Ngôn Tình Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 40: Chương 40


Quả thật cô không biết xem bệnh cho người ta, nhưng hai phương thuốc bí truyền là thuốc cầm máu và thuốc trị trăm độc của nhà họ Vân, từ nhỏ cô đã học thuộc lòng, chế thuốc rất thành thạo.

Bạch Chỉ hừ lạnh một tiếng: "Ai thiếu chút thuốc kia của con!"Vân Đoan tiến lên, cười nịnh nọt: "Sư thúc đừng nóng giận mà, trở về con mời ngài ăn ngon.

"Bạch Chỉ tức đến bật cười: "Con đó! "Vân Đoan ôm đứa bé đi một đoạn đường, mặc dù thân thể đã khỏe lại một chút, nhưng vẫn có chút không chịu nổi.

"Bảo bảo ngoan, tự mình đi bộ có được không?""Vâng.

"Đoán chừng Lương Thần bị dọa sợ, dù tự mình đi bộ, cũng phải nắm tay cô thật chặt.

Lý Tú Phân than thở: "Đứa bé còn nhỏ, xa mẹ không được, Lương Thần thấy cháu ba bốn giờ chiều còn chưa về, ngay cả đi chơi cũng không muốn, ở ngay trong nhà chờ cháu, nhìn bộ dạng rất đáng thương, thật sự không đành lòng.

""Cảm ơn bà Lý trông coi Lương Thần, sau này sẽ không như vậy nữa ạ.

Hôm nay là cháu tính toán sai thời gian, cháu lại đi chậm, cho nên xuống núi trễ.

""Về nhà dỗ dành con trai thật tốt nhé.

""Vâng.

"Vân Đoan dắt Lương Thần về nhà, cũng mặc kệ dược liệu, đi đến phòng bếp trước nấu cơm cho đứa bé, nấu một nồi cháo nhỏ.

Lương Thần không có cảm giác an toàn, cô ở trong phòng bếp, cậu bé cũng ngồi trong phòng bếp, chỗ nào cũng không đi.

Vì dỗ con, Vân Đoan lấy Mao Mao đang núp trong sọt trúc ra: "Nhìn xem này, mẹ tìm một người bạn nhỏ cho con, nó tên là Mao Mao, rất ngoan rất ngoan nha.

""Chi chi!"Một khỉ một đứa con nít, bốn mắt nhìn nhau.

Nước mắt Lương Thần còn chưa khô, vào lúc này vừa cười vừa nói: "Nó thật đáng yêu.

"Vân Đoan nháy mắt với Mao Mao: "Chơi với Lương Thần, ngày mai cho mày ăn thịt.

""Chi chi!" Thành giao!Mao Mao làm ra tư thế chắp tay, Lương Thần cười to ha ha: "Mao Mao thật là giống người!"Vân Đoan lập tức nghiêng đầu nhìn Mao Mao, không phải thật sự là một tiểu yêu sắp tu thành người đó chứ?Mao Mao vỗ ngực kêu chi chi, thật giống như đang cười vậy.

Vân Đoan lắc đầu một cái, hình như cô suy nghĩ nhiều rổi.

Khỉ nhỏ có quan hệ với chuyện cô xuyên qua, coi như không phải là tiểu yêu, cũng khẳng định không phải là con khỉ bình thường.

Chỉ là, cô có thể cảm giác được con khỉ này rất hiền lành, nếu không cũng sẽ không mang nó về nhận nhà.

Có con khí dời chú ý, cuối cùng Vân Đoan đã dỗ xong con trai tiện nghi của mình.

Nhưng, đứa trẻ thật sự bị dọa sợ, buổi tối ăn cơm xong, sau khi rửa mặt lên giường ngủ, đứa bé đều nắm lấy vạt áo của cô.

Khỉ nhỏ kêu chi chi một tiếng, Vân Đoan theo tâm ý của nó, đưa nó vào Đào Nghệ Quán.

Trước khi đi ngủ, Vân Đoan nhìn vào Đào Nghệ Quán một cái, Mao Mao không đi chỗ nào cả, chỉ nằm trên tảng đá lớn kia ngủ mà thôi.

Lương Thần nhắm hai mắt lại, gọi một tiếng mẹ.

Vân Đoan ôm nhẹ cậu bé, vỗ lưng của cậu, dịu dàng nói: "Mẹ ở đây, ngủ đi.

