Ngôn Tình Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 20: Chương 20


Buổi tối, chờ Lương Thần ngủ, Vân Đoan đi vào trong không gian, dọn dẹp lại tầng 1.Mảnh vỡ gốm sứ bị cô làm vỡ nát được dọn dẹp qua một bên.

Lương thực cô mua, lương khô ăn trên đường, một giỏ quýt, tất cả đều đặt ở góc tường.

Phần tài liệu kia đặt biệt để trong tủ, bảo bối mà cô mua ở trạm mua bán phế thải cũng được phân loại xong.Trở lại phòng ngủ, nhìn Lương Thần, cô ôm lấy đứa bé thử một chút, hai người cũng có thể đi vào.Lần này tốt rồi, trên đường trở về, chuyện quan trọng nhất chính là an toàn đã được đảm bảo.Bởi vì là xe lửa chạy ban đêm, sáng sớm ngày hôm sau, Mạnh Hoa và Đinh Mai vẫn theo lẽ thường đi làm, Vân Đoan và Lương Thần ngủ đến mặt trời mọc mới rời giường.Lương Thần thức dậy sớm hơn cô một chút, sau đó từ dưới gối móc ra một cái túi nhỏ, nhét vào trong tay cô.Thứ gì vậy?Mở túi ra, bên trong đều là tiền và phiếu.Lương Thần vươn vai, lộn nhào ở trên giường, nằm bò nói: "Bà Đinh đưa, tiền ăn uống của cháu.""Quả thật nên cho tiền dì, nuôi cháu thật không dễ dàng."Vân Đoan vui vẻ xếp chân ngồi trên giường đềm tiền, giỏi lắm, vậy mà năm trăm đồng.Phải biết, bây giờ vật giá rất rẻ, cứ lấy ví dụ ở huyện Vĩnh Bình này đi, gạo là 1 hào 6 một cân, bột mì 1 hào 8 một cân, thịt mỡ 7 hào 2 một cân, trừng gà 6 hào một cân.

Bây giờ lương thực chính là chính sách thống nhất mua thống nhất tiêu, giá đồ của cả nước cũng không chênh lệch gì, gia đình bình thường, năm trăm đồng đủ để nuôi năm đứa bé trưởng thành.Nhìn bộ dạng vui vẻ như vậy của cô, đứa bé hơi mơ màng đụng vào đầu gối của cô."Cháu đẩy đầu gối dì làm gì?""Dì thích tiền sao?""Nói nhảm, ai mà không thích tiền? Chỉ là bây giờ không thể không thích tiền, còn thích phiếu lương thực, phiếu thịt, phiếu đường,...!nữa"Phiếu được phát tháng trước của cô đã bị cô dùng hết rồi, chỉ còn lại mấy tờ phiếu công nghệ không có cách nào dùng được.

Sau này cô trở về huyện Phượng Hoàng, không có công việc, sẽ không có nguồn cung cấp phiếu, chuyện này phải nghĩ cách.Một ít phiếu ở trong túi, nhất định là vợ chồng chú Mạnh cho, có thể dùng ở toàn bộ cả nước.

Đây chính là chỗ tốt của đơn vị bọn họ, bởi vì kết nối với bộ đội, phiếu lương thực cả nước dễ dùng hơn rất nhiều.Mỗi khi đến lúc này, cô lại cảm thấy đau lòng, lúc nào cô mới có thể vào được tầng năm.Bỏ tiền và phiếu lại vào trong túi, Vân Đoan vỗ cái mông nhỏ của cậu bé: "Rời giường đi, hôm nay dẫn cháu đi tiệm ăn nhà nước ăn một bữa ngon."Ngồi xe lửa cũng không phải là chuyện thoải mái, trước thời hạn cung cấp chút thịt vào bụng.

Quan trọng nhất chính là, cô phải đi đến bệnh viện một chuyến.Tạm biệt đám bác sĩ y tá của bệnh viện, thuận tiện đổi một ít phiếu với bọn họ.Đi tiệm cơm nhà nước ăn bữa sáng muộn xong, lại bỏ một ít kẹo Đại Bạch Thỏ vào trong túi của Vân Đoan, để cho cậu bé chơi với đám bạn nhỏ dưới tầng, Vân Đoan quen cửa quen nẻo đến bệnh viện..
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 21: Chương 21


“Vân Đoan đến rồi, nghe y tá trưởng nói cô muốn về nhà dưỡng bệnh đúng không?""Chao ôi, cô nhìn cô đi, phải dưỡng bệnh thật tốt nhé..."Vân Đoan vỗ bả vai của một người trong đó: "Chị em tốt, đều biết tôi phải đi rồi.

Sau này tôi chính là người không có công việc, hôm nay cố ý tìm mọi người giúp đỡ.”"Giúp cái gì? Có thể giúp chúng tôi nhất định sẽ giúp.""Yên tâm đi, khẳng định giúp được." Vân Đoan kéo mấy chị em có quan hệ tốt đến chỗ ít người.Chỉ là đổi phiếu thôi, cũng không phải là chuyện gì lớn.

Tháng nay phiếu vừa mới được phát xuống, mọi người còn chưa dùng.

Có một đám chị em có quan hệ tốt giúp đỡ, Vân Đoan đổi được một chồng phiếu dày trở về."Sau này có thời gian thì viết thư cho tôi, cần gì, chúng tôi có thể giúp cô tìm."Trong mắt Vân Đoan tràn đầy ý cười: "Cảm ơn các người, chờ thân thở của tôi khá hơn một chút, sẽ trở về thăm mọi người."“Làm bạn nhiều năm như vậy, cảm ơn gì chứ, không cần cảm ơn đâu.""Đúng, nghe nói cô xuất phát buổi tối, chúc cô lên đường thuận buồm xuôi gió."Một đám chị em tiễn cô ra cửa.Vân Đoan cảm khái, mặc kệ lúc nào, vẫn có rất nhiều người tốt.Hiện trong tay có tiền có phiếu, Vân Đoan cũng không keo kiệt, mượn xe đạp của nhà chị dâu Lý, chạy một chuyến đến đại đội xung quanh, đổi không ít vật tư.Gà ngỗng có tổng cộng tám con, các loại gạo trắng, hạt kê, ngũ cốc, linh tinh cũng được bốn mươi năm mươi cân.

Bên này bốn mùa đều như mùa xuân, mưa dư thùa, các loại rau cũ đều không út, cô cũng đôit một ít đồ tươi và đồ khô.Vận may của cô không tệ, có người trong nhà muốn làm chuyện vui, muốn mua vải đỏ, không có phiếu vải.

Cô dùng phiếu vải, phiếu đường và mười đồng, đổi được ba miếng thịt muối, cùng với chân giò hun khói.Sau khi cất xong những thứ này, đã trưa rồi.Lúc đi trả xe đạp, chị dâu Lý nhìn túi đò của cô, cũng biết cô đi đổi đồ, còn dặn dò cô tránh người một chút.Vân Đoan cười gật đầu.Gia cầm và phần lớn lương thực đều đặt ở chỗ trống của tầng một, túi đồ trong tay cô đoán chừng nặng ba mươi bốn mươi cân.

Bên trong chưa một miếng thịt muối và một ít ngũ cốc, đều là để lại cho vợ chồng chú Mạnh.Buổi chiều, Vân Đoan ở nhà thu dọn hành lý, đồ nhẹ thì đóng gói vào túi, đồ nặng thì nhét vào không gian.Đám bạn nhỏ của Lương Thần cũng đến, biết cậu bé phải rời đi, cũng tặng đồ cho cậu bé.

Không phải thứ đồ quý trọng gì, một ít đậu phộng, hạt dưa gì đó, đều là tấm lòng.Nhận được quà, Lương Thần vô cùng vui vẻ, Vân Đoan khen ngợi cậu bé: "Thật lợi hại nha, biết cháu phải đi, lại có bạn đến tiễn cháu.

Có muốn ở lại không?"Lương Thần kiên định nói: "Không, cháu muốn đi với dì."Vân Đoan hơi cong môi một chút: "Coi như cháu có lương tâm, không uống phí vì để nuôi tốt cháu, dì đi khắp nơi đổi lương thực."Xế chiều hôm nay, chú Mạnh không có làm thêm giờ, đến lúc tan làm hai vợ chồng trở về, ăn cơm tối xong, thì đưa Vân Đoan và Lương Thần đến trạm xe.Đưa bọn họ lên xe, chú Mạnh kín đáo đưa cho cô tờ giấy giới thiệu.

Là được bộ đội bên kia phê chuẩn, lỡ như gặp phải chuyện gì, tìm đồn công an ở chỗ ấy nhờ giúp đỡ cũng sẽ thuận lợi một chút.Dì Đinh thì kín đáo đưa cho cô một chồng phiếu, để cho cô chăm sóc mình thật tốt, đến nơi thì gọi điện thoại về.Dì Đinh lải nhải dặn dò cô thật nhiều chuyện, chờ xe phải chạy mới xuống xe.Chờ bọn họ xuống xe, Vân Đoan mới nhớ mình quên nói chuyện thịt và lương thực có trong phòng bếp cho dì Đinh.Cô ôm chặc đứa bé trong lòng, điều chỉnh một tư thế thoải mái: "Ngủ thôi, chờ ngày mai là đến nhà rồi.""Vâng." Bọn họ là mua giường nằm, mặc dù hơi hẹp, nhưng một cô gái gầy yếu và đứa bé năm tuổi, chen lấn một chút cũng có thể ngủ được.Trong tiếng còi u u, chiếc xe lửa màu xanh loảng xoảng chạy về phương xa.Lòng của cô còn đi nhanh hơn xe lửa, đã sớm bay đến thành Phượng Hoàng cổ xưa rồi..
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 22: Chương 22


Sau một ngày hai đêm, buổi trưa ngày thứ ba, Vân Đoan dắt Lương Thần, đứng ở cửa trạm xe ô tô của huyện Phượng Hoàng.Lương Thần tò mò: "Nơi này chính là huyện Phương Hoàng sao ạ?"Trạm xe của huyện Phượng Hoàng là đối diện với con sông thành Nam, chảy từ thành phố Kim Thủy đến Tứ Xuyên, trạm xe huyện Phượng Hoàng, là ở trên dòng chảy này.

