Cập nhật mới

Khác Thượng Dương Bí Sự

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
294171523-256-k19973.jpg

Thượng Dương Bí Sự
Tác giả: hongnhabl
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác phẩm dã sử không có giá trị dùng để nghiên cứu học thuật



lichsuvietnam​
 
Thượng Dương Bí Sự
Chương 1: Trữ Phi


Tác phẩm dã sử không có giá trị dùng để nghiên cứu học thuật

Năm đó, Tuấn là chàng thiếu niên hai mươi tuổi an nhiên ngồi trên núi Thái Hòa mà dạo khúc Phụng cầu hoàng bởi cây thất huyền cầm.

Hồng Hạc cũng chỉ là thiếu nữ mười tám tràn đầy nét tươi trẻ xuân xanh mà nhẹ nhàng theo làn gió múa lên vũ khúc.

Dáng bộ uyển chuyển cùng thanh âm trầm bỏng như quyện vào nhau tạo ra cảnh sắc mê người.

Tiếng đàn kết thúc, cơ thể yêu kiều cũng dừng lại những động tác giao động lòng người.

Trời xanh gió mát, một nam một nữ ngồi tựa lưng vào nhau.

Tiếng nói trong trẽo cất lên.

- Đến khi nào anh mới nói với Cô sang nhà em hỏi chuyện với Cha?

Nét mặt của Tuấn trầm tư một lúc rồi nhìn lên bầu trời rộng lớn.

- Hiện nay anh vẫn chưa có sự nghiệp trong tay, chỉ sợ khiến em phải thiệt thồi!

Hồng Hạc cũng lộ rõ nét trầm tư nhìn vào đôi tước trên cành cây nọ mà thấy chút tủi hờn khiến lời nói cũng có vài phần trách cứ.

- Dương gia tuy không phải hào môn thế phiệt gì nhưng cũng đủ khiến anh một đời không lo nghĩ...

Vừa nghe được câu ấy, sắc diện Tuấn đã thay đổi nhiều phần.

- Bậc trượng phu ở đời ai lại sống kiếp cậy nhờ bám víu như thế!

Gương mặt Hồng Hạc có chút hục hẫn.

Tuấn ân cần nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy.

- Anh xin hứa!

Đến một ngày anh có được công danh thì sẽ cho kiệu lớn đến rước em!

Vài tháng sau, khắp Thăng Long rộn rã kèn hoa.

Thiếu niên với hỉ phục nghiêm chỉnh bên trong nhà họ Tạ cùng cô em họ Thuần Khanh làm lễ bái gia tiên.

Trái ngược với cảnh rộn ràng hỉ sự thì tâm trạng Hồng Hạc như mù mịt khi chứng kiến người trong lòng muốn trao gửi cả đời đã kết đôi cùng người khác.

Hồng Hạc lặng lẽ rời khỏi nhưng bóng dáng ấy đã rơi vào tầm mắt của một thiếu niên khác.

- Đó là con gái của nhà nào?

Chàng thiếu niên Nhật Tôn chỉ vừa mười sáu đã trúng tiếng sét ái tình của dáng vẻ kia.

Tên thái giám bên cạnh hiểu ý đáp lời.

- Bẩm Điện hạ, đó là ái nữ của Trung thư lệnh Dương Đình Trọng !

Suốt một tuần qua, Hồng Hạc luôn nhốt mình trong phòng, đến bữa cũng chỉ dùng một ít qua loa.

Dương lão gia mở cánh cửa phòng bước vào, nhìn đến thiếu nữ đang lánh mình sau bước màn che.

- Đông cung Điện hạ đã để mắt đến con, nên Cha đến hỏi ý con thế nào!

Hồng Hạc vô cảm, không có một chút sinh khí nào nằm bên trong bức màn che.

- Việc đại sự thì Cha hãy quyết, con là phận gái nào dám cãi lại!

Dương lão gia nhận được câu trả lời cũng lộ ra vẻ vui mừng.

- Cha tin là Đông cung Điện hạ sẽ chăm sóc tốt cho con.

Con hãy nghỉ cho khỏe để chờ ngày rước dâu!

Dương lão rời khỏi với vẻ vui sướng trong lòng.

Hồng Hạc lúc này trong tâm tư dường như đã có chút nào đó hối hận.

Hối hận vì câu nói vội vàng?

Hay hối hận vì phải gả cho một người không hề quen biết?

Vậy là thêm hai tháng nữa trôi qua, kể từ khi tin tức ái nữ nhà Trung thư lệnh Dương Đình Trọng trở thành chính thất cung Long Đức truyền khắp cả nước thì lễ vật không ngừng đưa vào Dương gia.

Các chính sứ, phó sứ theo lệnh Triều đình mà hai lần đến Dương gia làm các lễ Nạp thái, vấn danh, nạp cát, nạp huy, cáo kỳ.

Hôm đó, Du địch rực rỡ, gương mặt phủ thêm son phấn lại càng diễm lệ.

Gót chân bước ra khỏi thềm cửa họ Dương mà chậm rãi xoay lại, hai mắt chất chứa châu lệ mà nhìn về Dương lão.

- Con gái bất hiếu, chưa thể phụng dưỡng Cha mà nay đã gả đi.

Dứt lời, Hồng Hạc nhẹ nghiêng người về phía Dương lão.

Dương lão vội đỡ lấy tay con gái mà đỏ hoen khóe mắt.

- Từ hôm nay, con đã là Trữ phi.

Sau này phải hầu Điện hạ cho tốt thì Cha cũng đã được nhờ rồi!

Nói xong, Dương lão buông tay con gái mà nhìn bộ Du địch ấy nép vào kiệu cưới.

Từ Dương gia vào đến Hoàng thành cũng là một quảng đường dài.

Hồng Hạc ngồi bên trong nhìn qua bức rèm châu bên hong kiệu đã nhận ra bóng hình quen thuộc.

Đôi mắt của kẻ cưỡi ngựa đi bên cạnh kiệu hoa cũng đáp lại ánh mắt bên trong rồi nhanh chống lánh đi.

- Bây giờ anh có nguyện vì em mà đi khắp chân trời không?

Thanh âm nhẹ nhàng phát ra chỉ đủ hai người nghe được.

- Em là Trữ phi, anh chỉ là một thị vệ.

Nếu chúng ta làm càn thì cả ba họ khó tránh tội này.

Lời cự tuyệt khiến trái tim Hồng Hạc tan nát.

