Cập nhật mới

Khác Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
296138132-256-k114588.jpg

Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
Tác giả: phoanolaen109
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

.



dammy​
 
Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
1.Bạch Kim Thuyên


Lưu truyền , hai ngàn năm về trước Thiên Giới có một người thần thăng thượng làm thần.

Do một lần nọ vô tình cứu được một mạng của thái tử thiên- Thiệu Vũ Quân, Thiệu Kì.

Thái tử thiên này văn võ song toàn,làm thần ngay từ khi chỉ mới 17 tuổi lại được lòng các thần quan khác bởi tài của mình.

Trần Dương Đế Quân đặc biệt coi trọng, đề cử đi diệt yêu quỷ ở Huyết Thậm vực , nơi ngụ trú của vô vàn quỷ cấp thấp đến lớn.

Thiệu Vũ Quân đối với việc này mà nói chắc hẳn chẳng làm hề hấn gì, vẫn là chiến thắng.

Quỷ vẫn là bị giết chết, nhưng điều đáng kì lạ ở đây chính là thái tử này lại bị đả thương rất mạnh, pháp lực yếu bất tỉnh liền rơi thẳng mình xuống vực thẳm .

May thay lúc ấy lại được một người cũng là tu tiên may mắn kéo ra trước khi thân thể rơi xuống vực thẳm ấy.

Người này pháp lực quả nhiên cũng không tệ, liền đưa Thiệu Vũ Quân về Thiên Giới.

Đế Quân cùng các thần quan vô cùng cảm kích, muốn ban thưởng nhưng người này rốt cuộc cũng không nhận mà lui biến mất.

Sự việc Thiệu Vũ Quân danh tiếng lừng lẫy khắp cả tam giới đã làm trấn động không ít, bởi nghi vấn có kẻ nào đó đã đứng sau ý đồ bất tâm mà làm hại.

Đế Quân tất nhiên không để yên, cũng bắt đầu rà soát.

Vài ngày sau, Thiệu Vũ Quân vừa tỉnh lại diễn ra.

Cuốn cổ sách lớn Từ Ý Thiên Văn lại tự liệt ra tên của một người ít tiếng nói lẫy danh.

Cuốn cổ sách này nếu được tự liệt tên ắt sẽ là người tài giỏi phi phàm, một bước thăng thượng làm thần.

Không ai khác , người này chính là vị cứu nhân của Thiệu Vũ Quân lần đó.

Bạch Kim Thuyên, Bạch Cửu.

Điều này làm tất cả các thần quan phải đứng người vì bất ngờ, Bạch Kim Thuyên lần nữa được Đế Quân gửi báo mật về Thiên Giới.

Một thân bạch y khí chất cao lãnh ngời rạng không kém Thiệu Vũ Quân là bao.

Lúc này hắn mới nói rằng mình chính là chân thân của Long Tứ Hải, một loại rồng thần cấp cao quý hiếm.

Tất thảy tin này được lan ra nhanh chóng, gây chú ý đến tam giới một lần nữa.

Sau khi làm thần, người này cũng rất được Đế Quân coi trọng.

Cuối cùng tất cả cũng bị bại lộ, Bạch Kim Thuyên chưa lừng lẫy được bao lâu liền bị phát hiện hắn kết giao với Ma Giới tạo ra chân thân long ấy để được thăng thượng làm thần.

Nội gián lấy bí mật thiên cơ nhằm đánh trận,cái quản tam giới như bao kẻ khác.

Cuối cùng là bị giam ngục Thiên Giới.

Bao nhiêu sự yêu mến coi trọng trước đó đều đổi lại bằng lời nói căm ghét, hận thù, phỉ báng của các thần quan khác.

Nhưng hỏi thế nào hắn cũng không trả lời, các thần quan liền đề cử giáng chức của hắn.

Phong ấn pháp lực dưới đáy biển sâu mãi mãi , tội đáng chết không thể khoan hồng.

Ai cũng vậy, chỉ trừ duy nhất một người sau khi biết hắn làm phản thần lại không một lời chửi bới, căm ghét hay tỏ thái độ gì.

Người này thế mà lại là thái tử thiên Thiệu Vũ Quân.

Chính bởi sự vô cảm của mình Thiệu Vũ Quân cũng bị sự nghi hoặc chuyển sang không ít.

Người nào trước kia ghét hắn tức khắc sẽ nhân thời cơ này mà nói tiếng xấu, người còn coi trọng hắn thì lại không nói gì.

Lời qua tiếng lại vẫn là cho rằng Thiệu Vũ Quân cũng chỉ là thân thiết với kẻ đáng chết kia mà không lên tiếng.

Chuyện gì tới cũng phải tới, Đế Quân quyết định giam Bạch Kim Thuyên vào Trụ Thiên Lôi đánh cho tới khi sắp trụ không nổi thì dừng lại , quân vệ Thiên Giới đưa hắn tới trước vách đá vực Hải Huyết biển đẩy xuống.

Trước sự chứng kiến của các thần quan, Đế Quân đã phong ấn lại dòng pháp lực cùng hồn thú Long Tứ Hải bên trong Bạch Kim Thuyên .

Rơi xuống dòng biển đỏ này thần cũng phải thịt nát xương tan , linh hồn bất tán.

" Thiệu Vũ Quân thái tử không phải được hắn cứu mạng sao?

Không lẽ một chút tiếc nuối thương xót người này cũng không có sao?"

"Ly Viên à , ngươi hỏi người ngoài cuộc như ta làm sao để ta trả lời đây?"

Nam nhân này có chút bất lực ,nói với nữ nhân ngồi đối diện uống nước.

Nam nhân này chính là Trọng Khắc , đệ tử tu tiên giới Hạn Thúc Phương phái kì.

Trọng Khắc nhìn trước mắt là những đệ tử khác đang đứng chờ mình kể nốt câu chuyện, nói:" Ta nhớ ra rồi.

Hình như năm đó khi Bạch Thuyên Kim bị đẩy xuống biển đỏ , vị thái tử thiên giới kia đã lao mình xuống muốn kéo hắn lên nhưng rốt cuộc cũng bị Đế Quân đánh bật ra xa.

Bạch Thuyên Kim cứ thế bị chìm xuống đáy biển tan thịt nát xương."

Một đệ tử nam khác lên tiếng ,nói:" Nghe nói vị thái tử này sau khi mất hắn chỉ cầm lại được một thứ thì phải.

Thứ đó là gì ta cũng không rõ , nhưng chắc hẳn phải là một món bảo vật trước đó trao cho Bạch Thuyên Kim."

Cả đám đệ tử phút chốc ồ lên một tiếng ,tỏ vẻ bất ngờ.

" Vị thái tử này dung mạo rất đẹp, tài giỏi hơn người.

Nhưng tính cách có lẽ hơi băng lãnh, khó gần.

Nếu có thể ta cũng muốn được thăng thượng làm thần rồi ngày ngày đeo bám."

Ly Viên nói xong, ngẩn ngơ mà cười.

Đám đệ tử phất tay , cùng một thái độ nói: " Ảo mộng hão huyền quá rồi."

Ly Viên quay ra liếc họ một cái định đứng dậy cằn nhằn bất chợt lại im lặng nhìn về phía cây đào lớn còn đang rộ hoá kia, gió nhẹ đánh qua làm những cánh đào hồng bất xuống tôn lên vẻ lãnh hiền của một người.

Người này mang bạch y, làn da trắng trẻo đến càng hợp với cánh đào hồng kia hơn.

Dung mạo như ngọc, khó rời mắt.

Dưới tay cầm theo một thanh kiếm, từ từ bước đến.

Đám đệ tử kia lại như gặp được vàng mà sáng mắt, ai cũng nhìn người này mỉm cười.

Ly Viên là người hớn hở nhất,nói:" Lãnh Từ!"

Lãnh Từ mỉm cười,đi tới nơi bọn họ đứng giọng nói có chút trêu trọc :" Bắt quả tang dám ở đây tụ tập trốn tu luyện mà kể chuyện thiên giới , còn chờ gì nữa?

Màu quỳ xuống nhận lỗi đi."

Trọng Khắc cười, đấm vào bắp tay phải Lãnh Từ nói:" Ngươi mới là kẻ đáng bị trách phạt, giám bắt trước phong thái của sư phụ.

Sư phụ mà biết được có đằng trời mà thoát tội."

Lãnh Từ cười tay ra hiệu dừng lại nói:" Được được , ta sai rồi ta sai rồi.

Mặc các huynh đệ trách phạt."

Các đệ tử khác cũng cười theo, Ly Viên nói.

" Này!

Lãnh Từ huynh đi đâu từ sáng tới giờ vậy?

Bọn ta tìm náo loạn cả lên cũng không thấy rốt cuộc cũng ngồi đây chờ huynh về."

" Hửm?

Chờ ta?"

" Còn phải hỏi!

Nay ta có làm món ngon mà mãi huynh không về.

Đành ngồi đây chờ về ăn cùng bọn ta cho vui thôi."

" Vậy ta về rồi, ăn thôi."

Ly Viên biến ra một bàn ba bốn đĩa điểm tâm màu sắc khác nhau.

Bọn họ cùng nhau ăn , tấm tắc khen tay nghề cô tốt.

" Nói cũng không thể nào trách được.

Huynh và Trọng Khắc đều là hai người danh chức cũng được gọi là tạm lớn trong môn phái, là đại trưởng tu môn.

Hôm nay người này bận , ngày mai lại người kia bận."

Ly Viên tay chống cằm nói.

" Nói mới nhớ, ta hôm nay ra ngoài kiểm tra nhận được báo tin từ Thiên Giới ngày kia sẽ cử hai thần quan xuống môn phái chúng ta kiểm tra thực lực."

Lãnh Tử.

" Cái gì?

Cử thần quan xuống kiểm tra thực lực đệ tử môn phái!"

Một đám đệ tử sốc đến nỗi đồng loạt nói.

Ly Viên lại sáng mắt lên nói:" Lần này rốt cuộc là ta được gặp thần quan Thiên Giới rồi!

Nghe sư phụ nói gần năm trăm năm rồi Thiên Giới chưa xuống kiểm tra môn phái rồi, vậy hài vị thần quan ấy là ai?"

Lãnh Từ thản nhiên nói:"Thái tử thiên Thiệu Vũ Quân và Tuý Ly Phan thượng thần."
 
Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
2. Hai vị thần quan do thám môn phái.


Bọn họ chốc lát như sét đánh ngang tai, một trong số đệ tử ở đây lên tiếng: "Thiệu Vũ Quân thái tử trước giờ nổi danh tính cách khó gần rất khó bắt chuyện, người này mà đi kiểm tra chỉ cần sai một tấc chắc chắn sẽ bị để mắt mà khó chịu a.

