hai tay chắp lại run rẩy.

"Nam mô A Di Đà Phật, nam mô A Di Đà Phật..."

Chàng trai nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng lướt qua cô gái trước mặt.

Bộ dáng sợ hãi và những lời lẩm bẩm kỳ lạ của cô khiến anh cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không kém phần bực bội.

"Ngươi kia!"

Giọng anh vang lên uy nghiêm, từng lời nói như mũi tên xuyên vào không khí tĩnh mịch của căn phòng.

"Ta đã xuất hiện trước mắt ngươi, sao không quỳ hành lễ mà còn trốn ở đó, lẩm nhẩm điều chi?

Có phải muốn cãi mệnh trời hay chăng?"

An quay phắt lại, ánh mắt mở to nhìn chàng trai.

Cô lắp bắp, không hiểu nổi tình huống trước mắt.

"Dạ, em xin lỗi...

Em thật sự không biết gì hết!

Ở nhà em còn ba má dưới quê, em gái em trai, ông bà, chú bác...

Ngài làm ơn đừng lấy hồn em đi, con xin ngài!"

Lời cầu khẩn của An càng khiến anh chau mày.

Chàng trai đặt tay lên cán thanh kiếm đeo bên hông, tư thế hiên ngang, ánh mắt đầy vẻ uy nghi như một vị quân vương đang đứng trước thần dân.

"Thật kì lạ?

Chính tay ngươi đã là người giải thoát cho ta, vậy mà giờ tỏ ra sợ hãi ta?"

Một sự hoang mang mơ hồ len lỏi trong lòng An.

Cô không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm giác sợ hãi ban đầu giờ đã được thay thế bằng sự tò mò dâng lên mạnh mẽ.

Cô ngập ngừng, mở miệng hỏi.

"Ngài nói phong ấn là sao ạ?

Em... em là người đã giải thoát phong ấn cho ngài sao?"

Chàng trai khẽ thở dài, ánh mắt dịu lại nhưng vẫn mang theo nét u sầu.

Anh chậm rãi quỳ một gối xuống trước mặt An, dáng vẻ đĩnh đạc và cao quý.

"Ngươi đã mở cuốn sách đó, phải không?"

An gật đầu, không dám thốt lên lời nào.

Cảm giác hoang mang dâng lên như sóng cuộn, khiến cô không thể nào lý giải nổi chuyện kỳ lạ này.

"Vâng ạ..."

Chàng trai đứng thẳng dậy, khoanh tay trước ngực, giọng nói mang theo sự trầm lắng nhưng đầy uy nghiêm.

"Không phải ai cứ mở cuốn sách đó là ta được giải thoát.

Chỉ người hữu duyên với ta mới có thể phá giải phong ấn.

Hàng năm trôi qua, có rất nhiều người từng mở cuốn sách này, nhưng không một ai có thể giúp ta thoát khỏi sự giam cầm.

Mỗi lần có người chạm vào, ta lại mong chờ một kỳ tích, nhưng tất cả chỉ là thất vọng.

Cảm giác chờ đợi và hy vọng rồi tuyệt vọng, ngươi không thể nào hiểu được."

Anh dừng lại, ánh mắt trở nên xa xăm, như đang nhìn về một ký ức đau thương nào đó.

"Cuốn sách này đã được truyền qua tay rất nhiều người, cuối cùng rơi vào một tiệm sách.

Người chủ của nó thấy cuốn sách quá đẹp nên giữ lại làm kỷ niệm, và từ đó, không ai chạm đến nó nữa.

Năm tháng cứ thế trôi qua, ta bị quên lãng trong màn đêm tịch mịch...

Cho đến hôm nay, khi ngươi xuất hiện."

An im lặng, đôi mắt nhìn chàng trai đầy ngỡ ngàng.

"Vậy... tại sao em lại là người có thể giải thoát cho ngài nhỉ?"

Chàng trai nhếch môi, một nụ cười thoáng qua nhưng chứa đầy sự mơ hồ.

"Ta cũng không biết.

Có lẽ giữa ta và ngươi có một mối lưu duyên nào đó mà ngay cả ta cũng chưa thể hiểu rõ.

Nhưng dù thế nào đi nữa, ngươi đã cứu ta.

Vì điều đó, ta cảm ơn ngươi."

An vẫn đứng đó, lòng ngổn ngang trăm mối.

Cô không biết rằng, từ khoảnh khắc mở cuốn sách đó, cuộc đời cô đã bước vào một vòng xoáy đầy bí ẩn và bất ngờ.

An chớp mắt đầy kinh ngạc, cố lấy lại bình tĩnh.

"Vậy... ngài có nhớ mọi chuyện?

Vì sao ngài bị giam cầm trong cuốn sách này không?"

Chàng trai nhẹ nhàng thở dài, ánh mắt trầm lặng hẳn đi.

"Ta không biết.

Ta không nhớ gì cả.

Khi cuốn sách đến tay chủ tiệm, ta đã quyết định ngủ say, mong rằng thời gian sẽ trôi qua nhanh hơn.

Nhưng rồi, ta dần bị mất đi ký ức.

Những gì còn lại chỉ là những mảnh vụn mơ hồ khi ở trong cuốn sách và thời ta còn sống.

Tất cả...

đã trôi qua bao lâu rồi nhỉ?

Chắc cỡ hai trăm năm..."

An chớp mắt, ngạc nhiên hỏi lại:

"Ngủ?

Ngài... ngủ trong cuốn sách á?"

"Phải."

Anh khẽ nhún vai, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trần đời.

"Ngủ cho đỡ buồn.

Nhưng ngờ đâu... ta ngủ hơi lâu.

Đến mức ký ức cũng lỡ ngủ quên luôn, giờ chẳng nhớ được gì nữa."

An bật cười, nhưng cố kiềm lại để không khiến đối phương khó chịu.

"Ngài ngủ một giấc mà mất ký ức luôn hả?

Ngủ kiểu gì mà kinh vậy?"

Khánh Duy liếc cô, vẻ mặt hơi nghiêm nghị nhưng không giấu nổi chút xấu hổ:

"Thì... ai mà ngờ được.

Mà này, cô nương!

Đừng cười, chẳng lịch sự chút nào!"