".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 41: Chương 41


Vì cảm ơn tối ngày hôm qua mọi người chăm sóc Lương Thần, vừa vặn ngày hôm qua từ trên núi bắt được mấy con cá, Vân Đoan chuẩn bị chiều nay làm một bữa cá hầm dưa chua, mời một nhà họ Trường và nhà sư thúc đến ăn cơm chiều.Cô không có dưa chua, đi đến nhà bà cụ Lý đổi một ít.

Buổi sáng cô còn dậy thật sớm, đi đến tiệm rau mua khoai tây và mầm đậu, đến lúc đó làm thêm món ăn cùng với cá hầm dưa chua.Nhà họ Trương có năm người, nhà sư thúc có bốn người, cộng thêm hai mẹ con bọn họ, sức ăn không nhỏ.Vân Đoan mua xong đồ ăn, lúc đến cửa nhà nghe được tiếng khóc của Lương Thần, cô nhanh chóng mở cửa, chạy vào trong nhà."Đừng sợ đừng sợ, mẹ đây, mẹ về nhà rồi."Lương Thần thấy Vân Đoan, giống như một viên đạn pháo, xông đến ôm Vân Đoan, làm cho cô phải lùi về sau hai bước mới ôm được đứa bé."Đừng khóc, không phải mẹ ở đây rồi sao."Cô ngồi xổm xuống, cẩn thận lau nước mắt cho Lương Thần, Vân Đoan cũng than thở.

Vốn dĩ cô cho rằng Lương Thần đã thích ứng với cuộc sống ở chỗ này, đã có nhiều bạn mới, không ngờ đến tối hôm qua cô về trễ một chút, đã làm cảm giác an toàn yếu ớt của đứa bé biến mất."Đi thôi, ăn sáng, mẹ nấu cháo rồi,"Ngày hôm qua sau khi mở được tầng năm là phòng ăn, có một phòng dự trữ lớn như vậy, thời gian ngắn trong nhà sẽ không thiếu đồ ăn, Vân Đoan nấu cơm càng hào phóng hơn, sáng sớm hôm nay nấu cháo hạt kê rất đặc, trên mặt có một tầng dầu gạo nổi lên.

Cô múc cho Lương Thần và mình mỗi người một chén.Để lại dưa chua, rau chua, gừng ngâm, ớt ngâm đã đổi với nhà họ Trương để buổi chiều nấu cá hầm dưa chua, cô cắt đậu đũa chua dùng dầu hạt cải xào một chút, lại rắc thêm chút mè, món này ăn với cháo là ngon nhất.Mùi thơm chua của đậu đũa chua được xào tỏa ra rất k*ch th*ch, Lương Thần thèm ăn đến mức nhón chân, rớn cổ nhìn vào trong nồi.Vân Đoan cười hơi nắm lấy lỗ mũi của cậu bé: "Đừng nhón nữa, đi lấy chén đi, chúng ta vào trong nhà ăn cơm.""Vâng."Hai mẹ con ngồi đối diện nhau, một người một chén cháo nhỏ, ăn rất ngon.Ăn xong bữa sáng, Vân Đoan bảo Lương Thần đi ra ngoài chơi, nhưng cậu bé lại không muốn đi chỗ nào, cứ muốn ở nhà, ở cùng với mẹ.

Bạn mới của cậu bé còn đến nhà gọi hai lần, gọi cậu bé đến quảng trưởng chơi, cậu bé đều lắc đầu.Vân Đoan ở trong sân sắp xếp lại dược liệu, cậu bé sẽ ở bên cạnh nhìn, không cảm thấy nhàm chán.Chim nhỏ ở sau núi kêu ríu rít không ngừng, ánh mắt mặt trời ngày càng nóng, Vân Đoan bảo cậu bé ngồi dưới mái hiên.Vân Đoan rửa dược liệu với nước giếng lạnh lẽo, ung dung thong thả nói: "Lương Thần à, đợi đến tháng chín, con phải đi đến trường học nha.

Mỗi sáng sớm con đi đến trường, buổi trưa về nhà ăn cơm, ngủ trưa một giấc lại đi đến trường học, gần tối thì trở về.

Mẹ vẫn luôn ở nhà chờ con.".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 42: Chương 42


Lương Thần giống như một con ếch con, dời hai bước gần bên cạnh cô: "Mẹ vẫn sẽ luôn ở chỗ này sao?""Vẫn luôn ở.

