Ngôn Tình Thuyền Không Cập Bến

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,289,683
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ADCreHei8wSCcMG34kUs2ws6ReWcLlr1lzYqVKbKMkrvPmA1Shjk5dxuI_0kKgF2N257WA2MUr0CCt5GURVBo45fUyJiHYyeEDrPT4fUFqXQxLsHRcIJrJbi7nlOu_3uS0D6HTG3tH4aoTjwNEMJdfbsi8yg=w215-h322-s-no

Thuyền Không Cập Bến
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Truyện Zhihu] – Thuyền không cập bến*
Tác giả: 千雅墨痕
Chuyển ngữ: Lão Phật Gia
Beta: Bạch Tử Vi
➽─────────❥

Trong đầu đột nhiên hiện lên dòng cập nhật trạng thái kèm theo định vị trên Wechat, tôi quay đầu đi thẳng đến đó.

Trong nhà hàng kiến trúc kiểu Tây đơn giản, tôi đứng trước tấm kiếng lớn, nhìn thấy Lâm Mạn nghiêng người hôn Giang Độ, mà hắn cũng chẳng từ chối.

Giây phút đó tôi đã quyết định chia tay, nhưng lúc thu dọn đồ đạc rời đi lại bị hắn ngăn cản. Hắn khóa tôi trong nhà, mắt đỏ hoe liên tục nói yêu tôi…

➽─────────❥
*Tên gốc là Trầm chu bất độ. "Trầm chu" ý chỉ thuyền bị chìm, "bất độ" ý chỉ không thể sang sông hay không thể lên bờ. Tên của nam chính là "Giang Độ" cũng có hàm nghĩa là bến phà ven sông. Ý nghĩa tên truyện là tình yêu bị gãy gánh giữa đường, con thuyền tình yêu không thể cập bến.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Thuyền Không Cập Bến
Chương 1


1

“Giang Độ, tối nay anh vẫn không về sao?”

Tôi lắng nghe giọng nói bình tĩnh của chính mình. Đầu dây điện thoại bên kia im lặng trong giây lát, rồi đơn giản nói: “Làm thêm giờ.”

“Được, vậy em ngủ trước đây, không đợi anh nữa.”

Tôi cúp điện thoại, nhìn tòa nhà văn phòng không một ngọn đèn sáng trước mặt, ánh mắt dừng lại ở vị trí văn phòng của Giang Độ. Thật ra khi chưa đến giờ tan ca của hắn, tôi đã đến dưới lầu của công ty, căn phòng ấy chưa từng sáng đèn. Không khí lạnh lẽo tràn ngập hơi thở, tôi không tiếp tục dừng ở đó nữa mà lái xe rời đi.

Đến thời điểm hiện tại, tôi không còn thắc mắc hắn đi đâu nữa.

Nếu tôi không biết bạn gái cũ của hắn, Lâm Mạn, đã trở lại vào tháng trước, thì hôm nay có lẽ tôi sẽ điên tiết cãi vã với hắn một trận.

Trong một bữa tiệc trước đó, bạn của Giang Độ là Trần Toại uống quá chén, xách theo chai rượu đi đến trước mặt Giang Độ rồi vỗ vai hắn, lẩm bẩm nói: “Lâm Mạn sắp về rồi, cậu biết không? Nhưng mà cũng không có liên quan gì đến cậu nữa, dù sao cậu cũng có bạn gái rồi.”

Bầu không khí ngưng trệ trong nháy mắt. Anh ta giật mình tỉnh táo lại, cười ha ha rồi chuyển đề tài. Giang Độ trước sau vẫn không lên tiếng, chỉ đùa giỡn ly rượu trước mặt, nhìn không ra cảm xúc. Tôi cũng vờ như không nghe thấy, như không có chuyện gì xảy ra.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, về đến nhà hắn cũng không hề nhắc lại.

Vì muốn tắm rửa nên tôi cởi áo khoác ngoài, đi về phía nhà tắm. Rồi tôi chợt dừng chân và quay đầu nhìn sang.

Hắn ngồi trên ghế sofa, cụp mắt nhìn chằm chằm một nơi nào đó, điếu thuốc trên đầu ngón tay sắp cháy đến da.

“Giang Độ?” Tôi quay người gọi hắn.

“Ừ?” Hắn như vừa hoàn hồn đáp tôi một tiếng.

“Anh sao vậy?” Tôi nhìn thẳng hắn.

Hắn tùy ý gạt bỏ tàn thuốc, lạnh nhạt nói: “Không có gì.”

Tôi không tiếp tục hỏi nhiều, nhưng đáy lòng luôn thấp thỏm bất an.

Có lẽ lúc đó, bởi vì đã loáng thoáng nhận ra nên tôi không hỏi tiếp nữa.

Sau khi tắm rửa, tôi nằm xuống giường. Giang Độ vẫn chưa về phòng ngủ.

Tôi co mình trên giường để giảm bớt sự bất an.

Nửa giờ đồng hồ sau, lúc tôi đang ngủ thiếp đi, cánh cửa bị đẩy ra.

Giang Độ đi thẳng về phía bên giường, một chân quỳ trên giường.

Giây tiếp theo, cổ chân tôi bị giữ chặt, cơ thể tôi bị kéo mạnh qua.

Tôi bừng tỉnh trong nháy mắt, lời nói chưa kịp thốt ra đã bị chặn trở về.

Cảm nhận được sức lực của Giang Độ dữ dội hơn so với ngày thường, nhưng cuối cùng tôi vẫn không nói gì, chỉ cắn răng chịu đựng.

Khi tất cả yên tĩnh trở lại, hắn quay lưng về phía tôi và ngủ thiếp đi.

Từ đầu đến cuối, hắn đều chỉ im lặng hành động, không hề nói một câu. Mà tôi cũng nằm thẳng trên giường cho đến khi trời sáng.

2

Sáng sớm hôm sau, Giang Độ chợt mở mắt. Thấy tôi đã thức giấc, hắn đưa tay ôm lấy eo tôi kéo vào lòng mình, giọng khàn khàn.

“Sao dậy sớm vậy vợ?”

Nghe xưng hô như thế, tôi không khỏi run rẩy mí mắt.

Tôi đẩy tay hắn ra, ngồi dậy, nhìn xuống hắn.

“Nói với em về Lâm Mạn đi.”

Im lặng trong chớp mắt, hắn lập tức tỉnh táo, cũng ngồi dậy theo, nhìn tôi vài giây.

“Đột nhiên nhắc cô ta làm gì?”

Ánh mắt tôi rơi trên mặt hắn: “ Em muốn biết người đã làm anh tối hôm qua trở nên bất thường như vậy, lại còn trốn tránh không nói chuyện là ai.”

“Em nghĩ nhiều rồi. Vả lại, không có gì để nói cả.”

Tôi tựa vào đầu giường, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói lời nào.

Im lặng giằng co một lúc lâu, hắn kéo tôi đứng lên, ôm tôi từ phía sau. Hơi nóng phà bên tai tôi.

“Anh sợ em hiểu lầm nên mới không nhắc đến, nhưng nếu em muốn nghe, anh sẽ nói với em, Hy Hy.”

Giọng nói của hắn đầy dụ dỗ như dòng nước chảy xuôi.

Hắn vươn tay ôm trọn lấy tay tôi từ phía sau, thỉnh thoảng đùa nghịch.

“Đúng như em nghĩ, đúng là anh và cô ấy đã từng hẹn hò một thời gian. Tuy rằng lúc chia tay cũng hơi tiếc nuối, nhưng đã lâu như vậy rồi, nếu nói vẫn chưa buông bỏ được thì không thể nào. Bây giờ cô ấy trở về hay không đều không liên quan gì nhiều đến anh, dù sao anh cũng đã có bạn gái rồi.”

Nói xong, hắn nghiêng đầu chạm nhẹ vào trán tôi.

Tôi không chớp mắt nhìn bức tường trắng trước mặt, đè nén giọng nói cho có vẻ bình thản.

“Nếu như anh không có bạn gái thì sao?”

Người sau lưng chỉ cứng đờ một giây, rồi lập tức cười khẽ.

“Đừng đưa ra giả thiết như vậy, Hy Hy. Anh đã có em, cả trái tim đều là của em.”

Câu nói này như một liều thuốc an thần, đã trấn an được tôi.

Tôi chớp chớp đôi mắt chua xót, quay đầu ôm lấy hắn, vùi đầu ở hõm vai của hắn, giọng điệu rầu rĩ:

“Hãy nói với em rằng anh yêu em đi.”

Hắn vuốt v e gáy tôi, hôn lên tóc tôi.

“Anh yêu em, anh đương nhiên là yêu em rồi.”