Lúc trước, huyện Phượng Hoàng chiếm cứ vị trí này cũng được xem như là một huyện buôn bán quan trọng.Cũng bởi vì giao thông của ở phía Nam phát triển còn có bến tàu đường thủy, bốn sản nghiệp chính của huyện Phượng Hoàng là xưởng may quần áo, xưởng đóng hộp, trại chăn heo đều rải rác xung quanh còn đường này.Chỉ có xưởng chưng cất rượu, bởi vì yêu cầu cao về chất lượng nước, xưởng rượu ở hạ lưu dòng sông, tọa lạc ở phía Bắc.Vân Đoan nhìn thành cũ đối diện dòng sông, lướt qua thành cũ, lại liếc nhìn núi Phượng Hoàng cao ngất ngưỡng, đáp một tiếng: "Đúng, nơi này chính là huyện Phượng Hoàng."Cô cúi đầu sờ mái tóc mềm mại của cậu bé, sửa sang lại cổ áo nhăn nhúm của cậu bé: "Trước đó đã dặn dò con thế nào? Sau này xưng hô là gì?"Lương Thần yên lặng nửa ngày, không muốn gọi.Nhưng Vân Đoan nhìn cậu bé, nhất định muốn cậu bé gọi ra.Qua một lúc lâu, Lương Thần bĩu môi gọi một tiếng: "Mẹ."Vân Đoan hài lòng: "Đúng, từ nay về sau dì chính là mẹ trên danh nghĩa của con."Đây là cách mà chú Mạnh dì Đinh và cô bàn bạc xong.

Thêm tên của Lương Thần vào hộ khẩu của cô, sau này Lương Thần chính là con trai cô, sống cùng cô.

Nếu như có người tìm Lương Thần, chú Mạnh sẽ nói họ hàng nhà ngoại của Lương Thần tìm đến, Lương Thần đã được đưa đi Thượng Hải rồi.Hai nơi này một Nam một Bắc, nếu như không cố ý thăm dò, vậy cũng sẽ không phát hiện chuyện mờ ám trong đó.

Nếu như người ta có lòng điều tra, dù muốn che giấu cũng sẽ có cách điều tra được, vậy bọn họ cũng không có cách nào.Vân Đoan thở dài, bọn họ chính là cặp mẹ con nửa đường, thật là lắm tai nạn!"Đi thôi."Dắt đứa bé đi qua cầu, tiến vào thành cũ phía Bắc, Vân Đoan quen cửa quen nẻo đi đến phố Đông.Thành cũ của huyện Phượng Hoàng có bốn con phố chính, đại khái chính là giống với chữ Tỉnh (井) này, nhà cũ của nhà họ Vân, nằm ở con đường bên phải, chính là bên trong đường phố phía Đông.Nhà họ Vân là một nhà ở cúi đường phố phía Đông, đi vào trong nữa, chính là một con đường nhỏ lên núi Phượng Hoàng.

Đến đó mới thật sự không đi được nữa.Đi trên con đường lát đá xanh, Lương Thần tò mò nhìn nhà cửa hai bên đường phố, gần như tất cả căn nhà đều có một tấm ván ngăn cản, chỉ chừa một cánh cửa nhỏ đi ra vào.Thỉnh thoảng từ cửa nhỏ có hai ba đứa bé cười ha ha hi hi chạy đến, còn nghe được tiếng mắng của người lớn.

Đối diện có mấy người gia khoan thai chậm rãi đi đến, còn nhìn cậu bé..
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 23: Chương 23


Lương Thần cầm tay mẹ, gan có chút lớn, không dám đối mắt với người ta, nhưng vẫn len lén quan sát một chút."Đây là...Vân Đoan đi?"Lý Tú Phân cầm theo một cái ghế nhỏ ngồi ở mép phố lột vỏ củ hành tây, ki hốt rác bên cạnh đã có một nửa vỏ hành tây rồi, củ hành tây được lột vỏ vừa non vừa thơm.Thấy người quen, Vân Đoan dừng bước lại cười chào hỏi: "Bà Lý, cháu đã về rồi!"Bà Lý vui vẻ đứng lên: "Chao ôi, thật đúng là cháu.

Năm năm không gặp rồi đi, cháu thật là càng lớn càng xinh đẹp.

Cháu chờ một chút, bà đi lấy chìa khóa cho cháu.”Bà cụ gầy nhom nhỏ con cao hơn 1m5 nhanh chóng chạy vào trong nhà.Bà cụ Lý và nhà họ Vân là hàng xóm, trước kia nhà họ Vân mở tiệm thuốc Đông y, nhà bà cụ Lý mở tiệm rượu, hai nhà đều là người hòa khí, quan hệ rất tốt.

Thậm chí hai con trai của bà cụ Lý, còn học chữ với ông nội của Vân Đoan.Chồng của bà cụ Lý vào năm 1960 thì mất, mấy năm sau ông nội của Vân Đoan cũng đi, sau đó Vân Đoan đến huyện Vĩnh Bình, chìa khóa nhà giao cho bà cụ Lý giữ giúp.Nhà của nhà họ Vân đều giống như tất cả nhà trên con đường phía Đông này, đều là trước tiệm sau nhà ở, cửa thì hướng về phía đường.Mở cửa đi vào, bên trong là tủ thuốc chỉnh tề dựa vào tường, trước tủ thuốc chính là một cái quần hàng.Ánh sáng từ cửa mở chiếu vào, chiếu sáng căn phòng mờ tối, hình như Vân Đoan thấy được hình ảnh ông nội ở sau quầy thuốc hốt thuốc.Vân Đoan thở dài một hơi.Bên phải tiệm có một cánh cửa, đẩy cánh cửa này ra, phía sau chính là một đại viện có hình chữ nhật, nhà trái và nhà phải có ba căn phòng lớn, nhà giữa thì có bốn căn phòng.Đây đều là nhà gỗ lớp ngói, chính là gia sản mà tổ tiên nhà họ Vân để lại.Vân Đoan không nhìn căn nhà nữa, cười híp mắt cầm tay bà cụ Lý: "Cảm ơn bà mấy năm nay trông nhà giúp cháu."Lý Tú Phân cười híp mắt: "Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, quan hệ hai nhà chúng ta, nói những lời khách sáo này làm gì.""Đoan Đoan à, cháu không biết đâu, mấy năm trước, có một vài người xấu, nhìn nhà cháu trống không không ai ở, không biết xấu hổ muốn chiếm nhà của cháu.

Bà thấy được, lập tức để cho chú Trương của cháu chạy đi đến bệnh viện tìm Bạch sư thúc của cháu, sư thúc của cháu cũng làm việc nhanh nhẹn, dẫn đội bảo vệ chạy đến, đánh đám người kia một trận, sau đó không ai dám muốn cướp nhà của cháu nữa.""Sau khi cháu thu dọn ổn thoả sẽ đi một chuyến đến nhà sư thúc, chỉ là cũng phải cảm ơn bà.

Nhìn căn nhà được giữ gìn tốt như vậy, bà cũng vất vả không ít!"Lý Tú Phân cười như hoa: "Dù sao bà rảnh rỗi ở nhà không có chuyện gì làm, có rảnh sẽ đến xem một chút.

Đến mùa mưa, đổi mảnh ngói cho nhà cháu thì bà không làm được, đều là chú Trương của cháu làm.".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 24: Chương 24


Lúc này bà cụ mới nhìn thấy Lương Thần ở bên cạnh Vân Đoan: "Chao ôi, bộ dạng nhóc con thật đáng yêu trắng trẻo, con cái nhà ai vậy?"Vân Đoan cúi đầu liếc nhìn Lương Thần ngoan ngoãn đứng bên cạnh: "Con nhà cháu ạ, thằng bé tên là Lương Thần, năm nay được năm tuổi.

Thân thể của hai mẹ con cháu đều không được tốt, tháng trước cháu còn bệnh nặng một trận, cho nên muốn trở về quê quán một thời gian ngắn, tìm sư thúc điều dưỡng thân thể."Bà cụ Lý nghe vậy thì sợ hết hồn, kéo tay Vân Đoan, cổ tay của cô vô cùng nhỏ, bóp một cái cũng không được mấy lạng thịt: "Vậy phải tịnh dưỡng thật tốt, trong nhà họ Vân chỉ còn lại có một mình cháu, không thể xảy ra chuyện gì được.

Tiền tài công việc đều là vật ngoài thân, vẫn là sức khỏe thân thể quan trọng.

Mấy năm không liên lạc, không nghĩ cháu đã kết hôn sinh con rồi, nếu ông nội cháu biết, khẳng định sẽ rất vui vẻ.""Ông nội biết ạ."Vân Đoan nói như vậy, Lý Tú Phân lập tức cho rằng, chồng của Vân Đoan, là ông cụ Vân khi còn sống giới thiệu.

Lúc đó Vân Đoan đi bộ đội, cha của đứa bé này chắc cũng là người ăn cơm nhà nước.Đáng tin nha! Vẫn là ông cụ Vân nhìn xa."Cha của đứa bé họ Lương? Cậu ta ủng hộ cháu trở về đây sao?""Vâng, anh ấy bận rộn công việc, không chăm sóc được bọn cháu, cho nên cũng ủng hộ mẹ con cháu về quê dưỡng bệnh."Lương Thần ngửa đầu lên, chớp chớp mắt, anh ấy là đang nói đến ai vậy?Bà cụ Lý là một người nhanh nhẹn, vào lúc này cũng không lột vỏ hành tây nữa, giúp Vân Đoan thu dọn nhà cửa.Thật ra thì cũng không có gì phải dọn dẹp cả, trong nhà ngoài nhà đều sạch sẽ, chăn đệm gì đó, mấy ngày trước thời tiết tốt, bà cụ Lý mới dời ra phơi bên ngoài, phía trên vẫn còn mùi thơm của nắng.Dọn xong hành lý, đi ngay đến phòng bếp nhìn thử.

Phòng bếp nằm ở nhà phía Tây, căn phòng đầu tiên bên phải.

Hôm nay ánh mặt trời tốt, mở một cửa sổ, trong phòng ngoài phòng đều rực rỡ ánh mặt trời.Vào phòng bếp, bên trong cùng của phòng bếp theo thứ tự đặt vại gạo, bình dưa chua, tủ đựng đồ lộn xộn.

Bên phải là để vại nước, bàn, trên bàn còn để thớt gỗ cắt thức ăn, chính là dao thái không biết đặt ở chỗ nào.Bên phải phòng bếp là lò bếp, lò bếp đất một lớn một nhỏ, còn có thể dùng, chính là trong nhà không có củi, phải đi mua củi.

