Cập nhật mới

Khác Thượng Công Chúa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406269019-256-k731089.jpg

Thượng Công Chúa
Tác giả: Sharkpanda1201
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

(Vu nữ - Công chúa)
Người là nữ nhi của Công Chúa Vu tộc thất lạc, kẻ là dưỡng nữ của Thừa tướng, thế thân của nữ nhi mất tích.

Lãnh cung lạnh lẽo, đến từng miếng ăn, áo mặc còn khó khăn.

Nàng tựa như ánh trăng sáng giữa màn đêm tĩnh mịch.

"Tiểu tỷ tỷ, ta đưa người đến chỗ Thái Phi cô cô , nhất định người sẽ không phải chịu lạnh nữa."

(Hoàng tử nữ giả nam - Bệnh kiều công chúa)
"Không sao, mọi chuyện đã ổn rồi"
Tựa như đóa hoa chôn vùi, từ từ héo úa, là "nam nhân" bị ấn định trở thành người kế vị, bị huynh đệ âm mưu cướp ngôi, bị thái hậu lợi dụng như một quân cờ.

Tính mạng người khác, là thứ quá dễ dàng để đạt được, bị ép điên... trải qua quá nhiều chuyện vô nhân đạo.

"Sát thủ thì sao chứ?

Ta muốn xem rốt cuộc quân cờ này có gì đặc biệt."
_______________________________________________________________________
Bộ này là do tui viết ra lúc rảnh rỗi
Cảnh báo trước là có thể sẽ không hợp gu mn, (do đó mn có thể click out từ dòng này)

_______________________________________________________________________
Truyện khác của toii:
𝟛. ℕ𝕙ấ𝕥 𝔻ạ ℂ𝕙𝕚 𝕄𝕒𝕚
-

Thể loại: bhtt, tiểu thuyết, cổ đại, ngược, ngọt, cung đình hầu tước, tranh đấu, hoàng quyền, thanh mai trúc mã, nữ cải nam.

-

Tình trạng: đang cập nhật
Link:
Lạc bút ký: https://lacbutky.com/nhat-da-chi-mai-20251002172816

.



quyendau​
 
Thượng Công Chúa
Chương 1: Anh vũ trong lồng vàng


Tấm rèm châu được gác lên, gió thổi lạnh lẽo, báo hiệu mùa đông đang đến.

Trước tòa thành cao sừng sững, trong lòng nàng tâm trạng phức tạp, khó nói nổi.

Có lẽ những ngày tháng sau này thật khó yên ổn.

Rời khỏi nơi núi rừng hoang vu, nàng lại trở thành anh vũ bị nhốt trong l*иg vàng.

Tiếng bước chân lộp cộp, lộp cộp, dẫn lối nàng đến Mạn Hoa Cung, nơi "mẫu phi" nàng đang kiêu kỳ thưởng trà.

Bước qua bậc thềm, một sân hồng gai rực rỡ, kiêu kỳ, mang một chút đáng sợ, tỏa hương ngọt ngào.

Con mèo Ba Tư lông trắng buốt thấy người, điệu đà ưỡn mình, lanh lợi chạy về phía nàng.

Mộ Thanh Thư giật mình, lùi lại vài bước, trong lòng mang một chút hoang mang, sợ hãi.

Nàng khẽ run lên.

Quý nhân sau rèm ngọc vẫn im lặng thưởng trà, ngắm hoa, phong thái nho nhã, ung dung, khẽ liếc nhìn, tựa như chẳng có gì.

"Thư nhi thỉnh an mẫu phi, mẫu phi vạn phúc kim an."

Y vẫn chẳng nói gì, chỉ mỉm cười kỳ dị.

Trong khoảnh khắc luống cuống ấy, tiếng tách trà vỡ nát đột ngột khuấy động quá khứ nhiều năm đã phủ bụi.

Cánh cửa cung Mạn Hoa lách cách đóng lại.

