[BOT] Dịch
Administrator
- 24/9/25
- 1,044,319
- 0
- 0
Thực Hành Yêu Đương
Chương 20
Chương 20
Copenhagen có lẽ không phải một thành phố lãng mạn, nhưng đến quê hương của Andersen cũng bị Ôn Hành khuất phục. Hắn xuất hiện như một hoàng tử trong truyển cổ tích, giải cứu Trầm Du Nhất rồi ôm lấy cậu, còn đeo cho cậu chiếc nhẫn thiên thạch mà hắn tự thiết kế.
Thiên thạch sao Hỏa được vận chuyển từ Maroc đến Paris, sau đó được những thợ thủ công giỏi nhất do Ôn Tiêu Tiêu liên hệ, chế tác thành một chiếc nhẫn rất mỏng. Viên đá lóng lánh màu xanh olive, đính thêm một viên kim cương xanh lá nhỏ.
Bất ngờ và hạnh phúc, thêm viên kim cương biểu tượng cho sự vĩnh cửu và vững bền. Ôn Hành cảm thấy chừng đó là quá nhiều ý nghĩa đối với một chiếc nhẫn bé nhỏ, nhưng cuối cùng đeo lên tay Trầm Du Nhất rồi, hắn lại cảm thấy như vậy vẫn còn quá ít, cản bản là không đáng để khua môi múa mép kể công gì cả.
Hắn muốn tặng tất cả những thứ tốt đẹp cho Trầm Du Nhất. Nếu một chiếc nhẫn không đủ để truyền tải thì hắn sẽ tặng thứ khác nữa.
Bởi vì không muốn để cho Trầm Du Nhất thấy, Ôn hành đã ở lại công ty vẽ phác thảo đến tận tối, bỏ qua rất nhiều bữa cơm tối với cậu.
Khi ấy hắn đã hy vọng rằng Trầm Du Nhất đừng để tâm quá. Bởi vì so với những gì Ôn Hành muốn cho cậu, những thứ này đều quá bé nhỏ.
Nhưng hắn lại chỉ lo nghĩ tới mơ ước to lớn và ích kỷ về tương lại với Trầm Du Nhất, lại chẳng để tâm hỏi xem Trầm Du Nhất có muốn không, mà nếu không muốn thì thực ra điều cậu mong muốn là gì.
Trầm Du Nhất vốn chỉ muốn tình yêu của Ôn Hành, so sánh với kim cương vĩnh hằng và thiên thạch trên trời rơi xuống thì quả đúng là chẳng đáng gì. Nhưng cậu chỉ muốn có vậy thôi, Ôn Hành lại quên không cho.
“Nhất Nhất, ” Ôn Hành ôm th*n th* tr*n tr** nằm kế bên của Trầm Du Nhất, hỏi thật nhỏ, “Em còn muốn ở bên yêu anh không?”
Trầm Du Nhất suy nghĩ một lát.
“Em không biết, ” cậu v**t v* cái nhẫn trên ngón tay, cố tình hỏi lại, “Có ích lợi gì?”
Ôn Hành nghĩ, đúng là mình chẳng có điểm gì quá tốt đẹp, khiến Trầm Du Nhất khóc rất nhiều lần, đến cả việc đeo bao an toàn cũng làm cậu phiền lòng.
“Có lẽ là chẳng có gì.” Ôn Hành nói, “Nhưng mà sau này em muốn gì cũng được.”
Trầm Du Nhất cho rằng hắn chỉ nói khơi khơi vậy thôi, bèn cố tình bắt hắn liệt kê.
“Ví du như?”
“Ví dụ như…” Ôn Hành thoáng do dự, “Không làm đồ ăn sáng cũng được.”
Tình nồng ý ngọt của Trầm Du Nhất còn chưa kịp biểu đạt đã bị Ôn Hành chặn lại.
Rốt cuộc làm bữa sáng thì có chuyện gì lớn, vậy mà Ôn Hành lại trịnh trọng bảo đảm với cậu, dường như hắn vừa lùi một bước rất lớn.
“Ồ.” Trầm Du Nhất nói có đôi chút châm chọc, “Vậy buổi trưa đi đưa quần áo cho anh thì sao?”
Ôn Hành vẫn không biết việc bắt Trầm Du Nhất đem đồ tới cho mình là một chuyện không tốt. Trái lại, hắn rất thích chuyện đó, nhưng không muốn thể hiện ra mặt, chỉ gật đầu, như là đang miễn cưỡng đồng ý.
“Đi đưa quần áo cũng được.”
Trầm Du Nhất không muốn để ý đến hắn nữa, mặc đồ vào xong không bỏ đi ngay đã là rất nể tình rồi.
Lại nằm một lát, Ôn Hành gọi dồ ăn mang lên tận phòng, lúc đưa đồ tới còn mang theo một cây đàn vĩ cầm.
Ôn Hành gọi cho cậu mấy món dễ tiêu.
Trầm Du Nhấtăn thấy no rồi bèn đặt mâm thức ăn để ở đầu giường. Cậu quấn chăn ngồi dậy, nhìn thấy Ôn Hành nửa người dưới quấn khăn tắm, đường cơ bụng dọc không ngại ngùng mà kéo dài từ phía sau lớp khăn kéo lên, cơ bụng ở giữa cũng rõ ràng nhưng không cuồn cuộn, nhìn rất đẹp mắt.
Trầm Du Nhất hơi đỏ mặt.
“Anh làm gì thế.”
Ôn Hành không nói gì, cầm đàn vĩ cầm đặt lên vai, ở trần đứng cạnh bàn tròn kế bên giường.
Mặt trời chiếu rọi qua tấm rèm trắng mỏng mảnh, gió nhẹ thổi qua. Ôn Hành khép hai mắt, kéo vang hợp âm đầu tiên của bản nhạc 《 L’Hymne a L’Amour 》
(