Ngôn Tình Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,269,136
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thuong-nhan-do-co-xuyen-den-thap-nien-70.jpg

Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Tác giả: Tây Lương Miêu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tây Lương Miêu

Thể loại: Truyện Nữ Cường, Điền Văn, Đô Thị, Ngôn Tình, Truyện Khác, Xuyên Không, Truyện Sủng

Giới thiệu:

Vân Đoan - thân thể gầy yếu không nơi nương tựa, dẫn một đứa bé trai trở về thành phố Phượng Hoàng dưỡng bệnh, sống qua ngày, trông nôm nhà cũ nhà họ Vân.

Sau khi hai mẹ con trở về, ở một đoạn thời gian chính là hai năm, người chồng trong truyền thuyết của cô ngay cả một bức thư cũng không gửi về, đối với chuyện này hàng xóm láng giếng bàn luận sôi nổi.

Có người nói chồng của Vân Đoan thay lòng đổi dạ tìm một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, cũng có người nói chồng của Vân Đoan chết rồi.

Vân Đoan không quan tâm đến mấy chuyện này, dứt khoát thừa dịp nghỉ hè dẫn theo nhóc con đi du lịch, thuận tiện đến phía Nam tìm kiếm mấy món đồ cổ.

Hai mẹ con chơi rất vui, vô cùng phấn khởi về nhà, nhưng mới ra trạm xe mọi người lập tức nhiệt tình chào hỏi cô, nói chồng của cô đã trở về.

Vân - độc thân mỹ lệ - nhân công vận chuyển đồ cổ - Đoan không hiểu gì cả: Tôi có chồng sao tôi lại không biết?

Nhóc con bên cạnh thì hưng phấn kéo vạt áo của cô: "Con tìm cho mẹ, mẹ có thích hay không?"

Nhìn người đàn ông anh tuấn cao lớn trước mắt, Vân Đoan: “..."

Nhóc con thật tri kỉ, thật cmn con trai ngoan!​
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 1: Chương 1


Sáng sớm ngày xuân, sương mù chưa tan lượn lờ vờn quanh trên núi Phượng Hoàng, theo gió bay đi.

Vân Đoan đứng trên ban công lầu sáu trên núi, nhìn xuống dưới núi, thôn nghệ thuật, khu du lịch nhà nông, siêu thị, con đường, cùng với đồng ruộng ở phía xa xa dưới chân núi.

Đều chìm vào trong mảnh sương mù mờ mịt.

Núi Phượng Hoàng mà cô ở, cách thành phố một trăm cây số, nơi đây sản xuất ra một loại đất đỏ, đồ gốm nung ra từ loại đất đỏ này, màu sắc đỏ tươi, vỏ gốm trong suốt, vô cùng đáng giá tiền.

Bởi vì trên núi Phượng Hoàng có loại đất đỏ độc nhất vô nhị này, thổ dân dựa vào bán đồ gốm, sinh ra không ít nhà giàu có, chính phủ địa phương cũng kiếm được không ít tiền.

Tóm lại, lúc này năm ngoái, cục du lịch địa phương đã duyệt kế hoạch, muốn phát triển du lịch văn hóa ở núi Phượng Hoàng, có vô số giáo sư kỹ sư đến làm việc.

Làm việc một năm, thôn nghệ thuật lấy chủ đề chính là đồ gốm đã có hình thức ban đầu.

Cô và đàn anh hùn vốn mở một công ty tác phẩm nghệ thuật, dựa vào mạng lưới giao thiệp của đàn anh, được chia một chén canh ở trong hạng mục này, cô chủ yếu phụ trách phần bố trí triển lãm tác phẩm nghệ thuật của Đào Nghệ quán.

Đồ bên trong Đào Nghệ quán này, mặt ngoài nói là tác phẩm nghệ thuật, thật ra nhiều nhất cũng chỉ được xem là hàng mỹ nghệ.

Ở trong mắt Vân Đoan, Đào Nghệ Quán này hoàn toàn không cần người quản lý, chai chai lọ lọ tùy tiện đặt ở đó là được.

Dù sao, chỗ này cũng không phải là nơi xem triển lãm.

Nhìn thử xem Đào Ngệ Quán có diện tích 800 mét vuông, được xây dựng thành 6 tầng lầu có gì.

Lầu 1, là cửa vào tiếp đón người đến, dựa theo sự khác nhau của nơi sản xuất, bày các loại đồ gốm, ví dụ như gốm men xanh, gốm trắng, cùng với gốm đỏ độc nhất vô nhị ở chỗ này.

Vì địa vị vượt trội của gốm đỏ, gốm đỏ được đặt ở chỗ trung tâm nhất, chiếm cứ vị trí lớn nhất, bảo đảm người đi vào, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy.

Nếu để cho Vân Đoan nói, không thể nào không nhìn thấy, bởi vì trung tâm đài đặt gốm đỏ, đặt một tảng đá lớn màu đỏ nhạt cao hai mét, rộng ba mét.

Có nổi bậc hay không?Nếu nói cố ý đặt ở đó thì cũng không chính xác, bởi vì từ xưa đến nay tảng đá này đã ở chỗ đó, lúc xây dựng căn nhà này, cũng đặc biệt để trống vùng đất xung quanh tảng đá này, chỉ sợ tổn thương đến tảng đá được sinh ra và lớn lên trên núi Phượng Hoàng này.

Theo người địa phương nói, khắp nơi trên núi Phượng Hoàng đều là đất đỏ, nhưng mà đá màu đỏ, chỉ có một tảng đó, nhất định phải bảo vệ cẩn thận, đây là kho báu của núi Phượng Hoàng bọn họ.

Lúc đó Vân Đoan cười nhẹ, ông chủ đưa tiền, ngài nói là được!.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 2: Chương 2


Lầu hai và lầu một gần giống nhau, trừ không có tảng đá đó ra.Lầu ba và lầu bốn chính là cửa hàng, bán các thể loại bộ bát đĩa, dao sứ, và cả chai chai lọ lọ gốm sứ hàng thủ công mỹ nghệ.Lầu năm là một phòng ăn, ba mặt là tường kính, ngoài bức tường kính chính là khu rừng những cây cổ thụ cao vút tầng mây.

Ở đây ăn bữa cơm, chi phí mắc thì có mắc một chút, nhưng tuyệt đối là một chỗ tốt để rảnh rỗi checkin chụp hình làm màu.Hơn nữa, ông chủ là một người thật thà, coi trọng trải nghiệm dùng bữa của khách hàng, tìm đầu bếp tay nghề không còn gì để nói.

Đương nhiên, nguyên liệu phòng ăn dùng cũng khá là tuyệt vời.Vân Đoan đã xem bếp sau, bên trong nhà kho cực lớn, rau và trái cây trong tủ lạnh đều là nhập khẩu loại cao cấp nhất trong siêu thị, các loại tinh bột, lương thực thô, tuyệt đối đều là hàng hạng nhất.Nguyên vật liệu thượng hạng, lại cộng thêm tay nghề của đầu bếp, đó thật là tuyệt vời.

Hai ngày vận hành thử này, lầu năm sẽ cung cấp cơm nhân viên cho bọn họ, mỗi khi đến thời gian tan làm, Vân Đoan chắc chắn là người đầu tiên chạy lên lầu năm đợi ăn cơm.Còn lầu sáu thì, chính là chỗ bây giờ cô ở.

Nơi tám trăm mét vuông, thành tám căn phòng khách sạn, cho dù lầu sáu đã để trống một thư viện hơn trăm mét vuông ra, lại trừ đi phòng để đồ chăn ga, đồ dùng cá nhân, có thể tự mình tính một căn phòng lớn như thế nào rồi.Tại sao là tám trăm mét vuông, tám căn phòng? Vậy là do con số tám này may mắn!Bạn hỏi tại sao sáu lầu? Vậy vẫn là bởi vì may mắn!Số tiền lớn đều đã chi rồi, còn không cho phép chồng một kỹ năng may mắn à?Đi xa rồi! Dù sao từ sau khi lầu sáu trang trí xong, Vân Đoan đã sống ở đây hai tháng, hoàn toàn không muốn quay về.Chỉ hận bản thân nghèo, không sửa nổi nhà kiểu này.Hít sâu một hơi, Vân Đoan thoải mái vươn vai.“Leng keng....”Vân Đoan cầm điện thoại lên: “Alo, đàn anh.”“Chừng nào dự án rách nát bình bình lọ lọ gì đó có thể xong, em mau quay về, cuối tuần này dẫn em đi xem một hội đấu giá, quen biết thêm người.”Nói đến đây, anh ta không nhịn được tức giận: “Đồ chó Vương Phú Quý đó, không biết từ đâu lấy được một cuộn tranh Lạc Thần Phú của Cố Khải Chi, phiên bản mô phỏng, giá khởi điểm một ngàn vạn, hắn ta muốn từ trong đó kiếm bao nhiêu tiền chứ! Chừng nào chúng ta có thể thu được đồ tốt như vậy, aizzz!”Vân Đoan không nhịn được cười: “Anh không phải thường xuyên nói với em phải giữ bình tĩnh sao, anh cũng đừng gấp gáp.

Chúng ta còn là công ty nhỏ, đợi đến khi nổi tiếng rồi, lúc những ông chủ lớn cần, tất nhiên sẽ ưu tiên cân nhắc chúng ta.”.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 3: Chương 3


“Anh là loại người không giữ bình tĩnh được sao, anh chỉ là ghê tởm Vương Phú Quý, thứ không có lương tâm, vì tiền cái gì cũng dám bán.

Tháng mười năm ngoái hắn ta đã lén lút tổ chức một hội đấu giá, di vật văn hóa cấp một đều dám giúp bán ra ngoài, nghe nói trong nhà còn có người nước ngoài.

Nếu không phải bị dừng trước, không chừng di vật văn hóa đều bị truyền ra ngoài rồi.