Nếu anh Tuấn của nàng đã muốn lo cho sự nghiệp thì nàng cũng sẽ cùng lo cho sự nghiệp ấy.

Một ngày trôi qua lặng lẽ và màn đêm buôn xuống, Hồng Hạc ngồi bên trong gian điện rộng lớn và cũng lạ lẫm vô cùng.

Tiếng bước chân đang đến gần, vị tân nương e thẹn chẳng dám nhìn vào người kia.

Nhật Tôn ngồi xuống bên cạnh Hồng Hạc, tay bắt đầu nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia.

- Hồng Hạc, Quả nhân sẽ dùng cả đời này để chăm sóc cho nàng!

Và rồi cô gái mười tám xuân xanh năm ấy lần đầu đã cảm nhận được hơi ấm đó...

Túy Mộng
 
Thượng Dương Bí Sự
Chương 2: Đông Tuần


Tác phẩm dã sử không có giá trị dùng để nghiên cứu học thuật

Buổi sáng hôm sau, vị tân nương e thẹn bị những tia nắng len lối đánh thức.

Đôi mắt diễm lệ mở ra nhìn sang người đang nằm bên cạnh.

Khuông mặt tuy không phong trần, anh tú như anh Tuấn của nàng nhưng vẻ nho nhã thanh lịch cùng sự ân cần dịu dàng đêm qua đã khiến cho Hồng Hạc không hối hận về quyết định này.

Ngón tay bạch ngọc thon dài chạm nhẹ vào đôi môi trên gương mặt thanh tú đó.

Nhật Tôn chợt nắm lấy bàn tay ấy rồi xoay người mà ôm lấy Hồng Hạc vào lòng.

Có lẽ đây là lần đầu tiên một cô gái mười tám cảm nhận được hơi ấm mà nam nhân mang đến.

Đôi mắt hồn nhiên ấy không rời khỏi được gương mặt thanh tú đó.

- Điện Hạ!

Trời đã sáng rồi!

Nhật Tôn cứ như một đứa trẻ mà ủ ấp nữ nhân trong lòng.

- Vẫn còn sớm.

Để Quả nhân ngủ thêm một chút!

Hồng Hạc nhẹ hôn lên gò má thư sinh ấy mà thì thầm vào tai Nhật Tôn.

- Em còn phải đến dâng trà cho Triều đình nữa!

Nghe thấy câu ấy, Nhật Tôn không đành lòng mà cùng Hồng Hạc rời khỏi long sàn.

Sau một hồi tu chỉnh y quan, vợ chồng Đông cung rời khỏi cung Long Đức mà hướng đến điện Trường Xuân.

Bên trong điện Trường Xuân, chính vị là Hoàng Thái Hậu, bên tả là Hoàng Đế, bên hữu là Trung cung Hoàng Hậu.

Nhật Tôn cùng Hồng Hạc bước vào trong, tay cung kính hướng ba vị kia mà hành đại lễ.

- Chúng con Cung thỉnh Thánh an!

Vị Thái hậu đã độ lục tuần tỏ ý hài lòng về người cháu dâu này.

Đế- Hậu hai bên trong thấy sắc diện mà cũng thuận theo tâm ý.

Cung nữ bê lên một khay gỗ có ba chén tràn đã chuẩn bị sẵn, Hồng Hạc bước đến quỳ dưới chân Thái hậu bê lên một chén rồi cung kính.

- Cháu xin mời Đức bà dùng trà!

Thái hậu vui cười nhận lấy.

Hồng Hạc tiếp tục dâng trà cho Hoàng đế và Hoàng hậu.

Liệu những ngày hạnh phúc này sẽ diễn ra bao lâu đây.

Ba năm lặng lẽ trôi qua, cung Long Đức cũng đã có thêm vài ngự thiếp.

Hôm ấy, Đông cung Điện hạ đi tuần vùng Hải Đông, theo hầu ngoài Hồng Hạc còn có ba chị em Hồ thị.

Tuấn từ khi vào làm thị vệ ở Đông cung cũng dùng biểu tự Thường Kiệt và rồi thăng dần đến Đông cung Chỉ huy sứ theo hộ giá Trữ quân.

Thuyền lênh đênh giữa nước, mây đen che phủ nửa vầng trăng, sóng và gió bắt đầu nổi lên.

Thường Kiệt cảm nhận giường như sắp có chuyện sảy ra.

Hồng Hạc đứng ở mạn thuyền ngắm nhìn chút ánh dương đọng lại phía chân trời.

Thường Kiệt từ phía xa đi đến chẳng dám nhìn vào vóc dáng thân quen đó.

- Tiết trời đêm trở lạnh xin Trữ Phi giữ gìn thân ngọc!

Những ánh tàn nơi chân trời rọi vào đám mây mù mịt tạo ra màu đỏ cam, Hồng Hạc vẫn ngắm nhìn khung cảnh ấy.

- Ta từng nghe Cha nói, chân trời xuất hiện những màu rán đỏ ấy thì ắc có mưa bão to.

Cơn giò lạnh bỗng thổi ngang qua mạn thuyền, Hồng Hạc cảm thấy giá rét liền cọ hai bàn tay vào nhau.

Thường Kiệt thấy thế vội cởi bỏ áo choàng rồi khoác lên thân ảnh trước mắt, giọng điệu ân cần lo lắng.

- Thân ngọc của Điện hạ khó chịu được lạnh, nên nhanh vào trong để tránh gió đêm.

Giông tố cũng đã nổi lên, thuyền ngự cũng dần trở nên hỗn loạn.

Các con sóng lớn không ngừng đánh vào mạn thuyền.

Một viên lính gấp gáp chạy vội đến trước mặt Thường Kiệt.

- Bẩm Chỉ huy sứ!

Khoang thuyền bị thủng.

Thuyền ngự đang dần chìm!

Thường Kiệt nhận được tin dữ vội đi đến chỗ Nhật Tôn.

- Bẩm Điện Hạ.

Thuyền đang bị chìm xin Điện hạ nhanh chống di giá xuông thuyền nhỏ.

Nhật Tôn nghe thấy cũng bất giác hoảng loạn mà nhìn xung quanh

- Hồng Hạc!

Hồng Hạc đâu rồi!

Quả nhân phải tìm nàng ấy!

Thường Kiệt cố gắng bình tỉnh mà thu xếp mọi chuyện.

- Quách Tu, Lê Tráng!

Nhanh chống đưa Điện Hạ rời khỏi!

Ra lệnh xong thì nhìn sang Nhật Tôn.