An vội xua tay, cười hì hì:

"Dạ dạ, em xin lỗi.

Rồi giờ ngài tính sao?

Còn nhớ gì về thế giới bên ngoài không?"

Anh trầm ngâm, sau đó nghiêm túc hỏi:

"Cô nương, bây giờ là triều đại nhà nào?"

An sững sờ, phải mất vài giây mới hiểu câu hỏi của anh.

Cô bật cười lớn:

"Triều đại?

Ngài ơi, giờ là năm 2025 rồi!

Không còn vua chúa hay triều đại gì nữa đâu!"

Chàng trai ngẩn người, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.

Anh lẩm bẩm:

"2025?

Không còn triều đại?

Không còn vua chúa?

Làm sao mà..."

An phì cười, cố nín nhưng không được:

"Ngài chắc chắn là ngủ quá sâu rồi đó!

Giờ ai cũng sống hiện đại, xài điện thoại thông minh, đi xe máy, xe hơi hết.

Chứ ai còn cưỡi ngựa, đội mũ cánh chuồn nữa đâu!"

Nghe vậy, mặt anh đầy vẻ bất mãn:

"Thời thế đổi thay nhanh vậy sao?

Còn đâu những ngày ta tung hoành giang hồ, oai phong lẫm liệt..."

An nhìn bộ dạng tiếc nuối của anh, không nhịn được bật cười lần nữa.

Cô khẽ vỗ vai anh, như một người bạn thân đang an ủi:

"Thôi, ngài ạ.

Giờ ngài tung hoành kiểu khác.

Để em chỉ ngài cách sống thời hiện đại."

Anh hơi sững lại, rồi nghiêm nghị đáp:

"Hửm, nãy ta còn thấy ngươi sợ hãi đến run người, giờ lại bạo gan lạ nhỉ?"

An cười gượng, đáp tỉnh bơ:

"Ngài nghĩ xem, tự nhiên có một người đàn ông lạ lẫm xuất hiện, ai chả sợ?

Mà ngài là ma hay quỷ thế?"

"Ngươi dám!

Ta làm sao là cái loại thấp kém đó được?

Ta là thần đấy!

Danh ta đây là thái tử nhà họ Trần, Trần Khánh Duy!"

Anh trợn mắt lên, giận dữ đáp.

An nghe xong, vừa thấy uy nghiêm vừa cảm giác... nhức tai vì cách anh nói chuyện có phần hơi kiêu ngạo.

Cô lẩm bẩm trong miệng:

"Thần gì thái tử gì, nói chuyện như dở hơi ý."

Khánh Duy nghe được, quay ngoắt lại, ánh mắt đầy nghi hoặc:

"Ngươi vừa nói gì?

Dở hơi là gì?"

An giật mình, cười trừ, vội chữa cháy:

"Dạ không!

Em nói là chắc ngài mệt quá nên hơi... khác người chút thôi.

Nhưng mà thời nay, ngài cần học cách sống hợp thời hơn."

Khánh Duy cau mày, vẻ không hài lòng với cách đánh trống lảng vụng về này:

"Ta học cách sống hợp thời?

Để làm gì?

Thần như ta, người ta phải kính nể, sao ta phải giống các ngươi?"

An vừa thấy khó chịu, vừa thấy buồn cười.

Cô khoanh tay, nhướng mày nhìn anh:

"Ngài ơi, thời nay không ai nể ngài chỉ vì ngài tự xưng là thần đâu.

Muốn người ta kính trọng thì ngài phải hòa nhập, làm họ cảm thấy ngài gần gũi, hiểu chưa?"

Khánh Duy trầm ngâm một lát, rồi khẽ gật đầu:

"Được... nếu đây là cách để thích nghi, ta sẽ làm theo.

Nhưng nhớ, ta không phải kẻ dễ bị dẫn dắt."

An vỗ tay, cười tươi:

"Thế mới tốt chứ!

Bài học đầu tiên: bỏ 'cô nương' đi, gọi em là An được rồi."

Anh nhướn mày và thắc mắc:

"Gọi thẳng tên ngươi à?

Không phải thiếu lễ độ sao?"

"Không thiếu gì hết, ngài cứ gọi đi.

Thời nay, gọi nhau bằng tên là bình thường mà."

Khánh Duy nhún vai, thử nghiệm một cách miễn cưỡng:

"Được thôi...

An.

Ta sẽ làm như ngươi nói.

Nhưng nếu có gì sai, ta sẽ tự sửa."

"Vậy bây giờ anh được giải thoát rồi, anh trở về trời à?"

An ngước lên nhìn Khánh Duy, vẫn ngồi bệt dưới đất, tựa lưng vào bàn thờ ông Địa, nơi cô vừa khấn vái xong.

Giọng cô có chút hy vọng, mong mọi chuyện kỳ lạ này sớm kết thúc.

Khánh Duy đứng thẳng người, ánh trăng ngoài cửa sổ soi lên khuôn mặt cương nghị của anh.

Anh nhắm mắt lại, trầm ngâm một lúc rồi đáp:

"Ta là thần, được phán đến trần gian này với một sứ mệnh vô cùng quan trọng, đó là..."

An mở to mắt, lùi người lại một chút, hai tay vô thức bấu vào mép bàn thờ:

"Là gì cơ?"

Khánh Duy nhíu mày, tay đưa lên cằm, như cố gắng đào bới một ký ức đã bị chôn vùi từ rất lâu.

Một hồi sau, anh khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt lúng túng:

"Là... là gì nhỉ?"

An đờ người, cảm giác như vừa nghe một chuyện không thể tin nổi.

Cô cố nén một tiếng thở dài, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ thất vọng:

"Ủa?

Làm sao mà anh không nhớ được?

Sứ mệnh quan trọng của anh mà cũng quên sao?"

Khánh Duy thở dài nặng nề, quay sang nhìn cô, ánh mắt hiện lên một nỗi buồn pha chút bất lực:

"Ta đã ngủ một giấc quá dài...

Có lẽ là hơn 700 năm.

Trong khoảng thời gian đó, những ký ức của ta dần bị lu mờ.

Ta chỉ nhớ mang máng mình đã được phong ấn để chờ ngày có người giải thoát."

