Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Tiệm hoa của Tô Anh [Edit] - Duy Khách

Tiệm Hoa Của Tô Anh [Edit] - Duy Khách
Chương 120: Chúc mừng năm mới!


Edit: Shelly

Beta: Thuỳ An

Lâm Thành Phong quá ngờ nghệch, phải đến khi nghe xong cuộc trò chuyện của Đào Nhiên và Triệu Vũ, mới ngơ ngác có phản ứng.

Lí do gần đây Triệu Vũ không ra ngoài tìm phụ nữ là vì trong lòng có ý xấu với Tô Anh!

Mẹ nó!

Khó trách khi anh đứng trước Tô Anh nhắc tới việc anh ta từng có bao nhiêu người phụ nữ, anh ta liền tức giận bóp cổ đe dọa anh không được nói, lí do là vì Tô Anh!

"Fuck!"

Lâm Thành Phong đập bàn đứng dậy, "Triệu Nhị anh không biết xấu hổ, anh là cái đồ quỷ háo sắc!

Con thỏ không ăn cỏ gần hang, anh thì cỏ gần hay xa hang đều ăn!"

Triệu Vũ vốn dĩ đang phiền đến không chịu được, cong môi cười lạnh: "Sao tôi lại không biết xấu hổ?

Sao tôi lại không thể ăn cỏ gần hang?"

"Anh dám có ý xấu với Anh Anh, còn muốn chừa mặt mũi?"

"Anh Anh ngoan như vậy, ông đây có chút ý xấu cũng là bình thường thôi, không phải sao?"

"......"

Lâm Thành Phong chưa từng nghĩ Triệu Vũ không biết xấu hổ đến mức như vậy, anh ta căn bản là không có mặt mũi!

"Không nói đến Anh Anh, còn Khương Tứ, anh định giải thích thế nào?

Không muốn làm anh em nữa hả?"

Triệu Vũ "hừ" một tiếng, thản nhiên trả lời trực tiếp: "Tô Anh một ngày còn chưa gả đến Khương gia, ông đây cũng một ngày không ngưng có ý xấu với cô ấy!

Thôi được rồi, tôi lười nói với cậu, tôi đi trước."

Lâm Thành Phong "aiz aiz" hai tiếng muốn gọi Triệu Vũ lại nói chuyện rõ ràng, lại bị Đào Nhiên đè vai ấn xuống: "Cậu nghỉ ngơi một chút đi, không ai quản được tính tình của Triệu Nhị đâu.

Nếu cậu ấy có thể ngừng lại tâm tư của mình dành cho Tô Anh, thì sẽ không đến mức Khương Tứ và cậu ấy đánh nhau rồi.

Cậu đừng thấy bên ngoài cậu ấy cứng rắn, làm trời làm đất, thật ra cũng đang rất phiền lòng."

Ai lại muốn thích người phụ nữ của anh em mình chứ?

Chắc rằng Triệu Vũ cũng chẳng muốn.

Lâm Thành Phong xoa xoa đầu, anh xem Tô Anh là bạn gái của Khương Tứ, là bạn bè, là em gái, là cô gái nhỏ, chính là không thể có bất cứ tâm tư gì, lần này đột nhiên Triệu Vũ lại nói thích Tô Anh, lại còn thọc gậy bánh xe...

Điều này làm cho tam quan và ý thức của anh đều muốn nổ tung.

Đêm nay, cuối cùng Triệu Vũ vẫn chịu đựng không trèo tường vào.

Ánh đèn phòng ngủ mập mờ giữa đêm khuya, khi anh đến lần đầu, biết rõ sự cám dỗ đối với bản thân vô cùng lớn, lại đến lần thứ hai, có lẽ giống như Đào Nhiên nói, nếu anh không khống chế được thì làm sao?

Dọa cô gái nhỏ một phen, nhất định sẽ hận anh đến chết.

Nhưng anh cũng không phải thái giám, nhìn thấy dáng điệu nũng nịu của một cô gái chẳng lẽ không có phản ứng?

Anh đứng dưới lầu hút hai điếu thuốc, sợ rằng bản thân thật sự không nhịn được sẽ lên lầu, mang theo vẻ mặt đầy bực bội lái xe rời đi.

Tô Anh ở phía trên lầu, nhìn Triệu Vũ rời đi không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Thật sự cô sợ anh không cần để ý mà đi lên, trên người anh mang đầy ý muốn chiếm hữu, bản thân cô có chút sợ hãi khẩn trương.

Không có chuyện gì xảy ra nên một đêm cứ vậy mà trôi qua.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Anh đi thăm mộ mẹ.

Mẹ của cô là một người phụ nữ dịu dàng lịch sự.

Trong kí ức của Tô Anh, đa số thời gian bà đều dành cho việc chăm sóc hoa, mỗi một bông hoa đều được bà chăm sóc tỉ mỉ, bản thân cô mang ra so với bà lại thành ra rất tầm thường.

Thật ra cô là vì yêu bà nên mới yêu hoa, nếu bà còn sống, biết được cô có thể trò chuyện cùng các loài hoa, chắc rằng vừa mừng vừa sợ, còn chưa nói đến việc sẽ vui sướng cỡ nào.

Thật là tiếc.

Quá đáng tiếc.

---

Ngày ba mươi Tết, nhà nhà tụ họp vui mừng đón xuân.

Tô Anh ở một mình có hơi cô đơn, nhưng cũng rất náo nhiệt, cô chuẩn bị quà cho mỗi một chậu hoa, có nơ có bướm còn có mấy dải lụa, thứ nào cũng đủ màu đủ sắc.

Treo lên trên những đóa hoa xong liền khiến cho cả tiệm hoa trông thật bắt mắt và tràn đầy sức sống.

Bởi vì xương rồng là đại ca, cô đặc biệt mua cho nó một cái mũ nhỏ và một cái kính râm để đeo lên, nhìn sơ qua thì chẳng ra gì cả, nhưng nó lại rất thích, cả ngày đều vui vẻ.

Kể cả hai chậu hoa kì lạ kia, Tô Anh cũng không quên, bón cho một tầng dày phân hóa học, khiến cho cả phòng đều có mùi phân hóa học nhàn nhạt, cô cũng đi thăm lão ngô đồng, nhưng mà thật ra thì cô không có gì để cho lão, chỉ có thể cho lão một chút "tâm thực vật", thứ này vốn dĩ không chỉ tốt cho người mà còn cả thực vật.

Buổi trưa Lưu Vận đến gọi cô sang nhà ăn bữa cơm gia đình, Tô Anh nhẹ nhàng từ chối, nói là mùng một sẽ sang chúc Tết.

Lưu Vận và Trần Thục Phân sợ cô thấy cô đơn, nhưng Tô Anh lại không thấy thế, huống chi đây cũng là nhà cô, ăn Tết thì phải ăn ở nhà, mặc dù trong nhà chỉ có mình bản thân.

Lưu Vận không thuyết phục được cô nên mang cho cô mấy món ngon mẹ cô ấy nấu.

Buối tối nói chuyện điện thoại với Khương Triết, anh nói trong nhà rất bận, không thể có thời gian qua thăm cô, Tô Anh cũng không để bụng chuyện đó, như vậy cũng tốt.

Mùng một Tết, Tô Anh dự định mang quà sang nhà Lưu Vận chúc Tết, nhưng không ngờ mới sáng sớm trong nhà đã có một trận náo nhiệt, trong tay Lâm Thành Phong ôm rất nhiều thứ, nói là quà mừng năm mới cho cô.

Cô cũng không ngờ rằng hôm nay lại nhận được thật nhiều quà, không chỉ riêng Lâm Thành Phong, còn có quà của Tưởng Diễn gửi từ Đế Đô đến.

Ngay cả Tưởng Hiểu Hiểu cũng lịch sự gửi một chút quà, nhưng khiến cho cô ngạc nhiên nhất, chính là Tưởng Nghị cũng gửi tặng.

Tưởng Diễn và Tưởng Hiểu Hiểu thì cô có thể hiểu một chút, nhưng đây là Tưởng Nghị, Tô Anh liền không hiểu, người đàn ông đó quá thâm trầm, nụ cười cũng tràn đầy sát khí.

Không giống như Khương Triết, anh là trong ngoài đều lạnh, còn Tưởng Nghị ngoài lạnh trong nóng.

Chỉ là anh ta đối với cô có một chút hiếu kì, nếu so ra thì cô cũng đã từng giúp đỡ, nhưng điều đó cũng không làm cô bớt nghi ngờ, khiến cho bản thân thấy không thoải mái, không yên tâm.

Lâm Thành Phong nhìn cả tiệm hoa được trang trí thành một đám hình thù kì quái sặc sỡ thì không nhịn được cười, sờ đông sờ tây, nhịn không được nữa mới nói: "Tô Anh, em đeo những thứ này cho tụi nó hả?

Khó coi quá."

Tô Anh: "......"

Lâm Thành Phong không nghe thấy nhưng Tô Anh thì có, cả đám hoa đang bùng nổ!