- Điện hạ yên tâm.

Thần sẽ bảo vệ sự an toàn cho Trữ phi.

Sau khi Nhật Tôn rời khỏi.

Thường Kiệt nhanh chóng đi khắp nơi tìm kiếm Hồng Hạc.

Trong khi tất cả đang di tản, sóng vỗ mạnh vào mạn thuyền khiến nó chao đảo không ngừng và đang dần chìm xuống.

Những còn thuyền nhỏ được đem theo nay trở thành cứu tinh mà đưa mọi người tìm đến bờ.

Hồng Hạc vất vã bám vào một cây cột mà chịu đựng sự tấn công mãnh liệt của những cơn sóng hung hãn.

Thường Kiệt đã thấy được bóng dáng ấy nhưng chưa kịp tiến đến thì một cơn sóng hằng ba trượng ập đến.

Nhật Tôn trên thuyền nhỏ ở phía xa nhìn thấy cả con thuyền to lớn bị ngọn sóng nuốt chửng thì không chịu nổi đã kích mà ngất lịm đi.

Trong màn nước mênh mong, Thường Kiệt lại nhìn thấy bóng dáng ấy đang vùng vẫy một cách vô vọng thì nhanh chống bơi đến ôm lấy thân thể ấy mà cùng trồi lên mặt nước bao la.

Nhìn thấy nữ nhân trong tay đã bất tỉnh Thường Kiệt chỉ còn biết một tay giữ chặt lấy Hồng Hạc, tay kia bám vào một tấm ván gỗ mà lênh đênh trên nước.

Đến khi tỉnh lại, Hồng Hạc nhìn thấy bản thân đang ở trong ngôi nhà nhỏ, cơ thể lại mặc quần áo của hạng bình dân, vừa lúc đó, Thường Kiệt từ ngoài bê vào một khay nhỏ có chén canh nóng.

Nhìn thấy nữ nhân kia đã tỉnh lại thì mười phần cung kính.

- Điện Hạ bị cảm, đã ngủ suốt hai ngày.

Nếu đã tỉnh lại thì nên uống chút canh giải cảm.

Cơ thể suy nhược của Hồng Hạc cố gắng ngồi dậy tựa lưng vào tường.

- Rốt cuộc, chuyện gì đã xảy ra?

Vì sao em lại ở đây?

Thần sắc của Thường Kiệt vẫn nghiêm nghị không thay đổi.

- Bẩm Điện Hạ.

Là do đêm thuyền gặp bão bị sóng nhấn chìm.

Thần và Điện Hạ cùng trôi dạt vào đây, may được hai ông bà lão này cứu sống.

Bà ấy đã giúp Điện hạ thay y quan.

Vừa dứt lời một bà lão đã độ bảy mươi, đầu tóc trắng bạc đi vào nhìn về phía Thường Kiệt mà trách móc.

- Cái thằng nhóc này thấy vợ mình tỉnh lại cũng không biết đến xem thế bào mà cứ đứng ngay ra đó!

Nghe thấy câu ấy, Thường Kiệt chỉ biết ngay người ra còn Hồng Hạc cố nén cơn cười mà ho sặc một tràn dài.

Bà lão thấy vội ngồi xuống bên cạnh vỗ nhẹ vào tấm lưng của Hồng Hạc.

Thường Kiệt sau khi hoàn hồn thì đặt vội khay nhỏ xuống bàn.

- Hình như là ông về, để cháu ra xem!

Thường Kiệt nhanh chóng tìm cớ để rời khỏi khung cảnh ngượn ngạo ấy.

Bà lão nhìn thái độ của hai người trẻ tuổi này cũng bị làm cho hồ đồ.

- Lạ nhỉ?

Nếu hai đứa chúng bay không phải vợ chồng thì sau suốt hai ngày nay tên nhóc đó cứ bên giường mà đút cháo bón thuốc chứ?

Bà lão tỏ vẻ thắc mắc mà nhìn sang Hồng Hạc, nữ nhân nghe đến đây trong tâm tư cũng có chút vui sướng mà khẽ cười.

Sau bữa tối đạm bạc, hai ông bà lão cũng đã đi nghỉ.

Hồng Hạc bên trong căn phòng nhỏ nhìn qua khung cửa sổ là thân thể Thường Kiệt đang luyện kiếm dưới ánh trăng.

Nếu nói Nhật Tôn thanh lịch, nho nhã có khí độ của bậc vương giả thì Thường Kiệt anh tú, phong trần là thần thái kẻ mãnh tướng.

Sắc diện như băng, đường kiếm như cắt.

Hồng Hạc chậm rãi bước đến.

Thường Kiệt xoay người hướng lưỡi kiếm về phía nữ nhân kia.

Nếu Thường Kiệt không kịp thu kiếm về thì có lẽ dung nhan kia đã bị hủy.

- Đã khuya.

Sao Điện Hạ lại ra đây chịu gió sương!

Thường Kiệt khí độ vẫn lạnh nhạt tra kiếm vào vỏ, xoay lưng về phía Hồng Hạc.

Hồng Hạc nhẹ nhàng ôm lấy tấm lưng của nam nhân trước mặt áp gò má sát vào để tìm kiếm hơi ấm, một tay vòng ra trước chạm vào khuông ngực, tay kia vuốt nhẹ từ bả vai đi dần xuống bàn tay kia mà nắm lấy.

- Từ bây giờ, chúng ta sẽ tránh xa thế sự và em chỉ còn biết đến anh thôi.

Thường Kiệt giường như đánh mất đi lý trí, tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé trước ngực.

Nam nhân chậm rãi xoay người lại, bốn mắt nhìn nhau, có lẽ đây là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất được nhìn ngắm nữ nhân này với khoảng cách gần đến vậy.

Hồng Hạc nhẹ nhàng đưa dung nhan diễm lệ này đến gần gương mặt phong trần kia.

Khi cả hai gần phá bỏ những giới hạn đã được đặt ra thì Thường Kiệt bỗng nhiên tránh né dung nhan ấy và cũng nhanh chóng lui lại mà tiếp tục lao mình vào những đường kiếm như đang trút bỏ dục vọng.

Túy Mộng
 
Thượng Dương Bí Sự
Chương 3: Cung Hình


Tác phẩm dã sử không có giá trị dùng để nghiên cứu học thuật

Ngày hôm sau, Hồng Hạc gối gọn lại y quan cùng Thường Kiệt từ giã đôi vợ chồng già mà khiến họ không cầm được nước mắt.

