Niềm vui được làm mẹ của Dương thị chỉ trọn vẹn chưa đầy một tháng.
Long Đức cung phủ trùm một màu tang thương, Dương thị suốt một tuần trăng như kẻ mất đi hồn vía.
Chỉ ngồi bên chiếc nôi nhỏ mà đung đưa.
Miệng lầm bầm những giai điệu hát ru ngày trước đã từng hát ru cho con của mình nghe.
Thái tử Nhật Tôn lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn người vợ của mình, khẽ thở dài, với tâm trạng của một người chồng, một người cha thì việc này lại càng khiến cho bản thân đau lòng thêm.
- Ngự y trình tấu lên rằng : ''Hoàng tôn Càn Thành do rắn độc cắn, vì không kịp cứu chữa nên không qua khỏi...''
Thanh quản của Thái tử như nghẹn đắng lại.
Còn Dương thị nghe xong thì bật khóc thành tiếng, tiếng khóc như xé ruột xé gan, Thái tử cũng chỉ biết vội ôm lấy Dương thị vào lòng mà vỗ về.
Miệng thì an ủi, nhưng lòng thì đau đớn không nguôi.
Nơi Trường Lạc cung, Hoàng Thái hậu với gương mặt trắng bệch chẳng còn chút sinh khí cùng mái tóc điểm bạc.
Ánh nến mờ ẩn hiện bước chân của mỹ phụ dần đến gần với lão bà kia.
- Tại sao...con lại đến đây?
Giọng nói yếu ớt của bà lão phát ra.
Mỹ phụ đứng cạnh nhìn lấy bộ dáng kia mà không vội đáp lời.
- Phận làm dâu đến thăm mẹ chồng lúc lâm bệnh là lẽ thường tình.
Cớ sao Thái hậu lại hỏi như thế?
Lão bà kia chỉ cười khảy một cái rồi cố hơi tiếp lời :
- Mẹ con ta xưa nay thuận thảo cũng chỉ che mắt thiên hạ.
Hôm nay con có lòng quả thật là chuyện lạ!
Mỹ phụ thong thả ngồi xuống bên cạnh.
Tay ngọc nâng lên chén nước mà nhẹ nhàng đưa từng muỗng đưa vào miệng lão bà.
- Càn Thành thật tội nghiệp.
Giống như hai người anh của Nhật Tôn vậy.
Đều yểu mệnh và...không được ghi vào quốc sử!
Nghe được câu nói ấy, trong tâm tư lão bà cũng đã cũng ngộ ra điều gì đó.
- Thiên Cảm Hoàng Hậu, cùng hai hoàng tử chưa lên ba.
Nay lại thêm Càn Thành vừa đầy tháng.
Tâm cơ của con thật khiến bà già này khiếp sợ!
Vị Thái Hậu từng uy nghi một thời, nhận mọi vinh sủng của tứ triều Hoàng Đế nay lại chỉ còn chút hơi tàn.
- Năm xưa, con cùng Dương thị đều là thứ thiếp ở Long Đức cung, chỉ vì ả sinh ra Hoàng trưởng tử mà lại được chính vị ở Thượng Dương cung.
Trong khi cha và anh của con lại bỏ cả sinh mệnh trong biến loạn năm Mậu Thìn.
Là họ Lý đã nợ họ Mai nên con phải giành lấy những thứ thuộc về mình!
Từng câu chữ được phát ra cùng với đôi mắt sắc bén, khiến lão bà không lạnh mà phải rét run.
- Bà già này cả đời an phận, chưa từng tranh đấu mà lại chọn được con!
Nhưng Trữ phi là đứa ngoan hiền mà cũng không thoát ư?
Lão bà gắn chút hơi tàn mà kiên định nhìn vào người trước mặt.
Mỹ phụ thong thả rời khỏi phượng sàn.
Thanh âm lạnh nhạt chậm rãi phát ra.
- Hoàng Thái Hậu với xuất thân là Tiền triều Công chúa.
Dù cho đức Thái Tổ có sách lập thêm bao nhiêu Hoàng Hậu, thì chỉ riêng người là Chủ vị của Trung cung, thì ai mà dám tranh ? kẻ nào lại dám đấu?
Còn về Trữ Phi chỉ trách ả mang họ Dương và là vật cản của Ngọc Tuyền!
Con mong rằng Thái Hậu xin hãy giữ gìn phượng thể!