Giọng điệu nghiêm túc của hắn không giống giả tạo, điều này cũng khiến tôi không hiểu nổi trong một khoảng thời gian dài, rằng tại sao hắn yêu tôi mà lại đối xử với tôi như vậy.

Mãi cho đến sau này, tôi tình cờ thấy được một câu nói trên mạng: Anh ta yêu bạn, nhưng điều đó cũng không cản trở việc anh ta yêu người khác.

3

Tôi không biết theo như lời của người bạn nối khố của hắn thì “sắp trở về rồi” là khi nào. Theo thời gian dần dần trôi qua, nỗi bất an trong lòng tôi càng thêm nặng nề.

Nhưng trước mặt hắn, tôi vẫn luôn tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra, không bị hắn phát hiện dưới vẻ ngoài bình tĩnh của tôi là nội tâm sụp đổ, hỗn loạn.

Tối ngày hôm đó, tôi đã mơ một giấc mơ quá đỗi chân thực.

Trong mơ, tôi và Giang Độ đã dạo xong siêu thị. Trên đường về nhà, một cô gái mặc váy dài màu xanh nhạt đột nhiên khóc lóc chạy tới, ôm lấy Giang Độ.

Cô ấy nói chưa từng quên hắn, hỏi hắn có thể quay lại với cô ấy hay không.

Tôi cau mày đứng một bên, muốn tiến lên kéo cô ta ra.

Có bệnh hay sao mà tùy tiện ôm bạn trai của người khác vậy?

Bàn tay vừa vươn ra bỗng dưng cứng đờ.

Giang Độ ném bỏ đồ trong tay, ôm lấy cô ta, nói: “Được…”

Tôi ngồi bật dậy, trái tim run rẩy.

“Sao vậy?”

Tôi cứng đờ quay đầu, giật mình nhìn người đàn ông bên cạnh bị tôi đánh thức.

“Hy Hy?” Hắn vén tóc tôi, cau mày nhìn sang.

Lúc này, tôi mới hoàn toàn tỉnh táo, tay chân tê dại lấy lại tri giác.

“Gặp ác mộng sao?”

Hô hấp tôi bình ổn trở lại, tầm nhìn dần dần trở nên rõ ràng.

“Ừm.” Giọng nói vẫn còn run rẩy.

Hắn nhìn tôi một hồi nhưng không nói gì, chỉ đỡ tôi nằm xuống, mặt đối mặt ôm lấy tôi, một tay vuốt nhẹ lưng tôi.

Một lúc lâu sau, cơn buồn ngủ lại ập đến. Lúc mơ màng ngủ, tôi nghe thấy giọng nói của hắn.

“Hy Hy, chuyện em lo lắng sẽ không bao giờ xảy ra.”

Giang Độ nhận ra sự lo lắng của tôi nhưng rất giữ mặt mũi cho nhau, không nói thẳng ra.

Sau đêm đó, dường như lo lắng cho cảm xúc của tôi, ngay cả khi hắn đang làm việc, tần suất tin nhắn gửi cho tôi cũng tăng lên rất nhiều.

“Vợ ơi, anh họp liên tục ba giờ đồng hồ, bây giờ đi ăn cơm. Em có ngoan ngoãn ăn cơm không đấy?”

“Tối nay phải làm thêm giờ, khoảng chín giờ mới về được. Cục cưng, em nhớ anh thì gửi tin nhắn cho anh nhé.”

“Vợ ơi, lát nữa anh phải đi công ty chi nhánh một chuyến, sẵn đón em tan làm luôn nhé.”



Hắn tỉ mỉ mọi mặt và cẩn thận chăm sóc cảm xúc của tôi, nỗi bất an trong tôi dần dần phai nhạt.

4

Khi tất cả sắp đi vào quỹ đạo, Lâm Mạn quay trở lại.

Chính miệng Giang Độ nói cho tôi biết.

“Hôm nay tổng công ty phái đến một Hoa kiều, trực tiếp đảm nhiệm giám đốc chi nhánh.”

Tôi múc kem ăn và xem tivi, không chú ý đến vẻ mặt của hắn: “Giỏi quá, vừa đến đã ngồi ngang hàng với anh rồi.”

Hắn cầm điều khiển bấm nút tắt, âm thanh của tivi bị đứt đoạn.

Tôi nghiêng đầu nhìn hắn, không hiểu nguyên do.

“Là Lâm Mạn.”

Tiếng ồn ào của xe cộ truyền vào trong nhà, xuyên qua ô cửa sổ đang mở.

Tôi bị giọng điệu bình tĩnh của hắn chấn động đến nỗi không thể động đậy.

Giang Độ sâu lắng nhìn tôi, lập tức nắm lấy tay tôi.

Trong khoảnh khắc chạm vào hắn, tôi mới nhận ra tay mình lạnh cỡ nào.

“Đừng như vậy, Hy Hy. Cô ấy chỉ đến đây thích ứng lưu trình mà thôi, không bao lâu sẽ rời đi.”

Tôi nhìn hắn nhíu mày vì lo lắng cho tôi.

Hắn đã làm đủ nhiều chuyện vì tôi rồi. Đừng gây chuyện nữa! Không phải chỉ là một cô bạn gái cũ thôi sao? Hắn cũng đã nói không còn quan hệ gì nữa, có lẽ do tôi quá nhạy cảm thôi.

Tôi gượng cười, ra vẻ nghiêm túc nói: “Vậy anh phải cam đoan giữ khoảng cách với cô ấy đấy.”

“Anh bảo đảm.”

Hắn ấn tôi vào lồ ng ngực, dường như thở phào nhẹ nhõm.

Mọi thứ đều không thay đổi. Giang Độ vẫn thường xuyên nhắn tin cho tôi như cũ, thỉnh thoảng còn gọi điện thoại.

Tôi cố gắng đ è xuống cái gai đó, tự nhủ phải tin tưởng hắn.
 
Thuyền Không Cập Bến
Chương 2


5

Thông thường thì tôi tan làm sớm hơn Giang Độ. Hôm thứ sáu, tôi chợt nổi hứng đến dưới lầu công ty chờ hắn.

Vốn định cho hắn một niềm vui bất ngờ, nhưng lại nhìn thấy một người phụ nữ thân hình cao gầy đi ra cùng hắn.

Gần như ngay lập tức, tôi có thể khẳng định đó chính là Lâm Mạn, mặc dù tôi chưa từng gặp cô ta.

Hai người đứng trước cửa nói chuyện, Lâm Mạn nhoẻn miệng cười.

Nhưng từ góc độ này, tôi không nhìn thấy được vẻ mặt của Giang Độ.

Không do dự, tôi nở nụ cười thật tươi, đi về phía hai người.

“Chồng ơi, sao bây giờ mới ra, em đợi anh lâu lắm rồi.” Tôi khoác lấy cánh tay của hắn, như thể không nhìn thấy người phụ nữ trước mặt.

Tôi cảm nhận được cánh tay hắn cứng lại.

“Sao đến rồi mà không nói với anh?” Sắc mặt hắn vẫn như mọi khi.

“Đây là bạn gái anh?” Lâm mạn cất tiếng hỏi.

Không đợi Giang Độ trả lời, tôi mỉm cười nhìn cô ta: “Đúng vậy, cô là?”

Cô ta cũng cười tươi: “Tôi là đồng nghiệp của Giang Độ, Lâm Mạn.”

“Vòng đeo tay của cô rất đẹp, có thể thêm wechat gửi link mua cho tôi không?”

Ánh mắt cô ta nhìn chằm chằm vào tay tôi đang nắm lấy tay Giang Độ.

Tôi mua cái vòng này ở một cửa hàng gần công ty của họ. Trên vòng đeo tay có Logo rất to. Trừ phi cô ta mù rồi, nếu không một Hoa kiều sao lại không biết thương hiệu này.

Gửi link chỉ là cái cớ.

Tôi không rõ mục đích cô ta thêm wechat của tôi để làm gì, nhưng khẳng định cô ta không có ý tốt.

Tôi nhếch môi cười nói: “Được thôi.”

*** ***

“Lúc xuống lầu, anh và cô ấy chỉ vô tình đụng phải mà thôi.” Sau khi lên xe, Giang Độ nói câu đầu tiên.

Tôi dựa vào ghế phụ, không trả lời.

Bầu không khí ngày càng nặng nề..

Qua khóe mắt, tôi thấy cửa sổ bên hắn hạ xuống, tiếp theo nghe được tiếng bật lửa.

Giang Độ rất ít khi hút thuốc trong xe, hắn biết tôi không quen với khói thuốc.

