Cập nhật mới

Khác Thục phi Thuỵ Châu truyện

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
285999499-256-k303396.jpg

Thục Phi Thuỵ Châu Truyện
Tác giả: Lun1000
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nam Hoàng Thế Tử
Truyện giả sử
Bối cảnh triều vua Lý Anh Tông lên ngôi còn nhỏ khi đó Hiến Chí Thái Hậu nhiếp chính, đại thần bấy giờ thái sư Đỗ Anh Vũ lạm quyền.

Xoay quanh mối tình của Anh Tông với Thục Phi Đỗ thị cùng sự chung chồng với phi tần trong cung.

Từ một cô cung nữ tiến tới mẹ vua.



thụcphi​
 
Thục Phi Thuỵ Châu Truyện
Hai cuộc gặp gỡ định mệnh


Thời vua Lý Anh Tông, vào năm Đại Định 12, bà thái phi Phụng Thánh trên đường rời khỏi hoàng thành về lăng tẩm của tiên hoàng thì bắt gặp một đứa bé gái đang khóc giữa đường.

Nhìn thoáng qua, trông có vẻ là con của một thôn dân nào đó gần đây, bà định tâm lướt qua nhưng thấy trời đã nhá nhem tối nên bà bước xuống kiệu, đến gần đứa bé rồi hỏi:

- Bé con nhà ai, tối rồi, sao còn ở đây?

Đứa trẻ trả lời trong tiếng nấc:

- Bẩm bà, mẹ con mất... hức... cha bán con...hức... chủ đánh con... con trốn... hức hức...

Một nô tỳ lại gần đứa bé, nhìn thấy thấy tay chân bầm tím lại còn rướm ít máu, ả ko đành lòng bèn thưa:

- Bẩm bà, nô thấy đứa trẻ bị hành đến rướm máu, thật thương ạ!

Bà thái phi lúc này động lòng thương, thường bà mến trẻ, yêu người; bà liền gọi nô tỳ đến và nói:

- Đưa đứa trẻ này theo cùng, nay gọi nó là Châu!

Bà lại lên kiệu.

Rồi đứa bé cùng đoàn người đi về phía tây, nơi đó là tẩm lăng.

(Tên Châu bà ban ngụ ý châu báu, bà không con cái lại tình nguyện giữ lăng tiên hoàng nên có lẽ đây là lộc trời ban cho bà).

————————————————————————

Vài tháng sau, một buổi trưa, bà thái phi đang tụng kinh cho tiên hoàng thì bất ngờ thánh thượng ghé thăm lăng và gặp bà để xin lời khuyên.

Thánh thượng ăn vận giản đơn cùng bà ra sân sau bàn chuyện.

Lúc này, bà cho cung nữ lui hết chỉ giữ Châu lại hầu trà, nhưng cô chỉ đứng phía xa.

- Mẹ ta và thái sư muốn tuyển hậu phi cho ta.

Nhưng người biết điều ta băn khoăn là việc nhà Đỗ thị lại đưa người vào hậu cung để thao túng ta cả bên trong bên ngoài.

Điều này làm ta thấy không an tâm!

- Vừa dứt lời thánh thượng thở dài một cái, tỏ vẻ lo âu.

Thái phi ôn tồn đáp lại, ánh mắt có chút xa xăm:

- Việc thái sư đưa dòng họ ông ta vào hậu cung là điều khó tránh khỏi nhưng cái mà ngài làm được ở đây đó chính là không sủng ái người nhà họ Đỗ!

Hay ngài còn có tâm sự gì khác?- Ánh mắt thái phi tỏ ý thăm dò.

Thánh thượng bất giác ngại ngùng, hai má ửng lên chút hồng:

- Vì giờ ta đã có người mình thích, cô nương họ Vũ tên Ngọc Nữ!- ngài không dám nhìn thẳng, hơi nhíu xuống.

- Ừm!

Về việc này này, ắt sẽ có cách, ngài cứ yên tâm!-Bà khẽ đưa mắt ra hiệu là có người đến nên dừng ở đây.

Lúc này, Châu bê trà đã pha lên.

Thái phi im lặng một lúc rồi nói:

- Hạ thân còn có vài bài kinh cần đọc cho tiên đế, hay người ngự ở đây một lúc rồi về.- bà nhẹ cười một cái.

Thánh thượng như biết ý bèn nói:

- Ta cũng không phiền thái phi nữa, cũng không cần đích thân tiễn ta, để cung nữ này đưa ta ra ngoài là được!

Thái phi khẽ gật đầu xin vâng rồi lui vào trong lăng.

Châu đưa thánh thượng theo lối bên phải mà ra ngoài.

Giữa đoạn đường vườn thì ở đâu có một con rắn đang chắn lối đi.

Anh Tông sống trong cung đã lâu nên ngài đôi phần hoảng sợ, bèn lui lại nấp sau lưng nô tỳ.

Châu thấy thế vội nhặt một nhánh cây hất con rắn vào trong bụi cây bên lề, trong lăng quy định không được sát sanh, thấy ngài còn hoảng sợ cô nhanh trí nắm tay người dẫn ra khỏi lối đi về phía trước.

- Bẩm, nơi đây xa thành, lại ít người tới lui nên vài con rắn xuất hiện cũng không lạ nhưng hầu hết chúng không có độc.

Nhưng dù sao ngài cũng một phen hoảng sợ, thật xin ngài tha tội!- nói rồi cô khom lưng làm lễ tạ tội.

Anh Tông bấy giờ chưa hoàn hồn vì mãi suy nghĩ.

Không phải ngài nghĩ về con rắn ban nãy mà về cô gái này; một cô gái mạnh mẽ, thẳng thắn, có bàn tay không mấy mịn màng nhưng lại ấm áp, cái ấm tình thương mà xưa giờ ngài ít khi cảm nhận được từ người thân xung quanh mình.

