Đúng giờ mười hai giờ trưa theo giờ của Rintis, Thunderstorm đáp xuống lâu đài trôi nổi, giữa vùng tối của vũ trụ và như mọi khi, Cyclone đến sớm nhất.
Cậu ta ngồi tại bậc thang đá trước sảnh cổ, và thở ngắn thở dài khi cậu tiến lại.
- Lát nữa tớ sẽ nói với Ice..., tớ không muốn tham gia nữa đâu.
- Rồi sao nữa?
- Thunderstorm hỏi.
- Tớ thích nơi này lắm không muốn rời đi đâu.
Nhưng tớ chỉ muốn đến chơi chứ không muốn tới lập kế hoạch vào tù.
Vào tù thiệt đấy!
Cyclone chỉ vào đầu nói.
- Tớ có cảm giác sau chúng ta sẽ không xong đâu.
Thunderstorm không đáp mà ngồi xuống bậc thang.
Rồi Cyclone rút trong túi áo ra khối rubik màu xanh đậm, và quay sang hỏi.
- Cậu chẳng phản đối gì hết.
- Sao phải phản đối?
- Thunderstorm đáp.
- Sao-phải-phản-đối.
Cyclone nhại giọng.
- Sao phải phản đối ư?
Ý là cậu có nói chuyện với Ice chưa, có thấy cậu ấy dù thế nào đi nữa cũng úp úp mở mở không?
- Không.
- Vậy thôi.- Thôi!
Đáng để tôi từ bỏ!
Cyclone giơ hai tay cao lên trời la, và Thunderstorm nói.
- Cậu ta đang nhớ lại.
- Gì cớ?
- Cậu ta muốn tìm lại một thứ, nhưng hiện không thể nhớ ra.
Thunderstorm lấy khối rubik trên tay Cyclone.
Vật này lập tức chuyển màu đỏ, và cậu nói tiếp.
- Muốn nhớ ra phải tìm kiếm tiếp.
- Sao...?
Này, sao đấng biết thế?
Mặt Cyclone ngớ ra, rồi còn chưa kịp nói gì thêm thì tiếng lịch cà lịch kịch, cái phi thuyền vuông cà tàng của Ice đã đáp xuống sân trước.
Cậu ta vừa đi vừa ngái ngủ, trên tay cầm một cái bản đồ thiên hà bước tới họ, còn có tâm trạng vẫy tay với Thunderstorm và Cyclone.
Nhưng Cyclone giờ không còn tâm trạng đáp lại, mà là lườm Thunderstorm.
Cả ba cùng vào lâu đài, sẵn sàng lập kế hoạch cho xong trong ngày hôm nay.
Ice dù vẫn gật gà gật gù nhưng bước nhanh hơn hai người còn lại, có vẻ vui hơn mọi ngày.
Còn Cyclone trước đó đã chán, nay còn cọc hơn, xụ mặt thấy rõ, và vừa đi vừa thẩm vấn' Thunderstorm.
- Ice đã kể cậu gì?
- Kể gì là gì.
- Đừng giả đò.
Tớ biết hai cậu đã kể gì đó mà không cho tớ biết.
- Chẳng có vụ đó.
- Ice!
Cyclone gọi, tay chống nạnh.
Cả ba dừng giữa cầu thang thạch lam nứt nẻ, và khi Ice quay lại, thì Cyclone nói cộc lốc.
- Cậu muốn gì?
- Gì?
- Ice đưa tay lên tai.
- Cậu vừa nói gì?.
- Cậu muốn gì sau khi lấy viên đá quý.
Tớ muốn biết!
- Tớ đã nói rồi mà.
- Tớ muốn nghe lại.
- Từ đâu?
- Tất cả!
- Thì tớ trao đổi với người bọ, tớ lấy lại viên đá quý cho họ, họ cho tớ một mảnh nguyên tố.
Tớ cần mảnh nguyên tố này và về sau cậu sẽ biết.
- 'Về sau tớ sẽ biết'- Cậu nói thế chừng nào tớ mới biết được?
- Hiện tớ cũng không biết mà.
- Tại sao cậu còn không rõ thứ mà cậu tìm kiếm?
- Cyclone vỗ bốp tay lên tay còn lại.
- Tìm?
Ice bước xuống hai bậc.
- Viên đá quý à?
Tớ có nói rõ rồi mà.
- Đấng bảo cậu đang tìm thứ gì đó.
Cyclone quay xuống chỉ Thunderstorm, rồi quay lên bức xúc nói Ice.
- Và tớ không thể giúp cậu nếu tớ không biết rõ hơn.
Càng đến lúc đó tớ lại càng thấy lo.
Khối sao chổi đó đâu phải giỡn chơi, được bảo vệ bởi đội ngũ ngân hà tối cao thì các cậu không sợ nếu không vào tù thì cũng chạy trốn suốt đời à?
- Cy.
- Ice!
Hay là vậy.
- Cyclone lớn tiếng.
- Sao chúng ta không bỏ cái kế hoạch này rồi đi qua cái thế giới nhân tạo kia ăn chơi, thỏa sức khám phá?
- Không thể đâu.
- Bỏ lũ bọ kia nữa, tớ nhìn chúng sợ lắm tớ không muốn tin chúng.
- Vậy tin tớ.
- Tớ-
- Cứ nghe này.
Lần này, Ice cắt ngang Cyclone, bước xuống, và đưa hai tay tới.
- Cy, chúng ta ở đây là có lý do cả.
Cậu còn nhớ câu chuyện con cá và cái hồ cá mà tớ kể chứ?
- Không...?
-Cyclone lùi bước và càu nhàu.
- Cậu lúc nào cũng kể cả đống chuyện không đâu.
Tớ sao nhớ hết được.
- Ừ, chỉ là vậy, cậu có tin rằng chúng ta là những con cá mới không?
Rằng, đây là một cái hồ mới, và để sinh sống tiếp, chúng ta phải tự loại bỏ những thứ khác không?
-...
Lúc này, Cyclone quay xuống nhìn Thunderstorm, và khi Thunderstorm chỉ khoanh tay lắc đầu, thì cậu ta quay lại, giơ hai tay lên đầu hàng theo.
- Không, tớ không biết.
Làm ơn giải trình rõ hơn.
- Là vậy.
- Vẻ mặt Ice trầm xuống.
- Viên đá quý đó, nếu rơi vào tay đám người sao chổi thì có khả năng chúng ta sẽ bị xóa sổ.
- Hả...?
- Không có ý làm cậu hoang mang...Mọi thứ hiện tại với tớ vẫn còn mơ hồ nhưng tớ biết chúng, cậu phải đợi, rồi cho tới lúc đấy, cậu sẽ hiểu, cũng như tớ với Thundy
Đến đây, Ice lắc nhẹ vai Cyclone, như an ủi, và cậu ta chắc nịch nói.