Khi đi, Hồng Hạc còn không quên để lại cho họ hai chiếc vòng ngọc xem như là đáp lại ơn cứu dưỡng mấy này ngày nay.

Chỉ cần đến được Huyện đường nơi đó thì với lệnh bài của Đông cung thì việc hồi Kinh cũng sẽ dễ dàng hơn, nhưng đoạn đường này quả thật khá dài Thường Kiệt chỉ đành lấy thanh kiếm mà đổi lấy một con ngựa để cho Hồng Hạc.

Suốt dọc đường, Hồng Hạc ngồi yên còn Thường Kiệt dẫn ngựa, cứ lặng lẽ như thế.

Hồng Hạc đến cùng vẫn không nhịn được.

- Nếu trong tâm tư anh còn có em trong trong đó, thì hãy cùng em cưỡi ngựa đi đến tận chân trời!

Còn nếu anh dẫn em hồi Kinh thì từ đây chỉ còn một Trữ Phi và Đông cung Chỉ huy sứ!

Thường Kiệt chậm rãi dừng lại, từ từ lấy trong áo ra một chiếc khăn tay nhỏ đã cất giữ suốt nhiều năm.

Thường Kiệt cố hửi lấy những chút gì còn đọng lại trên đó rồi hai tay dùng lực xé rách nó.

Thanh âm kiên định nhưng chẳng dám nhìn thẳng mặt nữ nhân kia.

- Thần xin hộ tống Điện Hạ hồi cung!

Chiếc khăn bị xé rách cũng khiến trái tim của Hồng Hạc vụn vỡ thành từng mãnh.

Nam nhân trước mặt vẫn lẳng lặng dẫn ngựa bước đi.

Nhật Tôn từ khi hồi cung thì vẫn cố tỏ ra bình thản mà chuyên tâm vào chính sự nhưng đêm đến lại dùng rượu khỏa lấp cơn tuyệt vọng.

Chỉ dụ ban ra tìm kiếm Thường Kiệt và Hồng Hạc được truyền khắp xứ ấy, ngoài ra những ngư dân gần ấy còn vớt được thi hài của ba chị em Hồ thị.

Đến khi Hồng Hạc trở về thì Nhật Tôn vui sướng tột bật.

Từ khi trở về cũng đã trôi qua hai lần trăng tròn, tin tức Trữ Phi mang được long thai khi Triều Đình vui mừng mà bỏ chầu ba hôm để mở tiệc ăn mừng.

Cũng vì Hồng Hạc có mang phải ở cử nên dọn ra gian phòng phía Đông để tĩnh dưỡng.

Kể từ đó ngự thiếp Mai thị là cháu của Trung cung Hoàng Hậu được thường xuyên vào hầu.

Nhưng đối lập với việc cung Long Đức chuẩn bị đón một sinh linh mới thì tin đồn về nguồn gốc của sinh linh này từ đâu mà ra đã lan truyền khắp nơi trong Thăng Long thành.

Tại điện Thiên An, Từ Hiếu Hoàng Đế ngồi trên bảo tọa Thiên Tử vẻ mặt nghiêm nghị nhìn về Nhật Tôn ngồi phía dưới với cuộn thẻ tre trong tay.

- Con nghĩ gì về những việc ghi trong đó?

Nhật Tôn trầm tư hồi lâu rồi chậm rãi tâu.

- Thưa Triều Đình.

Nếu tính lại thì việc thụ thai trùng với lúc chúng con đông tuần.

Vì thế, con sẽ điều tra và dập tắt những tin đồn vô căn cứ này!

Hoàng Hậu từ bên ngoài bước vào, thanh âm không nhanh không chậm mà đáp lại lời Nhật Tôn.

- Tin đồn là truyền từ miệng qua miệng.

Điều tra là điều tra thế nào?

Dập tắt là dập tắt làm sao?

Trong khi Trữ Phi của Đông cung lại phiêu bạt cùng một tên Chỉ huy sứ, sau khi trở về thì lại có thai!

Hoàng Hậu tiến đến trước Hoàng Đế cúi người hành lễ rồi ngồi đối diện với Nhật Tôn.

- Theo Mẹ thấy, nếu muốn dập tắt tận gốc tin đồn này chỉ cần cho kẻ đó đến Ngự tiền hầu hạ!

Nhật Tôn nghe đến hai từ cuối cùng thì có chút bất ngờ.

- Hầu hạ?

Ý của Mẹ là...?

Ánh mắt của Nhật Tôn ở chỗ của Hoàng Hậu từ từ dời sang Hoàng Đế đang ở ngôi cao kia.

- Trẫm thấy tư chất của hắn cũng không tệ, nhưng do xuất thân như thế nếu muốn được công danh thì không dễ.

Hoàng môn chi hậu vẫn còn thiếu một người.

Nhưng cần thu xếp ổn thỏa vì vài hôm nữa Hình thư sẽ được hoàn thành nên không thể vì chuyện chưa rõ ràng mà xử Cung được!

Canh ba, bên ngọn nến trắng u mờ nơi tẩm điện, Nhật Tôn với ánh mắt đăm chiêu mà nhìn ra ánh trăng mờ đang soi bóng xuống hồ.

Thường Kiệt đứng hầu bên cạnh, khẽ thở dài mà nhìn trước mặt là chiếc khay bên trên có ba thỏi vàng

- Thần nghe nói Triều Đình muốn tha cho bọn giặc Nùng.

Nếu năm xưa Tư Mã Công vì nghĩa mà bị Cung hình thì nay Thần cũng xin liều để trọn đạo!

Hai kẻ chủ tớ tuy không đối mặt nhưng lại hiểu rõ tâm ý của nhau.

Nhật Tôn chậm rãi lên tiếng.

- An Hy Vương vì Long Dương mà không tuyển tú, Hán Văn Đế vì Đặng Thông mà tặng cả núi đồng.

Chẳng lẽ Trữ Quân này không thể vì ngươi mà kháng lại Thánh ý hay sao ?

Thường Kiệt không bất ngờ với những lời này, khẽ đáp lời.

- Trữ Phi nghe được những lời này chắc hẳn sẽ không vui, với lại thần nguyện tận trung một lòng vì Điện Hạ nào chẳng dám có tâm tư khác!

Thường Kiệt sau bữa cơm cuối cùng với Thuần Khanh rồi chia cho nữ nhân này một thỏi vàng.

Thuần Khanh cầm thỏi vàng đó trong tay mà rưng rưng nước mắt.