Nếu như chăm chỉ một chút, tự mình đi núi Phượng Hoàng phía sau đốn củi cũng được.

Bên phải lò bếp đặt một cái lò than đá, một lát nữa đi mua chút than đá tổ ong là có thể sử dụng.Bây giờ trong phòng bếp trống trên, ngay cả bình dưa chua cũng trống trên, cái gì cũng cần phải chuẩn bị.“Vân Đoan, cháu đừng vội, buổi trưa đến nhà bà ăn cơm, rồi lại từ từ thu dọn."Vân Đoan nhìn phòng bếp: "Cháu không vội, cháu thu dọn mấy đồ gửi về, đoán chừng buổi chiều là đầy đủ.”.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 25: Chương 25


Sáng hôm nay sau khi xuống xe, cô chạy một chuyến đến bưu điện, gửi ba bao bố đừng đồ dùng lương thực đi, đoán chừng buổi chiều là có thể đến.Lương Thần chạy tới chạy lui trong sân, sau đó thích một cây anh đào trồng ở góc bên phải của nhà giữa, kỳ kèo một lúc lâu ở dưới tàng cây cũng không treo lên nổi.Đột nhiên cậu bé kêu to một tiếng: "Chỗ này có một cánh cửa."Vân Đoan cười, chậm rãi khoan thai đi đến: "Mắt của con thật tinh nha.

Sau này ở trong sân chơi, leo cây thì cũng được, nhưng không được đi bên trái."Góc tường bên trái của nhà giữa có một cái giếng, mặc dù giếng đã được đậy nắp, nhưng trẻ con vẫn luôn có tính tò mò.Bà cụ Lý cũng đi đến: "Ai nha, không biết cháu muốn về, đất ở phía sau bà đã trống ớt, rau xanh và cà chua, ớt và cà chua đều đã nở hoa, đoán chừng sắp kết quả rồi."“Nhờ phúc của bà, vậy cháu coi như ăn đồ có sẵn.""Ha ha ha, cứ ăn đi.

Phía sau nhà bà cũng trồng những loại này."Bà cụ Lý có hai người con trai, con trai út Trương Hồng Tinh là tài xế xe hàng, ở thành Kim Thủy.

Con trai lớn Trương Hồng Minh đi làm ở xưởng rượu huyện Phượng Hoàng, trong nhà có một trai một gái, cuộc sống cũng không tệ lắm.Nhưng hai đứa bé đều là tuổi ăn tuổi lớn, còn phải cung cấp cho hai đứa bé đi học, áp lực trong nhà vẫn rất lớn.

Đều phải nghĩ cách làm phong phú bàn cơm nhưng vẫn tiết kiệm được.Nhà như vậy cũng không chỉ có một mình nhà họ Trương, ở cái niên đại này, cuộc sống mỗi nhà đều gần giống nhau, đều thiếu ăn cả.Tạm thời Vân Đoan không thiếu lương thực và phiếu, chờ buổi chiều đồ đến, cầm một ít ngũ cốc làm quà, cảm ơn bà cụ Lý chăm sóc nhà cửa của cô những năm qua.Hơn nữa, Vân Đoan liếc nhìn rau xanh cà chua ớt tươi tốt kia, cũng không thể chiếm không thành quả lao động của người khác được.Chỉ là không từ chối được sự nhiệt tình của bà cụ Lý, cơm trưa vẫn ăn ở nhà họ Trương.Ăn cơm trưa xong, dỗ Lương Thần lạ giường đi ngủ, cô cầm tiền và phiếu, quen cửa quen nẻo đi đến phố Tây mua than tổ ong, củi cũng mua một ít.

Củi này không cần phiếu, có một ít người không có công việc nhà nghèo đặc biệt làm chuyện làm ăn này.Mặc dù bây giờ mặt ngoài không cho phép buôn bán riêng, nhưng người biết chuyện kinh doanh củi này đều là mở một mắt nhắm một nhắm, cũng không thể tuyệt đường sống của người ta được.Mua xong than tổ ong và củi, Vân Đoan đi Cung tiêu xã dạo một vòng, mua một ít muối ăn, nước tương, giấm rồi về nhà, bưu điện đã đưa đồ của cô đến.Lương Thần đã tỉnh ngủ chạy đến xem: "Con muốn ăn kẹo Đại Bạch Thỏ."Vân Đoan đang sắp xếp đồ trong sân: "Con chờ một chút.""Vâng." Đứa bé nho nhỏ, ngồi chổm hổm dưới đất chờ cô.Vân Đoan thuận tay xoa đầu đứa bé mới vừa tỉnh ngủ, còn đang mơ màng, thật sự là quá đáng yêu..
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 26: Chương 26


Mấy bao đồ mà bưa điện đưa đến đều là mặt nổi, Vân Đoan còn từ trong Đào Nghệ Quán cầm ra không ít thức ăn.

Vại gạo trong trơn đã bị gạo và ngũ cốc lấp đầy.Vân Đoan bóp bóp má của Lương Thần: "Sau này đi ra ngoài chơi, người khác hỏi nhà con có bao nhiêu lương thực, con nói thế nào?"Trong miệng Lương Thần ngậm kẹo, cười hì hì nói: "Mẹ con nói, không có bao nhiêu cả."Vân Đoan chống nạnh, trợn mắt nhìn cậu bé."Ha ha ha, rất ít rất ít, trong nhà đều là ăn cháo khoai lang nấu với bột bắp.""Con thật là một đứa bé nghịch ngợm.”Vân Đoan giơ ngón tay muốn chọt vào trán cậu bé, Lương Thần che trán vừa cười vừa chạy đi.Lương Thần lại đến cây anh đào ở góc tường, Vân Đoan mặc kệ cậu bé, cô ngồi ở trong sân ngẩn người xuất thần, định từ từ bên trong tầng một và tầng hai của Đào Nghệ Quán chọn ra một cái vò có thể nấu nước.Tầng một cô có thể đi vào, tầng hai thì không được, nhưng tầng hai đã biến thành màu xám tro, cô có thể lấy đồ tư trên trong ra.Chọn thật lâu, cũng không chọn được.

Tầng 1 và 2 đều là đồ trưng bày, không có tính thực dụng lắm.Đông đông đông ~ tiếng gõ cửa vang lên."Lương Thần, đi mở cửa.""Vâng."Lương Thần nhanh chóng chạy đi mở cửa, cửa mở ra là một anh trai nhỏ khuôn mặt hơi bẩn, quần áo trên mặt cũng hơi bẩn, tay áo và ngực còn có miếng vá.Lương Thần nhỏ giọng hỏi: "Anh tìm ai?"Trương Kiến Quân nâng đầu lên, nói lớn tiếng: "Anh ở nhà bên cạnh, tên là Trương Kiến Quân, anh đến tìm em."Tìm mình? Lương Thần không hiểu, cậu bé mới đến, cũng không quen biết anh trai nhỏ này, tại sao lại tìm cậu bé?Trương Kiến Quân đẩy cậu bé một chút: "Đi đi, đi vào nhà chơi, nhà của em anh đã đến nhiều lần rồi."Trương Kiến Quân đổi khách thành chủ, dẫn Lương Thần vào sân.Lương Thần đóng cửa lại, vội vàng chạy theo Trương Kiến Quân: "Anh đến nhà em làm gì?""Còn có thể làm gì, tới chơi với em nha.

Tháng trước anh còn hái được anh đào nhà em, nhà anh cũng có một cây anh đào, chờ anh đào nhà anh chín, anh dẫn em đến nhà anh hái."Vân Đoan ngồi dậy, ai đến vậy?"Em tên là Trương Kiến Quân, cha em là Trương Hồng Minh, bà nội của em là Lý Tú Phân." Trương Kiến Quân chạy đến trước mặt Vân Đoan, ríu rít giới thiệu mình.Giỏi lắm, đã lâu không gặp được bé mới lần đầu tiên đã giống như người quen vậy.Đứa bé Trương Kiến Quân này, nhìn một cái, cũng biết là loại con nít tinh lựa dư thừa hoạt bát, trong giờ học không ngồi yên được.Vân Đoan cười hỏi: "Em là đến tìm chị sao?"Trương Kiến Quân lộ ra vẻ còn phải hỏi: "Bà nội của em nói, quan hệ hai nhà chúng ta tốt.

Em phải đến chào hỏi chị.

Hơn nữa em đã ăn rất nhiều anh đào từ nhà chị rồi."Nói đến anh đào, Trương Kiến Quan vui vẻ nói: "Anh đào nhà chị đặc biệt ngọt."Lương Thần không ngừng hâm mộ anh trai nhỏ này: "Em còn chưa ăn anh đào bao giờ.".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 27: Chương 27


"Năm nay không có, chờ sang năm có thể ăn rồi.

”Nhắc đến ăn, hai đứa bé đều nói rất nhiều, nói đến chỗ vui vẻ, Trương Kiến Quân còn nói chờ thời tiết nóng một chút, dẫn theo Lương Thần đến khe suối Phượng Hoàng bơi lội, bắt cá.

Vân Đoan cắt đứt lời của hai đứa bé: "Ở nhà tắm thì được, ra sông bơi lội thì không được.

"Hai đứa bé một đứa năm tuổi một đứa sáu tuổi, cô thật sự sợ không cẩn thận không chăm sóc được bị chết đuối.

Trương Kiến Quân vỗ ngực: "Không sợ, còn anh trai lớn hơn đi theo bọn em.

"Lương Thần dùng ánh mắt mong đợi nhìn cô, Vân Đoan không mềm lòng chút nào: "Có bé trai lớn đi theo cũng không được.

""Hai đứa ngoan đi, bơi lội thì có gì thú vị, chờ trời nóng, mẹ sẽ nấu chè đậu xanh cho hai đứa, bên trong chè đậu xanh có bỏ đường, chờ nấu xong lại bỏ vào giếng cho lạnh một chút, chật chật, chè đậu xanh lành lạnh, ngọt ngào, uống thật ngon.

”Vân Đoan hình dung chè đậu rất ngon, hai đứa bé nghe mà ch** n**c miếng.

Vân Đoan cười nhẹ ra tiếng.

Bà cụ Lý đẩy cửa đi vào: "Đừng có chọc bọn nhỏ nữa, củi khô và than tổ ong mà cháu mua đã đến rồi.

""Chao ôi, nhanh vào.