Cái tên Vương Phú Quý chết tiệt đó, nên bị kéo đi ngồi tù.”“Đúng đúng đúng, đừng kích động, đi đường đêm nhiều rồi, không chừng ngày nào đó gặp quỷ đó! Hắn ta vơ vét tiền, chúng ta đi đường thẳng.”Mặc dù nói thì nói như vậy, trong lòng Vân Đoan cũng ghen tị! Cô cũng muốn làm báu vật của tòa thị chính gì gì đó, giai đoạn bây giờ không tiền không quan hệ, đồng nghĩa với không có khả năng.Công ty quản lý tác phẩm nghệ thuật này là cô và đàn anh hợp tác mở ra.

Vì để mở công ty, cô đã bán một căn nhà của người trong nhà để lại cho cô.

Một căn nhà của cô không tính là gì, đàn anh của cô một đại gia, ra tiền lại có quan hệ, mới miễn cưỡng hồi sinh công ty nhỏ này của bọn họ.Báu vật của tòa thị chính sao? Nghĩ trong mơ thôi, không phải di vật văn hóa cấp một, giám đốc Vân cô đều không muốn!Một tiếng sấm mùa xuân ầm đùng, đã đánh tan sự yên tĩnh của sáng sớm.Nghe thấy tiếng sấm trong điện thoại: “Bên em mưa rồi sao? Ăn thêm mấy cái đừng bị cảm đó.

Em đi ăn sáng đi, anh chính là nhịn không được tìm em lải nhải hai câu như thế nha, cúp đây!”“Tạm biệt!”Cúp điện thoại, Vân Đoan mở tủ quần áo ra, lấy chiếc áo len ra khoác lên.Nửa tháng trước, vừa vào xuân đã nắng chói chang một tuần liền, nóng như là mùa hè vậy.

Cô kêu bạn sắp xếp một hộp quần áo mùa hè gửi qua đây cho cô.Cô đoán thời tiết năm nay nóng sớm như thế, chắc chắn có rét mùa xuân, cho nên quần áo mùa đông của cô cũng không cầm về.

Quần áo mùa đông và mùa hè đều nhét trong tủ quần áo, đã dồn đầy ắp.Một tiếng sấm mùa xuân mở màn, mưa bên ngoài rơi tí tách, sương mù trong núi bị gột rửa sạch sẽ, những ngọn đồi xanh bên ngoài sạch sẽ sáng suốt giống như kính vừa mới lau vậy.Buổi sáng mưa, công nhân và đầu bếp ở dưới núi có thể phải lên núi trễ chút.Vân Đoan xuống lầu đến nhà bếp lầu năm, lấy hai cái bánh bao chay từ trong tủ lạnh ra làm nóng, lại nấu một ly sữa bò cho bản thân, đây chính là bữa sáng hôm nay của cô.Ăn sáng cơm, mưa bên ngoài ngày càng lớn, cô lo lắng công nhân hôm qua đi về không đóng chặt cửa và cửa sổ, để mưa bay vào , mau chóng đi lầu một xem tình hình.Cửa lớn lầu một là đang đóng, có một cánh cửa sổ không đóng cẩn thận.Đột nhiên lại một tiếng sét, dù cho trong tiếng mưa lách bách lộp bộp cũng tỏ ra vô cùng lớn tiếng, dọa Vân Đoan sợ hết hồn.Lại là một tiếng sấm ầm đùng, ánh đèn trong phòng toàn bộ đều dặp tắt..
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 4: Chương 4


Một tia sấm xé rách bầu trời, chiếu sáng viên đá đỏ sẵm lớn bao quanh bởi sứ đỏ trong nháy mắt, lại rất nhanh trở lại đen tối.

Cả tòa nhà một mảng tối đen, còn đáng sợ hơn so với căn hộ bỏ hoang trong phim điện ảnh kinh dị.

Vân Đoan chỉ cảm thấy nổi da gà hết lên rồi.

Cô đi đến bên cửa sổ, lại là một tiếng sấm ầm đùng trầm thấp gào thét đánh thẳng xuống, Vân Đoan sợ hãi phát hiện, tia sấm đó, vậy mà hình như là đánh về phía cô đó.

Cô chạy theo bản năng, định né ra, cô không biết bản thân chạy đi đâu, chỉ biết bản thân cả đoạn đường đã đụng rớt không ít đồ sứ, sau đó đụng đầu vào trên cục đá màu đỏ sẵm kỳ lạ lạ.

Còn không đợi cô giãy dụa, tia sét hung hăng trực tiếp đánh lên người cc.

Vào giây phút ngất đi, trong đầu cô xẹt qua một suy nghĩ:Tuyệt vời, đây chính là cảm giác bị sấm đánh! Thật cmn tê dại!Tuyệt vời, lúc nãy thật là một đường tia lửa điện!*“Vân Đoan đã tỉnh chưa?”“Vẫn chưa.

”“Đây đã hôn mê hai ngày rồi, không phải nói đều là vết thương ngoài, đầu không bị thương sao?”“Viện trưởng Mạnh ông đừng gấp, y tá trưởng Đinh đi qua bên phòng khám Trung y tìm người rồi, nói mời bác sĩ Lý qua đây xem thử.

”Bên tai đều là tiếng nói chuyện ríu rít, còn có người kéo cánh tay của cô, không cẩn thận đụng vào vết thương của cô, đau đến nỗi cô cau mày.

Có người ngạc nhiên nói: “Này, Vân Đoan cau mày rồi, có phải tỉnh rồi không?”Mạnh Hoa đẩy bác sĩ tay chân vụng về ra: “Ông tránh ra cho tôi, ông đè phải vết thương trên cánh tay của Vân Đoan rồi.

”Người đó cười ngượng ngùng: “Thật, thật xin lỗi, tôi không phải cố ý đâu.

”Mạnh Hoa cũng thở ra một hơi, có phản ứng với đau đớn, chứng tỏ người chắc là không có chuyện gì lớn.

Nếu như Vân Đoan thật sự cứ xuống như thế rồi, ông thật sự là sau khi chết đã đến địa phủ, đều không có mặt mũi đi gặp bạn cũ.

Nhà họ Vân, chỉ có một đứa con Vân Đoan duy nhất này thôi.

Vân Đoan cảm thấy bản thân giống như đã bị phong ấn vậy, tay chân không động đậy được, mắt không mở được.

Nhớ đến tia sấm đó, thở dài một tiếng, rốt cuộc cô là loại yêu quái gì thế, ông trời phải đánh cô như thế.

Có phải vẻ đẹp của cô toàn bộ bị hủy rồi không?Trong đầu còn đang âm thầm châm biếm, rất nhanh, cô phát hiện không đúng lắm, trong đầu cô đã nhiều thêm ký ức của một người khác.

Lúc này, nếu như cô có thể mở mắt ra, mắt trừng lớn thành chuông đồng đều không đủ để thể hiện sự hoảng loạn của cô.

Người này cũng tên là Vân Đoan, thời kỳ năm bảy mươi, cơ thể yếu đuối, cha mẹ chết sớm, ông nội đã nuôi cô lớn, năm năm trước tốt nghiệp cấp ba làm y tá cho bệnh viện trực thuộc huyện Vĩnh Bình đầu tiên!.

Trải nghiệm trưởng thành này, nửa đoạn đầu gần như có thể nói là giống hệt với cô!.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 5: Chương 5


Cô cố gắng muốn mở mắt ra, giống như người bị ràng buộc tìm kiếm tự do vậy, đột nhiên, giống như thứ gì đó cởi trói cho cô, cô cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, mở mắt ra.“Xem, lúc này không phải đã tỉnh rồi sao.”Ông lão râu trắng, đầu trọc, trong tay còn cầm một cây kim bạc, hình tượng đại diện cho bác sĩ Trung y lâu năm rồi.Mạnh Hoa và Đinh Mai biết ơn nói: “Cảm ơn bác sĩ Lý, vẫn là ngài có bản lĩnh.”“Ha ha ha, các người cũng đừng vội, cô bé không có chuyện gì, chính là cơ thể yếu, lần trước lại bị dọa sợ mới vẫn luôn không tỉnh lại.

Bồi bổ sức khỏe cho y tá Vân cẩn thận, dưỡng dần dần đi.”Cô gái này đã yếu ớt từ trong bụng mẹ, nhà người giàu có lúc trước có cách.

Bây giờ thì, ăn no cơm đều không dễ dàng, ông cũng không dám nói lời có thể dưỡng tốt.Vợ chồng hai người Mạnh Hoa và Đinh Mai tiễn bác sĩ Lý ra ngoài, Vân Đoan cụp mắt xuống, giấu suy nghĩ của bản thân.Mấy người này, toàn bộ cô đều quen, chú Mạnh là bạn của ông nội cô, cũng là viện trưởng của bệnh viện này.

Cô Đinh là vợ của chú Mạnh, là y tá trưởng của bệnh viện, bình thường đều rất chiếu cố cô.Đối với bọn họ, đối với bệnh viện này, cô quen thuộc giống như công nhân trong bảo tàng đồ gốm một năm này sớm chiều bên nhau vậy.Tường trăng trong phòng bệnh, từ chân tường đến chỗ cao một mét trên mặt tường đã quét một lớp sơn màu xanh, còn có cửa sổ và cửa màu vàng, hoàn toàn là căn nhà cũ thời kỳ năm bảy mươi tám mươi ở quê nhà cô.Trong đầu một mảng dời sông lấp biển, tay trái vuốt nhẹ nốt ruồi chu sa quen thuộc phía trong cổ tay bên tay phải, hình như cô, thật sự xuyên không đến thời kỳ năm bảy mươi rồi.Vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ làm sao đây?Tiễn bác sĩ Lý Đại rời đi, đóng cửa lại, phòng bệnh chỉ còn lại ba người bọn họ.Sắc mặt của Mạnh Hoa đặc biệt nghiêm túc: "Vân Đoan, lần này con thật không ngoan, biết rõ thân thể của mình yếu, biết rõ đối phương là người xấu giết người không chớp mắt, còn dàm theo sau.