Coi như mẹ bận rộn ra ngoài, con ở nhà chờ mẹ, mẹ nhất định sẽ trở về."Lương Thần suy nghĩ một chút: "Vậy con sẽ đi."Trong trí nhớ của cậu bé, hình như trước kia cậu bé cũng có đi học.Sau khi sử lý xong dược liệu đã được rửa sạch, phơi trong sân, sau khi làm xong những chuyện này, Vân Đoan từ trong Đào Nghệ Quán lấy ra một nắm bột gạo khô, buổi trưa hai mẹ con sẽ ăn bún.Ở phòng khách vòng vo một hồi, rót ly nước, Vân Đoan nhớ đến Mao Mao bên trong Đào Nghệ Quán.Mao Mao đã thức dậy, giờ phút này đang ở trên tầng năm tìm thức ăn.Vân Đoan đưa Mao Mao ra ngoài, lại lấy ra một túi hạnh nhân, chính là loai túi nilon trong suốt, phía trên không có một chữ nào.Túi hạnh nhân nhét vào trong tay Lương Thần, Mao Mao vì miếng ăn, nhanh chóng bò lên trên người Lương Thần, đoán chừng là động vào chỗ nhột của cậu bé, làm cho cậu bé cười ha ha.Vân Đoan cười nhẹ một tiếng, xoay người đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại, ngồi ở trên mép giường xuất thần, trong đầu đang đi dạo đồ ở tầng sáu.

Cô không vào được tầng sáu, nhưng có thể lấy đồ ra.Trước tiên cô từ trong tầng sáu lấy hai cái khăn lông lau mặt, lại cầm hai cái khăn tắm lớn, đều là màu trắng thường gặp.Còn có bàn chãi đánh răng và ly nước.

Bàn chải đánh răng cũng không phải là có chất lượng kém, lồng bàn chải xù xì ở trong Cung tiêu xã, chất lượng của bàn chải đánh răng này rất tốt.

Càng tốt hơn là, trong tầng 6 còn có bàn chải đánh răng cho trẻ con.

Chỉ là bàn chải đánh răng này quá khát biệt với thời đại này.

Ly nước thì cũng không dùng ly thủy tinh đặt ở quầy bar bên trong, đi tầng ba tùy tiện cầm hai cái ly gốm bình thường là được.Kiếm tra phòng chứa đồ ở tầng sáu, mặc dù tổng cộng chỉ có sáu gian phòng, nhưng đồ dùng trên giường có ba mươi bộ, ví dụ như chăn đi, trừ chăn tàm ty cao cấp ra, còn có mấy bộ chăn lông vũ, đoán chừng là chăm sóc cho nhu cầu khác nhau của khách hàng.

Thậm chí ngay cả vỏ chăn, cũng không phải là màu trắng giống trong khách sạn, còn có màu xanh da trời, màu nâu nhạt,..

phong cách đều rất đơn giản, còn có màu sắc rực rỡ mà con nít thích nữa.Vân Đoan sờ cằm nghĩ, vỏ chăn màu xanh da trời cắt ra làm quần áo cũng rất tốt, màu sắc không dễ chú ý, chất lượng vải thì mặc vào vô cùng thoải mái.Để cho cô mau quần áo bằng tay thì không được, phải nghĩ cách mua một cái máy may về.Đếm thử phiếu công nghệ trong tay, trái lại có phiếu, chỉ là không biết Bách hóa của huyện Phượng Hoàng có máy may hay không."Mẹ ơi, Mao Mao ăn hết hạnh nhân rồi." Lương Thần gõ cửa phòng.Vân Đoan mở cửa ra, cúi đầu nhìn một đứa bé một con khỉ ở ngoài cửa: "Ăn xong rồi thì thôi, ngày mai mới có lại.".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 43: Chương 43


"Vâng.

"Lương Thần là một đứa bé nghe lời, nhưng Mao Mao thì không phải, quấn Vân Đoan kêu chi chi.

Vân Đoan không để ý đến nó: "Mày đã là một con khỉ trưởng thành, muốn ăn cái gì thì tự mình lên núi kiếm ăn, mày lợi hại như vậy, trên núi cái trái cây gì mà mày không biết chữ?"Chi chi, nói nhảm, tôi còn có thể không biết sao? Trái cây mùa này còn chưa chín, ăn cái gì?Vân Đoan không biết từ chỗ nào móc ra một quyển sách, đi dưới mái hiên ngồi xuống ghế, vỗ vị trí bên canh: "Lương Thần đến đây nào, chúng ta cùng nghe kể chuyện.