Tôi ấn hạ cửa sổ xe, nghiêng đầu nhìn cảnh tượng nhanh chóng đi ngược chiều bên ngoài.

“Anh có thể phớt lờ cô ấy cơ mà.”

“Cái gì?”

Tôi quay đầu nhìn hắn: “Hết giờ làm việc rồi nên hẳn là hai người đang nói chuyện phiếm, đúng không? Em đứng nhìn ít nhất là năm phút, anh hoàn toàn có thể tìm cớ để chấm dứt đề tài với cô ấy. Anh không hiểu nguyên tắc cần tránh hiềm nghi với người yêu cũ hay sao? Em biết anh là người có văn hóa, nhưng có những lúc em hy vọng anh đừng lịch sự như vậy.”

Tôi không còn nghe thấy hắn trả lời, nhưng thuốc lá trên ngón tay hắn không ngừng chuyển từ điếu này sang điếu khác.

6

Cho đến lúc ăn xong cơm tối, hai chúng tôi vẫn không nói với nhau một lời nào.

Tắm rửa xong, tôi trở về phòng ngủ.

Giang Độ vẫn không đi vào.

Đợi thêm nửa giờ đồng hồ, tôi không khỏi tự hỏi, phản ứng của tôi hôm nay có phải là quá khích hay không?

Do dự giây lát, tôi mở cửa phòng, đi vào phòng khách.

“Gần mười một giờ rồi, sao anh chưa về phòng ngủ?” Tôi đứng trước mặt hắn, nhẹ giọng hỏi.

Hắn tắt màn hình điện thoại, dập tắt điếu thuốc chỉ hút một nửa, cụp mắt nói: “Anh hơi bị cảm, hai ngày này sẽ ngủ phòng dành cho khách.”

Nói xong, hắn đứng dậy sờ đầu tôi:” Hy Hy, ngủ sớm chút đi.”

Không đợi tôi trả lời, hắn nhanh chóng đi vào phòng rồi đóng cửa lại, bỏ mặc một mình tôi chết lặng tại chỗ.

Cảm lạnh chẳng qua chỉ là cái cớ.

Không hiểu sao, tôi bắt đầu chiến tranh lạnh với Giang Độ.

Hắn không còn gửi tin nhắn cho tôi nữa. Năm giờ tan tầm, nhưng tám, chín giờ hắn mới về nhà.

Trong một khoảng thời gian dài, chỉ có một mình tôi ngồi trước bàn ăn. Cho đến khi đồ ăn hoàn toàn nguội lạnh, tôi mới ăn được vài muỗng.

Cứ như vậy, tôi bướng bỉnh chờ đợi hắn về ăn cơm, nhưng lại không gọi điện thoại cho hắn.

Bởi vì hắn chưa từng nói buổi tối sẽ không về ăn cơm.

Giang Độ lại một lần nữa không về đúng giờ. Tôi vừa đợi vừa xem chia sẻ của bạn bè trên Wechat.

Tin mới nhất là của Lâm Mạn.

Hình ảnh theo kiểu cửu cung cách*, đi kèm dòng chữ: “Cùng nhau thăm lại chốn xưa.”

(*cửu cung cách: gồm chín ô vuông nhỏ sắp xếp thành một ô vuông lớn gồm 3 ngang x 3 dọc.)

Cả chín tấm hình đều không có mặt của Giang Độ, nhưng có vài tấm lộ ra tay áo, đồng hồ đều là của hắn.

Đây là sự thị uy trắng trợn của Lâm Mạn.

Tôi bình tĩnh gọi điện thoại cho Giang Độ.

Đây là lần đầu tiên tôi gọi điện thoại cho hắn sau nhiều ngày chiến tranh lạnh.

Cuộc gọi kết nối, hắn không hề lên tiếng.

“Giang Độ?”

“Ừm.”

“Khi nào thì anh tan làm? Em đã làm sẵn cơm đợi anh về.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, hắn thấp giọng nói: “Sắp tan làm rồi, hai mươi phút nữa về đến nhà.”

Tôi chớp chớp mắt: “Được.”

7

Không đến hai mươi phút, tiếng chuông cửa ngoài hành lang vang lên.

Thức ăn đã được hâm nóng, bày ra bàn.

Tôi cười nói như không có việc gì: “Hôm nay sao muộn như vậy?”

“Ừm, hợp đồng xảy ra chút vấn đề.”

Tôi không hỏi tiếp, ngồi xuống ăn cơm.

Tôi nhìn hắn dường như không hề đụng vào chén cơm, chỉthỉnh thoảng gắp vài miếng rau, bỗng nhiên cảm thấy sự hài hòa giả tạo này thật vô nghĩa.

“Ăn không vào sao?” Tôi bỏ đũa xuống, bình thản nhìn hắn.

“Không phải.” Hắn sửng sốt rồi lại tiếp tục ăn.

“Ăn không vào thì đừng ăn nữa, Giang Độ à! Không phải anh đã dùng bữa rồi sao?”

Hắn giương mắt nhìn tôi: “Ý em là sao?”

Tôi mở bài đăng của Lâm Mạn cho hắn xem.

Tiếp đó, tôi nghe thấy hắn cười nhẹ:

“Em hao phí tâm tư như vậy là để thăm dò anh sao, Hy Hy?”

“Anh không có gì để nói với em sao?” Tôi nhìn hắn, chế giễu.

“Nói gì đây? Có nói gì đi nữa chẳng phải em cũng không tin anh đó sao?”

Tôi hé miệng, muốn nói với hắn: Anh giải thích thì em sẽ tin.

Nhưng vừa nói xong, hắn đã đẩy ghế ra, trở về phòng ngủ dành cho khách.

Lại như vậy nữa, lại bỏ mặc tôi một mình.

Mối quan hệ giữa tôi và Giang Độ trực tiếp giảm xuống điểm đóng băng.

Rõ ràng là sống chung một căn nhà, nhưng tôi luôn cảm giác hắn ngày càng cách xa tôi.

Hắn vẫn luôn một mực ở phòng dành cho khách. Thỉnh thoảng tôi ngồi ở ngoài phòng khách đợi hắn đi ra, muốn nói gì đó với hắn, nhưng tôi luôn ngậm miệng lại khi nhìn thấy ánh mắt hờ hững kia.

Tôi biết kéo dài như vậy không còn nhiều ý nghĩa nữa, nhưng lại không muốn dễ dàng nói lời chia tay.

8

Ngày mai tôi được nghỉ làm. Giang Độ đi làm như thường lệ, vẫn không nói với tôi câu nào.

Tôi ngồi ở bàn ăn im lặng ăn cháo. Nghe thấy tiếng mở cửa phòng ngủ của khách, tôi ngẩng đầu nhìn về phía Giang Độ quần áo đã chỉnh tề.

Song, hắn chỉ cụp mắt đi thẳng đến cửa, thay giày rồi đi mất.

Từ đầu đến cuối, hắn không hề nhìn lấy bữa ăn sáng dành cho hai người được bày trên bàn.

Theo tiếng đóng cửa “cạch” một tiếng mang theo toàn bộ âm thanh, trong căn nhà lớn chỉ còn lại sự yên lặng.

Tôi vùi đầu xuống thấp hơn, lệ nóng đảo quanh viền mắt.

Chớp chớp mắt, hai giọt nước mắt liên tiếp rơi vào trong chén.

Buổi chiều, khi dọn dẹp đồ cũ trong phòng ngủ, tôi nhìn thấy chiếc điện thoại di động cũ mà Giang Độ đã đổi vài ngày trước đó, đặt trong ngăn kéo.

Mọi khi tôi rất ít xem điện thoại của hắn. Thế nhưng lúc đó, ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại lấy ra rồi mở khóa.

Trang mạng xã hội đã không thể đăng nhập nữa, tôi ngẫu nhiên mở các trang khác.

Lúc mở mục ghi nhớ ra, động tác của tôi sững lại.

“Hôm nay phát hiện Hy Hy không thích ăn mù tạt.”

“Hy Hy sợ côn trùng, trước khi đi công tác nhớ xịt thuốc diệt côn trùng.”

“Sắp cuối tháng rồi, tan làm về nhà kiểm tra xem đường đỏ và túi chườm ấm ở nhà còn đủ dùng không?”



Tôi lật xem từng cái một, nhìn hơn nửa giờ đồng hồ mà không hề hay biết.

Ánh nắng dịu dàng rọi lên người tôi. Tôi cảm nhận được sự ấm áp đã lâu không gặp, trái tim tích tụ giá rét mấy ngày qua lại một lần nữa nóng rực lên.

Đến giờ Giang Độ tan làm, tôi cố ý ăn mặc trang điểm tỉ mỉ rồi lái xe đi tìm hắn.