Còn vị thần quan kia ta có nghe qua nhưng chưa tìm hiểu kỹ cho lắm nên không biết."

Trọng Khắc mày khẽ nhăn lại :" Vậy không thể đứng đây được nữa, mọi người tập luyện cho chắc.

Thần quan kiểm tra thực lực là để xem ai có năng lực ai không có năng lực mà loại bỏ.

Nếu không tu luyện cho chắc vậy nhất định sẽ bị loại bỏ khỏi môn phái, không có cơ hội thăng thượng làm thần.

Lãnh Từ , ngươi báo cho các đệ tử trong môn biết hết chưa?"

" Chuyện này sư phụ đã biết rồi, còn nói ta , huynh và Ly Viên tập trung thông báo và chuẩn bị mọi thứ trước khi hai thần quan kia đến."

Sau khi được thông báo, xác nhận bởi chủ thần Hạn Thúc Phương phái- Triệu Phụng Thụy, Triệu Khánh cũng chính là sư phụ của bọn họ.

Chốc lát đã có tiếng to tiếng nhỏ nói về việc này, hơn nửa đệ tử cảm thấy thích thú vì được gặp thần quan Thiên Giới đặc biệt là vị điện hạ Thiệu Vũ Quân kia.

Số còn lại cảm thấy lo lắng biết bao bởi sợ sẽ không qua được , liền bị hai vị thần quan này đề nghị sư phụ họ mời ra khỏi môn phái, cắt danh làm đệ tử Hán Thúc Phương tu tiên phái.

Hạn Thúc Phương phái trước nay danh tiếng lừng lẫy cả tam giới đều nghe qua, là nơi tu tiên khó chạm tới cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.

Bởi môn phái này nằm vùng gần Thiên Giới, cũng chịu sự để ý quan tâm của Thiên Giới.

Ngay cả chủ thần Triệu Phụng Thụy là sư phụ duy nhất ở đây cũng chính là thần quan được đế quân ban xuống dạy tu luyện nhằm có thể tìm ra nhân tài như Thiệu Vũ Quân.

Cũng không ít người được thăng thượng làm thần , nhưng tài có lẽ vẫn là kém hơn thái tử thiên.

Từ sau khi Bạch Thuyên Kim bị phong ấn, Đế Quân cũng đề cao cảnh giác hơn nên đã để Triệu Phụng Thụy lập ra môn phái này , tu luyện qua nơi này mới có thể được thăng thượng làm thần.

Còn cuốn sách cổ Tuỳ Ý Thiên Văn cũng đã được phong ấn, tài ra sao sẽ do chính tay Triệu Phụng Thụy và Đế Quân quyết định.

Một ngày trôi qua, Hạn Thúc Phương phái không cần phải trang trí xa hoa lộng lẫy bởi tiên khí cùng dặm hoa đào thôi đã đủ làm nơi này quá đỗi tuyệt cảnh.

Đệ tử hôm nay không dám náo loạn như mọi hôm, tất cả đứng trong gia nhà háo hức chờ hai vị thần quan kia đến.

Quân vệ đứng ngoài vách đá phía cổng vào thành một hàng.

Một tiếng hô lớn từ họ vang lên:" Thần quan Thiên Giới phúc ban hành!"

Đệ tử môn đứng bên trong náo nức nhìn về phía cổng đào , xuất hiện trong mắt họ chính là hai vị một trắng một vàng.

Vị bạch y kia hài tay vắt phía sau lưng, mặt không mấy nghênh hào, vị này không ai khác chính là thái tử thiên Thiệu Vũ Quân .

Người đi bên cạnh được quân vệ đón chào hết sức kính ngưỡng , cũng cầm chiếc quạt trên tay phẩy phẩy nhìn bọn họ mỉm cười.

Người này có vẻ dễ gần hơn, tính cách cũng sôi nổi.

Còn ai ngoài Tuý Ly Phan, Tuý Thác.

Đệ tử nữ mắt thấy Tuý Ly Phan dung mạo đẹp như vậy như muốn gào thét lên lại bị khí chất băng lãnh của Thiệu Vũ Quân thu hút đến phát điên.

Hai người bước vào sảnh chính đã thấy người lớn nhất đứng đó chờ họ.

Thiệu Vũ Quân và Tuý Ly Phan cũng là thần quan nhưng đối diện với người này vẫn là ít tuổi hơn nên việc đáp lễ cũng là đúng.

Chắp tay hơi cúi đầu xuống:" Triệu Phụng Thụy tiền bối."

Triệu Phụng Thụy mỉm cười ,nói:" Không cần đáp lễ, lần này phiền hai vị thần quan rồi.

Nào, chúng ta vào bên trong điện nói chuyện chút."

Thiệu Vũ Quân gật đầu , theo chân Triệu Phụng Thụy bước vào trong điện.

" Tiền bối, các đệ tử đâu hết rồi?"

" À, đám đệ tử của ta là thất lễ rồi.

Thấy thần quan xuống lại không đứa nào chịu ra chào một tiếng, đều ở trong gia nhà lớn riêng kia rồi.

Mong hai vị thần quan đây bỏ qua cho."

Triệu Phụng Thụy tay cầm tách trà , từ từ rót vào hai chén nhỏ trên bàn.

Tuý Ly Phan lắc đầu , nói:" Tiền bối, bọn ta đâu phải người để ý mấy việc cỏn con này?

Một nghìn năm trước ta cũng xuống đây bọn họ cũng đều trong gia nhà kia không dám ra mặt.

Chắc là do sợ ta để mắt đánh trượt đây mà."

" Tiền bối, người đừng gọi ta bằng danh lớn cứ gọi ta như hai nghìn năm về trước đi.

Ta là cảm thấy không quen cách gọi này."

Triệu Phụng Thụy cười,nói:" Xem ra vẫn là không thích cách gọi tôn kính này của ta rồi."

Tuý Ly Phan gật gật đầu, nói:" Rất không thích."

" Được được.

Hai tiểu tử Thiệu Kì, Tuý Thác.

Cách gọi này phải chăng hợp ý hai đứa chưa?"

" Triệu Khánh tiền bối thật là!"

" Năm trăm rồi Đế Quân không cho người xuống kiểm tra môn phái ta vậy mà hôm nay lại xuất hiện hai thần quan bất thình lình như vậy làm ta có hơi bất ngờ.

Phải chăng Đế Quân muốn tìm thêm nhân tài mới trong ngần ấy năm?"

" Thiệu Kì cũng không biết, lần này ngẫu hứng muốn đi ra ngoài một chút nên cùng Tuý Thác xuống đây."

" Còn phải hỏi sao?

Tiền bối nói chắc chắn đúng , Đế Quân là muốn tìm nhân tài mới đây.

Vì báo tin bất ngờ vào hôm trước nên Tuý Thác cũng không báo trước được cho tiền bối một vài ngày để chuẩn bị cho các đệ tử."

Tuý Thác hơi bĩu môi.

" Không sao , đệ tử của ta ngày nào cũng bị thôi thúc từ luyện đến đêm khuya nên việc này không đáng lo ngại.

Lần này cũng là để đánh giá năng lực của họ đến đâu.

Báo trước sợ rằng sẽ có đứa giờ mưu đồ khác."

" Vậy tiền bối có phiền nếu bọn ta muốn kiểm tra thực lực của họ vào ngày mai?"

" Vội vậy sao?"

Thiệu Kì gật đầu, nói:" Vâng, Đế Quân nói muốn làm việc nhanh hơn chút.

Không làm tốn thời giờ của tiền bối tu dạy đệ tử."

" Thì ra là vậy, được thôi.

Bất cứ khi nào muốn kiểm tra.

Ta sẽ gọi người thu xếp phòng nghỉ ngơi cho hai người."

" Được!

Cảm ơn tiền bối!

Ta muốn đi ra ngoài ngắm cảnh một chút, nơi này đẹp như vậy không ngắm thì uổng."

Triệu Phụng Thụy bật cười, tay phẩy phẩy nói:" Tự nhiên , tự nhiên.

Lát nữa đám đệ tử kia kiểu gì cũng ra ngoài mà thôi.

Dung mạo hai đứa đẹp như vậy không chừng mấy nữ đệ tử sẽ thích lắm đây."

Tuý Thác nghe vừa tai , hơi nhổm người dậy, nói:" Thật sao tiền bối!

Người quả nhiên có mắt nhìn a.

Dung mạo này của ta bị phong ấn đến chìm nghỉm trên Thiên Giới rồi, hôm nay ta phải phá giải cho nó.

Nào!

Tiểu Thiệu Kì, huynh đi theo ta đi!"

Thiệu Kì nghe Tuý Thác gọi mình như vậy , mày khẽ nhăn lại nói:" Tiểu Thiệu Kì?"

" Đúng!

Là tiểu Thiệu Kì!

Huynh mau đứng dậy theo ta!"

Thiệu Kì chưa kịp nói gì đã bị người này kéo dậy, lôi đi.

Triệu Phụng Thụy ngồi đó lắc lắc đầu cười.
 
Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
3. Lần đầu gặp mặt


Tuý Thác dẫn Thiệu Kì đi một vòng quanh khuôn viên phía sau toà diện lớn.

Đám đệ tử cũng đã

chịu ló mặt ra ngoài, ai đi qua hai vị thần quan này cũng cúi đầu chào.

Đặc biệt là đệ tử nữ , như cảm thấy hai con người này quá đỗi thứ hút mà lượn qua lượn lại mấy lượt lấy cớ đi tập luyện nhưng thực chất chỉ là muốn được ngắm nhìn dung mạo thần này.

Thiệu Kì cực kì thích thú với điều này, được người khác ngưỡng mộ đã vui lại tuyệt hơn khi được nữ nhân ngắm nhìn dung mạo mình.

Cũng rất biết cách tạo ra điểm hút mắt cho mình, nữ nhân cúi chào hắn cũng gật đầu mỉm cười.

Nữ đệ tử sau khi được hắn chào lại cũng rất vui , có chút ngại mà bước qua rồi lại rì rầm với người bên cạnh cười cười nói nói.

Chợt một cú va chạm vừa đủ mạnh làm Thiệu Kì đứng lùi lại một bước.

Tay đỡ lấy nữ nhân đang sắp úp đất kia.

Chính là Ly Viên tay đang ôm một đống sách nhắm mắt nhắm mũi mà chạy.

Cô ngước lên nhìn người trước mắt, Tuý Thác lại cười nói:" Cô không sao chứ?"

Ly Viên vội vàng rụt tay lại, cúi xuống đáp lễ:

"Hai vị thần quan tại thượng, ta là không có mắt vô tình đâm vào người thần quan..mong người bỏ quá cho.."