Trái tim nhỏ bé của Mộ Thanh Thư run rẩy đến mức đứng không vững.

Trời đất quay cuồng, bao nhiêu mảnh vỡ ký ức lại hiện về.

Nô tỳ Lan Tâm cạnh bên nhẹ nhàng đỡ nàng.

"Điện hạ, kiệu của người."

Mộ Thanh Thư xua tay, mỉm cười.

"Lâu rồi mới quay về, ta muốn đến chào hỏi các vị nương nương một chút.

Các em lui trước đi."

Quay người rời khỏi vườn quả trơ trụi càng khô, nàng khẽ liếc nhìn Ngự Hoa Viên, nay chỉ còn một ánh tiêu điều.

Tiếng chân nàng bước đều đều, dừng lại trước một tiểu viện vốn đã bị bỏ hoang từ lâu.

Đẩy cánh cửa gỗ đã qua nhiều năm, cảm giác thân thuộc ùa về.

"An Vũ Cung."

Nàng vừa cười mỉa mai, vừa lẩm bẩm.

"Gì mà an yên đến cuối đời chứ?

Gì mà chẳng bao giờ chia xa?

Tất cả chỉ là giả dối.

Bậc quân vương nào cũng vô tâm, ích kỷ, kể cả phụ hoàng mà nàng từng ngưỡng mộ nhất sao?"

Mộ Thanh Thư nhắm mắt, đón những cơn gió đông lạnh lẽo.

Nay, tâm nàng như tro tàn.

"Tâm đa tiều tụy, ái phó dữ đông lưu đích thủy."

(Tâm nay đã mệt, tình ái đều thả trôi cùng sông xanh về hướng đông.)

Y rón rén đóng nhẹ cánh cửa gỗ.

Tiểu viện vốn đã bị cháy rụi trong biển lửa, nay đã được tu sửa lại.

Anh vũ mềm mại uốn mình, hòa làm một cùng gió và mây.

Lướt qua chiếc xích đu vốn đã cũ dưới gốc lê già, nhẹ nhàng đung đưa theo gió, nơi chứa đựng biết bao ký ức tuổi thơ của nàng.

Trầm ngâm một lúc, y lần theo con đường mòn, đứng trước cánh cửa gỗ tinh xảo, bám dày đặc những mạng nhện.

Cánh tay nàng run rẩy, đẩy nhẹ.

"Mẫu phi, Cửu nhi đến rồi."
 
Thượng Công Chúa
Chương 2: Thời gian không giúp xóa nhòa nỗi đau, chỉ làm ta quen dần với nó...


"Thời gian không giúp xóa nhòa nỗi đau, chỉ làm ta quen dần với nó..." nàng lẩm bẩm.

Tiểu viện được phủ bởi một màu xám xịt, những mạng nhện tinh xảo càng khiến nó lạnh lẽo đến rợn người.

Mộ Thanh Thư bật cười khúc khích, một giây sau, nàng liền bật khóc nức nở.

Đến nàng còn phải tự hỏi: "Liệu bản thân có bị điên rồi không?".

Sinh thần của nàng...

Tiếc là... mẫu phi cũng chẳng còn nữa rồi.

Người yêu thương nàng nhất cũng chẳng còn nữa rồi.

Nàng cười mỉa mai, tạo hóa thật trêu ngươi.

Mặt trời đang từ từ xuống núi, mỹ cảnh vân gian hiện lên trước mắt.

Nàng ngồi sụp xuống nền đất lạnh, im lặng nhìn mặt trời khuất dần sau núi Yên Chi.

Màn đêm tĩnh mịch buông xuống.

Tuyết bay đầy trời, khẽ khuấy động ký ức phủ bụi.

Mộ Văn Đế năm thứ sáu.

Anh Phi Tần thị, vốn xuất thân từ Tần Quốc Công phủ, không may qua đời trong biển lửa.

Tần gia bị kẻ gian hãm hại, trở nên suy yếu tột cùng, bị nhiều thế lực dòm ngó.