Dứt lời thì mỹ phụ khẽ cúi đầu chào, rồi ung dung rời khỏi Trường Lạc cung.
Trường Xuân điện vào buổi chiều tà, Hoàng Đế ngự nơi mộc án đang duyệt tấu sớ khắp nơi gửi về.
Quan chi hậu Thường Kiệt vẫn vẻ mặt đó, vẫn trầm tĩnh điềm đạm đứng bên cạnh Hoàng Đế mà hậu chuyện.
- Chiêm Thành bỏ việc triều cống đã nhiều năm, lại còn quấy nhiễu cửa biển.
Xin Triều Đình khởi thiên uy giáo hóa!
Thanh âm trầm ổn của vị Hoàng Đế ngoài bốn mươi phát ra thuật lại nội dung trong bản tấu.
Hướng mắt chuyển nhẹ về hướng nam nhân bên cạnh.
- Bẩm Bệ Hạ!
Hoàng Tôn vừa hoăng, e rằng lòng người còn dao động.
Chi bằng ta cất quân đến cõi xa để mà chuyển sự quan tâm của thiên hạ ra ngoài?
Thanh âm từ tốn của Thường Kiệt không nhanh không chậm tiếp lời.
Hoàng Đế lắng nghe từng câu chữ rồi xem thêm một bản tấu.
- Từ khi đăng cơ, việc binh thường hay cho Thái Tử đánh dẹp.
Nay, nếu cần một trận mà uy chấn bốn cõi để các mường, động không dám càng quấy nữa thì cũng nên vậy!
Dứt lời, Hoàng Đế hạ bút vào tờ giấy trên bàn.
Những con chữ hoàn thành, quả ấn liền đóng xuống, dòng chữ Thiên Tử Chi Tỷ đậm màu chu sa xen lẫn với nét mực đen vừa ráo, rồi an trí tờ giấy đó vào trong phong bì.
- Ngày mai ngươi nhanh chóng vào Nghệ An, đưa mật chỉ này cho Uy Minh Hầu!
Thường Kiệt hai tay cung kính đón lấy phong thư.
Cùng lúc đó, một hồi chuông bỗng vang khắp kinh thành, cảnh vật nhường như dừng lại vì dư âm chuông này.
Ánh mắt Hoàng Đế ngưng thần đến vài giọt nước.
Nội thị gấp gáp tiến vào.
- Bẩm Bệ Hạ!
Trường Lạc cung đến báo....Hoàng Thái Hậu đã...đã băng hà!
- Hả ? cây bút trên tay Hoàng đế chợt rơi xuống, miệng lắp bắp : Hoàng thái hậu băng...băng hà ??
Viên Đức điện, màn tang giăng kín.
Đại Hành Hoàng Hậu nhẹ nhàng rủ bỏ bụi trần mà an nhiên nằm trong cổ quan tài.
Tẩm liệm hoàn tất, các tăng nhân đứng dọc bên quan tài, người lần tràng hạt, người gõ mỏ.
Tiếng tụng niệm hòa cùng tiếng khóc thương của những nữ nhân bên dưới mà vang khắp sảnh đường.
Hoàng Đế bi ai nhìn vào người bên trong quan tài rồi chẳng thể kiềm chế được đau xót.
Hoàng Hậu lộ rõ vẻ bi ai nhẹ nhàng bước đến nắm bàn tay của Hoàng Đế.
- Xin Bệ Hạ đừng quá bi lụy mà nguy hại đến Thánh thể!
Chắc là bây giờ Đại Hành Hoàng Hậu đã an nhiên bên cạnh Thái Tổ nơi Tây phương Cực lạc rồi!
Hoàng Đế cấm lấy tay Hoàng Hậu mà chậm rãi ngồi xuống ghế.
- Tang chế cứ theo lệ cũ mà làm.
Đức Mẹ chuyên tâm tu Phật, không thích xa hoa nên đừng quá lãng phí.
Ngày mai hãy để Thái Tử đến Văn Minh điện xử lý chính vụ.
Bỏ triều năm ngày để chịu tang!
Trẫm mệt rồi, nên về Trường Xuân điện.
Dứt lời, Hoàng Đế cũng từ từ rời khỏi nơi đầy bi ai.
Buổi tối hôm ấy, vầng nguyệt nhường chỗ cho những tinh tú lấp lánh giữa trời đêm.