Tuý Thác không nói gì ngồi xuống nhặt mấy cuốn sách cổ luyện dày cộm, đứng dậy đưa cho Ly Viên:" Không sao, chỉ là vô tình thôi mà.

Ta không để ý đâu, này cầm lấy."

Hắn đưa cho cô đống sách mỉm cười.

Ly Viên nhận lấy:" Cảm ơn.." lại đánh mắt nhìn sang người đi bên cạnh im lặng nãy giờ, thầm nghĩ:" Vị thái tử Thiệu Vũ Quân này thật sự rất đẹp , dung mạo như hoạ.. chậc chậc , tuyệt vời quá rồi đi!"

Còn đang ngẩn ngơ nhìn, Thiệu Kì lên tiếng làm cô vỡ cái suy nghĩ ấy đi.

" Nơi này, có chỗ nào yên tĩnh hơn không?"

Ly Viên giật mình, gật gật đầu:" Có, hai vị đi thẳng về phía trước sẽ có bậc thang đi lên.

Cứ đi thẳng là có thể tới rồi."

Thiệu Kì không nói gì chỉ khẽ gật đầu một cái, rồi bước đi.

Tuý Thác thấy hắn đi trước một bước cũng vội bước đi theo bỏ lại Ly Viên.

Theo chỉ dẫn của cô, hai người bước lên từng bậc thang cao bằng đất nhưng phía dưới lại là lớp mây mù của trời, chỉ sợ người phàm vô tình rơi xuống sẽ rơi thẳng xuống trần gian tiếp đất mà chết.

Cả hai bước hơn trăm bậc thang cuối cùng lên được một vùng mảnh đất vừa đủ lớn, xung quanh là những hàng đào hồng.

Cánh hoa theo gió khẽ lắt lay từng nhịp bay về một hướng.

Thiệu Kì chốc lát bị hút hồn bởi người này, hai tay vắt ra sau.

Nghiêm túc đứng từ phía xa đứng nhìn.

Người kia là Lãnh Từ , bạch y cùng Thập Tầm kiếm lướt qua những cánh đào , đứt thành đôi.

Tuý Thác đứng bên cạnh , phe phẩy chiếc quạt Cảm Từ của mình.

Cũng nhìn theo hình bóng Lãnh Từ, nói:" Người này y phục có đôi chút khác với các đệ tử khác.

Không lẽ là người có chức danh khác trong môn?

Thoáng nhìn người này quả thật rất có tiên khí, phong môn làm thần cũng là chuyện sớm muộn rồi đi.

Ngay cả cách luyện kiếm cũng tốt như vậy.

Lại còn dung mạo này, thanh khiết như ngọc.

Ta nói huynh thấy đúng không Thiệu Kì?"

Tuý Thác quay sang nhìn Thiệu Kì cười cười, Thiệu Kì không đồng ý cũng không phản bác chỉ nói một câu:" Ta muốn thử sức người này."

Tuý Thác trố mắt nhìn hắn , nói:" Hả!

Huynh đâu cần—" còn chưa kịp nói hết câu đã không còn thấy bóng dáng Thiệu Kì bên cạnh, hắn đã ngự tới phía Lãnh Từ.

Tuý Thác thở dài đành đứng phẩy quạt nhìn màn này.

Lãnh Từ chăm chú luyện kiếm pháp, cảm nhận có kẻ lạ tới liền điều khiển Thập Tầm kiếm bay một vòng loé sáng quanh mấy cây đào xa kia , kiếm về tay.

Thầm nghĩ:" Không có kẻ lạ?"

Chợt một thân bạch y nữa từ phía sau đánh tay lên , Lãnh Từ cảm biến tốt kịp thời né một trưởng này.

Kiếm đánh tới Thiệu Kì, nhưng hắn là thần việc này dễ như ăn cháo từ từ né từng đường kiếm sắc bén.

Lãnh Từ chuyển hướng đánh vút kiếm qua chân hắn.

Thiệu Kì nhảy bật ra phía sau, Lãnh Từ quay lại đâm một kiếm về phía hắn.

Thiệu Kì né , tay nọ cầm cánh tay đang khiển kiếm của y.

Cả hai đều dừng lại, để cho những cánh đào kia tự do theo chiều gió tự nhiên mà bay.

Thiệu Kì vẫn nắm tay y, chăm chú nhìn.

Y đã nhìn rõ người này là ai, vội thu tay kiếm về.

Hắn cũng buông ra.

Cúi đầu đáp lễ:" Thái tử thiên Thiệu Vũ Quân, ta thất lễ dám đả kiếm người."

Thiệu Kì để hai tay ra phía sau, nói:" Ta muốn thử pháp kiếm của ngươi.

Không cần trách mình.

Kiếm pháp tốt."

Y giờ mới dám đứng thẳng lên, thu kiếm vào vỏ.

" Thiệu Vũ Quân là quá khen ta rồi.."

Tuý Thác đi đến , vừa quạt vừa nói :" Tốt, hai người giao đấu với nhau quả thật rất đẹp!"

Lãnh Từ lại quay sang hướng Tuý Thác , đáp lễ:" Tuý Ly Phan thượng thần."

Tuý Thác nói:" Ấy, không cần đáp lễ.

Thiệu Vũ Quân giao đấu cùng như vậy chẳng phải huynh rất giỏi sao?

Trước sau quen cả, huynh tên gì?

Còn nữa, ta thấy y phục của huynh dường như được tự mình chọn.

Không giống các đệ tử khác, đều cùng một màu?"

" Ta là Lãnh Từ, vấn đề người hỏi ta về khác y phục thì do ta mang danh chức đại trưởng tu môn nên sư phụ nói có thể tuỳ ý mang y phục mình muốn, ta trước giờ không thích ăn mặc quá lộng lẫy nên chỉ chọn mang bạch y...

Đúng rồi, người đừng gọi ta bằng cách bằng tuổi như vậy.

Ta cảm thấy mình là mạo phạm bằng vai phải vế người rồi, dù gì Tuý Ly Phan thượng thần cũng hơn ta nghìn năm tuổi thần.."

Tuý Thác cười:" Ta từ trước tới giờ không để ý tuổi tác, càng không thèm để ý đến danh chức lớn hay bé.

Chỉ là muốn kết giao bạn bè tất cả đều có thể gạt bỏ.

Nên huynh cứ xưng hô như ta đi, gọi luôn tên của ta Tuý Thác đều có thể.

Còn người kia ta cũng không biết huynh ấy muốn ra sao—"

Thiệu Kì mặt vô cảm, thanh âm trầm ấm không nhanh không chậm nói:" Đều được."

Lãnh Từ mỉm cười:" Được, các huynh từ lúc tới đây chắc hẳn đã có chút mệt rồi.

Ta đưa các huynh đi ăn chút gì đó."

Tuý Thác chỉ chỉ quạt, phấn khởi nói:" Được được được, đi ngay bây giờ."
 
Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
4. Thay đổi


Đêm đến , họ cùng ngồi một bàn ăn uống.

Còn có cả Ly Viên và Trọng Khắc.

Ngồi một hồi nói chuyện , đều đã quen biết nhau như những người bằng hữu xa lâu ngày gặp lại.

Tuý Thác còn bắt họ phải xưng hô bằng vai phải vế, nhìn Trọng Khắc lúc nào cũng có đôi chút khó bắt chuyện thực chất lại rất hợp tính của Tuý Thác.

Cả hai hợp ý mà nói chuyện với tư không biết trời biết đất.

Cái gì mà cấp cao cấp thấp?

Đối với Tuý Thác đều chỉ là hư vô mà thôi.

Muốn không khí bớt đi sự im lặng chỉ cần có một Tuý Thác là đủ làm náo loạn rồi.

Triệu Phụng Thụy từ bên ngoài nhìn vào trong mái gác nhà nhỏ ngoài gần cuối góc khuôn viên, thầm nghĩ:" Mới gặp đó mà đã thân thiết như vậy rồi sao?

Tuý Thác quả nhiên là dây gắn nối bằng hữu mà."

Ăn uống no nê, ai nấy đều về phòng của mình nghỉ ngơi chuẩn bị cho ngày mai.

Chỉ duy nhất Thiệu Kì vẫn còn chưa ngủ, lại muốn đi ra ngoài lên vùng đất cao ban sáng giao đấu với y.

Bước từng bước từ từ đi lên.

Gió đêm có chút lạnh, trên mỗi một cành đào lớn đều được treo một chiếc đèn lồng nhỏ thắp sáng một vùng.

Ban ngày cảnh đào vốn đã thơ mộng tựa tiên.

Đêm đến lại có chút cô độc, lạnh lẽo.

Thiệu Kì đi đến gần mép của mặt đất này, hai tay vắt chéo ra sau lưng.

Nhìn lên màn trời đêm đầy sao cùng với đám mây bay qua vầng trăng tròn vạnh sáng.

Mặc gió mang theo những cánh đào bay qua tóc mình, mang theo trầm tư trong lòng.

Lại không muốn tâm sự cho ai.

Miệng lẩm bẩm:" Lãnh Từ?"

Chợt một ánh quang bay tới, hắn đưa một tay ra chờ nó bay đến.

Là thư báo tin của Thiên Giới.

Hắn đọc từng dòng chữ cuối thư người gửi không ai khác chính là Đế Quân.

" Khồi Trích Quy cửu.."

Sáng hôm sau, đệ tử trong môn phái đều vội vội vàng vàng tập hợp thành hàng dưới sảnh sân lớn.

Ly Viên, Trọng Khắc, Lãnh Từ ba người mỗi người đứng đầu một hàng đệ tử.

Trên bậc cao kia, Triệu Phụng Thụy cùng hai thần quan đứng đó.

Thiệu Kì lên tiếng:" Kế hoạch thay đổi, không cho đệ tử đấu võ đài cùng thần quan nữa."

" Hả?

Thay đổi?

Đế Quân sao?"

Tuý Thác nãy giờ phấn khởi được đấu với đám đệ tử này lại có chút không cúi mà nói.

Triệu Phụng Thụy vẫn bình tĩnh , quay sang nhìn hắn nói:" Thiệu Kì, Đế Quân thay đổi kế hoạch ra sao?"

Thiệu Kì hắt một ngón tay , lá thư hôm qua liền hiện lên trước mắt họ.

Triệu Phụng Thụy và Tuý Thác chăm chú đọc.

Ly Viên giật mình, có chút kích động hơi lớn tiếng nói:" Cái gì!

Khồi Trích Quy cửu làm sao có thể để đệ tử vào được!"

Thiệu Kì :" Tuý Thác , nhỏ giọng lại .

Tránh để đệ tử bên dưới nghe thấy, sẽ gây ra tâm lí hoảng sợ."

Triệu Phụng Thụy trầm tư nói;" Khồi Trích Quy cửu là nơi xuất hiện nhiều yêu ma quỷ quái , mạnh yếu đều có.