"Than tổ ong và củi khô được sắp xếp chỉnh tề trong phòng đặt đồ lặt vặt ở nhà Tây.

Vân Đoan mua nhiều, chất đầy nửa căn phòng.

Có những thứ củi đốt này, đủ cho cô dùng một khoảng thời gian.

Tiễn người đưa đồ đến, Lý Tú Phân nói: "Củi đốt chỉ cần đủ đốt là được.

Chờ qua một thời gian ngắn cháu nghỉ ngơi xong rồi, đến lúc đó đi lên núi đốn của với nhà bà, có thể tiết kiệm được không ít tiền.

”Người trong huyện không có đất trồng giống với người có hộ khẩu trong thôn, trẻ con người già không đi làm việc trong huyện, lúc rảnh nhiều, sẽ đi lên núi đốn củi, hoặc là vào mùa xuân hái rau củ dại, mùa hè hái nấm, mùa thu nhặt quả dại! Thu thập nhiều một chút có thể giảm bớt gánh nặng trong nhà.

"Vâng, đến lúc đó mọi người nhớ kêu cháu.

" Vân Đoan dứt khoát đồng ý.

Cô cần gia tăng lượng hoạt động rèn luyện thân thể, Lương Thần cũng phải kết giao nhiều bạn bè, đi nhiều hơn cũng là một chuyện tốt.

Nói xong chuyện củi đốt, Lý Tú Phân vỗ đùi nói: "Đúng rồi, lúc bà trở về có đi ngang Cư Ủy hội, đụng phải sư thẩm của cháu, biết cháu trở về, bảo cháu thu xếp ổn thỏa, buổi chiều đến nhà cô ấy ăn cơm.

""Vừa khéo cháu cũng định dẫn theo Lương Thần buổi chiều đến cọ một bữa cơm ở nhà sư thúc.

"Vân Đoan đi vào phòng, lấy đồ chuẩn bị cho nhà họ Trương ra, hai cân gạo, hai cân gạo kê, còn có các loại đậu đỏ, đậu đen, đậu nành, tổng cộng hai cân, ngoài ra còn có kẹo Đại Bạch Thỏ, năm cân quýt, được đựng một bọc lớn, đưa cho bà cụ Lý.

"Bà tuyệt đối đừng khách khí với cháu.

"Vân Đoan đưa rất quan minh chính đại, Lý Tú Phân sống nhiều năm như vậy, tất nhiên nhìn ra được người nào có thật lòng tặng quà hay không.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 28: Chương 28


Vân Đoan gói đồ cũng rất khéo, đặt quýt ở phía trên cùng, có quýt che lại, không thấy rõ phía dưới đựng cái gì, cho nên Lý Tú Phân hào phóng nhận lấy.

"Bà mới không khách khí với cháu đâu, cháu cho bà tất nhiên bà sẽ lấy rồi.

Chỉ là nếu trong nhà cháu có chuyện gì cũng đừng khách khí với bà, lớn tiếng kêu một tiếng, bà ở trong nhà cũng có thể nghe được.

"Vân Đoan cười vui vẻ nói: "Cháu xem bà là trưởng bối trong nhà, có chuyện gì nhất định sẽ tìm bà.

"Một lát nữa phải đi đến nhà sư thúc, cho nên cũng không giữ bà cụ Lý lại, Vân Đoan kéo Lương Thần tiễn hai bà cháu bọn họ ra cửa.

Hai người đi rồi, Lương Thần sung sướng nhảy nhót nói: "Ngày mai con có thể đi tìm trương Kiến Quân chơi không ạ? Con tìm anh ấy đá bóng.

"Lương Thần thích đá bóng, ở trong cửa hàng Bách Hóa huyện Vĩnh Bình Vân Đoan có mua cho cậu bé một quả bóng mang về.

"Có thể.

Chỉ là sau này đừng gọi thẳng tên người ta như vậy, thằng bé lớn hơn con một tuổi, con phải gọi là anh Kiến Quân.

""Vâng.

" Lương Thần ngoan ngoãn gật đầu.

Thật tốt, lại kết giao được bạn rồi, Trương Kiến Quân thật lợi hại, không sợ người lạ chút nào.

Anh trai nhỏ được Lương Thần ngưỡng mộ, từ nhà họ Vân trở về nhà, bởi vì thèm ăn quýt, khuyên cũng không khuyên được, bị Lý Tú Phân đánh cho một trận.

Bởi vì nhà bên cạnh đã có thêm một em trai nhỏ, Trương Kiến Quân muốn mặt mũi, khóc cũng không dám khóc lớn tiếng.

"Bình thường bà dạy cháu như thế nào? Có đồ ngon sao có thể ăn một mình.

Cha mẹ của cháu ở bên ngoài làm trâu làm ngựa còn chưa trở về, cháu lại đi ăn trước, có còn lương tâm hay không?"Lý Tú Phân giáo dục cháu trai một trận, hừ lạnh một tiếng, cầm quà nhà họ Vân vào phòng, lúc này mới phát hiện bên trong có hai cân gạo, còn có hai cân hạt kê rất tốt cho dưỡng sinh thân thể.

Quà này, thật sự là không nhẹ! Nhìn gạo này một chút đi, hạt vừa to vừa bóng, không giống với gạo có màu xám, phần lớn còn là gạo bể mà bọn họ bình thường nhận khẩu phần lương thực.

Gạo kê lại càng không cần phải nói, vừa vàng vừa sáng, còn đặc biệt sạch sẽ.

Những thứ này đều là đồ tốt có tiền cũng khó mua được.

Trước kia đều là hàng xóm láng giềng, mắt thấy hương khói nhà họ Vân sắp gãy rồi, hiện tại nhìn một cái, mặc dù chỉ còn lại một đứa con gái, nhưng cuộc sống của người ta lại rất tốt.

Vân Đoan chuẩn bị quà cho nhà sư thúc cũng dựa theo nhà họ Trương, quan hệ với sư thúc thân thiết hơn một chút, cho nên lại thêm một miếng thịt muối.

Trước khi đến nhà sư thúc, Vân Đoan đi một chuyến đến bưu điện, gọi điện thoại cho vợ chồng chú Mạnh, báo bình an.

Vân Đoan để cho Lương Thần nói chuyện điện thoại, Mạnh Hoa nghe giọng điệu vui vẻ phấn khởi của đứa bé, cũng biết bọn họ đến huyện Phượng Hoàng cũng không tệ, đứa bé rất thích nơi này.

Lúc Vân Đoan đến, sư thúc Bạch Chỉ vẫn còn đi làm ở bệnh viện huyện, chỉ có sư thẩm và hai đứa bé ở nhà.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 29: Chương 29


Đỗ Tiểu Lan thấy Vân Đoan, vô cùng vui vẻ nói: "Nghe nói buổi sáng con về, sao buổi trưa không đến nhà ăn cơm! Còn muốn chờ sư thẩm đến nhà mời con sao.

"Vân Đoan làm nũng nói: "Đây không phải là bận rộn dọn dẹp sao ạ, thu dọn xong cũng đã xế chiều rồi.

""Sao vậy, mang theo nhiều đồ như vậy, là muốn sống lâu dài sao?""Vâng, là ở trong một thời gian dài.

Một lát nữa lại nói chuyện này, giới thiệu cho sư thẩm một chút, con trai của con, Lương Thần, năm nay năm tuổi.

”Đỗ Tiểu Lan kinh ngạc trợn to mắt: "Con kết hôn lúc nào? Sao sư thẩm không biết?"Vân Đoan đi đến gần Đỗ Tiểu Lan, nói nhỏ mấy câu.

Đỗ Tiểu Lan gật đầu một cái, không đồng ý nhìn cô, cũng không sợ làm hư danh tiếng sau này khó tìm được đối tượng.

Vân Đoan cười híp mắt từ trong túi móc ra kẹo Đại Bạch Thỏ nhét vào trong tay Bạch Tân Di, Bạch Trầm Hương: "Một người một viên nhé, lúc dì đi hai đứa một đứa năm tuổi một đứa một tuổi, đi về chuyến trở về, hai đứa đều lớn thế này rồi.

"Đỗ Tiểu Lan nhắc nhở con trai: "Cũng đừng nói cái gì mà không phải họ hàng không có bối phận, hai đứa phải gọi Vân Đoan là dì, sau này Lương Thần chính là em trai của hai đứa, phải chăm sóc em trai nhớ không.

"Nhà họ Vân và nhà họ Bạch dựa vào bối phận chào hỏi người, nhưng hai nhà cũng không phải ruột thịt, ở chuyện bối phận cũng không cần phân chia rạch ròi.

Có tình cảm là được,Đứa lớn là một bé trai rất hoạt bát, lớn tiếng cảm ơn Vân Đoan: "Em trai Lương Thần đúng không, sau này anh bảo vệ em, đảm đảm ở huyện Phượng Hoàng này không có một đứa bé nào dám khinh dễ em.

"Vân Đoan bật cười ra tiếng, nói với Đỗ Tiểu Lan: "Khi còn bé Tân Di là một đứa nhóc rất ngoan ngoãn, không nghĩ đến lớn lên thành tiểu bá vương.

"Đỗ Tiểu Lan bất đắc dĩ nói: "Con trai thường nghịch ngợm, sư thẩm còn sinh ra hai đứa, đừng nhắc đến nữa, nghĩ mà buồn lòng.

"Vân Đoan kêu ngạo nói: "Lương Thần nhà con lại không giống.

Là một đứa bé ngoan ngoãn tri kỷ.

"Lương Thần xấu hổ, trốn sau lưng mẹ.

Đỗ Tiểu Lan cười nhạo cô: "Trước kia thật sự không nghĩ đến, sau khi trưởng thành con còn rất biết cách làm mẹ nha.

"Bạch Chỉ tan việc trở về, đẩy cửa ra: "Ai còn biết làm mẹ?""Còn có thể là ai? Vân Đoan chứ ai.

"Bạch Chỉ vừa đẩy cửa ra, thấy Vân Đoan năm năm không gặp, sửng sốt một cái chớp mắt, ngay sau đó tức giận rống to: "Cũng đã năm năm rồi, con còn biết đường về à!"Vân Đoan ngoan ngoan nghe dạy dỗ: "Là con sai rồi!"Bạch Chỉ âm dương quái khí nói: "Hừ, Vân đại tiểu thư thì có gì mà sai? Sống quá tốt, ai còn muốn trở về cái huyện nhỏ rách nát này nữa.