Đứa nào cũng khóc lóc kêu gào muốn biến Lâm Thành Phong thành tro bụi.

"Sao lại khó coi?

Em thấy đẹp mà, Tết nhất đồ vật không được nói khó coi!"

Cô ngưng một chút rồi vỗ vai Lâm Thành Phong, "Anh đừng nói lung tung, tất cả đều do em đeo cho tụi nó đó, đẹp lắm đó!"

Lâm Thành Phong: "......"

Trong phút chốc anh có chút đau lòng, Tô Anh là một người cô đơn, tết nhất lễ lạt cũng chỉ có một mình, chỉ có thể chơi đùa với đám hoa cỏ, quá đáng thương!

Lại còn có Triệu Nhị mang theo ý xấu bên cạnh.......

Anh nhíu nhíu mày nói: "Anh Anh, sau này em phải cẩn thận, tránh xa Triệu Nhị một chút!"

Trong lòng Tô Anh nhảy dựng, nhìn Lâm Thành Phong, Lâm Thành Phong gãi đầu, khó xử, chỉ nói: "Triệu Nhị có tật xấu, đầu óc anh ấy không bình thường, có khuynh hướng bạo lực.....

Dù sao thì em cứ cách xa anh ấy một chút là được."

Tô Anh im lặng một chút, "Anh Thành Phong, cảm ơn anh."

"......Cảm ơn cái gì?"

"Thật ra em biết."

"....."

Lâm Thành Phong ngạc nhiên trợn tròn mắt, "Em biết cái gì?"

"Anh Triệu Vũ cũng có tặng quà năm mới cho em, là một cái lắc chân."

Lâm Thành Phong cắn răng.

Quả thật Triệu Nhị sẽ không an phận mà không làm gì, thì ra đã sớm ra tay, khốn thật!

Tô Anh cười cười, nói: "Anh Thành Phong, anh cũng đừng quá khẩn trương, em cảm thấy anh Triệu Vũ chỉ là có chút dao động nhất thời thôi, một thời gian nữa chắc sẽ hết."

Lâm Thành Phong gật đầu đồng tình: "Anh cũng cảm thấy như vậy, anh biết Triệu Nhị cũng mấy chục năm rồi, đã biết anh ấy có bao nhiêu mối tình.

Lúc trước học cao trung cũng theo đuổi mối tình đầu là cô hoa khôi trường học gì đó.

Anh ấy nói rất thích, nhưng cũng không được bao lâu rồi cũng chia tay!"

"Thật sao?

Vậy tốt quá."

Tô Anh nhẹ nhàng thở ra.

Tới buổi tối, Tô Anh đang ở nhà Lưu Vận ăn cơm chiều, đột nhiên nghe lão ngô đồng nói, Triệu Vũ trèo tường vào nhà cô, ở phòng ngủ trên lầu, suýt chút nữa Tô Anh mắc nghẹn!

Triệu Vũ đặc biệt chọn lúc Tô Anh không có ở nhà mới vào, trong phòng tràn ngập mùi hương nhàn nhạt của cô, vừa dễ chịu vừa gây nhớ nhung, anh đem đồ vật mình mang tới đặt trên đầu giường, vô ý thấy trên tủ đầu giường có một sợi dây chuyền mặt trái tim, cầm lên xem liền thấy bên trong có khắc hai chữ cái: "jz"[1], hừ một tiếng, tâm tư của Khương Triết cũng thật sâu nặng!

[1] jz: Jiang Zhe- phiên âm tên tiếng Trung của Khương Triết.

Anh không ở lại lâu, rất nhanh rời đi, trong lòng hi vọng đúng lúc Tô Anh trở về, đáng tiếc không có.

Sau khi chắc chắn Triệu Vũ sẽ không quay lại, cô chờ anh đi một thời gian rồi mới mạo hiểm chạy về nhà.

Khi thấy hộp quà màu hồng nhạt đặt ở đầu giường, bất giác cô không biết phản ứng thế nào.

Hộp quà lớn có hai hộp nhỏ bên trong, một hộp Tô Anh không cần xem cũng biết, chính là bánh kem mà Triệu Vũ hay mua cho cô.

Còn hộp thứ hai....

Cô vẫn mở ra nhìn, đó là một đôi hoa tai hình giọt nước, làm bằng pha lê trong suốt, mới nhìn qua cảm thấy rất thích.

.......

Mưa?

Vũ?[2]

[2] Tên của Triệu Vũ phiên âm là Zhao Yu, trong tiếng Trung có 2 từ đồng âm là 雨 và 宇 , đều phiên âm là Yu nhưng khác nghĩa, mưa là 雨 còn tên của Triệu Vũ là 宇 nghĩa là phong độ có khí chất.

Tô Anh "hừ" một tiếng đóng chiếc hộp lại.

Người đàn ông này, lần trước là chiếc lắc chân hình hoa nhài, lần này lại là hoa tai hình giọt nước, thật là thủ đoạn mà!

Không biết xấu hổ!

Số phận của đôi hoa tai cũng giống như chiếc lắc chân lần trước, cô cho vào trong ngăn tủ đóng lại.

Còn chiếc bánh kem kia, cô nhìn qua lại cảm thấy khó xử.......

---

Tết âm lịch qua được mấy ngày, cuối cùng cũng có một đêm Khương Triết xuất hiện.

Nhìn anh thật sự rất mệt mỏi, Tô Anh ít khi nhìn ra được sự mệt mỏi hiện lên giữa hai chân mày anh.

Nhưng Tô Anh biết rõ, Khương Triết thật sự rất bận, cuộc tranh giành ở công ty và gia đình làm anh không thể rời đi.

Lúc trước nói cuối năm sẽ rảnh, nhưng lại là thời gian bận nhất, ngay cả Đào Nhiên và Triệu Vũ cũng khó mà có cơ hội gặp mặt.

Lâm Thành Phong thì không bận công việc, nhưng thời gian cũng không có, mấy ngày rồi cô cũng không gặp anh.

"Anh Anh, chờ qua khoảng thời gian này, anh sẽ đưa em ra ngoài chơi."

Anh kéo Tô Anh xuống ngồi trên đùi mình, đôi tay vòng qua vòng eo mảnh khảnh, cằm gác nhẹ lên đầu vai cô.

Cô gái nhỏ quá gầy yếu, mỗi lần ôm đều khiến anh lo lắng mình sẽ dùng quá sức làm cô bị thương.

Tô Anh hỏi: "Đi chỗ nào?"

"Em muốn đi đâu?"

Tô Anh nghĩ nghĩ rồi nói: "Đế Đô, Đế Đô có được không?

Em cũng chưa được đi Đế Đô lần nào, em muốn đi xem Cố Cung!"

Khương Triết hôn lên vành tai hồng hào mềm mại của cô, nói: "Được thôi."

Ôm nhau ngồi một lát, bỗng nhiên Khương Triết nói: "Những gì ông nội nói em đừng nghe, trước giờ ông đều như vậy, luôn muốn khống chế mọi thứ.

Nhưng mà điều gì anh quyết định rồi, thì ông cũng không quản được, em là của anh, không ai có thể thay đổi điều đó."

Tô Anh im lặng, khuôn mặt khó xử, cuối cùng gật đầu, trả lời "Vâng".
 
Tiệm Hoa Của Tô Anh [Edit] - Duy Khách
Chương 121: Khương Triết chuẩn bị bất ngờ


Edit: Rine

Beta: Jiang

Mãi đến khi sau giao thừa thì chuyến du lịch mà Khương Triết nói mới thực hiện được.

Mùa đông, bông tuyết bay bay, Tô Anh sửa soạn hành lý cho ngày khởi hành, bông tuyết to như lông ngỗng, trước nay chưa từng thấy.

Cô quấn chặt khăn quàng cổ và mũ, chỉ để lộ hai mắt ra bên ngoài.

Tài xế đem hành lý lên xe giúp cô.

"Sao không thấy A Triết?"

"Tiên sinh về nhà một chuyến, sẽ đến ngay, tiên sinh hẹn gặp chúng ta ở giao lộ trên đường cao tốc."

"À."

Tô Anh lên xe, thấy Lưu Vận ở bên ngoài phất tay với cô.

Cô cười cười, cũng hướng về phía ngoài cửa sổ phất tay tạm biệt.

Nhớ tới đêm qua Lưu Vận còn dạy cô rất nhiều kiến thức về phương diện an toàn chuyện nam nữ, cô vô cùng buồn cười, con nhóc này, tâm tư lo xa quá rồi.

Chỉ là lần này cô đi, không yên tâm về đám hoa trong nhà.

Cũng may có lão ngô đồng chăm nom chúng, huống chi trước khi đi cô đã nhờ Trần Thục Phân cùng Lưu Vận chăm sóc giúp.

Hiện giờ không có Tề Duyệt quấy rối, thật ra cô không quá lo lắng, chỉ hơi lo lắng một chút.

Có lẽ là có chút giống tâm tình của một người mẹ.

Tới giao lộ đường cao tốc thì chưa thấy Khương Triết tới.