An há hốc mồm, hoàn toàn bị choáng ngợp bởi câu chuyện trước mặt.

Một lúc sau, cô lắc đầu như để trấn tĩnh lại:

"Thôi được rồi...

Thế giờ anh tính sao?

Không nhớ sứ mệnh, không nhớ gì cả, anh định làm gì tiếp đây?"

Khánh Duy đứng thẳng người, một tay đặt lên chuôi kiếm, dáng vẻ đầy uy nghiêm:

"Hừm, ta nghĩ hiện tại ta sẽ lưu lại ở đây một thời gian."

Nghe đến đó, An bật dậy, giọng đầy hoảng hốt:

"L-lưu lại ý anh là ở đây á?

Không, không, nhà em chỉ có mỗi mình em thôi, không có chỗ đâu!

Với lại em không muốn dính líu gì đến thần tiên, ma quỷ đâu!"

Khánh Duy nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt ánh lên chút trêu chọc, nhưng lời nói vẫn điềm tĩnh như nước:

"Ngươi nghĩ ta muốn làm phiền ngươi chắc?

Nhưng vì ngươi đã giải thoát cho ta, nơi này giờ là nơi có mối liên kết chặt chẽ nhất với linh khí của ta.

Ta không thể rời đi ngay được."

An ngồi thụp xuống đất, ôm đầu, vẻ mặt như không còn chút sức sống:

"Trời đất ơi...

Làm ơn đi, anh chọn chỗ khác được không?

Nhà em thật sự không hợp với thần đâu!"

Khánh Duy khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng nhưng giọng nói lại rất hiển nhiên:

"Không hợp hay không là do ngươi nghĩ.

Với ta, nơi nào có mái che là được."

An bần thần nhìn anh, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: "Ai là cấp trên của ông nội này làm ơn dắt ảnh về đi"

An ngồi đó, ánh mắt tràn đầy bất lực, nhìn chàng trai trước mặt cứ như một vị khách không mời mà đến còn muốn ở lại dài hạn.

Cô thở hắt ra, cố gắng lấy lại bình tĩnh:

"Được rồi, coi như em đồng ý cho anh ở đây...

Nhưng mà anh không thể sống kiểu tự do như thời cổ đại đâu.

Bây giờ là thời hiện đại, có luật lệ, có quy tắc hết đấy!"

Khánh Duy nhíu mày, hơi cúi đầu nhìn An, như thể vừa nghe một điều kỳ lạ: "Luật lệ của ngươi có khác gì so với triều đại của ta?"

An bật dậy, chỉ tay về phía bàn làm việc, nơi cô vừa lục lọi tìm giấy bút: "Khác nhiều chứ!

Bây giờ ai ở chung cũng phải rõ ràng.

Đây, em sẽ lập hợp đồng bạn cùng phòng.

Anh muốn ở đây thì phải tuân theo hết những gì em ghi, hiểu chưa?"

Khánh Duy nhìn tờ giấy mà An đặt lên bàn với ánh mắt đầy ngờ vực.

Anh chậm rãi gật đầu, giọng điệu vừa tò mò vừa nghiêm nghị: "Hợp đồng?

Là thứ gì kỳ lạ vậy?

Nhưng thôi, nếu đó là cách sống của ngươi, ta sẽ tôn trọng."

An viết nhanh các điều khoản vào tờ giấy, rồi dừng lại một chút, suy nghĩ trước khi tiếp tục.

Cô vươn tay, lấy cây bút lên, ghi vội vã:

"Điều 1: Không được làm phiền em lúc em đọc sách.

Điều 2: Không được tùy tiện bày bừa trong nhà.

Điều 3: Không được xuất hiện trước mặt người khác.

Điều 4..."

Cô dừng lại, nhìn chàng trai trước mặt, đang chăm chú quan sát, rồi nghĩ đến một điều kiện nữa nhưng chưa kịp ghi thì anh đã lên tiếng.

"Điều 4 là gì?"

An hít một hơi dài, cố gắng để không nổi giận với sự tò mò quá mức của anh:

"Điều 4 là... hừm, còn hai điều sau này em sẽ cập nhật sau."

Khánh Duy nhìn cô, ánh mắt hơi khó hiểu, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

Anh cúi xuống nhìn vào tờ giấy trước mặt, rồi bất ngờ lên tiếng, giọng điệu vẫn rất nghiêm túc.

"Sao cũng được.

Tôi cũng có nghĩa vụ của kẻ được giải thoát, cô phải giúp tôi lấy lại kí ức."

An nhướng mày, không hiểu chuyện gì đang xảy ra:

"Người được giải thoát?

Cái gì vậy?"

Khánh Duy thở dài, đôi mắt anh như chìm trong những ký ức mơ hồ, và giọng nói của anh cũng trở nên sâu lắng:

"Đúng, nghĩa vụ của kẻ được giải thoát.

Là mối liên kết giữa chúng ta, và cô là người duy nhất có thể giúp tôi hồi phục trí nhớ.

Đó là lý do tôi cần ở lại."

_HếtChap2_ trốn đến 2025 tui đã trở lại 🙂))
 
Tiệm Sách Lúc Nửa Đêm📚
Chap 3 Nhiệm vụ đầu tiên


*Sáng hôm sau*

Tiếng chuông báo thức réo rắt vang lên, kéo An ra khỏi giấc ngủ.

Cô ngáp dài, vươn vai rồi lẩm bẩm:

"Oaaa, lại phải đi làm rồi..."

Dụi mắt vài cái, An lò dò bước xuống giường, lê thân vào nhà vệ sinh để đánh răng, rửa mặt.

Mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi cô ra khỏi phòng, đi thẳng xuống bếp.

Nhưng ngay khi đặt chân vào, cô khựng lại.

Một gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt.

"Tảo an."

An giật bắn người, đứng như trời trồng.

Cô chớp chớp mắt, rồi bất giác tự véo vào tay mình.

"Chả lẽ mình vẫn còn mơ sao?

An ơi, tỉnh lại đi!"

Cơn đau từ cánh tay truyền tới, khiến cô càng thêm hoang mang.

"Sao véo vào tay đau như thật vậy nè?!"

Duy khoanh tay, nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, giọng điệu vẫn lạnh lùng như đêm qua.