"Sách là cô thuận tay lấy từ trong thư phòng tầng sáu, là Tây Du Ký một trong bốn tứ đại danh tác.

Câu chuyện thời gian sống động, Lương Thần tựa vào lòng mẹ, nghe rất vui vẻ, nghe đến chỗ gây cấn, Mao Mao còn kêu chi chi hươ tay múa chân trợ hứng, thật giống như nó cũng nghe hiểu vậy.

Ánh mặt trời từ trong sân, từ từ leo đến dưới mái hiện, Vân Đoan lấy tay che nửa mắt, né tránh ánh nắng mặt trời.

Loại cuộc sống nhàn nhã này, thật sự quá sung sướng.

Buổi trưa hai mẹ con ăn bún gạo, Mao Mao không ăn, sau khi chờ Lương Thần đi ngủ trưa, Vân Đoan đưa Mao Mao vào Đào Nghệ Quán, làm bò bít tết cho nó ăn.

"Mày từ từ ăn nhé, tao đi ra ngoài trước.

"“Chi chi ~ "Vân Đoan lấy ba con cá trong thùng nước của không gian, thả vào trong vại nước ở phòng bếp, đây chính là món chính đãi khách hôm nay.

Trở về phòng, ôm đứa bé, Vân Đoan cũng ngủ trưa một giấc.

Cơ thể của đứa bé rất nóng, ngủ trưa xong, trên trán cô đều là mồ hôi.

Vân Đoan ngồi dậy, ôm đứa trẻ đã thức dậy nhưng còn mơ màng.

Nhìn ánh mắt trời đã bò đến bệ cửa sổ, Vân Đoan mơ màng nghĩ, Tết Đoan Ngọ sắp đến rồi, thời tiết thật sự là quá nóng.

Buổi chiều Vân Đoan không để cho Lương Thần ở nhà chơi, chờ đến khi hơn bốn giờ, dắt cậu bé ra cửa, đi đến Cư Ủy hội tìm sư thẩm, nói với bà sau khi tan việc dẫn theo bọn trẻ đến nhà mình ăn cơm.

"Chờ sư thúc của con tan việc, chúng ta sẽ cùng đến.

”Đỗ Tiểu Lan bận rộn đến mức không có thời gian ngẩng đầu, hôm nây nhận được nhiệm vụ gấp phía trên phát xuống, trong vòng một tuần nhân viên trong Cư Ủy hội phải kiểm tra tất cả hộ khẩu của cư dân ở con đường này, có người không có hộ khẩu, có hộ khẩu đều phải sửa sang lại.

"Vâng, vậy sư thẩm bận rộn đi ạ, con dẫn Lương Thần đi dạo xung quanh một chút.

""Được.

"Huyện Phượng Hoàng có bốn con phố chính, phố Bắc là dựa vào bên trong nhất, lượng người đi lại cũng tương đối ít.

Bởi vì vào lúc trước, chuyện kinh doanh phần lớn đều mở ở phố Nam, phần lớn phố Bắc là nơi dân địa phương ở.

Sau 1960, phố Bắc có một trạm mua bán đồ phế thải mở ra, khi đó tất nhiên là thời kỳ tai họa, nhà nhà thiếu ăn, lập tức có rất nhiều người bán đồ mình không dùng trong nhà cho trạm thu mua phế thải, sau đó đồ tịch biên tài sản trong thời kỳ rối loạn, cũng chảy vào trạm phế thải.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 44: Chương 44


Kích thước của trạm mua bán đồ phế thải huyện Phượng Hoàng không bằng huyện Vĩnh Bình, Vân Đoan mượn cớ mua chút bình bình lọ lọ cho trong nhà dùng, ở trong sân của trậm phế thải chọn hai cái vò không lớn không nhỏ.

Lương Thần từ trong một phòng khác chạy đến, cầm trong tay một bức vẽ: "Mẹ ơi, con ngựa này thật đẹp, con muốn.

"Vân Đoan nhìn chỗ ký tên, Lang Thế Ninh, trái tim run lên, lạnh nhạt nói: "Thích thì mẹ mua về cho con chơi.

""Con còn muốn bức con cá này.

"《 Ngư tảo đồ trục 》của Mâu Phụ thời Minh.

"Còn có hoa này nữa.

"《 Bát hoa đồ quyển 》của Tiền Tuyển thời Nguyên.

"Còn có bức tranh đứa bé này.