Tôi chủ động phá vỡ lớp băng, lại bắt gặp văn phòng của hắn không một ngọn đèn sáng.

Lại xem tin cập nhật của Lâm Mạn, tôi như bị dội một chậu nước lạnh từ đầu đến chân.

Kéo theo thân xác mệt mỏi, thất bại thảm hại, tôi dựa theo định vị trên tin cập nhật, đi đối mặt với một số việc mà tôi không muốn thừa nhận.

Khoảnh khắc Lâm Mạn hôn Giang Độ, hắn không hề né tránh.
 
Thuyền Không Cập Bến
Chương 3


9

Pháo hoa phía sau nở rộ, tiếng người ồn ào xung quanh xen lẫn câu: “Merry Christmas!”

Tôi di chuyển ngón tay đã cứng ngắc. Hóa ra hôm nay là Giáng Sinh.

Hai người ngồi phía trong cửa sổ quay đầu lại theo tiếng pháo hoa, đối diện ngay tầm mắt của tôi.

Giang Độ tái mặt, lập tức chạy ra khỏi nhà hàng.

Ngược lại Lâm Mạn có vẻ thong dong bình tĩnh. Cô ta cong đôi môi đỏ, cầm lấy áo ngoài của Giang Độ rồi cất bước theo.

Tôi đút tay vào túi áo ngoài, đứng yên tại chỗ.

“Hy Hy…”

Giang Độ đứng trước mặt tôi, khàn giọng gọi.

Rõ ràng người ngoại tình là bọn họ, nhưng tôi lại thấy xấu hổ vô cùng.

“Xin lỗi nhé, Chung Hy. Không liên quan đến anh Giang Độ đâu, do tôi không kiềm chế được lòng mình.” Lâm Mạn điềm nhiên xin lỗi.

Tôi bình tĩnh nhìn cô ta, không thể tin được cô ta có thể nói năng hùng hồn như vậy.

Tôi đến gần cô ta: “Vậy tại sao cô không quản lý bản thân mình chứ?”

Rồi nhẹ giọng nói: “Do từ nhỏ không có gia đình dạy dỗ cho nên bây giờ mới không biết giới hạn như thế, hay là sinh ra đã đê tiện như vậy rồi?”

Dường như Lâm Mạn không ngờ tôi lại không nể mặt như vậy, nụ cười trên mặt ả cứng đơ.

Giang Độ đúng lúc tiến lên, kéo Lâm Mạn ra xa một chút.

10

Đứng trước mặt bạn trai mình và người yêu cũ của hắn, trông tôi có vẻ cô đơn bất lực biết bao!

Tôi hé miệng nói câu nói đầu tiên của ngày hôm nay với Giang Độ: “Sao nào, Giang Độ? Sợ tôi đánh cô ta à?”

Tôi cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh nhưng vẫn bật ra tiếng khóc nức nở.

“Không phải vậy đâu. Đừng khóc, Hy Hy à.”

Giang Độ vươn tay ra muốn lau khóe mắt cho tôi, tôi lùi ra sau một bước không cho hắn đụng vào.

Tôi thở ra một hơi thật sâu, nghẹn ngào nói: “Giang Độ, việc anh hứa với tôi, anh không làm được.”

Tôi đã từng tin tưởng hai câu nói của hắn, cổ vũ mình vượt qua đoạn thời gian chiến tranh lạnh.

“Anh yêu em, anh đương nhiên yêu em mà Hy Hy, việc em lo lắng sẽ không xảy ra.”

Nhìn ánh mắt ảm đạm của hắn, tôi lau đi nước mắt ướt át nơi khóe mắt, đột nhiên nở nụ cười.

“Tôi không thể chấp nhận sự phản bội, cho nên chúng ta…”

“Hy Hy, chúng ta về nhà trước đã, được không?” Giọng Giang Độ mang theo vẻ khẩn cầu, đôi mắt cũng đỏ hoe.

Dường như hắn biết bây giờ tôi rất kháng cự tiếp xúc với hắn, nên hắn bỗng chốc dừng lại ý định kéo lấy tay tôi, lập tức khoanh lấy tay áo ở cổ tay tôi.

Hắn vừa kéo tôi đi được hai bước, giọng nói đầy ẩn ý vang lên từ phía sau.

“Vậy còn em thì sao, Giang Độ?”

Lâm Mạn lạnh lùng nhìn sang.

Tiếp đó, tôi cảm nhận được cổ tay đang bị hắn nắm lấy siết chặt lại.

Giang Độ căng chặt hàm dưới: “Em và anh đều rất rõ ràng tình huống vừa rồi là như thế nào. Lâm Mạn, anh đã có bạn gái rồi. Anh đã nói rất nhiều lần, lần nào em cũng giả vờ không nghe thấy. Đây là lần cuối cùng anh nói cho em biết.”

Giọng điệu hờ hững, như thể vừa nãy người hôn cô ta không phải hắn.

“Ngày mai anh sẽ từ chức, sau này đừng liên lạc nữa.”

11

Giang Độ một mực im lặng cho đến khi về nhà.

Tôi ngồi trên ghế sofa đối diện hắn, nhìn vào đôi mắt chán nản của hắn.

“Anh với cô ta thật sự không có gì mà.”

Hắn vừa dứt lời, tôi không khỏi khẽ hét lên một tiếng.

Nghe vậy, Giang Độ cũng tự giễu: “Anh biết em không tin, nhưng đây là sự thật, anh chưa từng nghĩ sẽ phản bội em.”

Hắn nói có sách mách có chứng. Vừa rồi Lâm Mạn nói trên mặt hắn ta có gì đó rồi nghiêng người qua, giúp hắn lau đi, sau đó bất cẩn khiến tóc bị móc vào nút áo của hắn. Hắn vừa cúi đầu định gỡ ra, Lâm Mạn liền hôn lên, làm hắn không kịp trốn.

“Em vẫn không tin sao, Hy Hy?” Giang Độ cười, mặt hơi tái lại.

“Nói thật, rất khó để tôi tin tưởng anh. Đây không phải là lần đầu tiên. Giang Độ, vì cô ta mà anh chiến tranh lạnh với tôi một tháng. Anh biết rõ tôi ở nhà làm sẵn cơm chờ anh, nhưng sau khi tan làm, anh vẫn không về nhà mà đi dùng cơm với cô ta.”

Tôi vụng về trần thuật lại những gì hắn đã làm, nhưng lại không nói cho hắn biết rằng hôm nay tôi vốn muốn tìm hắn làm lành. Thật sự là quá mất mặt!

Giang Độ nhắm mắt lại: “Anh không hề muốn chiến tranh lạnh với em, chỉ là không biết nên làm thế nào mới khiến em yên tâm về anh. Anh chưa từng nghĩ sẽ dùng bữa riêng với cô ấy. Lần trước là buổi họp lớp, có rất nhiều người. Lần này vốn là có một người đồng nghiệp nữa, nhưng anh ta có việc đột xuất nên không đến được. Anh có thể cho em xem lịch sử trò chuyện.”

Tôi nhìn vào mắt hắn, bên trong dạt dào sự thẳng thắn và chân thành.

Nhớ lại hắn nói với Lâm Mạn rằng mình sẽ từ chức, tôi đã hơi dao động rồi.

12

Hắn đứng dậy, ngồi xổm trước mặt tôi, ngẩng đầu, giọng nói chắc nịch: “Hy Hy, chúng ta kết hôn nhé?”

Nghe vậy, trái tim tôi chợt thấy hơi xúc động. Tiếp theo, hắn lại nói:

“Anh đổi một công việc khác, gần chỗ em làm. Sau này đi làm hay tan tầm, hai ta đều đi cùng nhau.”

“Anh chỉ yêu một mình em. Hãy tin tưởng anh thêm một lần nữa, được không em?”

Giang Độ kéo lấy tay tôi. Mười ngón tay đan xen vào nhau, từng câu từng chữ phá vỡ hàng rào phòng ngự mà tôi vừa dựng lên.

Điện thoại ai đó chợt vang lên, kéo lại lý trí của tôi.

Tôi vội vàng đẩy tay hắn ra, chạy về phòng khóa trái cửa lại.

Hắn đem toàn bộ chứng cứ bày ra trước mắt tôi để chứng minh mình không ngoại tình, sau đó nhắc đến việc kết hôn, cho tôi một kích trí mạng.

Tôi do dự rồi. Tôi vẫn còn yêu hắn, nhưng tôi không biết mình có thể vượt qua cái nút thắt Lâm Mạn hay không.

Chi tiết bản ghi nhớ trong điện thoại của hắn cùng với nụ hôn tối nay ở nhà hàng Tây đang giao chiến trong đầu tôi, một mảnh suy nghĩ hỗn loạn.