- Nếu năm đó, không phải em ít kỷ, sắp xếp mọi việc thì có lẽ bây giờ đã không khiến anh và Hồng Hạc phải trở thành như vậy.

Thường Kiệt sững sờ một hồi trước câu nói này và đã ngộ ra điều gì đó.

- Ý em là ...?

Hai mắt Thuần Khanh bây giờ đã đẫm nước.

- Đêm hôm đó, là em chuốc anh say rồi mới xảy ra cớ sự.

Chứ thật thì chúng ta vẫn chưa có gì!

Thường Kiệt như chết lặng khi nghe được sự thật năm đó khiến bản thân phải cưới nữ nhân này.

Nếu Thường Kiệt không cưới Thuần Khanh thì Hồng Hạc chẳng gả vào cung Long Đức và cũng chả có kết cục như hôm nay.

Thường Kiệt nhìn nữ nhân trước mặt, liệu có đáng hận chỉ vì bản thân Thường Kiệt mà ra, liệu có đáng thương vì suốt ba năm qua chưa tròn bổn phận người chồng?

Rồi từ lúc đó đến khi đưa trả Thuần Khanh về nhà và mãi sau này Thường Kiệt chẳng muốn nói thêm lời dư thừa nào với nữ nhân này nữa.

Sau khi Thường Kiệt bạo gan ngăn cản Xa Giá từ đền Quán Thánh hồi cung chỉ vì việc tha cho họ Nùng.

Các quan theo hầu, người thì thương tài quý lòng trung mà muốn tha, kẻ thì thuận nước đẩy thuyền mà muốn dứt bỏ hậu nhân của kẻ đã chống đối với họ ngày trước.

Hoàng Đế ngồi yên xem cuộc tranh đấu một hồi cũng đưa ra quyết định.

Mùa đông giá rét.

Thường Kiệt với thân thể vừa khiếm khuyết khó khăn đi lại trong phòng, đôi môi tái nhợt, thần sắc chẳng chút sinh khí.

Mọi chuyện chỉ nhờ em trai Thường Hiến chăm lo.

Túy Mộng
 
Thượng Dương Bí Sự
Chương 4: Tứ Đại Đồng Đường


Một mùa đông giá rét đã trôi qua.

Những chồi non đón chờ mùa xuân đã chớm nở.

Đô tri Nội thị* - Thường Kiệt cũng quen dần với những công việc của mình.

Kể từ khi Thường Kiệt biết được sự thật về ngày hôm ấy, thì dường như bản thân đã có một chút hối hận và sự luyến tiếc.

Hắn hối hận vì đã nhiều lần từ chối vị nữ nhân kia, để rồi vứt bỏ hết tất cả và chọn cách phiêu bạc muôn phương.

Hắn đã luyến tiếc về những ngày tháng tươi đẹp trên núi Thái Hòa.

Ngày ngày phải nhìn nữ nhân kia tay trong tay cùng Thái tử Nhật Tôn ra vào điện Quảng Vũ mà lòng của hắn như quặng thắt lại.

Thời gian cứ dần trôi, tiết trời tháng Sáu bắt đầu trở nên oi bức, bào thai của Hồng Hạc cũng ngày một lớn dần.

Đây cũng là lúc tiết Thiên Thành* được chuẩn bị một cách chu đáo và gấp rút nhất.

Vạn Tuế Nam Sơn gần được hoàn thành, các khóm Trúc Hóa Long được chuyển về từ phủ Phú Lương* tấp nập ra vào.

Trường Thọ Sơn ở chính giữa đã được hoàn thiện, chỉ còn bốn ngọn núi Bạch Hạc đang trang trí thêm hình tượng chim bay, thú chạy ở khắp nơi.

Phần lưng chừng núi có thêm rồng thần quấn quanh cắm xen cờ xí và treo thêm khánh vàng.

Các nhạc công không ngừng luyện tập để đến Thánh tiết mà dâng lên Thiên Tử những khúc hát, điệu múa chúc thọ ở Long trì.

Đại lễ Thiên Thành diễn ra ở điện Thiên An, Triều Đình ngự ở chính vị cùng Hoàng Thái Hậu, Hoàng Hậu và bá quan quần thần.

Sau lời chúc tụng thì những điệu múa được tấu lên.

Thái tử Nhật Tôn thân tại điện Thiên An mà tâm tư lại lơ đãng trở về Long Đức cung, lo nghĩ đến Hồng Hạc đã gần đến ngày sanh nở.

Trong lúc tất cả đang vui say trong yến hội thì nội nhân bước vào đến chỗ Thái tử mà thì thầm.

Nét vui mừng lộ rõ trên gương mặt, Thái tử nhanh chân đi đến dưới bệ hướng về chính vị.

- Bẩm Bệ Hạ.

Thưa Đức bà, thưa mẹ.

Cung Long Đức vừa truyền tin đến...ái phi Hồng Hạc vừa khai hoa chiết tự!

Thanh âm vừa dứt, cả điện Thiên An vội dừng lại cuộc vui, Khai Quốc Vương* với vẻ mặt vui mừng, vội đi đến cạnh Thái tử Nhật Tôn, trên tay cầm theo ly rượu đưa lên chúc mừng rồi hướng về Thiên Tử.

- Kính mừng Triều Đình có được Đích Hoàng tôn!

Kính mừng họ Lý ta Tứ đại đồng đường!

Ngô Hoàng vạn tuế vạn vạn tuế!

Thanh âm của Khai Quốc Vương vang vọng phá tan sự yên lặng của cả điện Thiên An.

Bá quan cũng vội quỳ và hô theo - Kính mừng Triều đình có được Đích Hoàng tôn, kính mừng Lý triều tứ đại đồng đường, Ngô Hoàng vạn tuế vạn vạn tuế!.

Vẻ vui mừng này dường như chỉ có trên mặt Thái tử Nhật Tôn, thế nhưng đối với Hoàng Hậu cùng vài người thì sắc diện những người còn lại tựa như đang có tâm tư gì.

Tiếng kêu gào của Hồng Hạc bên trong Đông viện đang phá tan màn đêm yên tĩnh.

Những cung tỳ không ngừng đem những chậu nước ra vào.

Gia đình bốn người kèm theo sự có mặt của Khai Quốc Vương ở gian lớn Long Đức cung đứng ngồi không yên.

Gần hai canh giờ chờ đợi thì tiếng khóc của trẻ con vang vọng, Hoàng Thái Hậu nghe thấy cũng lộ rõ vẻ vui mừng mà nắm lấy tay Hoàng Đế bên cạnh.