Bỏ mặc tiểu công chúa tròn năm tuổi bơ vơ trong hoàng cung lạnh lẽo, trở thành một nữ hài tử không những không được sủng ái, mà còn bị chèn ép đủ đường.

Gió Đông lạnh lẽo thổi vù vù qua những cành lê trơ trọi.

Tuyết bay đầy trời.

Hoàng cung vốn mang một vẻ ảm đạm, nay lại có một đường máu đỏ thẫm nổi bật, chói lọi trước khung cảnh cô độc ấy.

Tiếng một cung nô vang lên, cùng với những cú đấm đá lên thân hình bé nhỏ.

"Còn dám trừng mắt nhìn ta?

Thật sự vẫn coi mình là công chúa à?"

Phía sau đám cung nô ấy là một tiểu nữ đồng tầm bảy, tám tuổi, nhếch mép cười.

Tiếng kêu yếu ớt vang lên:

"Yên Nhi tỷ tỷ...

Yên Nhi... tỷ tỷ... cứu... cứu ta với..."

Tiểu nha đầu quỳ trong tuyết lạnh, đầu gối đỏ ửng.

Máu đỏ thẫm từ bàn chân nhỏ bé không ngừng chảy, nổi bật đến nhức mắt trên nền tuyết lạnh lẽo.

Quần áo lấm bẩn, đôi mắt đỏ ửng, tràn ngập nước mắt.

Cố hết sức nắm lấy vạt áo của tiểu nữ đồng, thều thào van xin.

"Câm miệng, ta không phải tỷ tỷ của ngươi."

Giọng nói ngọt ngào mà lạnh lẽo.

Nàng ta hất tay y ra.

Đứa trẻ nhỏ bé, yếu đuối, không có sức chống cự, bị đẩy ngã trên nền tuyết lạnh ngắt.

Mắt y mờ đi, chỉ nghe văng vẳng bên tai một giọng nói ngọt ngào.

"Ngươi chẳng qua chỉ là tiểu công chúa không được sủng ái.

Được cô mẫu ta nhận nuôi là phúc đức ba đời của ngươi.

Làm bẩn giày của bổn tiểu thư, còn dám mở miệng gọi bổn tiểu thư là 'tỷ tỷ'?"

Dưới tiết Đông lạnh lẽo, Mộ Thanh Thư cảm nhận được làn nước lạnh đến thấu xương và giọng nói ngọt ngào đầy mỉa mai của Tưởng Yên:

"Có trách thì phải trách mẫu thân của ngươi độc ác để sinh ra một thứ nghiệt chủng như ngươi."

Mộ Thanh Thư ngất đi trong tiết trời lạnh lẽo.

Y không hiểu...

Y đã làm gì sai?

Tại sao phải nhận đối xử như vậy...?

Sống quá mệt mỏi, cũng quá đói, quá lạnh.

Nàng sợ một ngày nào đó mình sẽ biến thành súc sinh như bọn nô tài muốn thấy, vì một miếng ăn, một cái chăn mà phải vứt hết tôn nghiêm, vẫy đuôi lấy lòng.

Chỉ cần nghĩ đến việc kết liễu, nàng lại thấy mẫu phi, người ôm nàng vào lòng, thều thào:

"Tiểu Cửu... là mẫu phi không tốt...

Nhất định con phải sống...

Nhất...

định... phải... sống...

Sống thật tốt..."

Tần Anh Vũ cố gắng nói hết từng câu từng chữ, dịu dàng xoa đầu nàng, rồi tan biến như những cánh hoa trong màn đêm cô độc.

Nàng không chết...

Nhưng tâm nàng đã chết từ lâu với thế gian này rồi.

Gió đông khẽ lướt qua Hồ Hoan Uyển.

Mấy nữ nô tất bật chạy tới chạy lui.

Mộ Thanh Thư khẽ thở dốc.