Nơi này trước đây là địa bàn của Ma Giới, từ khí nhiều dễ bị xâm nhập vào tâm trí làm điên loạn.

Chưa kể đến đã gần nghìn năm rồi nơi này chưa có thần quan đặt chân tới, chỉ sợ ngoài yêu ma quỷ quái còn có quái thú dữ.

Lần này e rằng lành ít dữ nhiều."

" Đế Quân là người nói gì làm nấy, lời nói ra chắc chắn không rút lại.

Muốn làm thần quan đối với người mà nói phải hạ được những thứ này mới có thể thành thần."

Thiệu Kì.

Triệu Phụng Thụy thở dài, quay lại nhìn xuống đám đệ tử của mình,nói:" Tất cả chú ý, môn phái ta tồn tại hơn nghìn năm , số đệ tử gia nhập cũng nhiều lên theo năm tháng.

Nên năm nay Đế Quân thay đổi quyết định, không giao đấu trên võ đài mà chuyển về vùng Khồi Trích Quy cửu để đánh giá.

Không ai được sợ, giữ tâm lý ổn định.

Ai cũng phải vào để diệt trừ yêu ma quỷ quái và quái thú không ngoại trừ đại trưởng tử môn phái là Lãnh Từ và Trọng Khắc.

Nếu phát hiện có đệ tử nào trốn tránh lần đánh giá này sẽ lập tức trục xuất khỏi môn phái.Hai vị thần quan và ta sẽ ngự không từ trên cao theo dõi.

Nên nhớ muốn làm thần đều phải trải qua khổ luyện!"

Tuý Thác quạt quạt , nói:" Đừng sợ, bọn ta sẽ không để việc đáng tiếc xảy ra.

Sẽ đảm bảo an toàn cho các đệ tử ở đây."

Đám đệ tử bên dưới nghe xong, cũng cảm thấy có chút lo lắng trong tâm.

Rì rầm to nhỏ, Lãnh Từ , Trọng Khắc và Ly Viên vẫn đứng nghiêm một hàng.

Không nói gì.

Ly Viên có thể nói bình thường có thể cười đùa vui vẻ, đôi khi có chút cợt nhả.

Nhưng việc gì ra việc nấy, hôm nay rất nghiêm túc tóc buộc cao tay cầm theo thanh kiếm Phù Mộng trên tay trái.

Trọng Khắc là người duy nhất không luyện kiếm trong môn mà sử dụng Hồn Cung, khi nào cần giao chiến mới triệu ra.

Triệu Phụng Thụy nhìn cả ba rồi cũng lên tiếng:" Lãnh Từ, Trọng Khắc,Ly Viên.

Có trách nhiệm quản những đệ tử hàng mình."

Cả ba nghe xong chắp tay đáp lễ:" Vâng."

Đệ tử phía sau nghe vậy cũng an tâm hơn đôi phần, rì rầm nói.

" May quá , có ba người bọn ta có thể an tâm hơn đôi chút rồi."

Tất cả đều rời khỏi cánh cổng Hạn Thúc Phương môn phái kì.

Ngự không một hồi cuối cùng cũng dừng lại tại một vùng đá động gập ghềnh, mây mù tà đen đến khác hẳn vùng trời của Hạn Thúc Phương môn.

Từng vách đá có hình thù kì lạ, cao đến nỗi nhìn xuống gần như một vực thẳm không đáy.

Quạ thấy đông người qua đây liền động cánh mà bay tứ tung rời đi.

Tuý Thác nhăn mặt , cầm chiếc Cảm Từ quạt về phía mây mù đen trước mắt.

Chốc lát làn mây liền bị chiếc quạt thần này quạt cho bay tán ra lộ rõ lối đi phía dưới.

" Ta nói chứ, Đế Quân tại sao lại muốn chọn nơi quái quỷ này làm nơi đánh giá chứ?

Ta cực ghét những nơi u ám như vậy!"

Lãnh Từ nói:" Nơi này lối đi rất nhiều, dễ lạc đường tà khí lại nhiều như vậy, mọi người đi theo ta phải cẩn thận một chút.."

Trọng Khắc nhìn sang Ly Viên , cười :" Ly Viên , nãy giờ im lặng như vậy không phải là sợ rồi chứ?"

Ly Viên lườm Trọng Khắc , nói:" Sợ cái gì!

Nơi này cũng chỉ là do khí tà nhiều nên mới gây ra cảm giác hơi lạnh lẽo một chút mà thôi.

Có bắt ta ở đây nhiều ngày ta cũng không sợ!"

Trọng Khắc lại nói:" Nữ nhân mà dữ như trằn."

" Huynh lẩm bẩm gì đấy?

Muốn chết à?"

Thiệu Kì lên tiếng:" Mọi người ngự xuống dưới đi."

Tất cả đều ngự không xuống dưới, lúc đầu cả ba hàng của Lãnh Từ , Trọng Khắc và Ly Viên đều tập hợp lại đi cùng một hướng.

Nhưng đi một lúc vẫn là chưa thấy có gì xuất hiện , Ly Viên nói:" Các huynh, chúng ta đi thành một hàng đông như vậy chỉ sợ là đến ngày mai vẫn chưa thể về được.

Vẫn là nên chia ra, trong lúc hành động có thứ gì đó tới không thể đối phó riêng lập tức bắn quang đỏ báo hiệu."

Lãnh Từ gật đầu, nói:" Được , tất cả chia nhau ra đi.

Nhớ phải cẩn thận, hàng ta đi lối bên trái."

" Ta lối thẳng."

Trọng Khắc

" Ta lối phải."

Ly Viên.
 
Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
5. Khồi Trích Quy cửu.


Chia lối đi xong xuôi, đoàn người Lãnh Từ theo ven vách đá mà đi.

Càng đi sâu vào trong , càng phát hiện nơi này có rất nhiều quạ .

Lãnh Từ thầm nghĩ:" Lắm quạ như vậy, lại nhìn chúng có vẻ đều rất to lớn.

Nhất định là quanh đây có nhiều xác người.."

" Mọi người, nơi này lắm quạ như vậy nhất định có người vào đây.

Có thể nói nơi này xuất hiện một thứ gì đó giết họ.

Nhất cử nhất động đều phải cẩn thận, sát theo nhau!"

Y dùng thanh âm vừa đủ lớn cho những đệ tử phía sau nghe, nói tiếp:" Không được gây ra tiếng động quá lớn, tránh làm bọn chúng phát hiện."

" Được."

Nói xong bọn họ theo chân y bước sâu vào trong, âm khí càng mù mịt hơn.

Chợt giọng nói của một đệ tử phía sau vang lên:" Mọi người mau xem!

Trong vách đá này có xác người!"

Y nghe vậy vội đi tới phía người kia chỉ, quả nhiên đúng như dự đoán nơi này quả thật có người liều mình vào vùng này.

Cúi xuống nhìn, phát hiện người này vẫn còn đang thở có điều hơi chút gấp gáp.

Gương mặt bị thứ gì đó vào mà thịt nát lẫn lộn, máu chảy đỏ cả khó mà nhìn ra dung mạo người này ra sao.

Y truyền một chút linh lực vào giữa trán người này.

Nam nhân này quần áo cũng thuộc dạng người giàu có, không hiểu cớ gì lại vào nơi này.

Vừa được y truyền linh lực liền có thể nói ngấp ngứ được được một câu:" Đừng vào bên trong...nó ...giết.."

Y định hỏi một câu , người này liền mắt trắng trợn.

Miệng chảy ra một ố máu đen rồi ngừng thở.

Đám đệ tử phía sau kinh hãi, lại không muốn tiếp tục bước vào nữa.

Lãnh Từ trấn an họ:" Đừng sợ, sẽ không sao."

Đoàn người y vừa bước đi, cái xác kia liền bị đám quạ bay tới mà mổ rỉa thịt.

Y quay đầu lại nhìn rồi cũng chẳng làm gì được mà tiếp tục bước lên.

Đi sâu hơn nữa họ tới được một hang động.

Quyết định tiếp tục vào bên trong, nơi này tối đến lạ thường còn có mùi hôi thối cùng mùi máu tanh.

Lãnh Từ tạo ra một đốm lửa lớn để chúng thắp sáng bên trong hang động này.

Khung cảnh trước mắt quả thật rất kinh sợ, họ đang bước vào một hang động toàn xác người, có những cái xác đã trở nên rữa đã thịt mà hôi thối đến khó chịu, có những xác người có lẽ là vừa mới bị giết không lâu .

Máu chảy thành một vũng nước lan ra khắp mặt đất.

Một nữ đệ tử vô tình dẵm phải tay một cái xác bị rữa tách rời ra hốt hoảng mà hét lên một tiếng:" Mẹ ơi!

Có quỷ!"

Các đệ tử khác nghe tiếng hết này của nữ nhân kia có chút bực , nói:" Ngươi đừng hét lên được không?"

" Chỉ là cánh tay bị rữa tách ra thôi mà , quỷ cái gì mà quỷ.

Cô đi cùng bọn ta hẳn gần canh giờ rồi đã gặp thứ gì đâu?"

" Đúng!

Chỉ sợ tiếng hét này của cô làm kinh động đến quỷ rồi."

Nữ đệ tử kia cảm thấy mình có lỗi, đầu hơi cúi xuống nói:" Xin lỗi mọi người, Lãnh Từ đại trưởng ta xin lỗi... chỉ là nó làm ta hơi chút giật mình nên.."

Lãnh Từ mỉm cười:" Không sao."

Y bước lên vài bước, phát hiện mình là đang dẫm phải một vũng máu làm đôi giày trắng chốc lát trở nên đỏ thẫm.

Lúc này cũng bắt đầu có biến động, nghe đâu đó tiếng gầm gừ kì lạ từ trong cuống họng.

Một đệ tử nói:" Ai còn gầm gừ giả thú vật gì đấy?

Bây giờ không phải lúc đùa."

Tất cả đều im lặng, tiếng gầm gừ ấy vẫn không có dấu hiệu ngừng.

Y cảm thấy kì lạ, ngoái đầu nhìn về đống xác người phía sau.

Vội hô lớn:" Cẩn thận!

Phía sau!"

Tất cả đều quay đầu lại nhìn, những xác người vừa nãy đột nhiên đứng dậy được trong mắt ai cũng đều xuất hiện một màu đỏ quang đáng sợ.

Những xác sống này không chậm chạp như những người biến thể bình thường, chúng như có một ai đó điều khiển mà lại rất nhanh trên tay còn có ma pháp.

Từng vách đá trên hang động biến mất, hiện hình rõ ràng chính là một vùng vách đá bình thường.

Thì ra đây chỉ là ảo hình do yêu ma quỷ quái tạo ra , lừa bọn họ đi vào.