Tô Anh chơi di động một lát, đột nhiên tài xế xuống xe, mở cốp xe ra.

Cô quay đầu lại nhìn, tài xế đã chuyển hành lý của cô sang một chiếc xe việt dã màu đen.

Cửa xe bị kéo ra, một cơn gió lạnh thổi tới, Tô Anh run lập cập, bị gió tuyết thổi trúng nheo nheo mắt.

"Bảo bối."

Người đàn ông dáng người thon dài cao lớn gọi nhỏ một tiếng, Tô Anh bị người ôm từ trong xe ra ngoài.

Cô mặc rất nhiều quần áo, vậy mà anh ôm cũng không chê cồng kềnh, bước đi nhẹ nhàng thoải mái.

Tô Anh có thể cảm giác trong thân thể anh ẩn chứa một sức mạnh vô cùng lớn.

Tài xế kéo cửa xe ra, Tô Anh bị đặt vào ghế phụ.

Tô Anh nghi hoặc nhìn trái phải, trong xe đã không còn người khác: "A Triết, chỉ có hai người chúng ta sao?

Du lịch tự túc hả?"

Người đàn ông anh tuấn, mặt mày thanh lãnh, đôi mắt màu đen mang theo một chút ý cười, anh không lập tức lui về sau, mà chống ở trước người Tô Anh: "Ừ."

Một tay anh nâng khuôn mặt mềm mại của cô gái, vuốt ve một lát, khăn quàng cổ màu trắng che khuất môi cô bị anh kéo xuống cằm, cô cũng rất ngoan, nâng nâng cằm theo động tác của anh.

Tô Anh ngửa đầu nhìn Khương Triết, hôm nay anh mặc một chiếc áo lông đen cao cổ, áo khoác đen dày rộng, cả người đều lộ ra sự thanh lãnh không dễ gần, nhưng mà gương mặt kia lại vô cùng anh tuấn.

Cô bất ngờ, nói: "Em còn cho rằng có người chở chúng ta đi, A Triết, gần đây anh bận như vậy, lái xe có mệt không?

Em..."

Môi cô bị ngón tay anh đè lại: "Đừng nghĩ nữa, trời tuyết nguy hiểm."

Tô Anh nhăn mũi: "Vâng."

Đẩy đẩy anh: "Chúng ta đi nhanh đi."

Khương Triết cười: "Anh Anh, không được giả ngu."

Mũi cao thẳng của anh cọ cọ trên mặt cô, môi mỏng hơi lạnh áp xuống, ngậm lấy môi cô, anh hôn thong thả mà cẩn thận, miêu tả từng đường nét môi lưỡi cô, từ gương mặt đến lỗ tai Tô Anh đỏ bừng, cô giơ tay, níu lấy bả vai anh.

Khương Triết thu tay đang chống đỡ trên ghế lại, ôm cả người cô vào trong lồng ngực.

Anh quấn quýt lấy môi lưỡi cô, thân mật hơn cả hôn môi bình thường, làm cho không khí trong xe nóng lên.

Anh hôn khiến cánh môi cô trở nên đỏ tươi diễm lệ, nóng bỏng mềm mại.

Ngón cái khi đè nặng, khi thong thả vuốt ve, toàn bộ tim anh đều cảm thấy ngứa ngáy.

Ấn đầu cô dựa vào ngực mình, anh cười nhẹ một tiếng, cảm giác cánh tay bị một ngón tay chọt chọt, anh hỏi: "Sao vậy?"

Tô Anh lẩm bẩm: "Đi nhanh đi, trời sắp tối rồi."

Khương Triết nhàn nhạt, nhướng mày: "Ừ."

Anh thấp giọng: "Đều tại bé hoa nhài."

Tô Anh: "Anh đừng nói bừa!"

---

Trời tuyết nên đường bị kẹt xe, lúc Tô Anh và Khương Triết tới đế đô đã hơn bốn giờ chiều, Tô Anh ngủ suốt đường đi, cả người mơ mơ màng màng.

Xe dừng lại ở một khu nghỉ dưỡng, tuyết ở đế đô còn dày hơn so với thành phố C, toàn bộ thành phố đều là màu trắng, tất cả nhánh cây cùng bồn hoa đều bị phủ một lớp tuyết.

Nhưng điều làm Tô Anh bất ngờ là khu này nhìn rất ngăn nắp và yên tĩnh, đèn đuốc sáng trưng, vậy mà không có lấy một người khách.

"Bởi vì tuyết lớn nên không có người tới đây chơi sao?"

Giao xe cho người phục vụ lái đến bãi đậu, hành lý cũng có nhân viên đưa vào.

Khương Triết khoác tay nhàn nhã đi vào trong, Tô Anh chạy tới đi bên cạnh anh: "Nơi này làm ăn kém quá rồi."

Khương Triết liếc nhìn cô một cái, nói: "Người ta còn chưa mở cửa tiếp khách, đương nhiên là không có ai."

Tô Anh kinh ngạc: "Chưa tiếp khách sao?"

Chưa tiếp khách?

Nếu vậy có nghĩa là tiếp đãi bọn họ như khách quý, hoặc đây là sản nghiệp của Khương gia, có quan hệ cùng mấy anh em của anh.

Quả nhiên, Tô Anh cùng Khương Triết vừa mới đi vào đại sảnh, giám đốc của khu nghỉ dưỡng đã cười ha hả chạy tới: "Tứ thiếu!

Ngài tới rồi..."

Tô Anh cùng Khương Triết được sắp xếp ở phòng tổng thống, tầng trệt không cao không thấp, kéo bức màn cửa sổ lên là có thể thấy một hồ nước và đình nhỏ giữa hồ.

Bởi vì tuyết lớn, hồ nước kia đã bị đóng băng thành màu xanh, vô cùng nổi bật dưới màu xanh xám của bầu trời.

Nơi này rất an tĩnh, cô không nghe thấy giọng của thực vật nói chuyện.

Khương Triết ném áo khoác, ngồi ở trên sô pha, anh đốt một điếu thuốc, vòng khói màu trắng làm căn phòng xa lạ có thêm hương vị quen thuộc.

Tô Anh dựa vào phía trước cửa sổ, nói: "A Triết, anh Tưởng Diễn gần đây vẫn khoẻ chứ?"

Khương Triết "Ừ" một tiếng: "Chắc còn đang bận rộn."

"Vẫn chưa tìm được hung thủ lúc trước hại anh ấy sao?"

Ánh mắt anh đột nhiên trở nên tàn nhẫn: "Hiện tại thì chưa thấy.

Chuyện này cảnh sát bên kia còn đang tra, chỉ cần có người động tay thì sẽ chạy không thoát."

Kỳ thật theo Khương Triết cùng mấy người Tưởng Diễn xem xét, người có khả năng cũng như năng lực động thủ nhất chỉ có Tưởng Nghị, đáng tiếc không có chứng cứ, tên cáo già kia thật sự rất khôn khéo.

Tô Anh cũng khá tò mò rốt cuộc là ai động tay, dù sao chuyện này ở kiếp trước cũng chưa được sáng tỏ.

Cô đứng một lát, kéo hành lý vào phòng sửa sang lại, phòng tổng thống này có mấy gian phòng ngủ, Tô Anh chọn gian gần cảnh sắc bên hồ nhất, Khương Triết ở sát vách với cô.

Tuy nhiên cô còn chưa sắp xếp xong đồ đạc thì Tưởng Diễn đã tới đây, Tô Anh nghe được giọng anh thì lập tức chạy ra ngoài: "Anh Tưởng Diễn!"

Đã lâu không gặp Tưởng Diễn, thoạt nhìn hơi khác so với lúc trước, tóc của anh vẫn ngắn như thế, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt màu đen làm người ta khó có thể hiểu được ẩn ý bên trong.

Qua một thời gian lắng đọng lại anh càng thêm lãnh lệ, giữa mày cất giấu thần sắc hung ác.

Giờ phút này anh nhìn thấy Tô Anh, cười cười trêu ghẹo: "Một năm không gặp, cô nhóc này lại xinh đẹp hơn rồi."

Tô Anh cười tủm tỉm: "Cảm ơn, anh Tưởng Diễn cũng không già mà."

Tưởng Diễn sặc một tiếng, nhìn cô: "Có vẻ lá gan của em đã được Khương Tứ nuôi lớn hơn nhỉ?"

Tô Anh nhăn mũi, bị Khương Triết xoa xoa đầu: "Ngại quá, cô ấy hơi bướng bỉnh."

Tưởng Diễn cười lạnh, mắt trợn trắng: "Vợ chồng son các người đủ rồi đó, không nói nữa, đi thôi, tôi đã đặt chỗ ở Thịnh Đình, chúng ta đi ăn rồi nói chuyện."

---

Tưởng Diễn đến làm khu nghỉ dưỡng trở nên náo nhiệt, khi Tô Anh đi theo Khương Triết ra cửa, ở đây vẫn ngăn nắp yên tĩnh nhưng mọi hoạt động càng khẩn trương, nhiệt tình hơn ban đầu, đặc biệt là ông giám đốc kia, mặt luôn cười như hoa nở.