Nếu có chuyện gì không may chú giao phó với ông nội của cháu như thế nào!"Hai ngày trước Vân Đoán đi thị trấn mua đồ, bất ngờ phát hiện một người phụ nữ kỳ lạ.

Người phụ nữ kia ăn mặc là thôn dân địa phương, trong tay xách một cái giỏ trúc, phía trên có miếng vải che lại, người này đi rất nhanh, trong lúc lắc lư, vải rách trên giỏ trúc bị vén lên một góc, lộ ra một góc giấu, để cho cô ấy phát hiện không đúng cho nên đi theo.Vốn dĩ cô ấy rất yếu ớ, đi đến bên ngoài thị trấn thì thở hổn hển bị người phụ nữ kia phát hiện, giữa lúc dây dưa, nếu không phải đội dân binh đi ngang qua, cô ấy khẳng định đã chết rồi.Trên thực tế, mặc dù lúc ấy không sao, nhưng vào buổi tối đã chết trong bệnh viện, nếu không cũng không đến lượt cô đi đến nơi này.Mạnh Hoa thấy cô không nói lời nào: "Đường tưởng rằng chú không dám mắng cháu, cháu có biết mình sai rồi không?Vân Đoan ngoan ngoãn gật đầu: "Cháu biết lỗi rồi!".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 6: Chương 6


Mạnh Hoa còn muốn nói gì đó, Đinh Mai đã vội vàng nói: "Ai nha, đừng nói nữa, Đoan Đoan cũng không phải cố ý, đây không phải đã biết lỗi rồi sao!"Mạnh Hoa hừ một tiếng: "Thật sự biết lỗi thì tốt! Đừng có mà bằng mặt không bằng lòng.

"Vân Đoan làm bộ tội nghiệp nhìn dì Đinh, nhất thời trái tim Đinh Mai mềm nhũn, hung dữ đẩy chồng ra ngoài: "Nơi này có tôi là đủ rồi, ông đi làm việc đi!"Trong phòng chỉ còn lại hai người, Đinh Mai cười hòa ái: "Đoan Đoan à, trên người có chỗ nào khó chịu không, nói với dì Đinh.

""Có chút nhức đầu, hơi buồn nôn, cánh tay cũng đau ạ.

"Trán và cánh tay là lúc đánh nhau lăn lộn trên đất, bị đá vụn trên đất cắt bị thương, trầy da, cũng chỉ là nhìn thì nghiêm trọng, nhưng qua mấy ngày là tốt rồi.

Chẳng qua tim có vấn đề, quả thật khó xử lý.

Từ nhỏ đến lớn, ông nội của Vân Đoan và vợ chồng bọn họ cố gắng không ít, cũng đi xem bác sĩ Trung y và Tây y, bọn họ đều nói không có cách nào tốt, chỉ có thể cẩn thận nuôi.

Đinh Mai đau lòng nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô: "Cháu lại nghỉ ngơi một chút đi, chờ dì bận xong, dẫn cháu đi đến phòng khám bệnh xem thử, không thành vấn đề thì chúng ta trở về nhà tịnh dưỡng.

Cháu cũng đừng lo lắng công việc, trước vào bệnh viện đã xin nghỉ rồi, nếu chú Mạnh của cháu không phê, dì tìm ông ấy.

"Vân Đoan bật cười ra tiếng.

Chú Mạnh và dì Đinh là thật lòng quan tâm cô, trong lòng cô cũng xem bọn họ là trưởng bối thân thiết, cứ tự nhiên như vậy, trong lòng không có chút bài xích nào, xem mình là Vân Đoan của thời đại này.

Dì Đinh đi rồi, cô nhắm mắt nằm trên giường, trong đầu cố gắng nhớ lại, lúc ấy tại sao tia sấm sét kia lại đánh mình?Cô đến chỗ này, đợi mưa tạnh, người ở chân núi lên núi không tìm được cô, có thể báo cảnh sát không?Trên hộ khẩu cũng chỉ có một mình cô, cô đã không có người nhà nữa, trừ đàn anh, và giáo sư Đàm dạy tranh chữ cho cô ra, đoán chừng cũng không có người nào đau lòng cho cô.

Giáo sư Đàm còn nói muốn nhận cô làm học sinh cuối cùng, hy vọng ông ấy đừng đau lòng quá, dù sao tuổi tác đã lớn như vậy, đối với thân thể không tốt.

Hu hu hu, thật sự không nỡ rời xa nhà của mình, đó chính là một căn nhà ở khu trường học, rất đáng tiền đó! Từ từ đã, sao cô lại nhìn thấy Đào Nghệ quán?Cô thử vươn tay ra, không sờ được gì cả.

Nghĩ đến không gian trong tiểu thuyết huyền huyễn, cô nhỏ giọng gọi một tiếng: "Để cho tôi đi vào!"Không phản ứng!"Hạt vừng mở cửa!""! ""Ma mi ma mi mở!""! ""Thái thượng lão quân nhanh chóng nghe lệnh!""! "Một người ngày thường thông minh, lúc này lại nói tất cả những câu thần chú mà mình biết được khi xem tivi đọc truyện, Đào Nghệ quán vẫn là bộ dạng mờ ảo không rõ ràng, thậm chí gốm đỏ lúc ấy cô làm vỡ cũng ở chỗ này.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 7: Chương 7


Cô theo bản năng muốn dọn dẹp đồ bể kia một chút, không biết làm sao mảnh gốm lại bay ra ngoài, rơi vào trên chăn, làm cô bị dọa sợ đến mức từ trên giường nhảy xuống.

Nhanh chóng khóa trái cửa phòng bệnh.

Cô len lén thử thật nhiều lần, Đào Nghê quán, cô không vào được, nhưng có thể đưa đồ vào lấy đồ ra.

Chỉ là, chỉ giới hạn có tầng một, tầng hai trở lên không có cách nào sử dụng được.

Thật đáng tiếc, tầng một đều là đồ trưng bày không có lợi ích gì, ăn mặc dùng mà niên đại này chân chính dùng, đều ở phòng ăn của tầng năm và phòng tầng sáu!Buổi trưa, y tá đến đưa cơm cho cô, cháo lỏng đến mức có thể thấy hạt gạo dưới chén, dưa leo xào giòn ngọt, còn có một ít thịt hâm lại.

Cho dù thịt hâm lại chỉ có hai miếng thịt rất mỏng, cũng làm cho y tá kia hâm mộ không thôi.

Nghĩ đến thịt ba chỉ chất lượng tốt chứa đầy trong tủ lạnh ở tầng năm, cô không thừa nhận là mình thèm ăn, nhất định là do thân thể này hằng năm thiếu thịt mới thèm.

Lúc ngủ trưa cô cũng ngủ không ngon, ở trên giường bệnh lăn qua lộn lại.

Cô làm cách nào mới có thể lấy được đồ ăn bên trong phòng ăn của tầng năm.

Thật vất vả chìm vào giấc ngủ, nửa tỉnh nửa mê bị đánh thức, dì Đinh muốn dẫn cô đến phòng khám khám bệnh.

"Đoan Đoan, sao sắc mặt lại khó nhìn như vậy? Có phải ở trong bệnh viện ồn ào, cháu ngủ không được thoải mái không?" Dì Đinh lo lắng nói.

Vân Đoan gật đầu, quả thật ngủ không thoải mái, không phải bởi vì ồn ào, mà là do cô suy nghĩ bậy bạ.

Chỉ là thân thể này thật sự quá yếu ớt, chỉ là không nghỉ trưa thôi, sắc mặt đã vô cùng khó coi, môi cũng không có chút máu.

Dì Đinh dẫn cô đi khám bác sĩ, vẫn là mấy lời quen thuộc, ở nhà tịnh dưỡng thật tốt, chú ý bổ sung dinh dưỡng.

Từ phòng khám bệnh đi ra, dì Đinh nói: "Cháu cũng đừng ở ký túc xá nữa, về nhà dì ở mấy ngày đi.

"Ký túc xá của bệnh viện, một căn phòng nhỏ đặt bốn cái giường, điều kiện này quả thật không có cách nào dưỡng bệnh được.

"Nhưng mà! ""Không nhưng nhị gì hết, trong nhà có hai phòng ngủ, nếu cháu muốn ngủ một mình, để cho đứa bé Lương Thần ngủ với chúng ta là được.

Cháu ở nhà dưỡng bệnh, Lương Thần ngoan ngoãn an tĩnh, cũng sẽ không làm ồn ào đến cháu.

"Chú Mạnh và dì Đinh đã hơn 40 tuổi, hình như lúc còn trẻ bị thương thân thể, đến nay cũng không có thai, trong nhà không có con cái.

Đứa trẻ năm tuổi tên là Lương Thần đó, là đứa trẻ của nhà bạn chú Mạnh, trong nhà xảy ra một chút chuyện, tạm thời nuôi nhờ nhà họ Mạnh, nguyên chủ có gặp qua một lần.

Không cho Vân Đoan nói nhiều thêm, chờ đến khi tan làm, dì Đinh dẫn cô về ký túc xá cầm mấy bộ quần áo hằng ngày mặc, dẫn cô về nhà mình.

Nhà của dì Đinh là là phòng ngủ một phòng khách, điều kiện ở chỗ này tốt hơn ký túc xá, quan trọng nhất chính là, càng có riêng tư, đặc biệt thuận lợi cho cô.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 8: Chương 8


Nhà có bệnh nhân và con nít, buổi tối Đinh Mai lấy gạo vàng giấu trong ngăn kéo ra, bất chấp múc nửa chén, sau khi rửa sạch sẽ để vào trong hũ sành từ từ nấu.