- Cứ yên tâm, cậu bé, sẽ không ai trong bất kì chúng ta vào ngục đâu.
- Eo cậu bé gì.
Ghê quá.~
Cuối cùng, Cyclone dù lầm bà lầm bầm nhưng cũng chịu đi với họ tới thư viện khổng lồ.
Tại thư viện tông nâu với những kệ sách dài đằng đẵng, nhưng ánh nến mù mờ, chưa từng tắt, chảy hết sáp lên sàn thạc lam, nhưng rồi lại nguyên vẹn, cháy tiếp, trở thành một vòng tuần hoàn.
Nhưng cuốn sách kì lạ, kí tự hỗn loạn, đa phần chỉ có nhưng trang giấy trắng, nhưng càng tới đây, nơi này không còn cảm giác một nơi nằm ngoài vũ trụ, mà thuộc một thư viện nằm ngẫu nhiên trên Trái Đất, chỉ là huyền ảo hơn.
Cả ba ngồi vào cái bàn gỗ dài, trải bản đồ, Ice đánh dấu các vị trí mà ngôi sao chổi có khả năng đứng chết quanh sao kim, nói về chiếc phi thuyền dùng để xuất phát sắp tới, cùng với việc dùng khối rubik sao để mang lợi cho họ.
Và sau bốn tiếng, cuối cùng thời gian Cyclone mong chờ đã đến, cả bọn dành khoảng thời gian còn lại tới thăm thế giới nhân tạo kia.
Một làn lửa, một làn sương mù, và khi họ cầm khối rubik 'biến tới' Pháp.
Lần đầu tiên chiêm ngưỡng tháp Eiffel.
Cyclone ban đầu trố mắt, há to miệng như sắp chảy dãi, nhưng rồi nhanh chóng quẹt đi và bĩu môi.
- Xấu hơn tháp đôi của tụi mình nhiều.
Blè!
Cả ba mua mỗi người một ly cà phê và bánh sừng bò thơm mùi bơ, đi thang máy lên đỉnh cao nhất tháp, cùng ngắm qua kính viên vọng, tận hưởng nhưng dãy phố thơ mộng của thành phố bên dưới.
Và bao nhiêu suy nghĩ vẩn vơ dần tan đi.
Cyclone phấn khích chạy lung tung, bỏ ly cà phê đắng nghét chạy vào các phòng trưng bày, lên xuống thang máy tham quan các nhà hàng đắt đỏ, và hú hét như điên.
Còn Thunderstorm với Ice chỉ đứng yên một chỗ, nhìn xuống dòng người li ti bên dưới, và một cơn gió nhẹ thổi qua sau khi họ húp ngụm cà phê ấm.
- Cậu cũng sợ phải không?
- Ice hỏi.
- Sợ gì?
- Thunderstorm đáp.
- Thì thực tại này không phải do ta không chế.
Sẽ không còn lâu.
- Ice nói.
- Phải chi cứ giả vờ như chúng ta đang tự do, sống sao thì sống, không biết gì diễn ra sắp tới thì khi biến mất cũng không sao nhỉ.
Cả hai im lặng một lúc.
Thunderstorm nghĩ tới vài thứ, và rồi, cậu nói.
- Hiện cũng đã tự do rồi.
- Không đâu.
- Muốn nói gì thì nói, làm gì thì làm, cơ thể này đã là của bảy người chúng ta.
Đây là tự do.
- Vẫn chưa hết, vẫn đang phải đấu tranh.
Ice chống tay lên lan can.
- Tự do là khi không cần phải đấu tranh.
- Đời sống thật cũng làm gì có tự do.
Muốn ăn thì phải làm, muốn giỏi thì rèn luyện.
- Thunderstorm nói.
- Có cơ thể cũng đủ phiền rồi.
- Ồ?
Ice quay sang nói.
- Tưởng cậu vốn thích?
- Có.
- Thunderstorm nhìn ly cà phê đen nói.
- Nhưng chẳng cần tự do, sống thôi cũng đã là đấu tranh.
- Nhưng tự do này khác.
Ice lắc đầu.
- Dù gì đi nữa, trừ khi có được tự do thật sự, thì mọi thứ khác với tớ không là gì cả.
Bằng một cách nào đó, lời của Ice khiến Thunderstorm nhớ đến cái đứa đeo kính ngốc kia.
Tự do là gì?
Cậu ta có thể có một bữa ăn ngon trên bàn, nhưng điều đó không bao giờ cần thiết.
Uống một ly cà phê nhưng luôn nghĩ tới đường, vị hiện tại chỉ là vị đắng trên đầu lưỡi.
Không gì hơn.
Sau cùng, Ice cũng tham gia với Cyclone, cả hai xuống dưới tầng hai của tháp, dùng khối rubik tạo ra cả đống tờ 50 tới 100 euro để thưởng thứ mấy món bít tết đắt đỏ.
Còn Thunderstorm vẫn ở tầng cao hóng gió, và rồi, có một giọng nói trong đầu cậu.
Cậu không cần chìm vào giấc ngủ.
Không còn là một giấc mơ.
Thunderstorm chỉ nhắm mắt lại.
Và một lớp mây mù tan đi.
.
.
.
- Nào, xuất hiện đi chứ?
Trong hang động tối tăm, Thunderstorm cầm máy nghe nhạc lặp đi lặp lại một bài nhạc rock tận sáu lần.
Sự thật là bài nhạc rock này chán ngắt, nhưng không còn bài nào khác có nhịp điêu giật gân hơn nó.
Và bài nhạc rock này ít nhất khiến sự lạnh lẽo bớt đi phần nào.
Đã bốn ngày kể từ khi không gặp sáu cậu trai kia.
Thunderstorm cũng đã nguôi đi cơn dồn dập cứ cách mười lăm phút là phải tìm kiếm họ.
Không còn chạy khắp nơi, không còn nghĩ quẩn, cái đầu cậu đã nguội hơn.
Những khu phố càng lúc càng vắng, và số người mất tích tại Rintis vẫn tăng lên, dấy lên mức báo động, khiến nhà nhà nhà không còn ai yên tâm ở lại nơi này nữa.
Những ngày này, những chuyến tàu lửa bị quá tải bởi dòng người chen chúc.
Những chiếc vali, balo đi đường xa.
Những chiếc tàu, thuyền cũng cập bến liên tục.
Bỏ lại những căn nhà, mảnh đất thân thương mà có người đã bao chục năm gắn bó.
Dù vậy, cảnh sát vẫn tuần tra ngày và đêm, thậm chí trên những con phố còn thấy họ nhiều hơn cả dân thường.
Chiếc phi thuyền của Adu du coi vậy lại là nơi an toàn nhất với Thunderstorm.