Thiệu Kì, Tuý Thác và Triệu Phụng Thụy đạo mây đứng bên trên thắc mắc nãy giờ đoàn người của y đã đi đâu.

Tuý Thác chỉ tay xuống dưới , nói:" Hai người nhìn kìa, là đoàn người của y!"

Thiệu Kì đánh mắt nhìn xuống, thầm nghĩ:" Xác sống , sao lại có ma khí điều khiển.

Là thứ gì làm.."

Triệu Phụng Thụy nói:" Đây rồi, tới lúc các đệ tử của ta trả công cho ta rồi."

" Mấy xác sống này mà bọn họ không xử lí xong xem trừng là không ổn nhé."

Tuý Thác

Thiệu Kì nói:" Vấn đề không phải là đám xác sống bị khiển , còn có thứ khác mạnh hơn."

Trong chốc lát họ cũng đã xử xong đám xác sống này, chợt nghe đâu đó giọng Ly Viên và Trọng Khắc đang tới gần.

Y nhìn thì chính xác là họ, nói:" Trọng Khắc, Ly Viên bên này."

Đoàn người cả ba cuối cùng lại vô tình tập hợp tại nơi này.

Nhìn qua có vẻ đoàn người của cả hai vẫn chưa gặp phải thứ gì, Trọng Khắc nói:" Bọn ta gặp nhau đi một hồi cuối cùng vẫn chẳng thấy thứ gì xuất hiện, ngươi thì sao?"

" Bọn ta vừa gặp ảo hình , sau đó các xác chết này sống lại mang theo ma pháp lao tới tấn công bọn ta.

Có vẻ như có thứ gì đó đang điều khiển chúng."

" Kì quái, tà khí nhiều như vậy bọn ta đều cảm nhận được vậy mà chỉ mình huynh được giao đấu?

Không lẽ nơi này cũng chỉ có vậy?"

Trọng Khắc nói:" Không, những thứ đó nãy giờ chỉ là đang ẩn nấp đâu đó trong vùng vách đá này mà thôi.."

Ly Viên nhìn xung quanh , nói:" Huynh lú à?

Thì vẫn là vách đá đấy thôi ngoài ra một mống yêu ma cũng không có."

Lãnh Từ vội nói lớn:" Mau tản ra, nó ở trên không trung lại xuống!"
 
Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
6. Quỷ xà


Tất cả nhanh chóng tản ra để lại mảnh đất trống phía giữa.

Nhìn mới biết thứ mà Trọng Khắc nhận ra chính là một con mãng xà lớn , là quỷ xà.

Con mãng xà này lao từ trên không xuống .

Bọn họ may mắn tránh được.

Nhưng đã là xà tinh quỷ thì tất sẽ không dễ dàng để im như vậy, nó chuyển hướng quật đuôi mình vào một đám đệ tử phía sau bật ra phía xa,ôm người đau đớn.

Không thể đứng im được nữa, Trọng Khắc , Lãnh Từ và Ly Viên cùng những đệ tử khác rút kiếm lao lên chiến đấu với nó.

Càng lại gần, quỷ khí từ con mãng xà này càng mạnh.

Những người tu tiên như Lãnh Từ cảm thấy có chút khó chịu với tà khí này.

Tay vẫn cầm kiếm , động tác nhanh nhẹn di chuyển tứ phía quanh con mãng xà này mà đánh, y nói:" Con mãng xà tinh này ma pháp cùng tà khí nhiều như vậy chắc chắn đã trụ ở nơi này rất lâu.

Không thể xem thường."

Ly Viên nói:" Hôm nay dù nó có mạnh cỡ nào ta cũng nhất định phải cho nó tan thành mây khói!"

Trọng Khắc quay sang nhìn cô :" Cẩn thận phía sau, đuôi nó!"

Ly Viên giật mình quay lại dùng kiếm chém một nhát vẫn là không thể xuyên qua lớp da bên ngoài làm tổn thương nó.

Trọng Khắc mày nhăn lại, bắn một mũi loé sáng bay tới làm cái đuôi thu lại mất.

Chợt âm thanh gầm gừ lại vang lên, là các yêu ma quỷ quái bị trấn động của bọn họ làm chú ý.

Tập trung lại nơi này, yêu ma quỷ quái gì đều có.

Lớn mạnh yếu bé không thiếu một loại nào.

Số đông các đệ tử lao vào chiến đấu không ngừng, ngay cả nữ đệ tử lúc nãy là hét trong động ảo pháp kiếm cũng không tệ.

Tuý Thác nói:" Tốt lắm!

Đánh rất giỏi, quả nhiên là đệ tử do người dạy ra."

Hắn nhìn sang Triệu Phụng Thụy.

Lại nói tiếp:" Nhưng, có phải hơi quá rồi không?

Khồi Trích Quy cửu dài gần ngàn dặm tất cả bị họ làm chú ý mà yêu ma quỷ quái đều kéo đến một lượt.

Chỉ sợ là làm khó rồi.

Hay là ta xuống đó giúp họ một tay đi!"

Triệu Phụng Thụy nói:" Không được, hiện tại chưa phải lúc.

Làm vậy chúng sẽ ỷ lại."

Tuý Thác " ồ" một tiếng rồi cũng gật đầu, quay lại nhìn tiếp.

Lãnh Từ thấy số yêu quỷ kia quá nhiều, các đệ tử kia làm sao có thể một lúc xử hết được chúng?

Y nhìn Ly Viên, Trọng Khắc vẫn đang giúp mình hạ con mãng xà này, nói lớn:" Trọng Khắc!

Ly Viên!

Hai người qua giúp họ một tay, số yêu quỷ quá nhiều sợ là không ổn!"

" Vậy ngươi phải làm sao?

Người một mình đấu với con mãng xà này à?"

" Huynh giúp họ đi, việc này cứ để bọn ta!"

Y thấy số yêu quỷ ngày càng lôi kéo đến càng nhiều, từ khí đen ngút.

Nói:" Không nói nhiều!

Con mãng xà này ta có thể giải quyết được!

Hai người không đi, chỉ sợ ta bị chính hai người làm mất tập trung rồi bị nó tấn công mà chết!"

Trọng Khắc và Ly Viên hơi ngẫm ngự, đành nói:" Được!

Ngươi cẩn thận chút!"

Rồi ngự không đến phía các đệ tử kia, chém giết yêu quỷ.

Hiện tại, chỉ còn mình y tại vùng này.

Cách xa vừa đủ khoảng cách với bọn họ khoảng một hai dặm.

Kì lại thay đám yêu quỷ kia có lẽ sợ con mãng xà này mà rất biết điều tránh đến vị trí này.

Quỷ xà cuộn vòng một vòng tròn trên mặt đất, nhìn y.

Nó không có con ngươi, chỉ là hốc mắt sâu hoắm có một ngọn quang xanh tà như những xác sống lúc này.

Thầm nghĩ:" Có khi nào con quỷ xà này chính là thứ điều khiển mọi thứ ở đây?"

Quỷ xà không thích sự kiên nhẫn , tận dụng thời khắc chỉ còn một mình y mà như càng thêm hung.

Y như một ngọn gió , chạy nhiều vòng xung quanh thân nó.

Trong màn tà khí đen , chỉ thấy được một ánh quang loé quanh người con mãng xà này làm nó nhất thời không cử động được.

" Lãnh Từ quả nhiên là nhân tài không lường trước tuổi!"

Tuý Thác vỗ vỗ tay nói.

" Ta trước giờ vẫn luôn cảm thấy tiểu tử này rất có khí chất thần.

Bây giờ tận mắt thấy nó như vậy đúng là không thể sai được nữa."

" Đúng đúng!

Người xem, da của xà thường cũng đã khó làm thương chúng.

Đây lại là một con mãng xà tinh hoá quỷ, ma lực cũng có lại ranh mãnh hơn rất nhiều.

Lãnh Từ có thể làm động tác thoáng nhanh như vậy đã làm nửa thân dưới của nó bị thương khá sâu.

Người nói , người này ta kết bằng hữu chắc chắn là nhân tài rồi!"

Tuý Thác phấn khởi nói, lại đánh mắt sang người im lặng nãy giờ:" Này!

Thiệu Kì, huynh đi kiểm tra năng lực ít ra cũng phải nói một vài câu gì đó nhận xét đi chứ?"

Thiệu Kì sắc mặt không lộ ra chút biểu cảm gì, nói:" Lãnh Từ là nhân tài."

Tuý Thác ngớ người nói:" Hả?

Huynh nhận xét mỗi y thôi sao?

Vậy những người khác thì sao?

Trọng Khắc và Ly Viên này."

" Cũng tạm ổn."

Triệu Phụng Thụy lắc đầu, cười.

Tuý Thác cứ như bị Thiệu Kì tạt một vố nước lạnh vào mặt, bị thái độ thờ ơ này làm hắn hết muốn hỏi thêm.

Lãnh Từ sau khi làm một chiêu khiến nó bị thương khá nặng, trong đầu bỗng có một giọng nói của nam nhân.

Ma mị đến lạ thường.

" Hay quá, hay quá rồi... ta bị ngươi làm thương rồi.

Làm sao đây?

Ta chết mất, chi bằng ngươi và ta cùng dùng chút sức lực cuối cùng này đấu đi."

Y nhận ra , con mãng xà này đang nói thầm trong tâm trí mình.

Mày hơi nhăn lại, Thập Tầm kiếm sẵn sàng xuất chiêu.

Như lời nói của quỷ xà , nó thật sự là đang muốn đấu với y bằng chính sức lực hiện tại.

Như trở thành điên loạn hơn mà tấn công.

Lãnh Từ thuận tiện có thể né được tất cả sát chiêu của nó, một vết thương cũng không có.

Giọng nói ấy lại vang lên văng vẳng trong tâm trí y:" Nhân tài là đây, ngươi giết ta đi.

Giết ta có thể làm đám yêu ma quỷ quái đang tấn công điên cuồng đám ngu đằng kia.

Còn nếu ngươi để ta sống, chỉ sợ là yêu quỷ sẽ còn kéo đến nhiều hơn nữa ha ha ha!"
 
Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
7. Thập Tầm vạn kiếm.


Lãnh Từ nghe nó thông linh trong đầu , là giọng nói khiêu khích.

Y không nói gì, im lặng nghe nó nói.

Cuối cùng con quỷ xà này giở trò định đánh lén sau lưng thì phản xạ của Lãnh Từ đã giúp y tránh ra xa.

" Nếu đã thế, vậy ta giúp ngươi toại nguyện.

Vạn Kiếm, xuất!"

Y vừa hô, Thập Tầm kiếm chốc lát lên đến hàng ngàn thanh kiếm phát sáng sẵn sàng theo khiển của y lao đến tấn công đối thủ.