*Gạo vàng: Lương thực phương Bắc, từ hạt kê gia công mà thành, có tác dụng tốt đối với phụ nữ và trẻ em.

Vân Đoan đi vào giúp đỡ, thấy được hai cân gạo vàng ít ỏi cùng với hũ sành bị nứt một khe hở trên nắp, lại than thở, lúc nào mới có thể mở được tầng năm.

Tầng năm không mở được, mở tầng ba cũng được, tầng ba là nơi bán nhiều đồ gốm sứ, bình gốm nồi đất đều có rất nhiều.

Vân Đoan thấy dì Đinh lại lấy ra một cái nồi, cái nồi này là chuẩn bị nấu cháo, nấu là cháo khoai lang với bắp.

Mùa vụ này, khoai lang năm ngoái giữ gìn đến bây giờ, đã có chút khô.

Trên đầu của khoai lang đã nảy mầm, dì Đinh không để ý ngắt bỏ bộ phận nảy mầm, sau đó rửa sạch sẽ bỏ vào nồi.

Hạt bắp thì không được mẩy tròn cho lắm, gần giống như cháo bặp đậu phộng mà cô ăn ở Đông Bắc lúc trước.

Chỉ là cháo bắp đậu phộng khi đó cô ăn, bên trong một nửa là bắp nếp, còn thêm một nắm đậu phồng, nấu bằng nồi cao áp, ngay cả nước cũng vừa thơm vào dẻo, cái này không thể so sánh được.

Không cần nói, cô cũng biết, cháo gạo vàng là cho cô và đứa bé Lương Thần kia ăn, mà cháo khoai lang và bắp thì là dì ấy và chú Mạnh ăn.

Vân Đoan lại buồn rầu, có bảo bối lại không có cách nào mở ra được!Dì Đinh vừa bận rộn công việc trên tay, vừa kéo cô nói chuyện nhà: "Vân Đoan à, cũng gần đến cuối tháng rồi, tiền hoa hồng tháng này sắp đưa đến, số tiền này cháu giữ lại mua chút đồ có dinh dưỡng bồi bổ, đừng có quyên góp ra ngoài.

”Vân Đoan suy nghĩ một chút, đáp lại: "Vâng, nghe dì Đinh ạ.

Lại nói, tháng này cũng không có người cháu cần quyên góp.

"Nói đến tiền hoa hồng này, cũng là ông nội của thân thể này chuẩn bị cho.

Vào năm 1965, nguyên chủ mới vừa tốt nghiệp trung học, không biết tại sao, ông nội nhất định muốn dẫn nguyên chủ vào bộ đội, mặc dù kiểm tra sức khỏe nguyên chủ không được thông qua, nhưng vẫn vào được bệnh viện chi nhánh.

Coi như trao đổi điều kiện, ông nội đưa hai bài thuốc cổ truyền của nhà họ Vân cho bệnh viện, thuốc bổ cầm máu và tiêu trăm độc, Tây Nam nhiều đồi núi, nghe tên cũng biết hai loại thuốc này thích hợp có thể sử dụng rộng rãi.

Nói là quyên cho bệnh viện, sau khi bệnh viện thảo luận xong, cảm thấy không thể chiếm tiện nghi của quần chúng nhân dân, hai bài thuốc này giao cho xưởng Đông y sản xuất, tiền lời bán thuốc sẽ chia một phần cho nhà họ Vân.

Nguyên chủ vào bệnh viện làm việc không bao lâu, ông nội cũng vì bệnh qua đời, số tiền này lập tức rơi trên người của nguyên chủ.

Tiền hoa hồng này nguyên chủ cũng không dùng đến, trong công việc thấy bệnh nhân cần giúp đỡ, đều ẩn danh quyên tiền, giúp đỡ không ít người.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 9: Chương 9


Thân thể của nguyên chủ yếu ớt, thỉnh thoảng thân thể không thoải mái còn xin nghỉ xem bệnh, mọi người đều bao dung chăm sóc cô, đều không thoát khỏi quan hệ chuyện này.

Phòng bếp không có chuyện gì làm, dì Đinh đuổi cô đi ra ngoài nghỉ ngơi.

Vân Đoan mới vừa đi ra khỏi phòng bếp, đã thấy một đứa con nít chạy đến, chổng mông leo lên ghế sô pha màu xanh, ngoan ngoãn ngồi ở chỗ ở, sống lưng dựa vào ghế salon, một đôi tay nhỏ bé đặt ở trên đầu gối.

Đối với một đứa bé mà nói ghế salon có chút sâu, cậu bé dựa lưng vào ghế salon, chân không thể chạm đất.

Ngồi một lát, cậu bé không nhịn được, len lén nghiêng đầu nhìn cô, vừa vặn bị cô bắt được.

Vân Đoan vòng tay trước ngực, tựa vào tường, bật cười một tiếng.

Đứa trẻ này thật là đáng yêu.

Đứa bé này giống như thật tức giận, giãy giụa từ trên ghế salon tuột xuống, nắm quả đấm nhỏ vọt vào phòng ngủ.

Vân Đoan không có ý thức người lớn không nên khi dễ con nít, đứa bé tránh trong phòng ngủ, cô còn cố ý đi đến: "Ai nha, mới vừa rồi cháu nhìn trộm dì sao?"Đứa bé nằm ở mép giường, không nói ra lời nào.

"Có phải cháu không thích dì không, mới vừa rồi không phải ở cửa phòng bếp nhìn lén dì, lại sợ dì phát hiện sao.

"Dì tên là Vân Đoan, cháu tên là gì?"Vân Đoan đi vào phòng, ngồi xuống ở mép giường.

Đứa bé có chút xoắn xuýt nhìn cô, không biết có nên đuổi cô đi không, đây là giường của cậu bé.

Nhưng, để cho cô ngồi một chút cũng được.

Vân Đoan trêu chọc để cho đứa bé nói chuyện, nhưng Lương Thần lại rất kiên trì, một câu cũng không nói.

Chờ tới khi chú Mạnh tan làm trở về, mọi người ngồi xuống ăn cơm, trên bàn cơm, chú Mạnh hỏi tới bệnh tình của Vân Đoan.

"Không có chuyện gì lớn ạ, tịnh dưỡng một chút là được.

" Vân Đoan cảm thấy, cô chính là ít vận động, dinh dưỡng không đủ, chờ cô bồi bổ thân thể khỏe mạnh, thì có thể khôi phục sức khỏe.

"Đứa nhỏ này, sao nói chuyện lại nhẹ nhàng như vậy, bệnh tim là vấn đề nhỏ sao?""Không phải bác sĩ đã nói rồi sao? Coi như là bệnh tim, thì của cháu cũng là thuộc loại nhẹ nhất, nếu không cháu cũng không sống đến hơn hai mươi tuổi.

Chú dì đừng quá lo la lắng, cháu chỉ là yếu ớt một chút mà thôi.

"Chú Mạnh than thở: "Vẫn là anh Vân lợi hại, có anh ấy ở đây, bảo đảm cho cháu bình yên vô sự nhiều năm.

Cháu đến chỗ này của chú, thường xuyên bị bệnh, bác sĩ trong bệnh viện cũng không có cách nào.

"Anh Vân, nói đúng hơn là ông nội của cô, Vân Quy Lâm, là một thầy thuốc Trung y tương đối lợi hại.

Mặc dù tuổi tác của hai người chênh lệch rất lớn, nhưng hai người là kết giao ngang vai vế.

Đinh Mai nhớ đến một chuyện: "Có phải Vân Đoan có một sư thúc? Hình như tên là Bạch Chỉ? Y thuật của người này như thế nào?"Mạnh Hoa nhớ lại: "Nghe anh Vân nhắc đến mấy lần, nghe nói tương đối có thiên phú Trung y, nếu không vị lão tiên sinh lớn tuổi kia cũng sẽ không phí tâm sức thu vào sư môn.

".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 10: Chương 10


Vân Đoan cũng nhớ đến vị sư thúc kia, lúc ấy người này tuổi còn trẻ được Khương lão tiên sinh - danh gia Trung y số một ở chỗ này của bọn họ nhận làm đệ tử cuối cùng.

Mặc dù ông nội của cô là Trung y gia truyền, chỉ là thời niên thiếu cũng học y thuật một đoạn thời gian ở nhà họ Khương, cho nên dựa theo bối phận, có cùng một thế hệ với Bạch Chỉ kém hơn ba mươi tuổi.Cũng bởi vì hai người là đồng hương, tương đối thân thiết.

Lúc Vân Đoan còn ở nhà, vị sư thúc này thường xuyên đến nhà bọn họ thăm hỏi.Đinh Mai: "Cứ để Đoan Đoan như vậy cũng không có cách nào, tôi thấy, nếu không trở về mời vị sư thúc Bạch Chỉ kia xem thử?"Mạnh Hoa cũng gật đầu: "Tôi thấy đây cũng là cách tốt."Nhắc đến sư thúc Bạch Chỉ, Vân Đoan lại nghĩ đến quê quán.Số mệnh chính là trùng hợp như vậy! Ở chỗ này, quê quán của nguyên chủ là huyện Phượng Hoàng.