"《 Trăm tử hi xuân đồ trang 》 thời nhà Tống.

"Còn có cái này! " Lương Thần cong mông, nằm bò trên một cái rương, dùng hết sức tìm kiếm đồ bên trong.

Vân Đoan ngồi không yên nữa, bế Lương Thần ra chỗ khác, chính mình lên.

Giỏi lắm, đây là cái rương của nhà ai dời đến chỗ này vậy? Trong rương xám tro cũ nát không bắt mắt, đựng đều là tranh vẽ nổi tiếng của các thời đại, những thứ này cô đều muốn.

Vân Đoan nhỏ giọng nói với con trai: "Con có muốn mấy bức tranh con ngựa, bông hoa, con cá kia không?"Lương Thần gật đầu, ánh mắt rất sáng: "Con muốn, mẹ ơi, con muốn.

""Nếu con muốn thì đi nói với người quản lý ở chỗ cửa, nói con muốn mua bức tranh, người ta không đồng ý mẹ sẽ không mua cho con.

""Vâng, con sẽ đi ngay bây giờ.

"Vân Đoan vội vàng bỏ hết các bức tranh vào trong rương, còn bịt tai trộm chuông rải một ít giấy vụn và sách mốc.

"Ông ơi, cháu muốn bức tranh hoa hoa, con cá này, nhưng mẹ cháu không mua cho cháu, hu hu hu! "Vân Đoan đi ra từ trong phòng, nhíu mày: "Mua cái gì mà mua.

Mấy đồ đó không ăn được không uống được, mua về làm gì?""Không đâu, con muốn, con muốn mua.

"Người quản lý bị Lương Thần ồn ào cũng không có cách nào, nói mấy câu giúp đứa bé: "Vị nữ đồng chí này, những thứ đồ này cũng không đắt, cũng không phải thứ đáng tiền gì, nếu không cũng sẽ không để lại đến bây giờ, đã sớm bị những người chiếm tiện nghi cầm đi rồi.

Mấy tranh này còn không đắt bằng hai vò kia, cứ mua cho con trai đi.

"Lương Thần làm nũng: "Con muốn mua mà.

"Vân Đoan không nhịn được cong môi, lặng lẽ like một cái cho con trai tiện nghi, nhưng vẫn giả vờ khó chịu nói: "Vậy thì mua đì.

"Ya, mẹ thật tốt!"Vân Đoan: Không không không, con tốt nhất!---Hai cái vò, còn có rương tranh mà Vân Đoan muốn, một mình Vân Đoan không thể cầm hết được, thêm một hào, nhờ nhân viên làm việc ở trạm mua bán đồ phế thảo giúp đỡ đưa đến nhà.

Đồ đưa đến rồi, Vân Đoan cảm ơn nhân viên làm việc, còn hung dữ nói với Lương Thần một cậu: "Nhìn con đi, bỏ tiền mua một đống đồ vô cụng.

"Lương Thần cúi đầu, ngoan ngoãn tiễn chú đưa đồ ra ngoài.

Đợi cho người đi, đóng cửa lại, vẻ mặt Vân Đoan lập tức thay đổi, ôm Lương Thần hôn một cái thật mạnh: "Không hổ là con trai của mẹ, thật biết chọn đồ.

".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 45: Chương 45


Lương Thần không hiểu, mới vừa rồi còn dạy dỗ mình, bây giờ là có ý gì?Vân Đoan: "Mẹ đi nấu cơm, còn cứ ở trong nhà giữa chơi đi, không nên làm hư tranh đấy.""Vâng."Mặc kệ chuyện khó hiểu, Lương Thần chăm chú chơi tranh trong rương.Vân Đoan ngâm nga bài hát, bận rộn ở trong bếp, sau này nói không chừng có thể để cho Lương Thần tiếp xúc thêm về mặt này, thỉnh thoảng cho mấy hào, để cho cậu bé đến trạm mua bán phế thải dạo một vòngTối này thức ăn chính là cơm trộn khoai lang, đã nấu trong nồi rồi.

Món ăn mặn chính là cá hầm dưa chua, còn có mấy món phụ cũng đã chuẩn bị xong.