"Vân Đoan giải thích cho mình: "Sư thúc oan uổng con, con cũng muốn trở về lắm, nhưng một là không có thời gian, hai là thân thể thật sự không tốt lắm.

""Đây không phải là rất tốt sao.

" Bạch Chỉ tức giận thì tức giận, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ đến Vân Đoan, thành thạo đặt tay lên tay cô, bắt mạch.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 30: Chương 30


Hồi lâu sau, Bạch Chỉ nhíu mày thật chặt nói: "Sư thúc nhớ không lầm, con là đi làm ở bệnh viên đi? Trong bệnh viện có nhiều bác sĩ như vậy, sao thân thể của con còn không bằng năm năm trước thế?”Không chỉ là không bằng, còn kém một đoạn lớn.

Nếu không phải trước khi trở về Vân Đoan tịnh dưỡn một tháng, hiện tại tình trạng thân thể còn kém hơn nữa.

Vân Đoan cũng than thở: "Đoán chừng là phòng thủy của huyện Phượng Hoàng nuôi người đi ạ, xa huyện Phượng Hoàng, thời gian một năm có một nửa là con đều bị bị bệnh.

"Mặc dù không phải là bệnh nặng gì, nhưng bệnh nhẹ dẫn đến mệt mỏi đều có không ít.

Còn có trẻ con ở đây nữa, Đỗ Tiểu Lan kéo chồng: "Được rồi được rồi, đừng nói nữa, ăn cơm trước, cơm nước xong thì lại nói.

""Đúng, ăn cơm trước.

"Cơm chiều Đỗ Tiểu Lan chuẩn bị rất phong phú, trong ba món có một món thịt, thịt băm xào với đậu đũa chua, đặc biệt bắt cơm, ba đứa bé đều rất thích ăn.

Ăn cơm xong, hai anh em Bạch Tân Di dẫn theo Lương Thần đi ra bên ngoài chơi, ba người lớn ở trong phòng nói chuyện.

Vân Đoan nói xong cuộc sống năm năm của mình ở huyện Vĩnh Bình, lại nói chuyện của Lương Thần.

Vân Đoan bổ xung một câu, "Chuyện này chỉ có ba người chúng ta và dì Đinh chú Mạnh biết thôi, ít người biết thì sẽ tốt hơn.

""Hừ, ở trong lòng con sư thúc Bạch Chỉ của con chính là người nhiều chuyện sao?"Bạch Chỉ lại giúp cô bắt mạch, trong nhà yên lặng, ngoài nhà, ba anh em anh đuổi em chạy, cười hì hì, vô cùng náo nhiệt.

Bắt mạch xong, Bạch Chỉ nói: "Thân thể này của con, không sinh con là tốt nhất.

Có thể nuôi lớn đứa bé ở bên ngoài kia cũng rất tốt.

""Ha ha, người ta chỉ là tạm thời giao cho con nuôi thôi, con như ông nội bà nội cha đều đã bị điều xuống nông thôn, đứa bé còn có một người chú là nhân viên nghiên cứu cao cấp, nói không chừng lúc nào cũng sẽ tìm đến.

"Vân Đoan biết Bạch Chỉ là vì tốt cho cô, nhưng mà không phải của mình thì không phải của mình, cưỡng cầu cũng không có tác dụng gì, tùy duyên đi.

Dù sao cô cũng đến từ đời sau, chuyện kết hôn sinh con cô cũng đã nghĩ thông rồi: "Không sinh con cũng không phải chuyện gì, con không xoắn xuýt chuyện này lắm.

"Đỗ Tiểu Lan lo lắng, niên đại này, phụ nữ kết hôn ai mà không sinh con? Vậy không phải bị nước miếng của người ta nhấn chìm sao.

Bà làm công việc ở Cư Ủy hội, công việc thường ngày chính là điều hòa chuyện nhà, những chuyện làm hỏng tâm trạng thật sự có không ít.

Vân Đoan chớp mắt cười nói: "Sư thẩm, sư thẩm quên rồi sao, con cũng đã có con trai, sau này mỗi tháng huyện Vĩnh Bình cũng sẽ đúng hạn gửi tiền đến, con ở nhà trừ nuôi con cái ra không cần làm gì, người khác còn hâm mộ con nữa là.

"Chuyện nhà họ Vân đưa toa thuốc ra ngoài, vợ chồng Bạch Chỉ cũng biết.

Đỗ Tiểu Lan: "Nhưng mà! ""Không có nhưng mà gì hết, chuyện sau này thì để sau này nói đi ạ.

".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 31: Chương 31


Không biết có phải vì xuyên qua hay không, đối với chuyện gì Vân Đoan đều nghĩ rất thoáng, mặc kệ chuyện gì đều tùy tâm, cũng tùy duyên.Bạch Chỉ rót cho cô một ly nước: "Nếu chuyện đã như vậy, vậy trước tiên cứ thế đi.

Nếu con đã trở về, chờ ngày mốt sư thúc nghỉ ngơi, chúng ta sẽ đi thắp hương cho ông nội của con.

Còn nữa, sư thúc viết cho con một toa thuốc, ngày mai buổi sáng con đi đến bệnh viện huyện tìm sư thúc lấy thuốc.""Vâng, đều nghe theo sư thúc."Lương Thần sung sướng chơi vui vẻ với anh trai nhà họ Bạch, sau khi mặt trời hoàn toàn xuống núi, mới bị Vân Đoan dắt về nhà.Mới vừa vào hè không bao lâu, không khí hơi lạnh của buổi tối đặc biệt thoải mái, hơn nữa toàn bộ phía Bắc, nửa huyện đều bị núi Phượng Hoàng bao bọc, trong không khí còn có mùi thơm của cỏ cây xanh mùa hè, đi dạo trên con đường lát đá xanh, tâm trạng vô cùng vui vẻ.Lương Thần kéo tay mẹ, nhảy nhót nói: "Ngày mai con đi tìm Xuân ca chơi.""Xuân ca là ai?""Là anh cả Bạch nha, anh hai Bạch nói hoa Tân Di còn được gọi là hoa Vọng Xuân, cho nên tên ở nhà của anh cả Bạch là Xuân ca."Vân Đoan nhẹ giọng cười nói: "Cái gì vậy chứ."Con nít đúng là dễ dàng bị hoàn cảnh ảnh hưởng nhất.

Trước kia bởi vì trong nhà xảy ra chuyện, trải qua chuyện rời xa nhà mình đến một nơi khác, một đứa bé được người nhà nuông chìu bị dọa sợ sắp mắc chứng tự bế.

Bây giờ ở cùng cô, đứa trẻ có bạn bè, tính cách cũng dần trở nên hoạt bát.Sáng ngày hôm sau, Vân Đoan phải đi đến bệnh viện huyện tìm sư thúc lấy thuốc.

Sau khi ăn sáng xong, Lương Thần cũng đi theo, cậu bé muốn đi đến nhà họ Bạch tìm hai anh em Bạch gia.Chỉ là, cậu bé quên mất một chuyện, hôm nay là ngày làm việc, hai đứa bé nhà họ Bạch, một đứa 10 tuổi, một đứa 6 tuổi, lớn thì đi học, nhỏ thì theo anh trai đi đến trường xem náo nhiệt.Lương Thần ủ rũ đi theo Vân Đoan đến bệnh viện, cho đến khi về nhà thấy được Trương Kiến Quan mới hưng phấn.Trương Kiến Quân đứng ở trên mép đường phố nhà bọn họ, "Em đi đâu vậy? Ngày hôm qua đã nói sẽ đi chơi với nhau mà, em đi ra ngoài chơi, tại sao không gọi anh?"Lương Thần gãi đầu: "Thật xin lỗi, em đi bệnh viện với mẹ.""Em nói xin lỗi rồi, vậy anh tha thứ cho em.

Đi thôi, chúng ta đi quảng trưởng chơi đẩy vòng sắt."Chính giữa thành Bắc, có một mảnh đất trống, trước kia xảy ra một trận hỏa hoạn thảm thiết, sau đó mảnh đất đó cũng bị bỏ trống, trở thành một quảng trường nhỏ, chỗ đó rộng rãi, trẻ con thích nhất là đến chỗ đó chơi.Lương Thần kéo cậu bé: "Chúng ta ở trong sân chơi đi, em có bóng, chúng ta ở nhà chơi đá bóng."Trương Kiến Quân vui đến mức muốn khóc: "Sao em không nói sớm, em chờ một chút, anh gọi đám Búa Sắt, Chốt Cửa đến chơi với chúng ta.""Được, anh đi nhanh đi, em ở nhà chờ anh.".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 32: Chương 32


Trương Kiến Quan nhanh chân chạy đi tìm người bạn nhỏ, Vân Đoan không nhịn được cười nói: "Bây giờ, tên ở nhà của đám con nít đều buồn cười như vậy sao.

"Vân Đoan sờ đầu Lương Thần, "Lương Thần nha, mẹ cũng lấy cho con một cái tên ở nhà được không.

"Lương Thần cảm thấy đây không phải chuyện tốt lành gì, lắc đầu từ chối: "Không muốn, con đã có tên rồi.

"Vân Đoan chậc chậc hai tiếng, "Con nít còn không bị mắc lừa.

"Đồ thích hợp cho con nít ăn, chỉ có kẹo Đại Bạch Thỏ và quýt trong nhà.

Dùng kẹo Đại Bạch Thỏ chiêu đãi mấy vị khách nhỏ thì có chút khoe giàu, Vân Đoan đi vào phòng mang một đĩa trái quýt, đặt trên bàn nhỏ dưới tàng cây anh đào.

Trương Kiến Quân đi gọi bạn đã trở lại, ba người bạn nhỏ sờ trái bóng mới tinh thán phục không thôi.

Tiểu đáng yêu Lương Thần kiêu ngạo ngẩng đầu nhỏ lên.

Không sai, cậu bé chính là đứa bé đáng yêu nhất của phố Đông này!Trong nhà có khách nhỏ tuổi đến, đá bóng cho đến trưa, còn được chiêu đãi ăn quýt, ba bạn nhỏ chạy ra ngoài một vòng, còn có sự tuyên truyền của bà cụ Lý, người xung quanh đều biết con gái của nhà họ Vân dẫn theo con trai trở về.

Buổi chiều, nhà họ Vân có khách đến thăm, phần lớn đều là hàng xóm quen thuộc và bệnh nhân lúc trước của ông nội.