Tiện lợi cho cậu quan sát được mọi thứ trên cao mà không còn tốn sức như trước.
Chỉ là, vì là 'vị khách không mời', chiếm được phi thuyền của Adu du đồng nghĩa với việc cậu không thể tự lái.
Cần có chủ nhân hướng dẫn lại từng chút một, nên mỗi việc nghe giọng nói của tên đầu vuông lải nhải cũng khiến cậu đau đầu.
- Boboiboy nè, hê hê, cũng đến giờ đó rồi.
Trong một buồng giữ có thanh chắn bọ như cái lồng chim, Adu du đan tay vào nhau.
Ánh mắt van xin.
- Giúp tôi nhé?
Thunderstorm giật cần gạt, và bấm cạch nút cho phi thuyền dừng lại.
Cậu trừng mắt, thủ sẵn thanh kiếm sét trên tay, và từ đằng sau, dẫn Adu du tới nhà vệ sinh.
Hồi đầu, Thunderstorm tin Adu du hẳn liên quan đến các vụ mất tích.
Ông ta và Probe luôn giở những trò khiến nơi Rintis gặp mấy sự kiện vớ vẩn (như vụ boboibot), hay khiến mọi thứ hỗn loạn, đánh lạc hướng mọi người để ông ta lấy được thứ ông ta muốn.
Chỉ là, có lẽ lần này Adu du thực sự không liên quan gì.
Những người Thunderstorm biết, những người cậu thường xuyên thấy cũng dần biến mất.
Điển hình, ngày nào cậu cũng ghé nhà cô Wawa hay bưu điện của chú chuyển phát nhanh để đảm bảo họ vẫn ổn, nhưng đến hôm qua, họ cũng quyết định rời đi, chuyển sang nhà họ hàng ở vùng khác ở tạm cho tới khi Rintis ổn định trở lại.
Còn mục đích chính của Adu du luôn là cocoa và năng lượng, trên phi thuyền của ông ta cũng không có dấu hiệu gì về việc bắt cóc người khác.
Và cũng vì vậy, Thunderstorm hiện tại rơi vào ngõ cụt.
- Cậu vẫn không chịu nghĩ lại à?
Adu du sau khi đi vệ sinh xong thì cười teo mắt.
- Tôi với cậu vẫn có thể làm chiến hữu mà.
- Đi nhanh.
Thunderstorm hất đầu.
Cả hai trở lại khoang lái chính, nơi Probe bị nhốt cạnh cái lồng của Adu du.
Và khi Adu du vào lồng giam trở lại thì thở dài.
- Cậu như vậy cũng đâu có tốt đẹp gì đâu, chỉ khiến cậu tự bôi xấu danh tiếng đó giờ thôi.
- Im.
- Thật đấy, nghĩ xem ông cậu, bạn cậu, hàng xóm cậu mà biết cậu cướp phi thuyền tôi, đe dọa tôi như vậy thì họ còn nghĩ cậu là anh hùng không?
- Chẳng còn quan trọng.
- Vậy giờ cậu quan trọng cái gì?
Adu du nắm lấy thanh chắn phát sáng, nói.
- Nếu cậu không còn là anh hùng.
Vậy cậu đang là cái gì?
Nói chuyện với Adu du chính là thế này.
Đến ngày thứ tư, Thunderstorm đã học được cách quay phắt đi, gõ bàn phím, xác định tọa độ và vị trí bên dưới, rồi mặc kệ ông ta.
- Chẳng gì cả.
- Adu du lầm bầm đằng sau.
- Trả lại phi thuyền cho tôi thì có lợi hơn đấy.
Cậu lấy cái phi thuyền chỉ để bay vòng vòng cả ngày, chẳng làm được gì, vậy thì thôi bỏ đi.
- Đúng thế!
- Probe hô lên.
- Trả phi thuyền cho ngài sếp đi!
- Cậu đâu có phương hướng gì khi cứ ở trên này mãi.
Lỡ mấy cái quan trọng đều ở dưới đất hết rồi, tìm kiếm cũng đâu được gì.
- Im-
Thunderstorm xoay lại và nói qua kẽ răng.
- Im-lặng.
- Thế đấy...
Adu du lắc đầu, và Probe hùa theo.
- Chậc chậc- đúng thật, đúng là cậu ta thì không bao giờ thay đổi.
- Thôi, Probe, để nó yên đi.
- Phải chi gặp mấy cậu trai khác thì tốt rồi.
- Probe giơ hai càng lên.
- Họ không phải cậu ta, họ sẽ không cướp phi thuyền này.
- Gan nói thêm câu nữa xem.
Thunderstorm triệu thanh kiếm sét hù Probe.
Và Probe vẫn tiếp tục nói.
- Cậu bé gai tốt bụng, cậu bé đất cũng dễ thương, cậu bé gió vui vẻ,...ai cũng đáng yêu trừ cậu.
-...
- Probe.
- Adu du nhắc nhở.
- Thật mà!
Nhìn vẻ bặm trợn kia kìa ngài sếp.
Rõ là hung dữ- Đâu có ai hung dữ cỡ vậy.
- Ờ, và!?
Thunderstorm chĩa thanh kiếm và la.
- Nếu ai cũng hiền thì làm sao trừng trị các người được!?
Không khí cả khoang tàu như muốn xé toang.
Thunderstorm nhìn Probe, Probe nhìn Thunderstorm, Adu du nhìn Thunderstorm với Probe.
Và rồi, Thunderstorm hạ kiếm, lấy trong túi ra bộ tai nghe với máy nghe nhạc, và lần này, không có gì có thể làm phiền được cậu.
- Cậu không phải Boboiboy, đúng không?
Chỉ còn một chút nữa là Thunderstorm nhét tai nghe kín mít, nhưng giọng nói của Adu du đến trước.
- Cậu không thể ở hình dạng này lâu đến vậy.
Đã có chuyện gì xảy ra?
Thunderstorm nhét tai nghe xong thì bật một bài nhạc jazz, giai điệu ngẫu hứng, vui nhộn, giúp cậu bỏ qua nhưng gì Adu du vừa nói.
Màn hình máy tính lúc này hiện lên công viên gần nhà ông Tok Aba.
Trải qua nửa tiếng, ông liên tục ngó ra cửa sổ, hướng về cửa chính, như trông ngóng một người.
Thunderstorm theo dõi ông mấy ngày nay vàhầu như ngày nào ông cũng vậy.
Không còn mở tiệm cocoa, ông phần nhiều chỉ quanh quẩn trong nhà, lâu lâu cũng ra ngoài, và dù đã bị cảnh báo về mối nguy hiểm quanh đây, ông vẫn ngồi ở băng ghế đá tại sân chơi, ôm quả bóng một mình, cho tới một tiếng sau mới về nhà.