Lúc này, điện thoại di động lại vang lên không đúng lúc.

Tôi mở máy. Lâm Mạn lần đầu tiên gửi tin nhắn cho tôi.

Chỉ có một tấm ảnh chụp màn hình trò chuyện.

“Nếu có thể quay lại lần nữa, anh có chia tay với em không?” Lâm Mạn hỏi.

“Không.”

Thời gian là hơn một tháng trước, chắc là lúc Giang Độ vừa biết tin Lâm Mạn sắp về nước.

Tôi lặng lẽ nhìn trong vài giây.

Giây phút này, tôi phải cảm ơn Lâm Mạn đã kịp thời kéo tôi trở về hiện thực.

Thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa thôi là tôi đã dao động rồi.

13

Tôi đem ảnh chụp màn hình đặt trước mặt Giang Độ, rất bình tĩnh đề nghị chia tay.

“Anh không đồng ý.” Giang Độ gạt đi tàn thuốc.

“Hôm đó là do anh uống quá nhiều rượu. Ngày hôm sau thức dậy nhìn thấy tin nhắn, anh hối hận ngay.”

Tôi không quan tâm đ ến lời giải thích của hắn nữa.

Liên tiếp chịu đả kích, tôi ít nhiều gì cũng có chút choáng váng.

Thay vì để ý hắn, tôi đứng dậy, về phòng thu dọn đồ đạc.

Căn nhà này do Giang Độ mua, tôi dọn đi là hợp tình hợp lý.

“Em đi đâu vậy?”

Giang Độ lặng lẽ bước vào phòng ngủ, tựa lên cửa, trên ngón tay còn kẹp điếu thuốc.

Tôi chớp chớp mắt, thật sự là không biết nên đi đâu nữa, chỉ có thể ở khách sạn vài đêm rồi tìm nhà sau vậy.

Hắn không thèm để ý đến sự phớt lờ của tôi, bước tới cầm lấy điện thoại của tôi lên.

Tôi ngẩn người: “Anh làm gì vậy?”

“Anh nói rồi, chúng ta sẽ kết hôn.”

“Hy Hy, ở nhà em muốn gây sự thế nào cũng được. Việc chia tay anh xem như không nghe thấy, nhưng bỏ nhà ra đi thì không được.”

Trong lúc nói chuyện, hắn khóa điện thoại tôi rồi nhét vào túi.

Tôi tức giận đến mức suýt bật cười, không thể tin rằng Giang Độ sẽ làm ra việc ép buộc thế này.

“Nếu như tôi không bằng lòng cả đời thì sao, anh tính nhốt tôi cả đời à?”

“Anh không biết.” Hắn ngậm điếu thuốc, cụp mắt nói: “Ít nhất là bây giờ anh không buông tay em được.”

Tôi bỏ hành lý xuống, nhìn thẳng vào hắn.

Có một khoảnh khắc tôi rất muốn hỏi, nếu hắn ta đã muốn kết hôn với tôi thì tại sao lại gửi tin nhắn đó cho Lâm Mạn, còn đi dùng bữa với cô ta.
 
Thuyền Không Cập Bến
Chương 4


14

Sau khi bị giam lỏng ở nhà, tôi và Giang Độ bắt đầu mối quan hệ cố tình giằng co.

Giang Độ thậm chí không cho tôi cơ hội gọi điện thoại lên công ty xin nghỉ phép. Tôi cũng không quan tâm, vốn dĩ tôi cũng có ý định xin thôi việc.

Chẳng qua bị sa thải do “vắng mặt không lý do” thì sẽ hơi ảnh hưởng đến chuyện tìm việc làm cùng ngành nghề.

Thú vị thật! Tôi đã từng nhiều lần ngầm hỏi hắn sao không về phòng ngủ, lần nào hắn cũng trốn tránh không trả lời. Bây giờ lại đang làm trò gì vậy?

“Giang Độ, anh làm vậy có ý nghĩa gì không? Nếu như anh nhất định phải ngủ ở phòng ngủ chính, tôi có thể ngủ phòng của khách.”

Nhìn thái độ dửng dưng như không nghe thấy của hắn, tôi lạnh mặt, trực tiếp xốc chăn xuống giường định vòng qua hắn sang phòng ngủ dành cho khách.

Thế nhưng giây tiếp theo, tôi đã bị hắn chặn ngang eo, ôm trở về.

“Giang Độ!”

Hắn cười khổ một tiếng: “Hy Hy, anh sẽ không làm gì cả, em không cần phản ứng mạnh như vậy.”

Sự cố chấp gần đây của Giang Độ đã dần dần vượt qua hiểu biết của tôi về hắn.

Tôi khiêu khích hắn nhưng cuối cùng lại phản tác dụng, nên đành mặc kệ hắn trở lại phòng ngủ. Cũng may đúng như lời hắn nói, hắn không làm gì cả, chỉ đặt tay lên eo tôi.

Trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy tiếng thì thầm:

“Vợ à, như thế nào thì em mới tha thứ cho anh đây?”

15

Tôi chịu đựng những ngày như vậy được một tuần thì bắt đầu không nhịn nổi nữa nên đã tìm Giang Độ ngả bài.

“Anh muốn giam lỏng tôi đến khi nào vậy?”

“Hy Hy, đừng dùng chữ giam lỏng. Anh chỉ muốn em ở nhà cùng anh mà thôi.”

Tôi đã nghe đủ giọng điệu qua loa này của hắn cả tuần nay rồi. Tôi thở dài: “Anh cố chấp cho rằng lỗi của anh không đến mức phải chia tay, cho nên giam lỏng tôi ở chỗ này, hòng khiến tôi hồi tâm chuyển ý. Nhưng tôi chỉ hỏi anh một câu thôi: Khi ở bên tôi, anh có bao giờ hối hận về việc chia tay Lâm Mạn không?”

Tay hắn nắm mép ghế sofa mạnh đến mức nổi cả gân xanh.

Biểu hiện đấu tranh tâm lý của hắn đã nói lên tất cả, hắn không thể trả lời.

Tôi trả lời thay hắn, giọng điệu chắc chắn: “Anh có.”

“Lúc đó, anh ở bên tôi nhưng lại nghĩ về Lâm Mạn. Ngay giây phút đó, anh đã ngoại tình rồi.”

Giọng hắn khàn khàn, giống như đang cố gắng chịu đựng điều gì đó.

“Vậy em muốn anh làm thế nào đây, Hy Hy?”

“Chúng ta yêu được bỏ được, miễn cưỡng níu kéo không có ý nghĩa nữa.”

Hắn ngẩng đầu nhìn vào mắt tôi, giật giật môi như muốn nở một nụ cười nhưng không thành, cuối cùng chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Được, vậy có thể cho anh một cơ hội nữa không?”

Suy xét đến việc tôi đang ở thế bất lợi, bị giam lỏng ở nơi này nên tôi đã gật đầu.

Thấy tôi không từ chối, hắn cuối cùng cong cong môi, nhưng cười hết sức miễn cưỡng.

16

Sau khi dọn khỏi nhà Giang Độ, tôi xóa toàn bộ phương thức liên lạc của hắn và Lâm Mạn rồi đổi một công việc mới.

Vừa thích nghi được tầm hai tháng, một ngày buổi trưa, tôi và giám đốc đối tác vừa đàm phán xong, đang cùng nhau xuống lầu dùng bữa thì đúng lúc gặp Giang Độ xách theo một cái hộp đứng trước tòa nhà văn phòng.

Trong khoảng thời gian chia tay này, do công việc bận rộn nên tôi hiếm khi nghĩ về hắn.

Có lẽ là từ lúc bị hắn thương tổn hết lần này đến lần khác thì tình yêutôi dành cho hắn cũng đã gần như cạn kiệt. Sự chủ động của tôi vào ngày hôm đó chỉ là một lần phung phí dũng khí vô nghĩa mà thôi.

Tôi để ý thấy ánh mắt hắn ta lạnh xuống ngay lập tức lúc liếc nhìn đối tác bên cạnh tôi, Nhậm Kiền.

Tôi nghiêng đầu, cười xin lỗi Nhậm Kiền: “Anh Nhậm, ngại quá, tôi có việc đột xuất, không thể mời anh ăn cơm rồi. Hẹn anh lần sau nhé.”

Anh ta rất lịch thiệp, không hỏi câu nào, chỉ nhẹ nhàng gật đầu: “Không sao, cô Chung! Hẹn ngày khác vậy.”

Nhậm Kiền đi khỏi, Giang Độ chậm rãi đi về phía tôi.

“Tìm tôi có việc sao?”