Huyện Phượng Hoàng ở phía Bắc hướng Nam, dựa lưng vào núi lớn, trước mặt có một con sông lớn chảy qua, loại địa thế này, trong sách viết là phong thủy bảo địa tiêu chuẩn.Không thể nghi ngờ, sau lưng của huyện Phượng Hoàng, chính là núi Phượng Hoàng.Chỉ là không biết, núi Phượng Hoàng này, có phải là núi Phượng Hoàng mà cô biết hay không.Buổi tối nghỉ ngơi, Vân Đoan chiếm phòng ngủ thứ hai trong nhà, cũng chính là phòng ngủ của Lương Thần.Đến lúc ngủ, Vân Đoan rửa mặt xong vào phòng, Lương Thần ngồi ở mép giường cúi đầu.Vân Đoan cười: "Xem ra, tối nay hai chúng ta phải ngủ chung rồi!"Đứa bé xoắn xuýt nửa ngày, mặt nhăn thành một nắm, đoán chừng là đối với cô không quen, nhưng cậu bé không nói gì, ôm gối của mình gõ cửa phòng ngủ chính.Vân Đoan: "Không muốn ngủ với dì sao, vậy dì tự ngủ."Cửa phòng ngủ cho khách đóng lại, nhưng không có khóa.

Vân Đoan nhắm mắt lại, mới vừa mơ màng buồn ngủ, nghe được một tiếng "két", cửa bị đẩy ra.Cô hơi chống thân thể lên, nhìn thấy cái gì?Đứa bé ôm gối "Rời nhà trốn đi" nửa giờ trước đã trở lại."Sao vậy?"Tối này ánh trăng vô cùng sáng, cô thấy được nửa khuôn mặt của cậu bé, vô cùng buồn rầu, nhỏ giọng nói: "Ông quá ồn."Vân Đoan nhướng mày, ngay cả nhóc câm cũng bị ồn ào đến mức mở miệng nói chuyện?Cô ngồi dậy, dắt đứa bé đi ra ngoài, mới vừa đi đến phòng khách, lập tức nghe được tiết ngáy vừa to vừa dài rất có tiết tấu từ trong phòng ngủ chính đã được đóng chặt.Vân Đoan hé miệng cười, lại dắt đứa bé về phòng ngủ, đóng cửa phòng ngủ cho khách lại."Được rồi, bây giờ không nghe được nữa."Một lớn một nhỏ, đàng hoàng nằm ngửa ngủ.Một lát sau, Vân Đoan hơi cảm thấy khó thở, mở mắt ra đã thấy Lương Thần nằm sấp trên người mình.Điều chỉnh lại vị trí cho cậu bé, một lát sau, cô nằm mơ thấy con hổ cắn mình, mình thì giống như bị phong ấn không có cách nào chạy trốn được, cô bị dọa cho giật mình tỉnh lại.

Lương Thần đã quẹo cua 180 độ, ôm bắp chân của cô..
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 11: Chương 11


Vân Đoan lẩm bẩm: "Lúc tỉnh thì rất ngoan ngoãn thành thật, sao lúc ngủ lại thả bay mình thế này?"Nói xong, cô kéo đứa bé vào lòng ôm chặt, lần này có thể ngủ được rồi.

Sáng sớm ngày hôm sau, một bệnh nhân một đứa bé, hai người ngủ đến khi mặt trời mọc đến bệ cửa sổ mới tỉnh lại.

Lương Thần phát hiện mình bị ôm, còn cảm thấy ngại ngùng, làm bộ không có chuyện gì xảy ra, xoay người xuống giường.

Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng nói ríu rít của trẻ con, cậu bé chạy đến, nằm sầp bên cửa sổ nhìn xuống dưới.

Vân Đoan lười biếng ngồi dậy, nhìn bóng lưng nho nhỏ của cậu bé: "Muốn đi ra ngoài chơi với nhau không?"Đứa bé không nói tiếng nào.

Được rồi, lại không để ý đến cô.

Lúc này thời gian đã gần 10 giờ, phòng bếp có cơm giữ lại cho bọn họ, hai trứng gà, nửa nồi cháo nhỏ, còn có một đĩa dưa muối.

Hai người ngồi xuống ăn cơm, Lương Thần còn thỉnh thoảng nhìn về phía cửa sổ.

Đại khái Lương Thần đến chỗ này cũng được nửa tháng đi, chú Mạnh dì Đinh đều bận rộn công việc, khoảng thời gian này cậu bé đều ngoan ngoãn ở trong nhà.

Cơm nước xong, Vân Đoan dắt tay cậu bé đi ra ngoài cửa.

Cậu bé đứng ở cửa, bám chặt cửa, không chịu đi.

Vân Đoan dừng bước lại: "Không đi thật à?"Một lớn một nhỏ đứng song song ở cửa.

Hồi lâu sau, cậu bé buông tay ra, đi xuống tầng với cô.

Thấy một người quen, Vân Đoan cười chào hỏi: "Chị dâu Lý, dẫn Thạch Đầu đi ra ngoài chơi sao?"Chị dâu Lý đang làm công việc thêu thùa may vá, cười đáp một tiếng: "Chứ còn gì nữa, đứa bé bốn năm tuổi nào chịu ở nhà.

Đứa lớn thì đi học rồi, đứa nhỏ thì chị trông, thuận tiện ánh mặt trời mùa xuân tốt, vừa tắm nắng một chút, vừa làm quần áo cho bọn nhỏ.

"Bên cạnh có người hỏi: "Chao ôi, đây chính là vị khách nhỏ ở nhà viện trưởng Mạnh đúng không?""Bình thường không thấy đi ra ngoài chơi, vậy mà có thể ngoan ngoãn chờ ở nhà.

"Vân Đoan đẩy đứa bé núp ở phía sau lưng mình ra ngoài: "Thằng bé tên là Lương Thần, em dẫn thằng bé xuống chơi.

"Con trai nhỏ của chị dâu Lý dẫn theo đám bạn nhỏ chạy đến, tò mò hỏi: "Bạn ấy tên là Lương Thần nha, ngày hôm qua bọn cháu ở trong sân đá bóng, thấy bạn ấy ở bên cửa sổ nhìn bọn cháu, cháu kêu bạn ấy xuống chơi bạn ấy không chịu.

"Vân Đoan cười nói:: "Bạn ấy nhát gan, các cháu phải chăm sóc bạn ấy một chút nhé, qua hai ngày nữa dì đi vào thị trấn mua kẹo Đại Bạch Thỏ cho mấy đứa.

""Được nha, được nha, bọn cháu dẫn bạn ấy đi chơi.

"“Dì Vân Đoan, cháu cũng muốn Đại Bạch Thỏ.

"Có, đến lúc đó đều có.

"Lương Thần dè dặt bị người bạn nhỏ lôi đi, lúc đầu đứng đó không dám động, bóng lăn đến dưới chân cậu bé, Thạch Đầu ở đối diện gọi cậu bé: "Đá bóng qua cho tớ.

"Lương Thần vươn chân đá qua, Thạch Đầu lớn tiếng kêu một tiếng: "Đá rất tốt.

"Lương Thần nghe vậy lộ ra nụ cười, chạy chậm hai bước đến.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 12: Chương 12


Chị Dâu Lý cầm một cái ghế nhỏ để cho cô ngồi.

"Nghe nói em hôn mê hai ngày, làm cho mọi người sợ hết hồn, nếu không phải Viện trưởng Mạnh ngăn cản, ngày hôm qua chúng ta đã đến bệnh viện thăm em.

""Cũng may người tốt có hồi báo tốt, chúng ta mới vừa muốn đến em đã tỉnh lại.

""Chị thấy sắc mặt của em không tốt lắm, mấy ngày nay cũng đừng đi đến bệnh viện, dưỡng thêm hai ngày nữa đi.

"Vân Đoan thường xuyên đến nhà họ Mạnh, tình huống của Vân Đoan, những người hàng xóm như bọn họ cũng biết, thậm chí anh cả nhà mẹ đẻ của chị dâu Lý năm trước sinh bệnh nặng, cũng may có Vân Đoan quyên tiền, chị dâu Lý cũng biết chuyện này, trong ngày thường, mọi người đều rất chăm sóc cô.

Vân Đoan cười một tiếng: "Cảm ơn mọi người quan tâm, quả thật thân thể của em kéo chân sau cho công việc.

Bây giờ dù em muốn đi làm lại, lãnh đạo cũng muốn đuổi em về nhà nghỉ.

"Mọi người cười ha ha, lại nói những lãnh đạo bệnh viện chi nhánh bọn họ quan tâm mọi người, chính là trách nhiệm.

Bởi vì trong nhà có một tiểu Lương Thần, trước kia dì Đinh còn phải về nhà đưa cơm, hôm nay có Vân Đoan ở đây, buổi trưa bà ấy không trở về.

Nhìn Lương Thần chơi hơn một giờ, Vân Đoan vẫy tay với cậu bé đến đây, lúc này trên trán của Lương Thần đã tràn đầy mồ hôi rồi.

Vân Đoan lấy khăn tay lau mồ hôi cho cậu bé, hỏi cậu: "Ở nhà ăn cơm hay là đi nhà ăn ăn?""Ở nhà ăn cơm.

"Vân Đoan gật đầu: "Vậy cháu ở chỗ này chơi, dì đi mua đồ ăn.

""Cháu muốn đi với dì.

"Cậu bé thà không chơi, cũng muốn đi theo cô.

Vân Đoan cười một tiếng, đứa bé này thật là dính cô.

"Vậy chúng ta cùng nhau đi, ăn xong ngủ trưa một giấc, buổi chiều lại xuống tầng chơi.

"Trong mắt Lương Thần lóe lên ánh sáng: "Vâng.

"Cảm ơn chuyện ghế ngồi của chị dâu Lý, hai người đi đến tiệm trước mặt mua đồ ăn.

Dưới nắng ấm ngày xuống, Vân Đoan đi ở phía trước, Lương Thần chạy chậm theo sau.

Trên đất in bóng dáng một lớn một nhỏ, một ung dung thong thả, một tung tăng hưng phấn.

Lúc này mới giống một đứa bé!Có Vân Đoan ở bên cạnh, mắt thường có thể thấy Lương Thần giống như ánh mắt trời, cũng chịu nói chuyện rồi.

Buổi chiều Mạnh Hoa và Đinh Mai tan việc trở về nhà, Lương Thần còn chào hỏi hai người.