Phi thuyền của Adu du có cả chục con robot nhí hình hộp, có chân như bọ chuyên để trước đó theo dõi Boboiboy và bạn của cậu ta.
Rồi lần này, rơi vào tay Thunderstorm, cậu tận dụng chúng theo dõi những chỗ quan trọng nhất, như nhà của ông, quanh khu công viên, trường học...và vâng vâng.
Dù vậy, chỉ mới hai ngày nay, số lượng robot đã thuyên giảm từ mười lăm con chỉ còn mười một, và thủ phạm tóm chúng lại là những viên cảnh sát.
-...
Thunderstorm xoa cằm.
Bằng một cách nào đó, trong những đoạn ghi hình này không có viên cảnh sát nào mà cậu biết.
Đường phố nào cũng có ít nhất một viên cảnh sát đứng canh, nhưng chỉ đứng im một chỗ, như con robot, thậm chí dưới cái nắng nóng gắt gỏng mà cũng không tránh đi.
Và càng theo dõi lâu, nhưng người này không giống như đang cố gắng đi tìm thông tin của những người mất tích.
Họ cũng không thân thiện khi vài người dân đi qua đều né họ.
Và phát hiện điều này, Thunderstorm điều khiển những con robot còn lại bám theo một vài viên cảnh sát, nhưng rốt cuộc, số lượng của chúng hiện chỉ còn năm.
Adu du ôm đầu, hối hận vì đã để cho Thunderstorm xài mấy con robot nhí phiên bản ông ta.
Còn cậu thì thật sự rơi vào thế bí bách.
Không có gì tiến triển, một chút cũng không.
Đến mức Thunderstorm dành cả đểm lái phi thuyền qua vùng biển, cả trăm km, soi ánh đèn xuống các con tàu lớn nhỏ, chỉ để cuối cùng còn tuyệt vọng thêm.
Ngày thứ năm, trong lúc đang tìm kiếm khoảng đất lạ lẫm mà Thunderstorm được bác Wawa và chú chuyển phát nhanh tìm thấy, thì bỗng uỳnh một cái, phi thuyền đang bay bỗng rung lắc dội.
Như có vật gì đó va vào phi thuyền, tận bốn năm tiếng uỳnh uỳnh uỳnh khiến mọi thứ chao đảo.
Dây điện lẹt xẹt, đèn và màn hình tắt ngúm.
Thunderstorm mất thăng bằng, trượt xuống theo độ nghiêng của sàn, và đồng tử thu nhỏ khi bên ngoài cửa sổ, khung cảnh rơi dần.
- Này!
- Adu du la lên.
- Gạt cái cần khẩn cấp- Mau!
- Cần nào!?
- Thunderstorm la lại.
- Bên phải.
Góc phải.
Cái dài nhất!
Tránh cái bàn kim loại lao tới, Thunderstorm phóng tới bệ lái với tốc độ rơi xuống càng lúc càng gấp rút, khiến đầu cậu căng ra.
Cần gạt ngay đó.
Nhưng dường như xa cả chục mét.
Cậu chụp hụt lần đầu, lần hai nắm lại được, và gạt phắt xuống.
Lúc này, phựt một phát.
Độ lao xuống của phi thuyền chậm lại.
Hệ thống dần khôi phục, nhưng độ nghiêng vẫn không thay đổi.
Phải tầm hai ba phút sau, chiếc phi thuyền mới lấy lại cân bằng, đáp xuống đất.
Và tất cả đều thở phào.
- Phi thuyền bị sao vậy?
Thunderstorm chống tay lên buồng điều khiển sau cơn choáng nhẹ.
- Hết năng lượng?
- Cần gì năng lượng...
Adu du ngồi bệt trên sàn.
Có vẻ đả kích về vụ vừa rồi.
- Cậu xem trên màn hình có thông báo gì kìa.
Xoay lên, màn hình chính chớp nháy một ô vuông đỏ trông như một thông báo khẩn cấp.
Chữ trên đó, Thunderstorm không ngấm nổi, và Probe tiếp lời cho sếp.
- "Bộ kiểm soát động lực toàn khối bị gián đoạn.
Cho phép lập trình lại ngay."
- Probe nói.
- Là cậu phải khởi động lại hết mọi thứ rồi.
- Làm thế nào mới được?
- Thunderstorm hỏi.
Một tiếng rưỡi sau, Probe chỉ cậu mày mò mọi thứ trên bảng điều khiển, cho tới khi hệ thống được khởi động lại, phi thuyền rơi vào trạng thái nghỉ, thì khi đó, cũng đã trưa.
Bầu trời xanh nhạt dần chuyển đậm.
Lo sửa cái phi thuyền, Thunderstorm mới nhận ra họ đang đáp xuống một bãi đất hoang sơ, khô cằn ở một nơi không đâu.
Chỉ có mùi khét của nắng và bụi.
Và đứng giữa mọi thứ, cậu thở dài.
Phải đợi tới tối mới có cơ may lái phi thuyền thoát khỏi chỗ này.
Bốn ngày trước, Thunderstorm may mắn tậu được một thùng mỳ ly từ những người làm thiện nguyện, và cũng bốn ngày sau, đây là bữa chính của họ.
Ban đầu, Adu du tỏ vẻ khinh bỉ và chê đồ ăn của Trái Đất nói chung, nhưng ông ta thậm chí còn không kiềm chế được ngay khi Thunderstorm mở nắp hương lẩu chua cay.
Kể từ lúc đấy, ông ta đã trở thành 'con nghiện', và nếu có nhiều hơn một thùng có khi ông ta đã quất bảy ly trong vòng một ngày.
Còn với Thunderstorm, mì ly cũng được, có là tốt, nhưng mỳ ly dù có ăn nóng, vị đậm đến mấy thì cậu vẫn nhớ mãi đến bữa cơm hôm đấy tại nhà bác Wawa.
Bữa cơm đủ đầy, ấm áp mà không gì sánh được.
Ăn xong, Thunderstorm đi dọc trên con đường nhựa xem xét, và ai dè gặp một cái nhà máy lớn cách khoảng 50 mét chỗ họ đậu phi thuyền.
Nhà máy bao bọc bởi một lớp rào sắt, có gắn bảng cấm vào, và có vẻ không có ai làm việc ở bên trong.
Cậu không rõ nhà máy này làm về cái gì, chỉ thấy có xe cần cẩu, hố và cả đống nguyên vật liệu còn mới xếp giữa sân trống.
Và cách cái nhà máy này thêm 10 mét là các căn nhà lợp tôn sập xệ nằm ven đường trông như nhưng quán giải khát nhỏ.