"Ngươi đang nói gì nữa vậy hả?"

"Mơ sao?

Ngươi còn chưa tỉnh giấc à?"

An sững sờ, tay run run chỉ vào anh.

"Trời ơi, chả lẽ... giấc mơ tối qua đều là thật?

Không phải mình tưởng tượng ra sao?"

Cô lùi lại một bước, nhưng chợt nhớ ra một điều quan trọng hơn.

"Khoan đã, vậy chẳng lẽ ngài đây... không định đi à?"

Duy nhíu mày, không đáp mà chỉ nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén, khiến An phải cười gượng.

"Ờm, thôi... cứ coi như là khách đi... ha ha..."

Cô lảng tránh ánh mắt của Duy, rồi vội lục đục vào bếp, bắt tay làm bữa sáng.

Hôm nay cô chỉ làm đơn giản, một phần bánh mì ốp la kèm ly sữa nóng.

Đặt dĩa thức ăn lên bàn, An vô thức đẩy thêm một phần về phía Duy.

"Ăn sáng không?"

Duy khoanh tay, chậm rãi trả lời:

"Ta là thần, không biết đói."

An bĩu môi:

"Vậy thử đi!

Dù gì cũng là đồ ăn con người làm, biết đâu ngài sẽ thích?"

Duy im lặng nhìn dĩa thức ăn một lúc lâu.

Cô đoán chắc rằng anh sẽ từ chối, nhưng bất ngờ thay, anh lại cầm lấy chiếc nĩa, chọc vào miếng trứng ốp la rồi đưa lên miệng.

An tròn mắt, chờ đợi phản ứng.

"Thế nào?

Ngon không?"

Duy nhai chậm rãi, không biểu lộ cảm xúc gì.

"Không tệ."

An phì cười.

Giọng đầy vẻ kiêu ngạo.

"Trời ơi, đây chỉ là vài món đơn giản thôi tôi chưa trổ tài gì đâu."

Cô tiếp tục ăn sáng, trong lòng có chút cảm giác lạ lẫm.

Không ngờ một vị thần cao cao tại thượng như Duy lại chịu thử món ăn cô làm.

Nhưng thôi, chuyện này để tính sau, giờ cô phải đi làm!

An đứng dậy, thu dọn bát đĩa rồi vội vàng chạy vào phòng thay đồ.

Khi trở ra, cô đã chỉnh tề trong bộ trang phục công sở gọn gàng.

"Thôi, tôi đi làm đây!

Ở nhà ngoan nha...

À mà khoan, ngài có cần gì không?"

Duy ngồi yên, nhìn cô bằng ánh mắt bình thản.

"Không."

"Vậy tốt, tui đi đây."

An mang giày, mở cửa rồi quay lại nhìn Duy một lần cuối.

"Ở yên đó nha!

Có gì trong phòng tôi có vài cuốn sách cứ lấy mà đọc."

Nói rồi, cô chạy vội ra ngoài, không biết rằng Duy vẫn dõi theo cô từ sau lưng, ánh mắt có chút gì đó... khó đoán.

*Tại trụ sở đội điều tra trọng án*

An bước vào phòng làm việc, nơi các đồng đội của cô đã có mặt từ sớm.

"Chào mọi người!"

An cất tiếng chào.

"Chào buổi sáng nha em!"

"Ui, good morning!"

Không khí buổi sáng luôn rộn ràng với những lời chào hỏi vui vẻ.

Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên:

"An ơi, lát em qua đây anh giao việc cho em nha.

Hôm nay đội trưởng có việc đột xuất nhờ anh giao lại cho em đó."

Minh Đạt, một đồng nghiệp thân thiết với An, nói.

"Vâng ạ!"

An nhanh chóng đáp lại.

Sau khi sắp xếp đồ đạc và treo áo khoác, cô đi đến chỗ Đạt đang làm việc.

"À, em còn nhớ vụ án ở căn biệt thự kia không?"

Đạt vừa lật giở tài liệu vừa hỏi.

"Dạ?

Nhớ chứ anh!"

An đáp, trong lòng dấy lên sự tò mò.

"Anh Minh bảo em sẽ là người quản lý vụ án đó đó."

"Dạ???

Em á?"

Mắt An mở to đầy bất ngờ.

Trong lòng cô bỗng rộn lên niềm vui khi lần đầu tiên được giao trọng trách lớn.

Nhưng niềm vui đó chưa kéo dài được bao lâu thì...

"Ừ, đúng rồi!

Cố lên nha.

Một mình em điều tra chắc sẽ khó khăn lắm, nhưng thời hạn vụ án vẫn chưa đến mức bế tắc đâu.

Dù vậy... anh cũng phải nói trước là vụ này không có manh mối nào rõ ràng hết á.

Nhưng không sao, lần đầu em được đảm nhiệm vụ án riêng mà, cứ coi như rèn luyện thêm kinh nghiệm đi!"

"Một mình em sao mà nổi anh ơi?"

An than thở, vẻ mặt đầy bất lực.

"Thôi ráng đi, anh cũng chịu thôi."

Đạt nhún vai tỏ vẻ bó tay.

An thở dài, bất đắc dĩ nhận toàn bộ hồ sơ vụ án rồi lặng lẽ quay về bàn làm việc.

Cô mở tập tài liệu ra, nhìn chăm chú vào những thông tin bên trong, trong lòng không khỏi lo lắng.

Sau khi nhận nhiệm vụ, An bắt tay vào tìm hiểu mọi thông tin liên quan đến vụ án.

Cô đến cơ quan công an để tra cứu hồ sơ về ngôi nhà xảy ra án mạng.

Theo dữ liệu, căn nhà này trước đây thuộc sở hữu của một người đàn ông lớn tuổi, khoảng 60.

Hiện tại, ông ta đã chuyển về quê sinh sống và không còn liên quan đến căn nhà nữa.

Đúng lúc ấy, điện thoại của An reo lên.

"Alo?"

"Xin hỏi có phải điều tra viên Nguyễn Linh An không ạ?"

"Vâng, tôi đây."

"Tôi gọi từ trung tâm pháp y, liên quan đến vụ án mà cô đang phụ trách.

Cấp trên của cô đã cung cấp số liên lạc cho chúng tôi.