Đinh Mai kinh ngạc: "Không nghĩ đến Đoan Đoan cũng biết chăm sóc con nít.

"Vân Đoan bưng canh xương đậu nành tương hầm một buổi chiều lên bàn, "Lương Thần rất ngoan, rất dễ chăm sóc.

"Được Vân Đoan khen, đứa bé rất vui vẻ, chạy vào phòng bếp giúp đỡ cầm chén đũa.

Buổi trưa lúc đi mua đồ ăn, vận may tốt, có một cây xương còn chưa kịp bán, bị Vân Đoan mua về, nấu canh cho mọi người bồi bổ.

"Ai nha, con nít vẫn phải có người chăm sóc, mỗi ngày ở trong nhà, cũng làm cho không hoạt bát.

""Sau này Đoan Đoan dẫn Lương Thần đi ngoài nhiều một chút!""Vâng!"Buổi tối, sau khi Lương Thần tắm rửa sạch sẽ, chủ động bò lên giường.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 13: Chương 13


Vân Đoan tắm xong, giặt quần áo phơi lên cây phơi đồ ngoài cửa sổ, nghiêng đầu thấy một đống vở bài tập, đoán chừng là từ bàn bên cạnh rơi xuống.

Vân Đoan tò mò: "Lương Thần, năm nay cháu mới năm tuổi đi, đã phải làm bài tập rồi sao?"Lương Thần ôm gối của mình, lăn lộn ở trên giường, không quan tâm đến cô.

Vân Đoan nhặt quyển bài tập lên, phát hiện không đúng.

Bên trong quyển bài tập xen lẫn một ít tài liệu, nhìn chữ viết kia, hoàn toàn không phải là chữ con nít có thể viết.

Động tác lật của Vân Đoan rất nhanh, càng xem chân mày càng nhíu sâu hơn, phần tài liệu này, chỉ sợ là nguyên nhân mà Lương Thần bị người nhà ngàn dặm xa xôi đưa đến đây.

Sáng hôm sau, Vân Đoan cố ý dậy sớm, ăn sáng chung với hai người chú Mạnh.

"Chú Mạnh, người nhà của Lương Thần đâu? Cháu thấy chắc hẳn lúc trước tính cách của cậu bé rất sáng sủa, sao lại trở thành như vậy.

"Mạnh Hoa nhìn cửa phòng ngủ cho khách đóng chặt, nhỏ giọng nói: "Nhà của Lương Thần là ở thủ đô, năm trước mẹ của thằng bé qua đời, ba thì bị người ta hãm hại xuống nông thôn.

Ông nội bà nội đi Đông Bắc.

Lương Thần có một người chú làm nghiên cứu khoa học, không có dính đến chuyện gì, vốn dĩ Lương Thần sẽ được đưa đến nơi của chú mình, nhưng vẫn luôn không liên lạc được với người này.

Vì an toàn của đứa trẻ, khó khăn lắm mới đưa đến chỗ này của chú.

"Thì ra là như vậy, như vậy hai vợ chồng chú Mạnh, có lẽ cũng không biết phần tài liệu có thể gây họa kia.

---Sau khi Vân Đoan dọn đến chỗ này, mỗi buổi sáng trở thành khách quen của người dưới tầng, mỗi ngày chị dâu Lý đều chủ động giúp cô mang theo một cái băng ghế.

Hôm nay, Vân Đoan dẫn Lương Thần đi ra ngoài, chỉ là bây giờ không cần cô dắt, vừa mở cửa ra, đứa bé đã tự mình chạy nhanh xuống dưới tầng.

Đám Thạch Đầu đang chơi bóng: "Lương Thần, tớ chuyền bóng cho cậu.

""Được.

" Lương Thần chạy chậm đến, gia nhập vào trong.

Hôm nay chị dâu Lý không làm công việc thêu thùa may vá, đang nhặt rau: "Vân Đoan, nhanh ngồi đi.

"Vân Đoan khoát tay nói: "Hôm nay em có chuyện phải vào thị trấn một chuyến, làm phiền mọi người giúp em trông Lương Thần một chút.

”"Em cứ đi đi, có bọn chị ở chỗ này.

"Thạch Đầu nghe nói như vậy, kêu một tiếng: "Dì Vân Đoan, Đại Bạch Thỏ của chúng cháu.

""Dì nhớ rồi, không thành vấn đề!"Chị dâu Lý cười mắng một câu: "Thằng nhóc thối, bình thường mẹ không cho con ăn no sao? Thật là tiểu tham ăn.

"Huyện Vĩnh Bình nằm ở vùng sát biên giới, bách hóa, cung tiêu xã, tiệm thịt, rau bán các loại vật tư khang hiếm trong thị trấn trên cơ bản đều tập trung ở một con phố.

Đầu tiên Vân Đoan đến cung tiêu xã, mua xà bông, kẹo sữa Đại Bạch Thỏ và nước tương, trong tay có một ít phiếu vải gần hết hạn, cô đi đến Bách hóa mua năm mét vải bông màu xanh.

Cô v**t v* vải trên tay, hiện tại công nghệ dệt không tốt, vải bông thật sự rất xù xì.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 14: Chương 14


"Đồng hương, giúp tôi tìm một cái hũ bụng bựng, hũ đựng muối trong nhà bị đám trẻ nghịch ngợm làm vỡ rồi.

""Không thành vấn đề, cái hũ này được không?""Có thể, là cái này đi, bao nhiêu tiền?"Đột nhiên cô nghe được đoạn đối thoại này.

Sao phía sau Bách hóa còn có người bán đồ? Không phải là chợ đen đi? Cô tò mò đi vòng qua, nhìn thử một cái, chợ đen gì chứ, là một trạm mua bán đồ phế thải.

Người đàn ông mới vừa lên tiếng xách hũ muối đi xa, Vân Đoan đứng ở cửa, đôi mắt trở nên sáng ngời.

Nếu cô nhìn không nhầm, một chồng chén chất ở góc tường dãi nắng dầm mưa kia, chắc là chén Thanh Hoa có hoa văn cây thược dược, từng nhánh cây quấn quít giống như rồng ở thời Ung Chính nhà Thanh đi? Trước kia cô ở hội đấu giá nhìn thấy, hoa văn hoa thược dược tương đối đặc biệt, cô liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được.

Cô nhanh chóng đi đến nhặt một cái chén còn hoàn hảo, chén sứ màu trắng miệng rộng, xinh đẹp tuyệt trần, trong và ngoài chén đều tràn đầy hoa văn, hoa và lá uốn lượn xen kẽ vào nhau, không có một chút cảm giác rồi loạn, trái lại tỏ ra rất tự nhiên, linh động.

Quan trọng hơn là, dưới đáy chén, có dấu "Chế tạo năm Ung Chính Đại Thanh".

Vân Đoan vô cùng kích động, ánh mắt nhanh chóng nhìn hết trạm mua bán đồ phế thải, giáo sư Đổng ơi, đàn anh ơi, thật sự là có rất nhiều đồ cổ để cho em nhặt được, em nhìn mà hoa cả mắt.

"Mua chén sao? Cái chén này quá lớn, dùng ăn cơm cũng không tiện, không quá thực dụng, đi vào trong phòng chọn cái khác đi, trong phòng có nhiều chén hơn.

”"Không không không, tôi chỉ muốn cái chén này.

"Vân Đoan sợ hành động của mình quá kỳ lại, miễn cưỡng thêm một câu: "Cái chén này lớn, dùng để ăn mì rất vừa vặn, bao nhiêu tiền?""Chao ôi, bể một chút, cũng không còn mấy cái tốt, nếu cô muốn mua hết, tôi nhìn đơn nhận hàng đã --- Ừ, một đồng bán cho cô đi.

"Vân Đoan lại nhìn chai chai lọ lọ bên cạnh, cô đều muốn.

Ông cụ hình như cũng đã nhìn ra: "Muốn mua chai lọ đựng gia vị sao, kích thước ở chỗ này, năm hào một cái, có mua không?"Vân Đoan hít sâu một hơi: "Tôi mua hết!"Vân Đoan vội vàng giao tiền, rất sợ người khác sẽ đến cướp với mình.

Cô móc tiền từ trong túi ra, một đồng, hai xu!Ông cụ: "! "Vân Đoan: "! "Đến lúc cần dùng tiền thì không có, vừa móc túi quần ra trong lòng thật mờ mịt!Thật là muốn khóc, trong cái sân này còn có rất nhiều đồ cổ đang dầm mưa dãi nắng chờ cô cứu đó.

Tiền hoa hồng tháng này của cô, lúc nào mới đến đây?--Vân Đoan cẩn thận bưng một chồng chén trở về, tìm một nơi không người, bỏ chồng chén vào Đào Nghệ quán, còn đặc biệt chọn một vị trí trống trải, rất sợ đồ sứ đặt triển lãm trên đài rơi xuống đập trúng bảo bối của cô.

Tất cả đồ sứ thủ công mỹ nghệ ở tầng một, cũng không đủ tiền mua một cái chén đồ cổ này.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 15: Chương 15


Trong túi chỉ còn lại hai xu, tâm trạng đi dạo phố không còn nữa, Vân Đoan xách đồ về nhà.

Đi đến tầng dưới, chị dâu Lý vội vàng gọi cô: "Vân Đoan khách của chú Mạnh nhà em đến thăm, đã ôm Lương Thần về rồi, em nhanh đi xem thử đi.

""Được, cảm ơn chị dâu Lý, em đi về đây.

"Vừa lên tầng Vân Đoan vừa nghi ngờ trong lòng, khách của chú Mạnh sẽ tìm đến nhà vào lúc này? Coi như tìm người, không phải nên đi đến bệnh viện trước sao.