Tô Anh không tránh khỏi cảm thấy nghi hoặc.

Chiếc Maserati của Tưởng Diễn ngừng ở cổng khu nghỉ dưỡng, giám đốc lập tức nói: "Tưởng tổng, tôi đã sắp xếp xong tài xế cho ngài."

Tưởng Diễn xua xua tay nói: "Không cần."

Sau đó cũng mặc kệ giám đốc đang kinh ngạc.

Anh tự mình lái xe, Khương Triết ngồi ở ghế phụ, Tô Anh ngồi phía sau có chút nhàm chán, cả tinh thần đều tập trung vào hai vị đang ngồi trên ghế lái cùng ghế phụ, kỳ thật cô cũng khá tò mò, nhịn không được hỏi: "Anh Tưởng Diễn, gần đây Tưởng tiểu thư như thế nào?"

"Em hỏi nó làm gì?"

"Em chỉ tò mò thôi."

"Đương nhiên là vẫn nó vẫn xen vào chuyện ở công ty, cái này cũng muốn, cái kia cũng không định buông tay."

"Vậy còn Tưởng Nghị?"

Tưởng Diễn kỳ quái nói: "Sao lại hỏi Tưởng Nghị?

Có phải lần trước gặp qua cảm thấy hắn đẹp trai hay không...?"

Anh còn cười nhìn mặt Khương Triết, dường như muốn nói cô vợ của cậu đang chú ý anh đẹp trai khác!

Khương Triết lạnh giọng: "Tưởng Nghị đi đến tiệm của Anh Anh mua hai chậu hoa nhài."

"Hoa nhài?"

Đương nhiên Tưởng Diễn biết biệt danh của Tô Anh là bé hoa nhài, như vậy xem ra, Tưởng Nghị cũng có chút tâm tư đối với Tô Anh.

Tô Anh nói: "Đúng vậy, trước kia lúc ăn cơm nhìn thấy anh ta, em còn bị dọa nhảy dựng đấy.

Anh Tưởng Diễn, sau khi anh trở về, Tưởng Nghị có giao mọi thứ lại cho anh không?"

Tưởng Diễn "Hừ" cười cười: "Nhóc con vẫn quá đơn thuần, đồ đã tới tay cho dù có giao ra thì cũng không giao toàn bộ."

Tựa như Tưởng thị hiện tại, bên ngoài giống như là Tưởng Diễn nắm quyền, kỳ thật không phải, công ty này đã bị chia thành cục diện hai người giằng co tranh quyền.

Một người là Tưởng Nghị, người còn lại chính là anh.

Chỉ là dù sao anh cũng có di chúc trong tay, là người thừa kế danh chính ngôn thuận, quyền lợi cùng cổ phần đều cao hơn bọn họ rất nhiều, nhưng lại không chịu nổi mấy vị cổ đông nào đó ủng hộ bọn họ.

Tóm lại, hiện giờ Tưởng thị rất phức tạp, gió tanh mưa máu không kém thời tiết xấu trong mùa đông này là bao.

Như thế, đồ vật đã tới tay không có khả năng giao ra ngoài.

---

Thịnh Đình là sản nghiệp của Tưởng gia, Tô Anh gặp được Tưởng Nghị ở chỗ này cũng không bất ngờ.

Miệng vết thương trên bụng anh ta đã lành, đi lại cũng không còn bất tiện nữa, khóe miệng mang ý cười như có như không, thoạt nhìn cực kỳ khó chịu, đặc biệt là đôi mắt đen nhánh, khi bị anh ta nhìn chằm chằm có cảm giác lông tơ sau lưng dựng đứng lên.

Tô Anh đụng mặt anh ta ở hành lang, anh ta đang lạnh mặt đuổi một nữ phục vụ có ý đồ tới gần mình, sắc mặt thật sự khó coi, âm trầm giống như có thể ăn thịt người!

Dáng vẻ cô gái kia non nớt ngoan ngoãn, giờ phút này bị dọa đến rưng rưng muốn khóc, liền nói mấy câu xin lỗi, rồi lập tức đi khỏi.

Tô Anh không nghĩ tới mình có thể gặp chuyện này, Tưởng Nghị vừa quay đầu lại liền thấy Tô Anh, cô còn chưa kịp thu hồi thần sắc kinh ngạc.

"Cô gái nhỏ."

Anh ta cũng không kinh ngạc, thu lại biểu tình âm trầm, lộ ra một nụ cười vô hại: "Năm mới vui vẻ."

Vô cùng thật lòng.

Tô Anh chợt cảm thấy lưng lạnh đi, cô cười cười: "Năm mới vui vẻ."

Tưởng Nghị nói: "Tưởng Ngũ dẫn cô tới chỗ này ăn cơm sao?

Vậy tôi đề cử cho cô tổ yến ở Thịnh Đình này, không kém Quân Duyệt chút nào đâu."

Tô Anh liền nói: "Cảm ơn, có cơ hội tôi sẽ thử."

Trong lòng cô lại suy nghĩ, quả nhiên Tưởng Nghị này đã từng điều tra cô, ngay cả việc cô thích tổ yến ở Quân Duyệt cũng biết.

Tô Anh không muốn nhiều lời với Tưởng Nghị, cô tạm biệt rồi rời khỏi, Tưởng Nghị cũng không giữ lại, chỉ là đột nhiên có hành động quá phận, anh ta cầm tay cô, hơi hơi khom người, nói ở bên tai cô: "Nghe nói Khương Tứ vì làm cô vui nên vung tiền như rác, chuyển vô số hoa tươi từ nước ngoài về đây bằng máy bay, muốn biến Cẩm Tú thành bộ dáng mà cô thích.

Vào mùa đông, sáng tạo một thế giới hoa tươi, việc này không dễ dàng, anh ta cũng thật để tâm đến cô."

Cẩm Tú?

Tô Anh biết đó chính là tên khu nghỉ dưỡng của Tưởng Diễn, nơi cô cùng Khương Triết đang ở.

Tô Anh cười cười, hất tay Tưởng Nghị, nói: "Đây là bất ngờ A Triết chuẩn bị cho tôi, anh không nên nói trước như vậy."

Tưởng Nghị buông tay ra, lui lại một bước, cười nói: "Tôi nói trước cho cô là tránh để lúc đó bởi vì quá bất ngờ mà cô làm ra những hành động xấu hổ."

Tô Anh cười cười gật đầu, bước nhanh rời khỏi.

Tưởng Nghị nheo mắt, vuốt ve đầu ngón tay, cười cười.
 
Tiệm Hoa Của Tô Anh [Edit] - Duy Khách
Chương 122: Biết tin


Edit: Shelly

Beta: Thuỳ An

Khương Triết chuẩn bị cho sự kiện trọng đại này cũng đã khá lâu rồi, động tĩnh cũng không hề nhỏ.

Để có thể vận chuyển một số lượng hoa tươi bằng đường hàng không vào mùa đông như thế cũng không phải là chuyện dễ dàng, hơn nữa số lượng anh cần không phải là số lượng nhỏ.

Muốn trang hoàng thành một vương quốc hoa thu nhỏ thì dùng một cái phi cơ là không đủ.

Thế nên Khương Triết sợ rằng nếu để ý một chút cô sẽ biết được chuyện này, liền đưa Tô Anh đến Đế Đô, muốn cho cô một sự bất ngờ.

Trình Ngọc Thư cũng biết chuyện này, nhưng bà chưa nói gì, chỉ khẽ thở dài một cái: "A Triết bị cha nó ảnh hưởng rất nhiều, hiện tại chỉ biết quan tâm để ý cô gái tên Tô Anh kia, không biết là tốt hay xấu đây."

"Phu nhân đừng lo lắng, thiếu gia đã trưởng thành rồi, cũng đủ hiểu biết rồi, chắc chắn sẽ biết mình nên làm gì mà."

Quế thẩm nói với Trình Ngọc Thư, bà ở Khương gia nhiều năm rồi, đối với những chuyện trên dưới trong ngoài Khương gia coi như cũng hiểu rõ, Trình Ngọc Thư cũng xem bà như người thân trong gia đình.

"Hừ!"

Trình Ngọc Thư lạnh lùng đập bàn, "Tất cả là do Khương Quân, ở bên ngoài mèo mả cũng không biết giấu đi, để cho A Triết bắt gặp!"

Tuy rằng Khương Triết được Khương lão gia tử nuôi dạy, nhưng đứa con nào đối với cha mẹ mà không có ước ao, anh luôn hi vọng cha mẹ yêu thương nhau, gia đình hòa thuận, cả nhà hạnh phúc vui vẻ ở bên nhau.

Nhưng mà từ khi Trình Ngọc Thư sinh Khương Triết thì Khương Quân cũng đã rất ít khi trở về nhà, bên ngoài bao dưỡng rất nhiều tình nhân, Trình Ngọc Thư cũng không có nhiều tình cảm với Khương Quân nên cũng không để ý nhiều.