Trước hiên những căn nhà này đặt bàn ghế rời rạc, đóng bụi, nhưng chất liệu trông còn khá mới.
Thunderstorm nhìn qua khe cửa, bên trong lờ mờ tối nhưng vẫn thấy tủ gỗ, giường một bên, và bên còn lại là bục bếp dựng bằng đá, nồi chảo, và bồn nước...Không rõ chủ nhân của nơi này còn quay lại không, nhưng vừa đặt tay lên cửa, thì cánh cửa tự bung như chưa từng được khóa, và ánh sáng hắt vào toàn bộ bên trong.
Khi không còn gì để xem nữa, Thunderstorm đóng cửa rời đi.
Những mảnh đất trống trải chưa được khai thác này không phải không có trên Rintis, nhưng theo ấn tượng của cậu, nơi này trông còn lạ lẫm hơn cả một tên người ngoài hành tinh đến Trái Đất này.
Và khi cậu về tới phi thuyền, những con nắng gắt đã bị che bởi mây mù.
- Boboiboy này, tôi vừa nhớ ra chuyện này cậu muốn nghe không?
- Chuyện gì?
Tối đó tại chiếc phi thuyền, Thunderstorm ngồi ở ghế buồng lái đối diện Adu du.
Cả hai đều cầm một ly mì nóng hổi.
Và lúc này, Adu du giơ cái nĩa lên bắt đầu kể lại sự cố mà ông ta gặp từ tầm ba tuần trước.
- Lúc đó tôi cũng nghe vài tiếng uỳnh, động cơ bị sập giống vậy, phi thuyền cũng suýt rơi xuống nhưng vì tôi đứng gần cần gạt nên nhanh tay cứu được cái đầu vuông này.
Tôi đã kiểm tra lại tất cả mọi thứ, ban đầu cứ nghĩ là do phi thuyền cho tới khi lập trình lại máy tính thì mới phát hiện một nguồn năng lượng cực lớn.
Tựa như cả trăm lon cocoa kết hợp lại...khủng khiếp.
Probe ở buồng giam kế bên minh họa theo lời kể của Adu du, bay lên bay xuống, giật giật giật, và Adu du vừa húp mì vừa tiếp tục.
- Nguồn năng lượng đó tụ tại một chỗ.
Chỗ này tụ một nguồn sáng.
Tôi đã thấy nguồn sáng đó mạnh đến mức khiến tôi lóa mắt.
Cậu muốn biết nó ở đâu không?
- Ở đâu?
- Vườn cao su!
- Probe chêm vào.
- Ở đó có một cái hồ trắng xóa thật đẹp, đúng không ngài sếp!?
- Đúng thế đúng thế, một cái hồ trắng,...nghe lạ nhỉ, nhưng tôi với Probe đã chứng kiến cái hồ đó chung với vài người lạ mặt.
Cậu muốn biết những người lạ mặt đó là ai không?
- Cứ nói đi.
- Thunderstorm đáp.
- Probe.
- Adu du búng tay.
- Là những người có quả mặt vàng bóng loáng!
- Probe réo vang.
- Những người đó tụ tập ở cái hồ, họ có cỗ máy trông hiện đại lắm!
Trông như máy lọc nước tiên tiến, có cái ống luồng vào cái hồ trắng và cái hồ trắng bốc hơi, nổi bong bóng, như thể họ đang nấu cháo vậy!
- Nấu gì chứ?
Nhảm nhí!
- Adu du nạt, rồi hạ giọng khi nói với Thunderstorm.
- Đặc biệt, họ không giống người Trái Đất nhưng nói được tiếng Trái Đất.
Thoạt đầu, khi mới thấy họ, họ trông như đang làm thí nghiệm nhưng rồi có tiếng chó sủa.
Có một gã canh vườn đi tới, gã chạm mặt với lũ người đó.
Và cậu biết chuyện gì đã xảy ra không?
- Cứ-nói-đại-đi.
- Ban đầu, gã trông sửng sốt với nhưng gì trước mặt, gã không phản ứng liền mà dè chừng, thụt lùi vài bước, nhưng khi con chó sủa manh liệt hơn, gã liền chỉ trỏ mấy người có lớp mặt dát vàng đó, hỏi là ai, làm gì ở đây.
Mấy người đó không đáp, thoạt đầu là vậy, nhưng cho tới khi gã bảo vệ lặp lại lần hai thì một kẻ trong lũ đó đi tới gã...
- Con chó dữ lắm.
- Probe lắc mình.
- Nó giật dây khỏi tay người đàn ông đó và xông vào kẻ lạ mặt, nó tính ngoạm, nhưng kẻ lạ mặt vung tay và chỉ một cái hất, nó rơi xuống cái hồ trắng!
- Con cho tru lên.
- Adu du nói bằng một giọng rùng rợn.
- Dường như nước dưới hồ trắng đó đã giết nó, và nó chìm nghỉm gần như lập tức.
Và tiếp theo là gã canh gác đó, gã cũng chung số phậm với con chó, bị túm rồi kéo xuống cái hồ.
Gã với tay kêu cứu nhưng còn chưa được tiếng thứ hai thì hỡi ơi...- Chìm xuống.
- Ngài sếp đã tính ở lại thêm!
Nhưng lũ đó đã phát hiện ra, và tụi tôi phải chạy đi.
Nếu không, tụi tôi cũng đã bị thảy xuống cái hồ đó!
Kết thúc câu chuyện, và đầu mày Thunderstorm chưa giãn ra.
Ly mì trên tay cậu đã xong từ lúc nào, nhưng cậu vẫn cầm khư khư cho tới một lúc lâu sau, mới hỏi.
- Rồi từ lúc đó trở đi, các người đã trở lại lần nào rồi?
- Chưa lần nào.
Nhưng chuyện này có liên quan đến chuyện của cậu đúng không?
- Adu du đáp.
- Những người mất tích có khi do đấy đấy!
- Hả?
- Cậu đang tìm họ đúng không?
Cậu đã luôn miệng lầm bầm.
Cậu đã thử kiếm ở khu vườn đó chưa?
- Cái gì cũng tìm hết rồi.
- Thunderstorm nhíu mày.
- Không có ngoại lệ.
- Vậy cậu hẳn phải thấy mấy người lạ mặt kia rồi chứ?
- Adu du hỏi.
- Chưa từng gặp.
Câu chuyện mấy người kể trông như bịa vậy.
- Bịa?
Bịa cái gì?
- Probe chỉ trỏ.
- Ngài sếp đang kể sự thật đấy!
Ngài sếp thừa biết chỗ này đang có vấn đề, người ở đây đang biến mất.
Chính cậu đang đau đầu nên ngài sếp thông cảm, dành thời gian kể chuyện này để cậu biết đường mà mò đấy!