Vân Đoan có chút lo lắng, chạy lên tầng, thấy trong phòng khách có hai người đàn ông mặc đồ cán bộ, Lương Thần bị kẹp ở chính giữa, ngay cả khóc cũng không dám khóc lớn tiếng.

Vân Đoan cảnh giác đứng ở cửa, chưa vào, đứng ở cửa lớn tiếng nói: "Các người là ai?"Người ở trong phòng đều đồng loạt ngẩng đầu lên.

Vân Đoan nhìn thấy đứa bé khóc, lập tức tức giận: "Hai người đàn ông bắt nạt đứa trẻ nhà tôi, có xấu hổ hay không?"“Lương Thần, cháu đến đây!"Lương Thần nhanh chóng trượt xuống ghế salon, chạy đến ngoài cửa.

Vân Đoan đặt đồ xuống đất, rảnh tay ôm đứa bé.

Hàng xóm bên cạnh nghe được tiếng kêu to của cô, lộ đầu ra hỏi: "Vân Đoan, không phải là khách từ phương xa của nhà các cháu sao?""Không phải!""Phải!"Vân Đoan quan sát người đàn ông cao bình thường kia, tiếng "phải" vừa rồi là người này nói.

Người đàn ông nở nụ cười: "Chúng tôi là đến từ thủ đô, là họ hàng của nhà Lương Thần, cố ý đến thăm đứa bé một chút.

Vị đồng chí này đừng kích động, vào nhà trước, chúng ta từ từ nói chuyện.

"Ha, họ hàng? Bộ dạng này giống như kẻ thù thì có.

"Anh tên là gì, là làm việc ở đơn vị nào, anh nói mình là họ hàng của Lương Thần thì là họ hàng sao, anh là gì của cậu bé? Không giải thích được xông vào nhà người khác, làm khóc con của người khác mà còn lý luận!"Vân Đoan lớn tiếng kêu to: "Chị dâu Lý, giúp em đi đến bệnh viện gọi chú Mạnh trở về, kêu người của bộ đội đến!"Vân Đoan không có vào nhà, đứng ở người hành lang hô to, hàng xóm trên tầng dưới tầng đều nghe được.

Chị dâu Lý ở dưới tầng hô to: "Vân Đoan, em đứng sốt ruột, bây giờ chị đi ngay đây.

"Bà cụ hàng xóm nhìn Lương Thần khóc đến đáng thương, nhìn hai người đàn ông này, thật sự không giống với họ hàng của đứa bé.

Mọi người tụ tập lại bên cạnh Vân Đoan, chỉ chỉ chõ chõ với người trong phòng: "Thành thật khai báo, rốt cuộc các người là ai? Từ đâu đến?""Chao ôi, không phải là phần tử đặc vụ của địch đi.

""Đặc vụ của địch rêu rao mặc đồ cán bộ như vậy sao?""Nói không chừng có vài người chính là gan lớn như thế đi?"Người tụ tập ở cửa ngày càng nhiều, Vân Đoan chăm chú nhìn hai người trong phòng.

Rất nhanh, lại có hai người từ phòng ngủ khách đi ra, mấy người đàn ông trao đổi ánh mắt, sau đó người đàn ông mới vừa rồi nói chuyện với Vân Đoan dẫn đầu đi đến cửa.

Anh ta ra một thứ gì đó: "Cho mọi người xem cái này, đây là giấy chứng nhận của tôi.

Tôi đúng là người đến từ thủ đô, không có phương tiện tiết lộ thân phân.

Nếu mọi người không tin, bây giờ tôi sẽ đi tìm Viện Trưởng Mạnh.

".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 16: Chương 16


Đám người này muốn đi, Vân Đoan cũng không ngăn lại.Hàng xóm xung quanh nửa tin nửa ngờ, mới vừa rồi chỉ có thấy được con dấu màu đỏ sậm, không thấy rõ đơn vị, rốt cuộc có phải tên lừa gạt hay không?"Những người này mới vừa đi không được mấy phút, chị dâu Lý đã dẫn theo bảo vệ của bệnh viên đến."Mấy người kia đâu?""Đi rồi, nói là đi đến phía trước tìm Viện trưởng Mạnh.""Trên đường chúng tôi trở về hoàn toàn không nhìn thấy người.""Trời ạ, thật sự là tên lừa gạt sao?""Nói không chừng là vậy đó.""Cũng làm cho đứa bé sợ quá mức rồi.""Cảm ơn trời đất, dù gì người cũng không sao."Trong lòng Vân Đoan hiểu rõ, thật lòng cảm ơn mọi người giúp đỡ, dẫn đứa bé vào nhà, sau đó đóng cửa, cô lập tức chạy về phòng, quả nhiên đồ trong phòng bị lục lọi, đặc biệt là một cái túi nhỏ đặt ở góc bàn, quyển bài tập bên trong đều bị đổ ra tỉ mỉ kiểm tra.Cô vui mừng, cùng may cô có không gian, nếu không những tài liệu nóng phỏng tay kia cũng không biết nên giấu ở chỗ nào.Sau lần này, hy vọng những người kia có thể chết tâm, từ bỏ nghi ngờ đối với Lương Thần.Cô cúi đầu, tiểu đáng thương Lương Thần khóc đến nất cục, cầm vạt áo của cô, không chịu buông tay.Vân Đoan ngồi xổm xuống, lau nước mắt cho cậu bé: "Mấy người mới vừa rồi kia, cháu có quen không?"Vân Đoan lắc đầu một cái: "Không quen.""Không quen biết thì không quen biết đi, sau này, chắc sẽ không gặp nữa đây.

Đừng khóc, cháu là con trai, phải có khí phách của nam tử hán.

Dì có mua keo Đại Bạch Thỏ, cháu lấy đi chia cho đám Thạch Đầu đi.""Cùng nhau.""Được, cùng nhau đi xuống." Vừa vặn cô có thể đi xuống cảm ơn chị dâu Lý.Chị dâu Lý thấy bọn họ xuống tầng, vội vàng đi đến nói: "Chao ôi, Lương Thần khóc đến mắt cũng đỏ lên rồi, Đều do chị, không ngăn cản.

Lúc ấy em mới vừa đi không bao lâu, mấy người kia đã đến rồi, mặc đồ cán bộ, còn biết tên của Lương Thần, ai biết được..."Vân Đoan vội vàng nói: "Chuyện này cũng không thể trách chị được, đến bây giờ em cũng không biết mấy người kia là muốn làm gì.

Chỉ là vẫn cảm ơn chị dâu Lý giúp đỡ gọi người đến, còn có sự giúp đỡ của mọi người hàng xóm nữa, nếu không một mình em cũng không có cách nào hù dọa mấy người kia, để cho bọn họ rời đi.""Ha ha ha, em không trách chị là được, đều là hàng xóm, nói cảm ơn gì chứ."Lương Thần chạy đến, chia kẹo Đại Bạch Thỏ trong túi cho đám bạn nhỏ của mình.Người lớn xung quanh thấy vậy không ngừng khen, nhìn một cái cũng biết là đứa bé được dạy dỗ tốt.

Bây giờ là thời kỳ thiếu ăn thiếu mặc, có mấy đứa trẻ không bao vệ đồ ăn chứ?Sau khi chia sẻ kẹo Đại Bạch Thỏ cho đám người bạn nhỏ, cuối cùng trên mặt Lương Thần cũng xuất hiện nụ cười.Buổi trưa, vọ chồng Mạnh Hoa nghe nói trong nhà xảy ra chuyện, được nghỉ trưa thì vội vàng trở về..
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 17: Chương 17


Vân Đoan đoán hai người nhất định sẽ trở về, buổi trưa có làm phần cơm của bọn họ."Vân Đoan, trong nhà xảy ra chuyện gì? Đội trưởng đội bảo vệ chạy đến tìm chú, nói trong nhà có một tên lừa gạt đến, còn làm cho Lương Thần sợ quá khóc lên.""Chú Mạnh, từ từ, ăn cơm xong chúng ta lại nói chuyện." Vân Đoan bưng một đĩa rau xanh từ tròng bếp đi ra.Đinh Mai sờ đầu Lương Thần: "Lão Mạnh, ông đừng sốt ruột, nghe lời Đoan Đoan, ăn cơm trước."Thấy Lương Thần tò mò nhìn mình, Mạnh Hoa cũng không nói gì.Cơm nước xong, ba người lớn thu dọn bàn ăn nhà bếp, dỗ đứa bé vào phòng ngủ trưa.Lương Thần chơi, khóc cả một buổi sáng, cũng không cần dỗ ngủ trưa, đầu đặt xuống gối, rất nhanh đã ngủ.Đinh Mai đóng kỹ cửa phòng ngủ đi ra ngoài."Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"Vân Đoan trầm giọng nói: "Cháu nghi ngờ mấy người buổi sáng đến, là kẻ thù của nhà họ Lương."Mạnh Hoa và Đinh Mai giật mình: "Sao cháu biết được?"Vân Đoan nói chuyện tài liệu ra: "Lúc cháu về đến nhà, người của đám người kia đang ở trong phòng lục đồ, không tìm được mới đi.”Hô hấp của Đinh Mai hơi dồn dập: "Phần tài liệu kia đâu?"Vân Đoan hoạt bạt nháy mắt: "Thứ đồ gây họa đó, sao có thể giữ bên người được? Lúc trước sau khi cháu thấy đã đi ra bên ngoài tìm một chỗ giấu rồi."Đinh Mai thở phào nhẹ nhõm, khoa trương vỗ ngực: "Giấu là tốt rồi, thật là hù chết dì.""Đứa nhỏ này, chuyện tài liệu sao không nói với chúng ta một chút nào vậy.""Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện! Hơn nữa, thế lực chúng ta đơn bạc, lúc này lại còn thời buổi rối loạn..."Mạnh Hoa gật đầu một cái: "Vân Đoan nói đúng.