Dương thị trong tang phục dạo bước nơi vườn hoa.
Cơn gió đêm mang theo hơi lạnh lướt qua.
Nữ nhân cảm thấy rét mà nhẹ khép lại hai lĩnh áo.
Cung nữ Thảo Chi đi theo bên cạnh thấy thế liền khuyên nhũ.
- Đêm đã về khuya, xin Thái tử phi hãy nhanh trở vào trong kẻo cảm nhiễm phong hàn.
Dương thị chỉ cười nhẹ rồi đi tiếp.
- Viên Đức điện toàn hương khói, khiến cho ta thấy bầu không khí quá ngột ngạt, cho nên muốn ta đi dạo thêm chút nữa!
- Vậy để con đi lấy thêm áo cho người!
Dương thị khẽ gật đầu, Thảo Chi thấy vậy vội nhanh chân rời đi.
Dương thị tiếp tục đi đến thủy đình trước mặt.
Bên trong đó là bóng dáng quen thuộc.
Nam nhân với vẻ phong trần ngắm nhìn những ánh sao kia bỗng nghe thấy tiếng bước chân thì quay người.
Hình dáng của Dương thị hiện ngay trước mặt.
Đối diện với nữ nhân kia, Quan chi hậu Thường Kiệt không rõ cảm xúc hiện giờ.
Nên cung kín theo lễ quân thần hay gọi tên như những ngày trước kia.
- Thời gian qua xảy ra nhiều việc, mong Thải tử phi giữ gìn thân ngọc!
Thanh âm của nam nhân đã thay đổi đi nhiều có lẽ vì lần đó.
Dương thị cố gắng kìm nén cảm xúc của bản thân, để không vượt qua giới hạn nên chỉ có thể, đứng cách xa chừng mươi bước rồi cùng nhìn vào mặt hồ yên tĩnh.
- Đến khi Ta biết chuyện thì đã quá trễ nên chẳng thể giúp được gì nhà ngươi... !
- Đó là sự quyết định của Thần.
Thái tử phi không cần phải như thế.
Sáng ngày mai, Thần sẽ rời Kinh đến Nghệ An!
Dương thị chợt nhíu mày, lộ vẻ khó chịu : Ngươi một tiếng Thái tử phi, hai tiếng Thái tử phi, liệu trong thân tâm của ngươi có còn xem ta là người em gái năm nào hay không ?
Quan chi hậu Thường Kiệt chợt cúi người : Xin người nguôi giận mà hiểu cho, bây giờ người là Thái tử phi, còn hạ thần là một kẻ thấp hèn, phải giữ trọn đạo quân thần, không thể khinh xuất mạo phạm.
- Thôi bỏ đi, đất Nghệ An xa xôi cách trở, khi nào thì ngươi trở lại?
- Thần đi, nhanh thì mười hôm nữa tháng còn chậm thì cũng vài ba tháng!
- Ta nghe nói dù đã đi lại được, nhưng khi cưỡi ngựa thì lại dễ động đến vết thương nên hãy cẩn thận!
- Tạ Thái tử phi đã quan tâm!
Cũng đã canh hai, Thần xin cáo lui, xin người hãy lui cung mà nghỉ ngơi.
Thường Kiệt cung kín chấp tay về phía nữ nhân.
Lễ vừa thu lại, nam nhân xoay người rời khỏi.
Thủy đình chỉ còn Dương thị, cung nữ Thảo Chi đứng ở phía ngoài chậm rãi bước vào, đem áo khoác lên vai Dương thị.
Nửa mảnh khăn tay nằm dưới nền đá không qua khỏi đôi mắt của Thảo Chi.
- Mảnh vải này hình như đã bị xé rách đi một nửa và còn thêu hình chim hạc!
Thảo Chi vội nhặt mảnh vải đó lên rồi đưa đến cạnh nữ nhân.
- Một mảnh vải đã rách, chẳng còn tác dụng gì.
Cứ đem bỏ đi!
Gió đêm dẫu lạnh nhưng thanh âm của Dương thị phát ra còn lạnh lẻo đến mấy phần.
Gót ngọc của nữ nhân từ từ rời khỏi, chỉ còn cung nữ Thảo Chi ở lại, trong tay nắm mảnh vải ấy mà khóe môi nhẹ cong lên.
- Thứ này vẫn còn tác dụng đấy!