- Rồi mấy người gặp đám người lạ này, có cái đầu vàng gì đó, đục một cái hồ ở vườn cây cao su để làm thí nghiệm?
- Thunderstorm hỏi.
- Đúng vậy!
- Rồi có một ông gác vườn và một con chó bị hất xuống cái hồ đó?
Và chết?
- Không đâu.
- Adu du thở dài.
- Được rồi, thú thật thì cái khúc con chó tru lên và gã gác vườn kêu cứu là bịa...Lúc chúng rơi xuống cái hồ thì bị chìm xuống luôn.
Chẳng vùng vẫy gì cả.
- Chậc.
- Nhưng toàn bộ còn lại đều đúng là sự thật.
Chính mắt tôi với Probe thấy, đúng không Probe?
- Đúng!
Đúng!
- Cậu có thể tìm thử.
Adu du khoanh tay lại.
- Cậu cũng tìm mọi cách rồi.
Giờ tìm thêm cũng có mất mát gì đâu, phải không?
Đến đây, Thunderstorm ngửa mặt lên trần và thở hắt ra.
Rồi vài phút sau, cậu rời buồng lái, đi lấy thùng nước tới phòng vệ sinh dội người.
Cậu cần chút sự tỉnh táo.
Đêm đến, từng cơn gió lạnh quét cát bụi trên bãi đất hoang toàn.
Không ánh đèn, không tiếng xe cộ mà chỉ có những vì sao trên trời là an ủi.
Thành phố Rintis hiển hiện gần đó, nhưng cũng thật xa xăm, thật ảm đạm, như một thành phố ma mà những người sống sót đã di dời đi hết.
Nằm trên nóc phi thuyền, cả trăm câu hỏi quay mòng mòng trong đầu Thunderstorm.
Cậu nằm nghiêng qua trái, nghiêng qua phải, tay nắm cái máy nghe nhạc Blaze đã đưa cậu, nghe bài nhạc hòa âm du dương, và nghĩ đến những gì xảy ra trước đó.
Sáu người kia nếu không gặp chuyện gì thì có lẽ cũng rơi vào hoàn cảnh như Thunderstorm.
Cậu không thể may mắn hơn họ, hơn tận sáu người, mà phải có lý do gì đó mới khiến cậu chưa tìm thấy họ.
Như có thể mỗi người đang ở một nơi, cách xa nhau hàng chục km mà chỉ có cậu là vẫn ở lại thành phố này.
Điểm đến sẽ luôn là nhà của ông Tok Aba.
Họ sẽ luôn nhớ và dù gì đi nữa, sẽ luôn trở lại đấy, và cậu, chỉ cần kiên nhẫn và chờ đợi.
Nghĩ vậy, Thunderstorm nhẹ nhõm hẳn, nhưng mặt khác, cậu thở dài và xoa cái bụng kêu rột rột của mình.
Một ly mỳ thật không thấm thía tí gì so với cậu.
Và rồi, khi nhớ đến vỉ trứng gà sáu trái được cho bên dưới phi thuyền.
Cậu bật dậy, nảy ra một ý tưởng.
Và đêm đó, trở lại những căn nhà lợp mái tôn thêm lần nữa.
+
Những ngày gần đây không có nhiều người dám ra đường.
Nhưng những người dũng cảm bước ra lại là những người chuyên mua đồ với hàng hóa giúp người khác, cùng với đó, là những người chuyên phát đồ thiện nguyện.
Trong giai đoạn này, những người này muốn đảm bảo rằng nếu có ai không ổn và muốn giúp đỡ, thì hãy tìm tới họ.
Họ lập một cái bàn gỗ trong sân nhà hoặc ngay đường phố, phát những bát súp nóng hổi chữa lành, bánh roti kẹp thịt thơm ngấy, hoặc có những hôm nếu họ không có thời gian, thì họ phát quần áo, vải vóc, đồ hộp hoặc thậm chí là gạo.
Thùng mì Thunderstorm nhận được cũng là từ họ.
Và ngày hôm nay, khi cậu tới thì còn được cho thêm hai bộ quần áo, một bọc gạo, một bịch cá khô và vài chai nước lọc.
Tuyệt hảo.
Tám giờ sáng, bầu không khí trong thành phố mát mẻ hơn mọi khi.
Thunderstorm tranh thủ do thám tình hình bên dưới bù cho hôm qua.
Và bay quanh khu phố được một vòng, cậu quyết định đáp xuống một chỗ, và đúng lúc này, Adu du tỉnh dậy cùng với một tiếng ngáp dài.
-...Cậu làm gì vậy?
Trên màn hình, mọi con đường chính trong thành phố đều bị phong tỏa, xe cộ nhích từng chút một qua các thanh chắn, và cảnh sát còn đông hơn cả hôm qua.
Tại công viên, khu phố quanh nhà ông Tok Aba luôn có cảnh sát.
Nhưng vì một lý do nào đó, quanh khu vườn cao su rộng lớn lại không có ai cả.
Ở con đường đối diện, Thunderstorm ngồi chờ, ngó đăm đăm phía đối diện chừng mười phút thì mới đứng dậy lấy cái áo khoác đen.
- Cậu đi đâu đấy?
Adu du thắc mắc.
- Này, sao cậu đậu phi thuyền của tôi hớ hênh thế?
- Chút thôi.
Nói rồi, Thunderstorm phóng xuống phi thuyền và tiến thẳng vào vườn cao su.
Thoạt đầu, tiếng côn trùng kêu và mùi mủ ngầy ngậy khiến nơi này bình thường như bao nơi khác.
Nhưng càng vào sâu, đi qua các hàng cây, một mảnh ký ức quay lại với Thundertorm và cậu dừng bước.
Trước đó, lúc đi tìm sáu người họ, Thunderstorm cũng đã tới chỗ này.
Cậu đã gặp một loại ảo ảnh.
Có một cái hố vô hình nhưng không thể thấy được trừ khi giẫm lên.
Mặt đất trên nó phẳng lặng, trông như một lớp da tắc kè, ngụy trang.
Và nếu câu chuyện của Adu du là thật, nếu nơi này có lũ người lạ mặt đó, thì sẽ không nghi ngờ nếu cậu tìm được cái hố...
- Roạt roạt!
-
Thunderstorm cảnh giác quay đầu.
Có tiếng bước chân khác ngoài của cậu.
Tiếng lá khô, cành cây gãy ngang.
Ngặt nỗi xung quanh đây, nhưng khoảng trống giữa những hàng cây cao su không đủ để cậu núp, thế là, cậu nghe ngóng, đi lùi lại với tiếng tiếng bước chân kia.
Dần, có tiếng nói vang lên.
- Đàm hỏng rồi.
Về sớm thôi.
- Chỉ huy chưa cho rời khỏi đây.