Chúng ta không có biết lúc Lương Thần đến đây còn mang theo một phần tài liệu, sua này cũng không nói cho người khác, cháu cất kỹ vào đi.

Chú cũng nghĩ giống như cháu, lần này không tìm được đồ, lần sau bọn họ sẽ không đến.

Nhưng đề phòng lỡ như, tốt nhất vẫn nên len lén đưa Lương Thần đi chỗ khác, không nên ở lại chỗ chúng ta."Hơn nữa, Lương Thần ở chỗ này, hai người bọn họ cũng phải đi làm, không thể chăm sóc cho Lương Thần cẩn thận được, đối xử với đứa bé cũng không tốt.

Còn không bằng tìm nhà khác.Đinh Mai buồn rầu nói: "Chuyện này không dễ xử lý!"Đứa bé còn nhỏ, lỡ như đưa cho người không đáng tin cậy, đưa trẻ bị bắt nạt cũng không biết.

Còn nữa, mấy ngày nay được Vân Đoan chăm sóc, đứa trẻ vất vả lắm mới mở miệng nói cười, lại bị đưa đến một nơi xa lạ, không biết trong lòng đứa bé có bao nhiêu khó chịu.Mạnh Hoa than thở: "Lại quan sát mấy nhà đi."Sau đó Mạnh Hoa nói với Vân Đoan: "Chú muốn thương lượng chuyện này với cháu.""Chú nói đi ạ."“Chú và dì Đinh của cháu đã thương lượng, trước tiên sẽ giữ lại vị trí công việc cho cháu, cháu trở về huyện Phương Hoàng một chuyến, tìm sư thúc của cháu điều dưỡng thân thể một chút, chờ thân thể khỏe lại, lại trở về đi làm lại.".
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 18: Chương 18


Thật ra Vân Đoan cũng đang suy nghĩ đến chuyện này, nếu Mạnh Hoa đã nhắc thì cô cũng nói: "Cháu cũng muốn trở về huyện Phượng Hoàng điều dưỡng thân thể, nhưng không cần giữ công việc cho cháu đâu.

Lỡ như cháu đi nửa năm một năm không về, còn chiếm vị trí công việc, mọi người sẽ có ý kiến.

""Cháu không có công việc thì sao được?"Vân Đoan mỉm cười nói: "Dù gì cháu cũng là học sinh cấp ba, còn có kinh nghiệm làm y tá năm năm ở bệnh viện chúng ta, chẳng lẽ còn không tìm được công việc sao?"Hơn nữa, cô còn có tiền hoa hồng, coi như không có việc, cũng không thiếu tiền dùng.

Tuy nói bây giờ thị trấn không có người đi làm việc là học sinh, người trẻ tuổi đều là xuống nông thôn giúp đỡ xây dựng, chỉ là bây giờ nhà họ Vân chỉ còn lại một mình cô, cộng thêm thân thể của cô không tốt, không làm việc nặng được, cũng phù hợp với chính sách ở lại thị trấn thành phố.

Nếu là như vậy, Mạnh Hoa và Đinh Mai nhìn nhau một cái.

“Đoan Đoan à, nếu không cháu cũng dẫn Lương Thần theo đi? Lúc đưa đứa bé này đến, nhà họ Lương có đưa một khoản tiền nuôi dưỡng, đủ để nuôi đứa bé mấy năm, dì sẽ đưa cho cháu.

"Vân Đoan cũng thích đứa bé ngoan ngoãn này, coi như phải nuôi Lương Thần, cũng tuyệt đối không phải vì khoản tiền nuôi dưỡng kia.

Gặp Lương Thần, cô lập tức nhớ lại mình lúc nhỏ, một mình cô đơn lớn lên.

Cảnh ngộ của Lương Thần còn thảm hơn cô, ít nhất cô còn có ông nội ở.

"Nếu như Lương Thần muốn đi theo cháu, cháu không có vấn đề gì.

"Trò chuyện một lát, thời gian cũng không còn sớm nữa, Mạnh Hoa và Đinh Mai phải đi làm, chỉ chờ đến tối về lại bàn bạc.

Vân Đoan đẩy cửa phòng ngủ đi vào, ngồi ở mép giường, vươn tay bóp gương mặt non nớt mềm mại của đứa bé: "Lông mi run như vậy, giả bộ ngủ chứ gì, mới vừa rồi cháu đều nghe được lời của chúng ta đúng không?"Trước đó dì Đinh đã đóng cửa phòng ngủ dành cho khách rồi, nhưng lúc cô đi vào, phát hiện cửa mở ra một khe hở.

Lương Thần mở mắt ra: "Cháu muốn đi với dì.

""Được, vậy chúng ta sẽ cùng đi.

"Vân Đoan đã sớm muốn trở về núi Phượng Hoàng, nếu đã hạ quyết tâm, vậy sớm nên chuẩn bị.

Chờ đến tiền hoa hồng cuối tháng đến, trước tiên cô đi đến bệnh viện làm thủ tục nghỉ việc, sau đó đi đến trạm xe lửa mua vé, cuối cùng mới chạy đến trạm mua bán đồ phế thải càn quét một trận.

Một ngày chạy thật nhiều chuyến như vậy, vì không làm cho người ta chú ý đến, còn cải trang lối ăn mặc thật nhiều lần.

Mua xong lương thực một tháng của cô và Lương Thần, lại để một ít tiền tiêu dùng hằng ngày, tiền còn lại đều tốn vào tiệm mua bán phế thải.

Lần cuối cùng đi đến trạm mua bán đồ phế thải, cô theo thói quen đi đến một góc đằng bình bình lọ lọ ở trong sân.

Mấy ngày nay, góc đặt đồ này, đồ có chút cổ đều bị cô mua, còn dư lại là một ít đồ bình thường.

.
 
Thương Nhân Đồ Cổ Xuyên Đến Thập Niên 70
Chương 19: Chương 19


Nhưng, tương lai ai mà biết được?Vân Đoan lục lọi trong đám đồ chất đống, không thấy vật giá trị nào.

Lúc cô xoay người muốn đi, thấy một cục đá màu đỏ sẫm vùi trong bùn đất, lúc đầu còn không để ý, đi hai bước, cô dừng lại.Bước nhanh về, tốn sức đào cục đá đó ra.Má ơi, đây không phải là cục đá màu đỏ sậm trên núi Phượng Hoàng sao?Cô bỏ cục đá này vào không gian, đột nhiên, tầng một sáng bừng lên giống như đốt lửa, giống như hình ảnh trắng đen bỗng nhiên biến thành có màu sắc.Cái này cái này, là bàn tay vàng của cô sắp thăng cấp sao?---Cô không biết có phải là không gian thăng cấp hay không, bây giờ cô chỉ muốn tìm thêm hai cục đá, sớm thắp sáng mấy tầng phía trên Đào Nghệ quán.Cô cẩn thận tìm kiếm trong sân một lần, trên đất có đồ cản trợ, cô lập tức dời ra nhìn, bận rộn hơn hai giờ, cái gì cũng không tìm thấy.Có lẽ, loại đá này, ở trên núi Phượng Hoàng? Bây giờ cô không kịp chờ đợi muốn trở về quê quán.Không tim được đá, tính lại tiền còn trong tay, cô đi vào trong nhà, lại tìm kiếm đồ cổ, chọn hai bức tranh cận đại.

Nhìn tên thì không giống của họa sĩ nổi tiếng, nhanh lấy thẩm mỹ của cô, vẽ rất đẹp, đánh giá cất giữ."Tổng cộng bao nhiêu tiền?"Ông cụ liếc nhìn một cái: "Sáu đồng."Vân Đoan đưa tiền xong, nhìn ông cụ viết một hàng chữ vào trong sổ sách bẩn thỉu.Cô nhấc chân muốn đi, ông cụ đột nhiên hỏi: "Mấy ngày nay cô thay đổi nhiều cách từ chỗ này mua không ít thứ gì? Cô xem hiểu sao?"Thời tiết mùa xuân, cây mới vừa nhô ra lá non.

Dưới tàng cây, người đi qua đi lại, còn mặc áo tay dài.Ông cụ này dụng giọng nói tùy ý, nhưng lại làm cho cô cảm thấy lạnh sống lưng, trên người bắt đầu đổ mồ hôi lạnh."Đừng sợ, tôi cũng không phải là người xấu gì, cũng sẽ không có chuyện gì đi tố cáo cô.

Tôi ở chỗ này bán đồ, cô bỏ tiền ra mua đồ, trên sổ sách cũng ghi rất rõ ràng."Vân Đoan lặng lẽ thở ra một hơi, lá gan cũng lớn hơn: "Ngài biết tôi?""Sao lại không nhận ra chứ, cô không phải là y tá yếu ớt bệnh tật làm ở bệnh viên chi nhánh lúc trước sao?""..." Thì ra người ta lại quen thuộc với mình như vậy.Vân Đoan dứt khoát thẳng thắn: "Hiện tại trong tay tôi hết tiền rồi, muốn mua cũng không mua được, sau này có thứ tốt ngài để lại để cho tôi nhé.""Để lại cho cô làm gì?""Để lại, giữ gìn thật tốt, nói không chừng những thứ này, có có một ngày được thấy ánh mắt mặt trời lần nữa." Vân Đoan nói xong quay người rời đi.Mặc dù không làm gì vượt ranh giới, người khác cũng mua đồ ở trạm thu mua phế thải.

Nhưng bị người vạch trần thân phận, Vân Đoan vẫn luôn lo lắng.Cũng may tối ngày mai cô xe lên xe lửa, lần đi này, trời cao đường xa với nơi này, trái tim cũng cũng dần ổn định lại.Tầng một đường thắp sáng, làm cho cô phát hiện được chỗ khác biệt.

Sau khi thắp sáng, không chỉ cô có thể lấy vào lấy ra đồ bên trong, người còn có thể đi vào nữa..
 
Back
Top Bottom