Kết quả khám nghiệm tử thi đã có.

Nạn nhân là một phụ nữ, độ tuổi khoảng từ 20 đến 30.

Mời cô đến nhận thông tin chi tiết."

"Vâng, tôi sẽ đến ngay."

An đáp, trong lòng không giấu được sự hào hứng vì đã có thêm một manh mối quan trọng.

Cô lập tức lái xe của đơn vị đến trung tâm pháp y.

Dù biết đây là một vụ án khó, nhưng cảm giác được từng bước giải mã sự thật khiến cô không khỏi phấn khích.

_Hết chap3_

Tách thành 2 chap nhé tại viết lỡ hơi lố hơi dài...

Trễ dealine nhưng mà hỏng quên là được nè =)))) Cảm ơn đã ủng hộ ạ.
 
Tiệm Sách Lúc Nửa Đêm📚
Chap 4 Danh Tính Bị Lãng Quên


*Tại trung tâm pháp y*

Một nữ pháp y viên đưa cho An tập tài liệu.

"Đây là giấy tờ xác nhận giới tính và độ tuổi của nạn nhân.

May mắn là bộ xương chậu còn nguyên vẹn, nên chúng tôi có thể xác định chắc chắn danh tính cơ bản."

"Vâng, cảm ơn chị ạ."

An gật đầu, lật xem tài liệu với ánh mắt tập trung.

Nữ pháp y viên mỉm cười.

"Em là người mới à?"

"Dạ vâng, em mới được giao vụ án này."

"Hèn gì chị chưa từng gặp em.

Cố lên nhé!

Nếu phá được vụ án này, em sẽ được đánh giá cao đấy.

Cần gì thì cứ gọi cho chị, chị sẽ hỗ trợ."

"Vâng, em cảm ơn chị nhiều ạ!"

An cười đáp, trong lòng tràn đầy quyết tâm.

An nhanh chóng rời khỏi trung tâm pháp y, cầm trên tay tập hồ sơ khám nghiệm tử thi.

Cô bước ra bãi đỗ xe, lòng đầy háo hức.

Cuối cùng cũng có chút manh mối cho vụ án mà cô đang đảm nhận.

Vừa mở cửa xe, cô vừa lẩm bẩm: "Nạn nhân là nữ, độ tuổi khoảng 20-30...

Phần đầu bị phân hủy một phần do nằm trong góc tường ẩm thấp, nhưng vẫn còn đủ để xác định danh tính.

Xương chậu còn nguyên, điều đó giúp xác định được giới tính.

Nhưng rốt cuộc cô ấy là ai?

Và tại sao lại bị chôn trong bức tường?"

Cô khởi động xe, nhanh chóng lái về trụ sở.

Dọc đường, An tranh thủ nghĩ về những dữ liệu mình đang có, cố xâu chuỗi mọi thứ lại với nhau.

Chiếc xe lao vun vút trên con đường vắng, ánh nắng buổi trưa chiếu xuyên qua kính xe, hắt lên gương mặt đang tập trung suy tư của cô.

Chẳng mấy chốc, An đã có mặt tại trụ sở.

Cô bước nhanh vào trong, chào hỏi vài đồng nghiệp rồi tiến thẳng đến bàn làm việc của mình.

Cô đặt tập hồ sơ lên bàn, rút sổ ghi chú và bắt đầu phân tích lại toàn bộ thông tin.

Đây mới chỉ là bước đầu, nhưng cô tin rằng vụ án này sẽ không còn là ngõ cụt nữa.

Không gian văn phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng bút lướt trên giấy và tiếng gõ bàn phím của các đồng nghiệp.

An chăm chú đối chiếu dữ liệu, sắp xếp lại manh mối trong đầu, cố gắng kết nối từng chi tiết lại với nhau.

Nhưng khi đang viết dở một ghi chú quan trọng, bút của cô đột nhiên hết mực.

An nhíu mày, lắc lắc bút vài lần nhưng vô ích.

"Hết mực đúng lúc vậy trời..."

Cô lẩm bẩm rồi đứng dậy đi về phía phòng kho để lấy bút mới.

Bước vào phòng kho nhỏ hẹp, An đảo mắt tìm kiếm hộp bút.

Khi nhìn thấy hộp bút nằm trên kệ cao nhất, cô thở dài bất lực.

Không còn cách nào khác, An đành phải kéo thang lại, cẩn thận trèo lên từng bậc.

Nhưng khi vừa với tay lấy chiếc hộp, cô bất cẩn đạp hụt chân.

...

Cảm giác trống rỗng ập đến khi An rơi xuống.

Cô theo phản xạ nhắm chặt mắt, chuẩn bị tinh thần va chạm với nền đất cứng.

Nhưng... không có gì xảy ra.

An mở mắt ra, nhận ra mình vẫn đang lơ lửng giữa không trung.

Một cảm giác ấm áp bao quanh cô, như có một bàn tay vô hình đỡ lấy cơ thể cô giữa không trung.

Trước khi kịp hoảng hốt, một bóng dáng quen thuộc hiện ra trước mặt cô – Khánh Duy.

Ánh mắt anh ta vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng sâu trong đó có chút trách cứ.

"Ngươi lúc nào cũng bất cẩn như vậy sao?"

An há hốc mồm kinh ngạc, giãy giụa thoát khỏi sự nâng đỡ vô hình ấy.

Khi chân vừa chạm đất, cô lùi lại một bước, mắt mở to nhìn Duy.

"Sao... sao anh lại ở đây?"

An lắp bắp, trái tim đập loạn xạ vì lúc cô tưởng chừng mình sẽ ngã một cú đau điếng.

Duy khoanh tay lại, bình thản trả lời: "Ta theo ngươi suốt từ sáng đến giờ.

Ngươi không thấy ta vì ta ẩn thân mà thôi."

An sững sờ, trong đầu tua lại cả ngày hôm nay.

Hóa ra... anh ta vẫn luôn ở đó sao?

"Này, tôi đã kêu anh ngoan ngoãn ở nhà kia mà."

Khánh Duy nhíu mày, giọng mang theo vẻ khó chịu: "Nếu ta mà ở nhà như lời ngươi, thì giờ ngươi đã ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự rồi."