Cung nữ bế đứa trẻ đi đến, muôn phần cung kính.

- Dạ bẩm.

Trữ Phi vừa sinh hạ một hoàng nam!

Nhật Tôn không thể chờ đợi vội bước đến đón lấy đứa trẻ đưa sang cho Hoàng Đế cùng Hoàng Thái Hậu xem mặt.

- Xin Đức cha đặt tên cho cháu !

Vị Hoàng Đế ngoài bốn mươi chăm chú vào gương mặt đứa trẻ sơ sinh chẳng nở rời mắt.

- Trẫm là Long, Thái tử là Nhật thì đứa trẻ này phải chọn chữ Càn thôi!

Với sắc diện của vị Hoàng Đế khi ngắm nhìn đích tôn khác xa với khí độ trên triều và lúc cầm binh.

Hoàng Thái Hậu với vẻ mặt phúc hậu không nhịn được mà cười thành tiếng.

- Cái tên này sao lại không giữ khí độ của Quân Chủ đến thế chứ!

Hôm nay là tiết Thiên Thành vậy thì cứ gọi nó là Càn Thành vậy!

Hoàng Hậu bên cạnh từ đầu vẫn im lặng, ánh mắt đang che giấu điều gì đó.

Sau khi Hồng Hạc sinh hạ Đích trưởng tôn Càn Thành thì ở cử nên mọi việc lớn nhỏ trong cung Long Đức đều giao hết cho Mai Ngọc Tuyền quản lý.

Với vị thế là cháu của Hoàng Hậu nay lại nắm quyền ở Đông cung nhưng thực chất mọi việc đều do sự sắp đặt đằng sau của Hoàng Hậu.

Nơi cung Thượng Dương, mỹ phụ chính vị nơi Phượng tọa, trên tay nâng chén trà nhấp nhẹ lấy một ngụm.

Ngọc Tuyền bên dưới với vẻ khép nép khác xa với uy nghi ở Đông cung.

- Con vào cung sau ả ta không bao lâu mà nay Đích trưởng tôn đã sinh ra mà con vẫn chưa có dấu hiệu gì.

Thật khiến Cô thất vọng!

Thanh âm từ tốn phát ra, Ngọc Tuyền tinh ý nhận lấy chén tràn mà đặt xuống bàn.

- Thật ra ngoài ả ta thì Điện hạ chỉ quan tâm đến chị em họ Hồ.

Nay dù chị em họ không còn nhưng Điện hạ vẫn rất nhạt nhẽo với con!

Trong lời nói của Ngọc Tuyền dường như có vài phần trách móc.

Mỹ phụ nhẹ cong khóe môi mà cười khảy.

- Chỉ trách con quá vô dụng!

Vài hôm nữa bên Trường Yên* phủ cùng Hoàng Giang* lộ và Hồng* lộ sẽ tiến dâng lên ba nữ nhân nạp vào Đông cung.

Con sẽ có thêm vây cánh!

Ngọc Tuyền nghe được tin này thì tâm tư cũng có vài phần bối rối.

- Dù có thêm người thì cũng không sánh được với đứa bé đó !

Mỹ phụ ung dung nhìn vào chồi non vừa nãy lá trong chậu nhỏ trên bàn bên cạnh.

- Một đứa trẻ chẳng làm được gì như sẽ là mầm họa về sau, vì thế con nên nhanh chóng sinh ra cháu trai.

Thái tử đang thiếu niên sung mãn, việc có thêm hoàng tự vẫn được con chớ vội lo!

Thanh âm vừa dứt thì chiếc lá non vừa hé đã nằm trên tay mỹ phụ.

Ngọc Tuyền chớt mĩm cười rồi nói theo.

- Hoàng cô nói không sai.

Đứa trẻ đấy chưa chắc đã là huyết mạch hoàng gia!

Hoàng tôn Càn Thành với địa vị là một Đích trưởng tôn thật là cao quý và được hưởng mọi ân sủng.

Các lễ vật từ cung Trường Lạc cứ cách vài hôm lại đưa đến Đông viện.

Sau tiết Thiên Thành một tháng cũng là lúc đầy tháng cho Hoàng tôn Càn Thành.

Nhân dịp Tứ đại đồng đường mà các vị thiếp của Thái tử đều được sắc phong danh vị chính thức.

Buổi yến hội lần này tổ chức ở Bình Khang đường, cho nên cũng không long trọng như Thánh tiết ở điện Thiên An nhưng vô cùng ấm cúng với không khí gia đình, tại buổi tiệc có sự tham dự của ba vị Thánh cung, Đông cung Thái tử cùng các Phi thiếp, ngoài ra còn có Dương lão và Khai Quốc Vương.

- Kính mừng Lý triều ân trạch Tứ đại đồng đường, kính mừng Hoàng Thái hậu có được Đích hoàng tôn, kính chúc Hoàng Thái hậu Vạn thọ vô cương!

Lời chúc tụng hô vang cả Bình Khang đường, và buổi đại yến được bắt đầu.

Bỗng nhiên có một cung nữ với vẻ mặt hốt hoảng chạy vào phủ phục giữa Bình Khang đường.

- Dạ bẩm!

Vừa rồi Hoàng tôn quấy khóc, hơi thở khó khăn.

Đến khi chúng con mời ngự y đến thì...thì Hoàng tôn đã...đã...đã không còn thở nữa!

Cung nữ dứt lời thì chỉ biết cúi sát người xuống nền mà bật khóc.

Mọi người ở đấy dừng lại cuộc vui mà kiên nhẫn nghe từng câu chữ.

Cú đã kích này khiến Hoàng Thái Hậu ngự ở chính vị không thể nói được gì mà ngất lịm đi.

Cùng lúc, Hồng Hạc vì chịu sự đã kích mà nắm chặt lấy tay Nhật Tôn bên cạnh mà ngã vào lòng, Nhật Tôn đỡ lấy nhưng rồi cả hai lại nhanh chạy về Đông cung, Hồng Hạc vừa chạy vừa luôn miệng gọi tên.

- Càn Thành!

Càn Thành của mẹ!

Giữ khung cảnh hỗn loạn ấy lại có hai đôi mắt nhìn nhau mà khẽ cười, vẫn luôn điềm nhiên tựa như đã biết hết chuyện gì sẽ xảy ra.

Edit: Mạc Phi Khanh
 
Thượng Dương Bí Sự
Chương 5 : Tang


Niềm vui được làm mẹ của Dương thị chỉ trọn vẹn chưa đầy một tháng.