- Ừm, ta không trách nhà ngươi, đứng lên đi!

Ngươi tên gì nhỉ?

- Bẩm, Châu ạ, lệnh bà ban cho ạ!

Người lúc này khẽ gật đầu, đi đến gần xe quay đầu nhìn cô thật kỹ rồi mới vào.

Dường như ngài muốn nhớ cô gái này, một cô gái mang lại ấn tượng mạnh, khác với những tiểu thư mà người gặp trước đây.

Về phần thái phi, đêm đến bà viết một phong thư và nhờ một nô tài thân tín của mình đem đi.

Chắc có lẽ bà lo việc ban chiều bàn với thánh thượng.

** Liệu thánh thượng có lấy được người mình thương?

** Thái phi làm cách nào để thuận theo hoàng đế?

** cung nữ tên Châu và hoàng thượng sẽ diễn tiến như thế nào?
 
Thục Phi Thuỵ Châu Truyện
Bất thường của thái phi


Bấy giờ thường là mùng một thì bà Phụng Thánh sẽ vào hầu cùng nghe chầu triều nhưng hôm nay Anh tông lại không thấy bà.

Bất giác ngài lạnh sống lưng, cảm giác có chút rợn, suy tư về sự vắng mặt của thái phi, không biết thế nào bà lại vắng mặt, thường ốm đau bà cũng chưa bỏ buổi chầu nào.

Ngài bất giác nhìn thái hậu thấy bà hôm nay rạng rỡ lạ thường rồi người liếc xuống thái sư cũng toát lên niềm vui hoan hỉ, dường như cảm giác được điều gì ngài rùng mình, ánh mắt trùng xuống.

Anh Tông vẫn chưa nắm được thực quyền, chỉ ngồi trên long kỷ mà nghe, vì lên ngôi từ nhỏ nên mẹ người - Cảm Thánh phu nhân nay là Hiến Chí hoàng thái hậu- đích thân nhiếp chính với sự trợ giúp của thái sư Đỗ Anh Vũ, mọi chuyện đều do thái hậu và thái sư quyết định.

Nếu có buồn bực gì chỉ biết tâm sự với bà Phụng Thánh- thái phi, em ruột thái hậu.

Mãi lo suy nghĩ nên người không để ý buổi chầu đã kết thúc.

Hai bên quan văn quan võ đều lần lượt nối đuôi về theo hàng ra khỏi điện.

Trong cung điện rộng lớn lúc này chỉ còn ba người là thánh thượng, thái hậu, thái sư và vài cung nữ theo hầu, không khí cũng rất yên tĩnh.

Anh Tông mới hỏi:

- Thưa mẹ, chẳng hay hôm nay mồng 1, sao thái phi không vào hầu ạ!- ngài chau mày.

Thái sư nhanh miệng đáp:

- Bẩm thánh thượng, thái phi tuy tài trí nhưng suy cho cùng thái hậu mới là bận mẫu nghi thiên hạ, nay bà ấy ko chầu triều nữa cũng là điều tất nhiên.- giọng thái sư đanh thép.

Lúc này thái hậu mới đáp lời:

- Ta cũng nghĩ vậy nhưng bà ấy vẫn có thể vào cung thăm như lệ cũ!- ánh mắt nhìn thái sư cách dè chừng lại nhìn qua thánh thượng.

- Giờ này có lẽ thái phi đang đợi chúng ta ở hậu viện!- rồi nhìn thái sư.

- khanh cũng nên lui đi!

Nói rồi người ra hiệu thị Bình cung nữ đỡ bà vào.

Anh Tông cùng đám cung nhân cũng vào theo để lại thái sư khuôn mặt bỗng trở nên khó chịu.

Thái sư làm lễ rồi lui dần.

Ở hậu viện, chị em thái hậu gặp nhau tại Uyển đình nhưng lại ko cho cung nhân theo hầu.

- Từ khi còn là phu nhân của tiên đế, chị em ta ngang vai ngang vế nhưng em tự thấy có phần được sủng hơn.

Trời thương chị bỏ em, em lại chẳng có mụn con nào nên xưa nay luôn xem Thiên Tộ -tên của Anh Tông- là con mình, hết lòng dạy dỗ....

Thái phi chưa nói hết câu thì thái hậu xen vào:

- Em biết, xưa nay chị không bằng em nên có gì xin em nói thẳng, chị sẽ không vì vậy mà trách phạt!- thái hậi tỏ vẻ khó hiểu khi hôn nay em mình lại nói những câu như vậy.

Nghe vậy thái phi liền quỳ xuống mà thưa:

- Em biết chị thương em, xưa nay em chưa xin chị cái gì, bây giờ lập hậu phi cho Thiên Tộ thì hẫy lập người mà ngài ấy thích.

Thứ nhất là vì con, thứ hai vì tình cảm của chị với thánh thượng.

- bà khẩn thiết

- Em xin hứa sẽ làm đúng như những gì trong thư.- giọng bà có chút nhỏ lại.

Nghe vậy, ánh mắt thái thậu trùng xuống đượm chút suy tư.

Bà nói:

- Ta e Anh Vũ không đồng ý!

- Nhưng chị là thái hậu nhiếp chính!

Giọng nói thái phi sắt lại như khẳng định.

- Được, thuận ý em cũng là vì con!- bà thở dài, nhắm mắt vài tắc.

- Thôi, em nên qua thăm thánh thượng, chị ngự đây một lát rồi về!

Bà xoay mặt về hướng hồ.

Thái hành lễ rồi lui, bà nở một nụ cười nhẹ, lướt đi.
 
Back
Top Bottom