Hắn híp mắt nhìn bóng lưng đã đi xa kia, cảm xúc không rõ hỏi: “Hắn là ai?”

“Đối tác.”

Giọng điệu của hắn chậm lại: “Hôm nay là sinh nhật em, anh có mua bánh kem.”

Tôi sửng sốt. Đoạn thời gian này, tôi bận đến nỗi quên luôn sinh nhật của mình, không ngờ Giang Độ lại nhớ.

“Không cần đâu. Hôm nay tôi rất bận, cảm ơn!”

Nói xong, tôi lập tức quay trở về văn phòng, cũng không còn lòng dạ nào ăn cơm nữa.

Sau lưng truyền đến một tiếng gọi trầm thấp: “Hy Hy…”

Tôi chỉ vờ như không nghe thấy, đi một mạch về phía tòa nhà văn phòng.

Buổi trưa, mọi người trong văn phòng đều đi ăn cơm, chỉ còn lại một mình tôi nên khi người giao thức ăn tới, anh ta đi thẳng đến chỗ tôi, không do dự.

Tôi tưởng rằng là của Giang Độ, nhìn túi đồ ăn nhưng không nhận.

“Đây không phải do tôi gọi, tôi không nhận đâu. Còn việc phải xử lý thế nào, anh hỏi người đặt đồ ăn ấy.”

Anh trai giao đồ ăn ngơ ngác rời đi.

Không lâu sau, tôi nhận được điện thoại của Nhậm Kiền.

“Cô ăn chưa?”

Tôi giật mình: “Đó là do Nhậm tổng đặt sao?”

Tiếng cười nhẹ trong trẻo xuyên qua điện thoại truyền vào tai tôi.

“Tôi không chắc cô đã ăn cơm chưa, chỉ là lúc đó nhìn sắc mặt cô không tốt lắm nên theo cảm nhận chủ quan, tôi cho rằng cô ăn cơm không được ngon miệng. Tất nhiên, nếu cô đã ăn rồi thì cứ xem như đây là thức ăn thêm nhé.”

Tôi nhất thời không biết nói gì. Không ngờ anh ấy lại chú ý đến cảm xúc của tôi.

Vài phút sau, đồ ăn lại được giao đến. Lãng phí thời gian làm cho anh trai giao đồ có chút không vui.

Tôi ngượng ngùng cười rồi nhận lấy, không từ chối nữa.

17

Buổi tối, điện thoại hiển thị cảnh báo gió lớn cấp độ hai, tôi liếc nhìn nhưng chẳng quan tâm.

Tăng ca được nửa giờ đồng hồ, tôi bước chân ra khỏi văn phòng.

Giang Độ im lặng đứng yên trong từng cơn gió lạnh thổi qua, như thể hắn vẫn đứng tại nơi lúc trưa chúng tôi gặp nhau, chưa từng rời bước.

Hắn thản nhiên cong môi: “Tan làm chưa? Bây giờ em rảnh rồi đúng không?”

Nói xong, hắn còn lắc lắc hộp bánh kem trong tay với tôi.

Tầm mắt liếc xuống dưới, cái hộp màu trắng sữa làm nổi bật lên các đốt ngón tay đông cứng, đỏ thẫm của hắn.

Thấy tôi không lên tiếng, hắn tiếp tục độc thoại: “Cũng may là mùa đông, bánh kem không bị tan chảy.”

Tôi không hỏi có phải hắn vẫn luôn đứng ở đây không, chỉ thẳng thắn nói: “Giang Độ, anh có từng nghĩ có lẽ do tôi không muốn ở bên anh mà thôi không?”

Giang Độ ngồi xuống thềm đá, cẩn thận lấy bánh kem ra, cụp mắt nhìn. Một lúc lâu sau, hắn mới nhỏ giọng nói: “Nhưng mà không phải em đã đồng ý cho anh một cơ hội nữa sao?”

Tôi không tin hắn không đoán được lúc đó sự đồng ý của tôi chỉ là kế tạm hoãn mà thôi.

“Vậy thì thật lòng xin lỗi, tôi nuốt lời rồi.” Tôi không quan tâm cảm xúc của hắn, chỉ lạnh nhạt nói.

18

Nhiệt độ hôm nay đột nhiên xuống thấp. Buổi trưa hắn chỉ mặc một chiếc áo khoác len, chịu không nổi nhiệt độ thấp như lúc này.

Lại một cơn gió đêm lạnh rùng mình thổi qua, bả vai Giang Độ cũng hơi run rẩy theo.

Tôi nhìn hắn vài giây, tầm mắt hắn vẫn rơi trên bánh kem.

Không tiếp tục nhìn hắn nữa, khép lại áo bông rồi quay người rời đi.

“Sinh nhật vui vẻ… Hy Hy.”

Giọng nói của hắn theo gió truyền vào tai tôi.

Trời hôm nay lạnh quá. Tôi dậm chân, không khỏi hơi hoài nghi nguyên nhân là tại thành phố này.

Tôi nghĩ có lẽ do tôi không thể thích nghi với nơi này.

Ra khỏi bãi đậu xe ở tầng hầm, lúc đi ngang qua đó, tôi thấy Giang Độ vẫn còn ngồi trên bậc thềm, chưa rời đi.

Dưới lầu vắng lặng, đen kịt, chỉ mình hắn quần áo đơn bạc, lẻ loi, múc từng muỗng bánh kem, ăn từng ngụm nhỏ.

Tôi dời đi ánh mắt, vô thức năng đạp ga, tăng tốc rời đi.

Ngày kế tiếp, tôi nhận được cuộc điện thoại đã lâu ngày không gặp của Trần Toại.

“Chị dâu, anh Giang bị sốt phải nhập viện rồi. Tôi bảo anh ấy gọi điện cho chị. Anh bị sốt đến ba mươi chín độ mà cứ cố tỏ vẻ không sao. Tôi thấy anh ấy cầm điện thoại hồi lâu mà không chịu gọi, tôi hỏi thì anh nói chị không thích ảnh tìm chị.”

“Tôi cũng có nghe nói sơ qua rồi, hai người chia tay do Lâm Mạn nhiều lần thọc gậy bánh xe. Lâm Mạn là mối tình đầu của anh ấy, lúc đó chúng tôi đều nghĩ anh Giang sẽ kết hôn với cô ta.”

“Mãi cho đến khi chị và anh ấy ở bên nhau, tôi mới nhận ra trước kia anh Giang đối với Lâm Mạn cũng chỉ có thế mà thôi. Lúc hẹn hò với chị, cả người anh ấy toát ra một sức sống mà chỉ có chị mới có thể đem lại, tôi liền biết đời này anh ấy không thể nào buông tay chị rồi.”

“Chị dâu, chị suy nghĩ lại xem, thật sự không thể tha thứ cho anh Giang sao? Nếu chị thật sự không thể vượt qua khúc mắc đó thì xem như hôm nay tôi chưa từng nói gì cả.”

Nói xong, cậu ta dứt khoát cúp máy ngay.

Tôi vẫn giữ nguyên động tác cầm điện thoại, suy nghĩ có chút chậm chạp.

Đột nhiên tổ trưởng tổ dự án bước vào, tay giơ lên một tập hồ sơ, lớn tiếng hỏi: “Chi nhánh bên Vân Nam muốn chuyển giao dự án cho chi nhánh của chúng ta, có ai tình nguyện điều động sang đó không?”

Tôi chợt quay đầu nhìn lại.

Đối với tôi, đơn điều động tựa như một người bị đuối nước trên biển rộng mênh mông, lúc sắp nghẹt thở thì bắt được một cái phao.

Vừa đến Vân Nam, tôi không hề bất ngờ khi nhận được điện thoại của Giang Độ.

“Hy Hy, chúng ta thật sự đi đến nông nỗi một người phải rời khỏi, mãi mãi không gặp lại rồi sao?”

Tôi ngửi được mùi hơi ẩm trong không khí. Cơn gió nhẹ thổi vào mặt cũng ôn hòa hơn so với ở Bắc Kinh.

Tôi bỏ qua giọng nói run rẩy của hắn, thở dài một hơi, thẳng thắn bày tỏ: “Phải thừa nhận rằng, không ở chung một thành phố với anh, đúng là tôi cảm thấy dễ chịu hơn.”

Im lặng trong giây lát, đầu dây bên kia truyền lại một tiếng cười nhẹ.

Không biết vì sao, cho dù là ngăn cách qua điện thoại, cách xa ngàn dặm, tôi vẫn có thể cảm nhận được nỗi bi thương trong tiếng cười đó.

“Anh yêu em, Hy Hy à.”

“Anh yêu em, thật sự rất yêu em… “

Hắn không ngừng lặp lại câu nói đó.