Long Đức cung phủ trùm một màu tang thương, Dương thị suốt một tuần trăng như kẻ mất đi hồn vía.

Chỉ ngồi bên chiếc nôi nhỏ mà đung đưa.

Miệng lầm bầm những giai điệu hát ru ngày trước đã từng hát ru cho con của mình nghe.

Thái tử Nhật Tôn lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn người vợ của mình, khẽ thở dài, với tâm trạng của một người chồng, một người cha thì việc này lại càng khiến cho bản thân đau lòng thêm.

- Ngự y trình tấu lên rằng : ''Hoàng tôn Càn Thành do rắn độc cắn, vì không kịp cứu chữa nên không qua khỏi...''

Thanh quản của Thái tử như nghẹn đắng lại.

Còn Dương thị nghe xong thì bật khóc thành tiếng, tiếng khóc như xé ruột xé gan, Thái tử cũng chỉ biết vội ôm lấy Dương thị vào lòng mà vỗ về.

Miệng thì an ủi, nhưng lòng thì đau đớn không nguôi.

Nơi Trường Lạc cung, Hoàng Thái hậu với gương mặt trắng bệch chẳng còn chút sinh khí cùng mái tóc điểm bạc.

Ánh nến mờ ẩn hiện bước chân của mỹ phụ dần đến gần với lão bà kia.

- Tại sao...con lại đến đây?

Giọng nói yếu ớt của bà lão phát ra.

Mỹ phụ đứng cạnh nhìn lấy bộ dáng kia mà không vội đáp lời.

- Phận làm dâu đến thăm mẹ chồng lúc lâm bệnh là lẽ thường tình.

Cớ sao Thái hậu lại hỏi như thế?

Lão bà kia chỉ cười khảy một cái rồi cố hơi tiếp lời :

- Mẹ con ta xưa nay thuận thảo cũng chỉ che mắt thiên hạ.

Hôm nay con có lòng quả thật là chuyện lạ!

Mỹ phụ thong thả ngồi xuống bên cạnh.

Tay ngọc nâng lên chén nước mà nhẹ nhàng đưa từng muỗng đưa vào miệng lão bà.

- Càn Thành thật tội nghiệp.

Giống như hai người anh của Nhật Tôn vậy.

Đều yểu mệnh và...không được ghi vào quốc sử!

Nghe được câu nói ấy, trong tâm tư lão bà cũng đã cũng ngộ ra điều gì đó.

- Thiên Cảm Hoàng Hậu, cùng hai hoàng tử chưa lên ba.

Nay lại thêm Càn Thành vừa đầy tháng.

Tâm cơ của con thật khiến bà già này khiếp sợ!

Vị Thái Hậu từng uy nghi một thời, nhận mọi vinh sủng của tứ triều Hoàng Đế nay lại chỉ còn chút hơi tàn.

- Năm xưa, con cùng Dương thị đều là thứ thiếp ở Long Đức cung, chỉ vì ả sinh ra Hoàng trưởng tử mà lại được chính vị ở Thượng Dương cung.

Trong khi cha và anh của con lại bỏ cả sinh mệnh trong biến loạn năm Mậu Thìn.

Là họ Lý đã nợ họ Mai nên con phải giành lấy những thứ thuộc về mình!

Từng câu chữ được phát ra cùng với đôi mắt sắc bén, khiến lão bà không lạnh mà phải rét run.

- Bà già này cả đời an phận, chưa từng tranh đấu mà lại chọn được con!

Nhưng Trữ phi là đứa ngoan hiền mà cũng không thoát ư?

Lão bà gắn chút hơi tàn mà kiên định nhìn vào người trước mặt.

Mỹ phụ thong thả rời khỏi phượng sàn.

Thanh âm lạnh nhạt chậm rãi phát ra.

- Hoàng Thái Hậu với xuất thân là Tiền triều Công chúa.

Dù cho đức Thái Tổ có sách lập thêm bao nhiêu Hoàng Hậu, thì chỉ riêng người là Chủ vị của Trung cung, thì ai mà dám tranh ? kẻ nào lại dám đấu?

Còn về Trữ Phi chỉ trách ả mang họ Dương và là vật cản của Ngọc Tuyền!

Con mong rằng Thái Hậu xin hãy giữ gìn phượng thể!

Dứt lời thì mỹ phụ khẽ cúi đầu chào, rồi ung dung rời khỏi Trường Lạc cung.

Trường Xuân điện vào buổi chiều tà, Hoàng Đế ngự nơi mộc án đang duyệt tấu sớ khắp nơi gửi về.

Quan chi hậu Thường Kiệt vẫn vẻ mặt đó, vẫn trầm tĩnh điềm đạm đứng bên cạnh Hoàng Đế mà hậu chuyện.

- Chiêm Thành bỏ việc triều cống đã nhiều năm, lại còn quấy nhiễu cửa biển.

Xin Triều Đình khởi thiên uy giáo hóa!

Thanh âm trầm ổn của vị Hoàng Đế ngoài bốn mươi phát ra thuật lại nội dung trong bản tấu.

Hướng mắt chuyển nhẹ về hướng nam nhân bên cạnh.

- Bẩm Bệ Hạ!

Hoàng Tôn vừa hoăng, e rằng lòng người còn dao động.

Chi bằng ta cất quân đến cõi xa để mà chuyển sự quan tâm của thiên hạ ra ngoài?

Thanh âm từ tốn của Thường Kiệt không nhanh không chậm tiếp lời.

Hoàng Đế lắng nghe từng câu chữ rồi xem thêm một bản tấu.

- Từ khi đăng cơ, việc binh thường hay cho Thái Tử đánh dẹp.

Nay, nếu cần một trận mà uy chấn bốn cõi để các mường, động không dám càng quấy nữa thì cũng nên vậy!

Dứt lời, Hoàng Đế hạ bút vào tờ giấy trên bàn.

Những con chữ hoàn thành, quả ấn liền đóng xuống, dòng chữ Thiên Tử Chi Tỷ đậm màu chu sa xen lẫn với nét mực đen vừa ráo, rồi an trí tờ giấy đó vào trong phong bì.

- Ngày mai ngươi nhanh chóng vào Nghệ An, đưa mật chỉ này cho Uy Minh Hầu!

Thường Kiệt hai tay cung kính đón lấy phong thư.

Cùng lúc đó, một hồi chuông bỗng vang khắp kinh thành, cảnh vật nhường như dừng lại vì dư âm chuông này.