An cứng họng, dù không muốn thừa nhận nhưng rõ ràng anh ta nói đúng.

Cô hậm hực khoanh tay: "Thôi coi như tôi cảm ơn anh đi.

Nhưng anh đi theo tôi làm gì?"

Khánh Duy hừ nhẹ: "Bị nhốt trong sách suốt hàng trăm năm, ngươi còn muốn ta bị nhốt ở nhà ngươi nữa sao?

Ta há lại chịu an phận như thế?"

An bĩu môi: "Rồi anh đã đi theo tôi suốt vậy đó hả?"

Khánh Duy liếc cô một cái, không buồn trả lời.

Cả hai còn đang cãi vã, cửa phòng kho bất ngờ bật mở.

"An?

Em đang nói chuyện với ai vậy?"

An giật mình quay phắt lại.

Đạt đứng trước cửa, nhíu mày nhìn cô với vẻ khó hiểu.

An lúng túng nhìn quanh, nhưng rõ ràng ngoài cô ra thì chẳng có ai cả.

Khánh Duy vẫn đứng đó, khoanh tay nhìn cô với vẻ thích thú, nhưng đồng nghiệp của cô hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của anh ta.

"Ơ... em... em đang tự nói chuyện một mình ấy mà!"

An cười gượng.

Đạt nhướn mày: "Tự nói chuyện?

Nãy anh nghe em cãi qua cãi lại gì đó mà?

Em ổn không đấy?"

"Ổn mà, ổn mà!"

An xua tay lia lịa.

"Chắc em căng thẳng quá nên tự độc thoại chút thôi."

Đạt nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ nhưng không nói gì thêm.

"Thôi, lấy bút xong thì ra ngoài nhanh đi.

Đừng có trốn việc đấy."

"Dạ, biết rồi mà!"

An vội vàng gật đầu.

Đạt rời đi, để lại An thở phào nhẹ nhõm.

Cô quay sang Khánh Duy, trừng mắt nhìn anh: "Anh có thể đừng ghẹo tôi nữa được không?

Người ta mà phát hiện tôi nói chuyện với 'người vô hình' chắc họ sẽ nghĩ tôi bị điên quá!"

Khánh Duy nhếch môi, vẻ mặt thản nhiên: "Ngươi vốn đã điên rồi."

"Anh!.."

Đạt đột ngột mở cửa thêm lần nữa, ánh mắt khó chịu.

"Đọc xong chưa?

Sao vẫn chưa ra đây nữa hả?"

"Dạ, em ra liền."

An liếc nhẹ về phía Khánh Duy rồi bước nhanh ra phòng làm việc.

An vừa ngồi xuống bàn làm việc đã cảm thấy ánh mắt của Khánh Duy lượn lờ khắp nơi.

Anh ta nhìn chằm chằm vào đống tài liệu của cô, ánh mắt đầy tò mò xen lẫn nghi hoặc.

Và rồi, như thể không thể kiềm chế được, anh ta bắt đầu đặt câu hỏi dồn dập.

"Nơi này là biệt phủ thời nay sao?

Cớ sao lại nhỏ hẹp, còn thô kệch như vậy?"

An cau mày, cố gắng tập trung vào hồ sơ nhưng Duy vẫn không tha.

"Ngươi làm công việc chuyên điều tra những chuyện quái đản này sao?

Quả thực là đáng sợ!"

"Cái hộp đen đen mà ngươi gõ liên hồi này là gì?

Nó phát ra tiếng lạch cạch như người ta gõ mõ vậy."

"Cái bảng sáng lóa kia... chẳng lẽ là thần vật có thể tự biến hóa chữ nghĩa?"

"Thứ nhỏ bé trong tay ngươi là gì?

Khi nãy thấy ngươi đặt sát tai mà lại nói chuyện, có phải là pháp bảo dùng để truyền âm hay không?"

Câu hỏi cứ thế nối tiếp, không ngừng nghỉ.

An cảm giác đầu óc mình sắp nổ tung vì bị bủa vây bởi những thắc mắc liên tục của Khánh Duy.

Cô cố gắng lờ đi nhưng cuối cùng cũng chịu hết nổi, bật dậy bực bội.

"Ahhh!

Này!

Anh hỏi nhiều quá đó!"

Cô khoanh tay, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu giải thích từng thứ một.

"Nghe đây!

Tôi là điều tra viên – tức là người chuyên điều tra tội phạm, làm sáng tỏ mọi bí ẩn và đưa sự thật ra ánh sáng.

Công việc của tôi rất quan trọng và tôi không rảnh để ngồi đây trả lời hết 7749 câu hỏi của anh đâu!"

An chỉ vào bàn phím, nhấn vài phím một cách minh họa.

"Cái này gọi là bàn phím, dùng để nhập thông tin vào máy tính.

Còn cái này..." – cô chỉ sang màn hình – "...gọi là màn hình máy tính, nó hiển thị mọi thứ tôi cần làm."

Rồi cô giơ điện thoại lên trước mặt anh ta.

"Cái này là điện thoại, dùng để liên lạc với người khác dù họ ở xa.

Không phải pháp bảo truyền âm gì hết!

Nó chạy bằng công nghệ, không phải ma thuật!"

Khánh Duy vẫn chưa hết bàng hoàng, gật gù như thể đang tiếp thu một điều gì đó vĩ đại lắm.

Nhưng trước khi anh ta kịp hỏi tiếp, An đã giơ tay lên ngăn lại.

"Và KHÔNG, chúng tôi không còn dùng bút lông hay mực tàu nữa.

Đây là bút bi, tiện lợi hơn nhiều!

Còn nữa, làm ơn đừng hỏi thêm, tôi cần làm việc!"

Khánh Duy im lặng trong chốc lát, có vẻ đang tiêu hóa hết lượng thông tin vừa nhận được.

Nhưng ánh mắt của anh ta vẫn còn lóe lên vẻ tò mò.

Đúng lúc này, giọng Đạt vang lên từ phía sau:

"Này, em có ổn không?

Nếu mệt hay stress quá thì nay nghỉ một ngày đi, anh sẽ nói hộ em."

An khựng lại, mặt đỏ lên vì quê.