Trong cơn mê man, nàng sợ hãi nắm chặt lấy Lam Tâm.

Liên Nhi sốt sắng nhìn về phía tiểu nữ nô.

"Mau mang nước nóng qua đây!

Công chúa không ổn rồi!"

Khung cảnh vỡ nát thành từng mảnh.

Xung quanh tối đen như mực, những mảnh vỡ ký ức không ngừng chảy.

"Tiểu Duy!

Tiểu Duy!"

Mộ Thanh Thư ôm đầu, ngồi sụp xuống đất.

Tiếng kêu chói tai ấy vẫn không dừng lại, vừa quen thuộc, vừa xa lạ.

"Tiểu Duy...

Tiểu Duy..."

Nàng đau đớn đến chết đi sống lại.

Khắp cơ thể đổ mồ hôi lạnh.

Nàng nhớ ra rồi!

Nhớ ra rồi!

Nàng chính là Tạ Duy Cơ...

Tạ...

Duy...

Cơ...

Hóa ra...

Nàng cũng từng có một cuộc sống sinh động.

Từng có cha mẹ ở bên.

Từng có bạn bè.

Từng có... tương lai...

Còn bây giờ...

Nàng cũng chỉ là một con anh vũ bị nhốt trong l*иg, trở thành thú vui của thời đại.

Đây vốn không phải thế giới mà nàng thuộc về...

Nàng vốn không phải Tam công chúa...

Nàng chẳng qua cũng chỉ là một nữ sinh bình thường ở thế kỷ 21...

Nàng khao khát sự tự do...

Ngao du tứ hải...

Áng sương mờ mờ.

Nam nhân nho nhã khoác lên bộ y phục đen tuyền, khí tức lạnh lẽo.

Lục ngọc khắc chữ "Ninh" khẽ đung đưa.

Hắn nhẹ nhàng, nho nhã, thoắt ẩn thoắt hiện.

Từ phía sau hắn, vạn mũi tên bay về phía nàng.

Trong khoảnh khắc ấy, hơi ấm thoáng qua, khẽ ôm nàng vào lòng.

"Không sao...

Mọi chuyện đã ổn rồi..."

Nước mắt Mộ Thanh Thư lăn dài.

Lam Tâm hốt hoảng.

"Điện hạ!

Điện hạ!"

Mộ Thanh Thư bừng tỉnh.

Toàn thân đau nhức.

Trước mắt nàng, vạn vật tựa như áng sương mờ.

Nàng khẽ run rẩy, trong tay là một miếng ngọc bội khắc chữ "Ninh".

Mộ Thanh Thư hoảng hốt.

Toàn thân đau đớn tột cùng.

Y dùng hết sức lực còn sót lại để chạy trốn, nhưng lại ngã nhào về phía cánh cửa gỗ.

Toàn thân vô lực áp lên nền tuyết lạnh băng.

Y tựa như hồ điệp sa vào mạng nhện...

Ra sức vùng vẫy.

Bóng đen quen thuộc hiện lên trước mắt...
 
Thượng Công Chúa
Chương 3:Ghen


Dưới những cành đào khẳng khiu được điểm tô bởi những búp đào đo đỏ bé xíu.

Năm mới sắp đến, các cung lại tất bật chạy đi chạy lại.

Khắp nơi được bao phủ bởi những chiếc đèn l*иg tinh xảo, chữ "Phúc" đáo được dán khắp ở cửa cung, cầu mong cho một năm mới tốt đẹp.

Tuyết tháng chạp rơi ngày càng dày, Mộ Thanh Thư thong dong dựa nhẹ vào ghế, A hoàn Phương Nhi khẽ vén rèm rèm ngọc.

"Điện hạ, đồ của người."

Mộ Thanh Thư nhẹ nhàng bước đến, dịu dàng cầm phong thư, ôn nhu cười nhẹ.

Dưới ánh nến lung linh, y dịu dàng đến nỗi khiến người ta sợ hãi.

"Vẫn chẳng thu được gì".