- Chỉ huy giao nơi khác trước khi đàm tôi hỏng rồi.
Đó là tiếng ồm ồm của một người đàn ông, kèm theo tông giọng bằng bằng của một người phụ nữ.
- Khu này cũng chẳng còn gì nữa.
Về sớm thôi cho khỏe.
- Người đàn ông nói.
- Tôi vẫn còn ở lại.
Trước khi đi, đưa tôi cơ thể đó.
- Tôi còn dùng.
- Lúc trở lại, hãy lấy bộ khác đi.
- Cũng được.
Nhưng mất thời gian lắm.
Thunderstorm đến bên một thân cây cao su đủ to, cậu xoay ngang, núp sau đó và hai người một nam một nữ kia tiếp tục cuộc trò chuyện.
- Sau khi xong lệnh ở đây, tôi sẽ xin tới TĐ-22.
- Người đàn ông nói.
- Tôi muốn sống ở đó.
- Không được đâu.
- Người phụ nữ đáp.
- Khó lắm.
- Tôi đã xin, cậu cũng nên xin.
Biết đâu được.
- Tôi đã qua sáu đợt lệnh.
TĐ-50 với tôi còn khó.
- Thì cứ xin, xin nhiều lên.
Như chỗ tôi, vẫn có người được.
- Đã nói là không được.
Người phụ nữ trầm giọng.
- Nội còn nhận lệnh ở đây là thua xa bọn đấy.
Chúng chỉ ngồi không cũng ra vào được TĐ-10.
Còn chúng ta?
TĐ-103 là quá đủ rồi.
Hai người này đi ngang qua chỗ Thunderstorm núp.
Họ không còn nói chuyện, và cũng may, đi ngược hướng phi thuyền đang đậu.
Nhưng rồi cậu rùng mình, khi thấy bộ trang phục cảnh sát, huy hiệu trăng lưỡi liềm và ngôi sao mười bốn cánh mà hai người kia mặc.
Trong tích tắc, cậu dùng sức mạnh phóng nhanh về phi thuyền.
Khởi động máy, lái lên cao đủ để khuất tầm nhìn bên dưới, thì mới nắm chặt đấm tay.
- Này.
Cậu tìm được gì rồi đấy?
- Adu du hỏi.
- Đúng vậy.
Cậu tìm được gì rồi?
- Probe réo tiếp theo.
- Nhưng trước khi trả lời thì đừng quên bữa sáng của ngài sếp đấy!
Thunderstorm vò đầu.
Chỉ còn năm con robot bọ nhí, một con đang theo dõi nhà ông Tok aba, một con ở công viên và những con còn lại canh ngẫu nhiên.
Giờ, trừ con đang canh ở nhà ông, cậu dồn hết lũ còn lại đến khu vườn cao su, cho hai con đậu trên cây, hai con bên dưới mặt đất, tìm kiếm cái hố và canh 'đám người' nếu có quay trở lại.
Những viên cảnh sát đấy thực sự có vấn đề.
Thunderstorm không rõ ban nãy họ nói gì, nhưng chuyện đó không bình thường chút nào.
- Quái gì chứ...?
Lo lẩm nhẩm suy nghĩ, phải đến khi Adu du và Probe kêu đói lần nữa.
Thunderstorm mới thở hắt, ôm trán đi bật nước sôi.
Cả ngày hôm đó vẫn không có dấu tích gì của sáu người kia.
Chín giờ tối, Thunderstorm lái phi thuyền đáp xuống bãi phế liệu mà trước đó là chỗ ẩn nấp của Adu du, rồi nghỉ ngơi tại đó.
Cả Thunderstorm và Adu du đều đói meo, và khi cậu mang tới một thứ, đặt giữa phòng, thì Adu du hỏi.
- Cái gì đây?
- Bếp than.
- Thunderstorm đáp.
- Để làm gì?
- Nấu ăn?
Vấn đề là Thunderstorm không thể đốt bên ngoài.
Khói xộc lên sẽ gây sự chú ý.
Nên cậu đốt bên trong.
Bỏ than, mồi lửa, quạt đều lên.
Tiếp theo, cậu chuẩn bị vỉ nướng và đồ gắp, rọc bịch khô cá dứa, và bắt tay vào nướng cá.
- CẬU BỊ KHÙNG À!?
Adu du réo lên khi căn phòng ngập tràn khói và mùi tanh.
Cùng Probe quạt càng xua khói khỏi buồng của ông ta.
Đêm qua tại căn nhà lợp tôn, Thunderstorm đã thử nghiệm nấu ăn.
Cậu lấy chảo, nhóm bếp than có sẵn, và chiên cháy hết cả vỉ trứng.
Cậu cũng tìm được nồi nhôm, bát nhỏ và vài thứ lặt vặt của những người trước đó để lại, mang về phi thuyền.
Và tới sang hôm nay, khi gặp bác gái làm thiện nguyện cho cậu đồ, thì bác ta mởi chỉ cậu chiên trứng thì phải có dầu ăn.
Ngoài ra, còn chỉ cậu cách vo gạo, nấu cơm và nướng cá khô.
Một gạo, một phần hai nước.
Quạt lửa lớn chút, được một lúc thì mở nắp đảo cơm, đều đều cho tới khi nước rút, thì đóng nắp lại, ủ cơm.
Chờ đợi, và đến lúc này Thunderstorm nhận ra nên nấu cơm trước khi nướng cá, bởi khi có cơm rồi thì cá cũng đã nguội hết.
Adu du và Probe đều thôi than phiền khi Thundestorm bới ba chén cơm, gắp cá ra một cái đĩa to, rồi đưa đến chỗ họ.
-Thối quá.
Adu du nhìn đĩa cá khô nướng, có vẻ khinh bỉ.
Và Thunderstorm lườm.
- Không ăn thì nhịn.
- Đưa tôi mỳ ly, tôi thà ăn cái đó còn hơn.
- Hết rồi.
Cơm nóng, nhưng nhão.
Khô cá dứa cháy xém đuôi, nhưng cắn vào rồi thì vị khiến Thunderstorm ngẩn người đôi chút, và rồi không kiềm được mà cắn miếng nữa, miếng nữa và miếng nữa.
Bữa tối này không như bữa tối tại nhà bác Wawa, cơm không ngon bằng, cũng không có canh hay đa dạng rau thịt, nhưng lần đầu tiên, cậu ăn thứ chính tay cậu làm ra.
Adu du sau một hồi chê thì cũng chịu ăn.
Và cũng như Thunderstorm, ông ta cắn một miếng cá, ăn một muỗng cơm thì mở to mắt, rồi tiếp tục cắn thêm, ăn thêm.