Cô vừa đứng giữa văn phòng, lớn tiếng giải thích một tràng dài như đang nói chuyện với không khí.

Các đồng nghiệp khác cũng liếc nhìn cô đầy khó hiểu.

"À... không, không sao đâu ạ!

Em vẫn ổn!"

An vội vàng ngồi xuống, cầm lấy cây bút và giả vờ viết gì đó như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng ngay sau đó, cô lén lút liếc sang Duy, miệng lẩm bẩm: "Tất cả là tại anh đấy..."

Duy nhếch môi cười nhạt, tựa người vào bàn làm việc của cô, thản nhiên đáp: "Ta có bảo ngươi lớn tiếng giữa chốn đông người đâu?"

An nghiến răng, cố kiềm chế cơn giận, nhưng trong lòng không khỏi thầm trách: "Tên thần phiền phức này..."

Duy đứng bên cạnh, ánh mắt tràn đầy tò mò khi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của An.

Với một người đến từ thời đại khác, mọi thứ ở thế giới này đều quá mới lạ.

Sau một hồi đắn đo, hắn vươn tay định chạm vào màn hình.

Nhưng đúng lúc đó, cánh tay mạnh mẽ của hắn vô tình quệt phải chồng tài liệu trên bàn, khiến chúng đổ nhào xuống đất.

"Soạt!"

Những tờ giấy bay tứ tung, rơi lả tả xung quanh chân hai người.

An trợn mắt, tức giận quay sang, giọng gắt nhẹ nhưng vẫn cố nói nhỏ để không thu hút sự chú ý của đồng nghiệp.

"Này!

Đừng có phá nữa, để yên tôi làm việc!"

Duy thoáng giật mình, vẻ mặt có chút áy náy nhưng vẫn giữ thái độ bình thản.

Hắn khẽ nhún vai, điềm nhiên đáp:

"Ta xin lỗi."

An bất lực lắc đầu, cúi xuống nhặt lại tài liệu.

Nhưng khi vừa gom được một số tờ, ánh mắt cô chợt khựng lại.

Một trang hồ sơ bị lật úp xuống sàn, góc trên có ghi một cái tên:

Lê Khả Hân

Cái tên này...

Duy cũng nhìn thấy, hắn cau mày, rồi liếc sang An như thể đang chờ cô giải thích.

"Cô gái này có thể là manh mối quan trọng mà ngươi cần đó."

An nhanh chóng kiểm tra lại thông tin.

Lê Khả Hân – con gái duy nhất của chủ cũ căn biệt thự.

Nhưng điều kỳ lạ là cô ta đã mất tích cách đây 5 năm – trùng khớp với thời gian cái xác bị chôn trong bức tường.

Cảm giác căng thẳng lan khắp người, An siết chặt tập tài liệu trong tay.

Cô mở máy tính, nhập nhanh cái tên này vào hệ thống điều tra.

Một loạt thông tin hiện ra.

Ngày mất tích: 5 năm trước.

Người báo cáo mất tích: Không có.

Người thân: Cha ruột – Lê Văn Dương.

"Không có ai báo cáo mất tích ư?"

An cau mày, cảm thấy kỳ lạ.

Một người con gái biến mất suốt 5 năm nhưng không ai tìm kiếm, không có bất kỳ báo cáo nào được gửi lên cảnh sát?

Ngay cả người cha ruột duy nhất cũng không có động thái gì sao?

Duy đứng cạnh, chăm chú nhìn biểu cảm biến đổi trên mặt An.

"Có chuyện gì sao?"

An lặng lẽ gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, mắt vẫn dán vào màn hình.

"Không có ai báo cáo cô ấy mất tích."

Duy khẽ nhíu mày, ánh mắt thoáng lạnh đi vài phần.

Hắn trầm giọng:

"Nếu ngay cả người thân cũng không tìm kiếm...

Vậy chỉ có hai khả năng.

Một là hắn không biết con mình đã mất tích.

Hai là... hắn biết rõ mọi chuyện."

An siết chặt chuột, suy nghĩ của cô cũng trùng khớp với Duy.

Cô hít một hơi sâu, nhanh chóng soạn thảo lại toàn bộ dữ kiện mới thu thập được.

Có lẽ đã đến lúc cô phải quay lại căn biệt thự một lần nữa.

Có điều...lần này, cô không đi một mình.

_HếtChap4_

Tuần này 2 chap luôn nha để cho không đứt đoạn ở chap 3.

Với tuần sau em off nhé cả nhà :>>>
 
Tiệm Sách Lúc Nửa Đêm📚
Chap 5 Khúc Nhạc Vong Hồn


*Tại căn biệt thự*

Bóng tối bao trùm lấy căn biệt thự hoang phế như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say giữa màn đêm.

Những mảng tường nứt toác, bị rêu phong phủ kín, như thể thời gian đã nuốt chửng nơi này.

Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, hòa lẫn chút hương tử khí đã phai nhạt theo năm tháng.

Làn gió đêm rít qua những khe cửa vỡ nát, tạo nên những tiếng hú ghê rợn, như tiếng than khóc từ cõi âm vọng về.

Những dây leo khô héo quấn quanh hàng rào gỉ sét, hằn lên những dấu vết của một nơi từng bị bỏ quên, bị lãng quên... hoặc cố tình chôn vùi.

Duy đứng trước căn biệt thự, chán ghét liếc mắt qua, ánh nhìn vương nét khinh bạc.

"Nơi này chẳng khác nào địa phủ chốn nhân gian, cớ sao ta lại phải dấn thân vào chốn bất tường này?"

An liếc nhìn hắn, khoanh tay đáp: "Lỡ tôi có chuyện gì, ít ra cũng có người chứng kiến mà báo.

Nhìn xem, biệt thự lớn vậy, một mình tôi sao có thể kiểm tra hết được?"

Duy thở dài, phất tay áo, giọng nói vẫn vương chút khó chịu: "Hừ, đã vậy ta nể tình ngươi từng giải phong ấn, miễn cưỡng tương trợ một phen."

An chẳng buồn đáp, chỉ lặng lẽ bước vào biệt thự.

Tiếng cửa gỗ cũ kỹ kêu "két" kéo dài, vang vọng khắp không gian, như một tiếng thở dài ai oán của những linh hồn còn lưu luyến chốn này.