Đột nhiên, tôi nhận ra rằng Giang Độ thật ra là một người rất vụng về trong tình cảm.

Đối mặt với việc tôi nghi ngờ hắn ngoại tình, hắn cũng chỉ biết thẳng thắn đem chứng cứ bày ra trước mặt tôi, không hề biết nói những lời dỗ dành.

Ví dụ như bây giờ, hắn chỉ biết nói ba chữ “anh yêu em” vừa cố chấp vừa vô lực níu kéo.

Tôi đi ra khỏi phòng, ngắm nhìn những đám mây nhẹ nhàng trôi trên bầu trời, càng xác định tôi sẽ yêu thích nơi này.

“Giang Độ…” Tôi giơ tay lên, xuyên qua các kẽ ngón tay nhìn cảnh tượng phía chân trời: “Buông tay đi, được không?”
 
Thuyền Không Cập Bến
Chương 5: Hoàn


19

Sau đó tôi đổi số điện thoại, cắt đứt liên lạc với rất nhiều bạn bè ở Bắc Kinh.

Tôi không còn nghe qua tin tức của Giang Độ nữa.

Đến chi nhánh tôi mới biết được, nguyên nhân ban đầu công ty coi trọng việc phát triển chi nhánh này là do tổng công ty chỉ định một vị giám đốc điều hành để quản lý bên này.

Trong cuộc họp, người đó lần đầu tiên xuất hiện.

Tôi ngạc nhiên nhìn Nhậm Kiền nhàn nhã, thong dong đi đến trước mặt tôi. Anh nhướng mày cười nói: “Lâu rồi không gặp, cô Chung.”

***

Một lần nữa quay lại Bắc Kinh đã là bảy năm sau.

Tôi dẫn theo con gái nhỏ ba tuổi, Bối Bối, đi công tác với Nhậm Kiền.

Lúc anh ấy bận công việc, tôi dắt Bối Bối đi dạo khắp nơi. Trong lúc vô tình, hai mẹ con đi đến khu vực gần nơi tôi và Giang Độ đã từng sinh sống.

Đang chuẩn bị rời đi, nhưng giây phút nhìn thấy người trước mặt thì tôi dừng bước.

Đã bảy năm trôi qua, dường như Giang Độ không có gì thay đổi, dường như năm tháng qua đi không chút nào ảnh hưởng đến hắn.

Hắn vẫn mặc áo sơ mi trắng, cổ tay áo kéo lên đến cánh tay, một bên tay đút vào túi quần.

Ánh mắt của hắn nhìn tôi rồi sau đó dừng hẳn trên người Bối Bối.

Tôi chợt lấy lại tinh thần, nắm lấy bàn tay bé nhỏ của con gái: “Chào chú đi con.”

Con bé rất ngoan, giọng non nớt ngây thơ: “Cháu chào chú ạ!”

Giang Độ hơi luống cuống tay chân, ngồi xổm xuống, hốt hoảng nở nụ cười: “Chào con…”

Giọng con bé lộ ra vẻ ngây thơ và khó hiểu: “Chú muốn khóc à? Mắt đỏ rồi này, lúc Bối Bối khóc cũng giống hệt như vậy.”

Tôi thấy hắn khẽ run tay, nâng mu bàn tay lên vuốt v e khuôn mặt của Bối Bối, giọng khàn khàn.

“Chú không khóc, chú rất vui khi gặp con.”

Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, hẳn là Nhậm Kiền đã xong công việc nên gọi cho tôi.

Tôi nói ngắn gọn vài câu rồi cúp máy. Giang Độ cất tiếng hỏi thăm.

Tôi cười nhẹ nhàng: “Chút nữa chồng tôi sẽ đến đón tôi.”

Ánh mắt hắn như một vùng biển tĩnh lặng, đem tất cả cảm xúc nhấn chìm dưới đáy biển, mà bề mặt vẫn bình thản không chút gợn sóng.

Đúng lúc một bóng dáng quen thuộc đi tới từ phía sau Giang Độ, tôi nghiêng đầu nhìn.

Trần Toại mang đôi dép lê ung dung bước đến, kéo dài giọng: “Em nói này Giang Độ, đi mua có chút đồ thôi mà sao lề mề vậy, gọi điện thoại lại không nghe máy…”

Sau khi nhìn thấy tôi, giọng nói của cậu ta trở nên nhỏ dần, đôi mắt sáng lên.

“Chị… chị dâu, chị về rồi à?”

Tôi đang muốn lên tiếng sửa lời cậu ấy, nhưng cậu ấy đã chạy tới nhanh như chớp, vỗ vai Giang Độ:

“Anh Giang! Anh đã đợi được rồi, đã bảy năm, anh rốt cuộc khổ tận cam lai rồi!”

Giang Độ tránh khỏi bàn tay cậu ta, nhìn về phía tôi.

“Chị dâu, chị không biết đâu, anh Giang vì chờ đợi chị, ở góa bảy năm nay rồi…”

“Trần Toại!”

Giang Độ cao giọng ngắt lời cậu ấy.

Trần Toại sửng sốt, lúc này mới nhìn thấy Bối Bối bên cạnh tôi, ngập ngừng hỏi: “Chị dâu, đây là?”

Tôi gật đầu cười với cậu ta: “Vẫn là gọi tên tôi đi nhé, đây là con gái tôi.”

Sắc mặt Trần Toại biến đổi, cậu ta câm nín không nói nên lời.

Giang Độ cụp mắt thu hồi cảm xúc: “Chồng em sắp đến rồi đúng không? Bọn anh đi trước nhé.”

Dứt lời liền đẩy Trần Toại đang còn choáng váng bên cạnh, toan cất bước rời đi.

“Chú ơi hẹn gặp lại!” Bối Bối nhoẻn miệng cười với Giang Độ, để lộ hàm răng sữa, giơ tay nhỏ lên huơ huơ.

Giang Độ lại ngồi xổm xuống ôm lấy Bối Bối, nhìn không rõ biểu tình trên mặt. Nhưng tôi nghe được hắn thấp giọng nghẹn ngào: “Tạm biệt nhé, Bối Bối!”

Trần Toại im lặng rời đi theo Giang Độ, không nói thêm câu nào nữa.

Tôi nhìn theo bóng lưng của Giang Độ, nhớ lại lời nói vừa rồi của Trần Toại, thổn thức không thôi.

Bảy năm, hắn chỉ lẻ loi một mình.

Bối Bối kéo tay tôi: “Mẹ ơi!”

Tôi mới hoàn hồn lại: “Sao vậy con?”

Con bé chỉ tay về bóng dáng Giang Độ đang dần đi xa: “Khi nãy chú đó ôm con khóc đấy.”

Tôi nắm chặt bàn tay nhỏ của con bé và đi theo hướng ngược lại.

“Bố con sắp đến rồi, mẹ và con đi tìm bố nhé.”

… …

Lại là một mùa giáng sinh, Nhậm Kiền xin nghỉ phép đưa tôi đi Boston.

Tuyết rơi đầy trời, anh ôm tôi từ phía sau.

Anh giơ tay chỉ vào cây thông Noel ở giữa quảng trường, thấp giọng nói: “Anh đã mua nó về để tặng em, em thích không?”

Tôi nhìn cây thông Noel trước mặt chỉ thuộc về một mình mình, một lúc sau quay người ôm lấy anh ấy.

“Thích lắm!”

Em đã từng có một bóng ma không thể xóa mờ đối với lễ Giáng Sinh. Cảm ơn anh đã một lần nữa kéo em trở lại dưới ánh mặt trời ấm áp.

[Ngoại truyện]

Giang Độ bỏ ngoài tai lời khuyên can của bác sĩ, lôi kéo thân xác bệnh tật chạy tới dưới lầu nơi làm việc mới của Chung Hy.

Từ giữa trưa cho đến hoàng hôn, ngọn đèn cuối cùng của tòa nhà đã tắt.

Giang Độ hơi căng thẳng mím môi nhìn về phía cửa ra vào, nhưng người đi ra không phải Chung Hy.

“Chào anh, xin hỏi hôm nay Chung Hy xin nghỉ phép phải không? Tôi thấy cô ấy hình như vẫn chưa đi ra.”

Người nọ cảnh giác nhìn Giang Độ: “Anh là?”

Giang Độ há miệng, cuối cùng nở một nụ cười khổ:

“Bạn… tôi là bạn của cô ấy.” Hắn bây giờ chỉ dám dùng xưng hô chung chung như vậy để tự xưng.

“Vậy cô ấy không nói với anh sao, cô ấy chuyển đến chi nhánh ở Vân Nam rồi.”

Giang Độ giật mình.