Vân Đoan từ trong vại nước cầm lên một con cá rất có sức sống, đuôi cá vẫy nước khắp nơi, xung quanh vại nước cũng ướt nhẹp.Một tiếng ba vang lên, cá lớn đã bị một dao đập cho choáng vàng.Chậc chậc, dao phay trong phòng bếp tầng năm, quả nhiên dùng thuận tay.Cá mới cắt xong, cửa đã bị gõ.Vân Đoan ở trong phòng bếp kêu một tiếng: "Lương Thần đi mở cửa.""Vâng."Sau khi một trận tiếng bước chân vang lên, nghe được giọng nói hưng phấn của Trương Kiến Quân, Vân Đoan đã biết, người nhà họ Trương đến rồi."Xin chào chị...!chị Vân, em đến rồi." Trương Thải Linh cẩn thận đứng ở cửa, chào hỏi với Vân Đoan.Chị Vân Đoan kêu bà nội của cô bé là bà Lý, ba là chú Trương, dựa theo bối phận, cô bé nên gọi là chị, nhưng, cô bé có chút không quen.Trái lại Vân Đoan không có vấn đề gì, cười nói: "Vào nói chuyện đi, giúp chị nhóm lửa được không?""Vâng." Trương Thải Linh ngoan ngoãn ngồi trước bếp lò."Ba mẹ em tan làm chưa?""Mới vừa tan làm về nhà, một lát nữa sẽ đến đây.

Lúc nãy em ở cửa trường học đụng phải Bạch Tân Di, đoán chừng bác sĩ Bạch cũng sẽ rất nhanh đến.”Trương Thải Linh là con gái lớn của nhà họ Trương, năm nay chín tuổi, đang học tiểu học, có thể đụng phải Bạch Tân Di cũng là chuyện bình thường.Vân Đoan vừa bận rộn chuyện công việc trong tay, vừa nói chuyện phím với cô bé, hỏi học tập có mệt không, sau giờ học bài tập có nhiều không."Không nhiều ạ, có lúc chỉ học nửa ngày, còn nửa ngày thì phải đi lao động.""Học sinh tiểu học phải đi lao động sao?”"Chỉ có lớp bốn là mới đi lao đông, lớp 1 2 3 thì được nghỉ.”"Ha ha, quy định rất tốt.

Chị còn đang suy nghĩ, chờ lúc mùa thu đến, cho Lương Thần đến trường đi học, thằng bé gầy tong teo, đi lao động cũng là gây phiền phức cho người ta."Trương Thải Linh hé miệng cười: "Mùa thu năm nay em trai em cũng phải đến trường đi học.""Vậy thì rất tốt, đến lúc đó có thể đi học tan học chung."Đoán chừng thời gian cũng không sớm nữa, cô đặt nồi lớn lên bếp chuẩn bị nấu cá.

Nồi sắt bốc khói nóng, Vân Đoan đổ rất nhiều dầu vào, làm cho Trương Thải Linh đang ở trước bếp lò nhìn thấy mà đau lòng.Nhiều dầu như vậy đủ cho nhà cô bé ăn thật lâu.Sau khi tầng năm của Đào Nghệ Quán được mở ra, mỡ heo, dầu hạt cải, dầu trà, dầu mè, dầu ô liu,...!dầu gì cũng có, bây giờ Vân Đoan dùng dầu cũng không cảm thấy đau lòng chút nào..
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 46: Chương 46


Hơn nữa, làm cá hầm dưa chua, dầu ít sẽ không thơm.

Sau khi dầu sôi, cô bỏ đầu cá và xương cá vào chiên, sau khi chiên vàng hai mặt, bỏ dưa chua, gừng ngâm, ớt ngâm, xào ra mùi thơm chua cay, đổ vào một gáo nước sôi, một tiếng xèo vang lên, chờ nước canh trong nồi sôi ừng ực.

Nước canh trong nồi sôi rồi, Vân Đoan bắt đầu bỏ gia vị, bột hạt tiêu, hạt hoa tiêu, nước tương,! có gì bỏ đó, nấu đến khi nước canh trở nên trắng, lại bỏ mầm đậu và khoai tây cắt miếng vào, đảo đều.

Vân Đoan cầm ra hai cái tô sứ màu đỏ thật to, vết hết nguyên liệu bên trong nồi ra, trong nồi chỉ còn lại nước canh.

"Thải Linh, lửa nhỏ một chút.

”"Vâng vâng.

" Ánh mắt của Trương Thải Linh không có cách nào dời ra khỏi nồi, đồ ăn chị Vân làm thật là thơm.