"Dưới tầng này chắc chắn có manh mối."

An thì thầm, mắt đảo quanh không gian u ám.

"Chi bằng tách ra tìm kiếm, nơi đây rộng lớn, càng đi riêng càng dễ phát hiện điểm bất thường."

Duy khẽ nhíu mày nhưng rồi cũng đồng ý.

Cả hai mỗi người một hướng, lặng lẽ dò xét.

An đi về phía căn bếp cũ, nơi từng là biểu tượng của sự xa hoa nay chỉ còn là một đống tàn tích.

Cô đeo găng tay, cẩn thận mở một cánh cửa nhỏ.

Một căn phòng chứa đầy vỏ chai rượu đổ vỡ, mùi cồn cũ nồng nặc bốc lên.

"Có thể là do đám vô gia cư từng lẻn vào đây..."

An lẩm bẩm, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác bất an khó tả.

Duy thì đến phòng khách.

Những tấm màn nhện bám kín trần nhà, lớp bụi dày phủ lên từng món đồ nội thất.

Không gian đặc quánh một thứ mùi ẩm mốc, khó chịu.

Hắn nhíu mày, phẩy nhẹ tay áo, như muốn phủi đi bụi bặm của nhân gian phàm tục.

"Thật là ô uế..." hắn thầm nghĩ.

Cả hai sau một vòng dò xét đều không tìm thấy gì khác lạ.

Khi tập hợp lại, An lên tiếng: "Bên anh có gì không?"

Duy lắc đầu, giọng điệu lười biếng: "Không có gì khả nghi, ngoại trừ bụi bặm và tường nứt."

"Ừm...

Chúng ta lên tầng đi."

Lại một lần nữa, họ tách ra.

An bước vào một căn phòng lớn, có lẽ là của chủ nhân ngôi nhà.

Dưới ánh đèn pin, cô nhìn thấy vài tờ giấy cũ dưới gầm giường.

Khi kéo ra xem, đó là những bằng khen của Lê Khả Hân—giải xuất sắc piano năm 2013.

Cô ngạc nhiên, nhìn xung quanh căn phòng chứa đầy những chiếc cúp danh giá từ năm 1988.

"Gia đình này chắc toàn nghệ sĩ..."

Cô chụp lại tất cả làm dữ liệu.

Duy thì bước vào căn phòng ngủ của Hân.

Tường sơn hồng nhạt nhưng đã phai màu, căn phòng từng xinh xắn nay nhuốm vẻ tiêu điều đáng sợ.

Cửa sổ mở toang, ánh trăng nhợt nhạt hắt vào, làm mọi thứ trở nên ma mị.

Đôi mắt hắn thoáng hiện lên tia trầm tư.

"Nơi này... mới thực sự là một mái nhà, không như chốn ở tạm bợ của nha đầu kia."

Duy phất tay, một cơn gió nhẹ lật tung cánh tủ quần áo.

Bỗng, một cuốn sổ nhỏ rơi ra từ khe hẹp.

Bìa trang trí tỉ mỉ, dường như đây là vật quan trọng của chủ nhân.

Hắn nhấc cuốn sổ lên, nhưng khi định rời đi, ánh mắt bỗng dừng lại.

Có gì đó... bất ổn.

Một luồng âm khí lạnh lẽo tràn ngập không gian.

Phòng đàn piano.

Đó chính là nơi chôn xác Hân.

Hắn bước vào.

Không khí nơi này nặng trĩu uất hận, bi ai, đau thương đọng lại như một vết cắt chưa lành.

Đôi mắt Duy ánh lên tia nhìn sắc lạnh, khóe môi nhếch nhẹ như đã hiểu ra điều gì đó.

Hắn rời đi, trong lòng mang theo một suy tính riêng.

Bước ra hành lang, Duy cúi xuống nhìn đại sảnh từ trên cao.

Bóng tối dày đặc bao phủ, không gian như chìm trong cơn mộng mị đầy âm mưu.

Khi thấy An, hắn cất giọng:

"Này An, ta tìm được vật này."

An ngước lên, vội chạy đến.

"Nhật ký sao?

Anh tìm thấy nó ở đâu vậy?"

"Trong tủ quần áo, ẩn sâu trong khe hẹp."

Cô nhanh chóng lấy túi nhíp, cẩn thận đặt cuốn sổ vào.

"Chắc chắn đây là mấu chốt của vụ án..."

"Bây giờ, anh thử đi xung quanh bên ngoài dò xét xem có gì lạ không.

Tôi sẽ tiếp tục kiểm tra tầng này."

Duy nhíu mày, vẻ khó chịu lộ rõ: "Ngươi đang ra lệnh cho ta sao?"

An khoanh tay, cười nhẹ: "Ai bảo vậy?

Chỉ là tôi không muốn bị phát hiện lẻn vào đây.

Nếu bị bắt, tôi sẽ bị phạt, còn anh thì bị đuổi ra khỏi nhà đấy, thần vô gia cư ạ."

"Ngươi!"

Duy trừng mắt, nhưng cuối cùng cũng miễn cưỡng nghe theo, quay người rời đi.

Giờ đây, chỉ còn lại An.

Cô tiếp tục dò xét những căn phòng khác.

Không gian im lặng đến mức có thể nghe được nhịp thở của chính mình.

Nhưng rồi...

"Ting... ting..."

Tiếng đàn piano đột ngột vang lên.

An sững người.

Âm thanh phát ra từ căn phòng lúc đầu cô đã vào.

"Tiếng nhạc?"

Cô nuốt khan.

"Làm sao có thể...?"

Không một ai trong biệt thự này.

Vậy... ai đang chơi đàn?

Bên ngoài sân, Duy cũng nghe thấy.

Hắn đứng lại, khóe môi nhếch lên đầy khinh bạc.

Ánh mắt hờ hững nhưng ẩn chứa tia sắc bén.

"Vở kịch... rốt cuộc cũng chính thức hạ màn."

_Hết Chap5_

Sori vì sự chậm trễ này... tuần này sẽ có 2 chap để chuộc lỗi ạ dạo này sốp bận quá deadline sếp dí qá huhu tha lỗi cho nô tì...
 
Back
Top Bottom