Y thất vọng lẩm bẩm, đồng tử áng lên tia thất vọng.

"Điện hạ, "Thái phi nương nương".

"A Vệ khẽ chỉ vào góc mật thư, nhắc nhở.

Khóe miệng Mộ Thanh Thư khẽ cong lên, y tự giễu.

Bị giam cầm ở đây lâu đến như vậy...

Mộ Thanh Thư cũng chính là Tạ Duy Cơ.

Tiếc là Tạ Duy Cơ không muốn làm một con anh vũ để người khác định đoạt số phận, y muốn làm một chú chim tự do.

Khẽ chạm nhẹ vào mạng nhện ở góc cửa sổ.

Gió đông lạnh lẽo lùa vào qua khe cửa sổ thật khiến người ta không khỏi rùng mình, cái lạnh buốt da buốt thịt...

"Khương Thái Phi?"

Giọng nói lạnh lùng thanh thoát tựa tiếng chuông ngân nga.

A Vệ khẽ lắc đầu.

"Nô tài chỉ dám chắc 4 phần, chỉ vô tình nghe ngóng được ở chỗ Ninh Phi."

Mộ Thanh Thư trầm tư, nhẹ nhàng lât từng trang sách.

"Ân oán của Ninh Phi với các phi tần trong cung cũng không ít, chi bằng tiếp tục thu thập tin tức..."

Lan Tâm từ bên ngoài vội vàng :

"Điện hạ, Trường Yên quận chúa mời người đến Xuân Nguyệt đình"

Mộ Thanh Thư cười nhẹ nhàng đặt cuốn "Kinh Thi" xuống, liếc nhìn A Vệ.

" Tiếc thật đấy, tỷ tỷ lại muốn trừng phạt ta rồi"

Xuân Nguyệt đình chìm trong tuyết, từng bước chân nhẹ nhàng, nhẹ nhàng.

Mộ Thanh Thư cười cười nói nói,khẽ hành Túc bái*(lễ dùng cho nữ tử gặp nhau)

"Lâu ngày không gặp, có vẻ Thư nhi đã hiểu lễ nghĩa hơn rồi"

"Tỷ tỷ khách khí rồi, là do cô cô dạy tốt."

Tưởng Yên cười dịu dàng, trong mắt mang một chút tà mị.

"Mấy ngày này, ta mới học bắn cung.

Chi bằng ta đưa muội đi xem."

Mộ Thanh Thư khẽ cười.

"Trường Săn cách đây xa như vậy, phiền "tỷ tỷ" rồi."

Dưới làn mưa tuyết, có 2 nữ tử tầm 14, 15 tuổi đùa nghịch dưới màn tuyết trắng.

Một vị là Nhị công chúa Mộ Thanh Ca, vị kia là Khương nhị tiểu thư, Khương Niệm.

Mộ Thanh Thư khẽ quay đầu, Tưởng Yên nhẹ nhàng hành lễ.

Nghiêm nghị lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh , bất cần đời, mỹ mạo thanh tú.

"Niệm Nhi, lâu rồi không gặp."

Tưởng Yên khẽ cười ngọt ngào.

Khương NIệm cười gượng, sắc mặt Mộ Thanh Ca tối sầm lại.

Tưởng Yên bối rối, khẽ nhìn về phía Mộ Thanh Thư.

"Làm phiền nhị vị rồi, Yên Nhi xin cáo từ."

Bóng lưng đã khuất xa xa, Mộ Thanh Ca khẽ quay đầu khẽ ra hiệu với thị vệ Thập Nhất, ánh mắt tối sầm lại.

Thập nhất cung kính hành lễ rồi cúi người rời khỏi Ngự hoa viên.

"Người có bản lĩnh tới đâu ắt sẽ rõ", Y lẩm bẩm.

Khương Niệm phúc hắc cười cười:

"Công Chúa điện hạ, "Ghen" rồi sao?"
 
Back
Top Bottom