Cho đến khi Khương Triết lên bảy tuổi, những ngày ở cùng với cha cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Đối với cha mình, Khương Triết cũng không có nhiều khái niệm, cũng không có gì gọi là không thích, chỉ là tình cảm đối với cha rất lạnh nhạt, lạnh nhạt đến thờ ơ.

Nhưng anh không phủ nhận việc mọi người xung quanh nói cha anh tốt thế nào, cha anh là một người vĩ đại ra sao, huống chi những bạn bè cùng lớp đều có một mối quan hệ với cha rất tốt, điều đó khiến cho anh tò mò, trong tò mò lại có chút chờ mong hi vọng.

Lần đó sau giờ tan học buổi trưa, anh đến công ty tìm Khương Quân.

Lúc đó là giờ nghỉ trưa mọi người đều đi ăn cơm, trong ngoài văn phòng cũng không có một người quản lý.

Khi đẩy cửa vào trong, những hình ảnh trước mắt khiến anh suốt một năm sau đó đều thấy buồn nôn.

Làm chuyện xấu lại bị con mình bắt gặp tại trận, Khương Quân cũng chỉ biết giật mình xấu hổ, đem quần áo che chắn lại cho người phụ nữ bên dưới thân mình, nhìn Khương Triết nói: "Sao con lại đến đây?

Ra ngoài chờ!"

Khương Triết tuổi nhỏ cơ bản không hiểu chuyện nam nữ, nhưng trực giác lại cảm thấy chán ghét ghê tởm, anh biết rõ ràng cha mình làm như vậy là không đúng.

Khương Quân đã sắp đạt đến cực đỉnh, nhưng hiện tại đã mất hết kiên nhẫn, đỏ mắt lớn tiếng la lối, đến Trình Ngọc Thư còn không thể kiểm soát được ông ta nữa là, một đứa trẻ thì có thể làm được gì?

Khương Triết đứng ở cửa đã được một lúc, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu nhưng lại đầy sự tức giận, đôi mắt đen láy thâm trầm, so với Khương Chí Thành không có gì khác biệt.

Lần đầu tiên anh nói lớn tiếng với cha mình: "Cho cô ta biến đi!"

Khương Quân sợ Lão gia tử, ngay lúc này lại nghĩ tới Khương Triết đang được Lão gia tử nuôi dưỡng, chuyện này....

Giọng nói liền lập tức thay đổi: "Được rồi, A Triết ngoan, con ra ngoài trước đã, con còn nhỏ, không được xem, ra ngoài trước đã."

Sau cánh cửa gỗ dày là thân hình nhỏ nhắn của người phụ nữ cùng hơi thở nặng nề của người đàn ông.

Cô thư kí xinh đẹp quyến rũ từ văn phòng phía trong đi ra hai má đỏ bừng, ánh mắt còn mang đầy ý xuân, thấy Khương Triết lớn lên đáng yêu xinh xắn nhưng lại cố ý ra vẻ như một tiểu đại nhân, cảm thấy rất thích, muốn đến nhéo nhéo gương mặt nhỏ đó, nhưng lại bị ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm đến mức trong lòng thấy hoảng sợ.

Nhưng mà cô sao phải sợ chứ?

Cô có Khương Quân mà, trước mắt cũng chỉ là một đứa trẻ.

Khương Triết nhìn cô ta, mùi hương trên người quá mức ghê tởm, khiến cho dạ dày cuộn trào: "Cô bị đuổi việc."

Cô ta bị một phen kinh ngạc chưa kịp hoàn hồn thì Khương Triết đã rời đi, thậm chí anh còn không đi vào trong gặp cha mình.

Từ đó về sau, Khương Triết đối với cha mình không còn trông mong chờ đợi, thậm chí là vô cùng chán ghét.

Nhưng Khương Quân không phủ nhận, cho tới hiện tại cũng đã hai mươi năm, cứ cho là ông cũng đã biết ăn năn, nhưng lúc đó ông cũng đã có hai đứa con trai một đứa con gái, những cảm giác mong chờ được làm cha đã qua đi, một mình Khương Triết cũng chẳng thể làm ông đặc biệt coi trọng hay yêu thương.

---

Mỗi lúc nhớ đến việc này, Trình Ngọc Thư đều hận không thể đem Khương Quân đi chém!

Bởi vì từ lúc đó trở đi, Khương Triết không hiểu sao lại hay nôn mửa, hơn nữa còn đem bốn chữ "phụ tử thân tình" ra chê cười, tình cảm cha con đối với anh trở nên vô cùng lạnh nhạt, lại còn có Khương lão gia tử luôn mang giáo dục ra làm mục đích cao nhất, tính cách con trai bà ngày càng trở nên lãnh đạm, thậm chí là có thiên hướng hướng nội, đặc biệt là cách cư xử với phụ nữ lại càng khác lạ.

Tuy rằng Trình Ngọc Thư không yêu Khương Quân, nhưng lại cực kì yêu thương Khương Triết, tất nhiên hi vọng Khương Triết có một tuổi thơ vui vẻ tốt đẹp, khỏe mạnh hạnh phúc mà lớn lên, nên sau đó cũng có khuyên Khương Triết đừng quá coi trọng, nhưng Khương triết lại nói: "Một người phụ nữ thôi mà, con không để ý.

Cha sao?

Mẹ không để ý thì con cũng không thèm để ý."

Nhưng đến sau cùng, Trình Ngọc Thư lại cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng cũng không làm được gì.

Mặt khác, Khương lão gia tử cũng đã nghe được tin Khương Triết đưa Tô Anh đến Đế Đô, ngay cả chuyện đó cũng chuẩn bị rõ ràng đâu ra đó, cười lạnh một tiếng: "Thằng quỷ nhỏ này còn học ở đâu ra mấy thứ này?

Haha cũng có lòng quá đấy chứ."

Quản gia nói: "Tô tiểu thư nhìn qua thì không giống như những cô gái không đàng hoàng khác, thằng nhóc Lâm gia chơi với cô ấy rất thân, Triệu Nhị và Đào Nhiên đối với Tô Anh cũng rất tốt, cũng thường mang theo cô ấy ra ngoài, kể cả Tưởng Diễn...

Cũng thường xuyên trêu chọc, Tô tiểu thư này, nhân duyên xem ra rất tốt."

Khương lão gia tử ánh mắt sắc bén nhìn quản gia, nhưng quản gia nói: "Tôi nghĩ bọn họ đều là người tốt, lại có mối quan hệ với Tô tiểu thư rất tốt....

Bọn họ chắc sẽ không làm ra chuyện gì sai chứ?"

"Hừ!"

"Huống hồ tứ thiếu gia còn đặc biệt đặt làm một cặp nhẫn..."

Khương Chí Thành lạnh giọng: "Ta muốn xem thử xem nó sẽ cưới Tô Anh vào nhà này bằng cách nào!"

---

Từ lúc Khương Triết mang Tô Anh đi, Triệu Vũ bắt ép bản thân mình không được bực bội, bên ngoài tuyết rơi dày không thể đua xe, hút hết điếu xì gà này đến điếu xì gà khác, muốn giống như lúc trước tìm ai đó chơi đùa một chút, nhưng lại không giải quyết được nỗi buồn từ sâu trong lòng mình.

Lần trước là anh lén đi hỏi bác sĩ mới biết được, lúc Lâm Thành Phong hiểu lầm Tô Anh mang thai, đã dắt cô đi làm kiểm tra, cuối cùng kiểm tra ra không những không có thai mà vẫn còn là một cô gái trong trắng, cơ bản là chẳng thể mang thai!

Khương Tứ cơ bản không chạm vào cô!

Tuy rằng anh cũng không để ý người con gái bên cạnh có phải là lần đầu tiên hay không, nhưng mà Khương Tứ vẫn chưa là người đàn ông của cô thì vẫn khiến anh cảm thấy rất vui vẻ.

Nhưng hiện tại thì lại có chút khác biệt, Khương Tứ cùng Tô Anh đi ra ngoài mấy ngày, ở chung một chỗ, nếu không làm gì thì lại khiến Triệu Vũ nghi ngờ Khương Tứ liệu có phải là đàn ông hay không!

Fuck!

"Triệu Nhị!

Anh lại phát điên gì đó?"

Triệu Vũ lúc này mới có phản ứng, phát hiện ra anh đã đá ngã cái bàn trước mặt, mạt chược văng ra đầy đất, mọi người ở đó đều nhìn anh kinh ngạc.

Triệu Vũ đứng dậy, mặt sầm lại: "Các người chơi đi, đêm nay đều tính cho tôi hết."

Anh đi ra ngoài, Đào Nhiên và Lâm Thành Phong nhìn nhau, ném mạt chược lại đi theo sau.

Đêm khuya tĩnh lặng bao trùm cả thành phố bằng một màu đen phía dưới khung cửa sổ lộng gió trên cao kia.

Triệu Vũ cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Đào Nhiên nói: "Cậu còn chưa nghĩ thông suốt sao, Khương Triết dẫn theo bé hoa nhài ra ngoài chơi, không chừng là đang tình chàng ý thiếp rồi, cậu mau hồi tâm đi!