Lửa đã nhỏ lại, Vân Đoan bỏ từng miếng cá vào bên trong, chờ thịt cá đã gần chín, lại nhẹ nhàng đảo quanh mấy vòng, để cho nước canh thấm vào thịt cá, chia ra bỏ vào hai cái tô sứ lớn, lại rắc một ít hành lá cắt nhỏ, đại công cáo thành!Bạch Tân Di và Bạch Trầm Hương đứng ở cửa vây xem, la lên một tiếng, vội vàng chạy vào muốn bưng đồ ăn ra.

Vân Đoan vội vàng ngăn lại: "Tô cá này vừa nặng vừa nóng, cẩn thận bỏng đến mấy đứa, để người lớn bưng đi.

"Lúc Vân Đoan nấu cơm, người hai nhà đã đến.

Hai người đàn ông Bạch Chỉ và Trương Hồng Minh đã dời bàn lớn từ trong nhà giữa ra, mấy người phụ nữ thì giúp dọn ghế.

Người đến nhiều, ghế trong nhà không đủ để nhiều người như vậy ngồi.

Đỗ Tiểu Lan lập tức vội vàng nói: "Đủ rồi đủ rồi, ghế không đủ có thể đứng ăn, còn có thể ăn nhiều một chút.

"Trương Kiến Quân nhảy cẫn lên: "Con đứng ăn, con muốn ăn nhiều một chút.

"Bạch Tân Di giơ tay lên: “Ha ha ha ha, con cũng đứng ăn.

"Hai người mẹ cảm thấy thật mất mặt, sao con nhà bọn họ lại thèm ăn như vậy, nhìn đi, Lương Thần vô cùng ngoan ngoãn.

La Quế Phương chống nạnh dạy dỗ con trai: "Con xem con chính là con mắt to cái bụng nhỏ, một lát nữa nhìn con có thể ăn bao nhiêu.

""Dọn cơm rồi, dọn cơm rồi!"Mọi người chia nhau cầm chén đũa, bưng đồ ăn lên, rất nhanh xung quanh bàn đã đủ rồi.

Sau khi bưng đồ ăn xong, không ai nói lời khách khí cả, vùi đầu chính là ăn.

Lý Tú Phân ăn một miếng cá, thật lòng khen ngợi Vân Đoan một câu, nấu đồ ăn rất ngon.

Vân Đoan cười một tiếng, tay nghề của cô rất bình thường, chỉ là chịu cho nhiều dầu gia vị mà thôi.

Vân Đoan gắp cho Lương Thần một miếng cá, để cho cậu bé cẩn thận xương.

Chẳng bao lâu, ba con cá, còn có mấy món ăn kèm đều bị mọi người tiêu diệt sạch sẻ.

Nước canh của cá hầm dưa chua cũng bị mọi người trộn với cơm giải quyết.

Đỗ Tiểu Lan đụng vào tay của Vân Đoan: “Đi chỗ nào lấy cá vậy?""Trên núi ạ, ngày hôm qua con đi nhầm đường, gặp phải một cái đầm nước, con thấy bên trong có cá, sao có thể bỏ qua được chứ.

".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 47: Chương 47


Bạch Chỉ: "Ngày hôm qua không phải là con bắt cá mới về trễ chứ?"Vân Đoan gật đầu một cái, cũng là một nguyên nhân làm chậm trễ thời gian đi.Trương Hồng Minh còn chưa thỏa mãn: "Lần sau chờ chúng ta có thời gian, lại đi mò mấy con về ăn."Vợ của Trương Hồng Minh - La Quế Phương đồng ý mò cá, nhưng thím ấy cảm thấy, có thể làm được đồ ăn ngon như vậy cũng chỉ có Vân Đoan, nhà bọn họ làm không ra được mùi vị này, dù sao trước kia không phải chưa từng làm cá hầm dưa chua.Cô gái nhỏ Trương Thải Linh yên lặng gật đầu, quả thật chị Vân dùng rất nhiều dầu, nếu bà nội cô bé thấy được nhất định sẽ mắng người.

Lãng phí thì đúng là lãng phí, nhưng nấu ăn rất thơm.

Nhìn đi, hôm nay bà nội cô bé cũng khen chị Vân.Lan Quế Phương và Đỗ Tiểu Lan đều là người cần mẫn, cơm nước xong, chủ động đi vào phòng bếp thu dọn sạch sẽ.