Mây mù u ám bị Thập Tầm kiếm sáng đến nỗi tan biến mất.

Trọng Khắc , Ly Viên phía xa thấy màn mây này bỗng dưng tan biến liền đánh mắt nhìn lên trên trời cao.

Không phải Tuý Thác phất quạt, người làm ra trấn động lớn này chính là nam bạch y trong hàng vạn quang kiếm Thập Tầm kia.

Cả đám đệ tử khác cũng quay lại nhìn đầy ngưỡng mộ.

" Trời ạ, đây là Vạn Kiếm.

Ta trước đó đã được nhìn thấy huynh ấy luyện pháp kiếm rồi, phải nói là rất điêu luyện.

Không ngờ, đã đạt được đến cảnh giới này rồi.

Triệu Phụng Thụy tiền bối, người tốt cuộc giấu người này bao lâu rồi?"

" Nào dám, Triệu Khánh ta cũng chỉ dạy được đến vậy còn lại chính là do tự các đệ tử phát triển pháp lực."

Cơ thể y ngự không, tay phải phất một cái nửa ngàn kiếm lao tới quỳ xà thành một vòng tròn xung quanh, từng vết cắt sâu đến sắp làm nó đứt nửa thân.

Nhưng nó không gầm gào một tiếng.

Ánh quang xanh tà trong mắt cũng đang mờ dần.

Đám yêu quỷ phía xa kia đông đúc là thế, không ngờ sau khi cảm nhận ma khí từ quỷ xà đang yếu dần đi lập tức có ý định bỏ chạy.

Trọng Khắc nhảy bật lên một tảng đá lớn, kéo ra hàng vạn mũi tên không kém y là bao , đều trúng tất cả các yêu quỷ bị hướng đến.

" Muốn chạy, các ngươi trốn đằng trời!"

Ly Viên cũng nhân cơ hội này, như một tia sét chớp nhoáng chạy lướt thành một vòng quanh chúng, tất cả đều tan thành mây khói.

Cùng với sự giúp đỡ của các đệ tử khác đám yêu quỷ đã bị diệt gần hết tại vị trí này.

Lãnh Từ nhấn tay, số kiếm kia trực tiếp lao đến cắt nửa thân quỷ xà , rơi xuống đất.

Y vô tư phất nửa số kiếm còn lại bằng cánh tay trái lao thẳng về phía xa tắp.

Tiếng gào thét vang trời, là một số yêu quỷ còn lại chưa đến đây, cũng có thể là bị dọa tới chạy mất cũng nên.Chợt giọng nói trong đầu ấy cất lên:" Ta chết rồi ha ha ha!

Vậy tạm biệt ngươi."

Y nhìn vào mắt quỷ xà mới thấy nó vẫn nhìn chằm chằm mình với ánh quang xanh tà ấy.

Lại cảm thấy nó đang mang ý cười.

Cuối cùng ánh quang trong mắt nó tắt mất, tan biến đi.

Lúc này y mới đưa Thập Tầm kiếm về vỏ.

Trọng Khắc , Tuý Ly cùng đệ tử khác đi tới.

Trọng Khắc vỗ vào vai y một cái, nói:" Ngươi làm tốt hơn ta tưởng đấy!"

Y bật cười,nói:" Đều xong cả rồi, ở đây có ai bị thương không?"

Tuý Ly:" Không ai bị thương, huynh yên tâm."

" Tốt quá rồi, chúng ta lên đi."

Tất cả ngự không lên phía cả ba người kia đứng.

Tuý Ly vừa thấy y lên, phấn khởi nói:" Huynh thật sự làm ta mở mang con mắt rồi!

Cả Trọng Khắc và Ly Viên nữa.

Mọi người đều chiến đấu rất oách liệt nha.

Công thành này ta nhất định phải truyền cho Đế Quân , chắc chắn cả ba người sẽ được thăng thượng làm thần."

Trọng Khắc và Ly Viên nói:" Chuyện này ta có lẽ chưa thể đạt tới, vì pháp lực vẫn chưa là gì so với Lãnh Từ."

Triệu Phụng Thụy nói:" Sư phụ nhìn các con làm đều rất tốt, có gì phải ái ngại?"

Thiệu Kì cũng nói một câu như cho có lệ:" Tà khí được kiếm của y làm tan rồi.

Một phần nhờ vào mọi người.

Tốt."

" Thập Tầm kiếm của Lãnh Từ đại trưởng không thể đánh giá thấp được."

Ly Viên nói.

" Lãnh Từ có Thập Tầm kiếm, Trọng Khắc có Hồn Cung tên, Ly Viên có Lựu Linh kiếm.

Tất cả các vũ khí này đều được tự mình luyện ra, nên dùng cho mục đích trừ yêu diệt ma là rất hợp ."

Triệu Phụng Thụy nói.

" Bảo sao lại có pháp kiếm mạnh tới vậy, ngay cả Khồi Trích Quy cửu trước nay đều âm u mù mịt tà khí vậy mà trong chốc lát bị y đánh tan cả."

Tuý Thác

Chợt một đệ tử hỏi:" Tuý Ly Phan thượng thần, ta mạo phạm chút.

Thần quan Thiên Giới không phải là người sẽ diệt trừ yêu ma , tử môn chính đạo sao?

Vậy tại sao Khồi Trích Quy cửu nhiều yêu quỷ như vậy, lại không hề có thần quan nào diệt trừ?"

Tuý Ly Phan thẳng thắn nói:" Không phải thần quan Thiên Giới ai cũng có lập trường diệt yêu trừ ma như bao người nghĩ.

Mỗi ngươi sẽ cai quản một việc riêng.

Giả dụ, ngươi có lập trường về thủy vậy khi thăng thượng thì sẽ là thần cai quản thuỷ.

Nên không phải ai cũng có thể có khả năng đi diệt yêu trừ ma.

Số đó rất ít, nên Đế Quân mới muốn cho mọi người chiến đấu tại đây để tìm người có khả năng đó.

Chắc hẳn mọi người cũng đều biết rồi Thiệu Vũ Quân thái tử cũng chính là số ít trong số thần quan có khả năng đó."

Đám đệ tử phía sau gật gật, ừ à mấy tiếng rồi cũng hiểu ra.

Triệu Phụng Thụy nói:" Ta già cả rồi, vấn đề này cũng sớm đã quên nói với đệ tử để mạo phạm thượng thần hỏi câu đơn giản này...

Được rồi, bây giờ mọi người về môn phái cả đi.

Các đệ tử đều mệt mỏi cả rồi."

Thư báo của Thiên Giới gửi xuống, bay đến tay Thiệu Kì.

" Các đệ tử trong môn có thể về nghỉ ngơi rồi, Đế Quân đã cho người đãi thưởng tại đó.

Còn Triệu Phụng Thụy tiền bối cùng lên Thiên Giới để đàm phán về việc này."

Tất cả các đệ tử nghe vậy đều cúi đầu chắp lễ, rồi mới rời đi.

Thiệu Kì nhìn Lãnh Từ quay lưng rời đi rồi cũng cùng về Thiên Giới.
 
Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
8. Dữ Tri Thuỷ đòi gọi sóng đêm


Vừa bước tới cổng lớn chính của Thiên Giới, quân vệ hai bên liền cúi đầu chào.

Cả ba người đi thẳng vào Điện Thiên chính.

Trần Dương Đế Quân cùng các thần quan khác đã sớm ngồi đó chờ họ về.

Các thần quan bên dưới còn đang rì rầm nói chuyện với nhau nghe tiếng cửa điện mở liền chuyển ánh mắt nhìn ba người nọ, im lặng đến lạ thường.

Tức khắc tất cả thần quan ngồi phía dưới chắp tay đáp lễ với bọn họ.

Nếu nói là bọn họ thì có lẽ không đúng, một trong số đông đó chính là chào vị Triệu Phụng Thụy và Tuý Ly Phan.

Số ít còn lại có lẽ là những vị thần quan năm đó xảy ra chuyện vẫn còn tin tưởng hắn nên vẫn rất coi trọng mà chào.

Điều này không phải Thiệu Kì không biết, nhưng thứ hắn quan tâm không phải ánh mắt người đời.

Tuý Thác và Triệu Phụng Thụy cũng cười cười quay qua chào họ.

Thiệu Kì cũng không thể nào thất lễ mà mặc kệ họ, vẫn chào nhưng không có cảm xúc gì hiện trên gương mặt ấy.

Trước giờ vẫn vậy.

Thiệu Kì lên tiếng đầu tiên:" Đế Quân, việc ở Khồi Trích Quy cửu đã được giải quyết xong."

Người nọ ngồi trên ngai lớn, đeo một chiếc mặt nạ vàng.

Tiên khí ngút trời, không nhanh không chậm nói:" Được, lần này ta chuyển đổi kiểm tra thực lực đệ tử của Triệu Phụng Thụy thượng thần ở Khồi Trích Quy cửu bất ngờ.

Lại không thông báo cho thần trước, không biết liệu người có trách ta không?"

Triệu Phụng Thụy nói:" Ta không trách, vốn dĩ việc này cũng để xác định năng lực không thể xuề xoà cho có, tránh để gặp chuyện đáng tiếc về sau."

Một vị thần quan lên tiếng, nói:" Triệu Phụng Thụy thượng thần nói rất đúng, không làm như vậy chỉ sợ sẽ vớ phải của nợ nào đó về làm thần rồi phá tan Thiên Giới như chuyện hơn ngàn năm trước mà thôi.

Không trừng có lẽ sẽ được người nào đó bảo vệ đến cùng."

Người này chính là Tôn Vô Lạc, Tôn Hạn.

Người này cũng đã từng nhìn Thiệu Vũ Quân là một người rất đáng tôn kính, coi trọng .

Nhưng kẻ như hắn sau khi Thiệu Kì bị vô số lời nói xấu bàn tán về vụ việc năm ấy cũng theo số đông mà ghét theo.

Câu nói kia vừa bật ra, Thiệu Kì không nói gì thì cũng sẽ có người khác nói hộ.

Người này chính là Mãn Nhược Lý, Mãn Song.

Vị này có dung mạo anh tuấn , nhìn có lẽ là ít tuổi hơn Thiệu Kì nhưng thực chất cũng chẳng ít hơn là mấy .

Đối nghịch hơn là tính cách lại trái ngược hoàn toàn với khuôn mặt , tay phải vắt lên đầu gối.

Mặt cau có nhìn sang bên dãy Tôn Hạn ngồi , hất cằm nói:" Này!

Tôn Hạn!

Ngươi nói thế là có ý gì?

Đừng có mà lôi mãi chuyện cũ ra quản, không phải trách nhiệm của ngươi!