Nghe nói Vân Đoan trở về huyện Phượng Hoàng dưỡng bệnh, đoán chừng là muốn ở một thời gian rất dài, mọi người đều quan tâm đến thân thể của cô, để cho cô có chuyện gì nhất định phải nói ra.

Tuy nên bây giờ bên ngoài có chút loạn, nhưng người của huyện Phượng Hoàng bọn họ vẫn rất đoàn kết, không xảy ra chuyện gì lớn.

Vân Đoan suy nghĩ đến tin chặn quân đội hồng chương mà chú Mạnh nói cho cô, cười gật đầu một cái, cảm ơn mọi người đã quan tâm.

Gặp hàng xóm và người quen, ngày hôm sau lại đi theo sư thúc, lên núi thăm mộ phần của tổ tiên nhà họ Vân.

Vân Đoan không hiểu lắm chuyện này, Đỗ Tiểu Lan len lén chuẩn bị nến tiền vàng, vì che giấu tai mắt người ta, trời chưa sáng đã lên đường, sau khi đi đến mộ, hơn tám giờ đã về, không để cho ai biết.

Sau khi đi thăm mộ phận của nhà họ Vân, coi như Vân Đoan đã hoàn toàn ở lại huyện Phượng Hoàng.

Tinh lực của trẻ con rất tràn đầy, sau khi thắp nhang xong, trong túi là hạt dư mà Vân Đoan tài trợ, Lương Thần ôm quả bóng của mình, cùng với Trương Kiến Quân ở nhà bên cạnh chạy đến quảng trưởng nhỏ chơi.

Vân Đoan thì không chịu nổi, ngáp một cái, trở về phòng ngủ một trận.

Giấc ngủ này, ngủ đến trưa Lương Thần về nhà cô còn chưa thức dậy.

Buổi trưa hai mẹ con ăn mì, ăn trưa xong, hai người đổi chỗ, Lương Thần mệt mỏi đi ngủ trưa, Vân Đoan thì lại rất có tinh thần.

Từ 1 giờ chiều mặt trời rất nóng, Vân Đoan đi dọc theo con phố, che bớt ánh sáng trời, đến Cư Ủy hội.

Đỗ Tiểu Lan làm việc ở Cư Ủy hội, lúc Vân Đoan đến, vừa vặn bà ấy ở đó.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 33: Chương 33


"Vân Đoan, tới ngồi, nào, uống nước đi.

""Cảm ơn sư thẩm.

"Mấy người phụ nữ nói chuyện trong phòng, nghiêng đầu nhìn sang: "Chao ôi, đây chính là cháu gái của Vân Quy Lâm sao? Bộ dạng thật sự rất giống ông nội của cháu.

"Vân Đoan cười một tiếng: "Quả thật bộ dạng của cháu và ông nội rất giống nhau.

Vân Đoan tìm một chỗ ngồi xuống, gia nhập với mấy người ở đây.

Cư Ủy hội chính là một nơi tập hợp nghe ngóng tin tức mới nhất, mới vừa rồi mọi người đang nói đến Tiết Đoan Ngọ sắp đến rồi, xưởng may, xưởng đóng hộp, trại nuôi heo và xưởng chưng cất rượu muốn phát phúc lợi.

Dù sao nghe tới nghe lui, phúc lợi tốt nhất là xưởng may quần áo và trại nuôi heo, đặc biệt là trại nuôi heo, nói là mỗi công nhân được phát ba lượng thịt, tiết kiệm một chút, đủ để gói một bữa bánh bao thịt.

"Thôi đi, lão Bạch nhà tôi làm việc ở trại nuôi heo, tin tức được phát ba lượng thịt thả ra ngoài, mẹ chồng của tôi đau lòng cho con trai út của mình, bảo là muốn đưa một ít thịt qua cho con trai út, để con trai út trải qua một ngày lễ vui vẻ.

Chị chồng em chồng ở gần nhà tôi, biết trong nhà có thịt, còn để cho đứa bé đến nhà tôi ăn cơm chùa? Vì ăn được chút thịt đó, tôi còn đặc biệt mua bột mì, thua thiệt chết tôi.

""Chao ôi, nhà ai mà không phải như vậy chứ.

"Vân Đoan uống một ngụm nước, nhắc đến một chuyện: "Mấy năm nay cháu không trở về, muốn đi lên trên núi Phượng Hoàng xem thử, chủ trì già của Vô Cực quán còn ở đó không ạ?""Chao ôi, cháu đừng nói nữa, năm 1966 đã không còn ở đây rồi, các đạo sĩ trên đạo quán cũng xuống núi, chỉ chừa lại một người có lỗ tai không tốt phụ trách trông coi đạo quán.

""Trên núi Phượng Hoàng, đạo quán lớn nhỏ cũng có mười mấy cái đi, một người trông coi hết sao ạ?""Đây cũng là chuyện không có cách nào, năm đó nếu không phải chuyên gia của nhà văn hóa nói đạo quán trên núi có văn vật, nói không chừng đạo quán cũng không còn rồi.

""Đúng vậy.

Năm ngoái thím đi nhặt quả dại trên núi, đi ngang qua một đạo quán, trong nhà rất sạch sẽ, chỉ là không có hương khói, rất đổ nát.

""Chao ôi, cũng gần đến cuối tháng rồi, nên đưa khẩu phần lương thực cho đạo sĩ già trên núi đi.

""Nói đến khẩu phần lương thực, hạt bắp được phát xuống nói không chừng đã có mọt rồi.

"“Vốn dĩ hạt bắp rất dễ có mọt, thời tiết từ từ nóng lên, cũng không có cách nào.

""! "Vân Đoan ngồi một lát ở Cư Ủy hội, nghe một trận chuyện bát quái, chào hỏi sư thẩm, sau đó chậm rãi trở về.

---Ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày, Vân Đoan không chờ nổi nữa.

Vân Đoan mượn cớ đi lên núi hái thuốc, sáng sớm đưa Lương Thần đến nhà họ Trương cách vách, còn đưa thêm nửa chén gạo, đây là khẩu phần lương thực buổi trưa của Lương Thần.

Mấy ngày nay, mỗi ngày Lương Thần đều theo đám con nít Trương Kiến Quân đi ra ngoài chơi, bị đen không ít, lá gan cũng lớn.

Trước kia vừa trắng vừa gầy, nhìn giống như đứa bé con của cán bộ, bây giờ nhìn lại, trừ quần áo trên người không có vết vá ra, không khác gì lắm với con nít ở trong huyện.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 34: Chương 34


Vân Đoan dặn dò cậu bé: "Buổi trưa đến nhà Trương Kiến Quân ăn cơm, ăn cơm trưa xong đừng có chạy ra ngoài chơi, ngủ trưa một giấc rồi mới đi chơi biết không?""Vâng.""Chìa khóa treo trên cổ của con, đừng có làm mất."Lương Thần mất kiên nhẫn nói: "Biết rồi ạ, biết rồi ạ."Ở bên ngoài Trương Kiến Quân đang gọi cậu bé, Lương Thần ôm trái bóng của mình, thật sự muốn nhanh chóng ra ngoài chơi.Vân Đoan cười mắng một cái: "Thằng nhóc thối, lá gan ngày càng lớn."Vân Đoan từ bên trong phòng đồ lặt vặt lấy ra một cái gùi nhỏ, cầm một cái cuốc đào thuốc nhỏ dài chừng cánh tay, đi đến phố Tây.Bên cạnh nhà cô đúng là có đường mòn đi lên núi Phượng Hoàng, nhưng đường không dễ đi.

Phố Tây kia có con đường lớn đi lên núi Phượng Hoàng, tất cả đều là nấc thang bằng đá, là từng người đời trước khổ cực xây lên.Chỉ là từ dưới chân núi đi đến Vô Cực quán trên đỉnh núi, người đi nhanh, cũng phải mất ba bốn giờ.

Đường xa như vậy, nghĩ một chút cũng biết muốn xây dựng nấc thang đi lên đã có bao nhiêu khổ cực.Cái này còn không tính những đạo quán khác được xây dựng xung quanh, có thể tưởng tượng được, đình đài đạo quán được xây dựng trên núi Phượng Hoàng chính là một công trình vĩ đại to lớn.Sức khỏe của Vân Đoan thuốc loại tệ, người đi bộ chậm, chỉ là đi đến Vô Cực quán, không đi những đạo quán khác, trên dưới cũng phải mất một ngày.Mới đi được hai giờ, còn chưa đi được nửa đoạn đường, Vân Đoan đã mệt đến mức chân phát run.

Lau mồ hôi một chút, từ trong Đào Nghệ Quán lấy một ly nước ra, uống nửa ly.Trong miệng không có vị gì, cô cầm ra mấy trái quýt.

Quýt này rất tươi, là từ huyện Vĩnh Bình mang đến, bây giờ lá trên nhánh quýt còn xanh.Vân Đoan cũng bởi vì bỏ quýt vào mới biết, hình như Đào Nghệ Quán có chức năng giữ tươi, trái cây bỏ vào vẫn tươi, nước nóng bỏ vào lúc lấy ra vẫn còn nóng.Nhưng chức năng giữ tươi này cũng có khuyết điểm, trải qua thí nghiệm của cô, cô phát hiện, đồ đặt càng gần tảng đá lớn màu đỏ kia, chức năng giữ tươi sẽ càng mạnh.Vì vậy, cô dời hết những đồ trưng bày đặt trên đài xung quanh tẳng đá lớn kia, lương thực mà cô cất giữ, trái cây, đều dời đến đặt xung quanh tẳng đá lớn.Không biết quýt này là giống gì, vỏ mỏng, nhiều nước.

Cộng thêm lúc cô mua mới vừa hái xuống, là quýt chín trên cây, vừa thơm vừa ngọt.Xé ra vỏ tươi của quýt, dầu thơm trên vỏ quýt b*n r* đầu ngón tay, xung quanh đều là mùi thơm của quýt.Vân Đoan đang ăn thoải mái, không biết từ chỗ nào có một vật nhỏ màu vàng, cướp mất nửa trái quýt còn lại trên tay cô.Nhìn chăm chú lại, là một con khỉ nhỏ bằng hai quả đấm của người trưởng thành, đứng ở trên bậc thang đá, ôm quýt của cô, vừa ăn vừa sung sướng kêu chi chi."Khỉ rừng từ đâu đến? Bộ dạng cũng quá nhỏ rồi đi."Trái lại Vân Đoan không có giận vì chuyện bị cướp đồ ăn, còn từ trong Đào Nghệ Quán cầm ra hai cái, ném cho nó..
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 35: Chương 35


"Nhận này.

