Pháo hỉ nổ vang, phủ Diêu gia đón dâu giữa tuyết rơi đầu mùa.
Tô Thục Quân khoác hồng y, môi không son, sắc vẫn như đào.
Nàng bước xuống kiệu hoa, gió lùa nhẹ qua rèm lụa, thêu họa rồng đỏ như máu.
Chương thị đỡ nàng: "Vào cửa rồi, phải biết quy củ."
Thục Quân khẽ gật đầu, mắt nhìn về hướng nam – nơi nàng từng gọi là nhà.
Đêm đầu nhập môn, phủ Diêu gia đèn đỏ như lửa, người người chúc mừng.
Tào thị cười ngọt: "Lại thêm một đoá hoa Giang Nam tiến cung vào phủ."
Nhậm thị chỉ cúi đầu cười nhạt.
Chương thị ngồi trên cao, đưa mắt dò xét từng phản ứng.
Thục Quân đối diện ba phòng, không lạnh cũng chẳng cúi đầu.
Văn Nguyên nắm tay nàng: "Từ nay, ta sẽ bảo vệ nàng."
Lời hắn ấm, nhưng tay hắn... lạnh như băng.