Khi hắn lấy lại tinh thần, không biết người nọ đã rời đi từ lúc nào.

Gió đêm lạnh căm thấm vào da, va chạm với nhiệt độ nóng bỏng của cơ thể.

Hắn cảm thấy đầu choáng váng hơn cả hôm qua.

Hôm qua bạn hắn bảo hắn gọi điện thoại cho Chung Hy sử dụng khổ nhục kế, hắn không làm được. Bây giờ không thể bận tâm nhiều như vậy nữa.

Nhưng mà cô nói không muốn gặp lại hắn.

Giang Độ ngơ ngác nhìn bóng đêm xung quanh, chỉ có đèn đường hiu quạnh.

Hắn cầm điện thoại, ngây người tại chỗ, hoang mang luống cuống.

“Hy Hy, anh yêu em.”

Hắn nhớ khi xưa, mỗi lần hắn nói câu này, cô sẽ đỏ mặt rồi úp mặt vào ngực hắn, yếu mềm như cái bánh thỏ vậy.

Cho nên hắn không ngừng lặp lại ba từ này với chiếc điện thoại lạnh băng, cầu xin cô có thể hồi tâm chuyển ý.

Hắn ngồi xổm xuống, vẫn cố chấp để điện thoại bên tai, ngoan ngoãn im lặng.

Một lúc sau, hắn mới nỉ non: “Vợ ơi, em thật sự không cần anh nữa sao…”

Cho đến khi mất đi ý thức, hắn vẫn không đợi được câu trả lời.



Trần toại cắn răng nói: “Bốn mươi độ! Sẽ không sốt ng.u luôn đấy chứ?!”

Nắng mặt trời ngoài cửa sổ chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Giang Độ, trông hắn càng có vẻ ốm yếu hơn.

Vì sốt cao nên cổ họng hắn đã khàn đến mức nói không nên lời, chỉ có thể dùng khẩu hình miệng: “Xin lỗi...”

Trần toại thở dài: “Sao anh không làm vậy ngay từ ban đầu, bây giờ hối hận cũng muộn rồi! Vì tránh mặt anh mà cô ấy đi đến đầu bên kia của Trung Quốc rồi.”

Giang Độ im lặng nhìn cây kim truyền nước đâm trên mu bàn tay.

Ngày đó, Chung Hy nói lúc hắn trả lời tin nhắn đó của Lâm Mạn thì hắn đã ngoại tình rồi.

Hắn không có gì để ngụy biện. Hắn nghĩ có lẽ chính tin nhắn kia đã thúc đẩy Lâm Mạn tự tin chủ động về sau.

Nhưng thật sự đó chỉ là ngoài ý muốn, chính hắn cũng không nhớ tin nhắn kia được gửi lúc nào.

Hắn uống rượu say bí tỉ, ngày hôm sau tỉnh lại đã thấy tin nhắn của Lâm Mạn gửi cho hắn. Không hiểu sao hắn còn trả lời lại cô ta.

Lần đầu tiên Chung Hy thấy hắn tham gia bữa tiệc có Lâm Mạn, đó là lần hiếm hoi cô lên tiếng châm chọc hắn.

Khoảng thời gian đó, hai người họ chiến tranh lạnh với nhau.

Nói cách khác, đó chỉ là sự khó chịu, bướng bỉnh của bản thân hắn mà thôi.

Cấp trên giao xuống dự án, chỉ định hắn và Lâm Mạn cùng nhau làm.

Hắn đã từ chối, nhưng cấp trên nói đây là do Lâm Mạn yêu cầu. Cô ta có hậu thuẫn.

Chung Hy không thích hắn tiếp xúc với Lâm Mạn, nhưng hắn không thể né tránh được.

Hắn chưa từng giải quyết những vấn đề như vậy, cho nên lựa chọn im lặng theo bản năng.

Giang Độ mất bốn năm để ngồi lên vị trí hiện tại. Ngoài việc tài giỏi hơn người, chủ yếu vẫn là hắn chưa từng phạm phải sai lầm chí mạng, không để người khác bắt được nhược điểm.

Nhưng không ngờ ở tuổi hai mươi bảy, hắn đã đưa ra lựa chọn khiến bản thân hối hận suốt quãng đời còn lại.

Lâm Mạn cố ý kéo dài tiến độ dự án, hắn đành tăng ca để bù lại.

Nhìn Lâm Mạn lấy dự án ra làm cái cớ để đến tìm hắn mỗi ngày, hắn càng thêm chán ghét.

Biết được Lâm Mạn sẽ trở về trụ sở chính sau khi dự án hoàn thành, hắn liền tận dụng luôn cả thời gian đêm khuya để kịp tiến độ.

Để tránh ảnh hưởng đến Chung Hy nghỉ ngơi, hắn chủ động đề nghị ngủ ở phòng của khách.

Động lực để hắn chống đỡ mỗi đêm làm việc đến hai ba giờ sáng chính là Chung Hy.

Giang Độ suy nghĩ khá đơn giản. Hắn muốn dành ra toàn bộ thời gian hoàn thành công việc, nhanh chóng để Lâm Mạn rời đi. Như vậy giữa hắn và Chung Hy sẽ không còn khúc mắc nữa.

Có một ngày nọ, hắn thức đến hừng đông mà không hề hay biết. Hắn dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi, cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Dường như tinh thần không còn được như hai năm trước nữa, hắn thong dong nhìn mặt trời mọc, lắc lư chiếc ghế dựa.

Bỗng nhiên hắn cảm thấy đã đến tuổi kết hôn rồi. Hắn tưởng tượng cảnh hắn cầu hôn Chung Hy, rồi bất chợt nở nụ cười.

Đến giờ đi làm, cả người vẫn còn hơi mơ màng do thức nguyên đêm, cho nên hắn không chú ý đến chén cháo mang ý nghĩa cầu hòa uyển chuyển mà Chung Hy đã chuẩn bị.

Có lẽ từ giây phút đó chuyện tình của hai người đã định sẵn là sẽ không có kết quả nữa.

Lâm Mạn nói với Giang Độ rằng cô ta không muốn làm dự án này nữa, đúng lúc có một đồng nghiệp chịu tiếp nhận, bởi vậy đã có bữa cơm tối đó.

Sau khi đợi nửa giờ đồng hồ mà người đồng nghiệp kia vẫn chưa đến, hắn mơ hồ nhận ra có điều không ổn.

Hắn cũng không quan tâm phép tắc lịch sự với Lâm Mạn nữa, đang muốn đứng dậy rời đi thì cô ta lại trực tiếp nghiêng người sang.

Sau chuyện đó, trong một thời gian dài, cho dù chỉ là thấy cảnh hôn trên tivi, hắn cũng sẽ cảm thấy rất khó chịu.

Mọi người xung quanh đều cho rằng hắn ba lòng hai dạ, nhớ mãi không quên Lâm Mạn.

Hắn cũng không giải thích với ai, cũng không thấy có gì oan ức cả.

Ngẫm lại cũng là do bản thân mình gây nên. Điều duy nhất hắn không thể buông bỏ chính là sự tiếc nuối kéo dài khôn nguôi.

Khi Chung Hy rời đi được ba năm, có một đồng nghiệp không đành lòng thấy hắn mãi lẻ loi một mình nên muốn giới thiệu đối tượng cho hắn.

Hắn nghe xong chỉ mỉm cười từ chối. Hắn nói hắn có người mình yêu rồi, muốn thử chờ đợi cô ấy.

Đồng nghiệp không ngờ Giang Độ bình thường lạnh nhạt ít nói lại có một mặt khác như vậy. Người đó không tiếp tục khuyên nữa, hậm hực bỏ đi.

Chính hắn cũng không rõ có phải mình cố ý chờ cô không, chỉ là thấm thoát bảy năm đã trôi qua.

Lúc gặp lại nhau, cô đã có con rồi.

Hắn đứng từ xa nhìn người đàn ông đó bước xuống, một tay ôm con gái của họ, tay còn lại nắm lấy tay cô.

Bầu không khí ấm áp dễ chịu, không ai có thể chen chân vào.

Hắn rất vui vì cô có thể sống hạnh phúc.

Nhưng không hiểu vì sao khi hắn cười, hốc mắt bỗng nhiên đỏ hoe.

Đêm đó hắn mơ thấy cảnh hắn và Chung Hy bên nhau, trong mơ hắn cười dịu dàng.

Về sau, có người hỏi: “Cậu đợi nhiều năm như vậy, đợi được cô ấy rồi sao?”

Giang Độ nhìn cây thông Noel ngoài cửa sổ, gượng cười:

“Từ đây về sau sẽ không đợi được nữa…”
 
Back
Top Bottom