Chóng vánh, nồi cơm đã hết nhưng vẫn chưa đủ, bát cơm của Probe rồi cũng chui hết vào bụng Thunderstorm, để Adu du thòm thèm và ăn vã mấy miếng cá cuối cùng.
- Hầy...- Probe lắc đầu.
- Chỉ có mình là thiệt thòi mà.
Ăn xong, Thunderstorm với Adu du nằm lăn ra sàn.
Và Adu du xoa bụng nói.
- Ai bày cho cậu cái trò này vậy?
- Tự tôi nghĩ ra.
- Cũng được phết chứ nhỉ.
Một bữa cơm.
Hồi trước khi còn ở bên sáu người kia, Thunderstorm chưa từng nghĩ tới điều này.
Nếm trải hương vị của các món ăn.
Nhìn lên trần phi thuyền, cậu mỉm cười và có hy vọng hơn về việc sẽ gặp lại sáu người kia.
Sớm hay muộn, cậu nhất định sẽ gặp lại được.
Mười một giờ tối, Thunderstorm dội người xong thì mặc áo thun vàng, quần xà lỏn bông, cầm theo máy nghe nhạc, tai nghe và trèo lên nóc phi thuyền.
Hồi trước, Thunderstorm cứ tưởng cậu thích nhạc.
Nhưng giờ, ở ngoài thế giới này, cậu có nhiều thứ khác chưa nghĩ tới để có thể chạm tới.
Kiếm tiền, nhạc, các món ăn,...đó là thứ cậu đã làm, và tiếp theo?
Thunderstorm đã từng chơi bóng, cậu nhớ việc đá trái bóng vào khung thành, tại sân trường, có đầy người cổ vũ, cảm nhận được sự phấn khích, nhưng đó không hẳn là cậu chơi.
Từng có lúc cậu cũng ăn cơm với ông Tok Aba, có cơm nóng, canh ngọt, và cảm nhận được sự đầm ấm, nhưng đó cũng không hẳn từ cậu.
Mà tất cả, đều là san sẻ.
Nhắm mắt lại.
Các vì sao trên trời.
Một bài nhạc rock vang lên.
Không còn nghĩ ngợi nhiều.
Thunderstorm ngâm nga giai điệu không rõ ràng.
Và hòa theo dòng chảy tâm trí...Một giọng nói cất lên.
[-Chào.]
Tiếng nhạc rock tắt.
[-Alo, nghe không đấy?]
Thunderstorm mở to mắt.
Và giọng nói tiếp tục.
[- Alo, Thunderstorm?
Mà thoi cứ cho là ông nghe được đi.
Tui tính viết giấy gửi ông cơ mà không biết để đâu nên thôi nói qua đây luôn.
Giờ thì nghe kĩ nha, không là tui không chịu trách nhiệm đâu đấy.]
- Blaze?
Thunderstorm đứng dậy, áp một tay vào tai.
Và tiếng Blaze rõ mồn một.
[- Ờ thì, cái ngày mà ông tìm được cái máy nghe nhạc này, kể từ ngày đó ông cộng thêm mười một ngày nữa thì tới ngày thứ mười ba, nghe rõ đây, ông hãy đến cái hang, nhớ cái hang chứ?
Cái hang trên ngọn đồi ấy.
Vào ngày thứ mười ba đấy, bảy giờ tối, ông phải vào trong cái hang đó, vào sâu tít trong luôn.
Nhớ chưa?]
Thunderstorm hả một cái, và Blaze tiếp tục.
[-Nhắc lại nhé, ngày thứ mười ba, bảy giờ tối tại cái hang và đừng có đi trễ đấy.
Có khi ông gặp được tui nhưng thôi cũng hên xui lắm.
Dị thôi, nghe được mấy lời này thì ông may mắn lắm nên nhớ đừng quên đấy.]
- Rụp -
Giọng Blaze biến mất, và bài nhạc rock quay trở lại.
Thunderstorm tắt đi.
Tìm kiếm loại đoạn tin nhắn hồi nãy, lục hết từng bài nhạc, từng danh sách, nhưng mẫu tin nhắn đó dường như đã biến mất.
Như chưa từng hiện hữu trong máy nghe nhạc.
Rồi một sự kiện xảy ra, vào lúc đó, có tiếng xe hơi đâm nhau.
Tiếng chó sủa, tiếng hô hoán...tất cả, náo động bầu trời đêm.
Đứng trên nóc phi thuyền, Thunderstorm lặng im một lúc, và cất cái máy nghe nhạc đi.
Cậu xuống dưới buồng điều khiển, hiện Adu du và Probe đã ngủ ngon lành, và rồi, túm lấy cái áo khoác đen.
Có một con hẻm dẫn ra còn đường chính, và khi ánh cam phản chiếu bên ngoài, Thunderstorm chậm rãi, từng bước từng bước, vừa nghĩ về những lời Blaze nói ban nãy, vừa lần theo tiếng ồn ã bên ngoài.
Và trong vô thức, ra tới đầu hẻm, cậu ngó thấy một dáng người.
Dánh người của một đứa trẻ tầm Thunderstorm.
Cậu ta đút tay vào túi, và nhởn nhơ trước hai chiếc xe đâm vào nhau.
Vỡ vụn.
Khói bốc lên, dầu chảy ra từ những chiếc xe, và nhưng người đứng gần đó hô vang lùi lại.
Còn người trong chiếc xe đó, nhưng Thunderstorm đổ dồn ánh nhìn vào đứa trẻ này.
Và cậu nín thở, khi cậu ta bắt đầu huýt sáo, và quay đầu lại.
- À.
Đứa trẻ kia nghiêng đầu.
- Chào.
Thunderstorm chưa từng quên động tác đẩy kính bằng ngón trỏ đó.
Và một trong những đứa trẻ tưởng chừng như còn lâu mới gặp lại...Hiện trước cậu.
- Cảnh tượng khủng khiếp nhỉ, những người đó có lẽ không xong rồi.
Và Solar nhe răng cười.
------
Note: Mình bỏ dở fic nì một thời gian lâu quá trời do một phần xây hết plot, biết kết rồi mà có những đoạn không có sự tương tác giữa ThunderSolar nên cái mình cũng bị chựng lại :'))) Kiểu muốn xây con fic cực tâm đắc cho hai đứa mỗi tội 24/24 nghĩ về hai đứa hôn hít nhau nên cái thay vì ngồi viết thì ngồi nghĩ về hai đứa thôi.
Chỉ là dạo nì có cảm hứng lại rùi thì không bỏ qua arc nì đâu, thật sự muốn khai thác góc nhìn của mình với Thundy, với cái plot lỡ xả một đống bùi nhùi quá nên giờ phải ngồi thắt lại từng chút một.
Để tới lúc hai đứa hợp lại thì mình dễ cho bung xõa hơn.
Hẹn gặp lại vào chap tới.