Vân Đoan cũng không ngăn cản, cô đi vào phòng cầm một bồn quýt ra, cho mọi người ăn một chút.Bạch Chỉ cầm một trái quýt lên: "Sao con còn quýt vẫn, từ huyện Vĩnh Bình mang về bao nhiêu? Nhìn chút đi, lá còn tươi này.""Mang về không ít ạ." Vân Đoan giải thích một câu, "Đều là trước khi con đi một ngày để cho người ta hái từ trên cây xuống, giữ gìn tốt, tất nhiên là còn tươi, chỉ là ăn hai ngày nữa cũng không còn nữa.

Con và Lương Thần đều thích ăn trái cây, đã không còn lại bao nhiêu.""Thích ăn trái cây sao, nhà lão Dương ở phố Nam có hai cây sơn trà, mỗi năm kết quả vừa tròn vừa to.”"Qua một đoạn thời gian nữa, mận đào đều sẽ chín.

Sau núi của chúng ta có một mảnh đào rừng, chỉ là quả không lớn, còn có sâu."Trương Kiến Quân sung sướng lắc đầu: "Đào nhà chúng ta cũng kết quả."Bạch Chỉ nói: "Nói này của con cách gần, có rảnh thì đi hái một ít đào rừng về, tự mình hầm ăn, đối với thân thể rất tốt, cũng không xung khắc với dược tính mà thuốc đông y con đang uống.”"Vâng ạ."Nói chuyện đến khi mặt trời hoàn toàn xuống núi, thời gian không còn sớm, ngày mai người lớn còn phải đi làm, cho nên đứng dậy chuẩn bị về nhà.Trước khi đi Đỗ Tiểu Lan nói với Vân Đoan: "Nếu con ở nhà rảnh rỗi, ngày mai có thể đến Cư Ủy hội giúp đỡ một chút.

Mấy ngày nay Cư Ủy hội bận rộn kiểm tra hộ khẩu cư dân, cần viết rất nhiều chỗ, chúng ta thiếu nhân viên.""Vậy được, buổi sáng ngày mai con sẽ đi xem một chút.""Ừ, đi ngủ sớm đi, sư thẩm và sư thúc của con về đây.”Bạch Tân Di đang chơi đá bóng vui vẻ, lúc bị mẹ kéo lỗ tai về nhà, còn không quen hô một tiếng: "Lương Thần, ngày mai anh đến tìm em chơi.""Được Nha, Xuân ca."Bạch Chỉ hung hăng nói với con trai: "Ngày mai không phải mấy đứa muốn đi phố Nam quét đường sao? Có thời gian đi chơi?"Bạch Tân Di nhục chí, Bạch Trầm Hương len lén vui vẻ, cậu bé còn chưa đi học, không cần phải lao động.Năm nay Bạch Trầm Hương sáu tuổi, ra đời cùng tháng với Trương Kiến Quân, hai đứa bé này hơn Lương Thần nửa tuổi.

Mỗi ngày Bạch Trầm Hương đều đi theo anh cả đến trường học, trên thực tế đến tháng chín cậu bé mới chính thức đi học.Đóng cửa lại, Vân Đoan nhìn Lương Thần đang hưng phấn, cười một tiếng: "Hôm nay vui vẻ không?""Vui vẻ ạ."Đứa bé vui vẻ trong mắt đều là ánh sáng, chuyện bất ngờ tối ngày hôm qua, hình như đã ảnh hưởng rất nhỏ đối với cậu bé.Vân Đoan cảm thấy đứa bé hay quên, nhưng buổi tối lúc ngủ, Lương Thần vẫn kéo vạt áo của cô không buông, cô cũng biết, cảm giác không an toàn là ở sâu trong tiệm thức của cậu bé, không thể dễ dàng quên được.Vân Đoan gọi Mao Mao ra.Mao Mao đứng ở trên gọi, chi chi một tiếng, cô kêu tôi làm gì?"Trên núi Phượng Hoàng còn có loại đá đó không?"Mao Mao lập tức hiểu được, gãi tai, không nói có, cũng không nói là không có.Vân Đoan nhìn động tác của nó: "Có, nhưng không dễ lấy?"Mao Mao vội vàng gật đầu.Có lẽ là bị ồn đến, Lương Thần nhỏ giọng kêu một tiếng, chân hơi động đậy.Vân Đoan vỗ nhẹ lên lưng cậu bé, dỗ cậu bé ngủ.Một lát sau cô nhỏ giọng nói: "Chờ qua một đoạn thời gian nữa, chúng ta lại nghĩ cách tìm một chút, không vội.""Chi!".
 
Back
Top Bottom