Năm đó còn ngày ngày bám đuôi nịnh nịnh nọt nọt Thiệu Vũ Quân để lấy lòng, nghe theo mấy lời bàn tán vẩn vơ cũng lật mặt còn nhanh hơn lật giấy.

Nói không biết ngượng mồm."

Tôn Hạn bị sỉ nhục như vậy, tức gần như đỏ mặt nói:" Ngươi...ngươi..ngươi đừng có mà ăn nói vớ vẩn.

Chuyện này ngay cả Đế Quân cũng chứng giám sao có thể dập vùi xuống đáy biển như tên Bạch Kim Thuyên năm đó chứ!

Ngươi cứ thích lôi chuyện cũ lên nói đấy, nếu hàng triệu năm ta cũng lôi lên nói!"

" Quả nhiên kẻ ngứa mồm vẫn luôn như vậy, nói mãi cũng đâu có hiểu.

Chỉ sợ chưa đến triệu năm ngươi đã bị giáng chức làm thần rồi thôi."

Tuý Thác lên tiếng bênh vực, giọng nói pha ý cười mỉa mai Tôn Hạn.

Tôn Hạn tức tới cực điểm , định đứng dậy đánh nhau với Tuý Thác.

Chợt một tát nước phất qua tay đang tạo pháp lực của Tôn Hạn làm nó dừng lại, nước tạt ướt cả cánh tay.

Hắn bất ngờ trố mắt nhìn, mùi rượu ngấm vào cánh tay trái y phục nồng nặc.

" Dữ Tri Thuỷ thượng thần!

Người cớ gì tạt rượu vào cánh tay ta chứ?!"

Người nọ chính là Dữ Tri Thuỷ, Dữ Phương thần thủy.

Khuôn mặt cân xứng, là một nam nhân trẻ.

Tay cầm một hũ hồ lô lớn đầy rượu, mặt mày say sẩm ngơ ngơ ngác ngác.

Nhìn sang Tôn Hạn nói:" À, xin lỗi.

Ta có thói quen làm nổi sóng mỗi sáng."

Nữ nhân ngồi bàn kế bên , thân hắc y , tóc buộc cao chính là Liên Mệnh Từ, Liên Trúc.

Huých vai một cái thật mạnh vào bắp tay Dữ Phương nói:" Nhầm rồi, bây giờ là tối."

Dữ Phương đang say say xỉn xỉn , bị lực huých của Liên Trúc làm lảo đảo nằm ngửa ra phía sau.

Hồ lô rượu cầm trên tay, suýt nữa là hướng đổ vào áo.

Liên Trúc cầm lấy hũ hồ lô để lên bàn, mặt lạnh băng.

Dữ Phương lổm ngổm ngồi dậy, lại cầm lấy hũ rượu nói:" Trời ạ, đã tối rồi sao?

Ta còn tưởng bây giờ mới sáng sớm.

Xin lỗi Tôn Hạn thượng thần."

Nói rồi lại lảo đảo đứng dậy, Triệu Phụng Thụy thấy vậy lại có hứng trêu trọc,Nói:" Dữ Tri Thuỷ thượng thần, người đi đâu?

Người ngày ngày uống rượu như vậy, say xỉn không mệt sao?"

" Tất nhiên không mệt.

Triệu Phụng Thụy có muốn uống một ngụm không?"

" Ta không có hứng thú với rượu."

" À, thế ta đi gọi sóng nổi đây."

Tuý Thác nói:" Dữ Tri Thuỷ thượng thần, không phải người chỉ gọi sóng biển buổi sáng thôi sao?

Giờ tối rồi, vẫn gọi sao?"

" Gọi chứ!

Gọi mới có mồi nhắm rượu."

" Người là thần thủy, chẳng phải chỉ cần thích thì vén nước bắt cá đều được sao?

Thiên Giới đâu thiếu đồ nhắm cho người a."

" Nhưng ta thích dùng lực của mình tự hưởng thụ thật sự rất chuẩn người nhân gian ha ha ha!

Các vị ngồi đó đi, ta đi đây!"

Dữ Phương bước xuống mục để bàn, chưa đi được mấy bước thì lảo đảo ngã sụp mặt xuống mặt nền sàn.

Liên Trúc để một tay lên trán, các vị thần khác cũng phải bất lực.

Chỉ riêng Tuý Thác ôm bụng đứng cười.

Đế Quân búng tay một cái, quân vệ liền xuất hiện:" Đưa Dữ Tri Thuỷ thượng thần về điện nghỉ ngơi."
 
Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
9. Đồn đại về rừng Vô Hoả.


Trần Dương lại nói:" Chuyện ở Khồi Trích Quy cửu quả thật cho ta thấy được năng lực của đệ tử do Triệu Phụng Thụy thượng thần dạy đều không thể đánh giá thấp.

Nhưng cũng không thể cho tất cả thăng thần được.

Ta đã nhìn ra người đó, nhưng vẫn là cần thời gian xác nhận.

Ý của Triệu Phụng Thuỵ thần thế nào?"

" Tất cả đều có thể theo ý Trần Dương Đế Quân."

" Còn nữa, Khồi Trích Quy cửu bị trấn động của các đệ tử tạo ra đã gần phân nửa ra khỏi cửu xuống nhân gian hại người thường.

Chuyện này e rằng không ổn, ta muốn một vài người của Hán Thúc Phương phái kì hạ trần giải quyết việc này."

Triệu Phụng Thụy cười, nói:" Nếu là việc này ta nhất định sẽ đề cử đệ tử có năng lực tốt nhất hạ trần vậy."

" Hạ phàm sao?

Vậy ta cũng muốn đi được không?."

Tuý Thác

Trần Dương mỉm cười , nói:" Tất nhiên là được, tất cả các thần ở đây đều bận trăm công ngàn việc có thể có người chịu hạ phàm diệt ma trừ yêu quả thật khiến ta rất vui.

Vị thần nào cũng đều có thể tham gia, nhưng duy nhất Thiệu Vũ Quân thần là có chức trách lớn trong việc này.

Nên nhờ cả vào thái tử đây vậy."

Thiệu Vũ Quân từ từ gật đầu, không nói một lời.

Liên Trúc ngồi bên bàn, nghiêm túc nói:" Ta không thể cùng hai người hạ phàm được, nhưng nếu gặp gì khó khăn mà ta có thể giúp cứ việc báo tin nhất định có mặt."

Cuộc nói chuyện lớn diễn ra đã xong, Triệu Phụng Thụy trở về Hán Thúc Phương.

Trong điện sảnh chính, nói về việc yêu quỷ xuống nhân gian quấy phá cho y , Trọng Khắc và Ly Viên nghe.

" Là như vậy, sư phụ muốn bọn con hạ trần diệt yêu quỷ đúng chứ?"

Lãnh Từ nói

" Đúng là như vậy, trong môn phái duy nhất chỉ có ba đứa là thích hợp."

Ly Viên vui vẻ nói:" Được, nếu sư phụ đã có lòng như vậy đệ tử nhất định không phụ lòng người!"

Trọng Khắc mỉm cười im lặng đứng nhìn.

Hôm sau họ hạ trần, không lượn lờ ngắm cảnh như bao người khác mà chính là vào luôn công việc tìm kiếm yêu quỷ.

Đi một ngày dài vẫn là không tìm thấy cái gì xuất hiện.

Trời đã dần tối, họ tìm một khách điếm tên là Trung Khách quán, dừng chân gọi món.

Khách điếm này làm ăn khá giả, khách tới đông nghịt.

Người phục vụ chạy qua chạy lại bưng bê đến muốn là người.

Nhưng đa phần là các công tử có vẻ giàu có vào đây là nhiều.

" Các ngươi nghe gì chưa?

Nghe thiên hạ đồn thổi mấy ngày nay có chuyện kì lạ xảy ra đó."

" Hả?

Chuyện kì lạ á.

Ý ngươi không phải là vụ án quỷ mẫu thân gì đó chứ?"

" Đúng đúng đúng!

Là vụ này, xảy ra ở đâu ấy nhỉ.. rừng Vô ..Vô.."

" Vô Hoả!"

" Đúng là cái tên này, mấy hôm trước ta nghe được từ một người gần khu rừng đó kể có một kẻ lạ mặt không biết từ đâu tới nghe tin đồn thổi này không tin liền liều mình vào rừng đúng lúc đêm khuya tĩnh mịch tìm quỷ mẫu thân.

Sáng hôm sau, người ta mới dám vào rừng tìm kiếm xem kẻ này còn sống hay không.

Quả nhiên thấy xác hắn bị cháy đến đen rụi, may rằng vẫn còn lộ ra mặt để nhận diện."

" Là đồn kể của mấy bà bán nước à?

Nếu là vậy thì ta không tin."

" Ngươi không tin là chuyện của ngươi, ta muốn sống lâu vẫn là không nên lao đầu vào khu rừng đó lúc đêm khuya!"

Phía xa cách bàn của ba người Lãnh Từ , Trọng Khắc và Ly Viên nghe họ kể.

Lãnh Từ nhìn hai người họ.

Cả hài người hiểu ý gật đầu nhìn y.

Gọi chủ quán đến tính tiền, Trọng Khắc nói:

" Chủ quán, ta hỏi chút.

Khu rừng Vô Hoả ở đâu?"

Vừa nghe thấy hắn nhắc tới khu rừng này, những người xung quanh lại thính tai đến lạ thường nhìn hắn lắc đầu rồi ngán ngẩm quay lại ăn tiếp còn nghe đâu đó có tiếng lầm rầm.

" Lại thêm một kẻ ngu."

Ly Viên nghe thấy trừng mắt người nọ, lầm bầm nói:" Quản cho tốt cái miệng các ngươi đi."

Chủ quán sắc mặt cũng lạnh toát, tay run run nói:" Các vị đây không phải người ở đây sao?"

Lãnh Từ lắc đầu, nói:" Chúng ta không phải.

"

" Ai da, vậy thì càng đừng nên để ý đến khu rừng Vô Hoả cùng với lời đồn đại của thiên hạ.

Đừng vì chút tò mò mà hại chết sinh mạng mình, ta khuyên thật lòng."

Ly Viên nói:" Không cần khuyên nhủ bọn ta đâu, cứ nói vị trí là được.

Dù gì cũng không làm ảnh hưởng đến khách điếm mà."

" Ta...ta... ai da được rồi, khu rừng này là rừng phong lá đỏ, nằm cách đây một khoảng khá xa đi về hướng Bắc là nhìn thấy.

Nếu các vị có mệnh hệ gì tuyệt đối đừng oán trách ta .."

" Ly Viên đứng dậy, vỗ vai người này nói:" Yên tâm, không để ảnh hưởng.

Bọn ta đi đây, cảm ơn."

Cả ba người rời khỏi ghế , bước ra ngoài cánh cửa.