"Ném ra hai quả đến, khỉ nhỏ nhận được một cái, một cái khác thì theo nấc thang, lăn xuống dưới, lại vào trong tay cô.

Vân Đoan cười nhặt quả quýt lên.

"Chi chi ~" Khỉ nhỏ sốt ruột đến độ giậm chân, muốn lấy quýt từ trong tay của cô.

Vân Đoan đi lên: "Đừng kêu, cho mày.

"Trái quýt đưa đến tay của khỉ nhỏ, khỉ nhỏ đứng lên nhận, lúc này, Vân Đoan mới phát hiện, phía dưới chỗ ngồi của con khỉ này có một khối đá màu đỏ sậm.

Khối đá này, còn lớn hơn, màu sắc đậm hơn cục đá mà cô thấy được ở trạm mua bán đồ phế thải huyện Vĩnh Bình.

Vân Đoan hít sâu một hơi, không sai, đây chính là đồ cô muốn tìm.

Vân Đoan vội vàng hỏi: "Mày ở chỗ nào tìm được đá này.

"Khỉ nhỏ đặt mông ngồi xuống, hoàn toàn không để ý đến cô, vỏ quýt bị xé nát rơi xuống đầy đất.

Vân Đoan quan sát con khỉ này, trừ đầu nhỏ một chút, lông vàng trên người phát triển rất tốt, ánh sáng chiếu đến còn thấy được một chút sáng bóng, nhìn qua sống rất tốt.

Vân Đoan đứng trước mặt nó: "Hai quả quýt của tao đổi một cục đá của mày, hai đổi một, mày không thua thiệt.

"Vân Đoan thử thằm dò muốn lấy cục đá dưới mông của nó đi.

"Chi!" Khỉ nhỏ đẩy ngón tay của cô ra.

Ý là không cho?!Vân Đoan kiên nhẫn nói đạo lý với nó: "Thiên hạ không có bữa cơm nào miễn phí cả.

""Chi!""Tao cho mày quýt, mày phải cho tao đá!""Chi!""! "Người và khỉ, không có cách nào giao lưu được.

Vóc dáng của khỉ nhỏ không lớn, hai trái rưỡi quả quýt đã ăn xong rồi.

Sau khi ăn uống no nê, vỗ bụng, ôm đá muốn đi.

Vân Đoan sốt ruột: "Mày không thể đi được.

"Khỉ nhỏ rất linh hoạt, trốn khỏi Vân Đoan, nhanh chóng nhảy lên cây to bên cạnh, còn nói với cô một tràn chi chi chi.

Không cần phiên dịch, nhìn bộ dạng tức giận của nó, cũng biết là không phải đang nói lời tốt gì.

Vân Đoan âm thầm cắn răng, lại không dám thật sự so đo với một con khỉ, rất sợ nó chạy.

Núi Phượng Hoàng lớn như vậy, đến lúc đó cô đi tìm nó như thế nào?Nghĩ đến con khỉ này thích ăn, cô ở ngay trên thềm đá bày trận thế, móc ra nửa giỏ quýt, hai tay chụm lại, ngửi đầu hô lên: "Mày xuống đi, đá cho tao, mày có thể mang toàn bộ quýt ở chỗ này đi.

""Chi chi!" Khi nhỏ trèo xuống hai bước, nhìn bộ dạng này có chút động lòng.

Vân Đoan tiếp tục lấy đồ ra, buổi trưa ngày hôm qua bánh bao thịt muối măng tre còn dư lại ba cái, bánh táo đỏ buổi sáng ngày hôm trước còn hai miếng, nửa chén cải trắng sủi cảo, sáu cái bánh chẻo chiên, mặc dù đều là đồ ăn còn dư lại, nhưng lấy ra từ Đào Nghệ Quán, còn bốc hơi nóng.

Khỉ nhỏ chứng minh mình là một con khỉ tham ăn, đã từ trên cây rơi xuống.

Hai tay ôm cục đá mà Vân Đoan thèm muốn không thôi, đứng ở chỗ cách cô mười mét.

Trong Đào Nghệ Quán đã không còn thức ăn nóng nữa, cô suy nghĩ một chút, lại từ trong góc móc ra một đĩa lạp xưởng.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 36: Chương 36


"Chi chi!" Thấy thịt, khỉ nhỏ vội vàng chạy đến, đưa đá cho cô, rồi nhanh chóng ôm một cây lạp xưởng vui sướng gặm.Ông trời của tôi ơi, không phải đều nói khỉ thích ăn trái cây gì đó sao, khỉ con này lại thích ăn thịt.Đá tới tay, Vân Đoan cũng không để ý nhiều, vội vàng bỏ đá vào không gian, chỉ cảm thấy Đào Nghệ Quán sáng lên một trận ánh sáng đỏ sậm, tầng hai tầng ba được thắp sáng, tầng bốn biến thành màu xám tro, nhưng đã có thể lấy đồ từ bên trong rồi.Nhìn một đống nồi gáo chậu chén, chai chai lọ lọ nung bằng đất đỏ đặt trên kệ của tầng ba và tầng bốn, Vân Đoan vô cùng vui mừng, ít nhất dụng cụ phòng bếp không thiếu.Mấy ngày nay không có dao thái, cô muốn cắt đồ ăn cũng phải qua nhà họ Trương mượn.

Bây giờ thì tốt rồi, trên giá có các loại dao sứ* đặt ở đó, tùy tiện dùng.*Dao sứ là một loại dao dùng zirconium dioxide làm thành, Lưỡi dao sứ thường được sản xuất thông qua quá trình ép khô và nung bột zirconia bằng phương pháp thiêu kết ở trạng thái rắn.Chỉ là có thể một mình âm thầm sử dụng, ở niên đại này, chắc còn chưa làm ra được dao sứ.Không nhìn không gian nữa, Vân Đoan kích động nói: "Khỉ nhỏ, mày nhặt cục đá đó ở đâu thế, mày dẫn ta đi xem đi, tao không chỉ đưa lạp xưởng cho mày, còn cho mày thịt muối nữa."Vân Đoan lấy lạp xưởng, thịt muối, cùng với chân giò hun khói đổi được từ nhà nông ở huyện Vĩnh Bình cho khỉ nhỏ nhìn.Khỉ nhỏ kêu một tiếng, linh hoạt nhảy vào trong sọt trúc.

Vân Đoan lanh tay lẹ mắt, trực tiếp đưa cả giỏ trúc có khỉ con vào Đào Nghệ Quán, ngay cả quýt, bánh bao, sủi cảo,...!cũng không quên bỏ vào.Vân Đoan chui vào trong không gian, trên bậc thang đá trong núi yên tĩnh, chỉ còn dư lại một mảnh vỏ quýt.Vân Đoan sợ khỉ con chạy mình không tìm được, cho nên mới đưa khỉ con vào Đào Nghệ Quán, nhưng khỉ nhỏ lại không sợ chút nào, trái lại kích động từ trong sọt trúc nhảy ra, nhào tới tảng đá lớn màu đỏ nhạt kia, cao giọng kêu, bộ dạng kia, giống như cẩu độc thân vạn năm tìm được người yêu.Vân Đoan giống như biết cái gì đó, con khỉ nhỏ này, nói không chừng có liên quan đệ tảng đá lớn này, núi Phượng Hoàng, hoặc có lẽ cũng liên quan đến chuyện cô xuyên qua đến chỗ này.Vân Đoan thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Định nói trái phải với khỉ con: "Mày thấy rồi đi, đá mà mày cho tao không khác gì với tảng đá này cả, loại đá này rất quan trọng với tao, hoặc là nói, đối với mày cũng rất quan trọng.

Đá kia là mày tìm được ở chỗ nào, có còn hay không?"Khỉ nhỏ hưng phấn nhảy nhót trên đá, kêu chi chi, chỉ về phía bên ngoài.Cửa Đào Nghệ Quán đang mở ra, nhưng bên ngoài bị một bức tường vô hình ngăn trở, ai cũng không đi ra được.

Vân Đoan không được, khỉ nhỏ cũng không được.Khỉ nhỏ đụng mấy lần, đều bị bức tường vô hình ngăn cản."Chi chi!" Khỉ nhỏ chạy đến tay Vân Đoan..
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 37: Chương 37


Vân Đoan ôm nó lên: "Mày nói, đi ra ngoài?""Chi!"Một người một khỉ đi ra khỏi Đạo Nghệ Quán, khỉ nhỏ dẫn đường ở phía trước đi cực nhanh, Vân Đoan đi theo phía sau cùng.

Chạy chạy chạy, lập tức lệnh hướng với con đường bậc thang đá lên núi, chạy vào núi rừng sâu thẳm.

Chạy đại khái khoảng hai tiếng đồng hồ, Vân Đoan đã vô cùng mệt mỏi, khỉ nhỏ thì kêu chi chi thúc giục cô.

Vân Đoan cắn răng, tiếp tục đi theo, hôm nay nói cái gì cũng phải tìm được đá kia.

Không biết đi qua bao lâu, trên cánh tay của Vân Đoan đều là dấu vết đỏ hồng do nhánh cây trong núi rừng quẹt trúng.

Đi đến một đầm nước, khỉ nhỏ dừng lại.

“Chi chi!"Núi đá bên cạnh đầm nước bị đào ra một cái động cạn, bên trong đặt một cái tượng thần cao khoảng hai mét, một con mắt của tượng thần đã bị bị móc đi mất, một con mắt khác! Lập tức cũng sẽ bị móc đi.

Khỉ nhỏ nhảy lên trên đầu của tượng thần, nằm bò xuống, ngón tay linh hoát, c*m v** trong hốc mắt của tượng thần.

Vân Đoan lẩm bẩm trong lòng, thật xin lỗi chư vị thần phật, xin đừng trách tội, con và khỉ nhỏ lấy mắt của ngài cũng là bất đắc dĩ.

"Chi Chi!"Đôi mắt bị móc ra, Vân Đoan ném đôi mắt đá xuống cho cô, cô vội vàng vươn tay tiếp nhận.

Khỉ nhỏ nhảy xuống từ trên đầu tượng thần, rơi vào trên bả vai của cô, một người một khi, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.