Hay là tôi gọi cho cậu một cô gái đơn thuần đáng yêu để cậu giải tỏa?"

"Biến!"

Triệu Vũ giơ chân đá, Đào Nhiên bĩu môi: "Không biết quý trọng người tốt, không phải là do tôi sợ cậu đau lòng quá đó sao?"

Lâm Thành Phong dựa tường, anh không ngờ Triệu Nhị vẫn còn rất để tâm đến Tô Anh.

Từ lúc biết Khương Tứ đưa Tô Anh đi Đế Đô chơi, mấy ngày liền đều ở chỗ này phát điên, ban ngày làm việc bận rộn nên không có thời gian nghĩ đến, nhưng đến tối rảnh rỗi thì liền nghĩ đến không yên.

Lâm Thành Phong cũng không thể nói Triệu Vũ không biết xấu hổ, dù sao anh cũng biết là nếu biết xấu hổ thì cũng không làm được gì, chỉ có thể ở bên cạnh lo lắng, một Triệu Nhị luôn luôn đẹp trai phong lưu bị qua mặt, nghĩ lại cũng có chút cảm giác đặc biệt vui vẻ.

Lâm Thành Phong có chút vui sướng trong lòng khi người gặp họa, Đào Nhiên cũng rất muốn cười.

Triệu Vũ trong chốc lát đã xem hai người này không vừa mắt, "Mẹ nó, hai người cút cho tôi!"

Lâm Thành Phong nói: "Triệu Nhị à, nhân lúc còn sớm hãy từ bỏ đi, em vẫn luôn không nói, thật ra lần này Khương Tứ dẫn Tô Anh đi Đế Đô là để chuẩn bị cầu hôn!"

Không nói đến Triệu Vũ, kể cả Đào Nhiên cũng kinh ngạc: "Cầu hôn?

Sao tôi chưa nghe nói qua?

Khương Tứ cũng chưa từng nói qua..."

Triệu Vũ nhíu mày, sắc mặt không thể khó coi hơn, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm Lâm Thành Phong, rồi tiến đến bên cạnh anh, lạnh lùng nói: "Cậu nghe ai nói!

Cậu dám nói dối tôi liền đấm chết cậu!"

Lâm Thành Phong dựa sát vào tường, tuy rằng nhìn Triệu Vũ rất khẩn trương, nhưng anh cũng không sợ gì, "Còn có thể là ai nói, Trợ lý của Khương Tứ, cuối năm trước đã bắt đầu đặt hoa tươi ở khắp nơi trên thế giới, lại còn tìm người đặt nhẫn, không phải cầu hôn thì là gì?"

Triệu Vũ trầm mặc, nhíu nhíu mày.

Lâm Thành Phong bất đắc dĩ vỗ vai anh: "Anh đừng nghĩ nữa, tình yêu là chuyện hai bên tình nguyện, bây giờ còn chuẩn bị kết hôn, anh hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt để đón nhận hiện thực đi....

Này!

Anh đi đâu vậy?"

Lâm Thành Phong còn chưa nói xong lời muốn nói, Triệu Vũ đã nhanh chóng rời đi, bước chân nhanh đến mức chỉ một lát sau đã không còn thấy bóng dáng.

Đào Nhiên lập tức phản ứng rồi chạy đuổi theo: "Đi thôi, Triệu Nhị cậu ấy điên rồi!"

Lâm Thành Phong gãi gãi đầu, Triệu Nhị này đúng là điên thật rồi, anh cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng đuổi theo.

---

Triệu Vũ muốn đi Đế Đô, ai cũng không ngăn được.

Đào Nhiên và Lâm Thành Phong không khuyên được, chỉ có thể cùng đi, cũng là ngăn cản không cho anh gây náo loạn.

Hơn nữa còn hi vọng anh tận mắt nhìn thấy Khương Triết và bé hoa nhài có đôi có cặp, sau đó nhanh chóng hết hi vọng!

Một hàng ba người lái xe đi Đế Đô vào một đêm đông tuyết rơi phủ kín mặt đường.

Lâm Thành Phong thấp thỏm: "Triệu Nhị, anh cũng đừng nói là chuyện này do em nói cho anh nghe đó, nếu anh phá hủy buổi cầu hôn của Khương Tứ, anh ấy nhất định sẽ giết em đó!"

Triệu Vũ cười lạnh.
 
Tiệm Hoa Của Tô Anh [Edit] - Duy Khách
Chương 123: Cầu hôn


Edit: Cát

Beta: Nga Lê

Càng nóng vội càng có nhiều khả năng mắc lỗi, Triệu Vũ vội vã chạy đến đế đô, bởi vì tuyết lớn nên không thể dùng phi cơ, chỉ có thể lái xe đi trước, chậm chạp đi được nửa đường lại gặp phải tuyết lớn, chỉ có thể đi chậm lại chuyển sang đường nhỏ khác, một đêm lăn lộn, từ quá nửa đêm cho tới bình minh, đến trưa ngày kế tiếp mới đến đế đô.

Dọc theo đường đi, Đào Nhiên và Lâm Thành Phong không dám để cho Triệu Vũ chạm vào xe, nếu hắn bạo phát tính nôn nóng, để hắn đụng vào thì ba bọn họ đều xong rồi!

Tới đế đô, đoàn người đi thẳng đến Cẩm Tú.

Sáng sớm Khương Triết đã mang theo Tô Anh đi dạo cố cung, lúc này đây anh thật sự săn sóc lại ôn hòa, mặc kệ Tô Anh nói cái gì, anh cũng đều cực kì đơn giản mà nói một chữ được, có chút sủng nịnh, lại có chút dung túng, giống như mặc kệ Tô Anh muốn cái gì, anh đều có thể cho cô.

Dáng vẻ này của anh ngược lại làm cho Tô Anh thấp thỏm không yên, tay nhỏ chọc chọc vào mu bàn tay anh: "Anh nói, có phải anh làm chuyện gì trái với lương tâm hay không, hay có âm mưu gì?".

Chuyện trái với lương tâm không có, âm mưu sao, đôi mắt người đàn ông tùy ý đảo qua trên người cô gái nhỏ, từ trên xuống dưới, đặc biệt hơi dừng lại vị trí ở ngực, ý vị thâm trường cười cười.

Tô Anh: ".....".

Rốt cuộc là nam nhân, cho dù lãnh tình thế nào cũng sẽ có dục vọng.

Tô Anh bị nhìn đến tức giận, co rụt lại một bên không còn lời gì để nói.

Cô nhớ tới đêm qua, thật ra anh rất quy củ không xằng bậy, chỉ ôm cô hôn môi hồi lâu, rồi buông cô ra, Tô Anh biết lúc này anh sẽ không chạm vào cô, rốt cuộc đời trước cũng là chuyện sau khi cầu hôn.

Vừa lúc Đào Nhiên gọi điện thoại tới, nói bọn họ đã đến Đế Đô, ở Cẩm Tú, Khương Triết chưa nói gì, ngay cả kinh ngạc cùng một tia ngoài ý muốn cũng chưa từng biểu lộ.

Anh cực kì lãnh đạm: "Ừ, đã biết".

Như vậy ngược lại làm cho Đào Nhiên lo sợ bất an, càng thêm lo lắng đây có phải là bình tĩnh trước bão táp hay không?

Tô Anh nghi hoặc nhìn Khương Triết, bị anh nhéo nhéo khuôn mặt nói: "Không có gì, Đào Nhiên, Tiểu Lâm Tử cùng Triệu Nhị đến đây, đang ở Cẩm Tú".

Tô Anh chớp đôi mắt: "Bọn họ cũng tới chơi sao?

Chúng ta không cần chơi cùng bọn bọ".

Có chút keo kiệt.

Khương Triết cong cong môi, cười: "Được".

Thật sự anh không ngại cái gì, cũng không sợ hãi, Triệu Vũ tới thì thế nào?

Không ai có thể ngăn cản anh.

Bé hoa nhài cũng chỉ có thể là của anh, ai cũng đừng hòng cướp đi.

---

Ở một phòng khác, Tưởng Diễn thì đang bất ngờ vì ba người Đào Nhiên, Lâm Thành Phong, Triệu Vũ đến đây.

Khương Triết dẫn Tô Anh đi chơi, người ta ở trong thế giới của hai người, mấy cái đuôi này theo tới đây làm cái rắm gì?

Một đêm chưa ngủ bôn ba lên đường, Lâm Thành Phong và Đào Nhiên đều không nhịn được, mắt thâm quầng, ai ai nha nha oán giận, ngay cả Lâm Thành Phong thích lái xe như vậy cũng nhịn không được nói: "Tôi mẹ nó có rất nhiều tiền, cần gì phải tự mình lái xe chứ?

Lần sau cái thời tiết này đánh chết tôi cũng không ra cửa".

Đào Nhiên gật đầu tán thành, anh đã không còn sức lực nói chuyện, nằm liệt trên sô pha, cảm giác có thể tùy thời xỉu mất.