Chủ quán thở dài nhỏ giọng nói chỉ mình nghe:" Ta cảm thấy có lỗi."

Cả ba người họ đi theo hướng chỉ dẫn của lão chủ quán, một hồi cũng tới nơi.

Họ đứng giữa nơi không có lấy một bóng người, Ly Viên nheo mắt nhìn phát hiện khuất bên kia đường có một sạp bán nước nhỏ.

Gió từ khu rừng bên kia đường mang theo lá phong đỏ bay hướng sang bên quán làm lồng đèn treo ngoài cửa lắc lư.

" Hai người xem, phía đằng kia có một sạp nước nhỏ."

Ly Viên chỉ tay về phía sạp nước đó, theo hướng Trọng Khắc và Lãnh Từ cũng nhìn theo .

Trọng Khắc:" Hình như đây là sạp nước mà mấy người trong khách điếm vừa nãy nói."

Lãnh Từ nhìn ánh đèn mờ ảo xa xa kia đang lắc lư nói:" Chúng ta đi tìm đường đi , dừng lại hỏi gần chục nhà tính đến hiện tại chắc cũng phải muộn lắm rồi.

Cũng không biết là do gió từ khu rừng phong thổi vào hay do ban đêm nhiệt giảm.

Nhưng chắc chắn là khuya lắm rồi, một bóng người cũng không có.

Ta cảm thấy có gì đó hơi lạ..."

" Đúng là như vậy, làm gì có ai còn buôn bán gì giờ này nữa."

Trọng Khắc nói

Ly Viên:" Không hẳn, chúng ta đứng từ xa nhìn được ánh đèn mờ kia lại không nhìn rõ là có mở cửa bán hay không.

Có khi chỉ là họ muốn đỡ u tối khi gần khu rừng này nên mới thắp đèn treo ngoài mái hiên.

Vẫn là nên đi tới xem ."
 
Thượng Bát Ly Tâm[ Đam Mỹ]
10. Bà lão trong sạp nước nhỏ.


Cả ba quyết định đi tới sạp nước nhỏ ấy.

Càng đi lại gần gió từ phía khu rừng thổi ra càng mạnh.

Ly Viên:" Vẫn còn mở cửa?"

Nhìn vào sạp nước nhỏ được lợp bằng lá cọ này, thấy có một bà lão vẫn đang lục đục làm gì đó trong nhà.

Họ bước vào .

Lãnh Từ:" Bà ơi, bà là người bán nước ở đây đúng không?"

Bà lão kia nghe thấy giọng của khách , quay lại nhìn nói :" Đúng đúng... ta bán nước ở đây.

Các vị ra ngoài đợi ta một lát.."

Lãnh Từ gật đầu, cùng Trọng Khắc và Ly Viên bước ra ngoài , ngồi tại chiếc bàn nhỏ gỗ nhìn có lẽ hơi mục nhưng thực chất lại rất chắc chắn.

Cả ba người họ mỗi người một ghế , im lặng không ai nói tiếng nào.

Bà lão từ trong nhà bưng ra ba chén trà còn đang bốc hơi nóng.

Ly Viên nhận lấy, nói:" Cảm ơn, làm phiền lão rồi."

Bà lão cũng ngồi xuống một chiếc ghế còn lại, nói:" Các vị thông cảm cho ta , vì đây chỉ là một sạp nước nhỏ nên bên trong không đủ chỗ cho các vị ngồi.

Để ngồi ngoài này, gió từ khu rừng bên kia đường thổi vào có chút lạnh..."

Lãnh Từ mỉm cười nói:" Không sao, bọn ta không để ý.

Lão bà , khuya như vậy rồi làm gì còn có khách đến đây mấy , sao bà không vào nhà đóng cửa nghỉ ngơi cho đỡ lạnh?"

Trọng Khắc:" Lão bà, nơi này sao chỉ có một mình lão ở đây vậy?

Lại còn gần sát khu rừng Vô Hoả này."

" Không giấu gì, sạp nước này được ta lợp nên để bán nước cho những vị khách hay đi du ngoạn đêm qua đây.

Gió rừng phong thổi đến lạnh, uống một tách trà nóng cũng có thể làm ấm cơ thể rồi..

Không phải chỉ có mình ta... còn rất nhiều nhà , nhưng bọn họ đều tránh xa cánh rừng này đến tận tít vào phía cuối đoạn đường..đều vì những việc kì quái xảy ra.."

Ly Viên:" Vậy vụ việc có kẻ ngoài muốn thử vào khu rừng này tìm kiếm quỷ mẫu thân gì đó rồi bị giết không rõ là thật sự sao?"

" Tất nhiên là thật..

Ta tối hôm đó gặp người này cũng đến uống trà, sau rồi liều mình đi vào cánh rừng.. một lúc sau chỉ nghe thấy tiếng hét rồi im lặng.

Ta già rồi, cũng rất sợ nên không dám mở cửa đi ra ngoài bán nước nữa nên cũng đóng cửa đi ngủ luôn.."

Lãnh Từ:" Vậy ý lão bà là thật sự có quỷ mẫu thân?

Lão ở gần đây, đêm đến có cảm thấy có thứ gì đó kì lạ không?"

" Ta cũng không chắc có phải quỷ mẫu thân gì đó như lời đồn không... nhưng thỉnh thoảng vài đêm, ta nghe thấy tiếng cười của trẻ con cùng với tiếng gọi mẹ .. có chút rợn người...

Có lần một đám trẻ con đi vào khu rừng chơi vào ban ngày, nhưng rừng rộng chắc chúng tìm mãi không thấy nhau đâu , trời thì dần đổ tối nhưng trẻ con lại không hề biết có thứ quái quỷ trong khu rừng .

Càng không ai biết chúng là con của ai, vào rừng lúc nào... ngày hôm sau một cô nương vào tìm nấm thì phát hiện thi thể một đám trẻ con nằm rải rác trong khu rừng tầm gần 10 đứa.

Tuy không bị cào xé hay cháy nát nhưng đều trắng bệnh không giọt máu mà đột tử.."

Trọng Khắc:" Vậy có nghĩa là có thứ gì đó sẽ tấn công bên trong khu rừng nếu bước vào địa bàn của nó..

đặc biệt là ban đêm còn ban ngày thì sẽ không xuất hiện?"

" Đúng là như vậy, đặc biệt là tầm giờ như vậy càng không nên vào.."

Bà lão dừng lại, nhìn bọn họ bằng ánh mắt muốn khuyên ngăn:" Các vị là khách từ nơi khác tới..tuyệt đối đừng vì sự tò mò mà bước vào khu rừng..dù ta chưa dám vào lần nào cũng không chắc thứ xuất hiện bên trong có phải quỷ hay không..."

Lãnh Từ cười , nắm lấy tay nhăn nheo của bà lão , nói:" Được rồi, khuya rồi lão bà cũng nên nghỉ ngơi đi..bên ngoài gió lạnh không tốt cho sức khoẻ."

Bọn họ đặt một viên bạc lên bàn rồi rời đi.

Lão bà lúc này nở một nụ cười nhìn bọn họ, lẩm bẩm nói:" Đều là những kẻ hay thích thể hiện mình cầm kiếm thì không sợ bất cứ ai à?

Khuyên ngăn như vậy rốt cuộc cũng không chịu nghe."

Lãnh Từ, Trọng Khắc và Ly Viên đứng trước cánh rừng.

Nhìn vào sâu bên trong đều tối thẳm, gió càng thổi mạnh hơn.

Trọng Khắc tại ra một quang sáng.

Lãnh Từ nhìn hắn nói:" Trọng Khắc, không được dùng ánh quang để tạo sáng.

Tuy bên trong tối thẳm, nhưng nếu dùng thứ phát sáng dễ gây chú ý tới thứ bên trong khu rừng.

"

" Ngươi nói cũng đúng.."

Ly Viên:" Nếu như vậy thì chỉ còn cách ba chúng ta đi sát nhau thôi.

Nhớ dùng ánh quang báo hiệu khi gặp bất trắc."

Vào trong khu rừng , tất cả im lặng không một tiếng động .

Chân bước đi chầm chậm.

Một hồi đi vào sâu trong khu rừng , nhiệt độ càng giảm.

Nghe thấy tiếng bước chân phía trước, cả ba người thuận tiện nấp vào trong một bụi cây lớn vừa đủ che tất cả.

Tiếng bước chân ấy thế mà là của một đám trẻ con, quần áo không một chút rách rứa.

" Hí hí , ta tìm thấy một thứ hay lắm."

" Hả?

Đệ tìm ra thứ gì?"

Mấy đứa trẻ còn lại chợt lôi ra đâu đó một thân thể người, y phục rách nát bị cào xé đến thảm hại.

Chúng thấy thế lại thì nhau cười như điên.

" hí hí hí, tên này xấu chết đi được!

Bọn ta cào nát y phục rồi, xem đi!"

Người bị kéo kia chợt tỉnh dậy, nhìn thấy đám trẻ con trước mặt lại tưởng trừng mình được cứu.

Vội ngồi dậy, với tay đứa trẻ kia, nói: " Các cháu cứu ta à, tốt quá rồi!

Mau chạy khỏi đây với ta."

Người này một tay nắm đứa trẻ này, kéo đi còn vẫy theo những đứa trẻ còn lại.

Chạy mấy bước lại quay lại nhìn những đứa trẻ còn lại đứng phía sau kia.

Hơi thở gấp gáp càng thêm lo sợ, nói:" Sao còn không chạy?

Còn không chạy tất cả sẽ chết đấy!"

Một trong số đứa trẻ ở đó lên tiếng:" Chạy?

Chạy đi đâu?"

" Chạy ra khỏi khu rừng chó chết này!"

Nam nhân này lúc nãy còn quan tâm muốn cứu mấy đứa trẻ kia lại cảm thấy chúng quá chậm chạp, tức giận đến thay đổi cách xưng hô:" Chúng mày còn không chạy, tao kệ xác!"

Định nắm tay đứa trẻ kia chạy tiếp, nhưng lại không lôi được.

Nghe thấy tiếng cười kì lạ của chúng, từ từ quay đầu lại nhìn.

Người này nhìn lại, giật mình buông tay đứa trẻ kia ra.

Run sợ ngã khuỵu xuống nền đất toàn lá phong.

" Chúng mày...chúng mày ..không phải người!

Là quỷ, quỷ!"

Gương mặt những đứa trẻ này lúc nãy còn tròn trĩnh đáng yêu biết bao giờ đây con ngươi đen xì, làn da nhợt nhạt.

Miệng cười không ngừng.

" hí hí hí ngươi không dắt ra chạy nữa sao?

Hí hí hí ta muốn chạy cùng ngươi."

" Chúng mày...là ...

đám trẻ bị mất tích ấy!"
 
Back
Top Bottom