Lần này, Vân Đoan thấy được một màn kỳ lạ, cục đá này đặt vào trên tảng đá lớn màu đỏ trong không gian, một đạo ánh sáng từ phần đáy của tảng đá lớn không ngừng lan truyền ra ngoài.

Lúc vầng sáng đi qua thân thể của cô, trong nháy mắt cô cảm giác được thân thể mình tràn đầy sự sống, giống như cây khô gặp mưa xuân, cây già nảy mầm mới vậy.

Cô không dám tin, vỗ ngực một cái, cảm giác nặng nề của trái tim cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Nhất thời, Vân Đoan vô cùng đáng tiếc, sớm biết đá này có tác dụng như vậy, vậy hai lần trước không phải là lãng phí sao.

Khỉ nhỏ kích động nhảy nhót trên tảng đá, Vân Đoan yên lặng nhìn nó, bộ dạng này gần như bị điên rồi.

Vân Đoan giậm chân, hối hận đến đau lòng! Cứu mạng, bỏ lỡ mất hai lần cơ hội bồi bổ thân thể.

Cảm giác hai tầng phía trên mở ra, Vân Đoan chạy lên tầng.

Quả nhiên tầng bốn tầng năm đã được thắp sáng, tầng sáu đã có thể lấy đồ ra.

"Má ơi, lần này mình đã thoát nghèo giàu rồi!"Vân Đoan ôm khỉ nhỏ, không để ý sự phản đối của nó, hôn mạnh hai cái lên đầu nó.

Vì khen thưởng khỉ nhỏ, Vân Đoan dẫn khỉ nhỏ đến phòng dự trữ đồ của tầng năm, chỉ vào tủ lạnh đựng thịt: "Muốn ăn cái gì, tùy tiện chọn.

"Nhắc đến thịt, khỉ nhỏ lập tức kích động, nhìn một vòng bên trong tủ lạnh, chọn thịt bò bít tết.

Vân Đoan cười nói: "Chao ôi, còn thật biết chọn nha.

" Vừa khéo đã rất lâu rồi cô không ăn thịt bò, dứt khoát chiên hai miếng thịt bò bít tết.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 38: Chương 38


Lúc Vân Đoan chiên thịt bò bít tết, khỉ nhỏ kêu chi chi canh giữ trước nồi, vừa giậm chân vừa rướn cổ lên ngửi mùi thơm.

Quấy rầy Vân Đoan đang nấu ăn trước bếp: "Đứng xa một chút, lông của mày sẽ bay vào trong nồi mất.

"Có thể là nghe hiểu lời ghét bỏ của Vân Đoan, khỉ con kích động kêu chi chi ! còn dùng ngón tay chỉ vào cô.

Vân Đoan bĩi môi một cái, thật là một tổ tông, ăn của cô, còn mắng cô nữa.

Được, dù sao cũng nghe không hiểu, lo lông của nó không rơi vào nồi là được.

Thịt bò bít tết chiên xong đặt lên bàn, khỉ nhỏ nóng lòng đụng vào thịt, bị nóng kêu to lên.

"Mày vội cái gì? Chúng ta mỗi người một miếng, tao còn có thể cướp của mày sao? Buổi sáng mày ăn hơn hai trái quýt của tao, còn ăn cả lạp xưởng, bây giờ có thể ăn được một miếng thịt bò sao?""Chi chi!""Được rồi, được rồi, hung dữ cái gì?"Vân Đoan cắt thịt thành miếng nhỏ, không để nó dùng tay ăn, đi vào phòng bếp tìm một cái nĩa nhỏ, nhét vào trong tay nó: "Mày thông minh như vậy, nhất định biết dùng đi?""Chi ~"Cô đưa nĩa cho nó xong thì mặc kệ, Vân Đoan hưởng thụ bò bít tết của mình, ừ ~ thật lâu chưa ăn miếng thịt vào lớn như vậy.

Nhìn động tác của Vân Đoan, khỉ nhỏ học theo y chang, thử xiên một miếng bỏ vào miệng, sau đó trực tiếp ngồi trên bàn, ăn từng miếng từng miếng.

Vân Đoan thấy vậy vội vàng sờ bụng nó, "Mày đừng có ăn đến mức no căng khó chịu đó.

"Khỉ nhỏ đẩy tay cô ra, tiếp tục ăn thịt bò bít tết.

Vân Đoan quan sát, giỏi lắm, ăn miếng thịt lớn như vậy, bụng cũng không gồ lên.

Quả nhiên khỉ có thể tìm được đá không phải là khỉ bình thường.

Vân Đoan ăn xong hết, rót cho mình một ly nước, thoải mái dựa vào ghế nghỉ ngơi.

Khỉ nhỏ càng càn rỡ hơn, trực tiếp nằm trên bàn ăn.

Coi như nó duỗi thẳng tay chân, một con khỉ bằng hai quả đấm người lớn, cũng không dài bằng cánh tay của cô.

"Mặc dù chúng ta không phải là đồng loại, nhưng nể mặt mày tìm đá giúp tao, sau này chúng ta chính là bạn bè, tao cũng không thể luôn kêu mày là khỉ nhỏ được, lấy cho mày một cái tên đi, ừ! Vậy kêu Mao Mao đi, dù sao mày có rất nhiều lông.

""Chi chi!""Phản đối không có hiệu quả, có bản lĩnh mày tự mình lấy tên cho mình đi.

""Chi chi!""Đừng kêu nữa, mày trừ kêu chi chi còn biết nói cái gì? Tao hỏi mày, trên núi Phượng Hoàng, những chỗ khác còn có đá này hay không?""Chi! Chi chi!""Ba tiếng chi, rốt cuộc là có hay không?"Vân Đoan nhíu mày: "Chắc là có đi? Chỉ là mày không phát hiện, tầng sau còn chưa được mở ra, còn có khu vực bên ngoài của Đào Nghệ Quán, một mảnh rừng núi Phượng Hoàng, còn có thôn nghệ thuật ở dưới chân núi nữa.

"Cô có một loại cảm giác, có khỉ nhỏ giúp đỡ, cô nhất định có thể thắp sáng cả ngọn núi Phượng Hoàng.

Vào lúc này thời gian cũng không còn sớm, hôm nay tới đây thôi, ngày khác lại lên núi thăm dò.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 39: Chương 39


Vân Đoan muốn đi ra ngoài, hỏi ý kiến của Mao Mao, Mao Mao muốn đi theo cô ra ngoài.

Đi ra ngoài cũng được, nhưng trước khi xuống núi về nhà, phải biết cô ở đâu, chờ lần sau nó tìm được đá, tìm cô đổi thịt ăn.

Một người một khỉ, lại trao đổi khó khăn một trận.

Từ Đào Nghệ Quán đi ra ngoài, mặt trời đã lặn về phía Tây.

Nhìn cánh rừng rậm này, Vân Đoan vỗ đầu một cái, trở về tốn không ít thời gian đây.

Bèo bên đầm nước đột nhiên động đậy, Vân Đoan thấy một con cá trắm cỏ thật to, cô nhanh tay lẹ mắt vớt lên vứt trên bờ, sau đó nhanh chóng chuyển vào thùng nước ở phòng bếp tầng năm.

"Chi chi!" Mao Mao kêu lên, Vân Đoan lại thấy được một con, không cần phải nói, cô trực tiếp vớt lên.

Cá trong núi thật sự không sợ người, đều rất ngốc, cô liên tiếp vớt bốn năm con, lúc này mới thu tay lại.

Vớt cá còn không phải là chuyện gì, ở gần đầm nước Vân Đoan phát hiện một bụi hoa sen sáu cánh, mùi hương tỏa ra, có hiệu quả đối với vết thương bị rắn độc cắn, hoa sen này là một trong những dược liệu quan trọng của bài thuốc trị trăm độc của nhà họ Vân.

"Thời gian không còn sớm nữa, lần sau lại đến, nhanh dẫn tao xuống núi đi.

""Chi chi!"Có Mao Mao ngồi trong sọt trúc dẫn đường, cộng thêm đã được "bồi bổ", lúc xuống núi cô tồn thời gin rất ngắn, nhưng chờ cô đi đến chân núi, trời đã tối mịt rồi.

Quẹo cua một cái, Vân Đoan thấy ánh đèn của phố Tây dưới chân núi, nghe được tiếng ồn ào, tiếng người lớn, còn có tiếng khóc quen thuộc của trẻ em.

Vân Đoan nhanh chóng chạy đến, tiếng nói ngày càng gần.

“Lương Thần đừng khóc, mẹ cháu sẽ nhanh chóng trở về.

""Vân Đoan cũng thật là, có phải đi sâu vào trong núi hái thuốc không, đã đi mấy tiếng đồng hồ còn chưa trở lại.

""Đừng sốt ruột, trước kia ông cụ Vân đi lên núi cũng thường xuyên như vậy, chờ thêm nửa giờ nữa, nếu con bé không trở về, ông sẽ lên tìm.

"Nghe nói con gái nhà họ Vân lên núi hái thuốc, trời tối còn chưa trở về, đứa nhỏ trong nhà vừa khóc vừa đứng chờ dưới chân núi, cũng làm người của nhà họ Trương và nhà Bạch Chỉ vô cùng đau lòngVân Đoan chạy thật nhanh đến: "Mẹ về rồi, mẹ về rồi.

"Lương Thần mới vừa rồi còn vô cùng ủy khuất nhỏ giọng khóc, nghe được tiếng của mẹ, giống như có chỗ dựa, lập tức khóc lớn tiếng hơn.

Vân Đoan đau lòng ôm đứa bé: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, đều là do mẹ hái thuốc quên mất thời gian.

"Bạch Chỉ tức giận: "Con bao lớn rồi, làm việc có thể suy nghĩ trước sau được không?"Đỗ Tiểu Lan vội vàng ngăn lại: "Đây không phải trở về rồi sao, Vân Đoan cũng biết lỗi rồi.

""Tôi thấy nó còn chưa biết đây, đây chính là thiếu đánh.

"Lý Tú Phân cũng vội vàng khuyên: "Thời gian cũng không còn sớm, đứa bé còn chưa ăn cơm tối, mọi người đều trở về đi, có chuyện gì ngày mai lại nói sau.

"Vân Đoan ôm Lương Thần đi đến, cảm ơn mọi người đã giúp đỡ hôm nay: "Chờ cháu điều chế xong thuốc, sẽ đưa mỗi người một chai làm quà cảm ơn, thật sự cảm ơn mọi người.

".
 
Back
Top Bottom