Tưởng Diễn buông tay: "Không phải tôi nói mấy cậu, buổi tối tuyết lớn thế này mấy cậu còn đuổi tới đế đô, không biết đi vào ban ngày à?".

Đào Nhiên cùng Lâm Thành Phong liếc nhau, còn không phải bởi vì người nào đó chờ không kịp?

Đào Nhiên nói: "Không được, tôi phải đi ngủ một lát!

Các cậu nói chuyện đi!".

Lâm Thành Phong cũng không có quá nhiều tinh lực, đi theo Đào Nhiên cùng nhau trở về phòng, ngay cả giày cũng chưa cởi, trèo lên giường mà ngủ.

Tưởng Diễn sờ sờ cằm, so với Lâm Thành Phong cùng Đào Nhiên mệt đến chết không muốn sống, thoạt nhìn tinh thần của Triệu Vũ lại cực tốt, hai tròng mắt anh có thần, dựa vào cửa sổ nhìn người đến người đi bên ngoài.

Từ khi vào phòng, anh chưa từng nói chuyện.

Vốn dĩ Cẩm Tú này chưa khai trương, không có người nào, nhưng bởi vì một câu của Khương Triết, đã lặng lẽ bận rộn trong lén lút hồi lâu, băng tuyết trắng tinh trên mặt đất như đóa hoa điểm xuyết, thoạt nhìn tươi mát lại mỹ lệ không nhiễm phàm trần.

Trừ bỏ hoa tươi, trên đầu còn treo rất nhiều đèn nhỏ lấp lánh như ngôi sao, đặc biệt là đình giữa hồ, bị hoa tươi chung quanh bao vây, toàn bộ khung cảnh đều xa hoa lộng lẫy!

Cơ hồ có thể tưởng tượng nơi đây sau khi màn đêm buông xuống, nơi này sẽ đẹp như thế nào!

Triệu Vũ cười lạnh, Khương Tứ này, không làm thì thôi, đã làm thì sẽ rất kinh người, quả nhiên là tâm tư giả dối muốn dỗ cho Tô Anh vui vẻ.

Tưởng Diễn hỏi: "Triệu Nhị, cậu không đi nghỉ một lát sao?".

Triệu Vũ không đáp, ngược lại hỏi: "Hiện tại Khương Tứ ở đâu?".

Tưởng Diễn nói: "Nha đầu Tô Anh kia nói muốn đi xem cố cung, hẳn là Khương Tứ đưa cô ấy đi chơi rồi, có khả năng buổi chiều sẽ đổi địa điểm vui chơi".

Dừng một chút: "Khương Tứ nói phải cho Tô Anh một kinh hỉ, sẽ trở về muộn một chút, chắc là sau khi trời tối sẽ trở về".

Triệu Vũ: "Xem ra đúng là Khương Tứ chuẩn bị cầu hôn rồi".

Tưởng Diễn gật gật đầu, anh cảm thấy Khương Triết và Tô Anh vô cùng xứng đôi, chỉ là nhìn thần sắc của Triệu Vũ có chút không đúng: "Sao vậy, có vấn đề gì sao?".

Triệu Vũ cười lạnh một tiếng, ném xì gà, ánh mắt anh rời khỏi cửa sổ, giật giật cổ trái phải: "Không có vấn đề gì.

Tôi mệt mỏi, đi ngủ trước một chút".

Tưởng Diễn nhướng mày: "Tôi còn tưởng cậu làm bằng sắt chứ".

Triệu Vũ hừ lạnh: "Không ngủ đủ thì làm sao có sức lực đánh nhau?

Cậu có việc vội thì cứ đi đi, không cần phải xen vào chúng tôi".

Trong lòng Tưởng Diễn có nghi hoặc, vẫn cảm thấy thoạt nhìn biểu tình của Triệu Vũ không giống với dáng vẻ nên chúc phúc vốn có, giống tới đánh cướp hơn, có lẽ buổi tối nên tới đây nhìn xem?

---

Khương Triấn đưa Tô Anh đi dạo bên ngoài cả ngày, đến lúc sắc trời đã hoàn toàn tối mới trở về Cẩm Tú.

Ngoài ý muốn của Tô Anh chính là vậy mà không thấy đám người Lâm Thành Phong.

Trở lại phòng, Tô Anh cởi áo khoác treo trên giá, nghi hoặc rung đùi đắc ý: "A Triết, không phải anh nói mấy người Thành Phong cùng anh Đào Nhiên cũng tới sao, sao mà một bóng người cũng không thấy?".

Khương Triết nhàn nhạt: "Không cần để ý tới bọn họ".

Tô Anh chớp chớp mắt, nhấp môi cười trộm, Khương Triết nâng mi mắt, nhéo nhéo cằm cô gái, rũ mặt nói nhỏ: "Tiểu quỷ, cao hứng vậy sao?".

Tô Anh gật gật đầu, lại nói: "Em như vậy có phải không tốt lắm hay không vậy?".

Khương Triết cười một tiếng, đôi tay ôm vòng eo mảnh khảnh của cô gái nhỏ đạt cô dựa vào tủ phía phía sau, môi mỏng áp xuống, âm thanh ôn nhu mà gợi cảm: "Tốt, bé hoa nhài của anh như thế nào cũng tốt".

Hai bàn tay đã xẹt qua tuyến eo, ngược lên phía mượt mà no đủ phía trên.

Anh cảm giác được cô gái nhỏ dưới tay mình run nhẹ một chút, rồi lại rất ngoan ngoãn tựa ở trên đầu vai anh, hai bàn tay nhỏ gắt gao nắm lấy cổ áo của anh, vừa đầy đặn lại mềm mềm, làm anh không dám dùng chút sức lực nào, sợ sẽ xoa hỏng cô.

Môi mỏng chuyển qua phía sau cổ, thanh âm nam nhân khàn khàn mang theo một chú ý cười: "Bé hoa nhài".

Gương mặt Tô Anh chôn ở cổ nam nhân, cô ừ một tiếng nho nhỏ, gương mặt cùng lỗ tai đều hồng, cô hơi mở mở đôi mắt rồi lại cực kì thanh tỉnh, rồi rất nhanh nhắm hai tròng mắt lại, đáp lại nụ hôn của người đàn ông.

Cho đến khi chuông điện thoại rung lên, người đàn ông không quá kiên nhẫn nhíu mày, bàn tay rời đi, ôm lấy vòng eo cô đặt cô trên mặt đất.

"Tứ thiếu, Tưởng tổng tới, đang ở dưới lầu chờ ngài".

Tô Anh nghi hoặc nói: "Sao anh Tưởng Diễn lại tới?

Có phải đi cùng với bọn Thành Phong hay không vậy?".

Khương Triết sửa sang lại quần áo, là dấu vết do cô nắm chặt, ngoại trừ môi có hơi hồng, trên người anh không nhìn ra được một chút khác lạ nào: "Không biết, anh xuống nhìn một chút, em ở phòng nghỉ ngơi một lúc đi".

Tô Anh gật gật đầu.

Khương Triết: "Đợi chút nữa nếu có chuyện gì, anh sẽ gọi điện thoại cho em".

Tô Anh: "Dạ".

"Đừng chạy loạn!".

"Biết rồi!".

Khương Triết nhanh chóng rời đi.

Tô Anh đứng dậy, kéo bức màn nhìn xuống, đình giữa hồ ngày hôm qua còn sáng giờ phút này đúng là bị màn đêm bao phủ lên, âm thầm, mơ màng, không thấy một chút ánh sáng, cũng không thấy được cảnh trí trong hồ.

...

Là đêm nay sao?

Là kinh hỉ trong miệng Tưởng Nghị?

Đang nghĩ tới chuyện này, ngoài cửa truyền đến âm thanh gõ cửa, Tô Anh lập tức hoàn hồn, trên đường đến mở cửa nghi hoặc hỏi: "A Triết?".

"Là anh".

Giọng người đàn ông trầm trầm lạnh lùng.

Bước chân Tô Anh dừng lại, Triệu Vũ.

Cô đi tới cửa, lại không mở cửa, rất an tĩnh, anh cũng an tĩnh không nói một lời, Tô Anh cũng không biết nên nói cái gì, cô biết, anh lại đây hẳn là nghe được chuyện gì đó?

Vốn bọn họ là xấu hổ, thật không tốt khi Tô Anh ở một mình cùng anh, Triệu Vũ cũng không biết nên nói cái gì, trong lòng nhiều điều muốn nói, đối mặt với một cánh cửa này thật giống như bị chắn ở ngực, rầu rĩ khó chịu.

Anh có thể nói cái gì?

Anh có thể lấy thân phận gì để nói?

Người ta lưỡng tình tương duyệt, chuẩn bị kết hôn, anh quản cái rắm gì!

Anh dựa vào cửa châm điếu thuốc.

Tô Anh đợi một hồi lâu, lặng lẽ mở cửa, đã không thấy bóng dáng Triệu Vũ.