Ánh mắt Hoàng Đế ngưng thần đến vài giọt nước.

Nội thị gấp gáp tiến vào.

- Bẩm Bệ Hạ!

Trường Lạc cung đến báo....Hoàng Thái Hậu đã...đã băng hà!

- Hả ? cây bút trên tay Hoàng đế chợt rơi xuống, miệng lắp bắp : Hoàng thái hậu băng...băng hà ??

Viên Đức điện, màn tang giăng kín.

Đại Hành Hoàng Hậu nhẹ nhàng rủ bỏ bụi trần mà an nhiên nằm trong cổ quan tài.

Tẩm liệm hoàn tất, các tăng nhân đứng dọc bên quan tài, người lần tràng hạt, người gõ mỏ.

Tiếng tụng niệm hòa cùng tiếng khóc thương của những nữ nhân bên dưới mà vang khắp sảnh đường.

Hoàng Đế bi ai nhìn vào người bên trong quan tài rồi chẳng thể kiềm chế được đau xót.

Hoàng Hậu lộ rõ vẻ bi ai nhẹ nhàng bước đến nắm bàn tay của Hoàng Đế.

- Xin Bệ Hạ đừng quá bi lụy mà nguy hại đến Thánh thể!

Chắc là bây giờ Đại Hành Hoàng Hậu đã an nhiên bên cạnh Thái Tổ nơi Tây phương Cực lạc rồi!

Hoàng Đế cấm lấy tay Hoàng Hậu mà chậm rãi ngồi xuống ghế.

- Tang chế cứ theo lệ cũ mà làm.

Đức Mẹ chuyên tâm tu Phật, không thích xa hoa nên đừng quá lãng phí.

Ngày mai hãy để Thái Tử đến Văn Minh điện xử lý chính vụ.

Bỏ triều năm ngày để chịu tang!

Trẫm mệt rồi, nên về Trường Xuân điện.

Dứt lời, Hoàng Đế cũng từ từ rời khỏi nơi đầy bi ai.

Buổi tối hôm ấy, vầng nguyệt nhường chỗ cho những tinh tú lấp lánh giữa trời đêm.

Dương thị trong tang phục dạo bước nơi vườn hoa.

Cơn gió đêm mang theo hơi lạnh lướt qua.

Nữ nhân cảm thấy rét mà nhẹ khép lại hai lĩnh áo.

Cung nữ Thảo Chi đi theo bên cạnh thấy thế liền khuyên nhũ.

- Đêm đã về khuya, xin Thái tử phi hãy nhanh trở vào trong kẻo cảm nhiễm phong hàn.

Dương thị chỉ cười nhẹ rồi đi tiếp.

- Viên Đức điện toàn hương khói, khiến cho ta thấy bầu không khí quá ngột ngạt, cho nên muốn ta đi dạo thêm chút nữa!

- Vậy để con đi lấy thêm áo cho người!

Dương thị khẽ gật đầu, Thảo Chi thấy vậy vội nhanh chân rời đi.

Dương thị tiếp tục đi đến thủy đình trước mặt.

Bên trong đó là bóng dáng quen thuộc.

Nam nhân với vẻ phong trần ngắm nhìn những ánh sao kia bỗng nghe thấy tiếng bước chân thì quay người.

Hình dáng của Dương thị hiện ngay trước mặt.

Đối diện với nữ nhân kia, Quan chi hậu Thường Kiệt không rõ cảm xúc hiện giờ.

Nên cung kín theo lễ quân thần hay gọi tên như những ngày trước kia.

- Thời gian qua xảy ra nhiều việc, mong Thải tử phi giữ gìn thân ngọc!

Thanh âm của nam nhân đã thay đổi đi nhiều có lẽ vì lần đó.

Dương thị cố gắng kìm nén cảm xúc của bản thân, để không vượt qua giới hạn nên chỉ có thể, đứng cách xa chừng mươi bước rồi cùng nhìn vào mặt hồ yên tĩnh.

- Đến khi Ta biết chuyện thì đã quá trễ nên chẳng thể giúp được gì nhà ngươi... !

- Đó là sự quyết định của Thần.

Thái tử phi không cần phải như thế.

Sáng ngày mai, Thần sẽ rời Kinh đến Nghệ An!

Dương thị chợt nhíu mày, lộ vẻ khó chịu : Ngươi một tiếng Thái tử phi, hai tiếng Thái tử phi, liệu trong thân tâm của ngươi có còn xem ta là người em gái năm nào hay không ?

Quan chi hậu Thường Kiệt chợt cúi người : Xin người nguôi giận mà hiểu cho, bây giờ người là Thái tử phi, còn hạ thần là một kẻ thấp hèn, phải giữ trọn đạo quân thần, không thể khinh xuất mạo phạm.

- Thôi bỏ đi, đất Nghệ An xa xôi cách trở, khi nào thì ngươi trở lại?

- Thần đi, nhanh thì mười hôm nữa tháng còn chậm thì cũng vài ba tháng!

- Ta nghe nói dù đã đi lại được, nhưng khi cưỡi ngựa thì lại dễ động đến vết thương nên hãy cẩn thận!

- Tạ Thái tử phi đã quan tâm!

Cũng đã canh hai, Thần xin cáo lui, xin người hãy lui cung mà nghỉ ngơi.

Thường Kiệt cung kín chấp tay về phía nữ nhân.

Lễ vừa thu lại, nam nhân xoay người rời khỏi.

Thủy đình chỉ còn Dương thị, cung nữ Thảo Chi đứng ở phía ngoài chậm rãi bước vào, đem áo khoác lên vai Dương thị.

Nửa mảnh khăn tay nằm dưới nền đá không qua khỏi đôi mắt của Thảo Chi.

- Mảnh vải này hình như đã bị xé rách đi một nửa và còn thêu hình chim hạc!

Thảo Chi vội nhặt mảnh vải đó lên rồi đưa đến cạnh nữ nhân.

- Một mảnh vải đã rách, chẳng còn tác dụng gì.

Cứ đem bỏ đi!

Gió đêm dẫu lạnh nhưng thanh âm của Dương thị phát ra còn lạnh lẻo đến mấy phần.

Gót ngọc của nữ nhân từ từ rời khỏi, chỉ còn cung nữ Thảo Chi ở lại, trong tay nắm mảnh vải ấy mà khóe môi nhẹ cong lên.

- Thứ này vẫn còn tác dụng đấy!
 
Back
Top Bottom