Lần đến này thật sự ngoài ý muốn của Tô Anh, cô cho rằng chắc chắn anh sẽ không quan tâm ép cô mở cửa, hoặc trực tiếp nói với cô đừng đáp ứng Khương Triết chuyện gì, nhưng anh trầm mặc xuất hiện rồi lại rời đi như vậy, đột nhiên Tô Anh thấy có chút không tốt.

Cô hơi hơi thở dài, cảm giác giống như bản thân chưa từng hiểu Triệu Vũ, anh không giống như dáng vẻ cô đã từng biết, bản tính của anh bá đạo lại ngang ngược, nhưng thật ra cũng sẽ bị tổn thương.

Gãi gãi đầu, bản thân Tô Anh cũng không biết vì sao mình lại trêu chọc phải anh, chẳng lẽ bề ngoài anh thích những cô nàng nóng bỏng, nhưng thật ra nội tâm lại thích tiểu bạch thỏ?

Nhưng cô không phải tiểu bạch thỏ mà.

Tô Anh ngồi trên ghế sô pha trầm mặc một hồi lâu, lúc này mới nhận ra Khương Triết gọi điện thoại tới.

"Anh Anh, xuống dưới lầu đi".

"Dạ".

Không có bất kì một từ dư thừa nào, Tô Anh đứng dậy xuống lầu.

Đồng thời tại đây, Khương Triết khoanh tay đứng trong đình giữa hồ, cách chỗ anh không xa, hai người Lâm Thành Phong, Đào Nhiên tránh phía sau một thân cây, lặng lẽ nhìn vào trong, Lâm Thành Phong: "Sao lại không thấy Triệu Nhị?

Có khi nào anh ấy sẽ đi đoạt người không vậy?".

"Hừ, tôi đã nói tại sao cảm giác về Triệu Nhị không đúng lắm, thì ra cậu ta thầm thương trộm nhớ tiểu nha đầu?".

Lâm Thành Phong: ".....".

Đào Nhiên: ".....".

Hai người đồng thời quay đầu lại, thấy Tưởng Diễn đang gật đầu, trợn mắt nói: "Sao cậu lại nghe lén người khác nói chuyện?".

Tưởng Diễn nhướng nhướng mày.

Lâm Thành Phong hỏi Tưởng Diễn: "Thấy Triệu Nhị đâu không?".

Tưởng Diễn hất hất cằm: "Bên kia".

Đào Nhiên cùng Lâm Thành Phong đồng thời nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy Triệu Vũ đứng trong một góc, ánh đèn mỏng manh chiếu vào gương mặt của anh, thần sắc của anh phức tạp khó phân biệt, khuôn mặt lạnh băng nhìn không ra bất cứ cảm xúc gì, chỉ yên lặng đứng một chỗ, điếu thuốc ở bên miệng hút thật sâu một ngụm, phun ra một vòng khói làm cả người anh đều lộ ra cảm giác tinh thần suy sụp trong đêm tối.

Người đàn ông bá đạo luôn luôn kiêu ngạo, giờ phút này thoạt nhìn vậy mà lại có chút đáng thương.

Bên này ba người hai mặt nhìn nhau lắc đầu, lại tiếp tục lắc đầu.

Nhưng mà bọn họ không nhìn thấy ở một nơi khác, trên ban công lầu hai âm u của sơn trang, Tưởng Nghị cười như không cười nhìn hết thảy trước mắt.

Tưởng Hiểu Hiểu đứng ở bên cạnh anh ta, nói: "Không nghĩ tới Khương tiên sinh có lòng với Tô Anh như vậy, chị tiểu Duyệt bại bởi cô ta cũng không oan".

Tưởng Nghị rũ mắt không nói, phảng phất giống như không nghe thấy.

Vẻ mặt Tưởng Hiểu Hiểu khát khao, cảm khái: "Tô Anh cũng thật hạnh phúc, nếu người đàn ông em thích cũng giống như Khương tiên sinh, đối xử với em như vậy, khẳng định em sẽ hạnh phúc đến ngất xỉu mất".

Tưởng Nghị nói: "Triệu Nhị sẽ không làm ra loại chuyện này, đừng nghĩ!".

Tưởng Hiểu Hiểu tức giận dậm chân: "Anh, anh không giúp em còn nói em".

Tưởng Nghị cong môi, cười một chút: "Bản lĩnh của em không đủ, Triệu Nhị nhìn cũng không muốn liếc mắt nhìn em một cái".

Tưởng Hiểu Hiểu: "Hừ!

Em cũng không tin anh Triệu vũ không thích em, đó là anh ấy không hiểu em, chờ bọn em quen biết lâu hơn một chút, khẳng định anh ấy sẽ thích em".

Tưởng Nghị lạnh lùng: "Hừ!".

Anh đã không có tâm tư nói thêm gì nữa, bởi vì anh thấy Tô Anh bọc một chiếc áo lông thật dày, được người phục vụ đưa ra, dáng vẻ của cô thực sự sợ lạnh, mang mũ trắng, khăn quàng cổ trắng, bọc chính mình thành một cái bánh bao lông xù xù.

Đình giữa hồ đang tối tăm nháy mắt sáng lên, hoa hồng đỏ phủ kín toàn bộ hồ nước làm cho đêm tuyết lạnh lẽo trở nên tươi sống sáng lạn, đèn nhỏ hình ngôi sao màu vàng ấm áp chợt lóe, vào lúc bắt đầu, là tuyết bay, là gió lạnh, cũng là đóa hoa.

Tô Anh liếc mắt một cái liền thấy Khương Triết đang đứng trong đình giữa hồ.

Anh mặc áo lông màu đen cổ cao, bên ngoài là một bộ áo khoác tây trang, tóc đen như mực, mặt mày thâm thúy, khuôn mặt sắc sảo tuấn mĩ ở trong đêm đen làm người không thể bỏ qua.

Ánh mắt anh sắc bén mà trực tiếp, khóa trụ Tô Anh, làm cô khi đi từ xa đến, cảm giác trái tim mình bang bang nhảy lên.

Khoảng cách vài bước, cô đã tới gần anh.

Cô đừng ở dưới bậc thang trong đình giữa hồ, ngửa đầu nhìn người đàn ông tuấn mĩ cao cao tại thượng.

"A Triết".

Anh vươn một bàn tay: "Anh Anh, lại đây".

Tô Anh lộ ra tươi cười sáng lạn, lúc trước cô bước đi thong thả, giờ phút này lại nhảy qua bậc thang tới bên người anh: "Đây là niềm vui bất ngờ anh chuẩn bị cho em sao?"

Thời điểm hỏi chuyện, tay cô bắt được Khương Triết, hai bàn tay nhỏ ôm lấy bàn tay lạnh băng của anh: "Thật xinh đẹp!".

Khương Triết xoa đầu cô: "Thích không?".

Tô Anh: "Dạ, thích".

Khương Triết nói: "Thích như vậy, anh đưa cho em một thứ".

Tô Anh nghiêng nghiêng đầu, dáng vẻ mong chờ: "Cái gì ạ?".

Khương Triết rũ mắt, an tĩnh một lát, anh lấy từ trong túi ra một đồ vật, mở ra trong lòng bàn tay: "Nhẫn".

Tô Anh: ".....".

Đó quả thật là một chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp, Tô Anh cực kì quen thuộc với nó, một lần cầu hôn này, không nghĩ rằng nhẫn kim cương này cũng giống chiếc nhẫn kiếp trước như đúc, thậm chí cô còn biết trong lòng nhẫn khắc hai chữ: Khương Triết.

Người đàn ông cao lớn quỳ gối trước mặt cô, một tay vuốt ve ngón áp út của cô, anh nhẹ nâng mi mắt, thấy dáng vẻ cô gái nhỏ kinh ngạc khẽ nâng môi: "Anh Anh, anh muốn em cả đời, chúng ta kết hôn đi".

Nhẫn đã đến ngón áp út của cô gái, nhưng mà thời điểm tất cả mọi người cho rằng nước chảy thành sông, cô gái nhỏ vì vui mừng mà ngây ngốc một hồi lâu đột nhiên rút tay về, thậm chí lùi về phía sau hai bước, sắc mặt cô có chút tái nhợt.

"Thật xin lỗi".

Cô nói: "Khương lão gia tử nói rất đúng, chúng ta không thích hợp".

Người đàn ông nhăn mày lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

"A Triết, chúng ta chia tay đi".
 
Tiệm Hoa Của Tô Anh [Edit] - Duy Khách
❤️Thông báo❤️


Truyện nhiều hơn 200c nên chúng tớ sẽ ngắt truyện thành 2 phần up riêng.

Phần 2 sẽ bắt đầu từ chương 124.

Các cậu vào tường nhà để theo dõi tiếp phần 2 của truyện nha 😘

(heka: hôm trước up lố phần 1 đến chương 129 luôn, tớ vừa phải xóa từ 124 đến 129 ở bên này và up lại bên kia, mất hết like và cmt của các cậu, lòng tớ đau như cắt 😭 😭 😭 😭 😭 .

Yêu chúng tớ thì các cậu cho xin lại like nhaaaaa ❤️)
 
Back
Top Bottom